[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,977
- 0
- 0
[Đm| Og] Minh Nguyệt Hạ Lương Châu
Chương 59
Chương 59
Một ngày trước khi lên đường, thành Trường An đón một trận mưa thu.
Cơn mưa bắt đầu từ lúc hoàng hôn, khởi đầu chỉ là những hạt bụi mưa mờ mịt, bao trùm cả thành thị trong sắc chiều mông lung và hơi nước ẩm lạnh.
Sau khi mặt trời khuất bóng, khí âm của mùa thu càng đậm, mưa nặng hạt hơn đôi chút nhưng vẫn không hề hối hả.
Vì không có gió, những giọt mưa rơi thẳng đứng như những chuỗi hạt ngọc từ trên trời thả xuống, tiếng gõ tí tách leng keng, nhưng lại vô cùng tĩnh lặng.
Tiếng mưa gõ trên cửa sổ thì đanh sắc, rơi xuống đất bùn lại mềm mại, len lỏi giữa tán lá thì bị xé vụn ra, rơi xuống ao nhỏ thì bắn tung tóe, một tiếng vỡ ra thành nhiều tiếng, thoắt cái đã lặn mất tăm vào những gợn nước lăn tăn.
Mấy phiến lá sen khô trong hồ gục đầu ủ rũ, nhịp mưa nện lên phát ra những tiếng "bộp bộp" giòn giã; lũ côn trùng mùa thu ẩn mình giữa kẽ lá bị ướt đẫm đôi cánh mỏng, im lìm không một tiếng động giữa làn mưa.
Lưu Chiêm ngồi bên án thư, bưng một quyển "Vệ Công binh pháp", thong thả giảng giải; Trương Kiểu tựa vào đầu giường, hai tay đặt bên sườn, đang tập trung lắng nghe.
Đột nhiên, một giọt mưa lớn đập vào bệ cửa sổ, mấy tia nước bắn vào trong phòng, rơi trúng tim nến bên cạnh bàn.
Ánh nến chao đảo hai nhịp, bị hơi nước làm ẩm, tối sầm đi như đang ngái ngủ.
Lưu Chiêm đặt sách xuống, cúi người khơi cho ngọn lửa sáng thêm vài phần.
Y ngồi lại chỗ cũ, tùy ý liếc mắt nhìn Trương Kiểu một cái, bỗng thấy đôi bàn tay đang đặt bên thân hắn khẽ run rẩy khiến y không khỏi giật mình, hỏi: "A Kiểu, ngươi sao thế?"
Trương Kiểu lắc đầu, nghe vậy thì ngồi thẳng dậy một chút.
Lưu Chiêm nhíu mày quan sát hắn một hồi, đứng dậy đi tới cạnh giường, cầm lấy bàn tay trái của hắn, "Sao lại run thế này?"
Y nghi ngờ Trương Kiểu đang sợ hãi điều gì đó, nhưng nhất thời không nghĩ ra có gì đáng sợ.
Hắn sợ dọc đường đến Lương Châu quá xóc nảy sao?
Sợ trận đại chiến sắp tới?
Hay sợ phải đối mặt với cha con Tần Cung?
Nghĩ đi nghĩ lại, y vẫn thấy Trương Kiểu không phải hạng người sẽ vì những chuyện đó mà sợ đến mức này.
Trương Kiểu thấy y cứ nhìn mình chằm chằm, đành đáp: "Ngón tay hơi đau."
Nói đoạn, hắn rút bàn tay vẫn chưa tháo nẹp ra, nói thêm: "Không sao đâu."
Lưu Chiêm không đáp, chăm chú nhìn kỹ hắn, thấy bên thái dương hắn lấm tấm mồ hôi mỏng.
Sau khi hạ tay xuống, ngón tay của hắn vẫn run rẩy, rõ ràng dù đã cố ý khống chế nhưng vẫn không cách nào ngừng lại được.
Y thầm rà soát lại những việc hắn đã làm trong ngày hôm nay, nhưng vẫn chẳng thấy có manh mối gì, không hiểu sao hắn lại đau đến mức này.
Y chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt hơi biến đổi, xoay người đi đóng chặt cửa sổ, đưa tay thử kẽ hở xem có gió lùa không, cau mày nói: "Có phải vì trời mưa ẩm ướt quá nên xương cốt mới đau nhức không?
Lát nữa ta sai người bịt kín cửa sổ lại, nếu không trận mưa này chẳng biết bao giờ mới dứt."
Trương Kiểu hơi lúng túng thu tay ra sau, định giấu đi nhưng lại không có chỗ nào để giấu: "Đều như nhau cả thôi, mai đi rồi mà."
Lưu Chiêm nhìn hắn, lòng dâng lên nỗi xót xa.
Một năm có biết bao nhiêu ngày mưa, dù hôm nay có bịt kín cửa sổ, nhưng sau này phải làm sao đây?
Đợi khi đến Lương Châu, ngoài trời mưa ra, vào đông có khi cả tháng chẳng thấy mặt trời, tuyết rơi che kín cả bầu trời, nước hắt ra là thành băng, lúc đó phải làm thế nào?
Chẳng lẽ cứ để hắn đau mãi như vậy sao?
"Để thái y đến xem cho ngươi lần nữa, xem có cách nào không."
Chân mày Lưu Chiêm xoắn lại thành một cục, vừa nói vừa bước về phía cửa.
Trương Kiểu vốn định nói "vết thương đến xương thì phải chịu vậy thôi", nhưng Lưu Chiêm chưa nói dứt lời đã ra đến cửa gọi người đi mời thái y, Trương Kiểu không chen ngang được, câu đó cũng không thốt ra lời.
Hồi sáng Thái y vừa mới đến Tấn Vương phủ xem vết thương cho Trương Kiểu, lại để lại đủ loại dược liệu cần thiết, mới qua nửa ngày đã bị gọi đến, cứ ngỡ vết thương của Trương Kiểu có biến chứng gì nên vội vã chạy tới.
Đợi sau khi hỏi xong triệu chứng, thái y ngẩn ra, đáp: "Xương khớp bị thương, gặp thời tiết lạnh ẩm khó tránh khỏi như vậy, chỉ có thể tẩm bổ giữ gìn thôi, cũng không có cách nào khác."
Nói xong liền đứng dậy.
Lưu Chiêm lại ngăn ông lại, vẻ mặt đầy bất mãn, "Cái gì mà 'không có cách nào khác'?
Chẳng lẽ cứ để hắn đau mãi thế à?"
"Ờm," Thái y ngẫm nghĩ rồi nói: "Hay là lấy lò sưởi tay đến đây đi, cho hắn ôm để lấy hơi ấm vậy."
Lưu Chiêm lập tức sai người đi sắp xếp.
Thái y chỉnh lại hòm thuốc chưa kịp tháo ra khỏi người, đang định rời đi thì Trương Kiểu đột nhiên hỏi: "Triệu y quan, xin hỏi tâm bệnh của Điện hạ thế nào rồi?"
Trương Kiểu rất rõ tình trạng thương thế của mình.
Trên người hắn chẳng có chỗ nào là chưa từng bị thương, vì thế sau lần chịu hình này, hắn tự ước lượng được triệu chứng thế nào, bao lâu thì khỏi hẳn.
Việc ngồi xe ngựa đi đường xa đối với những vị cành vàng lá ngọc có lẽ là cực hình, nhưng với hắn mà nói, đó chẳng khác nào một sự may mắn, cũng giống như nằm giường nghỉ ngơi mà thôi.
Lúc sắp lên đường, điều hắn không yên tâm nhất chính là Lưu Chiêm.
Không ai nói cho hắn biết trong lúc hắn ở ngục Đại lý tự, Lưu Chiêm bên ngoài đã làm những gì.
Nhưng đôi mắt hắn rất tinh tường, lại sớm tối kề cạnh Lưu Chiêm nên chỉ cần nhìn dáng vẻ, sắc mặt y là hắn cũng đoán được đôi ba phần.
Lúc trước khi còn nằm giường, hắn không thấy Lưu Chiêm dùng bữa, cũng không nhìn ra y béo hay gầy hơn trước.
Nhưng khi thấy y khoác lên người cùng một bộ y phục mà cổ áo đã rộng ra vài phần, thắt lưng cũng thêm nếp gấp, hắn mới nhận ra mấy ngày nay Lưu Chiêm cũng gầy ốm theo mình, chẳng rõ là vì lo lắng cho hắn hay là y cũng đang bệnh nặng.
Sau này khi hắn đã có thể gượng dậy, Lưu Chiêm liền dùng bữa cùng hắn.
Hai tay hắn không tiện, không cầm nổi bát đũa, vốn không muốn làm phiền người khác nên định nhờ đầu bếp băm thịt và rau thật nhuyễn cho vào bát để hắn bưng uống, nhưng hễ Lưu Chiêm ở phủ là y lại tự tay đút cho hắn, chưa bao giờ để hắn tự làm.
Chưa từng có ai đối xử với hắn như thế.
Lúc đầu hắn vô cùng ngượng ngập, nhưng đề nghị vài lần Lưu Chiêm đều không cho, hắn đành phải đỏ mặt ăn hết cả bữa cơm theo từng muỗng Lưu Chiêm đưa tới, một chữ cũng không dám nói nhiều.
Có đôi khi đã no rồi nhưng Lưu Chiêm vẫn đút tiếp, hắn không nỡ từ chối nên đành cố ăn thêm rất nhiều.
Lại có lúc hắn ăn ngon miệng, Lưu Chiêm dừng tay khi hắn vẫn chưa thực sự no, nhưng hắn cũng không hé răng, thà chịu đói một lát trước chứ nhất quyết không mở miệng nửa lời.
Lưu Chiêm tuy thường xuyên hỏi hắn, nhưng dù hỏi gì hắn cũng chỉ gật đầu mà thôi.
Phải mất vài ngày hắn mới dần quen.
Sau khi ăn no, cuối cùng hắn cũng đã biết lắc đầu với Lưu Chiêm.
Lưu Chiêm hiểu ý liền không đút nữa, lau miệng cho hắn rồi mới tự mình sang bên cạnh dùng bữa.
Lúc Lưu Chiêm ăn cơm, Trương Kiểu đứng bên nhìn, thường thấy y ăn quá ít.
Do dự mấy lần, một buổi trưa nọ hắn cuối cùng cũng nói: "Điện hạ ăn thêm chút nữa đi."
Lưu Chiêm ngẩn ra rồi đồng ý, quả thực có ăn thêm nhiều hơn, nhưng chẳng hiểu sao đến chiều lúc thay thuốc cho hắn, y bỗng nhiên nôn sạch chỗ cơm trưa ra ngoài.
Từ đó về sau, Trương Kiểu không dám khuyên nữa, thay vào đó hắn luôn nỗ lực tự mình ăn nhiều thêm một chút.
Hắn nhớ lại lời Thủy Sinh nói lúc trước, lờ mờ hiểu ra rằng, chỉ khi bản thân mình mau chóng hồi phục thì bệnh của Lưu Chiêm mới có thể khá lên được.
Những ngày này, chỉ cần Lưu Chiêm ở phủ là gần như luôn túc trực bên hắn.
Hắn thấy lúc Lưu Chiêm nói chuyện, bàn tay thường vô tình hay cố ý đặt lên ngực vuốt nhẹ một cái.
Hắn thầm để tâm, mỗi lần hỏi Lưu Chiêm, y đều thoái thác nói là do tức ngực, chưa bao giờ thừa nhận mình đã để lại mầm bệnh từ lần ở Kim Thành.
Nhưng Trương Kiểu cũng biết chút y lý, nghe vậy tuy không hỏi thêm nhưng cũng không tin.
Ngày mai đã lên đường, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, mặc kệ Lưu Chiêm đang đứng bên cạnh, vẫn gọi thái y lại để hỏi về sức khỏe của y.
Mấy hạ nhân vào bịt cửa sổ cầm theo dụng cụ rón rén bước vào phòng.
Thái y hơi nghiêng người, nhìn nhìn Trương Kiểu lại liếc qua Lưu Chiêm, nhất thời có phần do dự.
Ngay lúc ông còn đang chần chừ, Lưu Chiêm thở dài một hơi, ngồi xuống cạnh giường nói: "A Kiểu, tay ngươi không còn đau lắm à?
Lại đi lo lắng cho ta rồi."
"Ừm," Trương Kiểu nghiêm mặt nói: "Ta không yên tâm về sức khỏe của Điện hạ."
Lưu Chiêm hiếm khi thấy hắn như vậy, không khỏi ngẩn ra.
Đến khi phản ứng lại được, trong lòng đột nhiên nóng lên, y đặt nhẹ bàn tay lên mu bàn tay đang quấn băng kín mít của hắn, "Ngươi bị thương nặng thế này, ta sao dám bệnh được?
Ngươi cứ để tâm lại vào trong bụng đi."
Y sợ làm đau Trương Kiểu nên tay không dám dùng lực, gần như chỉ đặt hờ lên trên.
Đang lúc nói chuyện, hạ nhân mang tới lò sưởi tay đã đốt sẵn và tấm vải dạ.
Lưu Chiêm thu tay về, đặt lò sưởi lên bụng Trương Kiểu, rồi kéo hai tay hắn áp vào hai bên lò, bên ngoài dùng vải dạ quấn chặt lấy cả tay lẫn lò ở giữa, kín mít không kẽ hở.
Mặt Trương Kiểu nóng lên, biết rõ trong phòng lúc này ngoài hai người ra còn có rất nhiều người khác, không khỏi thấp giọng nói: "Điện hạ..."
Nào ngờ Lưu Chiêm chẳng hề để tâm, trái lại còn vỗ nhẹ hai cái lên lớp vải, mỉm cười với hắn.
Thái y nghe ý tứ trong lời Lưu Chiêm dường như không muốn người khác lo lắng nên biết điều định lui ra, nào ngờ Trương Kiểu thấy ông định đi, lại gọi lại lần nữa, kiên trì nói: "Triệu y quan, xin ngươi hãy nói sự thật cho ta biết đi."
Thái y thấy Lưu Chiêm không lên tiếng phản đối mới đem bệnh tình của y nói sơ qua một lượt.
Ban đầu ông nói rất khái quát, nhưng sau đó nghe Trương Kiểu hỏi vài câu, ông không khỏi ngẩn ngơ, lúc này mới nhận ra người bệnh mình chữa trị bấy lâu nay bình thường trầm lặng ít nói, hóa ra lại là nửa trong nghề, liền nói chi tiết thêm với hắn.
Lưu Chiêm nghe mà sắc mặt không mấy tự nhiên, có ý định ngắt lời thái y đuổi ông về, nhưng lại sợ như vậy thì quá chuyên quyền độc đoán, y nhịn một chút, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Trương Kiểu nghe xong, nhíu mày gật đầu cảm ơn thái y, nhìn Lưu Chiêm bằng ánh mắt lo âu.
Sau khi thái y rời đi, hạ nhân bịt cửa sổ cũng đã lui xuống, Trương Kiểu còn chưa kịp nói gì, Lưu Chiêm đã lên tiếng trước: "A Kiểu, ngươi đừng nhìn ta như vậy."
Y nói, đột nhiên nghiêm mặt lại, "Nếu không ta sẽ muốn hôn ngươi đấy."
Nào ngờ Trương Kiểu nghe vậy chỉ lắc đầu, coi như không nghe thấy gì, nhíu mày nói: "Điện hạ trễ một chút hãng khởi hành đến Lương Châu đi."
Hắn lần đầu tiên biết từ miệng thái y rằng bệnh ho suyễn của Lưu Chiêm năm nào vào thu đông cũng tái phát.
Nghĩ đến dáng vẻ y ho đến mức không đứng thẳng nổi lưng hồi năm ngoái, hắn không khỏi thầm lắc đầu.
Chuyến đi Lương Châu này đường sá xóc nảy, xe ngựa đi lại không nhanh, ít nhất cũng phải mất hơn 20 ngày.
Những ngày qua Lưu Chiêm đã thi thoảng ho khan, cộng thêm vết thương ở tim rất dễ vì lao lực mà tái phát, Trương Kiểu suy đi tính lại thấy cực kì không ổn.
Lưu Chiêm hơi mỉm cười, "Bệnh năm nào cũng mắc phải, có gì lạ đâu?
Huống hồ phụ hoàng đã giục mấy lần rồi, đã định ngày mai lên đường, cũng đã bẩm báo phụ hoàng, thông tri cho triều đình, không tiện đổi lại nữa, vẫn là sáng mai khởi hành đi."
Lúc này cửa sổ đã được bịt kín, cửa ra vào cũng đóng chặt.
Tiếng mưa thu bị ngăn cách ở tít đằng xa, trở nên như tiếng thì thầm to nhỏ, lúc ẩn lúc hiện, có khi lại chẳng nghe thấy gì.
"Vâng."
Trương Kiểu nhìn Lưu Chiêm, thấp giọng đáp ứng, bỗng dưng cụp mắt xuống, không nhìn y nữa.
"Sao thế?"
Lưu Chiêm hỏi.
Lòng Trương Kiểu xót xa, lo lắng cho sức khỏe của y mà chẳng biết nói thế nào.
Hắn biết Lưu Chiêm thời gian qua tiều tụy đi nhiều, trong đó phần lớn là vì mình, nhưng bản thân hắn hiện giờ ngay cả đôi đũa cũng không cầm nổi, dù trong lòng rất muốn tốt với y nhưng lại chẳng làm được gì, suy nghĩ thật lâu mới nói: "Điện hạ lúc nào không khỏe phải nói với ta, ta..."
Hắn khựng lại một chút, rồi lại nghĩ rất lâu, vẫn chẳng biết mình có thể làm được gì, đành nói: "Ta sẽ ở bên cạnh Điện hạ."
Lưu Chiêm không kìm được mà "A" một tiếng, sau đó đứng bật dậy, định cúi xuống hôn hắn, lại sợ chạm vào vết thương trên tay hắn.
Do dự một lát, y lại đứng thẳng người, đi qua đi lại vài bước bên giường, nhất thời cũng biến thành một cái hũ nút, nửa ngày trời chẳng nói được câu nào.
Y dừng bước, cúi đầu nhìn Trương Kiểu.
Da mặt vốn không mỏng lắm của y giờ đây cũng nóng bừng lên.
Y vội vàng ừ một tiếng, rồi đột nhiên hỏi: "A Kiểu, sao ngươi ra nhiều mồ hôi thế này?"
Lúc này y mới chú ý thấy trên chóp mũi và hai bên thái dương của Trương Kiểu đã lấm tấm mồ hôi, gương mặt cũng hơi đỏ lên.
Y giật mình, vội vươn tay sờ trán hắn: "Không phát sốt mà."
Trương Kiểu mím môi: "Điện hạ, lò sưởi tay nóng quá."
Lưu Chiêm ngẩn ra, sau đó chợt hiểu ra rồi bật cười.
Y vén tấm vải lên, quả nhiên cảm thấy một luồng hơi nóng từ bên trong ùa ra, thầm trách mình sơ ý.
Y chăm sóc Trương Kiểu bấy nhiêu ngày, tính cách của hắn y quá rõ, biết hắn dù lạnh dù nóng, dù đói dù no cũng cực kỳ ít khi nói ra cho người khác biết, chỉ có thể tự mình để tâm mười hai phần mà thôi.
Y thử tay vào bên ngoài lò sưởi, không quá bỏng nhưng đúng là hơi nóng, bèn đắp lại miếng vải lên trên, nhưng lần này không quấn chặt nữa, hỏi: "Đã bớt đau chút nào chưa?"
Thực ra cơn đau trên ngón tay chẳng khác gì lúc nãy, nhưng Trương Kiểu vẫn gật đầu đáp: "Khá hơn rồi."
"Vậy thì tốt."
Lưu Chiêm nghe vậy thì cười, trông có vẻ rất vui mừng: "Ngày mai khởi hành ta sẽ sai người mang theo, trên đường ngươi cứ ôm lấy nó đi."
Trương Kiểu ngẩng đầu nhìn y, một lát sau mới đáp: "Vâng."