Khác [Đn BSD] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Rep 5


Con đường lạ với hàng cây xanh.

Chẳng hiểu vì sao mà lại chẳng tại một bóng người.

Em cứ đi... và ánh mây kia vẫn chạy.

Em càng lại gần nó càng ra xa.

Hàng cây hay những ngôi ngà em đều đi qua.

Đôi mắt vẫn nhìn về phía bóng mây xa dần.

Tại sao???

Khi em càng cố lại gần thì nó lại cứ xa ra.

Liệu lúc em dừng lại thì nó sẽ dừng lại cùng.

Không, nó vẫn đi tiếp.

Em và đám mây kia vốn chẳng quan hệ.

Nó đi, em cũng đi.

Nhưng em đừng, nó vẫn đi.

Liệu nó là hình bóng anh chăng.

Vẫn đi dẫu không em ngay cạnh.

Phải rồi...

Em đâu là gì của anh.

Trời nắng, chói chang.

Chẳng có đến một bóng râm.

Bởi lẽ... mây đi rồi.

Lần nữa...

Cất bước trên con đường đấy.

Trời chẳng hề nắng lấy một chút.

Trời sắp mưa.

Có lẽ sẽ nặng hạt.

Bầu trời hôm nay đầy mây.

Chẳng cần bước cũng sát cánh được.

Gió sương bắt đầu thổi nhẹ.

Lạnh...

Mà thấu...

Liệu bóng mây còn có là anh.

Kẻ em từng đem mộng mơ ước.

Liệu cho hai ta có gặp nhau chăng nữa.

Liệu có để lại niềm vui.

Mưa rơi...

Thật ồn...

Mưa rồi, em khóc được chưa.

Có người nói...

Trên đời ta sẽ gặp ít nhất là 4 người.

•Người mà ta yêu nhưng không yêu ta.

•Người yêu ta nhưng ta không yêu họ.

•Người yêu ta và ta cũng yêu họ.

Nhưng lại chẳng có kết quả.

Và...

Người ta yêu ta và bên ta đến suốt đời.

Em và anh là số mấy vậy...

Anh nói xem...

Em.... một cô gái nhỏ...

Chỉ vì một bầu trời mà có những cái suy nghĩ như vậy...

Vậy thì những chuyện anh làm, anh nghĩ em sẽ dễ dàng bỏ qua sao.

Ha...

ảo tưởng...
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 31


' Ango-san anh cần xem qua cái này.' Cửa phòng bệnh được mở ra.

Một trong những thành viên của cục ló đầu vào.

Anh vẫn phải nằm trong viện vì vụ tai nạn xe lần ấy.

Chưa được lâu thì lại có chuyện.

' Nói.' Đẩy nhẹ chiếc kính trên sóng mũi.

Muốn nghỉ ngơi cũng không được rồi.

' Thông báo về nhóm Headless Snake xuất hiện tại trung tâm thương mại.

Trước đấy vài phút đã có người sử dụng di động gọi thẳng đến đội quân sự của cục.

Đấy là di động của một người dân.

Không hề hay biết về chuyện bản thân mất điện thoại.

Còn chiếc điện thoại lại được tìm được ở giữa khu.

Nghi vấn có kẻ đã cướp và gọi cho cục chính.'

Ango nghe báo cáo, đôi mày nhíu lại.

Kẻ biết đến số của đội quân sự đã ít.

Nay còn tùy tiện gọi lại ít hơn.

Mà bạn chính là số một ở trong cái ít đấy.

Vinh hạnh quá mà.

Các số liên lạc của bên chính phủ được đổi hàng năm thậm chí là hàng tháng.

Và trớ trêu hoặc may mắn bạn lại có được cái hàng năm ấy.

Từ đâu... anh gần như đoán được phần nào.

Lũ rắn... thông tin của lũ rắn không ít.

Gần như chỉ cần muốn liền có thể xóa sổ cả một tổ chức lớn.

Chuẩn rồi đấy, một nhóm mạnh như vậy và dưới diều hành của bạn...

Thật ra không hẳn là vậy.

Lũ rắn nghe theo lệnh của cái đầu.

Và hiện tại đây Ango vẫn chưa rõ ai mới thực sự là cái đầu của chúng.

Trước màn hình laptop anh gần như là cần bình tĩnh hơn thảy.

Cái mẹ gì đây?

"Bạn có một tin nhắn từ A7377."

Lần này không giỡn được nữa rồi.

*****

09:35 A.M

A7377

Còn sốg ko đấy.

09:56 A.M

Ango Sakaguchi

Chưa chết được.

A7377

Tsk...

Dazai ẩu quá.

Mạnh chút nx là giết đc rồi.

*****

Ango biết, lũ rắn căm hận anh lắm, nhưng dù sao anh cũng cưu mang chúng nó năm nào.

Sao lại nguyền rủa nghe ghê vậy.

Nay còn muốn mượn tay giết người.

*****

Ango Sakaguchi

Quan trọng hơn là cô đang làm gì vậy hả.

A7377

Nt vs anh.

Vậy là tại nạn xe có thể lm giảm IQ hửm...

*****

...

Ango cạn lười, quả thật.

Anh hỏi ngu thật.

*****

Ango Sakaguchi

Nói vấn đề chính đi.

A7377

Nghe hay á.

Cx chẳg cs gì quan trọg.

Chỉ là tạm thời a đừg ló mặt ra.

Chết trg viện đi cx đc.

*****

Anho nhíu mày.

Ả viết tắt thật ngứa mắt chết đi được.

Mà 'đừng ló mặt ra' ý không cho anh tham gia vào vụ lần này?

Hay là ý khác...

Cũng có thể là ý sau ha.

Nhìn câu nhắn cuối kia, Ango tỏ vẻ.

Haiz....

Mà ngẫm lại, kế hoạch mà đã được bạn đưa ra thì khó mà sai đấy.

Không biết tiếp theo bạn sẽ làm gì nữa đây.

' Làm cho người khắc rối não là điều mà cô giỏi nhất đấy.

Quý cô 'phù thủy' ạ.'

Cởi kính ra, dùng hai dầu ngón tay xoa nhẹ thái dương.

Thật mệt quá mà...

*****

' Hừm...

Hôm nay có gì cần làm không nhỉ.' Bạn sãi tay dài.

Rồi lại quay sang hỏi Chuuya, người vẫn đang đi cạnh bạn không rời.

' Hôm nay cậu rảnh.

Chẳng có gì làm cả đâu.' Chuuya một bên ngán ngẫm cho tay váo túi áo.

Vẫn đi song song với bạn trên hành lang.

' Vậy cậu cũng không có nhiệm vụ à.' Bạn hỏi, khoan hẳn nói đến vụ đi mua đồ đi.

Hình như Chuuya dính lấy bạn từ sau cái vụ Q nổi điên kia ấy.

Xem ra lại là...

' ...' Chuuya không trả lời.

Bên dưới vành mũ đen là đôi mắt đầy sắc lạnh.

Xem ra điều bạn nghĩ lần nữa chính xác rồi.

' Biết rồi thì đừng có hỏi.' Chuuya càu nhàu bên dưới chiếc mũ.

Vì bạn mà cậu phải ở đây đấy.

' Lần nay Mafia ta sẽ tổn thấn lớn đây.

Kkkk....' Mặc cho cậu bạn thân có nguy cơ đè đầu bạn ra chửi, bạn vẫn cười đùa.

Bởi lẽ hiện tại đây cậu ấy vẫn đang làm nhiệm vụ.

Hết sức quan trọng.

Với tất cả lực lượng tồn tại đến hiện tại nói chung và Mafia cảng nói riêng.

Cái nhiệm vụ này hết sức đặc biệt nga...

Đã có hơn trăm người vì nó mà chết rồi.

Nhiệm vụ nguy hiểm vầy thì chẳng mấy ai dám nhận.

Cơ mà thù lao thì không ít.

Nói thẳng ra cái nhiệm vụ điên đầu đấy chính là... theo dõi bạn.

Fufufufu...

Phải rồi nga...

Mafia cảng có cái nhiệm vụ như vậy đấy.

Người thực thi cần quan sát bạn 24/7.

Tất tần lật về bạn, gặp ai, khi nào, ở đâu, làm gì.

Đó là điều mà họ cần biết và báo liền về cơ quan.

Trước khi thiệt mạng.

Cơ vậy mà đã có cả trăm người đi không trở lại.

Thường thì một người sẽ giám sát bạn một tuần.

Hết tuần thì được nhận ân huệ.

À đó là nếu họ còn sống.

Nếu không nhầm thì số người nhận được ân huệ chắc chỉ trên đầu ngón tay.

Hừm... chẳng sao cả, bạn chẳng mấy quan tâm dù cho bạn là người thẳng tay giết họ.

Nhưng kẻ sống sót là những kẻ có miền may mắn cực khi tuần ấy bạn vui, hoặc quá mệt để sử dụng năng lực.

Fufufufu... hay vài lúc bạn muốn cho Mori kiêm lão cáo vàng chín đuôi kia biết vài thông tin nhỏ.

Nó sẽ cần thiết đấy chứ...

Fufufufufu...

Ôi chao quên mất, Chuuya.

Có lẽ bây giờ cậu ấy đang phải theo dõi bạn kĩ lưỡng rồi.

Vậy là tạm thời sẽ chẳng có ai phải đối mặt với trọng lượng rồi ha.

' Trao đổi không?' Đột nhiên Chuuya nói.

' Hửm...' Bạn ngây ngô, hoặc giả tạo ngây ngô.

' Trao đổi đi, tớ cho cậu ba ngày tự do.

Và cậu cho tớ biết người cậu đã gặp trong quán trà.' Chuuya dừng bước, quay người về phía bạn.

' Ồ...' Bạn híp mắt, để lộ sự gian tà đầy dối trá.

Dù cho có là cậu đi chăng nữa thì bạn cũng chẳng nhẹ tay đâu.

Bạn cất giọng ma mị.

' Cậu có biết cậu đang làm gì không vậy, Chuuya-chan.'

Lời của bạn khiến Chuuya phải cau mày, -chan.

Liệu nên bước tiếp hay lùi lại như chưa từng.

' Một cuộc trao đổi, ý cậu thế nào.'

Chuuya không đổi quyết định.

Lập nên một cuộc trao đổi, giữa thông tin và thời gian.

' Tớ sao cũng được, sau khi cậu thực sự chắc chắn.' Bạn cười, nụ cười vô hồn đến quen thuộc.

Ánh mắt Chuuya trở nên xáo rỗng.

Nếu là 5 năm về trước, sẽ chẳng có ai đủ gan để làm cái việc này.

Năm bạn 17, biến cố xảy ra như mưa bão.

Và hầu hết đều quay quanh bạn.

Một trong số chúng là cuộc trao đổi giữa Daku Itchi và chính phủ.

Năm ấy theo kế hoạch bên chính phủ sẽ có lợi gấp 7 lần bạn.

Và đến cuối, chẳng một ai ngờ rằng.

Lợi bên bạn đã hơn bên kia tận 10.

Nói chính xác hơn.

Chính phủ đã bị bạn chơi một vố lớn cực.

Về cả tinh thần lẫn vật chất.

Và bây giờ, cậu đang ở trong một cuộc trao đổi với phù thủy.

Chính xác hơn, cậu còn không biết nó có lợi hay hại.

Chỉ là... cậu cần chìa khóa để giải mã vụ lũ rắn này.

' Được rồi, thành giao.' Bạn tươi cười đập vai Chuuya.

Đồng thời cắt luôn dòng suy nghĩ của cậu.

A...

Bạn đồng ý rồi.

Vậy tức là... cậu lỗ.

Agh... chết tiệt thật chứ.

Chuuya vò đầu.

Dazai cùng bạn thường hay trao đổi vài thứ.

Mà mỗi lần lỗ hay lời bạn đều thể hiện ra.

Hoặc có tình thể hiện.

Sao cũng được, quả nhiên mấy người thông minh là những người khó nhằn nhất mà.

' Đi thôi Chuuya, đến quán trà đấy và tớ sẽ cho cậu biết tên người tớ đã gặp.' Bạn bước lên trước, quay đầu gôi cậu.

Chuuya lần nữa ngẫm nghĩ.

Khoan đã.... chờ một chút... hình như... có gì đó sai sai...

Aaaaa... người gặp.

Phải là nội dung cuộc nói chuyện chứ.

Xong rồi, vậy là cậu bị cho vào tròng rồi.

Quả thật... lỗ một vốn rồi.

*****

18-6-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Dazai


' Cậu đang làm gì ở đây vậy?'

Đêm đến, bên cây cầu bắt ngang qua biển.

Anh đứng đấy, trước mặt cậu.

Gió thổi, tà áo nâu lại bay lên.

Thả một làn hơi trắng vào không trung, cậu đảo mắt.

Điếu thuốc trên tay được thả xuống.

Rơi tự do dưới biển sâu.

' Đấy còn chẳng phải chuyện của mày, tên khốn.'

Đôi ba lời càu nhàu của cậu cũng chẳng khiến anh mấy bận tâm.

Bởi lẽ...quen rồi.

' Trăng hôm nay trông thật buồn.'

Anh bắt chuyện bằng cái câu trên trời.

Thật chẳng thể hiểu nổi.

' Ờ...' Cậu ngâm dài câu, rồi lại đưa mắt nhìn xa xăm ngoài biển.

Đôi môi hở nhẹ.

Ánh mắt anh dịu lại, đi đến bên cạnh cạnh cậu.

Cậu chẳng có phản ứng gì.

Đêm nay chẳng có sao, chỉ có ánh trăng nhẹ tan trên biển.

Uống hết ánh trăng này...

Em ở đâu...

' A... anh tỉnh rồi ạ.'

Trước mắt anh và nền nhà trắng chẳng mấy xa lạ.

Và cậu trai cùng bạch sắc kia.

Có thể thấy được trên tay cậu ấy có chiếc chăn mỏng.

Đến giờ mới để ý lại, hình như anh ngủ quên trên sofa mà chẳng hay.

Và nhóc Atsushi này lại có ý muốn đắp chăn cho anh nữa chứ.

' Cảm ơn nhé Atsushi-kun.' Anh cười nhẹ như đã từng.

Atsushi không đáp, miễn cưỡng cười.

Đắp hẳn chiếc chăn lên người anh rồi rời đi.

Có vẻ như đã quá trưa, trừ anh ra chẳng còn ai ở đây cả.

Mà kệ đi... mắt anh lim dim... muốn gục đi... lần nữa.

' Thế ngươi còn mong muốn gì.' Cậu ở đấy... ngay cạnh anh cùng một câu hỏi.

Mây kìa, che đi ánh trăng.

Che đi ánh sáng duy nhất trong đêm lạnh.

Che đi hình bóng cậu dù chỉ vài phút trước còn bên.

Và rồi... chẳng còn gì cả... mọi thứ đều màu đen.

Tất cả...

' Ha... làm sao tôi biết được chứ...' Anh tự cười, chế giễu bản thân.

Nhân Người

Sinh Tản

Như Kịch

Kịch Tan

' Tên cá thu kia...

Có lẽ ngươi nên biết điều này...'

Lần nữa... anh và cậu ở bên biển, anh mắt dời ra nơi chân không.

' Đối với ta, ngươi chưa từng là kẻ địch.'

Điều này có lẽ bất ngờ.

Khi anh-một kẻ đã rời bỏ mafia, nơi cậu thề nguyện phục vụ đến cuối đời.

Và hiện tại cậu lại nói cậu chẳng hề ghét anh.

À không là không xem anh là kẻ địch.

' Sao đấy, Chibi cho rằng tôi không đủ khả năng để làm địch thủ của cậu sao.'

Anh cười nghệch.

Trông vui tươi nhưng đầy giả tạo.

' Đừng có mà cười như vậy với ta.'

' Awww'

Sau khi ăn cả một cú đạp vào mông coa lẽ anh nên thu lại nụ cười kia rồi.

' Đau đấy Chuuya...'

Mắt anh nheo lại, dù đã cố thu lại nụ cười kia cơ mà môi anh vẫn cứ vẽ nên một nụ cười thách thức.

Là do deo mặt nạ quá lâu nên nay chẳng thể gỡ xuống sao.

' Hừ...'

Cậu thu chân, gầm gừ vài âm lặng trong họng.

' Ngươi không hiểu sao...

Ý của ta là...'

Không, đừng...

Đừng nói ra...

Chuuya.

' Ta thích ngươi.'

'UỲNH!!!!'

Chuuya... sao em lại tàn nhẫn như vậy...

Lần nữa để lại anh cùng bóng tối.

Tại sao?

Anh còn chưa trả lời em mà.

Anh...cũng yêu em rất nhiều.

Hồng Người

Trần Tỉnh

Như Mộng

Mộng Tàn

*************

Lạy mọe... tui đang viết cái mẹ gì đây.

Chính xác đấy.

What the heo.

Thật sự mà nói tui cũng chẳng hiểu luôn.

Mà cái này vốn để chúc mừng sinh nhật anh nhà cơ mà lại trễ mất.

Thứ lỗi cho cái con ngu lìn này bị tịch thu điện thoại đi.

Tui đã qué dau lòng với việc nick face bị mất là cái bảng điểm kia còn chẳng thể an ủi tui âu.

Nên hiện tại đây mâu lười nổi loạn cmnr.

Thất lễ vl cơ mà chúc mn có thành tích cao ha.

Bởi lẽ tui qua cơn ác mộng òi.

*****

25-6-2020
 
[Đn Bsd] Kẻ Ẩn Mình Nơi Góc Tối.
Chap 32


*Hôm cuộc gặp mặt tại quán trà kia xảy ra*

' Đã lâu không gặp.

Tiểu thư.' Một nụ cười điển trai cùng chất giọng cao quý, quý trọng.

Đối diện với sức hút từ nam nhân kia.

Bạn ngẫn người một hồi.

Rồi bỗng cũng cười nhẹ quyến rũ.

' Mời ngồi.

Đã lâu không gặp.' Lời nói đi đôi với hành đọng.

Bạn vẫy tay gọi cô bồi bài để gọi thêm nước.

' Dạo này ổn chứ?' Bạn hỏi.

Khi nguòi kia còn đang cố chỉnh sửa bộ trung phục lằng nhằng.

' Có vài việc đã xảy ra.

Mà cũng đã được giải quyết ổn thỏa đôi phần.' Lướt nhẹ trên thực dơn mà cô hầu mang ra.

Cậu nhanh chóng lướt đến và chọn 1 chén trà xanh đắng.

' Ồ...

ổn thỏa ha.' Bạn cáu kỉnh nhấp ly cà phê.

Môi lại tự động cong lên nở nụ cười.

' Thế cái kế hoạch của ngài dự định đến bao lâu đây.' Cậu cười, mắt khép lại nhìn bạn.

' Đừng lo về nó.

Mọi thứ đều ổn.

Kế hoạch còn chưa bắt đầu mà.' Bạn cũng cười đáp trả.

' Vậy về phần The Giuld.

Cô không tính xen vào sao.' Cậu hỏi.

Ánh mắt còn đặc biệt để quan sát bạn.

' Hừm... chúng nó đã yên thì chẳng lý do gì để ta tiến.

Dù gì không liên quan đến ta thì ta cũng mặc.' Bạn không hề lo lắng.

Vì vốn có gì xảy ra thì bạn cũng lo được.

Chắc chắc phải lo được.

Không gian lại yên tĩnh.

Cậu âm trầm ngâm nhi phần còn sót lại của cốc trà.

Chẳng sao cả.

Xa nhau mấy năm nhưng cả 2 vẫn hiểu ý nhau như thuở nào.

Cuộc gặp mặt ngắn gũi.

Nhắc lại vài thứ trong quá khứ.

Chẳng đủ để DaKuu hối hận đâu.

Quá khứ mà thứ đã qua là thứ đã trãi.

Muốn hội hận cũng chẳng kịp rồi.

*****

' Sao?

Tớ đã kể cho cậu nghe cả cuộc trò chuyện đấy.' Cô cười.

Cả hai cùng ngồi ở quán cà phê lần trước.

Vẫn là ly trà đen thơm nức.

Vẫn là tiếng chuông gió bên khung cửa.

Thanh thản mà âm mưu.

Chuuya ngồi đối diện.

Cậu cũng chẳng biết bản thân nên nói gì.

Cứ thế này là lời hay lỗ.

Việc bạn kể thứ gì đó đã qua gọi là đắt giá.

Cực đắt giá.

Và giờ bạn lại đang trao đổi với cậu.

Liệu cậu lời hay lỗ.

' Suy nghĩ nhiều làm rụng tóc đấy.

Chuuya à.' Bạn cười nhẹ, nhắc một câu.

Cậu hẳn vẫn còn đang hoang mang.

Mà chẳng sao cả.

Một câu truyện kiểu vầy không đủ để cậu hiểu hết mọi chuyện.

Dù gì chẳng nữa.

Năng lực của *** cũng đã tác động lên cậu.

Khó mà nhớ lại chuyện từng xảy ra.

' Cậu còn ngồi đấy nữa thì tớ đi đấy.

Bạn đứng dậy.

Kêu gọi người còn đang bay bổng kia.

Chuuya chợt nhận liền đứng bật dậy.

Rồi lại nhớ vài điều.

' Bây giờ là khoảng thời gian tự do của cậu mà.

Gọi tớ để làm gì?' Chuuya hỏi.

Có qua có lại.

Cậu đã có được thông tin về lần gặp mặt trước vậy thì bạn cũng phải có 3 ngày tự do chứ.

' Hiện tại chưa cần.

Và bây giờ tớ cần cậu đứa đến một nơi.' Bạn cười.

Tay cầm cái điện thoại bấm vài nút.

Rồi lại hối cậu đi nhanh.

' Nơi nào cơ kia chứ.' Cậu hỏi.

Cầm lấy chiếc mũ đen trên bàn đồng thời bỏ lại số tiền của cốc trà rồi cũng chạy theo bên bạn.

' Đi làm quen một người.

Một trong 5 quản lý điều hành của PM.

Ace!.' Bạn cười.

Nụ cười đầy mưu mô.

Chữ quản lý sắp thành cựu rồi.

Fufufufu

*****

' Firen ơiiiiiiii' Một giọng nữ thánh thónh kêu cao.

Cậu cười rồi quay sang chào cái nhẹ.

Cũng cất bước đi.

' Awwwwww.'

' Anh ấy cười kìa.'

Đấy là hình ảnh quen thuộc của dãy hành lang lầu 4 của trường.

Mỗi lần đến lớp là Firen sẽ chính là tâm điểm.

Cũng chẳng ai biết sự thật sau cả.

Firen chán nản bước dài trên hành lang.

Cậu dự tính sẽ xuống phòng y tế nằm cho dỡ phải tiếp chuyện các nàng nữ sinh.

Chỉ là một bóng nữ tóc tím đi ngược hướng ở phía trước khiến cậu e dè.

Là Selena.

Hôm nay là ngày thường nhật nên Selena chỉ khoát lên bộ đồng phục cùng chiếc kính to tròn lớn che luôn cả đôi mắt tím của cô.

Ôm vài tập giấy trong lồng ngực rồi đi dần lại về phía gần Firen.

Chuyền sang cho cậu một mẫu giấy.

Rồi quay lại lớp học.

Rõ là hai người cùng chung một nhà.

Mà khi lên trường lại xa cách như thể không quen.

Cũng chỉ vì họ không muốn bị thứ gì đấy xen vào kế hoạch của họ.

Tốt nhất là nên vậy.

Khung cảnh thay đổi.

Firen cầm mảnh giấy ghi một địa điểm khá quen.

Rồi lại vò nát cho vào thùng rác.

Tay nhét túi, tay xách cặp rồi lặng lẽ cúp những tiết còn lại.

' Firen kìa.'

' Anh ấy đi đâu vậy ta?'

Có một vài bạn nữ đứng trên hành lang nhìn xuống.

Sân trường trống vắng có mình Firen đang bước từng bước.

Selena cũng theo bóng nhìn.

Rồi cũng vào lớp cầm quyển sổ tay nhỏ mà gạch đi dòng chữ.

"Yêu cầu từ Xxx: tiêu hủy toàn bộ thông tin trong tư liệu của công ti JiGeno"

Selena còn cẩn thận ghi thêm dòng chữ.

'Đã giao.

Firen vs Nicen.

Ngày x tháng y năm z.'

Và lại bắt đầu vở kịch mọi ngày.

Ngày hôm sau tin tức công ti năng lượng gần trụ sở cảnh sát bị cháy một cách không lý do.

Bên phía cảnh sát đã điều tra và cho hay là một vụ tai nạn.
 
Back
Top Bottom