Khác [Đn BSD] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 20


'Boss, quân của Ane-san thất bại rồi.

Tôi còn bị tấn công nữa đấy.' bạn càu nhàu qua chiếc điện thoại hiện lên số liên lạc C*t khô đấy.

Mệt mỏi và rồi vứt cả cơ thể xuống chiếc ghế xoay.

[...] bên kia đầu dây không trả lời.

Lão ắt hẳn đang tức lắm, sao cũng được.

Mệt chết bạn rồi.

[Nashi.] Lúc bạn tính cúp máy cũng là lúc âm thanh đục ngầu của lão vang lên. [Lên kế hoạch đi, chúng ta phải đáp lễ chứ.] Đẫu cho lão có nói đùa đi chăng nữa.

Thì cái giọng điệu ấy lại chẳng hợp chút nào.

'Cái tàu vận chuyển ngoài cảng Yokohama ấy.

Hiện đang là căn cứ tạm thời của họ.

Cứ tấn công thẳng vào đi, cùng vài cái đầu như là lấy lãi.' Bạn làu bàu trả lời qua loa.

Mệt chết đi được bắt bạn lập kế hoạch.

Rõ điên.

[Gọi Akutagawa đi.] Lão trầm giọng ra lệnh cho bạn.

'Cả Kajii nữa nhỉ.'

[Tùy cô quyết.]

Xong lão tắt máy.

Người tắt là lão đấy, nói xem bực không.

Bạn tặc lưỡi hai ba cái rồi cũng vứt chiếc di động sang một bên.

Thiệt tình, lúc đầu là ai không cho phép bạn nhúng tay vào nhiệm vụ lần này đấy.

Lão già mưu mô.

Tuy kế hoạch thì nghĩ ra rồi đấy.

Cơ mà phải đợi vài ngày nữa nha.

Bây giờ chưa vội.

Còn phải đợi lúc lũ rắn xua đuôi đã.

*****

'Anou...

Elise-chan.

Ăn nhiều như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.'

Mori- boss khu chợ cá... nhầm boss của Mafia cảng lúng ta lúng túng, nài nỉ cô gái bé nhỏ tóc vàng xoăn mượt cùng bộ đầm đỏ ngọt ngào vẫn còn ngồi trên bàn thưởng thức chiếc bánh ngọt tiếp theo.

'Rintarou, ông mới mua một cái đầm ren nhỉ.' Con bé chỉ nói đến đây là lão liền tức thì dịch chuyển.

'Có muốn tôi mặc nó không.'

'Em có muốn ăn tiếp một cái nữa không.' Chữ hớn hở in trên mặt lão rồi.

Ngay giữa luôn đấy.

Đồ vô liêm sỉ.

'Boss...' Chuuya ngoài cửa bước vào, mắt vẫn dính vào tập hồ sơ trên tay.

Mori di dời tầm mắt, nhìn thân ảnh mới bước vào.

'Theo lời kể của mấy tên còn sống sau khi The Giuld tấn công.' Anh nâng ánh mắt lên, đối mặt cùng boss.

'Bọn công ti thám tử đã đến hiện trường trước chúng ta, chúng đã mang cả người của ta lẫn Kouyou-neesan.

Tôi e rằng chúng sẽ giữ cô ấy như tù nhân chiến tranh.'

'Hừm...' Mori đem tay lên gãi nhẹ má.

Báo cáo của Chuuya rõ ràng hơn của bạn gấp chục lần nha.

'Ta cũng có nghe Nashi kể qua rồi.

Đúng là vô dụng thật.'

'Ta phải làm gì đây ạ.

Một trong 5 quản lý cấp cao bị bắt, ta cần nâng cao cảnh giác.'

'Hừm...' lão vẫn còn đang suy nghĩ cái gì đó.

Làm chần chờ vài ba giây rồi mới trả lời.

'Hay giết chủ tịch của họ luôn đi.'

Đây là ý hay mà.

Dù gì 12 năm trước cũng đã cắt dứt quan hệ rồi.

Ta và hắn cũng chẳng còn là gì.

Vậy thì giết luôn đi.

Mori nghĩ vậy, Elise cũng vì ảnh hưởng mà bạo lực đâm vào quả dâu tây nhỏ bé.

'Cách tốt nhất là ám sát.

Cử vài tên sát thủ và ngồi chờ xem.

Sau đó chúng ta sẽ tập trung toàn lực tấn công The Giuld.' Lão vẫn ra lệnh như vậy, dẫu đã biết trước kết quả.

Suy cho cùng cũng đâu thể để bạn dắt mũi mãi vậy được.

Đúng không?

'Vâng, tôi sẽ đi sắp xếp.' Chuuya nâng mũ ngang ngực, chúi chào rồi rời đi.

*****

'Tất cả thám tử rời văn phòng.

Tập trung tại giáo đường Bankou.' Ngài thống đốc cùng bộ đồ yukata xanh và chiếc áo ngoài khoát qua loa.

Tay vẫn còn để điện thoại nơi tai để đảm bảo sẽ không để trôi mất bất kì thông tin nào.

[...]

'Xem ra ta có khách rồi.

Hai, à không ba người.' Yikichi chuyển tầm mắt, liếc về các bóng hình kia.

Chỉ sau ba phút, lũ sát thủ quèn đã được sử lý gọn gàng.

Lũ này quá yếu đễ có thể làm hại ông, lão đê tiện kia lại có ý định gì chứ.

'Không ngoài dữ liệu với sức mạnh của người đứng đầu ha.' Một giọng nói khác vang lên.

Hơi cao, là nữ.

Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng bước chân đồng đều.

'Xin chào, Yukichi-san.'

Từ trong con hẻm nhỏ, bước ra là thân ảnh một cô gái vóc dáng nhỏ nhắn.

Mái tóc màu lam dưới bóng râm, một bên được tết lại nhúm, phần phía sau ngắn ngủi cọc lóc.

Khoát trên người chiếc áo croptop cùng cái quần dùi màu be xòe to.

Ánh mắt xanh ngọc quan sát cái cách thờ ơ của người đối diện.

'Xin tự giới thiệu, tôi là Fenli, thủ lĩnh tạm thời của lũ rắn.

Vẫn đang trong thời kì đi tìm lại cái đầu.

Liệu ông có hứng thú không.' Cô cất lời, giọng diệu mê hoặc đến đáng sợ.

*****

'Tsk, rõ vô dụng.' Chuuya đứng trong hẻm nhỏ.

Không nhịn được mà chửi một câu.

Cầm bộ đàm đã kết nối với văn phòng Boss, nâng giọng chững chạc.

'Boss, thất bại rồi.'

[Tất nhiên, dù gì cũng là kẻ đứng đầu, đâu thể dễ dàng bị hạ như vậy.] Bên kia vốn cũng chẳng có gì bất ngờ.

Quen nhau lâu rồi, muốn bất ngờ cũng chẳng được.

[Không sao, cứ theo kế hoạch mà làm.

Thứ chúng ta gài lên tay áo bọn sát thủ.

Scandi đánh dấu thế nào rồi.]

'Tín hiệu rõ ạ.' Chuuya cầm điện thoại lên, xem xét rồi trả lời.

[Được rồi, lấy điểm đầu tiên nào.] Lão cười, người cũng dần ngồi ngiêm lại trên ghế.

*****

'Tút...tút...' chuông điện thoại vang lên liên hồi.

[Hây hây Selena nghe đây.] Giọng nói vui tươi, hồn nhiên vang lên ngay sau những âm tút vang dài.

'Selena, định vị thế nào.' Fenli, ngồi gác chân trên một tòa nhà lớn, cả người đều phó mặc cho gió cùng mây.

[Bên này đã được Nicen sử lý.

Bây giờ chỉ cần lệnh thôi.]

'Được rồi, tất cả nghe đây.

Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là bảo vệ văn phòng thám tử vũ trang bằng mọi giá.

Kẻ nào ngáng đường, giết chết kẻ đó.'

[Được rồi, tớ cùng Aya sẽ là đội 1, mục tiêu là chó săn của Mafia hải cảng- Akutagawa Ryuunosuke.

Firen cùng Nicen là đội 2 mục tiêu là bảo vệ văn phòng.]

'Thay đổi một chút, đội 1 mục tiêu là bảo vệ cô nàng Margaret Mitchell của The Giuld.'

[Đã rõ mục tiêu.

Có cần sử lý luôn Akutagawa gì đó không.]

'Không cần, đừng dây vào hắn nếu không thực sự cần thiết.'

[Ok.

Còn cậu thì sao, Fenli.

Cậu tính làm gì?]

'Tớ á?

Tớ sẽ đến thăm một người bạn cũ.

Người đang bị giam ở sở năng lực đặc biệt.' Fenli đứng đậy, người bắt đẫu ngã xuống.

Phía dưới là dòng người qua lại chẳng hay về chuyện sắp xảy ra.

Nhìn ở đây, họ chỉ giống như lũ kiến vậy.

Rồi cô cũng xoay người, ngã ra sau.

Rơi khỏi tòa nhà hòa quyện cùng gió.

*****

Ngày viết:12-4-2020

Ngày sửa lỗi:12-4-2020

Ngày đăng:12-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 21


'Tút... tút... tút...' bạn ngán ngẫm để chiếc điện thoại lên tai, ngiêng đầu sang để đảm bảo nó không bị rớt.

Hai tay quay lại cầm lọ thủy tinh đầy dịch đỏ.

'Nghe.' Giọng bạn lạnh thực sự.

Nhờ ơn ai đó bạn đã hai ngày liền chưa ngủ.

Ai đó mà bạn nói đến cũng chính là ai đó bên kia đầu dây.

[Mọi chuyện thế nào rồi, Nashi.]

'Đã phái Akutagawa cùng Kajii đi rồi.' Bạn ngáp dài một cái rồi lại chăm chú vào mấy lọ thủy tinh.

[Vậy sao.

Đã làm phiền cô rồi.]

'Như cái cách ai đó gọi cho tôi hôm qua để lập kế hoạch đánh úp thống đốc bên kia ấy.' Bạn mệt mỏi, mắt thâm quầng.

Hôm qua chưa kịp đi ngủ đã bị lôi đi lập kế hoạch.

Cái lều gì đấy không biết nữa.

[Thôi nào.]

'Ông chặt đầu ra h...' bạn vừa nói vừa đổ dung dịch vào trong ống nghiệm.

'Bùm...'

Đống dịch bạn đổ ngay lập tức nổ tan tành.

Bạn giật người một phát, sai ở đâu rồi.

Nhờ cú nổ ấy mà điện thoại bạn rớt xuống đất, vừa chạm sàn liền vỡ tan tành.

Khói đen cũng ngay lập tức bao trùm cả căn phòng.

'Khục khục...' bạn ho khan vài tiếng, trong đống khói xuất hiện ánh đỏ rồi khói tan dần.

'Con mẹ nó chứ...

Ngày đ*o gì vậy?' Bạn tức giận, không nhịn được mà phát ngôn.

Đống khói tan hết.

Bạn đứng gần liền trúng đạn.

Đầu bị thương, sắc đỏ liền chảy xuống một hàng.

Mắt cũng mở chẳng ra.

Cả người cứ là lạ.

'Đống băng đâu rồi.' Mắt của bạn không mở được, người đi tứ phía, cố tìm đống băng gạc.

'Cốp!' Đ* má.

Đã không thấy đường rồi còn đập phải cạnh tủ.

Mẹ nó chứ.

'Khốn thật.' Bạn loay hoay vài vòng cũng vớ được thứ cần tìm.

'Cần giúp không!' Có một giọng trầm vang lên.

Bạn ngẫm nghĩ một chút.

Dựa vào âm vọng thì là ở ngoài cửa, đã thế còn là nhân vật lớn.

'Không cần!' Bạn thẳng thừng từ chối.

Bạn không cần sự thương hại đấy.

Nhưng mắt thì không thấy, đầu óc lại choáng váng, bạn thực sự rất khó khăn.

Và trong đầu bạn như biết rõ, người ấy vẫn đứng đấy.

Ngay đấy.

Bạn không nhìn thấy, nhưng có thể tưởng tượng ra ông ta vẫn đang khoanh tay, người đựa vào tường, ánh mắt chăm chăm nhìn bạn.

'Muốn gì nữa.' Bạn thực sự khó chụi.

Hẳn là rất khó chụi đi.

Hắn vậy mà không cút đi thậm chí còn đứng ngay đấy.

Chọc điên bạn.

'Để ta giúp.' Lần nữa, hắn đề nghị.

Bạn cắn môi.

Chúng ta đều là bác sĩ mà phải không.

Mori-sensei!!!

*****

'Ngiêm trọng đấy.' Lão đống hộp cứu thương lại, đứng đậy.

Bạn đưa tay lên chạm mắt.

Mắt trái bị phỏng rồi, chắc vài ngày là ổn thôi.

Mắt phải thì may ra còn nhìn được.

Rồi lại đưa hai tay ra trước mặt.

Hai tay cũng vì vụ nổ mà trầy xước.

Dù đã được băng kĩ nhưng vẫn còn thấy vài hơn loan màu đỏ máu.

'Sao ông ở đây nhanh vậy hả?' Bạn hỏi.

Cuộc gọi kết thúc khi vụ nổ bắt đầu, chỉ trọn vẹn vài giây ngắn ngủi lão liền xuất hiện trước mặt bạn.

'Hừm... ai biết.' Lão trầm ngâm.

Thực chất lão không hề nghĩ rằng bạn thực sự để cho lão trị thương cho.

Dù cho bạn đã từ chối nhưng rồi cũng đồng ý.

'Đây, của nhóc.' Lão để vào tay bạn một viên kẹo bạc hà.

Bạn nhìn đấy, máu bạn sôi sùng sục.

Không trả lời nhưng ánh mắt ghim chặt lão.

'Đừng nhìn vậy chứ?' Lão né ánh mắt của bạn.

Làm hành động như thể các cô gái bé nhỏ bị ức hiếp vậy.

Mắc ói!!

Bạn chẳng rằng, xé vỏ viên kẹo, đưa vào miệng.

Ánh mắt nhẹ lại, nhìn vào cánh tay đầy băng.

Lão nhìn bạn, ánh mắt cũng dụi đi vài phần.

"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" đúng không.

*****

Ở nơi hành lang vắng vẻ, bóng dáng nhỏ nhắn của cô gái 10 tuổi, tóc đen tuyền còn chạy chân sáo trên hàng lang vui tươi.

Miệng nhâm nhi câu hát.

'Có gì vui sao?

Nashi-chan.' Phía sau cô bé nhỏ lại có thêm một bóng người.

Tà áo blouse trắng vẫn phấp phới trong gió nhẹ.

'Vâng ạ, lúc nãy Kouyou-sama cho em một cuốn sách ạ' cô bé nhỏ lại lễ phép trả lời, cùng câu nói đó là nụ cười vui tươi.

Như ánh bình minh rạng sáng.

'Ồ...' người đàn ông kia kéo dài âm giọng một chút.

'Nó kể về cái gì vậy?'

'Dạ nó kể về hoa mạn châu sa ạ.'

'Mạn châu sa sao?'

'Vâng.

Ngài biết về nó không?

Rintarou-sama.'

'Đó là một câu chuyện về...'

Không gian bắt đầu vỡ vụn đi.

Tan tành như một chiếc kính cũ.

Đằng sau đống vỡ vụn đấy lại là một cô gái.

Thân ảnh mười lăm nhỏ bé, mái tóc tím đen lòa xòa lên cả khuôn mặt.

Dưới chân là cả một quân đội, không...

đã từng là một quân đội.

Bây giờ, thứ còn sót lại chỉ là máu, một dòng máu máu và xác chết.

Cô gái kia vẫn đứng đấy.

Cùng đống xác chất thành núi.

Một thân, một mình.

Nụ cười kia đã tắt nắng.

Chỉ vỏn vẹn khuôn mặt vô cảm, không cảm xúc, như một con rối bị giam lỏng.

Đống máu, không rõ từ đâu.

Bắt đầu loan ra.

Che lấp luôn cả thân ảnh đơn sơ một mình kia.

Đống máu đỏ tràn lan rồi dần úa lại.

Chuyển sang màu đen ô uế.

'Tách...' ở đây đó trong nơi vô định này vang lên tiếng nước chảy.

Từng giọt, từng giọt.

Không gian xung quanh lần nữa đổi màu.

Lam sắc nhẹ nhàng cùng vài bọt nước nho nhỏ.

Phía bên kia lại lần nữa xuất hiện thân ảnh ấy.

Mái tóc tím toàn chìm mình xuống nước.

Cùng dòng hải lưu mà không rõ hướng đến.

Cứ chìm dần, xuống sâu đến tậ dáy.

Cánh tay kia dem ra, rồi lại chẳng dám níu lấy.

Âm thầm rút lại.

Mặc cho bản thân dần chìm sâu hơn.

Đôi mắt cũng dần khép.

Thả người trôi vào hư vô.

Càng sâu xuống, mọi thứ càng tối đi.

Cho đến khi chẳng còn thấy gì.

'Bùm...' một tiếng nổ lớn vang lên.

Cùng với cái tạp âm xung quanh làm cho tắt cả trở nên hỗn loạn.

Phía kia, vẫn là thân ảnh đấy.

Vẫn chẳng ai cạnh bên.

Khuôn mặt kia cúi gầm bỗng nâng lên.

Ánh mắt đầy quyết tâm, sắt bén và kiên cường.

Hay nên nói là ngu xuẩn.

Để rồi...

'Phọc...' huyết sắt tràn lan.

Một lần nữa, thân ảnh mang màu tím nhẹ hơn hẳn.

Dù mới ho ra một ngụm máu lớn, đến cả đầu lẫn cơ thể đều bị trọng thương.

Vậy mà vẫn kiên cường một cách ngu ngốc.

Aaaaaa...

ánh mắt đấy đã đổi thay, trở nên bàng hoàng.

Rối loạn.

Cùng lúc đấy, một vết thương lớn xuất hiện.

Gần như là ngang người.

Từ dưới ngực phải cho đến tận giữa eo.

Một vết thương cực nghiêm trọng.

Đã đến lúc đặt dấu chấm hết cho sự kiên cường kia.

Ánh mắt sầm lại.

Rồi nhắm hoàn toàn.

Thân ảnh kia vừa gục ngã, liền tan vào trong gió.

Chỉ là, đến cuối vẫn nở một nụ cười.

Tại sao lại ngu ngốc đến vậy.

Sao không từ bỏ đi, căn bản cũng chẳng thể làm gì cơ mà.

Đồ ngu!

'Tôi không hối hận!' Một giọng nói trong trẻo đến từ phía sau.

Đó là từ cô bé nhỏ năm lên 10.

Đầu của nó cúi xuống thấp.

'Bởi sau tất cả.' Lần này một giọng khác lạnh lùng vang lên.

Thân ảnh tím pha đen đứng một bên.

Cái đầu cũng cúi thấp như vậy.

'Tôi vẫn vậy.' Tiếp theo là tím sắc hoàn toàn.

'Vẫn tồn tại ngay đây.' Sau một vòng tồn tại.

Cô gái tuổi 18 kia lại giữ sự kiên định đấy.

Khuôn mặt chẳng mấy gọn gàng nhưng ánh mắt đấy.

Không ánh mắt của tất cả đều giống nhau.

Kiên quyết đến ngu ngốc.

Nhưng vẫn thành công một cách bất ngờ.

Vậy còn bạn thì sao.

Ánh mắt của bạn như thế nào?

*****

Ngày viết:14-4-2020

Ngày đăng:14-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 22


'Xin chào, còn sống không đấy.'

Khung ảnh nhảy bật vào tầm mắt.

Cô nàng lam sắc đẩy cửa, khiến cho ánh sáng ngoài kia hắt vào căn phòng kín.

Đống thời đưa người ra che bớt phần nào.

'Còn...' Bất quá, bên kia nhiệt tình bao nhiêu thì bên này lại lạnh lùng bấy nhiên.

Chỉ đáp vọn một chữ gọn gàng.

'Có lệnh gì chưa?' Cơ mà cô bạn này vốn chẳng để tâm cho mấy là cam.

Hỏi thêm một câu nữa.

Người cũng đi hẳn luôn vào trong phòng.

'Chưa...' cô gái nhỏ nhắn ngồi bệt trên sàn nhà thờ thẫn đáp.

Tay vẫn còn cầm cây cọ vẽ dính màu kia.

Xung quanh là chục bản vẽ khác được vứt rơi lã khắp nơi.

'Aaaaa... lệnh thì chưa có nhưng tớ thì phát lệnh rồi.' Lam sắc đóng cửa lại.

Căn phòng trở nên tối như đã từng.

Rồi lại ngồi xổm xuống, một tay chống má, một tay cầm bản vẽ giữa sàn.

'Sao...'

'Tớ cho Selena cùng Aya đi bảo vệ cô gái quý tộc bên The Giuld, còn Nicen cùng Firen thì bảo vệ văn phòng thám tử.' Cô gái tóc xanh lam hay còn là Fenli ngước đầu lên, tay chạm nhẹ môi cố nhớ lại cái nhiệm vụ cô mới giao cho mọi người trong ừm... vài tiếng trước, chắc vậy.

'Không...' Cô gái nhỉ trên sàn ngồi thẳng dậy, mãu tóc đỏ tươi cũng theo đó mà xõa ra.

'Bắt cóc đi.'

Fenli khá bất ngờ, cô bạn này vậy mà cũng nhúng tay vào chuyện này nha~~

Nhưng khi vừa tiêu hóa không liền sững sờ.

'Ehhhh...'

Cô bạn kia chống tay xuống sàn, ngiêng người ra xa.

Ewwww cái biểu càm thấy ghê quá đi.

Chính xác là cô đang khinh bỉ người kia đấy.

Thật luôn.

'Khoan đã.' Fenli cố hồi tâm lại.

Chỉnh lại cơ mặt.

'Bắt cóc người của The Giuld.

Không giỡn đấy chứ, cậu nghĩ lão Liz... con mẹ nó chứ.

Cậu nghĩ lão kia sẽ làm gì.'

'Tìm...'

'Chính xác đấy.

Mà chúng ta không địch nổi họ đâu.

Lão còn lấy danh đại sứ quán đấy.'

'Ugh...' huyết sắc cảm thấy khó chụi.

Lam sắc cố dụi lại, ngồi ngay ngắn lại.

'Bất khả thi đấy.' Fenli chốt câu cuối.

Thực sự là bất khả thi đấy.

'...' cô bạn kia im lặng.

Bất quá, là do cô lười nói thôi.

Nên dành lấy một tờ giấy A4 khác.

Trong tay có sẳn cây cọ liền đem hí hoáy vài nét.

Lam sắc hiếu kì, lí đầu vào xem xem.

Vừa nhìn thấy mặt liền biểu cảm.

╭(°ㅂ°')╮ -Fenli be like.

'Oy oy không đùa đấy chứ.' Fenli giật cơ mắt vài cái.

Lưng thẳng lại co giật chủ vào tờ giấy.

'...' Cô bạn kia lại chẳng đáp.

Vừa viết xong là lại ném vào lòng Fenli.

'Ugh...

Ca này rối rồi đây.' Fenli rối thẳng ra mặt.

Mệt ghê á, sao cô lại phải làm cái này cơ chứ.

'Phản...' Huyết sắc có phiền đáng sợ.

Lườm lườm khiến lam sắc có chút tủi.

'Đừng như vậy mà.' Lam sắc không phản nổi.

Dù muốn hay không.

Nên chỉ có thể khóc trong lòng.

'Haiz...' Huyết sắc thương cảm.

Đúng là có phần hơi khó.

Bất quá cũng phải làm.

Nói rồi liền đứng dậy.

Người đứng là huyết sắc á.

Lúc này cả căn phòng chỉ có mỗi ánh sáng duy nhất là chiếc vi tính trên bàn phía kia.

Giữa phòng, huyết sắc đứng dậy, lam sắc cũng ngước mắt nhìn theo.

Cô gái luôn ngồi giữa căn phòng thế mà khi đứng đậy liền cao cả m7.

Khiếp!

Trong khi Fenli đang tủu vì thấp hơn người kia 4 cm.

Người kia đứng dậy, đến gần cô hơn.

Khoảng cánh của cả hai bây giờ là một bước chân.

Ok Fenli thấy hơi hãi rồi đấy.

Dù cho đôi lúc có gặp nhau nhưng chuyện cậu ấy di chuyển là trên đầu ngón tay đấy nhá.

'Bộp...'

'Yosh... yosh...'

'...' Fenli

E hèm, tình hình hiện tại là cậu bạn tóc đỏ kia đang xoa đầu cô.

Thật đấy, vì bạn đang ngồi nên thấp hơn hẳn.

Fenli biết rõ dù có ngồi hay đứng cũng thấp hơn.

Cơ mà...

SAO LẠI LÀ XOA ĐẦU.

CÁI ĐẦU RỒNG CỦA TÔI AAAAAAAAAA.

'Chờ chút đã...' Fenli không giám mạnh tay.

Chủ nhẹ nhàng hất tay cậu bạn kia ra.

'Hả...' cậu bạn kia nghiêng đầu, không hiểu.

'Hả cái mẹ gì.' Fenli chửi một câu.

Nhận thức được liền hít thở mạnh.

'Ý tớ là, cái mẹ gì vừa xảy ra.'

'Xoa...' nàng cư nhiên như tự nhiên mà đáp.

Fenli trước mặt không nhịn được muốn chửi, cũng chẳng chửi được mà phải nhịn.

Nuốt khan một hơi.

'What?'

Fenli be like (۳˚Д˚)۳ thật đấy.

Fenli đang hoảng đấy.

Rất hoảng là đằng khác.

'...' ấy thế mà cô bạn kia lại lặng thinh, tay đưa lên, chuẩn bị làm lại lần nữa.

'Wait!!!!' Fenli la lớn lên rời đứng bật đậy, trước khi bàn tay kia kịp tiến đến.

'Cộp cộp cộp'

Bỏ mẹ, nói to quá lính nó đến rồi.

'Có chuyện gì vậy.'

'Bên phòng giam đặc biệt có tiếng ồn.'

'Hãy đảm bảo rằng người bên trong không làm điều gì dại dột.'

'Rõ.'

Hay rồi đấy.

La lớn quá bây giờ lính đến rồi.

'Vụt...'

'Oái!' Fenli hơi giật mình, cổ áo bị kéo mạnh.

Quật liền ra cửa sổ.

'CHOANG...'

Lạy trời cô ăn ở tốt lắm cơ mà.

Fenli khóc than trong lòng.

Mặc cho bản thân rời từ lầu 37.

Nhìn bóng dáng đỏ kia còn phía trên cao nhìn xuống.

Rồi ok, sao cũng được.

Lo cho cái mạng nhỏ này cái đã.

Ngẫm rồi Fenli hít một dài dài.

'Thế này là phải bồi thường đấy.

Đợi đi, Boss!' Đôi mắt nhắm lại lần nữa mở ra.

Ánh mắt ấy đã được rèn cho sắt rồi.

'Vù......'

'Lập phương toàn diện.'

*****

'Selena Selena...' Bên một toa tàu điện, một cô gái nhỏ nhắn hứng khởi chạy chân sáo ra khỏi toa tàu.

Còn kêu gọi cậu bạn phía sau.

'Sao đấy Aya.' Cô bạn kia, hay là Selena nhẹ đáp.

Chân cũng rời khỏi đoàn tàu, đi theo sau.

'Sau vụ này chúng ta nấu Cupcake ăn đi.' Aya xoay người lại, tươi cười nói.

'Ý hay đấy, vậy làm việc cho xong rồi ta cùng đi nào.' Selena cũng vui tươi hưởng ứng.

'Yata Cupcake muôn năm.'

*****

'Oi đến chưa...' Trái với đội bên kia, phía bên này là hai chàng trai cáu kỉnh.

'Trật tự một chút đi Firen.' Đáp lại cậu lại là sự là lùng quen thuộc.

Người tên Firen cáu kỉnh, hài lục sắc thêm phần đen, ánh mắt cũng lâm liết màu lục.

Phần tóc dài còn được dan lại ra sau.

Khoát ngoài là áo hoodie hai màu.

'Cái gì cơ, lão Nicen thối này.' Cậu cáu giận, vung chân đạp người phía trước.

Còn cái người kia, gọi là Nicen.

Mái tóc vàng nhẹ tự nhiên.

Trên người thì là bộ hán phục khác thường, trên tay còn có điếu tẩu trung hoa.

Khuôn mắt sát gái bảnh bao và đôi mắt bất cần đời đẹp mã.

Nhìn cú đánh đấy mà chẳng mảy may gì.

'Soạt...'

Firen rụt chân lại trong tức thì.

Nhảy ra phía sau đồng thời đạp vỡ luôn đống đất dưới chân.

'Cái mẹ gì chứ.

Sao tôi lại phải cùng đội với anh nhể?' Firen cau có nhăn mặt.

Nhàm đến chán.

'Sao cũng được, đi nhanh lên.' Nicen kêu lại, anh sớm đã đi cách cậu cả một đoạn rồi.

'Oy...' Firen chạy đến liền.

'Bố mày đ*o biết đường đâu đấy.'

Bệnh mù đường, dễ gặp mà phải không.

Sau cùng, Headless Snake đã bắt đầu hành động.

Họ là ai, từ đâu đến và ai là cái đầu.

Ắt hẳn ai cũng biết rồi nhỉ.

Nashi, bạn lại có kế hoạch gì nữa đây.

Cái đấy thì chẳng ai hay cả.

Đúng không nào.

"Nụ cười tồn tại, chỉ đến cuối đông."

*****

Ngày viết:15-4-2020

Ngày đăng:15-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 23


'Ôi trời ơi, tin nổi không cơ chứ khi mà lão lại nhẹ nhàng âu yếm tôi đến mặc ói.' Bạn càu nhàu, bản mặt thể hiện sự ghê tởm ra mặt.

Được rồi, bạn đang mắc ói đây.

Nghĩ gì thì nghĩ chứ dù có đóng kịch hay không đi chăng nữa thì bạn cũng chẳng chụi được mấy cái thể loại dụi dàng vậy đâu.

Mắc ói bome ra.

Đã thế đây còn là Mori- boss của Mafia hải cảng.

Tưởng tượng đi, kẻ xuống tay tàn sát hàng vạn ngưòi, máu lạnh làm cho tất cả khiếp sợ lại đi âu yếm một cô nàng tuổi 22.

Ewwwww thấy gớm.

Thằn lằn đen ngồi trước bạn tỏ vẻ "Cái mẹ gì đây??"

Ok bạn biết chứ.

Nhiệm vụ lần này bạn không được dụng tay vô nên thành ra chán.

Mà Hắc thằn lằn cũng chẳng có nhiệm vụ gì nên bạn rủ đi dùng tiệc trà.

Rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

'Thế là cô kêu tụi này ra chỉ để uống trà và tám với cô.' Tachihara khó chụi ra mặt, đúng là vì thời điểm hiện tại không có gì làm hết nhưng cái việc này cũng rảnh rỗi hết sức rồi.

Chưa kể đến việc cô nàng này lại dám lấy Boss của Mafia ra làm chủ đề chứ.

Mà toàn mấy chuyện đâu không.

'Dương nhiên là không rồi.

Mấy ngưòi nghỉ tôi rảnh đến mức đấy hử.' Bạn quát lên, cáu á.

"Không rảnh mới lạ."

Đấy là suy nghĩ của những người kia.

Chỉ là suy nghĩ thôi, chứ giám nói ra mới lạ.

'Thế cái vết thương trên người cô là sao vậy, Nashi-dono.' Lão Hirotsu hỏi cô.

Ta hãy bỏ qua việc Gin nhìn chăm chăm mấy cái bánh mà không được ăn.

'Do vụ nổ á.

Thằng cha nào để thuốc nổ vào trong đống thuốc của tôi á.

Thành ra lão cấm tôi vào phòng thí nghiệm trong một thời gian luôn.' Bạn chống má xuống, cạp một miếng bánh quy.

'Không ăn à Gin?' Rồi lại quay sang hỏi.

Gin chẳng trả lời, ngẩn người vài giây rồi mới lắc đầu từ chối.

'Là Boss đã băng bó cho cô sao.' Hirotsu hỏi tiếp.

Ta tiếp tục bơ hai thanh niên đang đánh nhau một bên kia đi.

'Phải a~~~~' Bạn ngâm dài xâu trả lời.

Nhàm chán hết sức.

'Tin được không, sau bấy lâu lão vẫn đối xử với tôi như cô gái 10 tuổi năm ấy á.'

"Đó không phải là việc khiến cô càm ràm hoài giờ mà không phải sao."

Hirotsu âm thầm phán, tất nhiên là ở trong lòng rồi.

'Được rồi hai đứa kia có đừng lại không thì bảo, có đánh thì lại đây đánh với bà đây này.' Bạn đứng dậy, vứt đi phép tắt mà chửi hai người đang quánh lộn ở kia.

Hirotsu chẳng cản, chỉ nhỉn cô đang lại gần hai người họ hơn.

"Nashi-dono năm lên mười sao?"

Ông hồi tưởng lại cảnh tượng năm ấy.

Mọi thứ đã từng rất tuyệt, và cũng chỉ là đã từng.

'Được rồi, vào vấn đề chính đi.' Bạn ngồi lại xuống ghế sau khi tẩn cho hai kẻ kia một trận.

Tachihara cùng Gin cũng về chổ ngồi sau khi bị đánh đến toe tua.

'Hắc thằn lằn...' Bạn chỉnh lại thế ngồi, cúi lưng xuống, hai tay chống cằm.

Giọng diệu cũng chỉnh lại, nghiêm túc đến đáng sợ.

'Nhận lệnh...'

Không gian thay đổi chỉ trong vài ba phút, Hắc thằn lằn cũng nghiêm túc trong tức khắc.

Đứng bật đậy, vì họ biết khi nhận lệnh của bạn, họ không được ngồi.

'Tìm tất cả thông tin về Headless Snake, các thành viên, các hoạt động, tất cả mọi thứ.

Nội trong đêm nay phải có thông tin trên bàn.

Rõ chưa.'

'Rõ!!!' Đáp lại bạn lac cả ba giọng uy nghiêm.

Được thôi, tạm thờ tin tưởng các người một chút.

Ít nhất, cùng đừng để chính tay tôi tiêu diệt các người.

*****

'Aaaaaa phiền ghê á.

Sao lại đổi nhiệm vụ nữa rồi.' Bên lan can biển, thân ảnh Selena cùng Aya đi quanh quanh.

Selena mệt mỏi không nhịn được mà phàn nàn.

'Ma...ma... lệnh từ Fenli mà, làm sao chối được.' Aya cười giượng, vỗ vai cô bạn kia.

'Thế hai ta phải làm thế nào đây.' Selena cúi đầu nhìn.

So với Aya cô cao hơn nhiều.

'Đầu tiên phải đảm bảo cô ta còn sống đã.' Aya tự tin vỗ ngực.

'Rồi, ta lên kế hoạch đi.' Chỉ trong phút chốc, Selena lấy lại sự vui tươi của mình.

'Đầu tiên...

'Reng reng reng' Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi cắt ngang lời cô.

'Hừmmm' Selena phồng má giận dỗi, thật tình, đừng nói là lại đổi nhiệm vụ nhá.

Mệt rồi á.

-|FRIEN|-

"À rế...

Firen gọi mình làm gì?."

Selena nhìn nàm hình, ngơ ngác.

'Bắt máy đi kìa, Selena.' Aya ngó đầu nhìn, nhắc nhở một câu.

'À à quên mất...' lúc này Selena mới hoàn hồi lại.

Có lẽ là Nicen dùng điện thoại Firen để gọi cho cô thôi.

Làm gì có vụ Fire...

[Moshimo~~~~ Selena có đấy không?]

Selena triệt để hóa đá, vái giọng này đích thực là Firen rồi.

'Sao đấy, mấy cậu chưa thông nhiệm vụ à?' Dù có là ai đi chăng nữa, cô cũng phải đáp lời a...

[À thông hay không thù tớ không biết.

Chỉ là...] giọng nói ở đầu dây bên kia ngưng lại một hồi. [Tớ lại lạc rồi.]

'Tút...tút...tút...'

Cuộc gọi kết thúc.

Người tắt là cô, với cái khuôn mặt hết sức vui vẻ.

Thật đấy cô đang cười á.

Không thấy mặt trời luôn.

Và nó cũng đen như đáy nồi luôn.

Theo nghĩa đen á.

'Se...

Selena...' Aya một bên ái ngại gọi cô, được rồi quen nhau lâu rồi mà cô vẫn không nhịn được.

Khuôn mặt Selena đáng sợ quá đi mất.

'Thôi, kệ mẹ nó đi.

Ta bàn kế hoạch tiếp nào Aya.' Selena quay lại, quyết định bỏ mặt ai đó luôn.

Kéo tay Aya đi tiếp.

Aya không đáp, xem ra Selena cũng kìm chế được rồi.

Cái cảm giác muốn hành ai đó á.

Nó khinh khủng lắm luôn á.

Thôi kệ mẹ nó đi.

*****

[Tút...tút...tút...] ở đầy bên này, Firen đang run cầm cập.

Có cảm giác, chuẩn bị an hành.

'Vút...' bên tai lập tức có tiếng xé gió, chính xác hơn là ngay đầu nếu cậu không nhanh chóng nghiêng người sang một bên.

'Con mẹ nó chứ...' cậu chửi thẳng một câu.

Không sao, chẳng có ai ở đây cả.

Và đó cũng là điều cậu bực đấy, cái nơi xó xỉn gì đây.

Bên má đột ngột xuất hiện một sợi chỉ đỏ.

Liếc mắt qua một khắc rồi cậu lè lưỡi, chiếc lưỡi bỗng dài ngoằn ra và liếm đi vết máu trên má.

Ánh mắt sắc lên,

'Chỉ đường cũng phải cẩn thận một chút đi, tên khốn.'

*****

'BÙM!!!' Một tiếng nổ lớn vang lên, xung quanh là khói bụi và cả một đống đổ nát.

Selena đứng trên đống đổ nát đấy.

Cười tươi ra mặt.

'Xa hoa quá rồi đấy, Selena.'

Phía sau là Aya, cô nàng bé nhỏ tỏ vẻ khiêu khích hất nhẹ mái tóc đang bay ra sau.

'Dài dòng làm gì, tóm hết bọn họ luôn không.'

'Aya, ta chỉ cần chú tâm vào nhiệm vụ của chúng ta thôi.' Selena quay lại, nhẹ nhàng nhắc nhở cô.

Mặc cho hai cô nàng đang ngâm nhi bài giới thiệu trên cao, Akutagawa cùng

Nathaniel ở phía dưới nâng cao cảnh giác.

Hai người bọ họ khắp nơi đều là vết thương.

Bất quá, hai người cô lại chẳng hề hấn gì.

'Được rồi.' Aya chống hông, nhắm đôi mắt lại.

Cánh hoa nơi âm giới

Đến lúc mở mắt ra, bên trong con ngươi liền có hình dạng kì lạ.

Như một ngôi sao, có nhiều cánh.

Không khí xung quanh thay đổi, từ không gian mơ hồ xuất hiện những cánh hoa, bay theo gió.

Tập hợp lại thành một bầy, bay lưu lạc khăp nơi.

Rồi bỗng cứng cáp lại, bay thẳng xuống chỗ họ.

'Bùm...'

Rashomon

Huyết thư

'Choang choang...'

Cái cánh hoa sắt bén lao đến, Akutagawa ngay lập tức dựng rào chắn phòng thủ.

Sức tấn công không quá mạnh, không đủ để đâm qua Rashomon hoặc là cố ý không đâm qua.

Nathaniel cũng không thể lơ là, dùng máu tạo lên một cái tường vững trải.

'Rồi, đã bắt giữ được mục tiêu.' Ngay sau câu nói đấy, các cánh hoa lập tức tiêu tan.

Phía bên trên là Selena cùng người con gái bên cạnh chính là cô nàng quý tộc của The Giuld- Margaret.

'MARGARET!!!' Nathaniel gào tên cô.

Dẫu cho hắn vốn chẳng còn đủ sức.

'Các người là ai!?!?' Akutagawa cũng gào lên, nhìn thẳng hai người bọn cô.

Rashomon thủ thế, chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.

'Cho phép tôi gửi lời chào đến chó săn của Mafia hải cảng- Akutagawa cùng quý ngài mục sự Nathaniel của The Giuld.

Bọn ta là thành viên chủ chốt của Headless Snake.

Xin hân hạnh.'

*****

'Cho phép tôi gửi lời chào đến quản lý của Mafia hải cảng- Nakahara Chuuya cùng công ti thám tử vũ trang của ngài Yikichi.

Tôi là một trong những thành viên chủ chốt của Headless Snake hân hạnh được gặp mặt.'

Ở trong đường hầm bí ẩn, chàng trai với mái tóc vàng nhạt cất lên từng lời.

Trên người là bộ hán phục lạ lẫm xuất hiện trong đêm.

Cầm trong tay là điếu tẩu, anh rít một hơi dài và híp mắt lại cúi chào trong sự cảnh giác.

Bên kia, Chuuya, Yosano cùng Kenji cũng đề phòng.

Cậu ta bước đến đây mà chẳng ai hay biết.

Nicen vẫn cười, nhìn cảnh tượng trước mặt mà âm thầm đánh giá.

"Nhiệm vụ này căn bản là thừa thãi, ngài Nakahara đây cũng chẳng có ý định tấn công.

Vậy thì bảo vệ cái gì."

'Rầm!'

Bức tường dày một bên đột nhiên bị phá nát.

Không phải đấy chứ, đây là đường hầm, tường xung quanh dày cả mấy mét đấy.

'Mày đây rồi.' Xuất hiện sau đống vụn đá là Firen, với tình trạng... không hay cho lắm.

Chính xác thì cả người đầy bụi bặm đấy.

Trông tơi tả cực.

'Lâu quá đấy, Firen.' Nicen liếc nhẹ sang cậu.

'Không phải tại ngươi sao.' Firen không kém, gây sự lại.

Trên loa phát thanh, giọng cùa Yikichi vang lên rõ ràng.

Điều này khiến cho Nicen cùng Firen hơi giật mình.

Chỉ hơi thôi, và ngay sau đó họ lại cười òa lên.

'Hahaha vậy là ta lại lọt hố rồi.' Firen cười lớn, thậm chí còn có khả năng ngã lăn ra sàn.

'Chỉ hai chúng ta bị lừa.' Bên cạnh Nicen bình tĩnh hơn.

Lấy tay che mặt.

Họ thực sự lọt hố rồi.

'Vậy các ngươi là khách không mời rồi nhỉ.'

Xém thì quên, đây là một trận chiến.

Cũng nhờ có cậu bạn Mafia nhắc nhở...

'Thằng lùn.' Firen không khoang nhường chỉ thẳng vào Chuuya.

'HẢ?!!?' Tình hình hiện tại là...

Chuuya máu dồn tới não rồi.

'Cẩn thận lời nói, Firen.' Nicen cảnh báo.

'Xin lỗi vì sự thất lễ này, quý ngài nón đen'

Chuuya tạm thời được xoa dụi.

Hôm nay có đến 2 người khen cái mũ của cậu a~~~.

Nhưng câu tiếp theo thì lại phải cảnh giác rồi.

'Khách không mời thì phải hành động cho giống khách không mời chứ nhỉ?' Firen lần nữa lên tiếng.

Bước lên trước mặt Nicen.

'Uỳnh!!!'

Một tiếng chấn động lớn phát ra.

Khu đường tàu gần như là tan nát.

Phía sau Firen là một bóng hình lớn, lớn đến đáng sợ.

'Wanna play?'

*****

..............

.........

.....

..

.

Thật ra ý định ban đầu chỉ bao gồm nhân vật mới là Nashi hoi á.

Mà tui cũng hông hiểu sao luôn, tự nhiên lòi đâu ra Headless Snake ấy.

Tui hông biết luôn.

Thành ra phóng lao thì phải theo lao.

Trong đầu ý tưởng thì đầy á mà người thì lười khiếp ra.

ƠwƠ

Tui hông biết gì đây á.

Hông biết âu.

*****

Ngày đăng:17-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 24


'Cộp...cộp...cộp...'

Đôi giày cao gót giã từng tiếng xuống nền nhà.

Đều dặn như một bản giao hưởng.

'Nashi-nee!' Phía sau có tiếng gọi bạn, bạn cũng vô thức mà xoay đầu.

'Ồ Akutagawa, nhiệm vụ sao rồi.' Bạn dừng chân, chờ cho cậu em kia đi đến bên cạnh mới tiếp tục cất bước.

'Đại khái là đã ổn.' Akutagawa nâng tay, ho nhẹ.

' Đại khái ???' Câu từ này khiến bạn không khỏi thắc mắc, lại còn có chữ đại khái ở đây.

Không đùa đấy chứ?

'Vâng.' Akutagawa đáp lại.

'Còn có người sao?' Bạn như hiểu được phần nào, tiếp tục hỏi chuyện.

'Nashi-nee này, chị có biết Headless Snake không?'

'Bọn chúng nhúng tay vào?'

'Vâng, bọn chúng mang con nhỏ trong danh sách đen đi rồi.'

'À Margaret!'

'Chị biết cô ta ạ?'

'Bọn chị có xung đột một lần.'

'Vậy ạ!' Nói đến đây rồi Akutagawa im một hồi

Bạn cũng chẳng tiếp chuyện nữa, cứ bước trên hành lang dài.

Từng bước vang lên đồng đều.

'Con nhỏ tóc đen rất quen mắt.' Akutagawa lại bất chợt lên tiếng.

Bạn không có bất kì hành động gì.

Mắt cũng chỉ lướt nheh qua.

Akutagawa cố gắng nhớ lại, cậu chắc chắc đã gặp nhau trước đấy.

Rốt cuộc bạn không nhịn được mà vô thức nói ra.

'Cô ta... không cả Headless Snake...'

'Có vấn đề gì sao ạ?' Akutagawa quay sang bạn, hỏi.

'Headless Snake... từng là thành viên của Mafia cảng và là thuộc cấp của chị.' Bạn dừng bước, nhìn Akutagawa.

'Em còn nhớ không, cái lần đấy em cùng Selena đánh nhau, cái vết sẹo một bên hông em ấy.'

Akutagawa hoàng hồn, trong đầu có vài mảnh ghép kí ức còn sót lại.

'AkuAku cậu không sao chứ?'

'AkuAku cậu bị thương kìa!'

'AkuAku cậu đang làm gì vậy?'

'AkuAku lại đây chơi cùng đi.'

'AkuAku...'

'AkuAku...'

'AkuAku...'

.

.

.

'Cứu tớ với, AkuAku!'

Akutagawa khựng lại, đầu có chút đau.

Không là rất đau.

'Dừng cố nhớ lại, Ryuu.' Bạn lại gần, vỗ vai cậu.

'Em bị năng lực tác động lên rồi, càng cố nhớ càng đau thôi.'

Akutagawa nghe lời bạn, cố gắng thả lỏng bản thân.

Nhưng trong tâm cậu có cảm giác, việc cậu không nhớ lại ngay bây giờ sẽ là cả một câu truyện dài sau này.

*****

'Tôi vào đấy!' Bạn đẩy cửa, bước vào phòng.

'Xin phép!' Akutagawa phía sau lễ phép hơn, cúi người.

'Ồ, Nashi-san, Akutagawa-kun!' Cả hai bước vào, một góc tường là con bé Elise đang gặm gụi vẽ cáu gì đấy.

Còn lão già Mori thì ngồi chống cằn trên bàn.

'Nhiệm vụ thế nào rồi.'

'Đã hoàn thành thưa boss.' Akutagawa dưa hai tay ra sau, trang nghiêm báo cáo.

Trong khi bạn cứ thẩn thờ đi tiếp, đi đến bàn chỗ lão ngồi.

Ném sấp tài liệu có trong tay từ đầu.

'Hết!' Bạn đáp ngắn một câu rồi xoay gót, tính rời đi, và chỉ là tính.

'Akutagawa-kun, cậu ra ngoài được rồi.

Nashi-san cô ở lại một chút nhé.' Bạn đang xoay lưng về mặt lão nên không thấy được biểu cảm của lão, nhưng chắc chắc là lão đang cười.

Đương nhiên khi nào mà chẳng vậy.

'Vâng!' Ryuu vậy mà lại rất nghe lời, xoay bước rời đi ngay lập tức.

'Cạnh!' Cánh cửa lớn đóng lại.

Trong căn phòng lớn chỉ còn cô và lão, bỏ qua con bé Elise đi.

'Vết thương thế nào rồi?' Lão bắt đầu hỏi thăm bạn.

Khiếp... chắc lại phải rủ ai đó để phàn nàn tiếp mất.

'Ổn.' Bạn không quay người, cứ lưng đối mặt và tiếp chuyện.

'Ổn sao?' Bạn nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau.

Lão di chuyển rồi.

'Ưm...' bạn nhúi mày, lão từ phía sau dưa tay bóp má bạn, bẻ về sau khiến bạn ngước đầu ra sau.

Bên mạch cổ còn có cảnh giác lành lạnh, là con dao giải phẫu đã cắt cổ boss tiền nhiệm.

Lão tính... trừ khử bạn.

'Từ khi nào mà cô bất lịch sự như vậy nhỉ?' Bạn đang ngước đầu nên có thể nhìn rõ mặt lão, đen như cái dít nồi.

Không còn đen hơn nữa.

'Hê...' bạn thở phì một hơi khinh bỉ.

'Từ năm 17 tuổi đấy.

Quên rồi à.'

Lão không trả lời, miệng cười còn bàn tay thì vung một phát.

Dương nhiên, lão sẽ không làm hại bạn.

Lão không dám đâu.

Lão chỉ thu hồi lại con dao thôi.

'Ta có nhiệm vụ mới cho cô đây, Nashi.' Lão quay người, bước về lại chỗ cũ.

Không có -san ở đây, xem ra căng rồi đấy.

'Nhiệm vụ...

đừng nói là cái nhiệm vụ mà ông cấm rồi lại bắt tham gia đấy nhá.' Dù cho bạn mới ở trên ranh giới sống chết nhưng có lẽ vẫn chưa thấm vào đầu.

Nhởn nhơ châm chọc người xém nữa giết chết bạn như chẳng có gì xảy ra.

'Dương nhiên là không!' Lão cười híp mắt.

'Cô biết Ace chứ?'

'Ace??

Thằng nào?' Bạn hỏi ngược lại ổng.

Cái tên này không có trong trí óc bạn a~~~.

Chắc chắc cũng như một con chuột thôi.

'Cậu ta là một trong 5 quản lý cấp cao của Mafia hải cảng.

Đảm nhiệm phần tiền mặt của Mafia.'

'Ồ... thế nhiệm vụ phải làm gì?' Bạn hỏi thẳng vài chủ đề chính.

Nghe ổng nói sơ qua bạn cũng biết là có liên quan đến tòa nhà 7 tầng mà bạn cai quản mấy tuần trước.

Chắc vậy.

'Đảm bảo rằng hắn ta không phản bội, nếu có mang chứng cứ về ta sẽ đính thân sử lý.' Lão trầm giọng, nghiêm khắc.

'Rõ!' Bạn trả lời qua loa sau khi nắn rõ điều cần làm.

Chỉ dơn giản vậy thôi thì chẳng có việc gì phải xoắn cả.

'À, phải rồi...'

'Hử...' Mori nhíu mày nhìn bạn.

'Đã thả Q chưa?'

'...' bạn thề với trời đã thấy lão nhếch mép.

Bạn thề...

'Rồi...'

'Tiện thể...' bạn cũng phải cười đáp lại, một tay cầm cánh cửa, ngưòi xoay ra phía lão.

'Chẳng còn Osamu tôi chẳng còn sợ ông nữa đâu, Rintarou-sama.'

Nếu có ai đó ở đây, họ chắc đã sợ rung người rồi, thậm chí còn có khả năng chết đi sống lại bởi cái không khí ngột ngạt trong phòng.

Ánh mắt và cả lời nói của bạn đều mang một ẩn ý lộ rõ.

Và đối với Mori- hiện thân của logic, ông hiểu rõ điều đó hơn bất kì ai.

Giữ lại Nashi mà không có Dazai bên cạnh là đâm đầu vào núi lửa.

Ông biết, và ông vẫn phải làm vậy... vì ông là một thủ lĩnh.

Thủ lĩnh của Mafia.

'Cạnh!' Bạn đưa tay đóng cánh cửa lại.

Cố gắng giữ bình tĩnh mà tiếp bước về văn phòng.

Và chỉ qua vài cái ngã rẽ...

'Rầm!!!' Tay bạn đập mạnh vào tường, tiếc là bạn không sở hữu năng lực tấn công nên cũng bức tường cũng chẳng xây xác gì.

Ngược lại là bạn, tay đập mạnh đến nỗi rách da và bắt đầu rỉ máu.

Nhìn dòng huyết đỏ trên tay.

Bạn có chút cười thầm.

"Thật mong manh biết bao."

Phải mong manh như một tờ giấy.

Cả thể xác lẫn tâm hồn.

*****

Ngày đăng:19-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Headless Snake


Phần này chủ chốt là giới thiệu, vì cái team này khá khó khăn.

Họ có khá nhiều thành viên nên tui viết chap này cho mọi người dễ phân biệt.

Dù thuộc tên thì mệt lắm á.

1: Fenli

(Tui cũng chẳng biết tại sao bức tranh nằm ngang cả.)

Thủ lĩnh tạm thời của team.

Nói thẳng ra thì cô nàng có phần nham hiểm một chút.

Và cả nguy hiểm nữa.

Nhưng lời của cô trong nhóm là phải làm, và cô cũng phải tuân lời của thủ lĩnh thực sự tức Diniki á.

Năng lực: Lập phương toàn diện.

Tuổi 18

Chiều cao: m66. (Như đã nói ở chap 23.)

2: Dinoki

Dinoki là thủ lĩnh cũng là cái đầu của Headless Snake.

Là người ra lệnh trực tiếp cho Fenli.

Lệnh cô đã ra là bất phản.

Cô nàng này thể hiện cảm xúc ra mặt.

Ghét là chửi luôn. (Như chap 12, người đuổi Ango là cô.) Và những người cô thân thì sẽ dụi dàng hơn. (Như chap 23 cô xoa đầu Fenli.)

Cô nàng này cùng Nashi có một mối quan hệ mật thiết.

Và cổ rất quý trọng Nashi.

'Nashi-sama' -Chap 19

Năng lực: Tạm ẩn.

Tuổi: 19

Chiều cao: m7. (Như đã nói ở chap 23.)

3: Selena

Selena có tính cách như người mẹ của team.

Cô ấy sử lý hết thảy các vấn để trong team dù mới 17.

Và hiện tại cô vẫn còn đi học cùng Firen.

Năng lực: Room.

Nói dễ hiểu là như Law trong One Piece ấy.

Tuổi: 17.

Chiều cao 1m63.

4 Aya Koda.

Không biết có ai tinh ý phát hiện ra hay không, đây chính là một nhân vật phụ trong nguyên tác.

Lý do mình lấy nhân vật này sẽ tiết lộ sau.

Ngoại hình và tính cách sẽ giống trong truyện (dù ẻm chỉ xuất hiện trong một chap).

Năng lực: Cánh hoa nơi âm giới.

Tuổi: 14.

Chiều cao: không có hồ sơ về chiều cao của ẻm nên tôi sẽ sắp xếp luôn.

Ba mét bẻ đôi, m5 tròn trịa.

(Tui tính cho m57 á, mà vậy là cao hơn tui òi, trong kia tui lớn tuổi hơn ẻm nữa.

Nên cho lùn lại.)

5: Firen

(Trước tiên thứ lỗi cho tôi vì tôi vẽ nam như sh*t.

Tôi đã thử và tờ giấy đó đã trong thùng tác rồi. =)) Bạn hiểu hông?)

Firen có phần nóng tính, rất ghét Nicen và rất sợ Selena.

Và cậu ta cũng rất mạnh.

Dù cho bây giờ cậu ấy vẫn là một học sinh.

Năng lực: không phải Wanna play đâu.

Mà là Triệu hồi.

Nói nôm na là thuật triệu hồi quái vật á.

Tuổi: 17.(dương nhiên)

Chiều cao: 1m77.

Đối với tuổi 17 đấy là cao lắm rồi.

6: Nicen

Tính cách hơi trầm, cùng Selena quản lý team.

Xuất thân từ Trung quốc và có một vài phong thái trung hoa.

Năng lực: Vận mệnh đỏ đen.

Muốn biết chi tiết thì đọc tiếp truyện nha.

Tuổi: 23.

Anh già nhất team, còn già hơn Nu9.

Dương nhiên, lý do tại sao anh ở nhật và tại sao anh thuộc team sẽ tiết lộ sau. =D

Chiều cao: 1m73.

*****

Xong... việc này mất thời gian hơn tui nghĩ.

Sao cũng được, cảm ơn mn đã ủng hộ.

Nay truyện đã được 1.05k lượt đọc và hơn 200 vote.

Dù cho có đến hơn 20 chap.

Và cả việc...đứng đầu bảng xếp hạng #bsd

🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳

Sau bao lâu tui cũng thấy tự hào đôi chút.

Theo như trí óc thì cốt truyện còn dài lắm.

Quan trọng là tui có siêng để viết hết không-Gạch đi- Quan trọng là mọi người có chí để đọc tiếp không thôi.

Đừng lo, ý tưởng thì đầy mà siêng năng thì trống- gạch...

Mặc kệ điều tôi vừa nói đi.

Mọi người tiếp tục đọc truyện vui vẻ.

By -|Na|-

Ngày 18-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 25


'Oy tên kia.' Bạn quay qua quay lại rồi gọi tên một thằng cấp dưới nào đó.

'Vâng ạ.' Hắn ta giật mình một phát rồi nghiêm chỉnh đáp lời.

'Chuu... không quản lý của các người đâu rồi.'

'Cái đấy... ngài quản lý đi làm nhiệm vụ vẫn chưa quay lại ạ.'

"Hử... chưa xong à.

Lại gặp chuyện gì sao."

Bạn nghĩ thầm trong đầu.

Tức thiệt, tay vẫn còn rỉ máu cơ chứ.

Khó chụi chết đi được.

Bạn cau có bước tiếp trên hành lang.

Rồi rời khỏi tổng hành dinh.

'Ah~~~~~' bên lan can biển, bạn ngâm một tiếng dài.

Mệt rồi đây, hết trụ sở thì là The Giuld, bây giờ lại xuất hiện Headless Snake.

Rắc rối đến liên tiếp thế này đúng phiền chết đi được.

Aaaaaa có nên lôi chính phủ vào luôn không nhỉ.

Hay lũ chuột thì sao?

*****

'Chậm một chút, Yumeno.' Bạn gọi tên thằng nhóc phía trước.

'Nhanh lên, nhanh lên, Nashi-nee.

Phía này này.' Lời bạn như thoảng qua.

Chẳng ngăn được thằng nhóc này.

Sau khi thưởng thức buổi trưa ở một cửa hàng nhỏ, bạn bắt gặp Q -Yumeno đang chạy chân sáo trên đường lớn.

Nhớ đến lời hứa hôm bữa nên liền quyết định đi chơi cùng nó.

Và đó cũng là lý do cho việc cả hai đang chạy quanh toa tàu nhỏ đây.

'Cẩn thận một chút, Yumeno.' Bạn đỡ lấy thằng bé trước khi nó va phải góc ghế ngồi.

'Hì...' thằng bé quay lại, cười nhe răng với bạn.

'Chúng ta cùng đi công viên đi, Nashi-nee.'

'Lo cho cái nhiệm vụ của em trước đi.' Bạn cười nhẹ đáp.

Q bĩu môi, Mori đã nhắc đi nhắc lại nghe đến chán rồi.

Vậy mà bạn cũng...

'Làm nhanh một chút, ta tranh thủ đi chơi ha.' Bạn như hiểu rõ thằng nhóc nghĩ gì liền xua tan.

Cười nói.

'Vâng!' Hiệu quả tức thì.

Thằng bé cuòi tươi như đóa hoa.

'Cạnh.' Cửa toa mở ra.

Có hai người bước vào.

Một là Naomi cùng cô nàng nào đó

Thấy hai người kia xuất hiện, bạn liền ngồi xuống một chỗ bên cạnh.

Tay dưa lên vuốt nhẹ má Q.

'Nhanh gọn lẹ thôi nhé.'

'Vâng ạ.' Nói rồi thằng bé cũng đi mất.

Hòa cùng nhóm người kia.

Bạn quan sát nó một lúc.

Xác nhận mọi chuyện đều ổn liền nhìn ra phía sau khung cửa sổ.

Hiện đoàn tàu vẫn còn nơi nông thôn.

Khung cảnh xanh xanh yên bình.

Ngâm mình trong dòng suy nghĩ miên mang, bạn cũng chẳng rõ từ khi nào đã đến thành phố.

Các tòa nhà lớn hiện lên và rồi chạy vút qua.

Môi bạn hơi mở ra.

'Kait¹...

A.' Cậu nói còn chưa hết, bạn liền ngẩn người.

Bạn định nói gì vậy không biết.

Cứ thế này thì Yokohama sẽ tan tàn dưới tay bạn quá.

'Haiz...'

Và rồi đoàn tàu cũng đã cập bến.

Qua khung cửa sổ bạn thấy được người hổ ở kia.

Một mình cậu ta.

Rồi hai cô gái kia cũng bước đến gần, à cả Q nữa.

'Nhanh chút coi nào.' Bạn mệt mỏi làu bàu vài tiếng.

Phí thời gian chết đi được.

Và rồi, Atsushi nổi điên lên, như đã đoán.

Cậu ta tấn công cô gái thư kí kia.

Dù gì trong mắt cậu, thì cậu mới là người bị tấn công.

'Hahahahahah.' Bên ghế ngồi chờ của ga.

Con búp bê của Q ở đấy.

Cùng với cái điệu cười kinh tởm của nó.

'ATSUSHI!' Dazai lao ra từ ngã rẽ.

Chà... nhanh thế.

Cậu ta lầm bầm vài câu trong miệng rồi lao đến cầm lấy con búp bê kia.

'Cút đi.'

Con búp bê dần tan biến, đồng thời dấu ấn trên người Atsushi cũng mất.

Hử...

Vậy là xong rồi á hả.

Toa tàu lần nữa rời ga.

Bạn nhì khung cảnh kia mà khẽ cười.

Nước cờ... lại tự đi nữa rồi.

'Xình xịch xình xịch...' tiếng động cơ tàu phát ra inh ỏi bên tai.

Cơ mà đấy cũng chẳng phải việc mà bạn quan tâm lúc này.

'He-bi².' Bạn thầm thì vài âm nhỏ qua khẽ răng.

Chúng ta... phải chuẩn bị trước khi bị lũ rắn vồ lấy.

Bạn lấy tay áo lau đi đống hơi nước còn sót trên tấm kính cửa sổ.

Đến lúc rồi.

Cho lũ rắn trở lại.

*****

Đêm đến, bên trong văn phòng bạn chẳng gọn gàn cho lắm.

Giấy tờ thì chất đống trên bàn.

Bạn ngồi trên sofa sử lý tất tần lật các vết thương trên người.

'Xin phép.' Phía bên ngoài là Hirotsu.

Ông ấy gõ cửa phòng bạn rồi mới vặn khóa bước vào.

'Đây là tất cả tài liệu mà chũng tôi tìm được.'

'Ồ cảm ơn.' Bạn đáp lại một tiếng, mắt nhìn sang tập giấy mỏng trên tay ông.

'Cô lại bị gì vậy, Nashi-dono?' Ông ấy đặt đống giấy xuống bàn.

Hỏi bạn khi thấy bạn đang thay băng cả trên đầu lẫn ở bàn tay.

'À, mới sôi máu ấy mà.' Bạn thờ ơ trả lời, tay cầm băng quấn thêm vài vòng nữa.

'Vậy...'

'À ông lui xuống chút được không, tôi còn một số vết thương nơi bụng nữa.' Bạn cười nhanh chóng đuổi khéo ổng.

Đồng thời tay chỉ về phía bụng của mình.

'...Xin phép' Sau khi chần chừ vài ba giây ông ấy cũng rời đi.

Bạn dõi mắt quan sát cánh cửa vừa đóng.

Nụ cười tắt dần, ánh mắt cũng dục lại.

Với tay đến chỗ giấy của ông Hirotsu.

Đọc sơ qua vài tờ.

Rồi lại để xuống, người nhã ra thành ghế.

Tay bạn đưa lên, đặt lên trán, mệt mỏi thở dài.

'Lũ rắn này...'

*****

'Nashi, về cùng không.' Chuuya đẩy cửa vào văn phòng bạn.

Bên trong là bạn đang ngồi trên ghế và quấn băng phần bụng.

Lưng xoay về phía cửa.

Vì giọng nói mà quay đầu lại.

Và dương nhiên, bạn không mặc áo.

Tức là hiện tại đang bán khỏa thân.

'A...Chuuya...' Bạn kêu tên cậu ta.

'SANG PHÒNG BÊN MÀ SỬ LÝ VẾT THƯƠNG.

ĐỒ NGỐC.' Chuuya la toáng lên.

Cậu cầm lấy cái đồng hồ trên kệ tủ ném vào đầu bạn.

'Aw...' Bạn đưa tay xoa cái cục u mới xuất hiện.

'Cạnh.' Lúc này, cánh cửa đóng lại.

Chuuya ở bên ngoài nói lớn.

'Mặc đồ vào đi.'

À... ra là cậu ta ngại.

Nói vậy thôi chứ bạn cũng nhanh chóng quấn xong đống băng rồi mới mặc áo vào.

'Rồi đấy!' Bạn hơi to giọng một chút để người ngoài kia có thể nghe thấy.

'Về không?' Cậu ta lần nữa đẩy cửa vào.

Hỏi lại lần nữa.

'Có chứ...' Bạn tươi cười, nhảy xuống ghế mặc cho vết thương vẫn còn.

'Loạt...soạt...' khi bạn giật chiếc áo choàng.

Do vô ý mà làm rơi đống giấy nằm trên.

Chúng bay lả tả khắp nơi và rồi đậu khắp cả căn phòng.

Một tờ giấy đậu ngay chân Chuuya.

Ánh đỏ bao quanh tờ giấy rồi lại bay lên ngang tầm.

Chụp lấy tờ giấy, đồng thời phá bỏ dị năng.

'Cái?!?!'

Đôi đồng từ cậu mở to khi thấy bức hình trong tay.

Chỉ trong giây lát, tờ giấy bị giật đi.

Trước mắt cậu là khuôn mặt phóng đại của bạn.

Khuôn mặt cả hai gần nhau đến nỗi Chuuya có chút giật mình.

Liền vô thức lùi về sau một bước.

'Im lặng nhé, Chuuya.' Bạn vẫn giữ nụ cười trên môi.

Nói xong liền đi khắp phòng lượm lại giấy tờ.

Chuuya vẫn chưa hoàn hồn.

Người trên tờ giấy kia rất quen thuộc, là...

Khoan... là ai ấy nhỉ?

'Chuuya đi thôi.' Bạn kéo Chuuya quay lại nhân giới.

Đồng thời ôm trọn tập hồ sơ kia vào lòng.

"Cậu không được phép nhớ lại, Chuuya."

*****

Bạn nằm trên giường ngủ.

Cả người bồng bềnh như trôi như nổi.

Thật ra bạn mới tắm xong á.

Khuôn mặt thỏa mãn hết sức, bạn bước lại phía tủ.

Lục nát cái tủ nhỏ rồi lại lôi ra một viên ngọc cỡ lớn.

Nó vẫn vậy, từ cái hồi cô ho nó ra đến bây giờ nó vẫn như vậy.

Bạn xoay xoay viên ngọc trong tay.

Cái tổ chức ấy có liên quan đến lũ rắn.

Hay chúng chỉ là một phần của lũ rắn.

Bạn cũng chẳng rõ.

Thiết nghĩ... có nên đập nó ra không nhỉ.

Và quả thật, nghĩ là làm.

Bạn ném thẳng viên ngọc xuống sàn nhà.

Tạo nên một tiếng động rõ lớn, khói bụi cũng bắt đầu loan ra.

Bỏ mẹ, chơi ngu rồi.

Kiểu gì cũng ăn chửi thay cơm

'Khục khục...' Bạn khẽ ho.

Nhíu mày, trong khói có độc.

Ánh huyết sắc lóe lên.

Bạn kích hoạt di năng đống khói tức thì tan đi.

Ngu thật rồi, bạn ít nhiều cũng hít phải khói.

Khốn thật.

'Cái quái gì vậy hả, Nashi.' Cánh cửa bị đập không thương tiếc, đằng sau cánh cửa là Chuuya cò deo tạp dề và cầm cái vá xông vào.

'Chuuya... khục khục... có độc...' lời cảnh báo của bạn mơ hồ.

Chỉ được trọn vẹn đôi ba câu.

Rồi liền lịm đần.

'Oy Nashi...NASHI...' Thứ cuối cùng lọt vào tầm mắt vạn là Chuuya hối hả chạy đến bên bạn.

Lại làm phiền cậu nữa rồi, Chuuya.

*****

¹: Kait... nguyên văn (解体) Kaitai có nghĩa là phá hủy.

²: Hebi (ヘビ) trong tiếng nhật có nghĩa là rắn.

*****

20-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 26


Bạn lờ đờ tỉnh giấc.

Cả cơ thể rã rời như thể chuẩn bị rã ra tro.

Tứ chi tạm thời không cử động được, chỉ có thể nhắm mở mắt.

Cố thêm vài lần để tỉnh táo thì phát hiện Chuuya đang say giấc nồng một bên.

Cơ thể đã có thể cử động một chút.

Chỉ một chút thôi...

Mà bạn cũng chẳng thấy đau gì cả nên chẳng mấy chốc cũng có thể ngồi dậy.

Bạn vừa ngồi hẳn lên, chiếc gối vừa kê liền tỏa ánh đỏ rồi bay lên để sau lưng cho bạn dựa.

'Cậu tỉnh rồi à?' Bạn nhẹ giọng hỏi.

Trời đã bắt nắng.

Ắt cũng đã năm giờ rồi.

'Chuyện gì đã xảy ra?' Chuuya vẫn còn nằm đấy.

Cậu ấy chỉ thì thầm nhỏ nhưng không gian quá yên tĩnh nên lời cậu ấy nói bạn đều nghe rõ.

'Cậu có trúng độc không?' Bạn không trả lời, ngược lại liền hỏi cậu ta.

'Không...' Giọng cậu ấy vẫn nhỏ như vậy.

Như thoảng qua gió.

'...Tớ đã gọi cho Boss.'

'Chuuya!' Giọng bạn nghiêm lên.

Bạn cũng chẳng thể trách cậu ấy.

Sau cùng cũng là do bạn.

Lúc ấy không gian liền im bặt.

Chẳng ai hó hé thứ gì.

Bạn không thích lão Mori.

Điều này ai cũng biết.

Mà người hiểu rõ nhất lại là cậu ấy.

'Bức ảnh đấy...' Giọng Chuuya lần nữa vang lên.

Chưa hết câu liền bị cắt ngang.

'Đừng...Chuuya.'

Ánh mặt trời lóe lên qua cửa kính còn mở.

Vài tia nắng chiếu vào bên sàn nhà.

'Tớ sẽ đi nấu ăn.' Chuuya đứng dậy.

Cả cuộc nói chuyện, bạn chưa từng chạm mặt câu ta một lần.

'Chuuya!' Bạn gọi tên cậu ta.

Ít nhất là trước khi cậu ấy rời khỏi căn phòng.

Nó có hiệu lực.

Bạn nghĩ vậy... cậu ấy đúng là đã dừng lại.

Và đứng ngay đấy mà chẳng hề nhìn bạn.

'Cảm ơn cậu.' Bạn thều thào nói.

Sau cùng, bạn vẫn còn nợ cậu ấy rất nhiều lời cảm ơn.

Cậu ấy chẳng nói gì cả.

Đứng đấy thêm một hồi rồi mới đi.

Bạn vẫn ngồi đấy.

Cơ thể vẫn chưa linh hoạt, dành ngồi đấy.

"Cảm ơn... và xin lỗi cậu.

Chuuya.

Rất nhiều."

*****

Nhân gian từ bao giờ nhàm chán như vậy nga~~~~

Bạn gượng ép bản thân đến cuối thì cũng có thể đi lại được rồi.

Lượng độc cũng chẳng có nhiều nên đến chiều là hoàn toàn tỉnh.

Là độc đã tan hoặc là liều thuốc kia quá có ích.

Dù cho bạn ghét lão đi chăng nữa thì bạn cũng đã cứu bạn một mạng.

Sau này bạn nên cẩn thận hơn.

Cứ thế này thì còn nợ lão dài dài.

Mà bạn chẳng định trả ơn đâu.

Nhá... không bao giờ...

Dựa người bên lan can.

Hướng về phía xa xa ngoài kia.

Gió thoảng qua mang theo mùi biển mồn nàng.

Đồng thời thổi bay mái tóc tím của cô.

Nay cô xõa tóc, và trên người cũng chỉ mặc chiếc váy cam nhẹ liền thân, chân xòe đến đầu gối.

Bạn như thả hồn trong gió kia thì lại xuất hiện tiếng ồn.

Mệt ghê á.

Vừa bị kéo lại bạn phát hiện ra.

Ừm... kia là Jinko và ai đó.

Cao cao vàng vàng...

đợi một chút.

Hừm...

A Lão Fitz...gì đấy, quên mất rồi.

Sao cũng được.

Lão già bên The Giuld.

Nếu không nhầm lão là boss.

Phải không ta... hay lão già cá voi kia nhỉ.

Quên rồi...

'Haiz...

Phiền phức.' Bạn thở một hơi dài rồi quay người đi.

Bạn không được động vào vụ lần này.

Vì một vài lý do mà bạn phải nghe lời lão tuyệt đối và cậu sẽ chẳng muốn biết lý do đấy đây.

Bạn chắn chắn...

'RẦM!!!'

Oya oya đánh nhau luôn rồi kìa.

Bạn ghé lại gần, hóng hớt một chút.

Không dụng vào là Ok chứ gì.

'Cú đá đấy chắc cũng được 10000 đô.

Nhưng chưa đủ, ta đã treo thưởng cái đầu ngươi với giá 7 tỷ mà.

Đừng làm ta thất vọng chứ.' Lãi cầm cổ tay bẻ răng bẻ rắc.

Định giá cho đòn tấn công.

Chà hay đấy.

'Ưm...' Jinko hừ một tiếng đầy khí chụi, cậu ngồi dậy từ đống đổ nát đầy bụi kia.

Bạn tựa lan can chu môi, tiếp theo sẽ là cái gì đây.

Nhanh chút nào.

'Cũng đừng buồn, giá trị của ngươi nằm ở chỗ khác cơ.

Giờ thì đi theo ta nào.' Bạn thấy lão cầm tóc Atsushi lôi lên rồi xoay qua.

Mày bạn nhúi lại.

Giá trị khác của Jinko.

Vậy ra lão cũng chỉ là một kẻ ngu không hơn không kém nhỉ.

'Khoan đã...' Từ phía con cầu sắt.

Bóng hình ai đó lóe lên.

Úi chà... là Kyouka kìa.

'Thả anh ấy ra.'

'A, ta biết cô.

Là một thành viên cấp thấp của Mafia cảng.

Ta tưởng cô đang bị mất tích chứ.' Lão búng tay một phát, khuôn mặt đầy hí hửng nhìn Kyouka.

'Không.

Tôi là Kyouka, một thành viên của công ti thám tử.

Xin hân hạnh.' Con bé Kyouka sãi bước đến gần.

Bạn vẫn còn chống cằm bên lan can, điều này... có chút thú vị.

'Vụt...'

'Cái...' Lão hú hồn nhảy lại một khoảng.

Trước mắt là Kouka bị mái che đi một phần khuôn mặt, trầm lặng nhìn ông cùng con dao nhỏ trên tay.

'Cái đất nước này dã man thật.

Đến cả một cô bé mà cũng có thể vung dao không lộ sát khí.'

Kyouka chẳng đáp lời, liền quay người lại.

Nắm chặt lấy Atsushi rồi nhảy xuống biển.

'Ruỳnh...'

Bạn nghe rõ một tiếng va chạm lớn.

Không phải với nước mà là một toa tàu.

Chà khôn đấy.

'Ôi, chúng thoát mất rồi.' Lão nhìn xuống, cả hai bọn họ đứng yên trên cabin nhỏ kia.

'Để xem, nước đi tốt nhất bây giờ là...' từ túi trong lão lấy ra một cuốn sổ nhỏ.

Ôi chao, lão quay về phía này mà chẳng mảy may nhìn thấy bạn.

Ngu hay mù đấy.

Mà sao cũng được, hết chuyện để hóng rồi.

Nên về không nhỉ.

'Xin chào, quý ngài Fitzgerald.'

Bạn đã quay lưng và cất bước.

Nhưng bây giờ lại phải khựng lại và đôi mắt bạn hiện rõ sự bất ngờ.

'Tôi là Fenli, thủ lĩnh tạm thời của lũ rắn.

Hân hạnh được gặp mặt.

Ngài có muốn một cuộc trao đổi không.

Giữa vài thứ với quý cô Margaret.' Fenli đứng đấy và bắt đầu cuộc trò chuyện.

Tay cô ta đưa ra và đầu thì nghiêng sang một bên.

Ánh mắt đấy, chẳng hề đơn giản.

Ánh mắt của lão Fitzgerald cũng nheo lại.

Điều này, ngoài kế hoạch của lão rồi.

Bạn chẳng hay chẳng rằng, muốn quay lại, nhưng lại chẳng thể quay lại.

Đành cất bước đi tiếp.

Cũng rất nhanh, bạn hoàn toàn rời khỏi bến cảng.

Đã đến giờ trà nên bạn quyết định sẽ kiếm vài thứ lót dạ chiều.

Ngã người vào cửa kính.

Quán cà phê này khá lớn, khá đầu tư và rộng rãi.

Bạn ngồi bên cửa kính lớn.

Ánh mắt xa xăm quan sát phía chân trời.

'Quý cô này sẽ không phiền nếu tôi ngồi đây chứ.

'

Một giọng nói đầy mê hoặc vang vọng bên tai.

Chiếm hết cả khoảng trời âm thanh, như thể bắt bạn phải chìm vào âm nói.

Thiệt tình,phải chăng hôm nay là ngày của sự tình cờ.

Liệu chăng...

Ai biết được.

Vì quân cờ đều đã được sắp rồi mà.

*****

'Rầm...Ruỳnh...Lenh keng...Lạch cạnh...' hàng loạt cái tạp âm vang lên.

Căn phòng tối với ánh sáng nhỏ rối loạn.

Huyết sắc đứng đấy, hơi thở gấp gáp như muốn điên loạn hoàn toàn.

Đôi mắt đỏ tươi đầy hoảng loạn, điên cuồng.

'Ha...Hahaha.' rồi chốc chốc bỗng cười vang lên.

Cô đập hai tay xuống bàn máy tính.

Chiếc bàn nhỏ yếu ớt liền nứt vỡ vài đường.

'Muốn chơi sao?

Lũ chuột.' Cô ghim mắt vào màn hình còn sáng.

Nơi hiện lên một hình ảnh duy nhất.

Đầu chú chuột cười kinh khủng phát ra ánh tím giữa nền đen.

Biểu tượng này, chẳng phải là đối nghịch với biểu tượng cánh anh đào hắc màu của bọn cô sao.

Vậy ra...

đây chẳng còn là trận chiến của 3 phe nữa.

Mà đã là 5 phe rồi...

'Đến lúc trả nợ rồi...' cô cười, đem hai tay ra phía sau gáy, vuốt tất cả tóc, mang cao lên và cột lại.

Lần này phải nghiêm túc rồi đây.

*****

23-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 27


'Sao cà phê hôm nay lại mặn vậy nhỉ.' Bạn nhẹ tay sờ lên quai cốc.

Ánh mắt quan sát khung cảnh chiều tà ngoài kia.

Cốc cà phê đã chẳng còn hơi ấm, ánh nắng kia cũng đã ngả màu.

Vậy mà bạn vẫn ngồi đây.

Ánh mắt mê mang nhìn nơi vô định.

Cậu ta đi rồi.

Chỉ vừa mới đây thôi, và cuộc trò chuyện của họ cũng đã kết thúc lâu rồi.

Nhưng bạn lạo chẳng thể ngừng nghĩ về nó.

Sau tất cả, quân cờ cũng chỉ là quân cờ.

'Tách...'

******

'Q đã bị bắt.'

Bạn nâng mày, quay sang người kia.

Ánh mắt tỏ vẻ khó hiểu.

Cầm trong tay là một lọ hóa chất và chiếc thìa cóp quấy tan đống chất.

'Ý ông là sao khi nói vậy?' Bạn hỏi ngược lại, điều này cần phải nói sao.

'Chẳng lẽ ông muốn tôi đi cứu nó.' Bạn ngán ngẫm kêu, tay không ngừng quấy đống hóa chất trong lọ.

'Ôi, không đâu Nashi.

Vậy thì nát hết.' Mori ngân dài âm.

'Vả lại, sao ông ở đây.' Bạn càu nhàu, đây là địa bàng của bạn và lão đã cư trú ở đây cả buổi rồi.

Mắc mệt á.

'Ta tính thay băng cho cô...' Lão chống bàn đứng lên.

'Nhưng xem ra không cần rồi.'

Bạn chu môi, bạn cũng là một bác sĩ.

Lần trước là do hóa chất vô mắt nên mới không thấy đường.

Lần này bạn cư nhiên thay băng là dễ hiểu.

Chưa kể làm riết cũng quen tay rồi.

'Tiện thể, Nashi này.' Lão bước dần đến cửa phòng.

Bỗng quay đầu lại gọi bạn.

'Giúp ta lên kế hoạch hạn chế thương vong nhé.'

Bạn nhíu mày, lão vẫn vậy.

Vì Yokohama mà đánh đổi mọi thứ.

Từ tâm hồn, tự do và cả tình cảm.

'Tsk, ngu ngốc.' Bạn tặc lưỡi rồi chửi một câu.

Lão chẳng để tâm đến sự hỗn láo của bạn mà cười nhẹ rồi đi khỏi hẳn.

'Lạch cạnh... lạch cạch...' căn phòng còn mỗi bạn cùng đống hóa chất.

Tiếng thìa nhựa va vào thành lọ vang lên inh ỏi.

'Haiz...' bạn dừng tay, ngã người ra sau ngán ngẫm.

'Ngày mai sẽ mệt lắm đây.'

*****

Ngày hôm sau, cả thành phố trỡ nên hoảng loạn, cả hoang tàn.

Q phát điên rồi và cả thành phố cũng vậy.

Bạn cắn răng, chạy quanh thành phố.

Có nhiều người trúng lời nguyền hơn bạn nghĩ và bạn lại phải xóa sổ chúng nó trước khi quá muộn.

Và đó cũng là một phần lý do mà con ngươi của bạn chỉ giữ mãi huyết sắc không đổi.

Và việc sử dụng năng lực nhiều như thế này khiến bạn chóng mặt cực kì.

Năng lực có hạn và bạn thì lại đang phải bỏ mạng để cứu cả thành phố.

"Con mẹ nó chứ, Osamu đâu rồi.

Nhanh lên trước khi tớ ngã quỵ."

Bạn rủa trong lòng.

Sau bốn năm ai biết được bạn sẽ giữ được trạnh thái này bao lâu.

'ẦM!!!' Khu vực bên cạnh bỗng bạn phát nổ.

'Ugh' Bạn gầm một tiếng.

Liếc mắt sang khu vực vừa phát nổ kia.

'Gah' Sau đống bụi đất là Atsushi, bạn còn có thể thấy con búp bê của Q rơi một bên cạnh cậu.

'JINKO!!' Bạn gào lên, cố chạy về phía cậu ta.

'Pằng pằng pằng.'

Một pha nổ súng hoàng loạt sao.

Bạn ngỡ ngàng, không hổ là The Giuld.

'Chị là...' Atsushi cố vực dậy, nhìn bạn.

'Tsk.' Bạn kéo dài âm khó chụi trong cổ họng.

Cố đẩy nhanh tốc độ, chạy lại phía cậu.

Chạy qua con búp bê tiện tay liền chụp lấy, tay kia cô kéo lê cậu từ chỗ nả đạn kia tránh vào một khu tàn nát.

'Ưm...' Bạn quét chút máu còn sót trên má.

Lúc nãy không kích hoạt năng lực kịp.

Chết tiệt, hết trụ nổi rồi sao.

Atsushi cố đẩy bạn ra.

Bạn mất sức cũng nhiều nên chẳng giữ nổi thằng cứng đầu ấy.

Tay buông ra, cậu ta liền nhảy sang một bên.

'Chị còn muốn gì?'

Được rồi, em trai này.

Sao không biết lựa thời điểm một chút đi hả.

Bạn sôi máu, tức sôi máu luôn.

Lý ra bạn sẽ không đống vào cái vụ chó đẻ này đâu.

Chỉ vì cái tâm tư mơ mộng của lão già kia thôi đấy.

'Cầm lấy.' Bạn xách con búp bê đang còn cười điên dại kia ném cho cậu ta.

'Đi tìm Osamu nhanh.'

'A...' Atsushi ôm con búp bê kia, rồi bỗng giật nhảy sang cánh phải.

'Pằng...' nơi cậu vừa đứng giây trước xuống hiện một con...

ừm thú nhồi bông chăng.

Có lẽ.

Nó sáng mắt lên, ngẩng đầu nhìn Atsushi.

'Tìm thấ...' con búp bê chưa ngắt lời liền tan biến

'Ơ.' Atsushi bàng hoàng, chỉ vừa mới giây trước con búp bê của tên xạ thủ kia ở đấy.

Trước mặt cậu liền biến mất.

Tầm nhìn của cậu thay vì con gấu bông kia chuyển sang là đôi mắt đỏ rực của bạn.

'Đi đi, nhanh lên.' Bạn kêu cậu ta.

Chuyện này bắt đầu phiền rồi đấy.

'A... cảm ơn.' Nói rồi cậu cũng quay người chạy tiếp.

'Mình cũng phải nhan..' bạn cố đứng dậy, tay chống vào đống đổ nát bên tường.

'Hự...'

Bạn khụy xuống, cơ thể bạn không di chuyển được.

'Ha... ha... ha...' bạn tựa vào một bên.

Thở dốc...

Ánh mắt bắt đầu dò quanh.

Trận chiến vẫn còn đấy.

Còn rất nhiều người bị trúng lời nguyền ở ngay đấy.

Bạn phải nhanh lên, phải ngăn chặn nó.

Bây giờ mọi thứ chỉ trong tầm tay.

Bạn không được để nó vụt mất.............

Không được...Vụt mất...Lần nữa.

*****

'Hm...' bạn tỉnh giấc, phía trên sàn kia chỉ độc nhất một màu trắng toát.

Bạn phát hiện mình đang nằm giữa phòng bệnh thân quen của bạn.

Một chai nước biển cùng một bịch máu đang truyền cho bạn, cánh tay có phần sưng lên.

Có lẽ bạn đã bị truyền không ít nước.

Cả cơ thể vẫn cứng đờ và khó chụi.

Bạn cố cử động, a... bạn còn đang phải thở ống oxi.

Như thể bạn gần chết trong trận chiến vậy.

Khoan...

Bạn đã bất tỉnh giữa trận chiến sao.

Thật không thể chấp nhận.

'Tỉnh rồi sao?' Giọng nói hết sức quen thuộc vang lên một bên giường.

Bạn chẳng màn quay qua, hiện đang cảm thấy bức rức tận dáy lòng.

'Bao nhiêu?' Bạn nhỏ giọng hỏi Chuuya.

'Hử?' Chuuya chưa rõ câu hỏi, đáp lại cọc lóc.

'Thương vong bao nhiêu.' Giọng của bạn có phần ấm ức, như thể lỗi là của bạn vậy.

'Cả thành phố thương vong chưa đến 3 con số.' Chuuya khẽ cười rồi đáp lại bạn.

Bạn sững sờ, chưa tới ba con số.

Chưa đến 100 người.

Đùa sao!

'Nhờ ơn của cậu đã giúp giảm đi phần nào đáng kể.' Chuuya gọt quả táo trên tay, đồng thời khen ngợi bạn.

'Ha...' bạn thở hắc ra một hơi dài như trút đi sầu muộn.

'Nashi, không lẽ cậu còn ám ảnh năm ấy.' Chuuya đột ngột hỏi.

Bầu không khí thay đổi đần.

Nhưng Chuuya không hối hận.

Vì câu hỏi này đã nghẹn ứ trong lòng cậu rất lâu rồi.

'Năm ấy... là lỗi của tớ.' Bạn nhỏ giọng, đầy sự tội lỗi.

'Nếu tớ nhanh hơn, chỉ một chút thôi.'

'Nashi, năm ấy tớ đánh cậu.

Cậu còn nhớ không.' Chuya hỏi, trái táo đã gọt xong bắt đầu chẽ ra.

'Sao quên được, năm ấy tớ bị gãy 5 cái xương sườn.

Gãy tay trái cùng chân phải.

Trấn thương não cấp 3 và mất máu nặng.

Và rồi hôn mê 2 tuần và nằm liệt giường 2 tháng.

Chưa kể sau vụ đấy còn phải đi xe lăn nửa năm.

Trong khi cậu còn chẳng có đến một vết xước.

' Bạn kể lại quá khứ cùng cái giọng thờ ơ như không.

'Năm ấy tớ bị giam trong phòng giam đặc biệt 2 tháng trời cho đến khi cậu tỉnh mới được thả cậu nhớ không.

'Lúc ấy Ane-san cùng lão Mori đúng gắt thật.

Nghe Osamu nói họ còn chuẩn bị cắt đầu cậu nếu cậu ấy không cản kịp chứ.'

'Phải, chỉ một chút nữa thôi là tớ đã chầu trời rồi.'

'...' Bạn im lặng, và cả không gian cũng vậy.

'Tớ không ngờ được.' Bạn thều thào.

'Bọn nó lại quay lại... lần nữa.'

'Tớ đã nói chuyện với Hirotsu-san.' Chuuya đặt quả táo hoàn chỉnh xuống dĩa.

Để lên bàn bệnh.

'Cậu đang truy tìm thông tin về lũ rắn phải không.'

'Phải, tớ không muốn lại đến trễ thêm một lần nào nữa.'

'Tớ đã gặp họ, hai trong số mấy người bọn họ.' Chuuya lấy tiếp trái lê.

'Hai...' Bạn hỏi, cố chống tay ngồi đậy.

'Phải là Nicen cùng Firen.

Ít nhất là vậy.' Chuuya bắt đầu lọt vỏ.

Dị năng kích hoạt giúp cơ thể bạn dễ di chuyển hơn và lần nữa để chiếc gối sau lưng bạn.

'Cậu có nhớ họ không.' Bạn sau khi ngồi hẳn đậy lại hỏi cậu ấy.

'Rất quen, nhưng lại chẳng quen.' Chuuya thì thầm.

Như thể đã gặp, nhưng lại chẳng có bất kì kí ức nào.

'Cậu bị năng lực của Dinoki tác động rồi.

Không nhớ được gì đâu.' Bạn vớ lấy một miếng táo đã được cắt gọn gàng cho vào miệng.

'Khoan, ai cơ.' Chuuya dừng tay lại, nhíu mày hỏi bạn.

'Dinoki!'

'Cái gì.' Chuuya lần nữa hỏi bạn.

Bạn vừa nói gì, Chuuya nghe không rõ.

'Tớ có nói cậu không thể nhớ được đâu.

Nghe còn không được đừng nói đến nhớ.' Bạn nuốt miếng táo, thản nhiên tiếp lời.

'Là tác động của năng lực sao.' Chuuya không nói được tên của người kia nhưng bạn biết cậu ấy nói ai.

'Ừ, năng lực ấy phiền lắm luôn.

Tất cả là lỗi của tớ.' Bạn cười buồn, lại nhét thêm miếng táo để cố trôi đi nỗi buồn.

'Phải rồi, quên mất.

Tớ còn phải xuống làm việc cùng thông báo cho Boss.' Chuuya đứng dậy, lấy chiếc mũ đã để từ đầu trên giường.

'Tớ cũng đ...

ưm.' Bạn nắm chặt tay.

Hoạt động mạnh quá làm cơ thể chưa kịp thích ứng.

Máy thở đã bị tháo ra.

Nó không ảnh hưởng cho lắm, ắt lão Mori chỉ muốn bạn an toàn hơn thôi.

'Không, Nashi.' Chuuya quay lại, cố dỡ bạn nằm lại trên giường.

'Trông cậu kia.'

'Không sao, tớ ổn.' Bạn cố trấn an cậu bạn, tay dặt nhẹ trên tay cậu.

'Ổn cái đầu cậu ấy.

Nằm nghĩ đi.' Chuuya không nhân từ mắng bạn một vố.

Được rồi, dẫu cho bạn có thế nào đi chăng nữa cũng là bạn của cậu.

Ít nhất thì cũng biết chăm sóc bản thân một chút đi chứ.

Hành hạ cơ thể như vậy cũng khiến cậu đau lây.

'Chuuya à...' bạn cố gắng nài nỉ.

'Không!' Chuuya cành khiên quyết.

Để bạn xuống chắc mạng cậu cũng chẳng còn.

'Chuu...'

'Bốp!'

Không nói nhiều, Chuuya liền cho bạn một phát sau gáy, bất tỉnh nhân sự.

Tay đưa ra đồng thời dỡ lấy bạn.

Sắp xếp cho bạn nằm ngay trên giường cậu mới thu gọn rồi rời đi.

Bài học rút ra: Phải nghe lời Chuuya nếu không muốn cạp đất ăn.

*****

26-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 28


'Ổn hơn chưa.' Từ ngoài cửa, Chuuya nhó đầu vào.

'Rồi, rất ổn là đằng khác.' Bạn ngồi trên giường bệnh.

Ngủ nhiểu quá nên bây giờ cảm thấy khỏe hơn.

Số băng gạc ở mắt do vụ nổ hôm bữa cũng đã được tháo ra.

Chỉ cần truyền thêm vài bình nước biển nữa là có thể ra ngoài rồi.

'Nghe nói Ane-san mới đến đây.' Chuya tay dút túi, bước vào còn tranh thủ nhìn xung quanh một lượt.

'Phải, tớ vừa nghe mắng một lượt luôn.' Bạn u sầu, Ane-san đã quay lại.

Và chị ấy vừa đến thăm đồng thời giáo huấn bạn.

'Trận chiến sao rồi.' Bạn hỏi khi cậu ấy vừa ngồi xuống ghế một bên.

'Chẳng có tiến triển gì.' Chuuya thì ngán ngẫm trả lời.

Vụ lúc sáng đã được sử lý ổn thỏa rồi nên giờ cũng chẳng phải lo lắng làm gì.

'Khoan đã, cậu chơi điện thoại đấy à.' Chuuya bắt gặp chiếc điện thoại vẫn còn sáng trên chăn bạn liền cau có hỏi.

'Thôi nào, chán quá mà.' Bạn xua tay, cố tránh ánh mắt sát thủ kia.

'Cậu đấy, lo cho bản thân một chút đi.' Chuuya tiện tay lấy một miếng táo trên bàn cho vào mồn.

'Reng reng reng.' Chuộng điên thoại vang lên, không phải của bạn mà là của Chuuya.

Cậu ấy hơi giật mình, đang ăn miếng táo liền bị nghẹn.

Lấy tay vỗ ngực vài phát liền hối hả tìm chiếc điện thoại trong túi.

'Tôi nghe...' cậu ấy xoay người sang một bên để giữ phép lịch sự với bạn.

[...] bên đầu dây bên kia nói gì đó, bạn không nghe được.

Nhưng cũng chẳng có vẻ gấp gáp gì cho mấy.

'Rõ rồi, tôi sẽ đến đấy ngay.' Giọng Chuuya trở nên nghiêm trọng hơn.

Bạn cũng biết điều mà ăn nốt miếng táo cuối trên dĩa.

'Tút....'

'Cậu phải đi rồi à.' Bạn nói điều như là hiển nhiên.

'Phải.

Boss gọi.' Cậu ấy đứng dậy, vớ lấy chiếc mũ kia.

Mới được mấy phút liền có nhiệm vụ mới rồi.

'...Chuuya này, đừng làm gì dại đột đấy.' Bạn đột ngột cất lời, khiến cho não tàn của Chuuya chạy không kịp.

Thật đấy, ý của bạn là gì, Chuuya nghe không hiểu.

Cậu lúc đầu không hiểu được, cho đến khi cậu được sai đi giải cứu Q.

Và gần 100% là cậu biết ai là người đi cùng.

Giờ thì cậu hiểu ý của Nashi rồi.

Chỉ là, quay lại được không.

Haha cần hỏi à?

'Để ta nói cho mà nghe.

Ngay sau khi tao đây sử lý xong lũ này, thì mày sẽ là thằng tiếp theo đấy.'

Chuuya trong lòng đầy khinh bỉ.

Kệ mẹ nó luôn đi.

Tính toán cái mẹ gì nữa.

*****

'Xem ra ta phải dùng chiêu cuối rồi nhỉ, Chuuya.' Dazai cười khẩy, liếc mắt sang cậu cựu cộng sự kia.

'Phải dùng đến nó sao.' Chuuya hơi nhướng mày, mấy cái kế hoạch chó chết của lũ thiên tài này khiến cậu mệt mỏi hết sức.

'Sao không nhỉ.' Đáp lại cậu là cái bản mặt nhởn nhơ của thằng kia.

Biết vậy khỏi hỏi cho rồi.

'Tsk... lời Nashi chẳng sai gì cả.' Chuuya càu nhàu thêm vài tiếng khi cố tháo chiếc găng tay đen kia.

'Hỡi lãnh chúa của sự ô uế.

Không cần đánh thức ta nữa đâu.'

*****

'Rầm...

Uỳnh...' bạn ở phía bên kia rừng cũng có thể nghe rõ chấn động kinh khủng kia.

Xem ra lời bạn nói là nước chảy rồi.

Hiện tại đây là bạn đang trốn viện đấy.

Bạn giật phang đống tiêm và kéo đi chiếc áo choàng còn dính bụi trên tường và rồi nhảy qua cửa sổ.

Vì buổi sáng hầu hết mọi người đều mệt mỏi nên buổi tối có ít người canh gác hơn hẳn.

Đó cũng là lí do mà bạn đang lạc trôi tại khi rừng đấy đây.

Bạn xay ngưòi, cất bước về phía ồn kia.

Sân chơi của Soukoku không có tiếp người đâu.

Vậy nên bạn cũng chẳng muốn chen chân vào.

Ít nhất cũng cho họ xử lý xong cái đã.

'BÙNG...' Một tiếng nổ lớn vang lên, đi kèm cùng chục cái tạp âm khó nghe đến chói tai.

Trong đống tạp âm đấy bạn nghe được tiếng gào thét của Arahabaki.

Nó lấn áp hẳn và vang vọng cả khu rừng.

'Uỳnh...' Lần nữa, đi kèm với tiếng nổ lớn là gió cùng cái bụi bị thổi bay.

Bạn đưa hai tay lên chéo ngang để che mặt tạm thời.

Xem ra bạn chẳng còn xa nơi ấy là mấy đâu.

Sau đấy có thêm vài tiếng nổ nhỏ rồi lại lặng đi hẳn.

Bạn đẩy nhanh tốc độ, lao đến phía từng là trận chiến kia.

Và thứ còn sót lại khi đến nơi là đống xác chết của lũ The Giuld.

Bọn chúng cũng chẳng quan trọng gì cho lắm nên kệ đi.

Bạn lướt qua đống xác chết chất đống mà chẳng biểu lộ bất kì cảm xúc gì.

Sao cũng được, điểm đến của bạn là căn nhà gỗ nhỏ ở giữa khu rừng.

Bạn cứ bước tiếp cho đến khi trước mắt là Chuuya bất tỉnh nằm giữa đất, cùng Dazai đứng đấy.

Tay để trong túi, anh mắt nhìn bạn như đã chờ sẵn.

'Yo, Nashi...' Cậu ta cất lời.

Đồng thời đưa tay lên vẩy vẩy.

'Dẹp mẹ đi, Osamu.

Muốn gì.' Bạn gắt lời cậu, thái độ có vẻ cáu gắt.

Bắt đầu vào luôn vấn đề chính.

'...' Dazai chưa trả lời, tay cậu được cho lại vào túi.

'Tớ lôi chính phủ vào rồi, giải thích nó đi chứ.'

Bạn dương nhiên biết rõ nó là gì.

Dễ hiểu hơn là thứ bạn đã để lại cho cậu ấy hôm ở ga.

Ít nhất thì cũng là sự thấu hiểu của người bạn 10 năm.

Nhể?

Bạn hà hơi qua khung cửa sổ toa tàu, ngón tay đem lên viết trên đống hơi vài đường.

Ánh mắt chuyển đi khi nét viết cuối dừng lại.

Nhìn xuống sân ga còn đang náo động, ánh mắt hai người giao nhau một khắc.

'Osamu à, nhanh lên nhé.

Tớ chơi chán rồi.' Bạn chống cằm, lầm bầm vài chữ trong họng.

Thực sự á, bạn chán lắm luôn rồi.

Nếu không xử lý nhanh có khi bạn còn phá lệnh mà can thiệp vào á.

'Xình xịch xình xịch...' Toa tàu bắt đầu chuyển bánh.

Bạn kéo tay áo lên, lau đi dòng hơi còn sót lại.

Ít nhất thì thêm vài thú vui cũng chẳng sao cả.

Phải không, Sakunosuke?

'Thế cậu muốn biết gì nào?' Bạn nhếch mép, chất ngược lại cậu ta.

'Ý của cậu là gì?

Có lý do gì cho chữ số 5 (五) ấy.' Dazai cúi đầu xuống, tóc máu theo đó mà che đi đôi mắt.

Dù đã bị che nhưng bạn gần như biết rõ nó như thế nào.

Đầy ừm... sự nghi hoặc đi.

Có lẽ sẽ có cả sát khí.

'Ai mà biết được.' Bạn cười nói, số 5 kia nghĩa là gì, bạn có biết đâu.

Có hoặc không.

Dẫu sao, người viết cũng là bạn mà.

'Hừm...' Bạn nghe rõ tiếng gầm gừ từ người kia.

Ây da, bây giờ là ánh mắt tràn đầy sự tức giận ha.

'Cậu rốt cuộc muốn gì?' Cậu này bạn cũng muốn hỏi chính bạn nga~~~.

Điều bạn mong muốn là gì ấy nhỉ.

Bạn chu môi, tay đưa lên chạm nhẹ.

Trong đầu cũng cố tìm ra câu trả lời.

'Mà... chẳng quan trọng lắm đâu.' Dazai cất tiếng gắt đi suy nghĩ của bạn.

Bạn cũng ngừng suy nghĩ.

Tay đem ra sau lưng, trên môi giữ cười nhẹ.

'Dẫu cho cậu có kế hoạch gì đi chăng nữa, chỉ cần nó gây hại đến nơi này, tôi đây nhất định cho nó ra tro ra bã.'

Ôi chao, tôi luôn cơ đấy.

Bạn lại sợ quá cơ.

Thật á.

'Cả cậu và cả lũ rắn, Nashi.

Chúng ta còn chưa hết nợ đâu.'

Đến đây, môi bạn không tự chủ mà nâng cao lên.

Mang nụ cười quỷ dị đầy đáng sợ.

Ôi lũ rắn...

'Xin kính mời...

Osamu.'

*****

Một thông báo nhỏ đến mọi người là tôi bị lag các bạn ạ.

Hôm bữa viết sao mà cho Soukoku tái hợp luôn mà quên mất vụ bé Q bị bắt.

Nên nay phải cấp tốc viết và sửa lại đó.

Cực lắm luôn.

Thôi thì chap mới của các cô đó.

Tui mốt à không mai là phải đi học rồi nên đang bùn thúi ruột đây.

Tui chưa mún đi học. (இдஇ'。)

*****

23-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chuuya


00:04

Tại bar Lupin

Chuuya nằm dài trên bàn quán bar.

Hôm nay là một ngày quái quỷ gì đó.

Và đó cũng là lí do cho việc cậu nằm bẹt nơi này.

Chuuya cảm thấy mệt mỏi.

Cực kì mệt mỏi.

' MỆT CÁI ĐẦU MÀY ẤY.

BỐ MÀY ỔN.' A cậu ta tỉnh rồi, tỉnh hơn ruồi nữa.

Khoan...

đệt, sai kịch bản cmn rồi.

**Again**

Chuuya cảm thấy mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi.

Lí do...

Hôm nay cậu đã phải làm gần 20 nhiệm vụ trong một ngày.

Đó là còn chưa kể đến các công việc lặt vặt phải làm thay cho lũ cấp dưới vô dụng.

Đó không phải điều gì lạ.

Ít nhất là với cậu.

Dù gì một người sành công việc như cậu thì đó là chuyện hết sức bình thường.

Chỉ là... ngày mai, nói đúng hơn là hôm nay chính là sinh nhật cậu.

' Khoan đã, ngày mới rồi à.' Chuuya lần nữa bật đậy.

Ad sôi máu, ngồi bên máy quay mà đen mặt.

' Trợ lý đâu, đem búa lại đây.'

**Again**

Chỉ là... ngày mai, nói đúng hơn là hôm nay chính là sinh nhật cậu.

Nực cười thay là cậu- một thành viên Mafia lại đi quan tâm đến nó.

Thì dù sao đi chăng nữa hay vì một lý do gì đó mà Boss yêu quý lại cho cậu nghỉ ngày hôm nay.

' Ta đâu có muốn cho nghỉ đâu.

Bị ép chứ bộ.' Lão Mori từ đâu đó hiện ra sau lưng Ad.

Ad, lần nữa mang khuôn mặt đít nồi gọi trợ lý.

' Đem lão ra thiến.'

**Again**

Nực cười thay là cậu- một thành viên Mafia lại đi quan tâm đến nó.

Thì dù sao đi chăng nữa hay vì một lý do gì đó mà Boss yêu quý lại cho cậu nghỉ ngày hôm nay.

Sẽ không ai nói với bạn là ông ấy bị Kim Sắc Dạ Xoa kề kiếm bên cổ, và Kouyou-neesan uy hiếp cho cậu nghỉ ngày hôm nay đâu.

' Từ... cho tôi cười miếng.' Dazai- nhân vật chính thứ 2 của chúng ta ngày hôm nay ôm bụng cười lăn cả sàn nhà.

Lão boss mất quyền rồi.

Cười chết anh mất.

Ad thêm một lần nữa tươi cười nói.

' Trợ lý, cắt cu nó.'

**Again**

Sẽ không ai nói với bạn là ông ấy bị Kim Sắc Dạ Xoa kề kiếm bên cổ, và Kouyou-neesan uy hiếp cho cậu nghỉ ngày hôm nay đâu.

Sẽ chẳng ai đám nói với bạn điều ấy đâu.

Cậu có thể thề... thề với...

VỚI PERTUS 1989 LÀ HỌ SẼ CHẾT TRƯỚC KHI KỊP NÓI RA BẤT KÌ ĐIỀU GÌ.

*****

Phải, như bạn thấy.

Chuuya xỉn rồi.

Say ngắt cành cây, và cậu vẫn đang còn nằm chình ình trên bàn.

Hai má đỏ ửng, khóe mắt còn xót lại vài giọt sương nhỏ.

Nhắm tít lại, mơ màng và mơ hồ.

' Chứ không phải ad nãy lấy búa đập ảnh bất tỉnh à.' Tachihara, một thằng nhân vật vốn dĩ đ có đất diễn bỗng xuất hiện ngay sau Ad, phá luôn cả cảnh quay.

' ...' ad chưa nói gì cả.

Trợ lý hiểu liền lôi cậu ta đi ra ngoài và sau đó chẳng ai thấy Tachihara quay lại...

Chuyện gì đã xảy ra.

Không, họ không muôn biết, không.

Họ còn muốn sống.

Thôi thì gửi chú một câu, Tachihara: ngu thì chết.

**Again**

Dazai ngồi bên nhấp nhẹ ly rượu tỏ vẻ: "Tại sao mình lại ở đây?"

Phải đấy, tại sao anh lại ở đây vậy?

Vì seo...

Éo ai biết...

Thề, biết chết liền...

Ovo...

**Again**

Ok chuyện là thế này.

Hai mươi phút trước, lúc anh còn đang lạc trôi giữa chợ đêm bên Việt Nam (Ad: Khoan cái mẹ gì vậy?)

**Again**

Ok chuyện là thế này.

Hai mươi phút trước, lúc anh đang lạc trôi giữa phố đêm bên cảng.

Chiếc điện thoại trong túi vang lên giai điệu quen thuộc.

A quên mất, điện thoại anh lạc trôi ở dòng sông rồi.

' ...'

**Again**

Ok chuyện là thế này.

Hai mươi phút trước, lúc anh còn đang lạc trôi giữa phố đêm bên cảng.

Chiếc điện thoại trong túi vang lên giai điệu quen thuộc.

Quen đến nỗi anh không cần bắt máy cũng biết là ai.

Và biết gì không, anh không bắt máy các bạn ạ.

' Trợ lý...' ad kêu nhỏ người cạnh bên.

Không tiếng trả lời và sau đó là tiếng kêu la thảm thiết từ nhân vật chính kia.

" Ra đi thanh thản, Dazai-dono."

Think of Hirotsu-san.

Wait, sao lão ở đây.

**Again**

Và biết gì không, ngay sau khi anh thấy dòng chữ 'SÊN TRẦN' trên màn hình.

Anh ném điện thoại đi luôn rồi.

........

....

.

' Aaaaaaaaaaa trợ lý -san.

Tôi xin lỗi mà.'

**Again**

Và biết gì không, ngay sau khi anh thấy dòng chữ 'SÊN TRẦN' trên màn hình.

Trong đôi mắt anh đầy sự ngỡ ngàng.

' Đừng nói là...' anh chập chững câu nói.

'Đừng nói là Chuuya muốn bắt đền chiếc xe nhá.

Không đời nào.'

.......

...

.

' Thiên đường kìa bà con ơi.

Hahahaha.' Dazai said.

' Trợ lý, cô làm cái gì nó vậy.' Ad không biết, không hề biết.

Ấy thế mà cô trợ lý kia cười tươi, nhìn ad.

Ad nhìn nụ cười ấy, hết muốn biết luôn.

**Again**

' Đừng nói là lại say xỉn ở đâu đấy rồi chứ.

Thiệt tình cái tên ngốc này.' Dazai không nhịn được cười nhẹ.

Sau bao lâu, cậu vẫn vô tình gọi vào số anh mỗi khi say nhỉ.

' AD-SAN, ANH TA LÀ AI VẬY.

KHÔNG ĐỜI NÀO DAZAI-SAN LẠI DỊU CMN DÀNG NHƯ VẬY CẢ.' Atsushi hét toáng lên.

Người trước máy quay kia là ai, cậu không có quen a~~

' Trợ lý, phiền cô.'

' Ưm ưm ưm...' Ad chỉ mới kêu người, quay qua thì phát hiện trợ lý kia phủi tay, đồng thời một góc lại xuất hiện cậu trai nhỏ bị dây trói thành cục.

Lăn qua lăn lại không lối thoát.

**Again**

' Đừng nói là lại say xỉn ở đâu đấy rồi chứ.

Thiệt tình, cái con sên trần ngu ngốc này.' Dazai nhìn số liên lạc còn sáng trên màn hình, ánh mắt có phần dịu lại.

Nói vậy cơ mà cậu vẫn bắt máy lên nghe.

Chuuya khi say rất là dễ thương đấy.

[ Tên cá thu chết tiệt kia...]

' Khoan tôi tưởng cậu ta bất tỉnh rồi chứ.' Phía sau bạn lòi lên thanh niên đầu nấm với vài quà bom chanh trên tay.

Mọi người xung quanh kiểu: ' Mặc niệm cho anh Kajii.'

' Cắck.'

' Aghhhhh...'

' Vậy đi cho khỏe.' Ad nhỏ nhẹ nói.

Tay gãy thì khỏi làm bom, khỏi làm ồn luôn.

Một công đôi việc.

**Again**

[ Tên cá thu chết tiệt kia...

Ưm...

Hức...] Câu nói mơ hồ của Chuuya vang lên bên đầu dây.

Bên cạnh đấy còn có thêm tiếng nấc và mơ hồ...

' Đừng nói vậy chứ, Mafia nhí.' Dazai cười nhẹ, anh dần cất bước đi men con đường quen thuộc.

Anh luôn biết rõ những cần biết.

Và nhất là những chuyện liên quan đến cậu.

Và như thể tự nhiên khi chỉ ngay sau ba giây sau anh liền có mặt nơi bar Lupin.

Nơi đầy kí ức còn sót lại.

' Khoan, tốc độ bàn thờ à.' Kouyou-neesan hỏi ad.

Ad cũng chẳng biết nữa, hình như hơi phi cmn lý á.

**Again**

Và như thể tự nhiên khi chỉ ngay sau mười lăm phút anh liền có mặt nơi bar Lupin.

Nơi đầy kí ức còn sót lại.

Bước xuống chiếc cầu thanh cũ kĩ được trang trí thêm vài ánh đèn vàng.

Anh thanh thản nước lại gần nam hài tóc cam kia.

Hiện tại là 23:59.

Chính xác hơn thì một phút nữa thôi sẽ chính là sinh nhật cậu rồi.

' Ủa, tôi tưởng đang 00h04 chứ.' Yosano-san khoanh tay lại, hỏi ad.

' Đây là Dazai đang kể lại chuyện cùa 20 phút trước mà.' Ad trả lời.

Đối với con gái không nên sử dụng bạo lực.

' Ò.' Yosano cũng chỉ kêu thêm một tiếng.

**Again**

Hiện tại là 23:59.

Chính xác hơn thì một phút nữa thôi sẽ chính là sinh nhật cậu rồi.

Dazai ngồi xuống ghế một bên cậu, giật lấy chiếc điện thoại đang còn trong cuộc gọi kia.

Tắt đi.

Cậu đã để cuộc gọi đấy mười mấy phút mà anh thì lại thích thú với việc nghe cậu nói nhảm khi say.

Việc ấy dễ thương cực kỳ.

Gọi một ly rượu nhẹ rồi im lặng ngồi bên cậu.

Bản nhạc nhẹ vẫn còn vang vọng trong gió.

Đi cùng là hương thơm nồng nàn của rượu.

Đôi mắt anh dụi lại, nhìn người con trai một bên kia.

' Cậu rất là phiền phức đấy, cậu biết không.' Dazai đưa tay lên tóc cậu, xoa nhẹ.

' ...' Dazai.

' ÔI MẸ ƠI, ĐÂU RA MÁU VẬY.

TÓC CẬU TA DÍNH VỚI NHAU LUÔN RỒI NÀY.' Dazai la lên, giật tay ra khỏi đầu cậu.

' ...' Mọi người xung quanh =_=

' Ad-dono, mạn phép hỏi cô dùng đầu nào của búa đập cậu ta vậy.' Hirotsu hơi cúi người, khóe mắt có chút giật giật.

' ...' ad ngồi đấy, ad không trả lời, không, ad không biết gì cả, ad thề, ad không liên quan.

**Again**

' Cậu rất là phiền phức đấy, cậu biết không.' Dazai đưa tay lên tóc cậu, xoa nhẹ.

Dazai nhấp nhẹ ly rượu vang, ánh mắt lưu lạc nơi vô định thầm nhớ lại khi xưa.

Từ lúc hai người họ gặp nhau, bên nhau, đánh nhau và trở thành cộng sự của nhau, từ ngày họ trao cho nhau những nụ hôn phớt lờ cho đến đêm nồng nàn ân ái.

Tay anh dời chỗ, thay vì xoa nhẹ tóc anh đem nó xuống quẹt đi giọt sương nơi khóe mắt.

Bàn tay kia vẫn chưa dừng lại, dần đưa xuống bên má và nhẹ nhàng xoa xoa.

' Ưm.' Chuuya gầm gừ một tiếng nhỏ.

Dazai không nhịn được nở nụ cười nhẹ.

Họ yêu nhau từ bao giờ nhỉ.

Từ khi gặp nhau cho đến bây giờ.

Họ vẫn ghét cay ghét đắng tất cả mọi thứ về người kia.

Vậy mà lại đến với nhau trong vô thức.

Thiệt tình, sao tôi lại yêu phải cậu chứ?

' Ai mà biết được, phải không.' Bóng lưng Dazai dần thấp xuống, đưa mặt lại gần Chuuya hơn.

Khuôn mặt Dazai gần Chuuya hơn thảy, Tay anh còn giữ nhẹ cằm cậu để không lệch tông.

Anh dần nhắm mắt cố tận tưởng.

Ad ngồi phía sau chuẩn bị đón hint.

Đôi mắt long lanh của ad như muốn bay lại kia ngắm cận cảnh.

Mọi người xung quanh cũng im thin thít để tránh cơn thịnh nộ của ad.

Và...

' Khụ...Khụ...' Nam hài tóc highlight đưa tay che miệng, bệnh cũ tái phát không nịn được mà ho vài tiếng.

Bất quá, sau tiếng ho của cậu mọi thứ trở nên im bặt.

Sau lưng có sát khí.

R.I.P Akutagawa.

**Again**

Khuôn mặt Dazai gần Chuuya hơn thảy, Tay anh còn giữ nhẹ cằm cậu để không lệch tông.

Anh dần nhắm mắt cố tận tưởng.

Khoảng cách hai khuôn mặt dần được giảm đi.

Cho đến bên sát nhau.

' Ưm...' Chuuya lầm nữa rên một âm, hình như có cái gì đó trong cổ họng cậu.

' Hử...' Dazai ngồi thẳng người dậy, có gì đó không ổn.

Mọi người xung quanh kiểu: Gì vậy, chưa hôn mà.

' Ọe...' Chuuya bất chợt cong người, ói ra khắp nơi.

' ...' Dazai

' ...' Mọi người

' ...' Ad

' ...' Trợ lý

Tăng

tăng tằng

tằng tăng

tăng tăng

THE END

—————————————————

Đến đấy là hết rồi.

Thật á.

Cơ mà, tui thấy nó dth mà.

○_○

Chúc mừng sinh nhật Chuuya!

🥳🥳🥳🥳

Ngày viết:20-4-2020

Ngày sửa lỗi:25-4-2020

Ngày đăng:29-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 29


' Nashi này, cậu nói xem.

Nếu như chúng ta đánh nhau, ai sẽ là người thắng.' Dazai vô tư hỏi bạn.

' Chúng ta?' Bạn nhấn mạnh chữ trong câu kia.

Vì bạn cần nhấn mạnh là chúng ta hay...

' Hai ta.' Ò câu trả lời đấy.

' Ai biết được.' Bạn cười nói, làm sao mà biết được.

' Ừ nhỉ.' Dazai cũng cười theo luôn.

Cả hai cười và nhìn nhau.

Cuộc trò chuyện này... có chút nhảm nhí.

Rồi cả hai đồng thời im bặt, nhìn nhau.

' Ha...' Dazai thở một hơi mạnh.

Ánh mắt chuyển xuống đất.

' Cậu...' bạn có thể nghe thấy Dazai thì thầm gọi bạn.

'Còn bao nhiêu thời gian.'

' ...' Bạn lặng thinh.

Bạn thực sự không nghĩ đến câu hỏi này.

Thật là, phá bầu không khí giỏi đấy, Osamu.

' Chưa quá...

2 năm.' Bạn cũng nhỏ tiếng đáp lại.

Có chút nghẹn ngào.

' ...' bạn không rõ Dazai sẽ cảm thấy như thế nào.

Nhưng ắt cũng chẳng vui nổi đâu.

'Cộp cộp cộp.' Bạn bước lại gần cậu ta hơn.

Phát hiện đầu cậu ta vẫn cúi xuống, đôi bàn tay nắm chặt.

' Nghe này Osamu.' Bạn lấy tay chạm má cậu ta, để bốn mắt đối nhau.

' Ta không còn là kẻ địch của nhau nữa.

Cậu biết mà.' Bạn nhỏ giọng, đầy âu yếm và quan tâm.

' Tớ biết, chỉ là cái giá...' Dazai khó khăn cất tiếng... tại sao người đến chậm... luôn là anh.

' Không đâu Osamu.' Bạn thả tay ra, ngồi hẳn xuống một bên Chuuya.

'Lũ rắn cùng lũ chuột sẽ sớm nhập cuộc thôi.'

' Chuột?' Dazai ngiêng đầu.

Cúi người một chút vì bạn đang ngồi thấp.

' Phải, chúng sẽ đến, để trả ơn.' Bạn nhẹ nhàng nâng đầu Chuuya rồi để lên dùi.

' Lũ rắn thì sao.

Cậu tính làm gì với chúng nó.' Dazai cũng ngồi xuống cạnh bạn.

Tay cậu ta chọc chọc vào người Chuuya.

' Đối với lũ bò sát đó mà nói, chỉ cần còn cái đầu thì chúng sẽ tái sinh.' Bạn nhắm hờ mắt, lấy khăn tay lau đống bụi bẩn còn sot trên mặt Chuuya.

' Vậy nên, tuyệt đối không để chúng tóm được.

Osamu, có chết cũng không được liên minh cùng lũ rắn.' Bạn cảnh báo anh.

Tay cũng dừng lại, quay sang anh nhắc nhở.

' Chibi này thật sướng, được Nashi chăm sóc chu toàn như vậy.' Dazai chọc chọc vào người cậu ấy, tỏ vẻ hờn dỗi, ghen tuông.

Nhưng là với bạn chứ không phải cậu ấy.

' Dạo này cậu ấy đã rất khổ tâm rồi.' Bạn nhẹ nhàng vẩy tay trước mặt Chuuya.

' Vậy ta dừng nói chuyện này nữa.

Nói chuyện của hai ta đi.' Dazai trở mặt, thay đổi bầu không khí trong giây lát.

' ...' bạn im lặng, chuẩn bị tiếp lời cậu ta.

Trong đầu cũng phần nào đoán được chủ đề.

' Năm ấy, ngay khi tớ vừa đi khỏi cả tòa nhà liền phát nổ.' Cậu ta nhìn bạn, ánh mắt bắt đầu quấy sâu.

'Cậu hiểu điều ấy không, Nashi.

Có người đặt bom trong tòa nhà ấy.

Nơi Odasaku nhã xuống.'

' ...'

' Là cậu phải không.

Cậu cho cả tòa nhà phát nổ khi tớ vừa rời khỏi.

Mục đính của cậu là gì, Nashi.'

' ...' Vì lí do gì đó môi bạn tự động cong lên.

' Quả nhiên, anh ta còn sống.

Và còn có cả Ango cũng liên quan vào vụ này nữa phải không.

À không, cậu ta ắt cũng chỉ là vật chứa.

Cũng chẳng hay chuyện gì.'

'Lạch cạnh'

Bên trán bạn có cảm giác lành lạnh, Osamu vậy mà lại chĩa súng vào bạn.

' Thôi nào, Nashi.

Trả lời đi.

Tớ đã thấy cái tên 'Oda Sakunokuke' trên người Ango rồi.

Là năng lực của ai?

Chắc cậu không ngu đến nỗi biến mình thành vật thí nghiệm đâu.'

' Ôi chao, làm sao để phản kháng đây.

Cậu đã nghi ngờ từ lúc ấy rồi sao.' Bạn nâng môi, xoay sang hỏi Dazai.

Gần như vài phút trước họ còn là những người bạn quan tâm đến tính mạng của nhau thì bây giờ lại kè đầu cưỡi cổ thế này đây.

' Không hẳn, ắt là từ hôm qua.'

Anh nhớ lại, hôm qua tại buổi gặp mặt, lúc chỉa súng vào đầu Ango anh tình cờ thấy cái tên của người bạn cũ sau gáy cậu ta.

Tuy năm ấy chính cậu đã xác nhận Oda đã chết cơ mà trong lũ rắn lại có kẻ hồi sinh người chết nên không loại bỏ được.

Chưa kể người lãnh đạo lũ rắn trước kia là Nashi.

Nên nguy cơ kia gần như tăng vọt.

' Phải a~~~.' Bạn ngân âm cuối, bình thản đáp lại.

Mặc cho nòng súng kề bên vẫn tỉnh như ruồi.

' Anh ta còn sống, nhưng ở đâu thì không biết.' Bạn xoa đầu Chuuya, đồng thời tay tạo gió làm mát.

' Hừm...' Dazai cười, thu lại khẩu súng.

Rồi đứng dậy.

' Trả lại khẩu súng nếu cậu không muốn gặp chuyện, Osamu.' Bạn cảnh báo.

Dazai gần đi khỏi khu rừng quay người lại.

' Ồ, cái này sao.' Dazai cầm khẩu súng trên tay, chỉnh lại.

'Pằng!' Một viên đạn nã ra.

Nhưng lại chẳng có địa điểm.

Chính xác hơn là đã biến mất.

Bởi năng lực của bạn.

' Đây.' Dazai cười xuề rồi ném khẩu súng xuống đất.

' Hẹn gặp lại, Nashi.' Cậu ta quay người, tay đem ra vẩy vẩy chào.

Bạn không đáp lại, ánh mắt dịu đi.

Vẫn ngồi đấy cùng Chuuya nằm trên dùi.

Tay bạn vẩy nhẹ tạo gió.

Bất đầu cất giọng hát nhẹ.

Tại sao lại bỏ đi.

Tại sao lại quay lại.

Bên người ta từng rời.

Tại sao cố níu lấy.

Tại sao vẫn điên cuồng.

Dẫu có thành hư vô.

Liệu có thể đổi thay.

Liệu có thể buông bỏ.

Hay vẫn điên loạn tiến tới.

Liệu có còn gặp nhau.

Liệu có muốn lần nữa.

Hay cũng hóa người dưng.

Bạn cất giọng hát.

Bạn hát rất hay, lời nhạc cứ vang vọng cả khu rừng.

Gió thổi qua nhẹ thêm lá xòa xạc.

Liệu chăng ta sẽ buông tay.

Hay vẫn cố nắm lấy.

Để rồi cũng thành người đưng.

Liệu rằng các câu hỏi kia sẽ có kẻ đáp lại.

Hay chỉ là những thắc mắc mãi không hồi đáp.

*****

' Hm...' Chuuya mở mắt.

Bầu trời đêm hiện lên trước mắt cậu.

Tên khốn kia, lại bỏ cậu rồi.

Vả lại có cảm giác thanh thản.

Giọng hát này...

' Tỉnh rồi.' Bạn ngừng hát, ngó đầu vào tầm nhìn của cậu.

' Nashi.' Chuuya dần nhân thức được tình hình.

Gọi tên bạn.

' Hử?' Bạn ngơ lơ đáp lại.

' Sao cậu lại ở đây.

Vết thương...' Chuuya chống khủy tay, cố ngồi dậy.

' Đừng lo, tớ ổn.' Bạn nhìn cậu ngồi lên cũng chẳng cản lại.

Chỉ âm thầm hướng mắt dõi theo.

' Ưm, khốn thật.' Chuuya đem tay xoa nhẹ thái dương.

Đầu hơi choáng và đau.

' Được rồi, ta về thôi.' Bạn đứng dậy.

Nhờ khóa học của Ane-san mà việc ngồi cả tiếng trời vẫn không sao.

' Khoan...' Chuuya vẫn còn ngồi đấy, gọi bạn lại.

' Dazai, cậu và hắn có nói chuyện gì sao.' Chuuya hỏi, cậu không thể nhớ nhưng cậu mơ hồ nghe giọng hai người họ.

' Phải, một cuộc trò chuyện hết sức nhảm nhí.' Bạn cất bước về tòa nhà nơi Q còn đang say ngủ.

Nhẹ nhàng bế cả thằng bé trong lòng bạn lại đi ra chỗ Chuuya.

' Tớ tính gọi hỗ trợ cơ mà điện thoại bị Osamu giật mất rồi.

Nên giờ ta đi thôi.' Bạn nói, câu nói nữa thật nữa giả.

Chuyện Osamu lấy điện thoại bạn là thật.

Mục đính thì bạn chịu, cơ mà chuyện gọi hỗ trợ lại là giả.

Bạn vốn chẳng cần hỗ trợ đến.

' Trời cũng sáng rồi sao.' Chuuya đứng lên, nhặt lại chiếc mũ cùng chiếc áo choàng được sắp xếp một bên.

' Phải, tớ muốn ăn cà ri.' Bạn cũng nhìn lên bầu trời.

Vô thức liền nói vậy.

' Cho buổi sáng sao.

Lạ đấy.' Chuuya nhìn bạn, có chút cáu kỉnh.

' Đúng lạ ghê á.

Cơ mà muốn ăn.

Loại cay.' Bạn có chút nghẹn ngào trong họng.

Cà ri loại cay.

' Vậy đi thôi.' Chuuya đến gần xuống ôm lấy Q trong tay bạn.

' Ừm...' Bạn đáp nhẹ, lòng bàn tay trống trãi để ra sau lưng.

*****

Cả ba người bọn cô từng bước rời khỏi khu rừng.

Bây giờ ắt là 5 giờ hơn.

Vì phía đông kia đang bắt đầu sáng nhẹ lên ánh đỏ cam.

Như mái tóc ai đó.

' Chuuya này.' Bạn đột ngột cất lời, khiến Chuuya liếc sang nhìn.

' Hử?'

' Sao tớ không biết gì về vụ liên minh giữa bên ta và trụ sở vậy.'

' Boss nói không nhưng ắt không từ chối.' Chuuya nhớ lại lúc chiều.

Khi buổi gặp mặt kia xảy ra, Nashi lúc ấy còn bất tỉnh.

' Cuộc liên minh này rất cần thiết.' Bạn hướng mắt phía xa, cất tiếng.

' ...' Chuuya có quay qua nhìn bạn, nhưng bạn lại nhìn ra phía xa ngoài kia nên cậu cũng nhanh chóng quay đầu lại.

' Bằng mọi giá phải hàn cái khoảng cách này lại.' Giọng bạn như dục đi.

Dần trở nên thâm trầm.

' Cậu...' Chuuya một bên hơi e ngại.

Bạn có vẻ rất để ý vụ này.

' Tớ cần liên mình này hoàn thành.

Bằng mọi giá.' Bạn cất đoán.

Liên minh này, sẽ là nút thắt thứ hai.

*****

Viết thêm chap này nữa thôi.

Mai phải đi học lại rồi.

Nỗi đau ai thấu.

.˚‧º·(இωஇ)‧º·˚.

*****

26-4-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Phần 30


' Thời tiết nay ấm thật đấy.' Bạn ngồi trên khung cửa sổ.

Không màn nguy hiểm mà nói.

' Nashi, cẩn thận té.' Chuuya một bên cau nhàu.

Văn phòng bạn ở lầu rất cao.

Tận lầu 39 đấy.

' Chẳng phải đã có Chuuya đây rồi sao.' Bạn cười cười nói với cậu.

Sau khi đem Q trở về, cả hai bắt buộc phải đem nó nhốt lại nhà giam.

Và bây giờ bạn lại đang phải chăm sóc cho Chuuya.

Thật chất nó vốn chẳng quan trọng lắm đâu.

Hầu hết là cậu ấy tự lo và bạn vẫn đang bơ phờ bên khung cửa đầy gió.

' Hôm nay là ngày gì vậy nhỉ.' Bạn lại nhìn ra xa, tự hỏi.

' Nashi, xuống phố không.' Chuuya mặc lại áo sơ mi sau khi băng bó đầy đủ.

' Làm gì cơ?' Bạn quay lại, thì bạn cũng hay trốn việc xuống phố.

Cơ mà không nghĩ rằng hôm nay Chuuya lại dẫn bạn xuống phố.

' Đi mua vài bộ đồ thôi.

Đồ của cậu cái nào cũng rách nát hết rồi còn đâu.'

A nhắc mới nhớ.

Sau cái vụ Lời nguyền kia bạn một bộ đồ cũng chẳng còn.

Hiện tại cũng chỉ có bộ đồ bệnh nhân dư thừa khoát lên người.

' Ý hay đấy.

Đi thôi.' Bạn nhảy xuống, hớn ha hớn hả chạy đến.

' Ít nhất cũng thay đồ vào đi.' Chuuya với lấy cái gối ôm một bên ném vào đầu bạn.

' Aww... biết rồi mà.' Gối ôm trúng cũng chẳng đau lắm, cơ mà bạn diễn cho người kia sót chơi nga~~~

*****

' Chuuya phía bên này nữa.' Bạn chạy qua một cửa hàng khác.

Phía sau là Chuuya cùng một đống đồ đủ thứ trên tay.

Cơ mà không phải là quần áo, mà lại là...

' Chuuya bên này có một hiệu thuốc nữa này.' Bạn vẩy tay gọi cậu lại gần.

' NASHI, TA ĐI MUA ĐỒ KHÔNG PHẢI MUA THUỐC.'

Phải rồi, sao bạn lại quên mất nhỉ.

Cậu bạn này là một bác sĩ ham việc.

Cơ mà thế này có lẽ hơi quá rồi đấy nhỉ.

' Đi lại đây.' Nói rồi cậu kéo tay bạn lại.

Giữa phố nên không sử dụng năng lực tùy tiện.

Cố dùng sức kéo cô bạn mét 73 vào khu quần áo.

' A từ từ, đi bên này đã đi mà.' Bạn làm nũng.

Sao lùn mà mạnh vậy.

' Không là không.

Đi nhanh lên.' Chuuya kéo lê bạn không thương tiếc.

' Chuuya à...' bạn thóc thầm, bạn đánh hỏng lại, huhu.

Cả hai đi đến một khu quần áo trong siêu thị lớn.

Cả hai vừa hoàn thành khâu gửi đồ và đang lê xác đến các móc đầy quần áo.

Rồi họ nghe thấy vài giọng nói.

Vài giọng nói cực kì quen thuộc.

' Nicen nè sao anh không thử bộ này đi.' Một giọng nói vang khắp khu.

Giọng nói ghim rõ trong lòng bạn.

' Selena à.

Cho tôi xin đi.

Tôi không hợp với mấy bộ Vest đấy đây.' Chuuya hơi giật mình.

Nếu cậu không lầm thì đấy là người hôm ở đường hầm.

' Thôi đi, Selena.

Lão mà mặc vào chắc như mấy lão già biến thái bên hẻm mất.' Lần nữa, cả Chuuya lẫn bạn đều biết cái giọng này.

' Selena, Firen, Nicen, nhìn tớ này.' Chuuya không nhận ra giọng nói này.

Cơ mà cậu thấy rất quen và cảm thấy rất hoảng loạn.

Giọng nói hồn nhiên bé nhỏ như mấy đứa nhóc ở cừu vậy.

Vui tươi và trong sáng.

' Nhìn hợp đấy, Aya.' Giọng này lại là một giọng khác.

Chuuya có ý định đi ra bạn liền tức khắc kéo cậu ta lại.

' Gì đấy Nashi.' Chuuya nhướng mày hỏi bạn.

' Đừng ra ngoài đấy, Chuuya.' Bạn nhắc nhở, dùng sức kéo Chuuya lại nhưng bất thành.

' Tại sao?' Chuuya thừa rõ bạn không kéo nổi cậu nên liền biết mà lùi xuống.

' Ta đi chỗ khác đi.' Bạn quay người, bây giờ gặp mặt thực sự không hợp.

Hay đúng hơn là chưa đến lúc.

' ...' Chuuya không hỏi gì nữa.

Cả bức ảnh kia và chuyện năm năm trước là cả nột biến cố lớn không ngờ.

Cậu cũng không muốn khiến bạn phải lo lắng.

Nên cũng dành đi theo sau lưng bạn.

Rời khỏi khu mua sắm.

' Sao vậy Fenli.' Selena nhìn thấy thủ lĩnh mông lung kia liền hỏi.

' Hình như có người.' Fenli quay qua quay lại nhìn xung quanh.

' Hả, không phải là bạn học của tớ chứ.' Chiếc áo vest đen được Selena kéo cao lên che nửa khuôn mặt.

' Sẽ phiền lắm đấy.' Firen một bên cũng cẩn trong quan sát.

' Tại cậu chứ ai.' Selena lườm cháy mặt cậu bạn ben cạnh.

Chỉ vì Firen đây là hotboy trường, còn cô thì đã cố vào vai diễn một học sinh bình thường hơn thảy.

Cả hai đã thống nhất sẽ tỏ vẻ không quen khi ở trên trường.

Ít nhất là vậy...

' Có lẽ là The Giuld đã đánh hơi được gì rồi.' Nicen lại gần ngay sau khi anh tránh khỏi các bộ đồ hiện đại kia.

' Mà tớ cũng chẳng hiểu nổi.' Aya nói.

'Tại sao ta lại phải hợp tác cùng The Giuld cơ chứ.'

' Vì đấy là lệnh.' Fenli cười, nhìn tất cả những người ở đấy.

'Và vì ta là lũ rắn.'

' Được rồi.

Mua nhanh nhanh mà về nào.

Trước khi lũ chính phủ đánh hơi được ta.' Fenli phá vỡ bầu không khí, thư thả mà lượn lờ.

' Không sao đâu.

Nghe nói Sakaguchi bị chơi một vố nằm trong viện rồi.' Selena cười nhe răng.

' Dazai-san nhanh tay thật nhỉ.' Firen đưa hai tay ra sau gáy, cảm thán.

' Anh ta còn cay vụ 4 năm trước lắm.' Nicen cười khẩy.

' Chúng ta cũng vậy.

Bị ả chơi một vố lớn.' Aya thầm than.

' Năm ấy chậm một chút là ta toang rồi.

Chứ chẳng còn ở đây đâu.' Fenli chốt lại câu cuối.

' Vậy nên ta phải trả nợ chứ nhỉ.' Nicen kép mắt, lấy diếu tẩu tròn tay áo.

' Gấp đôi.' Selena cười tươi, nhưng nụ cười có chúy ám ảnh.

' Chưa đủ đâu.' Aya cũng cười, ánh mắt sớm đã sầm lại.

' Gấp mười lần chứ.' Firen nói, dáng người bỗng nghiêm lại.

' Gắp trăm lần.

Phải cho ả biết thế nào là chết đi sống lại.' Firen không cười.

Ánh mắt lẫn câu nói đều tỏa ra sát khí.

'Cộp... cộp.... cộp....'

' Ta có khách kìa' Nicen rít một hơi dài.

Phì đống khói trắng ra.

' Có nên tiễn luôn không.' Firen quay mặt, nhìn đến những vị khách không mời kia.

' Đừng hòng thoát, Headless Snake.

Các người nên dừng lại rồi đấy.'

Xung quanh xuất hiện một đội quân được trang bị vũ khí cùng giáp bao vây toàn nhóm bọn họ.

Khách xung quanh như đã được phong tỏa rồi đi khỏi.

Họ vẫn còn có thể nghe rõ tiếng la lối um xùm của các vị khách đang hoảng loạn ngoài kia.

' Chính phủ mà lại làm thế sao.' Aya ngiêng người lên phía trước, nhìn chàng trai đứng trước đội quân kia mà nở nụ cười.

' Thế thì chết mất.

Mất cả danh lẫn dự đấy.' Selena thả chiếc áo xuống một giá treo bên cạnh.

Quay gót, cười.

' Rồi mọi người.' Firen trấn an tất cả.

Mặc cho đội quân kia đã nâng súng, vẫn chẳng hề lung lay một li.

Rồi bỗng chốc cúi người xuống trở nên âm u.

' Tiễn khách nào.'

'Agh....'

Khu mua sắm không chỉ còn tiếng xôn xao khó hiểu của người dân.

Mà còn có cả những tiếng hét đến tấu trời.

Bạn hòa mình trong đám đông, đưa mắt nhìn khu mua sắm còn ồn ào đấy.

' Quả thật chẳng trong chờ gì được vào lũ chính phủ cả.

Được mỗi cái nhanh tay và ngu xuẩn là giỏi.'

Dứt lời bạn bước lùi lại, hòa mình trong đám đông và rồi biến mất.

Tiện tay ném luôn chiếc điện thoại mà bạn đã chôm được của một vị khách hàng nào đấy.

Ta không quen nhau cơ mà cảm ơn đã cho dùng nhờ...

Màn hình điện thoại rơi xuống đột ngột nên có phần vở nứt.

Màn hình vẫn con sáng.

Thuê bao trên đấy là một dãy số liên lạc.

Hay đúng hơn là số liên lạc riêng của quân đội chính phủ.

Con số mà khiến bạn phải điên tiết vài ba lần.

Cơ mà.....

" Lũ rắn đến sớm quá rồi đấy, vậy rồi cũng sẽ chết sớm thôi."

******

Mị nghĩ mị cần xin lỗi rất nhiều á.

Biết là học nhiều cơ mà cũng không nghỉ là cả một tuần trời không ra chap.

Owo

Hoi, và học gần được hai tuần òi.

Tui mún nói rằng...

Tui mún nghỉ tiếp.

/⌒ヽ

く/・〝 ⌒ヽ

| 3 (∪ ̄]

く、・〟 (∩ ̄]

 ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄

*****

4-5-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Atsushi


" Tại sao."

Atsushi ngồi trên ghế đá nơi nhà ga cùng đống giấy trên tay hay gọi là thông tin về nhiệm vụ sắp tới của cậu.

Bây giờ đống giấy đó gần như bị vò nát luôn.

Lý do?

Akutagawa kiêm kẻ từng cắt chân kiêm kẻ từng bị cậu hành sml kiêm cộng sự tạm thời của cậu đang ngồi một bên.

Thiên ơi, vì cớ gì.

Được rồi, cậu không hề biết được nhiệm vụ này là nhiệm vụ đôi đấy.

Chẳng phải chỉ là đi lấy tài liệu ở sở cảnh sát vùng Kanto (tui bịa á) thôi mà.

Có nhất thiết là cần hai người và có cần nhất thiết là hắn không chứ.

Dazai-san anh lại tính làm gì nữa vậy.

Atsushi tự hỏi trong lòng, không cậu không biết và cũng không muốn biết.

Vì trực giác nói rằng nó chẳng dơn giản chút nào.

Tốt hơn là không nên biết đến.

Cơ mà cậu có cảm giác hơi lạ.

Hình như cậu đã quên cái gì đấy.

Một thứ gì đấy khá là quan trọng.

Cậu nghĩ vậy, và cậu có cảm giác mọi người hôm nay có hơi lạ.

Ừm... hơi khác thường.

Chả như con bé Kyouka bỗng nhiên rời nhà từ sớm và đến giờ cậu vẫn chưa gặp mặt ẻm.

Hay việc bỗng Kunikida-san nhắc nhở về một số vấn đề và bắt cậu trở lại trụ sở ngay sau nhiệm vụ.

Thì việc nhắc nhở là bình thường cơ mà hôm nay có vẻ dụi dàng hơn hẳn ngày thường.

Lý do, ai biết được.

Hỏi Ranpo-san thì ảnh từ chối trả lời, Dazai-san thì thấy ảnh cười tủm tỉm nên thôi.

Hỏi Yosano-sensei thì chị cười y lúc chị chẻ bảy cơ thể cậu vậy á.

Cậu liền biết điều mà lui.

Tanizaki-san cùng Naomi thì không thấy mặt mà Kenji-san thì lại chẳng biết gì.

À, chắc chắc cậu ta là người bình thường nhất mà cậu biết trong ngày hôm nay.

' JINKO.'

Cậu đang triền miên cùng đống suy nghĩ bỗng có tiếng gọi lớn một bên.

Liền định thần mà hỏi lại.

' Hả?'

' Hả cái gì, ta đã gọi ngươi gần chục lần rồi đấy.' Hắn ta cau mày, tỏ vẻ khó ở cực kì.

Cơ mà ta hỏi sao ngươi gọi ta cơ.

' Tàu đến rồi đấy.' Hắn như đọc được suy nghĩ, liền nói ra câu trả lời.

' A...' lúc này cậu mới chú ý.

Phía xa kia, con tàu đã gần vào ga và đang kêu inh ỏi cái tiếng động cơ của nó.

Cậu không nói gì nữa, lên tàu và hắn ta lên ngay sau lưng cậu.

Cả hai chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ.

Gió mắt thổi vài làm loạn cả mái tóc của cậu đem theo cả mùi hương cây cỏ mà vẫn thường thấy.

Khu vực nông thôn vùng Kanto đẹp cực, nhìn mát mẻ và rất thoải mái.

Cậu ngước mắt nhìn phía khing cửa, cả hai đã đi lâu đến mức rời khỏi khu thành thị và bắt đầu đến nơi quê xa.

Cậu cũng chẳng rõ tại sao lại nhanh đến vậy.

Chỉ là, tâm hồn cậu cũng đang men theo làn gió rồi.

Thực sự đẹp quá.

Akutagawa ngồi bên cậu, nhìn khuôn mặt hứng hởn kia và lòng bỗng nhẹ lại.

Môi hơi cong lên và ánh mắt có phần dụi đi.

Tay trái đem lên che miệng ho khan vài tiếng, tay phải còn nhém trong chiếc áo choàng đen.

Nắm giữ trong lòng một chiếc hộp nhỏ.

Là một hộp quà, được bọc lại bởi giấy gói xem xen kẻ trắng.

Có chiếc nơ nhỏ đỏ màu và dòng chữ nhỏ "Sinh thần ngươi, Jinko."

Phải hôm nay chính là sinh nhật cậu.

Và cậu đã hoàn toàn quên bén luôn chuyện này.

Mọi người ở trụ sở khá thương cảm cho cậu vì khi ở cô nhi viện sẽ chẳng có một ngày sinh nhật tử tế.

Vậy nên họ quyết định sẽ tạo một buổi tiệc bất ngờ.

Tanizaki, Naomi và Kyouka đi mua đồ.

Vì ngoài họ ra thì chẳng còn ai nữa.

Kenji thì đặc biệt không được biết đến.

Vì có khả năng cậu sẽ nói thẳng ra ngay trước mặt Atsushi mất.

Dazai đảm nhiệm việc đuổi Atsushi đi tạm thời đồng thời anh ấy muốn nâng cao quan hệ của hai vị cấp dưới.

Chỉ là cả hai đứa nào cũng là đồ ngốc khiến anh phải cất công cực kỳ.

Yosano cùng Ranpo liên hệ và tính toán cùng với cục cảnh sát để đảm bảo Atsushi sẽ về đến trụ sở đúng lúc mọi thứ hoàn thành.

Và Akutagawa hắn đây chính là người giám sát đề đảm vảo mọi thứ theo tiến triển của vị thám tử tài ba kia.

Tại sao lại là mộ Mafia cảng vụ như hắn á.

Vì đây là nhiệm vụ Dazai-san giao.

Vả lại, làm nhiệm vụ cùng cậu cũng chẳng phải điều gì tồi cho lắm.

Cả hai lúc hoàn thành nhiệm vụ là lúc trời đã xế chiều.

Bộ cảnh sát vùng Kanto đã rất hợp tác để khéo dài thời gian.

Bằng cách nhờ vả một vài việc lặt vặt không đáng kể.

Cơ mà vì đó là cậu- Atsushi nên cậu chẳng hề từ chối họ.

Liền nhiệt tình giúp dỡ.

Họ lại bắt đầu bắt tàu về lại Yokohama.

Tính cả lúc đi lẫn lúc về cũng đã ngón mất 1 phần 3 thời gian làm nhiệm vụ rồi.

Vì đã quá mệt với rất nhiều việc ngày hôm nay nên Atsushi liền gục đi ngay trên khoang tàu.

Chuyến này chưa phải chuyến cuối nên người cũng chẳng mấy dông đúc.

Akutagawa ngồi một bên.

Hắn chưa có thời gian hay đúng hơn là thời điểm để tăng quà cho cái tên ngốc này.

Và điều ấy khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Cực kì, chỉ vì hắn không có chọn được thời điểm thích hợp.

'Bộp!'

Mặt Akutagawa tức thì giãn ra.

Cậu vậy mà lại ngủ gục ngay trên vai cậu.

Cái vai gầy gò đầy xương cứng cỏi ấy.

Ấy thế mà hắn lại chẳng di chuyển, chẳng giám di chuyển luôn.

Tay đưa lên chỉnh lại đầu cậu để chắc chắc nó sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Rồi hắn cũng thả lỏng người lại, đem hộp quà nhỏ để vào trong túi người kia.

Nhẹ nhàng và im lặng hết sức để không vô tình đánh thức cậu.

'TÀU SẮP VÀO GA, XIN QUÝ KHÁCH VUI LÒNG XEM LẠI HÀNH LÝ CỦA MÌNH, XIN CẢM ƠN.'

Tiếng loa phát thanh vang rõ bên tai.

Hắn hơi nhướng mày, nhanh vậy đã đến rồi.

Liếc nhìn tên người hổ còn ngủ bên vai.

Lúc câun ngủ mới bình yên hết sức.

Khuôn mặt nhẹ nhàng không lắng đọng.

Hơi thở dều dều phả ra.

Có chút... mê muội.

Hắn bắt đầu cúi người xuống, cố giữ khoảng cách với người kia và rồi lại gần hơn.

Khuôn mặt hai người chủ cách vỏn vẹn 3 cm nữa.

Hắn nhắm mắt lại, ham muốn chiếm đoạt trong tâm như cao hơn hẳn mười bậc.

Dùng tay giữ lấy cằm cậu, rồi lại nhẹ nhàng hôn lên dôi môi người còn say ngủ kia.

Một nụ hôn nhẹ như lướt qua, cùng câu chúc trong mê.

' Sinh nhật vui vẻ, Atsushi.'

*****

' Chà, ngày hôm nay mệt thật đấy.' Atsushi mở cửa nhà, sau lưng là con bé Kyouka cũng đi vào.

Họ vừa mới ở trụ sở về.

Việc họ tổ chức sinh nhật bất ngờ khiến cậu gần như mất hồn.

Lúc về đến chỉ mới mở cửa liền

BÙM

Mọi người đột nhiên nhảy ồ ra và nói chúc mừng sinh nhật cậu.

Làm cậu một phe hú vía, nước mắt cũng chẳng biết mà trào ra.

Giờ nghĩ lại có chút xấu hổ.

' Anh muốn đi tắm trước không ạ.' Con bé Kyouka hỏi, cậu quên mất.

Tắm rồi ăn nữa.

Nhớ lúc nãy, con bé còn cầm trong tay chiếc bánh kem hai tầng mà bước đến chỗ cậu.

Dazai-san còn thổi kèn đệm theo trong lúc đội chiếc mũ sinh nhật lên cho cậu.

Đúng là bất ngờ thật.

Cậu bước ra từ phòng tắm.

Tay còn cầm khăn bông phần nào lau đi mái tóc còn ướt.

Trong lúc lấy đồ để giặc bỗng cậu phát hiện trong túi có thứ gì đấy.

Cần lấy thì mới phát hiện, là một hộp quà nhỏ.

Cậu tự hỏi là của ai, bởi quà của mọi người trong trụ sở cậu đều mở ra cả rồi mà.

Xoay xoay hộp quà nhỏ trong tay.

Hàng chữ ghi trên đấy lập tức đập vào mắt cậu.

"Sinh thần người, Jinko."

Hộp quà này, sẽ không phải là của hắn chứ.

Cậu ngồi xuống đất, loay hoay mở hộp quà ra.

Bên trong chẳng có gì nhiều ngoài một mảnh giấy khác.

Cậu liền cầm lên và rồi đánh rơi cả hộp quà.

' Anh ăn cơm không ạ.' Có bé Kyouka gọi cậu từ phía phòng khách.

Cậu gần như bỏ lời con bé sang một bên.

Vớ đại lấy một chiếc áo khoát ngoài trong tủ rồi lật đật deo giày.

' Em ăn trước đi, anh có việc đi đây một chút.' Cậu loay hoay mặc áo cùng đeo giày bên cửa.

Dặn dò con bé xong rồi cũng rời đi.

Kyouka đứng nơi hành lanh.

Nhìn cậu anh trai nuôi kia vừa mới rời khỏi liền câgm lấy chiếc điện thoại trên cổ.

Bấm máy.

' Anh ấy đang trên đường đi đấy.'

[ Ta biết rồi, cảm ơn ngươi Kyouka.]

Giọng nói bên đàu dây hơi khàn.

Nhưng lại là giọng nói quen thuộc đến milimet.

Là hắn- Akutagawa chứ chẳng ai khác.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi liền bị ngắt đi.

Kyouka tắt máy, nhìn về phái cửa.

Môi nở nụ cười.

" Chúc anh sinh nhật vui vẻ, Atsushi-nii"

*****

' Hộc hộc...'

Cậu thở dốc, chạy nhanh xen vào giữa phố đông người.

Khuôn mặt vội vàng thở ra nhưng hơi thở gấp gáp.

Nhưng lại cư nhiên vẻ lên nụ cười tươi tắn.

Đầy mong chờ.

Cậu chạy mãi, chạy qua cả đoàn người đông đúc về đêm kia.

Chạy đến nơi cậu có thể thấy bõng dáng biển cùng trăng tím kia.

Trước khung cảnh ấy lại bị che đi bởi bóng người mảnh khảnh.

Chữ vui tươi như viết lên trên mặt cậu.

' Ryuunosuke.' Cậu chẳng ngần ngại mà gọi thẳng tên hắn.

Mặc cho có bị đem xiên ba hay xẻ bảy.

Như thành công đem hắn quay đầu, cậu thầm cảm thán vì hắn chẳng có vẻ gì là tức giận sau khi cậu gọi thẳng tên hắn.

Mà còn có vẻ là ngược lại.

' Ngươi đến rồi à.' Akutagawa nhẹ giọng, trên môi cũng vẽ ra nụ cười đẹp đến yên bình.

' Ha ha...' Atsushi thở thêm vài hơi để lấy sức.

Nụ cười trên môi có phần đẹp hơn cả nắng.

' Ta cũng yêu ngươi rất nhiều.' Cậu nói, ánh mắt bắt đầu dụi đi.

Câu nói nhỏ nhẹ mà lại như mang đến cả một chân trời mới cho hắn.

Hắn lúc đầu hơi bỡ ngỡ, rồi cũng nhẹ lòng nhẹ dạ.

Giang hai tay ra và nói:

' Sinh nhật vui vẻ, Atsushi.'

Atsushi vẫn cười, chân lại bắt đầu di chuyển.

Nhảy bổ vào lòng người kia.

Thuận tay mà đem vòng lại phía sau lưng.

Akutagawa cười yen bình.

Đem cả cánh tay ôm lấy người thương vào lòng.

Ít nhất chỉ cần lúc này thôi, cho họ bình yên sau cơn bão.

Tờ giấy tròn hộp quà kia vốn dĩ yên vị trong túi áo của câu liền vì chậy chạy quá nhanh mà bay ra cùng gió.

Phất phơ trên không rồi mới rơi xuống.

Trên đấy lại chỉ có một dòng chữ duy nhất.

愛してる

(Anh yêu em)

*****

Chúc mừng sinh nhật em Atsushi.

Dù có hơi muộn, nói ra thì phải đến 17h hôm qua tui mới biết sinh nhật ẻm.

Cố viết cho xong cơ mà hông nổi thành ra lại để qua ngày.

Dù gì cũng chúc mừng sinh nhật Atsushi!



E hèm, về câu truyện trên hông biểu sao trong đầu một kiểu ghi ra một kiểu á.

Mà đây coi như an ủi tinh thần những bạn đang phải học sml như tui đi.

Tui khổ qué mờ.

Chưa chỉnh lỗi chính tả nên có sai thì nhắc với nha mn.

Thanks nạ.

6-5-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Thông cmn béo


Hế lô mn.

Tui lại ngoi lên òi đây.

E hèm... chuyện là zầy.

Mẹ tui mới đi họp phụ huynh về á.

Và dương nhiên một học sinh không giỏi cũng chẳng yếu như tui đây không nghe chửi.

Nói thẳng ra là cuộc đời tui làm học sinh 9 năm, năm nào cũng có giấy khen á.

Không có khoe mẽ gì âu.

Thì năm nay tui lớp 9 á.

Và đang chuẩn bị với cái gọi là thi sml đây.

Một phần nhờ bạn Covid bé nhỏ mà bây giờ chỉ có thể ôn trong vòng 3 tuần và rồi bắt đầu thi sml.

Ha...

Ok I'm fine.

Hông, tui éo fine chút nèo.

Ai đó nói với tui rằng tui hông cô đơn đi.

Hít hà...

Ok vấn đề chính.

Truyện này chắc Off á.

Không drop đâu.

Không nhá.

Vì dơn giản các mạch truyện bây giờ còn trong đầu tui đây nè.

Từng khung đoạn của đứa con tinh thần của tui vẫn ở đây á.

Ngay trong đầu tui á.

Hít hà...

Nói mẹ ra thì, có cốt truyện thì có á.

Mà người thì lười ghi hoi à.

Vậy nên tạm thời sẽ ngừng cốt truyện chính và bên cạnh sẽ mở Request ship các cp.

Bạn không nghe(đọc) nhầm âu.

Các bạn có thể ship giữa tb (tên bạn) với ai đó hoặc ship các cp trong phim luôn.

Dợt đầu tui sẽ nhận req của 5 bạn.

Và sẽ cố hoàn thành trước 1/6.

Cố thôi nha.

Yêu cầu đặt Req.

(Hãy đọc kĩ nếu bạn hông muốn Req của bạn bị loại từ vòng cmn xe.)

Đối với Req Char x char

1: [name characters] x [name characters]

2: Au.

(Beast au!, Family au!,...vân vân.)

3: Tình huống muốn xảy ra.

Chỉ dơn giản vậy thôi.

Đối với req Char x Readers

1: [name characters] x tb.

(Tui chỉ sẽ gọi là tb nhé.)

2: Năng lực

(nếu muốn có.)

3: Xuất thân

(từ P.M hay ADA hay T.G cũng đc.

Mà không có trong đấy luôn cũng được.)

4: Quan hệ.

(Phần này khá quan trọng đấy, vì căn bản bạn cũng có thể làm anh hay em của Char chứ không nhất định là Gf hay Bf ha.)

Hừm.... vậy thôi ha.

Sẽ không có kết đâu, vì tui là tác giả nên tui sẽ tự chọn cái phần ấy.

Có bẻ lái cũng ráng chịu nhá.

Đừng lo cùng lắm là trấn thương sọ não hoi à.

Hông có gì đâu.

Đùa á, trình độ của tui thì cũng chẳng có tí hấp dẫn gì đâu.

Mà sợ còn chẳng có ai đặt req chứ đừng nói đến việc bẻ lái.

Hahahahahaha

Na

10-5-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Req 1: Nakahara Chuuya x TB


Gió bên mái tóc em nhẹ đưa.

Cớ gì lại mang thân ảnh anh đi mất.

Bạn trầm ngâm cùng bản nhạc tình du dưa trong căn phòng kín.

Căn hộ của bạn không to, nhưng lại chẳng thiếu thứ gì.

Mọi thứ đều có một phần là nhờ vào năng lực trời sinh của bạn "HƯ VÔ TẠO HÌNH"

Nhờ thứ đấy mà bạn cuộc đời bạn chẳng thiếu thứ gì.

Và cũng nhờ nó mà cuộc đời bạn chẳng có thứ bạn mong muốn nhất.

'Cạnh...Kítttttttt'

Bạn có thể nghe được tiếng mở cửa và trước đó là tiếng phá khóa.

' Tb em có ở nhà không.' Những người mà bạn quen mà có gan dám đột nhập nhà bạn gần như chỉ có hai người.

1: Ane-san, chị ấy tự động chui vào nhà bạn không biết bao nhiêu lần chỉ với mục đích chăm sóc cho bạn.

Để tránh cái trường hợp bạn ăn mặc như lũ trẻ ngoài bãi rác vào phòng họp.

Hừm... bỏ đi, đừng nói về nó nữa.

Và 2 chính là...

' Chuuya à, em đã nói bao nhiêu lần về việc phá khóa cửa nhỉ.'

Bạn ngã người ra sau.

Cái việc khóa cửa công khai của anh khiến bạn phải làm lại nó.

Với năng lực bạn có thì chỉ mất một giây.

' Vậy tại sao em lại cứ khóa chốt lại khi ở nhà vậy nhỉ.'

Chuuya bước vào, cởi chiếc áo ngoài và khoát lên cái giá treo một bên.

' Anh không đùa em đấy chứ.

Con gái ở nhà một mình thì khóa chốt là chuyện hết sức bình thường mà.'

Bạn giật mi.

Căn phòng đầy bóng tối bỗng sáng lói.

Thân ảnh người bạn trai kia hiện rõ nơi công tắc.

' Thế có ai là con gái mà ăn ở thế này như em không.'

Dưới ánh đèn sáng, anh chỉ xuống sàn.

Nơi tập hợp tất cả mọi thứ.

Từ quần áo cho đến chăn gối, cả các mảnh vỡ từ chiếc ly, những chiếc điện thoại mà sớm đã vỡ tan.

Hay thậm chí là những tờ giấy mà người khác cho là rất quan trọng cho đến nhưng mẫu bánh mì còn vụn.

Tất cả hầu như là vậy.

Chiếc tủ một bên từ trong ra ngoài đều chứa đầy quần áo, chật chội và rơi rãi ra ngoài.

Trên bàn một bên kia là ba chiếc máy tính loại xịn còn sáng cùng vài thứ gọi là ngũ cốc vươn vấn xung quanh.

Đống giấy lộn xộn sắp xếp bừa bãi.

Hết chiếm cả cái bàn rồi lại rơi xuống đất.

Khung cửa sổ một bên được mở hờ, còn chiếc rèm thì lại bị rách một nữa và rơi xuống đất.

Mà bạn-chủ nhân của cái sự bừa bộn kia lại đang co gối.

Ngồi trên ghế sofa tròn mà thưởng thức bài hát còn phát trong chiếc máy nghe nhạc kia.

Trên người lại chẳng có lấy một bộ đồ gọi là đoàng hoàng.

Chỉ mặc độc nhất chiếc áo phông cỡ lớn làm nó trề vai và che luôn phần nào đôi chân.

Phía dưới thì chỉ mặc độc chiếc quần dùi nhỏ mà có khả năng bị che bởi chiếc áo phông kia.

Mái tóc màu tro nhạt kia rối xù, dài đến cả đầu gối lại không được chăm sóc kĩ càng.

Đôi mắt đen nhãn long lanh đầy yếu đuối, dưới mắt là cả một vùng quầng đen.

' Đừng nói vậy mà.'

Bạn phồng má, nghiêng đầu.

Mái tóc tro nhạt cũng ngã theo che đi phần nào khuôn mặt.

Dạo gần đây lũ phản động gần như đông hơn hẳn.

Là một thành viên cấp cao của trụ sở chính bạn đã phải tham gia vào tổng cộng là 34 nhiệm vụ trong vòng ba tuần, nó thực sự khiến bạn kiệt sức.

Năng lực của bạn có hạn, nhưng Mori-Boss Mafia hải cảng lại muốn đẩy sự hạn chế ấy lên cao nhất chỉ để bạn phục vụ cho tổ chức.

Ông ta là một con cáo già đầy gian xảo.

Bạn biết chứ, nhưng có thể làm gì đây.

Bạn gục mặt vào đầu gối, chẳng hề để tâm đến người bạn trai còn đứng ngoài cửa kia.

Anh ấy thì chỉ thở dài một hơi, chuyện này không ít gặp ở bạn.

Một người gặp vài vấn đề về tâm lý thần kinh.

Thường thì sau mỗi nhiệm vụ bạn sẽ dành cả một ngày trời chỉ để nghe nhạc hoặc thả hồn trên mây.

Vậy mà dạo gần đây lại phải liên tục làm nhiệm vụ.

Anh cũng biết rõ phần nào nỗi khổ của bạn.

Sự bình yên nhỏ bé ấy.

Liệu có thể cùng đôi ta đi đến cuối đời.

Năng lực của bạn là con dao hai lưỡi, vừa có lợi vừa vó hại.

Bạn có thể tạo ra bất kì thứ gì với nó, và đó cũng là lí do bạn luôn bị săn lùng.

Năm bạn lên năm, bạn là một nô lệ ở vùng tây nam.

Sau khi bỏ trốn cùng với hai người chị, bạn là người duy nhất còn sống sót.

Được cứu bởi Yosano năm ấy còn dưới quyền Mori.

Hai người chị kia vốn chẳng còn phần nào kí ức.

Bạn chỉ nhớ bạn có hai người chị, vậy thôi.

Sau khi đến với Mafia thì liền bị huấn luyện nghiêm ngặt.

Áp chế và sử dụng dị năng.

Trong thời kì đầu bạn còn bỡ ngỡ, đến năm 13, Mori lên chức vụ Boss.

Bạn làm một trong những quản lý dưới quyền.

Quản lý phần tiền mặt.

Và Dazai Osamu một kẻ không rõ từ đâu trở thành trợ lý bên boss.

Anh và hắn hơn bạn hai tuổi, cơ mà nói về việc già đầu thì chấp Chuuya chục năm.

Dazai thì... hắn lão hóa con mẹ nó luôn rồi.

' TB!' Bỗng bên tai có tiếng hét lớn gần như vang trời.

Bạn có chút giật mình liền quay sang.

' Ơi?' Bạn ngây thơ hỏi, như thể không hè để ý bạn đã chọc tức người kia.

' Đừng có mà ơi với anh.' Chuuya nổi gân, nhéo mạnh má bạn.

' Aww đau.' Bạn nhắm bên mặt bị nhéo, đưa tay lên xoa má sau khi anh thả tay.

A... giờ mới để ý, căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng cả rồi.

Đâu vào đó cả rồi, rác cùng đống đồ thừa chắc là cái bãi lửa ngoài kia ha.

Mà trên người nam hài tóc cam kia lại là chiếc tạp dề xám.

Anh ấy dọn lại mọi thứ từ khi nào vậy.

' Woa.' Bạn không nhịn được cảm thán.

Dẫu cho đây chẳng phải lần đầu.

Cơ mà lần nào cũng nhanh và sạch như vậy cả hết á.

Hack à!

' Được rồi, em muốn ăn gì nào.' Chuuya bật nguồn chiếc điện thoại trong tay.

Ạh ấy là một trong số những người không muốn bạn sử dụng năng lực nhất.

Và cũng là một trong số ít người biết rõ cái hại của nó.

' Ramen.' Bạn thủ thỉ nhỏ.

' Gì?' Chuuya hỏi ngược lại, khộg phải là anh không nghe rõ cơ mà...

ăn ramen?

Bạn?

' Không được ạ.' Bạn hơi tủi, co người lại, thì hiện tại bạn đang muốn ở một mình đấy.

Cơ mà bên anh thì đương nhiên là hơn rồi.

' Không phải!' Chuuya giật mình, xua tay.

Chỉ là... nếu anh nhớ không nhầm bạn chẳng bao giờ ăn đồ nóng vậy mà bây giờ lại đòi ăn ramen, không phải chứ.

Và đúng như ảnh nghĩ, sau khi đặt ramen đến, bạn chỉ mới nhìn thấy liền không ăn.

Khinh bỉ đẩy cái bát về phía anh.

Anh tức á...

Sau đó anh bóp má bạn và nhét tô ramen vào.

Bạn cười tươi đẩy cái cơ thể m6 của anh ra.

Và anh thì vẫn mang khuôn mặt hầm hầm dùng dị năng nâng cái bát mì nóng hổi.

Tiếng cười vui vang vọng, trong căn phòng lớn của bạn.

Đấy là một vài phút yêu thương trước ngày cuối.

' Chuuya này, xin lỗi nhé.' Bạn thì thào, cơ thể dần mất sức.

' ...' anh chẳng trả lời, im bặt ôm bạn vào lòng.

Bạn nằm trong lòng anh, và anh ngồi bệt xuống bên bạn.

Khung cảnh xung quanh chính là một bãi chiến trường.

Xác người nằm đấy, của cả kẻ địch và quân của ta.

Thương vong trận chiến lần này không nhỏ, trong đó có cả bạn.

Với chút hơi thở cuối, bạn vẫn kịp trao lời xin lỗi đến anh.

Người bạn yêu bao năm.

Anh trầm mặc, trên tay là người phụ nữ của anh.

Cô ấy, đã chết rồi.

Ngay trong lòng anh, cô ấy đã trút hơi thở cuối.

Chẳng phải do súng đạn hay do thương tích.

Mà do năng lực của chính bạn.

Thứ đã đi theo bạn từ thửa còn thơ.

"HƯ VÔ TẠO HÌNH" ai cũng cho rằng đấy là một năng lực mạnh.

Và quả thật, nó rất mạnh rất có hại cho cho cả người sử dụng.

Nó ăn mòn mạng sống người dùng.

Sử dụng càng nhiều, càng chết dần đi.

Và bạn là người sử dụng nó.

Là một trong những quản lý cấp cao của Mafia hải cảng.

Là một nạn nhân của nó.

Là người mất đi tuổi thơ bởi nó.

Vậy khi đến Mafia, bạn đã đánh mất điều gì.

Là tự do.

Điều mà bạn hằng mong muốn.

Vậy... bạn có được điều gì.

Là tình yêu của anh và của bạn.

***************

OvO

Nhìn gì, hết òi á.

Thật ra thì, tui cũng hông biết phải làm gì luôn á.

Đây là Req đầu?

Cơ mà thấy nhảm nhảm sao á.

Như thể...ừm...

Tui không biết âu.

Có ý định xóa đi viết lại cơ mà...

Tui hông biết âu... huhu

TrnNguyn629262 Merlin trên cao, xin hãy thứ lỗi cho cái tay nghe này.
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Rep 3 Akutagawa x Atsushi [BEAST AU]


' A...'

' A...'

' Sao ngươi lại ở đây.' Cả hai đồng thanh cất tiếng.

Sự trùng hợp đến khó chịu.

Cả anh lẫn hắn bỗng lại gặp nhau lần nữa.

Sau vụ long trời đất lở đấy cả hai chẳng mấy gặp nhau, cũng chẳng có lý do để gặp nhau.

Và hiện tại đây họ đang đứng trước mặt kẻ mình từng muốn giết.

Tình huống này có thể nói là do duyên trời không.

Sau sự kiện trên sân thượng kia, Mori-sensei đã cứu sống cậu.

Cậu cùng Kyouka sống ở trại mồ côi.

Là một người lớn đúng nghĩa nên cậu đảm nhận trách nhiệm chăm lo.

Đó là lý do cậu có mặt ở đây.

Còn hắn, ai biết được...

' Ngươi đến đây làm gì?' Atsushi gằng giọng.

Không phải hắn đến chỉ để trả thù đấy chứ.

' Đấy còn chẳng phải chuyện của ngươi.' Akutagawa đáp lại, sớm biết cậu ở đây hắn đã không đến rồi.

' Đây là nơi ta sống.

Liệu hồn thì đừng làm loạn.' Atsushi gằn giọng.

Việc gì có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không giở chứng mà đem lầu lủ trẻ ra cắt chứ.

Người như hắn thì có thể lắm.

' Đừng lo, ta cũng chẳng phải kẻ giết người nhẫn tâm như ngươi.' Akutagawa đáp lời như thể hắn đã hiểu rõ cậu.

Lời của hắn khiến cậu phải nhíu mày đôi chút.

Tay bất giác lại động vào còng xích trên cổ.

' Cảm ơn và xin lỗi đã phiền cậu phải lăn lội đến tận đây, cậu Oda.'

' Không đâu, bác sĩ Mori.

Đây là một phần vinh hạnh của tôi khi gặp người.'

Cửa căn phòng một bên mở ra.

Oda Sakunosuke cùng Mori Ougai bước ra.

Trông cả hai nói chuyện khá nhàn nhã.

Rồi lại liếc mắt đến hắn và cậu- những người đang cố kìm hãm bản thân để không lao vào nhau.

' Kyouka này, đừng làm hại ai hết em nhé.' Bỗng Mori cất lời đầy kì lạ.

' Vâng.' Phía sau lưng Akutagawa phát lên âm thanh.

Trầm đục từ cô gái tuổi mười lăm.

Con bé tính ám sát Akutagawa à?

' Dẫu cho đã rời Mafia rồi mà các ngươi vẫn vậy nhỉ.

Chuyện giết người đấy.' Giọng Akutagawa đầy mỉa mai, châm chọc.

' Akutagawa, chú ý ngôn từ.' Oda nhắc nhở hắn.

Phải rồi trước khi cậu điên lên.

' Atsushi-kun, nhóc giúp ta tiễn khách nhé.' Mori-sensei lại nhẹ giọng nhờ vả cậu.

' Vâng ạ.' Cậu cố kìm bản thân lại rồi đáp lời.

' Cảm ơn cậu Oda đã đến đây lần này.

Sau này nhờ cậu giúp đỡ.' Mori-sensei quay sang cánh phải, đưa tay tỏ ý.

' Vâng, sau này giúp dỡ.' Odasaku đem tay ra bắt lại.

' Mời đi hướng này.' Atsushi mở cửa lớn, tay đưa tiễn khách.

' Vậy hẹn gặp lần sau, Mori-sensei.' Odasaku đơ mặt chào lại làn nữa.

' Lần sau gặp.'

Sau lời ngài Mori, cả Odasaku cùng Akutagawa rời khỏi cổng.

Cùng Atsushi dẫn đường tiễn khách.

Trên đường đi rất may khi Odasaku đã giữ Akutagawa lại, nếu không thì cả hai đã sớm xông vào nhau rồi.

' Tôi chỉ có thể đưa hai người đến đây thôi.

Phần còn lại hai người có thể tự đi được chứ.'

Dừng lại ở một bên đường lớn, cả ba lại tách nhau ra.

Atsushi lại men theo đường nhỏ mà quay lại cô nhi viện.

Odasaku cùng Akutagawa thì đi dọc đường lớn chờ gọi xe.

Bây giờ là 11 giờ đêm, việc gọi xe sẽ rất là khó khăn đấy.

' Này anh chưa nói với tôi lí do đấy.' Dọc đường yên lặng thì Akutagawa lại lên tiếng.

' Hử...Lí do gì?' Oda Sasunosuke.

' Tại sao lại đến nơi đấy cơ chứ.' Akutagawa gằn giọng.

Nhắc nhở vị tiền bối đáng kính.

' Tôi tưởng tôi nói với cậu rồi.'

' Anh chỉ nói đi thăm vài đứa trẻ, còn chưa kể có cả cậu ta.

' ...' Đến đây Oda bỗng im lặng.

Không nói nữa.

' Ý anh là sao?' Akutagawa dành phải tiếp lời.

' Không lẽ...' con ngươi hắn co lại.

Gần như nhận thức được điều gì.

' Anh tính lôi cậu ta vào vụ lần này.'

Akutagawa bỗng gào lớn.

Gần đây trụ sở có một đối thủ mới ở Đức.

Địch có lực lượng đông đảo và cả chiến hạm nhiều vô kể.

Họ đang uy dọa cả Trụ sở thám tử vũ trang lẫn Mafia hải cảng- cái nơi mà Nakahara lên cầm quyền sau boss tiền nhiệm.

Tự hỏi Jinko đã mất công biết bao nhiêu để rời khỏi đấy.

Bây giờ Oda lại có ý định đưa cậu ta lại.

Đùa nhau à!!

' Tất nhiên là không.' Hắn còn đang mãi suy nghĩ thì anh cất tiếng.

Cắt luôn dòng suy nghĩ lẫn sự thắc mắc của hắn.

' Hử...' Akutagawa có chút nhíu mày.

' Mục đính của ta là ngược lại.' Oda bước lên trước, bỏ lại Akutagawa phía sau.

' Tuyệt đối không thể để Nakajima quay lại Mafia.

Đấy là nhiệm vụ khẩn của ta.' Ánh đèn pha phía trước soi bóng anh.

Sáng đến chói mắt.

Thiệt tình, màu mè quá đấy...

Vậy không để cậu ta quay lại Mafia cảng là được phải không.

Và hắn sẽ là người làm việc đó chăng.

Hừm... có lẽ hắn sẽ cố vậy.

Có lẽ...

*****

'RẦM!!!'

Một tiếng va chạm ồn đến choáng váng.

Ở nơi ngoại ô đấy.

Khói bay ra khắp nơi từ tiếng ồn đấy.

Và có cả cậu- người cố gồng mình rời khỏi hoàn cảnh hiện tại.

' Có chạy cũng vô ích thôi.' Ngưòi phía sau chẳng gấp gáp gì mà chạy theo.

Từng bước nặng nề khiến mặt đất rã rời.

' Hự...' cậu chùi đi vết máu còn dọng trên khóe môi.

Con hổ gào thét từng hồi trong tâm.

Cậu cần nó, cậu sẽ cần nó.

' Dừng ở đây thôi Atsushi.' Nam hài tóc cam đầy uy lực lên tiếng.

Trọng lực xung quanh trùm xuống.

Đem cả cơ thể cậu nằm sát vào mặt đất.

' Mnp...' Cậu buộc rên lên một tiếng đầy khó khăn.

Tại sao cơ chứ.

'Tại sao?

Nói tôi nghe đi, Chuuya-san.' Dưới ánh trăng sáng nhẹ.

Thân ảnh mảnh khảnh kia được khắc họa rõ nét.

Cơ thể nhỏ bé cùng chiều cao có hạn.

Chiếc mũ kia vẫn đậu trên đầu anh.

Còn có bộ vest đen đỏ như lần gặp mặt cuối.

Khuôn mặt chẳng mảy may một chút vết thương sau trận chiến đầy khó nhọc ấy.

Hờ hững trên môi là điếu thuốc còn cháy.

Phả ra làn khói trắng, anh lại đưa tay cầm lấy.

' Lý do sao...

Chú mày rất quan trọng.

Cho Mafia hải cảng.' Anh hờ hững đáp lời cậu.

' Anh thực sự đã trở thành boss rồi sao.' Dưới trọng lực nghìn tấn sự linh hoạt như bị kiềm nén.

Đến từng câu chữ nói ra cũng khiến cả cơ thể rung chuyển.

' Sau khi tên cá thu khốn khiếp kia chết đi.

Đúng vậy.' Đạp đi điếu thuốc còn lửa kia dưới chân.

Anh chẳng mảy may mà bước lên phía trước cậu.

' Hump...' Cậu gồng mình, cố rời khỏi cái trọng lượng kia.

Bằng miền tin...

' Chạy sao?

Ai sẽ giúp cậu bây giờ...' Chuuya mỉa mai khi thấy cậu cố vùng vẩy.

Đồng thời tăng phần nào áp lực.

Cậu không làm gì được.

Tiếng gào thét của con hổ dần mất kiểm soát.

Dưới ánh trăng.

Cậu đau quá.

Vùng cổ bắt đầu rỉ máu.

Từng chiếc gai đâm vào cổ cậu.

Đau...

đau quá.

' Rashoumon!'

'Vút'

Tiếng xé gió vang lên trong đêm.

Dưới áp lực của Chuuya.

Một con quái thú đen vào vào vùng trọng lực và rất nhanh chóng kéo người kia ra.

' Ôi...' Chuuya kêu một tiếng.

Bất ngờ thật.

' Vậy là cậu đã quay lại sao Akutagawa-kun.'

Từ bóng râm một bên, hắn bước ra.

Con quái thú đen đưa cơ thể y đến tay.

Ôm cả người cậu vào lòng theo kiểu bế công chúa và rồi rashoumon biến mất.

' Ngươi...' với chút nhận thức còn sót lại.

Atsushi đủ sức để mở một mắt nhìn hắn.

' Anh nghĩ anh đang làm gì vậy hả.

Chuuya-san.' Akutagawa cố giữ sự bình tĩnh.

Mặc người nằm trong lòng.

Nói.

' Đến đón người thôi, còn chẳng phải là việc của cậu.' Chuuya dứng dậy.

Cho hai tay vào rúi nhìn cả hai.

' Anh thực sự muốn cậu ta quay lại.'

Atsushi lờ dờ cố giữ tỉnh táo.

Dẫu cho hiện tại cậu có nằm trong vòng tay hắn cũng chẳng là gì.

Chưa kể cậu cũng chẳng có sức mà vùng vẩy nữa.

Cậu dưa mất về phái Chuuya.

Anh ta nói gì đấy, cậu không nghe rõ.

Mọi thứ trở nên ong ong.

Đầu lại choáng váng.

Hình như cậu mất hơi nhiều máu rồi.

Có lẽ là vậy.

Họ đang nói gì vậy.

Liệu có phải chuyện của cậu không.

Cậu nữa muốn nghe, nữa không.

Cậu không muốn quay lại Mafia cảng.

Dazai-san đã chết chỉ để cậu bình yên hôm nay.

Cậu không muốn quay lại Mafia.

Không...

*****

' Nhóc tỉnh rồi hử?.' Atsushi mở mắt.

Tầm nhìn hiện tại bị giới hạn.

Chỉ có trần nhà trắng và ai đó.

' Chị là...' Giọng cậu khàn khàn thiếu nước hỏi người phụ nữ kia.

Cô gái với mái tóc ngang vai được cột sơ sài.

Cò có một chiếc kẹp tóc hình con bướm vàng.

Sơmi trắng cùng váy đen.

A áo blouse trắng kìa.

Là bác sĩ sao?

' Tôi là Yosano, bác sĩ tư nhân của Trụ sở thám tử.' Yosano nhẹ nhàng trả lời.

Di chuyển lấy một cốc nước mang đến cho cậu.

' Trụ sở thám tử...' nhận ly nước trên tay, cậu ngẫm nghĩ một chút.

Trụ sở thám tử...

A là nơi hắn làm việc.

' Khoan... tại sao tôi ở đây.' Cậu sững sờ.

Bây giờ mới bắt đầu vào chủ đề chính.

' Tôi cũng rất lấy làm ngạc nhiên đấy.

Khi thằng cứng đầu nhà tôi lại cầu tôi cứu giúp người từng là kẻ thù.' Chị ta nói như thể đang nói về đứa con trai mới lớn của chỉ vậy.

Rồi sau lại chốt một câu.

' Là Akutagawa cứu cậu đấy.'

' Hả...' không dấu được sự kinh ngạc.

Cậu mở môi thốt lên một tiếng.

' Tôi biết là hai cậu có thù nhau cơ mà...

ít nhất cũng cảm ơn nó một tiếng đi nhé.' Chị ấy đi về phía của phòng.

Trước khi ra khỏi còn quay lại bồi thêm cậu.

'Chúc may mắn, chàng trai.'

Cậu chẳng thể hiểu nổi cô ta nghĩ gì nữa.

Mà chẳng sao cả.

Uống một ngụm nước, rồi lại thở dài.

Bất chấp cưỡng ép cơ thể ngồi dậy.

Hình ra khung cửa sổ một bên kia.

A...

Yokohama vẫn luôn yên bình như thế này sao.

'Cạnh...'

Tiếng động nhẹ khiến cậu di dời sự chú ý.

' Trông ngươi có vẻ thanh thản phết.' Hắn bước vào.

Trên tay là một giỏ hoa quả.

Có lẽ vậy... mong là nó sẽ không có độc.

' Đó là trước khi ngươi bước vào.' Cậu lạnh nhạt tiếp lời.

Hắn thì chẳng mấy để tâm.

Ngồi xuống ghế một bên.

Rồi đặt cái giỏ pên bàn.

' Thấy sao rồi.' Hắn lần nữa hỏi thăm.

Có gì đó hơi lạ đấy.

' Ổn, rất ổn.' Cậu trả lời hắn.

Bây giờ mọi nỗi đau như đã biến mất.

Bác sĩ ở trụ sở này tốt vậy sao.

' Vậy thì tốt.'

Lạ... thật lạ... hắn sẽ không nói như thế.

Nhât là với cậu.

Không bao giờ...

' Đã có chuyện gì?' Cậu bất giác hỏi.

Con hổ kia luôn gào thét nay im bặt.

' ...' hắn không trả lời.

Chú ý đến từng nét gọt táo.

' Này Akut... khoan... hôm nay thứ mấy?' Cậu hỏi ngu thực sự.

Ngày Oda cùng Akutagawa đến cô nhi viện là ngày 27.

Cậu bị tấn công trong đêm vậy tức bây giờ chỉ mới là ngày 28 hay 29 thôi.

Phải không..

Và hiện thực đã chúng minh cậu sai...

Hôm nay là ngày 29.

Chẳng phải 2 ngày sau mà là ngày 29 của hai tháng sau.

Cậu đã bất tỉnh trong tận hai tháng sao.

Chuyện quái quỷ dì đã xảy ra.

' Ngươi có muốn nhớ lại không.

Những điều ngươi đã cố quên.'

Tại sao?

Tại sao ngươi lại nhìn ta như vậy Akutagawa.

Tại......

*****

THE END.

Nay cho mọi người cái kết mở.

Muốn thì comment và tui sẽ thử viết tiếp.

Bỗng thất ngôn từ thật lạc lõng nga~~~~~.

Không biết qua nổi môn ngữ văn thứ 2 không nữa.

Mọi người thi chưa.

Tui tuần sau thi rồi á.

Mà hổng có gid trong đầu hết.

OnO

Mọi người thấy lỗi chính tả thì nhắc tui với.

Tui kiểm nhiều rồi mà đọc riết chán luôn á.

*****

30-5-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Rep 4: Yosano Akiko x TB


' Muộn chuyến cuối rồi...' Đứng bên nhà ga trống vắng, chỉ còn xót lại ánh đèn.

Yosano ngám ngẫm thở dài.

Cô đi loay hoay vài chỗ.

Xung quanh xem ra chẳng còn mấy xe qua lại.

Không biết có bắt xe về được hay không đây.

Hôm nay cô có một nhiệm vụ ở tận ngoài thị trấn nên phải đi xa.

Ấy vậy mà lúc về đã quá đêm.

' Hay túc trực ở đâu đó nhỉ.' Vừa đi ngang qua một căn trọ cũ.

Cô nghĩ ra một ý khá hay.

Nói là làm.

Sau khi hoàn thành hết các thủ tục thuê phòng.

Cô đã có được một căn phòng nhỏ để nghỉ qua đêm.

Tất cả mọi thứ đều ổn trừ việc...

Cô không ngủ được.

' Chết tiệt thật.' Cô chửi thẳng một tiếng khi đi dọc hàng lang.

Bây giờ cũng đã 3h sáng rồi.

Chẳng phải cả ngày hôm qua cô mệt mỏi lắm sao.

Bây giờ lại chẳng thể chợt mắt nổi.

Cô ngủ quá giờ rồi à.

Sự chú ý của cô dời đến khu vườn nhỏ một bên hành lang.

Có một bộ ghế đá ở đấy.

Một nơi cực kì thíchhợp để ngắm cảnh.

Cùng ánh trăng sáng nữa.

Ngồi tạm chờ trời sáng luôn cũng được nhỉ.

Một cái ý nghĩ ngu người nảy ra trong đầu cô.

Và cô làm thật.

Khu vườn tuy nhỏ nhưng rất đẹp.

Có trồng hoa và cô cũng có thể ngửi thấy mùi hoa lan ở quanh đâu.

Thơm ngát...

Tận hưởng không gian nhẹ nhàng trôi nổi.

Cô thả lỏng người rồi nhắm nhẹ mắt.

Mong sao cô sẽ không ngủ quên ở đây.

Chắc sẽ không đâu.

' Ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh đấy cô gái.'

Yosano bừng tỉnh.

Mở mắt ra và lát dát xung quanh.

Cô dừng ánh mắt lại tại một người con trai ngồi ở băng ghế trước mặt.

Mắt anh ta có màu trắng tinh khôi trông thật hiền hậu, mái tóc đen tuyền.

Khuôn mặt đầy nét tinh tú sắc xảo.

Trông rất đẹp trai.

Bận trên người là chiếc áo len cao cổ ấm áp.

Và quần thì đã bị chiếc bàn che đi.

' Cô tỉnh rồi sao?' Anh ta nhẹ hỏi.

Tay đưa lên chống cằm.

Miệng vẫn cười trông thật đẹp.

Chờ đã, có chút là lạ...

' Anh... bị mù sao?' Cô hỏi, có lẽ nó có chút tế nhị nhưng đối với một bác sĩ như cô thì cũng lơ mơ đoán được phần nào.

' Đứng vậy.' Anh ta thì cười thoảng, trông như thường.

'Sao cô biết vậy...'

' Tôi là một bác sĩ.' Cô trả lời, phần nào buông lỏng cảnh giác.

' Ồ một nữ bác sĩ sao.

Thật tuyệt.' Chàng trai kêu lên có vẻ rất thích thú.

' Có điều gì cho thấy nó rất tuyệt sao?' Cô hỏi lại.

Nhìn khuôn mặt hưng phấn kia không nhịn mà cười nhẹ.

' Tôi vẫn luôn nghĩ các bác sĩ và cảnh sát là nữ thì sẽ rất tuyệt.

Bộ đồ cảnh sát được nữ nhi khoát lên trông ngầu biết bao.

Cả các bác sĩ nữa.

Vì chủ yếu họ chỉ làm nhân viên y tế.' Anh ấy trông cực kì vui thích mà nói ra một lèo.

' Tôi cũng từng là một nhân viên nhỏ thôi.' Cô thừa nhận, người có hơi ngã ra sau.

' Và bây giờ đã trở thành một bác sĩ.

Đấy mới chính là điều truyệt nhất.' Lời của ảnh khiến Yosano cảm thấy vui vẻ.

Vì cô theo chế độ nữ quyền nên điều này tuyệt biết bao.

' Vậy cô làm việc ở đâu, bênh viên trung ương hay là...' Anh bắt đầu hỏi thêm về cuộc sống của cô.

' Không tôi chỉ là bác sĩ cho một văn phòng nhỏ thôi.' Cô ngay tức thì ngắt lời anh.

Anh thì chẳng quan tâm việc bị cắt ngang.

Thậm chí còn có vẻ vui thích hơn.

' Vậy là cô, một mình cô chăm sóc cho họ.' Anh ta trông cực hứng thú với việc này.

Cứ hỏi liên miên không ngừng.

' Phải, dù có hơi khó khăn.' Yosano cười nhẹ.

Cuộc trò chuyện này không đến nỗi tệ.

Và sẽ tốt hơn nếu như có cà phê cùng vài mảnh bánh quy.

' Dẫu vậy cũng thật tuyệt.

Nếu không nhầm tôi có vài mẩu bánh.

Cô sẽ không phiền chứ.' Anh ta cười nhẹ, rồi hai tay lại khua khua xung quanh tìm đồ.

' Ồ tất nhiên.' Chà, đấy chẳng phải điều cô mong muốn bây giờ sao.

Đợi chờ mãi mà anh chẳng tìm thấy hộp bánh đâu.

Cô cũng bắt đầu ngõ ý muốn giúp.

Tất nhiên anh sẽ không phiền vì vậy Yosano đến ghế cạnh anh.

Lúc cô ngồi bên thì liền thấy hộp bánh quy ngay đấy.

Được gói rất kĩ càng.

Cùng một lá thư, có lẽ...

' Tôi thấy nó rồi, cùng một lá thư.'

' Chắc là của em gái tôi, cô giúp tôi mở ra được chứ.' Anh ta nhẹ giọng.

Cô có chút nghi hoặc, thư cho người mù???

Chơi nhau hay gì?

Cho đến khi cô thấy dòng chữ nổi đấy mới hiểu.

Ai ngốc bằng cô không?

' Của anh đây.' Cô tay cầm hộp bánh, tay đưa cho anh một lá thư.

'Là chữ nổi nên tôi không đọc được.'

' Cảm ơn.' Anh ta nhận lấy lá thư và bắt đầu lướt từng ngón tay quanh các dòng chữ.

Ánh mắt anh ta có chút giãn ra rồi lại co lại.

Yosano quan sát rõ ràng từng hành động nhỏ trên gương mặt thanh tú kia.

Chà thú vị phết.

' Phì, tôi có thể nghe thấy tiếng thở của cô luôn đấy cô gái.' Anh cười nhẹ.

Một nụ cười chuẩn mơ hoặc.

Bỗng cả khuôn mặt Yosano nóng bừng.

Cô đã chăm chú đến khuôn mặt kia đến nỗi đã dí sát vào nó từ khi nào.

Thật là phi lễ mà.

' A...

Thật xin lỗi.' Cô vội vàng rút người lui.

Cô bị gì vậy cơ chứ.

' Không sao đâu.

Chắc là do cô ngồi gần quá thôi.' Anh ta lại cười nhẹ như thể hiển nhiên vậy.

' Ý anh là...?' Cô có chút khó hiểu.

Thật đấy, sao ảnh nói như thể chuyện thường vậy.

' Fufu...' anh ta cười, diệu cười ấy làm Yosano có chút ngượng.

' Nếu tôi nói tôi có siêu năng lực cô có tin không.'

' !!!' Yosano mở lớn mắt.

Anh cũng là một siêu năng lực gia.

' Anh sở hữu dị năng sao?' Cô hỏi thẳng, cơ thể không diều chỉnh tự xích lại gần.

Ánh mắt trắng bạch của anh ấy có chút nhích.

Đôi môi dẫu trắng bạch vẫn cười.

' Chính xác thì tôi cũng chẳng biết tên gọi của nó là gì đâu.' Ảnh dùng tay búng trên trán cô.

Làm cô tỉnh táo lại.

' Tốt nhất là cô nên ngồi bên kia để tránh ảnh hưởng.

' À ừm...' Cô ngập ngừng, quả thật... có chút hút hồn.

Đặt hộp bánh xém bị lãng quên trên mặt bàn.

Cô lại đi từ bên ghế này đến ghế kia.

Cả hai quyết định cùng ăn bánh và trò chuyện.

Mọi chuyện có lẽ đã tốt trước khi cô nghe về năng lực của anh.

"MÊ HOẶC KHÓ THOÁT"

Quả thật, đã dính vài rồi thì khó mà thoát ra.

Cô cũng bị dính chứ đừng có đùa.

Với cái khuôn mặt đẹp mã đấy thì có lẽ gái theo anh đã xếp thành hàng rồi chứ đừng nói đến năng lực.

' Vậy nếu tôi ngồi đây và giữ vững tâm trí thì có dính đạn không nhỉ?' Cô ghẹo đùa.

Cô chỉ đùa thôi.

Vậy mà anh lại thử thật.

Tay phải ảnh đặt nắp lên hộp bánh còn đang ăn dỡ.

Tay kia thì giơ ngón trỏ áp nhẹ lên môi cô.

Khung cảnh trước mắt thật mê hồ mà.

Nhìn từ góc này sẽ chẳng ai nói anh ấy mù đâu.

Chỉ là sỡ hữu đôi mắt màu bạc hiếm thấy với mái tóc đen tuyền ngắn thôi.

Và không biết có phải là do hiệu ứng nang lực hay không mà cô thấy gió đang thoang thoảng thổi qua.

Cùng hương thơm ngọt ngào của các đóa hoa.

Đôi môi nhẹ mín lại rồi cất tiếng.

' Cần gì những chiếc bánh nhạt nhẽo khi đã có em ở đây rồi chứ.

Tiểu thư của tôi.'

Chúa ạ!

Con lại bị mất hồn rồi.

Thật đấy Yosano không trụ nổi.

Khung cảnh này thực lãng mạn quá đi.

Đây là tình huống cẩu huyết trong manga sao?

Làm cô muốn chìm vào không thoát ra.

' Xin anh đấy, dừng lại đi.' Cô gần như là van xin.

Bao năm trên thương trường là gì.

Quả nhiên anh hùng khó qua ải mĩ(nam) nhân mà.

Cô thầm khóc trong lòng.

' Không giám đâu.

Tôi cũng chỉ biết nói vài câu vậy thôi.' Anh ta híp mắt cười.

Mẹ ơi, cái híp mắt của ảnh.

Quá đẹp trai rồi.

' Thực sự mà nói nếu không phải vì bệnh thì gái theo anh chắc cả hàng mất.' Cô cười nhẹ.

Cố giữ vững tâm trí để không vô tình mắc vào vòng năng lực.

' Trong đấy có cô không?' Anh ấy cười nhẹ.

'Rắc...' hình như lòng quyết tâm giữ trí của cô tan rồi.

Liêm sĩ đừng bỏ chị chứ.

' Hà...' cô thở ra một hơi.

Trời bắt đầu ấm rồi.

Phái bên kia cũng có vài tia mặt trời cùng chiếc gà gáy rồi.

Hình như nắng lên rồi.

Cô bỗng nghĩ đến cuộc trò chuyện tưởng dài mà lại ngắn không tưởng này.

Lúc cô ngủ thiếp đi ắt hẳn là 3h ha.

Vậy bây giờ là bao nhiên giờ ta.

' Có người gọi cô kìa.' Anh bỗng cất tiếng, thành công lôi cô trong cõi mộng trở lại.

' Hả???' Yosano thắc mắt.

Gọi cô ai cơ.

Và rồi bên tai cô lại nghe được vài âm thanh lạ.

' Cô gì ơi?

' Cô gái?'

' Cô ơi?'

Ủa ai vậy.

Yosano quay tứ phía.

Cố tìm ra người gọi mình.

' Ở đây này.' Lời của anh khiến cho di chuyển tầm nhìn.

Lúc tầm mắt vừa chạm đến anh cũng là lúc cô thấy cánh tay ấy đã phóng to lên trước mặt.

Sau đấy, à sau đấy là...

Gì ấy nhỉ?

Thật ra cô cũng chẳng rõ nữa.

Nhưng phần nào cô đoán được rằng cả cuộc trò chuyện cho đến pha tán tỉnh chỉ là một giấc mơ.

Phần sau đấy... hình như.

À nhớ rồi.

' Cô đã làm tôi sợ chết khiếp đấy quý khách.

Cô vẫn ổn chứ.'

Cô gái này hôm qua cô có gặp rồi.

Nàng là quản lý của các nhà trọ nhỉ này.

Trông rất trẻ, ắt chỉ mới đôi mươi.

' Tôi ổn, thật không ngờ lại ngủ quên mắt.' Cô cúi nhẹ đầu.

Lần này thực sự dọa nàng một phen rồi.

' Nếu cô ổn mọi chuyện đều sẽ ổn.' Cổ cười nhẹ.

Trông quen thuộc hết sức.

' Vậy tôi sẽ đi làm thủ tục trả phòng.' Yosano ngồi dậy.

Nhưng trước khi cô cất bước thì nó đã lọt vào tầm mắt cô.

Nó ở đây chính là hộp bánh quy đấy.

Cơ mà thay vì ở trên bàn thì nó lại ở một bên ghế cô ngồi.

Bên trên cũng là một lá thư.

Chỉ trọ đã vào trong trước để chuẩn bị.

Và cô thì lại loay hoay trước thứ đồ trong mơ đấy.

Lá thư lần này không còn là chữ nổi nữa.

Thay vào đó là một dòng chữ Kanji đầy tính mê người.

"Cần gì những chiếc bánh nhạt nhẽo khi đã có em ở đây rồi chứ.

Tiểu thư của tôi"

Câu nói này là của anh ta.

Cô chắn chắn như vậy.

Và tâm trí cô lúc nàu rối bời như lúc ấy.

Vậy chuyện đầy là mơ hay thật.

Mở tiếp hộp bánh quy cô mới biết được.

Cuộc nói chuyện ấy là thật.

Bởi lẽ, hộp bánh đã vơi đi.

Y như hộp bánh dần cạn lúc nãy.

Vì không biết làm thế nào với hộp bánh.

Cô quyết định mang về luôn.

Dù gì cũng chẳng sao cả.

Cho đến khi nó xuất hiện trước mặt cô chủ nhà.

Nước mắt cô ấy chảy ra.

Chẳng có gì cản lại.

Cứ tiếp đuôi nhau mà rơi xuống.

Trò chuyện mới biết rằng người ấy là anh trai cô.

Vì bệnh mà qua đời tháng trước.

Hộp bánh kia là thứ ảnh yêu thích mà biến mất kì lạ.

Cho đến giờ, lần nữa nó xuất hiện.

Trước mặt nàng và bên cạnh một người phụ nữ khác.

Yosano cũng lấy làm lạ khi nàng lại giao chiếc hộp lại cho cô.

Còn nhớ nàng đã nói rằng.

' Tôi tin vào thứ gọi là duyên số.

Còn chị thì sao?'

Ha...

Duyên số sao?

Đã là duyên số thì nên để nó tự đi.

Phải không, TB-san?

*****

Nhìn gì đó?

Thấy cái tay nghề tồi tàn của tui chưa.

Lúc đấy tính OD luôn mà lười qué nên hoi.

End lun.

Mà tui cũng chẳng phải ending này là ending gì nữa luôn á.

Mà quan trọng hơn.

Chap này thay vì dùng ngôi thứ nhất "bạn".

Thì tui dùng lun ngôi thứ 3.

Vốn là định sử dụng ngôi thứ nhất cơ mà lỡ ghi gần hết rồi.

Lười sửa nên để vậy luôn.

Chúc mọi người mộ ngày vui vẻ.

Và chúc các bạn thi tốt học giỏi nga~~~~~~

*****

3-5-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Rep 5: Dazai Osamu x TB


-----------

48 tiếng trước đêm rực lửa.

' Xin chào.' Có kẻ cất tiếng phía sau lưng bạn.

Kẻ đấy là người được phân công cùng bạn làm nhiện vụ lần này.

' Cô là TB...' Kẻ kia hỏi lại như thể xác nhận lại cái danh.

Bạn không trả lời.

Chỉ gật nhẹ một cái.

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Trông anh ta có lẽ cũng chẳng quan tâm gì về thái độ của bạn.

Hẳn rồi cấp dưới của anh ta mà.

' Oaaaaa Odasaku.

Cậu đang chờ ai vây.'

Đấy nhắc tào tháo liền gặp tào tháo.

' Dazai à quản lý...'

Anh chàng Oda kia vừa gọi tên liền chú ý đến bạn nên đổi lại danh xưng.

Chà... bạn vốn chẳng quan tâm đâu.

Cơ mà...

' TB-chan~~~'

Đó thấy không.

' Em có muốn đi tự tử đôi cùng anh không.' Mắt anh ta sáng lên kìa.

Như cái đèn pha ô tô vậy á.

Với cái chiều cao ngất ngưởng ấy thì chỉ cần vài bước là ảnh đến vồ vào người bạn rồi.

Vậy nên phải né.

'RẦM'

Đấy...

Mặt anh ta dính với nền đất rồi kìa.

' Quản lý Dazai này.

Cả Chuuya-sama và Kouyou-sama đã nhắc nhở tôi không nên lại gần anh.

Thứ lỗi.' Bạn thờ ơ đáp.

Bạn vốn chẳng muốn nói chuyện đâu.

Cơ mà ảnh là cấp trên nên mới phải mở lời.

' Tàn nhẫn quá đi à.'

Anh chàng Oda kia lại phụ một tay đỡ Dazai lên.

Để không trở thành một cái bóng đèn ảnh cất giọng.

' Được rồi.

Chúng ta đi chứ.'

Bạn chẳng thèm để tâm hai người bọn họ.

Liền cứ đi trước.

Mong là nhiệm vụ sẽ sớm kết thúc.

Bởi lẽ đây là nhiệm vụ cuối cùng của bạn rồi.

------------

36 tiếng trước đêm rực lửa.

' Em ổn chưa TB-chan.' Trong phòng bệnh xá.

Dazai ló đầu vào.

Và bạn còn ngồi trên giường ngắm cảnh.

' Tôi ổn.' Bạn quay lại nhìn anh ta.

' Aida lạnh lùng quá đi à.'

Lạy mẹ, bỏ cái thái độ thiếu nữ tổn thương đấy đi ngài quản lý ạ.

Bạn muốn nói lắm.

Cơ mà thôi, mệt.

' Mà thật ra em cũng không cần nhảy ra đỡ đòn cho anh đâu.

À hay em cảm nắng anh rồi.' Anh ta nói, rồi lại réo lên.

' Dazai-san, nếu ngài như vậy thì tôi sẽ thông báo với Chuuya-sama đấy ạ.' Bạn lạnh lùng nói.

Dazai thì chẳng sợ Chuuya.

Cơ mà nằm viện một tháng cho dỡ ồn cũng được nhỉ.

' Đừng như vậy mà.'

Bây giờ thì anh ta đã im lặng rồi.

Vậy tốt hơn nhỉ.

Phải rồi...

Cứ vậy đi.

-------------

24 tiếng trước đêm rực lửa.

' Cô cẩn thận một chút.

Vết thương kia ắt chưa lành đâu.' Oda quay sang hỏi bạn.

Bạn chẳng mấy quan tâm.

Cố húp từng ngụm không khí.

' Ha...ha...' Bạn hớp lấy hơi thở gấp.

' Ổn không đấy.' Lần này thì anh ta ắt hẳn hoảng thật rồi.

' Ha...' bạn phẩy tay.

Ám chỉ mình ổn.

Vâng... bạn vừa ám chỉ diều ai cũng biết là dối trá.

' Có cần nghỉ ngơ...'

' KHÔNG!!'

Oda thậm chí còn chưa kịp dứt lời.

Anh ta có chút hoảng...

Hừm, có lẽ việc bên bạn vài ngày đã đủ để anh ta hiểu bạn là người lạnh lùng và kiệm lời thế nào.

Nên bất ngờ cũng là lẽ phải.

' Được rồi.

Chiều cô vậy.' Oda bất lực thực sự.

Có khuyên bảo gì cũng chẳng được rồi.

' Có người.' Bạn nhắc nhở.

Dứt câu của bạn.

Oda liền rút súng thủ sẳn.

Sau đấy chỉ vài giây tiếng bước chân vang lên rõ hơn.

Ngày càng to.

' Odasaku, TB.

Hai người có ở đây không.' Cả hai thở dài.

Là Dazai.

' Chúng tôi ở đây, quản lý.' Oda nhún người lên gọi cậu.

Còn bạn cố thở điều dặn rồi đứng lên.

Cả hai bước ra khỏi lô hàng được đem làm lá chắn.

Nhập hội với Dazai.

' CẨN THẬN!!' Dazai hô lớn.

Đôi mắt mở to.

Nhìn về phía sau lưng cả hai.

Như một phản xạ.

Bạn tức thì quay lại và dùng dị năng tạo nên lớp chắn băng lớn che chở cho cả ba người.

Ấy vậy mà thứ kia-một quả cầu lửa vẫn xuyên qua.

Trước mặt cô.

5cm....

'Vụt...'

' Không sao chứ TB.' Là Dazai.

Chỉ trong 1 giây tích tắc.

Anh ấy đã cứu bạn một mạng.

' Tòa nhà cao nhất tầng 54.' Oda nói.

Cũng trong giấy lát ấy.

Anh ấy đã tìm được kẻ kia.

' Được rồi.' Bạn ngó đầu ra.

Dẫu biết rằng là nguy hiểm.

'Tanh...tanh...'

Trên tay ban dần hình thành khối băng sáng.

Nhọn và nhỏ.

' Vút!' Với mục tiêu đã chỉ thị.

Bạn liền phi khối băng về phía kẻ kia.

Không khí bắt đầu lạnh đi.

Bạn cố tạo nên nhiều khối băng hơn.

Lao lên đấy.

' Phừng...' Từ cửa sổ tòa nhà đấy.

Một ngọn lửa bùng sáng lên.

Thiêu cháy các khối băng bạn tạo.

Bạn chẳng mấy quan tâm.

Bởi quả cầu lửa ban nãy đã là dẫn chứng rõ ràng rồi.

Kẻ kia nhìn xuống bạn.

Có thể thấy áo choàng kia tung bay trên tòa nhà.

Chỉ vài giấy sau.

Kẻ kia xoay lưng đi mất.

' Em manh động quá đấy TB.' Dazai ở một bên càu nhàu.

Bạn chẳng rõ anh càu nhàu việc gì.

Cơ mà bạn chỉ làm việc nên làm thôi mà.

' ...' Bạn không trả lời.

Im lặng... lạnh lùng.

-------------

8 tiếng trước đêm rực lửa.

' Rầm!!!' Tiếng đập cửa ồn ào vang vọng trong phòng.

' ODASAKU ANH KHÔNG SAO CHỨ.' Dazai xông vào.

Với khuôn mặt lo lắng hết mức.

Về người trên giường bệnh kia.

Thương tích đầy người.

Băng quấn toàn thân.

Khó khăn nói vài chữ.

' Dazai...' Oda thì thào.

' Tôi đây.

Anh ổn không?

TB đâu rồi?' Hàng loạt câu hỏi từ vị quản lý đang sốt ruột.

' TB... cô ấy...' Oda ngập ngừng.

Điều hiếm gặp ở người chững chạc ấy.

' Hiểu rồi.' Dazai cúi đầu.

Anh hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Dazai vẫn ở lại trò chuyện cùng Oda một chút.

Tất nhiên là chủ đề về bạn rồi.

Sau đấy Dazai bật dậy.

Và trở về văn phòng của mình.

Trên bàn xuất hiện một thẻ nhớ.

Thứ mà anh có thể cược là không có trên bàn trước anh trước kia.

Và anh cũng biết rằng nó có liên quan đến bạn.

--------------

4 tiếng trước đêm rực lửa.

' RẦM...'

' UỲNH!!!!!'

Cả một tòa nhà sập đổ.

Tiếng ồn ào vang vọng cả trời đêm.

' Cảm ơn trước, Chuuya.' Dazai vỗ vai người cộng sự.

Đầu cứ cúi gầm đi xuyên qua đống đổ rác.

' Cẩn thận và mang cô ấy quay lại.' Chuuya tặng câu cảnh báo.

Dazai vì bạn mà hạ mình nhờ Chuuya giúp dỡ thậm chí còn cảm ơn thì đúng là đã cực kì nghiêm túc rồi.

' Tất nhiên!' Dazai khẳng định một câu.

Rồi cũng đi tiếp.

Hành lang cô đơn lạnh lẽo.

Vang từng tiếng giày chạm sàn.

Tinh tế, thầm lặng, và đáng sợ.

Và cuối con đường này... là mạng sống của bạn.

-----------

Đêm lực lửa...

Khai màn.

' Sao rồi?

Hắn ta đã ra khỏi đấy chưa.'

Trước căn nhà bị vùi trong lửa.

Chuuya hỏi kẻ kia.

' Chưa, Dazai-san cùng TB vẫn chưa ra ngoài.' Oda trả lời.

Như thể gấp gáp trong khủng hoảng.

Cậu quên luôn cả kính ngữ với cấp trên.

' Chết tiệt.

Hắn ta còn đang làm gì vậy cơ chứ.' Chuuya không cũng gấp rút mà rủa thầm.

' Khốn thật.'

" Hãy mau mau rời khỏi đấy đi.

Dazai!"

Oda cầu nguyênn trọng lòng.

Phần nào anh rõ...

TB đã chẳng thể cứu rồi.

' Được rồi...

Nghe này.' Dưới ánh đỏ sác của lửa.

Bạn nằm trong vòng tay Dazai.

Cố trút lấy những hơi thở trong khó nhọc.

' Chúng ta chỉ cần rời khỏi đây thôi.

Chỉ cần vậy thôi.' Anh dứng dậy.

Cố dùng sức ôm bạn lên.

' Cố lên em, TB.' Bạn vô hồn.

Mắt nhìn trên cao.

Thanh gỗ đang mục nát.

Nó sẽ sập xuống.

Nó đang sập xuống.

Nó đang rơi.

Trên đầu cả hai!

'RẦM!!!'

'UỲNH!!!!!!!'

' Khục khục ...

TB' Dazai gào lớn.

Tảng băng dưới chân anh tan.

Không rõ là do năng lực của anh hay do sức nóng của tòa nhà.

Anh và bạn nay đã bị phân cách bởi một bức tường lửa.

Một người một hướng.

Có thể nhìn thấy nhưng lại xa đến lạ.

Anh bật dậy.

Thử bước sang bên bạn.

Và cây cột một bên ngã xuống.

Cơ hội duy nhất bị đoạt lấy trong giây lát.

' TB em vẫn còn tỉnh mà phải không.

Hãy rời khỏi đây đi.' Anh lo sợ.

Gào lên những gì anh có thể.

' Nhảy qua khung cửa sổ ấy và em sẽ bình an.'

Bạn nằm trên biển lửa.

Theo lời anh nói mà đưa mắt sang.

Aaa...

Trăng thật đẹp.

Soi sáng cả bầu trời.

' TB!!!' Phía bên kia anh vẫn ở đấy.

Liên tục gào thét.

Mái vẫn liên tục rỉ ra.

Anh ấy bị thương rồi.

Rất nặng.

Là do bạn sao.

Đưa ánh mắt vô cảm nhìn anh.

Anh lo lắng cho ai vậy, Dazai.

" Aaaaaa....Mình mệt quá.

Chân mình mất cảm giác rồi.

Tay mình nóng đến bỏng.

Hình như tóc đã bị cháy rụi.

Tại sao.

Mình... mệt quá."

Đôi mắt bạn khép lại mặc cho trước mắt là anh gào lớn.

' TB!!!'

---------

15 tiếng sau đêm rực lửa.

' Cậu đã ngồi đây từ lúc chôn cất rồi, Dazai.' Oda đứng sau lưng anh.

Trước mặt cả hai là một ngôi mộ nhỏ của bạn.

' ...' Anh không trả lời.

Chẳng hó hé gì cả.

' Tb... cô ấy là một người tốt.'

' ...' anh biết.

' Chỉ tiếc là cô ấy thuộc Mafia.' Oda nói hết câu và cũng rời đi.

Oda biết Dazai cần không gian riêng.

Và có lẽ Oda cũng vậy.

'Cộp...cộp...cộp...' Tiếng giày da giã lên hành lamg vang vọng.

Chuuya trầm mặt.

Chiếc mũ đen che đi đôi mắt sáng.

Cậu ngẫm về những ngày kia.

Về những kí ức sót lại.

' Chuuya-san này.

Em có cảm giác lạ.' Bạn hỏi cậu.

' Cảm giác gì cơ?' Chuuya cố kìm cơn sôi máu của mình.

Cậu vừa dụng mặt Dazai và vài trò đùa giỡn của hắn.

' Mỗi lần gặp Dazai-san là em sẽ có cảm giác khác.' Mặt không cảm xúc nhưng bạn lại nói những lời cảm xúc dâng trào.

' Nó như thế nào cơ.' Chuuya hỏi tiếp.

Anh chưa hiểu gì lắm.

' Kouyou-sama nói rằng nó gọi là 'yêu' ạ.' Bạn tỉnh bơ phán.

Mặc cho Chuuya sốc đến tận não.

Hành lang hôm ấy ồn ào... và bây giờ thì thật im lặng.

__________________...

Mọi người cứ nhìn đi.

Mình còn chẳng biết phải nói gì.

Okiii belike thế này.

...

...

...

Mình lười quá mọi người ạ.

Yep chap này lần đầu dụng bút là 7 năm trước(Gần 1 tháng) và bây giờ mới xong.

...

...

Tui thề luôn...

Cái cốt truyện thì có từ bảy đời rồi.

Mà do lười quá nên nhờ mới xong á.

Ừ thì.... tui biết tui lười bome ra.

Cơ mà mn thương tui đi.

Nay tui đã tranh thủ viết cho mn đây. (Nói mẹ ra thì do nay cút điện.

Méo có gì làm nên viết.)

OwO...

Mọi người phải thương tui chứ.

....

..........

Ok tui biết là tui có lỗi.

Chap này hoàn thành từ hôm 12/8.

Bất ngờ hơn nữa là tui nghĩ tui đã đăng òi.

Woa...

OwO

Ok tui đăng liền đây.
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Req 2: Fyodor Dostoyevsky x TB


' Chào buổi sáng, Fyodor.' Bạn mở lời bằng câu chào thân thuộc.

Khuôn mặt người kia chẳng có gì là ngạc nhiên, thay vào đó có chút thư giãn.

Họ đang đứng đối mặt nhau, trong căn hộ của bạn.

Lúc này là khoảng 7 giờ sáng, lúc bạn tỉnh giấc thì thấy anh nằm ngủ trên sofa.

Chẳng điều gì có thể tránh khỏi việc khóa nhà bạn bị phá.

May mà khóa phòng bạn thì vẫn ổn.

Hiện tại, bạn đang làm vài thứ cho một ngày mới.

Khẩu phần hôm nay sẽ nhiều hơn một chút, dẫu cho bạn biết rõ rằng cậu ấy không ăn sáng tại đây.

' Cậu muốn ăn gì nào, một vài lát bánh mì cùng cốc cà phê nóng hay...'

' TB này...' lời bạn đột ngột bị cắt.

Tím sắc hướng đến con người còn đứng trong bếp nấu ăn, trông thư thản biết bao nhiêu.

Mái tóc đen tuyền được cột cao, chiếc áo sơmi trắng cùng tạp dề cam.

Như người vợ nhỏ bên bếp nhỉ.

' Hả?

Có chuyện gì sao.' Bạn quay đầu lại, hỏi lại anh.

' Anh thích em.'

Hình như gió mới thoảng qua, đem chùm tóc thổi loạn lên.

Bạn sững sờ, tay cầm chão có hơi thả lỏng.

Chiếc chảo rơi lại trên bếp gaz tạo nên tiếng ồn.

Đấy còn chẳng phải trọng điểm.

Người bạn xem là bạn bao năm-Fyodor Dostoyevsky bỗng nói thích bạn.

'Tóc...'

' A, tớ xin lỗi.' Bạn đem tay lên quét đi giọt nước mắt trên má.

Đồng thời quay người đi, tránh mặt anh.

' Tớ...'

' TB...' anh gọi nhỏ tên bạn.

Bạn vẫn đứng đấy, chẳng vì lý do gì mà nức nở.

Bạn chẳng bị gì cả, vậy mà nước mắt lại cứ rơi.

Đẫu cố đến mấy cũng chẳng thể ngưng lại.

'Soạt...'

Con ngươi bạn co cứng lại.

Tiếng gió quành nhẹ qua tà áo anh.

Ôm lấy bạn vào lòng.

Cánh tay anh mang vòng lên trước, ôm trọn lấy bạn.

' Fyodor...' Bạn thủ thỉ, hai dòng nước mắt ngưng chảy phần nào.

' ...' Anh ấy ôm cứng bạn trong lòng.

Chẳng tách ra và chẳng để bạn cử động.

Đầu lại gục xuống vai bạn.

Bạn còn chẳng thể biết biểu cảm của anh lúc này là gì.

' Fyodor...' bạn cố gọi anh lần nữa, anh lại chẳng trả lời.

' Cậu ổn đấy chứ...' Bạn ân cần hỏi nhẹ, tay đem lên vỗ nhẹ đầu anh qua lớp mũ lông trắng.

' Anh yêu em.' Fyodor lần nữa thủ thỉ.

Chỉ là hiện tại cả hai đã quá gần để có thể nghe sót bất kì từ nào.

' Nhưng...' bạn khó xử, thân thế cả hai không phải không biết.

Chuyện này thực sự...

' Nếu em muốn anh sẽ...' Fyodor đứng đẩy, nắm vai bạn xoay đối mặt anh.

' Không!' Bạn khẳng định, bạn biết anh tính nói gì và bạn không muốn vậy.

' TB, em...' anh có chút nhăn nhó.

Bạn là trợ lý của một quản lý Mafia hải cảng và anh là thủ lĩnh của lũ chuột.

Hai thân thế gần như đối nghịch.

Chỉ cần bạn nói muốn, anh sẽ tức thì tìm cách giúp bạn rời khỏi Mafia.

Thậm chí là anh bỏ lũ chuột đi ở ẩn cùng bạn.

Vậy mà...

' Kouyou-sama là người đã cứu rỗi cả mạng sống của tớ.

Tớ không thể phản bội chị ấy.' Bạn kiên quyết, với giọng điệu chắc nịch.

' ...' Fyodor chưa trả lời vội, đem cả khuôn mặt cúi xuống, trầm đi.

Anh biết Mafia với bạn có ý nghĩ gì.

Và cũng biết anh với bạn có ý nghĩ gì.

'Anh hiểu rồi, xin lỗi em nhé.'

Anh thả tay ra khỏi vai bạn.

Rồi xoay người rời đi.

Bạn vẫn đứng đấy.

Nghe rõ từng tiếng bước chân trên sàn gỗ, đến tiếng khóa cửa nhẹ nhàng.

Sau khi mọi thứ im bặt lại, cơ thể bạn mất sức sống mà liền ngã quỵ.

'Tóc...tóc...'

Nữa, bạn lại khóc nữa rồi.

' Hức... hức...'

Căn bếp vẫn còn nóng, chiếc trứng trên chảo đã khét đen một mặt.

Đấy còn chẳng là điều quan trọng.

Cả cuộc trò chuyện lúc nãy, đến cả xưng hô anh ấy cũng đổi rồi.

Vậy còn bạn thì sao.

Sau cùng... bạn phải làm gì đây.

*****

' Trông em có vẻ tiều tụy hôm nay, TB.' Người phụ nữ tóc hồng son, hỏi bạn.

Bộ kimono tinh tế của chị có chút chuyển động.

' A... em ổn, Ane-san.' Bạn giật mình, đáp lại lời của chỉ.

' Chị mong là vậy.

Nhanh lên nếu em không muốn ta lỡ cuộc họp.' Chị ấy cười nhẹ rồi nhắc nhở bạn.

Ân cần thế này thì bạn phải làm sao đây.

' Vâng ạ.' Bạn cũng cất bước theo sau người bạn kính trọng.

Vì chị ấy bắt buộc nên bạn phải mặc bộ kimono xòe xòa trong tổng hàng dinh.

Bạn không có ý kiến gì nhưng nó có chút khó di chuyển.

Và nó trông cũng rất đẹp mắt nữa.

Mái tóc đen tuyền của bạn thì lại được bối lên cao cùng chiếc trâm đỏ-Món quà của chị ấy.

Bạn là một người khá xinh đẹp.

Vậy nên luôn được chị đại của Mafia yêu mến.

Đó cũng chính là lý do mà bạn được chọn làm trợ lý của cổ.

' Ane-san này?' Bạn lên tiếng gọi chỉ trong lúc cả hai còn bước trên hành lang.

' Có chuyện gì sao?' Vậy mà chị ấy chỉ xoay nhẹ người hỏi lại, chiếc ô đỏ trong tay đã được gập lại cầm trong tay phút chốc trở nên an toàn.

' Chúng ta...' bạn có chút ngập ngừng.

'... luyện tập một chút sau cuộc họp nhé.

' Nếu em muốn.' Chị ấy cười nhẹ, bạn phải nói rằng chị ấy là người có nụ cười đẹp nhất, dẫu cho nó có giả tạo đến đâu.

' ...' bạn ngừng đáp đồng thời kết thúc cuộc trò chuyện.

Cười nhẹ như không đi theo bóng lưng đỏ son kia.

*****

' Nhanh hơn nữa TB, nâng lưỡi hái của em lên cao hơn.'

Giọng chị Kouyou vang vọng trên cả sân tập.

Chị áy đứng trong bóng che ô, nhìn bạn còn đang cật lực đấu với Kim sắc Dạ xoa ngoài kia.

' Vâng!' Bạn đáp rõ một tiếng, cố gắng dùng sức nâng cao vũ khí của mình lên.

' Chưa đủ.' Chị Kouyou quát lớn, Kim sắc Dạ xoa đồng thời vung kiếm đánh bay luôn chiếc lưỡi hái trên tay bạn.

' Ha...ha...' bạn thở gấp, lấy phần tà áo lau nhẹ mồ hôi còn dọng trên cổ, xoay đầu nhìn chiếc lưỡi hái của bản thân ghim mặt xuống đất kia.

Rồi dần dần tan ra, thành các tia sáng nhỏ màu vàng.

'Cộp...cộp...' Kouyou-neesan bước lại gần bạn, Kim sắc Dạ xoa biến mất lúc nào chẳng hay.

' Em cần luyện tập nhiều hơn, TB.' Chị ấy nghiêm khắc nhắc nhở.

Với chuyện luyện tập chỉ luôn là người khắc khe.

Là người bên chị bao lâu bạn hiểu rõ điều đó.

' Vâng ạ.' Bạn điều chỉnh lại nhịp thở.

Lau phần mồ hôi còn dọng trên trán rồi đứng thẳng người.

Kouyou-nee cũng chẳng bận tâm mấy, để lại bạn ngoài sân mà cất bước đi vào.

Để lại bạn trồng trời đứng đấy.

Tay bạn đưa lên, bần thần.

' "Dạ Hái Xoa" '

Bạn đưa tay lên trước mặt, rồi lại triệu hồi ra chiếc lưỡi hái lớn.

Cao khoảng hai lần cơ thể bạn và trông rất lớn.

Chiếc lưỡi đỏ màu kim, bỗng sáng lóe do ánh nắng hắc vào.

Ngắm nhìn đôi người đen của bản thân qua chiếc lưỡi sắc.

Bạn lần nữa trầm ngâm.

' Vụt...' cơ thể mảnh khảnh vung chiếc lưỡi hái.

Năng lực của bạn thuộc loại triệu hồi, theo lý lẽ thì phải tạo nên hình bản thể như Ane-san vậy mà bạn lại chỉ có thể triệu hồi mỗi cây vũ khí nặng nề này.

Rốt cuộc bạn đã sai ở đâu chứ?

*****

' Bắt hắn ta lại.'

Lời từ người phụ nữ bặn Kimono như lệnh không thể cãi.

Sau câu nói của thị, cả đoàn người áo đen lao đến một phía, cố đuổi theo cái bóng trắng kia.

' "Dạ Hái Xoa" '

' Cẩn thận.' Thị gào lớn, trong không gian liền xuất hiện gió xé.

' Vụt.'

Cả doàn người không khỏi giật mình, theo lời nhắc mà lui lại vài bước, còn có vài nguòi chậm chân tức khắc liền bị cắt đôi người.

'Phụt....' máu bắt đầu phun ra, lấm lêm hết cả vùng.

Các cỗ thi thể nửa nửa kia bắt đầu ngã xuống.

Phía sau khung cảnh hoang tàn kia bắt đầu xuất hiện bóng người.

' Cộp... cộp...' bạn từng bước đi dọc hàng lang, trên người chẳng còn bộ kimono thường thấy.

Thay vào đó lại xuất hiện bộ váy trắng tinh khôi cùng sợi dây cột eo màu đen.

Cổ cao, ôm sát và ống tay ngắn đến khuỷ tay, rộng.

Mái tóc đen tuyền kia thì lại được cột cao gọn gành.

Trông chẳng còn hình bóng người con gái trong trụ sở thường ngày.

' Em đang làm gì vậy hả TB.' Kouyou quát lớn với bạn.

Đội quân của thị đang truy bắt Fyodor- một kẻ nguy hiểm mới xuất hiện.

Và hiện tại bạn đang đứng đây cùng với chục xác chết nửa mùa này.

' Xin lỗi nhé Ane-san.

Em là lại làm một kẻ lại lối rồi.' Bạn cười nhẹ, trông thật thảm hại.

Váy bạn vì máu mà bắt đầu úa đỏ, một bên má cũng bị máu hất lên.

Tay bạn đưa lên, quẹt qua phần máu bị dính đấy.

Để sót lại vài vệt máu nhỏ đã bị đông.

Bỗng từ chỗ nào lại xuất hiện gió lớn, thổi từ dưới chân bạn lên như một cơn lốc xoáy.

Tóc cùng váy không cản nổi mà bay.

Tiếng xé gió ầm ỉ còn rít vù vù.

Đội quân của Kouyou lần nữa lùi bước.

Thị nhìn bạn, mày nhíu chặt lại.

Đúng như những gì chỉ đoán.

Lơ lửng sau lưng bạn một thân ảnh lớn gấp 2 lần.

Trôi lơ lửng, mái tóc nó cũng có màu đen.

Dài và trôi lơ lửng.

Trên người nó lạo là một bộ kimono trắng buốt đến lạ mắt giữa cái khung cảnh này.

Cầm trên tay cái lưỡi hái khổng lồ quen thuộc mà bạn cầm trên tay mỗi khi làm nhiệm vụ.

Không nhầm vào đâu được.

Đây chính là bản thể năng lực của bạn.

Trong làn gió rít, Kouyou còn có thể nghe thấy những lời mà bạn thì thầm.

' Em xin lỗi, Ane-san.'

*****

'

Ưm...' Kouyou mở mắt, cô tỉnh đậy trên chiếc giường bệnh nhỏ trong căn phòng trắng toán quen thuộc.

' Tỉnh rồi sao?' Một bên có giọng trầm trầm quen thuộc.

' Chuyện gì đã xảy ra?' Thị cố ngồi dậy.

Tay chống giường, tay xoa đầu.

' Quý cô Kouyou đây là người duy nhất sống sót.' Bác sĩ Mori nói đến đây, Kouyou liền nhăn mặt.

' Toàn quân đã bị diệt rồi.'

Không gian bỗng chốc trở nên trầm lặng...

' Thật xin lỗi.' Chị ấy nhẹ lời nói.

Lần này thiệt lại về phía Mafia ắt không nhỏ.

Dù gì bạn cũng là người của chị nên tất cả những gì mà bạn làm chị ấy sẽ là người chịu trách nhiệm.

Kể cả việc phản bội Mafia.

Phản bội thị.

' Đến tôi cũng chẳng thể ngờ.' Mori tỏ vẻ tiếc nối, nói xong rồi lại tiếp lời.

'Cơ mà không sao đâu, ta đã bắt giữ được kẻ phản bội rồi.'

' Cái gì!!?' Kouyou sốc cực, chị mới nghe cái gì cơ.

Kẻ phản bội-bạn bị bắt rồi.

' Nói chính xác hơn thì...' Mori đứng dậy, đi đến phía bàn lấy vài tập giấy.

'Cô ta đã chết.'

Nhận lấy sấp giấy do tay thủ lĩnh đưa, Kouyou không nhịn được mà lật ra.

Thông tin về nhiệm vụ rõ ràng có lẽ người viết báo cáo là Chuuya.

Nó viết về việc bạn- không là xác bạn xuất hiện tại một góc hẻm ở khu ổ chuột- nơi bạn từng sinh sống.

Ở đấy họ không tìm được chiếc tính gì.

Chỉ có bạn, máu và mưa.

Lúc ấy trời dổ mưa, ầm ĩ và máu đã theo cơn mưa mà loan ra cả vùng.

Xác bạn nằm đấy, giữa vũng máu của bản thân bạn.

Trong báo cáo còn miêu tả.

Khuôn mặt bạn lúc đấy.

Bạn đã cười.

Kouyou chỉ đọc đến đây mà lại ngừng lại.

Đem cả tập giấy cất đi.

Lòng nhói lên từng hồi.

' Ane-sama, theo chị thế nào là yêu?' Một vài mảnh vỡ quá khứ hiện lên trong đầu chị.

Bạn đứng ngay đấy và hỏi một cách ngây ngô.

' Tại sao em lại hỏi vậy, TB?' Lúc ấy thị khá bắt ngờ.

Bạn vốn chẳng quan tâm chuyện này cơ mà.

' Em cũng chẳng biết nữa...' Câu trả lời của bạn cũng đủ để thị hiểu được.

Bạn chỉ vu vơ hỏi thôi.

' Yêu chỉ đơn giản là sự hi sinh vô điều kiện cho người ấy.

Chỉ vậy thôi.' Thị kép hờ đôi mắt, đồng thời giải đáp thắc mắc cho bạn.

' Tất cả sao ạ?' Ấy vậy àm bạn chưa bỏ cuộc, vẫn tiếp chuyện với những câu hỏi ngu ngơ.

' Phải rồi, TB yêu dấu của chị.

Một ngày nào đó em sẽ hiểu thôi.' Thị đem tay lên xoa đầu bạn.

Trong sâu ánh mắt lóe lên sự dịu hiền.

Phải rồi, bạn đã hiểu được yêu là gì.

Và cũng vì chữ yêu đấy mà bạn mới biết được chữ hận là gì?

*****

' Thật không thể tin nổi.

Ngươi vì kế hoạch lần này mà xuống tay với cả nàng.' Chú hề phất phơ chiếc áo choàng trắng.

Cười xuề xòa trước kẻ kia.

' Tại sao không nhỉ.' Nam hài tóc den cười trống rỗng.

Ánh mắt tím lặng xuyên qua chiếc mũ lông mà tỏ ý cười.

Trên tay nam hài kia còn có chiếc điện thoại kết nối đơn sơ.

Ấn nút nhỏ bên mặt phải, anh ra lệnh.

' "Dạ Hái Xoa" , giết!'

Hắn là quỷ, là kẻ thông minh được tạo ra bởi chúa trời, là kẻ đủ trí khôn để biết chuyện gì xảy ra với người hắn thực sự yêu.

Chà... là thực sự cơ.

Chứ chẳng phải một hai câu nói như bạn đâu.

___________________

Hơi bị dài đấy, và nhảm nữa.

Vài chú ý nhỏ ở đây.

•Fyodor không hề yêu bạn, dương nhiên... hắn ta chỉ đang lợi dụng bạn thôi.

•Năng lực của bạn Dạ Hái Xoa ấy bị áp chế điều khiển bởi chiếc điện thoại. (Giống như trường hợp của Kyouka á.)

•Bạn không thích Kimono nhưng vì Ane-san nên mới miễn cưỡng mặc.

Vậy hoi, mà cái vụ tên dị năng á.

Tui đổi cho nó phù hợp hơi thôi, chắc không sao đâu ha.

Rep 2 của Mei726

21-5-2020
 
Back
Top Bottom