Cập nhật mới

Ngôn Tình Đoản Ngọt - Tình Văn

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
doan-ngot-tinh-van.jpg

Đoản Ngọt - Tình Văn
Tác giả: Tình Vănn
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Đoản Văn
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

"Đoản Ngọt - Tình Văn" là tập hợp các truyện ngắn tình cảm do chính Tình Văn viết.

Mời các bạn đón đọc và theo dõi ủng hộ cho tác giả nhé.​
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 1: Đoản ngọt


Tôi có một đứa em trai thua tôi hai tuổi. Tôi thì bây giờ đã đi làm rồi còn thằng em thì đang năm cuối đại học. Dạo này nó hay dẫn thằng bạn về nhà, nói là thằng này học giỏi nên tha về để dạy kèm nó.

Hắn lễ phép lắm, bảo gì cũng dạ dạ thưa thưa. Mặt mày cũng sáng sủa, lại nghe lời nên tôi đối tốt với nó một chút, lâu lâu lại làm bánh cho hắn ăn coi như trả ơn hắn dạy em học thay tôi - chứ tôi lười dạy thằng đần như nó lắm =))

Nhiều lần hắn cứ nhìn tôi rồi lại đỏ mặt. Tôi bèn ghẹo:

"Bộ em thích chị hả?"

Ai ngờ hắn tình thiệt "Dạ..Dạ phải"

Cằm của tôi muốn rớt xuống đất. Tôi từ chối hắn, trong lòng cũng sóng gió lắm vì cậu ấy ngoan hiền như vậy mà, thấy cũng tội! Ai ngờ ngay sau đó hắn lột mặt nạ ra liền. Nhìn tôi cười vô cùng âm hiểm: "Chị cứ chờ xem". Tôi hoảng sợ, Đây là cậu bé lễ phép ngoan hiền của tôi đấy sao!

Tôi thích ăn đồ ngọt, nhưng khổ nỗi sau ngày đó tự nhiên tôi bị đau răng. Đã bảo với mẹ là không phải do sâu rồi mà bà cứ không nghe, cấm tui ăn đồ ngọt luôn. Thế là tui phải len lén giấu mẹ tàng trữ.

Một lần nhân lúc mẹ đang sau bếp tôi tranh thủ thời cơ ăn vụng. Ngờ đâu mẹ ra đột ngột quá chỉ kịp nhét nó vào sau lưng. Trùng hợp hay sao mà hắn lại vừa lúc đứng ngay sau lưng tôi mà tôi có biết đâu.

"Con giấu cái gì sau lưng thế đưa mẹ coi!"

Tôi khóc không ra nước mắt, lắp bắp:

"C...Có giấu cá...cái gì đâu. Con chỉ đang.. chỉ đang. À đang gãi lưng thôi"

"Đúng không Tiểu Tuấn" - Hắn tên Tuấn, mẹ tôi hỏi hắn

Mặt tôi nghệch ra lun, quay sang hắn nhìn bất đắc dĩ. Chết rồi! Có khi nào hắn trả thù không?

"Dạ chị ấy thật sự là đang "gãi lưng" đó dì"

Nghe vậy mẹ tôi mới thôi

Còn tôi nghe vậy không thấy mừng mà càng sợ thêm. Nhìn nụ cười của hắn kìa

"Nhìn này! Em có chụp sau lưng chị lại đấy"

OTL Tôi biết ngay mà. Chưa kịp nói gì thì hắn lại chìa ra cây kẹo nói:

"Cho chị cây kẹo ngọt, nhận nó và làm bạn gái em nếu không chị đừng trách!"

Dừng chút hắn lại bảo "À không cho chị hai cây"

Mẹ nó chứ! Tôi sôi máu:

"Chị lớn tuổi hơn em đấy!"

"Bởi vậy em mới cho chị hai cây. Tại chị lớn mà!"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 2: Đoản hài


Tôi và hắn quen nhau lúc học đại học, theo cảm nhận của tôi thì hắn thương tôi lắm nha. Kể cho nghe:

Mấy lúc ăn hắn đặc biệt chú trọng xem tôi ăn cái gì, nếu là đồ cay nóng hay đồ chiên bla bla hắn sẽ nhất quyết không cho ăn. Ngược lại mấy thứ trái cây sinh tố hắn ép tôi ăn tới thở không nổi.

Còn nữa nha, nói cái này các cậu đừng ganh tị chứ có lần tôi kiên quyết muốn giảm cân. Hắn nghe xong thiếu điều muốn gây gỗ với tôi luôn nói là:

"Giảm cái khỉ, lỡ mày bệnh hay xỉu thì tao làm sao đây? Ăn không no mặt mày buồn thiu, tao thấy vậy tối sao yên giấc đây? Còn nữa xấu đẹp gì cũng là tao nuôi, mày sợ gì?"

Tôi nghe xong mà khóc luôn, còn hắn thì nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. Thiệt dễ thương m mà
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 3: Đoản ngọt (1)


Buổi tối, tại công viên có hai cô gái, một cô có vẻ là học sinh, cô còn lại đương nhiên không phải là học sinh rồi nếu không tui đã viết là cả hai có vẻ là học sinh =))

"Em đã biết lỗi rồi thì chị sẽ không chấp nữa, mong rằng sau này em biết suy nghĩ hơn" Cô nói xong vẫn không giấu nổi vẻ khó chịu.

Cô bé học sinh bây giờ thì sợ đến phát khóc, cô kia thở dài - thật rắc rối. Vừa định quay đi thì bị một nam nhân chặn lại:

"Cô dám ăn h**p em tôi? Chán sống?" một giọng nam trầm thấp vang lên, lộ rõ vẻ tức giận, hình như cô còn nghe tiếng nghiến răng nữa.

Cô nhìn tên ấy, mặt hắn thật lạnh lùng nếu không muốn nói là vô cảm, át hết vẻ đẹp trai của hắn rồi. Cô ráng bình tĩnh nói: "Anh là ai? Nếu là người nhà cô bé này thì hoan nghênh nói chuyện. nếu là người qua đường thì xin bớt nhiều chuyện"

"Tôi là anh nó. Hửm? Nana em khóc sao?" (tên em hắn) Thấy em hắn khóc hắn liền biến sắc, càng hung dữ hơn. Haizz ra là huynh muội luyến sao - cô thầm khinh bỉ, lại không sợ hãi:

"Đừng có mà hung dữ với tôi! Đúng là ruột thịt có khác, mù mù quáng quáng đi chất vấn người ta trong khi bản thân chả biết cái mô tê gì"

"Tôi không cần biết nó làm gì chỉ cần biết cô đã làm em ấy khóc. Xin lỗi ngay!" Hắn bá đạo ra lệnh. Tôi thì tức giận nổi lửa cả hai mắt. Em hắn cũng may còn thuốc chữa, biết mình sai nên vội ngăn cản

"Anh! Chuyện này là em không đúng trước. Tiểu Vũ! Chị mau đi đi. Đừng để anh em nhớ mặt nha, chắc hai người sẽ còn gặp đó!"

Mặt tôi nghệch ra, còn gặp sao? Chưa kịp hỏi gì thì tên đó đã bị đứa em thân thương kéo đi rồi

"NaNa Đứng lại, anh muốn nói chuyện cho rõ ràng. Này! Cô đứng lại đó!"

Tôi là loại dễ tin người, vả lại tự nhiên có linh cảm không hay nên cũng nghe cô ta, quảnh mặt đi luôn ==

To be continue...
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 4: Đoản ngọt (2)


Chuyện là sau khi tôi tốt nghiệp vẫn còn để lại dư âm cho vài người. Chẳng hạn như có cậu học đệ vẫn còn thương mến tôi mặc dù tôi đã nhiều lần từ chối, chẳng hạn có em học muội ghét tôi cay đắng vì vị học đệ kia không thích cô ta mà thích tôi và chẳng hạn như em NaNa ấy nghe lời xúi giục của vị học muội kia mà bị lợi dụng để hại tôi.

Sau khi tôi đã may mắn thoát được sự hại của Nana thì liền kéo cô bé ra công viên nói chuyện rõ ràng, và không tiếc nói những lời khuyên bảo nhẹ nhàng rằng: Lớn rồi thì hãy biết suy nghĩ một chút, đừng như con búp bê nuôi trong nhà kính không biết sự đời.

Sau đó thì mọi các bạn cũng biết rồi đấy.

----------

Trễ rồi! trễ rồi! Mọe nó chỉ tại hai anh em nhà kia mà đêm qua mất ngủ. Tôi bất chất tất cả lao vào công ty cho kịp thang máy. Phù! May quá vừa kịp. Vừa ngẩn mặt lên thì thấy tên luyến muội muội đang trừng mắt nhìn tôi.

"Cái tên luyến muội muội này, đây là công ty tôi mà, sao anh vào đây được. Mà chắc anh đã nghe em mình nói rồi chứ, em anh mới là kẻ có lỗi đó.Bảo vệ người nhà là tốt nhưng làm quá nên em anh mới bị lừa như vậy đó!" Tôi nói một lèo luôn, còn chả thèm để ý đến sắc mặt tên kia ngày càng kém đi. Mô phật!

"Luyến muội muội? Công ty của cô sao?" Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt không thể nào thú vị hơn được nữa. Tôi chưa kịp định hình thì hắn lại tiếp

"Lưu Tiểu Vũ, 23 tuổi nhân viên phòng kế hoạch. Đây là thang máy vip, và nơi này là công ty của tôi. Hay nói cách khác tôi là chủ tịch của cô!"

Má ơi! Tôi có cảm giác hình như thang máy đang rơi tự do thì phải. HELP ME PLEASE! OTL
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 5: Đoản ngọt (3) - End


"Tối nay đến nhà tôi ăn cơm" Hắn nhàn nhạt nói.

"Dạ chi vậy ạ?" Mặt tôi bơ ra, hơi sờ sợ.

"Mẹ tôi muốn xin lỗi cô về việc của Nana. Cấm cô từ chối!" Hắn hung hăng ra lệnh

Trời địu! Sao hắn biết mình định từ chối chứ.

Vậy là bạn Tiểu Vũ nào đó đang trên con đường bị áp bức mà không hay biết. Từ hôm đó hắn thường sai bảo tôi này nọ, còn em hắn nữa, đúng là anh nào em nấy mà, ngày nào cũng lẽo đẽo theo tôi như thần tượng vậy, bộ nó không đi học hả trời?

Cứ thế dần dần tôi phát hiện ra, hình như ngày nào tôi cũng gặp tên tổng tài mặt lạnh hết. Đi làm thì không nói, ngày nghỉ cũng gặp nữa. Khi thì lúc đang đi với em hắn, khi thì đang đi dạo. Ai nói gặp trai đẹp là sướng, tôi mỗi lần thấy hắn thì chỉ ước hôm nay không ra đường. Mà như tôi quan sát thì hình như hắn không còn luyến muội muội nữa thì phải, lâu lâu còn thấy hắn mắng Nana, đặc biệt là khi tâm trạng tôi đang mệt mỏi tột độ do con bé cứ đi theo lãi nhãi.

Một ngày kia - Ngày thành lập trường đại học của tôi. Các thầy cô khuyến khích cựu sinh viên về trường tri ân, tôi về trường. Lại ma xui quỷ khiến gặp cậu nhóc thích tôi. Cậu cầm bó hoa hồng tiến đến chỗ tôi

"Chị Tiểu Vũ! Em tặng chị" vừa định nói là cậu đúng ra phải tặng thầy cô chứ thì một giọng đanh đá vang lên.

"Lại là chị à. Chị về đây để cua trai chứ tri ân nỗi gì" Cô nàng ghét cay ghét đắng tôi đây mà. Chưa kịp phản bác thì cô ả đã vung tay cho tôi một bạt tai.

Ủa? Sao không đau? nhìn lên thì thấy vị boss mặt lạnh đang siết chặt tay cô ả. Mặt hắn ta còn hung ác hơn khi mà tôi làm em hắn khóc nữa.

"Dám đụng đến người của tôi, chán sống?" nói xong còn nhìn cậu học đệ bằng ánh mặt "trìu mến" rồi lôi tôi đi xềnh xệch bảo:

"Ai cho phép em đi gặp tình cũ hả. Em chết chắc rồi"

Tôi hóa đá, tôi là gì của anh đâu chứ huhu tình cũ gì chứ????
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 6: Xem mắt


Thiệt tình đến tận khi vào quán ngồi rồi thì tôi vẫn không thể nào tin được chuyện đang xảy ra với mình - đi xem mắt. Mẹ nó chứ! Đây là thời đại gì rồi mà mẹ còn bắt đi xem, tôi chỉ mới có 26 thôi chứu không phải là 36 đâu haizz.

Hửm? Đó chảng phải là boss sao? Đây là nhà hàng chuyên đi xem mắt mà, nhìn không khí trong nhà hàng là biết. Không được! Để người quen biết mình đi xem mắt còn ra thể thống gì nữa! No No!

Boss ơi, anh đi chỗ khác chơi đi, sao hướng tôi mà đi tới vậy hả? Tôi đã che mặt rồi mà. Đừng tới đây mà!

"Thư kí Hà! Không cần che nữa tôi thấy cô lâu rồi" Hắn cười quỷ dị. Ngước mặt lên thì tôi phát hiện hình như hắn còn đang tức giận nữa. A đúng rồi! Cái mặt này đích thực là cái mặt khi hắn muốn chỉnh người khác đây mà. Nhưng mình có làm gì đâu chứ.

"Hì hì, tổng giám đốc trùng hợp ghê ha" =))

"Không trùng hợp! Tôi là đối tượng xem mắt của em" Nói tới đó hắn trừng mắt nhìn tôi một cái làm cho da gà da vịt của tôi nổi cả lên.

"What? Tôi nhớ đâu.. đâu phải là anh" Đùa! nếu là hắn thì tôi đã chạy trốn tám đời rồi, còn thong thả như vậy được sao?

"Đúng ra là em họ tôi, và tôi đã đập cho nát mặt nó rồi. Ai bảo dám đi xem mắt với chị dâu của nó!"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 7: Đoản cô y tế


Công việc của Hạ Như là làm một cô y tế ở trường đại học, cũng đã làm việc hơn hai tháng rồi, vì tính tình cô cẩn thận lại hòa nhã với mọi người nên mọi việc điều thuận lợi. Cho đến mấy tuần nay, ngày nào cũng có một anh giảng viên tới phòng y tế nằm lấy rất nhiều lý do.

Ban đầu cô thấy ngày nào cũng có giường trống mà, nên mới từ bi cho hắn ở lại. Nào ngờ lâu lâu cô lại thấy hắn nhìn mình, cô nhìn lại hắn thì hắn làm ngơ quảnh đi chổ khác, Đó là lúc đầu thôi, dần dà thấy cô nhìn lại hắn cũng không quay đi mà càng nhìn cô thắm thiết hơn, trên môi thì thấp thoáng một nụ cười.

Cô hết chịu nổi rồi nên bảo với hắn:

"Anh hôm nay không có tiết trong trường mà đến trường làm chi? Vả lại sao anh ngày nào cũng nằm ở đây hoài vậy hả?"

Hắn đáp rất tỉnh rụi:

"Thì tại em luôn ở phòng y tế mà, nếu em ở phòng giáo viên thì tôi đã ở đấy rồi, nằm đây làm chi"

--------------------

PS: Viết vậy mọi người có hiểu không? =))
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 8: Ra mắt


Hôm nay là ngày tôi đưa anh về nhà ra mắt gia đình. Sau trước xong xuôi mẹ tôi mới hỏi hắn:

"Con thật muốn lấy nó làm vợ sao?"

Hắn trả lời chắc nịch "Dạ. Chắc chắn ạ!"

Mẹ tôi lại tuôn ra tiếp một tràng"Con bé này từ nhỏ đã làm biếng tới nhớt thay, có con gái trong nhà mà như không có vậy. Tới giờ nấu cơm còn không biết mà lát nữa là lại nói 'con đói bụng quá!', suốt ngày làm nũng. Chưa hết, nó còn ở dơ nữa, tính khí nóng nảy, thích ngủ, thích chửi người....."

Còn nhiều lắm nhưng tôi lược lại bớt. Mẹ à con là con mẹ đó, có gì mẹ nói với con là được rồi mà. Thật ra anh ta còn biết rõ tính xấu của con hơn mẹ nữa ấy chứ...

Hắn ta nhìn mẹ tôi cười như không cười, tôi nghĩ chắc hắn sẽ nói mấy việc đại loại như không quan tâm hay là hắn biết hết rồi chứ. Ai dè hắn quay qua tôi, cười đến b**n th**:

"Giỏi lắm! Em dám thể hiện mặt xấu của em trước mặt người khác hả. Anh đã bảo là em chỉ được làm nũng trước mặt anh thôi mà!"

Rồi hắn quay qua mẹ tôi nhìn lạnh lùng:"Vợ con con nuôi! Mẹ quan tâm làm gì?"

Mẹ: "....."
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 9: Cơm trưa


Cô - Trần Gia Gia là thư kí của chủ tịch - Hạo Đông, thật sự thì cô không hiểu sao lại được chọn nữa. Lúc nộp đơn chỉ cho vui thôi, biết chắc là rớt rồi, nào ngờ hôm phỏng vấn gặp đúng ngay chủ tịch mới ghê chứ! Hắn chỉ hỏi cô đôi ba câu đơn giản rồi thông qua luôn - vậy là được nhận

Vào làm rồi cô mới thấy mình rất kém cỏi nha, khoan nói đến bằng cấp, chỉ riêng việc tay chân vụn về thôi đã làm cô khổ sở lắm rồi. Cũng may mấy anh chị ở đấy ai cũng vui vẻ với cô còn giúp đỡ cô nữa chứ. Mà hình như họ đều đã lập gia đình hết rồi, lạ thật. Cô nghe ngóng thì biết được dàn thư kí cũ đều bị thay mới hết OMG. Thôi ráng làm tốt công việc của mình là được rồi! Fighting!

Mà trong giấy ghi là nhân viên chính thức nhưng sao cô cứ thấy mình vẫn trong thời gian thử việc nha! Ví dụ như cô nhiều lần thấy boss nhìn cô làm việc, ví như hắn ta sẽ thường gọi cô vào phòng làm việc để chỉ dẫn thêm, ví như hắn canh giờ cô đi làm và tan làm vô cùng chuẩn xác, cô đi trễ một chút thôi là hắn sẽ hỏi han liền. Haizzzz

Hôm nay cô làm cơm hộp mang theo, nhìn rất bắt mắt dó nha, hihi. À, phải đi làm ly sữa nóng mới được. Làm xong quay lại chuẩn bị dùng cơm thì..gì đây chứ, tên boss này sao lại ăn đồ của cô chứ! Cô tốn bao time để làm mà. HuHu

"Boss à! Sao anh ăn đồ của tôi vậy. Đó là đồ ăn của tôi mà. Trả đâyyy"

Hắn vẫn ráng ăn thêm một thìa nữa rồi mới ngẩng lên nhàn nhặt nói với cô:

"Cơm vợ tôi làm thì sao tôi phải trả!"

Cô nghệch mặt ra, hinh như tai cô ù luôn rồi thì phải. Hắn lại tiếp:

"Mai em làm hai phần đi. Em cũng phải ăn chứ!"

Tôi:"....."
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 10: Phiên ngoại 1: Anh thật vô sĩ!


Đây là phiên ngoại mình viết trong anh thật vô sĩ. Thấy cũng dễ thương nên đưa vào. Dạo này hơi bí ý tưởng roài. Mấy bạn đọc dỡ nhe
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 11: Ngắm gái (1)


"Wow ~ Thiệt đẹp nha!" Hân Hân nhìn cô nhân viên mới vào làm mà thèm thuồng nhỏ dãi

Đừng hiểu lầm, cô chỉ là thích ngắm gái thôi chứ không phải thích gái đâu. Đây là sở thích từ nhỏ luôn rồi, cô nhìn gái mà còn hơn là trai nhìn mỹ nữ nữa á cho nên người ngoài nhìn vào ai cũng hiểu lầm hết

Ôi chu choa ~ nhìn đôi gò kìa, bóp chắc vừa tay lắm ha, cái mông kia vểnh lên nhìn thấy thương quá hihi

"Cốc"

"Á đau quá đi" ai dám cốc đầu bà hả. Quay mặt lại định chửi thì cứng họng - bosssss

"Không lo làm việc mà thừ người ra làm gì hả" Hắn trừng mắt nhìn cô làm cô quéo tim luôn

"Dạ đang ngắm... ngắm..." Không lẽ nói ngắm gái hả trời?

"Hừm! Em liệu hồn đấy" nói xong quay gót bỏ vào phòng làm việc.

---------------------

Hôm sau, cô lại tiếp tục hành trình ngắm gái tiếp. Mà sao lạ quá nha, đứng đây nãy giờ mà sao vẫn chưa thấy em ấy nhỉ?

"Mày đứng đây đề ngắm em gái mới chứ gì? Về đi! Ẻm bị đuổi rồi!" Con bạn thân của cô ra báo cho cô tin sét đánh

"Tại sao vậy?" Cô tiếc nuối mà la lên"Thì hôm qua trưởng phòng nhờ nó lên phòng giám đốc đưa hồ sơ đó, mày cũng thấy mà! Xong rồi vừa về tới là tổng tài gọi điện bảo xa thải cô ta luôn. Chắc ám khí mày nặng quá, nhìn nhỏ quài nên vậy á!"

OTL Đây là lần thứ n+1 rồi, sao tự nhiên mình ngía em nào là em ấy đi luôn vậy trời!!! Không lẽ nào........

TO BE CONTINUE......
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 12: Ngắm gái (2)


Mình nhớ rồi nha, lúc mấy cô bé ấy lên phòng tổng giám đốc thì mọi ánh nhìn đều hướng về cô ấy, đương nhiên là không ngoại trừ lũ nhân viên nam rồi. Nhìn như muốn nhỏ dãi luôn á!

Chắc chắn là tổng tài đang ghen rồi! Chậc Chậc! Ngay từ đầu mình đã biết chắc hắn ta là gay rồi mà. Hừ! Không biết tên nào được boss 'tia' ha? Phải lôi tên đó ra cho bằng được rồi kêu tên đó yên phận làm tiểu thụ. Chứ nếu không thì gái trong công ty này chỉ còn mình mình quá!

------------------

Haizz! Mấy hôm nay mình vừa làm việc vừa len lén để ý ánh mắt của boss xem hắn đang tia ai nhưng khổ nổi hắn kín đáo quá, có nhiều lần mình nhìn hắn thì bất chợt thấy hắn trừng mắt nhìn lại làm mình rét run T_T

Để ý các anh chàng cùng tầng làm việc này thì chỉ có Tiểu Lý là đủ tiêu chuẩn để thành tiểu thụ của boss thôi, cho nên tôi quyết định sẽ làm thân nhiều hơn với ẻm để moi tin thêm cho chắc chắn cái giả thiết này!

"Hey! Tiểu Lý! Tan làm có muốn đi ăn cơm với em không?" Tôi vổ một cái mạnh vào lưng anh ta làm anh ta giật thót tim. Hì hì, tiểu thụ có khác ha, hihi

"A! Hân hân hả? Tan làm anh rảnh, mà rủ thêm vài người cho vui ha!"

"Ấy Ây! Em muốn đi ăn với anh thôi à" Vì âm lượng hơi lớn nên hình như không ít người nghe thấy đâu. Họ bắt đầu ngoái nhìn tôi một cách ẩn ý. Chết mịa ==

"À, ý em là vì em có vài chuyện liên quan đến công việc, nên muốn hỏi riêng anh á mà, hề hề" trời địu nhục quá điii

"À! Được thôi, tan làm em chờ anh dưới sảnh nha!"

----------------------------------

Tan tầm, tôi y theo lời chờ Tiểu Lý ở dưới sảnh mà nãy giờ đã gần nửa tiếng rồi không thấy đâu, cho bà leo cây à?

Vừa định gọi điện thì thấy boss cao quý chạy chiếc xe mui trần loáng bóng thu hút ánh nhìn người khác đổ lại chỗ tôi đứng. Giọng ngài trầm thấp như muốn giết người:

"Lên xe! Thắc mắc công việc thì hỏi tôi không tốt hơn à?"

Boss ơi! Hỏi anh? Bình thường nói chuyện tôi đã muốn chạy xa rồi, huống chi mà ngồi hỏi chuyện, tôi không muốn suy nhược tinh thần đâu!
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 13: Ngắm gái (3) - End


Vừa khép nép ngồi lên xe thì Tiểu Lý nhắn tin 'Hân Hân à! Hôm nay anh phải tăng ca rồi. Anh.. Anh nghĩ là ngày mai ngày mốt anh cũng không rảnh đâu. Có gì em hỏi sếp nha, anh nghĩ anh ấy rất sẵn lòng trả lời đây!'

Tiểu Lý ơi Tiểu Lý! Anh đoán thật đúng, anh ta nhìn thật giống như rất hăng hái 'giảng bài' cho tôi đó! Mà:

"Boss à! Anh bắt Tiểu Lý phải tăng ca sao? Sao anh nỡ chứ?" Anh lại nỡ để bảo bối của mình tăng ca à? Không lẽ mình nhầm đối tượng?

"Là em không nỡ hay tôi không nỡ? Hử?" nheo mắt nguy hiểm, sếp ta ban cho Hân Hân một cái nhìn phúc hắc. Cô im bặt ++

-------------------

"Hả? Tiểu Lý bị chuyển công tác sang chi nhánh khác sao? Nhanh vậy? Hôm qua còn vừa bị bắt tăng ca mà?" Hừ! Xem ra lần này mình nhằm đối tượng thiệt rồi!

Không được từ bỏ dễ dàng như vậy được. Lúc nãy dưới lầu mình vẫn còn thấy nhiều em xinh đẹp lắm, nếu mình không cố gắng tìm ra tiểu thụ ấy rồi đả thông tư tưởng cho hắn thì trong công ty sẽ không còn em gái đáng yêu nào nữa!!

"Anh Hải! Trưa nay ăn cơm với em nha! Em có vài chuyện muốn hỏi anh!" Mục tiêu tiếp theo đây rồi!~

"Được thôi!" Anh trả lời rất nhanh rất dứt khoát, hài lòng!

----------------

~ Trưa ~

"Hả? Anh phải đi ăn trưa với đối tác à? Không phải giao cho chị Như làm rồi sao?" Thiệt tức chết, cứ thấy có gì đo sai sai mà không biết sai chỗ nào!

"Anh xin lõi nha! Thôi hẹn em ngày mai vậy!"

"Dạ"

Anh ta vừa đi xa thì tôi cũng ủ rũ rồi phịch xuống bàn. Tại sao nhỉ? Ý Boss dang đi tới, xuống nhà ăn lẹ lên mới được, nhìn mặt anh ta phúc hắc quá!

"Em khỏi phải chạy, cũng khỏi phải bày nhiều trò làm gì! Người tôi 'tia' là em. chính do em mà lũ con gái đó bị sa thải đó, Tiểu Lý cũng bị chuyển công tác. Em có muốn ngày mai Hải cũng bị vậy không?"

Tôi: Run cầm cập ~_~

---------------------

Sau này sẽ viết tiếp đoản ngắm gái này khi chị main đã về với anh, bây h thì đến đây thôi ha ^^
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 14: Đoản hài: Táo


"Boss! Tôi chịu hết nổi rồi! Tôi không thể tăng ca thêm được nữa. Tôi là nữ mà, với cả đâu có luật thư kí phải về cùng lúc với sếp đâu chứ!" Thiệt là mệt chết rồi, đúng là tên cuồng công việc, còn bắt mình ở lại làm việc giống hắn nữa chứ. Cũng may mới làm 1 tháng mà bị bắt ở lại tới 20 ngày rồi, nếu làm đến 1 năm thì chắc 200 ngày luôn quá!

"Tôi chỉ định bảo cô tăng ca hôm nay nữa thôi, còn định mai sẽ tặng thưởng cho cô nữa. Cô không thích thì thôi vậy!" hắn nhàn nhạt trả lời

Quà! Để coi...

"Anh định tặng gì vậy ạ" Có quà mà, ngu gì không lấy, còn có hôm nay thôi à!

Hắn không trả lời ngay mà nhẹ nhàng v**t v* cái iphone mới tậu của hắn, rồi mới trả lời

"Táo!"

OMG! Sếp sộp ghê!

"Boss à! Tôi nghĩ lại rồi, dẫu sao chỉ còn có một ngày nữa thôi à, tôi tăng ca thêm 1 ngày cũng đâu có sao. Hihi"

-----------------------

Hôm sau

"Boss! Kêu tôi có việc sao?" Hỏi chơi thôi chứ tôi biết là anh ta định đưa phần thưởng cho tôi đây mà!

"Phần thưởng của cô bên kia" Hắn cười cười nói

Tôi mắt sáng rực nhìn qua, WTF một....một túi táo. Tôi quay phắt về phía hắn, mắt như có lửa

Hắn thấy vậy còn tỏ ra bất ngờ nói:

"Sao thế? Tôi chẳng phải đã bảo sẽ tặng cô táo à. Sáng nay mới cho người mua đó. Tươi lắm!"

Tươi cái 'CC', nếu vậy hôm qua anh v**t v* cái iphone làm gì hả!!!!!
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 15: Anh muốn thử cảm giác... (1)


ĐỪNG ĐỂ KHÚC ĐẦU ĐÁNH LỪA NHA MỌI NGƯỜI ^^

------------------------------

"Anh! Nghe em giải thích! Mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu mà!"

Anh không trả lời, vẫn tiếp tục đi. Đến khi thấy cô theo không kịp bước chân anh nữa anh mới dừng lại, nhìn cô lạnh lùng:

"Trong khoảng thời gian này anh nghĩ mình không nên gặp nhau!" rồi quay bước bỏ lại cô một mình. Cũng may ở đây chỉ cách mấy bước là đến nhà cô rồi, nếu không chắc cô không lê bước nổi mất!

Tên kia là ai chứ? Tại sao lại chạy tới ôm mình thân mật như vậy? Lại đúng lúc có anh đi qua, ngay góc nhìn của anh thì sẽ thấy cô giống như là nhiệt tình đáp lại.

Anh tức giận lao đến tên ấy, tách hai chúng tôi ra rồi đánh tên ấy túi bụi. Tôi hoảng sợ, bắt đầu khóc thét lên, lại thấy tên kia bị đánh bầm dập như vậy lỡ có chuyện gì thì sao đây

Thế là cô bay vào ngăn cản, anh thấy thế thì lạnh lùng nhìn tôi rồi quảnh đi, đó giờ anh luôn vui vẻ với tôi như một thê nô thứ thiệt, sao lần này....

-----------------------------

Từ hôm dó mặc dù anh nói không muốn gặp nhau nhưng tôi không từ bỏ, vẫn nhắn tin gọi điện, đến tìm anh. Mặc dù anh không đoái hoài nhưng tôi vẫn kiên trì, yêu phải từ hai phía, anh bình thường lúc nào cũng yêu thương cũng chiều tôi, giờ thì đến lượt tôi!

Nhưng mà, tôi chịu không nổi nữa, tôi nhớ anh, nhưng anh lại không chịu gặp tôi... Tôi mệt mỏi, bắt đầu khóc òa lên ngay trước của nhà anh. Thế là cửa mở ra, mắt anh không còn lạnh lùng mà thay vào đó là sự ấm áp, lẫn đau xót

Anh kéo tôi vào lòng, ôm hôn như chưa bao giờ được ôm hôn, tôi vui lắm nhưng cũng không hiểu gì. Lúc sau, khi đã ăn nhiều 'đậu hủ' của tôi anh mới bẹo má tôi, bảo:

"Ngốc! Khóc cái gì! Chỉ mới có một ngày thôi mà, đừng khóc nữa anh đau lòng!'

Thấy mặt tôi nghệch ra, anh cười to:

"Thật ra anh đâu có thật sự giận em, tên kia là thằng em trời đánh ngỗ nghịch nhà anh, cũng là em rể tương lai của em đó! Anh... Anh chỉ là muốn thử cảm giác giận em một lần thôi mà, bình thường toàn em làm nũng, giận dỗi, anh cũng muốn thử cảm giác...!~" nói xong còn nở một nụ cười dễ thương~

Bà nó chứ! Mắt cô nổi đom đóm cả lên! Được lắm! Tôi sẽ cho anh thử cảm giác...

TO BE CONTINUE...
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 16: Anh muốn thử cảm giác.. (2) - End


"Em! Anh xin lỗi, đừng giận anh nữa!" Nếu lúc trước anh thê nô một thì giờ lên mười luôn rồi. Hừ! Cho chừa!

Tôi không thèm ngó ngàng nữa, thấy mặt hắn ở hướng nào thì quay lưng về hướng đó. Anh sốt ruột cái gì cũng nói huỵch toẹt ra:

"Là do hôm trước anh có nói chơi với thằng nhóc đó là muốn được giận một chút, nghe xong thì nó cười ha hả rồi chạy đi tìm em đó. Anh đã trừng phạt nó rồi, đánh tới nỗi thiếu điều đi phẫu thuật thẩm mỹ luôn rồi! Đừng giận nữa mà! Là anh sai!"

"Anh còn muốn loại cảm giác nào nữa không? Nói ra rồi làm luôn một thể!" Mặt tôi cười như không cười nói với anh

Mắt anh sáng lên thấy rõ, đột nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Anh không nói không rằng kéo tôi lên xe chạy với tốc độ ánh sáng. Đến nơi, tôi còn không biết đó là đâu nữa. Đến khi cầm trên tay cuốn sổ màu đỏ tôi mới thức tỉnh

"Em à! Đây là cảm giác có vợ đó, anh vui lắm! Nhân tiện anh còn muốn thử cảm giác tạo ra em bé nó như thế nào!"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 17: Đoản lừa gạt


Sau đây là câu chuyện thường thấy ở mấy blog tâm sự. Thật sự thì mình rất rất thích mấy thể loại lừa gạt như vậy nên mượn ý tường một chút...

---------------------------

"Mày lấy tao đi" tên bạn thân trời đánh ở đâu bay tới nói chuyện trên trời với tôi

"Tao nhớ mày là gay mà! Xem ra là tao chữa hết bệnh cho mày rồi, cám ơn tao đi" Tôi cũng khùng khùng hùa theo

"Mày điên hả con não tàn! Tao là bị ba mẹ ép cưới nên giờ muốn nhờ mày giúp đỡ nè, nghĩ đi đâu vậy" Nó mặt khinh thường liếc tôi - hừ! rõ là tiểu thụ!

"Ý của mà là mày không muốn lấy vợ nên muốn cưới tao về để che mắt thiên hạ đó hả?" Tôi mắt chữ A mồm chữ O trừng mắt nhìn nó.

"Đúng vậy! Chẳng phải mày nói không thích lấy chồng vì có nhiều ràng buộc sao? Giúp đỡ bạn bè mày cũng đâu có thiệt, tao nghe nói mày cũng đang bị bắt đi coi mắt mà"

"Ờm thì...."

"Còn ờm cái gì nữa? Tao và mày sẽ sống như bây giờ thôi, không ai xen vào chuyện của ai cả"

Sau một hồi suy nghĩ thấy cũng có lý nên đành nhận lời giúp đỡ nó.

'Tiền trảm hậu tấu' đi đăng kí kết hôn ngay và luôn rồi mới trình cho người lớn hai nhà. Mà hình như lúc lãnh giấy xong hình như thằng này cười một cái nham hiểm lắm thì phải? Chắc mình nhầm....

---------------------------

Đêm tân hôn.....

Mệt chết tôi rồi! Tại sao phải có đám cưới khi đã đăng kí kết hôn với nhau rồi chứ?Tắm rửa xong tôi lên giường luôn, đang lim dim muốn ngủ thì một cái 'móng heo' sờ mó làm tôi choàng tỉnh.

Nhìn lại thì thấy thằng trời đánh vẻ mặt hưởng thụ nở nụ cười phúc hắc

"Bà xã mệt thì ngủ đi, việc còn lại để anh!"

"Mày....mày" trời địu, không phải nó là gay hả????

"Mày dễ lừa ghê, bà xã. Nếu tỉnh ngủ rồi thì chú tâm vào công việc 'sản xuất' nào"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 18: Đoản hài: Hỏa sa


Đang ngồi lướt facebook thì thằng em chỉ lên màn hình tivi nói to:

'Chị! Chị coi kìa.. Siêu nhân tàu lửa!"

Tôi nhăn mặt:

"Siêu nhân gì mà tên hài vcl"

Lát sau chúng nó biến hình rồi giới thiệu 'Siêu nhân hỏa sa'...

"Người ta là hỏa sa, tàu lửa cái đầu mày!"

Thằng em cãi cố:

"Thì tàu lửa cũng là hỏa sa mà!"

"Mày điên à! Hỏa sa là sao hỏa mà!"

------------------------------------

Đây là câu chuyện có thật của Au, ước gì lúc ấy cái mồm mình bé bé lại để anh hàng xóm không nghe thấy! Ọ.O Nhục quá!!

P/s: Nếu bạn nào không hiểu như mình thì nên... search google cho hiểu nha ==!
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 19: Đoản ngọt: Câu lạc bộ bơi lội


"Anh đừng có đi theo tôi nữa được không?" Cô bực mình lên tiếng

"Con mắt nào thấy tôi đi theo em hả??" hắn ta cười đểu

Cô ngán ngẫm không nói nữa, quảnh mặt làm ngơ hắn

Hắn ta là người trong câu lạc bộ bơi lội, rất đẹp trai, đặc biệt là body sáu múi nhìn là muốn chảy máu mũi rồi

Đúng ra hắn không biết cô, cô cũng không biết hắn, chỉ là tháng trước chị gái cô - quản lý của câu lạc bộ này, phải đi thực tập nghề nghiệp ở tận Bình Dương lận nên phải thuê nhà ở đó, không thể tiếp tục quản lý được nữa, năn nỉ cô giúp đỡ

Bây giờ đang hè, sau hè là cô lên năm nhất đại học tại chính ngôi trường này nên nghĩ đến đây làm quen trước cũng không sao

Thế là cô gặp hắn. Ban đầu cả hai cũng không mấy để ý gì nhau nhưng một lần cô trượt chân ngã xuống nước và khổ nỗi cô không biết bơi ==

Sau khi được cứu lên thì thay vì hỏi han cô có sao không thì bọn họ cả đám cười rộ lên trêu tôi. Mặt cô đỏ cả lên còn hắn thì nhếch miệng cười nguy hiểm làm cô run lên bần bật, cứ như biết sắp có điềm rồi...

Từ bữa đó hắn cứ hay chọc cô, lại còn lẽo đẽo theo sau cô nữa, cô rát khó chịu, phản bác thì hắn trả lời như trên...

Bữa nay là ngày nghỉ, đúng ra cô không cần đến câu lạc bộ nhưng thấy hồ bơi hơi bẩn nên định tranh thủ dọn dẹp.



"Bõm!" cô lại trự chân nữa rồi! Vùng vẫy một hồi thì bơi ra giữa hồ luôn OTL

Đang hoảng sợ tột độ thì một vòng tya rắn chắc ôm cả thân người cô, giúp cô ngoi lên. Nhìn kĩ lại thì thấy là hắn, mà sao hắn lại cười???

"Cám ơn nha!" cô vẫn ở giữa hồ cùng hắn mà thở hổn hển nói

Hắn lại cười lên khiến cô lại có điềm báo tiếp. Chưa kịp định thần thì hắn nói:

"Bây giờ em không thể sống thiếu tôi được nữa rồi. Cho em chọn: Một là làm bạn gái tôi, hai là tôi thả em ở đây cho em tự bơi! Sao? chọn đi!"
 
Back
Top Bottom