Sáng hôm sau, Andree đúng giờ có mặt tại sàn đấu chính quy của Học Viện STA.
Nơi này từng là bãi đáp phi thuyền trong thời kì chiến tranh vũ trụ, nay được cải tạo thành sân thi đấu thực chiến.
Sàn đấu được xây dựng theo mô hình là một vòng tròn hoàn hảo, không có bất kì rào chắn nào ngoài một bức tường ngăn cách với khán giả.
Bên dưới có hai lối ra vào đối diện nhau dành riêng cho các thí sinh giao đấu.
Mỗi lối đi đều được bảo vệ bởi các cách cửa lớn, khi trận đấu sắp bắt đầu, mới cho phép các thí sinh ra sân với sự chuẩn bị tốt nhất.
Khán đài cao vút bao quanh toàn bộ sàn thi đấu, những chiếc ghế xếp chồng lên nhau thành các tầng được phân chia rõ ràng các khu vực.
Ở giữa hai lối ra vào là nơi dành cho giám khảo - là những người có cấp bậc cao trong Học viện.
Bên phải là khu cho những sinh viên được đặc cấp tuyển thẳng, không phải trải qua bất kì cuộc tuyển chọn nào.
Vũ trụ đen ngòm bao lấy hành tính nhỏ bé.
Mang theo hơi lạnh và tiếng gầm vang của đám đông đang hưng phấn đến độ như muốn thổi tung cả khán đài.
Những ngôi sao lấp lánh xa xôi như từng ánh đèn đường tạo nên một khung cảnh đầy nhiệt huyết và áp lực.
"Rhys!
Rhys!
Nghiền nát nó đi!"
"Zyne vô địch!"
"Biết ứng viên số thứ tự 420 là con nhà ai không?
Nghe bảo là Caelum đó!
Gia tộc quân sự đấy!"
Trong bầu không khí căng thẳng như dây đàn, Andree đừng im trong hàng ngũ, bộ quần áo xám tro cũ kĩ, chỉ có số thứ tự treo trước ngực trái, không tên, không huy hiệu lạc lõng giữa một rừng giáp sắt.
Nhưng ánh mắt lại thản nhiên nhìn về phía trước, không sợ hãi mang theo chút kiêu ngạo.
Loa phát thanh trên đầu vang lên, báo hiệu trận đấu sắp bắt đầu.
"Vòng loại mở rộng trực tiếp.
Trận đầu tiên: Ứng viên số thứ tự 383 giao đấu với ứng viên số thứ tự 707.
Chủ đề: Cơ giáp.
Mời hai thí sinh bước vào sàn đấu."
Hai người từng bước đi ra sân thi đấu, một bên là cơ giáp dạng phiến mỏng - thiết kế chuyên biệt về tốc độ và sự linh hoạt.
Bên còn lại là cơ giáp hạng nặng, tập trung vào sức mạnh và khả năng phòng thủ.
Trận đấu không kéo quài quá mười phút, kết thúc bằng một đòn cận chiến bất ngờ từ chiếc cơ giáp hạng nặng khiến đối thủ không thể đứng dậy được nữa.
"Số thứ tự 707 vào vòng tiếp theo.
Số thứ tự 383, loại" Giọng nói từ loa phát thanh lại vang lên, trận đấu kết thúc, thắng bại đã rõ.
Khán đài như nổ tung sau khi trận đầu kết thúc.
Dù là trận mở màn, nhưng cú kết liễu dứt khoát vẫn khiến dân tình phấn khích hét lên.
"Quá dữ, đập phát ngủ luôn!"
"Lần đầu tiên tôi thấy một cơ giáp hạng nặng ra đòn nhanh vậy luôn á."
Tiếng reo hò vang đến một góc bên phải của khán đài, nơi có ba người đang ngồi ở đó.
So với những hàng ghế còn lại nơi đây không bị chen chúc hay xô đẩy.
Đây là chỗ dành riêng cho những thí sinh được đặc cách tuyển thẳng-không cần tranh vé như đám đông phía dưới, chỉ cần ngồi xem, chờ ngày vào học chính thức.
Nhưng trong ba người, có hai tên lại trông chẳng giống người sẽ học hành tử tế và được tuyển thẳng chút nào.
Nổi bật ở giữa là một thiếu niên cao ráo, ngồi vắt chân lên lan can phía trước, áo sơ mi trắng không cài đủ nút, lười biếng dựa vào ghế.
Mái tóc đen dài vuốt ngược ra sau đầu cùng với đôi mắt lúc nào cũng mang theo ý cười, khóe môi anh cong cong.
Mở miệng:
"Trận đấu này có lẽ nên khết thúc trong ba phút."
Anh vừa nói vừa cắn hạt hướng dương, miệng nhai nhóp nhép, mắt vẫn dán chặt vào màn hình truyền tin bên dưới:
"Tôi mà là giám khảo thì sẽ cho cả hai rớt hết để tiết kiệm thời gian."
Anh ta tên là Sylus.
Lục Hoành ngồi bên trái khoanh tay, liếc anh một cái:
"Cậu mà là giám khảo thì nơi này chắc không còn là cái sàn đấu nữa."
Trì Kinh, người còn lại ngồi bên phải Sylas, vẫn đang chăm chú theo dõi trận đấu, nhàn nhạt ném ra một câu:
"Im mồm.
Tôi đang phân tích chiến thuật."
"Chiến thuật?"
Sylas bật cười, "Cái ông cơ giáp tốc độ kia lao như ruồi mất não, còn ông hạng nặng thì đứng yên chờ thời.
Phân tích gì?
Đây là trình độ 'giao lưu của mấy nhóc mẫu giáo' chứ không phải thi đấu học viện."
Kết thúc cuộc trò chuyện, âm thanh của loa phát thanh vang lên, trận đấu thứ hai sắp bắt đầu.
"Vòng loại mở rộng trực tiếp.
Trận thứ hai: Ứng viên số thứ tự 420 giao đấu với ứng viên số thứ tự 147.
Chủ đề: Cận chiến.
Mời hai thí sinh bước vào sàn đấu."
Đám đông lập tức xôn xao, ai mà không biết số thứ tự 420 này là ai cơ chứ.
Chính là Rhys đó!
Rhys là con cháu thuộc gia tộc quân sự Caelum, thành tích thi đấu vô số kể.
Từng đạt rất nhiều huy chương về lĩnh vực cơ giáp, bắn súng.
Ai cũng chắc chắn rằng chiến thắng trận đấu này nghiêng về phía nào.
Cho đến khi cả hai bước ra sân đứng đối diện nhau, mọi người mới chú ý đến đối thủ của Rhys.
Đối đầu với gã là chàng trai tóc vàng mắt xanh với khuôn mặt thanh tú, mặc chiếc áo xám cũ kĩ, không có giáp, không có vũ khí, không một mảnh bảo hộ nào trên người.
"Đùa à, nó định chết luôn hả?"
"Không mặc giáp mà còn dám ra sân thi đấu, chắc tại ngại sống lâu quá không chừng."
Rhys liếc mắt, khịt mũi khinh thường.
Gã chỉ cảm thấy thi đấu với loại người này là xúc phạm đến năng lực của gã.
"Muốn chết sớm thì kiếm tòa nhà cao cao nào đó mà nhảy, đừng có liên lụy tao"
Không đáp.
Andree chỉ khẽ rút tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc trắng nõn.
Trận đấu bắt đầu.
Rhys ngay tức khắc lao tới.
Với lớp giáp hỗ trợ phản lực, gã gần như biến mất khỏi tầm mắt, xuất hiện trước mặt Andree, tay phải nện xuống như muốn đập gãy vai đối thủ ngay đòn đầu tiên.
Andree nghiêng người, cúi thấp đầu, lướt qua sát đường đánh như nước chảy.
Không hề chạm vào giáp, không hề phản công, chỉ nhẹ nhàng né tránh.
Rhys ngạc nhiên trừng mắt, không lâu sau đó lại lao vào như con thú dữ.
Tay phải bọc trong lớp giáp phát sáng lập lòe, gã vung một cú đấm vào mặt Andree, dứt khoát không nhân nhượng.
Andree không hề bất ngờ.
Ngay khi cánh tay sắp chạm vào mặt mình, hắn nghiêng đầu né sang một bên, cơ thể uốn lượn theo đường vòng.
Cùng lúc đó, hắn xoay người, tung một cú đấm vào thẳng ngực Rhys.
Bang!
Âm thanh chói tai vang lên, Rhys lùi lại hai bước, mặt thoáng tái đi.
Có gì đó đau đớn xuyên qua lớp giáp, xuyên qua da thịt chạm tới trái tim.
Gã chưa kịp ổn định tinh thần thì Andree đã ở ngay đối diện.
Từng động tác của hắn gọn gàng, chuẩn xác đánh vào những chỗ mà có lớp giáp mỏng nhất.
Rhys dù sao đi nữa cũng là con nhà lính.
Gã phản ứng nhanh, đưa tay gạt đòn, xoay người tung cú đá, nhưng Andree đã hạ thấp trọng tâm người xuống, dùng cùi chỏ gạt ra, rồi bật lên với một đòn lên gối ở bụng dưới.
Khán giả lại bắt đầu rục rịch, ai mà ngờ được một người không trang bị bất kì phụ kiện nào lại có thể chèn ép Rhys - người có đẩy đủ vũ khí đến mức như này.
Mà bên dưới, Rhys đã bắt đầu không khống chế được cảm xúc, tai gã đỏ lên.
Sự tức giận dâng lên như nước lũ.
Gã là con trai của tướng lĩnh quân đội ở hành tinh Varn, là thiên tài được rèn luyện từ nhỏ.
Vậy mà giờ đây bị một thằng vô danh tay không đánh văng như con nít.
Gã tức đến mức bàn tay run rẩy, ánh mắt lóe lên tia độc ác.
Rhys lùi nhanh vài bước, hai chân trụ xuống đất, tay phải giơ ngang lên vai.
Ngay lập tức, cánh tay phải của bộ giáp phát sáng, các khe giáp bung ra để lộ lõi năng lượng tích tụ, một đường nạp năng lượng lóe lên từ vai xuống cổ tay.
Rhys bắn ra một chùm năng lượng thẳng về phía Andree, ánh sáng đỏ rực cả sân đấu.
Cú bắn mạnh đến nỗi sàn đấu rung lên, khói bụi mịt mù.
Cả khán đài trở nên hoảng loạng.
Rhys đứng thở dốc, mắt đỏ ngầu, môi gã nhếch lên thành một nụ cười méo mó, nhưng nụ cười vẫn chưa kịp tắt...
Một cơn gió nhẹ xoáy qua đám khói mờ, từng hạt bụi bị thổi bay.
Để lộ bóng người vẫn đứng thẳng tắp ở giữa sân.
Vết bỏng cháy sém một bên áo, máu trào ra từ khóe miệng, lớp da thịt trên vai và sườn đã không còn nguyên vẹn, vết bỏng loang ra như một bứt tranh đỏ tươi trên nền da trắng xóa vô cùng chói mắt.
Những điều khiến mọi người ngạc nhiên chính là đôi mắt hắn, vẫn bình tĩnh không gợn sóng.
Andree đưa tay lên đặt nhẹ vào vết thương trên vai mình, từ lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng hồng dịu nhẹ lượn lờ xoay quanh cơ thể giống với những sợi chỉ, đan vào vết thương như muốn khâu lại từng tế bào.
Mạch máu ngừng chảy, da thịt liền lại, vết thương nhạt dần biến mất không chút dấu vết.
Mọi thứ rơi vào khoảng lặng.
Một khán giả không chịu được hét lên:
"Heal...
Cậu...
Cậu ta là Heal."
"Bảo sao lại không sử dụng giáp và vũ khí, ra là Heal."
Những người khác nghe vậy cũng bắt đầu hoảng hốt
"Không...
Không phải cậu ta vừa đấm nhau bằng tay à?
Sao có thể là Heal được."
Trên khán đài, Trì Kinh đang ăn hạt hướng dương suýt nữa thì nghẹn còn Lục Hoàng thì chớp mắt nhìn chằm chằm, không nói nổi câu nào.
Chỉ có Sylus cong cong khóe mắt cười khẽ, giọng nói mang theo chút thích thú lẫn tò mò:
"Ồ, vai phụ hôm nay có hơi nổi bật nha."
Rhys hoảng hốt, không tin vào mắt mình.
"Chết tiệt..."
Gã gầm lên, lao đến tấn công tiếp.
Andree không vội đáp lại.
Hắn không cần phải làm thế.
Và chính khi Rhys lao vào, một cú đấm mạnh mẽ từ Andree đã đập thẳng vào mặt gã.
Rhys ngã xuống đất, bất tỉnh.
Trận đấu kết thúc.