Khác ĐOÀN TÀU ĐI ĐẾN VÔ CÙNG

Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
HÌNH XĂM


Thư viện xuất hiện vào một buổi chiều âm u, khi mây xám kéo đến vùi lấp Mặt Trời và những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, phủ kín bãi đất hoang lầy lội cùng các ngôi nhà tồi tàn trải dọc theo đường ray...

Được ngăn cách bởi bức vách bằng những mẩu ván gỗ nẹp vào khung sắt, thư viện áng ngự hết hai toa tàu chỉ chừa lại dãy hành lang hẹp vừa đủ một người đi.

Trên cánh cửa cũ kỹ, những mảng gỗ đen nhẻm nham nhở lộ ra phía sau lớp vecni vàng ệch, nắm đấm bằng đồng mòn vẹt in hằn vô số vết xước và các dấu ngón tay chẳng biết có từ bao giờ.

Cái bảng hiệu với dòng chữ "Thư viện" được dập chìm cũng bong tróc vài chỗ, để lộ ra các mảng trắng bạc phếch, ở những góc cạnh nơi từng vuông vức giờ bị thời gian bào mòn thành trơn nhẵn.

Chúng tôi dừng lại trước cánh cửa, con bé ngắm nghía cái tay nắm, nó nhe răng cười khi thấy gương mặt mình phản chiếu trong đó với những đường nét bị bóp méo và bẻ cong.

- Con muốn vào xem thử không?- Tôi hỏi.

Nó gật đầu.

__________

Phía sau cái bàn thủ thư không có ai ngồi, hai dãy kệ vươn cao tới tận trần toa tàu; ngăn dưới cùng là những quyển tạp chí sặc sỡ, truyện tranh và các ấn phẩm dành cho trẻ em; càng lên cao những quyển sách càng dày và nặng nề hơn, tất cả chúng đều được bọc da màu đỏ sẫm với dây đánh dấu thò ra ngoài lơ lửng giữa không trung.

Trong cùng là một khoảng trống dài và hẹp, ở đó kê bốn cái trường kỷ bọc nệm xếp thành một dãy, trên bức vách mỏng những tấm rèm thêu hoa che kín ba khung cửa sổ.

Tôi kéo một tấm rèm, sau mặt kính những cơn gió đang vần vũ trên các ngọn cỏ dài lượt thượt và khiến vô số hạt mưa nhảy múa trong một điệu vũ ngày càng gấp gáp hơn.

Giữa các tầng mây xám xịt cứ vài giây một chớp sáng lại loé lên, gầm gừ báo hiệu trận bão sắp đến.

Thỉnh thoảng trong khung cửa sổ hiện ra một ngôi nhà nhỏ bé đang rên siết, những mái hiên bằng tôn bị xoắn vặn tưởng chừng như sắp đứt lìa khỏi các xà cột, bậc tam cấp run lên bần bật; chúng cố gắng bấu víu vào nhau, chống lại cái hấp lực khổng lồ đang muốn bứng tất cả khỏi mặt đất và nuốt chửng vào trong những đám mây đầy sấm chớp.

Dù vậy chẳng có một tiếng động nào vang lên bên trong thư viện, giữa cái không gian tràn ngập mùi ẩm mốc của những trang sách cũ sự tĩnh lặng vẫn bao trùm.

Có lẽ ngoài kia gió đang rít lên từng tiếng và những hạt mưa miệt mài ướp cái lạnh vào các ngọn cỏ; nhưng tôi không thể cảm nhận được chúng, thế nên tất cả đều vô thực.

Trong khoảnh khắc này hình như mưa bão chỉ là ảo ảnh, chúng chấp nối với nhau rồi phản chiếu lên tâm trí tôi một cách ngẫu nhiên, để rồi chuỗi mộng tưởng cứ tiếp diễn tựa như một đường ray dẫn mãi về phía trước đến vô tận.

Trí não tôi là một hành khách trên con tàu nhục thể, nhục thể ấy lại trượt trên đường ray của cuộc đời; đôi khi nó dừng lại ở một ga tàu, đôi khi nó đi trong bóng tối của những đường hầm xuyên qua các dãy núi.

Động cơ từng mạnh mẽ rồi sẽ yếu ớt, nhiên liệu từng tràn đầy rồi sẽ cạn kiệt, những dãy ghế sẽ sờn cũ, những cánh cửa mở ra ngày một chậm chạp và khó khăn hơn, kéo lê theo từng chuỗi thanh âm ồn ào mỏi mệt.

Chẳng thể nào biết được cái gì sẽ đi đến hồi kết trước, đoàn tàu hết nguyên liệu và dừng lại giữa chốn đồng không mông quạnh hay đường ray sẽ dẫn chuyến hành trình đến sân ga cuối cùng.

Mà cũng có thể không có hồi kết nào cả!

Trong khi tôi trầm ngâm, con bé mải mê xem xét những thứ trên kệ, nó bỏ qua đống tạp chí và truyện tranh mà rút ra một trong những quyển sách dày cộm rồi chăm chú đọc.

- Con đang đọc gì vậy?

Tôi cúi xuống nhìn quyển sách trên tay nó, những dòng chữ mờ nhoè tới mức chỉ còn là những dãy đen chi chít các đường nét lộn xộn.

Tôi mở to mắt và nín thở, hình như điều này đã từng xảy ra trước kia; một chớp sáng lóe lên ngoài khung cửa sổ, trong khoảnh khắc tia sét tạo thành con đường dẫn từ thực tại đến ký ức thăm thẳm...

- Con đang đọc gì vậy?

Tôi hỏi đứa con gái đang ngồi quay lưng về phía mình trong khi nhìn chằm chằm vào cái hình xăm nhỏ trên gáy nó.

Có hương hoa hồng pha lẫn với vị mồ hôi nồng gắt thoang thoảng trên mái tóc con bé, nó dùng cùng một loại dầu gội với vợ tôi và cũng có cùng một cái gáy nhỏ thanh mảnh y hệt như nhau.

Từ đằng sau con bé là bản sao của nàng vào những ngày son trẻ, điểm khác biệt duy nhất là sáu ngôi sao bé xíu nằm gần sát đường chân tóc mà có lần nó giải thích rằng đó là cung hoàng đạo của mình.

Con bé ngẩng lên, nó không quay mặt lại và nói tên sách với giọng đều đều khô khan.

- À...

Trước kia ba rất thích cuốn này.

Tôi dò bước lại gần con bé, cúi xuống nhìn quyển sách trên bàn.

Nhưng tôi chẳng đọc được chữ nào mà chỉ thấy vô số cái bóng mờ chồng lấp lẫn lộn vào nhau, ngay cả bức vẽ minh hoạ ở trang kế bên cũng là một mớ đen trắng không ra hình thù gì.

- Mắt ba kém quá rồi!- Tôi thì thầm.

- Con đọc giết thời gian thôi...- Nó buông ra một hơi thở dài rồi uể oải lấy tay đóng sầm quyển sách lại.- ...thật ra thì, mà thôi ba đừng để ý làm gì.

Con bé quay qua nhìn tôi, gương mặt nó nhoè nhoẹt chẳng khác gì bức tranh minh hoạ; như thể con bé đang đeo một cái mặt nạ quái dị, biết cử động theo từng biểu cảm và lời nói của nó.

Tôi tháo cặp kính lão ra, lấy ngón tay chà sát vào hai khoé mắt rồi đeo lên lại nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi.

Tôi không thấy được khuôn mặt con gái mình và cũng chẳng nhớ mẹ nó nhìn như thế nào dù biết cả hai giống hệt nhau; họ ở phía bên kia một lớp kính mờ đục mà tôi không thể vượt qua và mỗi ngày lớp kính ấy lại dày thêm, cho đến khi tôi bị ép chặt trong sự cùn mòn của ký ức.

Tôi cảm giác mình đang khóc mà chẳng biết vì sao, do mùi hương trên tóc, cái gáy với hình xăm hay chỉ đơn giản là bởi đứa con gái ngồi đọc một quyển sách mà trước kia mình đã từng thích?

Mà quyển sách ấy nói về cái gì nhỉ?

Trong đầu tôi chỉ hiện lên mỗi cái tựa đề, nó bay lơ lửng giữa thinh không như một làn khói mỏng, sớm muộn gì cũng tan biến.

Chẳng biết từ bao giờ mắt tôi lúc nào cũng ươn ướt, lồng ngực rưng rưng chỉ chực chờ những điểm tan vỡ nhỏ nhặt để có dịp trào ra vô số cảm xúc đã tích tụ và kềm nén từ lâu.

Tôi nhìn những mảng màu trên gương mặt con bé, chúng vẫn im lìm chẳng một nhiễu động.

Đúng lúc đó thì chuông điện thoại reo lên, con bé nhìn vào màn hình.

- Con ra ngoài nghe điện thoại.

Nói rồi nó mở cửa bỏ đi.

Còn lại một mình, tôi ngước nhìn ra khung cửa sổ, ngắm những hạt mưa bắt đầu nhuộm đen bức tường gạch đỏ...

________

- Tại sao chú khóc?

Con bé hỏi, nó chăm chú nhìn tôi với ánh mắt tò mò pha lẫn lo lắng.

- Chú có khóc sao?- Tôi giật mình đưa tay lên dụi mắt.- À phải rồi, chỉ là vài chuyện xưa cũ thôi...

Đảo mặt một vòng con bé mím môi ngẫm nghĩ vài giây rồi ngồi xuống sopha, nó tựa hẳn vào lưng ghế một cách thoải mái và dùng bàn tay không cầm sách vỗ nhẹ lên mặt nệm.

- Chú ngồi xuống đây đi!

Tôi mỉm cười và ngoan ngoãn làm theo lời nó.

Con bé tựa đầu vào cánh tay tôi, nó lật sách ra rồi hít vào một hơi khoan khoái.

- Để con đọc sách cho chú nghe.

- Cảm ơn con.
 
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
CUỘC HẸN


Không hề báo trước, đoàn tàu đột ngột giảm tốc độ với một cú phanh gấp khiến điểm ma sát giữa bánh xe và đường ray bắn ra những tia lửa lập loè.

Đầu máy căng mình lên hết cỡ, cố hãm đà lao tới nhưng vẫn bị những toa xe từ phía sau đẩy đi một đoạn trong tiếng rin rít chói tai.

Cuối cùng tạo vật nặng nề và đồ sộ ấy cũng dừng lại, động cơ thở ra một hơi nhẹ nhõm khi toàn bộ sức nặng giờ đã được trải đều, nó nhả từng làn hơi nước mờ đục qua ống khói với tiếng ùng ục như thể ai đó đang đun sôi một nồi súp khổng lồ.

Tôi trở dậy vì cú sốc, nheo mắt nhìn ra cửa sổ, phải mất một lúc hơi nước mới loãng đi và khung cảnh bên ngoài bắt đầu hiện ra mờ ảo.

Trước mắt tôi là quang cảnh một con phố tồi tàn với những ngôi nhà xập xệ nằm san sát nhau, trên những cây cột điện xiêu vẹo, vài ngọn đèn vàng vọt với cái chụp lung lay theo những cơn gió nhẹ, soi xuống con hẻm vắng và quanh co.

Chẳng có sân ga hay trạm chờ nào, không thấy những mái vòm cong lẫn các băng ghế đá; đoàn tàu chỉ đơn giản là dừng lại ở một địa điểm ngẫu nhiên trên chuyến hành trình của mình.

Phải chăng có một sự cố mới vừa xảy ra?

Động cơ gặp trục trặc hoặc đường ray bị chặn lại ở phía trước.

Đúng lúc đó, tôi chú ý tới một tấm bảng hiệu.

Nó ở phía xa, vươn lên cao hơn các mái nhà u tối và lập loè ánh sáng đỏ của những ngọn đèn neon.

Trên đó có hình một ly cocktail đang nhấp nháy, tựa như một bàn tay giơ cao và đang vẫy một cách chậm rãi.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bảng hiệu, trong đầu vang lên câu chuyện cô từng kể với mình về một quán bar với hình ảnh ly cocktail lập loè trong ánh sáng đỏ.

- Hoá ra là vậy...- Tôi thì thầm.

Bên cạnh tôi con bé vẫn đang ngủ say, nó tựa đầu vào tay vịn, hai tay khoanh lại che một phần khuôn mặt, cánh mũi nhỏ thở ra từng hơi đều đặn.

Tôi im lặng ngắm con bé ngủ một lúc, sau đó với tay qua sửa lại tư thế của nó cho ngay ngắn, chỉnh cái khăn choàng trên cổ.

Xong đâu đấy tôi âm thầm đứng dậy, cẩn thận lách mình khỏi băng ghế và đi về hướng cửa ra vào...

Tôi hiểu rằng mình có một cuộc hẹn!

_________

Dấn bước vào những con hẻm tối, tôi so vai và vùi hai bàn tay vào sâu trong túi áo khoác...

Mùi rác thải bốc lên nhè nhẹ trong không khí lạnh lẽo của buổi đêm, lẫn cùng hương thơm tỏa ra từ một loài hoa nhỏ li ti mọc loang lổ giữa các khoảng tường hai bên.

Trên đầu, như một tấm lưới cũ kỹ ngăn cách giữa bầu trời và mặt đất, những hàng dây điện vướng vào nhau giữa các trụ xi măng sứt sẹo, gần như chạm vào những cái lan can chìa ra.

Cảm tưởng như các ngôi nhà hai bên đều nghiêng về phía con hẻm và sắp sửa đổ xuống đầu tôi, chúng chỉ được giữ lại một cách tạm bợ bằng những búi dây điện mà vài chỗ đã võng xuống gần sát mặt đường.

Hình như tôi cũng từng bước trên một con hẻm thế này vào lúc nửa đêm, hôm ấy trời có trăng và ánh sáng từ đó hắt xuống những ngôi nhà tạo thành vô số cái bóng mờ nhạt.

Có một người đồng hành với tôi trên quãng đường ấy, hắn luyên thuyên những câu vô nghĩa và buồn bã giữa hơi thở nồng nặc men rượu.

Chúng tôi bước từng bước xiêu vẹo, chẳng biết vì mình đang chao đảo hay chính con đường và những ngôi nhà đã bị xô lệch.

Trong khoảnh khắc dường như chẳng có cách nào phân biệt đâu là cái đang bị bóp méo hay vốn dĩ mọi thứ đã trượt khỏi nhau ngay từ đầu.

Đến một ngã tư tôi dừng bước, chống tay vào bức tường trong khi hắn vẫn miệt mài tiến lên bằng đôi chân loạng choạng của mình.

Tôi lắng nghe hắn tiếp tục nghêu ngao những lời vô nghĩa, ngày một gào lớn hơn trong khi ngửa mặt lên trời.

Hình như hắn đã nhắm nghiền mắt lại, những nếp nhăn đùn lên khoé mắt và vầng trán dính bết vài lọn tóc thưa đầy dầu nhớp nháp.

Hắn bước qua ánh sáng từ những ngọn đèn và cả sắc màu vàng vọt của trăng để dấn vào cái bóng khổng lồ bên dưới toà cao ốc.

Dáng hình hắn bị toà nhà nuốt chửng cả tiếng gào cũng mất hút.

- Tại sao mày không đi cùng tao?

Tôi nghe giọng hắn vọng ra từ đâu đó phía trong cái bóng.

Sự nhão nhược của hơi men đã biến mất.

Hình như hắn chưa từng say và tôi cũng vậy; bất kể cả hai đã uống bao nhiêu, đã làm những gì, vẫn có một phần sâu thẳm trong tâm trí luôn tỉnh thức, cái phần vốn dĩ im lặng trong đời sống thường ngày giờ đang trỗi dậy và quẫy đạp.

- Tao phải về, trễ rồi!

- Mày về đâu?

Phải rồi, tôi về đâu nhỉ?

_________

Khi sắp tới một khúc cua, tôi quay đầu lại nhìn đoàn tàu lần nữa, từ đây sự ấm áp và cổ kính khiến nó trở nên phi thực so với những ngôi nhà tồi tàn của khu phố.

Đoàn tàu vẫn chìm trong những làn hơi nước trắng xoá, ẩn hiện như một ảo giác.

Nó đến từ phần nối dài của giấc mơ và giờ đây đang lấp lửng ở ranh giới hiện thực.

Tôi những muốn quay lại, đi lên toa tàu và ngồi xuống băng ghế quen thuộc của mình, biết đâu con bé thức giấc mà không có tôi bên cạnh, nó sẽ run rẩy khi người soát vé đến gần hỏi chuyện.

Con bé chỉ có một mình, ý nghĩ ấy khiến cơn hồi hộp và cảm giác tội lỗi trỗi dậy, thắt chặt lồng ngực tôi lại đến mức đau đớn.

Nhưng đồng thời trong tôi lại có một thôi thúc khác, mãnh liệt và ám ảnh hơn cả sự lo lắng, nó tới từ cái bảng hiệu không ngừng mời gọi trên đầu.

Siết chặt hai bàn tay, tôi chắc lưỡi dấn tiếp vào bóng tối.
 
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
QUÁN BAR


Cánh cửa quán bar dẫn xuống tầng hầm nằm sau lưng một ngôi nhà hai tầng.

Không gian bên trong nhập nhoạng tối với những ngọn nến trắng được cắm trên vài chiếc bàn vuông vức, giữa cái trần thấp tè và nặng nề một ngọn đèn chùm rẻ tiền chao đảo theo nhịp thổi của cây quạt công suất lớn nằm trong góc.

Vị khách duy nhất đang ngồi ở quầy bar, cô ngước nhìn những chai rượu đủ hình dạng nằm trên kệ.

Thở ra một hơi, tôi ngồi xuống ghế bên cạnh cô.

- Xin chào.- Tôi nói nhỏ.

- Chào anh.- Cô quay qua và nở nụ cười nhẹ nhõm.

Cô đã cắt đi mái tóc dài, giờ tóc của cô ngắn cũn cỡn với phần mái được chải lệch một bên để lộ vành tai thanh tú.

Thay thế cho cái khăn choàng cổ là chiếc mũ beret bằng da màu nâu nhạt với vài vết sờn, vành mũ kéo sụp xuống che đi một phần đôi mắt.

Hình ảnh mới mẻ của cô khiến tôi chững lại một giây, tôi ngẩn người ra đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Lúc ở trên tàu và nhìn thấy cái bảng hiệu, tâm trí tôi đã lờ mờ hy vọng một điều gì đó, nhưng rồi hy vọng ấy đã kết thúc ngay khi gặp được cô.

Không chỉ vì mái tóc hay chiếc mũ, mà còn bởi dáng vẻ thư thả, thản nhiên của cô trong quầy bar.

Nhưng tôi cũng không rõ mình đã hy vọng điều gì trên đường tới đây, cô vẫn như trước hay cô sẽ nở một nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy tôi.

- Cô đã cắt tóc...

- Anh thấy thế nào?

- Rất đẹp.

- Cắt xong tôi thấy nhẹ nhõm hơn, như trút bỏ cái gì đó.

Mái tóc cũng là một gánh nặng...

- Vậy sao?

Tôi chưa từng biết điều này.

- ...mọi gánh nặng đều như nhau.- Cô mím môi, nghiêng đầu.- Gánh nặng hằn vết trong tâm trí tất cả mọi người, nhưng nếu họ có nó quá lâu, nếu ngay từ nhỏ con người đã phải mang vác gánh nặng thì chẳng cách nào họ nhận ra được rằng nó có tồn tại.

Cho tới khi họ vứt bỏ gánh nặng ấy, như lau sạch bụi trên cửa sổ vậy.

Sau đó mọi thứ thật rõ ràng.

Tôi nhướng mày ngẫm nghĩ về điều cô nói.

- Tôi hiểu ý cô.

Ai cũng có gánh nặng... nhưng đôi khi tôi không biết bắt đầu từ đâu để trút bỏ một cái gì đó.

- Nếu anh không trút bỏ bớt đi thì sẽ không có chỗ cho những cái mới.

- Lý thuyết là vậy, thực hành lại là chuyện khác.- Tôi nhìn đôi bàn tay mình đang xếp vào nhau trên quầy.- Trước đây tôi thấy khó chịu với những câu như vậy, chúng chỉ ra vài điều đúng đắn nhưng hoàn toàn chẳng giúp ích gì cả.

- Vậy bây giờ thì sao?

- Bây giờ thì...- Tôi chậm rãi lắc đầu sau vài giây ngẫm nghĩ.- Cũng chỉ là một cuộc trò chuyện, chẳng có gì to tát cả.

Khi người ta nói, lời của họ thuộc về một thế giới lý tưởng nào đó chứ không hẳn là thực tại.

Đôi khi thế giới ấy rất giống thế giới thực nhưng nó vẫn không phải là thực, lúc nào cũng có những chi tiết khác biệt, những thứ được thêu dệt trong tâm trí con người.

Rồi tôi nhận ra mình cũng đang nói về một thế giới lý tưởng không có thực..

Tôi chép miệng chỉ vào trán.

- Thế giới ấy tồn tại trong đầu tôi và rất nhiều thế giới khác tồn tại trong đầu của mỗi người, tất cả những đối thoại ở mặt sâu xa nhất là một hình thái khác của độc thoại.

- Có lẽ người ta trò chuyện với nhau vì muốn những thế giới lý tưởng của mỗi người giao nhau...

để không cảm thấy trống trải nữa.

- Đó cũng là giả định thuộc về một thế giới lý tưởng thôi.

Chúng tôi im lặng và nhấp từng ngụm rượu nhỏ.

Tôi nhìn cánh cửa mở ra ra đằng sau quầy bar, căn phòng nhỏ với kệ bếp và một cầu thang sắt dẫn lên tầng trệt; có người đang đứng cạnh cầu thang, khuôn mặt bị che khuất bởi những thanh sắt và từ đây chẳng thể nào biết được đó là đàn ông hay đàn bà.

Trên tay người đó cầm một quyển sách, chốc chốc lại lật sang trang mới.

Tiếng radio vọng ra từ căn phòng nhỏ, những tràng lụp bụp nhiễu sóng chen vào giữa các từ ngữ ngắt quãng không thành câu.

- Tôi cảm giác anh đã điềm tĩnh hơn.

- Vậy sao?

Tôi không chắc lắm về điều đó...

- Anh còn giữ cái khăn choàng không?

- Còn, thật ra cũng không hẳn.

Tôi tặng cái khăn cho một bé gái khi gặp nó, giờ chúng tôi đi với nhau.

Cô mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi.

- Anh tặng nó cho một bé gái sao?

- Đúng vậy.

- Nghe thật tuyệt.- Giọng cô nhẹ nhàng và thanh thản.- Tôi nghĩ đó là cách sử dụng nó tốt nhất.

- Tôi chỉ làm theo bản năng... không có gì đặc biệt.

Sau khi xuống tàu cô đã làm gì?

- Du hành đây đó thôi...

Con tàu di chuyển nhanh nhưng cũng rất bất tiện, nó chỉ có một chiều.- Cô lắc lắc viên đá trong cái ly rỗng rồi duỗi lưng thẳng ra trong khi giơ hai cánh tay lên cao hết cỡ.- Mọi thứ ập đến và trôi qua khi chưa ai hiểu hết về chúng, tựa như nhảy qua vô vàn chớp tắt...

Mỗi khung hình đều nói về một cái gì đó, khi chưa kịp lật ra mặt sau đọc những dòng ghi chú thì một khung hình khác đã đến... những cuộc hẹn, những giấc ngủ trưa nặng nề dài dằng dặc, những buổi chiều tĩnh lặng khi các đám mây ngả màu chì và thời gian như ngừng trôi, những buổi tối ngồi một mình trong quán ăn và nhìn ánh đèn xe nhập nhoạng, những câu nói không đầu không cuối, vài nốt ngẫu nhiên trong một bản nhạc...

ở trên tàu chỉ có những thứ như vậy.

Còn khi rời tàu tôi có thế đến bất kỳ nơi nào mình muốn, khi một ký ức khởi lên tôi có thời gian để nghiền ngẫm và đi tới tận cùng của nó.

- Cô có nghĩ mình đang sống trong những ký ức không?

- Như vậy cũng đâu có gì bất thường đúng không?

- Đúng!

Tôi gật gù một cách trịnh trọng sau khi cân nhắc một lúc rồi uống cạn ly của mình.

Thời gian chậm chạp trôi qua, chậm tới mức nó gần như dừng lại.

Hoặc cũng có thể nói ngay từ đâu thời gian đã không tồn tại ở chốn này, ta chỉ thấy một vài dấu vết mờ nhạt của nó thông qua việc viên đá trong ly rượu tan dần, hay cánh quạt vẫn không ngừng quay.

Nhưng đó chỉ là lớp vỏ của thời gian, tựa như cái kén rỗng bị bỏ lại khi con bướm đã bay đi mất.

Ngay cả tiếng radio và bóng người bị che khuất bởi cầu thang cũng chỉ là một phần của cái kén, nó được sắp đặt một cách kỹ càng để cuộc trò chuyện có thể diễn ra.

Bên cạnh tôi cô vẫn ngồi bình thản, một tay chống cằm, đầu cúi xuống nhìn tay còn lại đang giữ hờ ly rượu.

Cô nở một nụ cười mơ hồ, ánh mắt nheo lại và dại đi.

Tôi so vai, bất giác thấy sởn gai ốc.

- Có lẽ tôi phải quay về rồi, không biết tàu sẽ chạy lúc nào...

- Tôi cũng nghĩ vậy!- Cô ngước lên, như thể vừa bừng tỉnh từ một giấc mơ.

Chúng tôi đứng dậy đối mặt nhau, không một cái ôm hay bắt tay, chỉ đơn giản là người này nhìn vào mắt người kia với sự tĩnh lặng.

Tôi muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thốt ra được câu nào ý nghĩa, cô im lặng chịu đựng khoảng lặng ngượng ngùng ấy cho đến khi lời tạm biệt được thốt ra từ miệng tôi.

- Tạm biệt!- Cô đáp lại và ngồi xuống chỗ của mình.

Tôi quay lưng và rời khỏi quán bar, một lần nữa lại một mình đi vào con hẻm.

Hình như bóng tối đã phủ dày hơn và những chụp đèn đang teo tóp lại.

Tôi vùi tay vào túi, dấn bước thật nhanh khi những cơn gió lạnh đang rít qua mang tai.

Tôi chợt nhận ra mình đã thầm hy vọng cô sẽ đi theo tiễn một đoạn và giờ đây hy vọng ấy đang cứa vào tim tôi, hoá thành một cơn đau âm ỉ.

Nghiến răng, tôi xua đi cơn đau bằng cách nghĩ tới con bé, biết đâu đoàn tàu đã khởi hành mà không có tôi.

Cú thắng gấp kia có thể chỉ là một sự cố, sau khi khắc phục xong tàu lại tiếp tục lăn bánh.

Nếu điều đó xảy ra con bé chỉ còn có một mình, quan trọng hơn nữa, tôi chỉ còn có một mình.

Nghĩ tới đây tôi rảo bước chạy.

Đoàn tàu vẫn ở nguyên vị trí cũ và cánh cửa đang mở toang.

Tôi lên tàu rồi đi về toa của mình nhưng chẳng thấy con bé đâu.

Bước dọc hành lang với những băng ghế trống, tôi gọi nó một cách ráo hoảnh, giọng tôi vang vọng khắp lối đi dài thăm thẳm mà không có lời nào đáp lại.

Cuối cùng tôi tìm thấy con bé ngồi ở toa ăn với một ly kem lớn trên bàn, đối diện nó là người soát vé đang nhìn ra cửa sổ một cách lãnh đạm.

Con bé có vẻ rất vui và dường như vừa nói gì đó với người soát vé, nó đung đưa bàn chân qua lại trên ghế.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi trong tâm trí con bé.

Nó không còn sợ người soát vé nữa mà có thể trò chuyện với ông ta.

Con bé đã hiểu và chấp nhận sự già nua, u ám; cũng như những giây phút mệt mỏi ập đến khi người soát vé có mặt, lúc tôi vắng mặt nó đã học được tất cả.

Vừa nhìn thấy tôi con bé ngay lập tức đứng bật dậy, nó chạy tới như một cơn lốc và choàng tay ôm chặt lấy tôi.

Tôi xoa đầu con bé và mỉm cười.

- Cảm ơn ông.- Tôi ngước lên nhìn người soát vé và nói với sự cảnh giác.

- Không cần phải cảm ơn...- Người soát vé chậm rãi đứng dậy, ông ta nhìn tôi rồi cúi đầu xuống nhìn con bé.

Trước khi quay đi người soát vé hờ hững nói thêm, giọng ông ta trầm nhưng âm thầm tựa một cơn gió thoảng.- Và cũng không có gì để xin lỗi...

Tôi cảm thấy phần áo ở bụng mình ươn ướt, con bé đang rấm rứt khóc.

Tôi đẩy con bé ra, quỳ một chân xuống để nhìn thẳng vào đôi mắt to đẫm nước của nó.

- Chú xin lỗi... chú xin lỗi con!

Tôi lau nước mắt cho con bé bằng những ngón tay của mình, nhưng nó cứ khóc mãi và khóc mãi...
 
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
GIẤC MƠ


Trong giấc mơ tôi nghe thấy nhịp thở đều đặn và khoan khoái của người khổng lồ...

Hắn thong thả dạo bước giữa cảnh thiên nhiên thanh mát, mở rộng lồng ngực và hít từng hơi căng đầy, nuốt trọn bầu không khí xung quanh vào trong huyết quản.

Hai cánh mũi của hắn vươn lên, chạm vào những ngôi sao đang tản mác khắp khoảng trời đêm; đôi bàn tay to lớn xoè ra, lướt trên đầu muôn tán cây trong khu rừng, khiến bầy chim giật mình tỉnh giấc và tung cánh bay xào xạc.

Lũ côn trùng trong các trảng cỏ bỗng chốc im bặt, chúng nép mình bên dưới những bông hoa dại đang nở rộ được ánh trăng tròn soi sáng; xung quanh loáng thoáng tiếng ếch nhái nhảy xuống cái hồ gần đó, khiến làn nước lập loè vô số đợt sóng loang dát bạc lấp lánh.

Người khổng lồ thâu tóm tất cả những điều ấy chỉ với một hơi thở... hết lần này đến lần khác, hắn giữ chúng cho riêng mình trong vòng vài giây, nhấm nháp tận hưởng một cách thích thú rồi thở phào trả lại.

Người khổng lồ nhâm nhi bầu không khí xung quanh, như thể đó là một loại rượu quý được chưng cất từ hàng ngàn năm trước.

Đêm nay rượu đầy ắp trong những tầng trời, nơi trăng và sao ngự trị; rượu được rót đầy trong mỗi nụ hoa và khóm lá.

Hắn đắm chìm vào hơi men, với khuôn mặt ngày càng ngẩng cao hơn, tựa cả vòm trời là một cái ly bằng pha lê và tâm trí hắn trải rộng đến vô cùng chỉ để đỡ lấy cái ly ấy.

Người khổng lồ đắm chìm trong cơn mê của hơi men và mật ngọt.

Bằng cách đó, một phần của thế giới sống trong hắn; cũng như khu rừng, trảng cỏ, mặt hồ, trăng và sao đã dung chứa và trung hoà sự to lớn của người khổng lồ.

Hắn và vạn vật tan vào nhau, như thể trước giờ tất cả vốn dĩ chỉ là một.

Người khổng lồ buông mình nằm dài lên bãi cỏ một cách thích thú, thân thể trải ra lấp đầy khoảng đất trống; hắn gối đầu lên những dãy đồi xanh tốt, trong khi tay và chân mơn trớn các thân cây cổ thụ của khu rừng.

Trong khoảnh khắc, hắn quên mất chuyến hành trình của mình, tâm trí hắn chẳng gợn lên một luồng suy nghĩ nào dù là nhỏ nhất.

Giống như dãy núi, mặt trăng hay cả những ngọn cỏ, hắn chỉ đơn giản hiện diện ở đây, với sự trong sạch tuyệt đối.

_________

Gương mặt con bé thật gần, nó đang nhìn chằm chằm chằm vào tôi.

Tôi có thể thấy rõ từng sợi lông mày của nó được xếp khít vào nhau, ngã rạp xuống tựa một trảng cỏ đang say ngủ.

Đôi mắt con bé mở to, gần như là trố lên với vẻ tò mò, đối lại môi của nó mím chặt và thoảng nét trầm tư già trước tuổi.

Nó đã chồm khỏi ghế của mình, chống hai tay lên mặt bàn và âm thầm quan sát khi tôi thiếp đi.

Chúng tôi im lặng nhìn nhau vài giây, khi cánh mũi vẫn phập phồng chậm rãi và ngôn từ hãy còn phong kín sau khuôn miệng khép hờ.

- Chào con.

- Chào chú...

Con thấy gương mặt chú rất vui vẻ.- Nó thôi nhướng mày và giờ trên gương mặt chỉ còn lại sự điềm tĩnh.

- Vì chú vừa có một giấc mơ dễ chịu.

- Giấc mơ đó thế nào?

Tôi nhổm dậy, ngồi ngay ngắn lại trên chiếc sopha ở toa ăn.

Con bé cũng trở về vị trí của mình, đối diện với tôi.

Hai tay nó chống hai bên má khiến đôi mắt nhỏ xếch lên.

- Chú mơ thấy một người khổng lồ dạo qua khu rừng vắng lúc nửa đêm...

- Ông ta đi đâu vậy?

- Chú không biết, có lẽ ông ta chỉ dạo chơi thôi, hít thở không khí trong lành và nằm ngủ trên cỏ.

Dù đang đi đâu thì người khổng lồ cũng rất thoải mái trên hành trình của mình.

- Chú không phải là người khổng lồ đó à?

Tôi lắc đầu.

- Vậy chú ở đâu trong giấc mơ của mình?

- Chú nghĩ chú chỉ đang quan sát thôi, chú không tồn tại trong đó.

Con bé khịt mũi, có lẽ nó thấy khó hiểu về việc người ta có thể chứng kiến một khung cảnh ngay cả khi họ không hề có mặt ở đó.

Nó mím môi chọc chọc que khuấy vào ly nước cam đã tan gần hết đá trong khi nhìn phần khăn trải bàn đã bị thấm ướt.

- Con muốn ở trong giấc mơ đó.- Con bé nói nhỏ.

- Nếu chú tả khung cảnh trong mơ thật kỹ cho con thì con cũng sẽ mơ về nó.

- Vậy chú có ở trong giấc mơ đó không?

- Chú không biết.- Tôi lắc đầu.- Đó lại là một chuyện khác, không ai biết những giấc mơ đến từ đâu hay sẽ đi về đâu.

Ngay cả khi chú có mặt trong giấc mơ của con thì cũng chỉ là phản chiếu từ những ký ức đã qua...

Thả bàn tay ra khỏi cái que khuấy con bé đẩy ly nước cam một bên, nó trầm ngâm nhìn xuống mặt bàn vài giây rồi bắt đầu nói nhỏ.

- Hôm qua con mơ thấy mình đi công viên... không biết chỉ là mơ hay là chuyện từng xảy ra.

- Công viên sao?

Chỗ đó thế nào?

Con bé liếc mắt nhìn tôi.

- Đó là một buổi sáng nắng ấm, con cảm giác nắng phủ lên người mình... nắng làm con thấy ngứa.- Nói tới đây nó bắt đầu gãi tay, gãi lưng như thể mình đang ngứa thật.- ...giống như bị cả một bầy kiến cắn vào lưng vậy, rất khó chịu.

Nhưng con không có sức lực để gãi, con mặc kệ cơn ngứa và bước tiếp.

Con vừa khóc vừa gọi cha...

Có rất nhiều người lớn xung quanh nhưng không ai để ý tới con.

Họ đang bận nói chuyện hay làm gì đó...

Con không thể thấy rõ được gương mặt họ vì nước mắt làm mọi thứ nhoè đi, cũng không biết họ đang mặc cái gì trên người hay hình dáng ra sao.

Trong mắt con lúc đó thế giới chỉ toàn là nước mắt.

Rồi có một người đi lại gần, người đó ngồi xuống, lau nước mắt và hỏi cha con nhìn ra sao?

Nhưng con không nhớ được gương mặt cha mình thế nào, cả trong mơ lẫn bây giờ.

Nói tới đây con bé im lặng, nó quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi đứng dậy và ra khỏi toa ăn.

Tôi theo sau nó, cố tình tạo khoảng cách vừa đủ, không quá xa cũng không quá gần.

Hình như con bé vẫn còn nghĩ về chuyện tôi bỏ nó đi vào ba đêm hôm trước, giấc mơ của nó phản ánh điều đó, nỗi sợ hãi khi bị bỏ lại.

Lẽ ra tôi phải nhớ là con bé nhạy cảm với những sự việc như vậy từ lời kể của nó lúc ở bờ biển.

Tôi muốn giải thích với nó nhưng lại thấy mình chẳng có lý lẽ gì để nói.

Chỉ đơn giản là tôi đã gạt con bé qua một bên rồi đi tới cuộc hẹn với người khác.

Việc tôi gặp ai chẳng hề quan trọng, tôi nên ở lại với nó mới phải; bất kỳ ai cũng phải đến đây để gặp tôi chứ không phải ngược lại, bởi vì tôi không thể rời xa con bé được.

Nhưng tôi đã bỏ đi, vậy nên chẳng có gì để thanh minh cả.

- Con đang đi đâu vậy?

- Con muốn tới thư viện, quyển sách hôm trước vẫn chưa đọc xong... chú đừng đi theo con, con muốn ở một mình!- Giọng nó lạnh lùng.

Tôi thẫn thờ dừng bước, bên ngoài nắng chiều đang phủ xuống mặt đất cằn cỗi và nứt nẻ, trải dài cái bóng của vài cây xương rồng to lớn cùng các bụi rậm đầy gai nhọn.

Dường như đoàn tàu càng đi xa, quang cảnh lại càng đơn điệu và ảm đạm.

Ngay cả Vầng Dương cũng hạ mình, nấp sau một đám mây khổng lồ nhưng nhẹ tênh tựa làn khói đang lờ đờ bay lên, từ đó ánh sáng tỏa ra dìu dịu pha chút sắc cam của những đụn cát.

Ở góc xa một ngôi sao đã le lói, nó nhấp nháy ngay bên cạnh cột đá có hình dạng như một người đàn ông đứng tư lự, đút tay vào túi.

Rồi tôi chợt nhớ ra...

ông ta luôn xuất hiện trong tư thế ấy, tựa lưng vào cột đèn ở ngã tư, đôi mắt trầm lặng hướng lên bầu trời đằng sau các nóc nhà chen chúc.

Suốt một khoảng thời gian dài, tôi bắt gặp người đàn ông ấy mỗi buổi chiều trên đường đi học về; lúc nào cũng mặc một bộ đồ giống nhau, áo gió màu xám kéo khoá che kín cổ, quần jeans xanh cùng một đôi giày thể thao cũ nát.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, tôi đã có cảm giác rằng ông ta đang chờ đợi điều gì đó...

Người đàn ông ấy dường như chẳng bận tâm đến gì khác ngoài thứ mình đang chờ đợi, ông ta không thuộc về bất cứ đâu, càng không thể hoà lẫn vào cảnh vật mà như một cái phao nổi lềnh bềnh giữa đại dương rộng lớn, ương ngạnh trôi dạt qua lại giữa các cơn sóng.

Hoặc giả ông ta chỉ đang giết thời gian và vốn dĩ tôi là một kẻ chết đuối nên thấy mọi sự vật, hiện tượng đều là một cái phao dành cho mình.

Nhiều năm sau tôi đã cười thầm hồi tưởng ấy như vậy mỗi khi nó bất chợt hiện lên trong tâm trí, rồi nhiều năm sau nữa tôi lại thấy đồng cảm với bản thân mình thời còn niên thiếu.

Cứ qua mỗi đoạn đời ký ức lại bị bóp méo và vặn vẹo một chút, cho đến khi nó chỉ còn là một chấm sáng mờ nhạt mất hết hình thù.

Sau đó chẳng còn chút ánh sáng nào nữa, ánh sáng và bóng tối đã hoà lại với nhau thành một dãy xam xám với những hạt bụi đang lờ đờ trôi giữa thinh không.

Thỉnh thoảng tôi muốn dừng lại đợi cùng ông ta, dù chẳng biết là đợi cái gì hay khi nó đến mọi việc sẽ ra sao.

Gương mặt ông ta tôi đã quên từ lâu, ngay cả hình dáng cơ thể cũng không còn trong trí nhớ.

Ông ta già hay trẻ, cao hay thấp, mập hay ốm?

...thành phố luôn ồn ã vào mỗi buổi chiều, mùi khói bụi cuộn vào sống mũi theo từng hơi thở, rất nhiều thanh âm trỗi dậy rồi lại tắt ngấm; một cái nền trải rộng mênh mông không điểm kết thúc, lúc nào nó cũng như đang muốn nói điều gì đó nhưng chẳng bao giờ thốt ra được lời cuối cùng.

Người đàn ông ấy cũng là một chi tiết trong cái nền vô tận kia, một ký tự đôi khi tôi bỏ qua, lúc khác lại giải mã sai, để tiếp tục luẩn quẩn trong mê cung của những ý nghĩ và hồi tưởng, mà cũng có thể ngay từ đầu đã chẳng có gì để giải mã...

Một ngày kia người đàn ông ấy biến mất khỏi ngã tư quen thuộc và rồi tôi cũng chẳng còn đi trên con đường đó nữa... tiếp theo tôi thấy mình đứng giữa toa tàu trống trải, chẳng biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua nhưng giờ đã là tối muộn.

Những ngọn đèn trong toa đã được bật và bên ngoài các ô cửa sổ bức rèm đen tuyền đang che phủ vạn vật.

Rảo bước về phía trước, tôi đi mãi nhưng chẳng thấy thư viện lẫn con bé đâu.

Các toa tàu giống hệt nhau cứ nối tiếp với những băng ghế trống im lìm tạo thành một con đường không hồi kết.

- Anh đang tìm gì sao?

Người soát vé hỏi.

Ông ta bước vào toa tàu, cúi đầu xuống để lách qua cánh cửa rồi đứng im lặng trước mặt tôi chờ đợi câu trả lời.

Tôi nhìn người soát vé, môi mấp máy và do dự một lúc mới thốt được thành tiếng.

- Tôi tìm thư viện... mà không phải, tôi tìm đứa bé đi cùng với mình, hình như nó đang ở trong thư viện...- Tôi nói nhanh, chẳng hiểu sao lại cảm thấy như mình là đứa trẻ vừa mới bị người lớn bắt quả tang.

- Thư viện?- Người soát vé lập lại bằng chất giọng trầm và thong thả của mình.- Quả là trên tàu có một thư viện, từ lâu lắm rồi...

- Vậy nó ở đâu?

Ông ta không trả lời câu hỏi mà thong thả bước qua tôi, rồi dừng lại trước ô cửa sổ tối đen và nhìn ra khoảng hư không bất tận bên ngoài.

- Thư viện cũng giống như tách ca-cao nóng.

Anh không thể nếm được hương vị của nó khi không nhớ về nó... khi anh nhớ về thư viện thì nó sẽ ở ngay trước mắt.

Dừng lại một chút, người soát vé cởi mũ ra để lộ mái tóc màu xám bạc.

Nó xơ xác tựa bộ rễ của một cái cây đã chết, rối bù và cứng đờ, rũ xuống gần như che kín đôi mắt và phủ quanh cái cổ gầy trơ xương.

Ngay cả khi đã cởi mũ người soát vé vẫn trông giống một con bù nhìn khổng lồ, với tứ chi khẳng khiu và bị kéo dài quá mức.

- Không ai có thể chạm đến cái mà mình không nhớ tới... luôn luôn là vậy, mùi hương của một cánh hoa hay cả khu vườn rực rỡ.- Người soát vé chậm rãi phủi những vết bẩn dính trên mũ và đội lại lên đầu.- ...sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi không một dấu vết nào được in hằn trong ký ức.

- Nhưng lần trước tôi đã tới thư viện rồi!- Tôi cãi lại.

- Vậy sao?- Người soát vé chắp hai bàn tay lại và đặt chúng trước bụng.- Chỉ là nó vô tình hiện ra trước mắt anh mà thôi.

- Không phải...

Nói được tới giữa chừng thì tôi im bặt.

Người soát vé nói đúng, tôi không hề tìm ra thư viện; người tìm ra là con bé, chỉ có nó mới đọc được những quyển sách trên kệ.

Phát hiện ấy khiến tôi đờ người ra, thân thể đông cứng lại.

Tôi đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác và giờ con bé đã ở phía bên kia của một cánh cửa mà tôi không thể tiếp cận.

Người soát vé thở dài một hơi não nuột, âm thanh ông ta phát ra tựa như tiếng gió nhẹ lay động một cánh cửa gỗ cũ kỹ trong ngôi nhà hoang, khiến bản lề của nó rên siết lên từng cơn khẽ khàng.

- Con người luôn ghi nhớ những điều quan trọng, một phần suy nghĩ của họ lúc nào cũng hướng về chúng.

Vì chỉ cần một khoảnh khắc quay đi, tất thảy sẽ không còn như trước.

Một vài điều sẽ được tìm lại, vài điều khác vĩnh viễn biến mất... nhưng ngay cả thứ được tìm lại cũng đổi thay, hệt như cách mà mỗi ngày không bao giờ lặp lại chính nó.

Tôi mím môi nhìn chằm chằm dáng vẻ lãnh đạm của người soát vé, cảm giác mệt mỏi và bất lực tựa một tấm màn bằng sắt phủ xuống tâm trí, đè nén rồi bóp nghẹt cho tới khi nó vỡ vụn ra thành vô số mảnh run rẩy và đau đớn.

Nhắm mắt lại, tôi cố gắng hình dung gương mặt con bé, nó đang áp mặt vào ô cửa kính với nụ cười rạng rỡ hệt như những bông hoa nở rộ trên cánh đồng, nó đưa đôi mắt trầm tư và già trước tuổi ra ngoài khơi, nơi những sóng bắt đầu chồm lên để đổ ập vào bờ tung bọt trắng xóa.

Tôi muốn ở bên con bé trong mỗi khoảnh khắc như vậy, mỗi tiếng thì thầm xa xăm và mỗi hơi thở nhẹ nhõm.

- Tôi sẽ đi tìm con bé!- Mở mắt ra, tôi nói với người soát vé từng tiếng một, chậm rãi và rõ ràng.

Người soát vé im lặng vài giây, rồi ông ta chậm chạp chìa hai cánh tay khổng lồ của mình ra, hướng chúng về phía cánh cửa sau lưng tôi.

- Chẳng ai ngăn cản anh làm điều đó cả!

Tôi quay đi và bắt đầu bước, giọng người soát vé văng vẳng phía sau, ngâm nga chậm rãi như một bài kinh tụng.

- Chẳng ai ngăn gã thuỷ thủ ra khơi, chẳng ai ngăn tên lữ khách băng qua sa mạc...

Cứ thế tôi bước mãi qua những toa tàu không bóng người, chẳng biết phải đi đâu hay tìm con bé như thế nào; cho đến khi đôi chân mỏi rã rời và tất cả suy tư, lo lắng quyện chặt lại thành cơn kiệt sức, tôi gục xuống một băng ghế trống, nhắm nghiền mắt lắng nghe từng hơi thở của mình ào ạt ra vào trong lồng ngực.

Hình như tôi đã thiếp đi một lúc, giấc ngủ ấy cũng sâu thẳm và lặng im không kém gì giấc ngủ của người khổng lồ lúc nằm dài trên bãi cỏ...
 
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
KHOẢNH KHẮC


Có những đêm tôi giật mình thức giấc, khi bên kia khung cửa sổ chẳng có gì khác ngoài bóng tối.

Nỗi sợ sệt pha lẫn bức bối kéo tôi đứng dậy, lang thang hết toa tàu này đến toa tàu khác, lướt mắt qua những dãy ghế trống im lìm.

Một lần nữa tôi lại đi tìm thư viện, có lẽ con bé vẫn đang ngồi đọc sách ở đó, với đôi mắt lim dim chăm chú, một ngọn đèn vàng vọt từ trần tàu soi sáng thân hình bất động của nó; con bé tựa một pho tượng được đặt bên cửa sổ, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài và dường như đã lãng quên tất cả để đắm chìm vào những dòng chữ.

Hoặc nó đang tìm tôi, hệt như đã đi tìm cha mẹ mình trong cái công viên xa lạ vào một buổi sáng cuối tuần, nước mắt giàn dụa đến nỗi không nhìn thấy gì phía trước.

Tôi không rõ viễn cảnh nào đau đớn hơn, việc nó vẫn đang đi tìm tôi nhưng không gặp hay tôi đã biến mất khỏi tâm trí nó từ lâu...

Nhưng sâu thẳm bên trong tôi biết mình chỉ đang lang thang vô định, cất bước về phía trước bởi không chịu nổi ý nghĩ sẽ ngồi một mình suốt cả đêm, lắng nghe những âm thanh đều đặn của vô số bánh xe lăn trên đường ray, những dằn xóc nhịp nhàng được báo trước.

Con bé đã đến được nơi chốn của mình, cô gái cũng tới được nơi cần tới; tất cả đã dừng lại trên chuyến hành trình này, chỉ có tôi là vẫn tiếp tục.

Tôi cần phải di chuyển dù không tới bất kỳ đâu, tựa cơ thể cần duy trì nhịp thở để tiếp tục tồn tại.

Những ý nghĩ đang tan biến, trượt dần khỏi tâm trí; chúng là cát bụi bám trên một bờ đá trơn nhẵn, bị dòng chảy của thời gian cuốn đi, xô đẩy vào con nước đục ngầu ngày càng chảy mạnh.

Có lẽ phía trước là một ngọn thác, sắp tới rồi...

Cuối cùng khi đã kiệt sức tôi đành dừng lại tại toa ăn.

Ở đó trên chiếc bàn giữa căn phòng một ly rượu luôn chờ sẵn, tôi ngồi xuống cái ghế dành cho mình, với tay chộp lấy chiếc ly và nhấp từng ngụm nhỏ.

Rượu chẳng bao giờ đầy tràn nhưng cũng chẳng bao giờ cạn sạch, lúc nào cũng đủ cho vài ba ngụm; tôi để cho thứ chất lỏng với vị cay nồng nhợt nhạt trôi tuột qua cổ họng mình, hương thơm của nó vừa đượm lên sống mũi đã tan hết và dư vị để lại biến mất sau một cú nuốt nước bọt.

Chẳng biết tới lần nhấp thứ mấy thì tôi thiếp đi trong một cơn lâng lâng nông choèn, chẳng đủ để kéo những phần sâu thẳm của tâm trí vào giấc ngủ.

_______

...người đàn ông đội mũ dạ đứng ở ngưỡng cửa mở toang, những tia nắng chiếu rọi sau lưng ông ta, xuyên qua căn phòng nhỏ ngổn ngang đồ đạc.

Chẳng biết lúc đó là sáng sớm hay chiều tà, chỉ thấy lãng đãng phía sau khung cửa sổ đằng xa vài cụm mây nhỏ chết chìm giữa sắc vàng ảo não.

Bởi quay lưng về phía ánh sáng nhìn ông ta tựa một tấm bìa các - tông hình người được dựng đứng dựa vào bức tường, gần như phẳng lỳ và trơn nhẵn không có chiều sâu.

Khi tôi đến gần người đàn ông đang dùng hai ngón tay vuốt bộ ria mép của mình, khuôn mặt ông ta chìm trong bóng tối, còn những đường viền của thân thể được tô đậm hơn bởi ánh nắng.

Người đàn ông mặc một cái áo khoác dày và nặng nề, tà áo dài xuống quá đầu gối, điểm cuối của chiếc quần tây màu xám là đôi bốt nặng nề dính đầy bùn đất đã khô cứng lại.

- Tôi đang chờ cậu!- Ông ta lên tiếng, vẫn với chất giọng trầm và sang sảng trước đây.

- Ông chờ tôi?

Nhưng để làm gì?- Tôi dừng bước trước mặt ông ta.

- Chẳng phải ta có hẹn với nhau sao?

Tôi lắc đầu.

- Tôi không nhớ là mình có hẹn với ông.

Người đàn ông tiến về phía trước một bước, ông ta đứng tránh khỏi những tia nắng đỏ quạch và mặc kệ chúng trải lên sàn nhà làm lộ ra vô số vết xước nhỏ khắp nền gạch men xám không hiểu sau lại nhìn giống như một cái miệng đang mếu máo.

Tôi chợt nghĩ mình đã thấy những viên gạch với các vết xước như thế này ở đâu rồi và cái miệng mếu máo kia đang nói gì đó, một điều quan trọng mà tôi đã đã quên mất.

- Nếu chúng ta không có hẹn tại sao cậu lại tới đây?- Người đàn ông nhún vai.

Đôi mắt ông ta mở to và toả ra thứ ánh sáng bình thản bên dưới cặp lông mày rậm đã bạc màu.

Gương mặt người đàn ông chi chít những nếp nhăn nhỏ, hằn sâu như thể ai đó đã lấy một cây kim vạch lên lớp đất sét vô số đường gãy gọn; những nếp nhăn không khiến người đàn ông trở nên già nua hay mệt mỏi, trái lại chúng còn mài sắc lại các đường nét đã bị thời gian làm cho mờ nhạt.

Sau vài giây im lặng để tôi chiêm nghiệm về câu nói của mình, người đàn ông nháy mắt một cách tinh nghịch rồi dùng bàn tay nặng trịch vỗ bồm bộp lên vai tôi.

- Đi thôi!

Chúng tôi bước trong hành lang vắng lặng với những cánh cửa đóng kín ở hai bên, không một âm thanh nào vang lên ngoài tiếng gót giày nện xuống sàn nhà.

Tôi ngước nhìn những ngọn đèn nhỏ trên trần, chúng kết lại thành một con đường của ánh sáng trải mãi về phía trước; nhưng đó không phải thứ ánh sáng đến từ Mặt Trời, những tia nắng mang lại hơi ấm và sức sống; các ngọn đèn chỉ lập loè sắc trắng - xanh lờ nhờ, vừa đủ rọi xuống hai bức tường và các cánh cửa.

Đi dưới thứ ánh sáng ấy tôi cảm tưởng mình trở nên nhợt nhạt và yếu ớt, như thể sinh lực bị rút cạn và đầu óc cũng dần bị thui chột, những ngọn đèn biến tôi trở thành cái bóng mờ vô định trên hành trình không hồi kết.

Tôi bỗng thấy thèm căn phòng mà cả hai vừa bỏ lại, thèm thứ ánh sáng đỏ quạch xuyên qua ô cửa kính, thèm cả vết xước trên những viên gạch xám, một cái miệng mếu máo run rẩy...

Tôi muốn nằm lên chiếc giường bừa bộn ấy, quay mặt về phía bầu trời rực rỡ, dù đó là khoảnh khắc đầu tiên hay cuối cùng của một ngày, dù bất kể điều gì đang chờ đợi ở phía trước.

Tôi vừa bước vừa quay lại nhìn phía sau, chẳng thấy căn phòng ban đầu ở đâu nữa; phải chăng cánh cửa đã khép lại, hay chúng tôi đã đi quá xa?

Nghĩ tới đây đôi chân tôi dừng bước, đúng hơn nó không thể tiến lên được nữa; ý chí tiếp tục đã biến mất, nhục thể và tâm trí tôi sẽ mãi mãi ở lại chốn này, trong hành lang vô tận với những cánh cửa đóng chặt.

- Giả dụ hành lang này trải dài vô tận...- Người đàn ông lên tiếng, ông ta cũng dừng lại và ngoái đầu nhìn tôi.- Và sau mỗi cánh cửa là một khoảnh khắc trong đời cậu thì cậu sẽ mở cánh cửa nào?

Tôi nhìn gương mặt trầm tĩnh của người đàn ông rồi lại nhìn những cánh cửa hai bên.

Trong đầu tôi chẳng hiện lên bất cứ khoảnh khắc nào cả, cứ như cuộc đời trước kia của tôi đã bị xoá sạch hoặc nó chưa bao giờ thực sự tồn tại.

Tôi cảm giác bản thể của mình là một cái bình bị thủng đáy, bất kể cuộc đời có nỗ lực rót gì vào trong nó thì rồi tất cả cũng sẽ chảy ra ngoài, trả lại một khoảng không trống rỗng bám đầy rêu và bụi bặm.

- Tôi không biết, tôi không nghĩ ra được khoảnh khắc nào cả.

- Thực tế thì chúng ta không chọn được bất kỳ khoảnh khắc nào trong đời mình...

Người đàn ông thở dài một hơi với vẻ mệt mỏi rồi quay qua nhìn cánh cửa ở phía bên phải.

- Những khoảnh khắc chọn chúng ta, rồi từ đó tạc nên hình hài của bản ngã.

Ông ta với tay vặn nắm đấm cửa và đẩy nhẹ, ánh nắng ấm áp từ phía bên kia tràn vào và rọi lên bức tường đối diện.

Trong phút chốc gương mặt người đàn ông giãn ra đầy mãn nguyện khi được soi chiếu trong thứ ánh sáng ấy, nhưng rồi nó nhanh chóng phai nhạt để lại vẻ trầm tư thăm thẳm.

- Nào, lại đây nhìn thử xem!

Tôi bước tới và ghé mắt nhìn qua cánh cửa, bên kia là cánh đồng rộng lớn với những ngọn cỏ cao lung lay trong gió, chúng tắm mình trong ánh sáng vàng vọt của vầng Mặt Trời ở đằng xa, nấp giữa các áng mây trắng to lớn đang xếp thành một hàng vắt ngang dãy trời xanh biếc nhưng đã dần loang sắc xám.

Ở giữa cánh đồng có một khoảng cỏ thưa, từ đó một thân cây vươn lên, xòe tán lá xanh trùm xuống mặt đất bên dưới và đổ dài cái bóng nhợt nhạt của mình lên vài ngọn cỏ buông mình rũ rượi.

Người đàn ông nghiêng đầu ngắm nhìn cái cây và cánh đồng.

- Sau khi nhảy khỏi tàu tôi cứ chạy mãi, chạy mãi... bùn lầy ngập tới đầu gối và mỗi lúc một khó tiến lên hơn.- Ông ta thì thầm.- Thế rồi cái cây hiện ra ngay trước mắt, nó thật vững chãi và to lớn khi so với đám cỏ dại, cứ như một ngọn hải đăng trồi lên giữa đại dương đầy những đợt sóng không ngừng xô đẩy.

Một ngọn hải đăng không bao giờ suy suyển bất kể có điều gì xảy ra, thứ thường hằng giữa sự bất định và dịch chuyển của vạn vật.

Theo bản năng tôi chạy về phía đó, vụng về lúng túng tới mức đập mặt xuống bùn vài lần.

Mọi thứ tối sầm lại khi thứ nước lạnh toát, ngai ngái mùi tanh của đầm lầy tràn vào cổ họng và lỗ mũi tôi.

Nhưng tâm trí thúc giục tôi đứng dậy và chạy tiếp...

Nói tới đây người đàn ông giờ tay lên, như muốn kéo cái cây lại gần mình.

- Rồi tôi cũng tới được cái cây, với bộ quần áo nặng trịch thấm đầy nước, cơ thể run lên bần bật vì lạnh... tôi bò tới thân cây để lại những vệt bùn đen ngòm phía sau.

Tựa lưng vào đó, tôi thở ra một hơi và ngước lên nhìn bầu trời vô tận.

Tôi tắm trong ánh nắng soi qua những áng mây và tán lá, há hốc mồm như muốn nuốt sự ấm áp vào miệng, để nó mãi mãi sống trong mình; tôi giang tay như muốn ôm trọn cả bầu trời vào khoảnh khắc ấy, như muốn hoà làm một với nó.- Đôi vai của người đàn ông run lên, trong khi giọng nói ngày một nhỏ dần và nhanh hơn.- ...đó là cội rễ của cuộc sống, mạch nguồn đầu tiên, nơi dòng chảy bắt đầu và từ đó vạn vật trong vũ trụ được sinh ra.

Cả đời tôi dường như là để chuẩn bị cho khoảnh khắc đó, khi vũ trụ cúi xuống và tiết lộ cho tôi biết về sự bất tử của mình, không phải là bất tử trong dòng thời gian mà là bất tử trong từng chớp tắt của thời gian.

Tôi thấy mình cũng bất tử cùng với vũ trụ trong chớp tắt này, chẳng còn gì quan trọng nữa, ngay cả cơn lạnh và cái đói hay tiếng lên đạn của những cây súng...

Nói tới đây người đàn ông im lặng, ông ta gục đầu xuống và hắng giọng một cái.

Khi người đàn ông ngước lên nhìn tôi, toàn bộ vẻ già nua, mệt mỏi của ông ta hiện ra trên gương mặt với lớp da chảy xệ và đôi mắt mờ đục gần như trắng dã, như thể ông ta đã trải qua năm mươi năm chỉ trong một khoảnh khắc.

-

Sau này bất kể tôi có làm gì, bất kể chuyện gì xảy ra tôi vẫn không thể vượt qua khoảnh khắc này.

Khi tôi nhảy khỏi tàu và tìm thấy cái cây giữa cánh đồng...

Tôi phải sống với linh hồn bị choáng đầy bởi sự bất tử, kéo lê sự bất tử ấy đi khắp mọi nơi như một kẻ kéo lê cái cùm quá lớn sau lưng.

Tận sâu bên trong tôi chẳng còn cảm thấy gì nữa, ngay cả khi tôi bị bắt và bỏ tù vì chạy trốn, ngay cả khi những người thân lần lượt ra đi, ngay cả khi...- Người đàn ông chậm rãi lắc đầu.- ...lẽ ra họ phải bắn tôi ngay khoảnh khắc này, nhưng những khẩu súng chỉ lên đạn mà chẳng bao giờ bóp cò...

- Vậy là giờ ông sẽ đi tới chỗ cái cây phải không?- Tôi hỏi.

Ông ta mỉm cười yếu ớt rồi lại nhìn về phía cái cây.

- Giá mà lúc đó tôi có một khẩu súng trong tay, tôi đã nghĩ vậy vô số lần!- Ông ta thì thầm.- ... tôi muốn bắn vào sự bất tử, để ôm lấy nó một cách trọn vẹn...

Nói rồi người đàn ông khẽ giơ hai tay ra, ông ta tiến bước về phía trước và đi qua ngưỡng cửa.

Đôi chân ông ta lún sâu vào lớp bùn đục ngầu dâng tới tận đầu gối, người đàn ông đứng im một lúc, đầu ngẩng cao nhìn khoảng trời xanh vô tận phía trên.

Rồi ông ta bắt đầu cất bước, lê chân khó nhọc qua đầm lầy trong khi đôi tay gạt những ngọn cỏ qua hai bên.

Với mỗi bước chân người đàn ông như trẻ lại, thân thể dần vững chãi hơn và các bắp thịt cũng trở nên rắn chắc; chiếc áo dạ biến mất cùng với lớp áo khoác phía trong, người đàn ông giờ trở thành một thanh niên trẻ mặc áo sơmi xanh lá bằng vải thô đã nhàu nát.

Những vạt cỏ sau lưng khép lại khi ông ta đi qua, cứ như bức rèm thưa dần che kín thân hình ngày một nhỏ bé.

- Ông còn nhớ lời cầu nguyện khi chờ những viên pháo rơi xuống không?- Tôi hỏi với theo.

Không có tiếng đáp lại, chẳng thể nào biết được là ông ta không nghe thấy câu hỏi của tôi hay đã quên mất những lời cầu nguyện...

Khi tôi tỉnh giấc lần nữa trời đã rạng sáng, đối diện ly rượu của tôi là một cái ly rỗng, những vạt nắng vàng ươm từ bên ngoài cửa sổ rọi vào chiếc ly ấy, rót cho nó vô số hạt bụi li ti xoáy tròn dần bốc lên cao và tan loãng vào hư không.

Tôi ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào cái ly cùng một phần tấm khăn trải bàn đỏ nơi dòng nắng đi qua và chảy tràn xuống sàn tàu.

Tôi trầm ngâm nghĩ về việc nếu mình mở một trong những cánh cửa trên hành lang, chẳng biết phía bên kia sẽ là khoảnh khắc nào... và rồi hình ảnh căn phòng không cửa sổ hiện lên trong tâm trí, với cái màn hình tivi là nguồn ánh sáng duy nhất.

Tôi rùng mình với tay chộp lấy ly rượu và dốc cạn.
 
Đoàn Tàu Đi Đến Vô Cùng
GA CUỐI


Mấy ngày nay tôi có cảm giác đại dương đang ẩn mình phía sau những dãy đồi chập chùng ôm lấy đường ray uốn lượn, vậy là một lần nữa trên chuyến hành trình này, đoàn tàu lại hướng về những bờ biển.

Vào các buổi sớm khi từng cơn gió lạnh thổi tới từ phía Mặt Trời vừa mọc lên, tôi ngửi thấy hơi muối mằn mặn trong không khí.

Tới khoảng giữa trưa, gió ào ạt kéo từng đợt mây trắng vào sâu bên trong xuyên qua những kẽ hở của bức tường thành trùng điệp được kết bằng cay cối, rồi chúng tan loãng thành muôn làn hơi nước mỏng manh và cuối cùng bị nuốt chửng bởi bầu trời xanh thẫm.

Phần lớn thời gian trong ngày tôi ngồi ở toa ăn, với ly rượu lúc nào cũng vơi đi một nửa, dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đầu óc tôi lơ mơ xoay vần quanh suy tưởng và hồi ức liên tục hiện lên rồi biến mất.

Đôi khi tôi thấy mình hoá thân thành đầu máy của đoàn tàu, cứ chạy mải miết trên chuyến hành trình tất định.

Tôi có thể chạy nhanh hay chậm tuỳ thích, hoặc dừng lại bất kỳ đâu nhưng chuyến hành trình vẫn luôn ở đó; đường ray trải dài về phía trước, như thể chạm đến điểm tận cùng của đường chân trời, nơi ánh sáng và bóng tối giao nhau, khi không gian cùng thời gian đều kết thúc.

Vài lúc tôi thấy viễn cảnh ấy thật đáng sợ, nhưng không hiểu sao đôi khi nó cũng rất đỗi yên bình, tôi mường tượng kết thúc như một giấc ngủ dài không mộng mị và sau đó chẳng còn gì nữa, mọi vì sao đã nhắm mắt và vũ trụ là tấm chăn đen tuyền phủ xuống.

Tôi thấy những người mình đã từng gặp trên đoàn tàu này đang ở nơi chốn của riêng họ, trong góc khuất của các câu chuyện họ từng kể.

Tôi thấy con bé ngồi ở bờ biển vắng lặng, dõi mắt nhìn những đám mây bão đang quật sét xuống mặt nước.

Tôi thấy người đàn ông trung niên ẩn nấp giữa cánh đồng lau sậy, với những họng súng đang lách cách lên đạn.

Tôi thấy cô ngồi ở trạm chờ giữa sân ga đông đúc, nghiêng đầu nhìn những người xa lạ lũ lượt qua lại và lên xuống.

Rồi hồi tưởng của tôi vượt ra khỏi đoàn tàu và chuyến hành trình, chạm đến quãng đời trước kia; vô số nhấp nháy mơ hồ của những căn phòng, con đường, các hành lang và muôn vàn góc tối.

Chúng hiện ra một cách lộn xộn, với những cuộc trò chuyện trần trụi, bị tước đoạt khỏi bối cảnh hay các bối cảnh cô động bị lột phăng khỏi không gian mà nó hiện hữu.

Hình như tôi đang lần ngược lại chuyến hành trình đã qua, để rồi mất dấu chính bản thân mình lúc nào không biết...

Khi chiều muộn một sân ga cũ nát hiện ra, với các bức tường và cột trụ xiêu đổ, bị cát bụi vùi lấp rồi nhuộm màu xám xịt.

Tôi ngắm nghía mái vòm thủng lỗ chỗ của nó, những tia nắng ám khói rọi xuống đống đổ nát trên mặt đất.

Tàu không dừng lại mà tiếp tục tiến lên, băng qua tàn tích của một thành phố với các móng nhà còn sót lại.

Tôi chợt nghĩ đó là ký ức về nơi mình từng sống vào quãng đời trước kia, hay đúng hơn là dư ảnh của nó trong tâm trí tôi sau khi đã bị thời gian bào mòn.

Có lẽ tôi đã từng sống tại một trong những ngôi nhà ở đây, đã từng đi qua các con đường này; ngủ trong những căn phòng đã biến mất và ngồi trên các băng ghế đá đã không còn.

- Có lẽ phía trước chẳng còn sân ga nào nữa...- Bất giác tôi thì thầm.

Ngay khi vừa thốt ra câu nói ấy tôi lập tức hiểu rằng đó chính là sự thật... mọi sân ga đều đã ở sau lưng, từ đây đoàn tàu sẽ không dừng lại nữa; những cơ hội đã biến mất và nếu có niềm nuối tiếc nào xuất hiện thì chúng cũng đã muộn màng.

Tôi mím chặt môi, nghiêng đầu nhìn những tia nắng cuối cùng rọi xuyên qua đống tàn tích xiêu vẹo.

Vầng Dương nhạt dần và sắp sửa lẩn vào những rặng núi ngày càng mờ ảo; sắc xanh trong của bầu trời giờ sẫm lại, gần như xám ngoét ở các góc xa xôi nơi ánh sáng đã không thể chạm tới.

Giờ này có lẽ những người đi dọc đường ray đã bắt đầu nhóm lửa, họ quây quần quanh những đốm sáng nhỏ nhoi, chẳng biết nói gì mà cũng chẳng thể nhìn vào mắt nhau; có lẽ họ sẽ thức trắng đêm, uể oải thảy từng que củi vào ngọn lửa, cho đến khi tất cả biến thành tàn tro và ánh sáng ban ngày quay trở lại.

Và cứ thế, hết lớp người này đến lớp người khác cho đến tận cùng của thời gian...

Thở ra một hơi, tôi nâng ly rượu lên và nhấp một ngụm, vị cay nồng chỉ thoảng qua sống mũi.

Ngay cả rượu cũng chẳng có hương vị gì!

Tôi nhăn mặt siết chặt cái ly trong tay.

- Ông đã đứng đó từ bao giờ?- Tôi hỏi trong khi cúi gằm mặt xuống nhìn số rượu còn lại.

- Anh ở đây từ bao giờ?

Người soát vé lên tiếng, lúc nào cũng bình thản và nhẩn nha một cách cố tình.

Tôi quay lại và thấy ông ta đang đứng ở ngưỡng cửa, hai tay chắp sau lưng.

- Hình như ông chưa bao giờ trả lời câu hỏi của tôi thì phải.

- Câu hỏi của anh...- Người soát vé mím chặt đôi môi khô cằn, lồng ngực hơi ưỡn ra phía sau cái áo khoác cũ kỹ, dường như ông ta đang ngẫm nghĩ xem tôi từng hỏi cái gì.- Về điều gì?

- Con tàu, chuyến hành trình, ga cuối...- Tôi nhướng mày và khẽ lắc đầu, mắt vẫn không rời khỏi ly rượu trên tay.- Về tất cả.

- Tại sao anh lại muốn biết những điều đó?

Bỏ lại những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn trong lòng phế tích, đoàn tàu hướng tới những rặng núi ở phía chân trời, nơi đại dương đang rì rào êm dịu.

- Để vơi đi nỗi sợ về những thứ ở phía trước.- Tôi trả lời sau một lúc trầm ngâm.

- Hoặc xác nhận nỗi sợ đó!

- Có lẽ vậy.

Tôi cảm nhận người soát vé đang bước qua, cái bóng khổng lồ của ông ta chậm rãi lướt đi hướng về cánh cửa phía trước.

Vẫn không rời mắt khỏi ly rượu của mình, tôi ngắm những rung động lan truyền trong thứ chất lỏng màu cam sậm hết làn sóng này đến làn sóng khác, có lẽ chúng cũng đang hòa nhịp với những rung động của đại dương.

- Phía trước là ga cuối rồi...- Người soát vé nói trong lúc bước xa dần.

- Tôi biết.

Có vẻ chỉ còn một mình tôi cho đến cuối cùng.

- Chẳng phải ai cũng vậy sao?

Hồi kết luôn riêng tư và lặng lẽ, dù là kết thúc một lứa tuổi, một quãng đời hay một sinh mệnh...

Lúc nào ta cũng chỉ có một mình.

- Ông đang nói về tôi hay về bản thân mình?

Như mọi khi Người soát vé không trả lời, dường như ông ta sẵn sàng đáp lại mọi thứ trừ những câu hỏi riêng tư, vi tế và hiển nhiên cũng quan trọng nhất...

Tựa đầu vào thành tàu, tôi thở ra một hơi.

Mặt Trời đã nằm lại phía sau, đâu đó bên kia những móng nhà và sân ga đổ nát, ở phía ấy là vô vàn lớp mây quầng tụ, chen chúc tranh giành những vệt sáng cuối cùng; để lại phía trước một bầu trời quang đãng, trải rộng và sạch tinh tươm như thể mặt hồ im lìm vào ngày đứng gió.

Cái mênh mông, tĩnh lặng của đất trời tràn vào tâm trí tôi, lấp kín những suy tư bằng cảm giác chênh vênh có phần nuối tiếc.

Bất giác tôi nhận ra mình sẽ không bao giờ gặp lại những người đã rời đi nữa, bởi họ đã biến thành một trong vô số chập chùng liên miên của đại dương ký ức.

Nghĩ tới đây tôi nhắm mắt lại, lắng nghe từng nhịp thở của mình đang chậm rãi lặn xuống cõi thâm sâu của bóng tối.

Chẳng mấy chốc giấc ngủ ôm choàng lấy tôi, một giấc ngủ dài và yên ả...

02/09/2022

...chiều...
 
Back
Top Dưới