Thiên Mâu khẽ nâng mí mắt, đảo quanh một vòng, xác nhận nơi này quả thật vắng vẻ, chẳng thấy bóng người.
Cậu bước xuống khỏi thiết bị bay, động tác gọn ghẽ, lưu loát đá nhẹ thân máy cho nó bật lên rồi thu vào nút không gian.
Liếc bốn người trước mặt một cái, giọng hờ hững:
"Vậy bắt đầu đi."
Bốn Alpha nhìn nhau, đồng loạt xông tới.
Đòn đầu tiên ập đến là một cú đấm trực diện.
Cũng coi như còn chút đạo đức, bọn họ không sử dụng khung xương ngoài cơ giới.
Thiên Mâu nghiêng người né tránh, tay trái chộp ngược cổ tay kẻ thứ nhất, "rắc" một tiếng làm khớp trật ra.
Ngay sau đó cậu kéo người kia lại làm điểm tựa, bật người lên tránh cú quét cao của kẻ thứ hai, đồng thời bẻ ngược cánh tay của kẻ đầu tiên, mượn lực từ vai hắn, một cước từ phía sau đạp thẳng xuống đất.
Lực đạo hơi nặng.
Dù thân thể Alpha đã được cường hóa, xương cốt vẫn không chịu nổi cú đánh ấy.
Số 1 rên khẽ, chửi:
"Đệt, hồ sơ ghi là A cấp thấp cơ mà?
Sao lực tay lớn vậy."
Hắn có cấp gen không tệ, cấp A, cao hơn Thiên Mâu ba bậc, vậy mà vẫn bị phản chế.
Không ai để ý tới số 1.
Khi mũi chân Thiên Mâu vừa chạm đất, số 3 thuận thế tung một cú quét ngang.
Thiên Mâu lập tức áp sát số 4, linh hoạt lợi dụng thế công của hắn để né số 3, rồi xoay người ném qua vai, quật số 4 đè thẳng lên người số 3.
Cú quét cao của số 2 lại ập đến.
Thiên Mâu hạ thấp người né tránh, lợi dụng khoảnh khắc mũi chân đối phương vừa chạm đất muốn ổn định trọng tâm, mũi chân cậu khẽ móc một cái, nhẹ nhàng hất ngã số 2.
Khi hắn vừa xoay người, cậu thuận thế tung thêm một khuỷu tay, đập đến mức đầu óc hắn choáng váng.
Bốn đánh một mà vẫn không khống chế nổi một A cấp thấp?!
Bốn người đứng dậy, sắc mặt nghiêm túc hơn, chuẩn bị công kích lần nữa.
Chàng trai tóc bạc đối diện lại thản nhiên nhìn thời gian trên thiết bị đầu cuối, tùy ý nói:
"Trời không còn sớm, hôm nay dừng ở đây đi."
"Chậc."
"Mới qua có mấy chiêu đã đầu hàng?"
Số 1 nhịn đau, lớn giọng khiêu khích.
Thiên Mâu liếc số 1 một cái, hỏi ngược: "Các người rất muốn vào khoang trị liệu nằm thử?"
Tên tân sinh này sao lại tự tin đến vậy?
"Nằm trong khoang là ai còn chưa biết đâu!"
Số 1 còn định nói thêm, đã nghe Thiên Mâu nhắc về phía một gốc cây cách đó không xa: "Chào bạn học, đây là đường tới ký túc xá Alpha.
Ký túc xá Beta thì từ ngã rẽ trước đó rẽ sang nhánh còn lại."
Beta!
Có người ở đó?
Bốn người giật mình, lập tức liên tưởng đến "sát thủ" của ban kỷ luật treo trên mạng nội bộ trường, chuyên nấp trong góc bắt người vi phạm.
"Không đi nhầm."
Beta dựa lưng vào thân cây, vừa mới thả lỏng được một chút, đáp lại không nhanh không chậm.
Hắn bước ra từ phía sau cây, khi xuất hiện trước mặt mọi người, dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp: "Thiên Mâu Ghana, tôi có việc cần xác nhận với cậu."
"Đàn anh Rockland?!"
Số 3 kêu lên, nhận ra người đến là ai, thần sắc lập tức thêm vài phần hoảng hốt.
Rockland liếc xéo số 3 một cái.
Hắn lập tức im bặt như chim cút.
Trên mặt Rockland treo nụ cười mang tính nghi thức, tiếp tục nói: "Nhưng trước đó, tôi nghĩ mình cần đọc qua điều lệ trường."
"Điều 178 nội quy Odin, trong khuôn viên trường không được phép xảy ra đánh nhau."
"Các cậu đã vi phạm."
Thiên Mâu tỏ vẻ khó hiểu:
"Đàn anh, chúng tôi chỉ đang giải tỏa bớt tinh lực dư thừa của Alpha, sao lại bị phán thành đánh nhau?"
Cậu giơ tay giới thiệu:
"Anh xem, căn bản không ai bị thương."
"...Đúng."
Số 2 thật thà gãi đầu, "Đúng đó hội trưởng, Alpha tụi em tinh lực dồi dào, động tác có hơi lớn chút thôi."
Tên tân sinh này ra tay thật độc!
Chuyên nhắm thái dương, đầu hắn giờ vẫn còn choáng.
"Ồ, vậy sao?
Có lẽ tôi phán đoán sai."
Rockland không hứng thú với mấy trò lặt vặt này, hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng giải quyết việc chính, "Thiên Mâu, cậu theo tôi."
Thiên Mâu theo sau, rời xa bốn người kia.
"Ngồi."
Rockland đưa Thiên Mâu tới bên một chiếc bàn đá, ra hiệu.
"Đàn anh tìm tôi có việc gì?"
Rockland vào thẳng vấn đề: "Cậu đã nộp đơn xin hai phòng ký túc?"
"Đúng."
"Một phòng khu Alpha, một phòng khu Beta?"
"Đúng."
"Không được phê duyệt."
Rockland thông báo.
"Tôi không chấp nhận."
Thiên Mâu từ chối.
Bị từ chối thẳng thừng khiến Rockland nảy sinh chút hứng thú.
Hắn nhấn mạnh:
"Không có Alpha nào được chọn ký túc xá khu Beta."
"Trong nội quy không có điều khoản này."
Thiên Mâu, người đã đọc toàn bộ nội quy nhìn thẳng hắn, nghiêm túc nói:
"Khu ký túc tôi chọn lâu nay luôn trống trải.
Xét theo thực tế, sẽ không xuất hiện tình huống Alpha áp chế Beta."
"Hơn nữa, khu dự phòng đó vốn là tự do sáu giới tính, không phải sao?"
"Đó là trước kia.
Từ hôm nay trở đi, khu đó cấm chọn."
Khóe môi Rockland cong lên, ngạo mạn tuyên bố kết quả, "Đừng nhìn tôi như vậy.
Cậu đoán không sai."
"Là tôi quyết định.
Đây là đặc quyền của tôi."
-- AS Rockland Harper, Beta, hội trưởng hội sinh viên, nghị viên trẻ tuổi nhất của Đế Quốc.
Phần lớn quan chấp chính trong nội các đều xuất thân từ vị trí hội trưởng hội sinh viên Odin, hay nói cách khác, chức vị này chính là giai đoạn quá độ để bước lên ghế chấp chính.
Dù Rockland không nói rõ thân phận của mình, nhưng với sự ngạo mạn và tự tin ấy, Thiên Mâu đại khái cũng đoán được.
Nhóm sinh viên đặc quyền của Odin chỉ có một.
"Xưa nay, kẻ vi phạm thỏa thuận đều phải trả giá."
"Đàn anh Rockland, tôi có thể chấp nhận kết quả này, nhưng tôi cũng cần bồi thường."
Thiên Mâu hạ mắt, ánh nhìn như mang chút tổn thương:
"Là học viện quý tộc chính thống nhất của Đế Quốc, trong lòng tôi, nội quy Odin thiêng liêng trang nghiêm như luật pháp Đế Quốc.
Tất nhiên, tôi biết trường cho phép tồn tại đặc quyền, nên chỉ hy vọng khi đàn anh thực thi đặc quyền, đừng bỏ quên trái tim bị tổn thương của một sinh viên đầy kỳ vọng như tôi."
Người có thể nói ra những lời như vậy, thường không hề yếu đuối như thế.
Rockland cay nghiệt đánh giá trong lòng.
"Tất nhiên, đàn em, đây là thiếu sót của hội sinh viên, đã không kịp thời cập nhật thông tin trên website."
Rockland quan sát Thiên Mâu, thu lại vẻ nguy hiểm, nhẹ giọng hỏi:
"Cậu muốn bồi thường gì?
Nói ra đi, trong phạm vi năng lực của tôi, tôi sẽ cố gắng đáp ứng."
"Tinh tệ."
"Đàn anh, tôi chỉ cần tinh tệ."
Rockland thần sắc khó dò, nghi ngờ:
"Cậu là người của tập đoàn Ghana, còn thiếu tinh tệ?"
"À, đàn anh, tiền của gia tộc sao có thể là tiền của tôi?
Tôi mới về Ghana không lâu, không giàu như những người cùng thế hệ.
Chỉ riêng một bộ cơ giáp cũng đủ khiến tôi tán gia bại sản."
Thiên Mâu khẽ nhíu mày, cười khổ, "Nói thật, tài khoản của tôi chẳng còn bao nhiêu tinh tệ."
Vẻ ngoài của Thiên Mâu và hoàn cảnh cậu mô tả hoàn toàn không khớp.
Một người thiếu tiền mà vẫn sống đàng hoàng như vậy, chứng tỏ tinh tệ không phải thứ trói buộc cậu.
Nếu bồi thường chỉ cần tinh tệ...
Vậy thì lại đơn giản.
Đối với quý tộc, tinh tệ là tài nguyên cấp thấp nhất.
Để tránh rắc rối, Rockland cho Thiên Mâu cơ hội được voi đòi tiên:
"Được.
Cậu cần bao nhiêu?"
Thiên Mâu nhìn thẳng vào mặt Rockland, thản nhiên ra giá lớn:
"Hai trăm triệu."
"Phụt --" Rockland bật cười, đánh giá ngắn gọn: "Cậu rất tham."
"Có huyết mạch tài phiệt, nhà Ghana chúng tôi vốn đã thèm khát tinh tệ hơn người khác.
Đàn anh hẳn hiểu thương nhân mà."
Muốn có thêm nhiều tinh tệ đâu phải điều đáng xấu hổ, Thiên Mâu đáp thẳng thắn.
Rockland không định tốn thời gian vào chuyện này với Thiên Mâu, trực tiếp nói:
"Nhiều nhất sáu mươi triệu."
Hắn liếc tân sinh đang chăm chú lắng nghe, "Cậu nên hiểu, con số này không thể vượt quá giá trị của chính cậu."
Trong mắt Rockland, giá trị của cậu thấp như vậy sao?
Thiên Mâu khẽ cười.
Rockland nhướng mày: "Cậu không hài lòng?"
"Không, đàn anh, cái giá này dĩ nhiên hợp lý."
Thiên Mâu vuốt lại mấy sợi tóc vừa tán loạn khi giao thủ, ý cười không chạm tới đáy mắt, "Vậy phiền đàn anh chuyển tiền vào tài khoản tôi sớm."
Thiên Mâu sau khi phân hóa thành O không thể tiếp tục ở nơi mình từng sống khi ở trạng thái A.
Dù có dọn dẹp thế nào, mùi pheromone A và O vẫn khó mà xóa sạch.
Ép buộc ở cùng một chỗ chỉ khiến giai đoạn A và O của cậu càng thêm khó chịu.
Vì vậy, ở Odin, cậu bắt buộc phải có thêm một nơi ở khác.
Trong trường, chỉ khu ký túc Beta là không căng thẳng chỗ ở, cũng tiện lợi nhất.
Khu dự phòng đó, khi cần cậu vẫn sẽ dùng.
-- Chỉ cần không để ai phát hiện.
Được thôi, tinh thần hợp đồng với Thiên Mâu vốn chẳng có sức ràng buộc.
Thời gian sẽ để lộ bí mật này với những ai tiến gần cậu.
Còn hiện tại, cứ dùng lời nói dối qua mặt Rockland.
Thiên Mâu đã quá quen.
Sau bao lần trắc trở, vài ngày sau khi đến Odin, cuối cùng cậu mới trở về ký túc xá của mình.
May mà cách bố trí bên trong, cậu đã thao tác xong từ khi còn ở bệnh viện.
Ký túc xá rộng hai trăm mét vuông, thiết bị đầy đủ, một người ở vô cùng thoải mái.
Thiên Mâu xem xét gần hết không gian, lúc này mới thả lỏng ngồi xuống sofa.
Hệ thống phân giải pheromone đã mở, cậu xé miếng dán trên tuyến thể sau gáy, kiểm tra nồng độ.
Kết quả -- bình thường.
Rất tốt, gần đây sẽ không có kỳ mẫn cảm hay kỳ phát tình thì càng tốt.
Pheromone là loại tín hiệu hóa học dễ phát tán.
Sơ suất một chút là có thể bị người khác hấp thu.
Ảnh hưởng của A/O thông thường chỉ giới hạn trong nhóm AO, nhưng pheromone dị biến của Thiên Mâu...
Bị phát hiện bất thường thì không ổn.
Để phòng ngừa, cậu luôn mang theo vài ống thuốc ức chế.
Cậu lấy một ống ra soi dưới ánh đèn.
Dung dịch trong suốt không màu theo động tác của cậu mà dao động.
Đầu ngón tay Thiên Mâu khẽ vặn nhẹ phần đáy, giọt nước màu xanh ẩn dưới đáy liền lan ra, hòa vào toàn bộ dung dịch.
Vì liều lượng giọt xanh rất nhỏ, màu sắc thuốc ức chế không thay đổi rõ rệt, chỉ khi hứng sáng mới lờ mờ thấy tông lạnh.
Khác biệt cực kỳ nhỏ, sẽ không ai để ý.
Cậu cũng sẽ không để ai phát hiện bí mật này.
Đêm xuống, cửa sổ mở hé.
Một con bướm lấp lánh run rẩy vỗ cánh, theo luồng gió bay đến bên Thiên Mâu, muốn đậu lên đốt ngón tay cậu.
Uống mấy ống dịch dinh dưỡng xong, Thiên Mâu chìm vào việc nghiên cứu chọn môn, chẳng buồn nhìn nó cũng biết con bướm mình nuôi đã bay về.
Cậu lạnh nhạt xua đuổi:
"Về đi."
"Hôm nay tao không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì có liên quan đến hắn."
"Bao gồm cả mày."
"Màu cánh của mày luôn khiến tao liên tưởng đến đôi mắt của hắn, tao không thích."
Con bướm bay vòng quanh Thiên Mâu vài vòng, rồi lặng lẽ theo đường cũ bay đi.
Từng có người nói đôi mắt Thiên Mâu rất đẹp, còn rực rỡ hơn cả đôi cánh của bướm Hồ Điệp.
Khi còn ở bên ngoài, đàn bướm ấy luôn theo sát bước chân cậu, khiến Thiên Mâu trở thành một phong cảnh lộng lẫy.
Cho đến một ngày, tinh thần lực của cậu bất ngờ mất khống chế.
Để khôi phục bình thường, cậu nhiều lần tiêu hao tinh lực qua chiến đấu, dùng thuốc áp chế.
Sau khi bình tĩnh lại, cậu xua đuổi đàn bướm từng vây quanh mình, mà chúng vẫn cố chấp bay đến, lặng im giữ khoảng cách.
Khi đó cậu đã nói gì?
Cậu nói,
Cậu nói...
Cậu không nói ra điều gì cả.
Nhưng cậu quyết định bước vào Odin.
•••
Tác giả có lời muốn nói:
Nhân vật đã được cập nhật:
④ Rockland Harper, Beta, hội trưởng hội sinh viên, nghị viên trẻ tuổi, ứng viên dự bị chức quan chấp chính .