Linh Dị Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 40: Căn nhà ma ở cảng quỷ (8)


Bành Đại Tài thân cao mạnh khỏe, sức lực tất nhiên sẽ không yếu.

Gã cầm dụng cụ cạy mở hai cánh cửa sắt cũ kỹ đến rỉ sét, một lúc sau thì rút đinh ra, gỡ xuống ổ khóa nối liền, sau khi cánh cửa sắt bên trái được Bành Đại Tài cẩn thận mở ra, phía sau lộ ra chính là cánh cửa vốn được lắp đặt ở lối đi, trên cửa có kính, khi lén liếc mắt nhìn qua, bên trong là một mảnh tối đen như mực, khiến trong lòng người ta cũng phải hoảng sợ theo.

Bà Đặng không thể không thu hồi lại ánh mắt, nói nhỏ với Bành Đại Tài, nói:

"Đại Tài à, chúng ta, chúng ta thật sự phải trốn sang tòa nhà Khang Phúc sao? Chẳng phải đã nói trong tòa nhà Khang Phúc có ma quỷ lộng hành hay sao, trước kia còn có nhiều người chết như vậy, lỡ như gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ...."

Bà Đặng có chút do dự.

Bành Đại Tài trừng mắt, thấp giọng mắng bà ta:

"Đừng có lảm nhảm nữa, không trốn trong tòa nhà này thì bà nói xem tôi trốn ở đâu? Đống rác à?"

Vào buổi chiều, khi cảnh sát ở trong tòa nhà Khang Nhạc tìm kiếm, Bành Đại Tài cùng bà Đặng đành phải trốn ở bên trong đường xử lý rác thải đang sửa chữa ở tầng mười hai, chính là một ống dẫn nằm ở bên trong tường.

Mỗi tầng đều có, những hộ gia đình trong tòa nhà không cần phải đi ra ngoài, vẫn có thể ném rác xuống từ đường ống dẫn bên trong, sau đó rác sẽ theo đường này đi xuống, cuối cùng sẽ rơi vào trong thùng rác lớn ở bên ngoài tòa nhà.

Nhưng sau này, ở phía trên tầng trệt không ngừng xây thêm, vì thế ở cầu thang có rất nhiều rác thải không được xử lý, mùi hương thật sự khó ngửi, vì ống dẫn khí không được dùng đến, nên đường ống dẫn ra bên ngoài tòa nhà cũng bị che kín.

Tuy rằng Bành Đại Tài cùng bà Đặng không thể từ ống dẫn này chạy trốn ra khỏi tòa nhà Khang Nhạc, nhưng vẫn có thể trốn được một khoảng thời gian.

Chẳng qua mùi hương ở bên trong ống dẫn thật sự quá khó ngửi, chỉ có thể khiến người ta ngạt thở đến chết.

Bành Đại Tài trốn cả một buổi chiều, sớm đã chịu không nổi.

Hơn nữa, trốn trong ống dẫn như vậy cũng không phải là cách, tuy rằng cảnh sát tạm thời không tìm đến nơi này, nhưng lúc sau sẽ nhớ đến rồi mở ra một cuộc truy tìm toàn diện.

Nếu gã không nghĩ ra cách để trốn ra ngoài, kết cục vẫn sẽ bị bắt lấy.

Bành Đại Tài nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể trốn sang tòa nhà Khang Phúc, hơn nữa tuy rằng tòa nhà Khang Phúc cũng là tòa nhà bị niêm phong, nhưng chỉ cần gã tìm được cơ hội, thì cũng có thể cạy mở cửa lớn ở tầng một, từ trong tòa nhà Khang Phúc trốn ra ngoài, đến lúc đó chẳng phải gã đã có thể tùy ý chạy trốn đến nơi khác rồi sao.

Chỉ cần đem lối đi thông qua giữa tầng mười hai này mở ra là được, hai cánh cửa sắt đã sớm rỉ sét, đinh sắt lỏng, quả nhiên, chỉ cần gã dùng lực đẩy một cái, loay hoay một lát, không bao lâu đã đem cửa sắt tháo gỡ xuống.

Về phần bà Đặng thì đang sợ hãi chuyện ma quái ở tòa nhà Khang Phúc.

Bành Đại Tài bĩu môi cười lạnh một tiếng, bản thân gã chính là thủ phạm gϊếŧ người thì còn sợ cái quỷ gì nữa, nếu thật sự có quỷ, vậy thì những người bị gã gϊếŧ và ăn thịt đã sớm trở về tìm gã.

Huống chi, trước khi gã bị bắt, gã cũng chỉ ăn một đứa nhỏ mà thôi, vốn dĩ là không có phanh thây sát hại cái người tên Lưu Gia Hân kia.

Cũng không biết tên chết tiệc nào đổ oan lên người gã, sau này những người chết trong tòa nhà Khang Phúc có thể đều là do tên thủ phạm gϊếŧ người kia làm.

Tóm lại, Bành Đại Tài đã quyết định đi đến tòa nhà Khang Phúc rồi.

Mặt sau của hai cánh cửa sắt cũng bị khóa bởi xích sắt và ổ khóa, nhưng mà những điều này không làm khó Bành Đại Tài được.

Gã xoay người dùng thanh sắt đập vào ổ khóa vài lần, không bao lâu, ổ khóa liền mở ra, dây xích sắt cũng bị gã rút ra.

Bành Đại Tài chầm chậm đẩy một bên cửa ra, lối đi tối tăm đã đập vào trong mắt gã, tòa nhà Khang Phúc đối diện dường như còn tối hơn so với lối đi này, như thể nó bị bóng tối nuốt chửng, yên tĩnh, âm u.

Nhất là khi nhìn chăm chú một lúc lâu, Bành Đại Tài cảm thấy được trái tim của chính mình cũng đập nhanh hơn một chút.

Gã nuốt nước miếng, thầm nghĩ, trong tòa nhà Khang Phúc đã rất lâu không có người ở, nên không có nhân khí cũng là chuyện bình thường, gã cũng sẽ không sống ở trong tòa nhà Khang Phúc, chờ cho ngày mai gã sẽ tìm cơ hội lập tức cạy cửa chạy đi.

"Đi."

Bành Đại Tài khẽ nói với bà Đặng.

Bà Đặng gật gật đầu, theo sát phía sau Bành Đại Tài, hai người đang bước vào trong lối đi ở tầng mười hai.

Ngay khi Bành Đại Tài bước vào một bước, phút chốc đã cảm giác được một luồng gió từ trong tòa nhà Khang Phúc thổi đến lối đi, sau đó thổi lướt qua hai bên cơ thể của gã, khiến gã lạnh đến rùng mình, bất giác lạnh sống lưng.

Bành Đại Tài nhịn không được kêu lên một tiếng, quấn lấy quần áo, không nhận ra điều khác thường, tiếp tục chờ bà Đặng đi vào trong di chuyển đến tòa nhà Khang Phúc.

Bóng dáng hai người người dần dần biến mất ở cuối lối đi, giống như hoàn toàn đã bị bóng tối trong tòa nhà Khang Phúc nuốt trọn, cuối cùng ngay cả hình bóng cũng không thấy.

Vào lúc bóng dáng của Bành Đại Tài cùng bà Đặng không thấy nữa, một tấm sắt được Bành Đại Tài gỡ xuống đột nhiên di chuyển một chút trên mặt đất, lập tức, cánh cửa đang mở cũng chậm rãi di chuyển, càng lúc càng mở rộng ra hơn.

Ngoài ra, một cánh cửa sắt chưa được tháo xuống, sau đó không bao lâu đã truyền đến tiếng động rất nhỏ, những đinh sắt ở phía trên mặt đang dần dần được rút ra ngoài...

Cho đến khi cả cửa sắt đều lỏng ra, rồi lặng lẽ rơi xuống đất, toàn bộ quá trình đều không có một bóng người nào ở đó, nhưng cánh cửa đi thông qua tòa nhà Khang Phúc xem như đã được mở rộng.

Sau nửa đêm, Lý Bảo đang ở trong phòng ngủ rất sâu, đột nhiên trong lúc đó, trong phòng anh ta có thứ gì đó rung lên "cành cạch" một âm thanh vang lên, hóa ra là chiếc ly thủy tinh được Lý Bảo đặt ở đầu giường rơi xuống mắt đất, âm thanh vỡ vụn khiến Lý Bảo bừng tỉnh.

Chờ cho Lý Bảo bật đèn ngồi dậy nhìn về phía trong phòng, lá bùa gấp thành hình tam giác vẫn luôn được anh ta đặt ở bên gối đã sớm bị đốt đen hết một nửa, còn lại một nửa cũng khó thấy giữ được.

Lý Bảo không thể không sợ hãi, anh ta lập tức dứng dậy nhào tới tủ quần áo ở bên kia, sau đó ở bên dưới cùng tủ quần áo ôm ra một vật gì đó bị tấm vải đen bao lấy.

Vật này dài bằng cả sải tay của một người, độ rộng cũng không nhỏ, Lý Bảo phải ôm bằng hai tay, chờ cho anh ta đem vật bị tấm vải đen bao lấy ra, sự rung lắc ở trong phòng lập tức liền ngừng lại.

Ngay sau đó, Lý Bảo với vẻ mặt bất an ôm chặt lấy vật nọ đi về phía cạnh cửa, áp sát vào mắt mèo trên cửa nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy một bóng dáng màu đỏ đang bay quanh quẩn ở cách cửa nhà mình không xa, cứ lặp đi lặp lại, nhưng dường như không dám đến gần cửa nhà Lý Bảo, chỉ có thể đợi ở cách đó không xa rồi không cam lòng rời đi.

Mà dường như, nó nhận thấy trong phòng có người đang từ mắt mèo nhìn ra bên ngoài, con ma màu đỏ kia phút chốc quay đầu lại, một đôi mắt đen hun hút nhìn chằm chằm vào cửa nhà Lý Bảo, phải nói đúng hơn, là nhìn Lý Bảo đang thuận theo mắt mèo nhìn ra bên ngoài, bên miệng nó nở một nụ cười lạnh lùng, tiếng cười giống như từng hồi u ám quanh quẩn ở bên tai Lý Bảo.

Nháy mắt trên trán của Lý Bảo đã có mồ hôi lạnh chảy xuống dưới, cả lưng cũng ướt đẫm mồ hôi, trào dâng lên một luồng ớn lạnh.

Anh ta nhịn không được mà run run một chút, hai mắt trợn muốn rớt cả mắt ra, trong lòng nói, sao lại thế này?! Tại sao hồn ma bị nhốt ở trong tòa nhà Khang Phúc lại có thể đi ra?!

Bên ngoài là Lưu Gia Ngọc, chính là Lưu Gia Ngọc treo cổ ở gánh hát Hoành Khánh!

Lý Bảo tuyệt đối sẽ không ngờ rằng, tòa nhà Khang Phúc mà anh ta đã niêm phong lại, vài năm nay rõ ràng đều bình an vô sự, thế mà vì sao Lưu Gia Ngọc hiện tại lại có thể xuất hiện từ trong tòa nhà Khang Phúc ra?

Lưu Gia Ngọc đã ra đây, vậy Lưu Gia Hân thì ở đâu?

Đây là muốn tới tìm anh ta báo thù, nếu không phải anh ta có....Nghĩ đến đây, Lý Bảo không kìm được mà càng ôm thật chặt vật gì đó ở trong lồng ngực.

Không sao, anh ta có bảo bối trong người, trước đó Lưu Gia Ngọc và Lưu Gia Hân cũng không thể gϊếŧ được anh ta, hiện tại cũng sẽ nhất định không thể, nếu anh ta đã có thể niêm phong lại tòa nhà Khang Phúc được lần thứ nhất, vậy thì cũng có thể niêm phong lại lần thứ hai.

Lý Bảo nghiến răng, ánh mắt tàn độc, anh ta rời khỏi cánh cửa, không dám nhìn ra bên ngoài lần nữa, nếu không phải cánh tay đang ôm vật kia cứng đờ, bị vật làm trong lồng ngực khiến cho đau, anh ta còn thật sự sẽ nghĩ bản thân đang nằm mơ.

Lý Bảo hít sâu một hơi, không dám ngủ tiếp nữa, liền ôm vật ở trong lồng ngực ngồi ở trên giường, kiềm xuống cơn buồn ngủ, mở to hai mắt hết sức.

Không biết đã qua bao lâu, Lý Bảo không nhịn được mà từ trên giường đứng lên, nhẹ nhàng bước đi đến về phía cánh cửa, từ mắt mèo nhìn ra, bên ngoài đã không còn hồn ma của Lưu Gia Ngọc nữa.

Đi rồi.

Lý Bảo nhẹ nhàng thở phào.

Về phần Lưu Gia Ngọc sau khi rời đi còn tìm đến ai trả thù thì mặc kệ cô ta, nếu chết thì ngày mai anh ta sẽ nhặt xác cho, nếu may mắn mà không chết, anh ta cũng không có cách để bảo vệ người khác.

Nghĩ đến đây, Lý Bảo thở dài một hơi, dự tính trước hết cứ ngồi mở to mắt như vậy đến trời sáng.

Sáng sớm hôm sau, Ngũ Hạ Cửu từ trong phòng mở mắt tỉnh lại, cậu không ngờ đêm đầu tiên ở Xa Hạ Thế Giới lại có thể trải qua bình yên như vậy, đêm qua vậy mà không có chuyện gì xảy ra.

Ngũ Hạ Cửu tỉnh dậy, Phương Tử cùng Lộ Nam cũng tỉnh theo, cả ba ngồi dậy nhìn nhau.

Lộ Nam nói: "Tối hôm qua hai người có nghe thấy ngoài cửa có tiếng động nào không? Một chút tiếng động cũng không có...."

Ngủ một đêm im lặng như vậy, Lộ Nam cảm thấy có chút kỳ lạ.

Phương Tử lắc đầu cậu ta cũng không nghe thấy gì.

Ngũ Hạ Cửu thì bước xuống giường, đi đến bên cánh cửa, nhìn lá bùa mà tối hôm qua cậu đã dán lên cửa nó không có chút hư hại nào, xem ra, đêm qua thật sự không có chuyện gì tìm đến.

Ngũ Hạ Cửu xé lá bùa xuống gấp lại rồi bỏ vào túi áo, nói:

"Đi ra ngoài xem một chút."

Hai người Phương Tử cùng Lộ Nam đều đồng ý.

Bọn họ thức dậy sớm, đi ra ngoài lần lượt gõ cửa phòng 1803 và 1804. Chỉ chốc lát sau, bên trong cửa mới truyền đến tiếng bước chân, Lan Hồ Điệp và Vạn Niên Thanh đều mở cửa.

Ngũ Hạ Cửu nhìn mọi người vẫn còn đầy đủ hết, đều không có chuyện gì.

Vạn Niên Thanh suy đoán về điều này, nói: "Có thể nguy hiểm đều ở trong tòa nhà Khang Phúc, tòa nhà Khang Nhạc vẫn an toàn, tuy rằng có quỷ ăn thịt người là Bành Đại Tài, nhưng Bành Đại Tài dù sao vẫn là người."

Mà bọn họ còn phải tìm ra nguyên nhân vì sao tòa nhà Khang Phúc trở thành tòa nhà nguy hiểm, dọn sạch tai họa ngầm ở tòa nhà nguy hiểm, nhất định phải đến tòa nhà Khang Phúc một chuyến.

Cho dù nguy hiểm như thế nào, cũng không thể tránh.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Hôm nay có thể vẫn còn khám xét tòa nhà, chúng ta đi xuống dưới xem xem."
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 41: Căn nhà ma ở cảng quỷ (9)


Sau khi trời sáng, việc đầu tiên Lý Bảo làm là đi ra ngoài nhìn cửa chính ở tòa nhà Khang Phúc còn được đóng kín hay không.

Khi đã xác nhận được là vẫn được đóng kín, Lý Bảo lập tức nghĩ tới lối đi thông qua tòa nhà Khang Phúc ở tầng mười hai.

Vì thế, anh ta vội vàng chạy thật nhanh lên lầu.

Đợi cho anh ta thở hồng hộc chạy đến tầng mười hai, Lý Bảo liếc mắt đã trông thấy hai tấm cửa sắt vốn dĩ để chặn lại lối đi đã bị gỡ xuống bỏ nằm ở trên mặt đất.

Mà hai cánh cửa ban đầu của lối đi đã hoàn toàn rộng mở, và liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy tòa nhà Khang Phúc ở đối diện.

Phút chốc, trái tim Lý Bảo đập kịch liệt, mí mắt cũng giật giật.

Chẳng trách, đêm qua hồn ma của Lưu Gia Ngọc đã bay đến cửa nhà của anh ta, hóa ra là do cửa sắt của lối đi trên tầng mười hai đã bị tháo gỡ.

Ai là người đã gỡ cánh cửa này?!

Lý Bảo không nhịn được cắn chặt quai hàm, ánh mắt đảo qua lại, có lẽ nào cánh cửa dẫn vào lối đi của tòa nhà Khang Phúc đã bị kẻ gϊếŧ người kia tháo gỡ?

Hung thủ Bành Đại Tài bỏ trốn sang tòa nhà Khang Phúc?

Nghĩ đến đây, Lý Bảo lại xoay người chạy xuống dưới lầu.

Anh ta cũng không phải đi tìm cảnh sát nói về tình hình này, mà đi lấy túi công cụ, dự định sẽ một lần nữa đem cánh cửa của lối đi thông qua tòa nhà Khang Phúc đóng lại.

Nếu để cho cảnh sát biết, hung thủ kia có thể đã bỏ trốn sang tòa nhà Khang Phúc, vậy thì bọn họ chắc chắn sẽ muốn sang tòa nhà Khang Phúc để tìm kiếm.

Hết lần này đến lần khác, tòa nhà Khang Phúc sẽ không còn cách để đóng lại nữa.

Lý Bảo cũng không muốn, hồn ma của hai chị em Lưu Gia Ngọc và Lưu Gia Hân mỗi đêm đều đến đây tìm gã ta.

Mặc dù gã ta có bảo bối tự bảo vệ mình, nhưng đồ vật nọ cũng không phải là vật toàn năng, lỡ như...

Lý Bảo không dám lấy tính mạng của mình đánh cược.

Về phần hung thủ Bành Đại Tài kia, gã chạy vào tòa nhà Khang Phúc thì cũng chính là tự tìm đường chết, vốn dĩ không cần quan tâm.

Nhân lúc cảnh sát còn chưa phát hiện lối đi ở tầng mười hai đã mở ra, anh ta vội vàng đóng chặt cửa lại một lần nữa.

Chỉ có mỗi Lý Bảo dậy sớm, nên anh ta chạy lên xuống không gặp một bóng người nào.

Tầng lầu mười hai vốn dĩ không ai ở lại, sau khi bà Đặng cùng Bành Đại Tài đã biến mất, thì những hộ gia đình còn sót lại ở tầng này cũng lập tức chuyển đi.

Lý Bảo đi vào cạnh cửa lối đi, đầu tiên dự định đem hai cánh cửa thủy tinh vẫn còn đóng lại, sau đó dùng dây xích sắt buộc chặt lại.

Nhưng ai biết, ngay khi gã ta đến gần kéo hai cánh cửa để đóng lại, chợt một cơn gió lạnh phút chốc đã ùa vào trong lòng.

Lý Bảo giật mình, lập tức vội buông tay ra, từ trong lồng ngực lấy ra lá bùa mà bà ngoại của anh ta đã để lại.

Nhưng lá bùa không có phản ứng gì, vậy đã chứng minh xung quanh anh ta không có hồn ma nào.

Nhìn thấy lá bùa vẫn nguyên vẹn, Lý Bảo nhẹ nhàng thở phào, tiếp tục đóng cửa.

Nhưng cửa vừa đóng lại, gã ta vừa xoay người đi lấy dây xích sắt bị rơi trên mặt đất lên, thì một âm thanh vang lên "Két", vốn dĩ hai cánh cửa kính đã được gã ta đóng, lúc này lại chầm chậm mở ra.

Lý Bảo lập tức quay đầu, mày cau lại.

Một tay gã ta siết chặt lá bùa, sau đó quay đầu nhìn ánh nắng vẫn chói chang ở ngoài cửa sổ, gã ta nuốt nước miếng lại bước lên đem hai cánh cửa đóng lại.

Lần này, gã ta đã chờ đợi trong một lát, thấy không có gì xảy ra.

Xem ra vừa rồi có lẽ là do gió thổi.

Lý Bảo thầm nghĩ, trời đang rõ như bang ngày, vốn dĩ không có ma quỷ, không cần phải sợ.

Vì thế, gã ta xoay người tiếp tục nhặt dây xích sắt lên.

Nhưng mà, phía sau gã ta lại một lần nữa truyền đến âm thanh cánh cửa mở ra.

Cơ thể Lý Bảo cứng đờ, vội vàng đứng thẳng dậy nhìn lại, gã ta vốn dĩ không có cảm giác là có gió thổi đến, hơn nữa cũng loại trừ nguyên nhân là do đinh sắt của cánh cửa bị hỏng.

Dù sao, không có cánh cửa hư hỏng nào có thể mở cả hai bên cả.

Nếu lá bùa trong tay gã ta không bốc cháy, vậy nguyên nhân là gì?

Lý Bảo thầm mắng một tiếng, rõ ràng cửa vẫn chưa đóng, xích sắt cũng không thèm nhặt, đã trực tiếp nhấc tấm sắt lên rồi dùng đinh sắt đóng lại.

Xem lúc này còn có gì để ngăn cản nữa không.

Nhưng mà, tính toán này của Lý Bảo vẫn là sai rồi.

Ngay vào lúc gã ta vừa nhấc tấm sắt đưa lên cửa và tường, thì phía sau chợt truyền đến một lực mạnh không thể ngăn được, đẩy vào tấm sắt khiến gã ta văng ra.

Hai cửa kính cũng rầm một tiếng vỡ tung, những mảnh thủy tinh rơi đầy xuống đất.

Mà tấm sắt chắc chắn đè lên người của Lý Bảo, đè đến mức bụng và chân của gã ta không thể cử động, chỉ trực tiếp kêu thảm thiết một tiếng.

Ngũ Hạ Cửu và những người khác vừa mới ra khỏi thang máy, chợt nghe thấy tiếng kêu la đau đớn dồn dập của Lý Bảo, khi ngẩng đầu nhìn cách đó không xa vừa thấy, lối đi thế mà đã mở ra.

Vạn Niên Thanh, Lan Hồ Điệp và những người khác phút chốc cũng giật mình.

Mà Lý Bảo giờ phút này cũng đã nghe thấy tiếng thang máy mở cửa, mặc kệ là người nào đang lên hay xuống, gã ta vội vàng hô to cứu mạng, mong người đến đây giúp gã ta đứng dậy.

Ngũ Hạ Cửu cùng mọi người đi qua đó, di chuyển mở tấm sắt ra, đem Lý Bảo từ phía dưới kéo ra ngoài.,

Vạn Niên Thanh hỏi: "Lối đi thông qua giữa tòa nhà Khang Phúc vì sao lại mở cửa ra vậy?"

Chân Lý Bảo bị đè nên đứng không vững, nghe vậy ánh mắt chợt lóe sáng, nói: "Không biết, tôi cũng không biết."

"Tôi nghĩ có phải là do tên hung thủ Bành Đại Tài đã cạy cửa và bỏ trốn sang tòa nhà Khang Phúc....."

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu thoáng nhìn những công cụ nằm ở một bên dưới đất, còn nữa, vừa rồi Lý Bảo còn bị tấm sắt đè trên mặt đất, đây giống như là gã ta đang muốn đem lối đi niêm phong lại, nhưng rồi lại gặp tình huống ngoài ý muốn.

Lý Bảo hẳn là đã không có báo cho cảnh sát, gã ta nghĩ đầu tiên phải đem cánh cửa của lối đi thông qua tòa nhà Khang Phúc đóng kín lại.

Lý Bảo cũng chú ý tới hướng Ngũ Hạ Cửu đang nhìn những công cụ mà gã ta đã xách đến, vội vàng cười nói:

"Đây là tôi thấy trong tòa nhà Khang Nhạc có nơi bị hư hỏng, nên muốn sửa chữa lại một chút...."

Phương Tử chớp chớp đôi mắt màu xanh, giống như vô tình hỏi:

"Vậy vì sao anh lại bị một tấm sắt đè xuống đất?"

"Tấm sắt này cũng cần sửa chữa sao."

Nụ cười trên mặt Lý Bảo ngừng lại, gã ta không nói gì.

Lan Hồ Điệp cười nhạo một tiếng, nói:

"Anh cảm thấy hai người bà Đặng và Bành Đại Tài đã bỏ chạy sang tòa nhà Khang Phúc, vậy hãy tìm cảnh sát đến để giải thích rõ tình hình đi."

"Đến lúc đó tòa nhà Khang Phúc sẽ bị chặn lại, Bành Đại Tài cũng không thể bỏ chạy."

Ánh mắt Lý Bảo tối xuống, nếu lối đi này đã không thể niêm phong lại, quả thật là cũng không thể lừa gạt những người khác, việc cảnh sát biết được chuyện này cũng là sớm muộn.

Vì thế bọn họ cùng nhau đi xuống dưới tìm cảnh sát kể lại tình hình.

Cảnh sát lúc này đã có dấu hiệu muốn dẫn người đi qua tòa nhà Khang Phúc, để tìm bà Đặng cùng Bành Đại Tài.

Ngay lúc gọi điện thoại gọi người triển khai hành động, lại cử người đi đến tầng mười hai phòng thủ, chú A Quý đột nhiên ôm một thùng tiền giấy từ trên lầu đi xuống.

Ông ấy đã làm nhiều tiền giấy, ngày hôm qua đưa cho Tiền Triệu Hoành một thùng, đây là thùng thứ hai.

Chú A Quý vừa nhìn thấy Lý Bảo và đám người Ngũ Hạ Cửu đang đứng cùng một chỗ với cảnh sát, ông ấy không nói chuyện cũng không lên tiếng có chào hỏi, chỉ là im lặng đi qua, đi về phía mặt khác của hành lang, là hướng của cửa hàng tạp hóa.

Nhưng mà trong phút chốc, ở trong hành lang đã truyền đến một tiếng kêu la đầy hoảng sợ của chú A Quý, tiếng la ấy giống như ông ấy vừa nhìn thấy một hình ảnh vô cùng đáng sợ nào đó.

Âm thanh kia đã khiến một số cảnh sát giật mình.

Lý Bảo híp mắt.

Quả nhiên, đã có người chết.

Ngũ Hạ Cửu, Phương Tử cùng Lộ Nam đã vội chạy tới phía cửa hàng tạp hóa trước khi cảnh sát chạy đến.

Không bao lâu, bọn họ đã thấy chú A Quý ngã ngồi ở một bên góc tường trên hành lang, cả người run rẩy, một tay chỉ vào cửa hàng tạp hóa của Tiền Triệu Hoành, trước sau đều không nói ra lời nào.

Mà thùng tiền giấy ông ấy ôm xuống cũng rơi lả tả trên mặt đất, có vài tờ tiền giấy bay đến cửa hàng tạp hóa, không bao lâu đã bị thấm máu tươi chưa khô trên mặt đất.

Vừa nhìn bên trong cửa hàng tạp hóa, đầu của Tiền Triệu Hoành đã bị cắt đứt, được treo bằng dây thừng ở trên chụp đèn màu vàng lắc lư qua lại.

Mà cơ thể của ông ta cũng bị chặt ra, phân thành bốn phía bị ném vào hàng hóa hoặc là bàn thu ngân, mặt đất.

Máu tươi từ trong cơ thể của Tiền Triệu Hoành đã không ngừng chảy ra.

Đêm qua ông ta đã bị gϊếŧ chết, nhưng cho đến sáng hôm nay, máu chảy ra trên cơ thể ông ta vẫn chưa hoàn toàn khô lại, có thể thấy được đã chảy ra rất nhiều.

Hơn nữa, trên cơ thể của Tiền Triệu Hoành còn cắm không ít món đồ, bút, dao nhỏ, hễ là vật sắc nhọn đều sẽ được cắm lên trên.

Rõ ràng, trước khi Tiền Triệu Hoành bị chặt xác, ông ta đã bị tra tấn một khoảng thời gian.

Nhưng đêm qua, cảnh sát cùng Lý Bảo ở dưới lầu một đều không nghe thấy tiếng kêu cứu của Tiền Triệu Hoành.

Nhìn thấy tình trạng chết kiểu bi thảm này của Tiền Triệu Hoành, trong lòng Lý Bảo không nhịn được rét lạnh.

Phía sau cũng có vài người cảnh sát cũng kìm không được sự sợ hãi, một ít người không nhịn được mà quay đầu nôn ra.

Bạch Cáp Tử cũng xem như là lần đầu tiên thấy người chết thảm như vậy.

Mặt mày cô ta trắng bệch, cơ thể cũng không chịu được mà run cầm cập, một tay giữ chặt cánh tay của Vân Du, thấp giọng nói:

"Này, người này chết có liền quan gì đến chuyện cửa lối đi ở tầng mười hai bị mở ra không?"

Chú A Quý vốn dĩ đang ngồi co rúm ở góc tường, vô tình nghe thấy, lập tức nhịn không được mà trợn to hai mắt, miệng lẩm bẩm, nói:

"Báo ứng...Đây đều là báo ứng, là hai cô ấy trở về đây báo thù...."

Ngũ Hạ Cửu quay đầu nhìn về phía chú A Quý.

Cậu hỏi: "Cái gì báo ứng? Chú A Quý, chú đang nói là ai đến đây trả thù?"

"Chú A Quý, chẳng lẽ chú biết chuyện gì sao?"

Trong lòng Ngũ Hạ Cửu biết chú A Quý đang nói đến hẳn là hai chị em Lưu Gia Hân và Lưu Gia Ngọc, nhưng cái chết của hai chị em không ai biết rõ ràng.

Nếu chú A Quý biết được chuyện gì.

Chú A Quý nghe vậy há miệng th* d*c.

Vẻ mặt Lý Bảo kỳ lạ, nói:

"Chú A Quý, chú bị dọa sợ rồi, không bằng đi đến phòng của tôi ngồi nghỉ ngơi một chút."

Chú A Quý đột nhiên ngậm miệng lại, lắc lắc đầu, chống cánh tay cố sức mà từ mặt đất đứng lên, nói:

"Tiền giấy của tôi còn chưa làm xong, những thứ này đã lãng phí....."

"Tôi phải trở về làm lại người giấy, làm đồ để cúng tế nữa...."

Vừa nói đến chuyện như vậy, chú A Quý một tay vịn vào vách tường chậm rãi rời đi.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu thoáng nhìn Lý Bảo, thầm nghĩ, Tiền Triệu Hoành hiện tại đã chết, có lẽ là do quỷ hồn trở về báo thù, như vậy Tiền Triệu Hoành chắc chắn có liên quan đến cái chết của Lưu Gia Hân hoặc Lưu Gia Ngọc.

Mà Lý Bảo hiện tại đã ngăn cản chú A Quý nói gì đó.

Ông ấy cũng có liên quan đến cái chết của hai chị em họ.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu nhìn dáng vẻ của Lý Bảo không giống như chú A Quý hoảng hốt sợ hãi.

Phản ứng đầu tiên của gã ta không phải là lo sợ, mà là muốn chạy đến tầng lầu mười hai để đóng đinh lên hai cánh cửa đi thông qua cửa tòa nhà Khang Phúc.

Chẳng lẽ trong tay Lý Bảo có vật bảo mệnh gì đó?

Nếu không, vì sao cái chết của Tiền Triệu Hoành đều ở cùng lầu một mà gã ta lại có thể bình yên không bị gì.

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu đột nhiên nghĩ đến Tương Trác.

Tương Trác khi ấy cũng ở cùng gánh hát với Tiền Triệu Hoành, mà Tiền Triệu Hoành đã chết, anh ta hiện tại như thế nào rồi?

Ngày hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 42: Căn nhà ma ở cảng quỷ (10)


Trong tòa nhà Khang Nhạc lại có người chết, còn chết thảm như vậy, vốn dĩ là không giống như cái xác hôm qua.

Cảnh sát nghi ngờ trong tòa nhà Khang Nhạc có hai tội phạm vô cùng độc ác, mà hiện tại trong đó đã có một người bỏ chạy sang tòa nhà Khang Phúc, vì thế đã có nhiều cảnh sát được điều động đến tầng mười hai.

Mà đợi cho Ngũ Hạ Cửu đi theo cảnh sát vào tầng mười hai, không bao lâu, Tương Trác đã từ tầng mười ba đi xuống.

Đây là lần đầu tiên Ngũ Hạ Cửu gặp Tương Trác, thân hình anh ta cao lớn, mặc áo ngắn tay lộ ra cánh tay có cơ, khuôn mặt xem như cũng đẹp trai.

Nhưng giờ phút này, vừa nhìn thấy lối đi ở tầng mười hai đã mở ra, nét mặt Tương Trác thoắt cái đã trắng nhợt.

Trong mắt anh ta hiện lên nét sợ hãi, nghĩ đến cái chết của Tiền Triệu Hoành rồi nghĩ tới bản thân.

Ngũ Hạ Cửu nhìn thấy Lý Bảo đi qua vội chặn ngang, kéo lấy cánh tay của Tương Trác, kéo anh ta đi đến nơi khác.

"Có cần qua bên đó nghe trộm một chút không?" Lộ Nam hỏi.

Ngũ Hạ Cửu lắc đầu: "Tạm thời không cần, Tương Trác chắn chắn cũng không thoát khỏi chuyện có liên quan đến cái chết của Lưu Gia Hân và Lưu Gia Ngọc, hoặc là anh ta đã biết chút gì đó.

Nếu Lý Bảo đã đưa anh ta rời đi, vậy thì dám chắc cũng sẽ đề phòng người khác nghe lén."

"Nhân lúc hiện tại, anh cùng Phương Tử đi xuống dưới tìm chú A Quý đi....."

Lộ Nam cùng Phương Tử tỏ vẻ đã hiểu, không bao lâu đã lập tức đi xuống lầu.

Lan Hồ Điệp cùng Vạn Niên Thanh thì muốn nhân lúc trời sáng đi vào tòa nhà Khang Phúc tìm chút manh mối, nhưng mà cảnh sát đã phong tỏa đường qua lại của tòa nhà Khang Phúc cùng tòa nhà Khang Nhạc.

Cấm người không có liên quan ra vào.

Cứ như vậy, cảnh sát đi vào trong tòa nhà Khang Phúc tìm kiếm đến tận buổi chiều, nhưng ngay cả bóng dáng cũng không có nhìn thấy.

Tạm thời không nói đến Bành Đại Tài, mà bà Đặng là một bà lão đã lớn tuổi, đi đứng cũng không hoạt bát, bà ta có thể chạy theo Bành Đại Tài sao?

Nhưng vì sao lại không tìm thấy người ở trong tòa nhà Khang Phúc?

Lại cử đi nhiều cảnh sát hơn và điều tra cũng là như vậy, chính là không tìm thấy một bóng người.

Cuối cùng, cảnh sát đưa ra kết luận, có lẽ Bành Đại Tài cùng bà Đặng rất có thể đã trốn thoát.

Đúng là bọn họ đã đem cánh cửa lối đi bên này gỡ xuống, nhưng đây hoàn toàn là dẫn dắt tai mắt của người khác, vào lúc mọi người tập trung toàn bộ lực chú ý đặt ở trong tòa nhà Khang Phúc, thì trên thực tế, Bành Đại Tài cùng bà Đặng không cần dùng dến cách gì cũng có thể chạy thoát ra ngoài.

Cảnh sát cảm thấy đây là lý do tốt nhất để có thể quang minh nói không tìm thấy người.

Vì thế bọn họ bắt đầu từ trong tòa nhà Khang Nhạc rời đi, dự tính sẽ quay về cục cảnh sát treo lệnh truy nã của Bành Đại Tà và bà Đặng.

Cảnh sát đi rồi.

Trong lúc bọn họ còn điều tra, Phương Tử cùng Lộ Nam cũng từ chỗ chú A Quý trở về.

Lộ Nam nhìn Ngũ Hạ Cửu lắc đầu, nói:

"Dù cho tôi và tiểu Phương có hỏi chú A Quý về vấn đề gì, ông ấy cũng đều im lặng hoàn toàn không trả lời."

"Ông ấy chỉ ở trong phòng làm người giấy và một ít tiền giấy, và xem như không thấy tôi và tiểu Phương."

Phương Tử bĩu môi, gật đầu:

"Đúng vậy, giống như hai chúng tôi không tồn tại vậy, hỏi cái gì cũng không nói."

"Lúc sau tôi cùng ngài V nhắc đến cả Lưu Gia Hân cùng Lưu Gia Ngọc, nhưng động tác của chú A Quý kia cũng chỉ dừng một chút, sau đó liền tiếp tục làm việc."

"Tôi thấy dường như ông ây đã cảm thấy bản thân cũng đủ già rồi, sống lâu như vậy nên ngay cả chết cũng không còn sợ."

Ngũ Hạ Cửu nói: "Nếu như vậy, chúng ta chỉ thể bắt đầu tiếp từ Tương Trác hoặc là Lý Bảo. Hoặc chúng ta đi vào trong tòa nhà Khang Phúc điều tra xem có...manh mối nào không."

Bọn họ vẫn chờ cho toàn bộ cảnh sát rời khỏi bên trong tòa nhà Khang Nhạc, và cánh cửa của lối đi, đi thông qua tòa nhà Khang Phúc cũng không còn phong tỏa hay có người canh giữ nữa, và họ đã nghĩ nhân lúc trời còn chưa sập tối hẳn sẽ đi vào kiểm tra.

Cùng với nghi hoặc của Ngũ Hạ Cửu, vì sao cảnh sát đã tăng cường tìm kiếm, mà bóng dáng của bà Đặng cùng Bành Đại Tài từ đầu đến cuối vẫn không tìm thấy.

Người không gặp, xác cũng không thấy.

Chẳng lẽ dự đoán của cảnh sát là chính xác như vậy, Bành Đại Tài cùng bà Đặng đã lợi dụng điều này để chuyển đi lực chú ý của bọn họ, sau đó nhân cơ hội mà thoát đi?

Không, Ngũ Hạ Cửu cảm thấy không thể nào.

Về điểm này, cần phải đi vào trong tòa nhà Khang Phúc mới biết rõ ràng.

Cảm thấy ba người Vân Du, Bạch Cáp Tử và Tuyết Dung không có năng lực tự bảo vệ mình, hơn nữa họ cũng có chút chống đối với việc đi vào tòa nhà Khang Phúc.

Vì thế, Ngũ Hạ Cửu và những người khác để ba người bọn họ ở lại trong tòa nhà Khang Nhạc, tìm cơ hội đi đến chỗ Tương Trách hỏi chuyện hai chị em Lưu Gia Hân và Lưu Gia Ngọc.

Ngũ Hạ Cửu vốn tưởng rằng, bọn họ đi vào trong tòa nhà Khang Phúc có thể sẽ gặp cái gì.

Nhưng kỳ lạ chính là, bọn họ gần như đi từ trên xuống, dạo qua một vòng nhưng cũng không phát hiện điều gì.

Có thể nói, ngay cả mọi chút manh mối có ích cũng không tìm thấy.

Cuối cùng, đám người Ngũ Hạ Cửu không thể không rời khỏi tòa nhà Khang Phúc trước khi trời tối.

Khi đi dọc theo lối đi đến bên trong tòa nhà Khang Nhạc, Lộ Nam vẫn rất nghi ngờ, cho dù là ban ngày, cũng không thể nào không tìm thấy được một chút manh mối có ích.

Lan Hồ Điệp không ngừng xoa xoa mi tâm, sau đó khẽ cúi xuống đấm đấm vào đôi chân có chút mệt mỏi đến mức muốn nhũn ra của cô ta.

Hôm nay đi đường nhiều, từ trên xuống dưới nên chân của cô ta rất đau.

Lan Hồ Điệp không nén nổi khó chịu mà chậc một tiếng, nói:

"Ban ngày không tìm thấy manh mối, chẳng lẽ chúng ta phải đến vào ban đêm mới được sao."

Lời này của cô ta vừa nói ra, bước chân của Ngũ Hạ Cửu thoáng chốc dừng lại, cậu quay đầu nhìn về phía Lan Hồ Điệp, biểu cảm trên khuôn mặt giống như mới vừa nghĩ tới gì đó.

Đám người Phương Tử, Vạn Niên Thanh cũng không thể không dừng chân lại.

Lan Hồ Điệp khó hiểu hói:

"Sao vậy?"

Cô ấy nói câu kia có chỗ nào không đúng sao?

Ngũ Hạ Cửu nói: "Ban ngày không được, ban đêm có thể....."

Cậu suy nghĩ, nói: "Có thể nào ở trong tòa nhà Khang Phúc tạo ra hai không gian, ban ngày là một không gian, ban đêm là một không gian khác không?"

"Mà hai không gian này cũng có chút giống nhau, nhưng chúng khác nhau ở vài nơi rất nhỏ."

"Có lẽ, chúng ta muốn tìm được một ít manh mối, vậy thì chỉ có buổi tối mới có thể thấy."

Lời này của cậu vừa nói ra, đám người Lộ Nam càng không thể không suy nghĩ.

Nhưng cho dù là thế nào, trước cứ trở về trong tòa nhà Khang Nhạc rồi nói sau.

Ngũ Hạ Cửu và những người khác đi lên tầng mười ba, họ cũng không nhìn thấy ai khác ngoại trừ tiệm cơm chiên của Tương Trác, cửa hàng là từ nhà ở thay đổi thành một quán ăn nhỏ, cũng không biết có phải do Tương Trác đi vội hay không mà quên đóng cửa.

Ngũ Hạ Cửu đi vào trong nhìn một vòng, không có nhìn thấy Tương Trác ở bên trong.

Nhưng ngược lại, Vạn Niên Thanh chỉ vào hoa thương được đặt ở bên tường nói thiếu một cây.

"Thiếu một cây?"

Ngũ Hạ Cửu hỏi ngược lại Vạn Niên Thanh có chắc chắn không.

Vạn Niên Thanh gật đầu:

"Chắc chắn, thật sự là thiếu một cây, có thể đã bị Tương Trác cầm lấy đi, hoặc là được đặt ở một nơi nào đó."

Cũng không biết Tương Trác lấy hoa thương đi làm gì.

Ngũ Hạ Cửu dường như có chút đăm chiêu, nói:

"Trước tiên đi tìm ba người Vân Du đã."

Bọn họ đi vào thang máy, ấn nút đi lên tầng mười tám.

Nhưng khi đứng chờ ở bên ngoài cửa phòng 1804, Ngũ Hạ Cửu gõ cửa, nhưng bên trong cửa lại không có người trả lời.

Vạn Niên thanh không có mang theo chìa khóa, mà đưa chìa khóa của phòng 1804 cho Vân Du giữ, nói bọn họ hỏi xong Tương Trác có thể trở về trong phòng nghỉ ngơi.

Cho nên, bọn họ không thể mở cửa phòng 1804.

Mà chìa khóa của phòng 1803 và 1805 thì được chia cho Lan Hồ Điệp và Ngũ Hạ Cửu.

Tương tự như vậy, ba người Vân Du sẽ không thể vào được hai căn phòng này nếu không có chìa khóa.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu cùng Lan Hồ Điệp vẫn chia nhau mở cửa đi vào xem một chút, nhưng không có ai.

Sau đó, hai người Vạn Niên Thanh cùng Phương Tử cùng xô vào cánh cửa 1804, cửa phòng đã cũ nên vốn không có rắn chắc, va chạm chút thì đã mở.

Trong phòng vẫn không có ai.

Lan Hồ Điệp không thể không nhíu mày:

"Vậy đám Vân Du đã đi đâu rồi?"

Trong ba phòng đều không có người.

Ngũ Hạ Cửu: "Đi xuống dưới lầu tìm Lý Bảo."

Bọn ho xoay người xuống cầu thang, dọc đường đi tới tầng sáu, thuận tiện nhìn xem chú A Quý có ở trong phòng hay không, cửa đang mở, bên trong truyền đến tiếng của chú A Quý đang xếp giấy, xem ra là vẫn ở đây.

Ngũ Hạ Cửu cùng mọi người đi đến tầng một.

Ở tầng một ngoại trừ phòng của Lý Bảo thì bên ngoài còn có một cửa hàng nhỏ bán đồ điêu khắc, ngoài ra, nó chính là căn phòng nhỏ ở bên cạnh cửa tòa nhà Khang Nhạc.

Đầu tiên bọn họ đi đến bên ngoài gian nhà nhìn, gõ cửa sổ hay gõ cửa cũng không ai trả lời.

Sau đó họ đi tìm phòng Lý Bảo.

Nhưng cửa phòng Lý Bảo khóa chặt, bọn họ gõ cửa nửa ngày cũng không có ai đáp lại, xem ra Lý Bảo cũng không có ở bên trong.

Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, nói: "Trực tiếp phá cửa đi."

Cậu cùng Phương Tử hợp lực đem cánh cửa phá ra, sau đó vào nhà tìm kiếm.

Ngũ Hạ Cửu đảo mắt nhìn qua, cảm thấy trong phòng Lý Bảo rất lộn xộn, nhiều chỗ giống như bị lục tung, nhưng không giống kiểu loại trong nhà có trộm lục lọi.

Tất nhiên là bọn họ không biết trong phòng thiếu thứ gì.

Ngũ Hạ Cửu đi vào phòng ngủ của Lý Bảo, cửa tủ bị mở, chăn trên giường còn chưa gấp, một chiếc ly vỡ nằm trên mặt đất ở đầu giường, vỡ nát.

"Không có ai."

Phương Tử ở bên ngoài dạo quanh một vòng rồi đi vào trong nói.

Ngũ Hạ Cửu gật đầu, đột nhiên, ánh mắt cậu tạm dừng ở trên giường của Lý Bảo, chính xác hơn là ở bên cạnh gối nằm, nơi đó vậy mà có một lá bùa đã bị thiêu đốt gần một nửa.

Tuy rằng lá bùa được gấp thành hình tam giác, nhưng Ngũ Hạ Cửu chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra.

Cậu đi qua, đưa tay cầm lấy lá bùa, một ít tro đen từ trên lá bùa rơi xuống.

"Đây là...."

Vạn Niên Thanh cũng đi tới.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Xem ra tối hôm qua, hồn ma cũng tới tìm Lý Bảo, đáng tiếc trên tay của Lý Bảo có lẽ đã có vật bảo mệnh gì đó, cho nên anh ta mới không gặp chuyện gì."

"Nhưng mà, Tiền Triệu Hoành cũng đã chết."

Hai mắt Phương Tử sáng ngời, nói:

"Chẳng lẽ vật hộ mệnh ở trên tay của Lý Bảo có thể nào chính là bảo vật mà chúng ta chúng ta đang tìm kiếm?"

Ngũ Hạ Cửu nói: "Rất có thể."

Lan Hồ Điệp cũng vui mừng nói:

"Như vậy, chúng ta chỉ cần tìm được Lý Bảo, bảo vật trấn tòa nhà chẳng phải đã dễ dàng nằm trong tay."

Nhưng vấn đề là hiện tại Lý Bảo đã trốn ở đâu rồi?

Ngoài ra còn ba người Vân Du, Bạch Cáp Tử cùng Tuyết Dung, cũng không thấy bóng dáng đâu.

Vạn Niên Thanh suy nghĩ:

"Có khi nào bảo vật trấn áp tòa nhà vẫn còn ở trong phòng Lý Bảo không?"

Nói xong, anh ta quay đầu nhìn xung quanh.

Ngũ Hạ Cửu lắc đầu nói:

"Điều này không thể nào, trong phòng có dấu vết bị tìm kiếm, cửa tủ trong phòng cũng bị mở toang."

"Vật có thể bảo vệ được tính mạng của Lý Bảo, chắc chắn đó là vật quý giá của anh ta, có thể sẽ đặt ở nơi gần anh ta nhất."

Ngũ Hạ Cửu nhìn cánh cửa tủ, nói tiếp:

"Nếu Lý Bảo biết rõ buổi tối sẽ có quỷ đến báo thù đòi mạng, Lý Bảo chắc chắn sẽ không ngồi chờ chết."

"Chắc giờ này gã ta đang mang theo bảo vật trốn ở đâu đó...."

"Đi tìm bọn người Vân Du trước."

Còn một chỗ chưa tìm đến.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Đi vào trong cửa hàng nhỏ bán vật điêu khắc của Lý Bảo nhìn một chút."
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 43: Căn nhà ma ở cảng quỷ (11)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 44: Căn nhà ma ở cảng quỷ (12)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 45: Căn nhà ma ở cảng quỷ (13)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 46: Căn nhà ma ở cảng quỷ (14)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 47: Căn nhà ma ở cảng quỷ (15)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 48: Căn nhà ma ở cảng quỷ (16)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 49: Căn nhà ma ở cảng quỷ (17)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 50: Căn nhà ma ở cảng quỷ (18)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 51: Căn nhà ma ở cảng quỷ (19)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 52: Căn nhà ma ở cảng quỷ (Kết thúc)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 53: Bệnh viện ma ám (01)


Ngũ Hạ Cửu vốn tưởng rằng Quý Tư Nghị về nước sẽ có động thái với đoàn tàu luân hồi lần này cậu đi.

Hoặc là, có khi sẽ có động tĩnh với chuyến tàu luân hồi của Đường Vân Ti, Chung Nam và Du Trạch đã đăng ký.

Tuy nhiên, sau khi bọn họ trở lại an toàn, trao đổi tin tức với nhau, những gì nhận lại vẫn là bình thường.

Có vẻ như Quý Tư Nghị còn cẩn thận hơn những gì họ nghĩ, đang tránh xung đột trực tiếp hoặc gián tiếp với Ngũ Hạ Cửu.

Quý Tư Nghị đang ở Bắc Kinh xử lý công việc kinh doanh của nhà họ Quý.

Đầu tiên là Vạn Trân bị tống vào tù, tiếp theo chính là cha Quý bị tuôn ra lén tụ tập đánh bạc, lúc đó có cảnh sát phá cửa vào, bắt hết toàn bộ những người có mặt ở bên trong.

Khuôn mặt cha Quý bị chụp rất rõ ràng, đêm đó lên ngay tin tức đầu đề, thậm chí còn đưa cả nhà họ Quý “Nổi tiếng” một lần nữa.

Đương nhiên, những việc này đều có bút tích của Thời Thương Tả và Cố Mộ Sâm.

Không chỉ có như thế, Cố Mộ Sâm còn tìm những đứa con mà mấy năm qua cha Quý lưu lại ở bên ngoài, toàn là con trai con gái riêng, lợi dụng nhà họ Quý đang hỗn loạn, cho vài phần chỗ tốt hoặc là châm ngòi, để cho bọn họ trở lại nhà họ quý tranh giành tài sản.

Có thể tưởng tượng được, hiện tại Quý Tư Nghị có bao nhiêu sứt đầu mẻ trán.

Và gia đình nhà họ Quý đang hỗn loạn ra sao.

Một toà nhà có cao lớn lợi hại bao nhiêu cũng sẽ có lúc sụp đổ, ví dụ như nhà họ Quý, đang đứng trước nguy cơ bị nhiều hợp tác đồng bạn cạy căn cơ.

Nhưng có một điều, Quý Tư Nghị đạt được rất nhiều thời gian sinh tồn, nếu anh ta không chủ động bước lên đoàn tàu luân hồi, Ngũ Hạ Cửu và những người khác cũng chỉ có thể ép bức anh ta trong thế giới hiện thực.

Mặc dù Quý Tư Nghị không bước lên đoàn tàu, nhưng anh ta vẫn còn có đoàn đội.

Thời Thương Tả và Khuông Tầm cường điệu điều tra thành viên trong đoàn đội của Quý Tư Nghị.

Sau khi phát hiện có một vài người trong số đó có phân biệt đăng ký đoàn tàu luân hồi, Phương Tử và Đường Vân Ti cũng đi theo đăng ký.

Còn Ngũ Hạ Cửu lại là theo dõi một thành viên khác trong đoàn đội của Quý Tư Nghị, Thời Thương Tả mang theo Tạ Bàn cùng nhau đăng ký chuyến tàu luân hồi lần này.

Chung Nam và Lộ Nam lần này không đi theo.

Du Trạch chỉ còn lại một trạm Xa Hạ Thế Giới cuối cùng, anh ta muốn nghỉ ngơi một thời gian rồi lại bước vào đoàn tàu luân hồi.

Ngũ Hạ Cửu lại dùng đặc quyền duy nhất của vé tàu cao tốc, ngụy trang thành NPC bước lên đoàn tàu luân hồi với Thời Thương Tả và Tạ Bàn.

Đương nhiên, cũng được bổ sung hoàn toàn 60% tin tức của Xa Hạ Thế Giới.

Chuyến tàu luân hồi lần này Ngũ Hạ Cửu bước lên tổng cộng kéo dài 15 phút, nguy hiểm trung bình.

Nhắc nhở của Xa Hạ Thế Giới ——【 các bạn là một nhóm nhân viên thám hiểm núi Tuyết Sơn, nhưng không may vừa mới lên núi Tuyết Sơn đã gặp phải tuyết lở. 】

【 may mắn thay, tất cả nhân viên đều được cứu thoát, đưa đến bệnh viện Tây Tạng để tiến hành cứu trị……】

【 nhưng không may là, các bạn xúc phạm đến thần linh, bị nguyền rủa, nếu không thể giải trừ cũng chỉ có thể chết, hành khách hãy tìm ra biện pháp giải trừ thành công lời nguyền rủa, phá giải bí ẩn, mới có thể thành công rời đi Xa Hạ Thế Giới. 】

【 hãy sống sót trong bệnh viện Tây Tạng 6 ngày, đoàn tàu luân hồi sẽ đón hành khách vào đúng 9 giờ tối ngày thứ 6, hành khách vui lòng lên tàu theo đúng thời gian quy định bằng vé tàu riêng. 】

【 cuối cùng, chúc bạn có một hành trình vui vẻ. 】

Những tin tức cung cấp thêm là ——【 ở Xa Hạ Thế Giới này, chỉ có đêm tối, không có ban ngày. 】

【NPC Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ, Điền Huyên đã vào núi Tuyết Sơn với một đội thám hiểm khác vào hai năm trước đây, cũng tìm kiếm được bảo vật thần bí. 】

【 nhưng trước khi rời đi khỏi núi Tuyết Sơn, những người trong đội thám hiểm bởi vì tranh đoạt bảo vật mà vung tay đánh nhau, bất hạnh hơn nửa là gặp phải một trận tuyết lở. 】

【 sau trận tuyết lở, những người may mắn còn sống sót đã được đưa đến bệnh viện tiến hành cứu trị, nhưng vì sự tồn tại của bảo vật thần bí, vào ban đêm, dẫn tới xác chết tấn công bệnh viện. 】

【 sau đó bệnh viện bị một trận lửa lớn thiêu đốt gần như không còn, chỉ có NPC Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ, Điền Huyên chạy thoát. 】

【 nhưng bảo vật thần bí lại đánh rơi ở bệnh viện, hơn nữa, NPC Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ, Điền Huyên cũng bị nguyền rủa, chỉ còn sống được thêm ba năm. 】

【 cuối cùng vào năm cuối này, bốn người bọn họ quyết định một lần nữa tiến vào Tuyết Sơn tìm ra biện pháp giải lời nguyền rủa. 】

【 nhưng họ không có ngờ được, bọn họ sẽ một lần nữa gặp phải tuyết lở, cũng bị đưa đi bệnh viện……】

Khi Ngũ Hạ Cửu so sánh hai thông tin này với nhau, không khỏi suy ngẫm, lại một lần nữa bị đưa đi bệnh viện…… Như vậy, bọn họ lại một lần nữa bị đưa đi, sẽ không phải chính là bệnh viện hai năm bị thiêu hủy đi?

Bảo vật thần bí, phá giải nguyền rủa, còn có xác chết……

Thông tin bổ sung của Xa Hạ Thế Giới còn chưa đủ kỹ càng tỉ mỉ, xem ra nếu muốn biết bảo vật bị cầm đi hai năm trước đây từ núi Tuyết Sơn là gì thì còn phải ra tay từ trên người bốn người NPC.

Ngũ Hạ Cửu đơn giản thay đổi một chút diện mạo và tên họ của NPC.

Không khác so với lần trước bao nhiêu —— diện mạo thanh tú, dáng người gầy yếu, tên gọi vẫn là Thập Cửu.

Cậu một mình bước lên đoàn tàu luân hồi, khi bước xuống tàu, trước mắt cậu chính là một mảnh núi non tuyết trắng bao la, nhìn gần hơn, chỉ thấy trước mắt toàn là màu trắng, không biết nên đi bên nào.

Cùng lúc đó, Ngũ Hạ Cửu đột nhiên cảm giác trước ngực đau đớn khó nhịn, khiến cậu không chịu nổi nhíu chặt mày.

“Sao lại thế này……” Ngũ Hạ Cửu vừa nói vừa kéo cổ áo nhìn xuống chỗ đau.

Chỉ thấy ở giữa trái tim có một hoạt tiết đáng sợ hình con chim đại bàng đang từ từ hiện ra, con chim đại bàng này to khoảng lòng bàn tay, những đường nét như được phác họa bằng máu.

Đặc biệt là đôi cánh của chim đại bàng, nó giống như là những sợi dây máu kết nối liên tiếp với nhau tạo thành.

Hơn nữa, chim đại bàng chỉ có một con mắt, bên trong con mắt đó xuất hiện một ký hiệu đỏ sậm chữ “Vạn”.

Ngũ Hạ Cửu nhìn chằm chằm vào nó, chỉ cảm thấy ký hiệu chữ “Vạn” dường như đang thong thả xoay tròn, hơn nữa khi cậu nhìn chằm chằm càng lâu, chữ “Vạn” càng xoay nhanh hơn.

Cho đến khi Ngũ Hạ Cửu cảm giác được trước mắt một trận choáng váng, có loại cảm giác không khống chế được muốn ngất đi, cậu không tự chủ được ngã xuống trên nền tuyết, tùy ý để cho lớp tuyết xốp ập vào trước mặt, chìm cả một nửa thân thể.

Không biết đi qua bao lâu, Ngũ Hạ Cửu cảm nhận được một nửa thân thể lạnh lẽo, mơ màng mà nghe được một ít âm thanh truyền đến ——

“…… Lại phát hiện thêm một người, liền ở chỗ này, đến đây nâng cậu ta đưa đi bệnh viện.”

“Đưa đi bệnh viện, phía Tây……”

Một lúc sau, Ngũ Hạ Cửu mất đi ý thức.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 54: Bệnh viện ma ám (02)


Chờ sau khi cậu hoàn toàn tỉnh lại, đang ở trong một căn phòng bệnh, cậu mở to hai mắt, ngồi dậy, liếc nhìn xung quanh.

Trong căn phòng bệnh này, tính luôn cả giường cậu đang nằm dưới người, tổng cộng có 6 giường ngủ, cũng không phải là một căn phòng nhỏ.

Hơn nữa, ngoại trừ cậu ra, trong phòng bệnh còn có hai người đang hôn mê, những người còn lại đều đang để chỗ trống.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhìn về phía hai người đang hôn mê chưa có tỉnh lại kia, một người đàn ông đã đứng tuổi, tóc bạc, đeo kính, người còn lại là một thiếu nữ còn trẻ tuổi, diện mạo ưa nhìn.

Và ngay đầu giường của họ có dán tên từng người —— giáo sư Trần, Điền Huyên.

Là hai người trong số NPC.

Ngũ Hạ Cửu quay đầu nhìn về phía đầu giường của mình, bên trên quả nhiên cũng dán tên, Thập Cửu.

Ba người bọn họ đang ở trong căn phòng bệnh này, vậy những người khác ở đâu?

Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu xốc chăn xuống giường, đang định đi ra cửa nhìn xem tình hình thì thấy một người ăn mặc như ý tá đẩy cửa đi vào.

Thấy cậu tỉnh lại, vị y tá này kinh hỉ hét lên, sau đó nói là đi tìm bác sĩ tới kiểm tra thân thể cho cậu, nói xong liền chạy ra ngoài.

Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, một lần nữa ngồi chờ trên giường bệnh.

Đúng lúc này, dường như giáo sư Trần và Điền Huyên cũng bị tiếng hô của vị y tá làm cho giật mình, không lâu sau đó cũng có động tĩnh.

Ngũ Hạ Cửu nhìn bọn họ từ từ mở to mắt, sau đó ngồi dậy.

“Tê, nơi này…… Nơi này là bệnh viện?”

Giáo sư Trần xoa đầu, sau đó tháo kính xuống lau sạch rồi nhìn xung quanh với vẻ mặt khó hiểu.

Sau khi nhìn thấy Ngũ Hạ Cửu, giáo sư Trần đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nói: “Cậu là, Thập Cửu …… À đúng rồi, chúng ta ở trên núi gặp phải tuyết lở.”

“Cho nên, chúng ta là bị người cứu, sau đó được đưa tới bệnh viện.”

Ngũ Hạ Cửu dửng dưng nói: “Đúng vậy, giáo sư Trần.”

Điền Huyên lúc này cũng xoa đầu, vẻ mặt từ mê mang chuyển sang thanh tỉnh, đầu tiên là sờ vào ngực, sau đó nhìn về phía giáo sư Trần, đột nhiên nói: “Giáo sư Trần, những người khác đâu? Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ.”

“Chúng ta vừa mới tiến vào Tuyết Sơn đã gặp phải tuyết lở, có lẽ nào thần linh không muốn chúng ta……”

“Điền Huyên.” Giáo sư Trần quát to một tiếng, ngăn cản những lời Điền Huyên muốn nói tiếp, sau đó liếc mắt nhìn sang Ngũ Hạ Cửu.

Mục đích bốn người bọn họ tiến vào Tuyết Sơn là muốn tìm được biện pháp giải trừ nguyền rủa, nhưng những đội viên trong đội thám hiểm tiến vào Tuyết Sơn lại không biết.

Lúc này, Điền Huyên mới lấy lại tinh thần.

Nhưng ánh mắt Ngũ Hạ Cửu lóe lên, giả vờ như đang sợ hãi không biết phải làm sao, nói: “Giáo sư Trần, cô Điền, không biết thân thể của hai người, thân thể có thay đổi gì không?”

Giọng điệu cậu đang thử hỏi, hơn nữa một tay cầm chặt chỗ ngực, nắm quần áo, vẻ mặt vô cùng bất an.

“Thay đổi?” Giáo sư Trần khó hiểu, nhíu mày nói: “Ý cậu là thay đổi như thế nào?”

Ngũ Hạ Cửu trên mặt do dự một lúc, sau đó chậm rãi kéo ra một chút cổ áo, lộ ra hình chim đại bàng trước ngực, nói:

“Chính là cái này……”

Nhìn thấy đồ án này, giáo sư Trần và Điền Huyên đều đứng lên, sắc mặt thay đổi lập tức.

Điền Huyên nói: “Tại sao cậu sẽ……”

Đúng lúc này, vị ý tá lúc nãy chạy đi ra ngoài đã trở lại, hơn nữa, phía sau cô ấy còn một vị bác sĩ nam mặc áo blouse trắng.

Hai người đẩy cửa tiến vào.

Ngũ Hạ Cửu cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Nhưng sau khi bác sĩ và y tá đẩy cửa đi vào, giáo sư Trần và Điền Huyên đều thay đổi sắc mặt, giống như nhìn thấy người đã chết sống lại, khuôn mặt hiện lên sợ hãi.

Điền Huyên lẩm bẩm tự mình nói: “Tại, tại sao sẽ, hai người này không phải đã chết sao……”

Vì sao lại xuất hiện ở trước mặt cô ấy.

Đã chết?

Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhíu mày, đang nói vị bác sĩ và y tá này sao?

Đúng lúc này, giáo sư Trần bỗng nhiên đánh giá xung quanh căn phòng bệnh này, ánh mắt ông ta đột nhiên tạm dừng trên một tấm lịch được dán trên tường, gắt gao nhìn chằm chằm vào nó, biểu cảm liên tục biến hóa.

Sau đó, giáo sư Trần đột nhiên chạy ra ngoài cửa.

Thấy thế, Ngũ Hạ Cửu cũng chạy theo ở phía sau.

Bên ngoài phòng bệnh có một số nhân viên y tế hoặc người bệnh đi lại, giáo sư Trần vẫn xuyên qua trong đó, vẫn luôn chạy đến trạm y tá, có một vị y tá đang ngồi ở đó.

Sau khi giáo sư Trần chạy tới, vị y tá này mới nâng mặt nhìn lên.

Giáo sư Trần liếc mắt một cái liền nhìn thấy, hoảng sợ dừng lại bước chân, sau đó lui về phía sau, thiếu chút nữa đụng vào Ngũ Hạ Cửu.

Ông ta đỡ tường, sắc mặt tái nhợt giống quỷ, trong miệng luôn nói: “Đã trở lại…… Thế nhưng lại trở về bệnh viện này, không phải bị thiêu cháy sao…… Vì cái gì người đã chết sẽ sống lại?”

“Giáo sư Trần, ông đang nói cái gì thế?” Ngũ Hạ Cửu đứng ở bên cạnh ông ta nhẹ giọng hỏi.

Nghe thấy âm thanh của Ngũ Hạ Cửu, giáo sư Trần đột nhiên hoàn hồn, nắm chặt cánh tay Ngũ Hạ Cửu, kích động nói: “Đúng vậy, còn có cậu, cậu cũng ở, không có đạo lý chúng ta lại lần nữa quay lại hai năm trước.”

“Bệnh viện này không thể ở lại được, chúng ta phải nhanh chóng rời đi.”

“Vì sao chứ?”

“Bởi vì bệnh viện này đã từng bị cháy, bị thiêu hủy, những người chưa kịp chạy thoát ở bên trong đều bị thiêu cháy.”

“Tôi đã từng là người bệnh của bệnh viện này, tôi còn nhớ rõ hai vị y tá và bác sĩ vừa nãy là người đã từng xem bệnh cho tôi, tôi cũng có ấn tượng với vị ở trạm ý tá này.”

“Bọn họ không thể chạy thoát khỏi trận lửa lớn đó, đáng lẽ họ đều đã chết mới đúng.”

Cảm xúc của giáo sư Trần có chút không xong, một tay nắm chặt tay Ngũ Hạ Cửu, một tay chỉ về phòng bệnh vừa nãy ông ta mới chạy ra, nói: “Nhưng bọn họ hiện tại lại xuất hiện, cậu không cảm thấy quỷ dị sao.”

“Chúng ta không thể ở lại nơi này, chạy nhanh đi thôi.”

Nói xong, giáo sư Trần chạy đến phía cửa ra vào bệnh viện.

Mà lúc này Điền Huyên cũng đuổi tới, khi nhìn thấy những người đi lại trong bệnh viện, vẻ mặt cô ấy cũng khϊếp sợ và hoảng loạn.

Ngũ Hạ Cửu đi theo phía sau hai người bọn họ.

Vừa rồi ở trong phòng bệnh, cậu liếc mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bên ngoài cửa sổ là bóng đêm dày đặc, duỗi tay không thấy năm ngón tay.

Thông tin bổ sung có nói ——‘ ở Xa Hạ Thế Giới này chỉ có đêm tối, không có ban ngày.’

Cho nên, mặc dù bọn họ có đi đến cửa ra vào bệnh viện cũng không có cách nào rời đi.

Sự việc đúng như Ngũ Hạ Cửu đã suy đoán, bên ngoài cánh cửa lớn là bóng đêm đen tối, nhìn không thấy bất kỳ bóng người hay toà nhà nào khác.

Và cánh cửa bệnh viện cũng đang đóng chặt.

Mặc kệ giáo sư Trần và Điền Huyên dùng sức đẩy cửa ra sao, nó trước sau không thể mở ra.

Thậm chí Điền Huyên còn lôi kéo y tá hoặc là những người khác để cho bọn họ mở cửa, nhưng những người này đều thờ ơ và lạnh nhạt, dường như không hiểu Điền Huyên đang nói gì.

Cho đến lúc này, nhưng nhân viên y tế hoặc người bệnh mới hiện ra quỷ dị.

Trong đại sảnh của bệnh viện bày ra rất nhiều ghế dựa.

Cuối cùng, giáo sư Trần và Điền Huyên cũng lăn lộn mệt mỏi, học theo Ngũ Hạ Cửu ngồi xuống nghỉ ngơi, vẻ mặt hai người suy sụp xuống.

Lúc này, cách đó không xa, một nhóm người cũng đang bước nhanh đi tới.

Ngũ Hạ Cửu ngẩng đầu nhìn, đúng là Thời Thương Tả, Tạ Bàn và những hành khách khác.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 55: Bệnh viện ma ám (03)


Hà Nghiễm Hồng, Bành Vệ cũng ở trong đó, sau khi gặp gỡ giáo sư Trần và Điền Huyên, tình huống hai bên đều đã rõ ràng.

—— bọn họ đều nhận ra bệnh viện này chính là bệnh viện họ được đưa đến cứu trị hai năm trước, cũng là bệnh viện xảy ra hoả hoạn cách đây không lâu, không có bao nhiêu người còn sống.

Điều này cũng có ý nghĩa là vào giờ phút này, tất cả mọi người trong bệnh viện này đều là người chết, đương nhiên, ngoại trừ bọn họ.

Điều quan trọng nhất là, hiện tại bọn họ bị nhốt ở trong bệnh viện và không thể ra ngoài.

Ngũ Hạ Cửu cố tình đứng bên cạnh giáo sư Trần và Điền Huyên, còn bên kia đứng đầy hành khách.

Dường như có một ranh giới vô hình ở giữa bọn họ, một bên là NPC, một bên là hành khách.

Trong khi giáo sư Trần, Bành vệ bọn họ đang thảo luận với nhau, bên kia Thời Thương Tả, Tạ Bàn vã những hành khách khác cũng đang nhỏ giọng thảo luận.

Ngũ Hạ Cửu im lặng liếc nhìn qua, bao gồm cả hai người A Tả và Tạ Bàn, tổng cộng có 7 hành khách mà cậu đã xem qua trong danh sách đăng ký đoàn tàu luân hồi lần này.

Có hai hành khách mới, cũng không biết là hai người nào trong số đó.

Đúng lúc này, một trong số những người hành khách đã đi hỏi với đám người giáo sư Trần:

“Có phải các người biết gì đó không?”

“Con đại bàng màu máu trên ngực chúng ta là chuyện như thế nào?”

Người hành khách này tên là Lạt Bá, sau khi bọn họ xuống từ trên đoàn tàu luân hồi, trước mắt chính là cảnh tượng núi Tuyết Sơn trắng xóa một mảnh.

Ngay sau đó, mọi người liền cảm giác trước ngực đau đớn khó chịu, chờ sau khi kéo cổ áo ra kiểm tra, thì thấy hiện lên đồ án chim đại bàng màu máu này.

Và ngay sau đó, bọn họ không cản được cơn choáng đột nhiên đánh úp lại, ngay lập tức đã ngất đi.

Chờ đến khi tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện quỷ dị này.

Nghe vậy, Hà Nghiễm Hồng ánh mắt chợt lóe, trước khi giáo sư Trần mở miệng nói trả lời, anh ta đã giành trước một bước:

“Chúng tôi chỉ đến khám ở bệnh viện này vào hai năm trước.”

“Đến nỗi hoạ tiết chim đại bàng …… Chúng tôi cũng không biết vì sao lại thế này.”

“Chúng tôi đây chỉ là một đội thám hiểm vừa mới tiến vào núi tuyết đã gặp phải tuyết lở, còn bị đưa tới bệnh viện đã từng cháy và biến mất này, hiện tại chúng tôi chỉ muốn nghĩ cách rời đi.”

Lạt Bá nhíu mày nói: “Nhưng anh cũng thấy, chúng ta không có cách nào rời khỏi bệnh viện này.”

“Trừ khi chúng ta tìm được biện pháp cởi bỏ nguyền rủa của hoạt tiết chim đại bàng, các người thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì sao?”

Vẻ mặt Lạt Bá nghi ngờ nhìn về phía đám người giáo sư Trần, Hà Nghiễm Hồng.

Trong đó bao gồm cả Ngũ Hạ Cửu.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi suy ngẫm, dựa vào thông tin bổ sung —— Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ và Điền Huyên hai năm trước đã tiến vào núi tuyết thám hiểm, còn tìm được bảo vật thần bí.

Và hai năm trước đây bọn họ đã bị nguyền rủa, chỉ còn sống được thêm ba năm.

Hiện tại bọn họ lại thành lập một đội thám hiểm với những hành khách để tiến vào núi tuyết, cũng chỉ để tìm ra biện pháp giải nguyền rủa.

Nhưng bây giờ Hà Nghiễm Hồng nói ra những lời này để che giấu việc đã từng tìm được bảo vật ở núi tuyết, cũng che giấu việc bọn họ đã bị nguyền rủa từ trước.

Nhưng là, thông tin bổ sung có nhắc tới “Bảo vật thần bí bị đánh rơi ở bệnh viện” —— núi tuyết, bệnh viện, bảo vật……

Chìa khóa giải trừ nguyền rủa tất nhiên chính là tìm được bảo vật thần bí.

Tuy nhiên, khi màn đêm buông xuống, có xác chết tấn công.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhìn về ngoài cửa lớn của bệnh viện, bây giờ trong bệnh viện không có người còn sống ngoại trừ bọn họ, xác chết ở bên ngoài hay vẫn là bên trong?

Tạm thời không tìm được manh mối gì trên người nhóm NPC Hà Nghiễm Hồng, Thời Thương Tả đề nghị không bằng mỗi người đều đi tìm kiếm trong bệnh viện.

Tạ Bàn đồng ý, những hành khách khác cũng không có ý kiến, không lâu sau, từng người tách ra rời đi trước cửa lớn bệnh viện.

Lúc gần đi, Thời Thương Tả và Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn nhau một cái.

Ngũ Hạ Cửu hiểu ý, A Tả đây là muốn tìm cơ hội trao đổi tin tức.

Mười lăm phút sau, trong một căn phòng bệnh không có bóng người ở tầng 3, Ngũ Hạ Cửu chờ được Thời Thương Tả và Tạ Bàn.

Sau khi họ đi vào liền đóng chặt cửa.

“A Tả.”

Ngũ Hạ Cửu từ trên giường bệnh đứng lên, nói: “Để em nhìn nguyền rủa trên người anh xem nào.”

Vừa nói xong, Thời Thương Tả cũng vừa lúc đi tới, Ngũ Hạ Cửu trực tiếp vươn tay muốn kéo vạt áo của anh ra.

Thời Thương Tả đứng yên tại chỗ, để mặc cho Ngũ Hạ Cửu kéo ra, khóe miệng nhịn không được cong lên một nụ cười.

Trên ngực anh cũng có đồ án hình con chim đại bàng màu máu giống như Ngũ Hạ Cửu.

Bên này, sau khi Tạ Bàn đóng cửa xong, liền nhìn thấy tư thế thân mật đứng đối diện nhau của hai người bọn họ.

Cậu ta không khỏi sờ vào ngực mình, thầm nghĩ không nên để lộ một thân thịt mỡ của bản thân, phỏng chừng Z cũng không nghĩ để Quan chủ nhìn thấy.

Vì vậy, sau khi Ngũ Hạ Cửu nhìn đến đây, Tạ Bàn cơ linh nói:

“Giống nhau giống nhau, đồ án chim đại bàng màu máu trên ngực tôi cũng giống thế.”

“Trong mắt chim đại bàng cũng có chữ ‘ vạn’.”

“Đúng rồi, cái này hẳn là ký hiệu biểu tượng của Phật giáo, vậy thì tại sao nó lại xuất hiện trong mắt chim đại bàng?”

“Chẳng lẽ chúng ta trúng nguyền rủa có liên quan đến Phật giáo?”

Ngũ Hạ Cửu ừ một tiếng, gật đầu nói:

“Thông tin nhắc nhở của Xa Hạ Thế Giới có nói đây là bệnh viện Tây Tạng, cũng chính là Tây Tạng.”

“Núi tuyết tất nhiên cũng ở trong khu vực Tây Tạng.”

“Về nguyền rủa, tôi có một số suy đoán, cậu có biết vương quốc Tượng Hùng không?”

Tạ Bàn lắc đầu, cậu ta một chút cũng không biết.

Thời Thương Tả: “Vương quốc Tượng Hùng là một quốc gia bộ lạc thống trị cao nguyên trước đây ở Tây Tạng, ngôn ngữ của Tây Tạng có nguồn gốc từ chữ Tượng Hùng.”

“Tượng Hùng lại là cái nôi của “Phật giáo Tượng Hùng cổ đại”.”

“Có một cách nói khác —— Phật giáo Tượng Hùng cổ đại chiếm vị trí cao trong truyền thống văn hoá Tượng Hùng.”

“Một ngàn năm trước, trước khi phật giáo Ấn Độ du nhập vào Tây Tạng, Phật giáo Tượng Hùng cổ “Đạo Bon ” đã sớm truyền rộng rãi khắp nơi ở vùng cao nguyên núi tuyết, là tín ngưỡng quan trọng nhất của người dân Tây Tạng.”

“Đạo Bon có vị trí rất cao trong vương quốc Tượng Hùng.”

Tạ Bàn sửng sốt nói: “Nói như vậy, nguyền rủa mà chúng ta mắc phải có liên quan đến vương quốc Tượng Hùng cổ?”

Ngũ Hạ Cửu: “ Ban đầu ‘ung trọng’ là tên của ký hiệu chữ ‘Vạn’, Phật Tổ tâm ấn ‘Vạn’, vạn trong chữ Tây Tạng gọi là ‘ung trọng’.”

“ ‘Ung trọng bổn’ có nghĩa là ‘Phật pháp’, ‘ung’ là không sinh, ‘trọng’ là bất diệt, bổn ’ là pháp.”

“Bất sinh bất diệt chính là Phật, đạt tới bất sinh bất diệt chính là Phật pháp, nói tóm lại, đạt tới cảnh giới bất sinh bất diệt phương pháp sẽ gọi là ‘ung trọng bổn’.”

“Vương quốc Tượng Hùng cổ chú trọng nhất chính là chim đại bàng, chắc chắn sẽ lấy hình chim đại bàng làm đồ đằng.”

“Cũng có liên quan đến lời nguyền rủa hình chim đại bàng chúng ta mắc phải.”

“Tôi đoán rằng, bảo vật thần bí mà hai năm trước Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ tiến vào núi tuyết đoạt được có quan hệ với vương quốc Tượng Hùng cổ.”

Nhắc tới việc này, vẻ mặt Thời Thương Tả và Tạ Bàn không khỏi khó hiểu.

Ngũ Hạ Cửu lúc này mới nhớ tới còn không có nói về thông tin bổ sung với hai người họ.

Vì vậy, Ngũ Hạ Cửu nói qua chuyện này, cũng tin tức của những hành khách khác.

Hai hành khách mới là hai cô gái, gọi là Lolita và Nguyệt Nha.

Hành khách cũ ngoại trừ Thời Thương Tả và Tạ Bàn, còn có ba người, Nam Hồng Đậu, Dương Công Hạc, Lạt Bá.

Người lên tiếng nói chuyện đầu tiên ở cửa bệnh viện chính là Lạt Bá.

Dương Công Hạc lại là đồng bạn ở đoàn tàu luân hồi với Quý Tư Nghị.

Nam Hồng Đậu là một người phụ nữ xinh đẹp, đồng bạn với Lạt Bá.

Tạ Bàn nói: “Chúng ta muốn xuống tay từ Dương Công Hạc, nghĩ cách làm Quý Tư Nghị bước vào đoàn tàu luân hồi sao?”

Ngũ Hạ Cửu: “Đúng vậy.”

“Ồ.”

Tạ Bàn như suy nghĩ đến cái gì đó, gật đầu, sau đó lại nói: “Quan chủ, cậu có hiểu biết gì về Phật giáo không?”

Chỉ cần dựa vào Tây Tạng, chim đại bàng, chữ “Vạn”,….đã có thể phỏng đoán ra nhiều tin tức như vậy, nếu như cái gì cậu cũng không biết.

“Vừa lúc cũng có nghiên cứu một ít về phương diện này.” Ngũ Hạ Cửu nói.

“Còn có một việc, nếu như bệnh viện này là nơi Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ thức tỉnh hai năm trước, như vậy, các thành viên khác trong đội thám hiểm họ tham gia hai năm trước lúc này cũng đang ở trong bệnh viện này.”

“Thông tin bổ sung có nhắc tới sau trận tuyết lở, bọn họ may mắn được nhân viên cứu trợ đưa tới bệnh viện, sau vụ cháy lớn, chỉ có Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ, Điền Huyên chạy thoát.”

“Nếu chúng ta có thể tìm được những đội viên may mắn được cứu trợ vào hai năm trước ở bệnh viện này, có lẽ sẽ tìm được một số tin tức hữu dụng.”

Nghe vậy, ánh mắt Tạ Bàn sáng lên, đúng vậy, chúng ta có thể bắt đầu từ phương diện này.

Trong khi nhóm người Ngũ Hạ Cửu đi tìm người, Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ và Điền Huyên cũng tụ lại ở bên nhau.

Hà Nghiễm Hồng nói: “Tôi và Bành Vệ tỉnh lại là ở trong căn phòng bệnh hai năm trước, các ngươi thì sao?”

Giáo sư Trần gật đầu: “Chúng ta giống nhau, lúc đầu chỉ cảm thấy căn phòng bệnh rất quen thuộc, sau đó tôi mới phát giác đây là căn phòng bệnh hai năm trước bị thiêu rụi.”

“Tôi nhớ rõ lúc ấy trong phòng bệnh chỉ có tôi và Điền Huyên, các ngươi thì ở căn phòng bệnh khác, trong đó còn có……”

Giáo sư Trần thật sự không muốn nhắc tới cái tên này.

Hà Nghiễm Hồng nói thay ông ta:

“Thủy Độc, sau trận tuyết lở năm đó, ngoài chúng ta ra còn có Thuỷ Độc may mắn tồn tại.”

“Anh ấy và tôi, Bành Vệ cùng ở chung một căn phòng bệnh.”

“Nhưng lúc này tỉnh lại, phòng bệnh vẫn như cũ, bệnh viện cũng là, chính là trong phòng bệnh lại không có Thuỷ Độc.”

Nếu có, khả năng vào lúc tỉnh anh ấy đã bị hoảng sợ.

Cũng không phải ra khỏi phòng bệnh nhìn những người bác sĩ y tá đã từng quen thuộc mới phát hiện bệnh viện này có kỳ lạ.

Thủy Độc là thành viên cùng đội thám hiểm năm đó với bọn họ, là một thiếu niên dân tộc Tạng.

…… Cũng là trước khi rời khỏi núi tuyết, đã phát hiện bọn họ mang đi những bảo vật thần bí, do đó phát sinh tranh chấp với bọn họ.

Cho đến khi một trận tuyết lở ập đến, chôn vùi toàn bộ bọn họ.

Cuối cùng, năm người họ được tìm thấy và đưa đến bệnh viện này.

Còn Thuỷ Độc, lại mất tích trước khi bệnh viện xảy ra vụ cháy.

Không sai, đúng là mất tích.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 56: Bệnh viện ma ám (04)


Thủy Độc phát sinh tranh chấp với họ ở núi tuyết, trong đó có một số bảo vật thần bí bị Thuỷ Độc cướp đi, nói không thể mang ra núi tuyết, nếu không sẽ đưa tới tai họa.

Lúc đó bọn họ không cho là đúng, thậm chí còn cho rằng Thuỷ Độc muốn chiếm bảo vật, nên mới xảy ra tranh chấp.

Có một số bảo vật ở trên người bọn họ, một ít ở trên người Thuỷ Độc.

Sau khi được đưa đến bệnh viện, đêm hôm đó, trong ngoài bệnh viện bị xác chết tấn công.

Trước đó, Hà Nghiễm Hồng bọn họ từng muốn đi tìm Thuỷ Độc lấy lại những bảo vật anh ấy đã từng cướp đi b, nhưng ai ngờ chỉ ra ngoài một lát, khi trở về, Thuỷ Độc đã biến mất không thấy tăm hơi.

Sau đó là sự tấn công kh*ng b* của xác chết.

Đám người Hà Nghiễm Hồng vội vàng chạy trốn.

Ngọn lửa không biết nổi lên từ chỗ trong bệnh viện, xác chết và những người trong bệnh viện bị nhốt lại, những xác chết cũng chỉ đuổi theo người cầm bảo vật.

Cho nên bất đắc dĩ, Hà Nghiễm Hồng bọn họ chỉ phải từ bỏ bảo vật chạy trước.

Nhưng về sau, bọn họ lại phát hiện trên ngực thế nhưng xuất hiện một hoạ tiết hình con chim đại bàng màu máu, cứ đến buổi tối sẽ đau đớn không thể chịu nổi.

Hơn nữa, cho dù chìm vào giấc ngủ cũng sẽ mơ thấy cảnh tượng trên núi tuyết lúc ấy, bên tai luôn nghe văng vẳng tiếng Phạn, không chịu nổi được quấy nhiễu.

Thời gian dần dần trôi qua, cơ thể bọn họ cũng bắt đầu suy yếu.

Sau đó, có một lần một mình giáo sư Trần lần nữa đi đến Tây Tạng, loại bệnh trạng này mới được giảm bớt.

Bọn họ tra nhiều thông tin, mới phát hiện đây là bị trúng nguyền rủa.

Nhưng khi bọn họ tổ chức thành lập một nhóm thám hiểm, dự định lần nữa tiến vào núi tuyết tìm biện pháp giải quyết, lại không ngờ vừa mới vào đã gặp phải tuyết lở.

Sau đó chính là tiến vào bệnh viện này.

Bành Vệ là một người đàn ông trung niên ít nói.

Giờ phút này, vẻ mặt của hắn bực bội nói:

“Hiện tại chúng ta phải làm sao bây giờ, nguyền rủa còn chưa được cởi bỏ, lại tiến vào bệnh viện này….”

Chẳng lẽ trực tiếp chờ chết sao?

Giáo sư Trần nói: “Ngươi đã quên, chúng ta còn có thể đi tìm bảo vật lúc trước bỏ quên ở bệnh viện này.”

Nếu cầm được bảo vật vào tay, có khi có thể cởi bỏ nguyền rủa, hoặc thuận lợi rời đi khỏi bệnh viện này.

Giáo sư Trần bởi vì nguyền rủa đã từng một mình trở về Tây Tạng, nhưng lúc đó ông ta không thể tìm thấy được tung tích của bệnh viện thiêu cháy này.

Cho dù có hỏi người dân địa phương, tất cả mọi người đều nói nơi này không có xây bệnh viện.

Bây giờ bệnh viện cũng xuất hiện ở trước mắt, tuy rằng rất kỳ quái, nhưng cuối cùng bọn họ cũng bắt được một chút manh mối.

Lúc đó vì sợ bị phát hiện, sau khi họ tỉnh lại liền giấu ba lô bảo vật vào một nơi trong bệnh viện.

Sau khi nói xong, đám người Hà Nghiễm Hồng và giáo sư Trần đều quyết định đi xem.

Một bên khác.

Ngũ hạ lâu bọn họ hỏi thăm y tá ở trạm về những đội viên khác có bị đưa đến nơi này vào trận tuyết lở hai năm trước hay không.

Nghĩ lại, khi Tạ Bàn nhắc tới việc sau khi Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ tỉnh lại, trong phòng bệnh không có đội viên khác, tức là những người sống sót trong trận tuyết lở trước đó.

Mọi chuyện khẳng định xuất hiện một ít biến hóa.

Quả nhiên, trong y tá căn bản không có danh sách đội viên gặp nạn hai năm trước.

Manh mối đến đây đã bị chặt đứt.

Tuy nhiên, Ngũ Hạ Cửu nhíu mày suy nghĩ, lại lần nữa hỏi:

“Vậy có bao nhiêu người được đưa tới bệnh viện trong trận tuyết lở lần này?”

Y tá trả lời: “Mười ba người.”

Tạ Bàn nghe xong giật mình, cúi đầu bẻ xả ngón tay, nói thầm vài câu, sau đó ngẩng đầu nói với Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả:

“Không đúng, số người không đúng, nhiều.”

“Hành khách và tổng cả NPC là mười hai người mới đúng, nhưng hiện tại nhiều hơn một người.”

Tổng số hành khách là bảy người.

Cộng thêm NPC và Ngũ Hạ Cửu là năm người.

Bảy cộng năm không nên là mười ba người.

Còn có một người được cứu trở về với bọn họ từ núi tuyết.

Người đó là ai?

Ngũ Hạ Cửu dò hỏi: “Vậy người bệnh được cứu trở về từ núi tuyết nằm ở căn phòng bệnh nào?”

“Có thể cho tôi xem danh sách phòng bệnh không?”

Y tá đưa cho cậu.

Ngũ Hạ Cửu mở ra nhìn kiểm tra.

Bệnh viện này tổng cộng có 6 tầng, tầng 1 đến tầng 2 nơi chữa bệnh thử máu linh tinh, tầng 3 trở lên mới là phòng bệnh.

Ngũ Hạ Cửu, giáo sư Trần và Điền Huyên tỉnh lại phòng bệnh tầng 3.

Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ cũng tỉnh lại ở phòng bệnh tầng 3, nhưng ở hướng ngược lại với bọn họ.

Đến nỗi Thời Thương Tả, Tạ Bàn và những hành khách khác tỉnh lại ở trong phòng bệnh tầng 4.

Tạ Bàn có chút không hiểu, nói: “Tôi xem tầng 3 vẫn có một số phòng bệnh để trống, vì sao chúng ta lại tỉnh ở tầng 4?”

“Hơn nữa, lúc trước Quan chủ có nói trong phòng bệnh của cậu, giáo sư Trần và Điền Huyên tỉnh lại vẫn còn giường trống.”

“Tôi nghĩ căn phòng bệnh của Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ cũng là như thế.”

Đều có giường trống, thế thì vì sao lại không được sắp xếp cùng nhau.

Ngũ Hạ Cửu cũng suy nghĩ một lúc mới nói:

“Có khả năng trận tuyết lở lần này giống như trận tuyết lở lần trước, cũng được đưa tới cùng phòng ở trong bệnh viện.”

“Nói cách khác, giáo sư Trần, Hà Nghiễm Hồng bọn họ lúc trước tỉnh lại trong căn phòng nào, lần này cũng là như vậy.”

“Nhưng là, vì sao tôi cũng tỉnh lại trong căn phòng bệnh của giáo sư Trần và Điền Huyên?”

Về điểm này, Ngũ Hạ Cửu có chút không hiểu.

Chẳng lẽ là đều là vì NPC?

“Nhìn này, tôi và giáo sư Trần bọn họ ở phòng bệnh 303, Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ là 314.”

Ngũ Hạ Cửu chỉ tiếp vào phòng bệnh khác, nói: “Hai người là ở phòng bệnh 417, những hành khách khác ở phòng bệnh 415 cùng 416.”

“Thông tin được đánh dấu ở phía sau là cứu trợ các đội viên trận tuyết lở, còn có một người…… Ở 501.”

Đầu ngón tay Ngũ Hạ Cửu di chuyển đến vị trí cuối cùng, cũng chính phòng bệnh 501.

“Đi, đi xem.” Thời Thương Tả nói.

Bọn họ đặt danh sách phòng bệnh xuống rồi xoay người rời đi.

Vẫn luôn đi hết tầng 5, tìm được phòng 501, Ngũ Hạ Cửu đẩy cửa vào —— có 6 chiếc giường bệnh, trong phòng bệnh có 4 người.

Hai ông lão, một người phụ nữ trung niên, một thiếu niên.

Không biết vì sao, đôi mắt Ngũ Hạ Cửu ngay lập tức liền chú ý đến thiếu niên ăn mặc trang phục dân tộc Tạng, ngồi trên giường bệnh gần bên cửa sổ.

Trên lỗ tai thiếu niên còn mang hoa tai, đang cúi đầu lật xem một chồng giấy vàng.

Mặc dù có nghe thấy tiếng mở cửa, thiếu niên cũng không ngẩng đầu, nhưng ba người khác trong phòng bệnh lại tò mò nâng mắt nhìn về phía Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả và Tạ Bàn.

Qua một lúc, dường như họ cảm thấy không có gì, mỗi người lại làm việc riêng của mình.

Ngũ Hạ Cửu đi vào phòng bệnh, đi đến bên cạnh chiếc giường của chàng trai, nhìn về phía đầu giường, nơi đó viết tên —— Thuỷ Độc.

“Cậu tên là Thuỷ Độc sao?” Ngũ Hạ Cửu hỏi.

Chàng trai ngẩng đầu khi nghe được âm thanh, một gương mặt không trắng nõn nhưng có vẻ chất phác, trên mặt chậm rãi nở ra một nụ cười, nói:

“Tôi là Thuỷ Độc.”

“Các ngươi là?”

Ngũ Hạ Cửu trực tiếp hỏi: “Cậu biết Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, Bành Vệ và Điền Huyên không?”

Nụ cười trên mặt Thuỷ Độc không biến mất, nói:

“Biết, chúng ta cùng một đội thám hiểm, bọn họ cũng được cứu khỏi trận tuyết lở và đưa đến bệnh viện giống như tôi.”

Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả liếc nhìn nhau.

Lần này tìm người dễ dàng vậy sao……

Thời Thương Tả nói: “Vậy cậu còn nhớ rõ, các ngươi gặp phải chuyện gì ở núi tuyết không? Có mang về thứ gì không?”

Nghe vậy, Thuỷ Độc nhíu mày, nói:

“Nhớ rõ, chúng tôi đã gặp phải ảo ảnh thật sự trên núi tuyết.”

“Chúng tôi cầm đi đồ vật bên trong ảo cảnh, thần linh tức giận, ấn ký trên người chúng tôi chính là nguyền rủa, nếu không trả đồ vật lại, chờ đến khi nguyền rủa bắt đầu, tất cả mọi người sẽ chết.”

Nói xong lời cuối, Thuỷ Độc nhìn về phía ba người Ngũ Hạ Cửu, thong thả hỏi: “Các ngươi, sợ chết không?”

Ngũ Hạ Cửu: “Sợ chết, cho nên chúng tôi muốn đưa đồ vật trả lại cho thần linh, cậu có thể nói cho chúng tôi biết đó là những gì không?”

Thủy Độc im lặng nhìn Ngũ Hạ Cửu, ngay sau đó mở miệng nói:

“Tân tha di ốc, tam xá lợi, quy y tam bảo.”

“Tìm được những bảo vật đó, cử hành nghi thức, sẽ có thể giải trừ nguyền rủa và rời đi.”

“Tuy nhiên, có một số nguyền rủa thật sự có có thể cởi bỏ sao?”

Thủy Độc mỉm cười, không hề mở miệng nói chuyện.

Trong khi đó, vòng tay của ba người Ngũ Hạ Cửu cũng có nhắc nhở dựa theo thông tin những bảo vật Thuỷ Độc nói ra.

Ngũ Hạ Cửu nâng mắt nhìn tin tức, sau đó cúi đầu nhìn liếc qua tờ giấy vàng trong tay Thuỷ Độc, cậu hỏi:

“Đây là cái gì? Có thể cho tôi xem một tờ không?”

Thủy Độc đưa một tờ giấy màu vàng cho Ngũ Hạ Cửu.

“…… Hướng dẫn tránh né xác chết?”

Ngũ Hạ Cửu mở to hai mắt, sau đó đọc từng chữ một, vẻ mặt có chút sửng sốt.

Sau khi cậu đọc xong, cậu nâng mắt nhìn nhìn Thuỷ Độc, nói:

“Cậu hiểu biết về xác chết à?”

Thủy Độc: “Nhà tôi chính là dạy người tránh xác chết, ở bệnh viện phải càng thêm cẩn thận.”

“Một tờ có đủ hay không, không đủ còn có.”

Nói xong, Thuỷ Độc lại lấy thêm mấy tờ đưa cho Thời Thương Tả và Tạ Bàn.

“……”

Ngũ Hạ Cửu thu hồi ngón tay, dùng đôi mắt ra hiệu cho Thời Thương Tả và Tạ Bàn, trước tiên rời khỏi phòng bệnh.

Không khó để tìm ra manh mối về Thuỷ Độc, chỉ cần đi hỏi y tá, lại thông qua phòng bệnh là có thể biết được có bao nhiêu đội viên được cứu trở về từ trận tuyết lở.

Bọn họ có thể tìm tới căn phòng bệnh này, thì những người khác cũng có thể.

Thân phận hiện tại của Ngũ Hạ Cửu NPC, ở chung với Thời Thương Tả và Tạ Bàn quá gây sự chú ý.

Trước mắt không nên bại lộ.

Quả nhiên, sau khi bọn họ rời khỏi phòng bệnh 501 không lâu, Dương Công Hạc, Lolita và Nguyệt Nha liền tìm tới.

Còn ba người Ngũ Hạ Cửu lúc này tìm được một căn phòng bệnh trống, đi vào và khóa cửa.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 57: Bệnh viện ma ám (05)


Sau khi tiến vào, Tạ Bàn nhìn tờ “Hướng dẫn tránh né xác chết” trong tay.

Cậu ta thì thầm:

“Xác chết biết đi ở Tây Tạng, trước khi xác chết sắp trỗi dậy, mặt sưng lên, màu da hiện ra màu tím đen, lông tóc trên người dựng thẳng, cũng nổi mụn nước……”

“Xác chết sẽ không nói chuyện, sẽ không cúi người, cũng sẽ quay đầu, thậm chí tròng mắt sẽ không chuyển động, chỉ có thể thẳng tắp nhìn chằm chằm phía trước, thân mình cũng thẳng tắp đi về phía trước.”

“Nếu khi xác chết gặp được người sống, nó sẽ dùng đôi tay cứng đờ “Sờ đầu”, để người sống lập tức chết đi, đồng thời cũng sẽ biến thành xác chết…….”

“Không phải chứ, đáng sợ như vậy sao?”

Tạ Bàn đọc xong không khỏi trợn to mắt, nói:

“Chỉ là sờ đầu cũng có thể biến người trở thành xác chết?”

“Vậy chúng ta có nên mang thứ gì đó lên trên đầu không, không bị sờ đến là được chứ gì?”

Nói xong, Tạ Bàn sờ lên đầu của mình.

Ngũ Hạ Cửu nói: “Trên giấy có nhắc tới năm loại xác chết biết đi, còn nhắc tới phương pháp đối phó với xác chết.”

Loại xác chết đầu tiên gọi là “Da”, thứ hai là “Thịt”, thứ ba gọi là “Máu”.

Ba loại xác chết này chính là da, thịt hoặc máu biến hóa hình thành xác chết, tương đối dễ dàng đối phó, dùng đao, súng,….để làm tổn thương tới da thịt hoặc máu của xác chết chảy ra là có thể, nó cũng không có cách nào hại người lần nữa.

Loại xác chết thứ tư là “Xương”, muốn tiêu diệt loại xác chết này, cần thiết phải làm tổn thương vào xương cốt mới được.

Loại thứ năm gọi là “Nốt ruồi”, chính là nguyên nhân thi thể biến thành xác chết là trên cơ thể có một nốt ruồi chỗ nào đó, đây cũng là xác chết khó đối phó nhất.

Bởi vì các nốt ruồi sẽ di chuyển trước khi thi thể bị đánh trúng.

Chỉ có thể đánh trúng nốt ruồi, mới có thể ngăn chặn loại xác chết thứ 5 hại người.

“Thật kỳ quái……” Ngũ Hạ Cửu nhíu mày nhỏ giọng nói.

“Đúng rồi, Thuỷ Độc nhắc tới Tân Tha Di Ốc, Tam Xá Lợi, Quy Y Tam Bảo đều là đồ vật sao?”

Tạ Bàn không khỏi duỗi tay gãi đầu.

Cậu ta thật sự không nghe hiểu, chỉ hiểu xá lợi, nhưng Tam Xá Lợi lại là như thế nào?

Không phải chỉ có một Xá Lợi thôi sao?

Sao bây giờ lại có tận ba cái?

Thời Thương Tả nói: “Tân Tha Di Ốc là người, chuẩn xác mà nói chính là một trong bốn vị thần nguyên thuỷ của Đạo Bon.”

“Ba vị thần còn lại là Tát Trí Ngải Tang, Tân Lạp Nga Cách Nhĩ, Tang Ba Bôn Xích, cuối cùng một vị chính là Tân Tha Di Ốc.”

“Bọn họ đều những vị thần đầu tiên của Đạo Bon.”

“Tuy nhiên, ngoại trừ Tân Tha Di Ốc là nhân vật có thật trong hiện thực, ba vị thần còn lại đều là thần linh, là hư ảo hơn nữa cũng chân thật tồn tại.”

Tạ Bàn sửng sốt khi nghe vậy.

Chuyện gì vậy chứ?

Cái gì Tát Chi cái gì Tang, Tân Lạp Nga lại là cái gì?

Những cái tên thần linh cứ quanh quẩn bên miệng.

Nhưng cậu ta hiểu được Tân Tha Di Ốc là người, cũng là vị thần sớm nhất trong Đạo Bon.

Lúc trước Thuỷ Độc cũng nói qua, bọn họ ở trên núi tuyết gặp được ảo giác chân thật, ý là đang nói thấy được thần linh sao?

Như vậy, thần linh đó chính là Tân Tha Di Ốc, lấy đi đồ vật đều thuộc về Tân Tha Di Ốc?

Cho nên, Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ mới có thể trúng nguyền rủa chim đại bàng.

Tạ Bàn nói xong nghi của chính mình.

Ngũ Hạ Cửu gật đầu nói: “Tân Tha Di Ốc là người được công nhận đã sáng lập ra ung trọng bổn giáo, cũng là người có địa vị tối cao trong Đạo Bon Tượng Hùng cổ.”

“Phật giáo Tượng Hùng cổ được truyền lại từ Tân Tha Di Ốc, hắn cũng vương tử của vương quốc Tượng Hùng cổ.”

“Tân Tha Di Ốc mà Thuỷ Độc nhắc tới, rất có khả năng chính là bức tượng bằng vàng hình Tân Tha Di Ốc.”

“Đến nỗi Tam Xá Lợi và Quy Y Tam Bảo ……”

Ngũ Hạ Cửu nở một nụ cười trên gương mặt, nói: “Trùng hợp tôi cũng rất hiểu biết những thứ này.”

……

Một bên khác, Dương Công Hạc, Lolita và Nguyệt Nha cũng tìm được những manh mối giống như Ngũ Hạ Cửu từ Thuỷ Độc.

Lúc gần đi, ba người cũng mang theo tờ giấy màu vàng Thuỷ Độc đưa cho.

Lolita và Nguyệt Nha đều là hành khách mới.

Nhưng hai người bọn họ có ánh mắt, trong số những hành khách cũ, Dương Công Hạc rõ ràng chỉ có một mình, trông có vẻ rất có năng lực.

Cho nên, hai người nghĩ cách đi theo phía sau Dương Công Hạc cũng không phải việc quá bất ngờ.

Ít nhất, Dương Công Hạc cũng không đuổi người rời đi.

Lúc này, vừa ra khỏi từ phòng bệnh 501, Dương Công Hạc nhíu chặt mày, siết chặt tờ giấy trong tay, sắc mặt rất khó coi.

Bởi vì anh ta không hiểu “Tân Tha Di Ốc, Tam Xá Lợi, Quy Y Tam Bảo” theo lời nói của Thuỷ Độc là những thứ gì.

Anh ta tự nhận mình có chút thông minh, bằng không cũng sẽ không dám một mình đi vào đoàn tàu luân hồi.

Hơn nữa, anh ta còn dư lại rất ít trạm điểm.

Nếu như lần này suôn sẻ, anh ta sẽ sớm thoát khỏi đoàn tàu luân hồi, một lần nữa đạt được cuộc sống mới.

Càng đến cuối cùng, càng không thể thiếu cảnh giác.

Cho nên, giờ phút này, Dương Công Hạc có chút bực bội với những thứ mình không quá hiểu biết.

Anh ta không biết, Lolita và Nguyệt Nha càng không biết.

Dương Công Hạc vốn dĩ để hai hành khách mới này đi theo bên người, cũng không phải xuất phát từ lòng tốt, phải biết rằng, sử dụng hành khách mới rất tốt, sẽ là kẻ chết thay khi gặp anh ta nguy hiểm, vì vậy anh ta sẽ có thêm cơ hội sống hơn.

Đương nhiên, Dương Công Hạc sẽ không biểu hiện điều này ra ngoài.

Không chỉ có như thế, anh ta còn muốn biểu hiện là người đàn ông lịch sự, luôn chăm sóc các cô gái,…

Dương Công Hạc hỏi một câu: “Các ngươi có tìm ra manh mối nào về những manh mối Thuỷ Độc đã đưa ra không?”

Lolita và Nguyệt Nha đều lắc đầu, tỏ vẻ họ không biết.

Dương Công Hạc thầm nghĩ quả nhiên, nhưng trên mặt lại không để lộ ra điều gì.

Lúc này, Nguyệt Nha mới thấp giọng nói:

“Thủy Độc nói hẳn là những văn hoá liên quan đến dân tộc Tạng, ví dụ như phật giáo dân tộc Tạng linh tinh, nhưng những kiến thức này rất hiếm khi gặp.”

“Tôi nghĩ điều này sẽ không có hành khách nào hiểu biết, nếu như muốn biết, phải ra tay từ trên người NPC.”

Nghe vậy, Dương Công Hạc nở nụ cười, khen ngợi nhìn về phía Nguyệt Nha: “Đúng vậy.”

Lolita liếc mắt nhìn Nguyệt Nha một cái, khóe miệng không chút dấu vết nhếch lên, thầm nghĩ Nguyệt Nha biểu hiện chính mình như vậy đơn giản chỉ muốn biểu hiện ra giá trị của bản thân.

Sau đó, có thể làm Dương Công Hạc coi trọng nhiều hơn, có thể thuận lợi tồn tại thoát khỏi Xa Hạ Thế Giới này.

Ai không nghĩ đi ra ngoài, nhưng Nguyệt Nha có thể nghĩ đến, còn cô ấy lại nghĩ không ra.

Lolita vắt óc suy nghĩ, đột nhiên linh cảm chợt lóe lên, nói:

“Đúng rồi, nơi này là Tây Tạng, hẳn là sẽ có một số người dân tộc Tạng làm ở bệnh viện hoặc là tới bệnh viện xem bệnh.”

“Nếu như chúng ta có thể hỏi những đó về vấn đề này, có khi sẽ tìm được một số tin tức.”

Ánh mắt Dương Công Hạc sáng lên sau khi nghe vậy, nói:

“Cô nói đúng, tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc đó.”

Anh ta khen ngợi Lolita, sau đó xoay người đi tìm người hỏi thăm.

Phía sau, ánh mắt Lolita đắc ý nhìn về phía Nguyệt Nha.

Biểu cảm của Nguyệt Nha lãnh đạm, khóe miệng ngoéo một cái, không có nhìn cô ấy, cũng không có đáp lại.

Lolita bĩu môi, thầm nghĩ Nguyệt Nha đang giả vờ.

Bọn họ rời khỏi tầng năm, tính toán đi tìm một vài nhân viên y tế hỏi thăm.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 58: Bệnh viện ma ám (06)


Trong phòng bệnh, Ngũ Hạ Cửu đang nói những thông tin liên quan đến Tam Xá Lợi và Quy Y Tam Bảo.

Xá Lợi là thánh vật của Phật giáo.

Xá Lợi Phật dùng để chỉ những viên xá lợi sau khi đức phật được hỏa táng, cũng chính là những chuỗi hạt được hình thành sau khi hỏa táng di thể.

Ngũ Hạ Cửu: “Xá Lợi mà chúng ta thường nói chính là Xá Lợi từ xương cốt, cũng chính là Xá Lợi được hình thành sau khi hỏa táng di cốt.”

“Bên ngoài nó mượt mà, màu trắng, cũng gọi là đỉnh đầu xương Phật, là quý giá nhất.”

“Mặt khác, còn có hai loại Xá Lợi người bình thường không biết đến nhiều lắm.”

“Một cái là Xá Lợi tóc, một cái là Xá Lợi thịt.”

“Xá Lợi tóc được hình thành sau khi tóc được hỏa táng.”

Tạ Bàn không kìm được hỏi: “Tóc còn có thể hình thành Xá Lợi ư?”

Ngũ Hạ Cửu: “Cậu nghĩ xem, tóc đen trên đầu Phật Tổ được cuốn thành từng một đám nhỏ, cũng chính là phần tóc búi trên đầu Phật được xoay tròn, giống như hình ốc, cho nên mới gọi là tóc búi ốc.”

“Hình dạng bên ngoài của Xá Lợi tóc chính là hiện ra búi tóc hình ốc, cho nên cũng được gọi là Xá Lợi tóc búi ốc của Phật.”

“Nó có màu đen.”

Tạ Bàn cái hiểu cái không gật gật đầu.

Ngũ Hạ Cửu tiếp tục nói: “Xá Lợi thịt có màu đỏ, nó được hình thành do sự đông tụ của máu thịt sau khi hỏa táng, hình dạng bất thường.”

“Tôi từng xem qua một ít sách cổ về vương tử Tân Tha Di Ốc của vương quốc Tượng Hùng.”

“Đạo Bon xưng Tân Tha Di Ốc là đại thánh, mà di cốt Tân Tha Di Ốc đều có ba loại Xá Lợi.”

“Kết hợp với manh mối Thuỷ Độc đưa ra, tân bức tượng bằng vàng Tân Tha Di Ốc hẳn là có quan hệ với Tam Xá.”

“Đến nỗi thứ cuối cùng là Quy Y Tam Bảo, ở cả Đạo giáo và Phật giáo đều có cách nói riêng về Quy Y Tam Bảo.”

Ngũ Hạ Cửu đã biết về điều này từ lâu.

Quy Y Tam Bảo của Đạo giáo là chỉ “Đạo Bảo”,

“Kinh Bảo”, “Sư Bảo”.

“Đạo Bảo” cũng chính là nói vô danh vô tướng, vô thanh vô sắc, không thể sờ, không thể thấy.

“Kinh Bảo” ý tứ là kinh nói, cũng chính là sách vở linh tinh.

“Sư Bảo” lại là chỉ người, người làm sư.

Còn Quy Y Tam Bảo của Phật giáo là chỉ “Phật Bảo” —— nói về tất cả các vị Phật, tượng Phật.

“Pháp Bảo” —— sách kinh.

“Tăng Bảo” —— là chỉ những điều cấm đối với người xuất gia, bao gồm hai loại thánh tăng cùng phàm tăng.

Sau khi Ngũ Hạ Cửu nói xong, Tạ Bàn không khỏi sinh ra nghi ngờ.

Cậu ta nói: “Vậy theo như lời Thuỷ Độc muốn tìm được Quy Y Tam Bảo, khẳng định là chỉ Phật giáo, tượng Phật và sách kinh còn có lý hơn một chút.”

“Một cái cuối cùng, chẳng lẽ chúng ta muốn tìm được một nhà sư.”

Nhưng trong bệnh viện làm gì có nhà sư cho bọn họ tìm?

Ngũ Hạ Cửu im lặng suy nghĩ.

Thời Thương Tả nói: “Là nhà sư hay người bình thường trong lòng cũng có thể hướng Phật.”

“Nếu tôi đoán không sai, bảo vật cuối cùng ‘Tăng Bảo’, có lẽ đang nói đến chúng ta.”

“Đừng quên, Thuỷ Độc đã từng nói rằng sau khi tìm được bảo vật và cử hành nghi thức, mới có thể giải trừ được nguyền rủa rồi rời đi, chúng ta còn không biết muốn cử hành nghi thức như thế nào.”

Chỉ có tìm được bảo vật cũng không thể giải trừ nguyền rủa.

Ngũ Hạ Cửu gật đầu: “Không sai, nghi thức có thể là chỉ đến thần linh sám hối.”

Huống chi, cậu có chút bận tâm đến câu nói cuối cùng của Thuỷ Độc ——‘có một số người có thể cởi bỏ được nguyền rủa sao’.

Chẳng lẽ mặc dù tìm được bảo vật, cũng biết cử hành nghi thức như thế nào, thì cũng sẽ có một số người không có cách nào giải trừ nguyền rủa?

Ngũ Hạ Cửu nhìn thời gian, đã sắp đến 12 giờ khuya.

Cậu đứng dậy nói: “Chúng ta đi tìm Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ thôi, bọn họ đã trải qua trận tuyết lở đầu tiên và trực tiếp được đưa đến bệnh viện, nhưng bệnh viện lại bị thiêu cháy và biến thành đống đổ nát.”

“Tôi nghĩ, khi giáo sư Trần bọn họ chạy ra khỏi bệnh viện sẽ không mang theo bảo vật trên người.”

“Rốt cuộc, trong thông tin bổ sung có nhắc tới bảo vật sẽ thu hút xác chết.”

“Nhưng bây giờ bệnh viện lại một lần nữa xuất hiện ở trước mắt, Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ có khi sẽ biết đi tìm lại bảo vật đã đánh rơi để giải trừ nguyền rủa.”

“Ừ, cũng đúng.” Tạ Bàn nói, sau đó đi theo sau Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả ra ngoài.

Kim giây đang tiến gần 12 giờ từng chút một.

Khi kim đồng hồ, kim phút và kim giây hợp vào nhau, ba người còn chưa đi ra khỏi căn phòng bệnh này.

Ngay khi Thời Thương Tả đặt tay lên tay nắm cửa, bỗng nhiên nhăn mày, sau đó anh xoay người, quả nhiên, Ngũ Hạ Cửu che ngực kêu lên một tiếng rồi ngã xuống trên người Thời Thương Tả.

Tạ Bàn cũng là như thế, che ngực, đổ mồ hôi đầy trán, đỡ một bên lan can giường bệnh miễn cưỡng đứng thẳng.

Đúng 12 giờ đêm khuya, nguyền rủa chim đại bàng trên người ba bọn họ bắt đầu bùng phát, cơn đau thấu tim từ lồng ngực truyền đến.

Điều tương tự cũng xảy ra với những hành khách khác trong bệnh viện này, Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ cũng là như thế.

Nguyền rủa đã bắt đầu phát tác.

Ngũ Hạ Cửu chỉ cảm thấy trên ngực đau đớn khó chịu, trước mắt cũng choáng váng, đứng thẳng đều có chút khó khăn, đặc biệt, bên tai cậu là một trận hỗn độn, nhiễu đến đau đầu.

Nhưng ngay sau đó, tình trạng ù tai giảm dần.

Tiếp theo chính là những âm thanh tiếng Phạn đánh vào màng nhĩ và tâm trí.

Cho dù Ngũ Hạ Cửu có mở mắt hay nhắm mắt, trước hay sau vẫn là một trận ảo ảnh hiện lên “Trước mắt”.

Cậu đột nhiên nghĩ tới những lời Thuỷ Độc nói ở trong phòng bệnh —— “Ảo cảnh chân thật”.

Như vậy, những gì cậu thấy trước mắt lúc này là những gì Thuỷ Độc, Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ đã từng thấy trên núi tuyết sao?

Cậu dường như đang ở trong một tòa cung điện khổng lồ, lộng lẫy và vàng son, có rất nhiều tượng Phật ở cả bên phải và bên trái, và ngay ở phía trước, là một bức tượng Phật bằng vàng.

Vị Phật này có gương mặt hiền từ, nhắm chặt lông mi, chắp tay trước ngực, chỉ cần nhìn thôi trong lòng cũng sẽ bình yên.

Ngũ Hạ Cửu còn chú ý tới, ngay trước bức tượng Phật được đặt rất nhiều đồ vật bằng vàng quý giá, trong đó có mấy cái dĩa vàng trước bàn thờ Phật, nhưng bên trong chiếc dĩa lại là trống không.

Nơi này có phải là nơi lúc trước Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ lấy đi đồ vật không?

Cái gọi là “Ảo cảnh chân thật”.

Giống như cậu thật sự đang ở trong đại điện đầy tượng Phật này, Ngũ Hạ Cửu thậm chí còn cảm giác được chính mình đang đi vòng quanh trong đại điện, cẩn thận quan sát.

Nhưng cơn đau trong lòng ngực và những âm thanh tiếng Phạn luôn luôn nghe được bên tai lại liên tục nhắc nhở cậu, nơi này không thể ở lâu, cậu hẳn đang ở bệnh viện mới đúng.

Vì thế, cuối cùng Ngũ Hạ Cửu nâng mắt nhìn vào mắt giữa bức tượng Phật, nhắm chặt hai tròng mắt.

Ngay sau đó, ảo cảnh chân thật biến mất, Ngũ Hạ Cửu tỉnh lại trong tiếng gọi của Thời Thương Tả.

“Tiểu Cửu, tỉnh đi.” Môi của Thời Thương Tả nhẹ nhàng áp vào bên tai Ngũ Hạ Cửu, một tay đặt ở phía sau, đỡ lấy cổ của cậu.

Ngũ Hạ Cửu mở to mắt, ngực vẫn đang đau như cũ, nhưng cũng không dữ dội như ban đầu, âm thanh tiếng Phạn bên tai hình như đã biến mất, nhưng đoạn ngâm xướng kinh văn vẫn luôn dừng lại ở trong đầu Ngũ Hạ Cửu, tạm thời không có cách nào biến mất.

Cậu nói: “A Tả, anh thế nào?”

Thời Thương Tả cúi đầu, một tay xoa bóp nhẹ sau cổ Ngũ Hạ Cửu, nhẹ giọng nói:

“Không có việc gì.”

Chút đau đớn này anh vẫn có thể chịu đựng nổi, bởi vậy, trong khi Ngũ Hạ Cửu không chịu nổi, anh vẫn không có việc gì.

Ngũ Hạ Cửu rụt cổ, gương mặt nóng lên.

Bên mắt trái Thời Thương Tả hiện lên ý cười.

“Khụ, nhìn Tạ Bàn xem …… Cậu ta thế nào?”

Ngũ Hạ Cửu đưa mắt nhìn sang Tạ Bàn.

Ban đầu Tạ Bàn vốn dĩ đang vịn ở cuối giường, lúc này đứng không vững đã ngã về phía sau, cả người lảo đảo ngã vào trên giường bệnh, hai chân gác lên thành giường.

Ngũ Hạ Cửu không nhìn thấy vẻ mặt của cậu ta, khi đi qua cùng với Thời Thương Tả, liền thấy Tạ Bàn cau mày, hai mắt nhắm nghiền, trên trán đổ rất nhiều mồ hôi.

Ngũ Hạ Cửu vội vàng đẩy vai Tạ Bàn, lúc sau đã đánh thức được người tỉnh lại.

Tạ Bàn mở to mắt, sau khi nhìn hoàn cảnh xung quanh phòng bệnh, nhìn thấy Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả mới thở dài một cái.

Cậu ta lau mồ hôi trên trán, nói:

“Quá ngột ngạt, tôi nhìn thấy một tòa điện Phật, thiếu chút có cảm giác không thoát ra được, Quan chủ, hai người thì sao?”

Ngũ Hạ Cửu: “Chúng ta cũng vậy, cậu nghe được tiếng Phạn không?”

Tạ Tàn từ trên giường bệnh ngồi dậy, liên tục gật đầu:

“Nghe được, cái gì Barney ma……”

Cậu ta thử đọc vài câu, bởi vì những âm thanh tiếng Phạn này dường như đã khắc sâu vào trong tâm trí cậu ta, sau khi thoát khỏi ảo cảnh ở điện Phật.

Nhưng sau khi Tạ Bàn đọc xong, Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhíu mày:

“Tiếng Phạn mà tôi nghe khác với cậu.”

Tạ Bàn sửng sốt.

Thời Thương Tả: “Nhưng của anh giống như Tạ Bàn.”

Tại sao lại như vậy?

Nghe vậy, Ngũ Hạ Cửu suy tư nói: “Tiếng Phạn …… hẳn là văn tư trong kinh Phật, đây có phải ý chỉ Quy Y Tam Bảo ‘pháp bảo’, cũng chính là sách kinh không?”

“Tại sao những gì chúng ta nghe được không giống nhau, có phải ý nghĩa cho việc chúng ta muốn tìm kinh Phật cũng không giống nhau? Không, không đúng……”

Nói tới đây, Ngũ Hạ Cửu lắc đầu phủ định, nói:

“Kinh thư chúng ta muốn tìm hẳn là giống nhau.”

“Nhưng A Tả và Tạ Bàn nghe thấy tiếng Phạn giống nhau, mỗi tôi là khác, là khác đoạn kinh thư sao? Vậy tại sao lại khác nhau ……”

Thời Thương Tả nheo nheo mắt, nói: “Phòng bệnh.”

“Anh và Tạ Bàn tỉnh lại ở cùng phòng bệnh, em lại không phải, nếu muốn xác minh điều này, có thể đi hỏi giáo sư Trần và Điền Huyên.”

“Hoặc là, Dương Công Hạc và Lạt Bá lúc ấy cũng tỉnh lại chung phòng với bọn anh, cũng có thể thử một chút.”

Ngũ Hạ Cửu cảm thấy suy đoán của Thời Thương Tả không sai.

Bọn họ tỉnh lại khác phòng bệnh, đây cũng được xem là manh mối linh tinh.

Lúc này, Tạ Bàn mới mở ra nhìn con chim đại bàng nguyền rủa trên ngực, cậu ta trợn to mắt, nói: “Thay đổi, đồ án nguyền rủa thay đổi, các ngươi xem.”

Tạ Bàn duỗi tay chỉ vào ngực cậu ta.

Ngũ Hạ Cửu nhìn qua, chỉ thấy màu máu càng thêm đậm, hình như đồ án chim đại bàng có chút nhỏ lại, ngược lại, chữ “Vạn” trong mắt chim đại bàng càng trở nên lớn hơn.

Ngũ Hạ Cửu cúi đầu kéo ra cổ áo, liếc mắt nhìn vào ngực mình, nó cũng giống vậy.

Thời Thương Tả nói: “Sự thay đổi của nguyền rủa có liên quan đến cơn đau ở ngực.”

“Đây là lần đầu phát tác, khả năng sau này thời gian phát tác sẽ ngắn ngày hơn, cơn đau đớn cũng sẽ được tăng thêm.”

“Và sự thay đổi cuối cùng của nguyền rủa này chính là con chim đại bàng màu máu sẽ chui vào trái tim, nuốt chửng trái tim……”

Đây là phương thức chết của lời nguyền rủa dành cho bọn họ.

Nghe vậy, Tạ Bàn há hốc miệng.

Ngũ Hạ Cửu chỉnh lại cổ áo, nói: “Xem ra chúng ta cần phải tìm được những thứ kia càng sớm càng tốt, nếu không mỗi lần phát tác sẽ rất đau đớn.”

Nói xong, bọn họ đi ra bên ngoài phòng bệnh.

Thời Thương Tả lại một lần nữa kéo ra cánh cửa phòng bệnh, nhưng khi nhìn thấy những người đi lại bên ngoài phòng bệnh, anh sửng sốt một lúc, ngay sau đó nhanh chóng đóng cửa phòng lại, chỉ là khép hờ.

Anh nghiêng đầu nhìn về phía Ngũ Hạ Cửu và Tạ Bàn, nhỏ giọng nói:

“…… Xác chết.”

Trong lòng Ngũ Hạ Cửu lập tức nhảy dựng lên, nhìn ra bên ngoài qua khe cửa, ngoài cửa vừa vặn có một vị y tá đi ngang qua.

—— không phải bộ dáng bình thường lúc trước, giờ phút này, trên khuôn mặt vị y tá vừa đi ngang qua có vẻ như sưng to, màu da cũng biến thành tím đen.

Cô ta thong thả đi chậm rãi, tốc độ không nhanh, trên cánh tay lộ ra những mụn nước có mủ, nhìn rất kinh khủng.

Hơn nữa, lúc này tròng mắt của cô ta cứ ngơ ngác đi thẳng về phía trước, giống như một linh hồn đang lang thang.

Tương tự như vị ý tá đó, còn có những y tá khác, bác sĩ, người bệnh,… ở trong bệnh viện này.

Ngũ Hạ Cửu đoán rằng, chỉ sợ toàn bộ những người đã chết đi trong bệnh viện này đều đã biến thành xác chết.

Bệnh viện sẽ thay đổi sau 12h giờ khuya sao?

Như vậy, hiện tại bọn họ đi ra ngoài chẳng phải sẽ bị xác chết tấn công?

Nếu toàn bộ bệnh viện đều là như thế, nơi nơi đều tràn ngập xác chết, việc di chuyển của họ chắc chắn sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng
Chương 59: Bệnh viện ma ám (07)


Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ tìm được bảo vật trong một căn phòng WC bỏ hoang hẻo lánh trên tầng 6 của bệnh viện—— Bức tượng bằng vàng của Tân Tha Di Ốc.

Kích thước dài bằng một cánh tay, toàn thân có màu vàng kim.

Nhưng có một cái lỗ trống ở chính giữa trán tượng, trái tim và bụng.

Hà Nghiễm Hồng bọc bức tượng vàng bằng miếng vải đen ban đầu, lấy nó ra khỏi đống rác bỏ hoang.

Anh ta nhìn lỗ trống ở giữa trán bức tượng, sắc mặt không được tốt, nói:

“Thủy Độc đoạt đi một bức tượng Phật và Tam Xá Lợi, còn có một quyển sách kinh….”

“Hiện tại hắn mất tích không thấy, chúng ta làm sao để tìm được?”

Nếu không thể tìm toàn bộ bảo vật thần bí được đem về từ núi tuyết, làm sao bọn họ có thể giải nguyền rủa và rời khỏi bệnh viện quỷ quái này.

Hà Nghiễm Hồng còn không ngu ngốc đến mức khi nghĩ rằng chỉ cần dựa vào một pho tượng vàng và Tam Xá Lợi là có thể cởi bỏ nguyền rủa trên người bọn họ.

Nhưng cho dù như thế nào, bọn họ phải mang bức tượng Phật này đi, sau đó lại lần nữa tìm một chỗ giấu kín.

“Để chỗ nào?” Bành Vệ hỏi.

Giáo sư Trần suy nghĩ một lúc, nói: “Tìm một căn phòng bệnh trống bỏ vào đi, tầng 3 được không?”

“Buổi tối không thể ra khỏi bệnh viện, nhưng ban ngày chắc chắn sẽ được, chúng ta cứ từ từ đợi xem, đợi đến ban ngày lại mang theo tượng Phật đi đến cửa lớn bệnh viện.”

Cách nói của giáo sư Trần được ba người còn lại đồng tình.

Thật ra cũng không có nhiều người lui tới hay người bệnh ở bệnh viện Tây Tạng

Rốt cuộc, bệnh viện này nằm ở một nơi hẻo lánh, trừ phi không còn cách nào khác mới đưa đến đây tạm thời trị liệu, bằng không một số căn bệnh nặng sẽ được đưa thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố.

Bởi vậy, bệnh viện này tuyệt đối không có tình trạng quá tải hết chỗ mỗi ngày như những bệnh viện khác.

Tầng 3, tầng 4 đông người bệnh, nhưng tầng 5, tầng 6 lại có rất nhiều phòng bệnh để không.

Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bọn họ ở tầng 6 rất lâu.

Khi họ đi xuống đến tầng 5, vừa lúc là 12 giờ khuya, cảm giác đau đớn quen thuộc từ ngực truyền đến, ù tai, tiếng Phạn……

Nhưng khác với những lần trước là tiếng Phạn có chút mơ hồ không rõ.

Lần này bọn họ nghe được vô cùng rõ ràng, dường như trước mắt thấy ảo cảnh lúc ấy trên núi tuyết.

Giáo sư Trần là người đầu tiên chống đỡ không nổi, ngã xuống đất, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần.

Ngay sau đó, ông ta kéo cổ áo trước ngực ra kiểm tra —— vốn dĩ con chim đại bàng màu máu lúc này chỉ còn lại cái đầu mờ nhạt ở ngực.

Chữ “Vạn” trong mắt gần như sắp lan rộng lớn bằng đồ án con chim đại bàng lúc đầu.

Bành Vệ ở một bên nói: “Chờ sau khi toàn bộ đồ án chim đại bàng biến mất, đó là lúc chúng ta chết.”

Bọn họ rõ ràng biết chuyện này.

Điền Huyền vẻ mặt cũng khó coi, đỡ vách tường đứng lên, nói:

“Đây là sự trừng phạt của thần linh.”

“Lúc đó tôi đã nhắc nhở các người không cần lấy đồ vật đặt trên bàn, nhưng các người không nghe……”

Điền Huyên còn chưa nói xong, Hà Nghiễm Hồng liền hừ một tiếng, nói:

“Lúc đó cô chỉ nói một câu như vậy, nhưng cô có đứng ra ngăn cản chúng ta không?”

“Còn không phải cũng tâm động khi nhìn đến mấy thứ này, giả vờ quản cái gì chứ.”

“Không phải cũng lừa dối Thuỷ Độc để chúng ta cầm đi.”

Vẻ mặt Hà Nghiễm Hồng trào phúng, còn vẻ mặt Điền Huyên lại khó coi.

Giáo sư Trần ở một bên thở dài.

Nắm đó ở trên núi tuyết, thật ra ông ta cũng bị tòa điện Phật kia làm cho mê đôi mắt, ảo cảnh đã hiện ra ở trước mắt bọn họ, nhưng lại vô cùng chân thật.

Những đồ vật văn hoá cổ xưa chỉ cần duỗi tay là có thể chạm vào……

Ông ta cũng bị mê hoặc tâm trí, muốn mang về nghiên cứu, nhưng ai ngờ đây là bắt đầu cho tai hoạ sau này.

Có lẽ, bọn họ nên sớm buông tay khi Thuỷ Độc nói không thể đưa mấy thứ này ra khỏi núi tuyết.

Nhưng lúc đó Hà Nghiễm Hồng và Bành Vệ lại kiên trì đưa mấy thứ này đi, kết quả chính là trận tuyết lở ập đến……

Sau đó, mọi chuyện đã nằm ngoài tầm kiểm soát của họ.

Nghĩ đến đây, giáo sư Trần không khỏi đưa tay tháo kính ra lau.

Đúng lúc này, Bành Vệ đột nhiên run giọng nói: “Kia, đó là cái gì?”

“Các ngươi mau xem, đó là xác chết sao?”

Bàn tay Bành Vệ run run chỉ về phía trước, trong hành lang mờ mịt của bệnh viện, có hai bóng người đang chậm rãi đi đến chỗ bọn họ.

Thân thể cứng đờ, làn da màu tím đen và cánh tay nổi đầy bọt nước lại hết sức rõ ràng.

Giáo sư Trần lập tức nhìn theo hướng Bành Vệ chỉ —— là xác chết bọn họ đã từng gặp phải ở bệnh viện trước đây.

Bảo vật, là bức tượng Phật bằng vàng này đưa tới?

“Mau, đi mau.” Giáo sư Trần hô to.

Bọn họ xoay người chạy về phía cầu thang khác.

……

Sau 12 giờ khuya, những hành khách ở những khu vực khác hiển nhiên cũng nhận thấy được sự thay đổi của nhân viên y tế hoặc là người bệnh trong bệnh viện này.

Bọn họ đều biến thành xác chết.

Dương Công Hạc, Lolita và Nguyệt Nha tìm được manh mối “Thuỷ Độc”, mặc dù không tìm được thông tin của bảo vật, nhưng họ có thể bắt được hướng dẫn tránh né xác chết.

Cho nên, sau khi bọn họ phát hiện xác chết cũng không quá mức hoảng loạn.

Tuy nhiên, Nam Hồng Đậu và Lạt Bá cũng không biết, cho đến bây giờ vẫn chưa tìm được manh mối nào.

Điều tồi tệ nhất là, vào 12 giờ khuya, nguyền rủa phát tác, bọn họ đang ở trong một căn phòng bệnh hỏi thăm tin tức với một vị bác sĩ.

Căn phòng bệnh này còn có người bệnh và y tá.

Chờ đến khi bọn họ giảm bớt cơn đau ở ngực, trước mắt khôi phục thanh tỉnh, những người trước mặt họ đã hoàn toàn thay đổi.

Có thể hình dung được bọn họ đang ở trong hoàn cảnh như thế nào.

Lạt Bá suýt chút nữa bị xác chết trong căn trong phòng này phác gục xuống đất không có cách nào đứng lên.

Nhưng cũng may, những xác chết này rất dễ dàng đối phó, Nam Hồng Đậu cứu được Lạt Bá ra ngoài, nhưng hai người ở tầng 4, nơi này có rất nhiều người……

Nam Hồng Đậu và Lạt Bá chạy trốn ở tầng 4.

Rất nhanh, bọn họ liền phát hiện một quy luật.

—— đó chính là những xác chết vốn dĩ ở trong phòng thì không thể ra ngoài, còn những xác chết vốn dĩ ở hành lang hoặc địa phương khác không thể tiến vào phòng.

Xác chết chỉ có thể hoạt động ở nơi nó ở trước 12 giờ đêm khuya.

Xác chết tầng 4 không thể đi lên tầng 5 hoặc là đi xuống lầu 3.

Nhưng đồng dạng, Nam Hồng Đậu và Lạt Bá cũng phát hiện bọn họ không thể tiến vào căn phòng bệnh khác, bao gồm căn phòng bọn họ tỉnh lại ở tầng 4 là phòng 416 và 415.

Nơi duy nhất họ có thể vào được chính là căn phòng bệnh lúc trước hỏi thăm với vị bác sĩ.

Nhưng căn phòng bệnh kia lại có xác chết, mặc dù có thể tiến vào, nhưng bọn họ cũng không dám mạo hiểm.

Trừ khi loại bỏ tất cả xác chết có ở trong phòng, căn phòng bệnh này cũng có thể sử dụng để tránh né.

Cũng may, trừ bỏ căn phòng bệnh trước 12 giờ khuya, bọn họ còn có thể tự do đi lên hoặc xuống tầng.

Tầng 5 có ít người, vì vậy, Nam Hồng Đậu và Lạt Bá chạy lên tầng 5, trùng hợp gặp phải nhóm người Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần đang muốn đi xuống.

Ngay lập tức, Lạt Bá đã nhìn thấy trong tay Hà Nghiễm Hồng đang ôm thứ gì đó.

Đó là cái gì?

Lạt Bá thầm nghĩ, thứ đồ có thể bị NPC cầm tuyệt đối không phải đồ vô dụng.

Vì vậy, Lạt Bá và Nam Hồng Đậu liếc mắt nhìn nhau, hai người lập tức chạy đến chỗ bốn người Hà Nghiễm Hồng và giáo sư Trần.

……

Ngũ Hạ Cửu, Thời Thương Tả và Tạ Bàn cũng không ở lại trong căn phòng bệnh lâu.

Bọn nhanh chóng ra cửa bắt đầu tìm kiếm tung tích của những người khác, đặc biệt là đám người Hà Nghiễm Hồng và giáo sư Trần.

Không lâu sau, Ngũ Hạ Cửu cũng phát hiện ra quy luật sau nửa đêm.

Vốn dĩ cậu tỉnh lại trong căn phòng bệnh 303, nhưng hiện tại lại không thể mở cửa đi vào, xoay chuyển nắm tay cửa không có chút phản ứng.

Hơn nữa, để xác minh phỏng đoán này, Ngũ Hạ Cửu bọn họ về lại căn phòng bệnh lúc trước, có thể đi vào.

Điều này cho thấy việc, sau 12 giờ, bệnh viện này đã đặt ra hạn chế cho bọn họ.

Chẳng qua, xác chết trên hành lang tầng 3 rất dễ đối phó.

Ngũ Hạ Cửu so sánh với hướng dẫn tránh né xác chết Thuỷ Độc đưa, thấy rằng phần lớn đều là loại xác chết thứ ba, có thể giải quyết bằng một vài cú đánh.

“Nhẹ nhàng như vậy?” Tạ Bàn nghi hoặc.

Thời Thương Tả nói: “Đây mới là ngày đầu tiên ở Xa Hạ Thế Giới.”

“Nếu chúng ta có thể dễ dàng giải quyết nó trong đêm đầu tiên, có nghĩa là khó khăn sẽ thẳng tắp bay lên, đêm thứ hai, thứ ba …… không nhất định.”

Tạ Bàn: “Nói cách khác, có khả năng đêm mai hoặc đêm kia chúng ta có thể đối phó với loại xác chết thứ 4 thậm chí cả thứ 5.

Thời Thương Tả gật đầu, không sai.

Không đợi Tạ Bàn thở một hơi.

Ngũ Hạ Cửu lại nói: “Còn có khả năng, thời gian và số lần đau đớn của nguyền rủa chim đại bàng sẽ được kéo dài.”

“Nếu như không nhanh tìm được vài thứ kia, chúng ta sẽ khó hành động hơn trong vài đêm tới:”

Trong khi nói chuyện, Ngũ Hạ Cửu bọn họ đã chạy từ tầng 3 lên tầng 4.

Xác chết bị họ ném xuống tầng 3 cũng không đi lên cùng, nhìn tình huống này, có vẻ như quy luật sau 12 giờ khuya sẽ cho họ nhàn hạ hơn một lúc.

Vừa đến tầng 4, Ngũ Hạ Cửu liền nghe tiếng động từ tầng 5.

Cậu không khỏi liếc mắt nhìn nhau với Thời Thương Tả, tầng 5 có người.

“Đi thẳng lên tầng 5.”

Vì vậy, ba người tiếp tục chạy cầu thang đi lên tầng trên.

Cuộc tranh chấp giữa Nam Hồng Đậu, Lạt Bá và Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần bốn người, bức tượng bằng vàng lúc này đã bị Nam Hồng Đậu ôm vào trong ngực.

Còn Lạt Bá đang cầm đạo cụ giằng co với nhóm người Hà Nghiễm Hồng.

Sắc mặt hai bên đều không được tốt.

Dù sao, theo cái nhìn của Ngũ Hạ Cửu, hai bên đều đang giằng co, cho đến khi bọn họ đến mới bị đánh vỡ.

Và trên hành lang tầng 5 còn nằm một vài xác chết.

Tạ Bàn liếc mắt một cái liền thấy được bức tượng Phật bằng vàng đang ở trong ngực Nam Hồng Đậu.

Ánh mắt cậu ta sáng lên, đây hẳn là bức tượng Tân Tha Di Ốc, nhanh như vậy đã tìm được một món, quá tuyệt vời.

Nhìn thấy sự xuất hiện của ba người Ngũ Hạ Cửu, sắc mặt những người khác càng thêm khó coi.
 
Back
Top Bottom