Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 40


Phó Vi Trữ cay đắng nhếch khóe môi, nhìn người đàn ông trước mặt: “Bạc Thâm, em đã đợi sáu năm rồi, một người phụ nữ làm sao có nhiều lần sáu năm được chứ? Đương nhiên em sẽ nguyện ý vì anh mà chờ đợi, nhưng nếu chúng ta là định mệnh của nhau thì tại sao anh lại ngần ngại kết hôn với em chứ? Ít nhất việc chúng ta kết hôn sẽ làm cho trưởng bối cả hai yên tâm hơn, không phải sao?”

Nói xong, Phó Vi Trữ cẩn thận quan sát sắc mặt của Lệ Bạc Thâm, thấy hắn vẫn không hề động lòng, vì vậy cô ta dũng cảm nói thêm: “Chuyện kết hôn này, ngay từ đầu chúng ta đã lên kế hoạch rồi, vì sao…”

“Quả thật tôi đã hứa sẽ cưới cô.”

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng cắt ngang câu hỏi của cô ta: “Nhưng cô hẳn cũng phải biết rất rõ lời hứa này đến từ đâu.”

Phó Vi Trữ nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong lòng chợt nảy ra một cảm giác căng thẳng khó hiểu.

“Tôi cảm thấy mấy năm nay nhà họ Lệ tôi đã bồi thường cho nhà họ Phó cô đã đủ rồi, thậm chí còn vượt xa ngoài giá trị cuộc hôn nhân mà cô mong muốn. Cho dù cuộc hôn nhân này không được thực hiện thì cũng không ai có quyền nói gì.”

Giọng điệu Lệ Bạc Thâm không có chút gợn sóng. Rõ ràng đây là điều hắn đã lên ý định từ lâu.

Nghe vậy, Phó Vi Trữ khó lòng mà chấp nhận được mà trợn to hai mắt, trong lòng tràn ngập hoảng sợ.

Ý định của Lệ Bạc Thâm rõ ràng là muốn chấm dứt hôn ước giữa hai gia đình bọn họ!

Lệ Bạc Thâm nói xong câu nói kia thì không thèm để ý đến phản ứng của Phó Vi Trữ nữa.

Ban đầu, lý do hắn quyết định kết hôn với Phó Vi Trữ là vì để báo đáp ơn cứu mạng của ông nội cô ta.

Vì lý do này nên hắn mới tạo mối quan hệ thân thiết với nhà họ Phó, đến mức khi các trưởng bối đề nghị hắn kết hôn với Phó Vi Trữ hắn cũng gật đầu chấp nhận không chút do dự.

Thậm chí hắn còn cảm thấy Phó Vi Trữ chính là Bạch Nguyệt Quang trong lòng mình.

Chỉ sau khi nhận được tin người phụ nữ kia ra đi không lời từ biệt, hắn mới nhận ra tình cảm bản thân dành cho Phó Vi Trữ hoàn toàn không phải là tình yêu như hắn hằng tưởng tượng.

Về sau, trưởng bối hai nhà đã nhiều lần thúc giục hắn tiến hành hôn lễ càng sớm càng tốt nhưng hắn vẫn luôn tìm cớ để gạt chuyện này sang một bên.

Trong sáu năm qua, hắn đã tạo điều kiện thuận lợi nhất cho nhà họ Phó phát triển, hơn nữa còn đồng ý với mọi yêu cầu làm ăn mà nhà họ đưa ra. Tất cả điều đó đều nhằm mục đích báo đáp ơn cứu mạng.

Giờ đây, ơn cứu mạng ngày đó đã đền đáp đủ.

Ít nhất thì hắn không cần phải thực hiện cuộc hôn nhân này nữa.

“Bạc Thâm…”

Phó Vi Trữ nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của hắn, giọng cô ta run run như muốn hắn xác nhận lại chuyện này.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày, bình tĩnh ngắt lời cô ta: “Để tài liệu xuống đó đi, lát nữa tôi sẽ xem. Bây giờ tôi vẫn còn việc phải làm, nếu không có chuyện gì nữa thì cô có thể đi rồi.”

Phó Vi Trữ cắn môi nhìn hắn hồi lâu, thấy hắn vẫn không đổi ý thì hai mắt dần dần đỏ lên, cô ta đè nén phần oan ức cùng với bất mãn trong lòng xuống, đặt tài liệu lên bàn rồi đứng dậy rời đi.

Sau khi ra khỏi Lệ thị, tâm trạng Phó Vi Trữ vô cùng tồi tệ.

Cô ta đã chờ sáu năm nhưng Lệ Bạc Thâm vẫn không chịu cho cô ta câu trả lời, thậm chí hôm nay hắn còn thể hiện ra ý định muốn chấm dứt cái hôn ước này…

Cũng may là cô ta có thể chắc chắn rằng ở bên cạnh Lệ Bạc Thâm vẫn chưa có người phụ nữ nào khác.

Điều đó có nghĩa là cô ta vẫn còn cơ hội!

Nghĩ đến đây, vẻ mặt của Phó Vi Trữ dịu đi một chút.

Đúng, cô ta vẫn còn cơ hội.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 41


Nhưng nếu bây giờ cô ta chọc giận Lệ Bạc Thâm thật thì cuộc hôn nhân này không còn cách nào cứu vãn được.

Phó Vi Trữ tự an ủi mình rồi lên xe.

“Tiểu thư, cô về công ty à?”

Nhìn sắc mặt cô ta không tốt lắm, giọng điệu trợ lý Lâm Thành có phần thận trọng hơn.

Phó Vi Trữ liếc anh ta một cái, nói: “Tôi không về, giờ tôi muốn ra ngoài ăn. Buổi chiều có cuộc hẹn ký hợp đồng với Viện nghiên cứu VR đúng không? Tới lúc đó tôi sẽ quay lại ký hợp đồng.”

Lâm Thành gật đầu.

Hai giờ chiều.

Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên khởi hành từ viện nghiên cứu, đi đến địa điểm mà họ đã thỏa thuận với người bán dược liệu.

Trên đường đi, Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên nhớ ra bản thân vẫn chưa tìm hiểu tình hình của đối tác thì nhịn không được hỏi Cố Vân Xuyên: “Tinh hình cụ thể của bên bán dược liệu cho chúng ta ra sao?”

Với tư cách là người phụ trách của viện nghiên cứu, nếu cô không biết gì về bên bán dược liệu thì lúc ký hợp đồng sẽ làm đối phương cảm thấy thái độ của bọn họ không đủ nghiêm túc. Chuyện này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác giữa hai công ty.

Cố Vân Xuyên cũng hiểu được suy nghĩ của cô, anh tỉ mỉ giới thiệu: “Bên bán dược liệu lần này là công ty có quy mô lớn ở Hải Thành, là gia tộc lập nghiệp nhờ ngành kinh doanh dược phẩm. Mặt khác, giá mà công ty dược liệu này đưa ra cũng tương đối ổn so với mặt bằng chung. Công bằng mà nói, vì đối phương biết được sức ảnh hưởng của Viện nghiên cứu VR chúng ta ở nước ngoài nên đã chủ động ngỏ lời hợp tác, thái độ cũng tương đối tốt nên cô cứ yên tâm.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu thở phào nhẹ nhõm: “Tôi biết Hải Thành có mấy công ty cung cấp dược phẩm lớn, theo như lời anh nói thì công ty ký hợp đồng với chúng ta là một trong số họ nhỉ, không biết là nhà nào vậy?”

Cố Vân Xuyên nói: “Nhà họ Phó.”

Nhất thời Giang Nguyễn Nguyễn sững cả người.

Nhà họ Phó?

Theo như cô biết, thì toàn bộ Hải Thành chỉ có một nhà họ Phó kinh doanh dược phẩm mà thôi.

Mà vừa vặn, cô cũng đã từng có quan hệ với nhà họ.

Nghĩ đến đây Giang Nguyễn Nguyễn liền cau mày. Cô chỉ hy vọng bản thân không xui xẻo như vậy, gặp phải người mà bản thân không muốn gặp nhất.

Một lúc sau, hai người đến quán cà phê đã hẹn trước đó.

Bên bán dược liệu vẫn chưa đến.

Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên ngồi vào bàn trước, gọi hai tách cà phê, ngồi đợi đối phương đến.

Khoảng mười phút sau, có tiếng gõ cửa.

“Chúng tôi đến rồi.”

Cố Vân Xuyên hào hứng nói gì đó với Giang Nguyễn Nguyễn ở bên cạnh.

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu, đứng dậy nói: “Mời vào.”

Một lúc sau, cách cửa bị đẩy ra, một giọng nam liền vang lên: “Xin lỗi, chúng tôi đến muộn.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 42


Giang Nguyễn Nguyễn ngước mắt lên nhìn về phía trước, kết quả là ánh mắt cô và Phó Vi Trữ lại chạm vào nhau.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn thở dài, thầm nghĩ đúng là sợ cái gì thì cái đó liền đến.

Phó Vi Trữ kinh ngạc đến mức mở to hai mắt, trong giọng nói đầy kích động cũng pha chút sắc bén: “Cô…Giang Nguyễn Nguyễn? Tại lại là cô!”

Không phải cô ta đã sớm biến mất rồi sao?

Tại sao bây giờ cô ta lại xuất hiện ở đây?

Nhìn thấy phản ứng của Phó Vi Trữ, Cố Vân Xuyên và Lâm Thành đều kinh ngạc.

Cố Vân Xuyên căn cứ vào việc đối phương là đối tác nên thân thiện hỏi: “Phó tổng, cô quen bác sĩ Giang của chúng tôi sao?”

Vẻ mặt của Phó Vi Trữ lại thay đổi: “Bác sĩ Giang?”

“Vị này chính là tổng phụ trách của viện nghiên cứu chúng tôi, Giang Nguyễn Nguyễn. Cô ấy biết hôm nay là ngày chúng ta ký hợp đồng, nên đặc biệt cùng tôi tham gia buổi ký hợp đồng này. Sự có mặt của cô ấy cũng chính là thành ý của viện nghiên cứu chúng tôi.”

Sắc mặt của Phó Vi Trữ ngày càng khó coi hơn.

Cô ta chỉ muốn biết rốt cuộc Giang Nguyễn Nguyễn trở về từ khi nào thôi!

Sáng nay, là lần đầu tiên trong suốt sáu năm qua Lệ Bạc Thâm đề cập với cô ta về việc chuyện chấm dứt hôn ước. Lẽ nào chuyện này có liên quan đến Giang Nguyễn Nguyễn?

Có khi nào…Hắn đã biết tin Giang Nguyễn Nguyễn trở về rồi không?

Thậm chí bọn họ đã gặp nhau rồi?

Phó Vi Trữ càng nghĩ càng cảm thấy bất an, nhìn Giang Nguyễn Nguyễn trước mặt với vẻ mặt âm trầm bất định.

So với cô ta, vẻ mặt Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh hơn nhiều, như thể đây là lần đầu tiên cô gặp Phó Vi Trữ vậy.

Cô cau mày mà c ắn môi dưới, hỏi thẳng: “Phó tổng, cô còn muốn đàm phán tiếp về việc hợp tác giữa chúng ta hay không?”

Nghe thấy giọng nói của cô, Phó Vi Trữ liền thu hồi dòng suy nghĩ ấy lại, yên lặng nhìn cô vài giây. Sắc mặt của cô ta cũng trở nên lạnh lùng, ánh mắt cũng lộ vẻ nghiền ngẫm: “Đương nhiên rồi, vì bản hợp đồng này mà bác sĩ Cố đã phải làm việc với chúng tôi rất lâu, đương nhiên là tôi cũng không thể nào làm lãng phí công sức của anh ấy được.”

Vừa nói xong, cô ta liền gọi người phục vụ tới và gọi thêm bốn tách cà phê nữa.

Trong lúc chờ cà phê, Phó Vi Trữ dùng ánh mắt u ám quét qua người Giang Nguyễn Nguyễn một lần.

Tuy bản thân cô ta không muốn thừa nhận nhưng sáu năm trôi qua, Giang Nguyễn Nguyễn đã thay đổi rất nhiều.

Hiện giờ cô chỉ ngồi nguyên một chỗ nhưng cũng toát ra vẻ sắc sảo khác hẳn với con người cẩn thận dè dặt trước đây. Nhan sắc và cả khí chất của cô gần như lấn át cô ta hẳn một cái đầu.

Còn cô ta thì sao!

Sáu năm trôi qua, vẫn không thể nắm giữ được người đó trong tay. Hiện tại niềm hy vọng ấy lại càng mong manh hơn.

Ý thức được điều này, hai bàn tay mà Phó Vi Trữ đặt dưới thành bàn nắm chặt thành quyền, trong lòng tràn ngập sự ghen tị.

“Tôi rất muốn hợp tác với quý công ty nhưng có điều là giá cả mà chúng ta bàn bạc trước đó, tôi nghĩ giờ nó đã không còn nữa rồi. Đúng lúc hôm nay tổng phụ trách của viện nghiên cứu là bác sĩ Giang cũng tới đây, tôi hy vọng chúng ta có thể đàm lại vấn đề giá cả.”

Phó Vi Trữ nở nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự lạnh lùng.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 43


Thấy vậy, Cố Vân Xuyên đang định mở miệng thì lại bị Giang Nguyễn Nguyễn ngăn lại, cô bình tĩnh hỏi: “Phó tổng, cô đang có ý gì vậy…?”

“Tôi hy vọng giá cả sẽ tăng lên hai phẩy so với ban đầu.”

Phó Vi Trữ lạnh lùng trả lời. . Ngôn Tình Trọng Sinh

“Tăng hai phẩy?”

Cố Vân Xuyên sững sờ: “Phó tổng, không phải trước đó chúng ta đã đàm phán xong rồi sao? Hiện tại đã đến lúc ký hợp đồng, tại sao cô lại đột nhiên tăng giá?”

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, Phó Vi Trữ thoải mái bắt chéo chân, giọng điệu nhàn nhã: “Quả thực là trước đó tôi đã đồng ý, nhưng mà nhìn chung năm nay giá dược liệu trên thị trường đang có xu hướng tăng cao. Nếu như chúng tôi vẫn giữ nguyên giá cả như thỏa thuận ban đầu thì công ty chúng tôi sẽ phải chịu lỗ rất nhiều. Hy vọng bác sĩ Cố thông cảm.”

Cô ta nói hay thật.

Sắc mặt của Cố Vân Xuyên đã lạnh như băng. Lúc anh nhíu mày định nói thêm gì đó nhưng đã bị Giang Nguyễn Nguyễn ngăn lại.

“Tôi thấy cô Phó đột nhiên muốn tăng giá là vì gặp tôi đúng không? Tôi hiểu rất rõ giá cả của dược liệu trên thị trường. Nếu bên cô muốn tăng giá thì chúng ta vẫn có thể từ từ đàm phán lại, nhưng mà cô muốn tăng một lần hai phẩy như thế thì quá vô lý.”

Vốn dĩ Giang Nguyễn Nguyễn chỉ muốn nghiêm túc giải quyết công việc nhưng rõ ràng là đối phương đang cố tình ý gây khó dễ, đã vậy thì không có lý do gì để cô phải tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

Phó Vi Trữ nghe vậy thì cau mày không hài lòng, cô ta lạnh lùng nói: “Không cần biết là vì cái gì, đây là giá hiện tại của chúng tôi, nếu như hai người cảm thấy không phù hợp thì chúng tôi cũng không thiếu mối làm ăn này.”

Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh trả lời: “Nếu đã thế thì coi như chuyến này chúng tôi đi không công đi. Hợp tác với một công ty không giữ chữ tín như nhà họ Phó thì chúng tôi cũng không yên tâm được.”

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy nói với Cố Vân Xuyên: “Chúng ta đi thôi.”

Cố Vân Xuyên gật đầu rồi hai người cùng nhau rời khỏi quán cà phê.

“Giữa cô và Phó Vi Trữ đã từng xảy ra chuyện gì sao?”

Sau khi rời khỏi quán, cuối cùng Cố Vân Xuyên cũng không nhịn được lòng tò mò.

Trong lúc đang bàn chuyện hợp tác, anh có thể cảm nhận được rất rõ chuyện Phó Vi Trữ có địch ý với Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn không muốn nhớ lại quá nhiều về chuyện năm đó, cô chỉ trả lời đơn giản: “Đúng vậy.”

Thấy cô không muốn nói gì thêm, Cố Vân Xuyên cũng không hỏi nữa. Anh chuyển chủ đề sang chuyện dược liệu: “Nếu như không hợp tác với nhà họ Phó, chúng ta phải tìm bên bán dược liệu mới.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Vậy thì cứ đi tìm thôi. Hải Thành này rộng lớn như vậy, chắc chắn sẽ có những bên bán dược liệu khác sẵn sàng hợp tác với chúng ta.”

“Ừm.” Cố Vân Xuyên mỉm cười gật đầu.

Thay vì lo chuyện tìm bên bán dược liệu khác, anh càng lo chuyện Giang Nguyễn Nguyễn bị người khác nhắm đến.

Trong quán cà phê, sau khi Giang Nguyễn Nguyễn rời đi, Phó Vi Trữ lạnh lùng nói với Lâm Thành: “Lập tức đi báo cho tất cả những công ty bán dược liệu ở Hải Thành. Nếu như công ty nào dám hợp tác với viện nghiên cứu VR thì công ty đó sẽ trở thành kẻ địch của nhà họ Phó!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 44


Lâm Thành không biết tiểu thư đã có mâu thuẫn gì với bác sĩ Giang.

Thế nhưng anh ta cảm thấy kể từ khi gặp bác sĩ Giang, bầu không khí xung quanh tiểu thư lập tức căng thẳng đến mức đáng sợ.

Tới khi nghe Phó Vi Trữ nói vậy thì anh ta càng rùng mình hơn, nhanh nhẹn đồng ý: “Vâng, tôi sẽ đi làm ngay.”

Nói xong, anh ta đứng dậy rời đi.

Lúc này Phó Vi Trữ đã trở thành người duy nhất còn lại ngồi trong quán cà phê.

Nghĩ đến thái độ lúc sáng của Lệ Bạc Thâm và khí chất sắc sảo của Giang Nguyễn Nguyễn, Phó Vi Trữ vô thức cảm thấy hoảng sợ.

Cho dù Lệ Bạc Thâm muốn chấm dứt hôn ước với cô ta có phải vì Giang Nguyễn Nguyễn hay không thì hai người này cũng đã từng kết hôn. Hơn nữa, cô ta cũng không rõ thái độ của Lệ Bạc Thâm đối với người phụ nữ đó là gì…

Nếu chuyện này còn kéo dài nữa, cô ta không dám tưởng tượng mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào đâu.

Cô ta không thể đợi thêm được nữa!

Cùng lúc đó tại Tập đoàn Lệ thị.

“Thiếu gia, tôi đã tìm được thông tin của người đàn ông đi cùng cô Giang tối qua.”

Lộ Khiêm đi vào phòng, đứng cung kính nói chuyện trước mặt Lệ Bạc Thâm.

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm buông công việc đang làm xuống, nghĩ đến Giang Nguyễn Nguyễn và bóng lưng người đàn ông xa lạ cùng rời đi đêm qua, sắc mặt hơi trầm xuống: “Là người nào?”

“Người đàn ông kia tên là Cố Vân Xuyên, là người phụ trách của sở nghiên cứu VR, trước đó cụ ông Tần gia cũng có tìm anh ta khám bệnh.”

Lộ Khiêm phát giác áp suất không khí trong văn phòng đã giảm xuống, giọng nói trở nên rất thận trọng: “Mặt khác, tôi còn điều tra được hiện tại Cố Vân Xuyên vẫn còn độc thân, Giang tiểu thư và anh ta… Chắc không có quan hệ đặc biệt gì, tính ra Giang tiểu thư cũng học y, có lẽ hai người quen biết ở trường.”

Nghe thấy khả năng này, sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi dịu lại: “Trừ những cái đó ra, còn tra được gì khác không?”

Lộ Khiêm lộ ra vẻ mặt hơi khó xử: “Trước mắt chúng tôi chỉ tra được nhiêu đó thông tin, phía Giang tiểu thư chúng tôi chỉ biết cô ấy vừa về nước, những chuyện và tung tích khi cô ấy ở nước ngoài thì nhất thời chưa tra được gì.”

Lệ Bạc Thâm cau mày lại, cảm thấy hơi bất mãn, nhưng nếu đã không tra được thì hắn hỏi tiếp cũng không có tác dụng, sau đó hắn đột nhiên nhắc tới cụ Tần: “Hiện giờ sức khỏe ông nội Tần thế nào rồi?”

Lộ Khiêm đang muốn nhận lỗi nói mình làm việc không tốt, lại nghe thiếu gia dời đề tài đi thì lập tức nhẹ nhàng thở ra, nói: “Tình hình phía Tần lão không mấy lạc quan, Tần gia gần như mời khắp các danh y trong ngoài nước, đều bó tay trước bệnh tình của Tần lão.”

Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu: “Giúp tôi từ chối toàn bộ hoạt động vào tối ngày mai, tối mai tôi đi thăm cụ Tần.”

“Vâng.” Lộ Khiêm đáp lại, chờ một lát thấy thiếu gia không còn gì sai bảo thì mới quay người lui ra ngoài.



Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên vừa trở lại sở nghiên cứu thì lập tức liên lạc với từng nhà cung cấp dược liệu ở Hải Thành.

Bởi vì dược liệu cung ứng không đủ nên rất nhiều hạng mục trong sở nghiên cứu còn đang gác lại, nếu tiếp tục như vậy sẽ tạo thành tổn thất càng ngày càng lớn.

Chuyện tìm kiếm đối tác cung ứng dược liệu không thể kéo dài thêm nữa.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 45


Trước đó Cố Vân Xuyên gần như đã liên lạc toàn bộ nhà cung cấp ở Hải Thành, nhưng đều bị họ từ chối, hiện giờ hai người không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi cho những người đó lần nữa.

“Sở nghiên cứu VR? Trước đó không phải chúng tôi đã nói rồi sao? Các người báo giá quá thấp, chúng tôi không có khả năng hợp tác!”

Giang Nguyễn Nguyễn vừa báo tên sở nghiên cứu đã nghe đầu bên kia không chút do dự mà từ chối.

Trầm ngâm mấy giây, Giang Nguyễn Nguyễn cắn răng nói: “Chúng tôi có thể tăng 0.5 so với giá ban đầu, hai bên đều lui một bước, ngày sau nếu hợp tác vui vẻ có thể bàn lại phần giá cả…”

Đầu bên kia cắt ngang lời cô: “Quá thấp, tối thiểu phải 3.0, bằng không khỏi thương lượng.”

Nghe đối phương chém giá cắt cổ, Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp cúp điện thoại.

Bên kia, sắc mặt Cố Vân Xuyên cũng rất khó coi.

“Thật có lỗi, bác sĩ Cố, dược liệu phía chúng tôi đều đã được đặt trước, hiện tại không có nhiều để cung ứng cho sở nghiên cứu của các vị.”

Nghe câu này thì biết ngay chỉ là lấy cớ để từ chối họ, cũng thể hiện rõ thái độ không hợp tác.

Cố Vân Xuyên cũng không ép buộc: “Được, tôi hiểu rồi.”

Nói xong, anh cúp điện thoại.

Liên tục gọi vô số cuộc điện thoại, thẳng đến buổi chiều hôm sau vẫn không thu được tin tốt nào cả.

Thái độ của đám thương nhân dược liệu đều là khách khí hoặc không kiên nhẫn, nhưng kết quả chỉ có một, chính là không có ý định hợp tác với họ.

Thậm chí còn có một nhà trực tiếp chỉ mặt gọi tên nói với Giang Nguyễn Nguyễn rằng họ không có khả năng hợp tác với sở nghiên cứu VR, không có lý do nào cả.

Trong lòng hai người biết rõ, họ nhất định đã bị người ta hại.

Còn kẻ đứng phía sau màn cũng khá rõ ràng, họ không nghĩ ra khả năng nào khác ngoài Phó Vi Trữ.

Biết mình bị người ta hại, cộng thêm mấy hạng mục trong sở nghiên cứu còn đang đình trệ, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy hơi bực bội.

Cô không nghĩ tới thời gian đã qua sáu năm mà thù hận của Phó Vi Trữ đối với cô vẫn còn lớn như thế, thậm chí vô sỉ đến sử dụng thủ đoạn bỉ ổi như vậy!

Nhưng bây giờ không phải lúc phát ti3t cảm xúc, Giang Nguyễn Nguyễn bấu vào lòng bàn tay, làm mình tỉnh táo lại, ngước mắt nói với Cố Vân Xuyên: “Không sao, Hải Thành không được thì chúng ta liên lạc nhà cung cấp ở những thành phố khác, nhất định có thể tìm ra người chịu hợp tác với chúng ta.”

Chỉ là chi phí và thời gian tiêu tốn cũng sẽ cao hơn một chút.

Mặc dù Giang Nguyễn Nguyễn không nói nhưng cũng biết rõ điểm này. Cô cũng hi vọng có thể tìm được nhà cung cấp thích hợp ở gần, nhưng bây giờ thật sự không có cách nào khác.

“Không đúng… Chưa hẳn cần đi tới thành phố khác.” Cố Vân Xuyên như nhớ đến chuyện gì đó, giọng nói trở nên thoải mái hơn.

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn nhíu mày lại: “Anh cảm thấy ở Hải Thành còn có bên nào hợp tác được? Những tiệm thuốc nhỏ tuyệt đối không được, chúng ta phải có quy mô nhất định…”

Cố Vân Xuyên gật đầu: “Tôi biết, nhưng có lẽ chuyện này cần cô đích thân ra trận.”

Giang Nguyễn Nguyễn càng không hiểu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 46


“Tôi nhớ cô từng nói mình có hiểu biết đối với nhà cung cấp dược liệu Hải Thành, không biết cô có nghe nói đến Tần gia không?” Cố Vân Xuyên nói: “Tổ tiên Tần gia xuất thân làm dược liệu, có địa vị rất cao ở Hải Thành, ông cụ Tần đức cao vọng trọng, có điều mấy năm nay tình hình sức khỏe của ông ấy không tốt lắm, vì thế Tần gia tìm kiếm danh y khắp nơi nhưng đều bó tay trước bệnh tình của ông ấy. Họ cũng từng mời tôi tới xem nhưng tôi tự nhận bản thân mình không có năng lực đó. Nhưng cô thì chưa chắc.”

“Vậy sao…” Giang Nguyễn Nguyễn biết ý của anh, nhưng vẫn hơi lo lắng: “Nhưng Tần gia có quy mô lớn như vậy, phương diện giá cả chưa chắc sẽ thấp hơn hiện giờ.”

Cố Vân Xuyên nói: “Trước đó Tần gia đã hứa hẹn, nếu có người chữa khỏi cho ông cụ thì họ có thể tặng miễn phí một số dược liệu đắt giá, thậm chí tương lai cũng có thể bán nửa giá cho đối phương.”

Nghe thế, đôi mắt Giang Nguyễn Nguyễn sáng lên, cảm thấy tảng đá lớn trong lòng cũng từ từ rơi xuống: “Có chuyện tốt này mà sao anh không nói sớm?”

Cố Vân Xuyên bật cười: “Tôi cũng từng có ý định này, nhưng lúc đó cô còn chưa tới, năng lực của tôi lại không đủ cho nên cuối cùng chỉ đành từ bỏ, chuyện này cũng bị tôi ném ra sau đầu, vừa rồi mới nhớ tới, cảm thấy có lẽ cô có thể đi thử xem, không biết ý cô thế nào?”

“Đương nhiên không thành vấn đề!” Giang Nguyễn Nguyễn lập tức đứng dậy, thúc giục: “Anh giúp tôi liên lạc với Tần gia, hỏi xem khi nào tới được.”

Thấy dáng vè sốt ruột của cô vì sở nghiên cứu, Cố Vân Xuyên hơi rung động, lập tức cười đáp: “Tôi đi ngay, cô ở đây đợi tôi một chút.”

Nói xong, anh ra khỏi văn phòng gọi điện thoại.

Giang Nguyễn Nguyễn chờ trong phòng làm việc.

Mặc kệ ông cụ Tần thế nào, vì sở nghiên cứu, cô nhất định phải cố hết sức chữa khỏi cho ông!

Chỉ chốc lát sau, Cố Vân Xuyên lại trở về.

“Thế nào?” Giang Nguyễn Nguyễn mở lời hỏi.

Cố Vân Xuyên gật đầu: “Khá tốt, trước mắt Tần gia còn chưa tìm được bác sĩ có thể chữa trị cho cụ Tần, nghe tôi nói muốn đề cử một người tới xem thì không chút do dự mà đồng ý.”

“Khi nào chúng ta đi được?” Giang Nguyễn Nguyễn vội hỏi.

“Buổi tối hôm nay.” Cố Vân Xuyên nói.

Giang Nguyễn Nguyễn lập tức đồng ý, thời gian này rất hợp ý cô, cô cũng hi vọng tới đó càng sớm càng tốt.

“Làm phiền anh thuật lại cho tôi những triệu chứng của cụ Tần để tôi sớm chuẩn bị.” Nhắc đến chuyện liên quan đến chữa bệnh, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn nghiêm túc lên.

Bệnh tình của ông cụ nhà họ Tần có phần phức tạp, đó cũng là lý do khiến những danh y đó bất lực.

Cố Vân Xuyên nói cho cô biết tình trạng của ông cụ Tần nhưng cũng phải mất một hồi lâu mới có thể nói xong.

Sáu giờ tối, sau khi Giang Nguyễn Nguyễn tan làm, dựa theo địa chỉ mà Cố Vân Xuyên đưa, cô một mình đến biệt thự nhà họ Tần.

Người mở cửa là một người đàn ông trung niên có vẻ là quản gia.

Khi nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn, ông ta lịch sự chào hỏi: “Xin chào, xin hỏi cô là?”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Xin chào, tôi là bác sĩ đến khám cho ông cụ Tần, lúc chiều tôi có điện báo trước.”

Nghe vậy, người quản gia liền nhìn cô từ trên xuống dưới, thấy cô còn trẻ tuổi như vậy thì trong lòng ông ta không khỏi có chút nghi ngờ.

Còn trẻ như vậy có làm được không đây?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 47


Nhưng mà ông ta không thể hiện thẳng ra ngoài mặt, dừng chừng hai giây, ông ta nói: “Nếu là bác sĩ thì mời cô đi theo tôi.”

Nói xong, ông ta xoay người dẫn đường cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy đối phương không tin tưởng mình nhưng cô cũng chẳng thèm để ý tới.

Trước khi chữa khỏi cho bệnh nhân của mình, cô có thể chấp nhận mọi sự nghi ngờ. . Truyện BJYX

Cô đi theo quản gia vào sân, điều đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là cả một mảnh sân vườn được thiết kế theo kiểu sân vườn Giang Nam trông rất là lịch sự tao nhã.

Có thể nhìn ra được nhà họ Tần quả nhiên là một đại gia tộc.

Đi thẳng một đường vào tới biệt thự, quản gia mời Giang Nguyễn Nguyễn ngồi xuống ghế sofa: “Vừa rồi có khách đến thăm, thiếu gia nhà chúng tôi đã dẫn khách lên thăm ông cụ. Giờ tôi sẽ đi thông báo, phiền cô ngồi đây chờ một chút.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Làm phiền ông rồi.”

Nói xong, cô đã ngồi xuống ghế sofa.

Người giúp việc nhanh chóng mang trà đến đặt trước mặt cô.

Đợi được một lúc thì Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu, cô đặt cốc xuống, đứng dậy nhìn cầu thang.

Sau đó là một cặp nam nữ trẻ tuổi đi từ trên lầu xuống.

Nhìn thoáng qua thì hai người trông có phần giống nhau. Người đàn ông tuấn tú đẹp trai, còn người phụ nữ xinh đẹp sáng sủa, hẳn hai người này là anh em ruột.

Hai người vừa đi còn vừa quay lại nói gì đó với người phía sau.

Đó hẳn là vị khách mà quản gia vừa nói.

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn dõi theo bọn họ suốt chặng đường.

Cho đến khi thấy rõ hình dáng của vị khách phía sau hai người họ.

Là một người đàn ông có dáng người cao to, ngũ quan khôi ngô quyến rũ, trong tay còn ôm một cô bé, lúc nói chuyện với hai người phía trước khuôn mặt cũng có phần giãn ra.

Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông nhẹ nhàng liếc nhìn về phía cô.

Lúc hai bên bốn mắt chạm nhau, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lộp bộp một tiếng.

–—Lệ Bạc Thâm!

Cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại người này ở đây!

Những ký ức về đêm đó lại ùa về khắp tâm trí cô.

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn run rẩy không kiềm chế được, gần như không dám nhìn hắn, cô phải cố hết sức bấu chặt vào lòng bàn tay mới kịp giữ mình bình tĩnh lại.

Cô hít một hơi thật sâu, giả vờ bình tĩnh mà đưa mắt nhìn về cặp nam nữ phía trước.

Trên cầu thang, bước chân của Lệ Bạc Thâm khẽ dừng lại, hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đứng cạnh ghế sofa, ánh mắt đảo khắp khuôn mặt cô như thể đang xác nhận điều gì đó.

Cho đến khi thấy cô thu hồi ánh mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn đột nhiên tối sầm xuống.

Quả nhiên là Giang Nguyễn Nguyễn!

Hắn còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.

Có điều, tại sao người phụ nữ này lại ở đây?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 48


Lệ Bạc Thâm có chút nghi ngờ nhưng vẻ mặt vẫn bất biến như cũ.

“Anh Thâm có chuyện gì vậy?”

Người đàn ông phía trước thấy hắn dừng lại thì khó hiểu quay đầu hỏi.

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm chậm rãi thu hồi ánh mắt, mặt không cảm xúc trả lời, giọng nói cũng không chút dao động: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”

Người đàn ông phía trước vẫn giữ nghi ngờ trong nhà nhưng cũng phải gật đầu rồi ba người sải bước từ cầu thang đi xuống.

Rất nhanh, nhóm người đã đi đến trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Tiểu Tinh Tinh được ba bế trong vòng tay, ánh mắt nhìn người dì xinh đẹp đang ở gần đó, vẻ mặt hiện rõ niềm vui hiếm có.

Giang Nguyễn Nguyễn bị hai ba con nhìn bằng hai ánh mắt hoàn toàn khác nhau, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

May mắn thay, người đàn ông phía trước đã dẫn đầu phá vỡ sự im lặng: “Cô có phải là bác sĩ do bác sĩ Cố giới thiệu đến khám cho ông cụ nhà tôi không?”

Giang Nguyễn Nguyễn điều chỉnh lại biểu cảm, cười nhẹ nói: “Là tôi, xin chào, tôi tên là Giang Nguyễn Nguyễn.”

“Chào bác sĩ Giang.”

Người đàn ông duỗi tay về phía cô: “Tôi tên là Tần Vũ Trì, đây là em gái tôi, Tần Vũ Phỉ.”

Nói xong, anh ta lại liếc nhìn Lệ Bạc Thâm phía sau hai anh em họ: “Người này… xem như là anh trai của chúng tôi, anh ấy họ Lệ.”

Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh gật đầu, chào hỏi mỗi người: “Chào Tần tiên sinh, Tần tiểu thư… Tổng Giám đốc Lệ.”

Cô vừa dứt lời, tiếng cười lạnh không rõ ý tứ của người đàn ông kia lại vang lên, càng nghe lại càng thấy có chút chế giễu.

Giang Nguyễn Nguyễn hạ mắt xuống, che giấu cảm xúc kỳ lạ dưới mắt.

Ở bên cạnh, Tần Vũ Phỉ đang nhìn cô từ trên xuống dưới một lúc, lông mày xinh đẹp khẽ cau lại, cô ta nghi ngờ nói: “Cô khẳng định có thể chữa khỏi cho ông nội tôi sao? Trông có vẻ như cô chỉ mới bằng tuổi chúng tôi, e rằng cô cũng chưa học y được bao lâu đâu đúng không? Cô thật sự chắc chắn bản thân cô có thể làm được chứ?”

Thái độ của cô ta cũng giống như người quản gia vừa rồi.

Có điều đây là người thân của bệnh nhân, cho dù Giang Nguyễn Nguyễn không quan tâm đ ến nghi vấn của cô ta lắm nhưng cô vẫn phải làm tròn trách nhiệm giải đáp.

Cô vừa định mở miệng giải thích, Tần Vũ Trì đã mỉm cười xin lỗi cô: “Xin lỗi, tình trạng của ông nội tôi rất nghiêm trọng, chúng tôi đã mời các danh y cả trong lẫn ngoài nước, nhưng mà bọn họ đều bất lực bó tay. Em tôi cũng lo ông nội sẽ bị dày vò nữa, dù sao thì đã có rất nhiều bác sĩ cho chúng tôi hy vọng rồi lại làm chúng tôi thất vọng. Cũng vì thế mà chúng tôi không khỏi cẩn thận thêm một chút, mong bác sĩ Giang đừng trách.”

Nói xong, Tần Vũ Trì quay đầu nghiêm túc liếc nhìn Tần Vũ Phỉ: “Bác sĩ Giang đến chữa trị cho ông nội mà, làm sao em có thể không lễ phép như vậy chứ, làm sao em có thể vô lễ như vậy hả, mau xin lỗi bác sĩ Giang đi.”

Tần Vũ Phỉ không tình nguyện liếc mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Thật xin lỗi.”

Giang Nguyễn Nguyễn vốn dĩ cũng không để chuyện này trong lòng, nghe được lời xin lỗi này thì cô nhàn nhạt cười với bọn họ: “Không sao, dù sao đây cũng là người thân của hai người, hai người có lo lắng cũng là điều dễ hiểu.”

Có điều, về chuyện năng lực của tôi thì hai người có thể yên tâm, mặc dù tôi không lớn tuổi, không giống mấy danh y có thâm niên kia. Thế nhưng mà những năm qua tôi vẫn luôn nghiên cứu rất nhiều căn bệnh nan y ở nước ngoài, so ra thì kinh nghiệm của tôi có thể thua kém các bác sĩ già hành nghề hàng chục năm kia, nhưng về mặt năng lực, tôi có niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình.”

Nói xong, cô lấy ra một tập tài liệu từ trong túi xách đưa cho Tần Vũ Trì: “Đây là lý lịch làm việc mấy năm nay của tôi, Tần tiên sinh có thể xem trước rồi hãy quyết định xem tôi có đủ tư cách chẩn đoán và điều trị cho ông cụ Tần hay không.”

Tần Vũ Trì không ngờ cô đã chuẩn bị kĩ như vậy.

Mặc dù vừa rồi anh ta có khiển trách Tần Vũ Phỉ, nhưng thật ra trong lòng anh ta cũng không thực sự tin tưởng Giang Nguyễn Nguyễn có thể chữa khỏi bệnh.

Ai ngờ người này vừa lên tiếng đã khẳng định năng lực của bản thân, hơn nữa còn có chuẩn bị từ trước như vậy.

Cho dù không nhìn vào sơ yếu lý lịch này, chỉ riêng sự tự tin của cô cũng đã đủ thuyết phục anh ta.

Ôm trách nhiệm kiểm tra bác sĩ trước khi chữa cho ông lão nhà mình cùng với một chút tò mò về Giang Nguyễn Nguyễn, Tần Vũ Trì duỗi tay ra định lấy tài liệu xem.

Ai ngờ anh ta còn chưa kịp đưa tay nhận lấy đã có một bàn tay khác duỗi ra từ bên cạnh, bắt lấy phần tài liệu đó…
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 49


Những người có mặt đều sững sờ.

Nhìn thấy bản lý lịch của mình bị bàn tay to lớn đó cầm lấy, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn càng cảm thấy căng thẳng hơn.

Kể từ lúc nhìn thấy Lệ Bạc Thâm, cô đã cố tình tránh né, thậm chí còn không dám liếc mắt nhìn hai cha con một cái.

Thế nhưng hiện tại, người đàn ông này đột nhiên lấy đi bản lý lịch của cô, buộc cô phải nhìn hắn.

Cô không biết hắn muốn làm gì…

Lệ Bạc Thâm nắm chặt bản lý lịch trong tay, nhìn lướt qua khuôn mặt của Giang Nguyễn Nguyễn, mỗi lời nói ra đều có thâm ý: “Hiện nay có rất nhiều kẻ sẵn sàng làm giả lý lịch để ra ngoài lừa đảo. Tình trạng sức khỏe hiện tại của ông nội Tần không được lạc quan lắm nên đừng để bị lừa bởi những kẻ như thế.”

Vừa nói, hắn vừa thản nhiên mở bản lý lịch trên tay ra. Hắn đọc chậm rãi như thể thực sự muốn phân biệt bản lý lịch này là thật hay giả.

Ngôi trường Giang Nguyễn Nguyễn từng theo học và nơi cô từng làm việc đều hiện rõ trong mắt hắn.

Nhiều năm trôi qua, cuộc đời của Giang Nguyễn Nguyễn dần dần hiện lên trong đầu hắn.

Quả thực như cô nói, cuộc sống của cô ở nước ngoài những năm này rất tốt. Mỗi mục trong lý lịch của cô đều rất xuất sắc và nổi bật khiến người ta phải chú ý.

Thấy hắn kiểm tra lý lịch của mình, cảm xúc của Giang Nguyễn Nguyễn vô cùng phức tạp.

Chỉ thấy mỗi khi ánh mắt hắn di chuyển, sự mỉa mai trên khóe miệng của người đàn ông ngày càng rõ ràng.

Giang Nguyễn Nguyễn thật sự không đoán được trong lòng hắn nghĩ gì nên cô im lặng nắm chặt ngón tay và chờ đợi.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Lệ Bạc Thâm đóng bản lý lịch trong tay lại.

Cùng lúc đó, toàn thân của Giang Nguyễn Nguyễn càng trở nên căng thẳng hơn.

“Nhìn qua…có vẻ như là thật.”

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng liếc nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, hắn đưa ra đề nghị với Tần Vũ Trì: “Tuy nhiên tốt nhất cậu vẫn nên kiểm tra trên mạng để xác nhận xem người này có thật không? Suy cho cùng, các loại giấy chứng nhận trong bản lý lịch này đều có thể mua được.”

Nghe được lời này, Giang Nguyễn Nguyễn không thể nhịn được nữa.

Người đàn ông này đã nói như vậy tới mấy lần, rõ ràng hắn đang nhắm vào cô và nghi ngờ y thuật của cô!

Bình thường Giang Nguyễn Nguyễn có thể nhẫn nhịn nhưng hiện tại sự việc có liên quan đến viện nghiên cứu nên cô nhất định phải nắm được cơ hội khám chữa bệnh cho ông cụ Tần!

Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn nghiêm túc nhìn Lệ Bạc Thâm và lạnh lùng đáp lại: “Giấy chứng nhận có thể mua được nhưng y thuật thì không! Tôi có năng lực hay không, cứ đợi tôi khám bệnh cho ông cụ Tần đã. Tổng giám đốc Lệ không biết điều đó sao?”

Rõ ràng bầu không khí giữa hai người không hài hòa, thậm chí còn rất căng thẳng.

Tần Vũ Trì cảm thấy kỳ quái. Nhìn dáng vẻ của bọn họ, chẳng lẽ hai người quen nhau sao?

Dẫu sao không phải ai cũng có thể động vào người đứng bên cạnh anh ta.

“Hai người quen nhau à?” Tần Vũ Phi hỏi thẳng.

Giang Nguyễn Nguyễn trả lời không chút do dự: “Không quen! Làm sao tôi có thể quen một người cao cao tại thượng như tổng giám đốc được?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 50


Nói xong, cô quay sang nói tiếp với Tần Vũ Trì: “Anh Tần, hôm nay tôi tới đây là để chữa bệnh cho ông cụ Tần. Nếu có thể thì mong anh đưa tôi lên kiểm tra bệnh tình của ông cụ Tần được không?”

Giang Nguyễn Nguyễn cố gắng tránh đối mặt với Lệ Bạc Thâm hết sức có thể.

Cô thay đổi chủ đề đột ngột khiến Tần Vũ Trì không kịp phản ứng.

Sắc mặt của Giang Nguyễn Nguyễn càng nghiêm túc hơn: “Tôi là bác sĩ, hôm nay tôi chỉ muốn biết bệnh tình của ông cụ Tần. Cho dù không thể chữa khỏi thì cũng không có hại gì đối với ông cụ. Xin anh hãy để tôi được lên khám, nếu như tôi có thể chữa khỏi bệnh thì ông cụ Tần sẽ có cơ hội sống sót nhưng nếu không chữa được thì tôi sẽ tự giác rời đi ngay tức khắc và sẽ không bao giờ làm phiền mọi người nữa.”

Chứng kiến lời thề chân thành của cô, Tần Vũ Trì có chút cảm động nhưng anh ta vẫn quay lại nhìn Lệ Bạc Thâm.

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng nhìn người phụ nữ nghiêm túc ở đầu bên kia, không nói một lời.

Thấy vậy, Tần Vũ Trì gật đầu với Giang Nguyễn Nguyễn: “Vậy làm phiền bác sĩ Giang đi cùng với tôi.”

Giang Nguyễn Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, cố hết sức phớt lờ ánh mắt của người đàn ông. Cô đứng dậy đi theo Tần Vũ Trì, đi ngang qua Lệ Bạc Thâm.

Nhìn thấy anh trai mình dẫn người phụ nữ trẻ này lên lầu, Tần Vũ Phi vẫn cảm thấy không yên tâm, vội đi theo bọn họ.

Bóng dáng ba người biến mất ở góc cầu thang.

Khi Tiểu Tinh Tinh thấy dì xinh đẹp rời đi, cô bé miễn cưỡng kéo cổ áo của ba, hy vọng ba sẽ đi cùng mình.

Lệ Bạc Thâm rời mắt khỏi góc cầu thang, hắn cụp mắt nhìn cô bé đang kéo mình, mím môi đi lên lầu.

Đi đến cửa phòng, Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy người đàn ông đột nhiên xuất hiện khiến cho trái tim của cô thắt lại.

“Đến rồi.”

Tần Vũ Trì trầm giọng nói.

Giang Nguyễn Nguyễn lập tức thu hồi suy nghĩ, ép bản thân bình tĩnh lại và đi theo anh ta vào phòng.

Vừa bước vào, cô đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn quanh, cô chỉ thấy giữa phòng có một chiếc giường lớn, bên cạnh giường có mấy người mặc quần áo trắng. Có vẻ như đó là đội y tế được chuẩn bị đặc biệt cho ông cụ.

Căn phòng này chắc hẳn là phòng bệnh được bố trí riêng cho ông cụ Tần.

Như bên ngoài nói, nhà họ Tần rất coi trọng bệnh tình của ông cụ Tần.

Tần Vũ Trì đưa cô đến bên cạnh giường của ông cụ: “Bác sĩ Giang, mời cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu, cúi đầu nhìn người nằm trên giường bệnh.

Ông cụ Tần yếu ớt nằm trên giường bệnh, người gầy trơ xương, hai má hóp lại. Trông dáng vẻ của ông cụ như ngọn đèn cạn dầu!

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt của Giang Nguyễn Nguyễn trở nên nghiêm túc hẳn lên, lông mày nhíu chặt.

Quả thực tình hình của ông cụ Tần nghiêm trọng như Cố Vân Xuyên đã nói.

Cô không dám chậm trễ thêm nữa. Sau khi quan sát xong, cô lập tức nắm lấy cổ tay của ông cụ và cẩn thận bắt mạch.

Nhìn thấy hành động của cô, Tần Vũ Trì sững sờ.

Nhìn tư thế của người phụ nữ, anh ta không ngờ cô lại là một bác sĩ Trung y. Hơn nữa, đối với tình hình của ông cụ, cô chỉ đang chẩn mạch mà thôi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 51


Có điều trong khoảng thời gian này, bọn họ đã mời rất nhiều danh y từ Trung y đến Tây y để chữa bệnh cho ông cụ. Vì thế, anh ta cũng được chứng kiến rất nhiều kỹ thuật chữa bệnh khác nhau.

Khi nhìn thấy hành động của Giang Nguyễn Nguyễn, anh ta cũng chỉ ngạc nhiên mà không nói gì.

Giang Nguyễn Nguyễn ngồi bên giường bệnh, một tay nắm lấy tay của ông cụ còn một tay nắm lấy cổ tay của ông cụ. Cô hoàn toàn tập trung theo dõi mạch đập của ông cụ.

Chỉ là càng quan sát mạch đập của ông cụ, cô lại càng cảm thấy sợ hãi.

Ban đầu cô cho rằng triệu chứng mà Cố Vân Xuyên miêu tả đã vô cùng nghiêm trọng nhưng cô không ngờ tình trạng thực tế của ông cụ Tần còn tệ hơn những gì cô được nghe!

Trong quá trình chẩn mạch, cô cũng nhận thấy hơi thở của ông cụ rất yếu. Có thể nói ông cụ chỉ còn một hơi thở cuối cùng!

Một lúc sau, Giang Nguyễn Nguyễn đặt tay của ông cụ xuống với vẻ mặt nghiêm trọng. Cô đứng dậy đi về phía Tần Vũ Trì và những người khác.

“Bác sĩ Giang, có kết quả rồi sao? Bệnh tình của ông nội tôi thế nào rồi? Cô có phương pháp chữa trị nào không?”

Đây là lần đầu tiên Tần Vũ Trì thấy bác sĩ điều trị cho ông cụ có phản ứng như vậy, trong mắt anh ta có chút hy vọng.

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày, giọng điệu chất vấn: “Tình trạng của ông cụ nghiêm trọng như vậy, tại sao mọi người lại không đưa ông cụ đến bệnh viện? Tại sao ông cụ sắp mất mạng đến nơi rồi mà vẫn còn để người ở nhà?”

Nghe Giang Nguyễn Nguyễn nói thế, hai anh em Tần Vũ Trì và Tần Vũ Phỉ lập tức biến sắc.

“Cô nói bậy bạ gì vậy!” Tần Vũ Phỉ tức giận trừng Giang Nguyễn Nguyễn: “Rốt cục cô có thể trị không? Không trị được cứ việc nói thẳng, đừng đứng đây nguyền rủa ông nội tôi!”

Giang Nguyễn Nguyễn lạnh mặt đối diện với cô ta: “Tôi nói như vậy đã rất khách sáo, vì không kịp thời trị liệu trong thời gian dài, hiện tại các chức năng trong cô thể ông nội cô đã bắt đầu thoái hóa, sức đề kháng cũng suy giảm rất nhanh.

Theo lý thuyết, trong tình trạng này, đáng lẽ bệnh nhân phải kịp thời điều dưỡng cơ thể, nhưng đội chữa bệnh các người mời tới lại không để ý tình trạng sức khỏe của bệnh nhân, trắng trợn dùng thuốc, đây căn bản không phải chữa bệnh, mà là đang đốt cháy tuổi thọ của ông ấy!”

Y sĩ trưởng cầm đầu trong đội chữa bệnh lập tức không vui, tiến lên đứng bên cạnh họ, rất hiên ngang mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn: “Vị tiểu thư này, cô không hiểu rõ tình tình thì làm phiền đừng nhận xét bậy bạ. Tình trạng trước đó của ông cụ Tần rất nghiêm trọng, nếu không phải chúng tôi kịp thời cho ông ấy dùng thuốc thì ông căn bản không chịu được tới bây giờ! Xin cô đừng chất vấn sự chuyên nghiệp của chúng tôi! Hơn nữa chúng tôi là do Phó tiểu thư mời tới, sao lại hại cụ được?”

Giang Nguyễn Nguyễn nhạy bén nhận ra người chủ mà ông ta nhắc đến – Phó tiểu thư, Phó Vi Trữ?

Không ngờ đội chữa bệnh này là do Phó Vi Trữ mời tới, không biết cô ta tìm được nhóm người này từ chỗ nào mà ai cũng chỉ có cái mã bề ngoài, thế mà rất tự tin huênh hoang.

Nghĩ là có Phó Vi Trữ làm chỗ dựa thì cô sợ sao?

Sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn càng lạnh, trực tiếp đáp trả: “Chuyên nghiệp? Thứ cho tôi nói thẳng, tôi thật sự không nhìn ra tính chuyên nghiệp của các vị ở đâu. Nếu các vị có chút chuyên nghiệp thì đã không trị bệnh nhân thành như vậy!”

Y sĩ kia cứng họng, nghĩ đến dáng vẻ dầu hết đèn tắt bây giờ của ông cụ Tần, ông ta cau mày, không nói ra được câu nào.

Tần Vũ Phỉ thấy y sĩ trưởng đứng ngơ ra thì hơi biến sắc, tiến lên phía trước nói: “Miệng lưỡi của cô ghê gớm lắm, nói vậy chắc cô nắm chắc trị hết cho ông nội của tôi đúng không? Nếu không được thì làm phiền đừng nói nhảm được chứ?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 52


Những năm qua chị Vi Trữ đã giới thiệu không ít bác sĩ tốt để trị cho ông nội tôi, anh Bạc Thâm cũng hao tâm phí sức. Kết quả cố gắng của họ đều là vô ích như cô nói hay sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, vô thức liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, thấy hắn mặt không cảm xúc thì lập tức dời mắt đi, thản nhiên nói: “Tôi nói sự thật thôi, có phải là vô ích không thì tôi nói không tính, sự thật bày ở trước mắt, mọi người đều hiểu rõ trong lòng.”

“Cô!” Tần Vũ Phỉ không ngờ miệng lưỡi cô bén nhọn như thế, tức giận muốn cãi tiếp.

Tần Vũ Trì đứng bên cạnh thấy hai người đột nhiên căng thẳng thì cau mày liếc nhìn em gái mình.

Đối diện với ánh mắt anh, Tần Vũ Phỉ khó chịu ngậm miệng lại.

“Bác sĩ Giang, tôi thay em gái xin lỗi cô. Nhưng hiện tại tôi không quan tâm trước đó trị liệu như thế nào, tôi chỉ muốn biết rốt cục cô có nắm chắc không, nếu có thì xin mau chóng trị liệu, được chứ? Dù sao cô cũng nói tình trạng hiện tại của ông nội tôi không thể kéo dài nữa.”

Tần Vũ Trì cảnh cáo em mình xong thì thành khẩn nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn.

Tần Vũ Phỉ đứng bên cạnh chanh chua nói: “Đúng vậy, không phải cô rất giỏi sao? Làm phiền mau trị liệu đi, tôi cũng rất hiếu kì cô có mấy phần bản lĩnh.”

Giang Nguyễn Nguyễn coi như không nghe cô ta khiêu khích, quay người lại đi đến giường bệnh rồi nói với họ: “Hiện tại tôi muốn bắt đầu trị liệu, làm phiền c ởi quần của ông cụ ra giúp tôi.”

Nghe thế, mọi người đều hơi ngạc nhiên. Bọn họ thấy rất nhiều danh y thử trị bệnh cho ông cụ, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người muốn cởi áo ông.

Tần Vũ Trì là người phản ứng đầu tiên, cẩn thận hỏi một câu: “Cái này, nhất định phải làm vậy sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu nổi mà nhìn anh ta một cái: “Tôi phải trị liệu cho ông cụ, quần áo rất vướng bận, các người ai đến giúp một tay? Làm phiền nhanh lên.”

Trong nhất thời, trong phòng bao gồm đội chữa bệnh trước đó đều quay mặt nhìn nhau.

Đây là liệu pháp gì mà nhất định phải cởi áo người bệnh.

Tần Vũ Trì chần chờ hồi lâu, sau đó cắn răng một cái sải bước đi qua.

Thấy anh mình thỏa hiệp, Tần Vũ Phỉ sốt ruột: “Phương thức trị liệu của cô là gì? Tại sao…”

Vừa nói được nửa câu, cô ta lại nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn mở cái thùng y dược mang theo bên người ra, lấy một cái hộp cổ xưa làm bằng gỗ từ trong đó, bên trong có một thứ nhìn tương tự như cuộn da dê.

Sau khi mở ra, bên trong có đặt mấy trăm cây kim bạc lớn nhỏ khác nhau, chỉnh chỉnh tề tề.

Tần Vũ Phỉ bị thứ trước mắt làm kinh hãi, câu nói kế tiếp cũng bị nghẹn ngược vào trong.

Giang Nguyễn Nguyễn tập trung lấy những cây kim cần dùng ra rồi lấy cồn khử khuẩn, lời nói của Tần Vũ Phỉ chỉ chui từ bên tai này qua tai kia của cô, căn bản không lưu lại trong đầu, chớp mắt đã bị quên hết.

Trước mặt cô, Tần Vũ Trì đang cố hết sức kéo nửa người ông cụ lên tựa vào mình, một tay ổn định thân thể ông, tay còn lại cởi áo ông một cách khó khăn.

Hiện tại ông cụ không có chút ý thức nào cả, lại càng không thể phối hợp. Cứ như vậy, công việc của Tần Vũ Trì càng thêm phí sức.

Lệ Bạc Thâm yên lặng nhìn một loạt động tác của Giang Nguyễn Nguyễn bên giường bệnh, sắc mặt dần dần thâm trầm.

Thấy Tần Vũ Trì chật vật như vậy, hắn để Tiểu Tinh Tinh xuống đất, căn dặn một câu: “Ba đi giúp chú Vũ Trì, con phải ngoan, không được chạy loạn.”

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật gật đầu, nhìn chằm chằm ba mình đi qua đám người rồi đứng lại bên giường bệnh, không nói một lời bắt đầu giúp chú Vũ Trì cởi áo cho cụ Tần.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 53


“Cảm ơn anh Thâm.” Tần Vũ Trì cảm kích nhìn hắn.

Lệ Bạc Thâm trầm mặc gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn cũng phát giác Lệ Bạc Thâm xuất hiện bên giường bệnh, đôi mắt cô dao động, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, tập trung vào kim châm trong tay.

Rất nhanh, quần áo của ông cụ đều được cởi bỏ, thân thể chỉ có da bọc xương lộ ra trước mắt mọi người.

Giang Nguyễn Nguyễn sớm đã đoán được, cô trầm giọng dặn hai người: “Đỡ lấy, tôi bắt đầu châm.”

Tần Vũ Trì nghiêm túc khẽ gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn Lệ Bạc Thâm, thấy hắn không có phản ứng cũng không lên tiếng, cô hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu châm cứu cho ông cụ.

Châm thứ nhất đâm xuống, trong phòng lập tức vang lên một tiếng khiển trách: “Cô đang làm gì? Huyệt vị này có thể châm bậy được sao?”

Người nói chính là Tần Vũ Phỉ, cô ta xuất thân thế gia y học, mặc dù không am hiểu châm cứu, nhưng cũng nhìn ra châm này của Giang Nguyễn Nguyễn nguy hiểm đến mức nào.

Người thường còn có khả năng mất mạng, huống chi là ông cụ lúc này đã suy nhược.

Tần Vũ Phỉ nghiêm mặt, đáy mắt hiện ra tia bối rối và tức giận: “Cô không biết thì đừng châm bậy! Giờ cô đang làm gì? Muốn hại chết ông nội tôi sao!”

Nói xong, cô ta hung tợn đẩy Giang Nguyễn Nguyễn một cái.

Giang Nguyễn Nguyễn cũng nghe thấy lời chất vấn của cô ta, nhưng cô đang suy tư vị trí châm thứ hai nên không quan tấm đến.

Nhưng không ngờ Tần Vũ Phỉ lại đột nhiên xông đến, Giang Nguyễn Nguyễn không kịp phản ứng, bị cô ta đẩy một cái, cả người mất trọng tâm ngã qua bên cạnh, cuối cùng đâm thẳng vào ngực Lệ Bạc Thâm.

Trước khi Giang Nguyễn Nguyễn kịp phản ứng thì cô đã bị người nào đó đỡ eo, nhờ vậy mà cơ thể mới miễn cưỡng đứng vững lại được.

Khi cô ngước mắt lên lập tức chạm phải một đôi mắt sâu hút đen thẳm.

Hai bên cứ nhìn nhau như thế làm thân thể Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cứng đờ lại, sau đó cô nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác rồi ngồi xuống giường.

Lệ Bạc Thâm cũng chỉ vô thức đỡ lấy cô, thế nhưng khi nhìn thấy cô tránh hắn như tránh thú dữ thì ánh mắt hắn lại trầm xuống, bàn tay to đang đặt trên eo cô cũng rụt về.

“Cô còn dám khẳng định mình đã nghiên cứu rất nhiều bệnh nan y, đây là thành quả nghiên cứu của cô sao? Tôi thấy mấy tấm chứng nhận của cô rõ là thứ bỏ tiền ra mua!”

Tần Vũ Phỉ hoàn toàn không để ý đến sự khác thường giữa hai người bọn họ, lúc này cô ta vẫn còn tức giận quay sang nói với Tần Vũ Trì: “Anh, em thấy rõ ràng cô ta là kẻ lừa đảo! Anh mau đuổi cô ta đi đi!”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức hoàn hồn về, không chút khách sáo mà đáp trả cô ta: “Chẳng trách sao ông cụ Tần lại ra nông nỗi này, hóa ra là luôn có người cố ý ngăn cản việc trị liệu cho ông cụ. Nếu Tần tiểu thư đã kiên trì với quyết định này thì cứ làm vậy đi, cứ coi như là hôm nay tôi chưa từng tới đây vậy.”

Nói xong, cô dứt khoát đứng dậy bỏ từng cây ngân châm vào túi đựng

Vừa rồi thái độ của cô còn rất kiên trì với việc xem bệnh cho ông cụ, không ai ngờ được bây giờ cô lại đi dứt khoát từ bỏ như vậy.

Tần Vũ Trì sững sờ vài giây rồi mới tỉnh táo lại, vội vàng nói: “Bác sĩ Giang, thật sự rất xin lỗi cô, không giấu gì cô nhà chúng tôi là gia tộc y học cho nên chúng tôi cũng biết một ít về phương pháp châm cứu. Sở dĩ em gái tôi tức giận như vậy có lẽ là vì em ấy thấy huyệt đạo nơi cô châm vào có hơi nguy hiểm, em ấy nói vậy cũng vì lo lắng cho ông nội mà thôi. Mong cô đừng trách em ấy.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 54


Giang Nguyễn Nguyễn tiếp tục thu dọn đồ đạc không thèm ngẩng đầu lên: “Tôi không muốn tiếp tục ở đây để người ngu dốt khinh bỉ mình. Hôm nay tôi đến đây mang theo thành ý chữa bệnh cho ông cụ, nếu như Tần tiểu thư đã không tin tưởng tôi thì thôi đi!”

Lời vừa rơi xuống, Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp cất hộp thuốc đi, xoay người đi về phía cửa.

Tần Vũ Trì lo lắng, nhẹ nhàng đặt ông cụ nằm xuống nghỉ ngơi rồi đứng dậy đuổi theo: “Bác sĩ Giang, có gì chúng ta có thể từ từ nói, quả thật em gái tôi nói chuyện quá đáng thật, tôi sẽ bắt em ấy đích thân xin lỗi cô, xin cô hãy tiếp tục chữa trị cho ông nội tôi.”

“Không cần, tôi không đỡ nổi lời xin lỗi của Tần tiểu thư.” Giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn vừa lạnh lùng vừa cứng rắn.

Lệ Bạc Thâm đứng bên cạnh giường bệnh, lông mày nhíu lại, nặng nề nhìn bóng lưng của Giang Nguyễn Nguyễn.

Hắn có thể cảm nhận được người phụ nữ đó đang thực sự tức giận.

Ở bên cạnh, Tiểu Tinh Tinh cũng nhìn ra dì xinh đẹp đang không vui, ánh mắt cô bé toát ra vài phần lo lắng.

Cô bé còn chưa kịp chào hỏi dì xinh đẹp nữa, ai ngờ dì xinh đẹp lại bị chọc tức bỏ đi rồi…

Nghĩ đến đây, Tiểu Tinh Tinh tự nhiên cảm thấy tức giận, đôi chân nhỏ nhắn lê bước tới trước mặt Tần Vũ Phỉ, cô bé cầm cuốn sổ của mình hầm hừ viết vài chữ trên lên đó, kế tiếp lại giơ tới trước mặt Tần Vũ Phỉ.

Mọi người cũng chú ý đến sự xuất hiện đột ngột của cô bé, ánh mắt bị những dòng chữ trên cuốn sổ của cô bé thu hút.

“Xin lỗi!”

Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt to tròn nhìn Tần Vũ Phỉ

Thấy thế, mặt Tần Vũ Phỉ nhất thời sượng trân, ánh mắt đảo quanh vờ như không nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh, sau đó quay đầu nhìn về phía anh trai mình nói: “Anh, không được, chúng ta có thể tìm bác sĩ khác mà, em thật sự không thể tin tưởng được người này.”

Thấy cô ta vẫn còn cứng miệng, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn càng lạnh hơn, bỉu môi mỉa mai Tần Vũ Phỉ: “Vậy thì tôi chúc Tần tiểu thư có thể tìm được bác sĩ vừa lòng đẹp ý, trước khi ông cụ Tần tắt thở.”

Nói xong cô liền xoay người rời đi.

Vừa bước được một bước, đã có người nắm lấy cổ tay cô.

Lông mày Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau lại, cô quay đầu lại với vẻ không hài lòng.

Kết quả là, khuôn mặt tuấn tú vô cảm của Lệ Bạc Thâm hiện ra trước mắt cô.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn tràn đầy ngạc nhiên.

Hắn đây là…Có ý gì?

Lệ Bạc Thâm chỉ liếc nhìn cô một cái, sau đó nắm lấy cổ tay cô, quay sang một bên, lạnh lùng nhìn Tần Vũ Phỉ: “Xin lỗi.”

Tần Vũ Phỉ đột nhiên nghe thấy Lệ Bạc Thâm nói như vậy thì nhất thời trợn mắt há hốc mồm: “Anh Thâm, anh, anh vừa nói cái gì vậy?”

Lệ Bạc Thâm nghiêm túc nhìn chằm chằm cô ta, cả người hắn tỏa ra cảm giác vô cùng áp bức: “Hiện tại ông cụ Tần đang nguy kịch, nếu thật sự có thể dễ dàng tìm ra người cứu được ông ấy thì hai người đã không cần mời đủ loại bác sĩ từ trong và ngoài nước như vậy rồi. Nếu có thì người đó đã sớm xuất hiện rồi, kết quả là tới giờ vẫn không có người nào.”

Tần Vũ Phỉ bị khí thế của hắn làm khiếp sợ, cúi đầu không biết phải phản bác lại thể nào.

“Mà vị này…”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 55


Lệ Bạc Thâm dừng một chút, đưa mắt ra hiệu về người phía sau rồi mới tiếp tục nói: “Giang tiểu thư này không có quan hệ gì với nhà họ Tần, đến đây chỉ để chữa bệnh cho ông cụ Tần. Cô có thể không tin cô ấy nhưng không thể ra tay với cô ấy như vậy được. Nhà họ Tần đã dạy cô hành xử như vậy sao? Lập tức xin lỗi cô ấy đi!”

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Vũ Trì cũng có chút há mồm, thậm chí không thể tin vào mắt mình.

Anh ta không nhìn lầm chứ, anh Thâm đang ra mặt nói thay cho người phụ nữ khác sao?

Nhưng mà, chuyện này thật sự là Tần Vũ Phỉ sai.

Dù sao, vừa mới bắt đầu em gái mình đã ồn ào muốn đuổi vị bác sĩ Giang này đi, thậm chí còn bất ngờ động thủ với cô ấy.

Tần Vũ Trì không ngờ hôm nay em gái mình lại bốc đồng như vậy.

Thấy tới Lệ Bạc Thâm cũng phải nhịn không được mở miệng dạy dỗ em gái mình thì mặt anh ta tối sầm lại, nghiêm túc nói với Tần Vũ Phỉ: “Vũ Phỉ, anh Thâm nói đúng. Hãy mau xin lỗi bác sĩ Giang đi! Cho dù em có lo lắng thế nào cũng không nên động thủ với người ta như vậy. Em thực sự quá bốc đồng rồi!”

Tần Vũ Phỉ nghiến răng nhìn những người trước mặt.

Lệ Bạc Thâm đưa người phụ nữ kia ra sau người để bảo vệ, đã vậy còn không do dự bảo cô ta xin lỗi. Anh trai cô ta cũng lên tiếng vì người phụ nữ kia, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn còn viết chữ lên sổ yêu cầu cô ta xin lỗi!

Lúc này cô ta không còn lựa chọn nào khác!

Nghiến răng lưỡng lự hồi lâu, Tần Vũ Phỉ cuối cùng cũng miễn cưỡng cúi đầu nói: “Xin lỗi bác sĩ Giang, tôi quả thực quá bốc đồng, xin lỗi cô, tôi không nên làm vậy với cô.”

Dù xin lỗi nhưng giọng điệu của cô ta cứ như nói cho có lệ.

Căn bản là Giang Nguyễn Nguyễn cũng không muốn để ý tới, lúc này cô đang lơ đãng nhìn người đàn ông trước mặt.

Rốt cục là hắn muốn làm gì?

Tại sao bây giờ hắn lại giúp mình chứ?

Trước khi chữa trị cho ông cụ chính người đàn ông này đã làm khó cô, có điều tới khi cô bắt đầu chữa trị thì người đàn ông này lại đột nhiên đứng ra giúp đỡ. Hiện tại khi cô bị nghi ngờ cũng do hắn lên tiếng bảo vệ cô.

Giang Nguyễn Nguyễn nhận ra rằng bản thân mình thực sự không thể nhìn thấu hắn …

“Bác sĩ Giang, Vũ Phỉ đã biết lỗi của mình. Tôi không mong đợi cô sẽ tha thứ cho em ấy nhanh như vậy, nhưng như cô đã nói, tình hình của ông tôi đã rất tệ, cô có thể chữa trị cho ông ấy trước được không, sau đó cô muốn chúng tôi tạ lỗi thế nào chúng ta có thể bàn bạc lại sau.”

Giọng nói của Tần Vũ Trì vang lên bên tai cô.

Nghe anh ta nói xong, mặc dù trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn có chút không vui nhưng nghĩ đến tình hình của sở nghiên cứu, cuối cùng cô vẫn đè ép niềm không vui này xuống.

Hơn nữa, Tần Vũ Trì nói đúng, ông cụ vô tội, ông chỉ là một bệnh nhân cần được chữa trị khẩn cấp mà thôi.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh lại, liếc nhìn mọi người trong phòng, cô lạnh lùng nói: “Lần trị liệu tiếp theo, tôi không muốn những người không liên quan có mặt bên cạnh quấy rầy.”

Tần Vũ Phi đang định muốn nói mình là người nhà, nhưng cô ra lại nghe Giang Nguyễn Nguyễn nói tiếp: “Trong đó có cả Tần tiểu thư.”

Nghe vậy, sắc mặt Tần Vũ Phỉ lại khó coi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 56


Tần Vũ Trì đồng ý ngay lập tức, trực tiếp yêu cầu những người khác rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại anh ta, Lệ Bạc Thâm và Tiểu Tinh Tinh đang quấn lấy ba, Giang Nguyễn Nguyễn lại ngồi xuống cạnh giường bệnh.

Lần này, xung quanh không còn ai quấy rầy nữa, quá trình trị liệu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng thuận lợi hơn nhiều.

Một lúc sau, hơn chục cây ngân châm được đâm vào ngực của ông cụ.

Trong quá trình đó, hầu như Giang Nguyễn Nguyễn không chớp mắt, tập trung toàn lực vào ông cụ.

Cô quá tập trung vào việc điều trị nên không chú ý tới Lệ Bạc Thâm đang chăm chú nhìn cô.

Lúc ở dưới lầu, Lệ Bạc Thâm đã xem lý lịch những năm qua của Giang Nguyễn Nguyễn. Hoàn hảo đến nỗi không thể bắt bẻ, đủ để người khác thấy được cô đã tuyệt vời như thế nào trong sáu năm qua.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy cô trông khác hẳn trước đây.

Cô chuyên tâm hành y và sự cứng cỏi của cô khi đề cập đến chuyên môn của mình.

Đây là điều hắn chưa từng thấy ở Giang Nguyễn Nguyễn.

Hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, cảm xúc của Lệ Bạc Thâm có chút khó diễn tả.

Ở một bên, Tần Vũ Trì vẫn luôn quan sát tư thế châm cứu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng như vẻ mặt của cô khi châm cứu.

Sau khi đâm hàng chục cây ngân châm, anh ta vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bác sĩ có thể cứu được ông cụ!

Khi cây ngân châm đầu tiên được đâm vào, Tần Vũ Trì cũng có cùng suy nghĩ với những người có mặt, đều cho rằng việc chữa trị thật hoang đường.

Nhưng nhớ lại vẻ mặt của Giang Nguyễn Nguyễn khi châm cứu, anh ta không hiểu sao bản thân lại cảm thấy có thể tin tưởng cô.

Vì thế, Tần Vũ Trì nhất quyết giữ người lại.

Bây giờ được chứng kiến quá trình châm cứu bình tĩnh và kỹ thuật châm cứu thành thạo của cô, anh ta càng tin chắc rằng cô là người có kỹ năng thực sự!

Hơn nữa, anh ta còn chú ý tới gần chục mũi ngân châm của Giang Nguyễn Nguyễn đều đâm vào những nơi rất nguy hiểm. Nếu chỉ sơ suất một chút thôi thì không những mọi nỗ lực trước đó đi tong mà thậm chí còn có thể khiến ông cụ mất mạng!

Anh ta tin rằng Giang Nguyễn Nguyễn không có gan dám mạo hiểm mạng sống của ông cụ.

Nói cách khác, cô đã dày công nghiên cứu về châm cứu và huyệt vị rất kỹ!

Nghĩ đến đây, Tần Vũ Trì cảm thấy vui mừng, đồng thời trong lòng anh ta rất khâm phục Giang Nguyễn Nguyễn.

Xem ra tuy người phụ nữ này trẻ hơn anh ta nhưng lại có năng lực vô cùng tuyệt vời, thật sự không thể đánh giá thấp được.

Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Khoảng 20 phút sau, trên trán của Giang Nguyễn Nguyễn chảy đầy mồ hôi lạnh đã đâm xong cây ngân châm cuối cùng. Vẻ mặt của cô cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.

“Được rồi, cứ để ông cụ như thế này là được. Khoảng 1 tiếng sau, tôi sẽ rút ngân châm ra.”

Cô ngước mắt lên nhìn hai người đang đứng cạnh giường bệnh.

Tần Vũ Trì thở phào nhẹ nhõm, anh ta cẩn thận đỡ ông cụ tựa vào đầu giường, hỏi: “Khi nào ông nội tôi có thể tỉnh lại?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 57


“Sau khi rút ngân châm ra, chắc hẳn ông cụ sẽ tỉnh lại.”

Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy, cô muốn lấy khăn giấy lau mồ hôi.

Cô vừa đưa tay về phía hộp giấy, góc quần của cô đột nhiên bị kéo.

Giang Nguyễn Nguyễn dừng tay lại, cô cúi đầu nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Tiểu Tinh Tinh.

Dù biết đây là con của Lệ Bạc Thâm và người khác nhưng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn muốn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu như thiên thần này.

Thấy cô nhìn sang, Tiểu Tinh Tinh cúi đầu lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay được gấp gọn gàng. Cô bé nhón chân giơ lên trước mặt cô, trong đôi mắt tràn ngập sự mong đợi.

Giang Nguyễn Nguyễn do dự vài giây nhưng vẫn mỉm cười với cô bé: “Cảm ơn con.”

Nói xong, cô lấy chiếc khăn tay từ cô bé.

Tiểu Tinh Tinh cười vui vẻ, sau đó quay người đi rót nước.

Lệ Bạc Thâm ở một bên im lặng nhìn Tiểu Tinh Tinh bước đi háo hức, ánh mắt của hắn tối sầm.

Đây là lần đầu tiên cô nhóc này chủ động đến gần gũi một người như thế.

Có điều…Nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người, Lệ Bạc Thâm cảm thấy đó là điều đương nhiên.

Tần Vũ Trì không biết nội tình, chỉ kinh ngạc nói: “Bác sĩ Giang, hình như Tiểu Tinh Tinh của chúng tôi rất thích cô đấy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tiểu Tinh Tinh gần gũi với ai đó như vậy!”

Giang Nguyễn Nguyên hơi giật mình. Một lát sau, cô hơi lo lắng nhìn Lệ Bạc Thâm.

Lần trước khi Tiểu Tinh Tinh đi lạc, cô không thừa nhận nhưng vẫn không thể nào giấu được người đàn ông này.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn hơi do dự nói: “Có lẽ là…Là vì trước kia tôi từng giúp cô bé. Lần trước cô bé đi lạc, tôi đã tìm thấy.”

Tần Vũ Trì không ngờ lại có chuyện này. Anh ta nhìn Tiểu Tinh Tinh rồi lại nhìn Giang Nguyễn Nguyễn và nói: “Hai người thật là có duyên.”

Có duyên sao?

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ tới thân phận của Tiểu Tinh Tinh, cô nhếch môi cười với vẻ tự giễu. Sau đó lại ngước mắt lên với vẻ bình tĩnh: “Có lẽ vậy.”

Tần Vũ Trì không nhận thấy cô có gì kỳ lạ, anh ta đứng dậy đề nghị: “Chờ ông nội tôi phải mất một tiếng nữa, chúng ta uống nước đợi ở dưới lầu nhé. Bác sĩ Giang, cô vất vả rồi.”

Thấy anh ta đổi chủ đề, không hiểu sao Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, lập tức đồng ý.

Lệ Bạc Thâm đi ra từ phía sau giường bệnh, dùng hành động đáp lại. Khi hắn đang định bế Tiểu Tinh Tinh, hắn phát hiện ra cô bé không có ý định tìm mình.

Sau khi Tiểu Tinh Tinh đưa khăn tay cho Giang Nguyễn Nguyễn, cô bé vẫn luôn ở bên cạnh. Nghe thấy cô định đi xuống lầu, cô bé liền đưa tay ra để nắm lấy tay của dì xinh đẹp.

Lần trước khi gặp nhau, dì xinh đẹp đã nắm tay cô bé như thế này.

Ngay khi bàn tay nhỏ bé của cô bé sắp chạm đến tay của Giang Nguyễn Nguyễn, đột nhiên có tiếng điện thoại di động vang lên.

Giang Nguyễn Nguyễn xoay người lấy điện thoại di động từ trong túi ra. Dường như đầu ngón tay của cô sắp chạm vào tay của Tiểu Tinh Tinh nhưng lại trượt qua nhau.

Khó khăn lắm Tiểu Tinh Tinh mới lấy hết can đảm đưa tay ra nhưng lại bị trượt mất. Cô bé hơi chớp mắt, trên mặt lộ vẻ thất vọng. Cô bé cụp mắt xuống chơi đùa với những ngón tay.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 58


Khi thấy bàn tay của hai người lướt qua nhau, ánh mắt của Lệ Bạc Thâm tối sầm lại.

Giang Nguyễn Nguyễn cầm điện thoại lên, nhìn thấy tên người gọi, là Tịch Mộ Vi.

Tối nay vì cuộc hẹn đến nhà họ Tần nên cô đã gửi hai đứa nhỏ cho cô bạn thân.

Nhìn thấy cuộc gọi của cô, Giang Nguyễn Nguyễn tưởng hai đứa nhỏ xảy ra chuyện gì nên vội nghe máy.

Khi vuốt màn hình điện thoại, đầu ngón tay của cô vô tình chạm vào loa ngoài.

Giang Nguyễn Nguyễn không để ý, vội alo một tiếng.

Giây tiếp theo, hai giọng nói nhẹ nhàng dễ thương vang lên: “Mẹ ơi, khi nào mẹ về ạ?”

Giang Nguyễn Nguyễn giật mình, cô vội bịt loa lại, đồng thời tắt loa ngoài.

Giọng nói của hai đứa nhỏ biến mất.

Mặc dù vậy nhưng tim của Giang Nguyễn Nguyễn vẫn đập mạnh, toàn thân bất an. Cô vô thức liếc nhìn sang Lệ Bạc Thâm đang đứng một bên.

Phản ứng đầu tiên của cô là sợ Lệ Bạc Thâm biết được sự tồn tại của hai đứa nhỏ.

Sắc mặt của Lệ Bạc Thâm đen như đít nồi, ánh mắt càng lạnh lùng hơn.

Hắn nghe rõ giọng nói ở đầu bên kia của điện thoại.

Là một cậu nhóc gọi Giang Nguyễn Nguyễn là mẹ.

Người phụ nữ này kết hôn rồi?

Nhận ra điều này, cơn thịnh nộ trào dâng trong lòng hắn.

Lệ Bạc Thâm nghiến răng nghiến lợi, ép bản thân bình tĩnh lại.

Chỉ có như vậy, hắn mới có thể kiềm chế ý muốn đẩy người phụ nữ này vào góc tường và tra hỏi cô!

Tần Vũ Trì không nhận ra sự kỳ lạ ngầm giữa hai người. Anh ta mỉm cười hỏi: “Bác sĩ Giang, cô kết hôn rồi sao?”

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn có chút mơ hồ, tùy tiện gật đầu.

Thấy vậy, Tần Vũ Trì cười: “Còn có cả con rồi, thật sự không nhìn ra.”

Giang Nguyễn Nguyễn nói: “Xin lỗi, tôi ra ngoài nghe điện thoại.”

Nói xong, cô không nhìn mặt Lệ Bạc Thâm nữa. Cô rời khỏi phòng mà không hề quay đầu lại.

Giang Nguyễn Nguyễn đi ra khỏi phòng, cẩn thận nhỏ giọng nói với hai đứa nhỏ đầu bên kia điện thoại: “Ngoan, bây giờ mẹ đang chữa trị cho bệnh nhân, tối nay mới về, các con chơi với mẹ nuôi trước đi.”

Hai đứa nhỏ đã quen chuyện mẹ về muộn vì công việc nên ngoan ngoãn dạ vâng.

Cùng lúc đó, trong phòng, vẻ mặt Lệ Bạc Thâm đã lạnh như muốn đóng băng, cảm thấy lửa giận dâng trào mãnh liệt.

Vừa rồi cái bắt hụt của Tiểu Tinh Tinh và tiếng gọi “Mẹ” trong điện thoại nhiều lần hiện ra trong đầu hắn.

Khó trách lúc cô nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh lại lạnh nhạt như vậy, thì ra người phụ nữ này đã kết hôn, thậm chí còn có con với người đàn ông khác! Cho nên năm đó mới bỏ lại con mình!

Hắn nhìn chằm chằm đứa con gái còn đứng ở đó, trên mặt con bé khó nén mất mát, nhưng nhìn thấy người phụ nữ kia ra ngoài thì vẫn ngước mắt trông mong nhìn chằm chằm cửa, chờ cô trở lại.

Cảnh này càng làm tim hắn nhói đau.

Chờ được thì đã sao, người phụ nữ kia vẫn sẽ không cần con!

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm đen đến dọa người, sải bước đi đến bên cạnh Tiểu Tinh Tinh, khom lưng bế cô bé lên.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 59


Tiểu Tinh Tinh mờ mịt nhìn ba mình, kéo cổ áo hắn, tỏ ý mình không muốn bị hắn ôm.

Lệ Bạc Thâm lại coi như không thấy, lạnh giọng nói với Tần Vũ Trì: “Thời gian không còn sớm, tôi dẫn Tiểu Tinh Tinh về trước, nếu cụ Tần tỉnh thì nói cho tôi một tiếng, hôm nào tôi lại đến thăm cụ.”

Nói xong, không đợi Tần Vũ Trì phản ứng, hắn đã ôm Tiểu Tinh Tinh bước nhanh rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi vào.

Vừa tới cổng liền nhìn thấy hắn mặt không cảm xúc đi ra từ bên trong.

Tim Giang Nguyễn Nguyễn siết chặt, đang nghĩ nên ứng phó thế nào thì người đàn ông kia lại như không nhìn thấy cô, nhanh chân đi ngang qua bên người.

Nhìn thấy hắn hờ hững rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi giật mình, khi tỉnh táo lại thì cảm thấy rất châm biếm. .

Xem ra người đàn ông này căn bản không quan tâm đ ến cú điện thoại vừa rồi.

Đúng rồi, họ sớm đã là người của hai thế giới, cô đã sớm nhận thức được sự thật này.

Sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm chưa từng đặt cô trong lòng, huống chi lúc cô rời đi, hắn còn làm ra chuyện như thế.

Hiện tại người đàn ông này càng không coi cô ra gì, hai đứa nhỏ cũng như vậy, đối với hắn mà nói, tụi nó chỉ là người xa lạ mà thôi.

Hiện tại nhớ lại những cảm xúc phập phồng vừa rồi của mình, Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy mình như một trò cười.

Đứng ngoài cửa một lúc lâu, Giang Nguyễn Nguyễn mới khẽ thở dài, chậm rãi điều chỉnh suy nghĩ của mình rồi nhấc chân đi vào.

Trong phòng chỉ còn một mình Tần Vũ Trì, phản ứng vừa rồi của hai người đều bị Tần Vũ Trì nhìn thấy cả.

Không biết tại sao, anh ta cứ cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.

Nhất là anh Thâm, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy anh Thâm lộ ra nhiều cảm xúc như vậy với một người phụ nữ.

Tần Vũ Trì cảm thấy rất hiếu kì, nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của hai người, anh ta không tiện hỏi nhiều, lm như không bk gì mà bàn về bệnh tình của cụ ông với Giang Nguyễn Nguyễn.

Tiểu Tinh Tinh bị ba ôm thẳng ra khỏi biệt thự, sau khi ngồi vào xe, cô bé sốt ruột viết một câu dài trên quyển vở nhỏ, giật giật góc áo ba đưa cho hắn xem.

“Con còn chưa nói chuyện với dì, chúng ta đừng đi được không?”

Lệ Bạc Thâm cảm thấy rối bời, hơi cau mày lại.

Tiểu Tinh Tinh phát giác cảm xúc của ba hơi trầm thấp nên đáy mắt cũng toát ra mấy phần quan tâm, cô bé viết: Ba sao vậy ạ? Tại sao lại không vui?

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy thì sắc mặt càng âm trầm: “Con với cô kia có gì để nói? Về sau gặp tốt nhất là coi như không quen, không được qua lại với cô ta.”

Nếu người phụ nữ kia không có ý định nhận con gái, hắn sẽ làm theo ước muốn của cô!

Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của ba làm hoảng sợ, sững sờ mấy giây mới không vui bĩu môi, viết lên trên quyển vở: Tại sao?

Không đợi Lệ Bạc Thâm trả lời, cô bé lại vội viết một câu: “Con rất thích dì, dì rất tốt với con, rất dịu dàng, con muốn ở chung với dì!”
 
Back
Top Dưới