[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 129,434
- 0
- 0
[Đm | Hoàn] Ông Xã Tổng Tài Của Dụ Công Mất Trí Nhớ Rồi - Khương Nhẫn Đông
Chương 79. Paro dân quốc (6)
Chương 79. Paro dân quốc (6)
Tống Căng Úc luôn mang theo bên mình chuỗi vòng tay mười tám hạt bằng đá bích màu hồng phấn.
Đây là món quà sinh nhật cuối cùng mà cha mẹ tặng anh năm mười lăm tuổi, so với những cổ vật bảo vật khác thì nó không tính là quý giá, nhưng lại vô cùng có ý nghĩa.
Đêm trung thu, Trình Lẫm Châu đã mang nó đến trước mặt anh, trong lòng anh thật sự rất xúc động và cảm kích.
Đá bích chạm vào có cảm giác mịn màng và trơn trượt, nhưng có một hạt rõ ràng mang cảm giác rít tay —— nếu chuyến đi này thất bại, anh dự định sẽ nuốt hạt châu chế từ độc dược này để tự sát.
Cái chết đó sẽ rất xấu xí, toàn thân thối rữa không còn hình dạng, nhưng chắc chắn có thể bảo toàn sự thanh sạch cho thi thể, cũng sẽ không ai nhận ra anh, không làm nhục nhã Trình gia.
Hạt châu nguyên bản đã được anh tháo xuống, cùng với mặt dây chuyền hình bướm mà Trình Lẫm Châu tặng lúc mới gặp làm thành một lá bùa hộ mệnh.
Lúc cúi người hôn lên má thanh niên trước xe, anh đã lặng lẽ bỏ nó vào túi áo khoác của y, chắc hẳn y đã phát hiện ra rồi.
Những bảo vật và tiền bạc anh tích góp được bao năm qua đều gửi ở ngân hàng của lão gia, sau khi anh chết, lão gia muốn dùng chúng làm gì cũng được, nhưng anh tin lão gia hiểu tâm ý của mình, sẽ không để chúng thất lạc ra hải ngoại.
Nếu Tống Gia Hạo nghe theo lời dặn của anh mà đi theo lão gia, chắc chắn có thể sống những ngày yên ổn.
Thời cuộc ngày càng tồi tệ, chỉ cần Trình Kính Tùng muốn đưa gia quyến đổi sang một nơi khác sinh sống cũng không phải việc khó.
Còn nếu Tống Gia Hạo muốn ra chiến trường xông pha, anh thấy cũng tốt, mỗi người đều có khát vọng riêng, có thể chết một cách có ý nghĩa cũng là một loại phúc phận.
Tống Căng Úc đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, tự sát là kết quả xấu nhất trong dự tính.
Nhưng không ngờ rằng, kể từ sau lần gặp ở đại sảnh đó, Lôi Kình Đông trước sau đều không xuất hiện.
Gặp lại đã là chạng vạng ngày hôm sau.
Dinh thự của Lôi Đình Bang lưng tựa núi mặt hướng sông, ẩn mình giữa rừng trúc và rừng phong bạt ngàn.
Từng lớp từng lớp hành lang và mái hiên gạch đen đọng đầy những giọt mưa, khiến không khí trở nên đặc quánh và trì trệ.
Hoàng hôn đỏ rực như máu.
"Quái vật!
Đại đương gia!
Tên đó là quái vật!"
Theo một tiếng gào thét xé lòng, một gã đại hán mình trần loạng choạng xông vào cổng đình viện, lăn lộn bò đến bên chân Lôi Kình Đông, mặt cắt không còn giọt máu, như thể vừa gặp phải cảnh tượng kinh hoàng nhất đời: "Anh em không một ai ngăn nổi hắn, bên ngoài... bên ngoài máu chảy thành sông rồi đại đương gia ơi!"
Sắc mặt Lôi Kình Đông cũng cực kỳ khó coi, ngón tay siết chặt, để lại những vết bầm tím sâu hoắm trên chiếc cổ gầy yếu trong tay gã.
"Mày quả là tìm được một con chó tốt đấy."
Giọng gã hiểm độc, lộ rõ vẻ tức tối đến phát điên, "Gả cho lão già họ Trình kia chưa đủ, còn tằng tịu với cả con trai ruột của lão, thế nào, ở Trình gia làm phụ tử cộng thê à?"
Tống Căng Úc bị gã khống chế trước người, trong bộ sườn xám nhung màu đỏ sẫm, anh ngẩng cao cổ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào gã đại hán mình trần dưới đất.
Nhìn thấy những vết máu trên người gã, trái tim anh co thắt đau đớn.
Làm ơn, ngàn vạn lần đừng là máu của người đó.
Anh đã tốn bao công sức mới cắt đuôi được sự giám sát của Chử Dật Kiệt, cũng biết sau khi phát hiện anh mất tích, họ chắc chắn sẽ thông báo cho Trình Lẫm Châu đang ở tỉnh ngoài...
Nhưng sao y có thể quay về nhanh đến thế?
Sự ngạt thở và thiếu oxy khiến đầu óc anh choáng váng, anh nắm chặt hạt bích tỷ trong lòng bàn tay, tầm mắt mờ ảo bỗng lóe lên —— một bóng hình quen thuộc bước vào cổng đình viện.
Tống Căng Úc cắn rách đầu lưỡi, nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.
Trình Lẫm Châu vẫn mặc chiếc áo khoác màu đen đó, nước mưa theo vạt áo nhỏ xuống, máu tươi trên bậc thềm đá uốn lượn thành từng vệt đỏ thẫm như tơ nhện.
Tay phải y cầm ngược một con dao găm, lưỡi dao bóng loáng, tay trái giấu trong ống tay áo, để lộ một đoạn họng súng đen ngòm.
Mái tóc mái ướt đẫm che khuất một nửa đôi mày sắc sảo, càng khiến đôi mắt y thêm đen thẫm như mực không thể tan.
Tống Căng Úc liếc mắt một cái đã nhận ra những vết thương ẩn dưới lớp áo đen của thanh niên, lồng ngực anh phập phồng, hốc mắt nóng hổi.
"Khá khen cho thân thủ tốt của Trình thiếu gia, giết bao nhiêu anh em của tôi, là muốn hoàn toàn trở mặt với Lôi Đình Bang này sao?"
Lôi Kình Đông tiếp tục khống chế Tống Căng Úc, giơ bàn tay còn lại chỉ vào thanh niên cao lớn hiên ngang kia, giọng nói đã run rẩy nhẹ.
Trình Lẫm Châu chẳng hề sợ hãi, y sải bước tiến về phía trước, tiếng giày da nện xuống mặt đất như tiếng chuông gọi hồn.
"Dựa vào cái gì mà mày nghĩ rằng," Giọng y cũng toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương, "bắt anh ấy đi mà vẫn chưa tính là trở mặt với tao?"
"Vậy thì Trình thiếu gia hiểu lầm rồi, là vị mẹ kế này của cậu tự mình dâng tận cửa đấy chứ, tôi đâu có cưỡng ép."
Lôi Kình Đông vô thức lùi lại một bước, hoảng loạn nói bừa, "Chẳng phải vì hai cha con cậu không làm cậu ta thỏa mãn nên cậu ta mới chạy đến tìm tôi sao, nếu cậu muốn đòi người về thì cũng không phải không được, chúng ta ——"
Lời còn chưa dứt, bụng gã đã truyền đến một cơn đau kịch liệt, nhãn cầu Lôi Kình Đông gần như lồi ra ngoài, nhưng trong tầm mắt, chàng thanh niên kia vẫn còn cách gã mười bước chân —— gã kinh hãi, không thể tin nổi nhìn về phía Tống Căng Úc đang bị mình khống chế.
Lại một cú đánh bồi thêm, gã ngã ngửa ra đất, chưa kịp vùng vẫy thì bóng dáng cao lớn như Tu La kia đã ập đến, một chân giẫm mạnh lên ngực gã, xương sườn lập tức gãy vụn hơn mười chiếc.
Trình Lẫm Châu giẫm lên Lôi Kình Đông, họng súng hạ xuống nhắm thẳng vào trán hắn, tay phải nhanh chóng kéo Tống Căng Úc vào lòng.
Lưỡi dao găm từ lòng bàn tay phóng ra, xuyên thủng cổ họng một tên thuộc hạ đang định giơ súng bắn lén sau lưng họ.
Máu tươi bắn tung tóe.
Những kẻ khác lập tức hoang mang lo sợ, không dám cử động thêm chút nào.
Tống Căng Úc nghe rõ tiếng viên đạn găm vào da thịt, anh hoảng loạn sờ soạng sau lưng thanh niên nhưng bị y nắm cổ tay ngăn lại.
Trình Lẫm Châu nới lỏng thắt lưng, bao bọc cả người anh vào trong chiếc áo khoác rộng lớn.
"Em có mặc áo chống đạn, không sao đâu."
Thanh niên rũ mắt nhìn anh, lần này y không trách anh tại sao không tin tưởng mình nữa, trong mắt chỉ còn lại sự trấn an và những suy tính sâu xa mà Tống Căng Úc không hiểu nổi.
"Tại sao em lại đến đây?"
Anh giơ tay lau vết máu trên mặt thanh niên, nước mắt lã chã rơi xuống, "Đã bảo chuyện của anh không cần em lo rồi mà."
Rốt cuộc anh còn phải nợ y bao nhiêu mới đủ đây?
Sau bao nhiêu lần được y cứu mạng, e rằng sau này anh đến cả tư cách để thản nhiên đón nhận cái chết cũng không còn nữa.
"Đừng hỏi những câu vô vị như thế."
Bàn tay nơi eo siết chặt, có xu hướng nhích dần lên trên, Trình Lẫm Châu cố ý trêu chọc anh, "Thay vì thế, chi bằng anh hãy nghĩ xem sau khi về nhà phải báo đáp em thế nào đi."
"..."
Tống Căng Úc cắn môi, đôi mắt đẫm lệ nhìn y, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
"Trình thiếu gia, khoan đã!"
Đúng lúc Trình Lẫm Châu định bóp cò, từ ngoài đình viện bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh.
Cả hai cùng nhìn lại và đều kinh ngạc.
Sắc mặt Tống Căng Úc trắng bệch không còn giọt máu, vẻ hoảng loạn mà ngay cả khi bị Lôi Kình Đông bóp cổ cũng không hề có, giờ đây hiện rõ mồn một trên khuôn mặt anh.
Trình Kính Tùng.
"Trình đại thiếu gia."
Đường Triển Hâm trong bộ quân phục chỉnh tề dùng súng dí vào đầu người đàn ông, hắn liếc nhìn Tống Căng Úc đang nằm trong lòng y, khựng lại một chút rồi nhìn sang Lôi Kình Đông đang thoi thóp dưới đất, "Cậu định không màng đến tính mạng của cha mình sao?
Thả Lôi bang chủ ra, chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế."
Hai tay Trình Kính Tùng bị trói sau lưng, ông nhắm nghiền mắt, không nhìn bất cứ ai.
Tống Căng Úc nắm lấy cánh tay trái của Trình Lẫm Châu, ra hiệu cho y mau chóng dừng tay.
Anh quyết định không thể vì thù riêng của mình mà để ân nhân cứu mạng gặp chuyện.
Trình Lẫm Châu cúi đầu nhìn anh một cái, rồi lại nhìn Đường Triển Hâm đang nắm chắc phần thắng ở phía bên kia đình viện.
Bên tai y có thể nghe thấy tiếng bước chân của rất nhiều người đang áp sát nơi này, nhịp bước thống nhất, huấn luyện bài bản.
Đoàng ——!!!
Một tiếng nổ lớn vang lên, đầu Lôi Kình Đông nát bét như một đống bùn đỏ.
Tống Căng Úc trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt nghiêng Trình Lẫm Châu —— đôi mắt đen thẫm của thanh niên vẫn bình thản như cũ, ẩn hiện sự hung ác và quyết tuyệt giấu kín.
Đường Triển Hâm cũng bị sự sát phạt quyết đoán này làm cho kinh sợ, bàn tay đang dí súng vào đầu Trình Kính Tùng vô thức siết chặt, nhưng rồi hắn cảm thấy sau lưng lạnh toát, vài họng súng đen ngòm không biết từ đâu xuất hiện cũng đang nhắm thẳng vào hắn.
Thanh niên này không hề bị hắn uy hiếp, ngược lại còn uy hiếp ngược lại hắn.
"Lôi bang chủ bắt cóc người quan trọng nhất của tôi, hôm nay hắn không thể không chết."
Trình Lẫm Châu thu súng lại, thần sắc không đổi, "Đường thiếu soái, thả cha tôi ra, chúng ta sẽ có những quân bài đàm phán tốt hơn."
Người này cực kỳ nguy hiểm.
Thái dương Đường Triển Hâm giật liên hồi.
Hồi lâu sau, hắn buông Trình Kính Tùng ra.
Những họng súng sau lưng hắn cũng lần lượt rút đi.
"Đa tạ."
Trình Lẫm Châu gật đầu một cách lịch sự, rồi cúi người bế bổng mỹ nhân mặc sườn xám trong lòng lên, bước đi dưới làn mưa thu lất phất ngoài hiên.
.
Ngày hôm sau, tại nhà.
"Cái thằng nghịch tử này!"
Trình Kính Tùng giơ chén trà định ném vào đầu con trai, nhưng thấy người trên sofa không hề nhúc nhích, ông lại tức giận ném xuống sàn phòng khách.
"Cha, con không giết Lôi Kình Đông thì hắn cũng phải chết thôi."
Trình Lẫm Châu nằm nghiêng, áo sơ mi phanh rộng, thân hình cường tráng quấn đầy băng gạc, vẫn là cái vẻ bất cần đời khiến người ta ngứa răng, "Phu nhân của cha đã hạ độc hắn rồi, chúng ta mà không ra khỏi cái sân đó thì hắn cũng sẽ tắt thở mà chết, cái mặt nạ hòa bình này sớm muộn gì cũng phải xé bỏ thôi."
Trình Kính Tùng ngồi xuống sofa, sắc mặt xanh mét: "Nếu con đã biết, sao còn phải tự tay làm chuyện đó để chọc giận hắn?"
Trình Lẫm Châu nhìn người đàn ông, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Theo đuổi cái hòa bình giả tạo đó có ý nghĩa gì không?
Bây giờ cha vẫn nghĩ mình có thể đứng ngoài cuộc trong hoàn cảnh này sao?"
"Con định tranh chấp với cha con họ Đường thế nào?
Trong tay họ có binh!"
Sắc mặt Trình Kính Tùng càng tệ hơn, "Con quá tự đại rồi!"
Trình Lẫm Châu nhìn ông, không nói gì.
Trình Kính Tùng nhanh chóng hiểu ra: "Con định..."
Vẻ giận dữ trong mắt ông chuyển thành lo lắng, "Con vẫn chưa từ bỏ ý định đó sao?!"
"Sớm muộn gì con cũng phải đi thôi."
Trình Lẫm Châu rũ mắt, ngón tay thon dài mân mê một lá bùa hộ mệnh tinh xảo, đưa lên môi hôn một cái, "Cha, con không thích bị người khác khống chế."
Thứ y muốn có được, nhất định phải có năng lực nắm chắc trong tay mới được.
Trình Kính Tùng đứng dậy khỏi sofa, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng khách rộng lớn, đột nhiên xoay người: "Chẳng lẽ con không nhìn ra tên Đường thiếu soái đó có ý đồ với Úc Nhi sao?"
Thanh niên im lặng một lát, giọng trầm xuống: "...
Nếu điều đó có thể khiến những ngày tháng sau này của anh ấy thêm một phần cảm giác an toàn, con không ngại."
Cuối cùng y cũng thổ lộ sự thật, "Con tự tay giết Lôi Kình Đông cũng là để Đường Triển Hâm bớt đề phòng anh ấy hơn."
Trình Kính Tùng kinh ngạc nhìn con trai.
Trình Lẫm Châu cũng đứng dậy, đút tay vào túi quần: "Đường Triển Hâm nhân phẩm không tồi, đã đạt được hiệp nghị thì sẽ không dễ dàng nuốt lời.
Nếu hắn nuốt lời, số người con để lại cũng đủ để đưa hai người ra nước ngoài, bảo vệ hai người bình an."
Y nhếch môi, "Nếu anh ấy chủ động chạy theo người khác, con sẽ đi cướp về.
Cướp không lại người ta thì coi như con vô dụng."
Trình Kính Tùng: "..."
"Khụ."
Nhận ra mình nói quá thẳng thừng, Trình Lẫm Châu gãi gãi sau gáy, nói thêm, "Cái đó, con lên lầu thăm mẹ kế một chút, cha không có ý kiến gì chứ?"
Trình Kính Tùng lườm y một cái.
Trình Lẫm Châu coi như ông không có ý kiến, thong thả bước lên lầu.
Đi được nửa cầu thang, y sực nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi cha.
Nếu sau này cha có định viết di chúc thì hãy để lại hết gia sản cho anh ấy đi, anh ấy có năng lực quản lý tốt thay cha đấy."
Y tựa vào tay vịn cầu thang, nghiêm túc thỉnh cầu: "Để mẹ kế lại cho con là được rồi."
Trình Kính Tùng vớ lấy một chén trà khác ném tới.
...
Trình Lẫm Châu đẩy cửa căn phòng ở tầng hai, bước vào trong phòng.
Rèm cửa khép kín, bên đầu giường thắp một ngọn đèn bàn bằng đồng, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt người đang nằm ngủ nghiêng trên giường.
Hàng lông mi dài khép chặt, đôi mày khẽ nhíu lại.
"Không phải đang giả vờ ngủ đấy chứ?"
Y áp sát từ sau lưng Tống Căng Úc, cúi người ngửi mùi hương trên người anh.
Y cảm thấy người này từ làn da đến xương tủy đều tỏa hương thơm, hận không thể coi anh là thức ăn mà gặm nhấm nuốt chửng.
Chẳng mấy chốc y đã ăn được vài ngụm.
Lúc nào cũng nhiều như vậy, hệt như ăn bao nhiêu cũng không hết.
Nghĩ đến những ngày sắp tới không được ăn, có lẽ anh còn tìm người khác đến ăn, lòng Trình Lẫm Châu cực kỳ khó chịu.
Y lật cả người lẫn chăn của anh lại, đặt lên đùi mình như đang nghịch một con búp bê hoàn toàn nghe lời.
Chẳng mấy chốc, y nghe thấy tiếng nức nở trên đầu mình.
Sao lại làm người ta khóc rồi?
Đành phải ôm lấy anh mà dỗ dành.
Người đang giả vờ ngủ mở đôi mắt ướt át, đưa đôi tay ra khỏi chăn, những đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào và nâng lấy khuôn mặt y, cúi đầu áp làn môi hồng mềm mại lên môi y.
Đồng tử Trình Lẫm Châu rung lên.
Ngay sau đó, y giữ chặt gáy Tống Căng Úc, nâng cằm anh lên mà hôn ngấu nghiến, yết hầu nhấp nhô.
"Em... em nhất định phải đi sao?"
Tống Căng Úc vừa hôn vừa rơi lệ, nước mắt chảy cả vào kẽ môi răng của hai người.
Quyết tâm của Trình Lẫm Châu vì thế mà dao động, những dự tính và niềm tin bao ngày qua bị người trong lòng dễ dàng đập tan tành.
Y vỗ nhẹ sau lưng anh qua lớp chăn mỏng, giọng thấp khàn: "Anh muốn em ở lại sao?"
Nếu anh muốn, y sẽ ở lại.
Chiến hỏa có lan tới thì y sẽ đưa anh cao chạy xa bay, sống một đời an nhàn bình lặng.
Nhưng Tống Căng Úc lại lắc đầu.
Anh rời khỏi đôi môi thanh niên, ngón tay vuốt ve đôi mày anh tuấn kia, trong đôi mắt đẫm nước hiện lên vẻ kiên định: "Anh hy vọng em đi.
Bản lĩnh như em không thể uổng phí được, em nên ra chiến trường giết địch."
Bản thân anh cũng có việc cần hoàn thành, anh sẽ ở lại mảnh đất này, chẳng đi đâu cả.
Anh chỉ là... rất không nỡ.
Trình Lẫm Châu nhìn anh hồi lâu, chậm rãi gật đầu, trịnh trọng hứa từng chữ một: "Em sẽ về sớm thôi."
Nước mắt Tống Căng Úc lại trào ra, anh vội vàng lau đi, không muốn để đối phương thấy mình đau lòng.
Anh bèn đẩy lớp chăn mỏng ra, hai tay nâng ngực mình đưa đến bên miệng thanh niên: "Em ăn thêm nhiều chút được không?
Mấy ngày này ngày nào anh cũng cho em ăn."
Nếu không đủ, anh có thể uống canh cá, ăn đu đủ, thế nào cũng được.
Trình Lẫm Châu hơi quay mặt đi, hỏi: "Nếu em ăn chán thì sao?"
Tống Căng Úc biết cái tên oan gia này đang làm bộ làm tịch, anh mím môi, cố gắng dâng đến tận miệng cho y.
Kết quả là làm cho eo mình mỏi nhừ, gục xuống vai đối phương, ánh mắt rã rời.
"Mẹ ơi, em muốn ăn thứ khác được không?"
Trình Lẫm Châu nhân cơ hội đưa ra yêu cầu, bàn tay luồn xuống dưới.
Y khựng lại.
Mẹ ngoan của y bên trong chẳng mặc gì cả.
Tống Căng Úc nâng mi mắt nhìn y, ngón tay thon dài lại nâng mặt Trình Lẫm Châu lên, đầu ngón tay vương vấn mùi hương ngọt ngào.
"Ngoan đi..."
Anh phác họa đường nét khuôn mặt thanh niên, giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng và dịu dàng, trong mắt không rõ là sự quan tâm hay là mê hoặc, "Vết thương của em không sao chứ?"
Trình Lẫm Châu nhìn anh chằm chằm, bỗng nhiên xoay người một cái, dùng hành động thực tế để chứng minh cho mẹ thấy.
Đêm đó, họ đã làm tất cả mọi chuyện.
Tống Căng Úc hệt như một chiếc bình bị rò rỉ, từ trên xuống dưới đều tuôn trào nước.
Tất cả đều chảy vào cơ thể Trình Lẫm Châu, khiến trái tim y mềm nhũn.
...
Dưới phòng khách, quản gia Khâu thay bộ trà cụ mới, mồ hôi đầy đầu lên tiếng:
"Lão gia, thiếu gia và phu nhân thế này..."
Mặt ông đỏ bừng vì nhịn, thật sự không kìm được mà muốn nói đây quả thực là đồi phong bại tục!
"Cứ mặc kệ chúng nó đi."
Trình Kính Tùng cũng đã nhìn thấu rồi, chẳng qua chỉ là một cái danh phận, cần gì phải quá để tâm.
Nâng chén trà mới nhấp một ngụm, trong mắt ông thậm chí còn có chút vui mừng, "Ít nhất thằng nhóc đó đã có lý do nhất định phải đi, và cũng có lý do nhất định phải trở về."
.
Mùa đông ba năm sau.
Tống Căng Úc nhận được tin tức từ phương Bắc gửi về, Trình Lẫm Châu đã tử trận trong một trận chiến.
Ngày hôm đó Giang Thành tuyết rơi trắng trời, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, cái rét thấu xương.
Anh quỳ trong linh đường của Trình Kính Tùng suốt hai ngày, gắng gượng thân thể đến mức suýt ngã quỵ, phải nhờ Tống Gia Hạo đỡ mới miễn cưỡng đứng dậy được.
Đón lấy lá thư kia, anh chăm chú nhìn hồi lâu, trong mắt Tống Căng Úc tụ lại một màn sương mù không thể tan biến, nhưng bên môi lại nở một nụ cười châm chọc:
"Thêm một tấm bài vị nữa đi."
Anh nhìn di ảnh của Trình Kính Tùng trong linh đường, nhắm mắt lại, thấp giọng phân phó.
⭐⭐⭐
Lời tác giả: Gã ma quỷ chồng trước cũng phải do chính mình đóng giả thôi, khụ khụ.
Lời của editor: Mọe, edit xong tưởng đâu bản thân đổi nhà mất =))), ẻm ngầu thế :v