[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 152,978
- 0
- 0
[Đm| Og] Minh Nguyệt Hạ Lương Châu
Chương 19
Chương 19
Một mũi tên xé gió bắn tới, bị Tần Đồng vung kiếm gạt phăng, ngay sau đó một tiếng hét lớn bên tai khiến Lưu Chiêm sực tỉnh, "Bảo vệ Điện hạ!"
Lưu Chiêm hoàn hồn, cố nén cơn đau dữ dội không biết từ đâu trong cơ thể truyền đến, ngoảnh đầu lại.
Tần Đồng túm lấy ống tay áo y quát: "Ngây ra đó làm gì!
Người Hạ đánh tới nơi rồi!"
Hai quân đã bắt đầu đánh giáp lá cà.
Quân Ung hành quân gấp rút suốt đêm, chưa kịp nấu cơm ăn, sĩ khí đang thấp, lại đột ngột bị phục kích nên bị đánh cho trở tay không kịp.
Sài Trang dẫn người chống đỡ phía trước, gào thét chỉ huy, nhất thời lúng túng trái phải đều không xong.
Quân Ung gần như không kịp dàn trận đã bị kỵ binh người Hạ đâm cho tan rã.
Lưu Chiêm trên ngựa chậm rãi quay đầu lại, tìm kiếm Trương Kiểu trong đám đông, nhưng giữa lúc loạn quân thế này, sao có thể tìm thấy một viên đội phó nhỏ bé cơ chứ?
Người y lúc lạnh lúc nóng, y hít sâu một hơi, bình ổn tâm thần, bắt đầu thu gom đám tàn binh dưới tay mình.
Kim giáp trước ngực và kim khôi trên đầu y quá đỗi chói mắt, được ánh mặt trời chiếu vào tỏa ánh vàng rực rỡ từ đằng xa, chẳng khác nào viết hai chữ "Hoàng tử" bằng tiếng Đột Quyết lên mặt.
Người Hạ thấy vậy, chẳng cần cấp trên ra lệnh đã từng tốp từng tốp lao vào giết y, cản được tốp này lại có tốp khác tràn tới, vô tận như những đợt sóng thần.
Sài Trang vốn đã coi thường Lưu Chiêm, thấy bộ dạng ngây ra như phỗng lúc nãy của y thì tưởng y bị người Hạ dọa cho phát khiếp, trong lòng càng thêm khinh bỉ.
Nhưng thấy phía y vô cùng nguy cấp, sợ có điều sơ suất nên ông vẫn điều động một cánh quân phi ngựa tới chi viện, lại sai người truyền tin cho y, sắp xếp một toán quân hộ tống y rút lui trước, còn mình sẽ cản từ phía sau.
Lưu Chiêm được Tần Đồng che chắn phía sau, vừa đánh vừa lui.
Giữa đống bùi nhùi hỗn loạn, y bám lấy một tia lý trí: Hiện giờ sĩ khí vốn không cao, nếu cứ lui thế này sớm muộn gì cũng tan vỡ không còn chút gì, dù thế nào cũng phải đứng vững gót chân trước đã.
Nghĩ đoạn, y lại giật dây cương dừng ngựa, "Tần Đồng, không thể lui nữa, đánh ngược lên phía trước đi."
Tần Đồng nào thèm nghe y nói gì, thấy y dừng bước thì cuống cuồng: "Điện hạ mau đi đi, ta và Sài tướng quân chặn chúng lại, ngươi mau về Lương Châu!
Muộn chút nữa là không thoát được đâu!"
Lưu Chiêm tuốt kiếm trong tay, "Chúng đã phục kích ở đây thì Lương Châu không về được đâu."
Tần Đồng nghiến răng, biết y nói có lý, đành bảo: "Được, ta thề chết bảo vệ Điện hạ!"
Lúc này kỵ binh người Hạ đổ tới không ngớt, từng đợt xung phong liều chết chia cắt quân Ung thành từng mảnh rời rạc, tướng không thấy quân, quân không thấy tướng.
Tần Đồng thúc ngựa bám sát ngựa Lưu Chiêm, sợ lạc mất y, muốn hội quân với Sài Trang nhưng ngẩng đầu nhìn lên, khoảng cách với trung quân lại càng lúc càng xa, đầu đuôi không thể ứng cứu nhau.
Tần Đồng biết cứ thế này không phải là cách, kéo dài mãi e rằng cả hai bên đều bị người Hạ nuốt chửng, hội quân một chỗ may ra còn chút hy vọng thắng.
Hắn nhìn về phía Sài Trang, muốn dẫn người mở ra một con đường máu nhưng lại không dám rời khỏi bên cạnh Lưu Chiêm.
Từng tốp kỵ binh người Hạ đều nhắm thẳng vào Lưu Chiêm mà lao tới.
Phía trước, mấy trăm thân vệ đã tử thương gần hết, chỉ còn lại vài toán người đang khổ sở chống đỡ.
Trường đao hình bán nguyệt phản chiếu ánh mặt trời trắng lóa đã ép sát tới gần.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên, "Điện hạ, xin cho tiểu nhân mượn mũ của ngài!"
Lưu Chiêm ngạc nhiên quay lại, thấy một vệ sĩ người đầy máu đứng dưới ngựa mình, trông có phần quen mặt.
Nhớ lại một lát, y cuối cùng cũng nhận ra đây chính là người đã cho y mượn bát hôm đó, nhưng người này tên là gì thì ngày hôm đó y lại quên hỏi mất rồi.
Người kia thấy Lưu Chiêm im lặng thì tưởng y không muốn, vội nói tiếp: "Bộ giáp này của Điện hạ quá lộ liễu, kim giáp nhất thời không cởi ra được, Điện hạ đưa kim khôi cho tiểu nhân, tiểu nhân sẽ cầm nó dẫn dụ quân Hạ đi hướng khác!"
Giữa lúc này mà mượn kim khôi tức là thay y đi vào chỗ chết.
Lưu Chiêm hơi động lòng, nhưng đại địch trước mắt không thể dây dưa, y tháo mũ đưa cho gã: "Ngươi tên là gì?"
"Ngô Đại Nhãn!"
Ngô Đại Nhãn ôm lấy kim khôi, nhe răng cười với y, lộ ra hai hàm răng vàng khè lệch lạc.
Gã không nói thêm gì nữa, xoay người chạy biến, vòng tay trân trọng ôm chặt lấy mũ vàng, giống hệt như hôm ôm cái bát mà Lưu Chiêm đã dùng qua.
Cái bát đó không làm vật gia truyền được rồi, gã vừa chạy vừa nghĩ, vì mình vẫn chưa có con trai mà, thôi thì để chiếc mũ vàng này theo mình xuống suối vàng làm vật gia truyền vậy.
Lưu Chiêm nhìn Ngô Đại Nhãn, biết Trương Kiểu nhất định ở cách đó không xa, nhìn quanh một vòng, quả nhiên đã thấy hắn.
Trương Kiểu vừa mới hạ gục một người, rút đao ra, xoay người đối diện với ánh mắt của y, khẽ gật đầu với y một cái.
Hai tai Lưu Chiêm uỳnh một tiếng vang dội, lồng ngực như bị thứ gì đó va mạnh vào.
Không đau, nhưng rung chuyển rầm rầm khiến thân hình y lại lảo đảo trên lưng ngựa hai lần nữa.
Thì ra Trương Kiểu lo lắng cho sự an nguy của Lưu Chiêm nên đã cùng đội trưởng dẫn cả đội 50 người từ từ tiến sát về phía y.
Hắn đi tiên phong, dọc đường không biết đã gạt đi bao nhiêu lưỡi đao, giết bao nhiêu người, cuối cùng cũng tới được trước mặt Lưu Chiêm.
Hắn nắm lấy dây cương của thanh thông mã, ngẩng đầu thấy sắc mặt Lưu Chiêm trắng bệch, lo lắng hỏi: "Điện hạ bị thương?"
Lưu Chiêm cúi đầu nhìn hắn, trong lồng ngực như có một cơn gió lớn thổi qua, thổi tung trái tim y, làm nó rạn vỡ, để lộ phần thịt mềm yếu bên trong, trơ trọi đối diện với đôi mắt sạch sẽ kia.
Y cố sức kiềm chế nét mặt, không để lộ điều gì bất thường.
Y sợ vạn nhất là do Trương Kiểu làm, sợ đánh rắn động cỏ, càng sợ nếu không phải do hắn làm mà mình nghi ngờ thì sẽ khiến hắn lạnh lòng.
"Không có."
Y lắc đầu, thậm chí dồn hết sức lực để dành cho Trương Kiểu một nụ cười, "Cẩn thận, người Hạ giết tới rồi."
Tần Đồng thấy Trương Kiểu tới, biết thân thủ của hắn nên đã yên tâm được một nửa, bảo Lưu Chiêm: "Điện hạ, lúc này cần nhanh chóng hội quân với Sài tướng quân, ta đi mở đường!"
Nói xong lại quay sang Trương Kiểu, "Trương Kiểu, ngươi nhất định phải bảo vệ tốt Điện hạ, không được để xảy ra nửa phần sai sót!"
Trương Kiểu đáp một tiếng, Tần Đồng gật đầu, lập tức dẫn người đột phá vòng vây.
Trương Kiểu đứng bên thanh thông mã, cầm đao mà đứng, sừng sững như một ngọn trường thương cắm xuống đất.
Lưu Chiêm nhìn hắn, không kìm được run giọng gọi một câu, "A Kiểu..."
Trương Kiểu nghe vậy quay đầu lại, nhưng ngay sau đó nghe thấy một tiếng gió rít.
Hắn nghiêng đầu, tay phải vung đao chém đứt một cán kiếm, tay trái giơ lên bắt lấy nửa đoạn mũi tên đang bay tới theo đà rồi ném xuống đất.
"Sao vậy, Điện hạ?"
Lúc này hắn mới có thời gian mở miệng.
Lưu Chiêm ngẩn ra, lắc đầu, thấp giọng bảo: "Ngươi cẩn thận chút."
Trương Kiểu không rảnh trả lời y, vừa hỏi xong câu đó, người Hạ đã áp tới sát sườn.
Hắn tiến lên ba bước, vung đao chống đỡ.
Toán quân Ung hắn dẫn tới cũng tràn lên, lao vào hỗn chiến với người Hạ.
Nhưng người Hạ như thể vô cùng vô tận, Tần Đồng liều chết vừa mở ra được một con đường thì trong chớp mắt kẽ hở đã bị người Hạ lấp kín.
Hắn thấy tình hình không ổn, quay đầu ngựa định giết ngược trở lại.
Nhưng phía Lưu Chiêm vừa đánh vừa chạy, dưới sự xung kích của kỵ binh người Hạ sớm đã không còn ở chỗ cũ, Tần Đồng quay đầu lại mới nhận ra mình bị kẹt ở giữa, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Trương Kiểu cứ một đao một mạng, liên tiếp giết chết mấy người, trên mình gần như không dính máu.
Xung quanh hắn dần trống ra một vòng tròn, người Hạ chỉ vây quanh mà nhất thời không ai dám xông lên.
Hắn vừa đối phó với người Hạ, vừa phân tâm nhìn về phía Lưu Chiêm.
Lưu Chiêm để tránh tên bắn lén đã xuống ngựa, được vài vệ sĩ hộ vệ ở giữa.
Trong đời y chưa bao giờ có khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc thế này, y cố nén tâm thần, nhìn khắp bốn phía tìm kế thoát thân.
Đột nhiên, một mũi tên bay thẳng tới mặt, cắt đứt dòng suy nghĩ của y.
Trương Kiểu cũng nhìn thấy mũi tên này, định lao tới cứu nhưng lại bị người Hạ quấn lấy, không thoát thân được.
Nhìn thấy mũi tên nhắm thẳng vào Lưu Chiêm, tay Trương Kiểu hơi chệch đi, đao chém trúng vào xương người, trong phút chốc bị kẹt cứng trong đó đến mẻ cả lưỡi, không rút ra kịp.
Hắn dứt khoát bỏ đao, lao mình về phía Lưu Chiêm.
Nhưng với khoảng cách xa như vậy, giữa đường lại có quân Hạ, làm sao cứu cho kịp?
Thấy mũi tên sắp ghim vào người Lưu Chiêm, mà Lưu Chiêm chỉ kịp lùi lại nửa bước, thân hình chậm chạp rõ ràng không tránh kịp, lòng Trương Kiểu bỗng lạnh toát như có lưỡi dao áp vào lưng.
Hắn chưa kịp nghĩ gì thêm thì đã thấy bên cạnh Lưu Chiêm, một binh sĩ bay người lao ra, chắn trước mặt y, dùng thân mình đỡ thay y mũi tên đó.
Là Triệu Tiểu Giang.
Triệu Tiểu Giang đổ gục xuống, cơ thể co giật mấy cái rồi tắt thở, đầu vẹo sang một bên, đôi mắt tròn xoe mở trừng trừng, hai ánh mắt vô hồn không đặt ở đâu khác mà dừng đúng trên người Lưu Chiêm.
Lúc ngã xuống, cậu vẫn không biết mình có đỡ được mũi tên đó hay không, lúc lâm chung, điều cuối cùng cậu muốn thấy là Lưu Chiêm có bị thương hay không.
Lưu Chiêm nhìn thi thể của cậu, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Năm xưa Ngô Khởi hút mủ cho lính, chiến sĩ vì ông mà chết không hối tiếc.
Nay Lưu Chiêm ta có tài đức gì, chẳng qua chỉ là cùng họ ăn một bữa cơm, nói vài câu chuyện, vậy mà họ lại vì ta mà chết, rốt cuộc là vì cái gì?
Lòng y run rẩy.
Máu nóng của Triệu Tiểu Giang bắn lên kim giáp, khiến y bỗng chốc thấy choáng váng.
Trương Kiểu lúc này đã lao tới gần, phóng mắt nhìn quanh thấy cánh quân cô độc này dưới sự xung kích của người Hạ đã lạc mất đại quân quá xa, liền bảo Lưu Chiêm: "Xin Điện hạ lên ngựa, thuộc hạ bảo vệ người đột phá vòng vây."
Lưu Chiêm hoàn hồn, biết lúc này không còn cách nào khác nên lại lên ngựa.
Trương Kiểu nhặt lấy thanh đao của Triệu Tiểu Giang, duỗi tay vỗ mạnh vào mông ngựa, thanh thông mã liền chở Lưu Chiêm chạy nước kiệu.
Trương Kiểu chạy bộ theo sau, giắt trường đao bên hông, nhặt lấy cung tên từ một thi thể người Hạ, hai tay thoăn thoắt, cứ một tên hạ một mạng, mấy tên lính Hạ xung quanh lần lượt ngã gục.
Hắn chân không ngừng bước, bắn cạn bao tên, Hạ binh lại ùa tới, có kẻ bạo gan vung đao chém tới sát người.
Trương Kiểu nghiêng người tránh đao, cổ tay lật ngược lên đã quàng cây cung dài vào cổ tên đó, sau đó giật mạnh một cái, chỉ nghe một tiếng "rắc", thân cung gãy làm đôi nhưng kẻ đó cũng gãy cổ, mềm nhũn đổ xuống.
Giết xong kẻ này, hắn lại tiến lên.
Mấy tên Hạ binh ùa lên, Trương Kiểu cúi thấp người tránh được một đao, lúc đứng dậy đã rút đao bên hông ra, vung một đường ngang, kẻ đó máu tuôn xối xả ngã ra chết.
Hắn không thèm nhìn lấy một cái, xoay người né một đao khác rồi đâm thẳng trường đao vào eo một kẻ, bồi thêm một cú đá mạnh rồi rút đao ra, kéo theo một đoạn ruột xanh ngắt quấn quanh mũi đao, quằn quại như rắn, hắn vẩy mạnh đao rồi lại xông lên.
Mỗi bước tiến tới, hắn lại giết một người, vậy mà vẫn theo sát sau thanh thông mã không rời nửa bước.
Trường đao trong tay dần mẻ lưỡi, hắn thấy một kẻ từ phía khác vung đao chém Lưu Chiêm, liền phóng đao đi, trúng ngay ngực tên đó, ghim hắn chết tươi xuống đất.
Phía sau lại có mấy kẻ xông tới, Trương Kiểu xoay người, tay không huyết chiến với chúng.
Hắn né trái tránh phải, tránh được mấy đường đao rồi tung một cước giết chết một người, nghiêng mình thúc chỏ giết thêm một kẻ, hai tay xoay vần vặn gãy cổ tên thứ ba, thuận tay cướp lấy loan đao của gã.
Hắn một mình trấn giữ cửa quan khiến cả lục quân phải khiếp sợ, người Hạ tuy đông nhưng chỉ biết vây quanh, nhất thời lúng túng không dám xông lên.
Đột nhiên, từ sau đám đông vang lên một tiếng vó ngựa, Trương Kiểu chỉ thấy trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, kẻ tới mượn đà ngựa chém ngang loan đao, muốn chẻ hắn làm đôi.
Hắn hơi khuỵu gối, không lùi mà lại tiến lên hai bước, sau đó nhảy vọt lên, giẫm đúng vào cổ tay tên đó, mượn đà nhảy lên lưng ngựa, rơi xuống phía sau gã, hai tay túm chặt áo trên lưng gã rồi hất mạnh một cái, ném gã xuống ngựa.
Kẻ đó lộn nhào xuống ngựa, đầu đập xuống đất, ngay lập tức nổ tung ra hai đóa hoa trắng đỏ nóng hổi.
Trương Kiểu lại giết thêm một người, đoạt lấy một thanh loan đao, cưỡi lên ngựa bám sát sau Lưu Chiêm, hai tay cầm đao, trái chém phải phạt, thúc ngựa lao đi.
Chém nhát thứ nhất, đao mẻ một miếng; chém nhát thứ hai, lưỡi đao quăn vào trong; chém nhát thứ ba, nghe "keng" một tiếng, thân đao gãy rời.
Nhát thứ tư hắn phóng nửa đoạn đao gãy trúng người một kẻ, cứ thế giết liền bốn người rồi lại đoạt lấy đao mới chiến tiếp.
Hắn giết người không đếm xuể, cuối cùng cũng sắp đột phá được vòng vây.
Đột nhiên không biết từ đâu bắn tới mấy mũi tên, hắn gạt đi được vài cái, người tuy không bị thương nhưng có hai mũi tên trúng vào mình ngựa, con ngựa dưới thân bị đau phát điên, hất văng hắn xuống đất.
Hắn thấy con ngựa này không cưỡi được nữa, dứt khoát bỏ ngựa, chạy bộ đuổi theo.
Lưu Chiêm hét lớn: "Trương Kiểu, lên ngựa của ta!"
Trương Kiểu gật đầu, nhảy vọt lên, rơi xuống phía sau Lưu Chiêm, kẹp mạnh bụng ngựa.
Thanh thông mã chở hai người mà vẫn chạy nhanh như gió.
Người Hạ thấy hai người sắp thoát được vòng vây thì gào thét liên hồi, bắn tên xối xả.
Mưa tên dày đặc, Trương Kiểu vừa phải lo cho Lưu Chiêm, vừa phải lo cho mình và ngựa, gạt không xuể nên cả hắn và ngựa đều trúng mấy mũi tên.
May mà con ngựa này tính tình ôn hòa, vậy mà lại chịu đau chạy tiếp, dù máu chảy đầm đìa nhưng vẫn phi nhanh như chớp, không chịu dừng lại.
Người Hạ đuổi theo phía sau, Trương Kiểu nhổ tên chiến tiếp.
Máu tươi từ ống tay áo chảy xuống, vẽ thành những vệt đỏ ngoằn ngoèo trên mu bàn tay hắn, mỗi lần hắn vung đao là những giọt máu đỏ tươi lại bắn ra, rơi xuống tuyết phát ra tiếng "xèo", làm tan chảy lớp tuyết trắng nơi đó, chỉ để lại một cái hố nhỏ màu đỏ.
Lưu Chiêm ngồi trên ngựa, chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực Trương Kiểu đang áp sát sau lưng mình đập loạn xạ.
Những luồng khí trắng nóng hổi bốc ra từ mũi Trương Kiểu phả vào sau gáy y, nóng đến mức như thể có thể làm tan chảy toàn bộ lớp tuyết trên mặt đất này.
Y cảm thấy trái tim mình cũng đang đập điên cuồng trong lồng ngực.
Đột nhiên vó ngựa sụp xuống, lớp tuyết phía trước đổ sụp, lộ ra một sườn đất, cả hai người cùng ngựa lăn lông lốc xuống dưới.