Edit: Tru Tâm
Chương 112: Kết thúc.
Cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào bóng ma kia, trong cổ họng nghẹn lại, môi mấp máy vài lần nhưng vẫn chưa thể thốt ra lời.
Âm thanh vang lên xa lạ.
Chung Minh buộc bản thân phải bình tĩnh, cậu nhìn chằm chằm vào dáng hình trong bóng đen ấy, trực giác mách bảo, người này tuyệt đối không phải Công tước.
Giọng của Công tước vốn trầm thấp, lúc tức giận lại mang theo chút khàn khàn.
Người trước mặt thoạt nhìn cũng cao lớn, nhưng vai lại hẹp hơn một chút.
Trong lúc trầm mặc, người đó bỗng cử động.
Chiếc nhẫn trên ngón tay hắn gõ hai cái lên tay vịn.
Đèn treo trên trần nhà lập tức bật sáng, từ trên cao từng tầng một tỏa xuống, xua tan bóng tối trong tòa nhà rộng lớn.
Ánh sáng đột ngột khiến Chung Minh phải nheo mắt lại.
Khi lớp chói chang tan đi, cậu ngẩng đầu nhìn lên đỉnh cầu thang.
Dưới ánh sáng, một thiếu niên lạ mặt tóc nâu đang đứng đó.
Nhóc mặc bộ tây trang màu xám đậm, tựa nghiêng vào tay vịn, cúi mắt nhìn xuống.
Thấy Chung Minh ngơ ngẩn ngước lên, nhóc chớp mắt, hàng mi dày in bóng trên gò má khẽ run:
"Thế nào, không nhận ra sao?"
Giọng nói của thiếu niên đã qua thời kỳ vỡ giọng, trầm thấp vang vọng trong không gian.
Chung Minh nhìn nhóc bước xuống từng bậc, giày da gõ nhịp vang nhỏ, một tiếng nối tiếp một tiếng.
Cậu dõi theo gương mặt ấy, nhìn ánh đèn thay đổi trên khuôn diện, đến khi thiếu niên đến gần, cuối cùng từ đường nét ấy nhận ra chút dáng dấp quen thuộc.
".....Albert?"
Giọng cậu run run.
Bước chân thiếu niên khựng lại.
Nhóc ngẩng đầu nhìn thẳng Chung Minh, nhướng mày, trên gương mặt lộ ra vẻ hệt như thuở nhỏ:
"Bây giờ mới nhận ra sao?
Tôi đã chết rồi."
Quả thật là Albert.
Chung Minh nhìn thiếu niên tóc nâu, làn da trắng, khuôn mặt tinh xảo như búp bê phương Tây, cằm nay đã sắc nét hơn.
Cậu thấy đôi mắt sâu, đuôi mày sắc, diện mạo đã mang bóng dáng một người đàn ông.
"Albert."
Chung Minh dịu giọng, gương mặt hòa hoãn: "Ngài trưởng thành nhiều thật."
Ngày cậu rời đi, Albert vẫn còn là một đứa trẻ.
Vậy mà chỉ sau mấy năm ngắn ngủi, tái ngộ đã là chàng thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.
Chung Minh ngẩng đầu, nhận ra Albert nay đã cao hơn mình nửa cái đầu.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay bỗng siết chặt lấy cằm cậu.
Chung Minh bị ép ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Albert.
Gương mặt cậu tối sầm, cúi mắt xuống, giọng lạnh lẽo:
"Đừng dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với tôi."
Ngón tay siết mạnh khiến Chung Minh đau nhói, nhíu mày.
Vừa định mở miệng, Albert lại bóp nghiêng cằm cậu, ép nhìn sang một phía:
"Nhìn đi, chẳng khác nào con gà bị quăng vào nồi canh."
Albert lạnh lùng quan sát gương mặt ướt đẫm, làn da càng thêm nhợt nhạt.
Khóe môi nhóc nhếch lên: "Ngâm trong hồ nước có dễ chịu không?"
Chung Minh cau mày, chậm nửa nhịp mới nhận ra sự ác ý trong hành động của Albert.
Cậu hất mạnh tay đối phương, muốn lùi lại nửa bước.
Nhưng Albert như đã đoán trước, nhanh tay vòng lấy eo cậu: "Muốn chạy sao?"
Bị kiềm chặt, Chung Minh ngẩng đầu, giọng nghiêm: "Albert thiếu gia-" Cậu ngước mắt, chạm phải vẻ mặt âm trầm kia, do dự rồi hạ giọng: "Công tước đâu?"
Nghe vậy, khóe mày Albert khẽ động.
Vẻ lạnh lẽo dần tan, ánh mắt trở nên thâm sâu:
"Hắn đã chết rồi."
Ba chữ bật ra rõ ràng, dứt khoát, không chút do dự.
Chung Minh trợn to mắt, đồng tử co rút dữ dội.
Albert siết eo cậu, kéo lại gần, cúi đầu quan sát từng thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt.
Ngực Chung Minh phập phồng, hít dồn dập, lông mi run rẩy: "....
Đã chết?"
Cậu ngập ngừng, bỗng quay đầu: "Phùng Đường nói hắn chỉ đang ngủ.
Phùng Đường đâu?"
Ngay lập tức, Albert nâng gáy cậu, giữ chặt trong tay: "Đừng tìm.
Anh ta đã bị tôi đuổi đi từ lâu."
Chung Minh áp tay lên ngực Albert, không thể quay đầu.
Quả thật, cậu chẳng nghe thấy tiếng Phùng Đường.
Từ lúc bước vào tòa nhà này, dường như đã không còn thấy dấu vết nào của anh ta.
"Giờ chỉ còn anh và tôi."
Albert ghì chặt cậu, bàn tay từ gáy chậm rãi lướt xuống, vuốt qua bên má lạnh lẽo, hất đi giọt nước trên cằm.
Mắt hơi nheo, giọng tàn nhẫn: "Phùng Đường lừa anh.
Lão già đó chết từ lâu, nên phó bản mới đóng cửa."
Albert giữ lấy gương mặt Chung Minh, dõi vào đôi mắt run rẩy ấy, khẽ nói: "Giờ tôi là chủ nhân nơi này."
Hơi thở Chung Minh rối loạn.
Vẻ bình tĩnh giả vờ cuối cùng cũng sụp đổ.
Thật ra, trước khi vào phó bản, trong lòng cậu đã có dự cảm chẳng lành, những lời lấp lửng của Phùng Đường, Công tước chưa từng lộ diện, phó bản lại đóng kín, tòa nhà không hề có dấu vết sinh hoạt, và suốt bao năm, cậu chưa từng nhận được liên lạc nào từ Công tước.
Từng mảnh manh mối chồng lên, khiến Chung Minh choáng váng.
Albert nhìn bộ dạng thất thần ấy, mắt dần nheo lại, bất mãn mà tăng lực bàn tay, để lại dấu đỏ trên má cậu:
"Anh nghe thấy không?"
Giọng Albert lạnh đi, gần như dữ tợn: "Bây giờ, anh nên nghĩ cách lấy lòng tôi."
Chung Minh đau đến bật ra tiếng rên khẽ, bừng tỉnh.
Cậu nhìn khuôn mặt Albert gần trong gang tấc, đôi mắt mơ hồ: "Ý gì?"
"Ý gì à?"
Albert nhếch môi cười nhạt, nhưng lửa giận càng ngùn ngụt.
Giọng nhóc lại nhẹ đi: "Anh phản bội tôi, tự mình trốn thoát, tôi vẫn chưa tha thứ đâu."
Chung Minh giật mình.
Đúng vậy, năm đó để rời khỏi phó bản, cậu từng lừa dối Albert.
Cậu hé môi, giọng nhỏ: "Xin lỗi, tôi-"
"Suỵt."
Albert chặn lời, nhìn cậu như thì thầm với tình nhân: "Chỉ nói xin lỗi thôi thì vô ích."
Chung Minh ngẩng nhìn nhóc.
Mặt cậu tái nhợt như giấy, viền mắt ánh nước, tựa như chỉ một giây nữa sẽ bật khóc.
Albert khẽ động lòng.
Trong mấy năm Chung Minh rời đi, nhóc đã hoàn toàn hấp thu sức mạnh của Công tước, tâm trí và năng lực đều trưởng thành vượt bậc.
Nhìn gương mặt yếu ớt, mong manh kia, Albert mới nhận ra trước đây mình đã bỏ lỡ nhiều thế nào.
Khi ấy, Chung Minh thường qua đêm trong phòng lão nhân kia, nhóc từng nghĩ cậu chỉ sợ bóng tối.
Albert nhếch môi mỉa mai, ngón tay khẽ vuốt gương mặt tinh tế.
Bàn tay nhóc to lớn, khiến Chung Minh trở nên nhỏ bé, dễ dàng bị nắm gọn trong lòng bàn tay.
"Tôi thấy mấy năm nay anh sống bên ngoài cũng chẳng dễ dàng gì."
Nhóc dừng một chút, ánh mắt lóe sáng, giọng nói pha chút ý cười: "Có phải bấy lâu nay anh vẫn còn sợ tôi?"
Ban đầu Chung Minh không hiểu nhóc ám chỉ điều gì.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, đôi mắt cậu bỗng trợn to:
".....Những bóng đen đó, đều là-" Giọng Chung Minh nghẹn lại, cổ họng căng thít: "Những chuyện ấy đều do ngài làm?"
Albert nhìn cậu, nhướng mày.
Không cần nói, cái im lặng ấy chính là sự thừa nhận.
Cả người Chung Minh lập tức lạnh buốt như rơi xuống hầm băng.
Mấy năm qua, tung tích duy nhất cậu nhận được từ phó bản chính là những cái bóng đen quái dị thường xuyên xuất hiện.
Lúc ấy Phùng Đường từng phủ nhận, khiến cậu vẫn nuôi một tia hy vọng mong manh rằng, ít nhất một vài trong số đó đến từ Công tước.
Niềm mong mỏi nhỏ bé ấy nay bị dập tắt hoàn toàn.
Hai chân cậu bủn rủn, nếu Albert không kịp đưa tay đỡ, hẳn cậu đã ngã xuống đất.
"Sợ sao?"
Albert tưởng cậu nhớ đến những ngày bị lời nguyền quấn chặt, liền nhếch môi cười.
Bàn tay phải vuốt ve mái tóc đen ẩm ướt: "Nếu anh thật lòng lấy lòng tôi, tôi có thể tha cho anh một mạng."
Chung Minh bị ôm chặt trong ngực, không đáp lời.
Albert, với ánh mắt của kẻ đi săn nhìn con mồi, chẳng buộc cậu phải ngẩng đầu, chỉ thong thả nói:
"Anh trước kia cùng lão già kia mỗi đêm đều làm gì, tôi đều biết cả."
Nghe vậy, dù đang chìm trong hỗn loạn, Chung Minh vẫn hoảng hốt ngẩng đầu.
Albert nhìn cậu, ánh mắt thâm sâu: "Tôi cũng muốn làm giống thế."
Đuôi mắt Chung Minh run rẩy, hoảng loạn: "Ngài... ngài định làm gì?"
Albert mỉm cười, sát lại gần, một tay nâng cằm cậu: "Tôi muốn anh thuộc về tôi."
Ngón tay cái miết lên môi dưới mềm mại, nhìn vết lõm nơi ấy: "Giờ tôi đã biết, mỗi đêm hai người đều 'thân cận'."
Ngày trước, Chung Minh cùng nhóc chỉ thân mật ở mức chạm trán, áp má.
Nhưng Albert nay đã rõ, lão già kia từng hôn môi Chung Minh.
Trong lòng Albert dấy lên bất mãn, cho rằng những gì Chung Minh từng dành cho mình chỉ là lấy lệ.
Nghe những lời đó, Chung Minh sững sờ, dù trong hoàn cảnh này vẫn không khỏi ngây người.
Thấy sắc mặt cậu, Albert nhướng mày: "Sao, không vui à?"
".....Không."
Chung Minh nhắm chặt mắt, giơ tay ấn trán: "Lúc này không phải lúc nói chuyện đó."
Albert cau mày: "Vậy anh muốn nói gì?"
Chung Minh run rẩy hàng mi, một giọt nước nhỏ từ trên rơi xuống.
Cậu ngước mắt, giọng khàn đi: "Công tước thật sự đã chết?"
Khóe mày Albert khẽ nhúc nhích, nhưng ngoài miệng vẫn dứt khoát: "Hắn đã chết từ lâu."
Ánh mắt Chung Minh thoáng biến đổi, đột ngột hỏi: "Vậy là ngài mở lối vào phó bản?"
Albert khựng lại: "Cái gì?"
Không đợi nhóc phản ứng, mắt Chung Minh lóe sáng, tiếp tục: "Không, phạm vi năng lực của ngài chỉ đến bờ hồ, không thể xa hơn.
Không phải ngài."
Sắc mặt Albert lập tức đổi khác, môi run run nhưng không kịp phản bác.
Chung Minh bắt lấy khoảnh khắc ấy, khóe mắt khẽ nhếch: "Là Công tước mở cánh cửa."
Cậu ngẩng đầu, nhìn sâu vào trong tòa nhà: "Ngài ấy vẫn còn sống!"
Dứt lời, cậu đẩy Albert ra, lao về phía cầu thang.
Albert nhận ra lời nói dối bị vạch trần, trong thoáng chốc bối rối, nhưng nhanh chóng cau mày, vươn tay giữ chặt cậu:
"Anh định đi đâu?"
Chung Minh loạng choạng, liền vùng vẫy.
Albert siết chặt cổ tay cậu, gằn giọng: "Anh làm gì?
Dù còn sống thì cũng chẳng còn được bao lâu nữa!"
Đúng lúc ấy, một giọng nữ vang lên từ trong bóng tối:
"Dừng tay."
Chung Minh ngẩng đầu, thấy Mary phu nhân từ sau góc cầu thang bước ra.
Bà chải mái tóc bạc gọn gàng, mặc váy dài đen tuyền.
Đôi mắt xám lướt qua Chung Minh, rồi dừng lại nơi Albert đang giữ chặt cậu.
Albert thấy bà, nhướng cao mày: "Sao, phu nhân định ngăn tôi?"
Giọng nhóc lạnh hẳn: "Đừng quên, giờ tôi mới là chủ nhân nơi này."
Mary phu nhân giữ thần sắc đoan trang, lạnh nhạt đáp: "Ngài hiện tại còn chưa phải."
Sắc mặt Albert lập tức cứng đờ.
Những lời ấy càng khẳng định điều nhóc vừa nói đều là dối trá.
Dưới sự chột dạ, nhóc buông tay.
Chung Minh nhân cơ hội thoát ra, lùi vài bước, ngẩng đầu nhìn Mary phu nhân.
Ánh mắt bà khẽ hạ xuống, rồi bảo: "Cậu, đi theo tôi."
Chung Minh lập tức bước theo.
Hai người một trước một sau rời khỏi đại sảnh.
Albert nhìn bóng lưng bọn họ, tay siết chặt bên người, giận dữ đến cực điểm, nghiêng đầu thấp giọng nguyền rủa:
"Đáng chết!"
·
Chung Minh theo sát Mary phu nhân, băng qua hành lang tối om phía sau bếp, không một ngọn đèn.
Rồi bà dẫn cậu ra cửa sau, tiến vào hoa viên trồng hồng.
Khu vườn nay đã tiêu điều.
Tất cả hoa hồng đều héo rũ, cành khô lá rụng phủ kín lối đi.
Gai nhọn trên thân cây dù đã khô vẫn sắc bén.
Chung Minh vội bước, quần ống liên tục bị mắc, cào rách để lại vết máu trên da.
Mary phu nhân thì như bóng ma, tà váy đen lướt qua đám gai mà chẳng hề bị cản trở.
Để kịp bước theo, Chung Minh buộc phải tăng tốc, mặc cho chân tay xước xát, chỉ một lòng đi về phía trước.
Cuối cùng, bà dừng lại giữa khu vườn, rồi ngồi xổm xuống.
Bàn tay mảnh khảnh dọn sạch đám cành khô phủ mặt đất, để lộ ra một cánh cửa gỗ hình vuông.
Cánh cửa nhỏ, chỉ đủ cho một người đi qua.
Chung Minh nhìn cánh cửa kia, thần sắc ngây ngẩn.
Hắn không ngờ trong sâu thẳm khu vườn lại tồn tại một cánh cửa như thế.
Mary phu nhân rút từ bên hông ra một chiếc chìa khóa, cắm vào ổ khóa trên cánh cửa gỗ, khẽ xoay nhẹ.
"Kẽo kẹt..." một tiếng vang lên, cánh cửa gỗ từ từ mở ra.
Lớp bụi tích tụ nhiều năm rơi xuống, nhưng rất nhanh đã bị hơi nước ẩm ướt bao phủ, rồi theo mưa rơi tản đi.
Chung Minh nheo mắt nhìn kỹ, sau cánh cửa gỗ hiện ra một cầu thang xoắn dài, kéo xuống sâu thẳm trong bóng tối.
Mary phu nhân cất chìa khóa, đứng trong màn mưa, hơi nghiêng đầu nói: "Công tước đang ở dưới đó.
Tự cậu đi đi."
Chung Minh nhìn vào khoảng tối sâu không thấy đáy, không hề do dự, nhấc chân định bước xuống.
Mary phu nhân đứng bên cửa, cúi mắt nhìn bóng lưng cậu khom người bước xuống cầu thang.
Vết thương nơi mắt cá cậu rỉ máu, từng giọt rơi loang trên bậc thang.
Cuối cùng, bà khẽ thở dài, thấp giọng nói:
"Đừng ôm quá nhiều hy vọng."
Bước chân Chung Minh khựng lại, cậu quay đầu, thấy gương mặt tái nhợt của Mary phu nhân, ánh mắt xám xanh ẩn chứa phức tạp:."
Công tước tuy chưa chết, nhưng e rằng cũng sẽ không tỉnh lại."
Giọng bà hòa vào tiếng mưa rơi, nhẹ nhàng vang xuống.
Một tia sáng từ cửa động chiếu lên gương mặt Chung Minh, làm nổi bật những đường nét thanh tú.
Lông mi cậu ướt mưa khẽ run, rồi chậm rãi nở một nụ cười nhạt: "Tôi biết rồi."
Cậu khẽ đáp: "Cảm ơn ngài, phu nhân."
Nói xong, cậu quay đầu, kiên quyết bước vào bóng tối.
Mary phu nhân đứng trong màn mưa, nhìn bóng dáng gầy mảnh kia dần bị nuốt chửng, rồi thở dài, cúi người đóng cửa gỗ lại.
---
Chung Minh men theo bậc thang đi xuống.
Càng xuống, ánh sáng càng mờ nhạt.
Cuối cùng, cậu gần như không nhìn thấy lối đi, chỉ có thể dựa vào trực giác mà bước tiếp.
Không khí tràn ngập hơi ẩm nặng nề.
Cậu dần chậm lại, một tay chống vào vách tường thô ráp, lần mò từng bước.
Cầu thang như vô tận, đi mãi không thấy cuối, phía sau hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Trong tai cậu chỉ còn tiếng thở dồn dập của chính mình và nhịp tim nện trong lồng ngực.
Không biết qua bao lâu, trước mắt bất chợt le lói một ánh sáng.
Tím nhạt, lập lòe, không giống ánh đèn cũng chẳng phải ánh sáng tự nhiên, toát lên vẻ quỷ dị.
Chung Minh hơi nheo mắt, tiếp tục đi xuống.
Ánh sáng tím càng lúc càng mạnh, cuối cùng chói đến mức hắn phải giơ tay che mắt, vịn tường rẽ qua một góc.
Ngay dưới chân cậu, bất chợt một sợi xúc tu to xuất hiện.
Cậu lập tức khựng lại, vội rút chân về, ngẩng đầu quan sát.
Trong tầng hầm âm u, khắp nơi cậu nhìn thấy đều bị những chiếc xúc tu tím vàng đan xen bao trùm.
Chúng có cái to, cái nhỏ, có cái dài, cái ngắn, nhưng tất cả đều phập phồng như đang hô hấp.
Chung Minh run rẩy, sắc mặt trắng bệch, cảnh tượng trước mắt còn kinh khủng hơn phim kinh dị khiến hắn không thốt nên lời.
Cậu chưa từng thấy nhiều xúc tu như thế.
Lông mi run lên, mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương.
Ánh mắt cậu đảo quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng con người nào giữa biển rễ này.
Chẳng lẽ hắn đã biến thành --
Đồng tử cậu co rút, trán lấm tấm mồ hôi.
Cậu hít một hơi dồn dập, cắn chặt môi, rồi nhấc chân bước vào nơi xúc tu chằng chịt.
"Công tước đại nhân!"
Chung Minh vừa chen qua những khoảng trống giữa rễ, vừa cất tiếng gọi: "Công tước đại nhân!
Ngài ở đâu?"
Những sợi xúc tu không hề cản trở cậu, chỉ yên lặng lay động.
Càng vào gần trung tâm, khoảng trống càng không còn.
Cậu buộc phải giẫm trực tiếp lên chúng, cả tay lẫn chân cùng leo qua.
Nếu trước đây, cậu tuyệt không dám chạm tay vào, thì giờ toàn thân cậu đã bị bao phủ bởi chúng.
Quần áo rối loạn, để dễ cử động, cậu phải cởi bỏ áo khoác, dùng tay nắm lấy bề mặt trơn bóng của xúc tu, cố gắng kéo mình tiến lên.
Trong tầng hầm, tiếng xúc tu cọ xát vang vọng.
Chung Minh nghe rõ hơi thở nặng nề của mình.
Cậu gạt lớp xúc tu này thì lại có thêm lớp khác chằng chịt phủ xuống.
Mồ hôi hòa lẫn nước mưa, khiến cả người cậu ướt sũng như vừa được vớt từ dưới nước lên.
Cậu ngồi phịch xuống, thở gấp, rồi lại nghiến răng, tiếp tục bò về phía trước.
Cuối cùng, khi gạt đi một mảng xúc tu trước mặt, một bàn tay tái nhợt lộ ra.
Bàn tay dài, ngón thon, khớp xương mang vết chai, không có bất kỳ trang sức hay dấu hiệu gì.
Nhưng chỉ thoáng nhìn, Chung Minh đã nhận ra đó là tay của Công tước.
Mắt cậu mở to, dồn hết sức lực kéo lớp xúc tu dày đặc ra.
Một gương mặt lạnh lùng hiện ra từ trong đám rễ.
Chung Minh run rẩy, nhìn khuôn mặt yên tĩnh nhắm mắt kia, hơi thở nghẹn lại.
Tóc nâu của Công tước rối bời, không còn gọn gàng như thường ngày.
Sắc mặt tái nhợt, đôi mắt khép chặt, hoàn toàn bất động.
Chung Minh thở hắt một hơi, run run đưa tay chạm vào gương mặt ấy.
Cảm giác lạnh lẽo không chút hơi ấm khiến cậu cứng lại.
Cậu vội áp tai lên ngực nam nhân.
Không có nhịp tim.
Ngón tay Chung Minh run lên, chống đỡ thân mình, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy.
Không...không có tim đập cũng chưa chắc đã là chết.
Cậu cắn mạnh môi, ngước nhìn xung quanh.
Công tước đang nằm chính giữa đám xúc tu, vị trí ngay dưới lòng dinh thự.
Hàng ngàn rễ tím vàng đan xen bao phủ lấy cơ thể ấy, giống như --
Giống như Công tước chính là trung tâm năng lượng, dùng thân thể mình nuôi dưỡng toàn bộ nơi này.
Chung Minh cắn đến bật máu, dòng đỏ tươi chảy xuống cằm.
Cậu quay lại nhìn gương mặt tái nhợt kia, cuối cùng vẻ bình tĩnh sụp đổ, để lộ sự hoảng loạn:
"...
Công tước đại nhân."
Chung Minh run run nâng khuôn mặt ấy, thì thầm: "Ngài hãy tỉnh lại...
được không?"
Nhưng Công tước vẫn lặng yên.
Nước mắt Chung Minh rơi xuống gương mặt lạnh giá kia, để lại từng vệt nước dài.
"Ba đại gia tộc ta đã xử lý xong.
Về sau bọn họ sẽ không còn cơ hội quấy nhiễu ngài nữa."
Hơi sức cậu đã kiệt quệ sau bao trận chiến, giờ chỉ có thể tựa vào vai Vông tước, nhìn gương mặt trắng bệch như ngọc ấy, thì thầm: "Chờ ngài tỉnh lại, muốn giết bọn họ hay làm bất cứ điều gì, ta sẽ không ngăn cản nữa."
Cả người cậu lạnh lẽo, nhưng cơ thể Công tước còn băng giá hơn.
Nằm trong vòng tay ấy, cậu chẳng tìm được chút ấm áp nào.
Nhắm mắt, nước mắt không ngừng rơi, giọng khàn đặc: "Ta sẽ không chạy trốn nữa.
Ta sẽ mãi ở đây bên ngài."
Cậu khẽ lẩm bẩm.
Công tước vẫn im lìm.
Chung Minh im lặng, mệt mỏi, đầu óc trống rỗng.
Đau đớn nơi chân dần tê liệt, ý thức xa dần.
Trong mơ hồ, cậu thấy ở cạnh công tước, chìm vào giấc ngủ mãi mãi, dường như cũng chẳng có gì tệ.
Cậu cuộn tròn người lại, bên tai chỉ còn tiếng xúc tu lay động.
Chợt, một ý nghĩ lóe lên, cậu còn một điều chưa kịp nói.
Chung Minh mở mắt, gắng gượng chống người dậy, nhìn xuống gương mặt ấy.
"Còn một câu ta chưa nói..."
Cậu cúi đầu, áp môi mình lên đôi môi lạnh băng kia, thì thầm:
"Em yêu ngài."
Một giọt nước mắt rơi xuống, trượt theo gương mặt Công tước, cuối cùng lăn vào nơi khóe môi khép chặt.
Trong khoảnh khắc chớp mắt, Chung Minh bỗng cảm thấy sau lưng có một luồng sức mạnh siết chặt eo mình.
Một giọng nam trầm thấp vang lên bên tai cậu: "Thật vậy sao?"
Chung Minh giật mình mở mắt, chạm ngay vào một đôi mắt đen thẳm.
Công tước nhìn cậu, trên gương mặt chậm rãi nở một nụ cười.
Hắn hơi cúi xuống, đặt lên môi Chung Minh một nụ hôn:."
Em thật sự yêu ta?"
Chung Minh ngơ ngẩn nhìn hắn, vài giây liền không thể thốt nên lời, như sợ rằng chỉ cần mở miệng sẽ làm tan biến giấc mộng đẹp này.
Công tước ôm chặt eo cậu, không hề vội vã, chỉ lặng lẽ nhìn, chờ câu trả lời.
"...
Là... thật."
Một lúc sau, Chung Minh cuối cùng cũng tìm lại được giọng mình.
Cậu ghé sát vào Công tước, chậm rãi đưa môi mình dâng lên: "Em thật sự rất yêu ngài."
Giọng nói của chàng trai run rẩy, lẫn trong tiếng nấc, truyền vào tai công tước.
Lúc này, trên gương mặt hắn mới hiện ra nụ cười chân thật, đôi tay siết chặt Chung Minh, ngả người ôm cậu xuống thảm cỏ, rồi mạnh mẽ hôn lên đôi môi ướt đẫm nước mắt kia.
"Lần này là em tự nguyện trở về, đúng không?"
Trong lúc hôn, Công tước vẫn thấp giọng hỏi.
Chung Minh bị hôn đến mơ hồ, chẳng nghe rõ hắn nói gì, chỉ mơ màng gật đầu.
"Vậy thì em sẽ ở lại đây bầu bạn cùng ta suốt đời."
Công tước ngừng lại thoáng chốc, rồi tiếp tục hôn lên vành tai Chung Minh.
Toàn thân cậu mềm nhũn, ngả lên vai đối phương, run rẩy dưới sự trêu chọc, chỉ biết gật đầu loạn xạ.
"Được."
Công tước ôm chặt cậu, cúi đầu vùi vào hõm cổ.
Chung Minh thở gấp, trong cơn hỗn loạn chợt sững người, mở to mắt, run giọng hỏi: ".....Ngay tại nơi này?"
Nghe vậy, Công tước tạm dừng, vòng tay ôm lấy tấm lưng trần bóng mịn của Chung Minh.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng:
"Đúng thế."
Bàn tay hắn khẽ vuốt ve trấn an, giọng trầm vang bên tai: "Bên ngoài ồn ào quá.
Trước hết cứ ở đây cùng ta ba trăm năm đã."
Chung Minh ngây người, chậm rãi mở lớn mắt, khó tin nhìn hắn.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc ấy, Công tước lại càng cảm thấy đáng yêu, cúi xuống hôn lên má cậu: "Sao vậy?
Em không muốn sao?"
Hàng mi Chung Minh run lên, đầu óc bị những nụ hôn dịu dàng của hắn làm rối tung, chỉ kịp nghĩ ở nơi này sống cùng tất cả bọn họ sao?
Cậu không thể nào tự hỏi rõ, chỉ cúi mắt, đến khi Công tước lại hôn tới thì nức nở đáp: "Được, em nguyện ý."
Công tước khựng lại, sau đó ôm eo cậu chặt hơn, cúi đầu hôn tiếp.
Chung Minh vùi vào ngực nam nhân, nghe tiếng cười khẽ vang trong lồng ngực hắn.
Cậu chớp mắt chậm rãi, bỗng phản ứng:
"Ngài... lừa ta sao?"
Công tước ngẩng đầu, bật cười to.
Tiếng cười ấy hiếm hoi, trong trẻo và vui sướng đến mức lạ thường.
Chung Minh cảm nhận vòng tay vững chãi quanh mình cũng run lên theo nhịp cười, dần thả lỏng, đôi mi cụp xuống, môi khẽ mỉm cười.
Trên mặt đất, cơn mưa trong thung lũng không biết đã ngừng từ lúc nào.
Tầng mây xám tan dần, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống, rọi sáng cánh cổng cũ kỹ rách nát của tòa trang viên.
Albert ngồi trên bậc thềm, khuỷu tay chống gối, nheo mắt nhìn cánh rừng xanh biếc dưới nắng, khẽ thở dài:
"Chắc lão già kia lại ở bên Chung Minh, tâm trạng mới vui vẻ như vậy."
Nhóc bất bình nghĩ vậy, trong lòng dâng lên một cơn ghen tức nén chặt.
Hết chương 112.
___Hoàn Chính Văn___