Khác [DM] Tinh Linh Bất Tử

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392939376-256-k804769.jpg

[Dm] Tinh Linh Bất Tử
Tác giả: meowmeoww237
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Cường cường, đam mỹ, khoa học viễn tưởng, cơ giáp, trọng sinh, đối thủ

Văn án:
Trong vũ trụ bao la, nơi chiến tranh chưa bao giờ kết thúc, loài người không chỉ đối đầu với những kẻ thù ngoại tộc, mà còn...

đối đầu với tương lai mịt mù của chính mình.

Andree - một chiến sĩ vừa là Heal vừa là Hunter hiếm có đạt được danh hiệu đại tá khi mới ba mươi bảy tuổi, đã tự tay phá hủy đi chiến hạm lẫn bản thân mình để không bị rơi vào nanh vuốt của Điệp tộc.

Và rồi hắn tỉnh dậy trong thân xác chính mình hai mươi năm trước.

Đó không chỉ là cơ hội mà còn là một lời cảnh báo đến từ tương lai.

Bởi vì hắn biết thứ quái vật được cho là đã tuyệt chủng đang chuẩn bị trở lại.

Người mang kí ức của tương lai quay về.

Người mang số mệnh phải đối đầu với cả nhân loại và ngoại tộc.

Ai mới là người có thể thay đổi tương lai?

Lưu ý nhỏ: Đây là bộ truyện đầu tay của tui, nên còn nhiều sai sót, có thể là mạch truyện chưa logic, hành văn hơi lủng củng.

Nên là đọc truyện với tư thế vui vẻ là chính hehe.

Cảm ơn mọi người đã ghé.
( Ảnh bìa truyện tui lấy trên pin ó )



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tình Yêu
  • Kì Tinh Mộng
  • [DM] Tinh Linh Bất Tử
  • [HOÀN][DM] TRẦM NỊCH - NELETA
  • [Dm] Tinh Linh Bất Tử
    Văn án


    Thể loại: Cường cường, đam mỹ, khoa học viễn tưởng, cơ giáp, trọng sinh, đối thủ

    Văn án:

    Trong vũ trụ bao la, nơi chiến tranh chưa bao giờ kết thúc, loài người không chỉ đối đầu với những kẻ thù ngoại tộc, mà còn...

    đối đầu với tương lai mịt mù của chính mình.

    Andree - một chiến sĩ là Heal đạt được danh hiệu đại tá khi mới ba mươi bảy tuổi, đã tự tay phá hủy đi chiến hạm lẫn bản thân mình để không bị rơi vào nanh vuốt của Điệp tộc.

    Và rồi hắn tỉnh dậy trong thân xác chính mình hai mươi năm trước.

    Đó không chỉ là cơ hội mà còn là một lời cảnh báo đến từ tương lai.

    Bởi vì hắn biết thứ quái vật được cho là "đã tuyệt chủng" đang chuẩn bị trở lại.

    Người mang kí ức của tương lai quay về.

    Người mang số mệnh phải đối đầu với cả nhân loại và ngoại tộc.

    Ai mới là người có thể thay đổi tương lai?

    Lưu ý nhỏ: Đây là bộ truyện đầu tay của tác giả, nên còn nhiều sai sót, có thể là mạch truyện chưa logic, hành văn hơi lủng củng.

    Nên là đọc truyện với tâm thế vui vẻ là chính hehe.

    Cảm ơn mọi người đã ghé.

    ( Ảnh bìa truyện tui lấy trên pin ó )
     
    [Dm] Tinh Linh Bất Tử
    Chương 1: Trở về


    Trong vũ trụ bao la rộng lớn, có những hành tinh lẻ loi đơn bạc trôi nổi giữa màn đêm vô tận.

    Trên mỗi hành tinh ấy đều chứa đựng các nền văn minh nhân loại.

    Có thể thấy, trải qua hàng nghìn năm tiến hóa, con người không chỉ vượt qua giới hạn của hành tinh gốc, mà còn mở ra một kỷ nguyên mới trải dài khắp dải Ngân Hà.

    Công nghệ, vũ khí, trí tuệ nhân tạo... tất cả đều phát triển vượt bậc, tạo nên một thời đại hoàn kim chưa từng có.

    Liên Bang Litar - 15.7.x220.

    Khắp bầu trời là những phi hành khí bay lượn tấp nập, tầng tầng lớp lớp các tòa nhà phủ đầy mặt đất.

    Tại trung tâm thành phố chính là học viện STA - trụ sở huấn luyện quân sự lớn nhất toàn hệ.

    Hệ Ngân Hà có nhiều hơn hàng ngàn các hành tinh lớn nhỏ khác nhau nhưng trong đó chỉ có năm trăm hành tinh chính, còn lại là các hành tinh phụ xa xôi.

    Chính vì thế mỗi năm, hàng triệu tân binh từ khắp nơi đổ về đây, mang theo ước mơ, tham vọng và cả tương lai chưa định hình.

    Trong khách sạn dành cho du khách.

    “Tít...

    Tít...”

    âm thanh máy móc vang bên tai.

    Andree bật dậy khỏi giường, đôi mắt xanh ngọc mở lớn, cả người hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở gấp gáp và lồng ngực phập phồng.

    Hắn nhìn trân trân vào trần nhà trắng xóa, ánh đèn dịu nhẹ...

    Hơi xa lạ.

    Trì độn vài giây mới nhận ra, đây không phải là chiến trường đẫm máu hay chiến hạm vỡ vụn giữa không gian.

    Hắn đã chết rồi.

    Hắn đã tự tay phá hủy và chôn vùi cơ thể mình trong cơ giáp để không phải chết dưới tay đám ngoại tộc kia.

    Từng mảnh kí ức như thủy triều dữ dội, cơ thể đau nhức, thể tinh thần tan vỡ, hàng ngàn cánh bướm đen chập chờn bao phủ cơ giáp, âm thanh rít lên như tiếng thét của quỷ...

    Mọi thứ chân thật đến rùng mình.

    Andree lao nhanh vào phòng tắm, ánh mắt nhìn chăm chăm vào gương.

    Không có vết sẹo dọc ngay má.

    Không có vết bỏng do nhiệm vụ đầu tiên gây ra.

    Thay vào đó và vẻ ngoài non nớt, làn da trắng sáng, mái tóc vàng rũ xuống trán.

    Vừa xa lạ vừa quen thuộc.

    Hắn còn rất trẻ.

    Andree nhìn mình thật lâu trong gương, ngón tay chạm vào mặt kính lạnh toát.

    Cảm giác sống sót sau vụ nổ đó không phải mơ.

    Hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập mãnh liệt, cảm nhận được dòng máu đang chảy trong ngực.

    Lùi một bước ra khỏi phòng tắm, Andree vừa như muốn cười khan vừa cầm thiết bị liên lạc đặt trên bàn.

    15.7.x220.

    Cách ngày hắn chết hai mươi năm.

    Vậy là trở về hai mươi năm trước thật sao?

    Thời điểm Andree vừa đặt chân lên hành tinh thủ đô.

    Hành tinh mà hắn lớn lên đã dần cạn kiệt nguồn tài nguyên sống không thể ở lại được nữa.

    Vì thế hắn đã rời bỏ nơi đó.

    Nếu ông trời đã cho hắn cơ hội trở lại, tương lai vẫn có thể sẽ thay đổi.

    Nhớ lại đám côn trùng trước đó, sắc mặt Andree âm trầm.

    Loại quái vật gớm ghiếc này đã biến mất cách đây hơn ngàn thập kỉ .

    Chúng từng gieo rắc cơn ác mộng cho hàng triệu hành tinh, bắt đầu cuộc chiến kéo dài giữa loài người và chúng.

    Điệp tộc.

    Loài sinh vật đến từ chiều không gian khác, từng biến mất khỏi lịch sử hơn trăm năm trước.

    Nào ngờ, bóng ma quá khứ thực sự trở về.

    Ban đầu, khi cuộc chiến nổ ra, cán cân nghiên về phía Điệp tộc.

    Với sức mạnh áp đảo, cấu trúc cơ thể kì dị, tốc độ tiến hóa ngoài tưởng tượng.

    Con người yếu ớt, vũ khí lạc hậu không thể chống đỡ nổi sức tàn phá của chúng.

    Tưởng chừng như lịch sử loài người đã đến hồi kết.

    Cho đến khi không lâu sau đó.

    Con người bắt đầu tiến hóa.

    Trong tiềm thức của loài người bắt đầu xuất hiện những dòng năng lượng chưa từng được khai thác trước đó.

    Nó tồn tại dưới dạng phi vật lý, vô hình.

    Chỉ có thể cảm nhận, không thể chạm tới.

    Như làn sóng ma thuật ẩn sâu trong lớp da thịt.

    Gọi là thể tinh thần.

    Người sở hữu thể tinh thần sẽ vượt trội hơn về sức mạnh, tốc độ, phản xạ...

    Theo thời gian, khi thể tinh thần phát triển mạnh mẽ, nó dần phân hóa thành ba hướng.

    Những người có thể tinh thần bộc phát, thiên về công kích, mang theo sức mạnh mãnh liệt có thể khuếch đại đòn tần công, khống chế và thao túng kẻ địch.

    Thế nhưng cái giá phải trả là khả năng tiêu hao lớn, không thể tự phục hồi.

    Những người sở hữu hệ tinh thần trầm lắng, có khả năng chữa trị tổn thương về thể chất và tinh thần bằng cách tiếp xúc giữa người với người.

    Tuy nhiên, sức chiến đấu gần như bằng không, nếu không được bảo vệ sẽ dễ dàng trở thành mục tiêu đầu tiên của kẻ địch.

    Phần còn lại là đại đa số con người không thức tỉnh được thể tinh thần.

    Trong xã hội hiện đại, họ là những con người bình thường.

    Từ đó, thuật ngữ ‘Hunter’ và ‘Heal’ được thành lập, được dùng để gọi những người mang thể tinh thần bộc phát và trầm lắng.

    Hunter và Heal trở thành nền móng vững chắc của quân đội.

    Là cặp đôi liên kết không thể thiếu giúp con người sống sót từ trận chiến với Điệp tộc.

    Còn Andree, lúc đầu hắn thức tỉnh thể tinh thần với vai trò là Heal.

    Nhưng không lâu sau đó, hắn phát hiện mình có thể chất đặc biệt, có thể chiến đấu, có thể điều khiển cơ giáp như một Hunter.

    Hắn có thể bóp nát quái vật, rồi xoay người chữa trị cho đồng động đang bị thương.

    Xuất phát từ nơi tận cùng của vũ trụ, Andree bước ra ánh sáng, mang theo sức mạnh bí ẩn không thể giải đáp.

    _____________________________

    Tui muốn nói: Viết quá trời đau lưng luôn mà vẫn quá ngắn
     
    [Dm] Tinh Linh Bất Tử
    Chương 2: Mình Đã Thực Sự Trở Về


    Andree đứng trước khung cửa sổ của khách sạn, lớp chắn không gian trong suốt phản chiếu ánh sáng từ những về tinh nhân tạo.

    Ở giữa thành phố, một kiến trúc bạc vươn lên những tầng mây.

    Học viện STA tựa như một pháo đài bạc hùng vĩ.

    Ở kiếp trước, Andree tiến vào học viện năm hai mươi tuổi, mất hết năm năm để tốt nghiệp.

    Mọi người thường gọi hắn là thiên tài, một kẻ xuất thân thấp kém lại mang trong mình sức mạnh to lớn khác với vẻ ngoài.

    Chính Andree cũng nhận thức được bản thân mang một sứ mệnh to lớn khi sở hữu năng lực này.

    Bây giờ, khi đã trở lại, hắn không thể lãng phí thời gian thêm được nữa.

    Điệp tộc có lẽ đã bắt đầu cựa quậy trong khe nứt thời gian.

    Chúng sẽ trở lại rồi tàn phá mọi thứ như kiếp trước.

    Hắn không thể chờ tương lai lại tái diễn như cũ.

    Sau một hồi suy tư, Andree quyết định tham gia vào học viện sớm hơn ba năm, tiếp cận với trung tâm đầu não quân sự.

    Tạo ra sự thay đổi từ trong gốc rễ, chỉ khi đó mới có thể có phần trăm cơ hội thay đổi kết cục của chính mình.

    Mở thiết bị liên lạc, bản tin hot nhất nằm ngay đầu “Đăng kí hồ sơ nhập học sớm tại trường quân sự STA”.

    Andree khẽ nở nụ cười: “A, trùng hợp như thế sao?”

    Không chút do dự, Andree nhấn vào khung ‘đăng kí nhập học.'

    Hắn muốn hoàn thành chương trình học rồi tốt nghiệp thật nhanh, mà để làm được điều đó song cũng phải có năng lực tương ứng.

    Nhưng cũng không thể xuất hiện quá nổi bật.

    Không thể bộc lộ năng lực của mình sớm quá, nhất là bây giờ.

    Vì thế, Andree nhấc tay, bấm vào ô thân phận trong hệ thống đăng kí: Heal.

    Và rồi sau đó vấn đề lại xuất hiện, Heal không nằm trong nhóm ưu tiên được xét tuyển thẳng.

    Theo quy chế của STA, những người đăng kí hạng mục hỗ trợ buộc phải chờ khóa đào tạo định kì lúc khai giảng mỗi năm một lần.

    Mà hiện tại, đợt tiếp theo còn cách đến tám tháng.

    Quá lâu.

    Andree nhíu mày khi đọc thông báo tự động từ hệ thống tuyển sinh.

    Ngay bên dưới dòng từ chối nhập học sớm có một ghi chú nhỏ, gần như vô tình nhưng cứ như thể dành riêng cho hắn.

    “Thí sinh không thuộc hàng mục chiến đấu có thể tham gia vòng loại.

    Nếu vượt qua, có quyền xem xét đặt cách".

    Vòng loại mở rộng.

    Đây vốn là sân chơi dành cho đám Hunter muốn thể hiện, ngoài mặt cái gọi là vòng loại mở rộng thật chất là nơi so tài chiến đấu.

    Vì thế không ai hy vọng một Heal sẽ đặt chân vào, càng không ai tin họ có thể đi được đến cuối.

    Andree ngã người xuống chiếc giường trắng tinh, mắt khẽ nheo lại.

    Khi còn là chiến sĩ cấp S, hắn từng huấn luyện cho một đội hình toàn Heal những kĩ năng cơ bản để sống sót trong chiến tranh.

    Hắn biết rõ một Heal cần phải di chuyển, tấn công như nào, cũng như biết cách khiến người ta không bao giờ kịp phản ứng.

    Do đó, không lâu sau, hệ thống tuyển sinh của Học viện STA nhận được một hồ sơ lặng lẽ được gửi đi từ thiết bị liên lạc vô danh.

    Andree Feltheim – Ứng viên hạng mục Heal.

    Thể trạng: Đạt chuẩn.

    Vũ khí mang theo: Không có.

    Kỹ năng chiến đấu: Không rõ.

    Tham gia vào vòng loại mở rộng.

    .

    Vài ngày sau, tại Học viện quân sự STA, nơi đào tạo tinh anh tinh thần lực, mỗi năm chỉ nhận đúng một ngàn học viên mới từ hàng ngàn người ứng tuyển.

    Một thiếu niên tóc vàng, mắt xanh, da trắng bước vào khu vực sơ tuyển chỉ với một tấm thẻ căn cước.

    Andree lẳng lặng đứng trong hàng, mắt lướt qua hàng trăm Hunter khoe giáp, mang theo kiếm năng lượng, còn có người dắt theo cả AI phụ trợ cá nhân.

    Sau khi hoàn tất quá trình xác minh danh tính, Andree đi theo dòng người tiến vào khu vực phát số thứ tự thi đấu.

    Hành lang màu bạc trải dài đến cuối đường phản chiếu những thân ảnh của các thí sinh khác nhau.

    Bước chân vang vọng, đa phần là các Hunter đến từ các hành tinh trung tâm.

    Đi được một khoảng, xuất hiện nhân viên hành chính ngồi sau bàn quầy đưa cho các thí sinh số thứ tự thi đấu.

    Đến lượt Andree, cậu chàng quét mắt một lượt từ đầu tới chân.

    Không cơ giáp, không vũ khí.

    “Tên?” người đó hỏi, tay lướt nhanh bản danh sách trên màn hình.

    “Andree Feltheim.”

    Người kia cau mày, dường như không tìm thấy tên hắn trong bản dữ liệu.

    “Hạng mục gì?”

    “Heal.”

    Xung quanh bỗng chốc yên lặng.

    Sau đó là một tràn cười đến từ sau lưng không hề che giấu, mang theo ý giễu cợt.

    “Chậc chậc...

    Heal mà cũng đến đây thi đấu, tìm chết à”

    “Có người lại tính chơi trội đây mà, còn không biết bản thân mình đang ở nơi nào.

    Ha ha ha ha.”

    "Muốn làm người tiên phong thi đấu cho đám Heal yếu ớt kia sao?”

    Anh chàng nhân viên rốt cuộc cũng tìm thấy tên hắn trong danh sách phụ, đưa cho Andree một thẻ điện tử màu trắng bạc, khác với loại thẻ màu đỏ dành cho các Hunter.

    “Andree Feltheim, hạng mục Heal, số thứ tự: 174.”

    Andree nhận lấy thẻ thi, bỏ vào túi áo, bước chân rời đi.

    Trong lòng hắn không hề dao động.

    Đến lúc rồi, để những kẻ ở đây biết rằng Heal đến từ hành tinh ngoài rìa dãy ngân hà, không chỉ biết ‘vá thương’.

    .

    Phòng ở nơi này được phân chia ngẫu nhiên, là phòng đơn, nhỏ gọn, chỉ đủ chỗ cho một chiếc giường, một tủ đựng đồ, và nhà vệ sinh.

    Andree ném tấm thẻ thi lên cạnh giường, tháo áo khoác ngoài, bước thẳng vào phòng tắm.

    Nước từ vòi phun xả xuống mái tóc vàng óng rồi trút xuống bả vai, lành lạnh.

    Lại lăn dài trên làn da trắng sứ, cuốn theo bụi bặm trên đường.

    Andree nhắm chặt mắt, để mặc tiếng nước bao phủ cả không gian chật kín.

    Ngày mai, hắn sẽ bước vào sàn đấu với thân phận là Heal.

    Không vũ khí, không địa vị, không danh tiếng.

    Andree lau tóc bằng khăn trắng, động tác dứt khoác.

    Hắn không mang theo nhiều đồ, chỉ có vài bộ quần áo đơn giản và một viên ngọc trắng được giấu kĩ trong túi áo.

    Đó là thứ duy nhất hắn giữ lại được từ kiếp trước.

    Là một chiếc cơ giáp màu trắng xám, tên Bạch Hổ.

    Nhưng giờ nó chỉ còn là một nguồn năng lượng nhỏ, chưa thể khôi phục ý thức.

    Ngả người lên giường, Andree nhìn thẳng trần nhà không biểu cảm.

    Ngoài cửa sổ, ánh đèn từ các tòa nhà phản chiếu qua tấm kính, tạo nên những vệt sáng dài đan xen.

    Trong mắt thiên hạ, hắn là một tên Heal điên rồ tham gia vào cuộc thi không có phần thắng.

    Nhưng bên trong hắn, đây chính là bước đi đầu tiên để xác nhận rằng.

    Mình đã thực sự trở lại.

    Và rồi hắn khép mí mắt lại.

    Một đêm không mộng.
     
    [Dm] Tinh Linh Bất Tử
    Chương 3: Vai Phụ Hôm Nay Có Hơi Nổi Bật Nha


    Sáng hôm sau, Andree đúng giờ có mặt tại sàn đấu chính quy của Học Viện STA.

    Nơi này từng là bãi đáp phi thuyền trong thời kì chiến tranh vũ trụ, nay được cải tạo thành sân thi đấu thực chiến.

    Sàn đấu được xây dựng theo mô hình là một vòng tròn hoàn hảo, không có bất kì rào chắn nào ngoài một bức tường ngăn cách với khán giả.

    Bên dưới có hai lối ra vào đối diện nhau dành riêng cho các thí sinh giao đấu.

    Mỗi lối đi đều được bảo vệ bởi các cách cửa lớn, khi trận đấu sắp bắt đầu, mới cho phép các thí sinh ra sân với sự chuẩn bị tốt nhất.

    Khán đài cao vút bao quanh toàn bộ sàn thi đấu, những chiếc ghế xếp chồng lên nhau thành các tầng được phân chia rõ ràng các khu vực.

    Ở giữa hai lối ra vào là nơi dành cho giám khảo - là những người có cấp bậc cao trong Học viện.

    Bên phải là khu cho những sinh viên được đặc cấp tuyển thẳng, không phải trải qua bất kì cuộc tuyển chọn nào.

    Vũ trụ đen ngòm bao lấy hành tính nhỏ bé.

    Mang theo hơi lạnh và tiếng gầm vang của đám đông đang hưng phấn đến độ như muốn thổi tung cả khán đài.

    Những ngôi sao lấp lánh xa xôi như từng ánh đèn đường tạo nên một khung cảnh đầy nhiệt huyết và áp lực.

    "Rhys!

    Rhys!

    Nghiền nát nó đi!"

    "Zyne vô địch!"

    "Biết ứng viên số thứ tự 420 là con nhà ai không?

    Nghe bảo là Caelum đó!

    Gia tộc quân sự đấy!"

    Trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn, Andree đừng im trong hàng ngũ, bộ quần áo xám tro cũ kĩ, chỉ có số thứ tự treo trước ngực trái, không tên, không huy hiệu lạc lõng giữa một rừng giáp sắt.

    Nhưng ánh mắt lại thản nhiên nhìn về phía trước, không sợ hãi mang theo chút kiêu ngạo.

    Loa phát thanh trên đầu vang lên, báo hiệu trận đấu sắp bắt đầu.

    "Vòng loại mở rộng trực tiếp.

    Trận đầu tiên: Ứng viên số thứ tự 383 giao đấu với ứng viên số thứ tự 707.

    Chủ đề: Cơ giáp.

    Mời hai thí sinh bước vào sàn đấu."

    Hai người từng bước đi ra sân thi đấu, một bên là cơ giáp dạng phiến mỏng - thiết kế chuyên biệt về tốc độ và sự linh hoạt.

    Bên còn lại là cơ giáp hạng nặng, tập trung vào sức mạnh và khả năng phòng thủ.

    Trận đấu không kéo quài quá mười phút, kết thúc bằng một đòn cận chiến bất ngờ từ chiếc cơ giáp hạng nặng khiến đối thủ không thể đứng dậy được nữa.

    "Số thứ tự 707 vào vòng tiếp theo.

    Số thứ tự 383, loại" Giọng nói từ loa phát thanh lại vang lên, trận đấu kết thúc, thắng bại đã rõ.

    Khán đài như nổ tung sau khi trận đầu kết thúc.

    Dù là trận mở màn, nhưng cú kết liễu dứt khoát vẫn khiến dân tình phấn khích hét lên.

    "Quá dữ, đập phát ngủ luôn!"

    "Lần đầu tiên tôi thấy một cơ giáp hạng nặng ra đòn nhanh vậy luôn á."

    Tiếng reo hò vang đến một góc bên phải của khán đài, nơi có ba người đang ngồi ở đó.

    So với những hàng ghế còn lại nơi đây không bị chen chúc hay xô đẩy.

    Đây là chỗ dành riêng cho những thí sinh được đặc cách tuyển thẳng-không cần tranh vé như đám đông phía dưới, chỉ cần ngồi xem, chờ ngày vào học chính thức.

    Nhưng trong ba người, có hai tên lại trông chẳng giống người sẽ học hành tử tế và được tuyển thẳng chút nào.

    Nổi bật ở giữa là một thiếu niên cao ráo, ngồi vắt chân lên lan can phía trước, áo sơ mi trắng không cài đủ nút, lười biếng dựa vào ghế.

    Mái tóc đen dài vuốt ngược ra sau đầu cùng với đôi mắt lúc nào cũng mang theo ý cười, khóe môi anh cong cong.

    Mở miệng:

    "Trận đấu này có lẽ nên khết thúc trong ba phút."

    Anh vừa nói vừa cắn hạt hướng dương, miệng nhai nhóp nhép, mắt vẫn dán chặt vào màn hình truyền tin bên dưới:

    "Tôi mà là giám khảo thì sẽ cho cả hai rớt hết để tiết kiệm thời gian."

    Anh ta tên là Sylus.

    Lục Hoành ngồi bên trái khoanh tay, liếc anh một cái:

    "Cậu mà là giám khảo thì nơi này chắc không còn là cái sàn đấu nữa."

    Trì Kinh, người còn lại ngồi bên phải Sylas, vẫn đang chăm chú theo dõi trận đấu, nhàn nhạt ném ra một câu:

    "Im mồm.

    Tôi đang phân tích chiến thuật."

    "Chiến thuật?"

    Sylas bật cười, "Cái ông cơ giáp tốc độ kia lao như ruồi mất não, còn ông hạng nặng thì đứng yên chờ thời.

    Phân tích gì?

    Đây là trình độ 'giao lưu của mấy nhóc mẫu giáo' chứ không phải thi đấu học viện."

    Kết thúc cuộc trò chuyện, âm thanh của loa phát thanh vang lên, trận đấu thứ hai sắp bắt đầu.

    "Vòng loại mở rộng trực tiếp.

    Trận thứ hai: Ứng viên số thứ tự 420 giao đấu với ứng viên số thứ tự 147.

    Chủ đề: Cận chiến.

    Mời hai thí sinh bước vào sàn đấu."

    Đám đông lập tức xôn xao, ai mà không biết số thứ tự 420 này là ai cơ chứ.

    Chính là Rhys đó!

    Rhys là con cháu thuộc gia tộc quân sự Caelum, thành tích thi đấu vô số kể.

    Từng đạt rất nhiều huy chương về lĩnh vực cơ giáp, bắn súng.

    Ai cũng chắc chắn rằng chiến thắng trận đấu này nghiêng về phía nào.

    Cho đến khi cả hai bước ra sân đứng đối diện nhau, mọi người mới chú ý đến đối thủ của Rhys.

    Đối đầu với gã là chàng trai tóc vàng mắt xanh với khuôn mặt thanh tú, mặc chiếc áo xám cũ kĩ, không có giáp, không có vũ khí, không một mảnh bảo hộ nào trên người.

    "Đùa à, nó định chết luôn hả?"

    "Không mặc giáp mà còn dám ra sân thi đấu, chắc tại ngại sống lâu quá không chừng."

    Rhys liếc mắt, khịt mũi khinh thường.

    Gã chỉ cảm thấy thi đấu với loại người này là xúc phạm đến năng lực của gã.

    "Muốn chết sớm thì kiếm tòa nhà cao cao nào đó mà nhảy, đừng có liên lụy tao"

    Không đáp.

    Andree chỉ khẽ rút tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc trắng nõn.

    Trận đấu bắt đầu.

    Rhys ngay tức khắc lao tới.

    Với lớp giáp hỗ trợ phản lực, gã gần như biến mất khỏi tầm mắt, xuất hiện trước mặt Andree, tay phải nện xuống như muốn đập gãy vai đối thủ ngay đòn đầu tiên.

    Andree nghiêng người, cúi thấp đầu, lướt qua sát đường đánh như nước chảy.

    Không hề chạm vào giáp, không hề phản công, chỉ nhẹ nhàng né tránh.

    Rhys ngạc nhiên trừng mắt, không lâu sau đó lại lao vào như con thú dữ.

    Tay phải bọc trong lớp giáp phát sáng lập lòe, gã vung một cú đấm vào mặt Andree, dứt khoát không nhân nhượng.

    Andree không hề bất ngờ.

    Ngay khi cánh tay sắp chạm vào mặt mình, hắn nghiêng đầu né sang một bên, cơ thể uốn lượn theo đường vòng.

    Cùng lúc đó, hắn xoay người, tung một cú đấm vào thẳng ngực Rhys.

    Bang!

    Âm thanh chói tai vang lên, Rhys lùi lại hai bước, mặt thoáng tái đi.

    Có gì đó đau đớn xuyên qua lớp giáp, xuyên qua da thịt chạm tới trái tim.

    Gã chưa kịp ổn định tinh thần thì Andree đã ở ngay đối diện.

    Từng động tác của hắn gọn gàng, chuẩn xác đánh vào những chỗ mà có lớp giáp mỏng nhất.

    Rhys dù sao đi nữa cũng là con nhà lính.

    Gã phản ứng nhanh, đưa tay gạt đòn, xoay người tung cú đá, nhưng Andree đã hạ thấp trọng tâm người xuống, dùng cùi chỏ gạt ra, rồi bật lên với một đòn lên gối ở bụng dưới.

    Khán giả lại bắt đầu rục rịch, ai mà ngờ được một người không trang bị bất kì phụ kiện nào lại có thể chèn ép Rhys - người có đẩy đủ vũ khí đến mức như này.

    Mà bên dưới, Rhys đã bắt đầu không khống chế được cảm xúc, tai gã đỏ lên.

    Sự tức giận dâng lên như nước lũ.

    Gã là con trai của tướng lĩnh quân đội ở hành tinh Varn, là thiên tài được rèn luyện từ nhỏ.

    Vậy mà giờ đây bị một thằng vô danh tay không đánh văng như con nít.

    Gã tức đến mức bàn tay run rẩy, ánh mắt lóe lên tia độc ác.

    Rhys lùi nhanh vài bước, hai chân trụ xuống đất, tay phải giơ ngang lên vai.

    Ngay lập tức, cánh tay phải của bộ giáp phát sáng, các khe giáp bung ra để lộ lõi năng lượng tích tụ, một đường nạp năng lượng lóe lên từ vai xuống cổ tay.

    Rhys bắn ra một chùm năng lượng thẳng về phía Andree, ánh sáng đỏ rực cả sân đấu.

    Cú bắn mạnh đến nỗi sàn đấu rung lên, khói bụi mịt mù.

    Cả khán đài trở nên hoảng loạng.

    Rhys đứng thở dốc, mắt đỏ ngầu, môi gã nhếch lên thành một nụ cười méo mó, nhưng nụ cười vẫn chưa kịp tắt...

    Một cơn gió nhẹ xoáy qua đám khói mờ, từng hạt bụi bị thổi bay.

    Để lộ bóng người vẫn đứng thẳng tắp ở giữa sân.

    Vết bỏng cháy sém một bên áo, máu trào ra từ khóe miệng, lớp da thịt trên vai và sườn đã không còn nguyên vẹn, vết bỏng loang ra như một bứt tranh đỏ tươi trên nền da trắng xóa vô cùng chói mắt.

    Những điều khiến mọi người ngạc nhiên chính là đôi mắt hắn, vẫn bình tĩnh không gợn sóng.

    Andree đưa tay lên đặt nhẹ vào vết thương trên vai mình, từ lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng hồng dịu nhẹ lượn lờ xoay quanh cơ thể giống với những sợi chỉ, đan vào vết thương như muốn khâu lại từng tế bào.

    Mạch máu ngừng chảy, da thịt liền lại, vết thương nhạt dần biến mất không chút dấu vết.

    Mọi thứ rơi vào khoảng lặng.

    Một khán giả không chịu được hét lên:

    "Heal...

    Cậu...

    Cậu ta là Heal."

    "Bảo sao lại không sử dụng giáp và vũ khí, ra là Heal."

    Những người khác nghe vậy cũng bắt đầu hoảng hốt

    "Không...

    Không phải cậu ta vừa đấm nhau bằng tay à?

    Sao có thể là Heal được."

    Trên khán đài, Trì Kinh đang ăn hạt hướng dương suýt nữa thì nghẹn còn Lục Hoàng thì chớp mắt nhìn chằm chằm, không nói nổi câu nào.

    Chỉ có Sylus cong cong khóe mắt cười khẽ, giọng nói mang theo chút thích thú lẫn tò mò:

    "Ồ, vai phụ hôm nay có hơi nổi bật nha."

    Rhys hoảng hốt, không tin vào mắt mình.

    "Chết tiệt..."

    Gã gầm lên, lao đến tấn công tiếp.

    Andree không vội đáp lại.

    Hắn không cần phải làm thế.

    Và chính khi Rhys lao vào, một cú đấm mạnh mẽ từ Andree đã đập thẳng vào mặt gã.

    Rhys ngã xuống đất, bất tỉnh.

    Trận đấu kết thúc.
     
    [Dm] Tinh Linh Bất Tử
    Chương 4: Chỉ Là, Không Nhớ Nổi Là Ai


    Tiếng cánh cổng năng lượng khép lại phía sau, Andree bước khỏi sàn đấu với dáng vẻ dửng dưng, bóng lưng thẳng tắp tiến về phòng nghỉ.

    Không ai cản hắn, cũng chẳng ai dám lại gần.

    Một vài thí sinh khác vừa hoàn thành trận đấu đang ngồi rải rác khắp hành lang cũng chỉ dám liếc nhìn hắn qua khóe mắt rồi nhanh chóng dời đi, như thể sợ bị phát hiện.

    Andree cuối đầu lau mồ hôi bằng chiếc khăn trắng lấy từ bảng điều khiển rồi lặng lẽ đẩy cửa phòng ngủ.

    Bên trong ánh đèn dịu nhẹ, hắn ngồi xuống giường nhỏ, lưng dựa vào tường hơi nghiêng nghiêng đầu nhắm mắt nghĩ.

    Đã kiềm chế rồi, cố gắng không sử dụng tinh thần lực, không bẻ khóa không gian dịch chuyển, không để năng lượng rò rĩ quá mức...

    Vậy chắc là bình thường nhỉ.

    Hắn vốn không định đánh quá mạnh.

    Ở thời đại này, những kẻ vượt quá giới hạn con người dễ bị theo dõi, bị kiểm soát, rồi bị kéo vào những thứ không thể dứt ra.

    Chính hắn hiểu điều đó hơn ai hết.

    Chỉ là Andree không hề hay biết, cái ‘bình thường’ của hắn ở trong mắt thiên hạ lại là cảnh giới khác của sự "bất thường'.

    Tại phòng điều khiển của Học viện STA, nhóm ban giám khảo đang đồng loạt dán mắt vào màn hình tua lại trận đấu giữa Andree và Rhys.

    Hình ảnh thiếu niên tóc vàng từng bước từng bước đi đến chiến thắng với đôi mắt lạnh như băng hiện rõ trên khung hình.

    “Không mặc giáp, không vũ khí.

    Chỉ dùng tay không và-” Một giám kháo trầm ngâm, “Heal?”

    “Chính xác."

    Kỹ thuật viên liên tục gõ phím trên bàn điều khiển.

    “Chúng tôi không phát hiện bất kì dạng năng lượng tấn công hay tinh thể bổ trợ nào ngoài sóng chữa lành ở trình độ cao.”

    Giám khảo râu bạc nhíu mày.

    “Những Heal thông thường chỉ có khả năng hồi phục cho Hunter, chưa từng thấy Heal có thể tự chữa lành cho mình.”

    Một người khác xen vào.

    “Nhìn dáng vẻ này của cậu ta có lẽ đã sử dụng Heal để cường hóa sức mạnh của bản thân, Heal vốn dĩ là sinh vật yếu đuối lấy đâu ra thể lực lớn như vậy.”

    “Heal còn có thể làm được như thế à, sao tôi chưa từng thấy nhỉ, đừng có đoán mò lung tung nhé.”

    Nữ giám giảo với cặp kính xếch lên bình luận.

    "Tôi nghĩ là cậu ta đã tìm ra được 1 cách thức nào đó khác của phương diện Heal mà chúng ta không hề biết."

    Căn phòng im lặng vài giây, rồi một giọng nói cất lên chậm rãi như sấm giữa trời quang:

    “Hành tinh Arven-7.”

    Kỹ thuật viên đọc từ hồ sơ.

    “Thuộc khu vực nghèo tài nguyên, ít người biết tới.

    Được xếp vào hạng D trong phân loại địa hình chính trị Liên bang.”

    “Arven-7?

    Không phải nơi đó không có người dân sinh sống mà chỉ còn vài mỏ tinh thể bị bỏ hoang à?

    Tôi còn tưởng đó là hành tinh chết cơ đấy.”

    “Cũng không hẵn là hoàn toàn chết.”

    Giám khảo râu bạc khẽ cười: “Andree Feltheim - xuất thân từ nơi đó và giờ đây đứng giữa sàn đấu chói mắt đến không tưởng.”

    “Chúng ta phải nên chú ý đến thằng nhóc này.”

    .

    Ngay lúc này, nhân vật chính của cuộc trò chuyện kia đang nghiêng người nằm trên giường trắng, đôi mắt khép hờ và hơi thở điều đặn.

    Trong những ngày tiếp theo, Andree trải qua vài trận thi đấu nữa.

    Cũng chẳng có gì đáng nhớ, các đối thủ tiếp cận rồi đều bị hạ chỉ sau dăm ba động tác cơ bản.

    Không cần dùng đến nhiều năng lực chiến đấu, thậm chí còn chẳng buồn phát huy thể tinh thần, hắn chỉ dùng kỹ thuật thuần túy thêm vào một chút trực giác sắc bén.

    Sàn đấu cứ thế trở thành sân tập nhẹ nhàng, cứ coi như là rèn luyện tí thể lực vậy.

    Mà bên này Andree không hề biết, khoảnh khắc hắn xoay người hạ một đối thủ to gấp rưỡi hắn bằng đòn bẻ khớp, cả diễn đàn học viện trên tinh võng nổ tung.

    Những bình luận về “người phá vỡ định kiến về Heal yếu đuối” bắt đầu xuất hiện với tốc độ chóng mặt.

    Góc quay chậm trận đấu được cắt ghép, phân tích từng khung hình, tư thế phòng thủ, nhịp thở, cách hắn giữ trọng tâm thấp hơn mức bình thường một chút.

    Tất cả đều được mọi người soi kỹ như xem tài liệu tuyệt mật.

    Sau khi vòng loại mở rộng kết thúc hoàn toàn, Andree vẫn ở trong căn phòng được học viện sắp xếp chờ kết quả.

    Lúc hắn đang mày mò trên tinh võng cách để sửa chữa cho chiếc cơ giáp Bạch Hổ đáng thương của mình thì thông báo từ hộp thư góc trái vang lên.

    Là thông báo chính thức về danh sách trúng tuyển vào học viện và bảng xếp hạng đánh giá.

    Andree nhìn chằm chằm vào màn hình, từng con số con chữ như đang nhảy múa trước mắt.

    Và rồi hắn thấy tên mình đứng chễm chệ ở đầu bảng xếp hạng trong khung viền vàng kim sáng rực như đèn tín hiệu, phía trước là con số một to tướng.

    Andree”...”

    Thứ hạng cao vậy sao?

    ...

    Mình sơ suất chỗ nào hả ta?

    Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lại không ngừng suy nghĩ về điều này.

    Chỉ là đấm vài cái, chữa vài chỗ, thế mà vẫn để lại ấn tượng sâu sắc như vậy!

    Hắn vốn chỉ cần đậu, đậu im lặng, đậu cẩn thận, đậu không ai nhớ mặt.

    Mà giờ tên hắn lại bị đóng trong khung vàng như kiểu ‘đây nè, mời toàn thể mọi người chú ý, ứng cử viên sáng giá của STA, hạng nhất vòng loại mở rộng chính là tôi đấy!

    Ha ha ha ha.’

    Lúc Andree đang mãi mê đắm chìm trong dòng suy nghĩ tuyệt vọng, hệ thống đã gửi thông báo nhập học và hướng dẫn sinh viên đăng kí.

    Ở Học viện STA có quy định bắt buộc các sinh viên phải ở trong kí túc xá của nhà trường, mỗi cuối tuần và các ngày lễ sẽ được về nhà.

    Vì thế trong ba ngày tiếp theo, các tân sinh viên phải chuẩn bị đầy đủ vật dụng thiết yếu trước khi chính thức chuyển vào ký túc xá của Học viện.

    Andree thở dài một tiếng, đứng dậy phủi phủi quần áo chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

    Xong xuôi, hắn đi thẳng ra ngoài, ánh sáng từ hành lang phản chiếu qua tấm kính trong suốt đổ bóng lên tấm lưng hắn trải dài trên nền đất kim loại, cô đơn tĩnh mịch.

    Ba ngày sau, tại khu vực đăng kí của tân sinh viên.

    Andree bước vào trong, tay mở bảng dữ liệu cá nhân trên màn hình ảo.

    Hắn chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng phủ ngoài, mái tóc vàng óng xoăn nhẹ trở nên nổi bật giữa hàng trăm người.

    Mắt liếc nhìn bảng hướng dẫn đăng kí, không nhanh không chậm bước tới trước bàn tiếp nhận.

    Nhân viên vận hành tự động kiểm tra các thông tin cơ bản rồi đưa cho Andree một chiếc thẻ học viên cùng thẻ phòng kí túc xá.

    Trong hành lang khu A của ký túc xá, Andree dừng lại trước cửa phòng số 102 dùng tấm thẻ mà nhân viên đưa ban nãy quẹt nhẹ qua cảm biến cạnh tay nắm cửa.

    Cạch.

    Cửa tự động mở ra.

    Là phòng kí túc xá tiêu chuẩn hai giường đơn, một bàn dài, hai tủ quần áo âm tường, buồng vệ sinh riêng trong cùng và nhiều vật dụng tự động hiện đại khác.

    Phía trước tủ quần áo còn có một con robot dọn dẹp hình chữ nhật cao bằng nửa người vẫn chưa khởi động.

    Nhìn chung thì không gian sạch sẽ gọn gàng, thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ.

    Andree bước vào một bước, chưa nghe thấy động tĩnh gì thì...

    Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra.

    Hắn liếc nhìn chiếc giường đối diện, có một chiếc balo được ném hờ trên đầu giường, còn giày thì nằm chỏng chơ dưới đất.

    Có lẽ bạn cùng phòng đã đến đây trước.

    Một lúc sau, cửa phòng tắm mở ra.

    Người thanh niên cao lớn bước ra, mái tóc đen còn ướt rũ dưới trán, những giọt nước lăn dọc từ cổ xuống làm da trắng, đọng lại nơi xương quai xanh.

    Gương mặt điển trai chuẩn sách giáo khoa, cứ như là nam chính bước ra từ một bộ phim tình cảm nào đó.

    Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cơ bắp săn chắc lộ rõ dưới ánh đèn.

    Đôi mắt xám nhạt lười biếng lướt qua Andree đang đứng.

    “Ồ?”

    Anh khẽ nhếch môi, giọng trầm khàn: “Mĩ nhân tóc vàng tay không đấm giáp đây sao?”

    Andree im lặng, ánh mắt đảo qua nơi phát ra âm thanh nhìn anh một hồi.

    Sylas bước lại gần hắn, ánh mắt lười nhác cong cong.

    “Cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như thế là tôi sẽ cương lên đấy.”

    Andree giật giật mí mắt, không nhìn cậu ta nữa, chỉ nói: “Andree Feltheim.”

    “Sylas Reignhart.”

    Anh đáp, đồng thời lắc nhẹ mái tóc dính nước.

    Hai tay khoanh vào nhau, hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên: “Tên đẹp đấy, đọc cứ như là thiên thần ấy nhỉ.”

    Andree không muốn nói chuyện với cậu ta, có điều có chút gì đó mơ hồ quen thuộc... cái tên này, giọng điệu này.

    Dường như trong kiếp trước, hắn đã từng nghe qua, mờ nhạt như một vệt khói chưa chạm đã tan.

    Chỉ là, không nhớ nổi là ai.

    Mà thôi nghĩ làm gì cho đau đầu, Andree đặt hành lý lên giường rồi đứng dậy đi qua người Sylas mở khóa tủ cá nhân.

    Mùi hương từ hơi nước ẩm trong phòng tắm vẫn còn vương lại, hòa cùng khí tức tinh thần xung quanh Sylas, sắc bén như con dao hai lưỡi.

    Phía sau, giọng nói lười biếng lại vang lên: “Cậu là Heal thật hở?

    Tôi nghe nói nếu muốn chữa lành thì phải tiếp xúc trực tiếp ấy nhỉ?

    Vậy nếu tôi bị thương ở chỗ hơi tế nhị thì sao, cậu sẽ xử lý như thế nào hửm?”

    Andree khựng lại một chút, vẫn không quay đầu: “Tôi chữa thương, không chữa đầu óc.”

    Sau lưng là một tràng cười khẽ trầm thấp, không rõ thật giả.

    Andree không thèm để ý cậu ta nữa, cầm bộ quần áo mới bước vào phòng tắm, đóng cửa.

    Căn phòng này rõ ràng không yên ổn như hắn nghĩ!!!!
     
    Back
    Top Bottom