[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đm/Np] Tài Sản Chung Của Học Viện Quý Tộc Abo
Chương 59
Chương 59
Thiên Mâu chọn ra vài kẻ trên diễn đàn có số lần phát ngôn ảo tưởng nhiều nhất, tìm đến từng người gần nhất.
Rất dễ tìm.
Cho dù đã từng bị cảnh cáo, ánh mắt bọn họ vẫn từ những góc khuất lặng lẽ dõi theo, không tiếng động bám sát từng bước chân của cậu.
Chỉ mới một học kỳ, họ đã hình thành thói quen theo dõi, không thầy mà tự thông, học được cách ẩn mình khắp nơi, giỏi ẩn nấp trên tán cây, trong bụi hoa, thậm chí dưới sàn nhà, trong tường vách.
Ngay cả các huấn luyện viên tình cờ đi ngang cũng không nhịn được cảm thán -- Odin đã xuất hiện một đám mầm non thích hợp làm trinh sát.
Rời khỏi phòng huấn luyện, Thiên Mâu đi dọc theo lối nhỏ một đoạn, rất nhanh đã dừng tầm mắt ở bồn hoa ven đường.
Cậu thong thả tiến lại gần, tay ngang một cái, rút trường kiếm từ nút không gian ra, thuận thế đâm thẳng xuống đất trong bồn hoa.
Sóng năng lượng theo thân kiếm chấn động lan ra.
Lấy mũi kiếm làm trung tâm, hoa cỏ cùng đất cát đồng loạt bị hất tung lên, lộ ra bóng người bên trong với đầy đủ thiết bị, rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Người trốn trong thiết bị quét lớp đất trên kính, cách qua cửa sổ kính khô khan cười chào Thiên Mâu: "Chào cậu, bạn học Thiên Mâu..."
"Ra ngoài."
Thiên Mâu một tay nắm chuôi kiếm, đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống người dưới đất.
"Tôi ra ngay đây."
"Bạn học Thiên Mâu tìm tôi có việc gì sao?
Tôi rất sẵn lòng phục vụ cậu."
Dù bị uy thế của trường kiếm làm giật mình trong chớp mắt, kẻ nhìn trộm rất nhanh đã thoát khỏi vẻ ngượng ngùng, mặt dày bắt chuyện với Thiên Mâu.
Thiên Mâu đối chiếu gương mặt hắn với danh sách, xác nhận: "Giles?"
Kẻ nhìn trộm tên Giles hơi bất ngờ khi Thiên Mâu biết tên mình, hưng phấn đáp: "Tôi đây, bạn học Thiên Mâu."
Hắn trông rất chú trọng bề ngoài.
Sau khi bước ra khỏi cỗ máy có thể ẩn mình trong đất, hắn vẫn luôn chỉnh lại tóc tai và trang phục, thậm chí còn lau sạch các mặt cắt của món trang sức đính đá quý.
Các mặt cắt phản chiếu ánh nắng, hắt xuống mặt đất những đốm sáng nhiều màu.
Con người thời tinh tế vốn không kém về dung mạo, mà việc coi trọng ngoại hình lại là nội dung bắt buộc trong khóa lễ nghi của những thiên chi kiêu tử được bồi dưỡng kỹ lưỡng.
Dưới tác động của những điều kiện đó, nhan sắc sinh viên Odin đều ở mức trên trung bình.
Trên người Giles thậm chí còn có khí chất văn nhân.
Chỉ nhìn bề ngoài, rất khó liên hệ Giles với kẻ cuồng nhìn trộm.
Cho đến tận lúc này, sự thản nhiên của hắn gần như che lấp được sự thấp hèn trong hành vi của mình.
Trước khi Giles kịp đến gần, Thiên Mâu đã rút kiếm khỏi đất, gác lên cổ hắn.
Mũi kiếm áp sát da thịt, chỉ cần thân thể hắn hơi lay động, lưỡi kiếm sẽ rạch toạc da thịt.
Trọng lượng của trường kiếm được Thiên Mâu dồn lên người hắn, thanh kiếm nặng chậm rãi ép thân hình vốn thẳng tắp của Giles cong xuống.
Thiên Mâu vẫn nhìn xuống hắn, hỏi:
"Cậu khao khát có được tôi?"
Giles không hề phản kháng.
Dù dáng vẻ chật vật, hắn vẫn không hoảng loạn, nghe vậy chỉ khẽ cười:
"Tôi nghĩ, người từng gặp bạn học Thiên Mâu, không ai là không khao khát có được cậu."
Thiên Mâu quét mắt nhìn hắn: "Cậu có nhiều ý nghĩ hơn những kẻ khác."
"Nếu bạn học Thiên Mâu đang nói đến những phát ngôn của tôi trên diễn đàn, tôi chỉ muốn nói một câu --" Đầu gối Giles gần như chạm đất, nhưng hắn vẫn không chống cự, ngẩng đầu nhìn lên Thiên Mâu, rành rọt đáp: "Táo bạo không phải là sai."
"Tôi ngạo mạn, tôi hèn hạ.
Trước khi gặp bạn học Thiên Mâu, tôi cũng không ngờ mình sẽ bộc lộ hai loại tính cách này rõ ràng đến vậy."
Cuối cùng đầu gối Giles vẫn quỳ xuống đất.
Dù vậy, hắn vẫn chọn tư thế một gối quỳ tương đối thể diện, khiến toàn bộ khung cảnh từ truy trách nhiệm biến thành phong tước.
Khác với nghi thức phong tước của kỵ sĩ, lưỡi kiếm đã rạch da thịt hắn, máu chảy dọc theo cổ thấm vào bộ trang phục lộng lẫy.
"Cậu sẽ trừng phạt tôi vì chuyện này sao?"
Giles sung sướng mà khát cầu.
Là sinh viên Odin vốn đã biến thái, hay do bị cậu ảnh hưởng mới trở nên như vậy?
Thiên Mâu không định nghiên cứu sâu vấn đề này.
Chỉ dựa theo tiêu chuẩn thế tục, đâm kiếm vào phía dưới xương bả vai của Giles.
Mũi kiếm xuyên từ trước ngực ra sau lưng hắn, máu nhỏ dọc theo mũi kiếm xuống đất, nhuộm sẫm màu đất.
Giles rên khẽ một tiếng rồi bật cười, sự rung động trong lồng ngực khiến vết thương bị thanh kiếm gây ra càng thêm nghiêm trọng.
"Nếu như vậy vẫn chưa đủ hả giận, bạn học Thiên Mâu có thể chặt đứt cánh tay tôi."
"Cậu muốn làm gì tôi cũng được, chỉ cần cậu nguôi giận."
Ánh mắt Giles không nỡ rời khỏi Thiên Mâu.
May mà trên kiếm của cậu không lưu lại vết máu, nếu không còn phải tốn công dọn dẹp.
Từ đầu đến cuối cậu cũng không quá tức giận, nên chẳng có gì gọi là hả giận.
Thiên Mâu rút kiếm khỏi xương bả vai hắn, trở tay tra vào vỏ, sau đó mở màn sáng hiển thị tài khoản.
"Ba mươi triệu, phí hòa giải."
Giles nhướng mày, ôm vết thương run rẩy đứng dậy: "Bạn học Thiên Mâu có thể lấy nhiều hơn."
Lần trước khi kiện tụng, đội luật sư của tập đoàn Ghana báo giá cao hơn con số này rất nhiều.
Khi đó hắn đã sẵn sàng chấp nhận bồi thường, giờ càng có thể rút ra nhiều tinh tệ hơn.
Sự trả đũa của cậu dường như bị những bạn học có sở thích đặc biệt xem như thú vui.
Đau đớn thể xác hoàn toàn không mang lại tổn thương tương xứng cho tinh thần của Giles.
May mà Thiên Mâu không có hứng thú tra tấn người khác, chỉ dựa theo nguyên tắc ngang giá mà dành cho kẻ mạo phạm chút trừng phạt.
Thiên Mâu liếc Giles một cái:
"Chỉ từng đó."
Những lúc thế này, lạnh nhạt và phớt lờ hữu hiệu hơn bất kỳ cảm xúc nào khác.
"Được thôi."
Giles ngoan ngoãn chuyển khoản.
Trước khi rời đi, Thiên Mâu nghiêng người nói một câu: "Tôi ghét bị nhìn trộm."
Động tác băng bó vết thương của Giles khựng lại, hắn hứa với Thiên Mâu:
"Nếu bạn học Thiên Mâu không thích, sau này tôi sẽ không làm vậy nữa."
Không chỉ thế, hắn thậm chí còn muốn lôi những kẻ nhìn trộm khác ra, cảnh cáo một phen.
Từ rất lâu trước đây, Giles đã suy nghĩ về việc mình si mê Thiên Mâu.
Hắn tự nhủ chỉ cần Thiên Mâu đáp lại mình dù chỉ một chút, hắn cũng cam nguyện trở thành ác khuyển hay lưỡi dao của cậu, vì cậu mà làm bất cứ chuyện gì.
Bị Thiên Mâu đâm cũng coi như một loại đáp lại.
Giles đã vô cùng thỏa mãn, thậm chí sau khi khỏi thương còn không định xóa sẹo, muốn giữ lại vết thương làm huân chương của mình.
Giles thừa nhận, bản thân đúng là quá mức bệnh hoạn, nhưng hắn cam tâm tình nguyện.
Thiên Mâu liếc nhìn Giles một lần, rồi tìm mục tiêu tiếp theo.
【Cậu ấy sẽ lần lượt tìm tới từng người sao?
Có nói chuyện với tôi không?】
【Cậu ấy còn gọi tên tôi, nhận ra mặt tôi nữa!】
【Đừng hèn mọn như vậy, đã nói bao nhiêu lần rồi, trí nhớ của Tiểu Ghana rất tốt, chỉ cần là người cậu ấy từng gặp, cơ bản sẽ không quên.
Dù các cậu không làm vậy, sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ nhớ tới.】
【Tôi thật sự rất rất thích cậu ấy!
Với tôi, cậu ấy còn hấp dẫn hơn cả Alpha định mệnh mà hệ thống ghép đôi AO sàng lọc cho tôi.
May mà cậu ấy không rời khỏi Odin.】
【Tôi thật sự siêu hối hận!
Nếu tôi chưa từng nói những lời đó, sớm muộn gì tôi cũng có thể làm nhân viên chăm sóc của cậu ấy, ở bên cậu ấy trọn vẹn một ngày!
Như vậy khác gì hẹn hò chứ?】
【Chỉ có thể nói, cái miệng hại thân là phải trả giá.】
【Bạn học Thiên Mâu nhìn thì khó gần, nhưng chỉ cần tiếp xúc sẽ phát hiện, cậu ấy không chỉ lịch thiệp mà tính cách còn cực kỳ tốt!
Lúc đi ngang tiệm nước, cậu ấy còn mua cho tôi một ly.
Bản thân cậu ấy lại không có sở thích đặc biệt với đồ uống.】
【!!】
【Lại có thêm một kênh để hiểu về cậu ấy rồi.】
Ở chỗ Irio tròn một tuần, Thiên Mâu phải chuyển nơi ở.
Trạm thứ hai là chỗ của Lemuel.
Lemuel biểu hiện rất đúng mực, dẫn Thiên Mâu xem phòng xong thì không làm thêm bất kỳ hành động nhỏ nào khác.
Để Thiên Mâu yên tâm, hắn chia sẻ quyền truy cập hệ thống an ninh trong nhà cho cậu, những sợi xích từng xuất hiện trước đây cũng biến mất không dấu vết.
Lemuel ngoan ngoãn nhìn Thiên Mâu, ánh mắt đầy chờ mong, muốn nhận được đánh giá.
"Cậu bố trí phòng rất tốt."
Thiên Mâu hào phóng khen ngợi.
Lemuel vui vẻ mỉm cười, dẫn Thiên Mâu vào phòng thay đồ, giới thiệu quần áo treo trên giá: "Tớ có chút năng khiếu về thiết kế thời trang.
Đây là những bộ tớ cắt may riêng theo số đo của cậu.
Nếu thấy phù hợp, cậu có thể mặc chúng ra ngoài không?"
Nghiên cứu khoa học cho thấy Omega thường có thiên phú hơn trong nghệ thuật.
Ngũ hoàng tử được Đế Quốc nuôi dưỡng từ nhỏ đã từng thấy quá nhiều kỳ trân dị bảo, gu thẩm mỹ rất tốt.
Lemuel giỏi nắm bắt chi tiết.
Thông qua quan sát, hắn đã nắm rõ phong cách ăn mặc của Thiên Mâu rồi dựa vào đó để sáng tác.
Quần áo hắn chuẩn bị cho Thiên Mâu trông khá khiêm tốn, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện bên trong ẩn chứa nhiều tinh xảo và thiết kế khéo léo.
Phong cách thiên về tối giản này rất phù hợp với hoạt động thường ngày của Thiên Mâu.
"Được."
Thiên Mâu xem qua vài bộ rồi đồng ý.
"Cảm ơn."
Có không ít người chuẩn bị quần áo cho cậu.
Có lẽ mỗi lần đến một nơi, cậu lại thu hoạch thêm một đợt trang phục mới, nhìn qua đúng là có phần lãng phí.
Thiên Mâu xoay người nói với Lemuel:
"Tôi không thiếu quần áo.
Điện hạ Lemuel không cần vì tôi mà tốn nhiều tâm sức như vậy."
Lemuel mỉm cười giải thích: "Vừa hay hoàn thành bài tập."
Những bộ đồ này là bài tập học kỳ trước của hắn.
Ban đầu hắn vốn đã định tặng cho Thiên Mâu, chỉ vì chiến tranh lạnh nên mới trì hoãn lâu như vậy.
"Cũng không còn sớm nữa, vậy thì... ngủ ngon?"
Sau khi làm hòa, Lemuel cực kỳ chú ý chừng mực, gần như không còn hành vi vượt giới hạn.
Thiên Mâu đáp: "Ngủ ngon."
Danh sách người cần xử lý không ít.
Để nâng cao hiệu suất, hiện tại Thiên Mâu sẽ gửi thư mời trước, thông báo họ đến một địa điểm nhất định.
Việc này đã trở thành một phần trong lịch trình gần đây của cậu.
Ngày mai vẫn phải tiếp tục xử lý những người đó.
Trong kỳ nghỉ, Odin hiếm hoi mở dịch vụ du lịch ra bên ngoài.
Tuy nhiên giá vé rất cao, gấp trăm lần giá thị trường.
Doanh thu du lịch vẫn thuộc về hội sinh viên, được dùng để mua sắm thiết bị mới trong trường, tu sửa và các hạng mục khác.
Một nhóm phú nhị đại không thiếu tiền, lại có chút quan hệ, bị cảng không gian chém một đao đau điếng, hùng hổ dạo quanh cảng vũ trụ.
Một nhóm du lịch nhỏ ghé tai bàn tán, thì thầm với nhau.
"Đắt thật đấy!"
"Nhưng Adra đúng là chịu chi."
Đập vào mắt -- tháp nhọn sừng sững, chim trắng bay lượn, cây xanh bao quanh, đài phun nước không ngừng nghỉ.
Trong tinh tế cơ giới hóa và trí tuệ hóa, mật độ sử dụng mặt đất ở đây thật sự rất thấp.
Nhưng người ít, môi trường lại tốt.
"Nhìn mấy tòa nhà trong Odin kìa, tường kia có phải ngọc không vậy?
Trời đất, xây trường mà chẳng lẽ vét sạch mấy hành tinh tài nguyên?"
"Tôi chỉ muốn hỏi một câu, có thể mang về làm quà lưu niệm không?"
"Lên mạng tra giá thị trường đi.
Đại học Odin bán cho sinh viên nội bộ thì tăng gấp 10, bán cho khách du lịch tăng gấp 50.
Có tiền thì cứ mang."
"Tôi thấy mua bên ngoài vẫn lời hơn."
"Hội sinh viên Odin chỉ biết moi tiền thôi."
"Nhìn kìa, cái người tóc trắng kia nhìn được phết, tóc dài, là nữ ABO à?"
"Hình như là sinh viên Odin.
Họ tụ lại làm gì thế?
Hay lại gần xem thử?"
"Đừng đi nhanh vậy!
Lộ liễu lắm đấy biết không?"
Trong tầm nhìn của nhóm du lịch, họ thấy -- chàng thanh niên đứng phía trước chỉ cần xoay người một cái, những người đứng sau lưng cậu liền xoạt xoạt cúi đầu nửa quỳ xuống, thần thái cung kính, động tác gọn gàng.
"Tôi đã nói mà, trong Odin vẫn còn tàn dư phong kiến!"
"Xem kìa, họ còn giữ mấy quy củ đó!
Thời đại tiến bộ, họ lại thụt lùi."
"Mấy người quỳ kia tôi còn miễn cưỡng nhận ra vài người.
Nhưng người đang đứng kia, các cậu biết không?"
"Không nhận ra.
Chưa nghe nói nhà nào có đứa con bạch tạng cả."
"Tôi vừa thấy kiếm trắng thành kiếm đỏ luôn đấy!
Phạm tội gì vậy?
Đám thiếu gia kia cũng không phản kháng à?"
"Người đầu tiên đứng dậy hình như còn chuyển khoản nữa..."
"Đây chẳng phải bạo lực học đường sao?"
"Người của Odin đều vậy à?
May mà gia đình tôi không gửi tôi vào đây."
"Không thấy mấy người bị đâm còn cười hớn hở à?
Nhìn là biết có sở thích đặc biệt rồi!"
"Ờ... tôi cũng muốn thử......"
"Dù sao chữa trị cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền."
"Cậu điên à!"
"Cậu ấy đẹp trai mà, loại 'chủ nhân' thế này hiếm lắm.
Khó lắm mới gặp được người hợp gu của tôi."
"......Vậy đi hỏi xem phí bao nhiêu đi."