[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 103,603
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
HÌNH XĂM
HÌNH XĂM
Thư viện xuất hiện vào một buổi chiều âm u, khi mây xám kéo đến vùi lấp Mặt Trời và những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, phủ kín bãi đất hoang lầy lội cùng các ngôi nhà tồi tàn trải dọc theo đường ray...
Được ngăn cách bởi bức vách bằng những mẩu ván gỗ nẹp vào khung sắt, thư viện áng ngự hết hai toa tàu chỉ chừa lại dãy hành lang hẹp vừa đủ một người đi.
Trên cánh cửa cũ kỹ, những mảng gỗ đen nhẻm nham nhở lộ ra phía sau lớp vecni vàng ệch, nắm đấm bằng đồng mòn vẹt in hằn vô số vết xước và các dấu ngón tay chẳng biết có từ bao giờ.
Cái bảng hiệu với dòng chữ "Thư viện" được dập chìm cũng bong tróc vài chỗ, để lộ ra các mảng trắng bạc phếch, ở những góc cạnh nơi từng vuông vức giờ bị thời gian bào mòn thành trơn nhẵn.
Chúng tôi dừng lại trước cánh cửa, con bé ngắm nghía cái tay nắm, nó nhe răng cười khi thấy gương mặt mình phản chiếu trong đó với những đường nét bị bóp méo và bẻ cong.
- Con muốn vào xem thử không?- Tôi hỏi.
Nó gật đầu.
__________
Phía sau cái bàn thủ thư không có ai ngồi, hai dãy kệ vươn cao tới tận trần toa tàu; ngăn dưới cùng là những quyển tạp chí sặc sỡ, truyện tranh và các ấn phẩm dành cho trẻ em; càng lên cao những quyển sách càng dày và nặng nề hơn, tất cả chúng đều được bọc da màu đỏ sẫm với dây đánh dấu thò ra ngoài lơ lửng giữa không trung.
Trong cùng là một khoảng trống dài và hẹp, ở đó kê bốn cái trường kỷ bọc nệm xếp thành một dãy, trên bức vách mỏng những tấm rèm thêu hoa che kín ba khung cửa sổ.
Tôi kéo một tấm rèm, sau mặt kính những cơn gió đang vần vũ trên các ngọn cỏ dài lượt thượt và khiến vô số hạt mưa nhảy múa trong một điệu vũ ngày càng gấp gáp hơn.
Giữa các tầng mây xám xịt cứ vài giây một chớp sáng lại loé lên, gầm gừ báo hiệu trận bão sắp đến.
Thỉnh thoảng trong khung cửa sổ hiện ra một ngôi nhà nhỏ bé đang rên siết, những mái hiên bằng tôn bị xoắn vặn tưởng chừng như sắp đứt lìa khỏi các xà cột, bậc tam cấp run lên bần bật; chúng cố gắng bấu víu vào nhau, chống lại cái hấp lực khổng lồ đang muốn bứng tất cả khỏi mặt đất và nuốt chửng vào trong những đám mây đầy sấm chớp.
Dù vậy chẳng có một tiếng động nào vang lên bên trong thư viện, giữa cái không gian tràn ngập mùi ẩm mốc của những trang sách cũ sự tĩnh lặng vẫn bao trùm.
Có lẽ ngoài kia gió đang rít lên từng tiếng và những hạt mưa miệt mài ướp cái lạnh vào các ngọn cỏ; nhưng tôi không thể cảm nhận được chúng, thế nên tất cả đều vô thực.
Trong khoảnh khắc này hình như mưa bão chỉ là ảo ảnh, chúng chấp nối với nhau rồi phản chiếu lên tâm trí tôi một cách ngẫu nhiên, để rồi chuỗi mộng tưởng cứ tiếp diễn tựa như một đường ray dẫn mãi về phía trước đến vô tận.
Trí não tôi là một hành khách trên con tàu nhục thể, nhục thể ấy lại trượt trên đường ray của cuộc đời; đôi khi nó dừng lại ở một ga tàu, đôi khi nó đi trong bóng tối của những đường hầm xuyên qua các dãy núi.
Động cơ từng mạnh mẽ rồi sẽ yếu ớt, nhiên liệu từng tràn đầy rồi sẽ cạn kiệt, những dãy ghế sẽ sờn cũ, những cánh cửa mở ra ngày một chậm chạp và khó khăn hơn, kéo lê theo từng chuỗi thanh âm ồn ào mỏi mệt.
Chẳng thể nào biết được cái gì sẽ đi đến hồi kết trước, đoàn tàu hết nguyên liệu và dừng lại giữa chốn đồng không mông quạnh hay đường ray sẽ dẫn chuyến hành trình đến sân ga cuối cùng.
Mà cũng có thể không có hồi kết nào cả!
Trong khi tôi trầm ngâm, con bé mải mê xem xét những thứ trên kệ, nó bỏ qua đống tạp chí và truyện tranh mà rút ra một trong những quyển sách dày cộm rồi chăm chú đọc.
- Con đang đọc gì vậy?
Tôi cúi xuống nhìn quyển sách trên tay nó, những dòng chữ mờ nhoè tới mức chỉ còn là những dãy đen chi chít các đường nét lộn xộn.
Tôi mở to mắt và nín thở, hình như điều này đã từng xảy ra trước kia; một chớp sáng lóe lên ngoài khung cửa sổ, trong khoảnh khắc tia sét tạo thành con đường dẫn từ thực tại đến ký ức thăm thẳm...
- Con đang đọc gì vậy?
Tôi hỏi đứa con gái đang ngồi quay lưng về phía mình trong khi nhìn chằm chằm vào cái hình xăm nhỏ trên gáy nó.
Có hương hoa hồng pha lẫn với vị mồ hôi nồng gắt thoang thoảng trên mái tóc con bé, nó dùng cùng một loại dầu gội với vợ tôi và cũng có cùng một cái gáy nhỏ thanh mảnh y hệt như nhau.
Từ đằng sau con bé là bản sao của nàng vào những ngày son trẻ, điểm khác biệt duy nhất là sáu ngôi sao bé xíu nằm gần sát đường chân tóc mà có lần nó giải thích rằng đó là cung hoàng đạo của mình.
Con bé ngẩng lên, nó không quay mặt lại và nói tên sách với giọng đều đều khô khan.
- À...
Trước kia ba rất thích cuốn này.
Tôi dò bước lại gần con bé, cúi xuống nhìn quyển sách trên bàn.
Nhưng tôi chẳng đọc được chữ nào mà chỉ thấy vô số cái bóng mờ chồng lấp lẫn lộn vào nhau, ngay cả bức vẽ minh hoạ ở trang kế bên cũng là một mớ đen trắng không ra hình thù gì.
- Mắt ba kém quá rồi!- Tôi thì thầm.
- Con đọc giết thời gian thôi...- Nó buông ra một hơi thở dài rồi uể oải lấy tay đóng sầm quyển sách lại.- ...thật ra thì, mà thôi ba đừng để ý làm gì.
Con bé quay qua nhìn tôi, gương mặt nó nhoè nhoẹt chẳng khác gì bức tranh minh hoạ; như thể con bé đang đeo một cái mặt nạ quái dị, biết cử động theo từng biểu cảm và lời nói của nó.
Tôi tháo cặp kính lão ra, lấy ngón tay chà sát vào hai khoé mắt rồi đeo lên lại nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi.
Tôi không thấy được khuôn mặt con gái mình và cũng chẳng nhớ mẹ nó nhìn như thế nào dù biết cả hai giống hệt nhau; họ ở phía bên kia một lớp kính mờ đục mà tôi không thể vượt qua và mỗi ngày lớp kính ấy lại dày thêm, cho đến khi tôi bị ép chặt trong sự cùn mòn của ký ức.
Tôi cảm giác mình đang khóc mà chẳng biết vì sao, do mùi hương trên tóc, cái gáy với hình xăm hay chỉ đơn giản là bởi đứa con gái ngồi đọc một quyển sách mà trước kia mình đã từng thích?
Mà quyển sách ấy nói về cái gì nhỉ?
Trong đầu tôi chỉ hiện lên mỗi cái tựa đề, nó bay lơ lửng giữa thinh không như một làn khói mỏng, sớm muộn gì cũng tan biến.
Chẳng biết từ bao giờ mắt tôi lúc nào cũng ươn ướt, lồng ngực rưng rưng chỉ chực chờ những điểm tan vỡ nhỏ nhặt để có dịp trào ra vô số cảm xúc đã tích tụ và kềm nén từ lâu.
Tôi nhìn những mảng màu trên gương mặt con bé, chúng vẫn im lìm chẳng một nhiễu động.
Đúng lúc đó thì chuông điện thoại reo lên, con bé nhìn vào màn hình.
- Con ra ngoài nghe điện thoại.
Nói rồi nó mở cửa bỏ đi.
Còn lại một mình, tôi ngước nhìn ra khung cửa sổ, ngắm những hạt mưa bắt đầu nhuộm đen bức tường gạch đỏ...
________
- Tại sao chú khóc?
Con bé hỏi, nó chăm chú nhìn tôi với ánh mắt tò mò pha lẫn lo lắng.
- Chú có khóc sao?- Tôi giật mình đưa tay lên dụi mắt.- À phải rồi, chỉ là vài chuyện xưa cũ thôi...
Đảo mặt một vòng con bé mím môi ngẫm nghĩ vài giây rồi ngồi xuống sopha, nó tựa hẳn vào lưng ghế một cách thoải mái và dùng bàn tay không cầm sách vỗ nhẹ lên mặt nệm.
- Chú ngồi xuống đây đi!
Tôi mỉm cười và ngoan ngoãn làm theo lời nó.
Con bé tựa đầu vào cánh tay tôi, nó lật sách ra rồi hít vào một hơi khoan khoái.
- Để con đọc sách cho chú nghe.
- Cảm ơn con.