Khác [ĐN][AllTan] Sẽ ổn thôi đúng không?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,036
Điểm tương tác
0
Điểm
0
213538214-256-k8512.jpg

[Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
Tác giả: camilacambello2007
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xin thứ lỗi cho cái con dân ngu văn nhưng vã lắm rồi 🙁((



shinobu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Omegaverse] Accede
  • (ĐN Jujutsu Kaisen) The Queen
  • Taekook// Serie H+
  • - AllCaptain - Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!
  • < Dừng > [TR/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản...
  • Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo...
  • [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    Văn án


    Thực chất thì đây là một con vã vcl mà không thấy truyện allTan nào mới ra nên tôi quyết định sẽ viết truyện 🙁( Văn vẻ của tôi không hay đã thế lại còn nhiều pha quẹo lái mạnh đến mức con viết truyện còn ngã nên làm ơn hãy mặc luôn áo giáp vào, ưu tiên những cái làm bằng sắt ý, an toàn nên đặt lên đầu.

    .

    Đây thì là truyện fanfic, khung cảnh xảy ra khi mà người biến thành quỷ không phải là Nezuko mà lại là Tạnirou, chuyến hành trình vốn nhọc nhằn nay còn nhọc hơn (đm chúng mày thử vác anh trai chúng mày xem có mệt không :v) vậy chuyến đi này sẽ khác ra sao, liệu có đánh bại được Moo zang không?

    .

    Toi sẽ không để Ren sằng, Shinobu, Muichirou

    chết, Tengen, Sabito và Mamako vẫn thế nhé, xin lỗi mấy bạn fan của Sabito nhé 🙁(

    .

    Sẽ có H nếu các cô yêu cầu ( hoặc là nếu không ai đọc truyện của toi sẽ tự thêm vào)

    .

    Hết rồi 🙁(

    Nhớ ủng hộ truyện nha toi vã lắm rồi
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    #1


    "Ah..., anh hai ơi... c..ố lên, để em đưa anh đi bác sĩ..."

    Nezuko hoảng hốt nói.

    Không thể tin được, tại sao lại như thế này, có lẽ nào là do sự ích kỉ của cô?

    Nếu cô về nhà sớm hơn, cô không ở lại chơi với mấy đứa trẻ dưới núi, liệu cô có ngăn chặn được việc này?

    Cô bắt đầu suy nghĩ.

    Đang là mùa đông, hẳn là không thể nào có chuyện gấu tấn công được, chúng ngủ đông hết rồi.

    Chẳng có manh mối nào cả, cái lạnh dường như làm đông cứng suy nghĩ của cô lại, chân cô bắt đầu chậm lại, phổi cô như đóng băng, mắt cô cay xè, miệng khô lại, thì thào nói với anh trai: "Cố Lê..n nà..o, sắp xuống...

    Áaaaa (đcm như rên ý :vv)"

    Cô ngã xuống dưới một cái hố, cũng may là nó nông và đã có tuyết đỡ cho cô.

    Cô mệt lắm rồi.

    Nhưng Tanjirou là người duy nhất còn chút hơi ấm trong gia đình của cô, người anh trai là nguồn hy vọng duy nhất của cô, làm ơn, làm ơn đấy, xin đừng mang nó đi nữa.

    *Mẹ, Rokuta, Shigeru,... mọi người, mọi người đừng bỏ con và anh trai mà, mới hôm qua, mọi người vẫn còn vui vẻ, quây quần với nhau bên bếp lửa, căn nhà tuy nhỏ nhưng đầy hạnh fúch ấy. *

    Có lẽ là tại cô.

    Chạy hết tốc lực xuống núi, phận là nữ nhi lại còn vác một nam nhi trên lưng, đâu phải dễ dàng...

    Trèo ra khỏi cái hố lưng vác theo anh trai, dòng suy nghĩ vừa rồi chạy qua đầu cô làm cô tứk full color, dường như tiếp thêm động lực để cứu sống anh trai cô.

    "Grm....mm...."

    *Anh hai?

    Anh hai còn sống?Mùi khác quá, đây có đúng là anh hai không?

    Anh?

    Hoang mang qua, chắc là dính một chút máu của 'kẻ tấn công' ý mà*

    "Cố lên anh hai, em biết anh hai còn sống mà, đừng bỏ em, đừng bỏ em mà đi,... mọi người, mọi người,..."

    "Grmm..."

    " Em biết là đau..u nên chịu chút xíu nhé,.. sắp..p xuống..g đến nơi , AAAAAAA"

    * đúng như mình nghĩ, anh hai.. hoá quỷ rồi*

    "ĐAUUUUUUUUU AAAAAAAA"

    Tanjirou cào vào làn da trắng như tuyết của Nezuko, khiến máu chảy nhuộm hồnk cả một vùng tuyết.

    Tanjirou lật cô lại, may mà cô kịp giật cái se**** à chết nhầm cái rìu của anh trai cô đeo bên hông, cô liền chặn lại Tạnirou.

    "Anh, anh, bình tĩnh lại đi, em biết phần người của anh vẫn còn trong cái thể xác quỷ này, hãy thức tỉnh nó đi, Tanjirou của em hiền từ lắm cơ mà, tỉnh đi, tỉnh dậy đi"

    *Đ*o được rồi*

    Nezuko cảm thấy không còn cách nào khác, đành đá vào "phần dưới" của anh trai (Amen, các cô hiểu tại sao Tan trong bộ này mặc định nằm dưới rồi đấy, k h ổ t h â n t h ằ n g b é ) thầm mong Tan ổn ( ổn thế đ*o nào được)

    Tin tốt là Tan chưa bị làm sao

    Tin xấu là Tan to lên gấp đôi, mạnh lên nhiều

    Tin xấu nữa là Tanjrou sắp khống chế cô.

    "TANJIROUUUUUUUU ANH MÀ KHÔNG TỈNH LẠI THÌ EM PHẢI LÀM SAOOOO?

    Nhà chúng ta còn mỗi anh và em còn sống, trân trọng nó đi chứ?

    Anh coi em là cái gì thế?"

    Lã chã lã chã.

    Một giọt, hai giọt,...

    Những giọt nước mắt nóng hổi của anh trai cô rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô.

    "Ne..zu...ko....xi...n...."

    "Cô đang làm cái gì thế hả?"

    Một thanh niên lạ mặt bỗng từ đâu xuất hiện, nhanh tới mức chính Tanjirou còn không ngửi thấy mùi.

    Có một mùi thật kì bí tỏa ra từ người đàn ông này, kèm theo sự áp lực khó hiểu đến từ đối phương, Tanjirou biết rằng đây không đơn thuần chỉ là một người thợ săn hoặc dân làng tới đây để săn bắt hái lượm (đuj nhau).

    "Thôi ông im mẹ mồm đi tôi còn phải đưa anh trai tôi đi khám nữa"

    Nezuko có lẽ nghĩ rằng chắc giải vây tạm thời vậy thôi, mình phải chạy xuống núi đã.

    "Ơ.."

    Tất nhiên, sau câu nói của cô géi lạ mặt này, mặt của người đàn ông trở nên đụt trầm trọng.

    Mũi Tanjirou không ngửi thấy cái mùi bí ẩn kia, tự dưng có cái mùi,.. kì kì?

    Kiểu mùi bốc ra từ một thằng tự kỉ không có bạn trong lớp ý, khổ thân anh chàng chắc bị mọi người cà khịa à chết lộn bắt nạt nhiều quá nên mới vậy.

    Thật đáng thương mà.

    "Thôi bỏ đi.

    Cô có biết anh trai cô là quỷ không?

    Sao còn bảo vệ cho anh ý, lại lần đầu gặp mặt còn chửi tôi nữa chả lẽ lúc anh trai đè cô ảnh lỡ đè bẹp dí cái liêm sỉ của cô hả?"

    "Tôi biết anh trai tôi là quỷ rồi, rồi làm sao, anh làm gì ở đây và làm gì được tôi?"

    *Ủa sao nó láo thế nhỉ*

    Anh thầm nghĩ

    "Tôi là người của Sát Quỷ Đội- Tomioka Giyuu, và tôi cắt cổ được anh trai cô đấy."

    "Thế anh nói xem tại sao tôi phải tin anh.."

    "Anh trai cô sẽ cắn cô đấy..."

    "...Nii-san sẽ và không bao giờ cắn ai cả"

    "Chắc không?"

    "Chắc"

    "NEZUKOOOOO"

    "NARUTO chết nhầm GIYUUUUUUUUUU"

    "Omae wa mou shindeiruuuu.

    Cơ mà từ từ sao anh biết tên tôi"

    "Kịch bản bảo vậy"

    "Ok diễn tiếp đi 👌"

    "Cơ mà từ từ em sai kịch bản em lướt nhầm qua JOJO rồi lại đi"

    "Hình như lạc một chút qua cả Naruto nữa"

    .

    -tôi là con tag đây, chúng nó toàn lạc truyện thôi- —-

    "Nii-san sẽ không cắn ai cả"

    Cô bắt đầu khóc..

    "Làm ơn đấy anh ấy là người cuối cùng còn sống sót"

    *Xin lỗi nhóc*

    Vụttt

    "Aa?"

    Anh trai của cô bị cướp mất rồi, với một thanh kiếm kề cổ, cô gục xuống, quỳ xuống khóc lóc

    "Làm ơn đấy,..Giyuu"

    Giyuu cũng có chút động lòng, thật lòng không muốn giết anh trai.

    "Thế chứng minh cô đủ mạnh để bảo vệ anh trai cô đi"

    Nezuko bừng tỉnh.

    Đúng rồi.

    Khóc không giải quyết được gì cả.

    Cô liền đứng dậy, phủi phủi bộ kimono màu hồng phấn.

    *con bé khác quá, áp lực cũng lớn hơn rồi...*

    Nezuko vụt về trước, cô quá quen với khu rừng.

    Chỗ Giyuu đứng ngay trước cái hố, chỉ cần đẩy ngã là cũng đã có lợi thế rất lớn, cạnh đấy cũng có một cái cây to, đã mục lắm rồi.

    Cô nghĩ ra rồi.

    Vụt về phía trước, cô ném mạnh những cuộn chỉ luôn mang trong người, đồng thời phi chiếc rìu đủ để chặt cái cây mục đó.

    *Em nghĩ sử dụng cuộn chỉ này có thể làm thương tôi á?

    Suy nghĩ ảo tưởng quá đấy*

    Nhưng anh đã sai

    Cái cây đổ trước mặt anh khiến anh bất ngờ lùi về phía sau, đồng thời ngã xuống cái hố, không thể tin nổi, một đứa con gái 13 xinh xắn lại có thể đẩy một nam nhi đại trượng phu 21 tuổi đầu , cái tuổi mà thằng thanh niên nào yếu đến mấy cũng chỉ cần gắng sức một chút là bẻ gãy sừng trâu, một cách đường đường chính chính ngã xuống hố, có nhục không chứ.

    "Thôi nào, cô thắng rồi"

    Anh bỏ thanh kiểm khỏi cổ Tạnirou, cậu bé liền xồ ra chỗ Nezuko.

    *Chết rồi mình đoảng quá*

    A!

    Cảnh gì thế này?

    Cậu bé sử dụng khăn để băng lại cho cô bé.

    *Có lẽ là vậy rồi...*

    Chàng thanh niên rút lại thành kiếm vào bao, đưa cho cô tấm thiếp ( cô thấy có vẻ vậy, nó ghi là Tomioka Giyuu kính gửi cho thầy Urokodaki)

    " Này, để đảm bảo an toàn, bịt miệng anh trai cô bằng vải đi hoặc nứa, tre cũng được đấy, đề phòng anh cô cắn ai.

    Và nhớ này: Quỷ kị nắng, hoa tử đằng"

    *đi nhé*

    "Em cảm ơn anh"

    Anh trai cô không sao nữa rồi, quỷ có khác, khả năng hồi phục thật sự rất kinh khủng, khi đi xuống núi, những vết thương đã bay màu theo chiều gió rồi 🙁

    —————

    Vâng chào các cô, tôi cắt hay quá đi :vv.

    Lần đầu tôi viết truyện, mong các cô thông cảm, văn vẻ quẹo lái hơi mạnh.

    Có 1400 hay hơn thôi, sau tôi hứa viết nhiều hơn vì lười quá.

    Btw chúc mừng sinh nhật Tomioka Giyuu, khổ thân anh mất tay phải rồi, mất tay fap luôn 🙁(

    Cho anh que cần ý lộn que diêm cầu ra bạn gái nèe
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    Xàm xí đú đởn đêm khuya


    Tôi có truyện mới các cô ạ 🙁(

    Qua ủng hộ cho toi với
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    #2


    Lười quá đi các cô ơi 🙁(((

    —————

    "Cô ơi, có cái giỏ ở kia, con lấy được không ah?"

    "Hm được thôi con, không cần tiền đâu vì cô thấy nó cũ và nát lắm rồi, cứ cầm đi con."

    "Con không thể làm thế được, dù đấy có nát nhưng đó vẫn là cái giỏ mà cô Đan, xin hãy nhận chút tiền này cô ạ!"

    "Hmm thôi không cần đâu..."

    "Xin cô cứ nhận ạaa"

    Sau một tgian vô định đủ để bạn gái của bạn gặp lại bạn sau khi nói câu "Đợi em 5s em thay bộ váy đã", bà nông dân (đáng thương) nào đó đã phải im lặng nhận tiền trong vô vọng trước thái độ cương quyết trả tiền của Nezuko.

    —-

    "Nii-san ơiiii!"

    Nezuko hoảng hốt khi không thấy Than đâu, chả lẽ ảnh bay trong không khí về với trời đất để dung hoà, sinh sôi nảy nở rồi?

    Cơ mà hình như thế thật.

    Anh trai cô đào hố chui xuống rồi.

    Tác dụng phụ khi biến thành quỷ là thành chuột chũi chăng?

    Anh trai cô....là quỷ chuột chũi à?

    *khonggggggggggg f*qk noo*

    Nội tâm của cô đang gào thét dữ dội như phong ba bão táp sóng gió hồng nhan bạc phận em gì ơi.

    "Tan..ji...rou?

    Anh ổn chứ?"

    Lúc này, một cục Than nhỏ nhỏ đáng yêu bò lên trên hố, ôi nhìn kìa, anh trai cô biến thành một Tan- xinhđẹpdễthươngcủaNezukobroconnàođó- jirou rồi.

    Mái tóc màu đỏ được vuốt lên bằng một lý do giờ đã hơi xoã xuống, rối bời, bết vào khuôn mặt lấm tấm mồ hôi.

    Đôi môi anh đào nhỏ nhắn, dễ thương đang cười với cô, để lộ hai cái răng nhỏ nanh nhỏ xinh xinh, mắt to tròn như viên Ngọc bitch nhầm ngọc bích, sáng rực lên khi nhìn thấy Nezuko, nhưng ánh mắt đấy như mũi tên bắn xuyên trái tim của Nezuko mất rồi.

    "Nii-san ra đây nào để em đeo cái này cho"

    Cô rút ra một cái ống nứa được luồn một mảnh vải xanh đen cô đã xẻo một chút từ cái haori của anh trai mình, buộc cẩn thận lên miệng của anh trai, vừa như in a~

    "Hmm nii-san nhỏ vậy có vừa cái giỏ này không vậy?"

    Tanjirou ngớ người nhìn cái giỏ rồi nhìn lại mình, anh nhỏ tới mức đến bộ kimono của anh cũng không vừa nữa rồi.

    Tanjirou trèo vào trong cái giỏ nứa được học vải, vừa như in, ngước lên nhìn Nezuko với đôi mắt long lanh lóng lánh.

    Đấy là lần đầu tiên trong đời Nezuko không muốn mang họ Kamado.

    —— vào một lúc nào đó vào buổi tối ——

    Nezuko và anh trai đúng hơn là Nezuko đã vác anh trai mình đi được nửa chặng đường đến núi sương mù, có lẽ phải ở trọ nhà nào đấy buổi đêm thôi, màn đêm đã buông xuống rồi.

    Cả hai người đều tiếp tục đi, lúc này Tanjirou đã nhảy xuống và đi bộ cùng Nezuko từ lúc nào chẳng biết.

    Trước mặt của họ là một cái miếu, có thể ở trọ trong một đêm.

    Nhưng mà main tính sẽ không bằng tác giả tính :v

    Máu.

    Lại máu.

    Tanjirou chau mày, khựng lại chặn Nezuko ra hiệu rằng lấy sẵn rìu.

    Họ lần mò đi tới, từng bước một từng bước một, rón rén nhẹ nhàng.

    Là một con quỷ.

    Tanjirou hốt hoảng, ra hiệu cho đứa em gái của mình lùi lại về phía sau, anh phóng lên phía trước đấm một phát vào bụng con quỷ.

    Nó gào lên đau đớn và cạp lại vào bả vai của Tanjirou, nhưng tội thay con quỷ bé nhỏ gặp một thằng có đứa em gái là brocon, đã thế lại còn có màn buff diệu kì đến từ tác giả, đầu của con quỷ rơi xuống từ bao giờ.

    Nezuko tóm đầu con quỷ lên, sử dụng rìu găm lên tóc để cố định vị trí đầu trên cái cây đó.

    *Như anh Giyuu nói, không thể tiêu diệt quỷ nếu như không có kiếm Nhật Luân, mặt trời hoặc là tử đằng*

    Nezuko đành ngồi chờ xem nên làm gì.

    Ngồi cắn móng tay, chơi oẳn tù xì với Tanjirou , thậm chí tâm sự tuổi hồnk với một con quỷ đực rựa mặc cho con quỷ kêu gào thảm thiết vì sống không ra sống, chết cũng chẳng ra làm sao, chẳng hiểu kiểu gì?

    Đã thế lại còn bị một con quỷ khác ngồi lên cái thân bị tách rời như đệm ghế, tao thề tao mà sống lại tao méc mẹ mày /:< giận bay cảm xúc.

    "Này, cô không thể giết con quỷ như thế đâu"

    Đó là một ông lão đeo một cái mặt nạ thiên cẩu.

    "Dạ, con biết rồi ạ thế nên con mới ngồi đây nghĩ xem làm thế nào để tiêu diệt nó"

    *nếu không chặt, cắt được thì mình có đập nát nó được không nhỉ?*

    Nezuko đứng dậy, cầm cục đá nhưng có chút ngại ngần.

    Con quỷ này thì cũng chỉ là một người vô tội bị biến thành thôi mà.

    Nó cũng cần phải tồn tại trong một cuộc sống, việc nó ăn thịt người là nghiễm nhiên như việc con người ăn thịt bò, lợn vậy.

    Nó...

    "Cháu không thể không tiêu diệt nó ?"

    Nezuko đành nhắm mắt ném vào đầu con quỷ.

    Tất nhiên, nó không thể chết.

    Ông lão đeo mặt nạ thiên cẩu toát ra mùi "ngạc nhiên"

    *chưa một ai có đủ sự dũng mãnh để tiêu diệt một con quỷ, nhất là khi biết quỷ cũng chỉ là con ngươi, xem ra, cô bé này cũng không phải là một người dễ dung túng đánh mất bản thân*

    "Để đấy cho ta"

    *Vừa nói xong, ông lão chẻ đôi người đầu con quỷ bằng kiếm, hẳn đó là Nhật Luân Kiếm mà anh Giyuu đã nói với mình*

    Nezuko nghĩ.

    "A..

    ông là..."

    "Ta là Urokodaki, từ giờ, ta sẽ huấn luyện con.

    Nhưng trước hết hãy trả lời câu hỏi này:

    Nếu như anh trai con ăn thịt một ai đấy, con sẽ làm gì?"

    Nezuko đơ người ra.

    Cô biết anh trai cô sẽ không ăn thịt ai đâu, vì Tanjirou là anh cả mà...

    Nhưng đó là nếu như

    Chát.

    Tiếng tát vang lên.

    "Quá chậm chạp.

    Nếu như anh trai cô ăn thịt người, hãy cảm đoan rằng cô phải mổ bụng tự sát và cắt đầu ăn trai mình"

    Mắt Nezuko rưng rưng.

    Giết anh trai?

    Mổ bụng?

    "Giờ thì đi theo ta đến núi sương mù, ta sẽ hướng dẫn con sao để trở thành một diệt quỷ nhân."

    ———-

    UwU quà Valentine siu muộn cho các cô đây.

    Nay có 1000 từ thôi các cô chịu khó vì toi có nhiều bài tập quá huhuhuhuhu.

    Tặng thêm cái ảnh edit sương sương :v
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    Không phải chap mới đâu


    Quên chưa nói với các cô, do căn bệnh lười kinh niên của toi nên mỗi tuần sẽ có 1 chap nhé 😖.

    Viết không lâu lắm đâu nhưng toi lười 🙁( .

    Còn lịch cụ thể hơn là thứ mấy thì tuỳ hứng nhà các cô :v

    Dạo này cạn ý thật sự, lại còn lọt hố JsH nữa chứ huhuhuhu 🙁(
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    #3


    "Nezuko, đi theo ta"

    Dù sư phụ cô là một người trông tầm 70-80 tuổi nhưng ông chạy nhanh hơn cả cô, tuy Nezuko là người chạy nhanh hơn tất cả mọi người trong thị trấn, dẻo dai hơn tất cả mọi người.

    Đúng là gừng càng già càng cay.

    Họ đi đến chân núi sương mù, nơi mà sư phụ Urokodaki để Tanjirou lại mặc cho sự phát triển bản đối của Nezuko.

    Nhưng không hẳn, ông ở lại và bảo với cô

    "Nếu như con lên và xuống ngọn núi này trước bình mình, tức con có 4 tiếng để đi, hãy đi đi còn nếu không ta sẽ không huấn luyện con đâu"

    Cùng lúc đó....

    Tanjirou thiếp đi, nhưng một giọng nói lạ lẫm nào đó tựa như đánh thức cậu dậy, kì thay, nó không phải giống văn phòng được Nezuko đã nói với cậu trong ngày hôm qua.

    Từ từ đã.

    Hôm qua?

    Tanjirou đờ người chợt nhận ra, cậu hôn mê bao lâu rồi?

    "Nè, cậu nghe tôi không thế?"

    Một cậu con trai kì lạ nói.

    Một giọng nói kì lạ và ấm áp tựa nắng xuân rực rỡ, chiếu xuống cho mọi vật, nắng không gắt mà dịu nhẹ ân cần tựa như bản hoà âm đến từ thiên nhiên.

    Tanjirou giật mình, cậu đâu thể nói được, cậu nghĩ thầm rằng cậu đâu thể nói...

    "Tôi nghe được mà, cậu chỉ cần nghĩ thôi không cần nói đâu."

    Tanjirou hoang mang cực mạnh.

    Vậy tức nãy giờ mình nghĩ cái gì ảnh cũng nghe được, ôi liêm sỉ ơi, ở lại với em đi hãy ở lại vì chuyện lứa đôi mấy ai hiểu được 🙁(.

    "Nghĩ gì đấy hả chàng trai, tôi thẳng, thẳng, thẳng nhá.

    Điều quan trọng luôn nhắc lại ba lần"

    Cậu ngây ngô qua mặt ra, cái mặt đỏ ửng lên, nổi bật của làm da trắng như sứ, mắt to như hai viên ruby lộng lẫy, ánh đỏ trong mắt như muốn làm người nhìn đắm chìm trong ánh mắt đó mãi chẳng rời.

    "Mà thôi..."

    Cậu trai kia dù luôn đeo mặt nạ nhưng kì lạ thay, Tanjirou ngửi thấy mùi xấu hổ và một mùi ngọt dịu, như mùi những trái dâu đỏ mà cậu hay ăn, yêu chăng?

    "Nghe này, tôi là Sabito, còn bên cạnh cậu là Makomo đấy"

    Ồ, nói chuyện nhầm thần giao cách cảm với Sabito nãy giờ làm Tanjirou quên mất sự hiện diện của một cô bé nhỏ nhắn bên cạnh.

    Không như người "anh trai" đeo kín cái mặt nạ cáo, cô bé đeo lệch sang một bên, để lộ khuân mặt hiền từ với đôi mắt màu xanh như ngọc, không một vết cặn, bụi có muốn sa vào đôi mắt ấy âu cũng bị đẩy ra mới ánh sáng từ viên ngọc này.

    Cô cất tiếng nói: "Ôi hoàng tử..

    (Tôi xin lỗi nhầm lời thoại, lại nào.)

    Cô cất tiếng nói trong trẻo: "Hnp, chào cậu, Tanjirou, tớ là Makomo, không lòng vòng nữa, cậu chính là một bán quỷ"

    "Ehhh?"

    Cậu?

    Cậu á?

    Thật á?

    Uầy cô tag buff mình ghê thế nhỉ?

    Okok

    Cậu ngây người ra, cậu cất tiếng hỏi:

    "Vậy thì, có gì vui, quỷ thì có lấy bánh mì thồn vào mặt bọn HàN QuỐc được không?"

    "Hỏi kì.

    Để tớ giải thích cho" Makomo nói

    "Quỷ- một giống loài trâu tró gần như không thể chết nếu như tác động bởi Nhật Luân Kiếm, hoa tử đằng, mặt trời, thế nên là tránh xa ra nhé.

    Tuy nhiên, quỷ có một loại sức mạnh mà các kiếm sĩ chúng tớ phải sử dụng kĩ thuật đặc biệt để đánh ghe— ý nhầm đánh lại.

    Loại sức mạnh đấy có tên là Huyết Quỷ Thuật.

    Mỗi con quỷ sẽ có một loại Huyết Quỷ Thuật khác nhau, cậu hãy thử shem lào"

    "Òo hay đấy nhưng cái sức mạnh mà các kiếm sĩ dùng là gì?"

    "Các kiếm sĩ sử dụng một loại sức mạnh mang tên Hơi Thỏ, có rất nhiều loại hơi thỏ, và khởi nguyên của chúng là Hơi Thở Mặt Trời, vì cậu là main nên nghiễm nhiên sẽ xài cái bá nhất- Hơi Thở Mặt Trời.

    Chúng tớ sẽ dạy cậu cả hai"

    —- skip về thời điểm Nezuko đã thi xong —-

    Khi Nezuko trở về, điều làm cho cô chết ngất ngay tại chỗ không phải là do mệt, đùa thôi chứ đúng rồi đấy, mệt bỏ mẹ, không phải do Tanjirou ra chào đâu.

    —- Skip tiếp đến vụ nhận kiếm—-

    Nezuko và Tanjirou đều được nhận đồng phục và kiếm, ông thợ rèn Hotaru mong đợi một màu kiếm đỏ nhưng không, kiếm của Tanjirou màu đen và của Nezuko thì lại là màu trắng vân đỏ, khiến cho ông tạm chấp nhận, dù ổng suýt nổi điên lên, khóc lên khóc xuống lăn qua lăn lại trước mặt mọi người, thật là zô lim sỉ.

    Ừ.

    Tôi zô lim sỉ.

    —————-

    Aa toi xin lỗi nhiều vô cùngggg.

    Đã ăn chap lâu rồi lại còn viết có 800 từ gì đó nữa chứ.

    Toi hứa tuần sau sẽ ra chap đầy đủu UwU.

    Shin nhỗi các cậu

    *đăng ảnh này vì nó cute chứ không phá thuyền allTan
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    Nhắc nhở nhắc nhở 🙁


    Ôi các bạn đọc truyện của tớ, sau 2 tuần tớ không viết là truyện đã tụt #alltan từ 27# xuống 57# khiến tớ rơi vào trạng thái ckam kam nhẹ 🙁((

    Truyện tớ không hay hay sao mà tụt hạng kinh khủng vậy huhu



    Tặng cho cái mimi nhà làm

    Ye Giyuu

    Hãy dừng watch pagoda, vì một tương lai không bị tag thồn bánh mì nhân phẩm vào mồm ❤️😍🥰
     
    [Đn][Alltan] Sẽ Ổn Thôi Đúng Không?
    Đờ róp vô thời hạn


    Tớ xin lỗi nhưng có lẽ sẽ drop cả 2 truyện của tớ.

    Tớ đang hơi bị... mất hứng viết truyện, chẳng hiểu sao nữa, một lần nữa vô cùng xin lỗi các cậu. =((( cả tháng nay tớ không nghĩ ra gì cả, vô cùng xin lỗi.
     
    Back
    Top Dưới