Linh Dị Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 100: Nhà tang lễ An Lạc (5)


Vào lúc chín giờ ba mươi, Cật Đậu Nhân lơ mơ tỉnh lại, cũng không còn buồn ngủ nữa, nhưng ở nơi u ám như linh đường thế này, cậu ta bắt đầu cảm thấy cả người không thoải mái, ôm cánh tay, rời khỏi nơi bên vách tường mà cậu ta đang ngồi một mình đến nơi có nhiều người, cũng chính là xung quanh chậu than đang cháy.

Ít nhất nơi này còn có ánh lửa, và ấm hơn.

Ngũ Hạ Cửu dựa vào trên người của Thời Thương Tả nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lại qua một giờ, mười giờ ba mươi, ngọn đèn sợi đốt duy nhất trong nhà tang lễ đột nhiên tắt mở trong chốc lát, một lúc sau mới lóe lên.

Kim Miêu sợ đến mức suýt chút nữa quên đốt tiền giấy, được Chung Nam nhắc nhở mới hoàn hồn mà tiếp tục bỏ giấy vào trong chậu than.

Mà Cật Đậu Nhân ngược lại nuốt nước miếng, không nhịn được nói: "Này, có chuyện gì vậy? Điện áp không ổn định sao?"

"Chúng ta có cần tìm người của nhà tang lễ đến đây sửa lại một chút không?"

Ngũ Hạ Cửu mở mắt nói: "Cậu cảm thấy là do điện áp à?"

Vừa dứt lời, từ ngoài cửa ở phía xa xa đột nhiên có tiếng "Cộp cộp cộp" rõ ràng là tiếng giày cao gót giẫm lên mặt đất.

Ngũ Hạ Cửu dựng thẳng lưng, nhíu mày nhìn về phía bên ngoài đối diện bàn thờ.

Uông Linh?

Trong nhà tang lễ An Lạc chỉ có mỗi mình Uông Linh là phụ nữ đi giày cao gót, mà Hạ Đan vì thuận tiện cho công việc đều mang giày đế bằng.

Nhưng mà, cũng không loại trừ khả năng Hạ Đan có sở thích đặc biệt, là thích đi giày cao gót vào ban đêm.

Thoạt đầu, Ngũ Hạ Cửu vốn tưởng rằng Uông Linh đi về phía linh đường của Kỷ Tiến Tiền, dù sao xung quanh nơi này cũng chỉ có bọn họ.

Nhưng chẳng bao lâu, Ngũ Hạ Cửu nghe âm thanh giày cao gót đến gần rồi lại dần dần đi xa.

Không chờ cho bọn họ kịp phản ứng, tiếng giày cao gót đi xa không bao lâu lại đi đến gần....

Cứ tới lui như vậy vài lần, khiến cho bọn họ đều phải cảnh giác, nghi ngờ nhìn về cửa của linh đường, âm thanh giày cao gót lại đến gần, nhưng lúc này không có quay về, mà là càng ngày càng đến gần, cho đến khi Ngũ Hạ Cửu nghe thấy âm thanh giày cao gót đứng ở ngoài cửa của linh đường.

Cật Đậu Nhân, A Thái cùng Kim Miêu, ba người bọn họ không nhịn được mà căng thẳng.

Nhất là Kim Miêu, bàn tay bỏ giấy vào trong chậu than của cô ấy cũng run rẩy một chút.

Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng "Két" là tiếng của nửa cánh cửa khép hờ mở ra một chút, thế nhưng bọn họ đã chờ đợi trong chốc lát, nhưng không thấy ai đi vào.

Hơn nữa, Ngũ Hạ Cửu đã nhìn chằm chằm vào nơi cửa của linh đường, nhưng cũng không thấy bóng dáng của bất cứ ai ở nơi đó.

Giống như âm thanh giày cao gót ở ngoài cửa đi đến linh đường kia, chỉ mở hé cánh cửa ra một chút rồi từ khe hở của cánh cửa mà lén nhìn bọn họ bên trong.

Chỉ chốc lát sau, có thứ gì đó phát tiếng lộc cộc theo từ hướng cửa lăn vào bên trong, trùng hợp lăn đến dưới chân ngọn đèn sợi đốt.

Vật này xuất hiện đã phát sáng, đối diện với bọn họ.

Ngay lúc nhìn rõ, Kim Miêu đột nhiên phát ra một tiếng hét chói tai, tuy rằng cô ấy đã lập tức che kín miệng mình, nhưng một tiếng hét chói tai này đã làm vỡ đi sự yên tĩnh.

Bên ngoài cửa, âm thanh giày cao gót lại vang lên, lần này tốc độ đi đường đã nhanh hơn không ít, lập tức đi xa.

Hơn nữa, không có tiếng quay trở về.

Vật vừa lăn vào bên trong rõ ràng là một con mắt của người, còn hiện rõ tơ máu, giống như đang trừng mắt nhìn đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả.

"Có cần đi ra ngoài xem không?" Đường Vân Ti hỏi.

Thời Thương Tả: "Tạm thời cứ mặc kệ."

Ngũ Hạ Cửu: "Vật này không đi vào, vậy thì không cần thiết phải ra ngoài, trước tiên cứ bảo vệ tốt linh đường rồi nói sau."

"Vậy, vậy con mắt...Phải làm sao bây giờ?" A Thái không dám nhìn rồi lại không kìm được mà nhìn chằm chằm.

Bởi vì cậu ấy sợ chỉ cần hơi không chú ý, thì con mắt này liền sẽ lăn lại bên cạnh cậu ấy, hoặc là chỗ của những người khác.

Phương Tử lấy ra một con dao găm, đi đến chỗ con mắt rồi ngồi xổm xuống, sau đó cậu ấy dùng dao găm đâm vào trong con mắt, xâu nó vào con dao găm và nhặt nó lên.

Một tiếng "Phập" của động tác chọc vào con mắt đó, khiến cho ba người Cật Đậu Nhân, A Thái cùng Kim Miêu cả người đều run lên, da đầu họ ngứa ran, và cảm thấy không thoải mái.

Mà Phương Tử còn cầm con dao găm đi đến bên cạnh chậu đốt lửa của Kim Miêu, kê dao găm ở bên mép chậu than, con mắt liền rơi xuống.

Không bao lâu, con mắt đã được đốt cháy hết bên trong ngọn lửa.

Phương Tử thu lại dao găm nói: "Xong rồi, không cần lo lắng nữa."

Bàn tay cầm tiền giấy của Kim Miêu run lên, cô ấy nuốt nước miếng.

Chung Nam: "Nếu không để tôi giúp cô đốt giấy tiền vàng bạc?"

Kim Miêu: "Không, không cần, để tôi làm là được."

Cô ấy hít sâu một hơi, tiếp tục làm việc.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Không cần cô phải luôn đốt giấy tiền, chỉ cần cô đốt giấy tiền vàng bạc trong thời gian ở linh đường là được, nếu mệt thì có thể thay người."

"Buổi tối nghỉ ngơi tốt, thì ban ngày mới có tinh thần."

Kim Miêu gật đầu, nói: "Được, tôi đã biết."

A Thái nhìn nét mặt của đám người Ngũ Hạ Cửu hoàn toàn không xem trọng chuyện kỳ quái vừa rồi, trái tim căng thẳng cũng không nhịn được mà thả lỏng.

Cật Đậu Nhân không kìm được hỏi: "Thứ vừa mới ở ngoài cửa, chính là quỷ hồn đúng không?"

"Có lẽ là vậy, không cần suy nghĩ nhiều, ngủ đi." Ngũ Hạ Cửu nói.

Cật Đậu Nhân: Cậu ta lúc này làm sao còn dám ngủ được....

Xem ra ba người hành khách mới không dám ngủ nữa, mặc dù chỉ chốc lát sau Chung Nam đã đi qua nhận lấy việc đốt giấy tiền vàng bạc, nhưng Kim Miêu vẫn ngồi ở bên cạnh chậu than không có rời đi.

Cô ấy cũng rất sợ hãi, quan trọng là vì trong đám người hành khách này, ngoại trừ cô ấy ra thì không có người con gái nào khác, cho nên cô ấy cũng không dám nói nhiều, vì thế cứ thành thật ngồi ở chỗ này.

Nhưng cuối cùng cũng vì mệt mỏi, không bao lâu, cơn buồn ngủ của Kim Miêu cũng đã ập đến.

Chung Nam đốt xong giấy tiền, liền đổi Lộ Nam cùng Đường Vân Ti đến nhận.

Ngoại trừ xuất hiện loại chuyện này ở nửa đầu hôm, khiến cho bọn họ có chút bất an, thì sau nửa đêm đã không có chuyện gì xảy ra, bình an vượt qua.

Sáu giờ, trời vừa tờ mờ sáng, mà ngọn lửa bên trong chậu than cũng dần tắt.

Ngũ Hạ Cửu hỏi Kim Miêu trước, trong vòng tay có thông tin gì thay đổi không.

Kim Miêu liếc mắt nhìn, trên mặt không thể không lộ ra nét thất vọng, lập tức nhìn Ngũ Hạ Cửu lắc đầu, nói: "Không có, vẫn là 0 ngày."

Phương Tử: "Vậy là chứng tỏ, thời gian đốt giấy tiền vàng bạc đợi ở trong linh đường, và túc trực bên quan tài của Kỷ Tiến Tiền thì vẫn không tính là một ngày một đêm."

Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Một ngày hai mươi bốn giờ, Chung Nam đều đợi ở trong linh đường cũng không có hoàn thành, trước mắt không nhìn thấy được điều gì vào lúc này.

Mà thử nghiệm của A Thái cũng là như vậy.

Ngũ Hạ Cửu từ trên mặt đất đứng dậy, vươn người.

Nhưng vào lúc này, Thời Thương Tả chặn ngang nắm lấy cổ tay của Ngũ Hạ Cửu, anh quay đầu ra hiệu nhìn về phía di ảnh của Kỷ Tiến Tiền.

Ngũ Hạ Cửu nhìn qua, vừa liếc mắt một cái đã nhịn không được mà nhíu mày.

Thời Thương Tả cũng nhíu mày, nói: "Di ảnh của Kỷ Tiến Tiền có thay đổi."

Vừa nói xong, đám người Phương Tử, Đường Vân Ti cũng nhìn về đây.

Qua một lúc, Lộ Nam nghi ngờ nói: "Sao tôi cảm thấy khuôn mặt trên di ảnh của Kỷ Tiến Tiền, khóe miệng của ông ta giống như đang hạ xuống một chút?"

Vốn dĩ nét mặt đã nghiêm nghị, lúc này dường như đã càng trở nên nghiêm nghị hơn.

Anh ta sợ bản thân mình nhìn lầm, nên hỏi những người khác.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Khóe miệng thật sự hạ xuống."

Giống như đang tích tụ sự tức giận.

"Sao lại như thế?" Đường Vân Ti khó hiểu.

Lúc này trời đã sáng, lá gan của người cũng lớn hơn.

Đường Vân Ti không kìm được mà đi đến quan tài, nơi đang đặt xác của Kỷ Tiến Tiền, anh ta đưa đầu vào trong nhìn.

Xác chết vẫn không có vấn đề gì, vẫn giống như ngày hôm qua.

Nhưng vì sao di ảnh lại có thay đổi?

"Di ảnh là đã thay đổi từ đêm hôm qua? Hay là đến buổi sáng hôm nay mới thay đổi?" Ngũ Hạ Cửu hỏi.

Thời Thương Tả: "Điều này anh cũng không có chú ý, vào lúc anh phát hiện thì di ảnh đã trở thành như vậy."

Ngũ Hạ Cửu có chút khó hiểu.

Dựa theo trí nhớ của cậu, đêm qua chỉ nghe được âm thanh giày cao gót, cậu dự tính đi ra ngoài kiểm tra tình hình.

Lúc này, Cật Đậu Nhân cũng không dám ở lại linh đường, nói muốn đi cùng.

Chung Nam chắc chắn là muốn ở lại nơi linh đường này, Kim Miêu cũng không dự tính sẽ đi, vì thế Đường Vân Ti nói sẽ ở lại.

Ba người ở lại linh đường, đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả thì đi ra ngoài.

Sau khi rời khỏi nơi đây, người đầu tiên họ gặp là Ngô Thịnh, Ngũ Hạ Cửu hỏi về tình hình của Uông Linh, cậu nói: "Ngày hôm qua, quản lý Uông đã nói sẽ nghỉ ngơi một ngày, vậy hôm nay cô ta có đến đây đi làm không?"

Ngô Thịnh nhíu mày: "Tôi vừa rồi có việc tìm Uông Linh, nhưng không thấy cô ta ở trong văn phòng."

"Thật là, cho dù hiện tại việc làm ăn của nhà tang lễ tạm thời không tốt, cũng không có thể tự ý rời khỏi văn phòng mà không xin phép, tôi đang muốn đi đến ký túc xá tìm cô ta đây."

Ngô Thịnh nói xong, trên mặt không nén nổi hiện lên chút tức giận.

Quản lý Uông có một phòng riêng.

Ngũ Hạ Cửu nghe vậy cũng đi theo qua đó.

Sau khi tìm được phòng của Uông Linh, Ngô Thịnh gõ cửa, nhưng rất lâu vẫn không có tiếng đáp lại, cho dù người ngủ say cũng không thể không có chút phản ứng nào.

May mắn, Ngô Thịnh có tất cả chìa khóa dự phòng trong ký túc xá.

Ông ta dự tính sẽ quay về trong văn phòng lấy.

Chỉ có điều, đã bị Thời Thương Tả ngăn lại: "Đi lại một hồi mất rất nhiều thời gian, không thì đạp cửa đi vào."

"Nhưng mà...." Ngô Thịnh cảm thấy đạp cửa đi vào thì không tốt lắm.

Nhưng không đợi Ngô Thịnh nói xong, Thời Thương Tả đã đạp một cái, một tiếng "Đùng", cánh cửa lập tức bị đá văng ra, đập vào trên tường.

Mà tình hình trong phòng cũng lập tức hiện ra ở trước mắt bọn họ.

Chỉ thấy Uông Linh co quắp ngồi ở trên sàn nhà, lưng dựa vào bên giường, trên chân còn mang đôi giày cao gót của ngày hôm qua, nhưng mà người đã không còn hơi thở.

Toàn thân cô ta đều là máu, cổ bị dao cứa vào, máu từ trong đó phun tung tóe ra.

Mắt Uông Linh trợn tròn, nhìn về vị trí cánh cửa, nhưng đôi mắt rõ ràng thiếu một con, nơi đó hiện ra đầy máu và trống rỗng.

Vẻ mặt Ngô Thịnh hết sức kinh hãi, hơn nữa đã bị cái chết của Uông Linh dọa cho sợ, sau một lúc lâu vẫn không nói chuyện hay cử động gì.

Nhưng cuối cùng vì còn công việc ở trong nhà tang lễ, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, ngón tay run rẩy chỉ hướng cái xác của Uông Linh, nói: "Chuyện này, đây là đang có chuyện gì, vì sao Uông Linh đã chết?"

Ngũ Hạ Cửu thầm nghĩ, quả nhiên, đêm qua ở ngoài cửa chần chừ chính là quỷ hồn của Uông Linh.

Nhưng có lẽ, quỷ hồn Uông Linh không dám tiến vào linh đường của giám đốc Kỷ Tiến Tiền, cho nên, con mắt lăn vào trong chính là một con mắt đã bị khoét ra của cô ta.

Không bao lâu, trong nhà tang lễ đã truyền nhau tin Uông Linh chết.

Đám người Hạ Đan, Triệu Tiết Lập đều đến đây.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 101: Nhà tang lễ An Lạc (6)


Đầu tiên Hạ Đan đã kinh ngạc trước cái chết của Uông Linh, nhưng trong phút chốc đã lập tức phản ứng lại, khóe miệng hiện ra tia cười lạnh, thấp giọng nói: "Vậy mà đã chết, thật sự là báo ứng, đáng đời."

Ngô Thịnh nghe thấy lời này không thể không quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Người cũng đã chết, cô còn ở nơi này nói cái gì?"

"Cô ta chết, cô liền vui vẻ?"

"Đúng vậy, cô ta đã chết tôi rất vui vẻ, trước đó tôi còn hận không thể khiến cô ta chết ngay lập tức, hiện tại thì cô ta đã chết, đúng là ông trời có mắt." Hạ Đan nói.

Ngô Thịnh tức giận chỉ tay vào cô ta: "Cô...."

Đúng lúc này, Đỗ Quang Vinh u ám nói: "Không lẽ, Uông Linh là bị cô gϊếŧ chết sao?"

"Cô và Uông Linh có hận thù, ước gì Uông Linh chết đi."

"Huống chi, hôm qua Uông Linh đã nói câu gì trước khi rời đi, chính là dường như cái chết của Trịnh Hạo Thừa có liên quan đến cô."

"Nếu Trịnh Hạo Thừa là bị cô gϊếŧ, vậy Uông Linh và Trịnh Hạo Thừa có dây dưa với nhau cũng sẽ bị cô gϊếŧ chết....

Ý của Đỗ Quang Vinh chính là, Hạ Đan có động cơ gϊếŧ người.

Ngũ Hạ Cửu vô thức quan sát nét mặt của Hạ Đan.

Ban đầu, vẻ mặt Hạ Đan thật sự có thay đổi vì lời nói của Đỗ Quang Vinh, nhưng ngay sau đó, Hạ Đan liền phản ứng lại, cười lạnh hai tiếng.

"Anh nói tôi có lý do gϊếŧ chết Uông Linh, vậy chẳng lẽ anh không có sao?"

Hạ Đan nhìn lướt một vòng qua những người khác, nói:

"Các người đều có lý do để gϊếŧ chết Uông Linh."

"Đừng cho là tôi không biết, Đỗ Quang Vinh anh là người có tiền sử đánh phụ nữ."

"Bạn gái trước kia của anh chỉ vừa nói chuyện với một người đàn ông thôi, thì anh đã lập tức túm tóc và đánh tơi bời cô ấy trước mặt người khác, lúc sau có người không chịu không nổi nữa nên phải báo cảnh sát, anh mới chịu dừng lại."

"Uông Linh trước kia ở cùng với Ngô Thịnh, sau đó lại lừa gạt quyến rũ anh."

Hạ Đan ồ một tiếng, tiếp tục nói:

"Thế nào, có phải nhờ hôm qua tôi nói ra, anh mới biết được Uông Linh cắm sừng cho anh, vì giận quá, nên buổi tối mới đến đây gϊếŧ chết cô ta?"

Nét mặt Đỗ Quang Vinh u ám nhìn Hạ Đan.

Có lẽ Hạ Đan là đang muốn bất chấp tất cả.

Cô ta nhìn mắt của xác Uông Linh, nói: "Tôi hận cô ta, nhưng chúng ta đều làm việc ở trong nhà tang lễ, lúc thường còn ít thấy xác chết sao."

"Vừa nhìn đã biết Uông Linh chính là bị một người dùng dao cắt cổ họng, anh cảm thấy tôi có thể làm được đến trình độ này à?"

Chính xác, loại chết kiểu này thì hung thủ cần phải có sức lực rất lớn, hoặc hành động bất ngờ mới có thể làm được.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu thu lại từ trên khuôn mặt của Uông Linh.

Chợt nghe Hạ Đan nói tiếp: "Còn có Ngô Thịnh, hiện tại phải gọi anh là giám đốc Ngô rồi."

Giọng nói của Hạ Đan châm biếm, Ngô Thịnh lấy tay đẩy kính mắt, ánh mắt sau kính của ông ta không nhìn thấy rõ lắm, ông ta nói: "Cô muốn nói gì tôi?"

"Uông Linh cùng với anh chia tay, anh còn đau khổ níu kéo được một đoạn thời gian, sau lại thấy Uông Linh dầu muối không hòa, còn cười nhạo anh, tôi chỉ là vô tình nghe thấy anh nói sớm muộn gì cũng gϊếŧ chết Uông Linh."

"Tôi lúc ấy chỉ tức giận trong một lúc nên mới nói ra." Ngô Thịnh nói: "Sao có thể nghĩ là thật khi người ta nói ra trong lúc đang tức giận và đau lòng chứ."

"Cô cũng nói tôi từng đau khổ níu kéo, tôi còn tình cảm với Uông Linh như vậy, làm sao có thể sẽ gϊếŧ cô ta."

"Nhưng hai người Triệu Tiết Tập cùng Phương Chính Triêu...."

Ngô Thịnh kéo hai người khác dính vào.

Mà Triệu Tiết Tập được nhắc đến cũng ngay thẳng nhướn mày nhìn sang.

Ngũ Hạ Cửu cảm thấy mình đang ở trong ruộng dưa, ăn xong một quả sẽ lại ăn tiếp trái khác....

Ngô Thịnh nói: "Hai người bọn họ thường xuyên được Uông Linh gọi đi làm việc, mặc kệ là việc gì cũng đều ném cho Triệu Tiết Tập cùng Phương Chính Triêu."

"Trước kia Triệu Tiết Tập tranh chấp cùng với khách hàng, Uông Linh còn ở trước mặt mọi người mà tát anh ta một cái."

"Phương Chính Triêu thì từng đẩy xác đi không cẩn thận đụng trúng Uông Linh một chút, Uông Linh từng mắng gã ta hơn hai tiếng..."

Những chuyện làm nhục người khác trước mặt mọi người và xem thường người khác hầu hết đều ở trên người của Uông Linh.

Ngũ Hạ Cửu nghe được chỉ chậc lưỡi, ở bên cạnh Thời Thương Tả thấp giọng nói: "Cô nàng này thật đúng là...."

Thật là cái gì, Ngũ Hạ Cửu dừng một chút, vì sao lại không nói nên lời, là bởi vì cậu đã thấy hết chỗ để nói.

Bên kia, sau khi Ngô Thịnh nói xong, Triệu Tiết Tập nói: "Trên chuyện công việc, quản lý Uông đúng là có chút....Nhưng tôi cũng không vì vậy mà có thể gϊếŧ người."

Phương Chính Triêu cũng có ý đó.

Ai cũng không muốn thừa nhận mình gϊếŧ chết Uông Linh.

Lúc sau, đám người Ngô Thịnh, Hạ Đan tan rã trong không vui.

Nhưng xác của Uông Linh vẫn còn cần được xử lý, vì thế hai người Triệu Tiết Tập cùng Phương Chính Triêu ở lại, dựa theo bình thường mà nói, đây là án gϊếŧ người, tất nhiên phải báo cảnh sát.

Chẳng qua, tất cả mọi người trong nhà tang lễ An Lạc không có ý muốn sẽ báo cảnh sát.

Hai người bọn họ đem xác của Uông Linh nâng lên trên một xe đẩy, dự tính dùng chất chống phân hủy xong, sẽ trang điểm lại thật tốt dung nhan cho người chết rồi đưa đến xưởng hỏa táng xử lý.

Phương Chính Triêu nhìn xác của Uông Linh, thấp giọng nói: "Thiếu mất một con mắt, tôi không tìm thấy."

Đám người Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả còn chưa rời đi.

Nghe thấy lời này, cậu không thể không nhớ đến con mắt đã bị tiểu Phương đêm qua dùng dao găm đâm vào, rồi ném vào trong chậu than thiêu đốt.

Giọng của Triệu Tiết Tập nhỏ đến không thể nghe thấy, dường như thở dài tùy ý nói:

"Đúng vậy, xác chết mà không đầy đủ, thì sẽ không cần tìm người túc trực bên quan tài của cô ta, chỉ có thể trực tiếp đem đến nơi hỏa táng."

Ngũ Hạ Cửu dừng chân lại khi chuẩn bị bước đi, quay đầu hỏi:

"Vì sao xác chết không hoàn chỉnh là sẽ không cần túc trực bên quan tài?"

Triệu Tiết Tập: "Chỉ là một cách nói của chúng tôi ở nơi này, xác chết không đầy đủ, cho dù có túc trực bên quan tài ba ngày, cũng không đợi được linh hồn trở về."

"Thà được chôn cất sớm một chút để yên ổn, để tâm hồn được nghỉ ngơi, đi đến nơi chốn cần đến."

"Nhưng mà không có nhiều người đồng ý với nhận định này, việc túc trực bên linh cửu chỉ còn có một số người làm thôi, hiện tại đều sẽ đem xác chết đưa đến hỏa táng, sau đó mang theo tro cốt rời đi.

Sau khi Triệu Tiết Tập cùng Phương Chính Triêu đi đến cái xác của Uông Linh, Ngũ Hạ Cửu vẫn đứng ở tại chỗ, nhíu mày có chút suy nghĩ.

Thời Thương Tả nói: "Em đang suy nghĩ gì?"

Ngũ Hạ Cửu: "Em suy nghĩ đến xác chết của Kỷ Tiến Tiền có đầy đủ không?"

"Nếu xác chết của Kỷ Tiến Tiền cũng không đầy đủ, vậy sau khi thử ba thí nghiệm có phải kết quả sẽ luôn là thất bại?"

"Trở về nhìn xem." Thời Thương Tả nói.

Bọn họ lập tức bước nhanh về chỗ linh đường của Kỷ Tiến Tiền, Chung Nam cùng Đường Vân Ti hỏi một chút tình hình ở bên ngoài.

Sau khi biết được Uông Linh đã chết, nét mặt Kim Miêu có chút biến đổi.

Từ lúc Cật Đậu Nhân thấy được xác chết của Uông Linh cho đến bây giờ, sắc mặt cậu ta vẫn trắng bệch.

Cậu ta không nhịn được nói: "Cho nên tiếng bước chân đêm qua chúng ta nghe, chính là tiếng giày cao gót của Uông Linh, còn có con mắt lăn đến đây...."

Thật là đáng sợ.

Uông Linh biến thành quỷ, vậy tối hôm nay cô ta có còn đến đây nữa không.

Cật Đậu Nhân không đám nghĩ.

Mà lúc này, Ngũ Hạ Cửu đi đến bên cạnh quan tài, nhìn vào bên trong, xác chết Kỷ Tiến Tiền nhìn từ bên ngoài vào thì không thấy có tổn thương gì, cánh tay và chân của ông ta vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng muốn biết thật sự xác chết của Kỷ Tiến Tiền còn đầy đủ hay không, cần phải kiểm tra thêm.

Lộ Nam là bác sĩ, đối với kết cấu cơ thể người rất hiểu biết.

Anh ta cúi người, trước tiên bắt đầu kiểm tra từ đầu của Kỷ Tiến Tiền, xương đầu bình thường, mở mắt ra xem một chút, cũng không có vấn đề gì, không có thiếu bộ phận nào ở trên cổ.

Sau đó là cởi bỏ quần áo, kiểm tra bụng, các loại nội tạng.

Áo được cởi ra, trong ngực phần bụng của Kỷ Tiến Tiền đều không có miệng vết thương.

Ngũ Hạ Cửu không kìm được nói: "Có lẽ là do tôi nghĩ nhiều?"

Lộ Nam lắc đầu, nói: "Vẫn chưa xem ở lưng, giúp tôi đem cái xác của Kỷ Tiến Tiền nâng dậy, lấy nội tạng ra cũng có thể được lấy từ lưng...."

Nhưng mà, đợi cho cái xác của Kỷ Tiến Tiền ngồi dậy, kiểm tra lưng, cũng là một mảnh trơn nhẵn, không có miệng vết thương.

Ngũ Hạ Cửu không thể không nhíu mày.

Đúng lúc này, Thời Thương Tả đột nhiên giống như phát hiện điều gì, một ngón tay của anh đặt lên bụng của Kỷ Tiến Tiền, anh vuốt từ trái sang phải, lập tức nói: "Cảm giác rất khác, làn da ở phần này không giống làn da trên người của Kỷ Tiến Tiền."

"Hai người nhìn kỹ, nơi này, và nơi này có phải khác biệt màu sắc đúng không?"

Thời Thương Tả chỉ vị trí.

Làn da của xác chết đều là xanh trắng, còn sẽ nổi lên những những vết chấm của xác chết, trở nên cứng ngắc, cho nên xác chết hiển nhiên là vô cùng xấu xí.

Trước khi Thời Thương Tả chỉ ra, Ngũ Hạ Cửu cùng Lộ Nam đều không phát hiện ra có điểm bất thường ở phần bụng.

Nhưng sau khi chỉ ra, bọn họ cúi người nhìn thật kỹ qua, lại càng ngày càng cảm thấy dường như giống lời của Thời Thương Tả nói, làn da ở bụng dường như bất thường.

Vì thế, Lộ Nam với tay chạm vào, sau đó dùng tay mò mẫm xuôi theo một đường xung quanh, cuối cùng, anh ta nhíu mày lấy ra dao găm long lân, nhắm vào vị trí ở bụng nhẹ nhàng cắt xuống, giây tiếp theo, có vết nứt nơi được cắt xuống, nhưng Lộ Nam không có nhìn thấy kết cấu của da thịt bên trong.

Anh ta lập tức nói: "Tấm này hẳn không phải là da, hoặc là nên nói không phải da người, chính là đồ giả."

Đây là tấm da giả có màu giống xác chết, không biết đã dùng cách gì mà dán ở bụng mà người khác không dễ dàng nhận ra được.

Tinh thần Lộ Nam dao động, tiếp tục dùng dao găm long lân cắt một cái.

Không bao lâu, lớp da giả đã được bóc ra, để lộ ra miệng vết thương ở bụng đã được khâu lại của Kỷ Tiến Tiền.

Cùng lúc đó, vòng tay của đám người Ngũ Hạ Cửu phút chốc đã nóng lên, bảng điều khiển bật ra.

Manh mối mới được phát hiện.... nội tạng của Kỷ Tiến Tiền thật sự bị mất.

Điều bọn họ cần phải làm là phải đi tìm và mang về ở thời gian quy định, đồng thời đem nội tạng của Kỷ Tiến Tiền đặt vào đó trở lại.

Chung Nam: "Cho nên, cho dù tôi có ở linh đường đợi đủ hai mươi bốn tiếng, thì thí nghiệm cũng sẽ không thành công?"

"Nhưng tại sao nội tạng của Kỷ Tiến Tiền lại biến mất? Là ai đã đem nội tạng lấy đi mất rồi?"

Ngũ Hạ Cửu: "Nội tạng của Kỷ Tiến Tiền chắc chắn vẫn ở trong nhà tang lễ, bởi vì chúng ta không thể rời khỏi nhà tang lễ trong bảy ngày, nên muốn tìm kiếm thì cũng chỉ có thể giới hạn ở trong đây."

"Ai sẽ là người khoét và lấy mất nội tạng của Kỷ Tiến Tiền? Và lấy nội tạng của Kỷ Tiến Tiền để làm gì?"

"Những vấn đề này tạm thời chưa biết được."

"Nhưng mà, mọi người nói xem, ai là người có khả năng đặt tấm da giả này vào nhất?"

Ngũ Hạ Cửu vừa hỏi, những người khác lập tức phản ứng.

Phương Tử nói: "Phương Chính Triêu, bởi vì gã ta là thợ ướp xác, gã ta phải ướp xác trước rồi mới trang điểm."

"Trong nhà tang lễ, gã ta có thể là người tiếp xúc xác chết đầu tiên."

A Thái: "Cho nên, chính là Phương Chính Triêu đã lấy đi nội tạng của giám đốc?"

Nhưng cậu ấy không hiểu Phương Chính Triêu lấy đi nội tạng của xác chết để làm gì, gã ta sẽ không....Có sở thích đặc biệt đâu nhỉ?

"Hiện tại đi xem là có thể biết." Ngũ Hạ Cửu nói.

Đừng quên, vừa có một xác chết mới ở hôm nay vừa được Phương Chính Triêu đẩy đi.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 102: Nhà tang lễ An Lạc (7)


Ngũ Hạ Cửu đám người muốn đi đến Phương Chính Triêu nơi đó kiểm tra, nhưng họ cũng không thể trắng trợn ngang nhiên đến đó, bởi vì ngày hôm qua vừa lúc có một khối thi thể bị đẩy phòng trang điểm của Hạ Đan.

Nếu như Phương Chính Triêu có vấn đề, thì thi thể đó có lẽ cũng bị moi nội tạng.

Vì vậy, Chung Nam, Kim Miêu và A Thái tiếp tục ở lại nhà tang lễ, trong khi những người khác chia ra hành động.

Phương Tử và Lộ Nam đi đến căn phòng xử lý chống phân huỷ của Phương Chính Triêu, Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả đi đến chỗ Hạ Đan.

Còn Đường Vân Ti và Cật Đậu Nhân đi tìm căn phòng cũ của Kỷ Tiến Tiền, để xem có manh mối nào ở trong đó hay không.

“Đây là nơi Hạ Đan làm việc.”

Ngũ Hạ Cửu liếc nhìn tấm biển treo ngoài cửa, nó được đánh dấu rất dễ tìm.

Cánh cửa đang đóng lại, họ không biết bên trong có người ở hay không.

Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả vốn dĩ muốn để cho một người dẫn Hạ Đan ra ngoài trước, người còn lại đi vào kiểm tra, nhưng bọn họ chưa kịp hành động thì Ngô Thịnh đột nhiên đi tới gõ cửa.

Ngay sau đó, Hạ Đan mở cửa ra.

Sau khi hai người nói vài câu ở cửa, sắc mặt Hạ Đan rất khó coi đi theo Ngô Thịnh.

“A Tả, anh đi nghe hai người bọn họ nói cái gì đó, em đi vào trong xem.”

Ngũ Hạ Cửu thấp giọng nói.

Thời Thương Tả gật đầu, lặng lẽ đi theo phía sau Ngô Thịnh và Hạ Đan.

Bên này, Ngũ Hạ Cửu mở cửa đi vào căn phòng hoá trang di thể, trước khi rời đi Hạ Đan vẫn chưa khoá cửa.

Căn phòng hoá trang cho thi thể này chủ yếu có tông màu trắng mát mẻ, ở giữa có một chiếc giường đẩy, không có đồ vật nào khác được đặt xung quanh ngoại trừ mỹ phẩm.

Không biết có phải nhiệt độ điều hòa quá thấp không, muốn bảo vệ thi thể hoàn chỉnh, sau khi vào cửa, nhiệt độ trên người cậu rõ ràng hạ xuống rất thấp.

Ngũ Hạ Cửu xoa xoa cánh tay của mình và đi đến chiếc giường đẩy ở giữa —— nơi có một khối thi thể vừa được hóa trang đến một nửa đang nằm ở trên đó.

Bên cạnh giường đẩy là một chiếc xe đẩy nhỏ khác, loại xe này chuyên dùng để đựng đồ trang điểm cho người chết.

Ngũ Hạ Cửu trực tiếp vén tấm vải mỏng che thi thể lên, tập trung kiểm tra phần bụng, quả nhiên, trên phần bụng thi thể này cũng có một khối da giả, nếu không quan sát kỹ sẽ không thể phân biệt được.

Ngũ Hạ Cửu rút tay về, cau mày rồi lại đắp lại tấm vải mỏng.

Hạ Đan chỉ cần trang điểm mặt và cổ tử thi, sửa sang lại một chút dung nhan người chết, không cần đều phải tô màu cho toàn thân, nhưng sau khi trang điểm cho thi thể xong trang cần phải mặc vào quần áo……

Bước này là Phương Chính Triêu cùng nhau cô ta xử lý.

Nếu như Phương Chính Triêu đã làm công việc đào bới nội tạng thi thể trong một thời gian dài, Hạ Đan có biết việc này hay không? Cho dù cô ta không biết, nhưng về lâu dài, chẳng lẽ cô ta không phát hiện được điều gì sao?

Ngoài Phương Chính Triêu, những người khác trong nhà tang lễ thì sao?

Ngũ Hạ Cửu không khỏi suy nghĩ lúc lâu, việc đào nội tạng trong thi thể,…không khỏi làm cậu liên tưởng đến việc chuỗi công nghiệp đen như buôn bán nội tạng.

Loại chuyện này không thể chỉ có một người dính líu.

Phương Chính Triêu có thể chỉ là một người trong số đó.

Lại nghĩ đến cuộc nói chuyện trước đây của Ngô Thịnh và Đỗ Quốc Vinh —— “Lão già kia càng ngày càng không dám làm, còn muốn đóng cửa nhà tang lễ, mang theo tiền dưỡng lão ……”

“Lão già kia” rất có khả năng là Kỷ Tiến Tiền.

Không dám làm?

Không dám làm việc gì, có phải là chuỗi sản nghiệp đen buôn bán nội tạng không?

Cho nên, Kỷ Tiến Tiền là bị người gϊếŧ chết? Sau khi chết cũng bị đào ra nội tạng, có phải hay không cũng coi như là ở ác gặp dữ?

Trong phòng không có bất kỳ manh mối nào khác, thừa dịp Hạ Đan chưa trở lại, Ngũ Hạ Cửu đã rời khỏi phòng trước, đóng cửa lại rồi mới rời đi.

Sau đó không lâu, Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả gặp nhau.

Thời Thương Tả nói: “Ngô Thịnh muốn để Hạ Đan từ chức, nói rằng công việc kinh doanh nhà tang lễ hiện tại quá khó khăn, đã rất lâu rồi không có tiền đi vào.”

“Ngoài Hạ Đan, Ngô Thịnh còn muốn sa thải Triệu Tiết Tập.”

“Hạ Đan muốn đi không?” Ngũ Hạ Cửu hỏi.

Thời Thương Tả: “Hạ Đan không muốn từ chức, cô ta nói ít nhất bây giờ không thể rời đi, cô ta muốn đợi đến cuối tháng rồi nói.”

“Ngô Thịnh không nói chuyện được cô ta, cho nên hai người bọn họ tan rã trong không vui.”

“Vậy Ngô Thịnh có đi tìm Triệu Tiết Tập không?” Ngũ Hạ Cửu hỏi.

“Tạm thời còn chưa có.”

Thời Thương Tả nói: “Nhà tang lễ An Nhạc vốn dĩ không có nhiều người, trước khi có nhân viên mới nhập chức, Ngô Thịnh còn muốn sa thải liên tiếp hai người, gã ta đang muốn làm gì?”

Ngũ Hạ Cửu nói những gì cậu phát hiện ở phòng hoá trang.

Cậu nói: “Nếu như nhà tang lễ An Nhạc thật sự đang ngầm buôn bán nội tạng, như vậy thì có bao nhiêu người không biết, và những người biết là ai?"

“Em đoán, Hạ Đan và Triệu Tiết Tập hẳn là không biết rõ, nếu không Ngô Thịnh cũng sẽ không sa thải bọn họ vào lúc này.”

“Nếu Hạ Đan và Triệu Tiết Tập không muốn lại bị bức đi, nếu hai người bọn họ biết điều gì đó, có lẽ họ có nhược điểm ở trong tay.”

“Đỗ Quốc Vinh lúc trước hẳn là cũng không hiểu rõ, nhưng sau đó ông ta mới vô tình phát hiện ra rằng nhà tang lễ đang làm một việc bất hợp pháp như buôn bán nội tạng.”

“Bởi vậy, có lẽ Đỗ Quốc Vinh đã giúp Ngô Thịnh làm chút việc gì đó, ví dụ như, gϊếŧ chết Kỷ Tiến Tiền?”

“Cuộc nói chuyện của hai người lúc trước là Đỗ Quốc Vinh muốn đe dọa Ngô Thịnh đòi tiền.”

Thời Thương Tả: “Đào đi nội tạng khẳng định phải muốn giấu đi và bảo quản bằng các phương pháp đặc biệt.”

“Nhà tang lễ An Nhạc nhất định còn có nơi chúng ta chưa phát hiện.”

Sau đó, bọn họ cùng nhau tập hợp với đám người Phương Tử.

Phương Tử và Lộ Nam đợi nửa ngày, cuối cùng mới tìm được cơ hội Phương Chính Triêu trời đi văn phòng và lẻn vào kiểm tra.

Trong văn phòng Phương Chính Triêu có rât nhiều tủ lạnh.

Bọn họ phát hiện ở trong ngăn tủ có một ít formalin và những cái bình, nhìn là biết nó được bảo quản để đựng thứ gì đó.

Tuy nhiên, thi thể của Uông Linh vẫn còn hoàn chỉnh, chưa bị lột ra.

Sau đó, Phương Tử lại trộm đi theo Phương Chính Triêu, thấy gã ta lấy chút tài liệu đi vào trong một căn phòng khác, khi gã ta đi vào sẽ khoá cửa, và đi cũng vậy.

Cho nên Phương Tử không biết Phương Chính Triêu làm gì ở bên trong.

Nhưng Lộ Nam đoán rằng căn phòng này có thể là nơi Phương Chính Triêu dùng để làm đồ da giả

Đường Vân Ti và Cật Đậu Nhân ở bên kia lại không thu hoạch được gì, văn phòng của Kỷ Tiến Tiền trống không, mọi thứ đều đã bị dọn đi.

Nhưng hẳn là bị Ngô Thịnh dọn vào trong văn phòng của ông ta.

Chỉ tiếc, văn phòng của Ngô Thịnh đóng chặt, hoặc là Ngô thịnh ở bên trong, sau khi ra ngoài lại tiếp tục khoá cửa.

Đường Vân Ti cũng không thể xông thẳng vào.

“Vậy thì buổi tối lại đi kiểm tra.” Ngũ Hạ Cửu nói: “Buổi tối vừa lúc không có ai.”

“Nhưng, chính là buổi tối có quỷ.” Nhớ tới quỷ hồn Uông Linh, Cật Đậu Nhân nuốt nước miếng nói.

Ngũ Hạ Cửu: “Anh có thể ở lại linh đường.”

……

Rất nhanh đã đến đêm thứ hai.

Tuy nói thi thể của Kỷ Tiến Tiền cũng không hoàn chỉnh, thiếu nội tạng, khả năng túc trực bên linh cữu cũng sẽ không có tiến triển gì.

Nhưng đều thủ đến bây giờ, không bằng thủ đến cuối.

Còn nữa, Kim Miêu, A Thái và Cật Đậu Nhân lưu tại linh đường hoá vàng mã, Chung Nam cũng ở có thể bảo vệ bọn họ.

Chẳng qua, một người vẫn là quá nguy hiểm, bởi vậy, Đường Vân Ti cũng ở lại.

Những người đi ra ngoài cũng chỉ có Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả, Phương Tử và Lộ Nam.

Đã đốt xong giấy tiền ngày đầu tiên, hiện tại là rương giấy thứ hai, sau khi trời tối, còn chưa đến 9 giờ, Ngũ Hạ Cửu bốn người đã rời khỏi linh đường.

Lúc này, Ngô Thịnh, Hạ Đan, Triệu Tiết Tập vừa tan làm trở về ký túc xá.

Ngũ Hạ Cửu vốn dĩ muốn trực tiếp đi đến phòng làm việc của Ngô Thịnh, nhưng mới đi được nửa đường, chợt nghe thấy cách đó không xa có tiếng bước chân, còn có một chút ánh sáng.

Là ánh sáng của đèn pin.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi liếc mắt nhìn Thương Thương Tả, bốn người tìm một góc tối để trốn.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Ngũ Hạ Cửu vừa nhìn, hoá ra là Phương Chính Triêu cầm đèn pin đi tới, nhìn xem phương hướng, trùng hợp là văn phòng xử lý chống phân huỷ của gã ta.

Lộ Nam lập tức hiểu rõ, thấp giọng nói: “Ban ngày không xử lý thi thể của Uông Linh, xem ra là thừa dịp đêm khuya tĩnh lặng đến đây xử lý……”

“Tôi và Phương Tử đi qua đó nhìn xem, Quan chủ, các ngươi đi văn phòng của Ngô Thịnh.”

“Được.” Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Bốn người cứ như vậy tách ra.

Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả rất nhanh đã đến văn phòng Ngô Thịnh.

Thời Thương Tả từ trong túi lấy ra một sợi dây thép, ngồi xổm xuống, vặn dây thép và bắt đầu cạy cửa.

Ngũ Hạ Cửu nhìn động tác thuần thục của Thời Thương Tả, cậu không chớp chớp mắt, cũng ngồi xổm xuống bên cạnh, nói nhỏ: “A Tả, không ngờ anh lại có loại kỹ năng này đấy.”

Cậu vốn là muốn thô bạo mở cửa, buổi sáng ngày mai cho dù bị phát hiện, cũng không ai nhìn thấy, cho nên không thừa nhận là được rồi.

Nơi nào nghĩ đến còn chưa kịp hành động, A Tả đã có cách khác.

Thời Thương Tả khẽ cười một tiếng, nói: “Kỹ năng nhiều cũng không dùng được vào người, dù sao cũng phải nuôi sống gia đình, em nói đúng không, tiểu Cửu.”

Ngũ Hạ Cửu không khỏi gãi gãi vành tai đỏ bừng

Chỉ một lát sau, cánh cửa đã bị Thời Thương Tả cạy ra.

Hai người đi vào.

Văn phòng của Ngô Thịnh sạch sẽ và gọn gàng, ít nhất thì bề ngoài nó không có giá trị manh mối gì để tìm kiếm.

Bọn họ muốn biết những nội tạng bị đào ra giấu ở đâu trong nhà tang lễ này, còn nữa, nếu tiến hành buôn bán nội tạng, Ngô Thịnh, hoặc là nói trong tay Kỷ Tiến Tiền lúc trước chắn chắn trong tay sẽ có sổ sách ghi tiền.

Máy tính, giấy đều có khả năng.

Ngay khi Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả đang ở trong văn phòng tìm tòi, trong phòng Đỗ Quốc Vinh, cánh cửa lặng lẽ mở ra rồi đóng lại.

Không bao lâu sau, trong phòng vang lên một tiếng bước chân đi giày cao gót.

Âm thanh này đi qua đi lại trong phòng khách cho đến khi đánh thức người đang ngủ say trên giường.

Đỗ Quốc Vinh vừa mới tỉnh dậy, đầu óc còn có chút bối rối, ông ta chống cánh tay, vẻ mặt buồn ngủ và vẻ mặt phẫn nộ, vừa định nói ai đó nửa đêm không ngủ còn gây ra tiếng ồn.

Nhưng trong phút chốc, đầu óc ông ta minh mẫn, toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, da đầu tê dại.

Bởi vì vào lúc này, ông ta rốt cuộc nghe thấy tiếng bước chân đi giày cao gót ở bên ngoài, “Cộp cộp cộp” —— đang không ngừng lang thang ở phòng khách.

Dường như nhận thấy ông ta đã tỉnh dậy, tiếng giày cao gót dừng lại, sau đó xoay người đi về phía phòng ngủ của ông ta, cuối cùng dừng lại ở bên ngoài cửa phòng ngủ.

“Bang bang”.

Cửa phòng ngủ của Đỗ Quốc Vinh bị gõ vang hai lần.

Và trái tim Đỗ Quốc Vinh tim cũng lập tức đi theo đập thình thịch hai lần.

Tiếng đập cửa còn tiếp tục.

Sắc mặt Đỗ Quốc Vinh dần trở nên tái nhợt, mồ hôi túa ra trên trán, dùng tay véo vào một bên cánh tay, cơn đau ập đến khiến ông ta phải bình tĩnh lại.

Ông ta chậm rãi nhẹ nhàng đi từ trên giường xuống dưới, một tay thuận tiện cầm lấy ngọn đèn trên bàn, đi tới cửa phòng ngủ.

Ngoài cửa là Uông Linh sao?

Không, Đỗ Quốc Vinh không tin, nếu thật sự có quỷ, tại sao ông ta làm việc trong nhà tang lễ lâu như vậy lại chưa bao giờ gặp?

Đỗ Quốc Vinh căn bản không tin trên thế giới này có quỷ, nếu có thì ông ta cũng sẽ không đi làm công việc hỏa táng thi thể này.

Mới vừa tỉnh lại có chút bị dọa đến, lúc này Đỗ Quốc Vinh đã bình tĩnh, thầm nghĩ có lẽ là ai đó mang giày cao gót lại đây hù dọa ông ta.

Là Hạ Đan?

Trong lòng Đỗ Quốc Vinh ngay lập tức nghĩ ra ý tưởng này.

Nhất định là Hạ Đan.

Cô ta ghi hận những lời nói ban ngày của mình, cho nên buổi tối tới đây hù dọa ông ta.

Nhớ tới cái chết của Uông Linh, sắc mặt Đỗ Quốc Vinh âm trầm vài phần, chính ông ta đã gϊếŧ Uông Linh.

Đêm qua ông ta đi tìm Uông Linh, mắng cô ta đồ đê tiện, dụ dỗ đàn ông ở khắp nơi, kết quả còn bị Uông Linh trào phúng ngược lại.

Trong lòng Đỗ Quốc Vinh giận dữ, không kìm được đã cầm con dao gọt hoa quả trong phòng cắt cổ cô ta.

Nhưng con mắt của Uông Linh không phải ông ta đào ra, là một người khác.

Nghĩ đến khả năng ông ta gϊếŧ Uông Linh bị người nhìn thấy, thâm tâm Đỗ Quốc Vinh có chút bất an.

Ông ta nghi ngờ đó là Hạ Đan.

Cho nên hiện tại, là Hạ Đan đang ở ngoài cửa?
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 103: Nhà tang lễ An Lạc (8)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 104: Nhà tang lễ An Lạc (9)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 105: Nhà tang lễ An Lạc (10)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 106: Nhà tang lễ An Lạc (11)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 107: Nhà tang lễ An Lạc (12)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 108: Nhà tang lễ An Lạc (Kết thúc)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 109: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (1)


Sau khi trở lại thế giới hiện thực, Chung Nam tuy rằng quên mất những gì mình nói trên đoàn tàu luân hồi, nhưng mấy ngày sau, đại khái trong tiềm thức còn nhớ rõ, anh ta gọi điện thoại mời bọn họ đi căn cứ gấu trúc nhìn gấu trúc.

Ngũ Hạ Cửu làm anh ta lạy một lạy với gấu trúc Nguyên Bảo, Chung Nam tuy rằng có chút khó hiểu, nhưng vẫn làm theo.

Làm xong, Chung Nam nói giỡn nói câu: “Giống như lễ tạ thần.”

Nhưng cũng không phải là lễ tạ thần.

Ngũ Hạ Cửu mỉm cười.

Vài ngày sau, cậu tìm thấy một chuyến tàu trong danh sách đăng ký, vừa lúc có 5 người đăng ký.

【[ số tàu ]: [ tổng hành khách trên tàu ], [ hành khách mới ], [ người có thể đăng ký], [ đã đăng ký ], [ trạng thái ]】

【 đoàn tàu luân hồi: 7 người, 2 người, 5 người, 0 người, đang chờ khởi hành 】

Không lâu sau khi bọn họ bước lên đoàn tàu luân hồi, đoàn tàu khởi động, Thời Thương Tả đi qua mở cánh cửa toa tàu khác, bên trong có hai gã hành khách mới, đều là nam.

Ngũ Hạ Cửu nhìn bộ dáng của bọn họ, vẫn còn rất bình tĩnh.

Một người mặc âu phục, diện mạo hiền lành, người còn lại mặc áo ngắn màu trắng, đeo mắt kính, diện mạo cũng không tệ.

Có thể thấy được tố chất tâm lý của hai người này không tồi, ít nhất sau khi thấy bọn họ tiến vào đầu tiên là đánh giá, vẻ mặt có chút hoang mang và cảnh giác, nhưng không có lung tung chạy tới kêu to.

Cho đên khi Ngũ Hạ Cửu được đoàn tàu luân hồi lần này giao cho nhiệm vụ hướng dẫn hành khách mới, sau khi lên tiếng giải thích, lúc này hai người họ mới hoảng hốt trong giây lát, hiểu được sao lại thế này.

Không lâu sau, hai người họ lấy xong danh hiệu.

Người đàn ông mặc âu phục gọi là kiến trúc sư, người đàn ông mặc áo trắng ngắn gọi là nhà nghiên cứu.

Lần này, chuyến tàu luân hồi đi tổng cộng hai mươi lăm phút, rất nguy hiểm.

Thông tin Xa Hạ Thế Giới ——【 các bạn là một nhóm người tham gia đột nhập căn phòng bí mật của rạp xiếc, hãy vượt qua thành công các cấp độ trước khi căn phòng bí mật của rạp xiếc bị đóng cửa hoàn toàn, bắt được thẻ bài thân phận và chạy ra khỏi căn phòng bí mật. 】

【 Thời gian trốn thoát khỏi phòng căn phòng bí mật là năm ngày. 】

【 hành khách vui lòng chạy ra khỏi căn phòng bí mật trước 9 giờ tối ngày thứ năm. 】

【 đoàn tàu luân hồi sẽ đón hàng khách vào đúng 9 giờ tối ngày thứ năm, hành khách vui lòng lên tàu trong thời gian quy định và vé tàu riêng của mình. 】

【 cuối cùng, chúc bạn có một hành trình vui vẻ. 】

“…… đột nhập căn phòng bí mật của rạp xiếc thú?”

Đường Vân Ti xem xong tin tức nhắc nhở, không khỏi nói: “Tại sao đoàn xiếc thú lại l trở thành phòng bí mật?”

“Lại còn phải bắt được thẻ bài thân phận chạy ra khỏi phòng bí mật, đây là muốn chúng ta tìm kiếm thứ gì đó trong phòng bí mật sao?”

Ngũ Hạ Cửu: “Hẳn là như vậy, sau khi xuống tàu sẽ biết.”

Đoàn tàu luân hồi kéo dài hai tiếng còi rồi dừng lại, toa tàu mở ra.

Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả và những người khác đi xuống, hai gã hành khách mới là Kiến Trúc Sư và nhà nghiên cứu đi theo ở phía sau.

Cách đoàn tàu không xa là một chiếc lều khổng lồ đầy màu sắc, mang không khí đoàn xiếc thú.

—— Màu sắc của dải vải đỏ và trắng, ruy băng và bóng đèn nhỏ xung quanh lều.

Xung quanh lều xiếc cũng có nhiều đồ chơi và dụng cụ ảo thuật, bóng bay buộc vào các biển hiệu đèn, búp bê và những con lật đật dựa vào dưới các biển hiệu, trên đỉnh lều trại đỉnh còn tung bay những lá cờ màu.

Trước mắt bọn họ là một cái lều xiếc lớn, họ không thể nhìn thấy hay tưởng tượng được một căn phòng bí mật bên trong sẽ như thế nào.

“Có khả năng là không gian gấp.” Thời Thương Tả nói: “Đi vào thôi.”

Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Xốc lên lều trại và đi vào trong đó, đập vào mắt đầu tiên không phải mật thất mà là một mảnh đất trống trải, đối diện có bảy cánh cửa, tất cả đều được đóng chặt

Ở giữa lều trại có một tấm biển, trước tấm biển là một cái bàn thấp với những thứ được đặt trên đó.

Ngũ Hạ Cửu bước tới đó, là bảy cái bộ đàm dùng cho liên lạc, và có bảy nút ấn trên mỗi bộ đàm.

Sau khi kết hợp với bảy cánh cửa đóng ở phía sau, trong lòng Ngũ Hạ Cửu có chút suy đoán.

Cậu nâng nhìn tấm thẻ sau cái bàn —— “Những điều nên biết để thoát khỏi phòng bí mật rạp xiếc”.

Một, máy bộ đàm từ số 1 đến số 7, mỗi người cầm lấy một chiếc.

Hai, lấy đi bộ đàm đánh số nào thì phải vào cánh cửa tương ứng.

Ba, phía sau cánh cửa chính là căn phòng bí mật.

Bốn, sau khi đi vào căn phòng bí mật, mỗi người chỉ được chọn một trong các số, bấm nút tương ứng để liên lạc, không thể liên lạc với người thứ ba.

Năm, quyền khống chế căn phòng bí mật nằm trong tay các nhân viên rạp xiếc.

Sáu, cần tìm chìa khóa để thoát ra khỏi một căn phòng bí mật, cần một thẻ bài thân phận để thoát khỏi tất cả căn phòng bí mật trong rạp xiếc.

Bảy, chìa khóa và thẻ thân phận đều sẽ được đặt trong chiếc hộp bạc có đánh dấu của đoàn xiếc thú, nhưng hộp nhất định phải có chìa khóa, không nhất định phải có thẻ thân phận.

Tám, thẻ thân phận của mỗi người đều bị chia làm ba phần, yêu cầu thu thập đầy đủ mới có thể thoát khỏi căn phòng bí mật.

Chín, mật thất khả năng có ba cửa hoặc là hai cửa, tùy theo chìa khóa có thể mở được cửa nào

Mười, nếu có thể gặp nhau ở trong căn phòng bí mật, các bạn nhất định là may mắn hoặc đen đủi.

Sau khi xem xong, Lộ Nam nói: “Từ một đến ba còn có thể hiểu, nhưng từ dòng thứ tư, là sau khi chúng ta đi vào căn phòng bí mật chỉ có thể ấn một nút và tiến hành liên lạc.”

“Nhưng nếu trước khi ấn xuống nút này, chủ nhân dãy số liên lạc với người khác hay chưa?”

“Hay là dãy số này không thể liên lạc được nữa, tôi nghĩ vậy.”

“Chúng ta tổng cộng có bảy người, hai hai tương ứng, có nghĩa là có một người không thể liên lạc được với những người khác.”

Có thể liên lạc còn tốt hơn nhiều so với không liên lạc được.

Rốt cuộc nhìn tình huống lúc này, bọn họ thoạt nhìn hẳn là phải vào phòng bí mật một mình, có người có thể cùng nhau thương lượng, tâm lý cũng thấy bình tĩnh hơn.

Phương Tử: “Đến lúc đó thì phải xem vận khí thôi, có thể liên lạc với ai thì cứ liên lạc.”

“Các ngươi nhìn vào dòng thông tin thứ năm sẽ biết ——‘quyền khống chế căn phòng bí mật nằm ở trong tay nhân viên’, điều này có nghĩa là NPC ở trong phòng bí mật?”

“Ví dụ như xiếc ảo thuật, tung húng hay người bay linh tinh?”

Ngũ Hạ Cửu: “Hẳn là NPC sẽ tạo trở ngại khi chúng ta muốn thoát khỏi phòng bí mật.”

“Chúng ta cần phải tìm kiếm chìa khóa và thẻ thân phận ở trong phòng bí mật, thẻ bài thân phận của mỗi người bị chia làm ba phần, cũng không nhất định tìm thấy trong phòng bí mật.”

“NPC tồn tại trong phòng bí mật có lẽ sẽ tạo cho chúng ta chuyện gì đó nguy hiểm và khó khăn, đến lúc đó đều phải cẩn thận.”

Rốt cuộc dòng sáu, bảy, tám hướng dẫn rất rõ ràng.

Trong mỗi căn phòng bí mật sẽ có một cái hộp màu bạc, bọn họ phải tìm được hộp, tìm được chìa khoá của hộp mới có thể thoát khỏi căn phòng bí mật đó.

Cái hộp nhất định phải có chìa khóa, nhưng không nhất định phải có thẻ thân phận.

Điều này có nghĩa là họ có thể đột nhập liên tiếp vào ba căn phòng bí mật, nhưng chỉ trong một hoặc hai phòng bí mật mới có chìa khoá và thẻ thân phận.

Hơn nữa, thẻ thân phận tìm được cũng không phải hoàn chỉnh.

Điều thứ chín nhất định phải nói.

Điều thứ 10 …… Cái gì gọi là may mắn và đen đủi?

Kiến trúc sư lên tiếng hỏi.

Ngũ Hạ Cửu nói: “Chúng ta có thể gặp nhau ở một trong số những căn phòng bí mật.”

“Nhưng đồng thời, khi số người trong phòng bí mật tăng lên, rất có khả năng, không, có thể có khả năng độ khó trong căn phòng bí mật đó sẽ được tăng lên cao.”

Sau khi nghiên cứu mười chỉ dẫn này, họ cần phải cầm bộ đàm và vào căn phòng bí mật.

Bảy cái bộ đàm, có mỗi số riêng được đánh dấu lên đó.

Ngũ Hạ Cửu cầm đi bộ đàm có đánh dấu 1, Thời Thương Tả cầm đi bộ đàm đánh dấu 7.

Đường Vân Ti là bộ đàm số 2, Phương Tử là số 3, Lộ Nam là bộ đàm số 4.

Kiến trúc sư là bộ đàm số 5, còn nhà nghiên cứu là bộ đàm số 6.

Lấy đi bộ đàm được đánh dấu số nào sẽ đi vào cánh cửa có số tương ứng.

Sau khi từng người đều đứng ở trước cửa, cánh cửa đang đóng chặt “Cùm cụp” một tiếng, mở ra một khe hở.

Ngũ Hạ Cửu kẹp chặt bộ đàm vào cổ áo, sau đó bước vào ——

Trước mắt cậu là một lối đi nhỏ nửa mét, đối diện là tấm màn lều dày cộp.

Ngũ Hạ Cửu mới đi vài bước đã tới trước tấm màn lều, duỗi tay xốc lên, đi vào, sau khi cậu đi vào, đằng sau tấm lều trại vốn dĩ tối đen như mực, thấy không rõ bất kỳ cảnh tượng nào.

Nhưng vào lúc này, đèn lập tức chiếu sáng từ gần đến xa, từng hàng một, lập tức chiếu sáng toàn bộ không gian.

Ngũ Hạ Cửu trước đó đã chú ý tới bức màn lều phía sau cậu đã biến mất.

Nhìn lại phía trước, đây cũng có vẻ là một cái lều trại xiếc thú, không gian hình tròn, có ghế ngồi xung quanh, nhưng không có người xem.

Có một sân khấu ở giữa và một hàng phụ nữ mặc váy khiêu vũ đứng trên sân khấu.

Nhóm phụ nữ đều tạo dáng như muốn nhảy nhưng cơ thể họ bê bết vết máu, cổ, cánh tay và các bộ phận khác đều bị dây sắt quấn quanh và treo lên.

Dây thép nối tiếp l*n đ*nh chiếc lều trại của đoàn xiếc thú.

Có vẻ như chỉ cần tiếng nhạc vang lên, dây thép sẽ điều khiển những người phụ nữ này “nhảy múa”.

Một loạt vũ nữ này rũ đầu, nhìn không thấy khuôn mặt.

Ngũ Hạ Cửu lúc này đang đứng ở điểm cao nhất trong khán phòng, ngay khi cậu đang muốn đi xuống, bộ đàm treo trên cổ áo sáng lên đèn xanh.

Điều này có nghĩa là ai đó đang liên lạc với cậu.

Ngũ Hạ Cửu nhấn nút kết nối, đối diện quả nhiên truyền đến giọng nói của Thời Thương Tả.

“Bộ dạng căn phòng bí mật chỗ em là gì vậy, tiểu Cửu?”

Ngũ Hạ Cửu nói: “Có một sân khấu ở giữa, có tổng cộng 16 vũ công được treo bằng dây thép trên đó, mặt khác không có gì.”

“Toàn bộ không gian trông giống như một cái lều xiếc, em nhìn thấy ở sau sân khấu có hai cánh cửa.”

Hẳn là trong đó có một cánh cửa rời khỏi phòng bí mật này.

Giọng nói của Thời Thương Tả truyền đến với âm thanh sàn sạt của bộ đàm, anh nói: “Không gian anh bước vào cũng là một cái lều xiếc, nhưng nó không giống với cái của em."

“Mọi thứ ở đây đều được cố định ở mọi nơi trong lều, nó giống như lơ lửng trong vũ trụ không gian, chẳng qua là nó ở trong trạng thái đứng yên.”

“Và anh không có nhìn thấy sự tồn tại của cánh cửa, hẳn là đã bị giấu đi.”

“Hơn nữa, trong căn phòng bí mật ở đoàn xiếc thú này có một hoặc hai NPC, một tay trống và một nhạc công, căn phòng bí mật này giống như nơi bọn họ thường tập luyện.”

Ngũ Hạ Cửu nghe xong không khỏi nhíu mày, căn phòng bí mật A Tả đi vào cư nhiên là dạng này, nghe có vẻ khó khăn hơn nhiều so với của cậu.

Rốt cuộc, cách bố trí nơi này của cậu rất đơn giản, chỉ là sự xuất hiện của những vũ công này trên sân khấu có chút dọa người.

Hơn nữa, cánh cửa cũng dễ tìm thấy được, chỉ cần cậu tìm được chiếc hộp bạc có chứa chìa khóa và thẻ thân phận.

“A Tả, anh cẩn thận một chút.” Ngũ Hạ Cửu nói.

Thời Thương Tả cười nhẹ ở đầu bên kia của máy bộ đàm, nói: “Anh biết, em cũng vậy.”

“Cứ mở bộ đàm ra như vậy, để anh biết tình huống của em.”

“Được.” Ngũ Hạ Cửu cũng nở nụ cười.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 110: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (2)


Ngũ Hạ Cửu tạm thời không bước ra khỏi khán phòng, mà là đi lui đi tới xung quanh chỗ ngồi một lúc.

Vị trí của hai cánh cửa cũng rất khéo léo, cho dù cậu có đi từ trên khán đài rồi vòng qua cửa cũng không cách nào đi xuống, bởi vì chỗ ngồi ở đây không kéo dài phía dưới sân khấu, mà là dừng ở độ cao nhất định.

Trừ khi tìm được một sợi dây thừng buộc ở trên rồi leo xuống, bằng không vẫn phải trở lại phía bên kia và đi xuống từ cầu thang.

Tuy nhiên, tại vị trí này có thể quan sát được diện mạo cụ thể của hai cánh cửa.

—— Có vẻ như chúng được làm bằng kim loại dày nặng, không có hoa văn trên cánh cửa, cấu tạo là hai cánh cửa khép mở, ở giữa là nơi đặt lỗ khoá.

Ngũ Hạ Cửu có thể nhìn ra lỗ khóa hình chữ thập, ước chừng chiếc chìa khóa này được chế tạo đặc biệt, cũng không biết chiếc hộp bạc sẽ được cất giấu ở đâu trong căn phòng bí mật của rạp xiếc này.

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu không thể không chuyển sự chú ý của mình lên sân khấu.

c** nh* giọng nói: “A Tả, căn phòng bí mật trong đoàn xiếc thú này bố trí quá mức đơn giản.”

“Em đoán, nếu muốn tìm thấy chìa khóa thì nhất định phải lên sân khấu, chiếc hộp có khả năng được giấu trong váy của những nữ vũ công….”

Váy của những vũ công là váy bồng và xếp tầng, dường như thật sự có thể giấu được thứ gì đó.

Huống chi, vừa rồi cậu đã xoay quanh chỗ ghế, hoàn toàn không có chỗ nào trong khán phòng có thể giấu được chiếc hộp.

Nói trắng ra thì cách bài trí của căn phòng bí mật này rất đơn giản, nó dường như muốn cậu đi đến chỗ nguy hiểm.

Nghe vậy, Thời Thương Tả nói: “Em đang ở trong một căn phòng bí mật nguy hiểm của đoàn xiếc thú, còn chỗ anh thì cần phải giải mã mới tìm ra chiếc hộp.”

“Hai cái NPC thoạt nhìn không có nhiều chỉ số thông minh, càng giống như là những con thú bông bị điều khiển.”

“Cứ sau vài phút, thời gian không chắc chắn, tay trống hoặc nhạc công sẽ đột ngột đánh vào một nhạc cụ bên cạnh, khi âm thanh xuất hiện, sự sắp xếp xung quanh sẽ thay đổi ngay lập tức…..”

Nếu không tìm đồ vật ngay lúc nó thay đổi, hoặc là nắm chặt thứ gì, một khi ở trên không, nó sẽ bởi vì bắt lấy không được hoặc đứng không xong rơi xuống đất.

Phía dưới cũng không có đệm mềm.

Thay vào đó, phòng bí mật đoàn xiếc thú cậu đang đứng chưa đầy những vật sắc nhọn và vật có góc cạnh, nếu không cẩn thận, rất có khả năng sẽ bị thương hoặc thậm chí bỏ mạng.

Và thời gian gõ trên nhạc cụ là không chắc chắn, điều này càng khó đề phòng hơn, cần phải cảnh giác khi tìm kiếm manh mối đồng thời cũng phải đề cao cảnh giác, tâm thần phải luôn căng chặt.

Trong khi hai người nhỏ giọng nói chuyện, Ngũ Hạ Cửu nhẹ nhàng bước xuống dưới khán phòng.

Càng đến gần sân khấu ở giữa, càng có thể thấy rõ sự xuất hiện của những vũ công bị treo lơ lửng trên dây thép.

——chiếc váy đơn giản và lộng lẫy mềm mại, phía dưới làn váy phồng lớn, thắt chặt phần eo, trên cánh tay không có ống tay áo.

Bởi vậy, Ngũ Hạ Cửu có thể thấy rõ vết máu bầm trên cánh tay trắng nõn của vũ nữ đang bị siết chặt, máu tươi có chút đọng lại, có chút lại chảy theo dọc cơ thể.

Chưa kể, có một số sợi dây thép còn với vào trong kéo căng, siết chặt phần eo và chân của họ.

Khi Ngũ Hạ Cửu tới gần bên dưới sân khấu, cậu có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của những nữ vũ công này

Tất cả đều nhắm mắt lại, cúi đầu yếu ớt, trên mặt trang điểm đậm, nét mặt có vẻ thanh thản, không chút thăng trầm, tựa như đang yên lặng chờ tiết mục bắt đầu.

Trang phục của những nữ vũ công này hoàn toàn giống nhau, và rất khó để nhận ra ai là vũ công chính.

Tạm thời không có bước lên sân khấu, bởi vì Ngũ Hạ Cửu có chút khó khăn.

Nếu chiếc hộp thực sự được giấu dưới lớp váy của những nữ vũ công này, chẳng lẽ cậu phải đi lên vén váy người ta?

Mặc dù những nữ vũ công này không phải là người, nhưng động tác vén váy khiến Ngũ Hạ Cửu cảm thấy có một chút khó chịu.

Bộ đàm truyền đến âm thanh động tác của Thời Thương Tả, hình như bên kia có cái gì đang tiến triển, cùng với âm thanh của nhạc cụ là vô số âm thanh lạch cạch của những thứ đang chuyển động.

Nhưng lắng nghe tiếng thở đều đều và nhẹ nhàng của Thời Thương Tả, Ngũ Hạ Cửu biết được hiện tại anh không có việc gì.

Lấy ra đạo cụ, Ngũ Hạ Cửu bước đi lên sân khấu.

Cậu dần dần tiến lại gần, nhưng các vũ công không thấy một chút cử động nào, như thể họ không nhận thấy rằng có một người nữa trên sân khấu.

Cho đến sau khi Ngũ Hạ Cửu lướt qua một cái, hai cái vũ nữ, dây treo phía trên sân khấu rung nhẹ, động tác này không dễ thấy, nhưng Ngũ Hạ Cửu đã nhận ra.

Cậu vẫn giữ im lặng và tiếp tục đi về phía trước, quan sát xem liệu có sự khác biệt nhỏ nào giữa các nữ vũ công này hay không.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu nhanh chóng đảo qua giữa những nữ vũ công, bỗng nhiên, cậu phát hiện ra rằng hoa văn được vẽ bởi sợi tơ trên váy của một trong những vũ công có vẻ hơi khác với hoa văn trên váy của vũ công khác, ngay cả màu sắc của sợi tơ cũng có điều khác biệt.

Thấy vậy, Ngũ Hạ Cửu nhướng đuôi lông mày, đi thẳng đến chỗ nữ vũ công kia.

Nhưng vào lúc này, các vũ công ở bên trái và bên phải cậu đột ngột quay người lại và dang tay về phía cậu, như thể muốn ôm cậu trong một động tác khiêu vũ đầy mời gọi.

Có thể tưởng tượng ra rằng một khi đã bị kéo, sẽ không thể dễ dàng thoát ra.

Cũng may, Ngũ Hạ Cửu đã sớm có chuẩn bị, đạo cụ “Long hồn cốt kiếm” trong tay nâng lên, tức khắc, chém đứt tất cả những đôi tay đang duỗi về phía cậu.

Nhưng cánh tay có buộc dây thép, sau khi bị chặt đứt lại không có rơi xuống trên mặt đất, mà vẫn là như cũ, bị dây thép khống chế nhào tới phía cậu.

Cùng lúc đó, tất cả nữ vũ công xung quanh đều mở mắt ra, âm nhạc từ đâu đó vang lên, vừa dồn dập vừa khẩn trương.

Những nữ vũ công này kiễng chân, xoay tròn xoay đến xung quanh Ngũ Hạ Cửu.

Những chiếc váy xếp chồng lên nhau, như thể chúng đang nở ra những bông hoa xinh đẹp, nhưng trong đó lại tràn ngập nguy hiểm.

Ngũ Hạ Cửu một bên vừa trốn tránh, một bên hướng thẳng tới vũ công có chút khác thường đó, dường như đã cảm nhận được ý định của cậu, những nữ vũ công xung quanh bắt đầu chặn đường cậu đi.

Cơ thể của những vũ công này hầu như đều được quấn bằng dây thép, ngay cả khi bị cậu chặt ra từng mảnh, nhưng vẫn có thể tấn công cậu như một con rối bị điều khiển.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhíu mày, phù văn màu đỏ trên thân kiếm chợt lóe, ngọn lửa đột nhiên đánh vào những vũ công xung quanh, những chiếc váy mặc trên người họ lập tức bắt đầu bốc cháy.

Tiếng nhạc bắt đầu trở nên sắc nhọn, phảng phất như muốn cào xé lòng người

Ngũ Hạ Cửu đầu óc choáng váng, không tự chủ được dừng lại bước chân.

May mắn, cậu có thói quen múa máy đạo cụ long hồn cốt kiếm trong tay, lại thêm một ngọn lửa xuất hiện, buộc tất cả những vũ công nhân cơ hội tấn công cậu phải rút lui.

Người vũ công bị ngọn lửa thiêu đốt đến cuối cùng chỉ còn lại có một phủng tro tàn từ dây thép trôi xuống.

Sau khi làm quen với tiếng nhạc bén nhọn, Ngũ Hạ Cửu di chuyển cổ tay của mình, những hạt giống bụi gai đã sớm gieo xuống sinh trưởng chỉ trong tích tắc, quấn chặt các nữ vũ công xung quanh trong vòng chưa đầy hai giây.

Ngũ Hạ Cửu nhân cơ hội này nhanh chóng lao tới trước mặt nữ vũ công khác biệt kia, phù văn màu xanh lục trên thân long hồn cốt kiếm chợt lóe, cốt kiếm hóa thành cốt tiên, vừa ném lên không trung, nó giống như một con mãng xà linh động quấn quanh thân thể nữ vũ công đang muốn rời đi, kéo lại gần.

Một đầu cốt tiên bốc cháy lên ngọn lửa, từ bàn tay Ngũ Hạ Cửu trong chớp mắt đốt tới trước mặt nữ vũ công, âm nhạc càng thêm đinh tai nhức óc.

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, nữ vũ công xung quanh đã bị Ngũ Hạ Cửu đốt thành một nắm tro tàn, rơi xuống cùng tro tàn là một chiếc hộp màu bạc có đồ án hình lều trại màu hồng trắng của đoàn xiếc thú.

Ngũ Hạ Cửu cúi xuống nhặt nó, nhanh chóng nhảy khỏi sân khấu trước khi các nữ vũ công khác tấn công.

Không lâu sau khi cậu mới nhảy xuống sân khấu, giọng nói Thời Thương Tả vang lên bên kia bộ đàm: “Anh đã lấy được chìa khóa, tiểu Cửu, đáng tiếc không có thẻ thân phận.”

Ngũ Hạ Cửu cũng nói cậu lấy được hộp, vừa mở ra, bên trong chỉ có một cái chìa khóa hình chữ thập, cũng không có thẻ thân phận.

“Căn phòng bí mật rạp xiếc đầu tiên có chút đơn giản.” Ngũ Hạ Cửu ngẩng đầu nhìn về phía sân khấu.

Từ sau khi cậu nhảy xuống, vốn dĩ những nữ vũ công đang tấn công giống như bị ấn nút tạm dừng lại, cúi đầu đứng yên.

Vị trí giấu chiếc hộp, bước lên sân khấu sẽ nguy hiểm, rời đi sân khấu sẽ an toàn…… Đối với cậu, việc lấy được chiếc hộp bằng cách loại bỏ nữ vũ công thực sự có chút dễ dàng.

Nhưng nếu hai hành khách mới là kiến trúc sư và nhà nghiên cứu đi vào căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú này, nếu muốn tìm được chiếc hộp bạc từ xung quanh những nữ vũ công lại không dễ dàng như vậy.

Thời Thương Tả nói: “Đây mới chỉ là căn phòng bí mật đầu tiên, còn những căn phòng phía sau chưa chắc đã dễ dàng.”

Nói cũng là.

Ngũ Hạ Cửu lấy ra chìa khóa, thấy tay cầm chìa khóa hình chữ thập có khắc hoa văn, sau khi so sánh hai cánh cửa, phát hiện nó phù hợp với một trong lỗ khoá hoa văn bên ngoài, nó là chiếc chìa khóa c*m v** cánh cửa này.

Sau khi cậu cắm chìa khoá vào, nó chuyển động và cửa mở.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 111: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (3)


Ngũ Hạ Cửu bước vào trong cửa, trước mắt tối sầm, ánh sáng vừa sáng lên lần nữa thì trước mắt đã thay đổi thành một cảnh tượng khác.

Nơi này vẫn là căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú.

Chỉ có điều, nó khác với một khán phòng đơn giản, cách sắp xếp từ sân khấu, vũ công, ở căn phòng bí mật này trông có hơi khác thường.

Ngũ Hạ Cửu nhìn về phía sau, cánh cửa trước đó cậu đi vào đã biến mất, mà phía sau chính là vách lều.

Cậu lập tức nhìn xung quanh căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú.

Trong căn phòng bí mật này cũng có khán phòng, nhưng không giống như khán phòng trước đây với gần mười tầng cầu thang, khán phòng ở đây chỉ có chiều cao ba tầng thang lầu.

Nó giống như một nơi mà mọi người tạm thời có thể yên tâm nghỉ ngơi.

Mà bên ngoài khán phòng còn là một cái sân rất rộng rãi.

Mặt đất cũng không phải bằng phẳng, mà nó có độ cao thấp, những cây cột ô vuông nằm nhấp nhô lên xuống, ngọn lửa thì đang bùng cháy giữa những cây cột này.

Mặc dù không có đứng quá gần, nhưng Ngũ Hạ Cửu vẫn có thể cảm nhận được độ nóng của ngọn lửa, nóng vô cùng.

Khó có thể tưởng tượng, mặt đất trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc sẽ có ngọn lửa bùng lên.

Nhưng mà, nơi này là Xa Hạ Thế Giới, nên cũng không có gì phải ngạc nhiên.

Nếu cậu muốn đi đến bên trong căn phòng bí mật, thì cậu cần phải lần lượt giẫm lên mặt trên của những cây cột vuông, mới có thể bước qua ngọn lửa.

Nếu không cố gắng giữ thăng bằng, không cẩn thận sẽ rơi vào trong ngọn lửa và bị thiêu rụi.

Ngũ Hạ Cửu thu hồi ánh mắt khỏi mặt đất, cậu ngước mắt lên, trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú, có một NPC, dường như là người đảm nhiệm biểu diễn tung hứng trong đoàn xiếc thú.

Mà trang phục của người biểu diễn tung hứng này mặc được chế tạo rất đặc biệt, khuôn mặt thì được tô rất trắng, ngược lại thì môi được tô son rất đỏ, tạo nên tỷ lệ tương phản mạnh mẽ.

Mà gã cũng rất nhanh nhẹn đang nhảy ở trên cây cột vuông, giống như là không có lo lắng bản thân sẽ rơi xuống phía dưới, sau đó sẽ bị lửa thiêu.

Hơn nữa, trên tay của NPC này là một chiếc đĩa đặc biệt dùng để biểu diễn, là loại có thể quay trên một gậy ngắn.

Không chỉ có như vậy, phía trên mặt đất đầy những cây cột vuông và ngọn lửa, tức là giữa không trung trên lều trại rũ xuống dưới có treo rất nhiều đồ vật, có đĩa dùng để tung hứng, có quả bóng tròn, còn có cái bát to tròn, một cây gậy ngắn có thể ném được.

Mấy thứ này tất cả đều bị treo ở giữa không trung, phía trên có một móc treo, có thể nối liền đến trong vòng sắt cuối sợi dây thừng đang rủ xuống.

Ngũ Hạ Cửu ở bên cạnh nhìn qua một lúc, người NPC biểu diễn tung hứng đã thay đổi dụng cụ tung hứng trong tay hai lần, ném một cái móc, dụng cụ tung hứng được treo vào vòng sắt, sau đó lại dùng cây gậy dài mảnh đè lên, ngoài ra công cụ được đưa lên xuống, động tác thật sự rất linh hoạt.

Mắt Ngũ Hạ Cửu nhìn thật lâu, nếu không ngoài dự tính, hộp sắt chắc hẳn là được giấu trên người của người tung hứng, hoặc cũng có thể bị treo trong vô số công cụ tung hứng kia.

Chẳng qua hiện tại đã bị một số vật này che chắn, nên tạm thời cậu vẫn chưa phát hiện mà thôi.

Sau khi đi vào trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú mới này, vốn dĩ bộ đàm để có thể cùng Thời Thương Tả nói chuyện đã bị cắt ngang, nhưng cũng may hai người là cùng lúc rời khỏi trong một căn phòng bí mật, lúc này, Thời Thương Tả lại gọi vào máy bộ đàm của Ngũ Hạ Cửu.

Ngũ Hạ Cửu nói về tình hình của mình, cậu hỏi: "A Tả, vậy tình huống ở mật thất thứ hai của anh là gì?

Ngay lúc Ngũ Hạ Cửu cùng Thời Thương Tả rời khỏi căn phòng bí mật không lâu.

Phương Tử cũng dễ dàng rời khỏi phòng xiếc thú đầu tiên.

Căn phòng bí mật đầu tiên cậu ấy trải qua chính là nhảy qua vòng lửa, các vòng lửa được xếp từng cái trên mặt đất, ở giữa không trung, thậm chí còn có cái xếp ở nơi rất cao, có một cái thang ở giữa, có thể được sử dụng cho động vật để đi lên và nhảy vào vòng lửa rồi nhảy ra ngoài.

Đúng vậy, chính là động vật, trong mật thất này không có NPC, nhưng có rất nhiều động vật giống như không biết mệt mỏi mà cứ nhảy qua vòng lửa.

Sư tử, hổ, khỉ, dê.

Những con vật này cả người đều tả tơi, máu thịt đều lộ ra, có nơi còn có thể nhìn thấy được xương.

Chính là khi những con vật này đang chuyển động không ngừng, Phương Tử đã tìm được hộp sắt. Được giấu ở trong cơ thể của một con hổ.

Bộ đàm của cậu ấy không thể liên hệ được với ai, vốn cậu ấy nhấn số một, nhưng tiếc là số một của Ngũ Hạ Cửu không có kết nối được.

Chắc chắc đã cùng anh Thời nói chuyện.

Phương Tử bĩu môi, không loay hoay với bộ đàm nữa.

Ngoài ra ở bên cạnh, thì Đường Vân Ti liên hệ được với Lộ Nam.

Đều là hành khách mới, Kiến Trúc Sư cùng Nhà Nghiên Cứu biết được những người hành khách cũ là cùng trong một đoàn đội, bọn họ thì chưa thân quen nên tạm thời không bất chấp mà liên hệ.

Vì thế, hai người hành khách mới bấm phím gọi cho nhau.

Căn phòng xiếc thú đầu tiên mà Kiến Trúc Sư trải qua là người bay ở không trung, ở hai bên căn phòng bí mật đều có một cái thang để leo lên, là loại có thể đứng thẳng trên mặt đất.

Mà giữa thang được buộc một sợi dây thừng rất to.

Một nữ NPC treo mình lên sợi dây thừng bằng một dải lụa và bắt đầu bay lên.

Kiến Trúc Sư tinh mắt phát hiện một hộp sắt đã được buộc trên sợi dây thừng, cách cái thang một khoảng, nhẹ nhàng lắc lư theo.

Nếu anh ta muốn với tay lấy cái hộp, thì sẽ phải trèo lên cái thang, và bò trên sợi dây thừng đi một đoạn mới có thể đến được hộp sắt.

Nhưng sợi dây thừng cứ bay lên bay xuống không ngừng do NPC cứ lắc lư, làm rung động, cho dù sợi dây thừng này không cử động đi chăng nữa, thì anh ta vốn dĩ không thể bò lên trên đó được.

Một người bình thường không trải qua đào tạo một cách có hệ thống, thì làm sao có thể đi lên một sợi dây thừng còn không lớn bằng mặt trên của chiếc giày.

Chắc chắn sẽ ngã xuống.

Mà nhìn thấy khoảng cách độ cao đến mặt đất, nếu như thật sự rơi xuống, không chết thì cũng phải bị thương nặng như gãy xương.

Nghĩ như vậy, Kiến Trúc Sư vô cùng bối rối.

Nhưng nếu muốn rời khỏi mật thất của đoàn xiếc thú thì phải đi lấy hộp sắt.

Vì thế kiến trúc sư bò lên trên cái thang quan sát, anh ta vốn muốn tìm một vật gì đó để mài đứt sợi dây thừng, nhưng sau khi đi lên mới phát hiện bên trong dây thừng có đan xen với dây thép, nó được xoắn lại với nhau, vốn dĩ không thể nào mài đứt được.

Vậy phải nghĩ cách mới được...

Kiến Trúc Sư cùng Nhà Nghiên Cứu ở một bên khác nói về tình hình của mình qua bộ đàm.

Phòng xiếc đầu tiên mà Nhà Nghiên Cứu phải trải qua, chính là điều khiển dàn nhạc, có không ít tượng sáp giả người thật ngồi ở trên ghế, trên tay cứng đờ kéo nhạc cụ, âm thanh vang lên như tiếng cưa gỗ.

Mà Nhà Nghiên Cứu đoán, anh ta cần phải tìm kiếm cái hộp được giấu ở trong đó.

Nhưng những tượng sáp giả người này thoạt nhìn cũng rất nguy hiểm....

Trước mắt cả hai đều rơi vào hoàn cảnh khó xử.

Nhưng rất nhanh, Kiến Trúc Sư cùng Nhà Nghiên Cứu đều nghĩ ra được cách.

Kiến Trúc Sư: "Nếu sợ trèo lên dây thừng chưa với tay lấy chiếc hộp đang được treo ở bên dưới mà nó đã rơi xuống, vậy thì lúc này nên đem dây thừng thả rơi xuống đất."

"Tôi nhìn thấy cái thang ở hai bên, dù được khảm ở trên sàn nhà, nhưng có thể cạy nó lên."

"Mà người NPC đang bay qua lại ở trên không trung vô cùng mạnh mẽ, có sức lực không ngừng của cô ta, như vậy chỉ cần có thể cạy một chút đinh ốc ra thì cả tòa nhà sẽ không còn ổn định."

Nhà Nghiên Cứu: "Cách này cũng không tệ, nhưng mà anh phải cẩn thận, vì NPC kia có thể sẽ tấn công anh."

"Tôi ở bên này cũng đã nghĩ ra cách rồi."

"Tượng sáp sợ nóng, mà nhạc cụ này có nối liền với dây điện, dễ bắt lửa nhất."

Hai người sau khi nói với nhau câu chú ý an toàn liền bắt đầu hành động.

Tuy rằng có chút sóng gió nhưng cuối cùng cũng lấy được cái hộp, không có gì bất ngờ xảy ra, không có tìm thấy thẻ nhận dạng trong mật thất đầu tiên.

Sau khi lấy được chìa khóa, Kiến Trúc Sư cùng Nhà Nghiên Cứu đều đi vào trong căn phòng bí mật thứ hai.

Sau khi Ngũ Hạ Cửu hỏi xong, Thời Thương Tả kể cho cậu nghe tình hình ở căn phòng bí mật bên này của anh, là đạp xe trên không.

"Đạp xe trên không? Vậy khả năng cái hộp kia là ở nơi nào?" Ngũ Hạ Cửu không nhịn được hỏi.

Thời Thương Tả: "Ở căn phòng bí mật của rạp xiếc này có rất nhiều ván gỗ và dây thép dày được dựng trên không trung, và có những bệ ở giữa để xe đạp quay đầu."

"Mà độ cao của tấm ván gỗ cùng dây thép thì khác nhau."

"Cái hộp sẽ ở trên người NPC đang đạp xe, hoặc là ở trên các bệ đan xen nhau, cần phải đi lên xem mới có thể biết được."

"Vậy anh phải cẩn thận đó, A Tả."

"Ừm, em cũng vậy."

Ngũ Hạ Cửu lần thứ hai nhìn về người tung hứng, không biết NPC này có bao nhiêu ý thức tự chủ cùng chỉ số thông minh.

Cậu đứng ở nơi này rất lâu, nhưng người tung hứng lại giống như không thấy cậu, vẫn đang tự mình ném đĩa, bóng cao su vân vân.

Nhất là, nét mặt vui vẻ của người biểu diễn ảo thuật ở cây cột vuông cứ nhảy tới nhảy lui, miệng thì cứ phát ra tiếng cười ha ha, bóng dáng có chút méo mó cùng mờ nhạt không rõ dưới sự phản chiếu của ánh lửa trên mặt đất.

Ngũ Hạ Cửu thu lại ánh mắt, bước lên cây cột vuông gần nhất.

Khá chắc chắn.

Ngũ Hạ Cửu lại bước thêm mấy bước lên cột vuông, cậu ngẩng đầu nhìn lên trên, những cái đĩa được treo, quả bóng, cậu có thể vươn tay lấy hết, nhưng phải tốn một chút sức lực.

Chỉ có điều, cậu cũng có thể thử chém đứt dây thừng đang treo mấy thứ này.

Vào lúc Ngũ Hạ Cửu lấy Long Hồn cốt kiếm ra, trong phút chốc, phía sau dường như có vật tấn công về bên này.

May mà Ngũ Hạ Cửu nhìn thoáng qua khóe mắt, cậu nhanh chóng bước sang một bên, xoay người quay đầu lại, chỉ nhìn thấy thứ tấn công mình là một cái đĩa.

Mà cái đĩa này vốn dĩ nằm xoay tròn ở trên cây gậy nhỏ của người tung hứng.

Lúc này, người tung hứng đã nhìn thấy cậu, động tác của gã dừng lại, khóe miệng vốn đã nở nụ cười lúc này càng mở rộng hơn, dường như muốn cười đến tận mang tai.

"Hì hì."

Sau khi phát ra hai tiếng cười, người tung hứng lại di chuyển.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 112: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (4)


Mà lần này, hướng gã nhảy tới chính là hướng của Ngũ Hạ Cửu, các đĩa xoay tròn trên tay gã bay về phía Ngũ Hạ Cửu từng cái một.

Sức lực kia hoàn toàn không tệ.

Ngũ Hạ Cửu biết nếu không chống lại hoặc né tránh, thì cậu rất dễ bị đĩa bay đánh trúng, sau đó bản thân cậu sẽ không thể đứng vững.

Phải biết rằng, dưới chân cậu, có những ngọn lửa bùng cháy giữa những cây cột vuông

Động tác nhảy của người tung hứng nhanh đến mức, dường như vào lúc Ngũ Hạ Cửu đang né tránh những chiếc dĩa này thì gã đã nhảy đến bên cạnh Ngũ Hạ Cửu.

Mà cây gậy trong tay gã vừa câu lấy vật vừa ném nó đi, đã có không ít đạo cụ để biểu diễn tung hứng cũng bị gỡ xuống.

Ngũ Hạ Cửu đánh trả, nhưng người tung hứng có thể né tránh, và qua một lúc liền nhảy trở về.

Những khối vuông dưới chân ít nhiều gì cũng khiến cậu di chuyển khó khăn.

Trên mặt người tung hứng lộ vẻ tươi cười, và cười thành tiếng bất cứ khi nào gã ném thứ gì đó ra khỏi tay.

Ngũ Hạ Cửu nghe vậy liền tức giận, liếc mắt nhìn Long Hồn cốt kiếm trong tay, đột nhiên cậu có một ý tưởng, cậu học theo động tác của người tung hứng, cũng lấy một vật rồi ném nó đi, nhưng cần phải tìm cách gỡ bỏ vật đó ở trong khuyên sắt xuống.

Lúc mới đầu thì có chút không thuận lợi, nhưng cuối cùng cũng quen tay, sau khi làm được mấy lần, thật sự đã có cái đĩa được cậu lấy xuống.

Lập tức, Ngũ Hạ Cửu đã đem cái đĩa kia ném về phía người tung hứng.

Nhìn thấy đĩa bay tới, khóe miệng người tung hứng đang cong lên liền co rút hạ xuống một chút, gã nhảy qua nhặt nó lên.

Ngũ Hạ Cửu thấy vậy không nhịn được mà nhướng mày, đầy thích thú.

Cậu lại câu mất mấy đồ vật, sau khi cậu dùng đến cốt kiếm, cậu bắt đầu dùng roi xương, đánh vào những vật được treo trên dây thừng khiến nó bay lên.

Và trong ánh lửa lập lòe không ngừng, Ngũ Hạ Cửu đột nhiên tìm thấy một chiếc hộp bạc bên trong một quả cầu mờ.

Giữa sợi dây thừng đang lắc lư, cái hộp cũng lắc lư không ngừng theo quả cầu mờ và theo dây thừng.

Ngũ Hạ Cửu không nén nổi vui vẻ, nhìn thấy khoảng cách của mình và quả cầu mờ, trong khi cậu đang ném những đồ vật vào người tung hứng, bên cạnh đó cậu giẫm lên hình vuông và nhảy qua.

Nhưng người tung hứng dường như phát hiện ra ý muốn của cậu, thậm chí mặc kệ những chiếc đĩa, quả bóng bị ném ra, gã cũng đuổi theo đến đây.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu chợt lóe, ký hiệu màu đỏ trên thân kiếm xương sáng lên, nhưng ngọn lửa bốc ra không phải để tấn công người tung hứng, mà là đánh mạnh xuống hòa với ngọn lửa bùng cháy giữa những cây cột vuông, "Bùm" một tiếng, đột nhiên một tia lửa cao một mét xuất hiện.

Và một bức tường lửa đã đúng lúc ngăn cản ở giữa người tung hứng và Ngũ Hạ Cửu.

Người tung hứng buộc phải dừng lại.

Ngũ Hạ Cửu nhảy liên tiếp qua ba cây cột vuông, càng ngày càng đến gần quả bóng mờ treo rủ xuống.

Nhưng lúc này, không biết người tung hứng đã làm gì, mấy cây cột vuông trên mặt đất đột nhiên trồi lên rồi rơi xuống từng cái một.

Cây cột vuông mà Ngũ Hạ Cửu đang bước lên bất ngờ rơi xuống, khiến Ngũ Hạ Cửu đứng không vững và suýt ngã, may mắn thay, một tay cậu đã kịp thời nắm chặt lấy chiếc đĩa treo rủ xuống.

Người tung hứng đắc ý mà bật cười một tiếng, cột vuông vẫn đang không ngừng lên xuống, nhưng gã không hề bị ảnh hưởng chút nào, mà tiếp tục nhảy về phía Ngũ Hạ Cửu như đi trên mặt đất.

Nhìn thấy người tung hứng sẽ nhảy đến trước mặt mình.

Ngũ Hạ Cửu nheo mắt và nhảy vào một cây cột vuông đang tăng lên cao, phía trên cây cột vuông có móc một cái bát tròn lớn.

Trông cái bát to bằng cái chậu, mà hình dáng còn trông rất nặng nề.

Ngũ Hạ Cửu bất ngờ dùng cốt kiếm đập vào chiếc bát lớn, sau khi sợi dây bị đứt, chiếc bát lớn bay về phía người tung hứng.

Người tung hứng lại giơ cây gậy nhỏ lên, đã thuận theo lực của cái bát lớn bay tới mà nâng lên.

Không thể không nói, nếu hành động này được đặt ở trên sân khấu, thì chắc chắn sẽ khiến cho Quan chủ reo hò.

Nhưng đặt ở nơi này thì nó chỉ khiến người khác thêm phiền.

Vào lúc người tung hứng xoay chuyển một vòng, thuận lợi ổn định thành công cái chén lớn, lại bất ngờ không kịp đề phòng bị roi xương quấn quanh trên cổ chân.

Gai nhọn đâm vào trong, bàn tay ma quái trên roi xương cũng dừng ở trên cẳng chân của người tung hứng.

Ngũ Hạ Cửu kéo mạnh một cái, nhà tung hứng vốn đang đứng vững phút chốc đã bị kéo đến ngả ngửa.

Chén lớn rơi xuống "Xoảng" một tiếng rơi vỡ, Ngũ Hạ Cửu thì nhân cơ hội này thu hồi lại đạo cụ, cậu nắm lấy đạo cụ tung hứng treo trên cao để giữ vững cơ thể, rồi nhanh chóng nhảy xuống dưới đến bên quả bóng mờ.

Cậu đem quả cầu mờ tháo xuống, dùng cốt kiếm cắt ngang, hộp bạc thuận lợi đến tay cậu.

Ngũ Hạ Cửu tạm thời không có mở cái hộp ra, mà quay đầu nhìn xung quanh tìm kiếm cánh cửa, chỉ có điều, ở vách lều xung quanh bốn phía đều không có một cánh cửa.

Không có cửa ở trên vách lều, vậy sẽ ở nơi nào?

Ngọn lửa vẫn không ngừng bùng cháy giữa những cây cột vuông, khiến lưng và trán của Ngũ Hạ Cửu đổ mồ hôi nhễ nhại, ngay cả quần áo cũng ướt đẫm mồ hôi.

Huống chi, nếu một người ở trong môi trường nhiệt độ cao, họ sẽ bị thiếu oxy đến mức chóng mặt.

Dù sao, Ngũ Hạ Cửu vừa rồi trong lúc đó cũng đã sử dụng không ít động tác, cũng là điều làm tiêu hao thể lực.

Cậu cầm hộp bạc, vừa cảnh giác người tung hứng, vừa tự hỏi cánh cửa có thể nằm ở nơi nào.....

Mà liếc mắt nhìn thoáng qua bên trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú này, ngoại trừ khán phòng có ba tầng bậc thang cao, thì cũng chỉ có..... Cột vuông.

Ngũ Hạ Cửu cúi đầu nhìn cột vuông dưới chân, rộng nửa thước, nếu như thật sự có cánh cửa, vậy thì có thể dành cho một người đi vào.

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu lập tức mở cái hộp ra, mắt mở to.

Bởi vì trong cái hộp không có cái gì khác ngoài chìa khóa, nhìn lại trong hộp còn có một thứ to bằng nửa lòng bàn tay, là một phần ba của thẻ nhận dạng.

Cậu lấy chìa khóa cùng thẻ nhận dạng ra, trước tiên đem hoa văn được chạm trổ trên chìa khóa ghi nhớ, rồi lập tức nhìn về thẻ nhận dạng, một bên nhẵn bóng không có chữ, một bên có một vết xước nhỏ ở bên cạnh mép, trông giống như một chữ cái đầu của mã số.

"A Tả. em lấy được một thẻ nhận dạng." Ngũ Hạ Cửu vào bộ đàm.

Âm thanh Ngũ Hạ Cửu truyền đến: "Em tìm được cái hộp rồi sao tiểu Cửu?"

"Ừm, nhưng em chưa tìm ra được sự tồn tại của cánh cửa." Ngũ Hạ Cửu nói: "Em suy đoán có lẽ là bên trong cột vuông, có một cánh cửa có thể đi qua phía trên, nhưng còn cần tìm kiếm một chút."

Qua khóe mắt cậu nhìn thấy người tung hứng đã muốn bò lên, lại nhắm đến cậu mà nhảy đến.

Ngũ Hạ Cửu vừa cùng Thời Thương Tả nói chuyện, vừa nhảy qua cột vuông bắt đầu tìm lối ra.

Thời Thương Tả nói: "Cái hộp của anh cũng có manh mối, chỉ cần anh lấy được, cửa mật thất rạp xiếc này ở trên không, anh cần phải đi dọc theo tấm ván gỗ qua đó."

Nói đến đây, giọng nói của anh bị cắt ngang, dường như bị NPC cưỡi ngựa tấn công.

Nhưng tiếng hít thở của Thời Thương Tả vẫn còn rất ổn.

Ngũ Hạ Cửu cũng không có quá lo lắng.

Bọn họ hiểu nhau mà ngừng nói, bình tĩnh lại, rồi tập trung lực chú ý bắt đầu tìm kiếm.

Không bao lâu, Ngũ Hạ Cửu cuối cùng cũng thấy một cái cột vuông cách đó không xa, dường như có khắc hoa văn trên bề mặt, sau khi cậu gây ra một chút khó khăn cho người tung hứng, cậu nắm lấy đạo cụ dùng để tung hứng đang buông rũ xuống, ổn định lại cơ thể rồi cậu nhảy qua bên đó.

May mắn vẫn ở bên Ngũ Hạ Cửu, hoa văn được khắc trên mặt của cột vuông này khớp với hình trên chiếc chìa khóa, và đúng là có một lỗ khóa hình chữ thập ở giữa.

Trước khi người tung hứng kịp đuổi theo, Ngũ Hạ Cửu đã vội vàng lấy chìa khóa ra rồi c*m v**.

Chỉ nghe một tiếng "cạch", cánh cửa bên ngoài cột vuông mở ra hai bên, và cả cơ thể Ngũ Hạ Cửu trượt xuống.

Một bên khác, bởi vì Ngũ Hạ Cửu đột nhiên rơi xuống, chưa kịp nói với Thời Thương Tả.

Thời Thương Tả chỉ nghe được chút âm thanh ở bộ đàm, đèn xanh cho biết cuộc gọi đang diễn ra đã chuyển sang màu đỏ, có nghĩa là cuộc gọi đã bị ngắt kết nối.

Tiểu Cửu hẳn là đã đi vào bên trong mật thất tiếp theo.

Nghĩ như vậy, hàng lông mày hơi cau lại của Thời Thương Tả nới lỏng ra, đối mặt với chiếc xe đạp đang phóng trên không trung, anh cũng lao đến.

Không bao lâu, cái hộp cũng đến tay anh.

Nhưng trong đó cũng không có thẻ nhận dạng.

Vẻ mặt Thời Thương Tả không thay đổi, anh lấy chìa khóa ra và đi về phía cánh cửa tương ứng với hoa văn, mở ra rồi bước vào.

Cơ thể Ngũ Hạ Cửu trượt xuống, tuy rằng không có cảm giác đau, nhưng trước mắt vẫn tối đen như cũ, chờ cho sau khi cậu thấy rõ được cảnh tượng, thì dễ nhận thấy, cậu đang ở một căn phòng bí mật khác trong đoàn xiếc thú.

Thế nhưng, khi Ngũ Hạ Cửu thận trọng đánh giá căn phòng bí mật, cậu chậm rãi nhíu mày.

Không có ai, chỉ có điều nơi này dường như, không giống như một mật thất....

Nơi này lại càng giống một văn phòng, có tấm thảm mềm, sôpha, bàn làm việc, giá sách, rèm kéo.

Mà ở trên bàn làm việc có một bài thân phận, đoàn trưởng: Mã Nhĩ Tư.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 113: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (5)


【Hành khách Quan chủ tiến vào phòng an toàn của đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư, nhưng thời gian được nghỉ ngơi ở trong phòng an toàn là mười lăm phút.. 】

【Chú ý: Sau mười lăm phút, hành khách phải đi qua cửa rời khỏi phòng an toàn, đi vào căn phòng bí mật, nếu không, hành khác sẽ bị tước đi thẻ nhận dạng.】

【Hai, vật phẩm được đặt ở trong phòng có thể chạm vào, nhưng mong dù có như thế nào cũng không được cầm đi, nếu không tự gánh lấy hậu quả.】

【Ba, ở trong phòng an toàn của đoàn trường Mã Nhĩ Tư, thì không thể liên hệ với hành khách khác.】

【Bốn, mời bạn đoán, đoàn trường Mã Nhĩ Tư thường xuyên không ở trong phòng an toàn, vậy ông ấy sẽ đi đến nơi nào?】

Sau khi Ngũ Hạ Cửu đi vào phòng an toàn, bảng điều khiển ở vòng tay đã bật ra thông tin này.

Phía trước thì cậu đã hiểu rõ, nhưng với điều cuối cùng, đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư thường xuyên không ở phòng an toàn, vậy thì sẽ đi đâu?

Ngũ Hạ Cửu không nhịn được mà nhíu mày, đi đến phòng bí mật?

Có khi nào đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư cũng có một căn phòng bí mật ở đoàn xiếc thú này không? Hay là nên nói...Đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư có thể tùy ý đến căn phòng bí mật của các thành viên rạp xiếc khác?

Chẳng lẽ các thành viên ở trong rạp xiếc thú, có thể đi qua lại trong tất cả các căn phòng bí mật?

Không, Ngũ Hạ Cửu lắc lắc đầu, lập tức phủ nhận suy nghĩ này.

Trước tiên không nói đến những thành viên NPC của đoàn xiếc thú, như người tung hứng mà cậu đã gặp trước đó, A Tả đã nói cho cậu biết, những thành viên NPC của đoàn xiếc thú, thể hiện ra chỉ số thông minh không được cao.

Những NPC như vậy, hẳn là chỉ có thể đợi trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú riêng mình, để trở thành vật cản làm khó những người vượt ải như bọn họ.

Thay vì có thể tùy ý "ghé vào" những căn phòng bí mật khác.

Nghĩ lạ thì những căn phòng bí mật mà cậu và A Tả đã gặp, vũ công, tay trống và nhạc công, người tung hứng, người đạp xe trên không,.....Dường như tất cả là một số tiết mục trong buổi biểu diễn xiếc.

Mặc dù Ngũ Hạ Cửu không biết, căn phòng bí mật của những người khác gặp là gì, nhưng có lẽ sẽ không khác nhau gì mấy.

Như vậy, bên trong đoàn xiếc thú phải chăng có phân chia cấp bậc?

Chẳng hạn như, đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư là cấp cao nhất, phía dưới còn có trung cấp, cấp thấp,....

Mà căn phòng bí mật mà bọn họ cần vượt qua, chính là được tính theo từng tầng.

Ngoài ra, đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư của đoàn xiếc thú dường như có thể đi đến phòng bí mật của các thành viên rạp xiếc khác, nhưng mà, các thành viên khác thì không thể đến căn phòng bí mật hoặc phòng an toàn của đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư.

Nói cách khác, cao cấp thì có thể đi căn phòng bí mật của trung cấp và cấp thấp.

Mà cấp thấp không thể đi vào căn phòng bí mật của trung cấp cùng cao cấp, còn trung cấp chỉ có thể đi vào căn phòng bí mật của cấp thấp, nhưng cũng không thể đi đến căn phòng bí mật của cao cấp.

Tuy nhiên những điều này chỉ là suy đoán của Ngũ Hạ Cửu, nhưng nếu cậu muốn xác minh....

Từ từ, xác minh?

Ngũ Hạ Cửu nhướn mày, có lẽ, cậu có cách để xác minh suy nghĩ này.

Nhưng hiện tại, nhân lúc thời gian còn chưa tới mười lăm phút, cậu phải tìm kiếm một chút ở căn phòng an toàn của Mã Nhĩ Tư.

Nơi này không có gì ngoài sô pha, bàn làm việc, giá sách, và các đồ nội thất văn phòng khác, còn có một số đồ trang trí, phong cách kinh dị và đầy mới lạ.

Trên đồ trang trí không có manh mối gì để phát hiện.

Ngũ Hạ Cửu đi đến bàn làm việc của Mã Nhĩ Tư.

Trên mặt bàn rất sạch sẽ, có thẻ xác minh, một cây bút và một tờ giấy.

Ngũ Hạ Cửu cầm lấy tờ giấy lên, liếc mắt nhìn. "Điều kiện hợp đồng cần phải biết khi đảm nhiệm chức vụ ở đoàn xiếc thú."

Rất rõ ràng, đây là một hợp đồng.

Mà điều kiện đầu tiên của hợp đồng chính là thành viên của đoàn xiếc thú phải tuân theo mệnh lệnh của đoàn trưởng đoàn xiếc thú Mã Nhĩ Tư vô điều kiện, không được cãi lời.

Thứ hai, vị trí của đoàn trưởng đoàn xiếc thú có thể được thay đổi, với điều kiện phải có hợp đồng và cây gậy của đoàn trưởng đoàn xiếc thú.

Thứ ba, các thành viên của đoàn xiếc thú không thể đi vào phòng an toàn của đoàn trưởng đoàn xiếc thú.

Thứ tư, các thành viên đoàn xiếc thú phải giữ vững vị trí của mình, thời gian rời khỏi vị trí không được vượt quá hai tiếng, cho dù có là đoàn trưởng cũng phải tuân thủ.

Thứ năm, căn phòng bí mật của đoàn trưởng đoàn xiếc thú là một bí mật, thành viên của đoàn xiếc thú không thể biết được.

Ngũ Hạ Cửu đọc xong hợp đồng rồi đặt xuống, cậu suy nghĩ, nếu chức vị đoàn trưởng của đoàn xiếc thú có thể được thay đổi, như vậy thì, hành khách cũng có thể được trở thành đoàn trưởng của đoàn xiếc thú?

Nhưng kết hợp với thông tin mà cậu đã nhận được khi vừa vào phòng an toàn, là vật phẩm trong phòng có thể chạm vào, nhưng vạn lần không thể lấy đi.

Điều này có nghĩa là, nếu lấy đi bất cứ đồ vật nào, đều có thể gây ra hậu quả rất nghiêm trọng, chứ đừng nói đến một cái gì đó giống như một bảng hợp đồng.

Hơn nữa, hợp đồng chia chức vụ cho tất cả thành viên trong đoàn xiếc thú rõ ràng cũng không công bằng.

Tạm không nói đến thành viên cũng có thể trở thành đoàn trưởng, nhưng nếu đã là thành viên, thì nhất định phải tuân thủ theo mệnh lệnh của đoàn trưởng, cũng không được đi vào phòng an toàn.

Hợp đồng chỉ cần đặt ở trong phòng an toàn, thì thành viên đoàn xiếc thú đã không thể lấy được.

Đây là một điều kiện hoàn toàn bị giới hạn.

Ngoài ra, Ngũ Hạ Cửu có chút không hiểu điều kiện thứ năm.

Cái gì mà căn phòng bí mật là bí mật, không thể tìm ra?

Giống như đã xác định, cho dù thành viên đoàn xiếc thú đã có thể nhận ra nơi phòng bí mật của đoàn trưởng Mã Nhĩ Tư, nhưng chỉ cần bảng hợp đồng này vẫn còn, thì bọn họ giống như người bị bịt mắt, không để ý đến mà bỏ qua.

Nếu như vậy, căn phòng bí mật của đoàn trưởng đoàn xiếc thú dường như rất quan trọng?

Khoảng cách mười lăm phút không còn nhiều lắm, Ngũ Hạ Cửu không còn thấy vật gì ở trên bàn làm việc.

Cậu thử kéo ngăn kéo, nhưng không thể mở ra.

Vì vậy, Ngũ Hạ Cửu đi đến bên cạnh giá sách.

Không có gì ngoài một số cuốn sách có liên quan đến chuyên môn về đoàn xiếc, cậu tìm được tài liệu ghi chép từng thành viên của đoàn xiếc thú.

Phát hiện này không thể không khiến mắt của Ngũ Hạ Cửu sáng bừng, cậu vội đem tài liệu cầm xuống dưới rồi lật xem.

Quả nhiên, bên trong tài liệu ghi chép này có ảnh chụp, cùng giới thiệu vắn tắt về thành viên cùng với đoàn trưởng đoàn xiếc thú.

Ngũ Hạ Cửu lật ra xem thật nhanh, cố nhớ rõ từng diện mạo cùng tên của bọn họ, cũng như ưu điểm của bọn họ.

Cậu cuối cùng cũng biết được tên của người tung hứng, cùng với tay trống Cách Nhĩ, nhạc sĩ Thang Mễ.

Càng lật đến cuối hồ sơ tài liệu, thì giới thiệu càng ít.

Có nơi chỉ có ảnh chụp và tên, giống như vũ nữ mà cậu nhìn thấy, chỉ là một bức ảnh chụp nhóm trên sân khấu, mặt sau là một cái tên không có ý nghĩa gì.

Thứ tự được sắp trong hồ sơ này có phải là được sắp xếp theo cấp bậc trong đoàn xiếc thú không?

Ngũ Hạ Cửu nghĩ như vậy, sau đó cậu đem tài liệu ghi chép trả lại giá sách.

Thời gian đã sắp đến mười lăm phút.

Ngũ Hạ Cửu để lại một vật gì đó ở trong phòng an toàn, sau đó cậu mở cửa rời khỏi nơi này.

Sau khi cậu rời đi không bao lâu, còn chưa tới mười lăm phút, ngoài cửa đã vang lên một tiếng bước chân, sau đó tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa an toàn, cửa mở ra.

Người đi vào mặc trên người một bộ âu phục lịch lãm, âu phục có màu nền trắng, đường vân màu xanh biếc, chỉ là dáng người thấp bé và mũm mĩm kia, so với bộ đồ thì không được đẹp mắt mà ngược lại còn có chút buồn cười.

Dáng vẻ người này khoảng chừng hơn bốn mươi tuổi, tóc nâu xoăn, mặt béo, cổ có hơi ngắn, chóp mũi tẹt sang hai bên, có chòm râu vểnh lên.

Thứ thu hút sự chú ý của người khác chính là tay phải của ông ấy, từ cổ tay đã không có bàn tay, mà là một cái móc mạ vàng.

Nếu Ngũ Hạ Cửu còn ở nơi này, chắc chắn cậu sẽ nhận ra, người có thể đi vào phòng an toàn tất nhiên chỉ có mỗi đoàn trưởng đoàn xiếc thú Mã Nhĩ Tư.

Sau khi Mã Nhĩ Tư đi vào phòng an toàn, đầu tiên ông ấy nhìn chính là hợp đồng đảm nhiệm chức vụ nằm ở trên bàn, sau đó ông ấy đi đến phía sau ghế tựa, cũng chính là trước màn cửa.

Phòng an toàn có màn cửa dày màu đỏ, trong phòng đèn mở sáng.

Ngũ Hạ Cửu từng vén màn cửa lên nhìn qua, phía sau thật sự có cửa sổ, chỉ có điều là một mảnh tối đen.

Nhưng hiện tại, Mã Nhĩ Tư đi đến vén màn lên, chỉ thấy khung cửa sổ vốn là bóng tối dần dần được sáng lên như một màn hình hiển thị.

Mà hình ảnh này được chia thành từng ô một.

Hình ảnh bên trong rõ ràng là các phòng bí mật của mỗi người.

Mã Nhĩ Tư một tay sờ chòm râu, khóe miệng cong lên thấp giọng cười nói: "Nhìn những người vượt ải này thật thảm hại, tôi nên đến nơi nào để xem không?”

"Không bằng, bắt đầu từ nơi này..."

Mã Nhĩ Tư vươn tay chỉ vào hình ảnh bên trong một căn phòng bí mật.

Ngay lập tức, ông ấy không có dừng lại ở trong phòng an toàn lâu, mà lại mở cửa đi ra ngoài.

Đợi cho Mã Tư Nhĩ rời đi, phía sau sopha của phòng an toàn truyền đến chút tiếng động, chỉ chốc lát sau, một cái đầu nhỏ lặng lẽ vươn ra.

Nhỏ hơn chiều cao của bắp chân một người, dáng vẻ có vài điểm giống Ngũ Hạ Cửu, đây rõ ràng là đạo cụ cấp S của Ngũ Hạ Cửu "Búp bê quỷ."

Ngũ Hạ Cửu trước khi đi, đã đem đạo cụ "Búp bê quỷ" bỏ lại trong phòng an toàn.

Chính là mượn ánh mắt của búp bê quỷ, sau khi Ngũ Hạ Cửu rời đi cũng sẽ có thể biết được tình hình ở phòng an toàn.

Ánh mắt búp bê quỷ lập tức nhìn về phía sau tấm màn, sau đó từ mặt sau của sô pha đi ra, tiếp tục đi đến trước giá xem qua tài liệu ở phía trên.

Có một số đoàn xiếc thú, sẽ có những quyển sách giới thiệu về các hạng mục4 biểu diễn trong đoàn xiếc, không chừng trong đó có thể giải thích một vài cách để bọn họ có thể phá giải căn phòng bí mật.

Ngũ Hạ Cửu có kế hoạch của riêng mình, cậu hiện tại không có tách khỏi Mã Tư Nhĩ, mà vẫn ở lại phòng an toàn xem Mã Tư Nhĩ đi bao lâu sẽ trở về.

Và trong lúc này, còn có hành khách nào đi vào trong phòng an toàn không.

Sau khi Ngũ Hạ Cửu rời khỏi phòng an toàn, trước mặt cậu lại là một căn phòng bí ẩn của đoàn xiếc thú.

Con rối, nơi nơi đều là con rối chồng chất lên nhau, có nằm, có ngồi hoặc đứng thẳng, giống như người thật, mà chất liệu của những con gối này chính là làm từ gỗ, chân tay được buộc bằng sợi dây.

Ngũ Hạ Cửu lập tức nhớ đến tài liệu đã nhìn thấy ở trong phòng an toàn.

Bậc thầy rối gỗ ở trong đoàn xiếc thú Đái Lý Khắc, có năng khiếu đặc biệt là biểu diễn với những con rối, mỗi ngày đều mê mẩn với việc chế tạo ra con rối, muốn làm ra những con rối không khác gì người thật.

Đái Lý Khắc rất ghét những con rối là động vật, chỉ thích con rối hình người.

Cho nên, trong căn phòng bí mật chỉ có con rối có dáng vẻ giống người thật, có nơi còn chồng chất như núi, có thể thấy được số lượng con rối là vô cùng lớn.

Ngũ Hạ Cửu thậm chí còn không thấy, có nhiều nơi để có thể đặt chân đi ở trong căn phòng bí mật này.

Ngoài ra, cậu liếc mắt nhìn qua lại, cũng không có nhìn thấy sự tồn tại của cánh cửa.

Còn có, Đới Lý Khắc đang ở nơi nào?

Là đang trốn ở trong đám con rối này sao?
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 114: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (6)


Ngũ Hạ Cửu chạm vào bộ đàm ở trên áo, tạm thời không có nhấn phím.

Cậu nhớ lại thứ tự sắp xếp trước đó của bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc, rõ ràng năng lực của hắn ta không thể xem thường, có thể, Đái Lý Khắc chính là một NPC có chỉ số thông minh.

Nhưng hộp sắt sẽ có thể được giấu ở đâu trong căn phòng bí mật này?

Trong căn phòng bí mật này không có khán phòng, chỉ có mỗi con rối, và một số cảnh quan liên quan đến con rối.

Chẳng hạn như, có nơi có những con rối được xếp chồng cùng một chỗ, những con rồi này đều gãy tay chân được đặt nằm lung tung, hoặc là khuôn mặt và cơ thể có một số nơi không hợp lý.

Cho nên, đây là đã làm hỏng nên được đặt ở cùng một chỗ này?

Có một số được tạo cảnh có liên quan đến con rồi, có vài con đang ngồi cùng một chỗ uống trà, hoặc ở xung quanh xe hơi màu hồng, có con ngồi hoặc đứng.

Cũng có một số con rối được tạo ra nhiều tư thế đẹp, đứng ngay ngắn thẳng hàng.

Trên mặt đất vẫn còn một số mảnh gỗ bị vứt đi, có lẽ là dùng để làm tay chân của con rối, nhưng vẫn chưa được mài đẹp.

Trong lúc Ngũ Hạ Cửu bước chân đi vào giữa những con rối này, "Cạch" một con rối được xếp chồng ở trên, không biết vì sao lại đột nhiên rũ tay xuống, đánh vào trên người con rối phía dưới, phát ra tiếng vang.

Ngũ Hạ Cửu nhìn chăm chú vài giây, thấy không có tiếng động gì mới tiếp tục đi đến phía trước.

Thật sự không có cánh cửa nào có thể nhìn thấy từ phía ngoài, vậy có nghĩa là cánh cửa đi ra khỏi căn phòng bí mật này, có thể đang được giấu phía dưới những con rối đang chồng chất lên nhau.

Như vậy cậu cần di chuyển những con rối này, để tìm được cánh cửa trong căn phòng bí mật.

Trong tay Ngũ Hạ Cửu đang cầm đạo cụ "Long Hồn cốt kiếm", cậu đi đến trước mặt một nơi chồng chất con rối, rồi dùng mũi kiếm của cốt kiếm nâng cánh tay của một con rối lên, nhưng không có phản ứng, lại chọc chọc vài cái, vẫn không có phản ứng nào.

Con rối sẽ không sống lại tấn công cậu sao?

Hay là, đợi vào lúc cậu không đề phòng mà tấn công đến?

Nghĩ như vậy, Ngũ Hạ Cửu bất ngờ duỗi chân ra, mạnh mẽ đạp một cái vào đống con rối này, phút chốc, âm thanh "đùng đùng" vang lên, những con rối nằm chồng chất lên nhau sụp xuống rồi rơi lả tả.

Mà Ngũ Hạ Cửu đã sớm nhảy đến nơi khác khi những con rối này rơi xuống.

Ngay sau tiếng động sập đổ ngổn ngang vang lên, một con mắt ẩn trong đống con rối kia chuyển động, con mắt ấy liếc nhìn về phía Ngũ Hạ Cửu bên kia.

Ngũ Hạ Cửu giống như hoàn toàn chưa phát hiện, cậu thờ ơ lấy tay lay lay, rồi tiếp tục dùng chân đá đi những con rối nằm chặn đường.

Dần dần, Ngũ Hạ Cửu đi vào nơi sâu nhất của những con rối nằm chồng chất.

Mà ở phía sau cậu, những con rối nằm rải rác trên mặt đất lặng lẽ di chuyển, nó giống như nối vào nhau, con rối cùng con rối nối liền nhau, phát ra âm thanh ma xát nho nhỏ nhưng cũng rơi vào bên trong âm thanh hỗn tạp do Ngũ Hạ Cửu đá đi những con rối khác.

Ngay sau đó, một con nhện to lớn được hợp lại bởi rất nhiều con rối, những cái tay giơ lên nối liền với nhau, nhắm về hướng đi của Ngũ Hạ Cửu vung đến

Nhưng ai biết được, Ngũ Hạ Cửu giống như có mắt ở sau lưng, cậu nhanh chóng né tránh, cùng lúc đó, Long Hồn cốt kiếm trong tay cậu không biết đã thay đổi thành hình dáng khác từ lúc nào, thân kiếm của cốt kiếm giống như xương cá, khi vung lên, không ít gai xương xuất hiện, chợt đâm về con rối ở phía sau.

"Hi hi" "Hi hi" âm thanh vang lên, và mô hình con rối nhện vừa mới gộp lại cùng một chỗ phút chốc đã rơi rụng xuống.

Và có không ít con rối bị gai xương đâm thủng, chỉ có thể vùng vẫy mà không thể thoát ra.

Nét mặt Ngũ Hạ Cửu như chắc chắn, là cậu cố tình đá những con rối này, bởi vì bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc rất mê mẩn con rối.

Nếu có người không đối tốt với con rối do Đái Lý Khắc tạo ra, như vậy thì người đó sẽ bị hắn ta ghi hận.

Mà sau khi Ngũ Hạ Cửu dùng chân đá vào con rối, ngay lập tức cậu đã bị tấn công bởi con rối.

Đáng tiếc, con rối nhện mà cậu vừa thấy là được Đái Lý Khắc điều khiến, chứ không phải là Đái Lý Khắc.

Ngũ Hạ Cửu nhìn con rối từ vùng vẫy dữ dội đến dần dần không còn cử động, có lẽ Đái Lý Khắc không còn điều khiển nó nữa, mà xung quanh cũng không có tiếng động nào khác.

Cậu đếm số lượng con rối được nối liền để tạo thành con nhện to lớn, và có sáu con.

Số lượng con rối mà Đái Lý Khắc có thể điều khiển là có giới hạn, hắn ta không thể đem tất cả con rối trong căn phòng bí mật điều khiển hết được.

Trong tư liệu giới thiệu về Đái Lý Khắc, hắn ta có thể điều khiển mười con rối biểu diễn trên sân khấu, sáu con chưa phải là giới hạn cao nhất đối với anh ta.

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu nhìn thời gian trước mắt, đã tám giờ bốn mươi sáu phút, buổi tối đầu tiên.

Cậu lập tức ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra những con rối được gai xương đâm thủng, tập trung kiểm tra vào phần bụng của nó.

Những con rối này rất cứng, không thể nào cất giấu hộp bạc.

Ngũ Hạ Cửu không nhịn được mà nhíu mày, nghi ngờ hộp bạc rất có thể được giấu ở trên người bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc, nhưng giờ phút này Đái Lý Khắc đang trốn ở đâu.

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu híp mắt, đứng dậy dự tính sẽ tiếp tục phá hư những con rối còn lại.

Nhưng đến lúc này, bộ đàm của cậu vang lên.

Ngũ Hạ Cửu đón nghe, âm thanh bên kia truyền đến là Phương Tử.

"Ơ, vậy mà thật sự có thể kết nối được này, anh Cửu." Phương Tử bật cười ha ha.

"Tiểu Phương." Ngũ Hạ Cửu nói.

Phương Tử: "Vốn tôi còn thầm nghĩ thử một lần, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ thành công."

"Anh Cửu, hiện tại tôi đang ở trong một căn phòng bí mật, không chỉ có mỗi mình tôi, tôi gặp được Nhà Nghiên Cứu."

Nhà Nghiên Cứu đứng ở bên cạnh Phương Tử, hai người bọn họ thật không ngờ, sau khi bước vào cửa của căn phòng bí mật, sẽ ở trong căn phòng bí mật này gặp người kia.

Mà hình dáng của căn phòng bí mật này, là một căn phòng nhỏ nối tiếp một căn phòng nhỏ.

Những căn phòng nhỏ này đều được làm bằng kính trong suốt, có thể nhìn thấy tình hình trong căn phòng nhỏ, nhưng cũng có thể phản chiếu bóng dáng của bọn họ.

Cho nên, ở trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú này, giống như một mê cung đầy gương, chỉ cần không chú ý sẽ va vào trên kính.

Quan trọng hơn là, trong mỗi căn phòng nhỏ này đều có cùng một người.

Họ đều có khuôn mặt hoàn toàn giống nhau, cảm giác giống như là cùng một người, nhưng họ đang làm những việc khác nhau trong căn phòng nhỏ.

"Bọn họ" đang làm ảo thuật.

Mỗi một người đều đang làm màn ảo thuật khác nhau.

Sau khi Phương Tử miêu tả, Ngũ Hạ Cửu lập tức nói: "Thành viên của đoàn xiếc thú này là một nhà ảo thuật, Bảo La."

"Hắn giỏi nhất là về ma thuật, hai người phải cẩn thận...."

Lời còn chưa nói xong, bên trái Ngũ Hạ Cửu đột nhiên có con rối lao đến tấn công, may mắn cậu kịp lúc né tránh.

Tiếng của Phương Tử ở trong bộ đàm đầy lo lắng.

Ngũ Hạ Cửu vừa trốn tránh bao vây của đám con rối, vừa tiếp tục nói: "Nhà ảo thuật Bảo La sẽ sử dụng phép thuật để mê hoặc người, hai người chú ý quan sát đạo cụ trong tay hắn, có thể có thật hoặc giả, phải đề phòng cẩn thận."

"Được." Phương Tử không có hỏi nhiều như vì sao Ngũ Hạ Cửu biết những điều này.

Thông qua tiếng động ở bên kia bộ đàm truyền đến, cậu ấy cũng đã biết hiện tại, anh Cửu vốn dĩ không có thời gian để giải thích.

Phương Tử nghe được âm thanh ầm ầm bên kia, cậu ấy quay đầu nói với Nhà Nghiên Cứu: "Anh có nghe thấy không, chúng ta đi cùng nhau, đừng chạy lung tung, nếu không tôi sẽ không thể chú ý đến anh được."

Nhà Nghiên Cứu gật đầu, anh ta cũng lấy bộ đàm ra, gọi cho Kiến Trúc Sư ở bên kia.

Kiến Trúc Sư lúc này đã ở căn phòng bí mật thứ hai, nhưng không giống như anh ta may mắn gặp được "Tiểu Phương", Kiến Trúc Sư vẫn chỉ một mình.

Nhà Nghiên Cứu vốn còn muốn nhờ tiểu Phương ở bộ đàm hỏi Quan chủ bên kia, có thể nói cho bọn họ biết thêm về các NPC ở căn phòng bí mật hay không, anh ta cũng không biết Quan chủ có thể hiểu biết được bao nhiêu.

Anh ta muốn hỏi một câu giùm Kiến Trúc Sư.

Nhưng hiện tại Quan chủ không có thời gian để nói chuyện, Nhà Nghiên Cứu cũng liền im lặng.

Về phía Ngũ Hạ Cửu ở bên này, cậu lại chuyển Long Hồn cốt kiếm biến thành cây roi xương, cây roi dài vung lên, một cái, hai cái.... Những con rối nằm chồng chất xung quanh cứ thế sụp xuống.

Cho dù không có đám rối xếp đống này, thì chúng vẫn bị roi xương quét lên, phút chốc cũng sẽ ngã xuống đất.

Không bao lâu, căn phòng bí mật con rối ban đầu đã thay đổi hình dạng khác, những con rối nằm rải rác trên mặt đất, càng lại không có nơi đặt chân để đi.

Nhưng mà Ngũ Hạ Cửu cũng không để ý đến, cậu giẫm nát lên cánh tay, chân hoặc là trên lưng của những con rối, cậu bước lên người những con rối này để bắt đầu tìm kiếm cánh cửa của mật thất.

Chẳng bao lâu, cậu đã thật sự tìm thấy một ổ khóa cửa có khắc hoa văn bên ngoài ở dưới chiếc bàn được dùng để làm cảnh, chính giữa lỗ khóa là hình chữ thập.

Nhưng không để cậu có thể nhìn kỹ hơn, cái bàn ở phía trên đã bị ném đi, con rối uống cà phê vốn dĩ đứng yên lúc này đã vươn cánh tay đến chỗ cổ cậu.

Sau đó thì hai trong số những con rối đuổi theo cậu đã ngã xuống.

Cực hạn của bậc thầy điều khiển rối gỗ chỉ có thể điều khiển được mười con, tuy rằng chỉ có mười, nhưng Đái Lý Khắc có thể chuyển đổi sang con rối khác vào bất cứ lúc nào. Khi có người đi qua, thì con rối bên cạnh liền lập tức đứng dậy tấn công, khiến cho người ta khó lòng mà đề phòng.

Mà Ngũ Hạ Cửu dường như đã tìm hết cả căn phòng bí mật con rối này, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Đái Lý Khắc đâu.

Điều này làm cho cậu không thể không suy nghĩ, Đái Lý Khắc cực kỳ mê mẩn với con rối, nên có khi nào cũng đem chính mình chế tạp thành con rối luôn không?

Bởi vì trong căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú này, ngoại trừ cậu ra thì vốn dĩ không có "Người" thứ hai nào, chỉ có những con rối.

Nghĩ như vậy, Ngũ Hạ Cửu lui về phía sau, né tránh đòn tấn công bất ngờ của con rối, vừa tìm kiếm xung quanh.

Nếu Đái Lý Khắc cũng biến thành con rối, thì dù sao hắn ta cũng là người, chắc chắn cũng có lúc lộ ra sơ hở.

Mà vì Đái Lý Khắc mê mẩn búp bê như vậy, nên hắn ta muốn chế tạo ra con rối tốt nhất, và nếu như hắn ta trở thành con rối, thì cơ thể con người chính là vật liệu tốt nhất....

Những con rối này đều có bộ dáng của trai xinh gái đẹp, còn có một ít rối em bé.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu lúc này đặt ở trên người một con rối nam, phút chốc, cậu vung Long Hồn cốt kiếm qua, không ít xương gai bay đến con rối nam.

Ngay khi một trong những gai xương bén nhọn sắp rơi vào trên người một con rối nam mặc vest đen, con rối này đột nhiên đứng lên né tránh.

Con rối thứ mười một sau mười con rối đã tấn công cậu, đây chính là bậc thầy rối gỗ, Đái Lý Khắc.

Ngũ Hạ Cửu lập tức đuổi qua đó.

Hai phút sau, bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc đã bị cậu dùng xương cá đâm thủng, bất động ở trên mặt đất, tim và đầu của hắn ta đều bị đâm vào, rất nhanh, bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc đã không còn tiếng động, những con rối đang tấn công xung quanh cậu cũng phút chốc cũng ngã xuống đất.

Dường như là nhận thấy được động tĩnh bên Ngũ Hạ Cửu đã giảm nhỏ, Phương Tử ở trong bộ đàm lên tiếng hỏi: "Anh Cửu, giải quyết xong rồi?"

"Ừm." Ngũ Hạ Cửu ở một bên trả lời, một bên tìm thấy được cánh cửa nhỏ có thể mở ra ở giữa bụng bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc, trong đó có cái hộp bạc.

Khả năng điều khiển mười con rối gỗ của Đái Lý Khắc thật sự không tệ, nhưng bản thân lại không lợi hại như vậy.

Nếu đổi thành người khác đến căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú này, có lẽ sẽ phải tìm trong một đống rối gỗ này trong một lúc lâu, mà trong lúc đó còn có thể bị con rối tấn công.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu lại có thể đem bậc thầy rối gỗ Đái Lý Khắc ép ra ngoài, bằng một cách thô bạo.

Lúc này mới có thể nhanh chóng vượt ải thành công.

Mở hộp sắt ra, bên trong chỉ có một cái chìa khóa.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu nhìn hoa văn được chạm trổ trên đó, không khớp với cánh cửa mà cậu tìm được dưới gầm bàn, điều này có nghĩa là còn có cánh cửa khác mà cậu chưa tìm được.

Mà cánh cửa khác đó mới có thể được mở bằng chìa khóa này.

Ngũ Hạ Cửu cầm chìa khóa đứng lên, nhấn phím trên bộ đàm nói: "Tôi sẽ nhanh chóng đi đến phòng bí ẩn kế tiếp, tiểu Phương để tôi nói ngắn gọn...."

Cậu vừa tìm kiếm cánh cửa khác, vừa đem chuyện mình đi vào căn phòng an toàn kể ra.

Cùng lúc đó, Nhà Nghiên Cứu cũng hỏi tình hình ở căn phòng bí mật bên kia của Kiến Trúc Sư, sau đó nói cho Ngũ Hạ Cửu nghe, anh ta đã nhận được thông tin có liên quan về NPC kia.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 115: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (7)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 116: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (8)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 117: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (9)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 118: Trốn khỏi căn phòng bí mật của đoàn xiếc thú (10)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 119


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Back
Top Bottom