Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 520: Còn sợ bị người ta vạch trần như vậy.


Nếu trong cơn nóng giận, ông ta ra tay thật thì rất phiền phức.

Lưu Thương công tử vừa lên tiếng, Phù Quang lập tức rụt đầu rụt cổ.

Hầu như tất cả mọi người ở Vạn Bảo Các đều quên mất ông ta, hoàn toàn coi ông ta là không khí, không có chút cảm giác tồn tại.

Cách vả mặt thầm lặng này còn cao siêu hơn hai người nhiều.

Nhưng chung quy cũng nhờ cái tiếng tám công tử Đế Đô của hắn ta, nên các khách quý ở đây mới nể mặt hắn ta.

Nếu đổi thành người khác lên tiếng mời mọi người uống rượu thì có ai sẽ quan tâm?

Lưu Thương công tử cười nhẹ: “Không sao, sớm muộn gì Phù Quang cũng sẽ xong đời. Mấy năm nay ông ta được hưởng vô số tiền tài và đặc quyền đều nhờ vào bản lĩnh này. Có thể vẽ được Thuỷ Vân văn một cách xuất thần nhập hoá, luyện chế Đại Huyền đan đạt đến bảy phần dược tính, ngay cả các Luyện Dược sư hai sao giỏi hơn ông ta cũng khó có thể làm được. Nếu không chỉ bằng một Luyện Dược sư hai sao như ông ta, làm sao ông ta có tư cách tổ chức buổi lễ Khai đan?”

Lâm Nhất hỏi: “Lưu Thương công tử biết rõ những việc này nhỉ?”

Lưu Thương cười bí ẩn, không trả lời mà hỏi: “Có rượu không?”

“Đương nhiên là có”.

Lâm Nhất biết hắn ta thích gì, bèn lấy một vò Hầu Nhi Tửu ra rót đầy ly rượu.

“Quá đã!”

Lưu Thương uống cạn ly, trong ly không còn một giọt rượu: “Mấy năm nay, ông ta ỷ vào bản lĩnh của mình nên tự cao lắm, chẳng coi ai ra gì, lúc nào cũng chặt chém. Nếu không vì các gia tộc giàu có đều có đệ tử cần đào tạo, sao họ có thể để ông ta đắc chí? Dẫu sao bản lĩnh này cũng chỉ có một mình ông ta nắm giữ”.

“Nhưng bây giờ đã khác, đừng nói Đại Huyền đan bảy phần dược tính, Đại Huyền đan chín phần dược tính bên Vạn Bảo Các cũng có, cần gì phải nhìn mặt ông ta nữa, nếu không thì đã có người đến tham gia buổi lễ Khai đan của ông ta”.

“Nếu ông ta thức thời nhịn lần này thì mọi chuyện đã qua rồi, nhưng hôm nay ông ta tự rước lấy nhục, bị hai người các ngươi thay phiên nhau sỉ nhục, chắc chắn sẽ thành trò cười, sau này muốn trở mình e là cũng khó...”

Nghe Lưu Thương công tử nói xong, Lâm Nhất coi như đã hiểu được một phần tại sao Phù Quang lại che mặt đến đây.

Còn sợ bị người ta vạch trần như vậy.

Thì ra là ông ta có tật giật mình, ngày thường đã đắc tội rất nhiều người.

Lúc nói, Lâm Nhất cảm thấy có một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình chằm chằm.

Quay đầu lại thì nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn, chật vật của Phù Quang, ông ta đang nhìn chằm chằm vào hắn như muốn giết hắn ngay tại chỗ.

Lâm Nhất thầm khịt mũi, không đồng tình chút nào. Ngày đó khi mắng Khô Vân đại sư vô dụng và đuổi ba người đi, ông ta nên nghĩ tới sẽ có hậu quả như hôm nay!

Không tới thì không sao, nếu đã tới Vạn Bảo Các, Lâm Nhất để ông ta yên mới là lạ.

Đã không coi người ngoài ra gì mà còn không khách sáo với người một nhà, giễu cợt người khác còn độc địa hơn lão chó săn của Lâm Lang Các.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 521


5818335-0.jpg


5818335-1.jpg


5818335-2.jpg


5818335-3.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 532


Nhưng Đại Huyền đan cực phẩm này thực sự do Khô Vân luyện chế... Ông ta cùng với Lâm Nhất luyện chế.

Nếu không có ông ta, chỉ dựa vào Lâm Nhất thì hiển nhiên không thể luyện chế ra được.

Nếu Lâm Nhất muốn, hắn hoàn toàn có tư cách bước lên bục cao, đứng bên cạnh Nguỵ Nhạc để đón nhận niềm vinh quang được muôn người chú ý này.

“Cảm ơn Phù Quang đại sư đã chứng minh sự trong sạch cho Vạn Bảo Các. Người đâu, mời đại sư ra ngoài!”

Nguỵ Nhạc cao giọng nói, mặt không chút cảm xúc.

Vù!

Hai cao thủ cảnh giới Huyền Võ tầng thứ tám nhanh chóng xuất hiện, người giữ bên trái, người bên phải, lôi Phù Quang ra ngoài.

Sau hôm nay, Phù Quang không còn mặt mũi nào xuất hiện ở Đế Đô nữa. Ông ta đã mất hết danh dự, vĩnh viễn không thể trở mình, chỉ có thể trở thành trò cười để mọi người ở hoàng thành Đế Đô cười nhạo.

Đến khi bóng lưng đối phương biến mất, Nguỵ Nhạc mới cười bảo: “Luyện chế Đại Huyền đan cực phẩm quá tốn sức, Khô Vân đại sư sẽ tạm thời không luyện chế tiếp nữa, nhưng đại sư sẽ tiếp tục ở lại Vạn Bảo Các để luyện chế Đại Huyền đan bảy phần dược tính cho mọi người. Vạn Bảo Các luôn mở cửa đón chào, mọi người có thể đến bất cứ lúc nào!”

Người của Vạn Bảo Các dám đuổi Phù Quang đi nhưng không dám động tới Liễu Nguyệt.

Liễu Nguyệt nhìn Khô Vân đang đứng trên bục bằng ánh mắt đầy khó tin, nghĩ thầm mối quan hệ của ông ta và Lâm Nhất.

Lòng nàng ta chợt căng thẳng, thế chẳng phải bốn mươi nghìn viên linh ngọc của nàng ta đều sẽ đưa hết cho Lâm Nhất sao?

Nàng ta lập tức biến sắc, đưa mắt nhìn sang Lâm Nhất thì thấy hắn mỉm cười, nâng ly lên với mình: “Liễu cô nương, đa tạ bốn mươi nghìn viên linh ngọc của ngươi. Cuối tháng này, nếu tại hạ may mắn không chết sẽ ghi nhớ ân tình của ngươi!”

Liễu Nguyệt tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu!

Nàng ta xoè tay cầm lấy bình ngọc đựng đan dược, ném mạnh về phía Lâm Nhất.

“Lấy cho chó ăn đi!”

Hai mắt Lý Vô Ưu sáng rực lên, hắn ta vững vàng bắt lấy: “Đại ca, đan dược về lại rồi này...”

Lâm Nhất và Lưu Thương công tử đều ngạc nhiên, Liễu Nguyệt dễ mất bình tĩnh thật.

Bốn mươi nghìn viên linh ngọc mua Đại Huyền đan cực phẩm, nói vứt là vứt ngay.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 533


Những người khác trong chủ điện đều im lặng như ve sầu mùa đông, không dám lên tiếng. Ai cũng biết hôm nay Liễu Nguyệt đã bị Lâm Nhất và Lý Vô Ưu hợp sức với nhau lừa một khoản kếch xù.

Người thông minh đều đã đoán được, sau cùng Đại Huyền đan được bán ra với giá trên trời là do hai người này gây ra.

Vẻ mặt Liễu Nguyệt trở nên lạnh lẽo, nàng ta liếc nhìn Lâm Nhất rồi nhanh chóng bỏ đi.

“Hì hì, có vẻ như nàng ta đã thật sự từ bỏ đan dược này. Đại ca, cho huynh này!”

Lý Vô Ưu cầm bình ngọc, cười hì hì nói.

Hắn ta tu luyện Đại Diễn Tinh Quyết, chưa đột phá Huyền Quan thì chưa được dùng đan dược nên không cần.

Lâm Nhất lắc đầu: “Ta không cần, đưa cho Lưu Thương công tử đi. Lần trước hắn đã cho ta Phá Không Ấn, lần này lại giúp đỡ ta rất nhiều”.

Lưu Thương ngẩn ra, kinh ngạc hỏi: “Ngươi không cần?”

Lâm Nhất gật đầu: “Không cần, ta đã có nhiều linh ngọc, không cần phải tham lam sử dụng đan dược”.

“Ngươi là người thông minh, nếu ta từ chối nhận Đại Huyền đan này thì bất kính quá”.

Lưu Thương không hề kiểu cách, lập tức đồng ý.

Dù bản thân hắn ta không dùng tới, trong Huyền Thiên Tông cũng có rất nhiều đệ tử có thể sử dụng.

Lý Vô Ưu cầm đan dược, cười bảo: “Trọc đại ca, Liễu Nguyệt nói là lấy đi cho chó ăn kìa”.

“Lời trẻ con nói không kiêng kị thôi”.

Lưu Thương không để ý lắm, cười nhẹ vươn tay về phía Lý Vô Ưu.

“Cho ngươi đấy”.

Nhìn bộ dạng cười tủm tỉm của đối phương, Lý Vô Ưu nghĩ thầm, tên hoà thượng này thật khó đối phó.

Dù có nói hắn ta thế nào, hắn ta cũng không có phản ứng.

Lưu Thương không đếm xỉa đến bộ dạng đau lòng của Lý Vô Ưu, lập tức nhận lấy bình ngọc, ngắm nghía một hồi mới cất đi.

“Ơ, rượu ngon hết rồi”.

Vò rượu trống rỗng làm Lưu Thương nhíu mày.

“Việc này dễ thôi. Nếu Lưu Thương công tử thích, ta sẽ tặng cho ngươi mười vò”.

Trong túi trữ vật còn hơn một nghìn vò Hầu Nhi Tửu, Lâm Nhất lập tức lấy mười vò ra.

Hai mắt Lưu Thương toả sáng, hắn ta cười còn vui hơn cả khi nhận được Đại Huyền đan cực phẩm: “Lâm huynh đệ thật hào phóng”.

Người trong chủ điện đã về hết, nhưng ba người vẫn ở lại uống
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 534


Hai mắt Lý Vô Ưu sáng lên, nhanh tay chộp lấy miếng ngọc giản của Lưu Thương công tử để lại.

Lâm Nhất nhìn bóng lưng vừa cười lớn vừa rời đi của đối phương, trầm tư suy nghĩ.

Hắn luôn cảm thấy dưới lớp vỏ bọc phóng túng, buông thả của Lưu Thương công tử dường như có rất nhiều tâm sự.

“Ngọc giản này!”

Vừa nhìn miếng ngọc giản, Lý Vô Ưu lập tức biến sắc, đưa nó cho Lâm Nhất: “Đại ca, huynh xem thử, hắn không phải say thật...”

Lâm Nhất suy nghĩ, sau đó cầm lấy miếng ngọc giản dán lên giữa hai đầu lông mày.

Một loạt thông tin lập tức tràn vào trong đầu.

“Long Hổ Quyền, cả bộ!”

Lâm Nhất đặt ngọc giản xuống, ngoảnh đầu lại nhìn thì không còn thấy bóng dáng của Lưu Thương công tử nữa.

Long Hổ Quyền là quyền pháp trấn phái của Huyền Thiên Tông, tiếng tăm lừng lẫy khắp Đại Tần, không phải đệ tử bản tông thì không thể luyện tập.

Bất kỳ ai tiết lộ công pháp bản môn đều phạm phải tội lớn, huống hồ là quyền pháp trấn phái.

“Tiểu sư phó, nếu Lưu Thương công tử đã tặng cho ngươi thì không cần phải lo lắng nhiều. Thật ra Huyền Thiên Tông không quản được hắn, có lẽ hắn cũng tin vào nhân phẩm của tiểu sư phó, tin ngươi sẽ không tiết lộ Long Hổ Quyền ra ngoài”.

Khô Vân đại sư bước tới, nhẹ giọng nói.

“Không quản được hắn?”

Lâm Nhất cầm ngọc giản, nghi hoặc nói.

“Ừ, lai lịch của hắn rất bí ẩn, ta cũng không biết nội tình cụ thể, nhưng có thể chắc chắn Liễu Nguyệt biết”, Khô Vân đại sư giải thích.

Lâm Nhất nghĩ lại thấy cũng đúng, Liễu Nguyệt có vẻ thật sự không dám nổi giận với Lưu Thương.

Ngay cả Phù Quang cũng không dám nhiều lời.

Vừa nghĩ vậy, Lâm Nhất cất kĩ ngọc giản, nhìn sang Lý Vô Ưu: “Vô Ưu, ngươi muốn theo ta vào rừng Táng Kiếm hay ở lại đây với đại sư?”

“Lần trước trước khi đi, ta đã lấy cắp vài con cá Tuyết Long, nếu lần này quay lại, Thập Tam gia không lột da ta mới là lạ. Ta sẽ ở lại đây giúp đại sư một tay, nhân tiện chờ huynh về”.

Hắn ta không sợ trời, không sợ đất, nhưng lại cực kỳ sợ Thập Tam gia.

Lâm Nhất cũng hiểu nên không bắt buộc hắn ta, thấy Khô Vân tỏ ra khó xử bèn hỏi: “Không có lòng tin sao?”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 535


Khô Vân không chắc chắn: “Tuy ta đã có thể vẽ Thuỷ Vân văn đạt được bảy phần dược tính, nhưng lúc trước đều có tiểu sư phó ở bên cạnh hướng dẫn. Một mình ta, thật sự...”

“Đại sư, ông làm được mà. Ông ở đây rèn luyện, sau khi về Đan Dược điện hẳn sẽ được chính thức học tập Linh văn hai sao, đến lúc đó chúng ta sẽ xin chỉ bảo”.

Lâm Nhất rất tin tưởng vào Khô Vân đại sư.

“Đây là số linh ngọc thu được từ buổi đấu giá hôm nay, sau khi chia đôi với Vạn Bảo Các thì còn ba mươi nghìn linh ngọc”.

Khô Vân lấy ra một chiếc túi trữ vật, bên trong chứa đầy linh ngọc, số lượng cực kỳ lớn.

Sau khi nhìn lướt qua, Lâm Nhất nghĩ thầm, trong số linh ngọc này, khoản linh ngọc của Liễu Nguyệt coi như chiếm một phần lớn.

“Ta đi đây”.

“Để chúng ta tiễn ngươi”.

Trước ánh mắt tiễn đưa của hai người, Lâm Nhất cưỡi Huyết Long Mã lao nhanh về phía rừng Táng Kiếm.

Thời hạn một tháng, chỉ còn hai mươi ngày nữa.

Đối thủ là Diệp Lưu Vân, hắn không thể dừng bước mãi không tiến, bây giờ thời gian của hắn không còn nhiều.

Hắn nhất định phải thực hiện được việc đã hứa với Hân Nghiên sư tỷ, đó là giết Diệp Lưu Vân!

Lăng Tiêu Giới vốn là một thế giới nhỏ độc lập, nhưng cấm địa rừng Táng Kiếm lại nằm giữa thế giới nhỏ này và hiện thực.

Ngoài lối vào ở phân đà Kiếm Các thì có một lối vào bí ẩn khác.

Lối vào là một hồ nước được bao phủ bởi sương mù, nếu người ngoài vô ý đến gần sẽ bị lạc đường.

Vĩnh viễn không thể thực sự bước vào rừng Táng Kiếm.

Đương nhiên Lâm Nhất không chịu hạn chế này, quan hệ của hắn với Thập Tam gia rất tốt, chỉ cần đến hồ nước đó là có thể dễ dàng vào rừng.

... . 𝒯г𝐮yệ𝙣‎ cop‎ 𝒕ừ‎ 𝒕гa𝙣g‎ [‎ 𝒕‎ г‎ 𝐮‎ 𝙢‎ 𝒕‎ г‎ 𝐮‎ y‎ e‎ 𝙣﹒V𝙣‎ ‎ ]

Tông phủ Vương Thị, hoàng thành Đế Đô.

Trên diễn võ trường rộng lớn của tông phủ, Diệp Lưu Vân đang luyện tập kiếm pháp một mình.

Kiếm quang chớp nhoáng, mỗi một chiêu thức đều tràn ngập sức mạnh bùng nổ.

Thanh kiếm của hắn ta khí phách vô song, có sức chèn ép rất lớn. Lúc vung lên, nó như chứa đựng sức mạnh của vạn quân lính, cực kỳ nặng.

Bùm bùm bùm!

Kiếm thế nặng nề bao phủ khắp diễn võ trường, phát ra tiếng nổ rung trời.

Mỗi nhát kiếm đều tựa như dung nham phun trào, luồng kiếm thế đầy áp lực kia khiến người ta không thể thở nổi.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 536


Kiếm trong tay càng lúc càng nhanh, kiếm thế cuồng bạo không ngừng tích tụ.

Cuối cùng, luồng kiếm uy dồi dào kia gần như muốn lao thẳng lên đến khí thế cảnh giới Huyền Võ tầng thứ tư!

Tia sáng lạnh ngưng tụ trên mũi kiếm, sau đó nổ tung, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.

Một kiếm đâm ra như có sao trời vỡ vụn, khí thế mạnh không đỡ nổi.

“Lưu Vân, có lẽ Toái Tinh kiếm pháp của ngươi cách đại thành không còn xa nữa!”

Bên ngoài diễn võ trường, Vương Diễm dẫn đầu đám người Liên Minh Quân Tử đi tới với nụ cười trên môi.

Diệp Lưu Vân cất kiếm vào vỏ, cười tự đắc trả lời: “Kiếm pháp cấp Huyền siêu phẩm, muốn đạt tới đại thành sẽ rất khó, nhưng ta đã tìm được cách, sao Vương sư huynh lại có hứng thú đến đây?”

Nụ cười trên mặt Vương Diễm chợt tắt, hắn ta trầm giọng: “Nói cho ngươi biết hai tin tức”.

“Hai tin tức nào?”

“Tin đầu tiên thì để Lãnh Mạch nói với ngươi”.

Lãnh Mạch đi tới kể lại những gì mình đã chứng kiến ở Huyền Võ điện cho Diệp Lưu Vân nghe.

Tất nhiên hắn ta đã lược bỏ quá trình mình bị Lâm Nhất giẫm dưới chân.

Diệp Lưu Vân khinh thường: “Trưởng lão thủ các có thể cho hắn lên tầng bốn mới là lạ. Đệ tử bảng Nhân muốn nâng Tiêu Vân lệnh lên đến tứ phẩm rất khó, không thể quy đổi bằng linh ngọc. Ta đã từng suýt chết nhiều lần để hoàn thành nhiệm vụ của tông môn, nhờ vậy mới có tư cách bước lên tầng bốn Huyền Võ điện”.

Lãnh Mạch cười: “Không lên tầng bốn, hắn chỉ có thể chọn kiếm pháp cao nhất là cấp Huyền thượng phẩm, hoàn toàn không đủ trình khi đứng trước Toái Tinh kiếm pháp!”

“Đó là đương nhiên”.

Diệp Lưu Vân tỏ ra đương nhiên, tiếp tục hỏi: “Tin thứ hai là gì?”

Vương Diễm cau mày: “Tin thứ hai khá phiền phức, hắn theo Khô Vân sẽ kiếm được một lượng tài nguyên lớn, cuối tháng nay rất có thể sẽ thăng lên cảnh giới Huyền Võ tầng thứ hai!”

Diệp Lưu Vân cười nhạo: “Vậy thì sao? Huynh nghĩ hắn sẽ có phần thắng? Mười ngày nay, lượng tài nguyên ta nhận được từ Vương gia cũng không ít”.

“Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Cuối tháng này, hắn nhất định phải chết trên đài sinh tử, ta không cho phép có bất kỳ ngoài ý muốn nào! Ta phải cho ngươi thêm một lá bài tẩy...”

Sau khi Vương Diễm nói xong, con ngươi Diệp Lưu Vân co rụt lại, hắn ta nhìn về phía Vương Diễm.

Trong mắt đối phương không có cảm xúc gì, chỉ có
 
Back
Top Dưới