Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 489


“Thật ra trong tầng ba không phải không có kiếm pháp có thể so sánh với cấp Huyền siêu phẩm, chẳng qua ngươi có dám chọn hay không thôi”.

Chấp sự trung niên không đi lấy ba quyển kiếm pháp như Lâm Nhất dặn mà lấy một miếng ngọc bài khác.

“Bá Kiếm!”

Nhìn được một lát, Lâm Nhất nhíu mày, cảm thấy không hiểu cho lắm.

“Bá Kiếm, tên kiếm pháp này gồm một chữ ‘Bá’, và nó cũng chỉ có một kiếm”, chấp sự trung niên giới thiệu.

“Một chiêu?”

Là kiếm pháp cấp Huyền thượng phẩm mà chỉ có một chiêu, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói kiếm pháp chỉ có một chiêu, thật kì lạ!

“Không phải một chiêu, là một kiếm. Một kiếm cắt ngang trời đất, một kiếm chấn động tám hướng, một kiếm xuyên thủng chín tầng mây, một kiếm chặt đứt mây bay... Một kiếm này, bốn phương tám hướng, mây giăng chín tầng!”

Sự kì diệu của Bá Kiếm được diễn giải từ giọng nói nhẹ nhàng của người chấp sự trung niên.

Một bức tranh rộng lớn vô biên hiện ra trong đầu Lâm Nhất. Trong tranh, núi non hùng vĩ, sông dài vạn dặm, nhưng lại có một kiếm san bằng thiên hạ, tràn ngập bá khí không bị trói buộc phá vỡ bức tranh.

Lâm Nhất thầm giật mình, hoảng sợ lùi lại mấy bước.

Một lúc lâu sau hắn mới như tỉnh lại từ trong cơn mơ, sợ hãi tột độ.

Chấp sự trung niên nhếch môi, giơ tay giật lấy ngọc bài trong tay hắn: “Kiếm pháp này cực kỳ bá đạo, mọi người trong tông môn đều muốn tu luyện nó. Nó vốn được đặt ở tầng chín, nhưng trong mấy nghìn năm qua có rất ít người tu luyện thành công kiếm pháp này. Nó được dời đi dời lại, cuối cùng dời xuống tầng ba”.

“Kiếm pháp này bá đạo vô song, người có thể khống chế nó đã ít càng thêm ít, người có thể khống chế mà còn có thể tu luyện thành công thì càng ít hơn. Hiển nhiên ngươi cũng không thích hợp tu luyện một kiếm này”.

Thấy Lâm Nhất vừa nhìn đã sợ tới mức liên tục lùi lại, trên mặt ông ta lộ vẻ giễu cợt.

Lâm Nhất không cam lòng, nhưng những gì đối phương nói đều là sự thật, mấy nghìn năm qua có rất ít người có thể luyện thành kiếm pháp này.

Nhất định phải có nguyên nhân, luồng bá khí phá vỡ bức tranh núi sông vạn dặm kia khiến hắn cảm thấy ngột ngạt và sợ hãi.

Nhưng đi lại mấy vòng trên tầng ba xem những bản kiếm pháp khác, hắn đều cảm thấy tẻ nhạt, bực bội trong người.

“Toàn mấy thứ rác rưởi gì đây...”

Lâm Nhất cầm ngọc bài Bạo Lôi kiếm pháp ném mạnh, sau đó bước tới trước mặt chấp sự trung niên: “Ta sẽ chọn Bá Kiếm”.

“Vì tu luyện kiếm pháp này mà đã có mấy trăm người chết, ngươi chọn loại kiếm pháp khác đi”.

Người trung niên khuyên nhủ.

“Không, ta sẽ lấy nó”.

Cuối cùng chấp sự trung niên không khuyên được Lâm Nhất, đành phải đưa Bá Kiếm cho hắn.

Soạt soạt soạt!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 490


Hắn nhanh chóng đi xuống đại sảnh Huyền Võ điện tìm trưởng lão thủ các.

Trưởng lão thủ các canh giữ Huyền Võ điện.

Khẩu quyết công pháp trong ngọc bài đều là bản thiếu, trộm ra ngoài cũng vô dụng. Để lấy cả bộ, chỉ có thể cầm Tiêu Vân lệnh đến gặp trưởng lão thủ các để giải trừ cấm chế trong ngọc bài.

“Bá Kiếm?”

Trưởng lão thủ các nhận lấy ngọc bài công pháp, vừa định giải trừ cấm chế thì thản nhiên đặt nó xuống.

“Ai đưa ngươi kiếm pháp Bá Kiếm này?”

Trưởng lão thủ các hờ hững hỏi.

“Ta tự tìm, sao vậy, không thể chọn à?”

Trưởng lão thủ các không thèm ngẩng đầu lên, lạnh lùng bảo: “Chọn ngọc bài khác đi, ta không thể cho ngươi cả bộ Bá Kiếm”.

Lâm Nhất kiên định tiếp lời: “Ta chỉ chọn Bá Kiếm”.

Trưởng lão thủ các ngẩng đầu lên nhìn Lâm Nhất: “Vậy ngươi lấy nó ở đâu thì trả về chỗ cũ đi”.

Thấy Lâm Nhất chưa đi, trưởng lão thủ các khịt mũi: “Nghe không hiểu sao? Nói đơn giản hơn là bảo ngươi cút đi!”

“Ta không đi. Nếu ông không cho ta cả bộ, ta sẽ không đi!”

Lâm Nhất nhìn trưởng lão thủ các chằm chằm, không nói lời nào, cố chấp không chịu đi.

“Vậy ngươi cứ đứng đó đi”.

Trưởng lão thủ các cười khẩy, không để ý tới Lâm Nhất.

Trong Huyền Võ điện, mọi người qua lại nhìn thấy cảnh này đều không ngạc nhiên.

“Đây không phải Lâm Nhất sao?”

“Cái tên này, có chuyện gì mà đứng ngây ra trước mặt trưởng lão thủ các vậy?”

“Không phải đứng ngây người mà là bị mắng... Vừa rồi chính tai ta nghe thấy trưởng lão thủ các bảo hắn cút!”

“Trưởng lão thủ các nổi tiếng là tốt tính thế mà lại mắng người, đừng nói tên này muốn được lên tầng cao hơn đấy?”

“Có thể lắm, Diệp Lưu Vân được chọn kiếm pháp siêu phẩm, hắn không lên được tầng bốn, một tháng sau chắc chắn chỉ có một chữ chết!”

“Dù có lên được thì sao? Trong vòng một tháng có thể tu luyện công pháp siêu phẩm được thành tựu gì chứ, lên hay không lên cũng chỉ có chết thôi”.

Mọi người bàn tán xôn xao, nhìn Lâm Nhất với vẻ mặt đồng tình.

Trong vòng một đêm, chiến thư của hắn và Diệp Lưu Vân đã truyền ra khắp ngoại môn.

Nguyên nhân trong chuyện này cũng đã bị người khác tìm hiểu ngọn nguồn.

Lâm Nhất là một kẻ tàn nhẫn, phế bỏ kiếm ý của hơn mười người Liên Minh Quân Tử trong Vạn Kiếm Đồ, Lạc Già Sơn còn không ngại trở mặt với Liên Minh Quân Tử để bảo vệ hắn.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 491


Một uy áp lạnh lẽo bao trùm lấy Lâm Nhất, đây là tu vi cảnh giới Tử Phủ.

Soạt soạt soạt soạt!

Uy áp mạnh mẽ giáng xuống, ngay cả Lâm Nhất đã luyện thành Lôi Viêm Chiến Thể cũng không chịu nổi.

Áp lực này khiến xương cốt Lâm Nhất liên tục phát ra âm thanh giòn giã, hắn cố gắng chịu đựng, mặt mày đỏ bừng.

Chênh lệch lớn về tu vi tựa như con hào rộng, khó có thể vượt qua.

Chỉ trong tích tắc, một vệt máu tràn ra từ khoé miệng, hắn quỳ một chân xuống, thất khiếu gồm miệng, tai, mắt và mũi chảy máu!

Bộ dạng đó vô cùng thê thảm, khiến người ta phải tặc lưỡi hít hà.

Nhưng Lâm Nhất cắn răng, không nói lời nào, hôm nay dù có quỳ chết ở đây hắn cũng không đi.

Hắn đã hứa với Hân Nghiên sư tỷ rằng nhất định phải giết Diệp Lưu Vân, Bá Kiếm chính là hi vọng để hắn giết đối phương.

Lời hứa của nam nhi...

Một lời hứa, nghìn vàng khó mua!

Một lời hứa, chết vạn lần cũng không chối từ!

Một lời hứa, núi đao biển lửa!

Một lời hứa, núi sông không dời!

Bùm!

Lâm Nhất đang quỳ một gối trước mặt ông lão đột nhiên phát ra tiếng động lớn, đó là tiếng nứt xương.

Là âm thanh xương nứt ra khi chịu một áp lực cực lớn.

Cảnh tượng này khiến người ta nhìn mà thấy đau lòng.

Có người không đành lòng lên tiếng: “Trưởng lão, ngài đồng ý phá lệ cho hắn một lần đi”.

“Một tháng sau hắn phải lên đài sinh tử, không lên được tầng bốn là không có cơ hội sống đâu”.

“Trưởng lão, nếu ngài không dừng tay, hắn thực sự sẽ chết trước mặt ngài”.

Đủ mọi lời thuyết phục vang lên, nhưng sắc mặt trưởng lão vẫn không biến đổi, không hề có dấu hiệu nhượng bộ.

Nhưng nhìn thấy vẻ cố chấp và kiên trì trong đôi mắt trên khuôn mặt máu me của Lâm Nhất, cuối cùng ông ta không tạo áp lực nữa.

“Ngươi tên là gì?”, trưởng lão thủ các trầm giọng hỏi với vẻ mặt không cảm xúc.

“Trưởng lão, hắn tên là Lâm Nhất. Trước đây hắn là Kiếm Nô, một người đến từ quận nhỏ, hoàn toàn không biết phép tắc là gì, ngài không thể phá lệ cho hắn lên tầng bốn!”

Lâm Nhất còn chưa lên tiếng đã có một người từ trong đại điện bước tới, nhìn thấy hắn bị uy áp làm cho phải quỳ một chân xuống đất, hắn ta cười khẩy.

Lãnh Mạch!

Vừa nghe thấy giọng nói này, Lâm Nhất lập tức biết người đó là ai. Lãnh Mạch, tay sai của Vương Diễm, ngày đó từng bị hắn ghim trên sàn đấu võ như một con chó chết.

“Lão phu cần ngươi dạy à?”

Trưởng lão thủ các nhíu mày, nổi giận trừng mắt nhìn Lãnh Mạch.

Bùm!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 492: Ai bảo ngươi thích nói bậy, đáng đời!


Tu vi cảnh giới Tử Phủ hoá thành uy áp nặng như núi đánh úp tới.

Lãnh Mạch còn đang cười nhạo Lâm Nhất, chưa kịp xin lỗi đã bị luồng uy áp này đánh hộc máu, văng ra ngoài.

Rắc rắc rắc!

Xương sườn trước ngực bị gãy, mặt mũi Lãnh Mạch tái nhợt, hắn ta đau đến mức không thể đứng dậy.

Mọi người nhìn thấy cảnh này đều hít vào một hơi, lúc này mới biết Lâm Nhất phải chịu một áp lực lớn cỡ nào.

“Tông môn có quy định, ta không thể phá lệ cho ngươi lên tầng bốn, cầm miếng ngọc bài này rồi cút đi!”

Trưởng lão thủ các vung tay lên, ánh sáng lấp loé, ngọc bài Bá Kiếm b*n r*, Lâm Nhất giơ tay bắt lấy.

Thử cảm ứng thì thấy cấm chế đã được giải trừ, bên trong ghi chép cả bộ Bá Kiếm.

“Đa tạ trưởng lão giúp đỡ!”

Lâm Nhất đứng lên, ôm quyền nói cảm ơn.

“Ngươi một lòng muốn chết, ta cần gì phải ngăn cản?”, trưởng lão thủ các xụ mặt, không nhìn hắn nữa.

“Cáo từ”.

Lâm Nhất không thể trả lời câu này, cầm chặt ngọc bài quay lưng rời đi.

Vừa nhấc chân lên, trưởng lão thủ các đột nhiên gọi hắn lại bảo: “Lau sạch máu trên mặt rồi hẵng đi”.

Trên bàn có thêm một chiếc khăn tay màu xám, Lâm Nhất nhẹ giọng cảm ơn rồi cầm lấy khăn tay.

“Lâm Nhất, dù ngươi có lên tầng bốn Huyền Võ điện, khả năng ngươi có thể thắng Diệp Lưu Vân cũng chưa được một phần trăm. Bây giờ ngươi không lên được tầng bốn, một tháng sau ngươi chắc chắn sẽ chết, tên Kiếm Nô nhà ngươi hoàn toàn không biết hạng ba mươi sáu bảng Nhân đáng sợ cỡ nào!”

Lãnh Mạch nằm dưới đất đau không đứng dậy nổi, trong mắt hắn ta tràn đầy thù hằn, hung ác nói.

Lâm Nhất lau máu trên mặt, đạp một phát vào ngực hắn ta, xương sườn vốn đã bị gãy lập tức vỡ nát.

Lãnh Mạch đau đớn hét lên, k** r*n như chết đi sống lại.

“Này thì nói nhiều!”

Lâm Nhất “hừ” một tiếng, không thèm để ý tới Lãnh Mạch đang hét thảm như lợn bị chọc tiết, lập tức rời đi.

Những người khác trong đại điện nhìn Lãnh Mạch cũng không đồng tình chút nào.

Ai bảo ngươi thích nói bậy, đáng đời!

Khi họ dời mắt nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất thì trở nên hơi phức tạp.

Người thiếu niên đã giết Vương Ninh, thể hiện xuất sắc hơn những người mới cùng đợt trong Cửu Tinh Tranh Bá này như một ngôi sao mới nổi, có tiềm năng trở thành yêu nghiệt chân chính rất lớn.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 493


“Đại ca, sao huynh chọn lâu vậy? Huynh chọn võ kỹ gì thế, cho ta xem với”.

“Lâm Nhất tiểu huynh đệ, lão hủ cũng tò mò lắm đây”.

Hai người đều rất tò mò, rốt cuộc Lâm Nhất đã chọn loại võ kỹ nào mà lâu như thế.

Trong lòng Lâm Nhất biết Bá Kiếm không chỉ đơn giản như vậy.

Trưởng lão thủ các cố ngăn cản không phải vì cố ý chèn ép, chẳng qua không muốn để hắn bước lên con đường sai trái nên mới đành ra tay.

Tạm thời không nên nói cho hai người biết vẫn tốt hơn.

Lâm Nhất trả lời: “Một loại kiếm pháp bình thường thôi, chúng ta đi Đế Đô đi”.

Vừa nghe sắp được đi Đế Đô, hai mắt Lý Vô Ưu và Khô Vân đại sư đều sáng rực lên.

Lý Vô Ưu đã kìm nén quá lâu, muốn đến Đế Đô để đi dạo, còn Khô Vân đại sư thì biết cuối cùng cũng sắp bắt đầu làm chính sự, lòng tràn ngập mong chờ.

Nơi ở của Hân Nghiên, Lạc Già Sơn.

“Sư tỷ, Lâm sư đệ vừa từ Huyền Võ điện ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi sơn môn”.

Một đệ tử Lạc Già Sơn cao to vạm vỡ, mặt mũi thô kệch, đang đứng trước mặt Hân Nghiên, cung kính báo cáo.

Người này tên là Mặc Thành, người cũng như tên, hắn ta đứng trước người khác trông như một toà thành trì vững chắc. Hắn ta có thực lực rất cao trong số các đệ tử Lạc Già Sơn, trung thành tuyệt đối với Hân Nghiên, đã đi theo cô ta nhiều năm.

“Đi cùng ai?”

“Vô Ưu sư đệ và Khô Vân đại sư của Đan Dược điện...”, Mặc Thành báo cáo chi tiết.

Hân Nghiên gật đầu: “Vậy thì tốt, Khô Vân đại sư vừa thăng lên Luyện Dược sư hai sao. Có ông ta đi cùng, dù có ra khỏi sơn môn cũng không ai dám động vào Lâm sư đệ”.

Cùng lúc đó, ở nơi Liên Minh Quân Tử đóng quân, Vương Diễm cũng biết được tin Lâm Nhất rời tông.

Vẻ vui mừng thoáng qua trong mắt hắn ta, nhưng khi nghe nói Lâm Nhất đi cùng Khô Vân đại sư, trông hắn ta có vẻ thất vọng.

Đan Dược điện có địa vị đặc biệt ở Lăng Tiêu Kiếm Các, nó tách biệt và độc lập, ngay cả hắn ta cũng không thể trêu vào.

Nhưng khi nghe Lãnh Mạch kể lại tình hình mà hắn ta chứng kiến ở Huyền Võ điện, Vương Diễm cười nham hiểm: “Tiểu Kiếm Nô này đúng là mơ mộng hão huyền, không ngờ hắn còn đòi lên tầng bốn... Hiện tại biết quỳ gối cầu xin người khác thì đã muộn rồi! Bây giờ chỉ mới là bắt đầu thôi, một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi quỳ gối trước mặt ta như một con chó!”

Trong thành Đế Đô.

Nhóm Lâm Nhất gồm ba người cưỡi ngựa lên đường trong đêm.

Thời gian quý báu nên họ không dám lãng phí, khi đến nơi ai cũng kiệt sức, ngựa hết hơi, cần phải nghỉ. . Truyện Quân Sự

Trong bóng đêm, gió lạnh rít gào, tuyết bay rợp trời.

“Trận tuyết này lớn thật, quá lạnh, muốn tắm nước nóng quá đi”.

Lý Vô Ưu run cầm cập, so với trận tuyết mịn một tháng trước, trận tuyết tối nay lớn hơn nhiều.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 494: Hai chữ “Lâm Lang” có nghĩa là rực rỡ muôn màu.


Khô Vân đại sư cười bảo: “Không gấp, ta là trưởng lão khách khanh ở Lâm Lang Các, giờ đã thăng lên thành Luyện Dược sư hai sao, đãi ngộ sẽ cao hơn. Đến lúc đó ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói, Lâm Lang Các đều có thể đáp ứng ngươi”

Lâm Lang Các, một trong số các thương hội lớn nhất nội thành Đế Đô, hai chữ “Lâm Lang” có nghĩa là rực rỡ muôn màu.

Đan dược luôn là mặt hàng quan trọng nhất trong bất kỳ cửa hàng nào.

Luyện Dược sư vẽ được Linh văn đều có địa vị cao trong những cửa hàng này.

Đan Dược điện ở Kiếm Các cũng không cấm Luyện Dược sư của mình qua lại với những thương hội này.

Một là luyện chế đan dược rất tốn kém, chỉ dựa vào sự hỗ trợ của Đan Dược điện thì rất khó có thể duy trì được. Dù sao cũng phải có nguồn thu nhập khác mới có thể duy trì sự cân bằng thu chi, nhân tiện để các Luyện Dược sư tích góp của cải.

Hai là Đan Dược điện của các tông môn đều có mối quan hệ hợp tác với những thương hội này. Những viên đan dược do đệ tử tông môn quy đổi bằng công đức cũng không đáng bao nhiêu tiền.

Chỉ có cách dựa vào thương hội mới có thể bán với giá cao gấp mười, gấp trăm lần và thu được lợi nhuận kếch xù.

Khi Lâm Nhất nói mình cần tài nguyên, Khô Vân đã nghĩ ra cách này cho hắn.

Hai người hợp tác với nhau, Lâm Nhất sẽ vẽ Linh văn, còn Khô Vân thì chuyên tâm luyện chế đan dược, sau đó thông qua cuộc đấu giá của thương hội để bán lấy linh ngọc.

Với trình độ vẽ Linh văn cực cao của Lâm Nhất, họ chắc chắn sẽ kiếm được một khoản linh ngọc lớn.

Lý Vô Ưu cười: “Vậy thì lát nữa phải nhờ vào đại sư rồi. Ba ngày nay không được chợp mắt, cưỡi ngựa suốt mông cũng sắp lở loét luôn. Ta nghe nói Lâm Lang Các là thương hội đứng đầu Đế Đô, giàu nhất cả nước”.

Khô Vân đại sư tiếp lời: “Không thể nói là giàu nhất cả nước, nhưng thương hội đứng đầu thì có thể chấp nhận”.

Hiển nhiên ông ta vẫn khá kiêu ngạo, thương hội bình thường không thể lọt vào mắt ông ta.

Nửa canh giờ sau, một toà cung điện nguy nga và tráng lệ xuất hiện trước mặt ba người.

Trên biển hiệu có ba chữ Lâm Lang Các, nét chữ bay bướm nhưng rắn rỏi, mạnh mẽ. Trong màn đêm u tối, nhìn thoáng qua là có thể thấy nó, vô cùng loá mắt.

Ba người bước tới trước cửa, Khô Vân đại sư tự tin lấy Tiêu Vân lệnh của mình ra.

“Gọi đường chủ Mạc của các ngươi ra đây, bảo là có bạn cũ đến”.

Luyện Dược sư của Đan Dược điện luôn cao cao tại thượng, có phong thái của riêng mình.

Người gác cửa không dám thất lễ, nhận lấy Tiêu Vân lệnh rồi nhanh chóng đi vào trong.

Một lát sau, một người trung niên có thân hình mập mạp, vừa nhìn liền biết là người sống thọ, cười bước ra.

“Hoá ra là Khô Vân đại sư đến, xin lỗi vì đã không tiếp đón từ xa”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 495


Khô Vân đại sư biến sắc, Lâm Nhất và Lý Vô Ưu cũng hơi khó hiểu.

“Đường chủ Mạc, ông có ý gì?”

Khô Vân kìm nén cơn giận, lạnh giọng hỏi: “Ta đường đường là Luyện Dược sư hai sao mà cũng không thể vào cửa Lâm Lang Các của ông sao?”

Đường chủ Mạc cười xoà, không dám đắc tội, giải thích: “Khô Vân đại sư, thật xin lỗi, trong khoảng thời gian này Lâm Lang Các dự trữ khá nhiều đan dược, tạm thời không cần Luyện Dược sư đến ở. Tất nhiên nguồn thu nhập khách khanh của ông chắc chắn vẫn không thiếu một đồng”.

Trong mắt Lâm Nhất không khỏi lộ vẻ thất vọng, không ngờ lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn thế này.

Nhưng hắn cũng không muốn làm khó người khác, bèn lên tiếng: “Đại sư, chúng ta đến nơi khác đi. Mệt mỏi suốt ba ngày rồi, chúng ta cần nghỉ ngơi trước”.

“Vậy thì tốt quá, vị tiểu huynh đệ này thật hiểu chuyện! Hôm nay Lâm Lang Các xin lỗi các vị”.

Đường chủ Mạc tỏ ra khiêm tốn, lịch sự cười bảo.

Nhưng Khô Vân đại sư cảm thấy vô cùng tức giận và khó chịu, đường chủ Mạc vốn là một kẻ khẩu Phật tâm xà.

Ông trữ nhiều đan dược, không cần Luyện Dược sư thì cho người ta vào nghỉ chân một lát cũng được mà.

Nhưng ông ta không nể mặt Khô Vân ông đây chút nào.

Thế nhưng đường chủ Mạc tỏ ra khách sáo, lịch sự, thái độ khiếm tốn, thực sự khiến ông không thể nổi giận được.

“Chúng ta đi!”

Khô Vân đại sư xụ mặt, xoay người đi ngay.

Ba người vừa dắt ngựa đi không bao xa thì có hai người đi tới. Trong bóng đêm, họ cưỡi Tuyết Long Câu đẹp còn hơn tuyết, cao cao tại thượng.

Lâm Nhất ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt có vẻ ngạc nhiên.

Hai người gồm một già một trẻ, già thì hắn không biết, trẻ là một nữ tử có diện mạo xinh đẹp lạnh lùng, Liễu Nguyệt!

Lâm Nhất không biết ông lão này nhưng Khô Vân đại sư thì biết, ông ta ngạc nhiên thốt lên: “Phù Quang đại nhân!”

Phù Quang, Luyện Dược sư hai sao thâm niên của Đan Dược điện, ông ta đã thành công vẽ được Linh văn hai sao từ rất nhiều năm trước.

Khô Vân vừa thăng lên Luyện Dược sư hai sao, chưa thể thật sự vẽ được Linh văn hai sao, địa vị thua xa ông ta.

Về danh tiếng cũng không thể so sánh được.

Phù Quang cưỡi Tuyết Long Câu, không thèm xuống ngựa, lạnh giọng khiển trách: “Khô Vân, ngươi vừa mới thăng cấp, ngay cả Linh văn hai sao còn chưa vẽ được lưu loát đã chạy tới Đế Đô huênh hoang, còn ra thể thống gì!”

Khô Vân đại sư cắn môi, khuôn mặt già nua trở nên cực kỳ khó coi vì bị răn dạy, cúi đầu đáp: “Phù Quang đại nhân dạy bảo rất đúng”.

“Tránh ra đi, đừng chắn đường ta”.

“Đại nhân đi thong thả”.

Ba người nhường đường, Lâm Nhất thấy Liễu Nguyệt ngồi trên Tuyết Long Câu cười mỉa mai nhìn hắn.

Họ đều rất uể oải, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi nên không muốn nói.

“Đại ca, huynh nhìn kìa!”

Bỗng nhiên Lý Vô Ưu tức giận dừng lại, chỉ vào Lâm Lang Các cách đó không xa.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 496


Lão đường chủ Mạc vừa cự tuyệt họ khi nãy, lúc này đang khúm núm, mặt mày hớn hở, đích thân đỡ Phù Quang và Liễu Nguyệt xuống ngựa.

Loáng thoáng có thể nghe được ông ta hào hứng nói: “Mau! Mau treo biển hiệu của Phù Quang đại sư lên, thông báo cho cả thành biết Phù Quang đại sư sẽ ở Lâm Lang Các một tháng, đây chính là vị đại sư có thể vẽ được Linh văn hai sao!”

Bụp!

Chiếc roi ngựa trong tay Khô Vân đại sư rơi xuống mặt đường Đế Đô phủ đầy tuyết, khuôn mặt già nua không còn chút máu, trắng bệch như tuyết, còn thê lương hơn cả đêm rét ở Đế Đô.

Một tháng trước, Lý Vô Ưu nói rằng gió tuyết ở Đế Đô không bằng hoang nguyên Mạc Bắc.

Nhưng Lâm Nhất bảo Đế Đô lạnh hơn, lúc đó hắn ta không hiểu nhưng bây giờ đã hiểu, thứ lạnh không phải là gió tuyết ở Đế Đô mà là lòng người...

Trong làn gió tuyết lạnh lẽo, ba người đều cảm thấy lạnh buốt từ thể xác lẫn tinh thần, cực kỳ phẫn nộ.

Lúc nãy đường chủ Mạc còn nói gì mà đan dược dự trữ quá nhiều, không cần Luyện Dược sư vào ở.

Thậm chí không muốn mời họ vào nghỉ chân.

Lời còn chưa nguội, vẫn còn văng vẳng bên tai.

Nhưng ngay sau đó ông ta đã cung kính mời Liễu Nguyệt và Phù Quang vào trong, còn định thông báo cho cả thành về biển hiệu của Phù Quang.

Điều này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Khô Vân đại sư một bạt tai, một cái tát vang dội và tàn nhẫn.

Ông đợi họ đi xa một chút rồi nói ra những lời này cũng được mà.

Nhưng họ vừa đi không bao xa, ông ta đã đón Phù Quang đại sư vào, điều này khiến Khô Vân đại sư biết phải để mặt mũi ở đâu?

Dù có muốn làm bẽ mặt cũng không cần phải tàn nhẫn như vậy chứ...

Khô Vân đại sư vốn đã nén giận, nhìn thấy cảnh này, ông ta tức giận đến mức suýt ngất xỉu.

Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ta không còn chút máu, bờ môi liên tục run rẩy.

“Không được! Ta phải hỏi ông ta cho rõ ràng...”

Khô Vân đại sư không thể chịu nổi nữa vì bị sỉ nhục, lập tức chạy như điên.

“Đại sư!”

Hai người gọi lại nhưng Khô Vân đại sư làm lơ, không có ý định dừng lại.

“Mau đuổi theo!”

Lâm Nhất và Lý Vô Ưu biến sắc, thi triển thân pháp nhanh chóng đuổi theo.

Trước cổng Lâm Lang Các lộng lẫy và tráng lệ, đường chủ Mạc khúm núm mời Liễu Nguyệt và Phù Quang vào trong.

“Đường chủ Mạc!”

Một tiếng gọi đầy tức giận nhưng cố kìm nén vang lên.

Đường chủ Mạc ngoảnh đầu lại thì thấy Khô Vân bất lực đứng trong bóng đêm, sắc mặt trắng bệch.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 497


Nụ cười trên mặt ông ta lập tức trở nên ngượng nghịu.

Phù Quang xoay người lại, nhíu mày, trông có vẻ không được vui.

“Đường chủ Mạc, chẳng phải khi nãy ông nói với ta Lâm Lang Các trữ quá nhiều đan dược, tạm thời không cần Luyện Dược sư vào ở sao?”

Khô Vân đại sư không cam lòng hỏi, ông ta muốn hỏi cho rõ tại sao!

Ông ta cũng là khách khanh của Lâm Lang Các, dù danh hiệu Luyện Dược sư hai sao chưa được vững nhưng cũng là Luyện Dược sư hai sao đứng đầu.

Ông ta đã hợp tác với Lâm Lang Các nhiều năm, có lời gì không thể nói thẳng chứ, cớ sao lại sỉ nhục ông ta như vậy?

Bị vạch trần ngay tại chỗ, đường chủ Mạc vô cùng lúng túng, cười ngượng ngùng: “Khô Vân đại sư đừng hiểu lầm, ta mời Phù Quang đại sư đến chỉ để ôn chuyện thôi, ông đừng suy nghĩ nhiều quá”.

“Ông còn nói dối ta à? Coi ta là kẻ ngu sao? Rõ ràng vừa rồi ta nghe thấy...”

Thấy đường chủ Mạc vẫn nói dối mình, cuối cùng Khô Vân không nhịn được nữa hét lên.

“Nghe thấy cái gì?”

Phù Quang đại sư sầm mặt ngắt lời đối phương: “Khô Vân, trình độ không cao thì lo mà về nâng cao trình độ đi, đừng ở đây làm mất mặt Đan Dược điện. Ngươi muốn nói gì, đừng bảo ngươi đòi đường chủ Mạc nói ngươi là một tên vô dụng không vẽ được Linh văn hai sao mới hài lòng à?”

“Ông... Ông...”

Hai chữ vô dụng khiến đầu óc Khô Vân như nổ tung, toàn thân run rẩy như rơi xuống hầm băng, ấm ức không nói nên lời.

“Ông cái gì mà ông? Đồ xấc láo, ngươi nên biết ta là tiền bối! Nếu không nhờ may mắn luyện chế thành công ba viên Hoả Vân đan, thì ở trước mặt ta ngươi chẳng là cái thá gì cả. Bảo ngươi về Đan Dược điện tập trung tu hành không chịu nghe, cứ phải bắt ta bảo ngươi cút ngươi mới hài lòng sao?”

Phù Quang đại sư nổi giận, lão Khô Vân này tưởng mình giỏi lắm hay sao?

Không phục thì nhịn đi.

Không ngờ ông ta dám dồn ông vào thế tiến thoái lưỡng nan ngay trước mặt đường chủ Mạc, quả thật không thể nói lý.

Liễu Nguyệt lên tiếng: “Sư phó đừng nóng giận, có một số người thấp hèn từ trong xương, nói lời hay không nghe, chờ bị mắng mới chịu dừng. Ông ta thích tự rước lấy nhục y hệt tên đồ đệ của mình!”

“Tiện nhân, ngươi nói ai đó?”

Lâm Nhất vừa chạy tới nghe vậy thì nổi giận, mắng trả cô ta. Liễu Nguyệt nhướng mày, cười nhếch mép: “Đương nhiên là nói ngươi, cả lão sư phó vô dụng của ngươi nữa, chẳng phải hai sư đồ đều vô dụng như nhau à? Sư phó ngươi thích tự rước lấy nhục, ngươi cũng vậy thôi, dám thách đấu Diệp Lưu Vân, để ta xem một tháng sau ngươi sẽ chết như thế nào!”

Lý Vô Ưu cười bảo: “Đại ca ta gọi ngươi là tiện nhân, ngươi trả lời ngay, quả là ti tiện”.

Liễu Nguyệt tối sầm mặt: “Ngươi có gan thì nói lại xem? Đây là hoàng thành Đế Đô, ta có cả trăm cách khiến ngươi sống không bằng chết!”

Lâm Nhất vươn tay ngăn cản Lý Vô Ưu nói tiếp, sau đó lườm Liễu Nguyệt: “Chuyện của tại hạ không cần Liễu tiểu thư lo lắng, một tháng sau sẽ tự có kết quả. Đại sư, chúng ta đi trước đi”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 498


Khô Vân đại sư cắn răng lấy một miếng ngọc bài ra: “Nếu đã vậy thì ta không làm khách khanh của Lâm Lang Các nữa!”

Đường chủ Mạc ngẩn ra, sau đó cười bảo: “Không làm thì không làm, với tài lực của Lâm Lang Các, chúng ta cũng không thiếu Luyện Dược sư vẽ được Linh văn hai sao. Thêm ông không nhiều, mất ông cũng không ít. Ông đấy, đến từ đâu thì cút về nơi đó đi!”

Nói xong, ông ta lạnh mặt, không chút khách sáo giật lại ngọc bài khách khanh trong tay đối phương.

Ông ta xoay người lại cười bảo: “Phù Quang đại sư, Liễu Nguyệt tiểu thư, chúng ta không chấp nhặt với những kẻ vô dụng, mời vào trong!”

Phù Quang và Liễu Nguyệt kiêu ngạo bước vào Lâm Lang Các, không thèm đếm xỉa tới Khô Vân.

“Cút, đừng đứng trước cửa Lâm Lang Các làm trì trệ công việc buôn bán của chúng ta”.

Hai tên hộ vệ trước cửa bước tới, tỏ ra hung dữ đuổi người.

“Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!”

Lý Vô Ưu lạnh mặt, mắng không chút khách sáo.

“Muốn chết đúng không?”

Hai tên hộ vệ Huyền Võ tầng thứ sáu ngoắc tay, một đám hộ vệ Lâm Lang Các nhanh chóng chạy tới từ chỗ tối.

Lâm Nhất nhíu mày nhìn hai người họ, lạnh lùng hỏi: “Thú vị, ỷ có Lâm Lang Các chống lưng nên dám ra tay với đệ tử Lăng Tiêu Kiếm Các à?”

Tên hộ vệ biến sắc, trong mắt thoáng qua vẻ kiêng dè, dù sao cũng là Lăng Tiêu Kiếm Các tiếng tăm lẫy lừng.

Nói cho cùng Lâm Lang Các cũng chỉ là một thương hội, không thể so sánh với tứ đại tông môn ở Đại Tần đế quốc.

“Lăng Tiêu Kiếm Các thì oai phong lắm, nhưng đừng làm trễ nải việc buôn bán của chúng ta, đừng đứng đây cản trở Lâm Lang Các chúng ta nữa!”

Giọng điệu hai tên hộ vệ trở nên khách sáo hơn, không dám nói năng l* m*ng.

“Cái nơi chết tiệt này, dù chỉ đứng một giây ta cũng không thèm, ai lạ đâu!”

Lý Vô Ưu thực sự không ưa bộ d*ng ch*n chó của hai tên hộ vệ, lập tức quay lưng rời đi.

Lâm Nhất kéo Khô Vân đại sư đi theo sau.

Trên đường đi cực kỳ im lặng, Khô Vân đại sư ủ rũ, đờ đẫn như cái xác không hồn.

Chuyện tối nay là một cú sốc quá lớn đối với ông ta.

Liên tục bị sỉ nhục, ngay cả đường chủ Mạc luôn khiêm tốn nhún nhường cũng bất kính với ông ta.

Điều này thực sự khiến ông ta không thể chịu được.

“Đại ca, ta tức quá! Không có cách nào dạy cho đám mắt chó coi thường người khác này một bài học sao? Ả tiện nhân kia làm ta cảm thấy khó chịu quá đi!”

Lý Vô Ưu đột nhiên dừng bước, tức giận mắng.

Lâm Nhất nhẹ giọng đáp: “Đương nhiên là có cách, nhưng với bộ dạng này của Khô Vân đại sư, dù ta có hàng nghìn mưu kế cũng chẳng ăn thua gì”.

Khô Vân đại sư tự giễu: “Ta chỉ là một tên vô dụng, đâu có quan trọng như vậy...”

“Cũng đúng, vậy sao ông không đi chết đi?”, Lâm Nhất cười lạnh lùng, mỉa mai ông ta.

Khô Vân đại sư nghe vậy thì sững sờ, không ngờ Lâm Nhất lại nói vậy với ông ta, giận dữ đáp: “Ngay cả ngươi cũng khinh thường ta, vậy ta đi là được...”

“Bớt làm ra vẻ này lại cho ta!”

Vẻ tức giận loé qua trong mắt Lâm Nhất, hắn lạnh mặt: “Có chút ấm ức còn không chịu được, nếu ông khó chịu thì đi chết luôn cho rồi. Di nguyện của phụ thân ông bảo ông làm một kẻ vô dụng à? Lúc trước ở Đan Dược điện, dũng khí mắng ta là đồ chó đi đâu hết rồi?”

Khô Vân đại sư bị mắng đến mức mặt mày đỏ bừng, nhưng không nghĩ ra lời nào để cãi lại.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 499: Khô Vân lắc đầu tỏ ý không đúng.


Lý Vô Ưu thở dài: “Đại sư, ông đừng cãi nữa. So với Lâm Nhất đại ca, chút ấm ức của ông chẳng là gì đâu. Lúc trước ở rừng rậm u ám, ông hoàn toàn không biết hai chúng ta đã khó khăn cỡ nào, nhưng huynh ấy vẫn cắn răng đi ra ngoài để giết thằng chó Vương Ninh đó”.

Nghe vậy, Khô Vân đại sư ngây người, một lát sau mới lên tiếng: “Ngươi thật sự có cách đối phó Phù Quang à? Ông ta là Luyện Dược sư hai sao thâm niên, có tiếng tăm hiển hách ở Đan Dược điện, thậm chí còn rất nổi tiếng ở Đế Đô...”

Lâm Nhất bình tĩnh trả lời: “Ta có cách, tất nhiên sẽ không lừa ông. Ông ngẩng đầu lên nhìn xem đây là đâu?”

Khô Vân đại sư ngẩng đầu lên, nghẹn ngào đáp: “Vạn Bảo Các”.

Trên con phố sầm uất nhất, Lâm Lang Các và Vạn Bảo Các, nơi đầu đường nơi cuối phố, thoạt nhìn đã thấy không được hoà hợp.

Khô Vân đại sư nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc thốt lên: “Đừng nói là ngươi bảo ta đi làm khách khanh của Vạn Bảo Các đấy? Đây là đối thủ không đội trời chung với Lâm Lang Các”.

“Sao nào? Ông thật sự cho rằng mình là kẻ vô dụng? Một người Luyện Dược sư một sao hàng thật giá thật như ông chủ động tới đây làm khách khanh, người ta sẽ đuổi ông đi à?”

Lâm Nhất nói rồi đi thẳng về phía cửa Vạn Bảo Các.

Hắn nhìn người gác cửa: “Sư tôn ta, Khô Vân, Luyện Dược sư của Lăng Tiêu Kiếm Các, muốn đến quý các xin chức vị khách khanh”.

“Khô Vân đại sư? Hình như chưa nghe nói bao giờ...”

Người gác cửa nghi ngờ nhìn Lâm Nhất, thời đại này làm gì có Luyện Dược sư chủ động xin làm khách khanh, hơn nữa còn là Luyện Dược sư đến từ Lăng Tiêu Kiếm Các?

“Chưa nghe nói cũng không sao, nhưng chắc hẳn đã thấy Tiêu Vân lệnh rồi nhỉ?”

Lâm Nhất cười nhẹ, quay đầu lại nhìn.

Khô Vân bất chấp đi tới đưa Tiêu Vân lệnh cho đối phương. Tiêu Vân lệnh do Đan Dược điện rèn đúc không thể giả được và cũng không ai dám làm giả.

Lăng Tiêu Kiếm Các tiếng tăm lừng lẫy, người gác cửa vẫn phải chút năng lực phân biệt này, hắn ta cười bảo: “Thì ra thật sự là Khô Vân đại sư, mời vào trong, mời vào trong”.

Như Lâm Nhất đã đoán, Khô Vân chủ động đi xin chức vị khách khan vô cùng thuận lợi.

Trong phòng luyện đan của Vạn Bảo Các, sau khi vị Đường chủ phụ trách tiếp khách rời đi.

Khô Vân hơi mờ mịt hỏi: “Lâm Nhất, rốt cuộc kế hoạch của ngươi là gì?”

“Đại sư, ông nói xem lượng lớn đan dược mà Lâm Lang Các dự trữ sẽ là loại đan dược gì?”, Lâm Nhất không trả lời mà hỏi ngược lại.

Khô Vân suy nghĩ rồi đáp: “Vấn đề này ta vẫn có thể đoán được, đan dược có thể dự trữ chất đống sẽ không phải đan dược quý hiếm như Hoả Vân đan, khi nào cần đột phá bình cảnh công pháp mới dùng tới. Vậy chắc chắn bọn họ sẽ dự trữ loại cần sử dụng mỗi ngày, ngày nào cũng phải dùng mới có thể bán được số lượng lớn”.

“Là loại đan dược gì?”, Lý Vô Ưu chưa dùng đan dược bao giờ nên thắc mắc hỏi.

Khô Vân đại sư giải thích: “Cảnh giới Tiên Thiên là Tiên Thiên đan, cảnh giới Huyền Võ đương nhiên là Đại Huyền đan... Với địa vị của Lâm Lang Các, nếu trữ hàng chắc chắn sẽ trữ Đại Huyền đan, vì vậy loại đan dược mà đường chủ Mạc nói nhất định là Đại Huyền đan”.

Lâm Nhất gật đầu: “Ông đoán xem họ dự trữ bao nhiêu?”

Khô Vân đại sư không trả lời, giơ một ngón tay lên.

“Một nghìn viên!”, Lý Vô Ưu nhanh chóng đáp.

Khô Vân lắc đầu tỏ ý không đúng.

Lý Vô Ưu mỉm cười, tự tin nói tiếp: “Vậy thì là mười nghìn viên”.

“Sai, là một trăm nghìn viên! Quận Tần Thiên, đế đô của nước Đại Tần, là nơi tập trung các nhân tài kiệt xuất ưu tú của Đại Tần đế quốc. Với quy mô của Lâm Lang Các, nếu muốn trữ hàng thì ít nhất phải từ một trăm nghìn viên”.
 
Back
Top Dưới