Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 200


Vừa nói xong đã bị Triều Triều kéo lại nên cậu bé cũng ngượng ngùng mà ngậm miệng lại.

Lệ Bạc Thâm cũng không nói thêm gì, trực tiếp dẫn ba đứa nhỏ đến nhà hàng.

Nội thất đều trang trí theo phong cách cổ xưa, nhìn qua rất cao cấp, từ nhỏ Triều Triều và Mộ Mộ đều sống ở nước ngoài nên rất hiếm khi nhìn thấy kiểu trang trí như vậy, sau khi ngồi xuống, họ vẫn tò mò mà nhìn xung quanh.

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy bộ dạng tò mò của hai đứa nhỏ, trong mắt hiện lên vài phần ôn nhu: “Muốn ăn gì nào?”

Mộ Mộ đang đói, vừa nghe hắn nhắc đến ăn lập tức thu hồi sự chú ý khỏi khung cảnh phòng ăn, vừa đếm ngón tay vừa liệt kê: “Con muốn ăn sườn chua ngọt, cá hấp và đùi gà… Con và anh hai đều thích mấy món đó!”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm lại quay đầu nhìn Triều Triều im lặng ở bên cạnh.

Triều Triều vốn không muốn trả lời, nhưng nghe Mộ Mộ đã nói vậy rồi, cậu bé chỉ có thể im lặng gật đầu.

Lệ Bạc Thâm gọi món theo khẩu vị của ba đứa nhỏ, hắn không biết nên nói gì với bọn nhỏ nên cả bàn cơm lập tức rơi vào im lặng.

Sau khi các món ăn được dọn lên, Lệ Bạc Thâm còn cố ý bảo phục vụ đặt mấy món ăn trước mặt bọn nhỏ.

Lúc này Triều Triều mới lễ pháp lên tiếng cảm ơn hắn: “Cảm ơn chú.”

“Không cần khách sáo.” Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu, hắn vẫn không thể hòa hợp với hai đứa nhỏ này nhiều, giọng điệu lúc nói chuyện vẫn có chút cứng ngắc.

Suốt bữa ăn, dù hắn không ân cần cho bọn nhỏ ăn như Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng thỉnh thoảng hắn vẫn gắp ít rau cho chúng.

Cả đám nhóc vùi đầu ăn hăng say.

“Có ngon miệng không?” Lệ Bạc Thâm không tìm được đề tài nào, suy nghĩ cả nửa ngày mới nghĩ ra một câu quan tâm.

Mộ Mộ ngẩng đầu lên tự sờ sờ bụng, cậu bé suy nghĩ một lúc rồi mới nghiêm túc trả lời: “Ngon lắm, nhưng không ngon bằng đồ ăn của mẹ!”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm tò mò nhíu mày: “Mẹ con rất thường nấu ăn cho con sao?”

Mộ Mộ không suy nghĩ gì nhiều, nói “Ừm… Mỗi khi mẹ không bận rất hay nấu cho bọn con ăn, còn khi có việc bận rộn, thậm chí cả mẹ cũng không có thời gian ăn…”

Nói đến đây, trên mặt cậu bé có chút lo lắng, chắc chắn bây giờ mẹ cũng chưa ăn đâu.

Nghe vậy, ánh mắt Tiểu Tinh Tinh hơi sáng lên, cô bé có chút hâm mộ.

Cô bé cũng muốn được ăn thức ăn do dì xinh đẹp nấu mỗi ngày!

Lệ Bạc Thâm không chú ý đến suy nghĩ của bọn nhỏ lắm, hắn chỉ có chút tò mò về cuộc sống thường ngày của Triều Triều và Mộ Mộ: “Vậy mỗi khi mẹ bận, các con phải làm sao?”

Nói xong, Lệ Bạc Thâm lại có chút hối hận.

Giang Nguyễn Nguyễn bận rộn thì đương nhiên cha của chúng sẽ chăm sóc cho chúng, cũng không đến mức ba mẹ con phải tự sinh hoạt ở nước ngoài.

Nghĩ đến đây, hắn lại kìm không được suy nghĩ về người phụ nữ nhỏ bé đó.

So với sáu năm trước thì bây giờ cô ấy trông sắc sảo hơn rất nhiều, hình như cũng gầy hơn trước nữa.

Mộ Mộ không biết anh đang nghĩ gì nên đã ngây thơ trả lời: “Khi mẹ bận thì thầy của mẹ, hoặc dì trợ lý sẽ giúp mẹ chăm sóc bọn con, đôi khi mẹ còn đưa bọn con đến viện nghiên cứu, mấy cô chú ở đó đều rất thích bọn con!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 201


Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm đột nhiên tỉnh táo lại, ánh mắt tràn đầy khó hiểu, trong lòng cũng có chút không vui: “Cha của các con thì sao, vì sao ông ấy không chăm sóc các con?”

Lời nói vừa dứt, hai đứa nhỏ đều sững sờ.

Cha sao? Cha của chúng đang ngồi ở đây mà, có điều tự ông ấy không biết điều đó thôi.

Triều Triều lặng lẽ dừng đũa, đôi mày nhỏ nhíu lại, cậu bé không để Mộ Mộ mở miệng nữa mà tự nhìn thẳng Lệ Bạc Thâm hỏi: “Chú đang muốn biết chuyện gì sao?”

Lệ Bạc Thâm hơi sững sờ một lúc rồi thản nhiên đáp: “Không có, chú chỉ hơi quan tâm một chút thôi.”

Triều Triều nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, thu hồi ánh mắt phẫn nộ, cậu bé nhỏ giọng nói: “Kể từ khi sinh ra, bọn con vẫn chưa từng nhìn thấy cha, cha chính là đồ bại hoại, không cần mẹ, không cần bọn con, bọn con không thích ông ấy!”

Nói xong cậu bé lại ngẩng đầu nhìn Lệ Bạc Thâm một lần nữa, sau đó cúi đầu bắt đầu ăn.

Mộ Mộ ở bên cạnh định nói gì đó nhưng nghe anh trai nói vậy cũng không lên tiếng nữa.

Xém chút nữa cậu quên cha là người xấu, cậu không nên để ý đến ông ấy nữa!

Thấy hai đứa nhỏ có vẻ không vui, đôi mày của Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, tự biết mình đã hỏi một câu không đúng nên hắn đã nói xin lỗi: “Xin lỗi, chú không cố ý nhắc đến chuyện buồn của các con.”

Nói xong hắn lại không biết an ủi gì thêm, há miệng một lúc vẫn nói không nên lời.

Triều Triều cúi đầu xuống, giả vờ chăm chú ăn uống: “Không sao, dù sao bọn con cũng quen rồi.”

Bầu không khí trên bàn nhất thời có chút ngột ngạt.

Sau khi im lặng ăn một hồi, Mộ Mộ không nhịn được nữa, ngẩng đầu nhìn Lệ Bạc Thâm, đôi mắt đỏ hoe: “Chú, chú có thích trẻ con không?”

Nhìn thấy dáng vẻ cậu bé khiến Lệ Bạc Thâm không khỏi sững sờ.

Mộ Mộ nghĩ thầm: “Hẳn là thích nhỉ? Mình thấy ông ấy đối xử với em gái rất tốt, vì vậy chắc là ông không ghét trẻ con đâu ha? Nhưng mà, vậy thì tại sao ông ấy lại không thích chúng ta?”

Cậu bé vừa nói vừa nhìn Lệ Bạc Thâm với ánh mắt đáng thương.

Rõ ràng cha không có ghét trẻ con, vậy tại sao cha lại không cần bọn chúng?

Cậu thật sự rất muốn hỏi rõ ràng.

Triều Triều vừa nghe thấy lời nói của em trai, trong lòng cũng có chút cảm động, cậu cũng biết em trai đang muốn hỏi cái gì, vì vậy vội vàng gắp cho Mộ Mộ một đũa rau: “Ăn nhanh lên đi, không phải em đói bụng lắm sao?”

Mặc dù chính cậu cũng rất buồn, nhưng cậu không được thể hiện ra trước mặt người đàn ông này.

Hơn nữa, mẹ cũng không muốn để người đàn ông này biết về lai lịch của họ.

Mộ Mộ bị anh trai nhắc nhở thì mím môi không nói thêm gì nữa, cúi đầu im lặng ăn thức ăn trong bát, không thèm gắp thêm trong đ ĩa nữa.

Cuối cùng Lệ Bạc Thâm cũng không có cơ hội trả lời câu hỏi của cậu nhóc nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút thắc mắc, không biết tại sao cậu lại hỏi như vậy.

Bầu không khí trên bàn ăn lại trầm xuống.

Mãi đến khi bữa tối kết thúc, mấy người bọn họ vẫn không lên tiếng trò chuyện nữa.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 202


Tiểu Tinh Tinh thì vốn dĩ đã không nói chuyện, nhưng hai cậu bé kia cũng mất hứng không muốn nói chuyện nữa.

Thân là người lớn, Lệ Bạc Thâm muốn khơi mào đề tài mới mấy lần, nhưng không biết tại sao cứ nhìn đến mặt hai đứa nhỏ, hắn lại không nói nên lời.

Dùng bữa xong, Lệ Bạc Thâm đưa bọn họ trở về nhà Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn còn chưa trở về, thím Trương đi qua đi lại lo lắng, thấy thiếu gia đưa ba đứa nhỏ trở về, bà ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Lệ Bạc Thâm không rời đi ngay mà đứng lại vừa nhìn mấy đứa nhỏ chơi đùa trong phòng khách, vừa trò chuyện với thím Trương bên cạnh.

Mãi cho đến bảy, tám giờ tối, Giang Nguyễn Nguyễn mới trở về.

Ba đứa nhỏ đột nhiên cư xử có chút bất thường, bọn nhỏ chỉ liếc nhìn mà không lên tiếng chào hỏi cô như thường lệ.

Thấy vậy Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, hình như tâm trạng của mấy đứa nhỏ không ổn lắm.

Thấy Lệ Bạc Thâm vẫn còn ở đó, nên cô đã đi tới hỏi hắn: “Bọn chúng bị sao vậy? Ở trường có người nào bắt nạt chúng sao?”

Lông mày của Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, ánh mắt có chút áy náy: “Lúc ăn tối tôi có nhắc đến chuyện cha của chúng, sau đó chúng liền trở nên thế này, xin lỗi, tôi không cố ý.”

Nghe vậy Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ, sau khi phản ứng lại thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi: “Sao anh lại hỏi bọn chúng câu này?”

Lệ Bạc Thâm nhớ tới lúc mình hỏi câu đó, chính hắn cũng không rõ tại sao lại như vậy nên nhất thời nói không nên lời.

Giang Nguyễn Nguyễn đè nén sự hoảng loạn trong lòng, lạnh giọng cảnh cáo: “Từ nhỏ hai đứa chúng đã không có cha, cũng không thích người khác nhắc đến chuyện này, sau này anh đừng hỏi về cha chúng nữa.”

Lệ Bạc Thâm chỉ nghĩ Giang Nguyễn Nguyễn vì bọn nhỏ không vui nên mới tức giận, xuất phát từ áy náy nên hắn đã mở miệng đồng ý: “Trước đây tôi không biết, nhưng giờ biết rồi. Cô yên tâm đi, sau này tôi sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này trước mặt bọn trẻ nữa.”

Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn ba đứa nhỏ đang im lặng chơi Lego, sau đó nghĩ đến việc Lệ Bạc Thâm nhắc đến chuyện cha của bọn nhóc mà cô không hề hay biết, trong lòng bắt đầu 0tràn ngập hoảng sợ, cô cảm thấy không còn gì để nói với Lệ Bạc Thân nữa nên trực tiếp ra lệnh tiễn khách: “Thời gian đã không còn sớm nữa, hay là Lệ tổng nên về trước đi, hôm nay làm phiền anh giúp tôi đón bọn trẻ rồi.”

Lệ Bạc Thâm do dự một lúc, sau đó gật đầu rồi quay người rời đi.

Trên đường trở về, lòng hắn cứ có cảm giác như bị nghẹn cái gì đó nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được nguyên nhân.

Về đến nhà, Lệ Bạc Thâm bực bội cởi cà vạt ngồi trên sô pha một lúc lâu, nhưng trong lòng vẫn không thể thả lỏng được.

Một lúc sau, hắn đã đứng dậy đi đến tủ rượu lấy ra chai rượu sau đó đứng bên cạnh cửa sổ tự rót cho mình một ly.

Sau khi uống hai ly rượu, trong đầu hắn dần đần hiện lên khung cảnh bàn ăn tối nay.

Hai đứa nhỏ vừa ủy khuất vừa bực tức hỏi hắn, vì cái gì không thích bọn chúng.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 203


Nghĩ đến vẻ mặt và giọng điệu của hai đứa nhỏ, Lệ Bạc Thâm chỉ cảm thấy tim mình hình như bị thứ gì đó bóp mạnh, đau đớn một hồi lâu.



Sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn đi đến bên cạnh bọn nhỏ, cùng chơi với bọn nhỏ một lúc rồi mới để chúng lên lầu ngủ.

Sau khi dỗ Tiểu Tinh Tinh ngủ xong, Giang Nguyễn Nguyễn chần chừ một lát rồi mới gõ cửa phòng hai cậu nhóc.

Triều Triều và Mộ Mộ bị chuyện xảy ra lúc tối làm tâm trạng không được tốt, nên lúc này cả hai cậu bé đều chưa ngủ.

“Mẹ, có chuyện gì sao?” Triều Triều ra mở cửa, nhìn thấy người đứng ở cửa thì khó hiểu hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn sờ sờ đầu cậu bé: “Mẹ muốn cùng bọn con tâm sự một lát, chúng ta vào rồi nói chuyện.”

Triều Triều ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi về phía giường, cậu bé đang mặc bộ đồ ngủ hình con bò sữa, với mái tóc mềm mại có vài sợi tóc ngỗ ngược không nghe lời nhô lên, nhìn sơ qua bóng lưng trông rất dễ thương.

Lòng Giang Nguyễn Nguyễn dịu lại, cô đóng cửa xong liền ngồi xuống cạnh giường của hai đứa nhỏ, nhẹ giọng hỏi: “Tối nay chú Lệ hỏi về chuyện của cha sao?”

Hai đứa bé ngoan ngoãn gật đầu.

Triều Triều dùng giọng hát ngọt ngào nói thêm: “Chúng con nói mình không có cha, cũng không thích cha.”

Nghe vậy, trái tim Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi co rút lại, có chút đau lòng.

Giọng điệu của cậu bé rõ ràng có chút buồn bã.

Bởi vì cô đã một mực giấu đi thân thế của bọn nhỏ mới khiến bọn chúng nghĩ rằng mình thực sự không có cha.

Nhưng nếu để bọn nhỏ biết được người đàn ông mà chúng đã ở cùng suốt hai ngày qua chính là cha của mình, không biết bọn nhỏ sẽ nghĩ thế nào…

“Các con… có nghĩ mình khác với những người bạn khác không? Các con muốn có cha không?” Giang Nguyễn Nguyễn ngập ngừng hỏi.

Hai đứa nhỏ lắc đầu: “Không ạ.”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày: “Thế nhưng mà…” Rõ ràng tối hôm nay bọn nhỏ đã vì chuyện này mà tâm trạng không tốt.

Hai đứa nhỏ chia ra mỗi đứa ôm lấy một cánh tay của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc: “Chúng con tuy không có cha nhưng chúng con có mẹ! Mẹ của chúng con là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời! Không ai có thể so sánh được!! Bọn con không có gì phải ghen tị với các bạn khác!”

Nói xong, như để chứng minh điều gì đó, Mộ Mộ ngây thơ nhìn mẹ: “Không phải em gái có cha, nhưng em gái vẫn thích mẹ hơn đó sao? Mẹ là tốt nhất! Chúng ta không cần cha!”

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy trong lòng vừa mềm mại vừa đau lòng, cô trở tay đem hai đứa nhỏ ôm vào lòng, qua hồi lâu vẫn không nói nên lời…
 
Back
Top Dưới