[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,977
- 0
- 0
[Đm| Og] Minh Nguyệt Hạ Lương Châu
Chương 39
Chương 39
Cảnh Vũ vừa đánh vừa lui, càng lui càng bại.
Khi tờ bại báo thứ tư truyền về, Lưu Chiêm đang được Trương Kiểu chậm rãi dìu đi.
Quân y tuy bảo y phải tĩnh dưỡng, nhưng đồng thời cũng dặn dò nằm lâu sẽ tổn hại khí huyết, không được ở lỳ trên giường quá lâu để tránh khí huyết ứ trệ.
Lưu Chiêm từ nhỏ đã mang bệnh, vốn hiểu đạo lý này, nên khi tinh thần khá hơn một chút liền xuống giường vận động.
Cơn đau từ vết thương trước ngực đã dịu bớt, nhưng chung quy cơ thể y vẫn rất hư nhược, bị thương mới được nửa tháng, nếu không có người dìu thì chính y cũng gần như không đứng vững nổi.
Ngay cả khi mượn sức của Trương Kiểu, y bước đi cũng vô cùng vất vả.
Tự biết dáng vẻ này không tiện để người ngoài nhìn thấy, y không ra khỏi trướng mà chỉ đi lại loanh quanh bên trong.
Đi chưa đầy trăm bước, y đã vã mồ hôi như tắm.
Lúc này đang độ giao mùa xuân hạ, ngay cả ở Trường An cũng chỉ mới bắt đầu nóng lên chưa lâu, vùng phía Bắc Trường Thành vẫn còn mang theo mấy phần se lạnh, vậy mà mồ hôi lạnh bên thái dương y đã xuôi theo cằm rơi từng hạt xuống đất.
Trương Kiểu thấy vậy bèn khuyên: "Điện hạ hay là nghỉ ngơi một lát đi."
Lưu Chiêm lắc đầu.
Y toàn thân không chút sức lực, hai chân vừa chạm đất đã thấy bủn rủn như dẫm trên bông, mồ hôi lạnh không kìm được cứ tuôn ra từng tầng, nhưng y đi rất chậm, vết thương trước ngực không bị kéo căng nên cũng không đau đớn là bao.
Chút mồ hôi hột này y cũng chẳng để tâm, mỉm cười nói: "Không sao, có ngươi ở bên cạnh, ta không ngã được."
Trương Kiểu một tay vòng qua thắt lưng Lưu Chiêm, hai bên nâng lấy cánh tay y, nương theo bước chân y mà chậm rãi nhích dần về phía trước.
Cả đời mình, hắn chưa bao giờ đi chậm đến thế, ngay cả lần đầu xuống giường sau khi trọng thương cũng còn nhanh hơn hiện tại mấy phần.
Nhưng hắn hoàn toàn không có chút nào là thiếu kiên nhẫn, thấy Lưu Chiêm không muốn nằm lại giường, hắn cũng không phản đối, tiếp tục dìu y tiếp chậm rãi bước đi.
Lưu Chiêm bỗng hỏi: "Gần đây trong doanh có tin tức gì về việc điều động không?"
Trương Kiểu gật đầu: "Ừm, có thể xuất binh bất cứ lúc nào."
Lưu Chiêm lại hỏi: "A Kiểu, ngươi nói xem lần xuất binh này là vì mục đích gì?"
Trương Kiểu ngẩn ra, không hiểu câu hỏi này của Lưu Chiêm từ đâu mà có.
Đạo quân của Cảnh Vũ đã liên tiếp truyền về ba tờ bại báo, lẽ nào lại có đạo lý khoanh tay đứng nhìn?
Trong lòng hắn có chút hoang mang, nhưng vẫn đáp: "Quân bạn gặp nạn, đương nhiên phải ra sức cứu viện."
"Ừm," Lưu Chiêm cười nói: "Ngươi có tấm lòng này, đã là hơn gấp trăm lần rất nhiều người rồi.
Từ xưa đến nay biết bao kẻ cầm quân coi quân đội triều đình là tư binh của mình, chỉ vì lợi ích riêng của cánh quân mình, chỉ mưu cầu bản thân không dính dáng can hệ mà ngồi nhìn người khác bại trận tiêu tan, còn mình thì bất động như núi, không biết đã làm hỏng biết bao đại sự quốc gia."
Y vừa đi vừa nói nên có chút tốn sức, mồ hôi ra như suối nhưng vẫn chưa có ý định nghỉ ngơi.
Trương Kiểu tuy có biết chữ nhưng đọc sách không nhiều, không biết những kẻ Lưu Chiêm nói cụ thể là ai, thấy hơi thở y dồn dập nên cũng không mở miệng hỏi.
Hắn không hỏi, nhưng Lưu Chiêm lại quay sang hỏi ngược lại hắn: "Ngươi thử nghĩ xem, còn nguyên nhân nào khác không?"
Trương Kiểu hơi há miệng, suy nghĩ hồi lâu vẫn không trả lời được, chỉ đành lắc đầu với Lưu Chiêm.
Lưu Chiêm cũng không vội lật mở đáp án, chỉ bảo: "Ngươi còn nhớ không, lúc trước khi Địch Hãn dẫn binh cứu viện, Đại Tướng quân không muốn xuất quân là vì lý do gì?"
Chuyện này y đã từng phân tích tỉ mỉ cho Trương Kiểu rồi, Trương Kiểu nhớ kỹ trong lòng, nghe y hỏi không cần nghĩ ngợi liền đáp: "Điện hạ nói 'ai binh tất thắng', quân cứu viện của Địch Hãn chính là ai binh, Đại Tướng quân muốn tránh mũi nhọn của chúng, chọn ngày khác tái chiến."
"Không tồi.
Ngươi nhớ được lời ta nói hôm đó, chứng tỏ rất dụng tâm."
Lưu Chiêm còn chưa chỉ rõ nguyên nhân Tần Cung phát binh mà đã khen ngợi hắn hai lần.
Trương Kiểu không khỏi thẹn thùng, nhất thời không biết nói gì, cũng chẳng biết nên gật đầu hay lắc đầu, đành giữ im lặng.
Lưu Chiêm bên cạnh lại tiếp tục: "A Kiểu, vậy ngươi nghĩ xem, tại sao bây giờ ông ấy lại không muốn tránh mũi nhọn của Địch Hãn nữa?"
Y không vội vã, từng bước một dẫn dắt, muốn để Trương Kiểu tự nghĩ ra câu trả lời.
Trương Kiểu nghe y hỏi, suy ngẫm một lát, cuối cùng bừng tỉnh: "Bởi vì người Hạ thắng liền ba trận, đã từ ai binh biến thành kiêu binh."
"Không sai!"
Lưu Chiêm mỉm cười, "Với tính cách của Địch Chấn, thắng liền mấy trận tất nhiên sẽ kiêu ngạo tự phụ, lúc này xuất quân, chắc chắn sẽ giành thắng lợi!
E là chẳng mấy ngày nữa, ngươi sẽ nhận lệnh xuất chiến thôi."
Y thấy Trương Kiểu chỉ cần gợi ý là đoán ra ngay, thầm nghĩ trong lòng: A Kiểu lầm lì ít nói, thực ra vô cùng thông minh.
Đáng thương cho Địch Chấn có mắt không tròng, chỉ coi hắn như thanh đao để sai khiến, hễ bị thương một chút, rơi vào cảnh hiểm nguy là lập tức vứt bỏ như đôi giày rách, vội vàng phủi sạch quan hệ với hắn.
Đã coi Trương Kiểu là người của mình, y không khỏi cảm thấy bất bình thay cho hắn, không khỏi quay đầu nhìn về phía hắn.
Trương Kiểu nhận ra ánh mắt của y, cũng quay đầu lại, không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt như muốn hỏi y có chuyện gì.
Lưu Chiêm và hắn bốn mắt nhìn nhau, trái tim bỗng rung động, tựa như có thứ gì đó không nặng không nhẹ lướt qua trái tim, phết lên một lớp mật mỏng, tỏa ra vị ngọt khiến toàn thân y nóng bừng.
Y cảm thấy nhịp tim đột nhiên dồn dập, còn nhanh hơn cả lúc được Trương Kiểu hôn nhẹ lên má trước đó, y nhìn Trương Kiểu hồi lâu, bỗng nhiên lại mỉm cười.
Y vừa cười vừa nghiêng người tựa vào Trương Kiểu, vịn vai hắn đứng vững, sau đó hơi ngẩng đầu lên, không báo trước mà đặt một nụ hôn lên môi hắn.
Trương Kiểu thấy Lưu Chiêm vừa rồi còn đang nói chính sự, giây tiếp theo đã bất thình lình hôn tới, nhất thời có chút trở tay không kịp, từng thớ cơ bắp đều căng cứng, cả người cứng đờ như sắt đá.
Hắn cảm nhận được môi Lưu Chiêm ngậm lấy môi trên của mình, dây dưa lộn xộn một hồi, vừa mới buông ra, cảm giác mềm mại ấy lại bao phủ lấy môi dưới.
Răng của Lưu Chiêm thỉnh thoảng lại cọ qua môi hắn, Trương Kiểu cả đời chưa từng trải qua chuyện này, tim đập thình thình, gần như cho rằng giây tiếp theo Lưu Chiêm sẽ cắn đứt một miếng thịt của mình.
Nhưng hắn dù sao cũng hết mực tin tưởng Lưu Chiêm, nén lại bản năng không tránh né, Lưu Chiêm lại được đà lấn tới, đột nhiên đưa lưỡi vào bên trong.
Trong khoang miệng bỗng nhiên xuất hiện một thứ gì đó ẩm ướt trơn trượt, Trương Kiểu kinh hãi, trong lòng hoảng hốt, đầu lưỡi cong lên định chặn y lại, đồng thời ngửa đầu ra sau né tránh.
Nhưng thứ đó lại bám sát theo, quấn quýt lấy lưỡi hắn không rời.
Hắn không ngừng lùi đầu ra sau, cuối cùng lùi đến mức không còn đường lui, không kìm được nữa đành bước lùi lại một bước.
Lưu Chiêm vốn phải nửa dựa vào người hắn mới khó khăn lắm đứng vững được, hắn vừa lùi lại, Lưu Chiêm liền đứng không vững, lảo đảo một cái rồi buông hắn ra.
Y ngửa đầu, thần sắc nghiêm túc nhìn Trương Kiểu, dường như đang tỉ mỉ phân biệt tâm trạng của hắn.
Trương Kiểu cũng cúi đầu nhìn y, thấy lồng ngực Lưu Chiêm phập phồng không ngớt, đôi môi vốn trắng bệch giờ nhuốm màu đỏ ẩm ướt, đôi mắt nhìn mình như phát sáng.
Hắn chỉ thấy tiếng tim đập như gõ trống của mình chẳng có dấu hiệu chậm lại chút nào, cứ như thể vẫn đang bị y hôn vậy.
Chưa từng có ai ngắm nhìn thần sắc của hắn chăm chú như thế, muốn biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Trương Kiểu nhìn ánh mắt tìm tòi của Lưu Chiêm, trong lòng chợt dâng lên một trận áy náy, tự biết mình không nên lùi bước đó.
Vừa rồi trong lòng hắn hoảng loạn lúng túng, nhưng tuyệt đối không phải ghét bỏ Lưu Chiêm hay không muốn gần gũi với y.
"Thực xin lỗi, Điện hạ, ta..."
Hắn vẫn đỡ lấy Lưu Chiêm để đề phòng y đứng không vững mà ngã xuống, định mở lời xin lỗi thì bị Lưu Chiêm ngắt lời.
"Là ta khinh bạc ngươi," Lưu Chiêm thấy vẻ mặt hắn, trong lòng hiểu rõ, hoàn toàn không để bụng mà trái lại còn cười nói: "Nếu nói ' thực xin lỗi' thì cũng phải là ta xin lỗi ngươi mới đúng.
Haiz..."
Y làm bộ làm tịch thở dài một tiếng, "Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Đường đường là một Hán Bì Thất mà lại sợ một tên hái hoa tặc ốm yếu như ta sao."
Trương Kiểu đỏ bừng mặt, nửa chữ cũng không dám thốt ra.
Vừa vặn lúc này ngoài trướng có quân sĩ cao giọng báo: "Điện hạ, vừa có chiến báo từ phía trước truyền về, Đại Tướng quân lệnh thuộc hạ sao lại một bản, mời Điện hạ xem qua!"
"Ừm, vào đi."
Lưu Chiêm chỉnh đốn y phục, đáp một tiếng, quân sĩ kia mới vào trướng dâng quân báo lên.
Lưu Chiêm cầm lấy trong tay, không vội mở ra ngay mà nhìn về phía Trương Kiểu: "Ngươi nói xem lần này là tin chiến thắng, hay là bại báo?"
Trương Kiểu đáp theo trực giác: "Vẫn là bại báo."
Lưu Chiêm mỉm cười mở ra xem, quả nhiên đúng là vậy.
"Đã bại trận thứ tư rồi, cứ bại mãi thế này e là làm giả hóa thật mất."
Y quay sang quân sĩ đưa tin, "Đại Tướng quân có nhắn lại gì không?"
Người đó đáp: "Đại Tướng quân bảo thuộc hạ chuyển lời tới Điện hạ, đại quân sáng sớm mai sẽ lên đường, còn đặc biệt dặn dò Trương Bì Thất nhất định phải ở lại đại doanh, bảo vệ sát sao bên cạnh Điện hạ."
Lưu Chiêm nhìn Trương Kiểu, nói với quân sĩ kia: "Về thưa lại với Đại Tướng quân, ta ở trong doanh không có nguy hiểm gì, đám thân binh này đủ sức ứng phó rồi, cứ để Trương Kiểu theo quân xuất chinh đi."
Quân sĩ đáp: "Rõ!"
Sau đó liền lĩnh mệnh rời đi.
Trương Kiểu do dự: "Sức khỏe Điện hạ vẫn chưa hồi phục hẳn, ta vẫn nên ở lại bên cạnh Điện hạ thì hơn."
Hắn vừa mở miệng, Lưu Chiêm đã biết hắn định nói gì, nghe vậy lắc đầu, tuy không tán thành, nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp.
Y đứng đã lâu, không tránh khỏi hai chân run rẩy, vết thương trước ngực cũng bắt đầu đau âm ỉ.
Y hiểu đạo lý dục tốc bất đạt nên không miễn cưỡng, chỉ tay về phía giường, hai người cùng nhau chậm rãi đi về phía đó.
"A Kiểu, ngươi lo lắng cho ta, lòng ta rất vui."
Y không hề giấu diếm, cũng chẳng thấy thẹn thùng, thản nhiên nói ra suy nghĩ trong lòng, sau đó lại chuyển giọng, "Chỉ là ngươi là người có tài năng xuất chúng, ta sao nỡ để ngươi bị kìm hãm trong chốn lao lung này?"
Nói đoạn, y vẫn lo Trương Kiểu còn do dự, nên lại lên tiếng trấn an: "Ngươi yên tâm, ta còn yêu quý mạng sống của mình lắm, dám thả ngươi đi là vì trong lòng đã sớm có tính toán.
Tần Cung dẫn binh xuất chiến, trong doanh tuy tạm thời trống trải nhưng chung quy vẫn còn có vạn người.
Hai quân của Địch Hãn, Địch Chấn sớm đã bị kéo đến kiệt quệ rồi, chắc chắn không thể rảnh tay mà vòng qua Tần Cung xông thẳng tới đại doanh ta đâu."
Trương Kiểu trong lòng kỳ thực rất muốn xuất chiến, nghe vậy suy nghĩ một lát, rồi lại vẫn lắc đầu: "Chỉ sợ còn có Ảnh... còn có thích khách tìm đến."
Lưu Chiêm được hắn dìu, chậm chạp nhích đến bên giường rồi ngồi xuống, không khỏi thở dài một hơi, giơ tay áo lau mồ hôi trên mặt, nghe vậy mỉm cười nói: "Sẽ không đâu.
Địch Chấn không biết trước Tần Cung sẽ dẫn binh xuất chiến khiến phòng thủ trong doanh trống trải, gã tưởng ta vẫn ở trong đại quân, cộng thêm lại tưởng ngươi đang ở bên cạnh ta, hẳn sẽ nghĩ: tên Hán Bì Thất kia anh dũng vô song, có phái thêm bao nhiêu người đến cũng chỉ là phí công vô ích.
Thế nên hắn sẽ không phái ai đến cả."
Y suy tính chu toàn, Trương Kiểu nhất thời không thể phản bác, nhưng nhìn dáng vẻ suy nhược của Lưu Chiêm, hắn vẫn do dự lắc đầu.
Lưu Chiêm vừa mừng vừa bất đắc dĩ, định nói thêm gì đó, nhưng vì ra quá nhiều mồ hôi nên khát nước vô cùng, tự mình cầm chén trà bên đầu giường hớp mấy ngụm mới lại nói: "Được rồi A Kiểu, ngươi mà cứ lo nghĩ cho ta như thế, ta cũng chẳng biết phải làm sao nữa."
"Lúc trước ngươi lập công lớn, muốn thăng tước lên lục phẩm cũng không phải không có khả năng."
Thực ra thăng tiến trong quân đội không nhanh như y nói, Trương Kiểu trước đó chỉ là Hiệu úy, tước vị ở mức tòng thất phẩm hạ, sau một trận chiến cùng lắm chỉ thăng lên thất phẩm.
Nhưng Lưu Chiêm lúc này vì muốn thuyết phục hắn nên cứ tùy tiện nói quá lên, "Chỉ là ta bị người ta đâm bị thương, ngươi chịu liên lụy nên có công mà không được thưởng.
Đến lúc ta hỏi tới thì danh sách phong thưởng đã trình lên rồi, không tiện thay đổi nữa nên đành giữ nguyên như vậy."
"Vết thương trên người ngươi vẫn chưa lành hẳn, những ngày qua nghĩ đến chuyện này, lòng ta cứ thấy có lỗi với ngươi.
Trận chiến này xong, ta vừa vặn sẽ biểu dương công trạng cho ngươi, tính cả hai khoản lại một thể, ta coi như cũng hoàn thành được một tâm nguyện, không phải cứ canh cánh trong lòng mãi nữa."
Trương Kiểu kinh ngạc nói: "Điện hạ bị thương cũng là vì ta, Điện hạ, ách...
Điện hạ sao phải vì thế mà bận lòng?"
Người ngoài không biết chân tướng, nhưng Trương Kiểu không thể không biết, "hộ vệ không chu toàn" đã là cách nói nhẹ nhàng nhất rồi, nếu có người thứ ba biết nhát kiếm đó là Lưu Chiêm đỡ thay cho hắn, e là không chỉ dừng lại ở việc công tội bù trừ đâu.
Lưu Chiêm cười nói: "Kiếm nằm trong tay hắn, chân mọc trên người ta, chính ta muốn đỡ nhát kiếm đó, sao lại là vì ngươi?"
Trương Kiểu nhất thời ngẩn ngơ, hồi lâu không nói nên lời.
Không hiểu sao hắn bỗng nhớ lại ngày hôm đó dưới gốc cây phủ đầy băng tuyết, hắn được Lưu Chiêm dùng chiếc áo choàng rộng lớn ôm chặt vào lòng.
Lúc đó, hắn vốn đang âm thầm rùng mình vì lạnh, bỗng nhiên được một loại cảm giác ấm áp mềm mại nhưng không cho phép khước từ bao bọc lấy.
Sự ấm áp đó không lâu sau đã từ sau lưng lan ra toàn thân, hắn giống như một tảng thịt ngựa đông lạnh đặt dưới ánh mặt trời, bắt đầu từ xương sống, từ từ tan giá, cơ thể cứng đờ trở nên mềm mại hơn.
Lúc đó Lưu Chiêm ở sau lưng hắn, hắn không nhìn thấy thần sắc trên mặt y, nhưng nghĩ lại chắc cũng giống như lúc này nhỉ.
Một loại nhiệt khí nóng bỗng từ trong xương cốt tràn ra, dù bây giờ nhật nguyệt có đảo dời, chuyển hạ thành đông, nhất thời gió bấc gào rít căm căm thì hắn cũng nhất định không cảm thấy chút lạnh lẽo nào.
Đang lúc thẫn thờ, Lưu Chiêm bỗng giơ tay, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc rủ bên trán hắn ra sau, thở dài một tiếng, "Chỉ là mấy ngày không thấy ngươi, ta e là sẽ không quen mất."
"A Kiểu," Y nói, nở một nụ cười, "Ngươi sẽ nhớ ta chứ?"
Nếu là trước kia, Trương Kiểu nhất định không hiểu nổi chỉ xa cách có vài ngày thì sao có thể nảy sinh nỗi nhớ nhung.
Nhưng lúc này hắn nhìn Lưu Chiêm, khẽ đáp "vâng" một tiếng, sau đó cúi người tới hôn nhẹ lên khóe môi Lưu Chiêm, nghiêm túc nói: "Ta cũng sẽ nhớ Điện hạ lắm."