Linh Dị Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 80: Bí mật dưới đáy sông băng (11)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 81: Bí mật dưới đáy sông băng (12)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 82: Bí mật dưới đáy sông băng (13)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 83: Bí mật dưới đáy sông băng (14)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 84: Bí mật dưới đáy sông băng (15)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 85: Bí mật dưới đáy sông băng (16)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 86: Bí mật dưới đáy sông băng (17)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 87: Bí mật dưới đáy sông băng (18)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 88: Bí mật dưới đáy sông băng (19)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 89: Bí mật dưới đáy sông băng (20)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 90: Bí mật dưới đáy sông băng (21)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 91: Bí mật dưới đáy sông băng (22)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 92: Bí mật dưới đáy sông băng (23)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 93: Bí mật dưới đáy sông băng (24)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 94: Bí mật dưới đáy sông băng (Kết thúc)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 95: Hiện thực


Trên chuyến tàu trở về, Du Trạch tê liệt ngồi trên ghế dựa da màu xanh lá, đồng thời cũng ngây ngốc cười, sau một lúc lâu lại nói:

"Tôi đã hoàn thành xong mười ba trạm dừng rồi."

"Tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới."

Điều này cũng có nghĩa là sau khi anh ta trở lại hiện thực từ sảnh chờ, thì tất cả ký ức có liên quan đến đoàn tàu luân hồi sẽ bị lãng quên.

Quên tất cả mọi chuyện, và một số người.

Nhưng mà, anh ta sẽ không quên những hành khách mà anh ta đã nhận biết trong thế giới thật, chẳng hạn như Thời Thương Tả, Ngũ Hạ Cửu và những người khác, trí nhớ của anh ta sẽ được gộp lại.

Và Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả hay những hành khách chưa thể thoát khỏi đoàn tàu luân hồi, sẽ không được tiết lộ bất cứ thông tin gì có liên quan về đoàn tàu cho Du Trạch.

Du Trạch quay đầu, không thể không nói:

"Sau này mọi người phải thật cẩn thận, đừng rớt dây xích vào thời khắc quan trọng."

Ngũ Hạ Cửu gật đầu ừ một tiếng.

Đám người Ngải Vi, Khố Tạp tuy rằng đã sớm nghe nói không có hành khách nào có thể thuận lợi đi qua hết mười ba trạm.

Nhưng lúc này, khi chính mắt họ nhìn Yên Đại Tử, người xếp hạng thứ ba trong danh sách hành khách đã hoàn thành xong hết tất cả trạm.

Đi hết trạm dừng, cuộc sống sẽ được khởi đầu lại một lần nữa.

Từ này về sau sẽ không cần phải lo lắng nữa.

Ngải Vi vừa ghen tị với điều này cũng vừa hy vọng, rằng cô ta có thể đạt được cuộc sống mới.

Nghĩ đến đây, Ngải Vi cùng Khố Tạp không thể không liếc nhìn nhau.

Khố Tạp cũng không biết nói chuyện yêu đương như thế nào, chỉ biết vươn tay nắm lấy tay của Ngải Vi, ôm cô ta vào lòng.

Du Trạch lười xem hai người đang ngược đãi động vật nhỏ, nên quay đầu nhìn về phía Thời Thương Tả cùng Ngũ Hạ Cửu ở bên kia, muốn nói chuyện một chút, kết quả bên này còn ngược đãi động vật nhỏ hơn.

Vì thế, Du Trạch bĩu môi, đành chỉ biết lắc đầu, anh ta ngồi xổm ở trên ghế da xanh, nhô đầu ra ngoài nhìn về sau.

Ngồi ở phía sau chính là Khuông Tầm.

Du Trạch nói:

"Này, cậu là hành khách xếp thứ hai trong đoàn tàu luân hồi, vậy khi nào thì cậu sẽ xuống xe?

Khuông Tầm đang ôm cánh tay lười biếng mà nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa nghe vậy cũng mở một mắt nói: "Sao anh không hỏi khi nào người xếp đầu bảng xuống xe?"

Du Trạch liếc mắt nhìn Thời Thương Tả, nhỏ giọng nói: "Tôi nghĩ có lẽ sẽ nhanh thôi."

Đợi cho Quan chủ hoàn thành xong toàn bộ trạm dừng, Thời Thương Tả cũng phải đi theo cậu rời khỏi đoàn tàu luân hồi, nên Du Trạch đoán, có thể Thời Thương Tả muốn xuống xe khi nào thì xuống lúc ấy.

Khuông Tầm nhíu mày, liếc mắt nhìn hai cái đầu dường như đang nằm cùng nhau, xem như đã hiểu rõ mà gật đầu.

Ngay lập tức, Khuông Tầm đã trả lời Du Trạch:

"Tôi sao, đợi cho tôi kiếm đủ tiền thì tôi sẽ xuống xe."

Du Trạch: "Cậu vẫn còn thấy chưa đủ tiền?"

Khuông Tầm: "Có ai không thích được nhiều tiền hơn đâu?"

"Vậy thì cậu phải cẩn thận một chút, đừng đùa với lửa, đến lúc đó...."

Đừng để chuyện không thể xảy ra lại xảy ra.

Du Trạch chưa nói xong, Khuông Tầm đã hiểu được liền đưa tay ra làm dấu ok.

Mà bên kia, Ngải Vi cùng Khố Tạp liếc nhìn nhau, từ giữa đối thoại của Yên Đại Tử và lão K mà đưa ra một kết luận.

Người đứng nhất bảng xếp hạng đoàn tàu luân hồi cùng hành khách xếp thứ hai, thứ ba đều đang có mặt ở trên đoàn tàu này?

Là ai?

Không cần phải nghĩ nhiều, Ngải Vi lén nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh Quan chủ, anh ta trước đó đã ngụy trang thành NPC "A Tả"

Xem ra "A Tả" này có lẽ chính là Z.

Còn có người đàn ông "Khâu Triết" mà Quan chủ đã gϊếŧ chết kia.

Lúc ấy, khoảnh khắc "Khâu Triết" lấy đạo cụ ra, thật sự đã làm đám người Ngải Vi cùng Khố Tạp sợ hãi, không ngờ"Khâu Triết" này cũng là hành khách ngụy trang thành NPC.

Như vậy hành khách "Khâu Triết" này là người nào, và có hận thù gì với Quan chủ?

Ngải Vi có một số phỏng đoán trong lòng, nhưng cô ta vẫn cần quay lại sảnh chờ khởi động lại trước khi xác nhận.

Không bao lâu, đoàn tàu luân hồi đã đến trạm.

Bọn họ từ trên xe xuống, đi qua cửa kính hình vòm tiến vào đại sảnh chờ xe.

Mà lúc này, đang có không ít người tụ tập ở trước màn hình bảng xếp hạng, bàn tán điều gì đó với vẻ phấn khích hoặc ghen tị.

Trung tâm của cuộc thảo luận tất nhiên là về Du Trạch.

Và hiển nhiên còn có tên của một hành khách khác đã mất, Duke.

Tên của "Yên Đại Tử" đã biến thành màu xanh, điều này ở trong đoàn tàu luân hồi chính là đại diện cho hành khách này đã thông qua ga cuối cùng.

Chỉ cần trở về hiện thực sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

Không còn lo lắng sợ hãi về Xa Hạ Thế Giới, chỉ cần hơi bất cẩn một chút thì sẽ mất mạng.

Mà danh hiệu "Duke" xếp hạng thứ tư đã biến mất, có nghĩa người đó đã chết, các thứ hạng sau đã có thể theo kịp.

Hiện tại danh hiệu "Quan chủ" đã được đưa vào vị trí thứ tư.

Mà chờ cho Du Trạch trở lại thế giới thật, thì danh hiệu "Yên Đại Tử" cũng sẽ biến mất, "Quan chủ" sẽ lại tiến thêm một bước, trở thành hạng thứ ba.

"Thật sự có người đi xong hết mười ba trạm dừng và có thể rời khỏi đoàn tàu luân hồi."

"Tôi còn nghĩ người đi được hết điểm dừng chính là Z xếp hạng thứ nhất, hoặc là lão K xếp thứ hai, thật không ngờ lại là Yên Đại Tử."

"Dù sao người ta cũng xếp hạng thứ ba, so với chúng ta lợi hại hơn nhiều."

"Quả thật, sinh mệnh mà người đó có được chắc chắn không ngắn, nhưng trước hết họ đã vượt qua tất cả các điểm dừng. "

"Tôi nghe nói hành khách xếp hạng thứ nhất và thứ hai đều đã dùng một trong những quyền hạn của vé tàu đường sắt....Thật ra thì bọn họ đã sớm có thể rời khỏi đoàn tàu luân hồi này rồi."

"Vậy vì sao lại không đi?

"Nếu là tôi, tôi còn ước trạm dừng tiếp theo chính là trạm dừng cuối cùng."

"Ai biết người ta nghĩ gì."

Bên kia thảo luận rất hăng say, đám người Ngũ Hạ Cửu cũng không có đi qua.

Bọn họ cùng bọn người Ngải Vi, Khố Tạp tạm biệt rồi tách ra, ở trong đại sảnh chờ xe đợi một lúc, rồi trở về hiện thực qua cánh cửa gỗ hình vòm.

Du Trạch hoàn toàn mất đi ký ức về chuyến đoàn tàu luân hồi, nhưng mà vẫn còn nhớ rõ bọn họ, anh ta nhớ được bọn họ là có quen biết ở trong thế giới thật, sau đó trở thành bạn bè.

Ngũ Hạ Cửu nhìn khuôn mặt nở nụ cười sáng rực của Du Trạch, anh ta thề rằng muốn tìm một người bạn gái, sau đó đã đăng ký tham gia một buổi hẹn hò ở nơi đó.

"Ha, lấy điều kiện của tôi, đến lúc đó chắc chắn sẽ rất được chào đón ở trong sự kiện hẹn hò, và còn có thể được lòng nhiều người nhất, trở thành người đàn ông số một trong những chàng trai chưa vợ."

Du Trạch nhướn mày đắc ý nói.

Thời Thương Tả ồ một tiếng: "Với dáng vẻ râu ria xồm xoàm này của anh sao?"

Du Trạch sờ cằm của mình, đúng là có chút chán chường.

Anh ta nói: "Buổi chiều tôi phải đi tạo lại kiểu dáng, nếu không thì mọi người đi cùng tôi cho tôi lời tham khảo? Đây chính là chuyện cả đời người của tôi đó nha."

Ngũ Hạ Cửu nghe vậy không thể không nở nụ cười, nói được.

Buổi chiều, Du Trạch không chỉ làm tóc, mà còn mua quần áo mới, và trang điểm để đi tham gia hoạt động yêu đương.

Ngũ Hạ Cửu cùng Thời Thương Tả vẫn chú ý đến tin tức ở bên thủ đô.

Quý Tư Nghị nghị đột nhiên chết, nhà họ Quý đều rối loạn.

Thời điểm này chính là cơ hội tốt cho để Cố Mộ Sâm cậu của Ngũ Hạ Cửu ngư ông đắc lợi, quậy đục nước lên một chút, tốt nhất là có thể một lần gϊếŧ chết nhà họ Quý.

Về phần ông Quý, Ngũ Hạ Cửu đối với người cha này đã không có chút tình cảm nào, cậu cũng không dự định sẽ để cho ông Quý biết được về sự tồn tại của cậu.

Ngay cả Quý Tư Nghị, trước khi anh ta chết, Ngũ Hạ Cửu cũng không có cho anh ta thấy được diện mạo thật sự của mình.

Điều này cũng không quan trọng, bởi vì từ lâu trong mắt của Ngũ Hạ Cửu, Quý Tư Nghị cũng đã là một người đáng chết.

Tạ Bàn đã đi cùng bọn họ liên tiếp vào hai cái Xa Hạ Thế Giới, lúc sau sẽ khong còn đi cùng nữa.

Về chuyện này của Tạ Bàn, lúc sau Tạ Cổ Lâm còn tự mình tìm tới nói lời cảm ơn bọn họ.

Ngũ Hạ Cửu còn hai trạm dừng.

Về phần bốn người Phương Tử, Đường Vân Ti, Lộ Nam cùng Chung Nam thì Chung Nam chỉ còn lại một trạm dừng, còn ba người kia cũng giống Ngũ Hạ Cửu đều còn lại hai trạm dừng.

Cho nên bọn họ quyết định vẫn đăng ký cùng nhau ở lần kế tiếp.

Phương Tử đem cánh tay gối lên phía sau đầu, nói:

"Không ngờ đã tới đây nhanh như vậy."

Lộ Nam nói: "Đúng vậy, lần đầu tiên tôi dùng thân phận hành khách mới, trải nghiệm qua đoàn tàu luân hồi ở Xa Hạ Thế Giới, nhưng lúc này giống như chỉ mới ngày hôm qua."

Nhưng thật ra, khoảng cách lần đầu tiên đã trôi qua thật lâu.

Chỉ sau khi anh ta trở thành bạn đồng hành với Ngũ Hạ Cửu, mới có thể đi liên tiếp qua không ít trạm dừng.

Ngũ Hạ Cửu: "Lúc này mọi người nghỉ ngơi trong bao lâu?"

Đường Vân Ti: "Một tuần được không, cũng để cho Chung Nam chuẩn bị một chút."

Phương Tử: "Tôi không có ý kiến."

Chung Nam hít sâu, nói:

"Vậy trước một ngày đi vào đoàn tàu luân hồi, tôi sẽ xin với phía trên một chút, mọi người có thể đi theo tôi vào khu vực gấu trúc, xoa xoa gấu trúc một chút."

"Tất cả mọi người sẽ được hưởng chút may mắn."

Ngũ Hạ Cửu không kìm được bật cười, phúc lợi này thật không tệ nha.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 96: Nhà tang lễ An Lạc (1)


【[ Số tàu]: [Tổng số hành khách ngồi tàu], [hành khách mới], [số người có thể đăng ký], [đã đăng ký], [tình trạng]】

【Đoàn tàu luân hồi: 9 người, 3 người, 6 người, 0 người, đợi xuất phát 】

Số người đăng ký đoàn tàu luân hồi lần này, vừa lúc cũng đủ cho sáu người bọn họ, vì thế

Lần này số người đăng ký ở đoàn tàu luân hồi lần này có thể báo danh đủ sáu người bọn họ, vì vậy, sau khi nhìn thấy ở trong danh sách đăng ký, Ngũ Hạ Cửu đã gọi cho đám người Phương Tử đến để đăng ký cùng.

Trước khi đoàn tàu xuất phát, bọn họ cùng nhau đi tới đại sảnh chờ xe.

"Thật sự hiếm thấy, chỉ có sáu người chúng ta là hành khách cũ trên chuyến tàu lần này."

Lộ Nam không nhịn được cười nói.

Phương Tử: "Nếu không có hành khách mới đến thì còn tốt hơn."

Chung Nam không nhịn được chắp hai tay cầu nguyện:

"Hy vọng đoàn tàu lần này có thể khiến cho chúng ta thoải mái một chút."

Ngũ Hạ Cửu nâng cổ tay nhìn thời gian trước mắt, nói: "Đi thôi."

Sau khi bọn họ đi lên đoàn tàu, thì đoàn tàu luân hồi đã giao cho Đường Vân Ti nhiệm vụ hướng dẫn cho hành khách mới.

Anh ta mở cánh cửa của một toa hành khách khác, tổng cộng có ba người hành khách mới, hai nam một nữ.

Sau khi nói xong về quy tắc, thì hành khách mới sẽ được nhận biệt hiệu ở vòng tay, xem ra cô gái tuổi không tính là lớn này tên là Kim Miêu, ngoài ra hai chàng trai còn lại thì tên là Cật Đậu Nhân và A Thái.

Xa Hạ Thế Giới đưa ra gợi ý...

【Công việc chuyên môn của mọi người chính là làm việc túc trực bên linh cửu, và cần phải đến nhà tang lễ, để trông coi xác giám đốc nhà tang lễ Kỷ Tiến Tiền ba ngày ba đêm, giữa đường không được rời khỏi nhà tang lễ.】

【Mời mọi người sống bảy ngày ở trong nhà tang lễ, đoàn tàu luân hồi sẽ đến đón và đưa hành trở về vào lúc chín giờ tối ngày thứ bảy. Mong hành khách có thể giữ vé xe của chính mình và lên tàu trong thời gian quy định. 】

【Cuối cùng, chúc mọi người có chuyến đi vui vẻ.】

Xem xong thông tin, Chung Nam không nhịn được nói: "Trông coi xác cũng chỉ cần ba ngày ba đêm, nhưng thời gian ở Xa Hạ Thế Giới lại là bảy ngày."

"Xem ra có thể sẽ có chuyện gì đó xảy ra khi chúng ta trông coi xác."

Còn chưa nói xong, Chung Nam phát hiện trong vòng tay lại thay thông tin mới

【Đã trông coi xác của giám đốc Kỷ Tiến Tiền: 0 ngày.】

Ngũ Hạ Cửu thấy vậy không kìm được nhướn mày, nói: "Nếu túc trực bên linh cữu không hết ba ngày ba đêm, vậy thì chúng ta không thể lên xe rời đi."

Kim Miêu là hành khách mới, dáng người cùng vẻ ngoài đều toát vẻ dễ thương của cô gái nhỏ nhắn.

Cô ấy không nhịn được rụt rè hỏi: "Không thể lên xe....Vậy sẽ chết sao?"

Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn cô ấy một cái: "Sẽ không chết, nhưng sẽ vĩnh viễn ở lại Xa Hạ Thế Giới và phải trải qua những chuyện kinh khủng."

Ba hành khách mới nghe vậy, nét mặt đều có chút lo sợ.

Đoàn tàu luân hồi dừng lại, sau khi bọn họ đi xuống, trước mặt bọn họ có chút mênh mông, cách đó không xa chỉ có một tòa nhà.

Chính là nhà tang lễ mà bọn họ chuẩn bị đi qua.

Dựa theo con đường phía trước mà đi, không bao lâu thì nhà tang lễ đã ở gần ngay trước mắt.

Nhìn sơ qua, kiến trúc có hơi cũ nát, trông nó có vẻ lâu đời nhưng vẫn sạch sẽ, ngoài ra cửa lớn rộng mở, bên trong còn có mấy chiếc xe tang dùng để kéo xác.

Bên ngoài cửa có tên của nhà tang lễ, là dùng màu sơn đỏ quét lên. Nhà tang lễ An Lạc.

"Nhà tang lễ An Lạc, cái tên này không tệ, được chết an lạc."

Phương Tử vui vẻ.

Ngoài cửa không có người trông cửa, bọn họ có thể trực tiếp đi vào.

Trong nhà tang lễ có nhiều khâu, giống như có nơi phụ trách tiếp đón người nhà của người chết, mà nơi cấp thông tin danh tính là ở chỗ bàn bạc về công việc quàn linh cữu và mai táng.

Còn có phòng tư vấn quàn và chôn, xưởng hỏa táng, hoặc là phòng trang điểm, chính là để trang điểm, chỉnh sửa lại dung nhan cho người chết.

Ngoài ra, còn có linh đường dành riêng cho người đã mất, nơi lưu giữ tro cốt.

Đám người Ngũ Hạ Cửu đi vào nơi đầu tiên chính là đại sảnh giống như quầy lễ tân ở phía trước, không gian không nhỏ, còn có ghế sopha ngồi chờ.

Và có một bóng người đang bận rộn ở sau quầy.

Nghe thấy tiếng bước chân, người nọ ngẩng đầu, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vẻ ngoài bình thường, đáy mắt có vết xanh đen, giống như đã vài ngày không có giấc ngủ ngon.

Anh ta nhìn đám người Ngũ Hạ Cửu vừa đến, liền xoay người từ sau quầy đi ra, đi đến trước mặt bọn họ nói:

"Mọi người chính là người phụ trách túc trực bên linh cữu của giám đốc đúng không."

Thời Thương Tả gật đầu: "Đúng vậy."

Người đàn ông vươn tay nói: "Xin chào mọi người, tôi tên là Triệu Tiết Tập, là nhân viên lễ tân bàn bạc dịch vụ của nhà tang lễ an lạc, và tôi cũng tạm thời đảm nhiệm chức người phục vụ tang lễ."

Thời Thương Tả cùng Triệu Tiết Tập bắt tay, Ngũ Hạ Cửu cùng mọi người cũng giới thiệu.

Triệu Tiết Tập nói: "Tôi dẫn mọi người đến linh đường bên kia xem một chút nhé, xác của giám đốc được đặt ở nơi này."

Dứt lời, Triệu Tiết Tập đi phía trước dẫn đường.

Trong lúc đi qua đó, Thời Thương Tả nói: "Nhà tang lễ này ngoại trừ anh ra thì còn có nhân viên nào khác nữa không? Tôi thấy có vẻ không có nhiều người lắm."

Tính cách của Triệu Tiết Tập cũng khá tốt, nói chuyện chậm rãi, vừa nghe vậy liền trả lời: "Nhân viên ở nhà tang lễ của chúng tôi không tính là nhiều, hiện tại tính luôn cả tôi thì tổng cộng chỉ có sáu người."

"Nếu người giám đốc và người phục vụ tang lễ trước đây vẫn còn, thì đã là tám người ”

Nói đến đây, Triệu Tiết Tập thở dài, nói: "Giám đốc không có người thân, dựa theo tập tục nơi này của chúng tôi, sau khi người lớn tuổi qua đời, thông thường là sẽ do người thân và con cái ngày đêm trông nom ở linh đường, để tiếp đón người thân hoặc bạn thâm giao của người mất đến đây phúng điếu."

"Cần quàn bảy ngày bảy đêm...."

"Đây là ngày đầu tiên sau khi giám đốc qua đời, chúng tôi đã làm tang lễ cho ông ấy, sau đó mời mọi người đến đảm nhiệm vai trò người thân, bạn bè để túc trực bên quan tài của quản lý."

Quàn đến bảy ngày bảy đêm....

Nhưng nhiệm vụ của đoàn tàu luân hồi đưa cho bọn họ lại chỉ cần túc trực bên quan tài ba ngày ba đêm là được.

Ngũ Hạ Cửu chú ý lời nói trước đó của Triệu Tiết Lập, cậu nói: "Người phục vụ tang lễ trước đây đã rời khỏi nơi đây rồi sao?"

Triệu Tiết Tập: "Không có, người phục vụ tang lễ trước đó chính là Trịnh Hạo Thừa cũng đã chết, người nhà của anh ta đều ở bên ngoài vùng, quan hệ cũng không tốt, họ nói là không thể đến được."

"Thế nhưng, Trịnh Hạo Thừa cùng Hạ Đan là thợ thẩm mỹ cho nhà tang lễ của chúng tôi, chính là người yêu của nhau."

"Hiện tại Hạ Đan đang giúp đỡ trông coi bên linh cữu...Đến rồi, nơi này chính là linh đường."

Triệu Tiết Tập nói đến đây thì ngừng bước chân, nghiêng người chỉ cho bọn họ xem.

Ngũ Hạ Cửu tạm thời đem câu hỏi mà cậu nghi ngờ nuốt xuống bụng, nhìn về phía linh đường.

Vải trắng, di ảnh, hoa màu trắng, quan tài....

Từ cửa bước vào, là di ảnh của người giám đốc Kỷ Tiến Tiễn được treo trên bức tường ở giữa, đối diện với bọn họ, mà phía dưới di ảnh chính là quan tài nơi cất giữ thi thể của Kỷ Tiến Tiền.

Bao xung quanh quan tài là hoa tươi màu trắng.

Ngũ Hạ Cửu không thể không nhìn về di ảnh của Kỷ Tiến Tiền, dáng vẻ ông ta khoảng chừng hơn năm mươi tuổi, đeo mắt kính, tóc đã nhuốm bạc, khuôn mặt có nếp nhăn, nét mặt còn có chút nghiêm túc, thoạt nhìn không phải là người dễ ở chung.

Triệu Tiếp Tập nói: "Mọi người cần ở trong phòng này để túc trực bên linh cữu của giám đốc."

"Ban ngày hay buổi tối đều phải ở trong nhà tang lễ, nếu mỏi mệt có thể luân phiên thay thế lẫn nhau, nhưng ban ngày không được ngủ, thời điểm buổi tối không có ai thì có thể nghỉ ngơi một chút."

"Quan trọng cần phải chú ý là, ở trong nhà tang lễ cấm chơi những trò chơi, chẳng hạn như chơi đánh bài, vui đùa ồn ào, chơi mạt chược, những thứ này đều bị cấm."

"Ban ngày phải đốt giấy tiền vàng bạc đúng giờ, mỗi ngày đều phải đốt một hộp."

"Bên kia có ghi khoảng thời gian, buổi tối cũng cần phải đốt, hơn nữa cần phải giữ cho lửa cháy không tắt."

Nói đến đây, Triệu Tiết Tập đưa tay chỉ vào bảy cái hộp giấy, còn có một cái chậu than và một bảng thời gian được treo ở trên tường phía trên các hộp giấy.

Ngũ Hạ Cửu và mọi người đi qua nhìn, thời gian được sắp xếp là....Buổi sáng chín giờ bắt đầu đốt giấy tiền vàng bạc, đến mười một giờ thì ngừng.

Buổi chiều hai giờ bắt đầu đốt giấy tiền vàng bạc đến bốn giờ ngừng.

Buổi tối chín giờ bắt đầu đốt giấy tiền vàng bạc, cho đến sáu giờ sáng, không được gián đoạn giữa chừng.

Xem ra thời gian đốt vàng mã buổi tối, cần phải có người canh chừng.

Thời điểm quàn thì quan tài không cần đóng kín.

Cũng vì vậy, khi bọn họ đến gần quan tài, thì có thể thấy nắp quan tài vẫn chưa được đóng lại.

Xác của Kỷ Tiến Tiền nằm ở trong đó, dung mạo đã được chỉnh sửa lại rất tốt, trên mặt được trang điểm, thoạt nhìn rất tự nhiên, giống như ông ta chỉ đang ngủ bình thường.

Chỉ khi nhìn rõ hơn, mới thấy được khuôn mặt nhợt nhạt của ông ấy.

Trên người Kỷ Tiến Tiền mặc một bộ âu phục, hai tay đan chéo nằm ở bụng, trong tay cầm một bó hoa màu trắng.

Thấy đám người Ngũ Hạ Cửu cúi đầu nhìn về phía quan tài.

Triệu Tiết Lập nói: "Trong nhà tang lễ An Lạc của chúng tôi cũng có nhà ăn và ký túc xá ở ngay phía sau, lát nữa tôi sẽ dẫn mọi người đi sang bên đó xem qua một lần."

"Thời điểm buổi tối mệt thì có thể luân phiên thay nhau, những người khác có thể đi vào trong ký túc xá nghỉ ngơi."

Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Đợi trong chốc lát, Triệu Tiết Tập dẫn bọn họ từ trong linh đường đi ra.

Ở đây không chỉ có một cái linh đường, dù sao vẫn còn những xác khác cũng cần gửi đến, để sắp xếp tạo điều kiện cho người nhà và bạn bè thân thích đến tiếc thương.

Ví dụ như đi bộ xa hơn một chút, cách nhau hai phòng là phòng cất giữ xác của người phục vụ tang lễ lúc trước, Trịnh Hạo Thừa.

Nhưng mà, Triệu Tiết Tập không có dự định sẽ dẫn bọn họ đi qua bên đó nhìn một chút, vì vậy anh ta liền rời khỏi phòng sắp xếp linh cửu, đi ra ngoài.

Đám người ngũ Hạ Cửu dự tính khi trở về sẽ đi qua đó xem xét một chút.

Trên đường mà Triệu Tiếp Tập dẫn bọn họ đến nhà ăn cùng ký túc xá, bọn họ nhìn thấy một người phụ nữ trên ba mươi tuổi, tóc xoăn dài, trang điểm quyến rũ, môi đỏ mọng, mặc trang phục công sở, chân mang giày cao gót, khi đi trên đường, giày cao gót phát ra tiếng động riêng biệt.

Triệu Tiếp Tập giới thiệu cho bọn họ một chút:

"Đây chính là Uông Linh, là quản lý Uông, cũng là giám đốc của nhà tang lễ An Lạc của chúng tôi, và còn là người hướng dẫn trung tâm dịch vụ."

"Chủ yếu chịu trách nhiệm trong việc kiểm tra giấy chứng tử và giấy chứng minh của người chết. Sau đó đăng ký thông tin."

Và nhân viên lễ tân người sẽ bàn bạc về công việc là Triệu Tiết Tập sẽ giới thiệu trước những việc cần chú ý về xe tang cho người nhà, còn phải phụ trách sắp xếp phòng vĩnh biệt.

Công việc của nhân viên phục vụ cho tang lễ mà anh ta tạm thời đảm nhiệm còn phải làm là tiếp đãi khách, quản lý tro cốt được gửi lại, phục vụ ở phòng truy điệu cùng với bán đồ dùng dành cho mai táng.

Cả hai công việc đều không phải việc nhẹ nhàng gì, nhưng tất cả đều do Triệu Tiết Tập đảm nhiệm.

Trước đó Triệu Tiết Tập ở sảnh trước bận rộn như vậy cũng vì như thế.

Chợt nghe được Uông Linh hỏi:

"Thông tin khách hàng đăng ký mà tôi nhờ cậu sắp xếp lại đã sắp xếp xong chưa?"

Triệu Tiết Tập: " Xong rồi, một lát tôi sẽ giao cho cô."

Uông Linh nhếch đôi môi đỏ mọng nở nụ cười, nói: " Cậu làm việc thì tôi rất yên tâm, vậy tôi ở văn phòng chờ cậu, nhanh lên một chút."

Nói xong, Uông Linh chỉ hơi gật đầu với đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thượng Tả, giẫm giày cao gót xoay người rời đi.

Triệu Tiết Tập đợi Uông Linh rời đi, mới tiếp tục mang theo đám người Ngũ Hạ Cửu đi về phía trước.

Phương Tử đi chậm hai bước, kéo lấy cánh tay Lộ Nam nhỏ giọng nói:

"Này, quản lý Uông đem công việc của cô ta giao cho Triệu Tiết Tập?"

Lộ Nam gật đầu, thấp giọng nói: "Dùng chức vụ chèn ép."

Phương Tử chậc chậc hai tiếng.

Nhìn dáng vẻ của Triệu Tiết Tập, có lẽ đã sớm quen với điệu bộ này của Uông Linh.

Không biết những người khác trong nhà tang lễ An Lạc này sẽ như thế nào.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 97: Nhà tang lễ An Lạc (2)


Đợi cho Triệu Tiết Lập dẫn bọn họ đi xem xong căn tin cùng ký túc xá, sau đó anh ta đã rời đi, để cho bọn họ tự trở lại linh đường bên kia, dù sao thời gian cũng đã gần đến chín giờ, cần phải đốt giấy tiền vàng bạc.

Ngũ Hạ Cửu nhìn theo bóng dáng Triệu Tiết Tập dần dần biến mất.

Phương Tử nói: "Chắc là anh ta đi đến báo cáo công việc với quản lý Uông."

"Ừm." Ngũ Hạ Cửu gật đầu: "Chúng ta trở về đi."

Kim Miêu, Cật Đậu Nhân và A Thái đều có chút hiểu chuyện, dọc đường đi đều ngoan ngoãn theo sau Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả.

Nhưng có thể thấy, Cật Đậu Nhân và A Thái đều đang kìm nén và muốn nói chuyện.

Suốt một đường đi đến linh đường nơi đang đặt cái xác, bọn họ cũng không có gặp mặt người nào.

Sau khi vào lại căn phòng đặt người giám đốc Kỷ Tiến Tiền, Đường Vân Ti cùng Lộ Nam đi đến góc tường lấy một hộp giấy ra, chậu than đốt giấy tiền vàng mã được đặt ở bên trái quan tài một chút.

Cật Đậu Nhân nhịn không được hỏi: "Trong bảy ngày này, chẳng lẽ chúng ta đều phải ở cùng một chỗ với cái xác của Kỷ Tiến Tiền sao?"

"Tôi thấy thông tin đưa ra chỉ cần trông coi cái xác ba ngày ba đêm, giữa lúc ấy không thể rời khỏi nhà tang lễ, nhưng có thể rời khỏi linh đường đúng không?"

"Trong bảy ngày, chỉ cần thực hiện đủ điều kiện ba ngày ba đêm để hoàn thành nhiệm vụ, nói cách khác thì chúng ta không cần luôn đợi ở trong này, mọi người có thể chia nhau đến đây mà nhỉ?"

Cật Đậu Nhân đã lắng nghe Triệu Tiết Tập kia nói có thể luân phiên thay thế.

Cậu ta cũng không muốn mỗi phút mỗi giây đều ở cùng cái xác này chung một phòng, huống chi, cái xác này ai biết có khi nào...

Ba ngày thì cậu ta còn có thể chịu được, bảy ngày thì, coi như thôi.

Thời Thương Tả: "Tất nhiên, cậu có thể không rời khỏi nhà tang lễ, nhưng chính xác thì có thể rời khỏi linh đường, vào lúc cậu mệt thì cậu cũng có thể quay về ký túc xá nghỉ ngơi."

Nhưng không để Cật Đậu Nhân kịp vui vẻ.

Phương Tử híp đôi mắt màu xanh, nói tiếp:

"Nhưng mà, nếu cậu không muốn đợi ở linh đường, vậy cậu có chắc chắn ở trong bảy ngày này cậu có thể trông coi đủ ba ngày ba đêm không?”

"Nếu như không đủ điều kiện này, thì cậu sẽ không thể đi lên đoàn tàu luân hồi để trở về."

"Còn nữa, thông thường mà nói, những người ở một mình là người dễ chết nhất."

"Nếu cậu vẫn muốn trở về nghỉ ngơi, thì chúng tôi cũng không ngăn cản, nhưng đừng quên nơi này chính là nhà tang lễ, cẩn thận vào lúc khi chỉ một mình gặp được chuyện gì."

Phương Tử càng nói, nét mặt Cật Đậu Nhân càng trắng.

Cuối cùng Cật Đậu Nhân hoang mang mà cắt ngang lời nói của Phương Tử, nói: "Tôi, tôi cũng không trở về một mình, còn hai người...."

Cậu ta quay đầu nhìn về phía hai người hành khách mới.

Kim Miêu nhỏ giọng nói: "Tôi là con gái, lại không ở cùng ký túc xá với anh."

"Huống chi, tôi cũng không dự tính sẽ trở về."

Buồn cười, cô ta đi theo Cật Đậu Nhân cũng là hành khách mới thì làm gì có cơ hội sống, tất nhiên là phải đi theo những hành khách cũ.

Hành khách cũ làm gì, thì cô ta cũng đi theo làm vậy.

Mà A Thái cũng nói: "Tôi cũng không trở về."

Sắc mặt Cật Đậu Nhân xanh xanh trắng trắng.

Lúc sau cậu ta cũng không thèm nhắc lại, xem ra cũng không dự tính vào lúc tối mệt mỏi sẽ trở về nghỉ ngơi một mình nữa.

Đến gần chín giờ, Thời Thương Tả lấy ra một chồng giấy, rồi rút ra một tờ giấy bỏ vào trong chậu than, châm lửa, bắt đầu đốt cháy, ngọn lửa dần lớn hơn một chút.

Mà Ngũ Hạ Cửu cũng đến gần rút ra một tờ giấy bỏ vào chậu than.

Kim Miêu thấy vậy không thể không hỏi:

"Tôi, có thể giúp anh đốt giấy tiền vàng bạc."

Ngũ Hạ Cửu liếc nhìn cô ấy một cái, đem một xấp giấy đưa cho Kim Miêu nói: "Đốt chậm một chút, phải chắn chắn ngọn lửa không tắt, chỉ cần đốt đủ hai tiếng là được, mười một giờ là có thể ngừng."

Sau đó bắt đầu lại vào lúc hai giờ chiều.

Có một đồng hồ treo trên vách tường của linh đường.

Kim Miêu gật gật đầu, nhận lấy sấp giấy đi qua ngồi bên cạnh chậu than.

Cật Đậu Nhân nhìn thấy cô ấy chỉ lấy từng tờ giấy, động tác giống như của Ngũ Hạ Cửu trước đó, lúc này lại nhịn không được nói:

"Vì sao cô không đem sấp này bỏ vào hết đi, đỡ tốn sức."

Tay Kim Miêu đang rút giấy ra dừng một chút, có hơi bối rối ngẩng đầu nhìn về phía đám người Ngũ Hạ Cửu.

Ngũ Hạ Cửu nhướn mày nói:

"Buổi sáng hai tiếng, buổi chiều hai tiếng, mà buổi tối cần phải đốt giấy liên tục cho đến sáu giờ sáng, thời gian này là chín tiếng."

"Một ngày một đêm cộng lại là hơn mười ba tiếng."

"Thùng giấy chỉ có bảy, một ngày đốt một thùng."

"Nếu ban ngày đốt hết giấy, vậy buổi tối không đủ thì phải làm sao?"

"Không đủ thì không đủ thôi."

Cật Đậu Nhân bĩu môi nói.

Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn cậu ta một cái, thản nhiên đáp:

"Nếu không đủ, lửa cháy bị tắt, vậy cậu đoán xem buổi tối sẽ xảy ra chuyện gì?"

Cật Đậu Nhân biến sắc, cố gắng kìm lại trả lời:

"Tôi, tôi làm sao biết sẽ xảy ra chuyện gì."

"Ừm, cậu không biết, tôi cũng không biết."

Ngũ Hạ Cửu nói: "Cho nên, ở Xa Hạ Thế Giới này có một số việc phải cẩn thận một chút, nhất là khi có thời gian quy định."

Nói xong cậu nhìn về phía Kim Miêu:

"Cứ đốt từ từ như vậy, chỉ cần chắc chắn là ngọn lửa không tắt là được."

"Được."

Kim Miêu nghe vậy lập tức gật đầu.

Sắc mặt Cật Đậu Nhân không được tốt cho lắm, nhưng cũng không nói gì thêm.

Ngọn lửa bùng cháy, khiến cho gian phòng có một chút mùi hương khói.

Ngũ Hạ Cửu đi dạo một vòng quanh linh đường, cuối cùng trở lại chỗ quan tài có xác của Kỷ Tiến Tiền, cậu cúi đầu nhìn.

Thời Thương Tả liền đứng ở bên cạnh Ngũ Hạ Cửu, một lát sau nghe Ngũ Hạ Cửu hỏi:

"A Tả, anh có hiểu điều kiện thời gian của ba ngày ba đêm như thế nào không?"

"Là một người chỉ có hai mươi bốn giờ đều phải chờ đợi ở linh đường đúng không?"

"Hay là, trong lúc chúng ta đốt giấy tiền vàng bạc, chờ ở linh đường thì đã tính là một ngày một đêm?"

"Hoặc là ba ngày ba đêm tổng cộng có bảy hai tiếng, mà chúng ta chỉ cần túc trực đủ bảy hai tiếng trong vòng bảy ngày là được?"

Những điều này cái nào cũng có thể, những cũng không biết điều kiện thời gian nào mới có thể làm đầy đủ với thông tin đã đưa ra trong Xa Hạ Thế Giới.

Nói xong, Ngũ Hạ Cửu ngẩng đầu.

Thời Thương Tả nói: "Có thể thử nghiệm một chút."

"Chỉ định ba người, thử nghiệm ba thời gian, trong khoảng thời gian này không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Ngũ Hạ Cửu gật đầu, sau đó cả hai đem ý tưởng của mình nói cho những người khác biết.

Đường Vân Ti: "Vậy người nào sẽ thử nghiệm?"

Ngũ Hạ Cửu nhìn về phía Kim Miêu, nói:

"Kim Miêu phụ trách đốt tiền vàng, cô chỉ có thể rời khỏi linh đường khi không phải vào lúc đốt vàng mã, nhưng vào lúc đốt vàng mã thì cô chỉ có thể đợi ở trong này."

"Cô có đồng ý không?"

"Đồng ý, tôi có thể." Kim Miêu gật đầu nói.

A Thái lúc này cũng chủ động nói:

"Tôi có thể là người thứ ba thử nghiệm, thời gian đợi ở linh đường có thể cộng đủ hai mươi bốn tiếng."

"Nếu thời gian một ngày như vậy đã đủ, đến lúc đó trong vòng tay sẽ đưa ra tiến độ đã gia tăng được một ngày, thì xem như thí nghiệm thành công."

"Nhưng nếu sau khi đủ hai mươi bốn giờ, mà vòng tay đưa ra tiến độ trông coi xác của Kỷ Tiến Tiền vẫn là 0 ngày, vậy thì thử nghiệm liền thất bại đúng chứ."

Ngũ Hạ Cửu: "Chính là như vậy, hơn nữa cậu cũng phải chú ý thời điểm ở linh đường có đốt giấy tiền vàng mã hay không, thì đều vẫn phải rời đi một chút."

A Thái lên tiếng: "Được."

Chung Nam: "Vậy tôi sẽ là người thứ nhất thử nghiệm, bất quá hôm nay đã không đủ hai mươi bốn tiếng, cho nên, phải bắt đầu từ ngày mai vậy."

Nói cách khác, là bắt đầu từ rạng sáng ngày mai nối liền đến buổi tối.

Thời gian ba tiếng thử nghiệm đều đã đủ người, sau đó Ngũ Hạ Cửu quyết định đi đến linh đường của người phục vụ tang lễ Trịnh Hạo Thừa xem một chút.

Nhưng Kim Miêu cần đốt vàng mã đến mười một giờ, không thể rời khỏi, nên Chung Nam đã nói sẽ ở lại linh đường chờ đợi cùng.

Chung Nam nói xong, Cật Đậu Nhân cũng nói sẽ ở lại.

Ngũ Hạ Cửu nhìn ra Cật Đậu Nhân không muốn nhìn thấy người chết, không thì cứ để cậu ta ở lại đây đợi, mà cậu ta cũng không nói gì.

Ba người ở lại linh đường của Kỷ Tiến Tiền, Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả và đám người còn lại thì đi ra ngoài.

Sau các gian phòng ngăn cách bởi hai linh đường, thì chính là linh đường của Trịnh Hạo Thành.

Còn chưa đi vào, Ngũ Hạ Cửu đã nhìn thấy bóng dáng của một phụ nữ bên trong linh đường, cũng không phải là Uông Linh, mà là một người phụ nữ khác với mái tóc dài thẳng.

Cô ta cũng hơn ba mươi tuổi, trên mặt không có trang điểm, để mặt mộc, cho nên nét mặt của cô ta có chút tái nhợt và mỏi mệt, không hẳn là rất có tinh thần.

Cô ta mặc bộ quần áo màu đen, trên chân đi giày trắng, có thể thấy cô ta vừa đốt xong giấy tiền, vì ngọn lửa trong chậu than còn chưa cháy hết.

Mà lúc này cô ta đang đứng ở cạnh quan tài có xác của Trịnh Hạo Thừa, nét mặt thất thần nhìn vào trong đó.

Ngũ Hạ Cửu đoán được, người này hẳn là bạn gái của Trịnh Hạo Thừa mà Triệu Tiếp Lập đã nói, chính là Hạ Đan, thợ thẩm mỹ cho xác chết ở trong nhà tang lễ An Lạc.

Cho nên, hiện tại Hạ Đan là đang túc trực bên quan tài của Trịnh Hạo Thừa?

Lẽ ra cô ta phải đợi ở linh đường của Trịnh Hạo Thừa trước khi bọn họ đến nhà tang lễ.

Dù sao thì, muốn đi đến linh đường của Trịnh Hạo Thừa thì cần phải đi qua linh đường của giám đốc Kỷ Tiến Tiền.

Mà đám người Ngũ Hạ Cửu trước đó không nghe thấy tiếng chân đi qua lại ở trong linh đường.

Có thể thấy, Hạ Đan đến đây sau khi Triệu Tiết Tập dẫn bọn họ đi xem nhà ăn cùng ký túc xá.

Mặc kệ như thế nào, xem ra Hạ Đan đối với cái chết của bạn trai cũng rất đau lòng.....

Vào lúc Ngũ Hạ Cửu nghĩ như vậy, đột nhiên cậu nhìn thấy Hạ Đan hướng về cái xác trong quan tài, cô ta chậm rãi nhếch khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười giễu cợt.

Dáng vẻ này không hề có chút thương tâm cùng đau khổ, rõ ràng là cô ta đối với cái chết của Trình Hạo Thừa cảm thấy rất hả lòng hả dạ.

Ngũ Hạ Cửu thấy vậy không thể không nhíu mày.

Cậu cố ý gây ra tiếng động, rồi cất bước đi vào.

Hạ Đan nghe thấy âm thanh liền quay đầu nhìn:

"Mọi người là người túc trục bên linh cữu của giám đốc?"

"Sao cô lại biết?"

Hạ Đan câu lên khóe miệng, nhưng trên mặt không có chút ý cười nào.

Cô ta nói: "Bởi vì công việc kinh doanh ở nhà tang lễ An Lạc đang dần sa sút, gần đây cũng không có người khách nào đến."

"Mà mọi người đến không ít người, nếu không phải là người túc trực bên nhà tang lễ của giám đốc, vậy thì còn có thể là ai?"

Ngũ Hạ Cửu gật đầu, tỏ vẻ Hạ Đan đã nói đúng.

Ngay sau đó, Hạ Đan liền lạnh lùng nói:

"Các người không làm cho tốt việc túc trực bên quan tài của giám đốc, mà đến nơi này làm gì?"

Ngũ Hạ Cửu: "Túc trực bên quan tài rất nhàm chán, nên chúng tôi muốn đi dạo một vòng."

Hạ Đan hừ lạnh một tiếng: "Nhà tang lễ cũng không phải là nơi để các người mặc sức đi dạo, các người cẩn thận nếu mạo phạm đến điều cấm kỵ ở nhà tang lễ, thì chết lúc nào cũng không biết."

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Ngũ Hạ Cửu chợt lóe, cậu hỏi:

"Chúng tôi cũng chưa từng làm việc ở trong nhà tang lễ, tất nhiên là không biết cấm kỵ của nhà tang lễ là gì."

"Không bằng, cô Hạ có thể nói cho chúng tôi biết với được không?"

Hạ Đan nhíu mày: "Cậu biết tôi?"

Ngũ Hạ Cửu: "Khi chúng tôi đi vào đã gặp nhân viên tiếp tân Triệu Tiết Tập, anh ta dẫn nhóm chúng tôi đi một vòng đến nhà ăn cùng ký túc xá ở phía sau."

"Anh ta nói thợ thẩm mỹ xác chết của nhà tang lễ An Lạc cùng nhân viên tang lễ trước kia là Trịnh Hạo Thừa có quan hệ yêu đương."

"Cho nên, trước khi người nhà của Trịnh Hạo Thừa đến nhà tang lễ, đều là do cô Hạ thay họ đốt giấy tiền."

Hạ Đan nghe vậy phì cười một tiếng, vẻ chế giễu hiện lên trên mặt, nói: "Tôi cùng Trịnh Hạo Thừa đã chia tay trước khi anh ta chết."

"Hiện tại đốt giấy tiền vàng mã cho anh ta....Chẳng qua cũng chỉ là chút tình nghĩa trước đó mà thôi."

"Sau này, đừng đem tôi cùng Trịnh Hạo Thừa đặt cùng một chỗ, tôi thấy tởm lắm."

Nói đến người này, Hạ Đan hung ác liếc mắt nhìn cái xác bên trong quan tài, cô ta xoay người rời đi, bóng dáng đã rất nhanh biến mất không thấy nữa.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 98: Nhà tang lễ An Lạc (3)


Lộ Nam không thể không nhíu mày: "Ghê tởm, vì sao chứ? Trịnh Hạo Thừa đã làm chuyện gì có lỗi với cô ta sao?"

Ngũ Hạ Cửu: "Vừa rồi khi tôi đi vào, thì trùng hợp nhìn thấy Hạ Đan hướng về cái xác của Trịnh Hạo Thừa nở ra một nụ cười chế nhạo."

"Có thể thấy được, cái chết của Trịnh Hạo Thừa cũng không phải thật sự khiến cô ta đau thương buồn bã, thậm chí có thể nói là muốn vỗ tay, tỏ ý vui mừng, có tâm lý báo thù...."

"Về phần chán ghét, nói không chừng hai người trong lúc đó đã có mâu thuẫn gì đó, chẳng lẽ Trịnh Hạo Thừa bên ngoài...?"

Ngũ Hạ Cửu nâng cằm suy nghĩ về một khả năng.

Cậu cũng chỉ nói bâng quơ, ai biết cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì.

Thời Thương Tả lúc này đi đến trước chậu than, phát hiện trong những thứ được đốt trong chậu hóa ra không chỉ có mỗi tiền giấy, còn có một ít ảnh chụp, người trên hình rõ ràng là ảnh chụp chung của hai người Hạ Đan cùng Trịnh Hạo Thừa.

Thời Thương Tả nhân lúc ngọn lửa chưa đốt hết ảnh chụp, vội nhặt lên mở ra.

Trên ảnh chụp, hai người đều cười rất tươi, Hạ Đan dựa vào trên vai Trịnh Hạo Thừa, dáng vẻ rất thân mật.

Ngũ Hạ Cửu đi đến nói: "Thoạt trông tình cảm của bọn họ rất tốt, nhưng Hạ Đan lại đem vật dùng để tưởng nhớ này đốt cháy, xem như đã thật sự quyết định từ bỏ quá khứ."

Thời Thương Tả đem ảnh chụp bỏ vào trở lại trong chậu, nói:

"Nếu một người phụ nữ cảm thấy rất chán ghét một người đàn ông, mà trên căn bản tình cảm của cả hai đã từng không tệ, rất có thể là do người đàn ông này thật sự ở bên ngoài...."

Thời Thương Tả lúc này đang ngồi xổm trước chậu than, mà Ngũ Hạ Cửu vì nhìn ảnh chụp trên tay trái Thương Tả, nên đã đứng ở phía sau anh dựa vào trên vai anh, cánh tay khoác lên, tư thế của hai người rất thân mật.

Đám người Phương Tử, Đường Vân Ti cũng đã tập thành thói quen, đều tự đi tìm manh mối khác.

Mà A Thái đi theo lại có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, chỉ có điều hơi không được tự nhiên, cậu ấy nắm lấy lỗ tai, xoay đầu nhìn về nơi khác.

Ngũ Hạ Cửu nghiêng đầu, nói: "Xem ra, trước đó em đã nói đúng?"

Thời Thương Tả: "Ừm, vậy em nói xem, Trịnh Hạo Thừa có thể nɠɵạı ŧìиɦ với ai?"

Ngũ Hạ Cửu: "Vậy phải xem ở trong nhà tang lễ An Lạc này ngoại trừ Hạ Đan, Uông Linh là phụ nữ ra, thì cũng không còn người phụ nữ nào khác."

"Với công việc nhà tang lễ, đối tượng bên ngoài của Trịnh Hạo Thừa... phải là người có thể tiếp xúc lâu dài mới đúng."

Nhiều khả năng là phụ nữ làm việc trong nhà tang lễ.

Thời Thương Tả mỉm cười, thuận thế đưa hai tay ra sau, bế Ngũ Hạ Cửu đứng thẳng dậy, sau đó lại đặt cậu xuống, anh xoay người nói:

"Chính xác, cho nên lát nữa chúng ta lại đi đến nơi khác trong nhà tang lễ đi."

"Được." Ngũ Hạ Cửu ngẩng đầu nói.

Lúc này, Lộ Nam lên tiếng: "Mọi người lại đây xem, cái chết của Trịnh Hạo Thừa có vấn đề."

Ngũ Hạ Cửu cùng Thời Thương Tả và những người khác đi qua.

Lộ Nam chỉ vào cái trán cùng đôi tay lộ ra của Trịnh Hạo Thừa, nói:

"Trên trán có vết thương, một bên xương trán hẳn là đã bị đập vỡ."

"Nhưng vì Hạ Đan đã trang điểm cho cái xác, còn chỉnh sửa dung nhan cho người chết, vì thế mới không dễ nhìn ra."

"Hai tay của Trịnh Hạo Thừa không có đánh phấn, đốt ngón tay bên phải xanh tím, giống như bị cánh cửa đè vào một chút."

Phương Tử: "Nguyên nhân cái chết của Trịnh Hạo Thừa có phải từ vết thương trên trán không?"

Lộ Nam: "Cũng chưa chắc, miệng vết thương bị che lại rất nhiều, không thấy được mức độ thương tổn. Có thể vết thương chết người nằm ở bộ phận khác trên cơ thể."

Nếu muốn biết, trừ khi cởϊ qυầи áo của Trịnh Hạo Thừa ra.

Ngũ Hạ Cửu nhướn mày: "Cho nên, cái chết của Trịnh Hạo Tử có lẽ là do gϊếŧ người vì tình?"

Phương Tử: "Dù cho anh ta chết vì cái gì, thì xem như cũng không giống cái chết bình thường."

"Nơi này không có gì khác thường, chúng ta đi nơi khác của nhà tang lễ xem một chút."

Đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả liền rời khỏi quan tài nơi đặt cái xác của Trịnh Hạo Thừa.

Khi đi ngang qua linh đường của giám đốc Kỷ Tiến Tiền, thì thấy ba người Chung Nam, Kim Miêu cùng Cật Đậu Nhân đều ở bên trong, Kim Miêu vẫn còn đang đốt giấy.

Trong linh đường không có chỗ ngồi, ba người đều ngồi ở trên sàn nhà, quan tài được đặt vị trí ở giữa đối diện với cửa, phía trên quan tài chính là di ảnh của Kỷ Tiến Tiền, ánh mắt không hề có chút cảm xúc nhìn thẳng về phía cửa, khá u ám.

Lúc này Chung Nam nhìn thấy đám người Ngũ Hạ Cửu, vội đưa tay chào hỏi.

Ngũ Hạ Cửu cũng đã quay lại, cậu nhìn tư thế ngồi thoải mái của Chung Nam, có thể thấy được ghim áo gấu trúc không phát hiện có nguy hiểm, nên ban ngày, ở nhà tang lễ có lẽ là vô hại.

Sau khi chào đón xong, đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả lại tiếp tục đi đến phía trước.

Cũng chỉ có sáu người ở nhà tang lễ An Lạc, hiện tại không ngoài giám đốc Kỷ Tiến Tiền đã chết cùng người phục vụ tang lễ Trịnh Hạo Thừa ra

Còn có Triệu Tiết Lập, Uông Linh và Hạ Đan, ba người ấy bọn họ cũng đều đã gặp qua.

Lần này đi dạo trong nhà tang lễ, là vì muốn biết rõ về ba người mà bọn họ chưa nhìn thấy.

Cũng thật trùng hợp, đám người Ngũ Hạ Cửu đi chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng ai đó nhỏ giọng cãi nhau ở một góc tường.

"....Giúp anh làm nhiều chuyện như thế, vậy tiền đâu? Vì sao còn không đưa cho tôi?"

Giọng nói này dường như đang đè nén cơn tức giận.

Âm thanh của người còn lại thì vỗ về, nói:

"Cậu cũng biết tình hình hiện tại nhà tang lễ đang khó khăn, tạm thời chưa có tiền."

"Cậu đừng lo lắng, có tiền tôi chắc chắn đưa cho cậu, chẳng lẽ cậu còn sợ tôi chạy trốn sao."

"Anh dám chạy, đừng quên, anh và đám người các anh đều có nhược điểm trong tay tôi, không đưa tiền cho tôi, thì tất cả mọi người đừng nghĩ sẽ sống tốt." Giọng người đầu tiên đe dọa nói.

Một giọng nói của người khác: "Tiền tôi tuyệt đối sẽ đưa cho cậu, nhưng cậu cần phải kiên nhẫn chờ đợi vài ngày, việc làm ăn của nhà tang lễ đang dần sa sút, tôi muốn làm lại từ đầu."

"Ông già kia càng lớn tuổi càng không dám làm, còn muốn đóng nhà tang lễ rồi mang theo tiền dưỡng lão rời đi, ông ta suy nghĩ thật tốt đẹp, hừ."

Người thứ nhất không nói chuyện.

Giọng người kia nói tiếp: "Chờ cho chúng ta cùng nhau phát triển kinh doanh lại...Tiền, còn không phải muốn bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu sao."

"Chuyện chúng ta hợp tác cũng không phải là....Cậu cảm thấy tôi sẽ không bỏ ra chút tiền nào sao?

Âm lượng của một số từ được cố tình giảm xuống, như thể chúng đang nói ở bên tai, và nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.

Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, cậu không thể nghe thấy được rõ, dù sao khoảng cách xa hơn một chút, chỉ nghe thấy vài mấu chốt linh tinh, cái gì mà pháp luật vân vân.

Đúng lúc này, cuộc nói chuyện bên kia dừng lại, đám người Ngũ Hạ Cửu ăn ý mà tiếp tục đi về phía trước, nét mặt họ thản nhiên.

Hai bên gặp nhau ở chỗ rẽ.

Hai người bọn họ tất nhiên không nghĩ tới sẽ có người đi đến, biểu cảm của họ đều là giật mình, nét mặt lập tức thay đổi, nhưng nhớ đến chỗ mà bọn họ vừa đến, là một góc bí mật, tiếng nói chuyện lại vừa nhỏ, nên sắc mặt lập tức khôi phục lại bình thường.

Ngũ Hạ Cửu còn đang quan sát hai người này một lúc.

Người đi đầu có vóc dáng thấp, mặc âu phục, đeo mắt kính, thoạt nhìn là người có văn hóa, nhưng có một vết bớt màu đen ở bên trái khuôn mặt, làm phá hủy đi tổng thể khuôn mặt.

Người này có lẽ khoảng bốn mươi tuổi.

Người đi theo phía sau so với người đàn ông kia thì trẻ hơn một chút, thân hình cao lớn, mặc áo tay ngắn cùng quần yếm, lộ ra cánh tay rắn chắc mạnh mẽ.

Trên mặt người này không có cạo râu, diện mạo nhìn không quá tốt, khóe mắt xếch lên, thoạt nhìn dường như có chút hung ác.

"Mấy người là?"

Người đi đầu dừng bước chân, nhìn về phía đám người Ngũ Hạ Cửu hỏi.

Ngũ Hạ Cửu nghe ra giọng của người này, chính là người đã nói cho tiền.

Vậy người phía sau chính là người đe dọa đòi tiền.

Thời Thương Tả nói: "Chúng tôi là người đến túc trực bên nhà linh cửu của giám đốc Kỷ Tiến Tiền."

Người nọ nghe vậy đẩy kính mắt một cái, nói câu thì ra là vậy, sau đó giới thiệu nói: "Tôi là phó giám đốc nhà tang lễ An Lạc, cứ gọi tôi là Ngô Thịnh."

"Giám đốc không có người thân, trước khi sắp chết đã đem nhà tang lễ giao cho tôi, hiện tại, tôi đã tiếp quản nhà tang lễ, trở thành giám đốc nơi này."

Thời Thương Tả nhướn mày:

"Giám đốc Ngô, vậy người này là?"

Anh nhìn về người ở phía sau.

Ngô Thịnh nghe anh gọi như vậy, cười nói:

"Người này chính là người của nhà hỏa táng ở nhà tang lễ của chúng tôi, lúc thường đều làm việc ở xưởng hỏa táng, gọi là Đỗ Quốc Vinh."

"Mọi người cứ gọi là anh Đỗ là được."

Thời Thương Tả nhếch khóe miệng, không nói gì.

Những người khác cũng vậy.

Thái độ này thật ra đã làm cho Ngô Thịnh có chút xấu hổ, mà nét mặt của Đỗ Quốc Vinh còn u ám hơn, ánh mắt không thân thiện nhìn đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả liếc một cái.

Ngô Thịnh thu lại vẻ mặt, vội ho một tiếng, lại hỏi: "Mọi người không ở nhà tang lễ túc trực bên quan tài của giám đốc mà đi ra đây làm gì?"

"Nhà ăn lúc này chưa có cơm ăn đâu, mấy thợ nấu ngày thường đều đến giờ sẽ đưa cơm đến, bữa trưa hay kể cả bữa tối cũng đều đưa đến đây...."

Ngũ Hạ Cửu: "Trong nhà tang lễ có người trông coi, chúng tôi trước đó đã gặp Hạ Đan, là cô Hạ, cô ấy nói nhà tang lễ có điều gì cấm kỵ mà không thể mạo phạm."

"Nhưng mà không nói cụ thể là gì, cuối cùng có điều gì kiêng kỵ vậy."

"Chúng tôi chưa hiểu rõ nhà tang lễ này, cho nên muốn tìm người hỏi một chút."

"À, hóa ra là như vậy." Ngô Thịnh nói: "Đáng tiếc là tôi có công việc cần phải đi gấp, mà lão Đỗ cũng có mấy cái xác cần hỏa táng, cũng không có thể ở lại lâu được."

"Không thì các người đi tìm Triệu Tiết Lập hỏi đi."

"Được."

Ngô Thịnh nhìn bọn họ gật gật đầu rồi dẫn theo Đỗ Quốc Vinh rời đi.

Phương Tử không nhịn được nói: "Lại là Triệu Tiết Lập, xem ra không chỉ có mỗi Uông quản lý kia thường xuyên chèn ép anh ta, những người khác cũng sai bảo khá nhiều."

Sau khi bọn họ đi qua tiền sảnh của nhà tang lễ, Triệu Tiết Lập vậy mà không ở đây, cũng không biết đã đi đâu.

Sáu người ở nhà tang lễ, bọn họ lúc này đã gặp được năm người, còn có một người chưa gặp qua.

Vì vậy, Ngũ Hạ Cửu cùng mọi người tìm được bản đồ phân bố của nhà tang lễ được dán trên cửa, nhìn qua văn phòng của Uông Linh cùng với vị trí nơi trang điểm và nơi chỉnh sửa lại hài cốt của người chết.

Sau đó không bao lâu, bọn họ đã gặp được trợ lý của Hạ Đan, Phương Chính Triêu, một thợ ướp xác, cũng chính là công việc xử lý chuyện chống phân hủy cho cái xác trước khi trang điểm.

Công việc này có chút rắc rối, thời gian tất nhiên cũng không ngắn.

Cho nên, Phương Chính Triêu có một phòng làm việc riêng của một mình gã ta, chờ cho xử lý và ướp xác xong, thì sẽ đem cái xác đẩy đến cho Hạ Đan, hai người cùng nhau mặc quần áo cho cái xác.

Sau đó, Phương Chính Triêu sẽ trợ giúp Hạ Đan trang điểm cho cái xác

Chờ cho đám người Ngũ Hạ Cửu đi tới, thì Phương Chính Triêu đang đẩy một cái xác vừa được ướp xong ra ngoài cửa, hai bên gặp nhau ở cửa.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 99: Nhà tang lễ An Lạc (4)


Một cái xác xanh trắng lạnh như băng nằm ở trên giường đẩy, cơ thể được phủ một tấm khăn mỏng màu trắng bạc, lộ ra khuôn mặt và cổ đã được xử lý bằng chất chống phân hủy.

Ở phía sau giường đẩy chính là Phương Chính Triêu.

Gã ta cao khoảng một mét bảy, cũng không tính là cao, ngoài ra dáng người xem như cũng là loại gầy yếu, khuôn mặt không có biểu tình gì, lông mày rũ xuống, có chút u ám, khó hòa đồng.

Cho dù giường đẩy bị đám người Ngũ Hạ Cửu chặn đường, gã ta cũng chỉ ngẩng đầu nhìn một cái rồi vẫn trầm mặc như cũ, sau đó muốn đẩy giường quay lại, tìm một hướng khác rời đi.

Khi người khác nhìn thấy người xa lạ, họ sẽ thường hay hỏi một chút, hoặc là trên khuôn mặt cũng sẽ có biểu tình gì, nhưng Phương Chính Triêu lại giống như không thấy bọn họ.

Thời Thương Tả đặt tay lên giường đẩy, lập tức ngăn lại bước chân của Phương Chính Triêu.

"Có việc gì?" Lúc này Phương Chính Triêu mới nói ra.

Thời Thương Tả: "Chỉ là muốn hỏi một chút, anh có biết Triệu Tiết Tập ở đâu không?"

"Không biết." Phương Chính Triêu lắc đầu.

Thời Thương Tả nghe vậy cũng buông tay.

Phương Chính Triêu liền tiếp tục đẩy giường rời đi.

Ngũ Hạ Cửu không nhịn được mà nhìn theo bóng dáng thẳng tắp của gã ta, thấp giọng nói: "Người trong nhà tang lễ an lạc này, đúng là mỗi người đều rất kỳ quái."

"Chắc chắn cái chết của Trịnh Hạo Tử, và có lẽ ngay cả cái chết của giám đốc Kỷ Tiến Tiền đều có vấn đề."

Bọn họ cuối cùng cũng gặp được Triệu Tiết Tập.

Nguyên nhân là do bọn họ nghe được âm thanh tranh cãi, vừa đi qua đã nhìn thấy, Triệu Tiết Tập đang ở cùng chỗ với Ngô Thịnh và Đỗ Quang Vinh.

Mà hai người còn lại đang tranh cãi chính là Hạ Đan và Uông Linh.

Đám người Ngũ Hạ Cửu vừa mới đi qua, chợt nghe Hạ Đan mắng: "Đừng nhắc đến Trịnh Hạo Thừa với tôi nữa, cô là con ả ti tiện không biết xấu hổ, ai mà không biết rằng tất cả những người đàn ông trong nhà tang lễ này đều bị cô dụ dỗ."

"Thế nào, ngủ xong với Ngô Thịnh cùng Đỗ Quang Vinh rồi, sau đó vẫn còn cảm thấy trống rỗng cô đơn nữa nên chuyển sang quyến rũ Trịnh Hạo Thừa để tìm kiếm kíƈɦ ŧɦíƈɦ sao."

"Hai tên đàn ông vẫn không thỏa mãn được cô, vậy có phải cô muốn chơi trò gì đúng không, hay bốn người cùng nhau một lúc mới đủ kíƈɦ ŧɦíƈɦ cô."

Lời này vừa nói ra, không chỉ có mỗi hai người Ngô Thịnh cùng Đỗ Quang Vinh thay đổi sắc mặt cùng lúc.

Mà Uông Linh cũng giận đến tím mặt, khóe miệng tô son đỏ run rẩy, vung tay lên muốn tát Hạ Đan một cái.

Nhưng có lẽ Hạ Đan đã giấu lửa giận quá lâu.

Cô ta nắm lấy cổ tay của Uông Linh, quay lại cho Uông Linh một cái tát, lực rất lớn còn vang thành tiếng, cái đánh này khiến cho Uông Linh chao đảo, giẫm trên giày cao gót suýt chút nữa đứng không vững.

Cuối cùng, Uông Linh được Ngô Thịnh vươn tay đỡ lấy.

Ngô Thịnh giảng hòa nói: "Hạ Đan, cô đủ rồi, bây giờ còn đang là thời gian làm việc..."

Hạ Đan nghe vậy cười lạnh một tiếng: "Tôi đủ rồi? Anh nên hỏi con ả ti tiện Uông Linh này đủ hay không đủ mới đúng, có phải cô ta đã hầu hạ cho anh suиɠ sướиɠ quá, cho nên anh mới ở nơi này nói đỡ cho cô ta?"

"Ngô Thịnh, anh có biết Uông Linh sau khi ở cùng anh, vừa quay đầu đã đi quyến rũ Đỗ Quốc Vinh không."

"Đúng rồi, trước đó còn đi mê hoặc Trịnh Hạo Thừa nữa, hiện tại có phải cô còn muốn lôi kéo luôn cả Triệu Tiết Tập đúng không?"

"Nếu đàn ông trong nhà tang lễ này không đủ để cô v* v*n, vậy thì cô nên vào trong quán bar làm gái, như vậy thì sẽ có nhiều người đàn ông tìm đến cô để làʍ ŧìиɦ nha, tiện nhân."

Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn nét mặt của Ngô Thịnh cùng Đỗ Quốc Vinh, một bên thì xanh trắng, bên thì đỏ tím, xem ra trước đó bọn họ không biết Uông Linh đã quyến rũ cả hai người.

Nhưng lúc này đã bị Hạ Đan vạch trần, mà hai người đàn ông với biểu cảm không rõ liếc nhìn nhau, đồng thời ngầm chịu đựng.

Xem ra chuyện giữa hai người còn quan trọng hơn chuyện bị cắm sừng lên đầu.

"Cô, cô câm miệng." Uông Linh che mặt, tức giận đến mức nói năng lung tung: "Tôi, tôi chỉ là cùng Trịnh Hạo Thừa nói chuyện với nhau vài câu thôi, không nghĩ là cô lại ghen đến như vậy...."

Hạ Đan nghiến răng nghiến lợi nói: "Uông Linh, cô vẫn còn không biết xấu hổ hả, nói mấy câu mà có thể đem miệng dán lên nhau sao?"

"Nếu tôi không đến đúng lúc, vậy hai người nói thêm với nhau mấy câu nữa, thì có thể cô đã đem váy vén lên, mở rộng chân chờ người...."

Nội dung phía sau quá dơ bẩn, Uông Linh hoàn toàn bị lời nói của Hạ Đan kích động đến mức điên rồi, cô ta hét lên một tiếng nhắm ngay hướng Hạ Đạo mà muốn lao đến, như thể đang muốn cùng Hạ Đan chết cùng nhau.

Nhưng mà, Ngô Thịnh cùng Triệu Tiết Lập đã cùng lúc kéo lấy Uông Linh, khuyên can mãi mới đem người kéo xuống được.

Đỗ Quốc Vinh thờ ơ lạnh nhạt, nét mặt âm u.

Mái tóc được chải chuốt khéo léo giờ rối tung, lớp trang điểm cũng bị quệt đi không ít.

Cô ta hất tay của Ngô Thịnh cùng Triệu Tiết Tập ra, th* d*c nói với Hạ Đan: "Cô chờ tôi, nhà tang lễ này có tôi thì không có cô, có cô thì không có tôi."

"Cả nhà cô hiện tại đều dựa vào cô nuôi sống, nếu không có công việc này để tôi xem cô sẽ làm ở đâu."

Hạ Đan cười lạnh nói: "Cô cho rằng tôi giống cô, là loại phụ nữ phải dựa vào đàn ông sao?"

Uông Linh: "Ồ, cô cho rằng tôi không biết cuối cùng thì Trịnh Hạo Thừa chết như thế nào sao?"

Hạ Đan nghe vậy biến sắc, trầm mặc không nói.

Mà Uông Linh thì giống như gà trống cuối cùng cũng thắng trận, một tay cô tay sửa lại những sợi tóc nằm lung tung, nói: "Tôi bị thương, không có tâm tình làm việc, nên hôm nay nghỉ ngơi một ngày."

Nói xong, cô ta giẫm lên giày cao gót xoay người rời đi.

Ngũ Hạ Cửu nhìn phía cô ta đi là hướng ký túc xá của nhân viên ở bên kia.

Sau đó không lâu, Ngô Thịnh cùng Đỗ Quốc Vinh cũng rời khỏi.

"Cô...." Triệu Tiết Tập thoạt nhìn như muốn an ủi Hạ Đan.

Nhưng Hạ Đan không nói câu nào mà xoay người rời đi.

Chỉ chốc lát sau, nơi này chỉ còn lại đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả còn có Triệu Tiết Tập.

Triệu Tiết Tập thở dài, quay đầu hỏi đám người Ngũ Hạ Cửu có chuyện gì.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Muốn hỏi anh một chút, ở trong nhà tang lễ này cần chú ý chuyện gì, nhà tang lễ có kiêng kỵ nào?"

"À, là cái này à." Triệu Tiết Tập nói: "Để tôi nói với mọi người một chút."

"Bên này cũng không phải là nơi để nói chuyện, sảnh trước nhà tang lễ có ghế sopha ngồi, chúng ta đi qua đó ngồi đi."

Triệu Tiết Tập trông có vẻ mệt mỏi.

Đám người Ngũ Hạ Cửu cùng Thời Thương Tả đi theo phía sau Triệu Tiết Tập.

Phương Tử nhỏ giọng nói với Ngũ Hạ Cửu: "Những lời vừa rồi của Uông Linh, đó là có ý gì vậy? Trịnh Hạo Thừa là do Hạ Đan hại chết?"

Cũng có thể nghĩ theo như vậy.

Hiện tại thông qua lời cãi nhau của bọn họ, đã có thể chứng minh, Trịnh Hạo Thừa thật sự nɠɵạı ŧìиɦ.... Chính là với Uông Linh làm việc cùng nhà tang lễ.

Và ngay khi cả hai bị Hạ Đan phát hiện.

Hạ Đan khó chịu, cho dù là lỡ tay gϊếŧ người hay vẫn là lập kế hoạch gϊếŧ người thì cũng đều có thể.

Xem ra Uông Linh đã nắm được nhược điểm này của Hạ Đan.

Không bao lâu, bọn họ đã đi đến sảnh trước của nhà tang lễ, ngồi ở trên ghế sopha, chợt nghe Triệu Tiết Lập nói: "Ở trong nhà tang lễ không được nuôi động vật, nhất là mèo, nếu không sẽ xúc phạm người chết."

"Còn có, một số di vật cùng vật bồi táng được người nhà đặt xung quanh xác chết trong quan tài, mấy vật này không được động vào."

"Ngoài ra, không được ở trong nhà tang lễ nói nhảm, chẳng hạn như tôi sắp.... với chữ liên quan đến lời nói đó cũng không được nói bậy."

"Dù như thế nào cũng không được ở trước mặt người chết đọc tên của chính mình, không thể nói đùa hay chạm vào người chết."

"Hơn nữa, ở trong nhà tang lễ kiêng kị màu đỏ, không kính trọng quỷ thần, chạy lung tung, niệm kinh văn bậy bạ cũng không được."

"Quan trọng nhất là, nhà tang lễ chú ý đến khí dương cùng khí âm, thường thì công việc này chủ yếu là nam, nhưng có phụ nữ làm việc này cũng là điều bình thường."

"Nhưng không được phép để phụ nữ, người già và trẻ em đi vào xưởng hỏa táng, nhà xác hoặc những nơi tương tự như vậy."

Triệu Tiết Tập xem như kể lại tỉ mỉ.

Ngũ Hạ Cửu hỏi: "Nếu lỡ xui xẻo thì sao?"

Triệu Tiết Tập chỉ lên một cái ngăn tủ cạnh quầy lễ tân, nói: "Nơi đó có để cây ngải cỏ, huân hương, trước khi có người đi vào nhà tang lễ, chúng tôi sẽ đốt cháy một cái rồi đi một vòng quanh người nhà, cho dù không may cũng bị loại bỏ."

"Ừm." Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Cậu nhìn Triệu Tiết Tập dường như không còn gì muốn nói, lại hỏi: "Uông Linh cùng Hạ Đan, hai người ấy...Bởi vì Trịnh Minh Hạo đã chết mà tranh cãi sao?"

Ngũ Hạ Cửu cố ý thể hiện bộ dáng tò mò của mình.

Vừa rồi bọn họ nhìn thấy hai người ấy cãi nhau, lúc này hỏi, nét mặt của Triệu Tiết Tập cũng không quá bất ngờ, nói: "Ừm, Trịnh Hạo Thừa vốn dĩ là không xứng với Hạ Đan."

"Uông Linh, quản lý Uông chỉ mới quyến rũ một chút, thì anh ta đã lập tức không chịu đựng được sự dụ dỗ...."

Nhắc đến Trịnh Hạo Thừa và Uông Linh, nét mặt của Triệu Tiết Tập xuất hiện thay đổi nhưng rất nhỏ, dường như đối với Uông Linh là rất chán ghét, còn đối với Trịnh Hạo Thừa chỉ là xem thường.

Chỉ có điều, nhìn động tác muốn an ủi Hạ Đan của anh ta trước đây, hẳn là anh ta đã có tình ý với Hạ Đan.

Nói chuyện không bao lâu, sau đó Triệu Tiết Tập đã nói tạm biệt, đám người Ngũ Hạ Cửu liền quay trở về linh đường.

Mà lúc này, thời gian cũng vừa điểm mười một giờ, Kim Miêu cất giấy đi, chờ hai giờ chiều lại lấy giấy tiền vàng mã ra.

"Có xảy ra chuyện gì không?" Ngũ Hạ Cửu hỏi Chung Nam.

Chung Nam lắc đầu: "Không có gì, tất cả mọi chuyện đều bình thường."

"Mọi người đi ra ngoài có điều tra được tin tức gì không"

"Có." Ngũ Hạ Cửu đem chuyện đã gặp qua kể ra.

Chung Nam nghe xong há hốc miệng, anh ta đã bị chuyện tình cẩu huyết của hai người Uông Linh và Hạ Đan làm cho kinh ngạc rồi.

Thời Thương Tả nói: "Không có chuyện gì thì không cần đi ra ngoài, cứ ở tại linh đường này chờ là được."

Hai tiếng để đốt giấy buổi chiều trôi qua rất nhanh, sau đó đã đến buổi tối sáu giờ, bảy giờ.....

Bọn họ vẫn đợi ở trong linh đường của Kỷ Tiến Tiền, không có đi ra ngoài.

Xung quanh treo vải màu trắng, chính giữa có quan tài, còn có hoa màu trắng vòng quanh, phía trên lại treo di ảnh dễ nhìn thấy.

Không thể có bất kỳ hoạt động vui chơi giải trí nào trong nhà tang lễ, khi nói chuyện cũng phải chú ý, cho nên, cả ngày chờ đợi đến buồn chán vô cùng, lại yên tĩnh âm u không dứt.

Cật Đậu Nhân chỉ đơn giản tìm một vị trí bên vách tường ở linh đường, dựa vào đó ngủ gật.

Vào lúc buổi chiều, Hạ Đan không có đốt vàng mã nữa, xem ra sau khi cãi nhau với Uông Linh, cô ta vốn không nghĩ sẽ làm chuyện này cho Trịnh Hạo Thừa nữa.

Mãi cho đến vào đêm, bầu trời tối đen, còn sớm trước chín giờ, đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả cũng nghỉ ngơi một lúc.

Đúng chín giờ, ngọn lửa lại bùng cháy trong chậu than, Kim Miêu bắt đầu đốt tiền giấy vàng bạc.

Khi trời tối sầm, chỉ có linh đường bên này của Kỷ Tiến Tiền được thắp sáng bằng đèn sợi đốt.

Nhưng bởi vì thời gian dài, ánh sáng của đèn sợi đốt rất yếu, vốn dĩ là không thể chiếu hết cả gian phòng, chỉ khoảng chừng ở phạm vi của đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả ngồi ở bên này.

Vị trí quan tài của Kỷ Tiến Tiền và cửa đều có chút tối.

Chưa kể, ngoại trừ linh đường ở đây, thì hành lang và phòng khác cũng đều không có ánh sáng.

Trong linh đường của Trịnh Hạo Thừa không nhìn thấy ai, cũng không có mở đèn, một mảnh mờ tối.

Hai cánh cửa trong linh đường của Kỷ Tiến Tiền, một cánh đóng lại, một cánh khép hờ, cũng không có đóng hoàn toàn.
 
Back
Top Bottom