Cập nhật mới

Đô Thị  Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 140: Bố của Tần Thiếu Dương.


Đó chính là võ giả cấp Tông Sư đấy, cứ thể bị một đấm đánh chết thế hả?

“Cậu rốt cuộc là ai?"

Ô Bách Thuận vội hỏi.

“Diệp Bắc Minh”.

Diệp Bắc Minh thản nhiên phun ra ba chữ.

“Diệp Bắc Minh?”

“Cậu chính là Diệp Bắc Minh!"

“Chính là Diệp Bắc Minh ở Giang Nam đó hả?”

Ô Bách Thuận bật thốt, giọng nói run run.

Mấy ông lớn ở Long Đô cũng lập tức nổ tung.

“Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh?"

Chuyện ở Giang Nam đã quá ầm ĩ rồi, sao Long Đô không biết cho được?

Nhà họ Triệu là gia tộc theo đường làm quan ở Giang Nam, tuy không bằng các thế gia nhưng cũng là danh môn vọng tộc.

Lại bị Diệp Bắc Minh tiêu diệt!

Vua Giang Nam cũng chết vì Diệp Bắc Minh!

Con trai chiến thần Lăng Phong cũng bị Diệp Bắc Minh g**t ch*t!

Đủ mọi chiến tích đáng sợ ập vào não bộ đám nhà giàu ở Long Đô!

“Anh ta chính là Diệp Bắc Minh ư?"

Ngụy Yên Nhiên đứng ngây người ở đó, thì thào tự nói.

“Bắt nó! Mau bắt nó cho tôi!", Ô Bách Thuận kịp phản ứng lại, nói to.

Tất cả những Tông Sư ẩn nấp trong tiệc từ thiện hôm đó đều lao tới, tổng cộng ba mươi mấy người.

Bao gồm quân đội đóng quân ngoài cửa hội trường cũng lao tới!

Súng vác trên vai, đạn lên nòng, tất cả đều nắm vào Diệp Bắc Minh!

“Con trai!”

Một tiếng hét đau xé nát tâm can vang lên.

Một người đàn ông trung niên vội vàng lao tới, hai mắt đỏ bừng.

Tần Vinh An.

Bố của Tần Thiếu Dương.

Tối nay ông ta cũng định tới tham gia tiệc tối, mới đi được nửa đường đã hay tin con trai mình bị giết.

Tài xế vượt hẳn mười mấy cái đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi tới hiện trường.

Nhìn thấy xác của Tần Thiếu Dương lẳng lặng nằm bên chân Diệp Bắc Minh, lòng Tần Vinh An như vỡ nát!

“Ông Tần…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 141: Khiến con người ta cảm thấy khá bất ngờ!


Tần Vinh An vung tay tát mạnh một cái, khiến Ô Bách Thuận ngã nhào xuống đất.

“Ô Bách Thuận, ông làm việc cái kiểu đó hả? Con tôi chết rồi, chuyện này ông không thể thoát khỏi liên can đâu!”, Tần Vinh An như quả bom bùng nổ.

Vợ ông ta đã qua đời từ sớm.

Cũng vì Tần Thiếu Dương được chiến thần Đường Kình Thương yêu quý nên mới ủng hộ cho nhà họ Tần!

Bây giờ Tần Thiếu Dương đã chết.

Đường Kình Thương không còn vướng bận gì nữa, thì sao mà tiếp tục ủng hộ cho nhà họ Tần?

Vì thế, Tần Vinh An không chỉ mất đi một đứa con trai, mà còn mất đi sự ủng hộ của một trong mười đại chiến thần Long Hồn!

Tổn thất đó còn khiến ông ta khó chịu hơn cả mất đi con trai.

“Ông Tần, chuyện này không liên quan gì đến tôi, là thanh niên tên Diệp Bắc Minh kia làm”, Ô Bách Thuận sắp khóc đến nơi.

“Cậu quả nhiên là Diệp Bắc Minh!"

Ở bên cạnh Tần Vinh An còn có một người đàn ông của đảo quốc Đông Doanh.

Masao Tokugawa!

Ông ta từng thấy ảnh chụp Diệp Bắc Minh.

Vừa tới đây ông ta đã cảm thấy Diệp Bắc Minh quen mắt.

Quả nhiên là anh!

“Mày chính là Diệp Bắc Minh hả?”, Tần Vinh An chợt sững người, sau đó hét lớn: “Tao không cần biết mày là ai! g**t ch*t nó cho tôi!”

“Ông Tần, tôi góp một tay!”

Trong mắt Masao Tokugawa đầy vẻ độc ác tàn nhẫn: “Nó phá hủy thương hội Đông Doanh của tôi, tôi vẫn chưa tính sộ với nó!”

“Hôm nay có thêm thù mới của ông Tần, cộng với thù cũ với người Đông Doanh, chúng ta tính chung!”

Hai tên người Đông Doanh đi từ sau lưng Masao Tokugawa ra.

Hơi thở của bọn họ cực kỳ âm u, lạnh lẽo hệt như loài rắn độc!

“Masao Tokugawa, chuyện người Long Quốc tôi không mượn người Đông Doanh ông nhúng tay vào!”, Tần Vinh An lạnh lùng nói.

Khiến con người ta cảm thấy khá bất ngờ!

“Ông Tần, ông chắc chứ!”

Sắc mặt Masao Tokugawa hơi khó coi.

Hai người sau lưng ông ta có thực lực của Đại Tông Sư!

Nếu ra tay, chắc chắn sẽ g**t ch*t Diệp Bắc Minh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 142: Chỉ cần vung tay là có thể giết chết.


Không ngờ được rằng ở Long Đô này cũng gặp phải Diệp Bắc Minh!

Thằng ranh này đúng là âm hồn không tan!

Có cơ hội này, tất nhiên Masao Tokugawa rất muốn g**t ch*t Diệp Bắc Minh!

Tuy rằng Tần Vinh An vô cùng tức giận, nhưng từ tận đáy lòng ông ta vẫn khinh thường người Đông Doanh.

Con ông ta bị giết, bản thân ông ta có thể tự báo thù, cần gì phải chờ đến người Đông Doanh nhúng tay?

“Ông Lâm, giao cho ông đấy”, Tần Vinh An lạnh giọng nói.

Sau lưng ông ta chợt xuất hiện một ông lão: “Có yêu cầu gì khác không?”

Lâm Thiên Tuyệt!

Gia chủ của nhà họ Lâm, một thế gia võ đạo Tây Nam!

Thực lực Đại Tông Sư!

Xếp hạng thứ 163 trên bảng xếp hạng Tông Sư châu Á!

“Chỉ có một yêu cầu, tôi muốn nó phải chết, chôn cùng với con trai tôi!”, Tần Vinh An nghiến răng nghiến lợi nói.

Lâm Thiên Tuyệt khẽ gật đầu, gương mặt già nua như đóa hoa cúc chen lấn một chỗ: “Anh Tần, tổ tiên nhà họ Lâm tôi thiếu nhà họ Tần một ân tình”.

“Tôi đã từng nói mình sẽ giúp anh ra tay ba lần, đây đã là lần thứ ba”.

“Nếu tôi g**t ch*t thanh niên này, từ nay về sao nhà họ Lâm Tây Nam và nhà họ Tần Long Đô sẽ không còn liên quan nữa”.

“Anh có chắc không?”

Lâm Thiên Tuyệt khoanh tay đứng đó.

Ngẩng cao đầu!

Cảm giác đầy khí thế và trải đời!

Trong mắt ông ta, Diệp Bắc Minh chỉ là một con kiến.

Chỉ cần vung tay là có thể g**t ch*t.

Hẹn ước của nhà họ Lâm và nhà họ Tần còn quan trọng hơn cả mạng của Diệp Bắc Minh rất nhiều lần!

Nghiền chết một con kiến, có cần phải dùng đến cơ hội để ông ta ra tay hay không?

Lâm Thiên Tuyệt cảm thấy giá trị con người mình bị giảm xuống!

“Chắc chắn!”

Tần Vinh An gật đầu.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 143: “Đại Tông Sư? Nó mới có bao nhiêu tuổi!”


Ông ta có chút thất vọng, cũng cảm thấy không đáng cho chính bản thân mình!

Nhưng nếu Tần Vinh An đã quyết định thì ông ta cũng không nói lời vô nghĩa làm gì nữa.

Ông ta đảo mắt, dừng lại trên người Diệp Bắc Minh, nói: “Thanh niên, đừng trách lão già này nhé”.

Bộp!

Lời vừa dứt, Lâm Thiên Tuyệt như thương long nhanh chóng xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh!

Ánh mắt của mọi người còn chưa kịp di chuyển.

Thì Lâm Thiên Tuyệt đã ra tay, giơ bàn tay khô héo đấm thẳng vào ngực Diệp Bắc Minh!

Một đấm là đủ!

“Bốp!”

Một giây sau đó, Diệp Bắc Minh đã giơ tay, trực tiếp tóm lấy tay Lâm Thiên Tuyệt!

Khiến ông ta không thể nhúc nhích được! Như bị sắt tay trói chặt.

“Cái gì?”

Gương mặt bình tĩnh của Lâm Thiên Tuyệt có sự thay đổi lớn, không dám tin nói: “Sao lại như thế?”

Sức mạnh của thanh niên đó lại kh*ng b* đến như thế ư?

Lâm Thiên Tuyệt vô cùng kinh ngạc!

“Ông Lâm?”

Tần Vinh An cũng nhướng mày, cảm thấy bất an.

Ngụy Yên Nhiên há miệng: “Anh ta vừa chặn đòn tấn công của một Đại Tông Sư ư?”

“Má ơi!”

Ô Bách Thuận đặt mông ngồi xuống đất, suýt chút nữa sợ choáng váng.

Chỉ có một mình Masao Tokugawa là có sắc mặt nặng nề, dáng vẻ quả nhiên là như thế: “Thằng ranh này, thực lực võ đạo đã tới cảnh giới Đại Tông Sư!”

“Đại Tông Sư? Nó mới có bao nhiêu tuổi!”

Mặt Tần Vinh An lập tức biến sắc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 144: Đan điền trực tiếp nổ tung!


Cô ta không phải là võ giả, nhưng vẫn có thể hiểu được ý nghĩa của Đại Tông Sư!

“Chẳng có gì là không thể cả”, Diệp Bắc Minh lắc đầu, mỉm cười nhìn Lâm Thiên Tuyệt.

“Ha ha, cậu tưởng là chỉ như thế là đủ…”

Sau một thoáng khiếp sợ ngắn ngủi, Lâm Thiên Tuyệt bỗng nhiên nở nụ cười.

Cánh tay ông ta bỗng chấn động, nội kình bùng lên mạnh mẽ!

“Ầm!”

Một luồng nội kình hừng hực từ trong ngực ông ta bùng lên, như hỏa tiễn được phóng lên trời!

Diệp Bắc Minh có cảm giác sức mạnh chỗ cánh tay Lâm Thiên Tuyệt bỗng tăng vọt.

Nhưng anh hoàn toàn không quan tâm.

Cổ tay dùng sức vặn một cái, luồng sức mạnh đánh úp tới.

“A!”

Lâm Thiên Tuyệt hét thảm một tiếng, xương cánh tay đã bị Diệp Bắc Minh bẻ gãy.

“Thằng ranh con, mày dám!”

Lâm Thiên Tuyệt gào thế, bất chấp hình tượng của một Đại Tông Sư, giơ cánh tay còn lại lên, chộp tới Diệp Bắc Minh!

Muốn một đòn bóp chặt cổ họng anh!

“Tàn nhẫn thế? Vậy thì không giữ ông lại được rồi!", Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng.

Tay còn lại của anh giơ lên, như tia chớp!

“Răng rắc”.

Sau khi tóm lấy tay còn lại của Lâm Thiên Tuyệt thì dùng sức bẻ gãy!

“A!”

Lâm Thiên Tuyệt kêu la thảm thiết.

“Bốp!”

Diệp Bắc Minh lại đá một cái vào bụng Lâm Thiên Tuyệt.

Dứt khoát và nhanh chóng!

Một đá!

Đan điền trực tiếp nổ tung!

Nội kình tan đi!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 145: Thật sự rất ngông cuồng!


Ô Bách Thuận như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lớn tiếng kêu lên.

“Diệp Bắc Minh? Anh ta tên là Diệp Bắc Minh hả?"

Ngụy Yên Nhiên xúc động đến mức cả người run run, máu nóng trong người cũng sôi trào lên.

Cô ta vô cùng kinh hãi, vô cùng khiếp sợ!

Thậm chí, còn có chút hưng phấn, cảm giác như trong người có một dòng điện lướt qua.

Trái tim nhỏ bé cứ đập nhanh thình thịch!

Trong khoảnh khắc đó, cảm giác của cô ta về Diệp Bắc Minh đã có chút thay đổi.

“Bộp bộp bộp bộp!”

Lúc này, Diệp Bắc Minh đi từng bước tới chỗ Tần Vinh An.

“Mày…”

Tần Vinh An sợ ngây người, mí mắt giật liên tục.

Không thể giữ được bình tĩnh!

Ông ta lùi về sau theo bản năng: “Mày muốn làm gì? Mày muốn giết cả tao ư?”

Diệp Bắc Minh không thèm liếc Tần Vinh An lấy một lần.

Ánh mắt chuyển sang Masao Tokugawa bên cạnh: “Lúc nãy ông muốn giết tôi hả?”

“Cậu Diệp Bắc Minh, cậu thật sự muốn đối đầu với Tenjinja ư?”, Masao Tokugawa lạnh giọng nói, vô cùng kiêng dè.

Bộp! Bộp!

Hai võ giả Đông Doanh ánh mắt lạnh lùng sau lưng Masao Tokugawa chắn trước mặt ông ta.

Tần Vinh An thấy thế bèn lặng lẽ lùi sang một bên, bấm hai số điện thoại.

“Alo, bố ơi đã xảy ta chuyện rồi…”

“Hu hu hu, bố vợ, Thiếu Dương bị người giết rồi”.

……

Diệp Bắc Minh không trả lời câu hỏi của Masao Tokugawa: “Lúc nãy ông đã để lộ sát ý với tôi hả?”

“Cậu tiêu diệt thương hội Đông Doanh của tôi, chẳng lẽ còn không cho phép tôi hận cậu ư?”

Masao Tokugawa cực kỳ tức giận.

Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Nhà xưởng của bố tôi là do lũ Đông Doanh các người chiếm lấy”.

“Tôi tiêu diệt chúng là lẽ thường tình thôi".

“Lùi lại một bước mà nói, người Long Quốc giết người đảo quốc Đông Doanh còn cần phải tìm lý do hả?”

Câu nói của Diệp Bắc Minh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 146: Kiếm trong tay đều dính độc nặng.


Masao Tokugawa hơi ngơ ngác, trả lời theo bản năng: “Không cần hả?”

“Cần ư?”

Diệp Bắc Minh cười hỏi lại.

“Cậu tùy tiện giết người Đông Doanh? Cậu xem Đông Doanh là cái gì?”, Masao Tokugawa nói.

Diệp Bắc Minh lại cười: “Lũ Đông Doanh mà cũng xứng là gọi “người” nữa hả?”

“Đừng có nói là các người tưởng có tay có chân có đầu thì được gọi là “người” rồi nhé?”

“Dùng heo chó để gọi các người cũng là sỉ nhục chúng nó đấy!”

Sỉ nhục!

Sỉ nhục cùng cực!

“Mày phải chết! Giết nó đi!”

Masao Tokugawa rống to chỉ vào Diệp Bắc Minh, ông ta đã tức điên lên rồi.

Hai Đại Tông Sư Đông Doanh nhanh chóng ra tay.

Kitamiyano, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 155 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!

Wataraki Jiro, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 149 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!

Soạt!

Một thanh đao võ sĩ bằng hợp kim chém về phía cổ Diệp Bắc Minh, tạo thành một đường đao hình bán nguyệt!

“Soạt!”

Diệp Bắc Minh nhanh chóng lùi về phía sau, đao khí đó gần như lướt ngang qua cổ họng anh!

Bốp!

Kitamiyano lao tới, tấn công từ bên hông.

Ông ta ném ra một quả bom khói đen.

Nhanh bóng bao vây lấy Diệp Bắc Minh!

“Soạt soạt soạt!”

Hơn mười thanh kiếm từ trong tay bay ra, tốc độ còn nhanh hơn đạn bắn, từ bốn bía bắn vào trong làn đạn!

Kiếm trong tay đều dính độc nặng.

Trong tình huống không có tầm nhìn, Diệp Bắc Minh phải chết không thể nghi ngờ!

“Soạt soạt soạt soạt soạt!”

Một giây sau đó, từng thanh kiếm từ trong làn sương khói bay ra.

Kitamiyano không kịp né tránh nên đã để sượt qua da!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 147: Không phục cũng thế thôi!


Đại Tông Sư Đông Doanh tái mặt, lấy thuốc giải ra nuốt vào.

Diệp Bắc Minh đi từng bước ra khỏi làn sương khói, như bóng ma xuất hiện trước mặt vị Đại Tông Sư Đông Doanh đó.

Anh giơ một cánh tay, không có động tác màu mè gì, chỉ có một đấm!

“Tên khốn kiếp!”

Kitamiyano hét lên một tiếng thật lớn.

Ông ta không phục lắm!

Một thanh niên người Long Quốc lấy tư cách gì đối đầu với Đại Tông Sư Đông Doanh?

Dù rằng lúc nãy ông ta đã tận mắt thấy Diệp Bắc Minh một đấm g**t ch*t Lâm Thiên Tuyệt!

Nhưng ông ta vẫn không phục!

Kitamiyano giơ nắm đấm, tấn công vào nắm tay của Diệp Bắc Minh!

“Răng rắc”.

Xương ngón tay của Kitamiyano nhanh chóng vỡ toang, gãy nát!

Cơ bắp và xương cốt đã trực tiếp gãy vỡ.

“A…”

Kitamiyano hét thảm một tiếng.

Không phục cũng thế thôi!

Sự thật đã cho ông ta một bài học đau đớn!

Diệp Bắc Minh không hề buông tha cho Kitamiyano, lại là một đấm đánh vào ngực ông ta.

Bốp!

Wataraki Jiro đánh tới, nếu một đấm này đánh trúng Kitamiyano thì ông ta chắc chắn phải chết!

Một đao của ông ta chém xuống, giải vây cho Kitamiyano!

Diệp Bắc Minh mà thu tay lại, thì cánh tay sẽ bị ông ta chém đứt!

“Hả?”

Diệp Bắc Minh nhướng mày, nhanh chóng thu quyền.

“Bốp!”

Âm thanh xé gió vang lên.

Thanh đao đã dán vào ngực Diệp Bắc Minh rơi xuống!

Ánh mắt Diệp Bắc Minh tối đi, đánh giết về phía Wataraki Jiro, đồng thời cũng lướt chân, tung một đá vào ngực Kitamiyano!

“Bốp!”

Kitamiyano phun ra một ngụm máu tươi.

Diệp Bắc Minh mượn lực tung người, như mãnh hổ vồ về phía Wataraki Jiro!

Lúc này, Diệp Bắc Minh đã tung người lên không trung nên không có điểm mượn lực.

Wataraki Jiro nhe răng cười một tiếng: “Ngu xuẩn, bay lên trời như thế đối với một Đại Tông Sư mà nói là không khác gì cái bia người! Heo thì vẫn là heo thôi, chẳng có chút não nào!”

“Giết!”

Tốc độ của Wataraki Jiro cực nhanh, vọt tới bên cạnh Diệp Bắc Minh, hai tay cầm đao võ sĩ chuẩn bị chém ngang eo!

“Thật không?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 148: Đây là một sát thần!


Sau khi Diệp Bắc Minh đáp xuống thì nhặt thanh đao võ sĩ kia lên, đi tới chỗ Kitamiyano!

“Mày… Mày…”

Kitamiyano đã sợ run hết cả người.

Bốp!

Diệp Bắc Minh như bóng ma đi tới, một tiếng giòn vang.

Đầu Kitamiyano đã rơi xuống đất!

“Bộp!”

Khi đầu Kitamiyano rơi xuống, tim của tất cả mọi người ở đó đều run lên!

Diệp Bắc Minh cầm thanh đao võ sĩ kia nhìn về phía Masao Tokugawa: “Đến lượt ông rồi”.

Bốn chữ ngắn ngủi đó.

Như lời phán quyết của tử thần!

“Mày!”

Masao Tokugawa sợ tới mức không ngừng lùi về phía sau, thậm chí trốn sau lưng Tần Vinh An.

Bấy giờ, cái gì mà lòng dạ với cả mặt mũi và tức giận đều biến mất không còn gì!

Má nó!

Đáng sợ quá!

Hai Đại Tông Sư cứ thế chết đi rồi, chỉ mới có ba phút ngắn ngủi như thế thôi mà?

Diệp Bắc Minh này rốt cuộc có thực lực võ đạo thế nào vậy?

“Diệp Bắc Minh, mày vẫn muốn tiếp tục giết người như thế ư?”, Tần Vinh An lạnh giọng nói.

Diệp Bắc Minh mỉm cười, chỉ vào Masao Tokugawa: “Kẻ cuối cùng này”.

“Mày…”

Tần Vinh An nghẹn lời, cũng không biết nên nói sao cho phải.

Mấy tay nhà giàu ở Long Đô cũng run hết cả da đầu!

Đây là một sát thần!

“Lớn lối thật, lão già Tần Tướng Thần này đã ở đây, một Diệp Bắc Minh nho nhỏ mà cũng dám hành hung hả?”

“Bố!”

Tần Vinh An quay đầu lại nhìn.

Trông thấy một ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn đang được đám người vây quanh đi tới.

Ông ta không phải võ giả, chỉ là một người thường nhưng khí thế lại hừng hực!

Khoảnh khắc Tần Tướng Thần xuất hiện, lập tức trở thành tiêu điểm của tất cả!

“Lão Tần!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 149: “Chức to quyền lớn?”


Mấy ông tai to mặt lớn của Long Đô đều đi tới cúi đầu chín mươi độ.

“Ông cụ Tần!”

Cơ thể mềm mại của Ngụy Yên Nhiên khẽ run lên, theo bản năng nhìn về phía Diệp Bắc Minh, có chút lo lắng.

Tần Tướng Thần có thân phận và địa vị cực cao.

Ông ta vừa xuất hiện, Diệp Bắc Minh lập tức chìm vào nguy hiểm!

Hơi thở của kẻ bề trên tỏa ra từ Tần Tướng Thần, không giận tự uy, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, tôi đã có mặt ở đây rồi mà cậu còn chưa chịu bỏ đao xuống ư?”

“Ông là cái thá gì?", Diệp Bắc Minh thản nhiên nói.

“Hưm!”

Tiếng hít vào thật mạnh vang lên.

Tần Tướng Thần!

Đó chính là Tần Tướng Thần!

Một trong những người có thân phận cao nhất Long Đô!

Thập đại thế gia ở Long Đô, chỉ có mười người có được địa vị như Tần Tướng Thần!

Diệp Bắc Minh lại nói Tần Tướng Thần là cái thá gì?

“Diệp Bắc Minh, anh đừng có nói bậy! Anh điên rồi hả? Đó là ông cụ Tần!", Ngụy Yên Nhiên thốt lên theo bản năng.

Cô gái này lòng dạ không xấu, còn biết nhắc nhở.

Mà mấy cô gái sau lưng Ngụy Yên Nhiên thì sợ tới mức suýt ngất đi.

Tần Tướng Thần là cái thá gì?

Những lời đó, e là toàn bộ Long Quốc này không có ai dám nói!

“Lão già này là cái thá gì?”

Gương mặt già nua của Tần Tướng Thần tối đen, cố nén lửa giận trong lòng, không ngừng cười lạnh: “Ha ha ha ha, hay! Hay lắm! Để lão già này nói cho cậu biết tôi là cái “thá” gì nhé!”

Ai cũng có thể nhận ra, Tần Tướng Thần đã tức giận đến cực điểm.

Ông ta nhấn chữ “thá" kia rất nặng.

“Một câu của lão già này thôi là có thể khiến các thế gia bên ngoài Long Đô phải sụp đổ!”

“Những người chức to quyền lớn của Long Quốc có tới một phần năm học trò tôi hướng dẫn!”

“Mấy trăm Tông Sư võ đạo của Long Đô có hơn một phần ba là môn khách của lão già này!”

“Chiến thần Long Hồn, hơn nửa số đó đều là bạn bè của tôi!”

Mỗi một câu Tần Tướng Thần nói là một bước chân ông ta đến gần Diệp Bắc Minh!

Cuối cùng, ông ta dừng lại trên bậc thang, nhìn xuống Diệp Bắc Minh: “Cậu nói xem, lão già này là cái “thá” gì?”

“Ha ha ha, nhà họ Tần các người đều nói chuyện bằng đúng cái giọng đó nhỉ!”, Diệp Bắc Minh nở nụ cười.

Một giây sau đó.

Sắc mặt Diệp Bắc Minh đầy lạnh lùng!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 150: Lưng của ông ta đã thấm đẫm mồ hôi!


“Cái gì?”

Cả hội trường chấn hãi!

Kể cả Ngụy Yên Nhiên cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh dám ăn nói như vậy.

Điên cuồng!

Quá điên cuồng rồi!

“Nhưng ông Tần ấy à, có thân phận cao hơn ông nội tôi, làm sao anh ta dám chứ? Anh ta dốt nát hay không có tự tin? Với tính cách này, cũng chẳng bằng những thế hệ thứ hai, thế hệ thứ ba của Long Đô!”, Ngụy Yên Nhiên chấn hãi thầm nghĩ trong lòng.

“Tên nhóc này có thân phận thế nào?”

“Diệp Bắc Minh, anh ta tên là Diệp Bắc Minh!”

Rất nhiều phú hào của Long Đô đều ghi nhớ kỹ cái tên này.

“Tổng giám đốc Lý, thanh niên này thật lợi hại!”, một người đàn ông trung niên mặc vest đắt tiền lên tiếng.

Tổng giám đốc Lý gật đầu: “Ai nói không phải chứ! Tổng giám đốc Vương, khí phách này, chúng tôi tự thẹn không bằng!”

Ở hội trường, thanh niên đó khi đối diện với Tần Tướng Thần, không hề rơi vào thế yếu!

Mí mắt Tần Vinh An giật mạnh!

“Việc này… sao… sao cậu ta dám chứ?”, Ô Bách Thuận cũng sợ sắp vỡ cả gan rồi.

Lưng của ông ta đã thấm đẫm mồ hôi!

Đồng tử của Masao Tokugawa không ngừng thu nhỏ, ông ta vội vàng nói: “Ông Tần, Tenjinja của tôi có quan hệ tốt với nhà họ Tần, ông không thể không quản chuyện này!”

“Hơn nữa Diệp Bắc Minh đã giết cháu nội của ông, đây là huyết hải thâm thù, không thể bỏ qua như vậy!”

Masao Tokugawa thì thầm bên tai Tần Tướng Thần.

Tần Tướng Thần sớm đã bùng lên cơn lửa giận!

Khuôn mặt già tối sầm đến kinh người, ông ta không ngờ Diệp Bắc Minh lại hống hách như vậy!

Ông ta đã nói rõ thân phận.

Chỉ cần là người có đầu óc, thì có dám ăn nói với ông ta như vậy không?”

“Tốt! Tốt! Tốt lắm!”

Tần Tướng Thần cười dữ tợn một tiếng: “Cửu Môn Đề Đốc, tên nhóc này xử lý thế nào, chắc cậu biết chứ?”

“Thừa thầy, học trò biết rồi”.

Một giọng nói truyền đến từ phía sau mọi người.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 151: “Chiến thần Lăng Phong!”


Chức quan võ tướng kéo dài từ xưa đến nay.

Cửu Môn Đề Đốc của Long Quốc quản lý chín con đường chính tiến vào Long Đô!

Và nắm giữ đại quân một trăm ngàn người trong quân khu Long Đô.

Đại quân một trăm ngàn người, nghe có vẻ ít hơn rất nhiều so với đại quân ba trăm ngàn người của vua Giang Nam.

Nhưng đại quân một trăm ngàn người đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ!

Đều là những người sống sót từ những cuộc chiến sinh tử trên chiến trường!

Mỗi một binh sĩ bình thường đều là võ giả cấp Thiên!

Tiểu đội trưởng ít nhất cũng trên tông sư!

“Diệp Bắc Minh có hành vi hung ác giết người tở Long Đô, lập tức bắt lại, kẻ nào chống lệnh, giết không cần hỏi!”, Cửu Môn Đề Đốc lạnh lùng quát một tiếng.

“Tuân lệnh!”

Một luồng khí tức giết chóc ập đến!

“Soạt soạt soạt!”

Rất nhiều phú hào Long Đô có mặt sợ đến lùi lại soạt soạt soạt, không ít người trượt ngã xuống đất, thê thảm nhếch nhác!

Một số phụ nữ sợ đến òa khóc.

Một cảm giác nghẹt thở truyền đến.

“Tổng giám đốc Lý, ông cảm thấy sau đây sự việc sẽ diễn biến thế nào?”, tổng giám đốc Vương khẽ nói, không nhịn được run lên.

Tổng giám đốc Lý trầm mặc một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Khó! Khó! Diệp Bắc Minh có lợi hại thế nào cũng không thể đối kháng với Cửu Môn Đề Đốc! Có đến mấy chục vị tông sư võ đạo đấy!”

Mặc dù bọn họ có địa vị cao, có quyền thế, có tiền.

Thì trước mặt binh sĩ thiết huyết vẫn sẽ không chịu nổi!

“Dừng tay!”

Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, tất cả mọi người đều quay đầu theo bản năng.

Chỉ thấy một người đàn ông trang bị mũ và áo giáp vàng kim, khí thế bừng bừng đi đến!

“Chiến thần Lăng Phong!”

Đồng tử của tất cả mọi người đều co lại.

“Chiến thần Lăng Phong!”, tổng giám đốc Lý kinh hãi kêu lên.

“Sao ông ta lại đến Long Đô?”, tổng giám đốc Vương tỏ vẻ mặt không thể tin nổi.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 152: Đúng là chuyện ngàn lẻ một đêm!


“Tôi nghe nói Diệp Bắc Minh đã giết Quân Vô Hối, con riêng của Lăng Phong, e rằng đến để báo thù”, các phú hào Long Đô đều sợ đến mặt trắng bệch nhỏ tiếng bàn tán.

Ngụy Yên Nhiên thầm kêu không ổn, Diệp Bắc Minh gặp nguy hiểm rồi.

“Vạn Lăng Phong, ông đến đây làm gì?”, Tần Tướng Thần sầm mặt: “Nếu ông muốn giết Diệp Bắc Minh thì xếp hàng đi!”

“Ai nói tôi muốn giết anh Diệp?”, Vạn Lăng Phong buồn cười lắc đầu.

Liền sau đó.

Vạn Lăng Phong sải bước lớn đi đến dưới sự dõi theo của rất nhiều người.

Đi thẳng đến bên cạnh Diệp Bắc Minh!

“Phụp!”

Vị chiến thần Lăng Phong của hành tỉnh Đông Nam quỳ xuống dưới con mắt của vô số người.

“Vạn Lăng Phong, bái kiến chủ nhân!”

“Chủ nhân, tôi đến muộn rồi, xin chủ nhân thứ tội!”, Vạn Lăng Phong trịnh trọng nói.

“Sượt!”

Một tràng tiếng hít khí lạnh vang lên.

Sau đó, cả hội trường yên tĩnh!

Đúng ba mươi giây, cả hội trường của buổi tiệc từ thiện tĩnh lặng như cái chết.

Tất cả mọi người đều ngẩn người!

“Chủ… chủ nhân?”, tổng giám đốc Lý tê dại da đầu.

“Làm sao có thể!”, con ngươi của tổng giám đốc Vương trố ra.

“Vạn Lăng Phong gọi Diệp Bắc Minh là chủ nhân ư?”

“Thanh niên chưa đến hai mươi năm tuổi này là chủ nhân của chiến thần Lăng Phong?”

Các đại lão phù hào Long Đô có mặt đều bị dọa sợ muốn chết.

Đúng là chuyện ngàn lẻ một đêm!

“Sượt sượt sượt…”, Ô Bách Thuận không ngừng hít khí lạnh, suýt nữa ngất xỉu!

Cơ thể Ngụy Yên Nhiên run rẩy, cánh tay cũng nổi da gà!

Đôi mắt của cô ta trừng mở đến mức to nhất, đồng tử cũng sắp nổ tung!

“Yên Nhiên, thế này là sao?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 153: “Bắt bọn chúng lại!”


“Ông nói cái gi?”

Tần Vinh An không dám tin.

“Chủ nhân? Vạn Lăng Phong, ông gọi anh ta là chủ nhân ư?”, Tần Tướng Thần cũng sửng sốt, người khôn ngoan như ông cụ Tần cũng bị dọa sợ.

Nghĩ cũng biết, nỗi chấn hãi trong lòng những người khác đáng sợ đến mức nào!

Đó là Vạn Lăng Phong đấy!

Chiến thần Lăng Phong của hành tỉnh Đông Nam!

Chiến thần của Long Quốc, tất cả mới có bao nhiêu người chứ?

Diệp Bắc Minh lại thành chủ nhân của chiến thần Lăng Phong!

Có ai mà không kinh hãi, có ai mà không sợ?

Diệp Bắc Minh đưa ra một cánh tay, xua vào hư không, thản nhiên nói: “Đứng lên đi”.

“Rõ”.

Vạn Lăng Phong chậm rãi đứng lên.

Diệp Bắc Minh mới nói: “Chẳng phải bảo ông canh giữ ở Giang Nam sao, sao ông lại đến đây?”

Vạn Lăng Phong nghiêm túc nói: “Chủ nhân, cậu đến Long Đô, tôi lo cậu xảy ra chuyện”.

“Xin cậu yên tâm, mọi việc của Giang Nam, tôi đã sắp xếp ổn thỏa, sẽ không có vấn đề”.

“Thôi được”.

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu.

Vạn Long Phong xuất hiện ở nơi này, anh cũng không ngờ tới.

Tần Tướng Thần giật khóe mắt, lạnh giọng nói: “Vạn Lăng Phong, có phải ông to gan quá rồi không?”

“Là chiến thần, tự ý tiến vào Long Đô, không sợ bị cách chức điều tra sao?”

Vạn Lăng Phong không hề sợ: “Bản chiến thần bị cách chức điều tra, cũng là chuyện của cấp trên, liên quan gì đến ông?”

“Ha ha ha, một bản tham tấu của tôi, thì cái mũ sắt của ông còn giữ được không?”, Tần Tướng Thần cười lạnh lùng không thôi: “Lùi một bước nói, nơi này là Long Đô, một mình ông đến đây có thể bảo vệ được Diệp Bắc Minh không?”

Cửu Môn Đề Đốc thấy vậy, bước ra một bước.

Mấy chục tông sư phía sau cũng cầm vũ khí tiến lên!

Chỉ cần Tần Tướng Thần hạ lệnh một tiếng!

Lập tức bắt Diệp Bắc Minh và Vạn Lăng Phong!

“Bắt bọn chúng lại!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 154: Toàn hội trường sôi sục!


“Tôi xem ai dám động vào sư đệ của tôi!”, đột nhiên, một tiếng quát vang lên.

“Lại là ai đây?”

Trong lòng mọi người đều nghi hoặc.

Chuyện hôm nay vẫn chưa xong?

Nhà họ Tần gặm một Diệp Bắc Minh lại khó khăn như vậy sao?

Ánh mắt của mọi người lại nhìn sang lối vào của hội trường lần nữa.

Chỉ thấy một cô gái, một mình chậm rãi đi đến, mang theo khí trường mạnh mẽ phía sau!

“Thập sư tỷ”.

Sau khi Diệp Bắc Minh nhìn thấy Vương Như Yên, hô một tiếng: “Sao tỷ lại đến đây?”

Vương Như Yên không nhìn đến mọi người có mặt ở đây, nở nụ cười cưng chiều: “Tiểu sư đệ, một mình đế đến Long Đô, tỷ sợ đệ không giải quyết được”.

“Thập sư tỷ, đệ cũng không phải trẻ con”, Diệp Bắc Minh giật khóe miệng.

Dưới con mắt của mọi người, Vương Như Yên đến trước mặt Diệp Bắc Minh, véo má của anh: “Trong mắt các sư tỷ, đệ mãi mãi là trẻ con, đừng lo, cứ giao cho tỷ!”

“Đệ đã giết Tần Thiếu Dương”, Diệp Bắc Minh lắc đầu.

Vương Như Yên tỏ vẻ mặt khinh thường: “Một tên công tử bột thôi, giết thì giết vậy”.

Một tên công tử bột!

Giết thì giết vậy!

Câu nói này lập tức dẫn đến cơn lửa giận của đám người nhà họ Tần!

Tần Vinh An nhảy lên như sấm: “Đó là con trai của tôi, cô là ai? Cũng thật mạnh miệng quá đấy!”

“Cô gái, cô có biết nơi này là nơi nào không? Nơi này là Long Đô!”, Tần Tướng Thần lạnh lùng nói.

“Long Đô thì làm sao?”

Vương Như Yên cười khẩy một tiếng.

Cô ấy nhìn sang Tần Tướng Thần với ý sâu xa: “ Long Đô là địa bàn nhà họ Tần ông, nhà họ Tần ông nói là được hả?”

“Hay Long Đô là Long Đô của nhà họ Tần ông?”

Toàn hội trường sôi sục!

Khắp chỗ đều là tiếng bàn tán!

Cô gái này điên rồi sao?
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 155: “Sư đệ, không cần động tay”.


“Không biết… có vẻ không phải người bình thường!”, tổng giám đốc Lý lắc đầu, ánh mắt nghiêm trọng: “Nhưng cô ta chỉ là cô gái, sợ rằng không thể đối kháng với nhân vật lớn như nhà họ Tần!”

Tổng giám đốc Vương trầm mặc một lúc, nói: “Tôi cảm thấy, cô gái này có thể ngăn được nhà họ Tần!”

“Không thể nào! Cửu Môn Đề Đốc không phải loại vừa, một Vạn Lăng Phong không ngăn được Cửu Môn Đề Đốc!”

Tổng giám đốc Lý quả quyết lắc đầu.

“He he, vậy chúng ta đánh cược đi? Nếu cô ta có thể ngăn được nhà họ Tần, ông đưa tôi mười triệu!”, tổng giám đốc Vương cười he he.

“Ha ha, mười triệu có là gì? Chúng ta đánh cược một trăm triệu!”, tổng giám đốc Lý hừ lạnh lùng một tiếng.

“Được! Chúng ta xem tiếp đi”.

Tổng giám đốc Vương dứt khoát gật đầu.

Tần Tướng Thần kinh ngạc: “Cô gái, cái miệng của cô rất lanh lợi đấy!”

“Cửu Môn Đề Đốc, bắt bọn họ trước rồi tính!”

“Đợi bọn họ vào nhà giam, xem xem bọn họ còn cứng miệng như vậy không!”

“Vâng, thưa thầy”.

Cửu Môn Đề Đốc gật đầu, ra lệnh, mấy chục tông sư võ đạo phía sau lập tức xông lên.

“Sư tỷ, để đệ!”

Diệp Bắc Minh định ra tay.

Vương Như Yên lại cười thản nhiên: “Sư đệ, không cần động tay”.

Chỉ thấy, Vương Như Yên bước ra một bước, nhẹ nhàng giơ tay, một lệnh bài màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay!

“Dừng!”

Khoảnh khắc Cửu Môn Đề Đốc nhìn thấy lệnh bài này, đồng tử co mạnh lại, không nhịn được quát lớn một tiếng.

Mấy chục vị tông sư võ đạo, cùng dừng lại, tỏ vẻ mặt không biết làm thế nào quay đầu nhìn Cửu Môn Đề Đốc!

“Chuyện gì vậy?”, tổng giám đốc Lý cau mày.

“Tại sao không ra tay?”, tổng giám đốc Vương hiếu kỳ.

“Một lệnh bài màu vàng?”

“Nó là cái gì?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 156: “Nữ chiến thần của Long Hồn?”


Đám người Ngụy Yên Nhiên lại khó hiểu.

Lệnh bài này là cái gì?

Nhìn ánh vàng lấp lánh, hình như được làm bằng vàng nguyên chất.

Bên trên có một con rồng vàng đang cuộn tròn, vây quanh xung quanh lệnh bài.

Cuối cùng, mọi người nhìn rõ lệnh bài màu vàng này.

Bốn chữ lớn màu vàng khắc trên lệnh bài: Chiến thần Như Yên!

“Soạt!”

Tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh sống lưng, hít khí lạnh.

“Vãi, một nữ chiến thần?”

Tổng giám đốc Lý suýt nữa tức đến trượt ngã.

Tổng giám đốc Vương cũng đầy chấn hãi: “Ha ha ha, tổng giám đốc Lý, ông thua rồi! Một trăm triệu nhé!”

Khuôn mặt ông ta đỏ hồng.

Tổng giám đốc Lý lại ngẩn người tại chỗ, trong đầu vang lên ong ong!

“Cô là nữ chiến thần của Long Hồn?”, Tần Tướng Thần chấn hãi nói.

Ngay cả ông cụ nhà họ Tần cũng thộn người!

Hoàn toàn thộn người!

Nữ chiến thần?

Cô gái trẻ trước mặt, lại là một nữ chiến thần?

Còn có chuyện gì khiến người ta chấn hãi hơn chuyện này không?

“Thì ra ông còn nhận ra cái này”.

Vương Như Yên nhìn Tần Tướng Thần, cười một cách có ý sâu xa.

Diệp Bắc Minh cũng ngẩn người, không dám tin nói: “Thập sư tỷ, tỷ là nữ chiến thần của Long Hồn ư?”

Vương Như Yên quay đầu, mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh: “Sao thế tiểu sư đệ, không được sao?”

“Khụ khụ!”

Diệp Bắc Minh ho khan hai tiếng, suỵt bị sặc: “Thập sư tỷ… khụ khụ, việc này… thật bất ngờ quá!”

Vù!

Hội trường của buổi tiệc từ thiện lập tức bùng nổ, tất cả mọi người đều sôi sục.

Các phú hào Long Đô hoàn toàn thộn mặt!

“Nữ chiến thần của Long Hồn?”

“Không phải chứ…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 157: Không dám nhìn thẳng!


“Trông cô ta mới bao nhiêu tuổi chứ? Chưa đến ba mươi tuổi phải không, có khi còn chưa đến hai mươi năm tuổi ấy chứ!”, các phú hào Long Đô cảm thấy thế giới quan của mình cũng sập đổ.

Ngụy Yên Nhiên không ngừng lùi lại, trượt ngồi lên chiếc ghế.

“Nữ chiến thần… làm sao có thể chứ, sư tỷ của anh ta là nữ chiến thần ư?”, Ngụy Yên Nhiên bỗng hiểu ra, nhìn Diệp Bắc Minh sâu sắc một cái: “Tôi đã biết tại sao an ta dám không coi mọi người ra gì rồi!”

“Cuối cùng tôi đã biết anh ta lấy tự tin ở đâu rồi!”

“Cuối cùng tôi đã biết tại sao anh ta dám giết Tần Thiếu Dương rồi!”

“Đó là nữ chiến thần đó…”

Ngụy Yên Nhiên dường như bị suy sụp.

Mọi người vẫn đang chấn kinh, chưa phản ứng lại, ở cửa lớn tiệc từ thiện lại vang lên một giọng nói uy nghiêm: “Nữ chiến thần? Ha ha ha! Vương Như Yên, thân phận chiến thần của Long Hồn là để cô mang ra chống lưng cho người khác sao?”

“Tổng giám đốc Vương, một trăm triệu này, tôi vẫn chưa thua đâu!”, ánh mắt tổng giám đốc Lý bỗng tối lại, nhìn sang cửa lớn tiệc hội từ thiện.

“Là ai? Chẳng lẽ là…”, tổng giám đốc Vương thót tim một cái.

Nghĩ đến một cái tên!

Chiến thần Kình Thương – Đường Kình Thương!

“Vẫn chưa xong hả?”

“Vãi!”

“Vở kịch hay hôm nay phải diễn đến bao giờ đây?”

Mọi người ở hội trường đều chấn kinh nhìn sang lối vào hội trường.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên trông khoảng năm mươi tuổi, khí thế kinh người đi đến!

Ông ta có khí thế vô cùng đáng sợ, chỉ vừa mới xuất hiện đã khiến rất nhiều người sợ hãi cúi đầu!

“Quả nhiên là ông ta!”

Tổng giám đốc Vương hít khí lạnh.

“Đườn Kình Thương!”

Tổng giám đốc Lý cũng kinh ngạc không khép được miệng.

“Chiến thần Kình Thường!”

“Ông ta đến rồi…”

Bầu không khí trong hội trường nặng nề hết mức!

Khoảnh khắc Đường Kình Thương xuất hiện, không khí cả hội trường dường như bị rút sạch!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 158: Hổ gầm rồng thét!


Diệp Bắc Minh nhướn mày, nhìn Đường Kình Thương: “Khí thế thật mạnh! E rằng thực lực của ông ta đã vượ qua đại tông sư rồi đấy?”

Vương Như Yên vẫn nở nụ cười, rất bình tĩnh.

Đường Kinh Thương rất có uy: “Chiến thần Như Yên, Diệp Bắc Minh diệt toàn gia tộc nhà họ Triệu Giang Nam, là tội đầu tiên!”

“Coi thường pháp luật, giết người Đông Doanh, là tội thứ hai!”

“Ở Long Đô, giết Tần Thiếu Dương, cháu ngoại tôi trước mặt nhiều người, là tội thứ ba!”

“Bất kỳ tội nào, Diệp Bắc Minh cũng có thể bị xử chết!”

Vương Như Yên đối diện với Đường Kình Thương, khí thế vẫn không hề giảm sút, ngăn trước người Diệp Bắc Minh: “Tội danh của tiểu sư đệ, không ai có thể xử!”

“Đường Kình Thương, ông cũng không được!”

Khoảnh khắc Vương Như Yên nói ra lời này, toàn hội trường tĩnh lặng!

Cuộc đối thoại giữa một nữ chiến thần và chiến thần Kình Thương.

Bầu không khí cực kỳ nặng nề!

“Tổng giám đốc Lý, ông nói xem, sau đây sẽ xảy ra chuyện gì?”

Trong đám đông yên tĩnh, tổng giám đốc Vương nén thấp giọng, cơ thể cũng run lên.

Con ngươi của tổng giám đốc Lý cũng ở yên tại chỗ, nhìn chằm chằm Vương Như Yên và Đường Kình Thương, yết hầu nhấp nhô: “Không… ực ực… không biết”.

Những phú hào khác ở hội trường cũng chấn động!

Ô Bách Thuận bò dưới đất, vẻ mặt xấu xí, vừa khóc vừa cười.

Nhưng không dám phát ra tiếng!

Hoàn toàn bị dọa sợ!

Ngụy Yên Nhiên không ngừng toát mồ hôi trán, hai chân mềm nhũn, đứng cũng không vững.

Sắc mặt Tần Vinh An nghiêm trọng!

Ánh mắt Tần Tướng Thần cay độc, nhìn chằm chằm Vương Như Yên!

Bầu không khí cả hội trường lập tức trở nên gượng gạo khó xử!

“Ha ha ha, tôi cũng không được? Cả Long Hồn, thậm chí cả Long Quốc cũng không ai dám nói tôi không được”, Đường Kình Thương phát ra tiếng cười như sấm đánh.

“Hôm nay, tôi sẽ đích thân ra tay, bắt Diệp Bắc Minh, cô sẽ làm thế nào?”

Vừa dứt lời.

Đường Kình Thương bước ra một bước!

“Gru!”

Hổ gầm rồng thét!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 159: “Vậy tỷ đứng xem kịch hay đấy”.


Rất nhiều người lùi lại, khí huyết trong cơ thể sôi sục.

Sắc mặt tái nhợt!

Uy thế của chiến thần Kình Thương, vô cùng đáng sợ!

“Vương Như Yên ở đây, không ai có thể động đến sư đệ của tôi!”, Vương Như Yên cũng bước ra một bước, đối diện với chiến thần Kình Thương!

Vạn Lăng Phong cũng ra tay: “Vạn Lăng Phong ở đây, ai dám động vào chủ nhân của tôi?”

“Đại quân hàng trăm ngàn người Giang Nam, cũng không phải vừa đâu!”

Trong tích tắc, thời gian như dừng lại!

Trong không khí tĩnh lặng như tờ, Diệp Bắc Minh đột nhiên lên tiếng: “Sư tỷ, Lăng Phong, hai người lùi lại đi”.

“Để tôi tự đối phó với người này”.

Việc của mình, mình tự giải quyết!

Anh cũng không thể nào cả đời sống trong sự che chở của sư tỷ!

Tiếng nói bỗng vang lên rất đột ngột.

Soạt!

Ánh mắt của tất cả mọi người soạt một cái đều hướng về Diệp Bắc Minh.

Sau một giây tĩnh lặng, hội trường lập tức bùng nổ.

“Cái gì?”

“Anh ta muốn tự đối phó với chiến thần Kình Thương ư?”

“Anh ta bị ngốc hả?”

“Chiến thần Kình Thương đứng thứ sáu trong mười chiến thần Long Hồn đó, có lẽ có thể lọt vào top năm ấy chứ?”

“Điên rồi, chắc chắn là điên rồi!”

Các phú hào Long Đô có mặt hoàn toàn trố mắt.

“Tổng giám đốc Lý, hình như tôi sắp thua rồi, Diệp Bắc Minh… cậu ta… làm sao cậu ta dám?”, cơ thể tổng giám đốc Vương run run.

Tổng giám đốc Lý lắc đầu đánh giá: “Còn quá trẻ, không khôn ngoan, quá cuồng ngạo”.

Cơ thể Ngụy Yên Nhiên run lên, không thể tin nổi nhìn qua Diệp Bắc Minh!

Hai bố con Tần Tướng Thần, Tần Vinh An cũng sầm mặt!

“Chủ nhân?”

Vạn Lăng Phong kinh ngạc quay đầu.

“Tiểu sư đệ, một mình em ư?”, chỉ có một mình Vương Như Yên hiên lên vẻ kinh ngạc và bất ngờ.

Diệp Bắc Minh đi đến, nở nụ cười: “Sư tỷ, yên tâm đi”.
 
Back
Top Bottom