Cập nhật mới

Ngôn Tình Đoản Ngọt - Tình Văn

Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 20: Đoản hài: Khỏe????


Đi học về thì thấy có hai ba chiếc xe lạ trước sân, đoán chắc là có người tới chơi. Vào nhà thì thấy là mấy cô chú bác lâu rồi không gặp nhưng cũng may vẫn nhớ mặt

Con nít mà, gặp người lớn là phải chào chứ, thế là:

"Chú ba khỏe, dì hai khỏe..."

Mọi người:???

Mẹ: "Lâu rồi không gặp sao mày biết mọi người khỏe???"

Tôi: ==

Con vốn là muốn hỏi thăm họ có khỏe không mà. Thiệt tình, do nhiễm ngôn tình nặng quá OTL
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 21: Hợp đồng hôn nhân (1)


Tôi và hắn kết hôn chỉ là một bản hợp đồng, một năm sau sẽ ly hôn. Khi ấy là do tôi muốn trả thù tình cũ, còn hắn thì muốn trốn hôn ước do ba mẹ sắp đặt.

Hắn là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn - Vũ Luân, còn tôi - Thuần Nhu là một tiểu thuyết gia cũng có chút tiếng tăm

Tôi và hắn ở Newyork khoảng một tháng để tôi hoàn thành xong công việc còn dang dở sau đó mới về London gặp ba mẹ hắn.

Một tuần trước khi qua London, tôi có mở cuộc kí tặng fan hâm mộ, nào ngờ khi ấy cũng có phóng viên đến. Chắc là vì muốn săn tin vợ của Vũ tổng chứ gì!

Đám phóng viên và fan cứ quay quanh tôi mà hỏi chuyện đời tư, năn nỉ quài thấy cũng tội nên đành nhận trả lời vài câu... Tới câu cuối mới là vấn đề:

"Xin hỏi bà Vũ, một tuần bà và Vũ tổng sinh hoạt vợ chồng mấy lần?"

==! Sao tôi biết được???

"À..À thì một lần á!"

Đột nhiên cả phòng im lặng đến đáng sợ, tôi thấy không ổn rồi đành chuồn trước vậy =))

Hôm sau báo đăng:

'Vũ Tổng của tập đoàn Vũ Thịnh nhìn hào nhoáng, nam tính như thế nhưng xem ra có vấn đề về sinh lý'

Bên dưới còn trích thêm: 'Lúc trả lời vấn đề này mặt của bà Vũ rất khổ sở...'

To Be Continue...
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 22: Hợp đồng hôn nhân (2)


"Thuần Nhu!" Vừa về đến nhà là Vũ Luân liền gào thét gọi 'bà xã'

"Tôi đây ==" Sao hôm nay hắn về sớm vậy?

"Trên báo là sao? 1 tuần 1 lần? Vẻ mặt đau khổ?" Vũ Luân vừa nghiến răn vừa hỏi

"À hiểu lầm hiểu lầm thôi anh đừng tức giận"

"Tôi hiểu rồi, hay là em muốn chúng ta tiến thêm bước nữa? Hửm?" Hắn cười gian trá nhìn nhìn tôi làm tôi nổi cả da gà

"Không phải đâu anh đừng hiểu lầm hihi" Ọ.o

"Thu dọn đồ đạc đi, tối nay chúng ta bay qua London"

"Vâng"

------------------------

Wow! Không ngờ nơi ở của ba mẹ hắn lại to như thế, như cung điện ấy. Nếu nhà hắn là một biệt thự rộng lớn với đầy đủ tiện nghi hiện đại nhất thì ở đây lại mang vẻ cổ kính, ấm áp...

Hắn đưa tay ra, ý bảo tôi khoác vào. Đúng ha, quên mất là cần phải đóng kịch nữa.Quản gia tiến đến chào chúng tôi rồi dẫn chúng tôi đến chỗ mẹ hắn

Một người phụ nữ xinh đẹp ở tuổi trung niên đi đến ôm hai chúng tôi nồng nhiệt.

Bà ấy thật đẹp, vẻ đẹp hiền từ phúc hậu mang cho người ta sự dựa dẫm. Sao một người như vậy lại sinh ra tên tổng tài phúc hắc này cơ chứ???

"Nhu Nhu à, con thật dễ thương a~"

"Dạ con cám ơn mẹ!" Tôi chưa kịp nói gì thì hắn đã chen vào

"Đứa con bại hoại này, ta là nói chuyện với con dâu ta, ai cho chen vào?"

"Là con kiếm về mà, công con chứ!"

Mẹ Vũ nhìn con bằng ánh mắt khinh bỉ =))

Sau đó bà lôi tôi ra một góc hỏi chuyện

"Con à trên báo là thật chứ. Nếu nó yếu sinh lí thật thì con ly dị nó là vừa rồi!"

Tôi: O. O

Bà mẹ Best nhất năm là đây!!

"Có ai như mẹ không, xúi con dâu bỏ con trai mình??" Hắn từ đâu lù lù xuất hiện nói giọng trầm thấp

"Chứ còn sao nữa?? Con định làm khổ nó à?"

"Mẹ ơi.. Thật ra lúc ấy con hơi rối, nên... nên nói nhầm ạ, con xin lỗi" Tôi ăn năn khép nép

"Ra là vậy, nếu vậy thì nhanh chóng sinh cho mẹ năm sáu đứa trẻ để bồng đi" Mẹ vỗ vai hai chúng tôi một cách mạnh mẽ

Ọ.Ọ Năm sáu đứa....

To Be Continue....
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 23: Đoản trà sữa


Mình rất cám ơn các bạn đã theo dõi, đón đọc truyện của mình. Yêu nhiều lắm lắm lun
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 24: Đoản ngọt


Tôi và cô ta gay gổ nhau một trận to, nếu không muốn nói là còn xảy ra xô xác. Đột nhiên cô ta dừng lại một chút, làm mặt hoảng sợ, lại còn lấy tay tôi đẩy nhẹ cô ta. Thế là cô ta ngã xuống đất, trông thật thảm thương.

"Á...Sao cô đẩy tôi? tôi chỉ muốn khuyên cô đừng nên mù quáng bám lấy anh ấy, cô không chịu thì thôi sao lại...."

Tôi trợn mắt, nói láo cũng hay thật!

Bỗng, là anh... Anh sao nhìn lạnh lùng xa cách thế, không lẽ anh tin sao?

Anh tiến đến bên cô ta, bế cô ta lên một cách dịu dàng, bỏ mặt tôi ở đó....

Sống mũi cay thật,... kết thúc được rồi! Giải thích vốn không phải nghề của mình...

"Bõm" nước từ hồ bơi văng lên tung tóe. Quay đầu nhìn lại thì... Anh bệ vệ soái khí đứng nơi đó nhìn cô ta gấp gáp ngoi lên mặt nước, như con tôm chết cạn... Mọi người thích thú hả hê nhìn cô ta.

Đang không hiểu gì thì anh kéo mạnh tôi ôm vào lòng thật chặt, tuyên bố với tất cả những người đang dự tiệc nơi đây:

"Cả đời này tôi sẽ chỉ yêu mỗi cô ấy. Mong mọi người sẽ đến dự lễ cưới của chúng tôi vào tháng sau!"

----------------------

Nói cho các bạn nghe: Mình viết cái đoản này mà cả người bứt rứt khó chịu ghê lắm, mãi đến lúc "Bõm"... mới khá lên đấy. Thật sự là không chịu nổi mấy dạng ngược ngược mà....
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 25: Đoản xe mui trần


Tính tôi thì hay giỡn, đang đi chơi với lũ bạn cũng nói chuyện khùng điên trên trời dưới đất khiến lũ bạn cứ chửi như con hỏng đẻ vậy

Một lần đi vô trung tâm thương mại chơi, chơi đã đời đi xuống lấy xe thì thấy có chiếc xe mui trần đẹp lộng lẫy con bà bảy luôn, thế là lại điên tiếp:

"Tui bây nhìn nó đi, xe tao mới tậu á, lên đi tao chở đi một vòng thành phố"

"Kệ mẹ nó đi tụi bây" Lũ khốn nạn nói

"Ek, xe tao thiệt mà!" Tôi cãi cố

Bổng từ đâu một tiếng cười khúc khích vang lên làm tôi giật mình:

"Xe của em?"

Anh chàng đẹp trai ở đâu xuất hiện làm tôi cứng họng, hắn cười nhìn ghê quá!

"Nếu em đồng ý làm bà xã tôi thì nó sẽ là của em!"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 26: Đoản bá đạo


Hôm nay đi học được gấu lái xe đến chở về, xe hơi đóa nha, hihi..

Lên xe ngồi rồi anh vuốt tóc tôi bảo:

"Nếu mệt thì tựa vô vai anh nằm đi"

"Dạ không, em đâu có mệt"

Mặt anh đen thui, trầm giọng ra lệnh:

"Không mệt cũng phải nằm!"

--------------

Ngắn quá =))
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 27: "Chết rồi..."


"Chết rồi! Em để quên điện thoại ở nhà, anh chờ em xíu nha"

"Chết rồi! Mai em phải ở lại học thêm không về với anh được rồi, xin lỗi anh!"

"Chết rồi! Tự nhiên em thèm uống trà sữa quá à, mà khuya rồi... mua cho em nha gấu!"

"Chết rồi!..." Chưa kịp nói xong thì anh mặt sắt đen sì, chặn miệng tôi lại:

"Sau này bỏ hai chữ 'chết rồi' cho tôi! Em chết rồi thì tôi sống với ai?"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 28: Đoản ngọt


Hai nhà - hai hàng xóm thân thiết của nhau, hôm nay rủ nhau đi nhà hàng ăn một bữa hoành tráng chúc mừng tôi tốt nghiệp đại học loại giỏi.

Vốn gia đình tôi cũng không thích bày vẽ, nhưng hai bác hàng xóm lại tự hào như tôi là con họ vậy nên lôi kéo gia đình tôi đi ăn mừng. Hai nhà có mặt đầy đủ cả, có cả con trai bác hàng xóm nữa...

Đang ăn mẹ tôi mới bảo: "Con bé này thật cũng có tài gì đâu, cái gì nó cũng không biết hết. Quét nhà lau nhà cũng tàm tàm thôi, may vá thì làm ơn đừng kêu nó, rách thêm. Đặc biệt là nấu ăn, thấy nó nấu thì nên tránh xa, cháy nhà lúc nào không hay. Không biết sau này có chồng được không nữa!"

Mẹ tôi cứ huyên thuyên, còn tôi thì cứ ngồi ăn, tại vì mẹ tôi nói đúng quá mà.

Bỗng anh hàng xóm nhìn tôi cười tỏa nắng, rồi lại nhìn sang mẹ tôi bảo:

"Không sao đâu bác gái, cô ấy cần biết ba cái nữ công gia chánh làm gì trong khi có con làm hết rồi. Cô ấy ở nhà chỉ cần ăn ngủ vui chơi là được cũng không cho đi làm luôn, con lo hết!"

Gia đình tôi và cả tôi nữa đều há hốc mồm chưa kịp hiểu gì thì ba mẹ anh lại cười nói hí hửng:

"Đúng đúng! Con dâu ta ưng từ lâu làm sao để nó làm việc nhà được, cứ để con trai ta lo!"

-------------

Kiếm đâu ra??? Kiếm đâu ra cái gia đình như vậy??? Kiếm đâu ra?????? Ọ.O
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 29: Đoản hài


Tôi và tên đó quen nhau lúc học cấp 3, đến cuối năm lớp 12 thì chia tay, lý do chia tay là do hắn nói nhà tôi không được khá giả, đi đâu cũng không thoải mái. Vâng! máu chó như vậy thì tôi đồng ý bye bye ngay!

Trước khi không nhìn mặt nhau nữa, tôi mới cam đoan với hắn: "Nói cho cậu biết tôi là đang có ý định khởi nghiệp. Cậu cũng biết tôi giỏi thế nào rồi đấy, cứ chờ đó!"

---------------

Đến nay đã được hai năm rồi, tôi lên đại học cũng đã hai năm, và.... có khởi nghiệp được cái vẹo gì đâu, lúc đó là nói cho vui thôi. He he he

Ở trường tôi thì hay có ba cái vụ đi hội thảo để kiếm điểm rèn luyện á, ai không đi mấy cái đó mà cuối kì tổng kết lại không có điểm nào thì sẽ bị cảnh cáo học vụ.

Tôi hôm nay cũng đi dự hội thảo, nói dự hội thảo cho sang chứ thật tình thì tôi thấy đi ba cái này nhảm shit bỏ xừ, vì điểm rèn luyện mới đi thôi

Ma xui quỷ khiến thế nào mà đang trên đường đi lại gặp tên máu chó đó, hắn thấy tôi đi thong dong, tinh thần sảng khoái thì cũng tò mò lại bắt chuyện:

"Cậu dạo này thế nào rồi? Đang đi đâu thế??"

Tôi hừ mũi khinh thường: "Đi dự hội thảo!"

Hắn nghe vậy thì xanh mặt, vội vàng cười gượng nói:

"Không ngờ cậu thật sự đã làm chủ một công ty rồi, đi dự hội thảo luôn! Cậu cho tớ số mới đi, lâu lâu chúng ta đi chơi!"

Tôi thầm cười kha kha trong lòng: Mình bắt đầu thích đi dự hội thảo rồi đấy!! Tên này có học đại học đâu mà biết 'dự hội thảo' là cái gì.

----------------

Mình là sinh viên năm nhất. Trường đại học nào cũng có ba cái điểm rèn luyện kiểu này hết. Ba mẹ hỏi chủ nhật sao cũng vô trường chi thì mình nói: Đi dự hội thảo, cái ba mẹ bảo: Xạo ke... Tí tuổi đầu mà hội thảo cái gì... Ha ha thấy ai cũng hiểu lầm nên vui gì đâu bởi vậy mình mới đưa vô đây làm đoản...
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 30: Văn án: Tổng tài bớt giỡn chút


Trân Vũ, may mắn được nhận vào một trong những tập đoàn lớn nhất của Châu Á - Lôi Viễn. Tự nhủ với lòng sẽ là một nhân viên chuyên nghiệp, tác phong chuyên nghiệp, làm việc chuyên nghiệp....

Vâng! Sau gần nửa năm ở Lôi Viễn, bạn Tiểu Vũ của chúng ta đúng là rất chuyên nghiệp, nhưng mà là phá hoại chuyên nghiệp!

Bản tính vụng về này thật sự khó có thể sửa được khi nó đã được di truyền từ trong bụng mẹ. Cũng may cô là người tính tình hoạt bát, riêng việc vụng về thì những thứ khác cũng làm rất tốt, lại nhỏ tuổi nhất trong phòng ban nên nhũng đồng nghiệp cũng không gây khó dễ với cô.

Trân Vũ cảm thấy số mình ngày càng may mắn rồi, có những đồng nghiệp tốt như vậy. Cho tới một ngày... Cái ngày mà vị chủ tịch được người người ngưỡng mộ kia lại quyết định 'an tọa' lâu dài ở chi nhánh công ty của Trân Vũ!

WTF! Tại sao cô lại được bổ nhiệm làm thư kí của Chủ Tịch chứ????

Một người thể hiện sự 'vụng về level max' là khi làm việc chung với ai đó mà họ cảm thấy áp lực, sợ hãi... Tên chủ tịch mặt lạnh này tại sao lúc nào cũng nhìn cô?? Trong khi vốn là hắn không nhìn thì cô cũng không làm được việc gì, bây giờ nhìn nữa chắc bị đuổi luôn quá!

---------------------------------

Phân đoạn vụng về:

"Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi sẽ...sẽ sửa lại ngay ạ!" Mẹ ơi, run quá!

"Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi lỡ cho nhiều đường vào cà phê quá!"

"Chủ Tịch tôi xin lỗi! Tôi lỡ để quên tài liệu rồi!"

"Trân Vũ! Nếu em còn hậu đậu nữa thì tôi sẽ cho em về nhà luôn đấy!"

"Đừng mà Chủ Tịch! Tôi sẽ cố sửa đổi mà!"

"Em có biết về nhà để làm gì không mà hoảng lên thế"

"Dạ không!"

"Về nhà làm bà xã tôi!"

Đây là bộ thứ ba mình viết, mong mọi người ủng hộ nha

Tổng tài bớt giỡn chút - Tình Văn
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 31: Chồng của Văn


Lâu ngày họp mặt tụi bạn thân, vừa đến điểm hẹn mặt tôi xuân sắc thấy rõ

Lũ bạn thấy vậy thì tò mò hỏi:

"Sao nhìn mày như có tình yêu quá vậy?"

"Thì tao có tình yêu mà" Tôi hí hửng nói

"vậy mà không thông báo cho chúng bạn gì hết!"

"Tao đăng kí kết hôn luôn rồi, hôm nay không đưa anh ấ đến đây được tại vì anh ấy có việc bận bên Trung Quốc òi"

"Vậy đưa hình đây con kia" Luc bạn nháo nhào bức xúc.

"Nè" tôi chìa hình ra một cách đày tự tin:

'Bùi Tiến Dũng, sinh năm 1977, cao 1m81..'

"Mày muốn ăn đập hả' Luc bạn đồng thanh =)))

---------------------------

Mọi người nhớ ủng hộ truyện mới của tui nhoa
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 32: Đoản trừ lương


"Lại đi trễ? Trừ lương!"

"Tôi bị kẹt xe ạ"

"Cãi tôi? Trừ lương!"

"Làm việc riêng trong giờ làm? Trừ lương!"

"Đừng mà tổng tài tôi không dám nữa!!"

"Dám ngắm người con trai khác ngoài tôi? Trừ lương!"

"Nhưng...Nhưng giờ là nghỉ trưa mà boss, với... với lại..." Tại sao phải ngắm anh???

"Lại cãi? Trừ lương!"

Tôi:....

----------------

Mai là đến ngày lãnh lương rồi vậy mà cô lại đưa bộ mặt ủ dột ra với hắn. Thật không nhịn được mà nâng cằm cô lên hỏi:

"Mai lãnh lương rồi, sao nhìn em buồn thế>"

Cô cũng không kiên dè mà chu môi tỏ vẻ bất mãn:

"Anh trừ hết lương rồi lấy làm chi nữa?"

Hắn nghe vậy thì bật cười vui vẻ, lại lấy trong người ra cái thẻ không giới hạn, nhẹ giọng dụ dỗ:

"Nếu em chỉ làm nhân viên của tôi thì sẽ luôn bị trừ lương, còn nếu về nhà làm bà xã tôi thì không những em không bị trừ lương mà còn quản lý được cả túi tiền của tôi nữa! Sao? Em muốn bị trừ lương hay theo tôi đến cục dân chính?"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 33: Đoản thật


Từ bây giờ đoản nào mà thật sự xảy ra trong đời sống của mình thì mình sẽ ghi là "Đoản thật" nha, sẽ không chỉnh sửa thêm bớt gì luôn.

-------------

Bây giờ mình sẽ kể lại câu chuyện xảy ra mới sáng thứ năm này thôi, trong lớp học tư tưởng Hồ chí Minh...

Chẳng là qua học kì hai, sinh viên sẽ được đăng kí học phần theo giờ mong muốn. Thế là lũ bạn của mình và mình cùng nhau đăng kí chung giờ cho tiện nói chuyện ấy mà =))

Mình thì ngồi kế thằng bạn thân, nó thì mãi chơi game nên có nghe thầy giảng gì đâu. Còn mình thì thấy thầy kể về cuộc đời của Bác với nhiều câu chuyện mà mình chưa bao giờ nghe nên chăm chú lắm.

Rồi lúc sau thầy có chiếu một slide lên cho lớp mà ở đó Bác đang chỉ huy quân sự. Cái vấn đề là ở một góc trong tấm hình có một anh bộ đội rất đẹp trai, thân hình cũng đẹp tuốt không phải dạng ốm yếu vì thiếu dinh dưỡng (chắc anh đó là đội trưởng hay sao ấy)...

Thế là quay qua khều thằng bạn:

"Ek mậy, anh lính trong góc đẹp trai ghê ha!"

Nó ngước lên nhìn xong đập bàn cái rầm, nói to:

"Tao đẹp hơn nó nhiều mà có bao giờ thây mày khen tao đâu?"

Tôi ngớ người, thầy ngớ người, cả lớp mấy chục bạn ngớ người.... Chỉ riêng nó là không vì hình như nó vẫn chưa nhận ra mình đang ở trong lớp =))
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 34: Tặng lì xì cuối năm


Tôi là thư kí của tổng tài cũng được gần hai năm rồi.

Bây giờ đang là thời điểm trước Tết, các công ty đang kết sổ sách bù đầu bù cổ nhưng công ty tôi thì không vì boss tháng trước đã ra lệnh cho nhân viên tăng hiệu suất làm việc lên 200% để cả công ty được nghỉ Tết sớm.

Thế là ngày mai chúng tôi bắt đầu bước vào kì nghỉ dài. Điều này nói lên cái gì? Nó nói lên: hôm nay sẽ được thưởng Tết a ~

Phần thưởng Tết của công ty chúng tôi không những có tiền thưởng mà còn được quà nữa. Boss vĩ đại nói hôm nay sẽ đem quà Tết cho tôi luôn, tôi không cần phải xuống phòng thưởng lấy chi cho mất công. Thật là một vị boss tốt đúng không các bạn?

Boss tới, và boss đưa quà cho tôi. Tôi hí hửng xem quà. À mà hình như còn cái gì đó màu đỏ nữa...

Ủa? Đây là một xấp lì xì! Tưởng có tiền ai dè mở ra có thấy đâu. =))

Vậy không lẽ cái này ý nói tôi già rồi cần phát lì xì cho lũ trẻ sao?

"Sao thế?" Boss lù lù đứng sau lưng lúc nào mà không hay, làm tim tôi rớt ra ngoài luôn!

"Sếp à...Lì xì ai cũng có hả?"

"Không, chỉ ai trên 30 hay lập ra đình mới có." Sếp trả lời chắc chắn.

"Vậy sao tôi lại được nhận chứ? Tôi mới có 25 thôi, còn trẻ chán mà chưa tới tuổi phát lì xì đâu!"

"Nhưng em có chồng rồi thì phải phát lì xì chứ!"

Tôi ngu ngơ không hiểu:

"Tôi có chồng?"

Sếp cười tỏa nắng:

"Thì bây giờ tôi và em đến cục dân chính nè!"

Tôi trợn mắt nói không nên lời...

"Đi thôi còn đứng đó làm gì? Chứ em tưởng tôi cho nhân viên nghỉ sớm để làm gì hả? Đương nhiên là để sếp bọn họ "nghỉ ngơi" với vợ rồi!"
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 35: Nước hoa nam tính


Ôi thật thơm quá đi! ~

Boss dùng nước hoa mùi thơm ghê, rất nam tính nha~

Cô từ trước tới giờ không dùng nước hoa là vì cô không thích những mùi hương dành cho nữ giới, mùi nó ngọt quá chụi không nổi.

Nhưng mùi nam thì khác nha, ngửi vào cho cảm giác hứng khởi lắm, rất nam tính. Nè nè! Làm ơn đừng nghĩ "hứng khởi" là kiểu "hứng khởi" mà các bạn đang nghĩ nha =))

Boss đang ngồi kí tài liệu cho tôi đem đi xuống các phòng ban, thấy tôi cứ "thở" mạnh cũng thấy lạ hỏi:

"làm gì căng thẳng thế, không cần phải hít thở sâu vậy đâu!"

"À..Vâng... Vâng a."

Trời địu, làm sao tui có thể nói mình không phải đang thở sâu mà là đang hít mùi hương từ người anh hả???

-----------------------

Đây là sự thật các cậu ạ! Mình ghiền nước hoa nam lắm. lâu lâu qua nhà anh họ cướp vài lọ về ngửi chơi vậy đó. Hehe vui lắm, chắc đoản sau sẽ là "Đoản thật" quá!
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 36: Đoản thật


Đây không phải là đoản nước hoa mình nhắc hôm qua, đoản này hơi xàm tý, không liên quan lắm nha =)))

Đoản tâm sự

-------------

Như mọi người đã biết mình là sinh viên rồi, không còn quãng thời gian cấp ba tươi đẹp nữa.

Nói tươi đẹp thì mình chỉ cảm nhận được chưa tới một nửa cái sự tươi đẹp đó thôi. =))

Đối với người ta, những người sau này luôn muốn trở về quãng đời học sinh cấp ba để khỏi lo nghĩ gì về công ăn việc làm thì mình lại khác. Mình dù sau này có khó xin việc đến đâu đi nữa, bị đồng nghiệp áp bức đến đâu đi nữa mình cũng sẽ không chọn trở về cái thời gian ấy.

Mình thích quãng đời sinh viên như thế này, mặc dù nó khác với những gì mình hoài bão: "Vào đại học rồi sẽ không lo gì nữa, muốn học thì học, nghỉ thì nghỉ, sẽ đi làm, tham gia câu lạc bộ đội nhóm,..."

Tuy trên đại học cách học khác, thầy cô dạy khác, mỗi người mỗi vẻ, không biết đâu mà lường nhưng chí ít không cần phải đi học thêm, không cần mỗi tuần là một bài kiểm tra, không cần phải sáng dậy sớm đi học, tối trở về ôn thi đến sml...

Cứ nghĩ tới môn lý môn hóa là muốn chóng mặt bất tỉnh ngay tại chổ rồi, giờ nghĩ lại không hiểu sao vẫn đủ điểm đạt loại giỏi mới ghê =)) lại còn chọn tổ hợp "lý hóa sinh" để thi đại học vừa rồi nữa - vi diệu thật!

Có thể các bạn sẽ nói ai biểu không chơi cho đã cái thời tuổi trẻ đi rồi than mệt, nãn... Thử hỏi nếu không lo học sau này lấy gì ăn???

Có người nói muốn ngồi lại được thấy thầy cô mỗi ngày, ngồi nghe những bài giảng của họ, còn mình thì chỉ nhớ những lúc ăn vụng, chép phao, đọc phao cho bạn chép thôi...

Đi làm thì mình sẽ có tiền, có tiền mua nhũng thứ ta thích, nuôi ba mẹ, anh em, đi chơi overnight mà không ai nhắc nhở vì ta lớn rồi, biết suy nghĩ hơn rồi,.. chứ cứ muốn quay về cấp ba để chịu khổ với mấy núi đề cương làm gì??

Nói nhớ thì có nhớ đấy! Như lúc xem mấy cụm khoa của trường đại học thi văn nghệ thì sẽ thấy lại bóng dáng của những người bạn cũng "khổ lao" tập luyện, lúc phát giải thưởng cũng sẽ nhớ lại cảnh lớp mình được vinh danh đạt giải nhất top ca của trường... [ Tui là đang khoe đấy hehe ]

Đời không như ngôn tình, không như thanh xuân của nam nữ chính đâu!

Bản thân Văn không đi học thêm sml như các bạn khác, mình chỉ học có một môn toán thôi. Nhưng các bạn khác thì buổi sáng ra khỏi cửa lúc 6h30 về nhà lúc 10h30, đó là nói mấy bạn nhà gần ây, nhà xa thì không có cửa đâu nha.

Dù các bạn không muốn nhưng đến năm 12 cũng sẽ trải qua thôi, về nhà sau khi học thêm chưa là kết thúc một ngày đâu, sẽ còn phải ngồi vào bàn học bài chuẩn bị kiểm tra nếu mai có tiết nữa.

Như trường mình năm nào mấy em lớp mười cũng đăng confess muốn tự tử vì áp lực và mệt mỏi. Đó là mới lớp mười thôi đấy, tuy nhiên sau nhiều năm tháng rèn giũa với sự đi sớm về khuya ấy thì tụi nó cũng quen =)) lên mười hai cái hết than luôn!

Nói chung mình than là than vậy chứ thôi. Để kể cho nghe mới nãy thôi à, [ 7h30 ngày 30/1/2018 ] má mình soạn đồ trong tủ ra, tại sắp tới Tết mà, coi thử còn đồ nào câbf may sửa gì đó.

Cái má lôi ra mấy bộ đồng phục cũ cấp ba, định đem đi bỏ rồi cái mình la lên:

"Đừng bỏ cứ giữ lại đi mà!"

Má hỏi sao vậy thì mình cũng không trả lời, tại cũng có biết đâu!

Cảm xúc con người thật kì lạ, tuy trong đầu không bao giờ muốn trở về quãng thời gian "cay nghiệt" ấy, nhưng lại không muốn vứt bỏ những thứ đã từng thuộc về nó....

---------

Viết xong đọc lại tự thấy nhảm shit dùm luôn =)), chỉ tại sự kiện soạn tủ của má nên mới đâm ra có hứng viết cái này đấy.

Mình phải lên đây giải bày tâm sự chứ kể với lũ bạn mình là nó sẽ chửi: "Tao nghe mày nói mấy vụ này trăm lần rồi, nín dùm đi" [ Thiệt chứ cái lũ khốn nạn =)) ]

Rất cám ơn các bạn đã đọc đến cuối cái đoản nhảm shit này, nó không theo một cái quy tắc đường lối nào hết, đến mình còn thấy nó bay lung tung quá mà!

THÂN!
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 37: Đoản thật: Nước hoa của anh họ!


Như ở đoản "Nước hoa nam tính", mình có kể cho các bạn nghe là hay lấy nước hoa của anh họ về ngửi chơi.

Sự thật là đến nay xài hết cũng được kha khá lọ gì rồi, ngoài công dụng mở nắp ra ngửi thì mình còn dùng nó để xịt phòng nữa =))

Nói thiệt là cũng thấy bản thân khốn nạn lắm nhưng ai biểu mình thích làm chi, tính mình thích là mình làm thôi à.

Mỗi lần mà lẻn vô phòng của ổng mà để ổng biết được là ổng sẽ nhéo muốn sứt cái lỗ tai luôn. Vậy mà vẫn lỳ lợm vô quài mới ghê.

Có lần, nước hoa xịt phòng hết òi, thế là lại qua nhà ổng lấy xài tiếp. Khổ nổi cũng sợ ổng phát hiện nên tay run vl!

Chợt thấy trên bàn có lọ mới chưa khui luôn, bèn mở ra ngửi thử, mà không phải xịt ra ngửi mà chơi lớn luôn: Mở nguyên cái nắp lớn ngửi cho sướng =))

Ai ngờ ổng vô bất thình lình, còn la lên nữa, rồi hoảng quá mình làm rớt cmn nguyên lọ...

Mùi thơm bay khắp nhà...

Tiếng anh bay khắp xóm...

Tai em cũng đau rát...

Ổng chửi tới nổi mà thở hổn hển rồi vẫn còn muốn chửi tiếp, Văn thì chỉ biết giả vờ thút thít thôi chứ sao giờ ==

Nghe đâu cái lọ đó là hàng bạn anh đi du học gửi về... Hàng chính thống ở bển đấy...

Từ đó cứ cách mấy tháng là ổng tặng free một lọ nước hoa nam mới, kèm theo một câu:

"Hết nhớ nói tao mua tiếp cho, chứ đừng vô phòng tao nữa, tao lạy mày!"

Mỗi lần như vậy là mình lại nghĩ: "Biết vậy ngay từ đầu làm đổ mịa nó luôn là không cần cực khổ bị nhéo rồi" =))
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 38: Đoản \"bà dì\"


Cô và hắn là bị gia đình hai bên ép cưới. Bản thân cả hai tới ngày ra mắt mới biết nhau ấy chứ.

Đến ngày cưới thì khi gặp lại hắn cô mới nhớ lại khuôn mặt ấy, chứ thật sự trước đó mới gặp một lần, lại thêm cái mặt hắn lạnh tanh, cô đã sớm vứt ra sau đầu.

Đêm tân hôn, hắn tắm xong thì nằm bên cạnh cô ngủ một mạch tới sáng. Sáng cô dậy thì hắn đi làm mất tiêu. Trong nhà chỉ có mình cô, vì cô và hắn được người lớn cho ra ở riêng. Cô chửi rủa:

"Tên chết bầm! Chủ ý của anh thế nào thì nói cho tôi biết với chứ! Không nói không rằng, bộ tưởng tôi muốn đám cưới với anh lắm à?? Đồ mặt lạnh!"

------------------

Tối đó hắn về khuya, còn cô thì lo chửi hắn cả một ngày nên mệt ngủ trước rồi. Sáng ra vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.

Cô thầm nghĩ chắc tên này có bồ bên ngoài nè, vậy cũng tốt!

Nhưng mà không lẽ hắn được thỏa mãn thú tính còn mình ở vậy tới già mà không một lần nếm trải sự đời sao???

Không được! Con người cái gì cũng phải thử một lần chứ!

Tối đó hắn về sớm hơn, cô thì đang ngồi trên giường nghịch điện thoại, hắn tắm xong thì ra thư phòng làm việc luôn.Tính tới thời điểm này cô chưa nghe giọng nói của hắn bao giờ ngoại trừ lần hắn nói: "Tôi đồng ý" trong bữa đám cưới!

Người gì đâu rõ chán!Được rồi! Tối mai cô nhất định sẽ đi kiếm "vịt" (vịt là gì hả? Search google ik =))

Thế là hôm sau hắn cũng về sớm như hôm trước, nhưng cô thì đang ở trên bàn trang điểm, sửa sửa soạn soạn vô cùng xinh đẹp.

Hắn nhìn cô mà nhíu mày.

Đến khi thấy cô xách túi hí hửng đi ra ngoài thì hắn mới kéo tay cô lại, gầm lên:

"Em đi đâu?"

Cô bất ngờ nhưng cũng theo phản xạ trả lời:

"Tôi đi kiếm vịt để nếm mùi sự đời! Chứ không lẽ tới già cũng vẫn là "con gái" à?"

Nghe cô nói xong hắn xiết chặt eo cô, bước tới bên giường mà hôn cô cuồng nhiệt, đến khi thả ra hắn mới tức giận nói:

"Em mà dám ra khỏi cửa nửa bước tôi sẽ cho em chết ngay trên giường. Mấy hôm nay tôi đã cố nhịn, cố kiềm chế không thân cận em vì em đang có "bà dì" đến thăm. Hôm nay định về sẽ "âu yếm" em một phen. Nào ngờ em còn dám "vượt tường" nữa hả?"

Cô ngớ người, ra là do cô tới tháng hả, sao cô tỉnh vậy trời??

Thấy cô mặt đỏ cả lên, hắn thấy máu trong người mình lại sôi lên rồi:

"Nếu em đã muốn đến vậy thì chúng ta nhập cuộc luôn đi!"

Nói xong, hắn làm gì thì các cậu cũng hiểu rồi đấy =))

Chỉ có cô là ngây thơ, sáng hôm sau dậy quên cả đang đau, hỏi hắn:

"Sao anh biết "bà dì" tôi đến?"

Hắn mới sáng sớm tinh lực dồi dào, lại nghe cô hỏi chuyện nhạy cảm nên đâm ra lại đè cô xuống tiếp tục chuyện tối qua...
 
Đoản Ngọt - Tình Văn
Chương 39: Đoản nói leo


Tính tôi khi đi học thì rất lười giơ tay trả lời, cứ ngồi dưới mà nói leo với thầy vậy đó.

Bây giờ lên đại học rồi cũng vậy, không có giơ tay phát biểu đâu, cứ ngồi đó mà nói lí nhí trong miệng ấy!

Đại học mà, bơ vơ có một mình trong lớp học thôi, nào có quen ai đâu. Cho nên nói leo được vài bữa đầu thôi, mấy bữa kế thì ít ít lại.

Thế là hôm đó thầy dạy một đề tài cũng thú vị lắm, tôi lúc đầu nói leo được một hai câu, lúc sau lười quá nên thôi không nói nữa. Ai ngờ cậu bạn bàn trên lại quay xuống vẻ mặt không vui nói với tôi:

"Cậu làm ơn hãy tiếp tục nói vọng lên với thầy có được không? Thiếu cái giọng trong trẻo của cậu tôi không học được. Nếu tôi mà học yếu là lỗi của cậu đấy!"

Tôi đỏ mặt, im lặng. Nhưng mỗi lần tôi muốn nói leo là lại thấy ngại, lỡ cậu ta đùa thì sao?

Thế là giờ ra chơi cậu ta xách cổ tôi lên ngồi chung luôn, còn trừng mắt bảo:

"Để coi cậu dám không nói nữa không!"
 
Back
Top Bottom