Khác Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang cập nhật...)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
158,980
0
0
409046716-256-k646166.jpg

Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
Tác giả: Stellynwu
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Để được 1 lần ở bên nhau, Mạc Trân và Thiệu Nguyên tình nguyện trải qua 999 kiếp không ở bên nhau.

*****Vui lòng không reup
*****Tác giả lần đầu viết truyện và đăng truyện công khai, mong nhận được sự góp ý của mọi người 😀



đôthị​
 
Có thể bạn cũng thích
  • {ĐAM MỸ NGƯỢC} CHỜ ĐỢI
  • Đối Thủ, Đừng Hòng Trốn!
  • [BHTT-EDIT] Tùy thời đợi mệnh - Am Kiều
  • Tựa như gió thoảng qua đời ta
  • [CaoH/Edit] Câu Dẫn Đội Trưởng Đội Cảnh Sát Hình Sự...
  • [BH][On-going] Xuyên Thành Bé Cưng Của Đối Thủ Một...
  • Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Tóm tắt nội dung


    Khi mới là 2 linh hồn ở trong cõi hư vô, Mạc Trân và Thiệu Nguyên đã cùng hẹn ước đời đời kiếp kiếp ở bên nhau.

    Và để đổi lấy 1 kiếp yêu nhau trọn vẹn ở trần gian, họ phải trải qua 999 kiếp lạc mất nhau.

    Câu chuyện này sẽ kể về các kiếp sống mà họ đã trải qua để có được 1 kiếp thực sự ở bên nhau tại Cõi Người.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Chương 1


    Thưa Lão Sư, chúng con ước nguyện được trọn đời trọn kiếp ở bên nhau, cho dù là vạn vật, là cỏ cây cũng vẫn muốn được ở bên nhau.

    Ngươi có biết, để được một lần ở bên nhau phải đổi lấy gì không?

    Chúng con không biết, thưa Lão Sư!

    Đó là 999 kiếp bỏ lỡ nhau

    Nếu để được 1 lần ở bên nhau trọn vẹn, trọn kiếp, chúng con xin chấp nhận đánh đổi.

    CHƯƠNG 1 - Kiếp thứ nhất

    Trong rừng sâu, dưới những tán lá rậm, bỗng xuất hiện một bông hoa cẩm tú cầu mọc dưới một gốc cây lớn.

    Những cánh hoa màu xanh nhạt lẫn trắng đẹp mắt càng khiến bông hoa nổi bật giữa những loài thực vật xanh mơn mởn kia.

    Nó lặng lẽ mọc lên và trổ bông ở đó.

    Cho đến một ngày, một chú bướm vô tình bay ngang qua.

    Chú bướm có đôi cánh màu vàng viền đen, điểm trên đó là những nốt màu xanh lục tuyệt đẹp.

    Từ xa, chú bướm ngạc nhiên khi nhìn thấy bông hoa cẩm tú cầu to đẹp đến thế, liền bay tới và đậu nhẹ lên một nhánh hoa.

    Chú bướm chỉ muốn dừng chân chốc lát, nên chọn chỗ nào đủ râm mát để nghỉ ngơi.

    Nó thấy bông hoa cẩm tú cầu này và quyết định làm chỗ trú chân.

    Một lúc sau, khi gió ngưng thổi và ánh nắng cũng nhạt dần, chú bướm nhận thấy cần phải tiếp tục hành trình trước khi trời trở tối, nên vỗ cánh bay đi.

    Chú vỗ cánh và bay lên cao, rồi cứ thế bay càng lúc càng xa.

    Chú bướm thấy tiếc nuối vì không được ở lại ngắm bông hoa lâu hơn, nhưng chú biết khu rừng này không phải nơi dành cho mình.

    Còn bông hoa cẩm tú cầu kia, mừng rỡ khi thấy chú bướm đến, và cảm thấy buồn lòng khi chú bướm rời đi nhanh đến thế.

    Nhưng nó cũng tự biết, nó chỉ còn hôm nay để trổ bông rực rỡ, vòng đời của nó đến ngày mai kết thúc rồi.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Chương 2


    CHƯƠNG 2 - Kiếp thứ hai

    Khi những chiếc lá bắt đầu rụng dần báo hiệu trời sắp chuyển sang đông, đàn én vội vã lên đường di chuyển về phía Nam.

    Chúng bay mải miết cả ngày, đến chợp tối thì dừng chân kiếm ăn và nghỉ ngơi chờ trời sáng sẽ lại lên đường.

    Hôm đó, sau một ngày dài đã thấm mệt, đàn én sà vào khu rừng và chia nhau đậu trên những cành bạch đàn.

    Một chú én bỗng phát hiện ra một cây đàn hương với những tán lá xòe rộng và tròn, mọc lẫn giữa đám bạch đàn cao lớn.

    Thay vì chọn đậu trên những cành tán thưa để dễ cất cánh như những bạn cùng đàn, chú én lại thích đậu ở những cành thấp với tán lá rộng hơn để làm chốn trú ẩn cho riêng mình.

    Ở đó, chú cảm thấy được bao bọc, che chở và đủ an toàn để yên tâm chìm vào giấc ngủ.

    Mấy ngày nay phải di chuyển đường dài, rời bỏ chiếc tổ ấm áp quen thuộc khiến chú đã lâu không có một giấc ngủ trọn vẹn.

    Mùi hương dịu nhẹ, ấm áp và tươi mát của đàn hương khiến chú én đi vào giấc ngủ một cách dễ dàng.

    Chú én đánh một giấc thật dài và sâu.

    Sau khi tỉnh dậy bởi tia nắng sớm mai, chú én cùng cả đàn lại tiếp tục lên đường.

    Chú én cảm thấy không nỡ rời đi, nhưng rồi chú thầm nghĩ mình sẽ quay trở về vào mùa xuân tới, khi thời tiết ấm áp hơn.

    Lúc đó, chú sẽ tìm lại cây đàn hương này để trú chân.

    Thế rồi khi mùa xuân tới, đàn én lại lên đường quay trở về phương Bắc.

    Chúng vẫn di chuyển theo lộ trình cũ lúc đi từ phương Bắc về đây.

    Do vậy, chú én chắc mẩm mình vẫn sẽ được gặp lại cây đàn hương kia.

    Nhưng đàn én đã không bay qua khu rừng nọ, chúng đã thay đổi lộ trình vào phút chót.

    Tuy vậy nhưng chú én vẫn rất lạc quan, trong lòng tự nhủ hẹn gặp lại cây đàn hương vào mùa đông tới.

    Một mùa đông nữa lại đến, đàn én lại lên đường bay về phía Nam.

    Lần này chú én nhà ta rất háo hức, vì lời thầm hẹn ước sắp thành hiện thực.

    Nhưng khi đến khu rừng bạch đàn nọ, chú én nhận thấy khu rừng rậm nay đã thưa thớt hẳn, chỉ còn lác đác vài ba cây bạch đàn còi cọc và héo úa trên một khoảng đất trống trơ trọi.

    Cả đàn bay miết mà không có chỗ để trú chân.

    Khi bay thêm một chặng nữa, đàn én nhìn thấy con người và nghe thấy những tiếng ồn rất khủng khiếp.

    Những con người đó đang làm gì đó với những cái cây, khiến chúng đổ rạp chỉ sau những tiếng ầm rền rĩ.

    Chúng vội vã sải cánh bay cao và nhanh hơn để tránh con người.

    Lúc này, chú én chợt hiểu ra, cây đàn hương đã mãi mãi không còn ở đó nữa.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Chương 3


    Chương 3 - Kiếp thứ ba

    Cô nhóc lớp 1 vừa đi học về tới cửa, liền thấy trong nhà thấp thoáng một chú mèo đen đang nằm liếm láp ngoài sân.

    Cô nhóc giật mình một chút, vừa sợ hãi cũng vừa tò mò, rón rén bước lại gần chú mèo.

    Bước chân mỗi lúc một gần chú mèo hơn, cô nhóc lại nhón chân nhẹ nhàng để không tạo ra tiếng động.

    Tuy vậy thì cô nhóc cũng mới chỉ dám đứng im và nhìn chú mèo đen với bộ lông xù đó.

    Khi chú mèo phát hiện ra cô nhóc, nó chợt đứng dậy, tiến về phía đôi chân cô nhóc và dụi đầu vào, như thể cả hai đã thân thiết từ lâu.

    Cô nhóc chợt cứng người, sợ hãi vì tưởng con mèo cắn mình.

    Nhưng khi thấy bộ lông mềm mại, ấm áp đang cọ vào chân mình, một cảm giác thích thú đến khó tả dâng lên trong lòng cô nhóc.

    Lấy hết can đảm, cô nhóc cúi người xuống, vươn tay ra chạm nhẹ trên đỉnh đầu con mèo.

    Con mèo đen như được thể, nó càng dụi lấy dụi để vào tay cô nhóc.

    Nó còn nhắm mắt liu diu để tận hưởng cảm giác thoải mái khi có người xoa đầu mình.

    Một người một mèo đã làm thân với nhau như thế đấy.

    Hóa ra là, một người hàng xóm đã đem con mèo đen này sang cho nhà cô nhóc nuôi.

    Vì mèo mẹ bên đó đẻ một lứa 5 con cả thảy: 3 con màu vàng - 2 con màu đen.

    Người hàng xóm nuôi không xuể nên quyết định cho mỗi nhà 1 con.

    Con mèo đen này mới được 8 tuần tuổi, vừa mới dứt sữa mẹ.

    Nó thường chạy sang những nhà lân cận để chơi cùng với đám anh/chị em của mình.

    Tuy vậy thì nó cũng biết thân biết phận, cứ tối đến sẽ biết đường mà quay về nhà cô nhóc.

    Vì giờ nó đã coi đây là ngôi nhà của nó, và cô nhóc chính là chủ nhân của nó.

    Cô nhóc của chúng ta rất yêu quý con mèo.

    Cô nhóc cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ thích một con mèo tới như vậy, mà lại là con mèo màu đen tuyền.

    Có lẽ vì con mèo có bộ lông đen sì sì, nên nó được trời ban cho một đôi mắt màu xanh ngọc tuyệt đẹp.

    Cô nhóc chưa bao giờ thấy đôi mắt nào có màu xanh đẹp đến vậy, lại có thể phát sáng khi màn đêm buông xuống.

    Kể từ đó, vào ban đêm, hễ nhìn thấy đôi mắt sáng ấy, cô nhóc lại yên chí mà đi ngủ.

    Vì cô nhóc biết, có một con mèo sẽ luôn ở cạnh bên mình.

    Để rồi cứ mỗi sáng, con mèo đen hoạt động như một chiếc đồng hồ báo thức, cất tiếng "meow meow" gọi cô nhóc dậy đi học.

    Thấm thoát đã hết một năm học, cô nhóc bước vào kỳ nghỉ hè.

    Thế là cô nhóc có cả ngày để lăn lê bò toài cùng con mèo đen.

    Nhưng điều làm cô nhóc thích thú hơn cả, đó là sẽ được đi thăm ông bà ở một thành phố khác.

    Ngày khởi hành, cô nhóc hôn chào tạm biệt con mèo đen rồi bước lên xe rời đi.

    Cô nhóc không thể ngờ được rằng, những ngày đi chơi vui vẻ của mình ở nơi khác lại là những ngày tưởng chừng như địa ngục của con mèo đen.

    Vì cô nhóc không có ở nhà, ba mẹ đi làm cả ngày, con mèo đen vẫn quen thói chạy sang những ngôi nhà bên cạnh để vui đùa với anh chị em của mình.

    Hôm thì nó đi chơi ở ngôi nhà phía bên trái nhà cô nhóc, hôm thì nó sang nhà phía bên phải, hôm thì nó sang nhà đối diện.

    Nhưng hôm nay, nó rủ mấy anh chị em tụ tập và chơi ở ngoài đường.

    Khu phố này tuy không sầm uất, nhưng vẫn có xe cộ qua lại thường xuyên.

    Lũ mèo cũng quen với điều này và rất nhanh tai nhanh mắt biết cách tránh xe đi qua để sang đường.

    Hôm nay cũng vậy, con mèo đen nhanh nhẹn chạy thoắt cái đã sang đến nhà đối diện.

    Nó đang tung tăng đi đến cửa nhà thì chợt nghe thấy tiếng gầm gừ.

    Ngoảnh mặt sang bên trái, nó phát hiện một con chó vàng không biết từ đâu ra đang nhìn nó rất hung tợn.

    Chẳng kịp nghĩ nhiều, nó quay mặt người lại để chạy về nhà.

    Nhưng không may cho nó, khi chạy sang đường, một chiếc xe máy đã không để ý và lao vào nó khi nó đang chạy trốn khỏi con chó hung tợn kia.

    Khi tiếng phanh "Kítt tttttttt" vang lên, người điều khiển xe ngã ra đường, chiếc xe gắn máy vừa va vào con mèo cũng đổ rạp lên nó.

    Con chó vàng thấy vậy thì cất tiếng sủa ầm ĩ.

    Có vài người nghe thấy tiếng động liền chạy ra đỡ người lái xe máy chỉ bị xước xát kia dậy.

    Có người thì dựng xe máy lên.

    Lúc này con mèo mới như được sống lại, thở gấp.

    Nhưng cả cơ thể nó đau điếng, nó không thể nào đứng lên được.

    Nó chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng ồn ào, nhốn nháo xung quanh.

    Người chủ cũ chính là người dựng xe máy lên và phát hiện con mèo đang nằm đó.

    Ông ấy đã bế con mèo đến phòng khám thú y của khu vực.

    Sau khi được thăm khám và bôi thuốc, cũng như nằm nghỉ ngơi thì con mèo đen đã tỉnh lại.

    Lúc này nó thấy mình đang nằm ở không gian quen thuộc - nhà của cô nhóc.

    Mấy hôm sau, cô nhóc trở về từ chuyến đi chơi.

    Việc đầu tiên khi về đến nhà của cô nhóc đó là kêu "meow meow" để tìm con mèo đen.

    Cô nhóc đã rất nhớ con mèo.

    Cô nhóc cũng có rất nhiều chuyện để kể với con mèo đen nữa.

    Nhưng khi nhìn thấy con mèo, cô nhóc chợt khựng lại.

    Con mèo đang lê những chiếc chân một cách nặng nhọc tiến về phía cô nhóc.

    Nó đang cố gắng di chuyển một cách nhanh nhất, nhưng hai chân sau của nó đã không thể cử động được nữa, nó chỉ có thể dùng hai chân trước để chạy thôi.

    Cô nhóc bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Tại sao cô nhóc mới không ở nhà có mấy ngày, mà con mèo đen lại thành ra như thế này.

    Khi nghe bố mẹ kể lại toàn bộ vụ tai nạn, cô nhóc đã cảm thấy rất buồn.

    Cô nhóc thấy thương con mèo đen kinh khủng, cũng chẳng biết an ủi nó thế nào, chỉ biết ôm nó vào lòng mà vuốt ve.

    Con mèo đen dường như cũng hiểu, nên nó nằm in ngoan ngoãn trong lòng cô nhóc, tận hưởng cảm giác yêu thương này.

    Ngày qua ngày, con mèo đen đã tập quen với hai chân què của mình, nên nó di chuyển nhanh nhẹn hơn trước.

    Nhất là mỗi khi đến giờ cơm, chỉ cần cô nhóc gõ thìa lên chiếc bát ăn cơm leng keng vài tiếng, là nó phi hết tốc lực với đôi chân trước, lê rệt đôi chân sau, nhanh nhảu xuất hiện và chén hết bát cơm.

    Có nhiều khi, vì thấy thương con mèo đen quá đỗi, cô nhóc sẽ bế nó lên và mang đến chỗ ăn cơm của nó.

    Con mèo chợt cảm thấy được nuông chiều, còn cô nhóc thì cảm thấy vui vẻ vì đã nuông chiều nó.

    Cho đến một hôm, vì trời mưa to khiến nước tràn vào nhà làm ướt tổ của con mèo đen, chị gái của cô nhóc đã bế con mèo đặt lên chiếc bàn học của mình để dành chỗ cho nó ngủ ban đêm.

    Đó là một chiếc bàn gỗ khá cao, khoảng 1m4 tính từ mặt đất.

    Cô nhóc thấy vậy cũng yên tâm hơn, vì sợ trời mưa đêm chẳng may mưa ngập, con mèo đen với đôi chân què này cũng khó mà chạy đi đâu được.

    Sáng hôm sau, như thường lệ, ngay khi thức dậy, cô nhóc lại đi tìm con mèo đen.

    Cô nhóc cứ gọi mãi, gọi mãi nhưng vẫn không thấy con mèo đen xuất hiện.

    Cô nhóc chợt nhớ rằng chị gái đã đặt con mèo đen lên chiếc bàn học vào tối qua, liền đi đến chiếc bàn học và tìm.

    Nhưng trên mặt bàn cũng không thấy dấu vết nào của con mèo cả.

    Cô nhóc lại tiếp tục "meow meow" gọi mèo, và cảm thấy thật lạ.

    Mọi khi chỉ cần cô gọi vài ba câu là con mèo đen sẽ chạy đến, nhưng hôm nay lại chẳng thấy đâu.

    Nghĩ vậy cô liền cúi xuống và tìm xung quanh chiếc bàn xem có phải con mèo đang lảng vảng đâu đây không.

    Rồi cô chợt nhìn thấy bóng dáng con mèo đen khuất phía chân bàn góc bên phải.

    Cô còn cho rằng nó đang trêu đùa cô bằng cách đi trốn.

    Nhưng khi cô lại gần, con mèo vẫn nằm im bất động.

    Khi cô đưa tay chạm vào định lôi con mèo ra, thì nhận thấy cơ thể con mèo cứng đờ.

    Cô ghé sát lại gần và thấy đôi mắt nó đang mở to hết cỡ.

    Đã không còn sự sống ở con mèo đen nữa.

    Cô nhóc òa lên khóc, vội vàng chạy đến phòng chị gái và lay người chị dậy, gào lên rằng: CON MÈO CHẾT RỒI!

    Chị gái cô nhóc nghe thấy vậy liền bật dậy, đi theo cô nhóc đến chỗ con mèo đen.

    Nó đã chết từ bao giờ.

    Không thấy có vết máu, cũng chẳng ai nghe thấy tiếng kêu của nó.

    Không một ai biết chính xác nó chết vào lúc nào.

    Đêm qua trời cũng đâu có mưa.

    Cô nhóc xin bố mẹ hãy đưa nó đi khám, biết đâu còn cứu chữa được.

    Nhưng mẹ của cô nhóc đã kiên nhẫn giải thích rằng: Nó đã chết rồi, không thể cứu sống được nữa.

    Cô nhóc nức nở đưa tay lên vuốt mắt con mèo đen xuống.

    Đây là lần cuối cùng cô được chạm tay vào con mèo đen yêu quý của mình.

    Và đó cũng là lần cuối cùng cô nhóc nuôi mèo trong suốt cả cuộc đời.

    Kể từ cái chết đầy ám ảnh của con mèo đen, cô nhóc đã không bao giờ nuôi mèo nữa.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Chương 4


    Chương 4 - Kiếp thứ tư

    Sau 1 ngày dài bận rộn, anh trở về nhà trong tình trạng: tóc tai thì bơ phờ, cơ thể thì ủ rũ, đầu thì đau nhức, bụng thì đang cồn cào kêu đói.

    Cuộc sống làm nô lệ cho tư bản quả thật không dễ dàng gì, nhất là với một anh chàng từ vùng quê lên thủ đô.

    Anh tốt nghiệp Đại học với tấm bằng giỏi, có thêm ngoại ngữ cộng chút kinh nghiệm đi làm thêm hồi sinh viên nên cũng xin được một công việc văn phòng.

    Tuy vậy, mức lương mới ra trường của anh cũng chỉ đủ để trả tiền thuê nhà hàng tháng, xăng xe và ăn uống.

    Số tiền ít ỏi sau chi tiêu còn lại anh để dành tiết kiệm phòng khi có việc gấp cần dùng.

    Anh định bụng Tết này về sẽ biếu bố mẹ chút ít, là tấm lòng của người con vừa ra trường mới bắt đầu đi làm.

    Khi lê từng bước chân mệt mỏi tới bậc thang của khu tập thể cũ, bất chợt anh nghe thấy những tiếng kêu nho nhỏ.

    Càng bước lên những bậc cao hơn, anh dần nghe rõ tiếng kêu hơn.

    Hóa ra tiếng kêu phát ra từ một chú mèo mướp con.

    Dưới ánh đèn vàng lờ nhờ, anh tiến lại gần chú mèo mướp đang co ro nơi góc tường.

    Chú mèo mở to mắt nhìn anh không chớp.

    Nom bộ dạng con mèo còi cọc và lấm lem, anh đoán chắc chú ta là mèo hoang đã bị đói lâu ngày.

    Bởi từ khi anh chuyển đến khu tập thể này ở, anh chưa từng thấy con mèo nào.

    Nghĩ vậy, anh liền bế chú mèo lên và đem về căn phòng của mình trên tầng 5.

    Về đến phòng, anh đặt chú mèo mướp xuống dưới sàn nhà.

    Lúc này khi ánh sáng đã tốt hơn, anh phát hiện chú mèo mướp này bị cụp đuôi.

    "Thật đáng thương!"

    - anh nghĩ.

    Sau đó anh đứng lên mở tủ lạnh xem có gì cho chú mèo ta ăn được.

    Rồi anh phát hiện ra là, không những không có gì cho mèo ăn, đến cả đồ ăn cho người cũng không có.

    Anh liền đóng cửa tủ lạnh và quay lại nhìn con mèo, rồi lại quay đầu nhìn ra cửa.

    Thành phố đang vào đợt không khí lạnh nhất từ đầu mùa tới giờ.

    Trời còn đang mưa lất phất càng khiến cái lạnh thêm sâu.

    Vừa được bước chân vào căn phòng ấm, anh thực sự không muốn lại phải bước ra ngoài chút nào.

    Nhìn sang con mèo, anh thực sự không nỡ để nó chịu đói thêm nữa.

    Nghĩ thầm như vậy, anh quyết định hôm nay sẽ chi tiền ăn một bữa thật ngon cho cả người và mèo.

    Anh vội lấy một chiếc bát rồi đổ nước ấm cho con mèo uống tạm.

    Sau đó vì sợ nó đói mà bỏ đi nên anh khóa cửa, thì thầm dặn nó ở nhà đợi anh mua đồ ăn về.

    Anh cố gắng đi nhanh đến tiệm cơm để mua sẵn một phần cơm nóng hổi.

    Điều này có thể giải quyết cái đói cho người và mèo nhanh hơn.

    Sau đó anh mua một ít thức ăn có thể để cho mèo ăn trong lúc anh không có nhà.

    Thế là tối đó một người một mèo đã có một bữa thật no.

    Con mèo mướp đã lâu không có gì vào bụng nên nó ăn một cách ngấu nghiến và liếm chiếc đĩa sạch bong.

    Còn anh thì thấy có chút ấm áp nho nhỏ dần lan tỏa trong lòng.

    Tuy anh không chắc chắn rằng con mèo mướp này là mèo hoang, cũng có thể nó được ai đó nuôi và họ đang đi tìm nó lắm chứ.

    Nhưng trước mắt, anh sẽ chăm nuôi nó đã.

    Nếu một ngày có người đến tìm nó thì anh sẽ trao trả lại.

    Thế là con mèo mướp đã bước vào cuộc đời anh như vậy đấy.

    Cũng đã cả tháng trôi qua rồi mà vẫn chưa có ai đến tìm.

    Anh cũng dò hỏi những người cùng sống trong khu tập thể nhưng chẳng ai biết con mèo mướp đó từ đâu đến.

    Vậy là anh có thể yên tâm mà nuôi nó rồi.

    Từ ngày có con mèo mướp, cuộc sống của anh trở nên nề nếp hẳn.

    Anh đi chợ nấu cơm hàng ngày, thậm chí còn mang cơm trưa đi làm.

    Tan làm nếu không phải tăng ca hoặc đi ăn với đồng nghiệp, bạn bè thì anh sẽ về nhà ngay với con mèo.

    Nếu như là lúc trước khi chỉ có một mình, anh sẽ thường ăn cơm hộp, hoặc mỳ tôm rồi đi lượn vòng vòng trước khi về nhà đi ngủ.

    Nhưng giờ đây anh cảm thấy cần phải về nhà thật sớm vì có lẽ mèo con đã phải đợi anh cả ngày rồi.

    Anh cũng cảm thấy cần chăm chỉ, nỗ lực kiếm tiền hơn vì giờ đây có thêm một miệng ăn cần anh nuôi.

    Anh cũng mua cho con mèo đủ các thứ đồ chơi để nó "giải trí" khi ở nhà một mình.

    Thi thoảng vào cuối tuần, anh thường ôm con mèo ra ngoài đường, đi loanh quanh trong khu hoặc ra công viên.

    Anh cảm thấy cuộc sống của anh trở nên vui vẻ hơn từ khi con mèo mướp xuất hiện.

    Tết năm ấy, anh cũng như bao người con xa xứ, háo hức được trở về quê.

    Anh mua cả túi chuyên dụng vận chuyển cho mèo để có thể mang cả mèo về quê cùng mình.

    Trong suốt cả chặng đường, ngồi trên chiếc xe khách chật kín người, anh ôm chiếc túi đựng con mèo thật chặt.

    Anh lo xe rung lắc khiến con mèo sợ hãi, anh muốn trấn an nó.

    Sau chuyến xe dài ác mộng thì anh và con mèo mướp cũng về tới quê.

    Bao nhiêu ngày xa nhà khiến anh cảm thấy rất nhớ ba mẹ.

    Con mèo mướp ấy vậy mà không lạ nhà, vừa đến nơi đã chạy nhảy khắp nơi khám phá.

    Ba mẹ anh cũng rất quý con mèo.

    Nhà ở quê thường xây kiểu ba gian và có một khoảng sân rộng, xung quanh là vườn trồng cây ăn quả, rau xanh.

    Vì nhà rộng nên thi thoảng anh cũng không xích con mèo, mà để nó thoải mái chạy nhảy.

    Hôm đó là ngày hóa vàng, vì biết nhà sẽ đông họ hàng về thăm vào ngày này nên anh xích con mèo ở một góc sân.

    Theo tục lệ, ngày hóa vàng thường sẽ cúng cơm và hóa vàng mã để tiễn gia tiên về trời.

    Từ sáng sớm, các cô bác họ hàng đã đến nhà anh để nấu nướng chuẩn bị cơm cúng, anh cũng tất bật chạy qua chạy lại phụ giúp mọi người.

    Bữa cơm những ngày này không thể thiếu rượu, thiếu bia.

    Cả năm họ hàng mới có dịp gặp nhau nên anh cũng uống cùng mọi người cho vui.

    Hôm đó anh say bí tỉ, nằm ngủ trên giường mãi 9 giờ sáng hôm sau mới tỉnh.

    Sau khi đã tỉnh rượu, anh chợt nhớ đến con mèo mướp.

    Từ hôm qua vì mải tiếp họ hàng nên anh quên không đem cơm cho nó ăn, nhưng chắc ba mẹ sẽ nhớ và cho nó ăn thôi.

    Tuy nhiên anh vẫn muốn ra xem con mèo thế nào.

    Đến chỗ xích con mèo, anh tá hỏa khi không nhìn thấy bóng dáng nó đâu, chỉ còn lại chiếc dây xích lủng lẳng ở đó.

    Anh thử gọi tìm nó khắp nhà nhưng cũng không thấy.

    Anh mới chạy lại hỏi mẹ, rồi hỏi ba nhưng mọi người đều nói rằng từ tối qua là không thấy con mèo đâu cả.

    Ban trưa mẹ anh vẫn thấy nó ở đó, còn đem cơm cho nó ăn.

    "Có khi nào con mèo bị tuột xích khỏi cổ nên chạy đi chơi không?"

    - Mẹ anh nói.

    Anh bắt đầu cảm thấy lo lắng, không biết nó bị tuột xích từ bao giờ.

    Nó cũng mới về đây, từ hôm bữa tới giờ cũng chỉ loanh quanh trong nhà, đâu có chạy ra ngoài.

    Mà làm sao dây xích lại bị tuột khỏi cổ nó được, rõ ràng chính tay anh đã móc dây vào mắc cài vào rất chắc chắn mà.

    Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy có gì đó không đúng, anh liền lấy điện thoại gọi hỏi mấy người họ hàng hôm qua xem có ai thấy con mèo không.

    Khi gọi cho một người bác, anh nhận được tin rằng hôm qua mấy đứa em họ đã tháo dây xích cổ của con mèo và bế nó ra chơi.

    Anh liền đến nhà và gặp từng đứa em họ đó để hỏi cho rõ mọi chuyện.

    Kết quả nhận được là khi mấy đứa em họ đang chơi với con mèo thì được người lớn gọi vào ăn cơm, sau đó chúng nó vội vàng bỏ con mèo lại ngoài sân rồi chạy ù vào nhà.

    Có lẽ con mèo cảm thấy sợ hãi vì có quá nhiều người lạ, xung quanh thì nhốn nháo ồn ào nên đã chạy đi.

    Sau khi biết được điều đó, anh vội vã lấy xe chạy quanh xóm hỏi mọi người xem có ai nhìn thấy con mèo mướp không, có thể là nó sẽ chạy quanh khu vực này và bị lạc đường, chưa tìm thấy lối về.

    Cũng đúng thôi vì suốt dọc đường về nhà anh đều để nó trong túi vận chuyển mèo.

    Nhưng sau cả một ngày dài đi khắp nơi tìm mèo, anh vẫn chưa tìm ra nó.

    Mẹ anh an ủi rằng rồi một hai hôm nó đói, nó sẽ tìm về thôi.

    Nhưng vấn đề là nó đâu có biết đường về đâu.

    Anh cảm thấy vừa lo lắng, vừa hối hận.

    Nếu hôm đó anh cẩn thận ra kiểm tra con mèo thì có khi nó cũng không bị lạc lối như bây giờ.

    Anh chợt nhớ lại hình ảnh con mèo mướp vào lần đầu tiên mình bắt gặp nó trong góc cầu thang của khu tập thể cũ, ánh mắt đầy run rẩy và sợ hãi của nó khi đó.

    Liệu bây giờ nó có đang phải chịu cảnh khổ sở y như lúc ấy không?

    Đã 2 ngày trôi qua mà anh vẫn chưa tìm thấy con mèo mướp, mà anh cũng sắp phải trở về thành phố, quay lại với công việc rồi.

    Kỳ nghỉ tết sắp hết mà con mèo mướp còn chưa chịu quay về nữa.

    Đang định xách xe đi một vòng nữa để tìm mèo, chợt anh nghe thấy tiếng gọi vọng từ ngoài cổng của cô hàng xóm sát vách.

    "Có phải con bị mất mèo không?"

    - Cô hàng xóm hỏi

    "Dạ đúng rồi cô ạ, mèo của con là mèo mướp bị cụp đuôi" - Anh nhanh nhảu trả lời.

    "Thế có khi nó bị đánh bả chết rồi con ạ.

    Cô nghe chú nhà cô kể hôm trước ông Tư ở đầu xóm đặt bả mấy con chuột.

    Nhưng sáng ra thì chuột không thấy đâu, chỉ thấy một con mèo ăn phải.

    Không biết có phải mèo của con không, cô thấy bảo là mèo mướp" - Cô Tư kể lại.

    Nghe đến đây anh sững sờ.

    Nhưng vẫn hy vọng đó không phải con mèo mướp của mình.

    Anh liền nhờ cô hàng xóm dẫn đi xác nhận lại một lần.

    Khi đến nơi, nhìn thấy con mèo bị cụp đuôi nằm sõng soài trên đất bất động, bên cạnh là chiếc bẫy chuột còn dính chút thức ăn vương vãi.

    Anh gần như suy sụp.

    Đúng là con mèo mướp của anh rồi, tại sao lại là nó chứ.

    Anh cảm ơn cô hàng xóm, rồi bế con mèo về nhà.

    Anh quấn cho nó một chiếc áo ấm rồi tìm một góc ở mảnh vườn sau nhà, chôn nó ở đấy cùng vài món đồ chơi nho nhỏ nó thích.

    Xung quanh mộ, anh cắm một ít những cành hoa dại.

    Ngày hôm sau, anh chuẩn bị lên đường trở về thành phố.

    Anh dặn ba mẹ nếu có làm vườn thì nhớ đừng động đến mộ của con mèo, để nó được yên nghỉ.

    Ít nhất đó là điều cuối cùng anh có thể làm cho nó.

    Từ đó về sau anh không dám nuôi mèo nữa.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Dòng văn chuyển chương


    Trong kiếp luân hồi, sẽ có những kiếp họ không được chuyển sinh, sẽ có những kiếp chỉ có một người chuyển sinh.

    Thứ tự các kiếp được viết ở đây là số kiếp mà họ có cơ duyên gặp được nhau.

    Khái niệm thời gian về các kiếp ko nhất thiết theo thứ tự 1-2-3-4 như chúng ta biết.

    Kiếp thứ 2 có thể không phải là kiếp sau của kiếp thứ nhất, mà có thể là kiếp thứ 10, kiếp thứ 100 kiếp thứ 203 hoặc bất kể một con số nào đấy.

    Bởi có những kiếp nhân vật được sống, có những kiếp sẽ không, linh hồn ở cõi vô định.

    Do vậy bạn đọc cần hiểu số thứ tự các kiếp ở đây chỉ là tượng trưng.

    Tác giả ngẫu nhiên giả định 1 con số nói về kiếp sống đó của nhân vật.

    Còn kiếp họ ở bên nhau thì chính xác là kiếp thứ 1000.
     
    Đời Đời Kiếp Kiếp (Đang Cập Nhật...)
    Chương 5


    Chương 5 - Kiếp thứ 10

    Hôm nay là cuối tuần, đáng lẽ cô sẽ tự thưởng cho bản thân một bữa ngủ nướng thật muộn, nhưng vì có hẹn đến chơi nhà đứa bạn thân nên cô đã đặt báo thức dậy từ sớm.

    Sau khi làm đủ các bước skincare, cô bắt đầu trang điểm và thay quần áo.

    Cô định ghé mua chút đồ ăn sáng và vài món ăn vặt trên đường tới nhà con bạn.

    Nhà con bạn thân ở thành phố lân cận, cách nơi cô ở khoảng 40km.

    Vì vậy cô phải di chuyển bằng xe bus và tốn khoảng 1 tiếng đồng hồ.

    Trước khi lên xe bus, cô đã mua được mấy chiếc bánh sandwich, hamburger, một vài gói snack và 2 lon trà sữa đóng chai ở cửa tiệm tiện lợi.

    Mấy món đó chỉ để ăn lót dạ trước khi vào bữa chính, cô tò mò không biết hôm nay con bạn sẽ chiêu đãi mình món ngon gì.

    Ngồi trên xe bus, cô dùng tai nghe nghe nhạc và ngắm nhìn đường phố.

    Khoảng cách di chuyển chỉ có 60 phút, nên cô muốn tranh thủ tận hưởng vẻ đẹp của quang cảnh trên đường.

    Cô ít khi di chuyển trên cung đường này, do vậy mọi thứ xung quanh khiến cô thấy mới lạ và thích thú.

    Khi xe bus dừng đèn đỏ ở một ngã tư, cô nhìn thấy một cô gái dắt một chú chó to đang băng qua đường.

    Chú chó có bộ lông trắng muốt đẹp tuyệt, nhìn như một cục bông di động vậy.

    Cô cứ nhìn theo mãi chú chó đó cho tới khi họ đi khuất, cùng lúc đó xe bus cũng lăn bánh.

    Ngẫm lại thì cô cũng khá là thích loài chó, dù chưa từng nuôi bao giờ.

    Cô thấy quanh mình cũng có nhiều bạn bè nuôi chó hoặc là có thú cưng riêng và họ rất là cưng chiều những thú nuôi đó.

    Cô không chắc nếu mình nuôi thú cưng thì liệu cô có còn cảm thấy thích thú chúng như hiện tại không.

    Vì để nuôi một chú chó hay chú mèo cũng cần rất nhiều công sức và thời gian.

    Ví dụ như là đi tiêm phòng, đi tắm định kỳ, dắt chúng ra ngoài đi dạo và đầy những chuyện lặt vặt linh tinh khác.

    Chưa kể thú cưng cũng có thể gây phiền phức cho cô như là nghịch ngợm đồ đạc trong nhà nữa.

    Mới nghĩ đến nhiêu đó thôi cũng đủ cho cô thấy nhức nhức cái đầu rồi.

    Bất chợt điện thoại hiện lên thông báo tin nhắn hỏi sắp đến nơi chưa của con bạn.

    Cô cầm điện thoại lên và trả lời tin nhắn, bỏ mối lo về thú cưng ra khỏi đầu.

    Khi đến khu chung cư của con bạn, cô bước vào thang máy và ấn số tầng 17.

    Ở đây có tận 30 tầng, con bạn thân của cô chọn ở tầng trung tâm của tòa nhà luôn vì nó không thích ở quá cao, mà cũng không muốn ở quá thấp.

    Khi thang máy đang chuẩn bị khép lại thì bất chợt nó lại mở ra.

    Một thanh niên cao lớn vừa ấn nút mở cửa thang máy, đang bước vào.

    Người thanh niên trạc tuổi cô, mặc một bộ đồ tập có những vết sẫm màu vì mồ hôi, có lẽ là vừa đi tập thể dục về.

    Nhìn thoáng qua người đó có cơ bắp, nên cô đoán rất có thể là đi tập gym.

    Nước da không quá trắng, gương mặt cũng góc cạnh.

    Tuy không phải kiểu đẹp trai xuất sắc nhưng cũng có nét nam tính.

    Người đó bước vào thang máy và gật đầu chào cô, cô cũng gật đầu chào lại.

    Thang máy bắt đầu đi lên, không khí bên trong thì im lìm.

    Vì cửa thang máy là gương nên cô đành cụp mắt nhìn chăm chăm qua gương về phía dưới - chính là đôi tay đang cầm chiếc túi Seven Eleven với đầy snack.

    Thang máy lên cao dần, nhưng chưa thấy dấu hiệu của việc dừng lại, không rõ thanh niên này sẽ đi ra trước hay là cô đi ra trước đây.

    À mà cô có thể xem người này sẽ đến tầng nào qua bảng số tầng mà nhỉ.

    Nghĩ vậy cô ngẩng mặt lên và đưa mắt về phía bảng số tầng của thang máy.

    Ánh mắt cô vô tình lướt qua khung cửa gương và giao với ánh mắt của người thanh niên.

    Anh ta đang nhìn về phía cô - qua gương.

    Khi mắt chạm mắt, cô liền đưa vội ánh mắt nhanh hơn về phía bảng số tầng.

    Cô cảm thấy sự ngại ngùng gia tăng.

    Khi nhìn thấy không có một ô số nào sáng màu đỏ ngoài ô 17, cô mới biết hóa ra người thanh niên này ở cùng tầng với con bạn mình.

    Vậy là cả hai sẽ ra khỏi thang máy cùng nhau.

    Vừa nghĩ đến đây thì thanh niên đó cất tiếng chào:

    Bạn cũng ở tầng 17 à, sao trước đây mình chưa gặp bạn nhỉ?

    À không mình đến chơi nhà đứa bạn thôi.

    Ồ ra vậy, mình cứ ngỡ mình chưa chào hỏi hết hàng xóm cơ!

    Cô chỉ cười cười gật đầu sau khi nghe người thanh niên nói vậy.

    Xong do không biết nói gì thêm, cũng không biết nên biểu cảm sao cho đúng nên cô đành trưng một bộ mặt không cảm xúc gì, hay có thể nói là "lạnh như tiền".

    Người thanh niên đó cũng không hỏi gì thêm.

    Thật ngại ngùng quá đi mà, biết vậy cô đeo khẩu trang cho rồi.

    Cuối cùng thì cũng lên đến tầng 17, chưa bao giờ cô thấy cái thang máy nào đi lâu đến vậy.

    Cuối cùng thì cửa thang cũng mở ra, người thanh niên nhường cô ra trước và nói tạm biệt.

    Cô cũng gật đầu và đáp lại: "Tạm biệt!"

    Nhà con bạn thân nằm ngay lối rẽ bên phải từ chỗ thang máy, cô đứng đó nhấn chuông và thấy người thanh niên đi về hướng ngược lại.

    Khi cô tò mò quay sang để xem anh ta đi về phía nào thì thấy anh ta dừng trước một căn ở ngay lối rẽ bên trái từ thang máy ra.

    "Như này có tính là sát vách không nhỉ?"

    - Cô thầm nhĩ.

    Đúng lúc đó, con bạn thân mở cửa ra và hét lớn:

    "Trời ơi Mạc Trân, cậu có biết bao lâu rồi chúng ta mới gặp nhau không?????"

    Tiếng hét làm đinh tai nhức óc đó chắc chắn không chỉ người thanh niên kia có thể nghe thấy, có khi cả tầng 17 này cũng sẽ nghe thấy.

    Cô chưa bao giờ nghi ngờ về chất giọng "ăn to nói lớn" của con bạn mình.

    Cô chỉ biết cười cười đáp lại và lôi con bạn vào nhà, đóng cửa trước khi nó xổ thêm một tràng nữa.

    Cô cảm thấy hơi ngại khi có người lạ "phải chịu đưng" những cuộc trò chuyện nhảm nhí của hai đứa.

    Bước vào căn hộ của con bạn, "đập vào mắt" cô là đàn chó con đang tranh nhau bú sữa chó mẹ.

    Con chó mẹ là giống samoyed với bộ lông trắng như tuyết, rất giống với con chó cô vừa bắt gặp trên đường tới đây.

    Lần đầu tiên cô được nhìn thấy nhiều chó samoyed đến vậy.

    Cô tiến tới gần đám chó, ngồi xổm xuống ngắm nghía chúng.

    Con chó samoyed mẹ đã từng gặp cô vài lần trước đó nên cũng không thấy xa lạ (tuy mỗi lần gặp cách nhau mấy tháng trời).

    Cô quay sang hỏi con bạn thân:

    "Đây là lý do mà cậu kín lịch phải không?"

    "Phải" - Cô bạn thân đáp - "Giờ tớ có hẳn 5 đứa cháu ngoại rồi.

    Phải đi "cày" để nuôi chúng nó.

    Mà cậu biết không, tớ chưa tưởng tượng được nếu chúng nó lớn hơn thì tớ sẽ nuôi kiểu gì.

    Căn hộ này chắc chắn không đủ chứa rồi"

    "Ba mẹ cậu có thích chó không?

    Cậu có thể gửi một con về cho ông bà chăm cho vui"

    "Tớ cũng tính đến phương án đó, nhưng vẫn còn 4 đứa nữa.

    Đứa nào cũng to nhưng con samoyed mẹ thì tớ nuôi không xuể."

    Dứt lời, như vừa nghĩ ra một điều gì thú vị, cô bạn thân nói tiếp:

    "Hay là cậu đem 1 con về nuôi đi, Mạc Trân.

    Cậu cũng thích chó mà phải không?"

    "Tớ có thích, nhưng tớ sợ không chăm sóc được cho nó tử tế."

    "Ôi dào, tưởng gì.

    Nuôi loài samoyed này không khó như những loài khác đâu.

    Cậu chỉ cần chăm dắt chúng nó ra ngoài đi dạo và đi spa định kỳ là được."

    "Vậy còn ăn uống thì sao?"

    "Ăn uống lại càng đơn giản.

    Đây tớ có hẳn tài liệu hướng dẫn cách nuôi loài samoyed nè, để tớ tìm cho cậu."

    Nói rồi con bạn thân kéo cô vào phòng ngủ của nó, rồi lục tìm trong đống giấy tờ lộn xộn trong ngăn kéo bàn làm việc.

    Cô ngồi trên giường, nhìn xung quanh căn phòng rộng có giấy dán tường màu hồng pastel kẻ sọc trắng, đồ nội thất đều có màu kem nhẹ nhàng khá là "match" với giấy dán tường.

    Đúng phong cách "công chúa" của con bạn đây rồi.

    Chợt nhớ ra điều gì, cô lên tiếng hỏi con bạn:

    "Một tầng này có bao nhiêu căn tất cả vậy cậu?"

    "Có 10 căn đó cậu."

    "Họ có thân thiện không?

    Cậu có biết mặt hết mọi người cùng tầng không?"

    "Cũng khá thân thiện.

    Thường thì ra vào gặp nhau cũng hay chào rồi hỏi thăm đủ thứ.

    Tớ không nghĩ là ở đây lại gặp nhiều người dễ chịu đến vậy."

    Như nhớ ra điều gì, con bạn thân lại tiếp tục:

    "Như cái nhà sát thang máy phía bên kia ấy, nhà đó có người con mới từ nước ngoài về.

    Lúc mới về đây anh ta đi chào hỏi từng nhà một, còn tặng mỗi nhà một chút quà nữa.

    Mà thực ra anh ta cũng không ở hẳn đây, chỉ thi thoảng về thăm bố mẹ, cũng không nhất thiết phải làm thế đúng không?"

    "Có phải là cái người cao cao, da không trắng lắm, xong cũng có chút cơ bắp đúng không?"

    "Hình như là đúng rồi đó, lần nào anh ta về đây tớ cũng thấy anh ta đi chạy bộ buổi sáng.

    Ơ mà sao cậu biết?"

    "Tớ vừa gặp trong thang máy.

    Lúc ra khỏi thang máy, tớ thấy anh ta đứng ở căn phía bên trái từ tháng máy ra"

    "Thế chuẩn rồi.

    Vậy cậu thấy thế nào?

    Hình như anh ta chưa có bạn gái đâu"

    "Từ khi nào cậu thích làm bà mối thế?"

    "Hehe, thì chẳng phải chúng ta là bạn thân sao?

    Người bạn thân này giờ đã có bạn trai rồi nên cũng muốn bạn thân cũng có bạn trai giống mình.

    Rồi chúng ta có thể đi hẹn hò đôi.

    Cậu thấy như thế chẳng phải sẽ vui lắm sao?"

    Cô chỉ cười đáp lại con bạn.

    Chắc con bạn thân này của cô cũng nghĩ đủ nhiều về những điều đó rồi cũng nên.

    Giờ mà cô có bạn trai là nó sẽ đòi đi hẹn hò đôi, đi du lịch chung các kiểu ngay lập tức.

    "Chúng ta còn chưa đi du lịch với nhau nữa kìa" - Cô nói.

    "Ừ nhỉ.

    Huhu dạo này phải chăm mấy nhóc chó khiến tớ phát điên, chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa.

    Nhưng tớ thề là kiểu gì chúng ta cũng phải đi với nhau một chuyến trước khi cậu có người yêu để còn đi du lịch đôi."

    Mạc Trân nghe đến đây thì phá lên cười.

    Con bạn thân của cô mới nảy ra ý tưởng giới thiệu bạn trai cho cô thôi mà nó đã nghĩ đến chuyện đi du lịch đôi rồi cơ đấy.

    "Được.

    Vậy để đáp lại tấm lòng của cậu, tớ sẽ nuôi một em chó.

    Vậy tớ có được chọn không?"

    "Được chứ được chứ.

    Tốt quá hihi.

    Cậu thích em nào thì cậu lấy.

    Cậu lấy mấy con cũng được, tớ cho cậu."

    "Tớ lấy 1 con thôi.

    Tớ còn không dám chắc có nuôi nổi không nữa kìa."

    "Yên tâm nuôi được.

    Nếu không nuôi được thì lại mang về đây tớ nhận.

    Cậu có biết là người ta bán giống chó này đắt thế nào không hả?

    Vì là lứa cháu ngoại đầu tiên nên tớ không muốn bán đó.

    Tớ muốn cho người quen thôi."

    "Được rồi, cậu là người bạn tuyệt vời nhất trần đời của tớ.

    Yêu cậu nhất."

    "Cậu muốn bày tỏ tấm lòng với tớ thì tốt nhất là có người yêu đi.

    Tớ có hẳn một wishlist những điều muốn làm khi cả hai đứa cùng có bạn trai rồi đấy."

    Mạc Trân cười rồi lấy cớ ra ngoài chọn chó để kết thúc chủ đề này.

    Cô bước ra ngoài phòng khách, lúc này thì mấy nhóc chó đã no nê về đang chơi đùa lẫn nhau.

    5 con samoyed con thì có tới 3 con màu trắng, 2 con màu kem sữa.

    Dù màu sắc nào thì cô cũng đều thấy chúng đẹp cả.

    Phải công nhận là giống chó này có bộ lông đẹp tuyệt.

    Theo như những gì cô đọc được ở trên mạng, khi đi chọn chó thì sẽ chọn con nào chạy về phía mình.

    Nhưng cô đứng đó một lúc rồi mà mấy con samoyed nghịch ngợm này coi cô như không khí vậy, vẫn mải mê nô đùa.

    Cô đành ngồi xổm xuống và thử đưa tay ra vẫy, ý là gọi chúng nó lại gần.

    Bỗng có một con samoyed lông trắng đang nằm ườn cạnh samoyed mẹ, nhổm dậy và bước về phía cô.

    Nó ngần ngại tiến tới và lè lưỡi ra liếm lấy tay cô.

    Cô chợt nhớ ra đây là con chó cứ nằm quan sát nãy giờ, dù lũ anh chị em có chạy đến trêu chọc thì nó vẫn nằm ườn ra đấy mà không thèm đoái hoài gì.

    Cô những tưởng con chó này không để ý gì, mà hình như có vẻ là nó đang quan sát xung quanh từ nãy tới giờ.

    Dù trong lòng cô không ấn tượng với chú chó này nhiều, nhưng thiết nghĩ nếu nó lười biếng như này thì cũng tốt, chí ít cũng sẽ không quá phá phách nhà cô, cô hy vọng thế.

    Mạc Trân đưa tay bế chú chó lên, xoa đầu nó và thủ thỉ:

    "Từ nay em về nhà với chị nhé!"

    Con chó nghe cô nói xong không ừ hữ gì, cũng không rên rỉ, chỉ lim dim mắt ra chiều sao cũng được.

    Mặc Trân bật cười trước dáng vẻ lười nhác của nó.

    Đoạn, cô xoay người đi đến chỗ con bạn thân và tuyên bố rằng đây là con chó cô sẽ đem về nuôi.

    Nay con bạn thân kêu có quán tokbokki gần nhà mới mở rất ngon nên hai đứa lôi nhau đi ăn trưa muộn sau khi "oánh chén" đống snack cô mang đến từ sáng.

    Vì lâu không gặp nên có bao nhiều chuyện cần kể thế là cô và con bạn ngồi "buôn dưa lê" đến chiều muộn.

    Nhìn đồng hồ đã điểm 5h chiều, cô đành lưu luyến chào tạm biệt con bạn, mượn tạm chiếc túi đựng vật nuôi để mang em chó về rồi một người một chó cùng nhau ra chờ xe bus.

    Khi đã yên vị trên xe bus, cô đã tự soạn sẵnở trong đầu một danh sách những việc cần làm cho ngày mai.

    Cô thích những cuối tuần có kế hoạch và hiệu quả.

    Danh sách những việc cần làm cho ngày cuối tuần còn lại của Mạc Trân:

    Đi mua vật dụng cho thú cưng: túi vận chuyển, ổ chó, thức ăn, đồ đựng thức ăn/nước uống, đồ chơi cho chó, quần áo, cát vệ sinh và chậu đựng

    Đi siêu thị mua đồ ăn cho cả tuần tới

    Nghĩ tên cho em chó

    Dọn dẹp

    Về đến nhà cũng đã 6h30 tối.

    Mạc Trân đi tìm ít quần áo cũ và một hộp carton làm "ổ" tạm cho em chó.

    Sau đó cô order đồ ăn tối, tranh thủ dọn dẹp lại nhà cửa.

    Vì chưa kịp mua thức ăn cho vật nuôi nên con bạn thân đã đưa một ít cho Mạc Trân dùng trước.

    Bởi em chó đã ăn thức ăn riêng kết hợp với bú sữa mẹ nên giờ có thể ăn thức ăn được rồi.

    Hôm nay chính thức là ngày cai sữa của em chó.

    Nhìn em chó trông như một cục bông, cũng khiến Mạc Trân liên tưởng đến đám mây.

    Đã thế giờ đang là tháng 5 nên cô quyết định gọi em chó là "Mây".

    "Mây" cũng là cách đọc tháng 5 trong Tiếng Anh chẳng phải sao.

    Nghĩ vậy cô tự mỉm cười, cảm thấy cũng thú vị.

    Vừa ăn tối, Mạc Trân vừa bật phim lên xem.

    Thi thoảng cô lại liếc sang xem Mây đang làm gì.

    Em chó của cô là giống đực, vậy mà cũng không thấy nghịch ngợm gì cho lắm.

    Nó vẫn nằm dài như vậy khiến cô tự hỏi có khi nào nó mắc bệnh không.

    Cô quyết định ngày mai sẽ đem em chó đi khám trước khi đi mua thức ăn và mấy đồ dùng cần thiết kia.

    Ngày hôm sau, cô ôm em chó của mình đến phòng khám mà cô được con bạn thân giới thiệu.

    Sau khi được bác sĩ chuẩn đoán, thì cô nhận thông tin rằng em chó này đã mắc bệnh suy thận thể nhẹ.

    Khi nghe tin, cô cảm thấy sững sờ.

    Cô không nghĩ là em chó cô mới nuôi chưa được 1 ngày này lại mắc một căn bệnh nguy hiểm như vậy.

    Nhưng vì đã nhận nuôi nên cô sẽ có trách nhiệm với Mây đến cùng.

    Cô nghe theo các chỉ dẫn của bác sĩ về chế độ ăn uống, thuốc men cũng như đặt lịch khám định kỳ cho Mây.

    Sau đó cô đưa Mây về nhà, cho em ăn cơm, sau đó uống thuốc rồi mới ra ngoài mua sắm theo như kế hoạch.

    Khi về đến nhà trời đã sẩm tối.

    Mạc Trân lao vào bếp sơ chế thực phẩm rồi cất tủ lạnh, cô cũng tranh thủ nấu nhanh vài món cho bữa tối và đồ ăn mang đi làm vào ngày hôm sau.

    Tối đó cô vừa tra cứu tài liệu về căn bệnh suy thận ở loài samoyed, vừa ôm Mây trong lòng.

    Cô cảm thấy thương con chó nhỏ này biết bao.

    Vừa mới rời xa vòng tay mẹ và các anh chị em thì phải lao vào chữa bệnh.

    Cô sẽ yêu thương nó thay cả phần của những con chó kia.

    ***

    Một tuần làm việc dài chuẩn bị kết thúc thì Mạc Trân nhận được tin nhắn của con bạn thân.

    Nó kêu nó đã cho 1 em chó (anh của Mây) cho một người bạn, vừa hay người bạn đó cũng sống cùng thành phố với cô.

    Con bạn thân bảo cô thi thoảng hãy đem Mây đi ra ngoài, gặp gỡ anh em của nó hoặc giao lưu với những con chó khác chứ đừng ru rú trong nhà.

    Cô thấy cũng hợp lý và xin số điện thoại của người chủ nuôi kia.

    Nếu không có gì thay đổi, cô sẽ hẹn gặp vào ngày mai - là ngày thứ bảy.

    Về đến nhà, sau khi ăn bữa tối xong xuôi, cô đang định nhắn cho người chủ nuôi kia thì thấy có thông báo tin nhắn từ số lạ.

    Cô mở thông báo ra đọc thì hóa ra là của người chủ nuôi kia nhắn tin chào hỏi cô.

    Hai người trò chuyện qua lại một lúc thì hẹn gặp nhau lúc 6h sáng tại công viên cạnh khu cô ở.

    Tuy 6h sáng là hơi sớm đối ngày cuối tuần với Mạc Trân, nhưng cô cũng cố gắng hy sinh một buổi vì Mây vậy, coi như là đi tập thể dục đi vì lâu quá rồi cô cũng không vận động gì.

    Mạc Trân là kiểu người không thích để người khác phải đợi nên cô chủ động đi sớm hơn giờ hẹn.

    Khoảng 6h kém 15 phút cô đã từ nhà đi bộ sang công viên.

    Ước chừng đi bộ khoảng 5 phút là tới.

    Đến công viên, cô mở điện thoại nhắn tin cho người chủ nuôi kia, thông báo rằng cô đã đến và đang chờ thì bất ngờ có tiếng chó sủa đằng sau, đồng thời giọng một người đàn ông vang lên:

    Mạc Trân!!!!!

    Mạc Trân xoay người lại, trước mắt cô là một thanh niên cao lớn với nụ cười rạng rỡ.

    Phải mất một lúc cô mới chợt nhận ra người này.

    Hóa ra là người con trai mới du học về của hàng xóm nhà con bạn thân mà cô mới gặp trong thang máy tuần trước.

    Giờ cô mới vỡ lẽ tại sao con bạn hôm qua lại nhiệt tình đến vậy.

    Mạc Trân vội gật đầu, đáp:

    Anh là bạn của Bảo Hân phải không ạ?

    Ừ đúng rồi, anh là Khải Hoàng, hàng xóm của Bảo Hân.

    Chào anh ạ.

    Hình như hôm trước chúng ta có gặp nhau rồi.

    Khải Hoàng gãi mũi cười cười, đáp:

    Hôm trước chúng ta đã gặp nhau trong thang máy rồi.

    Cũng gọi là có duyên ha

    Mạc Trân cười, không biết nói gì thêm đành chuyển chủ đề đến mấy con chó.

    Bảo Hân cho anh chú chó này sao?

    Ừm, anh nghe bố mẹ kể nhà hàng xóm có mấy con samoyed mới đẻ nên anh định mua về nuôi, ai ngờ Bảo Hân cho anh luôn.

    Con này của anh hình như là anh trai của con nhà em đó.

    Ồ vậy ạ.

    Anh đặt tên nó là gì vậy?

    Nó tên là Kay.

    Là con đực.

    Chó nhà em tên gì?

    Tên là Mây ạ, cũng là con đực.

    Lúc này sực nhớ ra mục đích đến đấy là để hai con chó chơi với nhau, Mạc Trân mới cúi xuống nhìn xem chúng thế nào rồi.

    Hóa ra là Kay đang hửi mũi rồi huých huých Mây còn Mây thì chỉ nhìn rồi cào cào nhẹ Kay trêu lại.

    Khải Hoàng dõi theo ánh mắt của Mạc Trân rồi nhìn xuống 2 con chó, lên tiếng:

    Hay là chúng ta vừa đi dạo vừa nói chuyện, tiện cho 2 đứa nó vận động một chút?

    À vâng cũng được ạ.

    Dứt lời, Mạc Trân cúi xuống xoay người Mây về phía lối đi rồi cầm dây xích kéo kéo ý bảo là đi đi.

    Mây cũng nghe lời và lon ton chạy theo những bước chân của cô chủ.

    Khải Hoàng dắt theo Kay, chậm rãi thả bộ bên cạnh Mạc Trân.

    Ban đầu chủ đề của hai người là về việc nuôi chó thế nào, ăn uống ra sao, vì cả hai đều chưa có kinh nghiệm nuôi thú cưng trước đây.

    Không biết tự lúc nào, chủ đề cuộc trò chuyện đã rẽ hướng sang công việc, rồi thói quen, sở thích.

    Mạc Trân phát hiện ra là hai người có khá nhiều điểm tương đồng với nhau, như là cùng thích đọc các tác phẩm của Higashino Keigo, cùng thích đi xem triển lãm nghệ thuật và cũng hay lui tới các quán pub để nghe nhạc.

    Đi dạo được một lúc thì hai người ngồi xuống một chiếc ghế đá, tháo dây xích ra để 2 anh em nhà chó có thể thoải mái nô đùa với nhau.

    Giờ đã là khoảng 7h sáng, thời tiết vẫn thật mát mẻ, không khí cũng trong lành nữa.

    Mạc Trân thiết nghĩ cô nên cố gắng dậy sớm nhiều hơn chút để tận hưởng cái điều tuyệt vời này.

    Đang miên man suy nghĩ thì Khải Hoàng lên tiếng rủ cô đi ăn sáng.

    Nhận thấy bụng đã réo từ lâu, Mạc Trân liền đồng ý.

    Hai người đứng dậy và đi sang khu nhà bên cạnh, Mạc Trân nghe nói bên đó mới mở một quán mỳ vằn thắn khá ngon.

    Vì quán có kê cả bàn ghế ngoài sân nên Mạc Trân và Khải Hoàng buộc xích của hai chú chó vào một chiếc cột ngay gần.

    Vừa có thể ngồi ăn, cũng vừa trông chó được luôn.

    Sau bữa sáng, hai người ai về nhà nấy và còn hẹn nhau dắt chó đi dạo vào sáng hôm sau.

    Vậy mà Mạc Trân lại đồng ý.

    Cô mới nghĩ đến chuyện sẽ dậy sớm thôi nhưng không nghĩ mình lại có thể thực hiện luôn và ngay nhanh đến vậy.

    ****

    Sáng hôm sau, cũng giống như sáng hôm trước, Khải Hoàng đã chờ cô ở công viên từ sớm.

    Hai người lại cùng nhau đi dạo, cho hai con chó chơi đùa với nhau và lại cùng đi ăn sáng.

    Nhưng hôm nay sau khi ăn sáng xong, hai người cùng đem chó tới tiệm spa để tắm rửa và tỉa tót lông.

    Cả hai đều chưa có nhiều kinh nghiệm chăm sóc chó nên rủ nhau đi chung.

    Loay hoay với chó suốt cả buổi sáng thì cuối cùng Mạc Trân cũng được về nhà nghỉ ngơi.

    Hai ngày nay đều dậy sớm đúng là hành hạ sắp "chớt" cô rồi.

    Cô lao vào bếp pha tạm gói mỳ ăn cho qua bữa rồi trèo lên giường ngủ một mạch đến tối.

    Khi Mạc Trân tỉnh dậy thì đã là 6h tối.

    Cô lười biếng bước ra khỏi giường, ra ngoài xem Mây thế nào rồi cho ẻm ăn, sau đó thì nấu cơm cho mình ăn rồi đi tắm.

    Lúc tắm xong thì cô nhận được tin nhắn từ Khải Hoàng, hẹn gặp cô tối mai cùng dắt chó đi dạo.

    Cô và Khải Hoàng đã đặt ra một chiếc lịch sinh hoạt cho Mây và Kay, đó là cho chúng gặp nhau và đi dạo vào tối thứ 2, thứ 5 & sáng thứ T7.

    Dĩ nhiên là cô phải chừa buổi sáng Chủ Nhật cho bản thân để ngủ nướng rồi.

    Lịch sinh hoạt này sẽ bắt đầu thực hiện vào ngày mai.

    Cô chợt nhận thấy là đến con chó còn sống healthy và balance hơn cả cô.

    Nhưng có vẻ như chiếc lịch sinh hoạt này chưa thể thực hiện được ngay.

    Thứ hai đầu tuần đi làm, cô được giao một task gấp vì khách hàng muốn đẩy nhanh tiến độ.

    Do vậy, cô và các đồng nghiệp khác ngày nào cũng phải tăng ca đến 9h tối.

    Cô định sẽ dắt Mây đi dạo vào sáng thứ 7 và Chủ Nhật để bù nhưng vì deadline đang dí nên có lẽ tuần này cô sẽ không có cuối tuần.

    Khải Hoàng chủ động thay cô dắt Mây đi dạo.

    Anh hẹn sáng thứ 7 sẽ sang đón Mây, cho Mây chơi với Kay đến Chủ Nhật thì trả về.

    Hoặc nếu cô bận quá thì anh cũng sẽ chăm sóc Mây dùm đến khi cô hoàn thành xong dự án này.

    Mạc Trân cảm thấy hơi ngại nếu để Khải Hoàng trông nom Mây những mấy ngày liền.

    Bởi anh cũng đâu có nhiều kinh nghiệm hơn cô đâu.

    Nhưng cô nhớ ra là Mây còn phải uống thuốc, mà cả tuần qua vì tăng ca nên cô toàn cho Mây uống thuốc trễ giờ.

    Thế là cô đành bỏ qua hết mặt mũi mà nhờ Khải Hoàng chăm sóc Mây hộ cô mấy bữa.

    Sáng thứ 7 vì là cuối tuần và làm ngoài giờ, không phải chấm công nên Mạc Trân đi trễ hơn chút.

    Trước khi đến công ty, cô ôm Mây sang khu nhà của Khải Hoàng.

    Hóa ra nhà anh chỉ cách khu cô ở mấy dãy nhà, đi bộ khoảng 10 phút là đến.

    Khi đứng dưới căn chung cư, Mạc Trân định gọi điện cho Khải Hoàng xuống đón Mây nhưng đã thấy anh đứng dưới chờ sẵn.

    Cô kể cho Khải Hoàng chuyện Mây mắc bệnh suy thận, nhờ anh cho Mây uống thuốc đúng giờ.

    Cô cũng mang cả thức ăn đã chia sẵn từng bữa và thuốc có ghi theo giờ.

    Khải Hoàng lắng nghe rất chăm chú và kêu cô cứ yên tâm làm việc, anh có thể đảm đương được cả hai con chó.

    Tuy cô cũng không chắc về điều này cho lắm nhưng giờ cũng đành phải trông cậy hết vào anh thôi.

    Trước khi chào tạm biệt để đi làm, Khải Hoàng còn dúi vào tay Mạc Trân một túi bánh, kêu cô nhớ ăn uống đúng giờ, kẻo lỡ bệnh ra đấy thì anh không chăm nổi hai nhóc kia đâu.

    Nghe vậy Mạc Trân phì cười, vui vẻ nhận túi bánh rồi rời đi.

    Thật là kỳ diệu, cô không nghĩ rằng một người lạ mới quen được vài ngày đã có thể thân quen đến vậy.

    Sau khi tăng ca suốt hai ngày cuối tuần và thêm thứ 2, thứ 3 thì cuối cùng đến thứ 4, cô và nhóm của mình đã hoàn thành xong dự án và được khách hàng duyệt.

    Nhóm của cô được sếp tổng phê duyệt nghỉ bù 2 ngày.

    Nhưng cô chưa nghỉ ngay, cô định để 2 ngày này cộng thêm phép năm để đi du lịch với con bạn thân.

    Tối đó, cô đến nhà Khải Hoàng để đón Mây.

    Đây là lần đầu tiên cô đến khu chung cư này.

    Căn hộ của Khải Hoàng ở tầng 20, khá là thoáng và diện tích rộng hơn so với khu nhà cô ở.

    Lúc cô đến thì Mây và Kay đang chạy nhảy khắp phòng khách nô đùa nhau.

    Có vẻ Mây đã khỏe hơn, Khải Hoàng chắc đã chăm Mây rất tốt.

    Cô định mua gì đó đến cảm ơn Khải Hoàng vì đã chăm sóc Mây giúp cô mấy ngày qua, nhưng nghĩ mãi vẫn chưa biết mua gì.

    Thế nên cô đành hẹn sẽ mời anh ăn cơm vào Thứ 7 tới.

    Khải Hoàng lấy cớ dắt Kay ra ngoài đi dạo để tiễn cô và Mây về.

    Dọc đường hai người trò chuyện khá vui vẻ.

    Lúc này Mạc Trân nhận thấy con người anh cũng khá là ấm áp, khiến cô có một cảm giác rất dễ chịu.

    Không rõ có phải do cô đơn lâu ngày khiến cô sinh ra ảo mộng không.

    Mạc Trân nghĩ thôi thì cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

    6h sáng thứ 7, Mạc Trân và Khải Hoàng vẫn theo lịch cũ, hẹn nhau dắt chó đi dạo.

    Hôm nay hai người không đi ăn sáng mà về nhà để chuẩn bị cho buổi hẹn lúc trưa.

    Sau khi cho Mây uống thuốc, Mạc Trân đi tắm, sau đó skincare và trang điểm.

    Cũng lâu chưa có đi hẹn hò nên cô muốn bản thân nhìn tươm tất chút.

    À mà đây có được coi là hẹn hò đâu nhỉ, "trả nợ" thì đúng hơn.

    Mà thôi coi như là một buổi đi chơi "zui zẻ zui zẻ" đi cho thoải mái.

    Mạc Trân thôi không nghĩ nhiều nữa, tập trung trang điểm và chọn một bộ trang phục dạo phố thoải mái.

    Nay cô sẽ mặc một chiếc váy xếp ly, sơ vin áo phông bên trong, bên ngoài khoác một chiếc jacket denim mỏng nhẹ phù hợp với mùa hè, đi sneaker.

    Nhìn thế này cũng không quá là điệu đà, cô không muốn để Khải Hoàng biết được cô đã rất mong chờ buổi hẹn này.

    Hai người hẹn gặp nhau lúc 11h.

    Đúng 11h cô nhận được tin nhắn từ Khải Hoàng, nói xe anh đang dừng trước khu nhà cô.

    Cô liền hôn chào tạm biệt Mây rồi bấm thang máy xuống dưới.

    Từ xa, trông thấy một chiếc xe gầm cao 5 chỗ đen xì bóng loáng, cô đã đoán ngay đó là xe của Khải Hoàng.

    Gu xe cũng giống với gu ăn mặc của anh vậy, toát lên một chút nam tính và gai góc.

    Cô mở cửa bước vào ghế phụ và cất tiếng:

    Hi anh!

    Hiii.

    Nay em định cho anh ăn gì đó?

    Anh có muốn ăn đồ Việt Nam không ạ?

    Em biết có một quán khá ngon.

    Anh ăn được.

    Em chỉ đường đi.

    Mạc Trân bật google map lên, nhập tên quán và bắt đầu chỉ đường cho Khải Hoàng.

    Lý do cô chọn ăn món Việt Nam vì nghĩ rằng anh mới ở nước ngoài về, chắc sẽ muốn ăn đồ quê nhà hơn là các món của đất nước khác.

    Khải Hoàng cũng ngầm hiểu lý do Mạc Trân chọn ăn món Việt Nam, anh cười thầm, nghĩ cô bé này có vẻ cũng tinh tế ra phết.

    Khi đã ngồi yên vị ở trong quán, Khải Hoàng lấy lý do anh mới về nước, chưa nghĩ ra nên ăn gì nên để Mạc Trân gọi đồ hết.

    Thế là Mạc Trân gọi đủ mấy món truyền thống Bắc - Trung - Nam cho anh thưởng thức đủ vị 3 miền.

    Cô không rõ khẩu vị của Khải Hoàng, nên cân nhắc mãi, xong cứ món nào đặc sản và best seller là cô gọi.

    Khải Hoàng cùng không quá kén ăn, trái lại anh thấy người đối diện mình mới có vẻ là khảnh ăn, vì cô lựa tới lựa lui, chau hết cả mày mới gọi xong mấy món.

    Sau khi nhân viên bưng đồ ăn ra, Khải Hoàng lấy làm ngạc nhiên bởi Mạc Trân đã gọi đầy một bàn đồ ăn, mà lượng đồ ăn cũng không phải là ít.

    Anh nhìn bàn đồ ăn rồi lại nhìn lên Mạc Trân, hỏi:

    Em nghĩ anh ăn khỏe đến thế sao?

    Em không rõ sức ăn của anh, cơ mà em ăn cũng không ít.

    Nghe tới đây Khải Hoàng phì cười.

    Cô bé này nhìn thế mà lại rất thẳng thắn, cũng không tỏ vẻ e thẹn, ngại ngùng gì hết.

    Mạc Trân giải thích:

    Em gọi nhiều món cho anh thưởng thức đó, chẳng phải lâu rồi anh mới được ăn đồ ăn Việt Nam sao?

    Đúng là đã lâu anh chưa có ăn mấy món đặc sản các miền như này.

    Cảm ơn em nhé!

    Không có gì.

    Lúc này, Mạc Trân mới mỉm cười ngại ngùng.

    Cô không chắc Khải Hoàng cảm thấy như nào, nhưng với cô thì coi như đã làm tốt nghĩa vụ "trả nợ" rồi.

    Sau một hồi ăn uống no nê và ngon miệng, Khải Hoàng hỏi cô có muốn đi cửa hàng sách không, anh muốn mua vài cuốn sách hướng dẫn nuôi thú cưng.

    Nghe thấy cụm từ "hướng dẫn nuôi thú cưng", Mạc Trân chợt thấy hứng thú.

    Đúng lúc cô cũng muốn tìm thêm một vài cuốn sách mới để đọc.

    Mạc Trân đứng dậy thanh toán tiền, rồi hai người di chuyển đến một cửa hàng sách khá có tiếng trên khu phố cổ.

    Hiệu sách này nằm ở lô góc, có 2 mặt tiền, 3 tầng rất rộng rãi.

    Tầng 1 và tầng 2 bán sách, tầng 3 bán văn phòng phẩm.

    Khi đến nơi cô chợt nảy ra một ý tưởng, liền nói:

    Anh Khải Hoàng, anh có muốn đi xem sách theo một cách mới không?

    Là cách gì?

    Thay vì đi từ tầng 1 lên tầng 3 thì chúng ta có thể đi từ tầng 3 xuống tầng 1.

    Được.

    Anh thấy cũng hay đó.

    Thế là hai người bước vào, bấm thang máy lên thẳng tầng 3.

    Tuy biết rõ tầng 3 không bán sách nhưng cô muốn đi ngắm nghía mấy món stationery xinh xắn.

    Nếu đi theo cách truyền thống từ tầng 1 lên tầng 3 thì thường cô sẽ chỉ lướt nhanh ở tầng 3 vì quá là mệt khi xem ở 2 tầng kia rồi.

    Khải Hoàng có đi qua hiệu sách này mấy lần nhưng chưa có dịp ghé vào.

    Nghe Mạc Trân nói vậy, anh đoán cô bé này chắc hẳn đã đến đây nhiều lần rồi.

    Hôm nay tâm trạng anh rất tốt, anh sẽ để Mạc Trân dẫn anh, cô bé dẫn đi đâu thì anh sẽ đi đó.

    Tuy Mạc Trân chỉ kém anh có 3 tuổi thôi, nhưng anh thấy cô giống như một cô nhóc vậy.

    Gương mặt trẻ hơn tuổi, phong cách ăn mặc cũng rất năng động.

    Nếu cô không nói, chắc mọi người vẫn nghĩ cô còn là sinh viên không chừng.

    Sau mấy tiếng đồng hồ trong hiệu sách, cả hai trở ra ngoài, trên tay đều xách túi đựng vài cuốn sách.

    Lúc lên xe, Mạc Trân lấy từ trong túi ra một cuốn sách và đưa cho Khải Hoàng.

    Tặng anh này.

    Cảm ơn anh vì đã chăm sóc Mây giúp em mấy ngày qua.

    Khải Hoàng hơi bất ngờ, cầm lấy cuốn sách, cười nói:

    Chẳng phải em đã mời anh ăn cơm rồi sao?

    Còn tặng sách nữa?

    Em thấy có vẻ cuốn sách này phù hợp với anh nên tặng.

    Anh cứ nhận đi

    Vậy thì anh nhận.

    Cảm ơn em.

    Với cả...

    Đoạn Khải Hoàng với lấy chiếc túi ở ghế sau, lấy ra một cuốn sách rồi đưa về phía Mạc Trân.

    Anh cũng có một cuốn sách muốn tặng em

    Mạc Trân ngạc nhiên, đưa tay lên nhận cuốn sách.

    Là một cuốn văn học kinh điển.

    Mạc Trân nhìn cuốn sách rồi lại đưa mắt lên nhìn Khải Hoàng.

    Khải Hoàng cười, giải thích:

    Chỉ là thấy em cũng đọc sách nên tặng em một cuốn.

    Hy vọng em sẽ thích.

    Ồ.

    Vậy em cảm ơn ạ.

    Anh đọc cuốn này rồi ạ?

    Ừ anh đọc rồi.

    Cuốn này là của một tác giả từng nhận giải Nobel Văn học đó.

    Woa.

    Vậy thì em phải đọc thật kỹ mới được.

    Hai người bắt đầu nói chuyện về những cuốn sách.

    Nói chuyện qua lại một hồi đã về đến khu nhà của Mạc Trân.

    Mạc Trân chào tạm biệt Khải Hoàng, xuống xe và tiến vào trong khu nhà.

    Khải Hoàng nhìn theo Mạc Trân đi vào trong rồi mới khởi động xe rời đi.

    ***

    Nay là chủ nhật, Mạc Trân muốn tận hưởng thật trọn vẹn ngày nghỉ cuối tuần trước khi bước sang tuần làm việc mới.

    Cô đã dậy sớm hơn một chút, nấu ăn sáng, dọn dẹp nhà cửa và chơi với Mây.

    Nhiều lúc cô nghĩ duyên phận thật diệu kỳ, lần đầu gặp Mây cô cũng chưa có ấn tượng nhiều với chú chó này, thế mà từ lúc bế Mây về, cô cảm thấy cả hai như đã quen thân với nhau từ rất lâu.

    Mây là một chú chó ngoan, nó cũng nghịch ngợm nhưng không đến nỗi phá phách.

    Có Mây ở bên cạnh cô cảm thấy rất vui, cũng rất ấm áp.

    Dường như sự xuất hiện của Mây khiến cuộc sống cô trở nên mới mẻ và thú vị hơn.

    Cô cảm thấy thật may làm sao ngày đó cô lại bế Mây về nuôi.

    Mạc Trân nghĩ cô phải cảm ơn con bạn thân một câu tử tế, nên đã lấy điện thoại ra nhắn tin.

    Vừa mở màn hình điện thoại thì cô nhận được tin nhắn từ Khải Hoàng hỏi cô có muốn đến nhà con bạn thân chơi không, vì anh đang định về nhà thăm bố mẹ.

    Cảm thấy thật "đúng người đúng thời điểm", Mạc Trân liền đồng ý và hẹn con bạn rằng chiều mình sẽ đến "ăn chực" bữa tối.

    Vì 1h chiều mới xuất phát, nên Mạc Trân đứng dậy nấu cơm trưa, chuẩn bị đồ để mang Mây theo rồi sau đó đi tắm.

    Sau bữa trưa, Mạc Trân trang điểm nhẹ nhàng rồi đúng 1h chiều thì đi xuống dưới sảnh, lúc này xe Khải Hoàng đã chờ sẵn.

    Mạc Trân không nghĩ là lần gặp tiếp theo của hai người đến nhanh như vậy.

    Tuy đây không tính là hẹn hò cơ mà cũng phải cùng nhau đi đường khá lâu, cô cảm thấy có chút không được tự nhiên.

    Khải Hoàng là một người rất biết cách nói chuyện, cho nên chỉ hỏi vài ba câu đã khiến Mạc Trân quên đi sự ngại ngùng ban đầu.

    Hai người trong xe trò chuyện rất vui, ghế sau là hai con chó cứ thi thoảng lại sủa lên vài tiếng như đang gọi nhau vậy, tình cảnh khá là buồn cười.

    Khoảng 30 phút là tới nơi.

    Khải Hoàng và Mạc Trân tạm biệt nhau ở chỗ thang máy tầng 17, sau đó mỗi người đi về một hướng.

    Mạc Trân ấn chuông xong thì đứng chờ khoảng vài giây là con bạn thân đã mở cửa lao ra đón.

    Nó kêu sắp phát rồ vì phải chăm chó rồi.

    Bước vào nhà, con bạn thân quay ra hỏi Mạc Trân:

    Sao hôm nay cậu đột xuất muốn đến nhà tớ chơi vậy?

    Nay anh Khải Hoàng về thăm bố mẹ, nên tiện tớ đi nhờ xe, Mây cũng muốn về thăm gia đình mà - Mạc Trân khai thật

    Hai người đã phát triển tới mức này rồi ư?

    - Con bạn thân hét lên

    Cũng gọi là quen thân hơn chút thôi

    Hừm, tớ thấy anh ta có vẻ thích cậu rồi đó.

    Cậu thấy sao?

    Anh ấy.....ổn.

    Ổn tức là được đúng không?

    - Con bạn thân phấn khích

    Tớ không biết nữa, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên đi - Mạc Trân nói

    Bảo Hân cười tủm tỉm không nói gì nữa, nhưng trong lòng thì đang gào thét.

    Mạc Trân nhìn bộ dạng fangirl-đang-theo-dõi-một-bộ-phim-ngôn-lù đó cũng thừa đoán con bạn chắc đang "bày mưu tính kế" gì rồi.

    Cô chuyển chủ đề sang đám chó.

    Nay cho em Mây về chơi với mẹ và các anh chị em nè, phải chơi thật đã nha!

    Mây nhìn "trộm vía" quá.

    Cậu nuôi lần đầu cũng mát tay ghê

    Quá khen - Mạc Trân cười

    Thôi để chúng nó tự chơi với nhau đi.

    Lại đây tớ có nhiều chuyện cần kể lắm.

    Nói đoạn Bảo Hân kéo tay Mạc Trân ngồi xuống sofa và bắt đầu công cuộc "tám chuyện".

    Đang nói chuyện hăng say, bỗng có tiếng chuông cửa.

    Bảo Hân chạy ra mở cửa, sau đó người bước vào là Khải Hoàng.

    Mạc Trân hơi ngạc nhiên khi thấy Khải Hoàng đến đây.

    Hóa ra là anh cũng muốn đem Kay về thăm gia đình của nó.

    Nãy tiện đi mua đồ phía dưới nên anh mua nước cho các em.

    Không rõ các em thích uống gì nên anh mua matcha hết nhé - Khải Hoàng đặt nước trên bàn và giải thích

    Anh không biết em thích uống gì thì đúng hơn, chứ rõ ràng biết Mạc Trân thích matcha rồi - Bảo Hân trêu đùa

    Bảo Hân nói xong câu đó khiến Mạc Trân hơi bối rối, còn Khải Hoàng thì cười cười gãi mũi.

    Không phải con gái bọn em đều thích matcha sao?

    Con gái bọn em cụ thể là Mạc Trân à?

    - Bảo Hân vẫn không ngừng trêu

    Khải Hoàng lại cười, nhưng không đáp lời thêm nữa vì anh biết nếu không chuyển chủ đề thì Bảo Hân sẽ trêu đến cùng.

    Anh thì thấy bình thường nhưng có lẽ Mạc Trân sẽ thấy ngại.

    Anh liền quay ra hỏi Mạc Trân:

    Chút nữa khoảng mấy giờ em về?

    Có gì về cùng anh và Kay luôn?

    Em và Bảo Hân còn đi ăn tối nữa nên chắc về muộn, anh xong việc cứ về trước đi ạ - Mạc Trân đáp

    Không sao đâu, nay anh cũng không có việc gì.

    Em mang theo cả Mây đi xe bus cũng không tiện

    Đúng rồi đó, cậu để anh Khải Hoàng đưa về đi, chứ đêm muộn rồi còn đi xe bus, lại còn mang theo chó.

    Hai người còn cùng đường nữa chứ!

    - Bảo Hân tiếp lời

    Cả nếu đi cùng anh Khải Hoàng thì cậu có thể chơi với tớ đến muộn, không sợ hết xe bus, đi đi mà - Bảo Hân cầm tay Mạc Trân bày vẻ mặt nũng nịu.

    Mạc Trân thấy vậy cũng hết cách, đành đồng ý.

    Bảo Hân quay ra nháy mắt với Khải Hoàng nên lúc Mạc Trân không để ý, rồi nói nhỏ:

    Anh nhớ phải cảm ơn em cẩn thận đấy!

    Anh sẽ không quên đâu - Khải Hoàng nhỏ tiếng trả lời

    Sau khi Khải Hoàng để lại Kay và trở về nhà bố mẹ, Bảo Hân và Mạc Trân tiếp tục những câu chuyện dang dở lúc trước đến tận 6h30 tối mới bắt đầu rục rịch ra khỏi nhà để ăn tối.

    Hôm nay hai người rất thèm đồ Thái Lan, nên quyết định bắt taxi tới một nhà hàng được cộng đồng mạng review tích cực.

    Khi gọi một bàn đồ ăn xong, Bảo Hân chợt nảy ra một ý tưởng.

    Sao chúng mình không đi Thái Lan nhỉ?

    Mạc Trân cũng như được "khai sáng", mắt lấp lánh:

    Ừ nhỉ, đi Thái cho gần, cũng không phải đi quá dài ngày

    Thế là hai người vừa ăn vừa lên kế hoạch cho chuyến đi du lịch luôn và ngay.

    Bữa ăn kết thúc cũng là khi hai người vừa chốt được thời gian và những nơi sẽ đến ở Thái Lan.

    Sau khi đón Kay và Mây, Khải Hoàng và Mạc Trân lên xe trở về.

    Dọc đường hai người trò chuyện về những điều diễn ra ngày hôm nay khiến Mạc Trân cảm thấy như đôi vợ chồng đang trò chuyện về những sự kiện trong ngày khi đang trên đường về nhà vậy.

    Ý nghĩ này khiến cô hơi giật mình.

    Mây nằm im suốt dọc đường về, Mạc Trân đoán chắc cậu chàng đã thấm mệt sau cả một buổi chiều nô đùa, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút lo lắng.

    Cô dự định trước khi đi du lịch cùng Bảo Hân, cô sẽ mang Mây đi khám định kỳ.

    ***

    Sau khi trở về từ phòng khám thú y, Mạc Trân không thôi buồn rầu.

    Mây đã xuất hiện thêm một vài triệu chứng mới, bác sĩ chỉ định uống thêm một số loại thuốc kháng sinh theo giờ.

    Cô cảm thấy thương Mây quá.

    Nghĩ vậy cô kéo Mây ôm vào lòng thật chặt.

    Mây như cảm nhận được nỗi bất an của cô chủ, nó dụi đầu nhiều hơn vào người Mạc Trân như muốn an ủi cô.

    Một chủ một chó cứ ôm nhau tha thiết như vậy rất lâu cho tới khi tin nhắn từ Khải Hoàng gửi đến, hỏi Mạc Trân có muốn đem Mây đi tỉa lông không, và cô đã đồng ý.

    Trong lúc chờ Mây và Kay tỉa lông, Khải Hoàng và Mạc Trân đi loanh quanh trong khu cơ sở chăm sóc thú cưng này.

    Chợt nghĩ ra điều gì đó, Mạc Trân liền bước tới quầy lễ tân và hỏi:

    Bạn ơi, ở đây có nhận trông vật nuôi theo ngày không?

    Dạ có ạ!

    Bạn muốn trông hộ mấy ngày?

    Bên mình có bảng giá và thông tin dịch vụ, mình gửi bạn xem nhé!

    Sau khi Mạc Trân trao đổi cách thức liên lạc với bạn nhân viên lễ tân xong liền quay lại chỗ Khải Hoàng đang đứng.

    Khải Hoàng liền thắc mắc và Mạc Trân đã kể đầu đuôi sự việc.

    Khải Hoàng nhận thấy được nỗi lo lắng trên mặt Mạc Trân, bất chợt anh cảm thấy trong lòng dấy lên một nỗi xót xa.

    Điều này thật lạ lùng vì chưa bao giờ anh có những cảm xúc này với bất kỳ người con gái nào trước đây.

    Trên đường đi về, Khải Hoàng đề nghị rằng anh sẽ trông chừng Mây giúp cô trong thời gian cô đi du lịch, có bất cứ vấn đề gì xảy ra thì bên cơ sở chăm sóc thú cưng có thể liên hệ trực tiếp với anh, cô có thể yên tâm mà tận hưởng chuyến đi.

    Điều này khiến Mạc Trân thấy rất cảm kích.

    Thoắt cái đã đến ngày đi chơi.

    Vì bay chuyến sớm nên Mạc Trân nhờ Khải Hoàng đến đón Mây đi gửi ở cơ sở chăm sóc thú cưng giúp cô.

    Vậy mà không chỉ đồng ý đón Mây, Khải Hoàng còn cam tâm tình nguyện làm tài xế, chở cô ra sân bay dù cô đã nhiều lần từ chối.

    Đi đến sân bay, Khải Hoàng rất ga lăng giúp cô nhấc vali xuống xe.

    Lúc tạm biệt Khải Hoàng, chẳng hiểu sao Mạc Trân chợt thoáng qua cảm giác không nỡ.

    Mạc Trân và Bảo Hân gặp nhau khoảng 10 phút sau đó, cả hai chạy đến ôm chầm lấy nhau như lâu ngày chưa gặp vậy.

    Có thể nói họ đã háo hức về chuyến đi này như thế nào.

    Mấy ngày ở Thái Lan ăn chơi nhảy múa, Bảo Hân và Mạc Trân đã có thời gian xả stress đúng nghĩa: không phải nghĩ về công việc, không lo lắng chuyện linh tinh.

    Khải Hoàng hàng ngày vẫn cập nhập tình hình của Mây cho Mạc Trân, hóa ra là mỗi ngày khi tan làm về, anh đều ghé qua cơ sở chăm sóc thú cưng thăm Mây.

    Mạc Trân thấy rất cảm động về hành động này của Khải Hoàng.

    Sau khi chuyến đi kết thúc, Mạc Trân trở về nhà cũng đã là tối muộn.

    Điều làm cô ngạc nhiên đó là Khải Hoàng đã đứng sẵn ở dưới tòa nhà cô ở chờ cô về.

    Khải Hoàng giúp Mạc Trân xách vali vào nhà.

    Mạc Trân thật thà hỏi:

    Em không biết là muộn thế này anh còn đứng đây chờ

    Anh nghĩ là Mây chắc muốn gặp em sớm nên nãy anh đến đón luôn, tiện dắt chúng nó đi dạo.

    Lâu rồi Mây cũng chưa được ra ngoài mà

    Cảm ơn anh!

    Không có gì.

    Rồi Mạc Trân lôi trong vali ra một chiếc cốc sứ nền đen in chữ màu trắng và một gói cafe rang xay, đưa sang Khải Hoàng, nói:

    Em nhìn thấy cốc này có vẻ hợp với anh.

    Cảm ơn anh mấy ngày qua đã trông nom Mây dùm em.

    Còn gói cafe thì là em thấy anh hay uống nên mua về.

    Cầm chiếc cốc và gói cafe trên tay xoay xoay, ngắm nghía một lúc, Khải Hoàng mỉm cười lên tiếng:

    Không có gì, em đừng khách sáo.

    Em cũng mua cho cả Mây và Kay một chiếc nệm nằm nữa.

    Nói xong Mạc Trân lôi ra 2 chiếc nệm hình bông hoa xinh xắn, một chiếc màu hồng nhụy vàng, chiếc còn lại thì màu vàng nhụy hồng, rồi đưa chiếc màu vàng cho Khải Hoàng.

    Chắc Kay sẽ thích lắm.

    Thay mặt Kay anh cảm ơn em nhé.

    Kay không chê là được rồi ạ.

    Khải Hoàng mỉm cười, trong lòng anh thấy rất vui.

    Anh không nghĩ là Mạc Trân còn để ý việc anh thích uống cafe.

    Xong cũng đã muộn, anh thấy Mạc Trân đã thấm mệt nên chào cô rồi ra về.

    Trên đường về anh thầm nghĩ rằng anh sẽ pha thử gói cafe này vào sáng ngày mai.

    Mấy hôm sau, vào buổi tối khi đang mải mê cày phim cùng Mây, Mạc Trân nhận được tin nhắn từ Khải Hoàng mời cô đi cafe vào cuối tuần, với lý do là cafe cô mua cho anh thấy rất ngon, và muốn giới thiệu cô đến một quán có cafe ngon mà anh mới tìm được, dù biết cô không uống cafe.

    Mạc Trân biết, đây chỉ là cái cớ của anh thôi.

    Mạc Trân liền nhấc Mây đang nằm bên cạnh, ôm vào lòng, thủ thỉ:

    Không biết nói sao nữa, có lẽ chị đã rung động rồi

    Mây liền sủa khe khẽ rồi lại dúi đầu vào tay cô.

    Nó cứ "ư ử" thêm một lúc nữa như đang trình bày điều gì đó.

    Em là đang đồng ý hay phản đối vậy?

    Mạc Trân nâng đầu Mây lên, để nó mặt đối mặt với cô.

    Nhìn đôi mắt lấp lánh của Mây cùng chiếc lưỡi đang thè ra nom vui vẻ lắm.

    Nhìn em còn phấn khích hơn cả chị đó, hahaaa.

    Mạc Trân cười rộ, rồi ôm chặt Mây vào lòng.

    Lâu lắm rồi cô mới thấy con tim xốn xang đến vậy.

    Nghĩ rồi cô cầm điện thoại lên và nhận lời hẹn của Khải Hoàng.

    Tuy nhiên, cuộc hẹn đã không thể diễn ra.

    Sáng hôm đó, khi Mạc Trân tỉnh dậy, cô phát hiện Mây bị nôn mửa kèm tiêu chảy, do vậy cô vội vàng đưa Mây đến phòng khám thú y và được đề nghị chuyển Mây vào bệnh viện thú ý ngay sau đó.

    Khi Khải Hoàng gọi điện thoại cho cô là lúc cô đang ở bệnh viện, ngay lập tức Khải Hoàng đã lái xe đến bệnh viện tìm cô.

    Túc trực ở bệnh viện suốt một ngày, Mạc Trân đã thấm mệt.

    Đến cuối ngày mới có kết quả xét nghiệm, bệnh suy thận ở Mây đã trở nên nghiêm trọng hơn vì cơ thể Mây không nhận thuốc.

    Và hiện tại, Mây sẽ phải nằm lại bệnh viện để điều trị.

    Nghe đến đây Mạc Trân cảm thấy suy sụp.

    Cô không nghĩ mọi thứ tồi tệ lại xảy đến nhanh như thế.

    Sau đó, hàng ngày Mạc Trân vẫn tranh thủ thời gian vào bệnh viện thăm Mây.

    Khải Hoàng hầu như đều đi cùng cô.

    Thậm chí có những ngày vì công việc quá bận rộn không thể đến thăm Mây được, Khải Hoàng đã thay cô đến và cập nhật tình hình của Mây cho cô.

    Mây càng ngày càng yếu hơn, gầy đi và xanh xao hơn.

    Mạc Trân sắp không nhận ra nổi chú chó ngày nào cô còn bế ẵm trên xe bus về nhà.

    Tuy nhiên, ánh mắt của Mây khi nhìn cô vẫn vậy, vẫn sáng lấp lánh và toát ra sự vui sướng đến vậy.

    Dù cô biết cơ thể của Mây rất đau đớn, Mây chỉ đang gắng gượng vui vẻ thôi.

    Sao trên đời lại có chú chó mạnh mẽ như thế.

    Lần nào đến, Mạc Trân cũng ôm Mây vào lòng.

    Nó cũng ghì chặt chiếc đầu nhỏ xinh trong lòng bàn tay cô chủ như thể đây là lần cuối cùng.

    Cả hai đều thực sự không nỡ rời xa nhau.

    Bác sĩ nói với Mạc Trân rằng, có thể cân nhắc các phương pháp nhân đạo để Mây sớm được giải thoát, cũng như là ra đi thanh thản hơn.

    Mạc Trân hứa sẽ suy nghĩ kỹ về chuyện này.

    Nhưng mỗi lần nghĩ đến, cô lại bật khóc.

    Cô thật sự không muốn để Mây ra đi nhanh như vậy.

    Nhưng nhìn Mây mỗi ngày phải sống một cách khổ sở, cô cảm thấy rất đau lòng.

    Khải Hoàng biết Mạc Trân đang rất khổ sở, nên anh chỉ biết an ủi bằng cách ở bên cạnh cô nhiều nhất có thể.

    Anh không đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, vì dù là lựa chọn cách nào cũng đều không thể khiến Mạc Trân bớt đau lòng hơn.

    Bản thân anh cũng rất thương Mây, như thể nó là Kay vậy.

    Anh không nghĩ rằng anh có thể dành tình cảm nhiều đến thế cho một con vật cho tới khi chính anh tự tay nuôi nấng và chăm sóc chúng.

    Đổi lại nếu anh rơi vào trường hợp tương tự như Mạc Trân, cũng sẽ khó mà nguôi ngoai được.

    Anh chỉ muốn dùng sự hiện diện của mình để cho Mạc Trân biết rằng là, không có Mây thì vẫn còn có anh.

    Nhìn Mạc Trân mỗi ngày đều phiền muộn như vậy, anh càng chắc chắn về tình cảm trong lòng mình.

    Anh sẽ chờ đợi một thời cơ thích hợp để tỏ tình với cô.

    Anh muốn danh chính ngôn thuận được ở bên che chở và yêu thương cô.

    Ngày Mây ra đi là một ngày trời rất nắng.

    Trước khi bác sĩ tiêm thuốc, Mạc Trân và Khải Hoàng đã vào trong phòng và chào tạm biệt Mây.

    Như đã được dặn dò trước đó, Mây nằm im rất ngoan nghe những lời lẽ yêu thương từ cô chủ, và kể cả lúc bác sĩ chuẩn bị dụng cụ tiêm với tiếng kim loại kêu loảng xoảng, nó vẫn không nhúc nhích gì, cũng chẳng tỏ ra sợ hãi gì.

    Hay là vì nó không biết?

    Hoặc là vì nó đã quá mệt mỏi với thế gian này rồi.

    Điều vướng bận duy nhất trong lòng nó, là Mạc Trân.

    Mạc Trân không dám nhìn cảnh bác sĩ tiêm cho Mây.

    Cô đã quay phắt lại, ôm mặt khóc nức nở trong lòng Khải Hoàng.

    Còn Khải Hoàng đứng im để cô om, một tay thì ôm đầu cô tựa vào vai mình, không cho cô nhìn cảnh tượng đau lòng ấy.

    Khi kim tiêm được rút ra khỏi cơ thể Mây, mắt nó bỗng nhòe đi vì có giọt nước mắt lăn xuống.

    Trong khung cảnh mờ ảo ấy, nó nhìn thấy Khải Hoàng đang ôm Mạc Trân, vừa ôm vừa vỗ về cô.

    Bất chợt nó cũng cảm thấy hạnh phúc.

    Không có nó, vẫn còn người khác yêu thương Mạc Trân nhiều như nó, có khi còn hơn nó.

    Nó mong cảm xúc nó đang thấy lúc này không phải là ảo giác.

    Thế là, nó nhắm mắt lại, dần chìm vào giấc ngủ yên bình và kịp ước nguyện sẽ được gặp Mạc Trân ở một nơi nào đó, với một thân phận khác.
     
    Back
    Top Dưới