[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Kết Hôn Giả | Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 39: "Rồi em sẽ biết thôi."
Chương 39: "Rồi em sẽ biết thôi."
Editor: Min
Chương 39: "Rồi em sẽ biết thôi."
"Có phải hay không thì trong lòng cậu tự rõ rồi còn gì."
Hứa Xuyên cũng lười châm chọc anh.
Chuyện kết hôn giả là do hắn bắt tay cùng Phương Thư Tuyết nên mới thành, còn Lục Kiệt thì cũng đúng là đã đến tuổi yêu đương rồi.
Nếu hai người họ thành đôi, thì sau này mấy chuyện như công khai hắn không cần phải lo thêm nữa, còn nếu mà chia tay...
Hứa Xuyên cảm thấy cái chuyện chia tay kia không thể nào mà xảy ra với Lục Kiệt được.
Làm quản lý cho Lục Kiệt lâu như vậy, Lục Kiệt cũng đã ra mắt rồi nổi tiếng từ sớm, gia thế bối cảnh lại tốt.
Hắn từng thấy có không ít người tỏ ý với Lục Kiệt, thậm chí trước đây trong lúc quay phim, có người nửa đêm chạy tới gõ cửa phòng anh.
Nhưng giờ đã 30 tuổi, mà quả thật Lục Kiệt chưa từng yêu đương hẹn hò.
Cái tên Lục Kiệt này mặc dù có lúc mồm miệng không đáng tin lắm, nhưng bản chất thật ra lại rất đáng tin cậy, đặc biệt là ở trong chuyện tình cảm.
Trước đây Hứa Xuyên còn từng nghĩ Lục Kiệt có vấn đề gì đó.
Dù sao ở trong cái giới giải trí này, những người ở độ tuổi Lục Kiệt, bề ngoài thì giữ mình trong sạch, luôn tạo dựng hình tượng độc thân, sau lưng thì chẳng có loại nào là chưa từng chơi qua.
Nhưng mà nếu tới lúc học chiai tay thật, thì bên Hứa Xuyên cũng phải chuẩn bị sẵn phương án.
Dung Sơ không phải kiểu người sẽ gây rắc rối.
Nếu đổi là một người khác, Hứa Xuyên mới thật sự đau đầu.
Nghĩ như vậy thì thấy chuyện này ngược lại cũng khá tốt.
Hứa Xuyên đã hoàn toàn bình tĩnh lại, chuyển sang trạng thái làm việc: "Chuyện Studio cậu đã nói với Dung Sơ chưa?
Cậu ấy có đồng ý không?
Chẳng phải cậu ấy bảo không muốn vào giới giải trí à?"
"Không muốn thì chẳng lẽ không thể thử chút được à?
Tôi chỉ trải sẵn cho em ấy một con đường thôi, đâu có nói là bắt buộc em ấy phải đi con đường đó."
Giọng điệu của Lục Kiệt như chẳng có vấn đề gì.
Hứa Xuyên: "............."
Được, cậu có tiền, cậu có quyền.
Còn chưa theo đuổi được người ta kia kìa.
Mà cũng chưa chắc có theo đuổi được hay không cơ.
Hứa Xuyên hòa nhã cúp điện thoại.
Lúc này Lục Kiệt mới đọc được tin nhắn của dung Sơ.
Tức giận à...
Thực ra chưa tới mức ấy, anh thật sự không hẹp hòi đến thế.
Cầm điện thoại xem một lúc, Lục Kiệt trả lời Dung Sơ bằng một tin nhắn thoại.
Cậu đang cầm một quyển sách chuyên ngành dễ gây buồn ngủ nhất để đọc.
Mấy ngày nay cậu đang xin nghỉ, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ chương trình học, nên vẫn mang theo mấy quyển sách chuyên ngành đi cùng.
Lúc này không ngủ được, nên dứt khoát cẩm sách lên đọc luôn.
Nhưng còn chưa đọc được mấy trang, thì đã nghe thấy âm báo tin nhắn.
Không kịp suy nghĩ, Dung Sơ đã cầm ngay điện thoại lên.
Thấy là tin nhắn của thầy Lục, trái tim vốn đang nặng nề cuối cùng cũng sống lại được một chút.
Lục Kiệt gửi tin nhắn thoại, "Sao lại không nói trước với anh?
Suýt nữa là anh trở tay không kịp rồi."
Nghe giọng nói thôi thì chẳng nghe ra được cái gì hết.
Dung Sơ đặt sách lên trên tủ đầu giường, lúc cậu nằm xuống thì cảm giác đầu đè vào cái gì đó, ra là băng đô tai thỏ.
Cậu cầm nó trong tay, rồi mới trả lời Lục Kiệt: [Em sợ thầy Lục không đồng ý, cho nên đã tự quyết định.
Xin lỗi anh.]
Cậu cũng không phân biệt được rốt cuộc là Lục Kiệt có giận hay không, chỉ có thể nói xin lỗi với anh.
"Em xin lỗi làm gì?
Anh cũng đâu trách em."
Lục Kiệt dường như không thích câu xin lỗi này, giọng điệu đã trở nên không được tốt, nhưng câu tiếp theo anh lại đổi giọng: "Chẳng phải vì em đã nghĩ cho anh, sợ anh không ngủ ngon được sao?
Cho em cơ hội rút lại lời xin lỗi ban nãy đấy."
Dung Sơ vừa nghe thế, lập tức thu hồi lại câu mình vừa gửi trước đó.
Nhắn tin ở trên điện thoại thì có mỗi điểm này là tốt.
Thấy vậy, Lục Kiệt bật cười, anh đã tưởng tượng ra được biểu cảm của Dung Sơ bây giờ, chắc có lẽ vành tai đỏ ửng cả lên rồi.
Tự mình tưởng tượng một lúc, anh lại nói: "Sao bảo em làm gì là em cũng làm thế?"
Nhất thời Dung Sơ lại không thể phân biệt được Lục Kiệt rốt cuộc là đang nghiêm túc hay cố tình trêu mình.
Vành tai dần đỏ lên, cậu gõ chữ phủ nhận: [Đâu có ạ.]
Cậu chỉ sợ Lục Kiệt bởi vậy mà tức giận, rồi lại ghét mình.
Đây là những ngày cuối cùng cậu có thể ở chung với anh, cho nên cũng không thể để lại ấn tượng quá tệ được.
Cũng may là Lục Kiệt không quấn lấy vấn đề này, mấy giây sau anh lại đẩy một tài khoản Wechat sang, "Đây là Wechat của Quan Thứ, nhưng anh đoán giờ này anh ta cũng chẳng rảnh để xem điện thoại đâu, em chờ sau khi show này kết thúc rồi hẵng tìm anh ta."
Cuối mỗi câu còn vang lên tiếng hít khẽ.
Sau đó, Lục Kiệt lại nói: "Nhắn tin bất tiện quá, không ngủ chung phòng, nhưng anh qua nói chuyện với em thì không sao chứ thầy Dung, em sẽ không từ chối người đang đứng ngoài của này đâu đúng không?"
Không biết Lục Kiệt tìm mình là để nói cái gì, nhưng đương nhiên là cậu không từ chối.
Dung Sơ vội vàng bò dậy khỏi giường, nhắn lại một chữ 'Vâng' cho Lục Kiệt, rồi lập tức chạy về phía cửa.
Không lâu sau thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân, cửa còn chưa kịp gõ, Dung Sơ đã mở nó ra.
Người đứng bên ngoài quả nhiên là Lục Kiệt.
Vừa mới nãy hai người còn đứng đây chào tạm biệt, chúc nhau ngủ ngon, giờ lại gặp nhau ở ngay trước của phòng Dung Sơ.
May mà không có ai nhìn thấy.
Chắc là tổ sản xuất đã bao trọn cả homestay này rồi, ngoại trừ đoàn của bọn họ thì không có khách nào khác nữa, cũng giảm bớt khá nhiều phiền phức.
"Em đi ra nhanh ghê."
Lục Kiệt nhướn mày rồi trực tiếp vào trong phòng.
Dung Sơ ngại không dám nói là mình lắng nghe tiếng động ở bên ngoài.
Cậu đóng cửa lại, lặng lẽ đi theo sau Lục Kiệt, đợi anh ngồi xuống sofa rồi thì mới hỏi: "Thầy Lục muốn nói chuyện gì thế ạ?"
Lục Kiệt ban nãy ở trên Wechat còn nói là có việc, giờ lại sửa lời, "Không có việc gì thì anh không được sang phòng chồng mình à?
Sao em nói cứ như bọn mình đang vụng trộm ấy"
Dĩ nhiên là Dung Sơ không có ý đó, Lục Kiệt nói thế khiến mặt cậu lập tức đỏ bừng, còn chưa kịp thanh minh, thì đã thấy Lục Kiệt liếc sang cái máy quay ở trong phòng, "Em tắt nó rồi chứ?"
Dung Sơ gật gật đầu.
Lục Kiệt khẽ cười, thu lại giọng điệu chọc ghẹo ban nãy, "Em để danh thiếp của Quan Thứ ở đâu rồi?"
"Trong vali ạ."
Dung Sơ không dám để ở trong người, cậu sợ làm ơi mất.
Dù sao cũng chưa biết ngày mai tổ sản xuất sẽ đưa bọn họ đi đâu.
Biểu cảm của Lục Kiệt có hơi cứng lại, "Em giấu cũng kĩ thật."
Chẳng biết có phải là đang nói ẩn ý hay không.
Dung Sơ không hiểu vì sao anh đột nhiên lại hỏi chuyện này, cậu suy nghĩ một lát rồi hỏi, "Thầy Lục cũng cần số điện thoại công việc của thầy Quan ạ?"
Lục Kiệt như cười như không, "Anh chỉ hỏi chút thôi, anh lấy cái đấy làm gì?"
Dung Sơ dừng lại động tác định đi mở vali của mình.
Thấy anh vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho cậu ngồi xuống, Dung Sơ cũng chẳng do dự, lập tức ngồi xuống bên Lục Kiệt.
Lục Kiệt cầm lấy cái băng đô tai thỏ mà ban nãy Dung Sơ vội chạy ra mở cửa nên đã tiện tay ném ở đó, đợi cậu ngồi xuống rồi mới nói tiếp: "Quan Thứ và Thời An đã kết hôn hai năm rồi.
Vì Quan Thứ khá kín tiếng nên truyền thông vẫn chưa thể đào ra được chuyện ấy."
Không ngờ Lục Kiệt đột nhiên nhắc tới chủ đề ấy, Dung Sơ vẫn nghe rất chăm chú.
"Từ hồi anh mới quen Quan Thứ thì Thời An đã luôn theo sao anh ta rồi.
Cũng mới chỉ mấy năm trước thôi, khi ấy Thời An còn chưa thành niên."
Thấy Dung Sơ có hứng thú với chuyện tình cảm của Quan Thứ như vậy, Lục Kiệt nhếch khóe môi, "Hai người bọn họ hẳn là đã tự do hẹn hò yêu đương."
"Vậy sao thầy Quan không muốn công khai, nhưng tự nhiên lại đồng ý quay show ạ?"
Dung Sơ thấy rất khó hiểu.
"Có lẽ cũng giống như chúng ta, có nỗi khổ không thể không tham gia."
Nghe thế, biểu cảm của Dung Sơ có hơi khựng lại trong thoáng chốc.
Làm sao có thể giống nhau được chứ?
Quan Thứ và Thời An là tự do yêu đương, cho dù có nỗi khổ, thì cũng không thể giống cậu và Lục Kiệt được.
Cậu và Lục Kiệt, hoàn toàn là bởi vì bản hợp đồng, là bởi vì Lục Kiệt cần cuộc hôn nhân này.
Dung Sơ cũng không dám nói những lời ấy, cậu chỉ gật đầu, nhưng vẫn không kìm được mà rũ mắt xuống, che giấu suy nghĩ thật sự trong lòng mình.
Lục Kiệt lựa lưng vào sofa, chăm chú nhìn phía sau đầu đang hơi cúi gục xuống của Dung Sơ.
Đầu ngón tay anh gõ nhẹ lên đầu gối, cuối cùng vẫn chẳng thể giữ được bình tĩnh, "Em buồn vì thầy Quan à?"
"Vì thầy Quan ấy ạ?"
Dung Sơ mang vẻ mặt ngơ ngác quay sang nhìn Lục Kiệt, cậu lắc đầu, "Sao em lại phải buồn vì thầy Quan ạ?"
"Không phải là em thích anh ta sao?"
Giọng Lục Kiệt nhẹ bẫng, mấy nhúm lông từ trên băng đô tai nhỏ vì động tác của anh mà bay bay trong không trung.
Nó sắp bị giựt đến trụi luôn rồi.
Vẻ mặt Dung Sơ đầy mơ hồ, "Em chỉ thích nhạc của anh ấy thôi, tại sao em phải buồn vì anh ấy cơ?"
Cậu vẫn chưa hiểu được ý của Lục Kiệt, đồng thời cảm thấy vô cùng khó hiểu về hành động nửa đêm lại chạy sang đây, rồi lại còn nhắc tới tình trạng hôn nhân thật sự giữa Quan Thứ và Thời An của anh.
Nhưng cậu không thể lần ra được manh mối, không thể nghĩ ra được rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, lại chợt nghe thấy Lục Kiệt 'à' một tiếng.
"Anh còn tưởng em thích anh ta, kiểu như theo đuổi thần tượng ấy."
Trong giọng của anh còn mang theo ý cười.
Từ khi nào mà anh lại thành một người không thể kiềm chế được thế này?
Nửa đêm còn chạy sang nói cả đống thứ như thế, chỉ để nghe được duy nhất một câu thế này.
Đây là lần đầu tiên mà anh mất kiểm soát tới vậy.
Tất cả chỉ vì một cơn ghen tuông vô căn cứ.
Dung Sơ vội vàng lắc đầu, "Không phải đâu ạ."
Cậu không biết tại sao Lục Kiệt lại nghĩ như thế, phủ nhận xong thì có hơi ngừng một chút, "Nhưng mà bây giờ đúng là em có đang theo đuổi thật tượng thât."
Trước khi vào quay show, cậu quả thật có vào điểm danh hằng ngày trên siêu thoại của Lục Kiệt, giống như là một khóa học bắt buộc cho người chuẩn bị theo đuổi thần tượng.
Cậu thích Lục Kiệt, tình cảm này, có lẽ sẽ phải chôn giấu cả đời, đợi đến khi show thực tế này kết thúc, có lẽ cậu cũng chỉ là một trong những fan theo đuổi Lục Kiệt thôi nhỉ?
Lục Kiệt nhướn mày, "Vậy à?
Là ai thế?
Biết đâu anh lại có quen biết, có thể xin một tấm ảnh có chữ kí giúp em."
Không phải trước đó Hứa Xuyên nói Dung Sơ không theo đuổi thần tượng nào sao?
Hứa Xuyên báo cáo sai tình hình sao?
"Là một người rất tốt ạ."
Dung Sơ vừa nhìn anh vừa nói câu ấy, rồi cậu lại cúi đầu, cứ nhìn mãi tấm thảm trải sàn mềm mại mà chẳng nói thêm gì nữa.
Rất rõ ràng là không muốn kể chuyện này cho anh.
Nụ cười bên môi Lục Kiệt bỗng trở nên sượng ngắt.
Anh nắm chặt cái băng đô tai thỏ đã rũ hết xuống, 'ừ' một tiếng, chầm chậm hỏi: "Còn anh thì sao?
Ở trong lòng thầy Dung, anh là người như thế nào?"
"............
Đương nhiên thầy Lục là một người rất tốt rồi ạ."
Dung Sơ chớp chớp mắt nhìn anh, âm thầm bổ sung, cũng là người tốt nhất mà cậu từng gặp.
Lục Kiệt cười khẽ, trong lòng cũng thoải mái hơn đôi chút, "Cảm ơn đánh giá của thầy Dung...
Có điều anh sang tìm thầy Dung, là vì đột nhiên nhớ ra trước đây anh từng đầu tư vào phòng thu của Quan Thứ.
Không phải thầy Dung có tự sáng tác nhạc sao?"
Mắt Dung Sơ mở lớn, cậu vẫn chưa hiểu ý của Lục Kiệt.
"Ý của anh là, sau này thầy Dung muốn sáng tác nhạc hay thu âm, đều có thể tới đó, tiện hơn ở nhà.
Huống hồ về mảng âm nhạc, Quan Thứu đúng là một người thầy rất tốt.
Em nghĩ vì sao Quan Thứ lại đưa danh thiếp cho em?
Không thể phủ nhận được là có liên quan tới anh, nhưng anh nghĩ, Quan Thứ không chỉ đơn giản là muốn kết bạn với em không đâu."
Dung Sơ đã hiểu được ý tứ trong lời nói của anh.
Cậu cũng nhớ tới những gì Quan Thứ đã nói, là Lục Kiệt đã kể với anh ta chuyện cậu biết chơi nhạc...
Cậu còn chưa tự phụ tới độ nghĩ chỉ cần mình đệm đàn một bài, là đã đủ để khiến Quan Thứ phải kinh ngạc đến mức muốn kết bạn ngay với mình.
Dung Sơ được nhiên hiểu được, trong đó đã có bao nhiêu phần là nể mặt Lục Kiệt.
Nhưng những lời này của Lục Kiệt, chắc chắn là đã gợi được những đợt sóng khác lạ trong lòng cậu.
Nếu....
Nếu Quan Thứ có thể trở thành thầy của cậu.....
Đương nhiên đó chính là điều cậu thiết tha mơ ước.
"Em nào có tư cách ấy."
Dung Sơ chậm chạp lắc đầu, ở trong thế giới âm nhạc, địa vị của Quan Thứ quá cao.
Câu trả lời này đã nằm trong dự kiến của Lục Kiệt.
Anh cười, giọng hơi trầm: "Thế nào là tư cách?
Con người phải đạt tới mức nào thì mới được coi là có đủ tư cách?
Em đứng trên sân khấu, rất khó để người ta có thể rời mắt khỏi em.
Chỉ riêng điểm ấy thôi, anh đã thấy là em có đủ tư cách rồi.
Đó là suy nghĩ của anh, và anh cũng nghĩ khi Quan Thứ đưa danh thiếp cho em, anh ta cũng có chung suy nghĩ như thế."
Trong lòng Dung Sơ chấn động, cậu chầm chậm nhìn về phía Lục Kiệt.
Rất khó để người ta rời mắt khỏi mình sao?
Vậy người ta ấy, có bao gồm cả Lục Kiệt không?
Dung Sơ không biết.
Tim cậu đang đập rất nhanh, không hiểu vì sao, vào khoảnh khắc này, cậu giật mình nhận ra về một loại cảm giác không hài hòa.
Loại cảm giác không hài hòa ấy xuất phát từ Lục Kiệt.
Lục Kiệt đã không còn giống với bình thường nữa.
Anh giống như đang muốn truyền đạt thứ gì đó cho cậu, truyền đạt một thứ tình cảm nào đó.
Dung Sơ chưa cảm nhận được, cậu cũng không dám cảm nhận, cậu sợ mình sẽ cảm nhận sai mất.
Dưới ánh mắt nồng cháy của Lục Kiệt, cậu hít một hơi thật sâu, "Thầy Lục, thật ra em muốn được quay lại học nhạc."
Trước đây cậu đã từng nghĩ đến rồi, nhưng cậu vẫn muốn đợi sau khi tốt nghiệp đại học rồi mới thực hiện.
"Lúc trước em bắt đầu học về Lịch sử, ít nhiều gì cũng là bị ảnh hưởng từ mẹ.
Thực ra em không thích Lịch sử lắm đâu."
Cho dù thành tích của cậu luôn ở top đầu, thậm chí trong hoàn cảnh mỗi ngày đều phải đi làm với cường độ cao, thì cậu cũng chưa từng nghỉ một buổi học nào.
Nhưng Dung Sơ rất rõ, cậu không hề có sự yêu thích đối với chuyên ngành này.
Khi ấy cậu chẳng còn sự lựa chọn nào khác cả.
Nhưng hiện tại thì đã có rồi.
Lục Kiệt khẽ 'ừm', "Vậy thì quay lại thôi."
Khóe môi Lục Kiệt cong lên, anh đưa tay đặt trên gáy Dung Sơ, "Em muốn làm gì cũng được, hãy cứ làm điều mà em thích."
Trái tim Dung Sơ như rực cháy, vô cùng nóng bỏng, cũng vô cùng chua xót.
Cậu nghĩ, sau này có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp được người nào giống như Lục Kiệt nữa.
Cũng sẽ chẳng bao giờ có được lần nào như lúc này, trái tim căng tràn như muốn nổ tung.
Bị Dung Sơm nhìn chăm chú như thế, ngón tay của Lục Kiệt có hơi dùng sức nhiều hơn, "Em hãy làm những gì mình muốn làm, có anh chống đỡ phía sau em."
Nghe những lời ấy của Lục Kiệt, đôi mắt Dung Sơ lập tức mở thật lớn.
Câu nói này của anh nghĩa là sao?
Anh nói, anh sẽ chống đỡ phía sau, là có ý gì?
Rõ ràng sau khi show thực tế này kết thúc, bọn họ sẽ mỗi người mỗi ngả.
"Sao lại dùng vẻ mặt đó mà nhìn anh vậy?"
Lục Kiệt nhìn thật sau vào mắt Dung Sơ, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve phần gáy vừa mềm mại cũng vừa săn chắc của cậu, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, dường như có thứ dục vọng chẳng thể tan đi.
Nó khiến Dung Sơ vô thức ngẩng đầu lên.
Cảm giác tê dại phía sau gáy cũng làm cậu không nhịn được mà khẽ run rẩy.
Hơi thở dần hỗn loạn, giọng Dung Sơ khẽ đáp lại anh: ".......
Em không biết."
Lục Kiệt mỉm cười, "Rồi em sẽ biết thôi."
-
Lục Kiệt rời đi rồi, Dung Sơ liền chui vào phòng tắm để tắm lại một lượt.
Trong đầu cậu không ngừng hiện lại ánh mắt Lục Kiệt khi nhìn mình ban nãy.
Có khi vào thoáng chốc, cậu thậm chí còn cảm thấy như Lục Kiệt muốn hôn mình.
Hơi nước khiến cánh cửa kính trong suốt cũng trở nên mờ mịt.
Dung Sơ cực kì xấu hổ mà che mắt mình lại, lại chạm vào phần da sau gáy đã được Lục Kiệt vuốt ve, cảm nhận được cái nóng cháy tới bỏng rát của nó.
Cũng giống hệt tình trạng của cậu lúc này.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Dung Sơ ngồi xổm xuống trước cái ghế sofa, cả mặt và tai đều đỏ lựng.
Cậu đang làm cái gì thế này...
Sao lại làm những chuyện xấu hổ thế này, lại còn cứ nghĩ mãi về Lục Kiệt...
Trên sofa chẳng còn gì cả, lúc Lục Kiệt rời đi, anh đã tiện tay mang cả cái băng đô tai thỏ theo rồi.
Rõ ràng trước đó anh còn chẳng muốn cầm lấy.
-
Ở gian phòng bên cạnh, Lục Kiệt cũng vừa mới tắm xong, giờ anh đang lướt Weibo của Dung Sơ.
Weibo của cậu rất dễ tìm, chỉ cần nhìn vào nội dung cậu đăng, thời gian đăng đến giọng điệu khi nói chuyện.
Bài đăng mới nhất vẫn đang dừng lại ở bài chuyển tiếp từ Weibo của anh.
Và ngoài việc theo dõi siêu thoại của anh, cậu không hề theo dõi siêu thoại của thần tượng nào cả, thậm chí ở trong trang cá nhân cũng chỉ có bài chuyển tiếp từ Weibo anh, không còn gì khác.
Nhưng nhìn vào phần tóm tắt giới thiệu cá nhân trên trang của Dung Sơ, kèm theo cả thời gian chuyển tiếp bài đăng Weibo.
Lục Kiệt khẳng định mình không hề tìm nhầm người giữa mấy vạn lượt chuyển tiếp.
Vậy thì chỉ còn một khả năng.
Ngôi sao mà Dung Sơ đã nói tới, chính là anh.
Lục Kiệt nhướn mày, tâm trạng lại càng thêm dễ chịu.
-
Sáng hôm sau, tổ chương trình gọi họ dậy từ rất sớm, bọn họ phải giành giật từng phút để xuất phát tới địa điểm kế tiếp.
Nhưng ra tới sảnh rồi lại chẳng thấy Lục Kiệt đâu.
Nhân viên trong đoàn liền nói: "Thầy Lục đã ra ngoài từ rất sớm rồi ạ."
Bởi vì ra ngoài quá sớm, bên tổ quay phim cũng không theo kịp, nên chẳng ai biết anh đi làm gì cả.
Thấy thế, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Dung Sơ.
Đương nhiên là Dung Sơ cũng không hề biết.
Nhưng ngay khi cậu còn chưa biết nên mở lời ra sao, Chung Hựu đã tranh trả lời trước: "Đừng nhìn cậu ấy nữa, tối qua cậu ấy với Lục Kiệt có ở chung phòng đâu."
[Đm thằng cha này lại bắt đầu rồi đấy!]
[Cố ý phải không.
Tôi thật sự bắt đầu ghét Chung Hựu rồi.
Trước đây anh ta đi show cũng đâu có đáng ghét thế này]
Chung Hựu nói xong liền mỉm cười thân thiện với Dung Sơ, giống như là gã chỉ đang giải thích cho mọi người một chút thôi.
Ngược lại, Đường Chi nghe xong thì lại làm vẻ mặt có hơi kinh ngạc.
Trong lòng Chung Hựu cười lạnh, nhưng trên mặt không tỏ thái độ gì.
Đây là kết quả mà gã và Đường Chi đã bàn bạc với nhau.
Hai người họ lên show này vốn là vì độ hot, căn bản là không thể cứ cắn mãi vào độ hot của cp được.
Họ nổi lên nhờ dựa vào lợi ích của cp, nhưng hai năm nay độ nổi tiếng đã càng ngày càng giảm, hợp đồng hôn nhân giữa gã và Đường Chi cũng gần hết hạn, chẳng bằng cứ lên show thực tế để hâm nóng lại danh tiếng một chút.
Nhưng bởi vì sự xuất hiện của Lục Kiệt và Quan Thứ, hiện tại toàn bộ sức hút của chương trình đều đổ dồn vào bọn họ, khiến gã và Đường Chi như đang làm nền, khác xa với dự đoán của cả hai, ngoại trừ hôm qua gã và Đường Chi cãi nhau nên miễn cưỡng cũng thu hút được một chút chú ý.
Hai người họ đều hiểu, có là hắc hồng thì cũng là hồng.
Thêm việc hôm qua gã đã đắc tội với Đường Chi, cho nên cô ta yêu cầu gã hôm nay phải đóng vai là một kẻ xấu.
Dù vậy bản thân Chung Hựu cũng đúng là một tên chả tốt lành gì, vì câu mà gã mỉa mai Dung Sơ từ lúc vừa mới gặp chính là tiếng lòng của gã.
Đường Chi tuy có hơi ngạc nhiên nhưng chẳng nói gì, mà chỉ kéo áo Chung Hựu một cái để gã đừng nói linh tinh nữa.
Ngược lại, Thời An liếc nhìn Chung Hựu, "Liên quan đếch gì tới anh."
[Chửi hay lắm!]
[Ha ha ha ha ha ha nhìn cái vẻ mặt bị ăn phải quả đắng của Chung Hựu kìa.
Đến cả tổ sản xuất chương trình mà Thời An còn dám mắn nữa là]
Dung Sơ ngạc nhiên nhìn Thời An, rồi cậu gật đầu, cũng không biết là đang đồng ý với lời của ai, rồi sau đó mới giải thích: "Tôi bị lạ giường nên không ngủ được, thầy Lục ngủ chung thì lại bị tôi ảnh hưởng nên bọn tôi mới tách ra ngủ riêng."
[Ha ha ha ha ha bà xã: tuy tôi không biết cãi lại, nhưng tôi sẽ phụ họa]
[Cười chết tôi rồi, trông cái mặt của Chung Hựu kìa]
Vẻ mặt của Chung Hựu đương nhiên là rất khó coi, nhất là lúc nhìn cái cái gật đầu kia của Dung Sơ.
Lời giải thích của Dung Sơ cũng rất hợp lý, cho dù ở trên mạng có tranh cãi thế nào về chuyện cậu và Lục Kiệt tách ra ở riêng, nhưng lý do này quả thật là đủ thuyết phục.
Chung Hựu có muốn tạo ra thêm chủ đề gì nữa cũng không được.
Tổ sản xuất không tự đi tìm Lục Kiệt, mà họ để cho Dung Sơ liên lạc với anh.
Dung Sơ đành phải gọi cho Lục Kiệt ngay tại chỗ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên ngay ở trước cửa homestay, Lục Kiệt đang đứng ngay đó, anh cũng chẳng nói là mình đã đi đâu.
Lúc này tổ chương trình không còn sắp xếp xe theo từng cặp nữa, mà trực tiếp thuê luôn một chiếc xe du lịch.
Dĩ nhiên không phải vì là để tiết kiệm kinh phí, mà là để tiện cho việc chơi trò chơi ở trên xe.
Sau khi PD nói trò chơi là đoán tên bài hát, Đường Chi đã là người đầu tiên hỏi: "Việc xếp hạng có liên quan gì đến trò này không?"
PD thần thần bí bí, "Cái này tôi cũng không biết, tạm thời còn chưa nhận được thông báo gì."
Có hỏi cũng như không.
Cũng không thể loại trừ khả năng là đơn thuần chỉ là chơi để giết thời gian, không làm khán giả thấy quá nhàm chán.
[Thế thì Quan Thứ thắng chắc rồi còn gì?
Ở đây có mỗi anh ấy là ca sĩ thôi à]
Trò chơi đoán tên bài hát cũng là một trò rất truyền thống.
Bật nghe một đoạn nhạc, rồi để mọi người đoán tên bài hát, gần như show thực tế nào cũng có trò này.
Chỉ là khán giả rõ ràng đã đặt kỳ vọng quá lớn vào Quan Thứ.
Sau khi tiếng nhạc vang lên, Quan Thứ liền nhíu mày nhìn Thời An, mà Thời An chỉ cầm lấy tay Quan Thứ mà nghịch: "Em chưa nghe bao giờ."
Quan Thứ cũng vậy.
Tuy anh ta là ca sĩ, nhưng cơ bản là chỉ hát và nghe nhạc của chính mình.
Đường Chi và Chung Hựu lại càng không biết.
Những bài hát mà tổ sản xuất lựa chọn cũng không phải những bài quen thuộc.
Ngược lại, Dung Sơ rụt rè giơ tay lên, nói ra một cái tên.
PD hô: "Câu trả lời chính xác."
[Đúng rồi, mọi người đừng quên là Dung Sơ cũng học nhạc á!!]
Lục Kiệt nhướn mày, "Sao em nghe ra được vậy?"
Dung Sơ nhìn về vị trí của máy quay, rồi kề sát bên tai Lục Kiệt, "Đây là ca sĩ mà Mạnh Nhất Chu rất thích.
Hồi học trung học, cậu ấy cứ hát nhạc của người này suốt."
Những bài hát mà Mạnh Nhất Chu thích thì không phải gu của cậu.
Nhưng nhờ phúc của Mạnh Nhất Chu, Dung Sơ cũng biết hết toàn bộ các bài hát của những ca sĩ này.
Khả năng cảm thụ âm nhạc của cậu vốn cũng tốt hơn người bình thường, cho dù đã lâu rồi không nghe, không hát, nhưng chỉ cần nghe giai điệu là cậu vẫn có thể nhớ được đấy là bài gì, thậm chí là còn có thể hát được, chỉ là có thể sẽ bị quên lời.
Lục Kiệt khẽ 'ồ' một tiếng.
Mạnh Nhất Chu à.
Có điều mấy bài tiếp theo thì đều bị Thời An giành trả lời mất.
Ngay cả PD cũng phải bất ngờ.
Thời An lại mang khuôn mặt cực kì tự hào nhìn sang Quan Thứ, giống như đang chờ để được anh ta khen ngợi.
Chỉ là hiển nhiên là Quan Thứ không nhận được tín hiệu đó, thế là Thời An lại sầm mặt mà quay đi, nhưng tay thì vẫn nắm chặt lấy tay Quan Thứ không buông.
Thoạt trông hai người bọn hò có vẻ là đã làm hòa, quay về như ban đầu.
Bài hát tiếp theo, PD cực kì mong chờ mà nhìn Lục Kiệt.
Anh nhướn mày, vẻ mặt khá tự tin, nhưng nhạc bật lên được một lúc rồi, anh vẫn chẳng có phản ứng gì.
Ngược lại Dung Sơ thì nhớ ra được một chút: "Là bài hát chủ đề trong phim của thầy Lục!"
Nhưng lúc ấy cậu không nghe kĩ.
[Thầy Lục đúng là mù tịt về âm nhạc, bài trong phim của mình còn không nghe ra, mặt cứ ngơ vậy]
Dung Sơ mang vẻ mặt cầu cứu nhìn sang Lục Kiệt, "Thầy Lục."
Lục Kiệt ho nhẹ một cái, ghé bên tai Dung Sơ: "Em cũng biết mà, anh nào có thiên phú gì với âm nhạc đâu."
Không đợi bọn họ kịp bàn bạc gì, Đường Chi được nhắc vậy thì cuối cùng cũng đoán đúng một câu.
Nghe thấy tên bài hát, Lục Kiệt mới nhận ra, "Là bài đấy à."
Anh lại tiếp tục ghé vào bên tai Dung Sơ, "Anh thật sự không nhớ ra nổi bài này hát thế nào, thầy Dung đừng giận anh nhé."
Dung Sơ sao có thể giận được.
Cậu đâu phải không biết thiên phú âm nhạc của Lục Kiệt như thế nào.
Cậu vừa định phản bác, thì lại cảm giác được Lục Kiệt nắm lấy cổ tay mình, rồi lén nhét thứ gì đó lòng bàn tay cậu.
Dung Sơ ngây ra, rồi ở góc máy quay không quay tới, cậu mở tay ra nhìn một cái, sau đó lập tức nắm chặt lại.
Là một cái bùa bình an.
Lục Kiệt khẽ cười, "Anh đã tiêu hết toàn bộ tài sản trên người mình rồi, thầy Dung có thấy vui không?"
Dung Sơ biết, cái toàn bộ tài sản mà Lục Kiệt nói, chính là số tiền anh nhận được sau khi đi rửa bát vào ngày hôm qua.
Dường như mang một ý nghĩa rất đặc biệt.
Hóa ra Lục Kiệt biến mất từ sáng sớm... là để đi mua cái này sao?
Cậu nắm chặt lá bùa bình an ở trong tay, chầm chậm gật đầu, "......Vui ạ."
Hết chương 39.