[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đm/Np] Tài Sản Chung Của Học Viện Quý Tộc Abo
Chương 39
Chương 39
Muốn chơi trò đoán người sao?
Thiên Mâu hoàn toàn không phối hợp.
Mượn luôn sợi xích khóa trên cổ tay, gần như chỉ trong khoảnh khắc vừa nhấc tay lên, Thiên Mâu đã siết cổ Burt trước mặt.
Xích khóa siết chặt, giọng Thiên Mâu lạnh nhạt: "Lấy ra."
Bất kể là ai.
Cảm giác ngạt thở khiến mặt Burt nhanh chóng đỏ bừng, nhưng hắn vẫn còn dư tâm tư để hôn lên má Thiên Mâu, từng cái một, lúc có lúc không, giống như đang dung túng hành vi của Thiên Mâu, cũng giống như đang tận hưởng cảm giác ngạt thở mà Thiên Mâu mang lại cho hắn.
Nghe thấy nhịp thở của em trai càng lúc càng nặng, Berg đếm thời gian trong lòng, tiếc nuối rút tay ra khỏi quần áo của Thiên Mâu, dịu giọng dỗ dành: "Chúng tớ không làm hạng mục mát xa cuối cùng nữa."
"Thả lỏng sợi xích đi, bạn học Thiên Mâu."
Cảm giác lạnh lẽo trên da biến mất.
Sau khi xác nhận cơ thể mình không có cảm giác khó chịu, Thiên Mâu mới buông lỏng sợi xích đang siết chặt.
Sau đó cậu quay đầu sang chỗ khác, đưa gáy về phía Burt, từ chối nụ hôn dính dấp như vậy.
Khôi phục lại hô hấp bình thường, Burt đặt nụ hôn cuối cùng của hôm nay lên mái tóc Thiên Mâu.
"Chúng ta đi rửa mặt thôi."
Berg tháo bỏ trói buộc trên người Thiên Mâu, nắm tay cậu dẫn vào phòng tắm.
Nước trong bồn đã được xả sẵn, nhiệt độ vừa phải.
"Có gì cần thì nhớ gọi tên chúng tớ."
Thử nhiệt độ nước xong, Berg rất tự giác rời khỏi phòng tắm, còn chu đáo đóng cửa lại.
Lớp kính mờ ngăn cách mơ hồ tầm nhìn của bên ngoài.
Thiên Mâu thậm chí không cởi quần áo, chân trần bước vào bồn tắm, chậm rãi ngâm mình xuống nước.
Quần áo ướt dính sát vào người cậu, mơ hồ phác họa đường nét cơ thể.
Thiên Mâu vùi cả người xuống nước, qua vài phút mới nổi mặt lên.
Cảm giác áp bức do ngạt thở khiến cậu tỉnh táo thêm vài phần.
Sau khi ánh mắt trở nên trong trẻo, cậu mới chống tay lên thành bồn, ngồi dậy.
Mái tóc bạc bị nước thấm ướt, từng lọn tóc buông lơi nhỏ giọt.
Thiên Mâu vén tóc ra sau, ở trong nước cởi nốt vài món quần áo còn lại, đặt lên giá treo bên cạnh.
Đôi mắt xanh ánh nước quét về phía lớp kính mờ.
Chỉ liếc một cái, Thiên Mâu lại chìm xuống nước.
......
Ở bên ngoài chờ, Burt xòe tay: "Cậu ấy tỉnh rồi."
"Chậm hơn tưởng tượng một chút."
Thuật thôi miên của thời đại tinh tế so với thôi miên của nhân loại cổ đại còn có thêm một phương thức -- kết nối tinh thần.
Lúc này Burt đã cảm nhận được liên kết giữa hắn và Thiên Mâu đã bị cắt đứt.
Bối cảnh của Thiên Mâu rất thần bí.
Khi đối đãi với cậu, cặp song sinh luôn đoán theo hướng năng lực mạnh nhất có thể.
Nhưng riêng về thôi miên, biểu hiện của Thiên Mâu lại yếu hơn nhiều.
"Xem ra ngoài chúng ta ra, bạn học Thiên Mâu chưa từng bị người khác thôi miên."
Berg kết luận.
Burt nghi vấn: "Là do cậu ấy được bảo vệ quá tốt?
Hay là người tiếp xúc không đủ nhiều?"
Thực ra, người có thể tiếp xúc với thôi miên vốn đã là thiểu số.
Chỉ là cặp song sinh gần như chắc chắn suy đoán rằng Thiên Mâu thuộc nhóm có khả năng tiếp xúc với nó.
"Có lẽ đều có khả năng."
Berg khẽ cười.
"Bạn học Thiên Mâu rất được yêu thích, đa số những người từng gặp cậu ấy đều sẽ không muốn làm tổn thương cậu ấy."
"Cậu ấy là một con người đặc biệt."
Đúng vậy, không biết từ khi nào, cặp song sinh đã cảm nhận được sự đặc biệt của Thiên Mâu.
Đó là một loại hấp dẫn đặc biệt xây dựng trên pheromone, giống như một trò đùa nhỏ của gen.
Nếu đặc tính này xuất hiện trên người khác, có lẽ song sinh sẽ phớt lờ chứ không chấp nhận.
Nhưng nó lại xuất hiện trên Thiên Mâu, một người vốn đã có sức hút riêng, nên tình yêu và sự chiếm hữu mà họ sinh ra vì điều đó đều trở nên vô cùng tự nhiên.
Burt vẫn còn nhớ mãi ý nghĩ trước đó: "Nếu có thể kết hôn với bạn học Thiên Mâu thì tốt biết mấy..."
Trong Đế Quốc, hôn nhân thật ra không được tôn sùng quá mức.
Quan niệm tình yêu của người bình thường khá cởi mở, so với một mối hôn nhân cố định, họ càng chấp nhận những mối quan hệ yêu đương nối tiếp nhau.
Ngược lại, giới quý tộc vì muốn đảm bảo sự ổn định của hôn nhân liên minh nên mới ra sức đề cao tính duy nhất và sự thiêng liêng của hôn nhân.
"Nhà Ghana hoàn toàn không có ý định để người đi."
Berg nhớ lại lời gia chủ Elton nói với họ, cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Trong nội bộ gia tộc Elton, không có yêu cầu gì về hôn nhân của họ.
Là người thừa kế, mức độ tự do của cặp song sinh khiến người khác vô cùng ghen tị.
Đây là thỏa thuận giữa họ và Elton.
Burt dọn dẹp căn phòng mà Thiên Mâu vừa ở, cầm dải ruy băng đã tháo ra trong tay, vừa vuốt ve vừa nói: "Cho nên, việc quan trọng nhất hiện giờ -- là tiếp tục cố gắng lấy lòng bạn học Thiên Mâu, khiến cậu ấy đồng ý kết hôn với chúng ta."
"Bình thường sẽ không có ai muốn kết hôn với cặp song sinh."
Berg đọc điều luật yêu cầu kết hôn 1v1 kia.
"Nếu chứng minh với Đế Quốc rằng chúng ta là một thể tồn tại, liệu chúng ta có thể trở thành ngoại lệ của điều luật này không?"
"Đế Quốc..."
Burt lục lại các điều luật trong đầu.
"Từng có những trường hợp hỗn loạn như vậy, nhưng chưa bao giờ được khuyến khích."
"Con đường này còn rất dài."
"Nhưng vì bạn học Thiên Mâu, anh sẵn sàng thử."
Berg và em trai có cùng suy nghĩ.
Họ là cặp song sinh gần như hoàn toàn giống nhau.
Điều này không chỉ nói về ngoại hình và gen, mà còn bao gồm cả tư duy và cảm xúc.
Cặp song sinh có sự đồng cảm cực cao, giống như hai cơ thể dùng chung một linh hồn.
Berg và Burt không né tránh sự đặc biệt trong nhân cách của mình, nhưng họ càng sẵn lòng thừa nhận hơn -- họ là một thể thống nhất.
Cuộc trò chuyện không hề che giấu của họ vừa kết thúc, Thiên Mâu đã từ phòng tắm bước ra.
Trên người cậu đã thay áo choàng ngủ, lúc đi mái tóc bạc vẫn còn nhỏ nước.
Một mỹ nhân tươi non vừa bước ra khỏi nước.
Nhìn có vẻ không được vui cho lắm.
Được rồi, là họ hơi quá đáng, nên mới khiến Thiên Mâu không vui.
Cơ thể của Thiên Mâu thật sự rất non nớt, gần như kháng cự mọi tiếp xúc thân mật.
Từ một góc độ khác mà nói, cậu bảo vệ bản thân rất tốt, là người có nguyên tắc.
Chỉ là không may gặp phải họ.
Berg chủ động mở lời: "Xin lỗi, bạn học Thiên Mâu.
Vừa rồi hành động của tớ có hơi quá giới hạn.
Tớ không nên đưa tay vào."
Biết sai liền sửa, thái độ thành khẩn.
Lời nói của Berg chân thành nhưng lại quá mức thân mật, khiến bầu không khí mập mờ trong không khí càng lan rộng.
Burt tiện tay nhét dải ruy băng vào túi, cầm khăn khô đi tới, giúp Thiên Mâu lau tóc, thuận tiện giải thích thay anh trai vài câu:
"Xoa bóp xương cụt cũng là một hạng mục.
Không ngờ kích thích của nó đối với bạn học Thiên Mâu lại lớn như vậy."
"Lần sau chúng tớ sẽ chú ý."
Những lời xin lỗi và giải thích yếu ớt đó, Thiên Mâu coi như không nghe thấy.
Burt cẩn thận chải tóc cho Thiên Mâu, sợ lỡ tay kéo đau da đầu cậu.
Berg ngầm hiểu ý em trai, hỏi Thiên Mâu:
"Chúng tớ còn học qua cách chăm sóc tóc, có muốn giao tóc cho chúng tớ xử lý không?"
Khi còn nhỏ vì không chú ý chăm sóc, tóc ngắn của Thiên Mâu dần dài ra.
Nó thường mang theo sức sống tự do và hoang dã bay trong gió, rất tùy tính, nhưng chất tóc nhìn không quá tốt.
Để có được dáng vẻ đúng mực, hoàn toàn hòa nhập vào tầng lớp quý tộc, Thiên Mâu đã bỏ không ít công sức vào việc chăm sóc tóc.
Trong khoảng thời gian này cậu không cắt tóc, hoàn toàn là vì có khá nhiều nhà tạo mẫu khen rằng mái tóc dài màu bạc của cậu rất hợp với khí chất của cậu.
Đã có ích thì giữ lại.
Chỉ là việc chăm sóc sau đó vẫn rất phiền phức.
Nếu chuyện này có thể nhờ người khác làm giúp, Thiên Mâu tuyệt đối sẽ không tự làm khó mình.
Nghe lời Berg, thái độ Thiên Mâu dịu lại, gật đầu đồng ý.
Cảnh tượng sau đó là Thiên Mâu ngồi trên ghế xoay, thiết bị đầu cuối mở ra.
Ánh mắt cậu từ đầu đến cuối không rời khỏi màn sáng, không ngừng xử lý thứ gì đó.
Song sinh không nhìn thấy nội dung, vì Thiên Mâu đã bật chế độ chống nhìn trộm.
Hai người chỉ chăm chỉ dùng kỹ thuật của mình phục vụ Thiên Mâu.
Họ còn vui vẻ trong đó, thậm chí chủ động đề nghị.
"Nếu tóc của bạn học Thiên Mâu cần chăm sóc lâu dài, chúng tớ có thể làm thay."
"Chăm sóc tóc cho bạn học Thiên Mâu sẽ mang lại cho chúng tớ cảm giác thành tựu.
Vừa hay thời gian rảnh của chúng tớ cũng rất nhiều."
Cặp song sinh thiên tài được gia tộc Elton đón đi từ rất sớm có thiên phú học tập cực cao.
Về cơ bản, họ đã hoàn thành toàn bộ tín chỉ năm nhất của Odin, hiện giờ đang thử nghiệm đủ loại tạp học khác nhau, tìm kiếm sở thích ngoài chương trình học chính.
Phục vụ Thiên Mâu có lẽ cũng xem như một trong những sở thích của họ.
Một lúc lâu sau, Thiên Mâu mới lên tiếng: "Không được thôi miên tôi lần nữa."
"Tôi không thích cảm giác bị người khác dắt đi."
Cậu nói thẳng chuyện này ra.
"Nếu đây là mong muốn của bạn học Thiên Mâu thì tất nhiên là được."
Burt tỉ mỉ xử lý một lọn tóc bạc trong tay.
Berg tiếp tục xin lỗi: "Xin lỗi, tớ đã không nói trước với cậu nội dung của phương thức thư giãn tinh thần này."
Đối diện với gương, hắn nở nụ cười ranh mãnh: "Nhưng thôi miên đúng là có thể giúp cơ thể thả lỏng, cậu có cảm nhận được không, bạn học Thiên Mâu?"
Có thể thì đúng là có thể.
Nhưng --
"Tôi không thích."
Thiên Mâu không để họ dẫn dắt sang đề tài khác.
"Được thôi."
Berg làm động tác kéo khóa miệng mình lại.
Cặp song sinh lúc nào cũng dễ dàng nhượng bộ như vậy.
Sau khi cẩn thận thăm dò giới hạn của Thiên Mâu, họ sẽ lập tức rút tay lại, luôn giữ trạng thái tiến từng bước chậm rãi như thế, từng chút một gặm nhấm ranh giới của Thiên Mâu.
Chỉ là vài trò vặt mà thôi.
Họ sẽ không có đủ thời gian.
Trên thiết bị đầu cuối, Thiên Mâu đã xác nhận nhiều đơn đặt mua thuốc ức chế đặc biệt, nhưng toàn bộ thông tin vị trí cung cấp đều là giả.
Hy vọng có thể kéo dài thời gian của bác sĩ thêm một chút.
Sau đó nhân cơ hội đục nước bèo cò.
Burt gom toàn bộ tóc của Thiên Mâu ra sau lưng cậu.
"Xong rồi."
"Có thể đi nghỉ rồi."
"Trời cũng không còn sớm nữa, chúng tớ đã chuẩn bị phòng cho cậu."
Berg mỉm cười.
"Đi theo tớ."
Cặp song sinh dẫn Thiên Mâu đến một căn phòng trống, bên trong có một chiếc giường rộng ba mét.
Trông không giống giường đơn lắm.
Thiên Mâu nhìn thấy trên đầu giường có ba cái gối.
"Tôi muốn ngủ một mình."
"Ừm."
"Vậy chúc ngủ ngon?"
Cặp song sinh rất dễ dàng đồng ý với yêu cầu của Thiên Mâu, trong lời nói và hành động cũng không hề lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Thiên Mâu đáp đơn giản: "Chúc ngủ ngon."
Đêm đã rất khuya.
Trong phòng của Thiên Mâu lặng lẽ xuất hiện hai người.
Sau khi rửa mặt xong, cặp song sinh mượn ánh sáng yếu ớt của ban đêm, ngồi hai bên mép giường của Thiên Mâu, cúi người hôn lên trán cậu.
"Còn thiếu một nụ hôn chúc ngủ ngon."
Họ đắp chăn mỏng cho Thiên Mâu, đồng thời bật hệ thống thông gió trong phòng.
"Bạn học Thiên Mâu, chúc cậu mơ đẹp."
Đây là ám thị thôi miên cuối cùng mà cặp song sinh dành cho Thiên Mâu trong ngày hôm nay.
Họ lặng lẽ đóng cửa rời đi giống như lúc bước vào, vừa ngáp vừa trở về phòng ngủ của mình.
Thiên Mâu đang ngủ đưa một tay lên trán, không thể hiểu được động cơ của cặp song sinh.
Có điều, dạo gần đây cậu dường như đã rất tự nhiên chấp nhận hành vi thân mật như hôn?
Đây rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu?
Người ở Odin đúng là quá thích động tay động chân... bọn họ chẳng ai an phận cả.
Ám thị thôi miên dường như có chút tác dụng, Thiên Mâu ngủ rất ngon.
Sáng sớm hôm sau, cậu tạm biệt cặp song sinh rồi rời đi trước.
Hôm qua khi xem các vật trưng bày ở Odin, Thiên Mâu phát hiện một thứ khá thú vị, cậu quyết định thử tranh thủ nó.
Cậu liên lạc với Rockland, Rockland bảo Thiên Mâu trực tiếp đến ký túc xá của hắn.
"Hội trưởng."
Thiên Mâu vừa bước vào cửa đã chào Rockland.
Rockland liếc cậu một cái.
Thiên Mâu đổi cách xưng hô: "Đàn anh."
Sinh viên năm ba tóc xanh xám thu hồi ánh mắt dò xét.
Lúc này Rockland đang ăn sáng, tiện thể chuẩn bị cho Thiên Mâu một phần, ra hiệu cho cậu ngồi xuống rồi hỏi:
"Nói đi, có chuyện gì?"
Tay nghề nấu ăn của Rockland khá tốt.
Thiên Mâu chậm rãi thưởng thức.
"Tôi thấy một quy định -- nếu trở thành sinh viên ưu tú đặc biệt, nhà trường sẽ cho phép sinh viên chọn một món trong bộ sưu tập của trường?"
"Em nhắm trúng cái gì?"
Rockland hỏi thẳng.
Theo hắn thấy, việc Thiên Mâu trở thành sinh viên ưu tú đặc biệt chỉ là chuyện sớm muộn.
Thiên Mâu kéo một màn sáng từ thiết bị đầu cuối ra, cho Rockland xem món đồ mình để ý.
"Cái này."
Tất cả đều là tinh hạch chất lượng cao, vật liệu chế tạo cơ giáp rất khó tìm trên thị trường.
Rockland gật đầu công nhận: "Không tệ, rất có mắt nhìn."
Đôi mắt vàng kim của hắn quét qua Thiên Mâu: "Cứ giữ vững sự xuất sắc hiện tại.
Nhanh nhất thì khi kết thúc năm nhất, em có thể lấy được tư cách."
Kết thúc năm nhất...
Nhưng học kỳ này cậu đã định rời khỏi Odin rồi.
Ánh mắt Thiên Mâu vô tình lướt qua một khối thủy tinh trong suốt trên màn sáng.
Vẫn nên dùng tiền mua thì hơn.
Đúng lúc đó, màn sáng bật ra một tin nhắn chưa đặt tên.
Rockland và Thiên Mâu cùng nhìn sang.
【A Mâu, tôi đã biết em ở đâu rồi.】
【Tôi sẽ đích thân đưa em trở về.】