Nếu có lỗi đánh máy sai thì mọi người chỉ mình với nha~~
Editor: Min
Chương 21: "Em chưa từng có kinhnghiệm hôn ai à?"
Ngoài trời đang mưa rất to, những hạt mưa rơi xuống cửa kính xe tạo thành những tiếng lộp bộp cực kì khó chịu.
Ở bên trong xe, Hứa Xuyên người đang lái xe thì vô cùng bực bồi, "Sao cậu không bảo với anh là cậu tới viện bảo tàng hả?!"
Chuyện Dung Sơ sẽ bị lộ thân phận vốn cũng đã nằm trong dự đoán rồi, nhưng rắc rối ở chỗ cái thân phận bị khui ra đúng lúc Dung Sơ lại đang ở ngoài đường.
Khi Hứa Xuyên nhận được tin thì vừa đúng lúc đang đến sân bay đón Lục Kiệt, may là bảo tàng cũng không quá xa.
Lần đầu tiên Hứa Xuyên phải cảm thấy tự thán phục khả năng lái xe của mình, vậy mà có thể phi tới viện bảo tàng trong 30 phút.
Hứa Xuyên vừa định gọi điện cho Dung Sơ, thì Lục Kiệt đã báo vị trí của cậu rồi.
Lúc ở trên máy bay Lục Kiệt đã tranh thủ ngủ bù, tới khi hạ cánh mới phát hiện điện thoại đã cạn sạch pin sập nguồn, phải lên xe mới sạc được pin.
Hứa Xuyên không ngờ anh khởi động điện thoại lại nhanh tới vậy.
Nhìn từ gương chiếu hậu chỉ thấy Lục Kiệt ngồi sát bên cửa xe, một tay cầm điện thoại, nửa người tựa vào cạnh cửa, vẻ mặt thản nhiên nhìn bên ngoài cửa sổ.
Có một khoảnh khắc, Hứa Xuyên còn nghi là Lục Kiệt muốn nhảy xe.
Xe vừa dừng lại trước cửa tiệm đồ ăn vặt, Hứa Xuyên đã nhìn thấy Dung Sơ ngay trong đó.
May là chưa có fan nào tìm tới đây.
Có điều trông cậu nhóc có vẻ khá là bối rối, giống như là đang bỏ chạy khỏi cửa tiệm vậy.
Hứa Xuyên còn chưa kịp phản ứng, Lục Kiệt đã mở tung cửa xe trực tiếp kéo người vào rồi.
Đại khái thì cũng có thể đoán là đã có chuyện gì xảy ra rồi, trái tim Dung Sơ tới giờ vẫn còn đập thình thịch chưa nguôi.
Cậu ôm lấy bọc kẹo ngồi ngay bên cạnh cửa xe, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Xuyên: "Em xin lỗi anh Hứa Xuyên."
Dung Sơ biết đây là lỗi của mình.
Hứa Xuyên vốn đã dặn cậu rồi, mà bản thân cậu cũng biết chuyện bị khui ra chỉ là sớm hay muộn thôi, vậy mà còn chạy loạn ở bên ngoài không báo cho Lục Kiệt và Hứa Xuyên biết, trong khi rõ ràng tối qua còn gọi video với Lục Kiệt.
Bởi vậy Hứa Xuyên có giận cũng là chuyện thường.
Cậu đã làm sai thì nên xin lỗi và chịu trách nhiệm.
Hứa Xuyên vẫn chưa nguôi giận, lại tiếp tục nói: "Nhỡ đâu cậu bị người ta đuổi theo thì sao!
Bị chặn lại!
Cậu có biết phải xử lý thế nào không?
Lại còn là cái nơi đông đúc như viện bảo tàng, nhỡ mà xảy ra chuyện gì..."
Giờ Hứa Xuyên ngẫm lại mà vẫn còn thấy sợ, quan trọng là vì Dung Sơ còn chưa có kinh nghiệm, chẳng may bị người ta nhận ra, bị người ta chặn lại, gây ra sự cố nơi công cộng, thì cái đám cư dân mạng ấy kiểu gì cũng sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lục Kiệt.
Thế là giọng của hắn lại nâng lên thêm một tông.
"Được rồi, có liên quan gì đến em ấy chứ?
Chả lẽ em ấy không có tự do chắc?
Đâu có như tôi, đi đâu làm gì cũng phải báo với anh, cứ như kiểu tôi thầm mến anh vậy."
Lời Hứa Xuyên nói còn chưa hết thì Lục Kiệt đã cắt ngang.
Mới nãy lúc Dung Sơ lên xe, Lục Kiệt đã nhường chỗ mình ngồi cho cậu, nhưng anh lại không đi xuống đằng sau ngồi mà chỉ đổi sang ghế phía bên trái của Dung Sơ.
Giờ anh một tay chống trên đầu gối, nghiêng đầu nhìn cậu.
Hứa Xuyên: "............"
Hứa Xuyên khẽ mấp máy môi, từ gương chiếu hậu thấy được đôi mắt Dung Sơ cụp xuống, có vẻ như đang tự trách, thế là Hứa Xuyên ngậm miệng.
Hắn cũng tự ý thức được bản thân đã phản ứng thái quá, dù sao cũng chưa xảy ra chuyện gì.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Dung Sơ vốn là một người bình thường, cậu không có ý thức về những chuyện thế này, là do hắn dặn dò chưa kĩ.
Nghe thấy lời của Lục Kiệt, ánh mắt của Dung Sơ khẽ đảo qua lại giữa anh và Hứa Xuyên.
Lục Kiệt tặc lưỡi một cái, "Không phải là em thật sự nghĩ rằng tôi thích tầm anh ta đấy chứ?"
Dung Sơ: "........."
"Không phải ạ!"
Dung Sơ vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Cậu cũng đâu phải không nghe ra được là Lục Kiệt đang cố giải vây giúp mình chứ.
"Thế thì tốt."
Lục Kiệt như vừa thở phào, anh điều chỉnh lại tư thế ngồi, lưng dựa vào ghế rồi nói: "Nhưng nếu sau này em thật sự cần phải báo cáo lại chuyện gì thì cứ gửi thẳng cho tôi, Hứa Xuyên bận lắm."
Hứa Xuyên: "?"
Thế cậu cmn không bận chắc?
Dung Sơ ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, Hứa Xuyên đâu phải chỉ quản lý mỗi một nghệ sĩ là Lục Kiệt, bình thường hắn bận rộn tới mất hình, mỗi lần nói chuyện với cậu đều phải vội vội vàng vàng xong lại biến mất tiêu.
Dung Sơ cũng không phản đối chuyện phải báo cáo này, đó vốn là trách nhiệm của cậu.
Bình thường Dung Sơ cũng chẳng đi đâu, ngoại trừ đi từ trường rồi lại về nhà của Lục Kiệt, hôm nay là chuyện ngoài ý muốn, cậu không nghĩ mình lại vướng phải việc ấy.
Cậu ngẫm lại rồi hỏi Lục Kiệt, "Vậy ngoài việc đi đâu, những cái khác có cần báo cáo lại không ạ?"
Lục Kiệt nghĩ một lát mới đáp, "Khi nào thì em dậy, khi nào đi tắm, đi ngủ, đi ăn..."
Mấy cái đấy... cũng đều phải báo cáo lại sao?
Dung Sơ nhớ lại hồi bạn cùng bàn thời trung học yêu đương, ngày nào cậu ta cũng nói chuyện chat chít báo cáo với người yêu mấy chuyện ấy, thậm chí là đi vệ sinh cũng phải nói một tiếng.
Về sau bị người yêu chê phiền nên đá đít.
Dung Sơ lại chưa từng phải báo cáo chi tiết như thế với ai bao giờ, không biết là Lục Kiệt có thấy phiền không.
Nhưng cậu với anh cũng đâu phải hẹn hò thật đâu, việc báo cáo cũng chỉ là để đối phó với những tình huống đột xuất thôi chứ.
Hứa Xuyên: "........."
Hứa Xuyên hung hăng trừng mắt vào trong kính chiếu hậu một cái.
Giờ hắn chỉ muốn bịt luôn cái miệng của Lục Kiệt vào, mẹ nó cái tên này lại bắt đầu nói lung tung rồi.
Hứa Xuyên thật sự không nghe nổi nữa liền cắt ngang, "Cậu đừng có mà nghe cậu ta nói bừa.
Nếu có trường hợp như hôm nay thì báo một tiếng là được rồi.
Dù sao hiện tại thân phận Dung Sơ đã bị đào ra, chuyện phía sau hai người không cần quan tâm, có chuyện gì tôi sẽ báo lại."
Lục Kiệt khẽ cười, coi như là ngầm đồng ý với lời của Hứa Xuyên.
Dung Sơ rũ mắt, cậu khẽ đáp 'vâng' một tiếng.
Chẳng biết vì sao mà trong lòng thấy hơi hơi hụt hẫng.
Thấy dáng vẻ cậu như thế, Hứa Xuyên nhất thời cảm thấy bản thân mình ban nãy quá hung dữ rồi.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn thế này, nói gì cũng vâng lời nghe theo.
Hứa Xuyên lại nhìn sang Lục Kiệt, cái tên này đã nhắm mắt lại rồi.
Người so với người đúng là tức chết người luôn mà.
Hứa Xuyên tự trấn tĩnh lại, "Vừa lúc hôm nay tổ chương trình cũng mới liên hệ với anh, nói là đã xác định được thêm hai cặp đôi khách mời nữa rồi, bảo anh chuẩn bị trước, sau mấy hôm nữa là họ sẽ tung tin."
Nói rồi Hứa Xuyên hỏi Dung Sơ, "Cậu đã từng xem qua mấy show thực tế phát sóng trực tiếp chưa?"
Dung Sơ lắc đầu.
Trước đây cậu không có thời gian để xem, mà khoảng thời gian này thì lại quên béng mất.
"Vậy khi nào rảnh thì xem qua đi."
Thực ra có xem hay không cũng chẳng quan trọng, Hứa Xuyên chỉ thuận miệng nhắc thế thôi.
Dung Sơ gật đầu.
Có điều cậu còn chưa biết cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì trên mạng, thấy Hứa Xuyên không còn tức giận như vừa nãy nữa, cậu liền hỏi: "Anh Hứa Xuyên, giờ em lên xem Weibo được không ạ?"
"Đương nhiên là được rồi."
Đội mũ và đeo khẩu trang lâu rất khó chịu, Dung Sơ liền bỏ cái hai thứ đó xuống.
Tuy rằng giờ thời tiết đã chuyển lạnh, nhưng trong bảo tàng và ở trên xe đều rất ấm, khiến mặt Dung Sơ đỏ hết lên, tóc bị đè ép xuống còn mang theo cả mồ hôi âm ẩm.
Lục Kiệt khẽ hé mắt nhìn thoáng qua cậu, rồi lại nhanh chóng nhắm mắt lại.
Mở Weibo lên thì Dung Sơ mới biết hóa ra là mình bị chụp lén.
Cậu hoàn toàn không hề biết, trong bảo tàng đông nghịt, chẳng rõ ai là người đã chụp ảnh.
Bài phân tích trên Weibo vô cùng chi tiết, Dung Sơ không khỏi cảm thấy thán phục độ nhạy bén của fan Lục Kiệt, nhất là khi họ còn có thể phát hiện được cả hình ảnh phản chiếu của anh trong gương chiếu hậu.
Không biết là đối phương đã mò ra bằng cách nào từ những khung hình mờ căm như thế.
Trên mạng đang náo nhiệt um sùm, chuyện thân phận của người yêu Lục Kiệt đã trực tiếp leo bảng hot search, thậm chí có không ít bạn học cũ của Dung Sơ cũng đứng ra nhận người quen.
Cô bé khóa dưới trước đây từng đăng ảnh chụp bóng lưng của Dung Sơ và Lục Kiệt, giờ rửa hận thành công.
Lúc ấy cô đăng lên hỏi thì bị chửi là đừng có nhận linh tính, giờ bằng chứng đã xác thực, cô lập tức đăng lên Weibo khoe cặp mắt hỏa nhãn kim tinh của mình.
Trên Wechat cũng có rất nhiều tin nhắn mới tới.
Tài khoản Wechat của Dung Sơ ngoài mấy người cùng nhóm đang làm bài tập chung, thì còn có mấy người cùng lớp cậu có nói chuyện và bạn chung phòng kí túc xá đợt trước, nhưng cơ bản là bình thường cậu cũng hiếm khi liên hệ với họ.
Hiển nhiên là tất cả mọi người đều đã biết tin, đều nhắn tới cho cậu với vẻ kinh ngạc, còn có người hỏi cậu có phải đang muốn đầu quân vào giới giải trí hay không.
Những người bình thường còn chẳng mấy khi tương tác, giờ tất cả đều xuất hiện hết.
Dung Sơ trả lời 'không phải' cho từng tin một.
Cậu cũng không dám nói quá nhiều, sợ sẽ bị chụp lại màn hình rồi đăng lên.
Những người tự xưng là bạn học cùng trường, những người đăng ảnh của cậu đều là những kẻ ẩn nấp đằng sau internet, căn bản là chẳng thể biết ai với ai.
Vương Hiển là người kích động nhất, gửi tiền mấy cái icon biểu cảm đang cực sốc, [Phát tài rồi (*)!!!
Ảnh có chữ kí!!!]
(*) Nguyên gốc là '苟富贵'trọn cả câu là Cẩu phú quý, vật tương vong – Nếu được giàu có thì đừng quên nhau.
Vừa đọc đến chữ 'Ảnh có chữ kí', Dung Sơ theo phản xạ lại liếc sang nhìn Lục Kiệt.
Lục Kiệt vẫn nhắm mắt, anh hình như đang ngủ, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Có lẽ vừa xuống máy bay mới không được bao lâu, kết quả chưa kịp nghỉ ngơi đã phải vội vàng tới đón cậu.
Chưa kể đêm qua Lục Kiệt lại còn cùng cậu học bài tới tận khuya nữa.
Dường như nhận ra ánh nhìn của cậu, mí mắt Lục Kiệt khẽ động đậy, anh mở một bên mắt ra.
"Nhìn lén tôi làm gì?"
Giọng Lục Kiệt hơi khàn.
Dung Sơ giật mình, vành tai cậu lập tức nóng bừng, lí nhí phản bác: "Em không nhìn lén."
Lục Kiệt 'ồ' mọt cái, "Vậy là đang quang minh chính đại ngắm tôi hả?"
Dung Sơ không thể phản bác được nữa, đúng là cậu đang nhìn anh thật, lại còn bị bắt tại trận nữa chứ.
Cậu vội vàng tìm cách chuyển hướng chú ý của Lục Kiệt, "Thầy Lục, bạn cùng phòng ký túc của em muốn xin tấm ảnh có chữ kí của anh."
Tuy cậu không thân lắm với Vương Hiển, nhưng trong khoảng thời gian ở cùng nhau thì có thể nhìn ra được, Vương Hiển cũng không tệ.
Lục Kiệt lại nhắm mắt vào, trả lời rất nhanh, "Được thôi."
Lục Kiệt đúng là một người rất tốt.
Dung Sơ biết với thân phận như của Lục Kiệt, muốn có được một tấm ảnh với chữ kí là chuyện rất khó, thêm nữa với những hiểu biết dạo gần đây của cậu, thật ra Lục Kiệt cực kì ít khi tiếp xúc với fan.
Ngoại trừ những lúc đi đóng phim, thì khoảng thời gian khác anh đều không xuất hiện trước người hâm mộ.
Không giống những minh tinh khác, có thể lấy những tấm ảnh đã kí tên ra để bán.
Đương nhiên là Dung Sơ có thể hiểu được.
Fan muốn tiếp cận thần tượng của mình rất khó, việc bỏ tiền ra cũng đã coi như là một cách thức đơn giản nhất rồi.
"Nhưng mà phải mua đấy nhé."
Dung Sơ còn chưa kịp mở lời cảm ơn, thì đột nhiên Lục Kiệt đã nói tiếp.
Cậu ngẩn ra, "Bao nhiêu tiền ạ?"
"Không phải dùng tiền."
Lục Kiệt khẽ cong khóe môi.
"Vậy thì dùng cái gì ạ?"
Ngoại trừ tiền thì còn có thể dùng cái gì để mua chứ?
Lục Kiệt nhắm mắt lại giống như đang ngẫm nghĩ mất mấy giây, "Ừm, dùng ảnh có chữ kí của em."
Hứa Xuyên đang lái xe cũng phải nheo mắt lại.
Dung Sơ ngẩn người.
Ảnh có chữ kí của cậu á?
Cậu đâu có cái nào đâu, mà cậu cũng chẳng phải minh tinh, đừng nói là ảnh có chữ kí, ngay cả ảnh selfie còn không có.
Hơn nữa, Lục Kiệt cần ảnh có chữ kí của cậu để làm gì?
Hứa Xuyên thật sự không nghe nổi nữa, "Ngày amai anh đưa cho cậu ảnh có chữ kí của Lục Kiệt."
Tuy Lục Kiệt ít khi giao lưu với fan, nhưng ảnh có chữ kí cũng vẫn chuẩn bị, đôi khi là người thân quen sẽ xin thì Hứa Xuyên lại đem cho mấy tấm.
Chuyện này Lục Kiệt cũng không để ý.
"Cậu đừng có mà nghe nó nói linh tinh."
Hứa Xuyên biết rõ cái tật xấu của Lục Kiệt, cái người này suốt ngày thích nói bừa.
Dung Sơ cũng nhận ra, có đôi khi Lục Kiệt đúng là rất thích nói lung tung, không chỉ mỗi vụ báo cáo hàng ngày, mà còn có không ít những chuyện trước đó nữa.
Có rất nhiều lúc Dung Sơ căn bản là chẳng biết cái nào nghe cái nào không nên nghe theo.
Nhưng Lục Kiệt muốn ảnh có chữ kí của cậu thì cũng có để làm gì được đâu, chắc anh chỉ đang nói bừa thôi.
Dung Sơ tin lời Hứa Xuyên, liền gật đầu cảm ơn hắn, "Em cảm ơn anh Hứa Xuyên."
Nói xong, cậu lại len lén liếc trộm Lục Kiệt một cái.
Lục Kiệt đã nhắm mắt lại, có điều vẻ mặt anh hình như còn hơi tiếc nuối.
Trở về nhà của Lục Kiệt, Hứa Xuyên nhất quyết canh cho tới khi anh đi nghỉ ngơi.
Tính cả hôm qua và hôm nay thì Lục Kiệt mới chỉ ngủ được khoảng 2, 3 tiếng, tinh thần rõ ràng không tốt.
Dù sao cũng đã lớn tuổi rồi, Hứa Xuyên lo là anh sẽ bị mệt mỏi quá độ mà xảy ra vấn đề gì, nên dù thế nào đi chăng nữa cũng phải thấy anh đi ngủ rồi mới an tâm.
Đợi khi Lục Kiệt lên tầng rồi, Hứa Xuyên lại gọi đồ ăn về cho Dung Sơ, cậu còn đang định tự mình giải quyết nhưng Hứa Xuyên không cho, "Quán này là chỗ Lục Kiệt hay ăn, anh có thể hội viên, không dùng thì lại phí."
Dung Sơ định từ chối, Hứa Xuyên đã lại ngập ngừng muốn nói, "Chuyện hôm nay cũng không phải là lỗi của cậu."
Hứa Xuyên là một người quản lý top đầu, mặc dù khi đứng trước người ngoài thì khí thế vang dội, nhưng thực tế lại là người dễ mềm lòng.
Dung Sơ lập tức hiểu vì sao Hứa Xuyên cứ khăng khăng phải gọi đồ ăn ngoài cho mình, bởi vậy cậu không từ chối nữa.
Hứa Xuyên vừa rời đi, căn nhà trở nên tĩnh lặng hẳn.
Có thể bởi vì hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, Dung Sơ chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Huống hồ, cậu còn đang chờ tin từ phòng quan hệ xã hội bên chỗ Hứa Xuyên.
Lại nhớ tới chuyện show tạp kĩ mà Hứa Xuyên đã nhắc, Dung Sơ liền bật TV lên.
Trước khi kí hợp đồng, Dung Sơ cũng đã tìm hiểu qua về show livestream mà mình và Lục Kiệt sẽ tham gia.
Đây là một show dành cho các cặp đôi chồng chồng/ vợ chồng nghệ sĩ.
Cho tới bây giờ thì tổng cộng đã ra được hai mùa, mỗi mùa có ba cặp đôi khách mời sẽ tham gia quay tất cả là bảy tập cho mỗi mùa, mỗi ngày quay một tập, khi phát sóng sẽ theo hình thức phát sóng trực tiếp, nhưng sang ngày hôm sau thì sẽ có bản phát lại.
Tuy show này chỉ kéo dài có bảy ngày nhưng nó lại rất nổi tiếng, bởi vì đây là một trong số ít các show được phát sóng trực tiếp, có t hể thấy được cuộc sống chân thật của các cặp đôi nghệ sĩ.
Còn về phần rốt cuộc đó phải thật sự là cuộc sống thật hay không, thì cũng chỉ có bản thân chính họ mới rõ.
Dung Sơ tìm lại phần phát lại của mùa đầu tiên.
Mùa đầu tiên có ba cặp tham gia, trong đó chỉ có duy nhất một cặp là chồng – chồng, đương nhiên, Dung Sơ chẳng nhận ra ai trong số họ cả.
Cũng không thể trách cậu được, bởi vì lúc mới quay mùa đầu tiên show chẳng có nhiều kinh phí, cũng chẳng có danh tiếng, nên không có nghệ sĩ nào dám thử.
Ba cặp khách mời được mời tham dự cũng không phải những người nổi tiếng mấy.
Nhưng sau khi tham gia, cả sáu người bọn họ giờ đều phát triển khá tốt, tuy là cả ba cặp đều đã ly hôn.
Tới mùa thứ hai cũng có hai cặp ly hôn rồi.
Dung Sơ: "..........."
Dung Sơ nhìn những phần tư liệu về khách mời được hiện lên trong kết quả tìm kiếm, lại nhìn tiêu đề bị gọi thành 'Show ly hôn', rồi nghĩ tới một năm sau chính cậu và Lục Kiệt cũng sẽ ly hôn.
Đến lúc ấy chắc cái danh hiệu 'Show ly hôn' này sẽ càng thêm vững chắc mất.
Chẳng hiểu vì sao, nhớ tới chuyện sẽ phải ly hôn, Dung Sơ đột nhiên lại nhớ về cảnh Lục Kiệt cách mình một cái màn hình điện thoại thảo luận cùng mình về tài liệu viết bài luận vào đêm qua.
Sau này ly hôn rồi, cậu và Lục Kiệt sẽ chẳng còn bất cứ liên hệ nào nữa.
Hợp đồng không cho phép.
Thực tế cũng chẳng cho phép.
Mà vốn dĩ giữa cậu và Lục Kiệt cũng không có bất kì mối liên hệ nào.
Nếu không phải vì Lục Kiệt bị người khác vu khống.
Không muốn tiếp tục nghĩ tới những chuyện vô nghĩa ấy nữa, Dung Sơ bỏ điện thoại xuống, chuyên tâm xem show.
Mở đầu trên màn ảnh là những khung hình được chia đôi, ba cặp khách mời mỗi người một phần, đều đang ở trong nhà mình.
Thậm chí đôi chồng chồng duy nhất còn quay ở trong phòng ngủ, họ trao nhau nụ hôn chào buổi sáng, vô cùng nóng bỏng, giống như là chẳng hề bận tâm tới ống kính máy quay.
Vành tai Dung Sơ lập tức đỏ bừng.
Đây là lần đầu tiên cậu đối diện trực tiếp với cảnh tượng như vậy.
May mà sau đó họ cũng không làm ra hành động gì khác nữa, có lẽ là sợ bị cấm sóng.
Phần mở đầu khá ấm áp, đều là những cảnh sinh hoạt thường ngày của ba cặp đôi khách mời.
Dung Sơ xem cực kì chăm chú, cố gắng học hỏi cách mỗi người bọn họ chung sống với nhau.
Nửa tiếng sau, đồ ăn mà Hứa Xuyên đặt cuối cùng cũng tới.
Người giao hàng rõ ràng là đã quen thuộc với nơi này, không hề có tí tò mò nào cả, vừa đặt đồ ăn xuống là rời đi ngay.
Dung Sơ cũng đã hơi đói bụng, cậu mở hộp đồ ăn ra xem.
Tất cả đều là món cay.
Cậu có thể ăn được cay, chắc là Hứa Xuyên đã gọi đồ theo khẩu vị của cậu.
Dung Sơ chụp một tấm ảnh, rồi gửi cho Hứa Xuyên, còn kèm thêm một cậu: [Cảm ơn anh Hứa Xuyên]
Cậu vừa ăn vừa xem show, còn lướt cả Weibo, bên phòng quan hệ công chúng ở chỗ Hứa Xuyên vẫn chưa đăng bài.
Hứa Xuyên chỉ mua phần ăn cho một người, Dung Sơ nhanh chóng xử lý hết rồi lại tiếp tục lướt Weibo, lần này bên chỗ Hứa Xuyên đã đăng bài rồi.
Dùng tài khoản của Studio Lục Kiệt để đăng bài.
Là một bài viết rất dài.
Đầu tiên là cảm ơn mọi người gần đây đã quan tâm tới Lục Kiệt, sau đó nhắc tới vấn đề tình cảm mà tất cả mọi người đều đang chú ý tới.
Người có tên Dung Sơ là một người ngoài ngành, hy vọng mọi người đừng làm phiền cuộc sống cá nhân của Dung Sơ.
Trước đây vẫn luôn giấu diếm chuyện này là vì sợ ảnh hưởng tới Dung Sơ, nhưng do có người tun tin đồn ác ý, cho nên không thể không đứng ra giải thích rằng hai người họ đang trong một mối quan hệ yêu đương bình thường.
[Cái câu tung tin đồn ác ý cũng thú vị ghê ha, cho nên là mấy người cũng thừa nhận mấy tấm ảnh trong khách sạn là do tự mình tung ra phải không?]
[Tôi đoán vừa thôi nhưng cái kẻ tung tin đồn ác ý có phải tên họ Cao ấy không?
Tôi nhớ là lúc ấy Cao Vinh cũng đang quay phim ở bên ấy mà]
[Đúng là một studio lòng dạ hiểm ác, các người lại đi chọc ngoáy một nghệ sĩ nhỏ à]
[Ai chọc ngoáy?
Người ta cũng chả chỉ đích danh ai, mấy cái trang tin tức rác thì nào có thiếu đúng chưa?
Mà sao cứ thích tự vơ vào mình thế?]
[Cho dù có chọc ngoáy đó thì làm sao hả, vô duyên vô cớ bị bôi nhọ mà lại còn không được đáp trả à?]
Sau đó bài viết lại nhắc đến chuyện thân phận người yêu của Lục Kiệt bị đào ra, bọn họ đã biết sớm muộn gì rồi cũng sẽ bị lộ nên đã chuẩn bị kế hoạch truyền thông từ sớm rồi.
Chỉ là không ngờ ngày này lại tới nhanh như thế.
Vì thế chỉ còn cách khẩn cấp tiến hành công bố, Lục Kiệt và ngài Dung quả thật là người yêu, và không những chỉ là người yêu, mà còn là bạn đời.
Toàn thể nhân viên của Studio xin được gửi lời chúc tân hôn hạnh phúc.
Đính kèm là tấm ảnh của giấy chứng nhận kết hôn.
Weibo lập tức bùng nổ.
Vốn chỉ nghĩ là bọn họ hẹn hò yêu đương bình thường, ai ngờ đùng một cái lại nói là họ đã kết hôn rồi??
Có không ít fan của Lục Kiệt đồng loạt xuất hiện, nói rằng bọn họ không tin đây là sự thật, bởi vì chuyện này quá đột ngột.
Nhưng đây là tuyên bố chính thức từ Studio của Lục Kiệt, thì làm sao có thể giả được chứ?
Cũng có người nhanh chóng thoát fan, nói là không thể chịu nổi việc nam thần kết hôn, thà là tin vào việc anh dùng ma túy còn hơn.
Đồng thời cũng có cư dân mạng đã đăng lên một bức ảnh chụp trước Cục Dân chính, trong ảnh là chiếc xe Bentley của Lục Kiệt.
[Hôm đó tôi đã bảo sao trông hai cái người xuống xe nhìn giống minh tinh thế!
Kết quả là thật luôn này!!
Thế tôi đã đi đăng ký kết hôn cùng ngày với Lục Kiệt rồi!!]
Người này còn nói ra cả ngày đăng kí kết hôn.
[Thời gian gần vậy á?
Có hơi sai sai nha]
Mặc kệ là cư dân mạng có tin hay không, Studio của Lục Kiệt lại đăng bài viết thứ hai lên Weibo.
Lần này là phản hồi về đoạn video nghi Lục Kiệt sử dụng ma túy trong khách sạn.
Bởi vì lúc trước muốn bảo vệ quyền riêng tư cho nên mới không đưa ra phản hồi, xin được gửi lời xin lỗi tới tất cả mọi người.
Nhưng giờ hiện tại Lục Kiệt đã công khai chuyện tình cảm, vậy cũng không cần phải giấu diếm nữa.
Trước đó Lục Kiệt tới khách sạn ấy là để hẹn hò với Dung Sơ, không ngờ rằng lại tạo thành một hiểu lầm như vậy.
Bài viết vừa được đăng tải, người hoài nghi lại càng nhiều hơn, những người mới thoát fan cũng quay trở lại.
[??
Con mẹ nó ai tin nổi]
[Đây là tẩy trắng rồi]
[Thời điểm cũng quá trùng hợp rồi]
[Từ từ đã, tôi có đứa bạn làm ở khách sạn ấy để tôi đi hỏi một chút]
Đương nhiên cũng có rất nhiều người tin tưởng chẳng nghi ngờ gì.
[Không phải đã nói rồi à, bởi vì công khai chuyện tình cảm rồi nên mới đăng tuyên bố này sao?
Trước các người nghi ngờ Lục Kiệt, giờ người ta đã giải thích cho mấy người rồi đó thôi?
Vẫn còn bảo không tin]
[Tôi cảm thấy Lục Kiệt chẳng cần thiết phải kết hôn giả làm gì, anh ấy cũng đâu phải loại người như thế đâu]
[Giá trị nhan sắc của hai người họ xứng với nhau ghê!]
[Á giờ tôi mới phát hiện ra nha!!!
Đó là mũ đôi!!!
Là mũ đôi đó!!!
A a a a a có ai hiểu không, đại minh tinh đi ăn ở căn tin trường đại học là vì tới gặp người yêu đó!!!
Mẹ nó quắn quéo chết tôi rồi]
[Sao mắt thẩm mỹ của Lục Kiệt lại kém như vậy?]
[Đã hỏi rồi, đúng là Dung Sơ trước đây từng làm tại khách sạn ấy, hơn nữa quả thật Lục Kiệt rất hay ghé qua đó, cho nên hai người họ cũng có thể quen nhau lắm]
Dung Sơ căn bản nào biết, rốt cuộc ở giữa những cái bình luận lộn xộn kia thì có lẫn vào đó bao nhiêu thủy quân do Hứa Xuyên sắp xếp chứ.
Đương nhiên bài viết đó cũng chưa phải bài cuối.
Bài cuối cùng, Studio của Lục Kiệt đã đăng một công hàm luật sư.
Là được gửi đến cho blogger đã từng đăng đoạn video nghi vấn Lục Kiệt sử dụng ma túy, mà thời gian được ghi trên công hàm luật sư chính là ngay ngày hôm sau khi cái đoạn video đấy được đăng lên.
Nói cách khác, công hàm luật sự đã được gửi đi từ lâu, chẳng qua là chưa đăng lên Weibo mà thôi.
Bảo sao mà cái tên bloggẻ đó đăng bài ấy rồi liền mất tăm mất tích.
Studio tuyên bố đã chọn ngày để chính thức khởi kiện.
Là khởi kiện thật, chứ không phải là kiểu chỉ gửi công hàm luật sư để cảnh cáo.
Studio của Lục Kiêt đúng là làm việc rất có trách nhiệm, không lên tiếng thì thôi chứ một khi lên tiếng thì đều khiến ai nấy phải kinh ngạc.
Trên Weibo bây giờ rất hỗn loạn, có một số nhóm người cứ tránh cãi ầm ĩ, tin hay không tin, có kẻ vẫn còn nghi ngờ Lục Kiệt sử dụng ma túy nhưng lại không dám nói vì sợ thật sự sẽ bị kiện ra tòa; có người thoát fan mà có người thì vẫn trung thành như cũ....
Nói ngắn gọn thì, đêm nay có rất nhiều người không ngủ được.
Và Cao Vinh là một trong số những kẻ không thể ngủ được.
Mấy ngày nay gã sống chẳng dễ chịu gì, đặc biệt là bây giờ lại càng không.
Sau khi Studio của Lục Kiệt lên bài thanh minh, dư luận đã nhanh chóng chuyển hướng.
Đương nhiên gã chẳng tin là Lục Kiệt đã thật sự kết hôn.
Nhưng nghĩ tới việc bản thân lại bị biến thành 'người đứng sau giật dây' của vụ này, gã giận run người.
Đang tính bảo quản lý mua thêm thủy quân, thì quản lý đã nói với gã, mấy tài khoản blogger của họ đều đã bị báo cáo rồi.
Chưa được mấy phút, Lục Kiệt đột nhiên đăng bài Weibo: @ Cao Vinh, tôi đã nhịn mấy ngày rồi, giờ phiền cậu giải thích vì sao hôm đó lại chặn vợ của tôi ở thang máy.
Cao Vinh đúng lúc này vẫn đang dán mắt vào Weibo, suýt chút nữa là tức đến phát điên.
Còn có thể là cái gì chứ?
Tất nhiên là vì đoạn ghi âm kia rồi!
Nhưng gã sao có thể nói ra sao?
Tất nhiên là không thể.
Nếu nói ra, Lục Kiệt sẽ tung luôn đoạn ghi âm đó thì lúc ấy gã mới thật sự là xong đời.
Tuy giờ thì gã cũng xong đời rồi, nhưng ít ra chỉ một vụ bê bối thì còn đỡ hơn là nhiều vụ bê bối.
Gã chỉ có thể giả câm giả điếc.
Gã không tin Lục Kiệt thật sự muốn ra mặt trút giận thay Dung Sơ, tỏ rõ là chỉ đang muốn lấy hắn ra làm bàn đạp mà thôi.
Trong khi đó phần bình luận dưới bài đăng Weibo của Lục Kiệt thì nổ tung rồi.
Đây rõ ràng không phải giọng điệu của Hứa Xuyên, bài này là do Lục Kiệt tự đăng.
[Đậu má, sau này ai mà còn nói đây là giả nữa tôi quạu luôn đó, à quên còn chuyện này nữa, anh Lục à anh vẫn còn để bụng hả]
[...
Chỉ diễn kịch]
[Tôi cũng muốn biết lý do vì sao]
[Thôi xong, tôi rõ là fan only mà sao giờ lại ship họ rồi]
Hứa Xuyên: "............."
Hứa Xuyên bóp trán, gọi điện thoại cho Lục Kiệt, "Không phải tôi bảo cậu nghỉ ngơi đi à?
Giờ cậu lại còn rảnh rỗi tới nỗi đăng Weibo nữa hả?"
Chẳng lẽ lại đang thật sự trút giận thay cho Dung Sơ?
Lục Kiệt khẽ đáp, "Cũng đâu có thể để nhóc con ấy vô duyên vô cớ bị người khác đe dọa được chứ?"
Hứa Xuyên: "Thế mấy cái tin đồ kia cmn chả phải là đã tung ra hết rồi còn gì?
Cao Vinh cũng đâu thể ngóc đầu lên nổi nữa."
"Vậy tôi nhắc tới cậu ta một chút thì cũng có sao đâu, chẳng phải chuyện gì to tát cả phỉa không?"
Lục Kiệt đáp lời rồi ngáp một cái, rời khỏi giường, "Tôi đói rồi, đi kiếm đồ ăn đã, cúp máy đây."
Nói xong chẳng đợi Hứa Xuyên đáp, anh đã trực tiếp dập máy luôn.
Hứa Xuyên: "..........."
Chắc chắn là có cái gì đó không đúng.
Chắc chắn là có cái gì đó không đúng!!!
Tuy bình thường Lục Kiệt cũng là một người không tệ, nhưng cũng đâu có tốt tới múc này!!
Hứa Xuyên vò đầu bứt tai, nhìn chăm chăm cái bài đăng Weibo của Lục Kiệt tới ngẩn cả người.
-
Ở dưới nhà, Dung Sơ đã quay lại xem tiếp show tạp kĩ.
Show đã phát tới phần phòng vấn với tổ sản xuất, chủ yếu chỉ là mấy câu hỏi cơ bản, như hỏi hai bên đã quan nhau như thế nào, bắt đầu yêu nhau ra sao.
Tới lượt của đôi chồng chồng duy nhất trong show, Dung Sơ nghe thấy có tiếng bước chân.
Cậu quay đầu lại, đã thấy Lục Kiệt đi từ trên tầng xuống.
Ánh mắt cậu vừa nhìn sang, Lục Kiệt cũng đã nhìn về phía cậu.
Dung Sơ hơi khựng lại, "Thầy Lục."
Lục Kiệt mới ngủ được có hơn một tiếng.
Anh đang mặc đồ ngủ, trông hiền hòa hơn nhiều so với bình thường, có điều mí mắt anh có hơi sụp xuống, hình như là chưa ngủ đủ.
Lục Kiệt âm ừ đáp, anh không nói gì nữa, xoay người đi vào trong bếp.
Đột nhiên Dung Sơ lại cảm thấy có chút kì diệu.
Thời gian trước cậu và Lục Kiệt hiếm khi chạm mặt nhau ở nhà, vậy mà bây giờ là buổi tối, ngoài trời còn đang mưa, cậu ngồi xem TV ngoài phòng khách, còn Lục Kiệt thì bận rộn ở trong bếp.
Một cảm giác gia đình đầy khó hiểu trào dâng.
Tuy rằng chỉ là giả.
Không lâu sau, Lục Kiệt bưng ra một tô mỳ không, anh đi thẳng ra chỗ sofa rồi đặt cái bát lên bàn trà, ngồi bừa xuống một chỗ ở ghế, ngước mắt nhìn về phía TV, "Đang xem gì thế?"
"Nhật kí kết hôn ạ."
Dung Sơ có hơi nghi ngờ, "Thầy Lục, anh chưa từng xem cái này à?"
"Chưa từng."
Lục Kiệt trả lời xong thì ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng nhớ ra đây là cái gì, "Show này là do Hứa Xuyên giấu tôi rồi nhận, không có sự đồng ý của tôi, ngay cả hợp đồng của show tôi cũng chưa thấy bao giờ."
Giọng điệu lúc anh nói mấy câu này có một chút bất đắc dĩ.
Dung Sơ khá ngạc nhiên, cậu cứ tưởng mọi chuyện của Lục Kiệt thì đều sẽ do anh tự quyết định.
Thấy vẻ mặt của cậu, Lục Kiệt liền giải thích: "Trước đây tôi chưa từng tham gia bất kì một show tạp kĩ nào."
Quả đúng là như vậy.
Dung Sơ nhớ trong tư liệu mà Hứa Xuyên đưa cho mình, thành tích của Lục Kiệt chỉ toàn là về phim ảnh, ngay cả sự kiện về điện ảnh thì anh cũng hiếm khi tham gia, chứ đừng nói là show tạp kĩ.
Dung Sơ 'ồ' lên một tiếng, rồi đột nhiên lại khá vui vẻ, "Thế thầy Lục cũng là tay ngang trong mấy show tạp kĩ giống em rồi nhỉ?"
Nghe thấy kiểu nói đó của cậu, Lục Kiệt nhướn mày, "Cũng đúng thật, tôi chưa từng xem show tạp kĩ bao giờ, sau này phải nhờ thầy Dung chỉ bảo nhiều hơn rồi."
Một câu 'thầy Dung' khiến vành tai Dung Sơ lại đỏ bừng.
Mấy giây sau, Lục Kiệt đã nói sang chuyện khác, "Nhưng mà cả ba cặp này đều đã ly hôn cả rồi."
Tuy Lục Kiệt chưa từng xem, nhưng anh đều biết những người tham gia chương trình này.
Trong giới giải trí cứ hễ có chuyện gì thì đều dễ trở nên náo loạn hết cả, huống hồ lại còn là những nghệ sĩ từng tham gia 'show kết hôn'.
"Cái chương trình này cũng biết chọn người ghê."
Lục Kiệt chậm rãi bổ thêm một nhát.
Nếu tổ chương trình mà nghe thấy câu này chắc là phải tức ói máu.
Dung Sơ: ".........."
Cũng đúng thật, cả hai mùa trước thì cũng chỉ còn đúng một cặp là yên ổn, mà mùa mới sắp quay đây thì có một cặp chắc chắn là ly hôn rồi.
Dung Sơ mím môi, không biết nên nói gì, đành khô khốc đáp: "Nhưng vẫn có thể học hỏi chút kinh nghiệm được mà."
Đột nhiên Lục Kiệt lại quay đầu nhìn cậu, cười nói như đang trêu chọc: "Kinh nghiệm ly hôn à?"
Chẳng hiểu vì sao, Dung Sơ vừa nghe thấy hai chữ 'ly hôn' thì trong lòng lại khó chịu, vốn dĩ chuyện này đã được định sẵn không thể thay đổi, nhưng tới khi chính Lục Kiệt tự mình nói ra, thì lại có thể làm người ta bực bội đến thế.
Có lẽ vì trong khoảng thời gian này đã sống quá thoải mái, một khi ly hôn, cậu sẽ lại phải trở về cuộc sống làm công vất vả trước kia.
Từ giàu sang về nghèo khổ thì khó khăn lắm.
Đạo lý ấy ai cũng hiểu cả.
Dung Sơ cụp mắt xuống rồi lâu, rồi sau đó lắc lắc đầu phủ nhận, "Không phải ạ, là học cách họ sống cùng nhau thôi ạ."
Thấy Dung Sơ đột nhiên cụp mắt xuống trông có hơi buồn bã, ngón tay của Lục Kiệt liền gõ xuống đậm ghế sofa, khẽ 'à' lên một tiếng, rồi nhướn mày nhìn cảnh tượng trên TV, như cười như không hỏi: "Học kiểu này ấy à?"
Ban nãy Dung Sơ không có để ý tới cái TV, giờ được Lục Kiệt nhắc cậu mới ngẩng đầu lên, lại vừa đúng tới cảnh cặp đôi chồng chồng kia đang hôn nhau nồng nhiệt.
So với màn mở đầu lúc trên giường thì giờ còn kịch liệt hơn, thậm chí một người đã đưa tay vào trong áo đối phương.
Đôi mắt của Dung Sơ lập tức trợn tròn, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, xấu hổ tới độ chẳng biết phải trốn đi đâu.
Không phải cậu là trẻ vị thành niên nên không thể xem cảnh ấy, chỉ là xem cùng Lục Kiệt thì cảm giác còn kích thích hơn nhiều so với tự xem một mình.
Sao cảnh thế này mà cũng được chiếu công khai vậy?
Mà bình thường cậu lên mạng tìm thử tài liệu thì tất cả đều đã bị chặn hết rồi.
Dung Sơ vội lắc đầu phủ nhận, trong lúc bối rối thì lại quơ trúng túi kẹo mà mình đã suýt thì bỏ quên mất từ lúc về nhà.
Như thể đã nắm được cứu tinh, cậu vội vàng ôm lấy bọc kẹo.
Dĩ nhiên Lục Kiệt cũng đã nhận ra, tầm mắt anh chuyển từ màn hình TV sang bên Dung Sơ.
Dung Sơ nhanh miệng nó, "Thầy Lục, đây là kẹo em mua cho anh."
Lục Kiệt cười khẽ, "Tôi còn tưởng cái này không phải cho tôi chứ, rõ là đã hỏi tôi thích vị gì, thế mà kết quả về nhà lại chẳng thấy nhắc đến gì cả."
Dung Sơ cũng ngại không dám nói là mình đã quên béng mất, nhưng mà vất vả lắm mới chuyển được sự chú ý của anh, cậu vội vàng đưa kẹo cho Lục Kiệt, "Em không biết anh thích ăn cái gì nên lấy mỗi thứ một ít."
Lục Kiệt 'ừ' khẽ rồi nhận lấy bọc kẹo, lại ngước lên nhìn cậu, "Em thích vị nào?"
Dung Sơ có hơi ngẩn ra, "Việt quật ạ."
Lục Kiệt cúi xuống tìm ở trong bọc một lát, rồi cũng tìm thấy được một viên kẹo vị việt quất."
Dung Sơ thấy anh bóc kẹo, tưởng anh định sẽ ăn, kết quả anh không bóc hết vỏ kẹo mà bỉ bóc một nửa, rồi cầm lấy nó đưa sát đến bên môi Dung Sơ.
Ngón tay anh chỉ cần dịch lên trước thêm một milimet nữa thôi là có thể chạm tới môi rồi.
Dung Sơ gần như là nín thở.
Lục Kiệt khẽ cười, "Em ăn không?"
Dung Sơ cụp mắt, cậu do dự chốc lát rồi chầm chậm hé môi.
Lục Kiệt đưa viên kẹo tới gần, vừa vặn có thể đút nó vào giữa đôi môt Dung Sơ.
Nhưng viên kẹo thì bé, cho nên khoảng cách với những ngón tay anh không tránh khỏi đụng phải bờ môi ấy.
Tay Lục Kiệt mang theo cảm giác lành lạnh, hình như là mới rửa qua với nước lạnh xong.
Nhưng môi Dung Sơ lại nóng rực.
Viên kẹo được đẩy vào trong miệng, Dung Sơ cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra cuộn lấy nó, hương việt quất ngọt ngào nhanh chóng lan tỏa khắp đầu lưỡi.
Bàn tay của Lục Kiệt cũng không thu lại về ngay, mà còn dừng trước gò má Dung Sơ.
Anh liếc về phía TV, cảnh tượng mới nãy kia đã chiều qua, nhưng kế đó vẫn là cảnh của đôi chồng chồng đang trao nhau nụ hôn.
Hôn môi là cách trực tiếp nhất để những người đang yêu biểu đạt tình yêu của mình.
Câu này là giọng trên TV đang thuyết minh, nó được thêm vào ở phần hậu kì của show.
Bởi vì cặp đôi này thật sự rất cởi mở với việc hôn môi lúc đang quay show này, trông có vẻ tình cảm của họ cực kì thắm thiết.
Ai mà ngờ vừa mới quay xong show chưa được bao lâu, thì họ đã tuyên bố ly hôn.
Đầu lưỡi Dung Sơ bỗng nhiên tê dại.
"Em chưa từng có kinh nghiệm hôn ai à?"
Có lẽ Lục Kiệt cũng nghe được câu kia.
Dung Sơ sững lại mất mấy giây, rồi mới chậm chạp gật đầu.
Đến cả chuyện yêu đương hẹn hò mà cậu còn chưa từng làm, thế thì còn có thể hôn ai được chứ.
Nụ hôn mượn góc cùng với Lục Kiệt ở trước cửa khách sạn, đó là chuyện thân mật nhất mà cậu từng trải qua rồi.
Phải nói là trong khoảng thời gian ở cùng với Lục Kiệt, tất cả những việc mà họ đã làm với nhau đều là những điều thân mật nhất mà cậu đã làm ra trong cuộc đời này rồi.
Lục Kiệt nhẹ nhàng 'à' một cái, giọng điệu trở nên đứng đắn hơn, "Thế có thể phải luyện tập chút đó, giống như lúc tập nắm tay vậy."
Đương nhiên Dung Sơ vẫn còn nhớ ở trong hợp đồng có nói tới chuyện sẽ hôn môi, dù sao thì cậu và Lục Kiệt sẽ phải sắm vai một cặp tình nhân đang mặn nồng mà.
Giống như cặp đôi đang ở trên TV hiện giờ vậy.
Dung Sơ không khỏi siết chặt thêm chiếc gối ôm ở trong tay, nhưng mà mới nãy cậu vừa mới ăn đồ cay xong, chẳng biết Lục Kiệt có thấy khó chịu không nữa?
Bảo sao vừa rồi anh lại đột nhiên đút kẹo cho cậu.
Trái tim lập tức đập cực kì nhanh.
Cậu còn không dám nhìn anh.
Nhưng Dung Sơ biết là việc hôn môi đối với Lục Kiệt thì chẳng là gì hết.
Lục Kiệt đã diễn qua rất nhiều bộ phim, trong đấy có không ít những phân cảnh tình cảm.
Đối với diễn viên, đó là chuyện quá đỗi bình thường.
Mà bây giờ cậu cũng là một diễn viên.
Dung Sơ từ từ nhắm chặt mắt lại, sau đó lại nghe thấy tiếng cười khẽ của Lục Kiệt.
Mi mắt cậu khẽ run, vô thức vươn đầu lưỡi liếm môi dưới.
Nhưng hình như cậu đã chạm vào một thứ gì đó khác.
Là ngón tay của Lục Kiệt.
Vẫn là cảm giác lành lạnh như lúc trước.
Hô hấp của Dung Sơ như ngừng lại.
Hình như là để an ủi cậu, Lục Kiệt vươn tay ra đặt ra sau gáy Dung Sơ, nhẹ nhàng xoa một chút, "Đừng căng thẳng."
Dung Sơ không biết những diễn viên chuyên nghiệp thì khi diễn những cảnh thân mật thế này có căng thẳng hay không.
Còn bản thân cậu chỉ chẳng có cách nào làm mình bớt căng thẳng hơn được cả.
"Hôm nay chỉ luyện tập thôi, tôi sẽ không hôn em."
Lục Kiệt khẽ vỗ nhẹ ở sau gáy cậu.
Luyện tập thể nào cơ?
Dung Sơ vừa định mở mắt ra, thì ngón tay mang theo hơi lạnh kia lại ấn xuống đôi môi cậu.
Trong khoảng khắc ấy, Dung Sơ liền siết chặt gối ôm, cả người bắt đầu nóng bừng.
"Lực thế này có được không?"
Lục Kiệt giống như một người thầy giáo cực kì kiên nhẫn.
Đầu ngón tay chỉ khẽ chạm vào, căn bản là chẳng thể cảm nhận được lực đạo ra sao, chỉ thấy hơi nhột.
Dung Sơ gần như chẳng thở nổi, chỉ có thể gật đầu.
Lục Kiệt khẽ 'ừm', đầu ngón tay anh lướt trên bờ môi dưới của cậu, vô tình chạm đến nơi mềm mại nhất của đôi môi ấy.
Đầu ngón tay thô ráp, cảm giác tê dại truyền thẳng lên não.
Dung Sơ khẽ rên một tiếng.
Cảm xúc ở trên môi biến mất.
Lục Kiệt cúi mắt nhìn, ánh nhìn dừng lại trên đôi môi đã bị ấn có hơi ửng đó lên của Dung Sơ.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nhưng giọng nói lại vẫn rất nghiêm túc, "Hôm nay chỉ tới đây thôi."
"V-vâng, thầy Lục."
Giọng Dung Sơ khi nói có hơi rung nhẹ, cũng hơi khàn, hàng mi khẽ run rẩy.
Cậu mở mắt ra thì thấy Lục Kiệt đang lục tìm trong túi kẹo, anh lấy một chiếc vị việt quất khác, bóc nó ra cho vào miệng cắn vỡ, sau đó tiếp tục ăn mỳ.
Dường như chuyện vừa mới nãy chỉ là đoạn nhạc đệm nhỏ, còn anh tới đây ngồi chủ yếu chỉ là để ăn mỳ.
Dung Sơ dùng răng khẽ nghiến vào viên kẹo ở trong miệng, vị việt quất liên lan tràn trong khoang miệng, cũng không quá ngọt.
Cậu âm thầm ghi nhớ lại, Lục Kiệt cũng thích kẹo việt quất.
Không đúng, phải là rất thích mới phải.
Dù đang ngậm kẹo rồi mà vẫn còn ăn mỳ.
Lúc Dung Sơ nằm xuống giường, rõ ràng cậu đã đánh răng rồi vậy mà trong miệng vẫn còn lưu lại vị ngọt, làm cậu không nhịn được mà đưa tay lên chạm vào môi.
Hôn môi là cảm giác như thế nào sao?
Vừa ngứa lại vừa tê.
Cảm giác đôi môi của Lục Kiệt cũng sẽ giống với đầu ngón tay của anh ư?
Rõ ràng là chỉ dùng ngón tay để luyện tập một chút thôi, sao lại cứ có cảm giác như đã hôn nhau thật rồi vậy?
Dung Sơ khẽ mím môi, khuôn mặt nóng bừng bừng, dạ dày cũng có chút khó chịu.
Từ lúc mới ăn xong đã bắt đầu có vấn đề rồi, nhưng cậu lại chẳng để ý lắm.
Trước đây dạ dày cậu không tới nỗi kém thế, mấy năm nay đi làm thêm dù toàn ăn uống thất thường nhưng cũng không bị đau dạ dày.
Chắc lần này là vì lâu quá rồi không ăn cay nên mới chưa quen.
Vốn cứ tưởng tối nay sẽ trằn trọc mất ngủ, kết quả là mới nằm có một tí thì cơn buồn ngủ đã kéo tới, nhưng khi cậu còn chưa kịp chìm vào giấc ngủ thì tiếng chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên.
Dung Sơ tỉnh táo ngay lại, cậu nhìn thấy là cuộc gọi của Hứa Xuyên, sợ là đã xảy ra chuyện gì nên vội vàng bắt máy.
Hứa Xuyên hắng giọng, "Chưa ngủ à?"
"Chưa ạ."
Dung Sơ đã tỉnh ngủ, chỉ cảm thấy dạ dày vẫn hơi âm ỉ đau.
"Cậu làm phiền cậu là được rồi, chủ yếu là anh có chuyện này."
Hứa Xuyên cân nhắc một chút, "Cái bài đăng Weibo của Lục Kiệt ấy mà, cậu đừng để vào trong lòng nhé, cậu ta chỉ đơn thuần là đang làm fan service (*) mà thôi."
(*) Nguyên gốc là '营业' nghĩa là tương tác trước công chúng vì hình tượng / fan / quảng bá.
Dung Sơ còn chưa phát hiện ra cái bài đăng Weibo của Lục Kiệt, nghe Hứa Xuyên nói vậy thì cậu không hiểu gì, liền 'ơ' một tiếng, "Thầy Lục đăng gì lên Weibo cơ ạ?"
Hứa Xuyên: "......
Cậu chưa thấy nó à?"
"Để giờ em xem luôn."
Dung Sơ nói xong thì mở Weibo lên.
Hứa Xuyên: .....
Sớm biết thế này thì đếch nhắc mới phải.
Hắn sợ Dung Sơ suy nghĩ linh tinh, rồi trong phút chốc lại nảy sinh ra cảm xúc dư thừa, tiền vi phạm hợp đồng là rất lớn đó!
Giờ thì có khác nào là giấu đầu lòi đôi không cơ chứ?
Thấy Dung Sơ im lặng, Hứa Xuyên hỏi: "Đọc được chưa?"
Dung Sơ ôm bụng, "Đọc được rồi ạ."
Trên Weibo, Lục Kiệt đã đặc biệt nhắc tới Cao Vinh, hỏi gã xem vì sao lại chặn cậu.
Giọng điệu này chỉ cần đọc qua thôi là biết do chính Lục Kiệt tự đăng.
Hứa Xuyên dứt lời liền phì một tiếng, "Cái thằng Cao Vinh này đúng là quá trớn, anh đây cũng không chịu nổi nó nữa."
Đương nhiên Dung Sơ hiểu ý của Hứa Xuyên, hắn đơn giản chỉ là đang muốn nói cậu đừng nghĩ nhiều, cũng đừng hiểu lầm ý tứ của Lục Kiệt.
Dung Sơ không phải là người thích tự mình mơ mộng hão, cậu nhìn bài đăng này rồi nói với Hứa Xuyên: "Em biết mà."
Vừa nói xong thì một thông báo từ tài khoản đặc biệt lại nhảy ra.
Lục Kiệt đăng thêm một bài nữa, vẫn tiếp tục nhắc Cao Vinh: Không muốn giải thích, thì xin lỗi cũng được.
Hết chương 21.