Cập nhật mới

Đô Thị  Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 180: Bên phải chạm trổ một con rồng!


Ngụy Yên Nhiên rời khỏi dạ tiệc từ thiện, tâm trạng vô cùng buồn rầu, cô ta lái xe trên đường hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.

“Két…!”

Đạp thắng ga.

Ngụy Yên Nhiên đỡ anh dậy: “Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”

“Xảy ra chuyện gì vậy, cơ thể không động đậy?”

Diệp Bắc Minh kinh hãi ngã xuống đất.

Anh có thể cảm nhận được tất cả mọi thứ của ngoại giới, nhưng không thể nói chuyện, cũng không có cách nào điều khiển cơ thể.

“Ngụy Yên Nhiên?”

“Cô ta muốn làm gì?”

Diệp Bắc Minh nhìn thấy một người phụ nữ xông đến, chính là Ngụy Yên Nhiên.

Cô ta ném chiếc túi xách Gucci của mình sang một bên.

Quỳ một chân trên đất giống như vịt con.

Ôm Diệp Bắc Minh trong lòng, ấn nhân trung của anh: “Này… Diệp Bắc Minh, anh sao vậy?”

“Sao anh lại ngất xỉu?”

“Anh không phải võ giả thực lực rất hùng mạnh sao?”

“Anh xảy ra chuyện gì vậy, thiếu máu?”

Ngụy Yên Nhiên ấn nhân trung của Diệp Bắc Minh, nhưng dù thế nào, Diệp Bắc Minh vẫn không tỉnh lại.

Diệp Bắc Minh lớn tiếng nói, đáp lại Ngụy Yên Nhiên.

Nhưng dường như Ngụy Yên Nhiên không nghe thấy!

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Diệp Bắc Minh nhướng mày.

Anh nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới phát hiện, bốn phương tám hướng lờ mờ.

Giống như bước vào trong một không gian dị giới.

Bốn phía lờ mờ, hỗn độn.

Phía trước có một tòa tháp bằng đá màu trắng sữa, cao mấy trăm mét, trông vô cùng khổng lồ.

Bên trái tòa tháp chạm trổ một con phượng hoàng!

Bên phải chạm trổ một con rồng!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 181: Đây là cảnh giới võ đạo của mình?


“Diệp Bắc Minh, anh nặng quá… anh tên là Diệp Bắc ‘Trầm’ à?”, Ngụy Yên Nhiên gọi Diệp Bắc Minh không tỉnh liền cõng anh, đi về phía xe thể thao của mình.

Tốn bao nhiêu sức lực!

Ném vào ghế lái phụ.

Xa xa, một thanh niên nhìn thấy cảnh này, lập tức bật cười.

“Mẹ nó, tôi nhìn thấy con gái nhặt thi thể, không ngờ đàn ông cũng bị nhặt thi thể”.

“Cô em này được đấy, xinh đẹp có thể so sánh được với Lưu Diệc Phi!”

“Là tôi tôi cũng lên!”

Mặt đẹp của Ngụy Yên Nhiên có hơi đen lại.

Cô ta ngồi vào ghế lái, chân đạp ga.

Đi về phía biệt thự của mình.

“Người anh em này đêm nay sướng rồi!”

“Đúng vậy”.

Mấy thanh niên cười bỉ ổi.

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục? Hình vẽ của rồng và phượng hoàng này rất giống với ngọc bội mẹ mình để lại”, Diệp Bắc Minh sờ cằm.

Bừng tỉnh hiểu ra!

Mẹ nó!

Đây là thế giới bên trong ngọc bội?

Không thể nào!

Không thể tưởng tượng nổi!

Bên trong ngọc bội có một không gian?

Lẽ nào là Nguyên Thần Xuất Khiếu các sư phụ nói?

“Mẹ nó là ai mà kinh khủng vậy?”, Diệp Bắc Minh có chút ngơ ngác.

“Ầm!”

Lời vừa dứt, toàn bộ tháp Càn Khôn Trấn Ngục rung chuyển, thân tháp lập tức sáng lên chói lóa.

Diệp Bắc Minh không mở nổi mắt.

Một giọng nói uy nghiêm truyền tới: “Chỉ là cảnh giới Võ Linh mà cũng dám bước vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục? Cũng được, đã mấy chục ngàn năm qua không ai bước được vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”

“Cảnh giới Võ Linh?”

Diệp Bắc Minh nhướng mày.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 182: “Tôi làm chủ, cậu làm tớ”.


Hình như giọng nói này không phải là tháp Càn Khôn Trấn Ngục có người.

Mà là.

Bản thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Một tòa tháp vậy mà biết nói chuyện?

Tình huống gì vậy!

“Ầm!”

Một tiếng sấm giáng xuống, bổ vào bên cạnh Diệp Bắc Minh, mặt đất khét lẹt.

Tỏa ra khói xanh!

“Cậu còn ngây ra đó làm gì? Mau tiến lên!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.

Diệp Bắc Minh nhướn mày: “Ông đang ra lệnh cho tôi?”

“Ông bảo tôi tiến lên thì tôi sẽ tiến lên?”

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút lạnh nhạt: “Ha ha, cậu thanh niên, cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

Diệp Bắc Minh nói: “Không phải ông tên là tháp Càn Khôn Trấn Ngục sao?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sao: “Cậu…”

“Hừm!”

Một tiếng hừm lạnh.

“Cậu còn chờ gì nữa? Còn không mau thử máu! Nếu không có vấn đề, bắt đầu từ bây giờ, bổn thần tháp sẽ trói buộc với cậu!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.

Diệp Bắc Minh cười: “Tại sao tôi phải trói buộc cùng ông?”

“Cậu không trói buộc với tôi, Nguyên Thần vào tới đây làm gì?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.

Diệp Bắc Minh bày tỏ, anh chỉ cầm một miệng ngọc.

Ngọc là mẹ để lại.

Anh chỉ nắm ngọc, trong đầu ảo tưởng dáng vẻ của mẹ.

Trước mắt tối sầm, xuất hiện một không gian khác.

“Vậy sao?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút bất ngờ.

Nhưng ông ta vẫn nói: “Không sao, nếu cậu đã vào thì có thể thử máu!”

“Thử máu thành công, tôi có thể trói buộc với cậu, ký kết hiệp ước chủ tớ”.

“Tôi làm chủ, cậu làm tớ”.

“Tôi có thể giúp cậu đi trên con đường vô địch!”

“Không hứng thú, nơi này ra ngoài thế nào, ông dẫn tôi ra ngoài đi”, Diệp Bắc Minh lắc đầu từ chối.

Mẹ kiếp!

Anh từ chối!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngơ ra!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 183: “Nếu không thì không bàn nữa!”


Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mãi hồi lâu mới mở miệng: “Nhóc con, cậu thật sự không biết tôi có lai lịch gì?”

“Không biết, không có hứng thú, để tôi đi”.

Diệp Bắc Minh lắc đầu.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng buồn rầu giải thích lai lịch của mình!

Cái gì mà thần tháp vạn cổ đệ nhất!

Cái gì mà tiên giới, thần giới vì nó đại chiến!

Cái gì mà vũ trụ sơ khai, thiên địa lúc mới bắt đầu… rơi vào trong sương mù.

Diệp Bắc Minh nghe mà nhức đầu.

“Dừng lại, dừng lại! Đừng khoác lác nữa, tôi không chịu nổi nữa, ông thả tôi ra”, Diệp Bắc Minh nói.

“Cậu!!!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động muốn hộc máu.

Ông ta nói hết nước hết cái muốn để Diệp Bắc Minh chấp nhận sự tồn tại của mình.

Lại nói chuyện từng bước, tỏ vẻ một khi ký kết hiệp ước chủ tớ với mình, có thể tiến vào trong tháp, nhận được ích lợi khó có thể tưởng tượng nổi!

Diệp Bắc Minh dứt khoát nói: “Muốn ký kết hiệp ước chủ tớ cũng được thôi”.

“Tôi làm chủ nhân, ông làm đầy tớ!”

Mặc dù Diệp Bắc Minh cho rằng tháp Càn Khôn Trấn Ngục bịa chuyện.

Nhưng nếu là đồ mẹ để lại, chắc chắn không đơn giản!

“Cái gì? Không thể nào!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục quả quyết từ chối.

Đùa gì thế?

Bảo ông ta làm đầy tớ?

Từ cổ chí kim, chưa bao giờ xảy ra chuyện này.

“Ờ, vậy thôi”, Diệp Bắc Minh lắc đầu.

“Chờ chút!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gấp gáp.

Ông ta đã đợi mấy chục ngàn năm nay, Diệp Bắc Minh là người đầu tiên đến trước mặt ông ta.

Nếu như mất đi cơ hội này, lần sau lẽ nào phải đợi thêm mấy chục ngàn năm nữa sao?

“Vậy đi, chúng ta ký kết hiệp ước bình đẳng”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 184: Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!


“Có thể đưa tôi rời khỏi đây là được!”

Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười.

Dựa theo lời tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.

Anh đi đến cửa lớn tầng một, rạch một đường trên bàn tay mình, vẩy máu tươi lên cửa lớn.

Trong nháy mắt máu tươi tiếp xúc với cửa!

“Ầm!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giống như mặt trời, vô cùng chói mắt.

“Mẹ nó… Ha ha ha ha, huyết mạch của cậu? Ha ha ha ha, lời to rồi!!!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười như điên.

Ông ta cố gắng kìm chế nội tâm đang kích động: “Đừng gấp, ký kết hiệp ước cần mấy canh giờ…”

Diệp Bắc Minh vẫn hôn mê.

Ngụy Yên Nhiên dẫn anh về biệt thự, gọi người khiêng anh từ ghế lái phụ xuống.

“Thưa cô, người này sao vậy?”

“Không phải anh ta cùng cô tham dự dạ tiệc từ thiện sao?”

Quản gia của Ngụy Yên Nhiên mặt đầy bất ngờ.

Theo đạo lý, tham gia dạ tiệc từ thiện xong, Ngụy Yên Nhiên và người này không còn bất kỳ dây dưa gì.

Tại sao lại mang về?

Vì đã ký kết hiệp định giữ bí mật chuyện ở dạ tiệc từ thiện!

Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!

Vì vậy, mọi người vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện, càng không biết sức mạnh khủng khiếp của Diệp Bắc Minh.

Ngụy Yên Nhiên không có thời gian giải thích: “Giữa đường anh ta ngất xỉu, mau gọi bác sĩ qua”.

“Vâng”.

Mấy người cùng đưa Diệp Bắc Minh vào phòng Ngụy Yên Nhiên.

Rất nhanh bác sĩ đã đến.

Kiểm tra một hồi.

“Tiểu thư, người này không có bệnh tật gì, hơn nữa tràn đầy sức mạnh, không lẽ có tâm bệnh? Khả năng là đang ngủ, hoặc mệt quá?”, bác sĩ lắc đầu, bày tỏ không kiểm tra được.

Ngụy Yên Nhiên nhướng mày.

Ngủ?

Mệt?

Sao có thể chứ?

Tận mắt cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.

Nếu không phải bên đường có hoa cỏ đỡ, anh sẽ ngã vỡ đầu.

“Ông chắc chắn?”, Ngụy Yên Nhiên hỏi.

Bác sĩ có chút khó xử: “Thưa cô, với tư cách hành nghề chữa bệnh bao nhiêu năm, tôi đảm bảo cơ thể cậu ta quả thật không có vấn đề”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 185: Nhưng… không khống chế nổi bản thân!


Ngụy Yên Nhiên quay đầu, nhìn Diệp Bắc Minh nằm trên giường.

Hô hấp đều đặn, ngực phập phồng.

Cũng không giống dáng vẻ đang bệnh.

“Ông lui xuống trước đi”, Ngụy Yên Nhiên xua tay.

“Vâng”.

Bác sĩ rời khỏi phòng, những người làm khác cũng bị đuổi đi.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại hai người Ngụy Yên Nhiên và Diệp Bắc Minh.

Cô ta ngồi mép giường, cúi đầu nhìn khuôn mặt của Diệp Bắc Minh.

Mặt đẹp có hơi đỏ, hô hấp cũng dồn dập.

Theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn gò má của Diệp Bắc Minh, lẩm bẩm: “Rốt cuộc anh là ai mà có bản lĩnh lớn như vậy, khiến quốc chủ cũng phải nói chuyện vì anh?”

“Ông cụ nhà họ Tần chịu thua, nhiều năm trôi qua, lần đầu tiên tôi nhìn thấy!”

“Còn cả chiến thần Lăng Phong nhận anh làm chủ nhân?”

“Chiến thần Kình Thương bị anh đánh bại, quả đúng là chuyện khó mà tin được!”

“Sư tỷ kia của anh là ai? Một nữ chiến thần Long Hồn sao?”

Ngụy Yên Nhiên lẩm bẩm, ánh mắt nóng như lửa!

Tay ngọc nhỏ của cô ta có chút không bị khống chế.

Rơi trên khuôn mặt Diệp Bắc Minh, nhẹ nhàng sờ lên.

“Ách…”

Ngụy Yên Nhiên giống như chạm vào điện, kẹp hai chân lại.

Trong nháy mắt rụt tay lại: “Khụ… tôi… tôi không cố ý đâu, anh đừng hiểu lầm”.

“Tôi chỉ là… Ừm…”

Ngụy Yên Nhiên nói đến đây, đột nhiên dừng lại.

Cô ta có một suy nghĩ to gan!

Dù sao vẫn chưa tỉnh lại.

Cô ta lại đưa tay nhéo lỗ mũi và lỗ tai của Diệp Bắc Minh.

Sờ trên mặt anh.

Lúc này, Diệp Bắc Minh hoàn toàn có thể cảm nhận được cơ thể của mình.

Nhưng… không khống chế nổi bản thân!

Anh muốn bảo Ngụy Yên Nhiên dừng tay.

Nhưng Ngụy Yên Nhiên lại không nghe thấy.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 186: “Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”


Diệp Bắc Minh hết nói nổi: “Tình cờ gặp nhau, cơ bản không quen”.

“Không quen? Đó là người cõng cậu về đó, nếu không cậu ngất xỉu trên đường lớn, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.

Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Ông có thể cảm nhận được ngoại giới?”

“Thứ cậu có thể cảm nhận được thì tôi cũng có thể cảm giác được”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.

Sắc mặt Diệp Bắc Minh chấn động.

Bây giờ mình đang bị trói buộc với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Nếu sau này tiếp xúc với ai hoặc có bí mật gì, không phải đều bị ông ta biết hết?

“Bây giờ tôi là chủ nhân của ông, tôi ra lệnh cho ông, trừ phi tôi mở miệng, nếu không phong tỏa tất cả cảm giác với ngoại giới”, Diệp Bắc Minh nói.

“Ầm!”

Một trận sấm từ trên trời giáng xuống, rơi trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Mệnh lệnh của Diệp Bắc Minh vậy mà có hiệu quả!

“Quả nhiên có thể?”

Diệp Bắc Minh có chút hưng phấn.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có phần bất đắc dĩ.

Diệp Bắc Minh lại chuyển chủ đề: “Đúng rồi, vừa rồi ông nói tôi là Võ Linh, ý là gì?”

“Cảnh giới võ giả, cậu không biết?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kỳ quái.

Diệp Bắc Minh sững sờ.

Anh suy tư thật nhanh!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục có khả năng biết một bộ cấp bậc đẳng cấp hoàn toàn khác với giới võ đạo địa cầu!

“Cảnh giới võ đạo mà ông biết là gì?”, Diệp Bắc Minh vội hỏi.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Võ giả nhập môn, Thiên Địa Huyền Hoàng là bốn cấp bậc nhập môn của võ giả. Sau đó là Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, Võ Hoàng”.

“Vì vậy, cảnh giới của tôi ở Võ Linh?”, Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

Trước kia khi ở núi Côn Luân, anh cũng không xác định được cấp bậc võ đạo của mình.

Mấy vị sư phụ cũng không có nói cho anh.

Chỉ nói Diệp Bắc Minh học hành thật yêu nghiệt!

Bây giờ nhìn lại, cấp bậc võ đạo của anh mới là cảnh giới Võ Linh mà thôi?

Vậy Võ Sư tương ứng với Tông Sư?”

“Cảnh giới Đại Võ Sư chính là Đại Tông Sư?”

“Võ Sư… tông sư võ đạo, Đại Võ Sư, Đại Tông Sư… cũng giống vậy”, Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra.

“Cô Tử Khanh, cô không thể xông vào, cô Yên Nhiên đã ngủ rồi”, ngoài nhà truyền tới giọng nói của người làm.

“Bốp bốp!”

Một tiếng giòn dã.

Người làm bị tát hai cái bạt tai!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 187: Tim cô ta đập thình thịch!


“Ngụy Tử Khanh?”

Ngụy Yên Nhiên đứng lên.

Người phụ nữ trước mặt là chị họ của cô ta, một trong những truyền nhân chi chính của nhà họ Ngụy.

“Yo, Ngụy Yên Nhiên, còn hai ngày nữa chính là ngày tập đoàn điều chế thuốc nhà họ Ngụy chúng ta công bố sản phẩm mới ở Trung Hải”, Ngụy Tử Khanh liếc mắt nhìn Diệp Bắc Minh ở trên giường: “Vậy mà cô còn chơi đùa với trai bao trong phòng?”

“Chắc là cô không biết sản phẩm mới do cô chủ trì thiết kế có vấn đề đó chứ?”

“Bước kiểm tra thuốc cuối cùng không được thông qua!”

Ngụy Tử Khanh ném một bộ văn kiện lên bàn.

“Cái gì? Sao có thể chứ!”

Ngụy Yên Nhiên không dám tin.

Nhân lúc cô ta thất thần.

“Rắc rắc!”

Ngụy Tử Khanh nhanh chóng lấy điện thoại, chụp hai bức ảnh.

Diệp Bắc Minh nằm trên giường Ngụy Yên Nhiên, còn cô ta đứng bên cạnh.

Vô cùng mập mờ!

“Ha ha ha, chứng cứ vào tay rồi! Ngụy Yên Nhiên, tôi tin chắc cô biết nên làm thế nào rồi chứ?”, Ngụy Tử Khanh xoay người rời đi: “Trong buổi họp báo ở Trung Hải hai ngày sau, tôi muốn cô đích thân tuyên bố rút lui khỏi tập đoàn điều chế thuốc nhà họ Ngụy!”

“Nếu không bức ảnh này sẽ xuất hiện trước mặt ông nội”.

Chỉ còn lại Ngụy Yên Nhiên đứng cứng ngắc tại chỗ.

“Có thể cho tôi xem cách điều chế của cô không?”, đột nhiên, một giọng nói truyền tới.

“Anh… anh đã tỉnh rồi lâu?”, Ngụy Yên Nhiên quay đầu.

Chỉ thấy Diệp Bắc Minh đã ngồi dậy.

Nhìn chằm chằm Ngụy Yên Nhiên!

Mặt đẹp của Ngụy Yên Nhiên đỏ bừng, cô ta có chút xấu hổ: “Anh đều nghe thấy?”

“Cả chuyện vừa rồi anh cũng biết?”

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đều biết, chỉ là không có cách nói chuyện”.

Ngụy Yên Nhiên xấu hổ chết đi được, cô ta giải thích: “Diệp Bắc Minh, anh… tôi… anh, tôi…”

“Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ là tò mò”.

“Tôi không thích anh, a… không phải, anh đừng hiểu lầm…”

Ngụy Yên Nhiên sắp điên rồi.

Tim cô ta đập thình thịch!

Nội tâm đang kêu gào: “Ngụy Yên Nhiên, mày đang nói cái gì thế?”

Diệp Bắc Minh chậm rãi nói: “Vẫn phải cảm ơn cô đã đưa tôi về, nếu không tôi sẽ phải ở đầu đường xó chợ”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 188: Dù là bây giờ cô ta cũng không tin.


Đầu Ngụy Yên Nhiên trống rỗng.

Bây giờ Diệp Bắc Minh nói gì, cô ta chỉ có thể đồng ý cái đó.

Theo bản năng đưa văn kiện trong tay cho Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh mở ra xem, nghiên cứu mấy phút.

Sau đó cầm một cây bút từ trên bàn, viết viết vẽ vẽ.

Hai phút sau, gấp văn kiện lại.

“Tôi đã giúp cô sửa đổi những sản phẩm này, chắc không còn vấn đề rồi, hiệu quả dược liệu có lẽ sẽ gấp hơn mười lần so với trước kia”, Diệp Bắc Minh để lại một câu:

“Xem như cảm ơn cô”.

Anh xoay người rời đi.

“Hả?”

Ngụy Yên Nhiên ngây người.

Khi cô ta hoàn hồn lại, Diệp Bắc Minh đã biến mất không còn thấy bóng dáng.

Cô ta cúi đầu mở văn kiện, một vài dược liệu vật liệu hỗn hợp trên đó đã được Diệp Bắc Minh sửa đổi.

“Đùa sao?”

Ngụy Yên Nhiên có chút không dám tin.

Đây là cách điều chế mỹ phẩm cô ta nghiên cứu hơn hai năm mới nghiên cứu ra.

Chưa đến hai ngày nữa sẽ công bố ở thành phố Trung Hải!

Vốn dĩ tất cả thí nghiệm, giai đoạn trước phát triển và thử nghiệm lâm sàng đã kết thúc.

Không ngờ cửa ải cuối cùng lại xảy ra vấn đề.

Ngụy Yên Nhiên lập tức nghĩ đến là Ngụy Tử Khanh đang giở trò quỷ!

Nhưng chỉ còn lại hai ngày, thời gian của cô ta không đủ.

“Tút tút tút!”

Lúc này, điện thoại di động của Ngụy Yên Nhiên reo lên.

Phòng thí nghiệm gọi điện đến: “Tiểu thư, không xong rồi, thí nghiệm xảy ra vấn đề”.

“Tất cả số liệu giai đoạn trước bây giờ đều không giống nhau”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 189: Lục Tuyết Kỳ thấy hơi kỳ lạ.


Ngụy Yên Nhiên bây giờ trong lòng chỉ có tuyệt vọng!

“Cô thật sự muốn từ bỏ?”, người bên đầu dây điện thoại khổ sở nói.

Ngụy Yên Nhiên thở dài: “Từ bỏ đi…”

“Được”.

Cúp điện thoại.

Ngụy Yên Nhiên ngồi ở đó, hai mắt trống rỗng, trong lòng tuyệt vọng.

Lần này nếu như thất bại, cô ta sẽ hoàn toàn bị đá ra khỏi cục.

Sau này cô ta sẽ không còn bất kỳ địa vị nào ở nhà họ Ngụy!

Có lẽ chỉ là công cụ để người ta làm liên hôn.

Qua khoảng một tiếng.

Ánh mắt Ngụy Yên Nhiên trầm xuống, nhìn vào văn kiện, cắn răng nói: “Ngựa chết thành ngựa sống, Diệp Bắc Minh, anh không nên khiến tôi thất vọng mới phải!”

...

Diệp Bắc Minh quay về chỗ ở của bát sư tỷ.

Đã gần sáu giờ sáng.

Anh cũng không ngủ được.

Ngồi thiền đến bảy giờ ngày hôm sau, bát sư tỷ Lục Tuyết Kỳ quả nhiên đã tới.

Cô ấy kéo cánh tay Diệp Bắc Minh, nhẹ nhàng nói: “Tiểu sư đệ, em mau đi Trung Hải đi”.

“Một tuần sau, đại hội quân võ sẽ bắt đầu”.

“Em đồng ý với bát sư tỷ đi, nhất định phải được hạng trong top mười! Đừng để chị thất vọng”.

Vương Như Yên cười nói: “Tiểu sư đệ, cửu sư tỷ ở Trung Hải đó”.

“Em có thể qua tìm chị ấy chơi”.

Diệp Bắc Minh mặt tươi cười.

Anh cũng biết hai vị sư tỷ muốn anh rời khỏi Long Đô!

Nhưng tin tức về mẹ, anh đã biết được đại khái.

Diệp Minh Viễn không phải bố anh, tiếp tục ở lại Long Đô cũng không có ý nghĩa gì.

Diệp Bắc Minh cười nói: “Được, vậy đệ về Giang Nam trước”.

“Ừm?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 190: Tàu cao tốc đang phi như bay!


Diệp Bắc Minh cười tủm tỉm nói: “Hai vị sư tỷ, đệ biết hai tỷ lo lắng rất nhiều, cảm ơn hai tỷ! Yên tâm đi, đệ sẽ tìm được mẹ ruột của mình, đệ cũng sẽ giành được thành tích trong đại hội quân võ!”

“Bát sư tỷ, đã có bữa sáng chưa? Đệ đói rồi”.

Diệp Bắc Minh cười đi xuống giường, chạy đi tắm rửa.

Lục Tuyết Kỳ cau mày: “Có chuyện gì vậy, tiểu sư đệ hơi kỳ lạ?”

“Chẳng lẽ, đệ ấy đã biết…”, Vương Như Yên giật mình.

Lục Tuyết Kỳ lắc đầu: “Chắc chắn không thể nào! Được rồi, đừng nhắc chuyện này nữa, tiểu sư đệ có thể rời khỏi Long Đô là quá tốt rồi! Để đệ ấy đến Trung Hải, tạm thời phân tán sự chú ý của đệ ấy”.

“Được”.

Vương Như Yên nghiêm trọng gật đầu.

Sau khi ăn sáng xong, Diệp Bắc Minh ngồi tàu điện cao tốc trở về Giang Nam.

Anh vẫn không chọn ngồi máy bay.

Bay ở độ cao mười ngàn mét, thật không an toàn!

Chẳng may có người mất trí điên cuồng, lợi dụng giết anh lúc trên máy bay thì sao.

Ở độ cao mười ngàn mét, Diệp Bắc Minh cũng không thể bảo đảm an toàn.

Trên tàu cao tốc, Diệp Bắc Minh nhắm mắt dưỡng thần, tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền ra tiếng nói: “Cậu nhóc, cho tôi cảm nhận thế giới bên ngoài đi!”

“Đã mấy vạn năm, tôi không cảm nhận thế giới bên ngoài rồi”.

“Được”.

Diệp Bắc Minh tiện miệng trả lời một tiếng.

“Vù!”

Trong tích tắc, cái đầu của Diệp Bắc Minh run lên!

Trong phạm vi bán kính mấy trăm mét, tất cả mọi thứ đều được hiện lên trong đáy mắt của anh!

Tàu cao tốc đang phi như bay!

Đường ray ầm ầm vang lên!

Kiến đang bò trên mặt đất!

Chim đang bay lượn trên bầu trời!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 191: “Người của gia tộc Cổ Võ!”


Diệp Bắc Minh lập tức đứng bật dậy, chấn hãi nói.

“Cậu Diệp, cậu sao thế?”

Vạn Lăng Phong ngồi bên cạnh nhìn Diệp Bắc Minh, vẻ mặt kinh ngạc.

Chủ nhân đang yên đang lành, sao bỗng nhiên hỏi một câu ‘Có chuyện gì vậy?’

Thế là sao?

Những người khác trong toa xe cũng đều nhìn sang anh, bởi vì bị giật mình, tất cả đều cau mày.

“Không, không có gì”.

Diệp Bắc Minh lắc đầu, cố gắng bình tĩnh lại.

Anh còn kinh ngạc phát hiện, lại có thể cảm nhận được đẳng cấp võ đạo của Vạn Lăng Phong!

Cảm nhận rất rõ ràng được:

Đại tông sư đỉnh phong!

“Được thôi”.

Vạn Lăng Phong nghi hoặc ngồi xuống.

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “He he, đây gọi là chia sẻ cảm nhận!”

“Tất cả mọi thứ tôi có thể cảm nhận được, thì cậu cũng có thể cảm nhận được!”

“Trong phạm vi bán kính năm trăm mét, bất kỳ thứ gì cũng đừng mơ thoát khỏi đôi mắt của cậu”,

“Không chỉ cảm nhận những thứ bên ngoài, ngay cả trong phạm vi năm trăm mét, cậu cũng có thể cảm nhận rõ ràng đẳng cấp của bất kỳ võ giả nào”.

“Thật đáng tiếc! Nếu tôi ở thời kỳ đỉnh phong…”

“Trong toa tàu có ba người cảnh giới Võ Linh, một người cảnh giới Võ Vương?”, Diệp Bắc Minh nhìn về một hướng nào đó, sắc mặt nghiêm trọng: “Người của gia tộc Cổ Võ!”

“Có chuyện gì vậy?”

Ở đầu bên kia của toa tàu, mấy nam nữ thanh niên, và một ông lão nhìn qua.

Một cô gái trẻ lên tiếng, truyền âm nội công nói: “Người thanh niên đó, hình như tên là Diệp Bắc Minh gì đó!”

“Dạo này nhân sĩ Giang Nam gây tiếng vang khá lớn”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 192: “Ông biết tôi là ai không?”,


Một thanh niên cười lạnh lùng: “Chiến thần cái chó gì chứ, đất nước của thế giới phàm tục chỉ thích đặt mấy cái tên nghe có vẻ oai phong, thực tế thì chẳng chịu nổi một đòn!”

“Diệp Bắc Minh đó, tôi có thể đánh chết anh ta bằng một quyền!”

“Chiến thần Lăng Phong gì chứ, tôi có thể bắt ông ta quỳ xuống hát bài khuất phục”.

Sắc mặt ông lão bên cạnh trầm xuống: “Bộ Trần, đừng làm bừa!”

“Thế gia Cổ Võ có thể kéo dài đến ngày nay chính là vì không tham dự vào tranh đấu của thế giới phàm tục”.

“Long Quốc khác với vương triều phong kiến trong lịch sử”, ông lão lắc đầu.

“Có gì khác chứ? Vẫn là một đám gà gáy chó sủa”, Khương Bộ Trần tỏ vẻ mặt khinh thường.

“Người tên Diệp Bắc Minh đó nhìn qua đây đấy!”

Cô gái trẻ nói.

Một anh chàng khác lên tiếng: “Chẳng lẽ phát hiện ra chúng ta rồi ư?”

“Không thể nào, Diệp Bắc Minh là cái thá gì mà có thể phát hiện ra chúng ta?”, Khương Bộ Trần lắc đầu.

Nhưng liền sau đó.

Vẻ mặt của mấy người gia tộc Cổ Võ biến sắc.

Chỉ thấy, Diệp Bắc Minh trực tiếp đứng lên đi về phía bọn họ!

“Các vị, đi đâu thế?”

Diệp Bắc Minh đi đến, lãnh đạm nhìn mấy người.

Một luồng khí tức quỷ dị tràn ngập trong toa tàu!

Vạn Lăng Phong cũng đi đến, thấp giọng hỏi: “Chủ nhân, có chuyện gì thế?”

Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người đó: “Tôi có hứng với bọn họ, kiểm tra thân phận của họ”.

“Vâng!”

Vạn Lăng Phong gật đầu, ra lệnh cho mấy người cho xem chứng minh thư.

“Ông!”

Trong mắt Khương Bộ Trần đầy lửa giận.

Anh ta chưa từng chịu nhục như này!

Xoẹt!

Anh ta đứng bật dậy, vô cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm Vạn Lăng Phong: “Ông muốn gây chuyện phải không?”

“Tôi cảnh cáo ông, trên thế giới này, không phải người nào các ông đều chọc vào được đâu!”

“Ồ, có người nào mà cậu Diệp nhà tôi không chọc vào được?”, Vạn Lăng Phong bật cười.

Ông ta bảo người tháp túng gọi nhân viên trên tàu đến.

Sau khi kéo sang một bên nói mấy câu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 193: Sâu xa khó lường!


Nhưng Vạn Lăng Phong không biết thực lực của Khương Bộ Trần, khiến Khương Bộ Trần vô cùng bực bội.

Anh ta là một con mãnh hổ!

Mà lại phải cúi đầu trước thỏ con?

Ông lão ở một bên lắc đầu: “Bộ Trần, dừng tay!”

“Vâng!”

Khương Bộ Trần nghiến răng nghiến lợi, rất không muốn lấy ra chứng minh thư.

Ông lão và mấy thanh niên nam nữ trẻ cũng giao ra chứng minh thư.

Kiểm tra một lượt!

Vạn Lăng Phong báo cáo nói: “Cậu Diệp, không có vấn đề gì”.

“Ông lão này tên là Khương Sơn Hà, cô gái xinh đẹp đó là tên là Khương Hàn Nguyệt”.

“Còn thanh niên hống hách này tên là Khương Bộ Trần”.

Diệp Bắc Minh gật đầu, nhìn Khương Sơn Hà: “Các người ra ngoài để làm gì?”

Khương Sơn Hà kinh ngạc, chẳng lẽ Diệp Bắc Minh biết thân phận của họ?

Không thể nào!

Bọn họ vừa lên tàu cao tốc chưa đến một tiếng đồng hồ.

Làm sao Diệp Bắc Minh có thể biết thân phận của họ?

Khương Sơn Hà cười nói: “Cậu thanh niên này, chúng tôi đều là người kinh doanh”.

“Ra ngoài làm ăn, có vấn đề gì không?”

“Tôi đang hỏi người gia tộc Cổ Võ các ông ấy”, Diệp Bắc Minh hỏi khiến người ta kinh sợ.

Soạt!

Anh vừa dứt lời, Khương Sơn Hà liền đứng bật dậy!

Khương Hàn Nguyệt bên cạnh cũng mở to đôi mắt, vẻ mặt kinh ngạc!

Khương Bộ Trần kinh hãi, trực tiếp nắm thành nắm đấm!

Vạn Lăng Phong hít khí lạnh: “Cậu Diệp, cậu nói gì vậy?”

“Cái gì mà người của gia tộc Cổ Võ?”

Đương nhiên ông ta biết gia tộc Cổ Võ là thế nào.

Đó là một thế lực đáng sợ.

Nhà nước cũng không quản nổi!

Ông lão và hai thanh niên này đều là người của gia tộc Cổ Võ ư?

Khương Sơn Hà liền ngưng nụ cười trên mặt, nhanh chóng suy nghĩ, sau đó cười nói: “Cậu thanh niên này, tôi không biết cậu đang nói gì”.

“Gia tộc Cổ Võ mà cậu nói là có ý gì, tôi không biết”.

Ông ta còn rất biết nhẫn nhịn?

Còn mấy thanh niên khác nhìn sang Diệp Bắc Minh với vẻ mặt kiêng sợ!

Tuy bọn họ là cảnh giới Võ Linh, nhưng Diệp Bắc Minh gây áp lực cực lớn cho bọn họ.

Sâu xa khó lường!

Lúc này, tàu đã đến trạm.

“Cậu thanh niên, chúng tôi đến nơi rồi”, Khương Sơn Hà mỉm cười, kéo mọi người xuống xe.

Bọn họ đi xuống khỏi tàu với tốc độ rất nhanh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 194: Cơn đau dữ dội truyền đến!


“Ồ?”

Diệp Bắc Minh bật cười.

“Soạt!”

Đột nhiên, anh bước ra một bước, xuất hiện trước mặt Khương Bộ Trần.

“Phập!”

Giơ tay lên, vỗ lên vai của Khương Bộ Trần.

“Rắc rắc!”

Một tiếng vang lớn!

Bả vai của Khương Bộ Trần lập tức sập xuống giống như bị xe tải đâm vào.

Không chịu nổi sức mạnh đáng sợ này!

“Phập!”

Hai chân Khương Bộ Trần mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất, đầu gối lập tức rạn vỡ, máu tươi chảy ra.

Cơn đau dữ dội truyền đến!

Toát mồ hôi lạnh.

“Mày!”

Khương Bộ Trần khó khăn ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy chấn hãi.

“Bộ Trần!”

Khương Sơn Hà kinh hãi hô lên một tiếng.

Khương Hàn Nguyệt và đám người của gia tộc Cổ Võ cũng rất kinh hãi!

Bọn họ không ngờ, Diệp Bắc Minh đột ngột ra tay.

Hơn nữa, chỉ một chiêu đã ép Khương Bộ Trần quỳ xuống đất?

Vạn Lăng Phong cũng cảm thấy sự việc không đúng, đưa theo người lao lên, bao vây đám người Khương Sơn Hà.

Khương Sơn Hà kiềm chế cơn tức giận, lạnh giọng nói: “Cậu thanh niên, cậu có ý gì?”

“Không có ý gì, tôi không thích bị người khác uy h**p, hiểu không?”, Diệp Bắc Minh mỉm cười.

Khương Sơn Hà sửng sốt!

Nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc.

Ông ta cân nhắc thiệt hơn, trầm giọng nói: “Bộ Trần, xin lỗi cậu ta đi!”

“Trưởng lão? Muốn tôi xin lỗi ư? Muốn tôi xin lỗi anh ta sao?”, Khương Bộ Trần tức sắp phát điên, đôi mắt đầy tia máu.

Ánh mắt Khương Sơn Hà lạnh lùng, quát nói: “Xin lỗi đi!”

Giọng ra lệnh vang lên.

Mặc dù Khương Bộ Trần trăm ngàn lần không muốn, nhưng cũng không dám trái lời, nói với Diệp Bắc Minh: “Xin lỗi, vừa nãy tôi không nên uy h**p anh”.

Anh ta gần như là cắn răng để nói ra lời này.

“Cút đi”.

Diệp Bắc Minh khoát tay.

“Đi thôi!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 195: “Cậu thật thông minh!”


Mấy người của gia tộc Cổ Võ còn đứng trên sân ga bên ngoài.

Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh trong tàu cao tốc qua cửa sổ.

Vạn Lăng Phong tỏ vẻ mặt kinh ngạc: “Chủ nhân, thế này là sao?”

“Những người đó là người của gia tộc Cổ Võ ư?”

“Chắc là vậy”, Diệp Bắc Minh gật đầu.

“Sao cậu lại biết?”, Vạn Lăng Phong ngẩn người.

Ông ta và người của gia tộc Cổ Võ cùng ngồi một chuyến tàu cao tốc.

Mà lại không cảm thấy gì!

Diệp Bắc Minh lại phát hiện ra.

Rốt cuộc chủ nhân có thực lực thế nào? Quá đáng sợ!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng hơi bất ngờ, truyền âm nói: “Cậu nhóc, cậu hơi ngạo mạn rồi đấy! Mấy thanh niên trẻ đó còn đỡ, cùng cảnh giới với cậu, đều là Võ Linh! Nhưng còn ông lão đó là Võ Vương, nếu ra tay, thì cậu không phải là đối thủ của ông ta”.

“Cậu làm vậy có phải quá hống hách, quá mạo hiểm, quá bốc đồng rồi không?”

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt trả lời: “Tôi chỉ thăm dò giới hạn của gia tộc Cổ Võ đến đâu thôi”.

“Bây giờ xem ra, bọn họ vẫn rất nhẫn nhịn, không dám để lộ thân phận dễ dàng”.

Hơn nữa, đồ mà mẹ anh để lại đã bị người của gia tộc Cổ Võ cướp mất.

Chưa chắc là người của nhà họ Khương cướp đi.

Nhưng Diệp Bắc Minh không có chút thiện cảm nào với gia tộc Cổ Võ.

Diệp Bắc Minh nói tiếp: “Thứ hai, tôi có thể không phải là đối thủ của Võ Vương đó, nhưng chắc chắn có thể tự bảo vệ mình!”

“Hơn nữa, nếu tôi không địch nổi, thì chẳng phải còn có ông sao?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngẩn người: “Tôi?”

“Chắc ông cũng có chút năng lực phải không? Ví dụ như cho tôi mượn chút sức mạnh”.

“Hoặc là giúp tôi giết một hai Võ Vương gì đó?”, Diệp Bắc Minh cười tủm tỉm nói.

Một hồi trầm mặc.

“Cậu thật thông minh!”

Lát sau, tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một câu.

“Đúng thế! Nếu tôi ra tay giúp cậu, có thể giết một Võ Hoàng!”

“Mạnh đến vậy hả?”

Diệp Bắc Minh ngẩn người.

Anh cũng nghĩ tháp Càn Khôn Trấn Ngục có chút năng lực.

Nhưng không ngờ lại có thể giết được một Võ Hoàng?

“Đúng thế! Nhớ kỹ là g**t ch*t ngay! Cho hắn không có khả năng phản kháng”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 196: Cam tâm tình nguyện!


Nếu gặp phải kẻ địch mạnh, ông ta có thể giúp ra tay.

g**t ch*t ngay lập tức!

Nhưng sau khi giết đối phương, mình cũng sẽ rơi vào tình trạng hư yếu.

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Tôi hiểu rồi”.

Có nghĩa là không đến lúc bất đắc dĩ, hoặc là tuyệt đối an toàn, trong tình huống còn lại một kẻ địch, không thể để Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ra tay!

Nếu không quá nguy hiểm.



Tàu cao tốc lăn bánh.

Mấy người nhà họ Khương còn đứng trên sân ga, chưa rời đi.

“Diệp Bắc Minh, anh ta tên là Diệp Bắc Minh!”, đầu gối Khương Bộ Trần vỡ nứt, xương vai bị gãy.

Cơn đau dữ không thể che đậy cơn lửa giận của anh ta!

Trong mắt anh ta đầy tia máu!

Khuôn mặt anh tuấn méo mó!

Anh ta lại phải quỳ xuống.

Hơn nữa, còn xin lỗi Diệp Bắc Minh.

Khương Bộ Trần càng nghĩ càng giận, hận không thể giết Diệp Bắc Minh ngay bây giờ: “Tôi sẽ không tha cho anh ta! Diệp Bắc Minh tôi xin thề, chuyện lớn đầu tiên trong đời tôi chính là giết Diệp Bắc Minh!”

Khương Sơn Hà cũng lấy điện thoại ra, gọi một cuộc: “Điều tra một người cho tôi, Diệp Bắc Minh”.

Ông ta cất giọng băng lạnh vô tình: “Điều tra lai lịch, người nhà, thân phận của người này, tất cả thông tin!”

“Điều tra mọi thông tin từ lúc ra đời cho tôi!”

“Không được bỏ qua bất kỳ người nào!”

Khương Hàn Nguyệt cau mày: “Trưởng lão, làm vậy có phải quá…”

“Từ xưa đến nay, không ai có thể sỉ nhục gia tộc Cổ Võ!”, Khương Sơn Hà lạnh lùng nói:

“Kẻ sỉ nhục, phải chết!”



Trên tàu cao tốc.

Sau khi Diệp Bắc Minh nói chuyện xong với tháp Càn Khôn Trấn Ngục, trực tiếp nói với Vạn Lăng Phong: “Vạn Lăng Phong!”

“Có thuộc hạ!”

Chiến thần Lăng Phong trả lời.

Lúc này, ông ta đã hoàn toàn coi mình là thuộc hạ của Diệp Bắc Minh!

Cam tâm tình nguyện!

“Không tiếc mọi giá, đi khắp cả Long Quốc, điều trả tất cả thông tin của gia tộc Cổ Võ cho tôi”, Diệp Bắc Minh ra lệnh.

“Còn nữa, điều tra nhà họ Diệp ở Long Đô cho tôi!”

“Mấy năm nay, đặc biệt là tất cả gia tộc Cổ Võ mà nhà họ Diệp đi lại thân thiết trong hai mươi năm gần đây”.

“Trọng điểm điều tra là Diệp Minh Viễn, tôi muốn tất cả thông tin và tài liệu về ông ấy!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 197: Đốt tiền vàng.


Vạn Lăng Phong sợ đến đứng bật dậy!

Vị chiến thần của hành tỉnh Đông Nam trố mắt há hốc miệng, suýt nữa bị dọa chết!

Bất luận mệnh lệnh nào cũng khiến ông ta kinh hãi, tê dại da đầu!

Điều tra gia tộc Cổ Võ?

Còn muốn điều tra nhà họ Diệp ở Long Đô?

Trời ơi!

Chủ nhân điên rồi sao?

“Chủ nhân… gia tộc Cổ Võ rất đáng sợ, đáng sợ hơn cậu tưởng tượng nhiều!”, Vạn Lăng Phong tỏ vẻ mặt lo lắng.

“Còn nữa, nhà họ Diệp ở Long Đô, là gia tộc hàng đầu ở Long Quốc đấy! Nhà họ Diệp có Diệp Lăng Tiêu tọa trấn, không ai dám động vào!”

“Bất luận là gia tộc Cổ Võ, hay nhà họ Diệp ở Long Đô, tôi đều không chọc vào được”.

Diệp Bắc Minh tự tin cười: “Yên tâm, nếu xảy ra chuyện, tôi chống đỡ!”

Vạn Lăng Phong lại ngẩn người!

Ông ta suy nghĩ kỹ một lúc, Vạn Lăng Phong đánh bại Đường Kình Thương chỉ với ba quyền.

Hơn nữa, anh cũng không sợ nhà họ Tần!

Còn có quốc chủ bảo lãnh cho anh!

Có lẽ, chủ nhận không sợ thật thì sao?

Làm thôi!

Nếu đã quyết định đi theo Diệp Bắc Minh, cứ chấp hành mệnh lệnh của anh là được.

“Được, Lăng Phong hiểu rồi, sau khi tôi về sẽ dốc hết sức điều tra!”, Vạn Lăng Phong gật đầu.

Sau khi tàu cao tốc đến trạm, Diệp Bắc Minh cho Vạn Lăng Phong đi làm việc trước.

Còn mình thì về phủ Diệp.

Phủ Diệp ngoài Thẩm Hạc ra, thì không còn ai: “Cậu Diệp, sao cậu về sớm thế?”

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Những người khác trong phủ đâu?”

Thẩm Hạc trả lời: “Cô Hạ và cô Tôn thấy cậu đi Long Đô, nghĩ rằng cậu sẽ không về ngay, chiều qua đã về Kim Lăng rồi”.

“Cô Châu đã đi Trung Hải, hình như phải thi nghiên cứu sinh”.

“Cậu ở Long Đô, bọn họ không muốn quấy rầy cậu, cho nên không thông báo cho cậu”.

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu.

“Tinh tinh!”

Lúc này, chuông điện thoại của Diệp Bắc Minh vang lên, là một số lạ gọi đến.

“A lô, ai đấy?”

Phía bên kia lên tiếng: “Cậu Diệp, chúng tôi là thuộc hạ của cô Vương Như Yên”.

“Phần mộ của bố mẹ và anh trai cậu đã được rời đến khu mộ tổ nhà họ Diệp”.

“Bây giờ đã lấp xong, cậu có đến xem không?”

“Được, tôi đến ngay”, Diệp Bắc Minh nói.

Khu mộ tổ thôn nhà họ Diệp.

Nơi này là phần mộ chôn cất tổ tiên các đời nhà họ Diệp.

Bởi vì bố mẹ và anh trai của Diệp Bắc Minh chết thảm, không may mắn, cho nên không có tư cách vào khu mộ tổ.

Hôm nay, cuối cùng mộ phần của bố mẹ và anh trai đã được chuyển vào khu mộ tổ.

“Bố, mẹ, anh trai…”

Dưới đầu gối đàn ông có vàng.

Lúc này, Diệp Bắc Minh quỳ trước ba ngôi mộ.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 198: “Đám người xấu đó đã chết gần hết rồi”.


Diệp Bắc Minh rót một ly rượu, tưới trước mộ của cậu bảy Diệp: “Bây giờ chỉ còn lại một mình Diệp Minh Viễn”.

“Bố mẹ, anh trai, mọi người yên tâm, những người có liên quan đến cái chết của mọi người, cho dù chỉ có một chút liên quan”.

“Diệp Minh Viễn, người Đông Doanh… con cũng không tha cho ai hết”.

Lúc này, Diệp Minh Viễn khẽ nhướn mày.

Anh cảm thấy ở chỗ cách năm trăm mét có một chiếc xe sang màu đen đang đi đến mộ tổ.

Chu Thiên Hạo mang mâm cơm đến.

“Bắc Minh, chú nghe nói cháu đến đây, cho nên đến thăm cháu”.

Chu Thiên Hạo đặt mâm cơm trước mộ.

Rót cho mỗi ngôi mộ một ly rượu.

Rồi rót cho Diệp Bắc Minh và mình một ly!

“Người một nhà chúng ta vui vẻ uống một ly”, Chu Thiên Hạo cười nói.

Hai người cùng uống cạn.

Cho đến buổi trưa, Chu Thiên Hạo mới vừa khóc vừa cười: “Ha ha ha, anh Diệp, bây giờ Bắc Minh rất giỏi giang”.

“Đám người xấu đó đã chết gần hết rồi”.

“Mọi người trên trời có linh cũng được yên nghỉ rồi”.

“Sau này cho nó kết hôn với Nhược Giai, sinh nhóc con bụ bẫm”.

“Nối dõi tông đường cho nhà họ Diệp, tiếp tục hương hỏa!”

“Còn nữa, công ty của anh Diệp anh, tôi đã giúp anh gây dựng lại”.

“Công ty nhỏ ban đầu, bây giờ đã là doanh nghiệp lớn hàng đầu cả thành phố Giang Nam”.

Cho đến buổi chiều, hai người mới rời khỏi khu mộ nhà họ Diệp.

Sau khi lên xe, Chu Thiên Hạo lau nước mắt: “Bắc Minh, công ty của nhà họ Diệp được gây dựng lại, tiếp tục phát triển theo đường lối của anh Diệp năm đó”.

“Mối thù của bố mẹ và anh trai cháu, cũng coi như đã báo rồi”.

“Bây giờ có phải nên suy nghĩ đến hôn sự của cháu và Nhược Giai rồi không?”, Chu Thiên Hạo say ngà ngà, mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh trầm mặc một lúc: “Chú Chu, cháu còn rất nhiều việc chưa xử lý xong”.

“Hôn sự của cháu và Nhược Giai, để sau này rồi bàn đi”.

Chu Thiên Hạo ngẩn người.

Cười ngại ngùng.

“Được, sau này rồi tính”.

“Ầy, rồng vàng đâu phải sinh vật thích sống trong ao?”

Chu Thiên Hạo thở dài trong lòng một tiếng: “Cậu ta là rồng, con gái, phải xem con có thể bắt được không đây”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 199: “Cô chơi lớn thế?”


Bảo sau khi anh đến Trung Hải thì liên lạc với người này!

Đối phương sẽ sắp xếp cho Diệp Bắc Minh tham gia một đại hội quân võ vào một tuần sau.

Trung Hải, được gọi là Thượng Hải của Long Quốc!

Đông đúc tấp nập.

Xa hoa lấp lánh.

Nhà cao chọc trời!

Phồn hoa quyến rũ!

Lúc trên tàu cao tốc, Diệp Bắc Minh gọi đến một số điện thoại: “A lô”.

Một chữ lãnh đạm khiến Hàn Nguyệt phía bên kia điện thoại suýt kích động nhảy lên: “Thần… thần y Diệp!”

“Là tôi, tôi đến Trung Hải rồi”, Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói.

Anh đã từng đồng ý với Hàn Nguyệt, sau khi đển Trung Hải.

Sẽ lập tức đến chữa trị đôi chân cho Hàn Kim Long!

Hàn Nguyệt vô cùng kích động, gác lại tất cả công việc đang làm: “Được, anh đang ở đâu, tôi đến ngay!”

“Một tiếng nữa tôi sẽ đến trạm tàu cao tốc”.

“Được, tôi sẽ đến đón anh!”

Ba mươi phút sau, Hàn Nguyệt dẫn người đến trạm tàu cao tốc.

Bốn năm mươi người canh ở hai bên đường, đứng thành một hàng.

Hàn Nguyệt kiễng mũi chân đợi Diệp Bắc Minh xuống tàu!

Mặc cả bộ Givenchy, khí chất nho nhã.

Cô ta trang điểm nhẹ, dáng người uyển chuyển duyên dáng.

Đứng bên đường rất thu hút ánh nhìn!

“Cô cả nhà họ Hàn, Hàn Nguyệt? Sao cô ta lại đến trạm tàu cao tốc!”

“Vãi, đúng là cô ta!”

“Quý cô nổi tiếng hàng đầu của Trung Hải chúng ta đấy!”

“Nhìn cô ta sốt ruột như vậy, chắc không phải đón nhân vật lớn nào chứ?”

Trong đám đông, một vài hành khách nhận ra Hàn Nguyệt.

Chẳng mấy chốc, Diệp Bắc Minh đi ra khỏi trạm tàu cao tốc.

Hàn Nguyệt lập tức phát hiện ra Diệp Bắc Minh trong đám đông.

“Anh… Diệp!”

Hàn Nguyệt vưa định gọi “thần y Diệp”, lại cảm thấy nơi này quá đông người.

Gọi thần y Diệp Bắc Minh thì không hay lắm!
 
Back
Top Bottom