Sân bay quốc tế I.
Ở ga đi quốc tế, người đông như mắc cửi, tiếng thông báo máy móc nhắc nhở chuyến bay đều đều vang lên, lạnh lùng và bình tĩnh nhưng lại khiến người ta phải hối hả.
Ấy thế mà, trong lúc vội vàng ấy, những hành khách cũng không kiềm được đánh mắt nhìn về phía một đôi nam nữ đứng trước cửa kiểm tra an ninh.
Không phải vì đó là một màn chia ly đầy nước mắt, mà đơn giản vì ngoại hình của cả hai quá nổi bật: Người phụ nữ xinh đẹp mang giày cao gót, mặc bộ suit cắt may hoàn mỹ vừa vặn với vóc dáng mảnh mai, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một chiếc kẹp đắt tiền.
Người đàn ông bên cạnh cô ăn mặc giản dị hơn, song chiều cao một mét tám mươi lăm cùng gương mặt điển trai khiến anh ta không hề lép vế chút nào.
Hai người thấp giọng trò chuyện bên cửa kiểm tra an ninh, như hoàn toàn tách biệt với phần còn lại của thế giới.
"Bao giờ thì em nhập học?"
Soobin hỏi.
Yoochae vuốt lại tóc, nói: "Sang được một tuần là bắt đầu ngay.
Trước đó em sẽ tranh thủ làm xong thủ tục, rồi đi thăm thú Athens."
"Nếu có dịp thì gửi lời hỏi thăm đến giáo sư Kim giúp anh.
Nghiên cứu của cô ấy tuy không cùng phương hướng với em, nhưng cô ấy có thể hỗ trợ nhiều đấy."
"Đã biết."
Yoochae cười, sau đó tiến đến gần.
Soobin hiểu ý dang tay, trao cho cô một cái ôm rất nhẹ, tay hắn thậm chí còn không chạm vào thắt lưng của đối phương.
Yoochae buông tay, liếc nhìn miếng dán sau cổ người đàn ông, cười tiếc nuối.
"Em cứ mong là sẽ ngửi được pheromone của anh một lần cuối.
Dù sao sắp tới... cũng không còn cơ hội nữa rồi."
Soobin khẽ cười, từ chối cho ý kiến.
Họ đã chia tay khoảng hai tháng trước, sau khi Yoochae được nhận vào một chương trình nghiên cứu ở Hy Lạp.
Đi một lần này ước chừng là sáu năm, cô đã suy nghĩ kỹ và nói lời chia tay với Soobin.
Họ đã thảo luận với nhau, cuối cùng cũng quyết định rằng cả hai không thể duy trì mối quan hệ này với tình huống hiện tại.
Tuy nhiên, hai người vẫn sống chung trong căn hộ của Alpha cho đến tuần trước.
Tình nghĩa vẫn còn đó, Soobin cũng không thể để cô tìm chỗ khác trong khi chỉ còn một tháng là phải đi.
Từ khi chính thức chia tay, hắn thực sự cư xử đúng mực, kể cả trong nhà cũng cẩn thận không để pheromone ảnh hưởng đến omega.
Yoochae nói muốn cảm nhận pheromone của hắn là nửa đùa nửa thật, nhưng đã chia tay rồi, Soobin cũng không muốn nghĩ nhiều.
Lúc này, thông báo lần nữa vang lên, Choi Soobin nhìn đồng hồ đeo tay, nói: "Gần đến giờ rồi đấy."
Yoochae gật đầu, "em nên đi thôi."
Soobin đưa qua chiếc vali hắn giữ giúp cô từ nãy đến giờ, đoạn nói: "Safe flight.
Đến rồi thì nhắn cho anh một tin."
"Ừm."
Cô xoay người, muốn vào theo lối đi bằng dải ngăn cách, song chỉ vừa cất nửa bước thì ngừng lại.
Người phụ nữ đẹp nghiêng đầu nhìn Soobin, đôi môi tô son đỏ tươi vẽ lên một nụ cười có phần tự giễu.
"Anh sẽ không bảo em ở lại, đúng không?"
Soobin đút hai tay vào túi áo khoác dài, hắn nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa vài phần dịu dàng.
Người đàn ông lịch thiệp giữ im lặng, trong sự im lặng đó là câu trả lời.
Lúc Yoochae nói lời chia tay và kế hoạch du học, cô biết người đàn ông này sẽ ủng hộ mình, và cũng rất mừng vì hắn không khiến cô khó xử.
Thế nhưng, con người vốn phức tạp mà.
Một phần trong cô vẫn mong rằng alpha có thể thể hiện dù là một chút níu kéo.
Tuy nhiên đó là Choi Soobin.
Kể cả hắn có nghĩ thế nào, thì từ lúc cả hai đồng thuận chia tay thì cô đã không còn quyền chạm vào thế giới tinh thần sâu thẳm của người đàn ông ấy nữa.
Alpha ấy lịch thiệp, tử tế, nhưng có những giới hạn không ai có thể vượt qua.
Mà đó, chẳng phải là điều khiến cô yêu thích ở hắn sao?
Yoochae mỉm cười.
Vậy cũng rất tốt.
"Hầy," cô thở hắt ra.
"Em biết rồi, em biết rồi.
Em đi đây."
Soobin cười vẫy tay với cô.
Hắn nhìn theo đến khi không còn thấy bóng dáng đối phương nữa mới thu tay.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi rung lên.
Soobin lấy ra nhìn, đôi mày khẽ chau.
"Tôi nghe đây."
Người trong điện thoại nói gì đó, thanh âm có phần vội vã.
Soobin vừa sải những bước dài ra khỏi sân bay vừa nhìn đồng hồ, nói: "Tôi biết rồi, tôi đến ngay."
.
.
.
Ngoại ô thành phố C, tại khu container chứa hàng.
Thành phố C là một trong những đô thị lớn đang trên đà phát triển với hơn bốn trăm nghìn doanh nghiệp nhỏ vừa.
Khác với những tập đoàn lớn có nhà máy và kho chứa hàng riêng, những doanh nghiệp nhỏ vừa phải thuê một nơi trung gian chứa hàng hóa, nguyên liệu, trang thiết bị... chính vì thế mà tại ngoại ô thành phố C chỉ cách trung tâm một giờ lái xe, những năm gần đây đã chứng kiến sự ra đời của vô số những bãi đất trống với cabin, container chuyên dùng để chứa hàng.
Vì phần lớn là kho chứa hàng giá rẻ, nên nơi đây thường xuyên vắng vẻ, không có người ở, dẫn đến trở thành tụ điểm của nhiều hoạt động bất hợp pháp.
Chỉ trong ba tháng đầu năm 2026, trụ sở cảnh sát thành phố đã nhận được hơn một trăm báo cáo của người dân về các hoạt động phi pháp như cờ bạc, mại dâm...
Bên chấp pháp đã sớm nhìn chằm chằm những nơi như thế này, thậm chí cắt cử người đi tuần, thế nhưng vẫn không thể ngăn chặn được kết quả xấu nhất.
Án mạng.
Choi Soobin đánh xe vào bãi đổ, từ xa đã thấy một nhóm người mặc cảnh phục kéo dải băng màu vàng nơi cổng vào.
Hắn xuống xe, cau mày nhìn bầu trời.
Thời tiết vốn đang hửng nắng lại bất chợt âm u, phía trên có vài con quạ bay vòng như thể chúng đã cảm ứng được gì đó.
Trong không gian thoang thoảng một hương thơm ngọt ngào, tựa như bánh ngọt, lại tựa như một loài hoa không tên.
Choi Soobin cau mày, sải bước về phía trước, khi đến chỗ dải băng phân tách hiện trường thì đưa ra thẻ chứng minh thân phận.
Viên cảnh sát ngay lập tức đưa tay chào rồi để hắn qua.
Trên đường, hắn quan sát xung quanh.
Đây là một khu nhà kho kiểu cabin.
Hàng loạt những chiếc hộp sắt khổng lồ xếp hàng ngay ngắn, phân ra từng khu, mỗi khu có kích cỡ khác nhau, được sơn màu riêng biệt.
Hiện trường vụ án là khu D, là khu có cabin kích cỡ nhỏ nhất, diện tích chứa đồ chỉ mười mét vuông mỗi cabin.
Nền đất có đổ sỏi đá cỡ nhỏ, lúc bước đi nghe tiếng lạo xạo, xung quanh được bao lại bởi một hàng rào kẽm gai, cả khu vực lớn như vậy mà chỉ có mỗi một chốt bảo vệ ở lối vào.
Soobin trầm ngâm.
Càng đến gần, mùi hương ngọt ngào kia càng nồng.
Chân mày Alpha cau chặt.
Hắn đã mơ hồ ngửi được từ lúc xuống xe, hiện tại đã có thể xác định.
Pheromone omega.
"Thầy Choi!"
Một cô gái trẻ trông thấy hắn thì liền chạy đến.
Choi Soobin đến hơi muộn một chút, đã có một nhóm người vây quanh một chiếc cabin màu đỏ, cô gái này từ trong nhóm người đi ra.
"Thầy đến rồi, chúng tôi và đội pháp y cũng vừa đến."
"Wonhee, thế nào?"
Lee Wonhee mặc quần yếm jeans, áo thun sọc màu sắc, tóc gọn gàng thắt lại một bên vai, thoạt trông như sinh viên năm nhất.
Thế nhưng nếu nhìn kỹ, trên ngực áo cô gái có kẹp thẻ công tác, trên đôi tay mang găng là một chiếc máy chụp hình cỡ to.
Đây là một trong những thành viên trong đội pháp chứng của Choi Soobin, chuyên phụ trách hình ảnh hiện trường.
Cô đẩy mắt kính, vừa đi vừa thuật lại cho hắn:
"Nạn nhân omega nam, khoảng hai mươi tuổi.
Thời gian tử vong từ hai mươi tư đến ba mươi giờ."
"Nguyên nhân tử vong?”
"Bác sĩ Yeonjun xác định là do ngạt thở.”
Soobin gật đầu, nhìn sắc trời một chút, hắn nói: "Nói với bên cảnh sát nhờ họ hỗ trợ giăng màn che lại đi.
Sắp mưa rồi.
Trong vòng bán kính ba mươi mét quanh hiện trường, cố gắng che chắn nhiều nhất có thể, phòng khi chứng cứ bị nước mưa rửa trôi."
"Vâng ạ."
Dặn dò xong, Soobin đeo găng tay và khẩu trang, bước vòng qua cánh cửa mở toang của cabin màu đỏ để nhìn tình hình bên trong.
Ở khoảng cách này, mùi pheromone omega kết hợp với mùi thối rữa đặc trưng càng trở nên rõ ràng.
"Thầy Choi."
Bên trong có hai nhân viên pháp chứng khác đang làm việc, họ thấy hắn liền chào ngắn gọn.
Soobin gật đầu.
Trong cabin chất đầy thùng hộp, rác rến đủ loại từ vỏ chai, vỏ lon cho đến hộp thức ăn, sách báo tạp chí và cả poster dán linh tinh... phía trên trần có mắc mấy thanh thép treo quần áo, trong góc còn có một cái bếp ga cắm trại mini và mấy bình ga nằm chỏng chơ.
Rõ ràng, có người đã sống ở đây một thời gian dài.
Ánh mắt Soobin quét một vòng rồi dừng lại trên một vách tường.
Hắn cau mày tiến đến, đôi tay đeo găng chạm vào một dấu vết mơ hồ còn sót lại, tựa như keo bị khô.
Dấu vết này trải dài khắp cả phần tường thành hai đường song song.
Hắn vẫy tay với Wonhee, ý bảo cô chụp lại.
Cuối cùng, sự chú ý của hắn mới đặt trên nạn nhân.
Bên góc trong cùng của cabin có một khung giường kim loại, phía trên là một cái nệm lò xo đơn để trần.
Nằm ở nơi đó, là một thanh niên trẻ với đôi mắt nhắm nghiền, làn da tái xám.
Đang mùa hè, mọi vật hữu cơ đều thối rữa nhanh hơn.
Trên nệm trắng đã bắt đầu xuất hiện vết ố do nước từ tử thi chảy ra.
Lúc này, có hai người đang đứng bên cạnh tử thi, một người là Wonhee đang cầm máy ảnh chụp cẩn thận các góc độ, một người còn lại đeo găng tay vô trùng, khom người kiểm tra thi thể.
Soobin đã sớm bọc lại giày, hắn chậm rãi bước vào cabin, tiến đến bên cạnh hai người nọ.
"Bác sĩ Choi, thế nào?"
Choi Yeonjun đứng dậy, nói với mấy nhân viên bên ngoài: "Chuẩn bị di chuyển nạn nhân về trụ sở."
"Vâng ạ."
Đoạn, anh quay đầu đáp lời Soobin: "Toàn bộ cơ thể bên ngoài không có vết thương hở, vết bầm nhỏ lẻ rải rác trên cơ thể, đặc biệt có vết bầm ở cổ dày khoảng 1cm, nhưng vết không đồng đều.
Trước mắt xác định nguyên nhân tử vong do ngạt thở."
Soobin nhìn theo, nói: "Vết này không phải của dây thừng hay các loại tương tự, cũng không phải loại dây cước mảnh, hay dây tròn."
Hắn chỉ vào vết bầm: "Nhìn dấu vết này, có chỗ mảnh, có chỗ như bị vặn lại, có chỗ lại dày to... khả năng cao là một loại dây có hình dáng như ruy băng."
Đoạn, hắn quay đầu dặn dò nhân viên pháp chứng gần đó: "Joohoon, Wonhee, tập trung tìm xem xung quanh có loại dây nào mềm, dẹt, giống một dải vải mỏng, có thể bị xoắn khi siết, không phải dạng tròn hay cứng.
Đó có thể là hung khí."
"Đã rõ ạ."
Hai người đồng thanh đáp.
Yeonjun nói tiếp: "Nạn nhân có dấu hiệu từng quan hệ tình dục trong thời gian gần trước khi tử vong, còn có một lượng lớn pheromone sót lại.
Khả năng cao ở thời điểm vụ việc xảy ra, nạn nhân đang trong kỳ phát tình."
"Có thể biết được là ở giai đoạn nào của kỳ phát tình không?"
Yeonjun lắc đầu.
"Thời gian tử vong quá hai mươi bốn giờ, tôi cần thử nồng độ pheromone trong tuyến thể mới có thể xác định được."
Đồng nghĩa, cần giải phẫu xong mới biết.
Wonhee đang tìm kiếm xung quanh, nghe Soobin hỏi vậy thì không kiềm được tò mò: "Biết được giai đoạn phát tình nào thì có ý nghĩa gì ạ?"
Soobin và Yeonjun đã xem xét hiện trường xong, cả nhóm pháp y và pháp chứng quay trở ra.
Hắn vừa định đáp lời cấp dưới thì đã có người giành trước.
Đó là một thanh âm tương đối trầm và mềm mại, hơi mang giọng mũi.
"Có ý nghĩa nhiều lắm.
Nhưng dưới góc nhìn tâm lý học tội phạm thì có thể giúp xác định động cơ và quan hệ hung thủ với nạn nhân."
Soobin ngẩng đầu, thấy một bóng người xuất hiện ở ngoài cabin.
Do ngược sáng, hắn phải chớp mắt vài lần mới nhìn rõ đối phương.
Là một người đàn ông trẻ, thấp hơn Choi Soobin tầm nửa đầu.
Mái tóc đen tuyền của anh ta không biết vì sao mà ẩm ướt, vài sợi mềm mại ôm lấy gương mặt nhỏ.
Người này có đôi mắt to tròn, đuôi mắt hơi rũ và hàng mi rất dài, tạo cảm giác dịu dàng.
Đôi môi đối phương đầy đặn, viền môi không sắc nét lắm, khóe môi hơi cong nhẹ lên nên trông có phần ngọt ngào.
Vậy mà từ đôi môi ấy, những phân tích sắc bén tuôn ra như nước chảy mây trôi: "Ví dụ như, là một omega, về cơ bản sẽ không ai ở cạnh người mình không tin tưởng trong giai đoạn giữa kỳ phát tình trừ các trường hợp rất hi hữu, nên chỉ có thể là người mà họ có ý định cùng ở bên trong kỳ phát tình mà thôi.
Ví như bạn tình hoặc bạn đời, người yêu."
Cậu ta bước đến trước mặt Soobin, đoạn ngẩng đầu đưa lên một túi vật chứng trong suốt.
"Anh tìm cái này đúng không?"
Bên trong túi nhựa zip lock là một sợi dây polyester bản dẹt có hoạt tiết hình học và một hàng chữ cách điệu "To Love Is To Hurt", vài phần đã bị rách nát, dường như đã bị cắt xé.
"Mặc dù phần đầu đã bị rách, nhưng tôi đoán đây là một loại dây đeo dành cho điện thoại.
Là loại có móc với case, dùng đeo lên cổ khi du lịch.”
Cậu ta nói.
Joohoon, kỹ thuật viên dấu vết hiện trường như bừng tỉnh, vội lấy ra một túi zip, bên trong đựng chiếc điện thoại đã vỡ màn hình.
"Đây!
Trên case điện thoại này vẫn còn đầu móc kim loại!”
Wonhee nói: "Cũng khớp với mô tả vừa nãy của sếp, đây là hung khí ư?”
Ánh mắt Soobin đảo từ túi zip qua gương mặt xinh xắn kia.
"Còn phải xét nghiệm.
Nếu có biểu bì da của nạn nhân thì đây khả năng cao chính là hung khí."
Hắn chậm rãi nói, sau đó hỏi: "Cậu tìm thấy ở đâu?
Làm sao biết nó là vật chứng?”
Tầm nhìn của alpha dừng lại trên mái tóc ẩm ướt, rồi cả trang phục trong tình trạng tương tự.
Người này mặc áo thun cổ rộng, khoác bên ngoài một cái hoodie xám, kết hợp với quần jeans bạc màu đơn giản.
Tất cả, đều trông như vừa vớt từ dưới nước lên, bao gồm cả thanh niên này.
Soobin thoáng cau mày, hắn vừa mở miệng định nói gì đó, thì người trước mặt bỗng hắt xì một cái.
"Sếp!"
Phía sau vang lên thanh âm quen thuộc, Soobin chuyển tầm nhìn.
Là một viên cảnh sát hình sự hắn từng gặp qua – Huening Kai.
Cậu ta chạy đến, tay còn cầm theo một cái khăn bông.
Soobin nhận ra, chữ "sếp" vừa nãy là gọi người trước mặt.
"Xin chào, vừa nãy quên giới thiệu."
Người lạ mặt nhận lấy khăn bông, có hơi ngại ngùng che cái mũi hơi sưng, đoạn nói: "Tôi là Choi Beomgyu, tổ trưởng mới điều nhiệm của đội điều tra số 5."
Nói đoạn, cậu ta giơ chứng cứ trong túi zip lên, nói: "À, lúc đến hiện trường tôi đã thấy cái điện thoại này, biết nó thiếu mất sợi dây nên đã đi tìm.
Tôi và đội viên nhặt được ở bãi rác ven sông gần đây.
Nó mắc trong mấy bụi cỏ lau dưới sông.”
Nên cậu ta đã nhảy xuống sông và nhặt nó lên.
Soobin tự động bổ sung câu chuyện.
Thế nhưng có một số vấn đề.
Bên cạnh hắn, Choi Yeonjun nhạy bén đặt ra vấn đề đầu tiên: "Bãi rác?
Gần đây có bãi rác ư?"
Quanh đây không có khu dân cư, mà đã không có người sinh sống, tự nhiên cũng sẽ không có nơi tập kết rác thải trong phạm vi gần.
Soobin nhìn Beomgyu nghiền ngẫm, chậm rãi nói ra vấn đề tiếp theo: "Con sông gần đây nhất cũng cách đây 500 mét, vì sao cậu biết vật chứng bị vứt ở đó?"
Beomgyu vứt túi zip cho Huening Kai, cũng không nhìn xem cậu ta đã cầm chưa mà quay người đi.
Cậu tháo găng tay, cầm khăn bông vò vò tóc.
Lúc này trời đã bắt đầu mưa, từng hạt nặng nề dội lên vách container tạo ra một loại âm thanh mờ đục não nề.
Có nhân viên hiện trường chờ sẵn bên ngoài đưa cho họ mấy cái ô, thế nhưng số lượng ô có hạn, những người bên trong phải chia sẻ.
Beomgyu cầm một cái ô, rất tự nhiên mà hướng về phía Soobin, ý tứ rất rõ ràng mời hắn dùng chung.
Nghi vấn đặt ra vẫn còn đó, Soobin cũng tự nhiên tiến đến cạnh cậu ta.
Khổ nỗi, Choi Beomgyu thấp hơn hắn nửa cái đầu, đỉnh ô sượt qua tóc Soobin, nên hắn đành cầm lấy cán ô.
Beomgyu cũng không cố chấp.
Cậu buông ô ra, trả lời câu hỏi trước đó của hắn: "Tôi có mặt tại hiện trường sớm nhất, nhìn thấy vết thương trên cổ nạn nhân.
Nhìn một vòng xung quanh không thấy có vật nào giống vậy, mà dây đeo điện thoại lại mất, khả năng cao nó chính là hung khí đã bị hung thủ vứt đi.
Vậy nên, tôi ra bãi rác ven sông tìm thử.
Còn vì sao lại có bãi rác...
đó là bãi rác tự phát."
Yeonjun dùng chung ô với Huening Kai, anh ta hỏi lại: "Tự phát?"
Beomgyu gật đầu, đưa tay chỉ về phía mấy cabin xung quanh.
"Tuy ở đây không có khu dân cư, nhưng đã có báo cáo về việc tụ tập trái phép, hơn nữa nhìn hiện trường gây án, rõ ràng là nơi sinh hoạt chứ không phải kho chứa đồ."
Soobin hiểu ra, tiếp lời: "Thuê và dùng sai mục đích cabin."
Beomgyu liếc mắt nhìn hắn, gật đầu hài lòng.
"Và chắc chắn không chỉ có mình cái cabin này như vậy."
“Nếu đã có người sinh sống, chắc chắn phải có rác thải sinh hoạt.”
Soobin gật đầu đồng ý với suy luận của cậu.
Choi Beomgyu mỉm cười: "Nên tôi đã yêu cầu các đội viên tìm kiếm xung quanh khu vực ven sông, dưới gầm cầu, ở các ngõ ngách và phát hiện một bãi rác cách đây 300 mét, ngay dưới chân cầu.”
Soobin cụp mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.
Do vừa nãy ở trong cabin, mũi đã quen với mùi tử thi và rác rến, hắn không nhận ra.
Hiện tại, Choi Beomgyu và những đội viên của cậu ta đều mang theo mùi hương khó tả.
Hẳn là đối phương cùng cấp dưới đã lục lọi trong bãi rác, thậm chí còn xuống sông.
Lúc này, một viên cảnh sát trẻ chạy bước nhỏ tới, Soobin nhận ra, đây là Kang Taehyun, cũng là một cảnh sát hình sự trẻ hắn đã quen mặt từ vài vụ án trước.
Cậu này trông cũng nhếch nhác hệt như cấp trên của mình, thế nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh.
Taehyun gật đầu chào mọi người rồi nhanh chóng báo cáo với Beomgyu:
"Đội trưởng, tôi đã liên lạc được với chủ khu chứa hàng này và có danh sách người thuê cabin rồi.
Tổng cộng có 125 cabin, 122 trong số đó đã có người thuê.”
Beomgyu gật đầu, nhìn đồng hồ, nói: "Cậu liên hệ với sếp Park xin giấy khám xét.
Trong ngày hôm nay phải yêu cầu chủ thuê hợp tác, bắt đầu kiểm tra hết tất cả các cabin.
Tôi nghi là có nhiều người đang sinh sống trái phép ở đây, và họ có thể biết gì đó.”
Kang Taehyun có hơi giật mình trước quyết định này, thế nhưng gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Lúc này, Beomgyu mới quay lại, nhìn người đàn ông cầm ô bên cạnh mình.
Ánh mắt cậu thoáng dừng trên bờ vai hơi ẩm ướt của hắn, lại cười nói: "Xin lỗi, nãy giờ vẫn chưa hỏi han gì.
Anh là người bên tổ pháp chứng à?
Óc quan sát thật tốt.”
Yeonjun cười khúc khích.
Huening Kai đứng bên cạnh trợn mắt, vội thì thào sửa lời: "Sếp!
Đây là Trưởng phòng kỹ thuật hình sự Choi Soobin, cấp bậc ngang với trưởng ban hình sự bên chúng ta đấy!”
Beomgyu liếc mắt nhìn Huening Kai đang hốt hoảng, không nói gì.
Choi Yeonjun ở bên cạnh thì che miệng, quay mặt sang chỗ khác.
Riêng Soobin thì như không để tâm, rất phong độ mà rằng: "Cảm ơn lời khen của cậu.
Tôi cũng chỉ có đầu óc là dùng được một chút.”
Beomgyu nghe thế thì cười cong cong mắt, thuận miệng nói: "Đâu có, ngoại hình của anh cũng rất xuất sắc mà.”
Mọi người: ?
Không khí phút chốc đông cứng lại.
Wonhee và mấy người bên tổ pháp chứng lấm lét nhìn cấp trên, muốn trông thấy biểu cảm của hắn.
Thế nhưng Soobin lại muôn phần bình tĩnh, trên mặt không để lộ cảm xúc gì.
Huening Kai ho khẽ, vội đưa ô lại cho Yeonjun: "Bác sĩ Choi, ừm, chúng tôi còn có việc, về vật chứng cậu Woojoo và cậu Yufan sẽ bàn giao cho tổ pháp chứng.”
Yeonjun gật đầu phẩy tay: "Ừ, tôi cũng trở về kiểm tra thi thể nạn nhân đây.
Nếu có phát hiện gì tôi sẽ báo ngay.”
Soobin cũng gật đầu.
"Tôi sẽ kiểm tra lần cuối rồi về chỉnh lý danh sách vật chứng.
Muộn nhất là trưa ngày mốt sẽ có bản báo cáo phân tích.”
Đoạn sau hắn nói với Beomgyu, người còn lại gật đầu.
"Vâng, nhờ anh, trưởng phòng Choi.”
.
.
.
Trụ sở cảnh sát thành phố C, bốn giờ chiều.
Chỉ trong một buổi sáng, tin tức về vụ án nam omega trẻ bị cưỡng bức và ám sát tại kho chứa hàng đã lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Dưới áp lực truyền thông, các lãnh đạo yêu cầu tổ chuyên án số 5 và ban kỹ thuật hình sự hợp tác để nhanh chóng tìm ra câu trả lời.
Choi Beomgyu vừa từ hiện trường về là bị gọi lên phòng phó giám đốc, để lại bốn đội viên quay cuồng với mớ lời khai và vật chứng thu thập được.
Huening Kai xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu, ôm xấp tài liệu dày đặt xuống bàn làm việc, sau đó ngồi phịch xuống ghế.
Bên cạnh cậu, Kang Taehyun vừa đi vừa gọi điện thoại:
"Ừ, bên chúng tôi có thu thập được một số vật chứng, chúng tôi tổng hợp xong sẽ gửi qua bên pháp chứng…
ừ, nhờ cậu –”
Park Woojoo và Zhao Yufan đồng thời bước vào, hai người mồ hôi nhễ nhại, có lẽ là vừa mới đi lấy lời khai về.
Beomgyu đã đoán đúng, sau khi kiểm tra thì có bốn người đang định cư trái phép tại các cabin nằm rải rác trong khu chứa hàng.
Tuy nhiên họ chỉ có thể tìm được hai trong số đó, còn hai người khác thì không rõ hành tung, cần điều tra thêm.
Woojoo ngồi phịch xuống ghế, xoa xoa cổ họng: "Có cảm giác như tôi mất giọng luôn rồi…”
"Sao thế?”
Huening Kai quay đầu hỏi.
Yufan thở dài, đặt tập tài liệu xuống.
"Vừa lấy lời khai của người bảo vệ đã phát hiện thi thể và hai người sống trong cabin.
Người trước còn ổn, hai người còn lại đều là người lớn tuổi vô gia cư.
Tai họ không được thính lắm, lúc hỏi bọn em phải tăng âm lượng khá nhiều.”
"Thế chẳng phải là dù có âm thanh lạ gì thì họ cũng không nghe được hay sao?”
Taehyun chống cằm nói.
Woojoo cào tay qua mái đầu nhuộm vàng xơ xác, khiến mái tóc dựng đứng.
Cậu ta nói: "Vâng, nên bọn em cũng kết thúc sớm và liên hệ với bên phúc lợi xã hội, bảo họ để mắt đến hai cụ rồi.”
Huening Kai gật đầu, nói: "Tiếp theo cần tìm hai người sống trong cabin còn lại.
Hai người theo số điện thoại trên hợp đồng mà gọi thử, gọi không được thì hỏi bên ngân hàng về thông tin chủ tài khoản dùng để đăng ký.”
"Vâng, đã rõ rồi ạ.”
Yufan vừa nói vừa kéo áo lên lau mồ hôi, để lộ đường cơ bụng mỏng manh.
"Cabin vào mùa hè nóng kinh khủng, không biết làm sao họ sống được ở đấy.”
Taehyun ôm xấp giấy tờ lên, lúc đi qua hai cảnh sát trẻ thì nhắc nhở: "Và tranh thủ đi tắm đi.
Tắm xong nhớ dán miếng dán ngăn pheromone.”
Lời nhắc nhẹ nhàng này khiến ba alpha còn lại ngẩn ra một lúc, sau đó mới hiểu.
Họ không hẹn mà mình về phía văn phòng dành cho đội trưởng.
Cửa lúc này đang mở, nhìn qua liền thấy tình hình bên trong.
Chủ nhân văn phòng lúc này còn đang phải nói chuyện với sếp lớn, nên hiện tại không có ai.
Trên bàn chỉ có mấy thùng hồ sơ và một bảng tên cùng chức danh bằng đồng:
Thiếu tá Choi Beomgyu, đội trưởng đội điều tra số 5.
Đúng vậy, sếp mới của họ là một omega, thế nên toàn bộ alpha trong đội không được lơ là để pheromone tuôn ra thoải mái như mọi khi được.
Quyết định này được cấp trên đưa ra từ một tuần trước, đến giờ Huening Kai vẫn chưa thể tin.
Quyết định thành lập một tổ chuyên án thứ năm đã có từ lâu, và đi kèm là đủ thứ tin đồn về các thành viên được chọn.
Ngày trước Huening Kai vốn ở đội một được ba năm cùng với cộng sự Kang Taehyun, hai người họ đã phá được vô số vụ án lớn nhỏ.
Họ vốn nghĩ sang đội mới Kai hoặc Taehyun có thể được chọn làm đội trưởng.
Mãi đến khi thông báo chính thức được đưa ra, đội trưởng lại là người mà họ chưa nghe qua bao giờ.
Một omega, trước kia công tác ở thành phố khác, bỗng được điều về đây, hơn nữa còn nhảy thẳng lên chức tổ trưởng một tổ chuyên án hình sự, thật khó để tưởng tượng.
Nên biết là kể cả những năm gần đây khi phong trào bình đẳng giới đã đạt được nhiều thành tựu, thì ở lĩnh vực cảnh sát, omega chỉ xuất hiện trên các poster tuyên truyền giao thông với vai trò người điều phối mà thôi.
Thế là cả đội đã rất tò mò với vị đội trưởng mới này, trong sự tò mò còn mang theo một chút dò xét.
"Nghe nói hồi trước đội trưởng làm bên ban phòng chống tệ nạn ở thành phố E, cũng có thành tích rất tốt nên mới được điều về đây.”
Park Woojoo nhỏ giọng nói, "nhưng cũng có vài tin đồn, không biết thật không…”
Huening Kai và hai người còn lại vểnh tai lên nghe ngóng.
Park Woojoo thì thào: "Jake bên tổ phòng chống tệ nạn nói sếp Kim bên họ có quen biết với đội trưởng á, hình như đã từng đụng độ với nhau khi nằm vùng.
Nghe đâu…
đội trưởng quyến rũ thủ lĩnh của một băng đảng, sau đó bắt gọn cả bọn.”
"Bên tổ điều tra kinh tế thì nói ảnh lợi dụng kỳ phát tình của bản thân để khiến mấy tên tội phạm mất cảnh giác, sau đó triệt phá luôn đường dây buôn người.”
Huening Kai nói.
Taehyun khoanh tay: "Tôi lại nghe từ bên giao thông nói đội trưởng vì muốn nóng lòng bắt tội phạm nên đã chặn đầu xe container, gây tắc đường hai giờ liền.”
Ba người quay đầu nhìn Yufan, người cuối cùng chưa đưa ra một tin tức nào.
Cậu ta căng thẳng một hồi, cuối cùng mới thì thào nói: "Bạn tôi bên an ninh bảo…”
"Bảo rằng nếu các cậu không nhấc mông dậy đi làm việc nghiêm chỉnh ngay bây giờ thì tôi sẽ kỷ luật cả bọn.”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía trên, khiến cho cả bốn Alpha to xác giật bắn mình, quay đầu lại nhìn, vẻ mặt như mèo thấy chuột.
Choi Beomgyu cầm một tập công văn có dấu mộc đỏ chói trên tay, hất cằm nói: “Giấy khám xét được phê duyệt rồi.
Trong hôm nay các cậu liên hệ với ngân hàng lấy cho được thông tin của hai người thuê còn lại, phải tìm ra được họ.
Còn nữa, chuẩn bị một chút, một giờ nữa chúng ta họp với tổ pháp y - pháp chứng.
Họ có phát hiện sơ bộ rồi.”
Cậu chỉ vào Huening Kai: "Đặt phòng họp đi, sau đó gửi mail cho các bên liên quan.”
"Vâng, thưa sếp!”
Beomgyu đi ngang qua, đập nhẹ tập tài liệu lên lưng ghế của Yufan và Woojoo, "còn hai cậu, trước khi cuộc họp bắt đầu, tôi muốn thấy báo cáo lấy lời khai trong hòm thư.”
Nói đoạn, omega nhăn mũi: "Và xử lý pheromone alpha của các cậu đi.
Không phải ai cũng muốn ngửi thứ mùi ấy đâu.”
"Vâng, thưa sếp!”
Taehyun cũng im lặng gõ máy tính, tập trung làm việc.
Beomgyu nhìn quanh lần cuối, thấy bốn người đều ra vẻ bận rộn thì mỉm cười, xoay người bước vào văn phòng.
.
.
.
Ban hình sự, phòng họp số hai.
Do thời gian gấp rút, Huening Kai chỉ có thể vừa nài nỉ vừa ép buộc mấy người bên tổ điều tra số hai nhường lại phòng họp.
Woojoo và Yufan bận viết báo cáo, chỉ còn Huening Kai và Taehyun đảm nhận nhiệm vụ chuẩn bị phòng họp: dẹp đi tàn thuốc từ những người trước, chuẩn bị nước uống, giấy ghi chép và màn chiếu.
Bốn giờ kém mười phút, có hai người bên tổ pháp chứng xuất hiện: Lee Wonhee và Kim Juhoon.
Wonhee búi lại mái tóc dài bằng một cái bút chì, tóc mai rơi lòa xòa trước trán.
Cô đẩy mắt kính, đưa một cái usb cho hai Alpha bên tổ điều tra.
"Đây là nội dung tổng hợp phân tích pháp chứng sơ bộ của chúng tôi, anh đưa lên màn trình chiếu giúp nhé.”
Taehyun nhận lấy usb, sau đó như lơ đễnh hỏi: "anh Yang hôm nay không đến sao?”
Wonhee ngồi xuống ghế cùng với Juhoon, lắc đầu.
"Anh ấy còn bận với mấy vụ án khác nên không rời phòng thí nghiệm được.”
Huening Kai đặt mấy gói cà phê pha sẵn lên bàn.
"Nước nóng ở trong bình, tự nhiên nhé.”
Bốn giờ kém năm, cửa phòng họp lần nữa mở ra, lần này là hai thành viên trẻ nhất của đội năm.
Woojoo và Yufan cùng nhau bước vào, cả hai có vẻ hớn hở.
"Nộp xong báo cáo chưa?”
Taehyun hỏi.
Woojoo gãi đầu nói: "Chưa, nhưng tụi em đã xin sếp Choi gia hạn đến cuối ngày ạ.”
"Ôi, hóa ra mọi người bên đội điều tra cũng vậy ư?”
Wonhee như thể vừa tìm được đồng minh.
Cô lay Juhoon đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh, nói: "Hay tối nay lập hội ăn khuya không?
Có thực mới vực được đạo mà!”
Yufan vỗ tay.
"Ý kiến hay đấy.”
Đúng lúc này, Taehyun vừa chỉnh xong máy móc thì cửa phòng lần nữa mở ra, lần này là hai vị boss cuối: Trưởng phòng kỹ thuật hình sự và đội trưởng đội số 5.
Hai người không để ý lắm đến tình trạng bên trong phòng, hãy còn đang chìm đắm trong cuộc trò chuyện của riêng mình.
“... anh đừng có tự cho mình là đúng.”
Beomgyu khẽ gắt, ánh mắt liếc sang alpha cao lớn bên cạnh mang theo vài phần bất mãn.
Cậu không để ý đến không khí kỳ lạ trong phòng, nhưng Choi Soobin thì có.
Hắn quét mắt một lượt, sau đó ngắn gọn nói: "Lát nữa nói sau.”
Mọi người lén lút nhìn nhau, trong ánh mắt ai nấy đều là dấu chấm hỏi.
Thế nhưng hai nhân vật chính thì không quan tâm.
Choi Beomgyu xoay người liền bước đến chỗ ghế ngồi cho người chủ trì như thể đã quen.
Trước ánh mắt của mọi người, omega đan tay vào nhau, nở một nụ cười nói: "Xin chào, tôi nghĩ mọi người ở đây đều đã gặp nhau tại hiện trường rồi, nhưng vẫn muốn giới thiệu lại một chút.
Tôi là Choi Beomgyu, từ hôm nay sẽ nhận chức đội trưởng đội điều tra số năm trực thuộc ban hình sự thành phố C.
Rất mong được hợp tác.”
“... họ Choi?”
Wonhee khẽ nói ra nghi vấn với Juhoon, hai người không hẹn mà cùng nhìn vào nhân vật họ Choi còn lại.
Vốn việc có họ trùng nhau là hết sức bình thường, nhưng hai người lại có vẻ đã biết nhau từ trước, quan hệ lại còn không tầm thường.
Trong trụ sở, ai cũng biết trưởng phòng Choi ban kỹ thuật hình sự chỉ có duy nhất một người anh trai là bác sĩ Choi Yeonjun khoa pháp chứng.
Vậy thì, vị đội trưởng mới được bổ nhiệm này có quan hệ gì với hắn đây?
Lúc này, Soobin lên tiếng, lần này là hướng về hai nhân viên dưới quyền của mình: "Wonhee, Juhoon, hai người cũng giới thiệu bản thân đi.”
Wonhee nghe vậy liền vô thức thẳng lưng.
"Tôi là Lee Wonhee, kỹ thuật viên hình ảnh tổ pháp chứng, chuyên môn phân tích hình ảnh, sơ đồ, khoảng cách…”
Juhoon bình tĩnh đẩy mắt kính.
“Tôi là Kim Juhoon, kỹ thuật viên dấu vết, chuyên môn phân tích sợi vải, đất cát, những vật chất lạ để lại có khả năng liên quan đến vụ án.”
Soobin tiếp lời: "Còn tôi là Choi Soobin, trưởng phòng kỹ thuật hình sự.”
Đoạn, hắn nhìn đồng hồ nói: "Cũng không còn nhiều thời gian, chúng ta bắt đầu luôn đi.”
Beomgyu gật đầu, bấm mở màn hình, nói: "Về vụ án mạng tại cabin số 18 ở kho chứa hàng, danh tính nạn nhân đã được xác định.”
Vừa dứt lời, ảnh của một thanh niên trẻ xuất hiện trên màn hình.
Như phần lớn omega, cậu ta rất xinh đẹp.
Mái tóc xoăn mềm, khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ.
"Bae Jinhyeong, 22 tuổi, là sinh viên năm cuối đại học B, người địa phương.
Ngày hai mươi tháng bảy, bảo vệ của khu chứa hàng phát hiện thi thể.
Nạn nhân được tìm thấy trong tình trạng lõa thể, nồng độ pheromone cao hơn mức trung bình, có dấu hiệu bị xâm hại tình dục.
Nguyên nhân tử vong là ngạt thở do bị dây siết cổ.”
Taehyun gật đầu, tiếp lời: "Chúng tôi đã liên hệ với chủ nhà kho yêu cầu cung cấp thông tin về người thuê cabin nơi nạn nhân chết, nhưng do quy trình thuê đơn giản, thông qua đăng ký trên website và thanh toán ngân hàng, nên chủ nhà kho cũng chưa từng gặp người thuê.
Chúng tôi đang yêu cầu thông tin từ phía ngân hàng về chủ tài khoản, hiện đang chờ phản hồi.”
Beomgyu quay sang hai thành viên trẻ còn lại.
Yufan gật đầu, nghiêm túc thuật lại: "Chúng tôi tìm được hai trong số bốn người cư trú trái phép trong cabin, nhưng đó đều là người già neo đơn, không có nhà ở.
Tai họ không được tốt, mà vị trí cabin nơi họ ở cũng cách rất xa hiện trường.
Họ không nghe hay thấy điều gì bất thường vào thời điểm xảy ra vụ án.
Chúng tôi vẫn đang cố tìm hai người còn lại.
Ngoài ra," cậu ta lật ghi chú.
"Khu này còn mới nên không có lắp camera.
Chúng tôi chỉ có thể dựa vào camera trên đường chính dẫn đến ngoại thành để xác định có những xe nào đã đến khu vực này.
Hiện tại bên giao thông đang hỗ trợ trích xuất dữ liệu, chúng tôi sẽ phân tích ngay khi có video."
Huening Kai chờ đồng nghiệp nói xong thì lật giở tài liệu, trình bày phần của mình: "Tôi đã lấy lời khai từ gia đình nạn nhân, họ nói Jinhyeong vẫn sống chung với gia đình, bình thường chỉ đến trường, làm thêm rồi về nhà.
Cũng không có sở thích gì đặc biệt.
Cậu ấy là một sinh viên năm cuối bình thường đang chuẩn bị tìm việc làm.”
"Cũng chưa chắc.”
Choi Soobin bỗng nhiên nói.
Beomgyu nhìn sang anh ta.
Soobin lấy từ tay của Wonhee ra hai tấm ảnh và đẩy vào giữa mặt bàn.
Đó là ảnh chụp vật chứng tại hiện trường: sợi dây treo điện thoại và chiếc móc kim loại trên case điện thoại.
"Tổ pháp chứng có hai phát hiện.”
Choi Soobin đứng dậy, cầm lấy điều khiển bấm chuyển màn hình.
"Đầu tiên, có thể xác định sợi dây này chính là hung khí.
Biểu bì da sót lại trên bề mặt trùng khớp hoàn toàn với biểu bì da trên cổ nạn nhân.
Thứ hai,” hắn đưa điều khiển cho Juhoon, ý bảo cậu ta nói tiếp.
Juhoon đẩy kính, ấn chuyển màn hình, phía trên hiện lên tổng hợp thông tin.
“Chúng tôi đã xác định sợi dây các anh tìm được ở bãi rác chính là sợi dây bị mất.
Nó vốn được gắn với móc kim loại trên case.
Tôi đã tìm sợi vải còn sót lại trên móc, kiểm tra cho thấy hoàn toàn trùng khớp với chất liệu sợi dây.”
"Sợi dây này,” Cậu ta tiếp lời, "theo tôi tìm hiểu thì là một mặt hàng giới hạn chỉ được bán tại một số nơi nhất định.
Đó là tại concert của nhóm nhạc thần tượng AMOR.”
Trên màn hình xuất hiện hình ảnh phụ kiện điện thoại trên trang web chính thức của ban tổ chức concert, cũng là loại dây polyester dệt bản dẹt, phía trên có in chữ "To Love Is To Hurt” - cũng chính là tên album mới của nhóm nhạc này.
Hình ảnh khớp với cái họ tìm được.
"Vậy là cậu ấy đã từng đến một trong số những concert này –” Taehyun nói.
"Hoặc có tiếp xúc với người đã đến concert này.”
Beomgyu kết luận.
"Woojoo, Yufan, lập tức tìm hiểu thêm thông tin từ gia đình nạn nhân.
Hỏi rõ xem dạo này cậu ấy có nói gì về nhóm nhạc, hoặc kết giao với ai cùng sở thích không.”
"Đã rõ.”
"Dữ liệu trên điện thoại thu được tại hiện trường thì sao?”
Beomgyu hỏi.
Soobin đáp: "Điện thoại đã bị khôi phục cài đặt gốc, đây có thể là can thiệp nhằm xóa dữ liệu.
Kỹ thuật viên bên chúng tôi đang xử lý nhưng nếu có thể, cần liên hệ với người nhà để xin truy cập các thiết bị cá nhân khác của nạn nhân như laptop, máy tính bàn.
Như vậy sẽ có khả năng khôi phục dữ liệu từ các tài khoản đám mây.”
"Đã hiểu.
Chúng tôi sẽ nhanh chóng thực hiện và báo lại.”
Beomgyu gật đầu.
Soobin tiếp tục đưa thêm thông tin về một số vật chứng thu được ở hiện trường.
"Không có dấu vết xô xát.
Tuy rằng hiện trường bừa bộn, nhưng không tìm thấy biểu bì da, vết máu hoặc dấu vết cho thấy có tranh chấp.”
"Không có xô xát, có nghĩa là nạn nhân tự nguyện đến đây?”
Woojoo suy luận.
"Hoặc nạn nhân đã bị đưa đến trong tình trạng không còn ý thức.”
Taehyun chỉnh lại.
"Có thể nào anh ta bị giết từ nơi khác không?”
Yufan gợi ý.
Wonhee nói: "Xung quanh không tìm thấy dấu vết nào cho thấy nạn nhân đã bị khống chế và sát hại.
Nếu là sát hại ở một nơi hoàn toàn khác thì khi mang người đến đây, hẳn phải có dấu vết nào đó, nhưng lại không.
Khả năng cao cabin chính là nơi anh ấy tử vong.”
Beomgyu quay đầu nhìn Soobin: "Còn kết quả giám định pháp y thì sao?
Chưa có kết quả pháp y cụ thể thì rất khó nói.”
Choi Soobin đặt bút xuống và cầm điều khiển màn hình lên: "Bác sĩ Choi vẫn chưa xong, nhưng anh ấy có đưa cho tôi một bản tổng hợp những phát hiện sơ bộ.”
Phía trên màn chiếu là hình ảnh chụp cận cảnh các dấu vết trên thi thể nạn nhân.
Soobin nói: "Thông thường, nếu có xô xác hoặc phản kháng, sẽ có nhiều vết thương do va đập, và trên móng tay nạn nhân sẽ có biểu bì hoặc máu của hung thủ.
Thế nhưng không tìm được những thứ đó.”
Mọi người gật đầu.
Soobin tiếp tục: "Bên cạnh đó, trước thời điểm tử vong, nạn nhân có dấu hiệu quan hệ tình dục nhiều lần.
Các mẫu tinh dịch lấy được đều thuộc về một người.
Ngoài ra…” hắn ngừng một chút, sau đó nói: "Phát hiện cậu ấy mang thai, ước chừng khoảng 12 tuần.”
Tiết lộ này khiến cả phòng lặng đi, sắc mặt các thành viên đội điều tra phút chốc cứng đờ, mà những người thuộc tổ pháp chứng dù đã biết trước, vẫn mang vẻ khó chịu.
Ấy vậy mà Choi Soobin vẫn có thể bình tĩnh đưa ra kết luận: "Khả năng cao, hung thủ là người có quan hệ mật thiết với nạn nhân.”
.
.
.
TBC