Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/H/DONE] Kết mộng xuân - Tần Tam Kiến

[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 60


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương ăn no căng cả bụng, sau đó lại thấy lẽ ra mình không nên làm vậy.

Thứ nhất, đây là lần đầu cậu "gặp phụ huynh" Uông Thịnh một cách đàng hoàng, ăn nhiều quá sẽ không để lại ấn tượng tốt.

Thứ hai, ăn no quá thì ảnh hưởng chuyện gối chăn.

Dù vế đầu có là thật hay giả thì vế thứ hai chắc chắn vẫn là thật.

Ăn xong Thi Hạ Dương cũng chẳng thấy "ăn no sinh dâm dục", "ăn no" và "ăn no căng bụng" khác nhau nhiều lắm.

Hai vị phụ huynh đi rồi, chẳng biết đi đâu nhưng tối nay không về.

Trước khi đi cha Uông Thịnh còn dặn đi dặn lại là Thi Hạ Dương nhớ gọi về nhà bảo đêm nay mình ở lại nhà bạn làm bài tập, rồi dặn đi dặn lại là Uông Thịnh phải chăm sóc bạn cho tốt, học rồi đi ngủ sớm.

Trong nhà chỉ còn Uông Thịnh và Thi Hạ Dương, một người ngồi phịch xuống giường không muốn động đậy, một người đứng bên giường nhìn chằm chằm người kia.

"Nhìn cái gì".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Nhà cậu có thuốc gì giúp tiêu cơm không?".

"Không".

Uông Thịnh đáp.

"Nhà tôi làm gì cũng có chừng mực, chưa no nứt bụng bao giờ".

Thi Hạ Dương biết hắn đang chọc mình, trừng mắt.

"Ba dượng cậu nấu ăn ngon hơn mẹ tôi nhiều".

Thi Hạ Dương cảm thán.

"Đến cả cơm cũng thơm mềm hơn cơm nhà tôi".

"Thế sau này cậu cứ qua đây thường xuyên đi".

Thi Hạ Dương cười: "Đồ quỷ dâm tà!".

Uông Thịnh: "...

Ai làm gì?".

"Đừng tưởng tôi không biết cậu có ý gì".

Thi Hạ Dương thấy mình thông minh lắm.

"Ngày nào tôi cũng đến, rồi ngày nào cậu cũng quấy rối tình dục tôi chứ gì".

Uông Thịnh lườm cậu một cái.

"Đứng dậy đi".

"Làm gì?".

"Làm bài".

Hắn đáp.

"Hôm nay dạy kèm vật lí cho cậu, dù sao giờ cậu cũng no căng diều có làm được gì khác đâu".

"...

Gì cơ?".

Nghe thấy hai chữ "vật lí" là Thi Hạ Dương bắt đầu thấy đầu mình ong ong.

Đối với một đứa thất học như cậu thì vật lí là thiên địch lớn thứ hai chỉ sau toán.

Thi Hạ Dương có quen vật lí chứ, bởi ngày nào cậu cũng dùng sách lí làm gối ngủ; nhưng cũng tính là không quen, dù sao hoạt động "tiếp xúc thân mật" cũng toàn diễn ra vào lúc cậu ngủ thôi mà.

"Dậy nào".

Uông Thịnh đưa tay kéo cậu lên.

"Học hai tiếng là cậu cũng tiêu hóa gần xong, sau đó đi tắm rồi trước khi ngủ thì làm tiếp".

"...

Trâu bò thế".

Thi Hạ Dương bị ấn xuống bàn học, cảm thán.

"Đúng là học sinh xuất sắc, thời gian biểu rõ ràng thật".

Cậu bĩu môi: "Chưa từng thấy ai như cậu".

"Giờ thì thấy rồi đó".

Uông Thịnh lấy sách vật lí cấp hai ra từ ngăn kéo bên cạnh.

"Học lại từ đầu, ngấm được bao nhiêu thì hay chừng ấy".

Thực ra hắn cũng cảm giác được Thi Hạ Dương là người thông minh, tốc độ vận hành của não cậu rất nhanh, học dốt là tại không muốn học mà thôi.

Nhưng vì mất gốc nhiều quá nên hiển nhiên cậu không thể học hết những gì người khác đã tích lũy trong cả mấy năm trời chỉ bằng một năm được.

Uông Thịnh vội lắm, nhưng hết cách rồi, đầu tiên phải giúp Thi Hạ Dương củng cố kiến thức nền đã.

Thực ra hắn chẳng hề có chút lòng tin nào với vụ Thi Hạ Dương thi đai học, nhưng dù sao cũng phải thử – lỡ đâu lại mèo mù vớ cá rán, đậu được trường nào đó thì sao.

Thi Hạ Dương vừa ngáp liên tục vừa nghe Uông Thịnh giảng, chẳng học được bao nhiêu kiến thức đứng đắn mà chỉ chú ý thưởng thức khuôn mặt đẹp trai của người yêu mình.

Cậu có cảm giác hình như mình đã bị tên này khống chế não bộ rồi, không thì tại sao càng ngày càng thấy hắn đẹp trai?

Đẹp trai ở chỗ nào?

Lông mày đẹp trai, đôi mắt đẹp trai, lông mi đẹp trai, mũi đẹp trai, cái miệng cứ hở ra là hôn cậu cũng đẹp trai.

Chỗ nào cũng đẹp trai.

Thằng em hùng vĩ kia là đẹp trai nhất.

Hồn Thi Hạ Dương bay lên mây, ngồi cạnh Uông Thịnh mà lột sạch hắn trong đầu.

"Làm bài này đi".

Uông Thịnh cực kì nghiêm túc.

"Tối nay làm đủ mười bài, sai một bài thì không chịch nữa".

Thi Hạ Dương: "...

Uông Thịnh, cậu đúng là đồ không có trái tim".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 61


Edit: Ryal

Không có tự chủ thì sao làm học sinh xuất sắc được?

Uông Thịnh vẫn tự khống chế bản thân rất tốt.

Thi Hạ Dương bị hắn ấn xuống bàn học, được một lúc là bắt đầu láo nháo – tay sờ đùi người ta, sờ tới sờ lui, mò xuống tận thân dưới.

Nhưng dù sao Uông Thịnh cũng là Uông Thịnh, dù bây giờ Thi Hạ Dương có móc hàng hắn ra tuốt thì hắn vẫn ngồi sừng sững được nhé.

Thi Hạ Dương thấy có trêu sao cũng vô dụng, bèn nảy ra ý xấu.

Cậu đột nhiên móc dương vật Uông Thịnh ra, chẳng đợi hắn kịp phản ứng lại đã đột ngột cúi đầu ngậm lấy.

Mấy chuyện dâm dục thì ít nhiều gì Thi Hạ Dương cũng tự học thành tài.

Chẳng phải cậu không chịch tôi à?

Thế thì tôi chịch cậu!

Thi Hạ Dương cầm phần gốc, miệng mút mạnh.

Uông Thịnh chịu được việc cậu tuốt cho mình chứ sao nhịn nổi với cái trò khẩu giao, huống chi Thi Hạ Dương còn vừa liếm vừa nâng mắt nhìn hắn.

Chắc tên nhãi này là quỷ dâm giáng trần thật, chẳng yên được khắc nào.

Lúc trước Uông Thịnh cứ nghĩ dục vọng của mình mạnh lắm rồi, gần như tối nào cũng phải nghĩ về Thi Hạ Dương trước khi ngủ.

Trong những ảo tưởng ấy, Thi Hạ Dương bị hắn chịch từng chỗ một khắp người, ngay cả ngón tay và kẽ chân cũng dính toàn tinh dịch.

Nhưng chẳng ngờ Thi Hạ Dương còn dâm hơn những ảo tưởng dâm loạn ấy nhiều.

Uông Thịnh luồn tay vào lưng quần cậu, cọ ngón tay vào khe mông.

"Thiếu chịch à?".

Thi Hạ Dương cười, lại càng nhổ ra ngậm vào nhanh hơn.

Đúng là thiếu chịch thật.

Thực ra ăn no rồi làm tình thì không tốt lắm, Thi Hạ Dương ngậm thứ đó vào họng mà suýt nôn, nhưng thà buồn nôn còn hơn ngồi học.

Uông Thịnh rủ mắt nhìn cậu, lúc nào cũng thế, hắn bao giờ cũng biết điều mà thỏa mãn tên nhóc này.

Nhưng lần này lòng hắn lại rung động – Uông Thịnh đổi ý rồi.

Chẳng phải Thi Hạ Dương muốn tính toán thiệt hơn với hắn hay sao?

Vậy thì phải cho cậu biết, muốn tính toán thiệt hơn thì cũng phải tìm đúng người.

Uông Thịnh ngả người ra sau tựa vào thành ghế, yên tâm hưởng thụ.

Thi Hạ Dương ngớ ra: "Cậu không chịch tôi à?".

Uông Thịnh cụp mắt: "Đừng ngừng".

Thi Hạ Dương nghĩ cái tên Uông Thịnh này chắc chắn sẽ không chịu nổi chút trêu chọc, vậy thì trước tiên cứ cho hắn sướng đã – khẩu giao xong thì bắt hắn làm mình thoải mái, cũng đâu mất gì.

Thế là Thi Hạ Dương ngoan ngoãn cúi đầu, tiếp tục sự nghiệp BJ.

Một tay Uông Thịnh cạ vào khe mông cậu qua quần lót, một tay vỗ nhẹ mái tóc người kia, hắn nhìn tên nhãi này bận rộn với thằng em nhà mình mà lòng căng căng.

Hắn rất thích Thi Hạ Dương, còn thích hơn mình tưởng nhiều.

Hôm nay cậu khiến hắn rung động mãnh liệt, dù từ đầu đến cuối nhóc con này chưa hề nói một câu tỏ tình nào đúng nghĩa...

Nhưng cái kiểu thẳng như ruột ngựa của Thi Hạ Dương gì có gì cũng viết hết lên mặt, viết nơi đáy mắt, thể hiện rõ qua từng hành động.

Có lẽ khi trước Thi Hạ Dương không chú ý đến hắn và cũng chẳng ngờ một ngày kia sẽ dây dưa với hắn như thế này, nhưng từ khi hai người dùng dằng bên nhau, tình cảm của cậu với Uông Thịnh mọc nhanh như măng non lúc xuân về.

Chỉ là đồ ngốc này không nói.

Thi Hạ Dương mút ra mút vào một hồi lâu mà Uông Thịnh mãi chưa bắn, cậu mệt rồi, ngẩng đầu nhìn hắn như đang phàn nàn.

Uông Thịnh cười: "Tiếp tục đi".

"Cậu nhanh lên tí không được à?".

Thi Hạ Dương lấy tay nắn quy đầu ướt nhẹp.

"Miệng tôi mỏi lắm rồi".

Uông Thịnh nhíu mày, cúi xuống hôn một cái: "Không chua [1], ngọt mà".

Thi Hạ Dương khẽ giật mình, rồi chậc lưỡi cười: "Sao phiền phức thế!

Đúng là dâm phát hoảng!".

Chú thích:

[1] Ở đây Thi Hạ Dương và Uông Thịnh dùng cùng một từ 酸, nghĩa là mỏi hoặc chua.

Thi Hạ Dương dùng theo nghĩa thứ nhất, Uông Thịnh trêu lại bằng nghĩa thứ hai.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 62


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương cứ nói Uông Thịnh dâm, nhưng trong mắt hắn cậu mới là dâm nhất.

Vừa rầm rì khẩu giao cho người ta mà vừa muốn người ta đâm ngón tay vào người mình, Thi Hạ Dương thấy cậu xong đời rồi, nhất định là đã bị Uông Thịnh bỏ bùa mê thuốc lú nên cả đời không rời bỏ hắn được.

Lúc lên đỉnh Uông Thịnh không né đi mà cũng chẳng lãng phí, nhắm thẳng mặt Thi Hạ Dương rồi thực hành "bắn lên mặt" trong truyền thuyết.

Hắn đã ảo tưởng về khung cảnh này không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn từng bắn lên ảnh Thi Hạ Dương nữa.

Chất lỏng sền sệt treo trên gương mặt xinh đẹp, Thi Hạ Dương ngẩn ngơ nhìn Uông Thịnh, trông chẳng khác nào một nhóc con đáng thương vừa bị bắt nạt.

Nhưng cái từ "đáng thương" này thực sự không hợp với Thi Hạ Dương.

Bởi sau khi bị bắn lên mặt, cậu lại hỏi: "Gợi cảm không?".

Uông Thịnh chỉ bật cười, bấu mạnh mông cậu một cái: "Dâm".

Thi Hạ Dương ngồi lên chân hắn.

"Chồng ơi".

Cậu vòng hai tay qua cổ Uông Thịnh.

"Anh sướng rồi, giờ tới lượt em nha?".

Tay Uông Thịnh ấn nhẹ sau lưng Thi Hạ Dương, một tay khác nhẹ nhàng lau tinh dịch trên mặt cậu: "Tôi đồng ý là sẽ chơi cậu lúc nào?".

"Ớ?".

Thi Hạ Dương cực kì bối rối.

Đã cho bắn lên mặt rồi còn không chịu chịch à?

"Tôi nói rồi, làm bài, sai một bài thì không làm tình".

Uông Thịnh hôn cậu một cái.

"Tôi chưa bao giờ nuốt lời".

"...

Bai bai, tôi về nhà trước".

Thi Hạ Dương nói xong thì tuột xuống khỏi người Uông Thịnh, rút khăn tay lau mặt rồi định đi ra ngoài.

Nhưng cậu còn chưa bước nổi hai bước đã bị người ta túm cổ áo kéo về.

"Về thì về".

Uông Thịnh nói.

"Nhưng phải làm bài xong đã".

Chết mất thôi.

Thi Hạ Dương giờ đã bắt đầu ủ rũ, lẽ ra không nên chọc vào hắn.

Sao tự dưng đang dốt vui dốt khỏe mà bị ép đi học?

Cậu chỉ muốn làm học sinh kém ngồi ăn rồi chờ chết, có tí nguyện vọng thế thôi mà cũng không thỏa mãn được à?

Cuộc sống này khó khăn quá đi.

Bình thường Thi Hạ Dương đánh nhau là giỏi nhất, nhưng vào tay Uông Thịnh thì chẳng khác nào con gà con để hắn làm gì thì làm.

Cậu bị Uông Thịnh ghìm chặt ép học, xong hết mười bài là cái cán bút suýt thì bị cắn hỏng.

"Được".

Uông Thịnh nói.

"Đúng hết rồi".

Đúng thì đúng thật, nhưng toàn công của Uông Thịnh.

Mười bài thì có chín bài là do hắn giúp cậu làm – đùa, đời này mà không có hắn chống lưng thì chắc hết đời Thi Hạ Dương cũng chẳng được sinh hoạt tình dục nữa mất.

Cuối cùng cũng học xong, đêm đã về khuya.

Thi Hạ Dương lười đến độ tróc cả linh hồn, chỉ cảm thán làm học sinh ngoan đúng là không hề dễ.

"Giờ cậu vẫn chưa phải học sinh ngoan".

Uông Thịnh lạnh lùng nhắc.

"Cậu mệt thế là vì trả giá cho những hành vi lúc trước đấy".

"...

Thôi, hay mình cứ chia tay đi".

Thi Hạ Dương vừa đòi chia tay đã bị Uông Thịnh nắm lấy tay.

Không được chia tay, chẳng những không chia tay mà còn phải nắm tay nữa chứ.

"Đi tắm đi".

Uông Thịnh nói.

"Tắm rồi ngủ sớm".

Sắp mười hai giờ rồi, Thi Hạ Dương đau đầu chết mất.

"Cậu cõng tôi đi".

Cậu biếng nhác đáp lời.

"Tôi hết mana rồi, không đi được".

Uông Thịnh cười, ngoan ngoãn đứng lên cõng người ta vào phòng tắm.

Hắn lột sạch Thi Hạ Dương rồi tự cởi quần áo mình.

Hai người đứng dưới vòi sen, tắm một hồi lại bắt đầu sờ soạng.

"Thực ra tôi mệt lắm".

Thi Hạ Dương vừa sờ trứng Uông Thịnh vừa nói.

"Mệt tới mức liệt dương rồi".

"Thật à?".

Uông Thịnh nhìn cậu.

"Sao đằng sau ướt thế?".

"Xàm xí!

Tại tôi đang tắm chứ sao!".

Thi Hạ Dương tuốt dương vật Uông Thịnh một cái.

"Hầy, tôi không muốn làm tình, muốn ngủ cơ".

Thứ gì đó của Uông Thịnh được tuốt đã bắt đầu nhỏng dậy, cắm vào là hành sự được ngay.

Thi Hạ Dương nhằm ngay lúc này mà cố ý chọc giận hắn.

Cuối cùng Uông Thịnh chẳng thèm mắc mưu, chỉ bình tĩnh nói: "Được, thế thì tắm nhanh rồi ngủ đi".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 63


Edit: Ryal

Uông Thịnh thừa sức trị Thi Hạ Dương ấy mà.

"...

Cậu không phải người hay gì!".

Thi Hạ Dương mất hứng lắm, làm gì có chuyện như thế.

Uông Thịnh nhìn cậu tức đến nổ phổi mà chỉ cười, vừa tắm giúp người ta vừa bảo: "Đừng quậy".

"Tôi có quậy đâu, cậu đúng là không phải người".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Rốt cuộc cậu là cái giống gì?".

Uông Thịnh cười không đáp.

Thi Hạ Dương nhéo mặt hắn: "Chồng ơi, em muốn".

Uông Thịnh làm sao mà chịu được.

Thi Hạ Dương cứ gọi "chồng ơi" đi, đừng nói là lên giường, muốn hắn làm gì cũng được hết.

Đương nhiên là thi đại học thay thì không được.

"Đừng nhúc nhích".

Uông Thịnh ôm người ta vào lòng, bắt đầu nới rộng.

Thi Hạ Dương được thỏa mãn thì vui vẻ mà yên tâm dụi mặt vào ngực người ấy, híp mắt như mèo đợi thịt.

Dễ chịu, sung sướng, lẽ ra cuộc sống phải được vầy chứ.

Hai người lại bận bịu hơn một tiếng đồng hồ, không về phòng ngủ mà làm luôn ở phòng tắm, vì Thi Hạ Dương bảo ở đây kích thích.

Mới tí tuổi đầu mà ngày nào cũng đòi kích thích, Uông Thịnh cũng lười nói cậu.

Sàn phòng tắm trơn, vì sợ ngã nên từ đầu đến cuối Thi Hạ Dương chỉ vịn bồn rửa mặt rồi chổng mông cho người ta chịch, ngẩng đầu là thấy bóng hai người phản chiếu qua gương.

Vì vòi nước vẫn chưa đóng nên trong phòng toàn hơi nước, gương mờ, cậu giơ tay lên cọ.

Cậu rất thích ngắm nhìn Uông Thịnh lúc này.

Lúc tên đó ở phía sau mình dùng sức thì đẹp trai không tả được, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể bắn ngon ơ.

Thi Hạ Dương cứ có cảm giác thực ra mình được lợi.

May mà hôm ấy cậu dẫn Uông Thịnh vào phòng riêng nơi quán net, không thì một top vừa khỏe vừa tuyệt thế này lại hời cho thằng nào đây?

Cậu bị chịch đến độ cứ rên ưm ưm a a, ánh mắt thì dính chặt vào bóng hình Uông Thịnh trong gương.

Chồng đẹp trai quá, chồng khỏe quá, chồng chịch chết em đi.

Thi Hạ Dương học được bao nhiêu câu trong tiểu thuyết đồi trụy thì lôi ra bằng sạch, không chỉ kích thích chính mình mà còn kích thích cả Uông Thịnh nữa, khiến hắn thẳng thừng bế cậu lên mà làm.

Thi Hạ Dương nửa ngồi trên bồn rửa mặt, lưng dán lấy cái gương, hai chân quấn chặt hông Uông Thịnh.

Hai người đang ở tư thế mặt đối mặt, cậu không cần ngắm hắn qua gương nữa – càng gần những tia lửa trong đôi mắt ấy lại càng hiện rõ.

Chúng có thể thiêu chết cậu.

Thi Hạ Dương bị chịch đến bắn, một giọt cũng không thừa.

Hai người làm thả cửa trong phòng tắm, sau đó dọn cũng tiện, nhưng phải cái mệt hơn trên giường nhiều.

Đến cuối Thi Hạ Dương cứ ỉu xìu như một con búp bê bơm hơi xẹp lép.

Uông Thịnh giúp cậu tắm lại, rồi bế cậu về phòng ngủ.

Hai thằng nhãi ranh to xác chen chúc trên giường, trần truồng mà đắp cùng một tấm chăn, bốn cái chân dài đan nhau, tay Thi Hạ Dương còn mò xuống thằng em nhà người ta nữa.

"Bị chịch chưa đủ à?".

Uông Thịnh nói.

"Không sờ".

"Sờ xíu, bồi bổ dương khí".

Thi Hạ Dương đáp.

"Tôi đâu thể cứ bắn nhanh mãi được".

Uông Thịnh cười, ôm cậu hôn một cái rồi chuẩn bị đi ngủ.

"Này Uông Thịnh".

"Ừm?".

"Cậu thích tôi thật à?".

Uông Thịnh không đáp.

"Sao cậu lại thích tôi?".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Tôi cũng đâu có điểm nào dễ coi.

Hơi thông minh một tí, cũng biết hành hiệp trượng nghĩa, nhưng chẳng phải đám học sinh giỏi mấy cậu khinh nhất là lũ côn đồ như tôi à?".

"Trông cậu chịch sướng".

Uông Thịnh trêu.

"Cả ngày cứ chổng mông quyến rũ tôi giữa lớp, tôi muốn chịch cậu từ lâu rồi".

"...

Cậu còn mặt dày hơn nữa được không?

Tôi chổng mông quyến rũ cậu lúc nào?".

Uông Thịnh mở mắt nhìn cậu, im lặng một lúc lâu.

"Sao không nói nữa?".

Thi Hạ Dương nhéo mũi hắn.

"Bảo thích thế thôi, chứ thực ra cậu thèm muốn thân thể tôi chứ gì.

Đồ đê tiện".

Uông Thịnh cười: "Ừ, tôi đê tiện".

Hắn nắm chặt tay Thi Hạ Dương, hôn một cái lên những đầu ngón tay nghịch ngợm: "Tôi đê tiện thật, vì tôi tơ tưởng dâm dục về cậu ngay từ lúc mới gặp mặt rồi".

"Ớ?".

Hai đứa học chung từ lớp mười, hồi ấy chưa chia khoa văn và lí.

Hôm đầu tiên khai giảng Thi Hạ Dương vừa bước vào lớp học vừa cười nói với kẻ khác, không cẩn thận đụng trúng Uông Thịnh ngay sát bên.

Cậu cứ thế đụng vào lòng Uông Thịnh, trở thành mối tình đầu của hắn.

Tình cảm chính là thứ diệu kì thế đấy, không hề được báo trước và cũng chẳng có chút đạo lí nào, nó cứ đến vậy thôi.

Sau này chia khoa văn và khoa lí, Uông Thịnh còn lo mình sẽ phải tách khỏi Thi Hạ Dương, may là họ vẫn ở cùng một lớp.

Uông Thịnh hỏi: "Cậu biết định luật hấp dẫn không?".

"Là gì?".

"Là ngày nào tôi cũng tơ tưởng về cậu một cách dâm tà, cuối cùng tôi ngủ với cậu thật".

Uông Thịnh bóp nhẹ đầu ngực Thi Hạ Dương.

"Muộn rồi, có gì mai nói tiếp, ngủ đi".

Uông Thịnh nhắm mắt, nhưng Thi Hạ Dương lại nhìn hắn chằm chằm.

Định luật hấp dẫn ư?

Cậu nghĩ: Vậy nếu ngày nào tôi cũng cầu mong được đỗ cùng trường đại học với cậu, thì ước nguyện ấy liệu có trở thành sự thật không?

Ryal's note: Vẫn đợi đủ 6 chương đăng gộp cả đường miệng lẫn đường phang nhau trong nhà tắm nhé...

Kèm thêm một Thi Hạ Dương ngok ngek thích người ta chết mẹ mà không tỏ tình =))))
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 64


Edit: Ryal

Lần đầu tiên Thi Hạ Dương qua đêm ở nhà Uông Thịnh, cậu ngủ rất say.

Sáng hôm sau Thi Hạ Dương bị Uông Thịnh bóp mũi gọi dậy, muốn ngủ nướng rồi lại bị kéo khỏi giường.

"Rửa mặt, ăn cơm".

Uông Thịnh nói.

"Đừng nhây nữa".

Không nhây thì không phải Thi Hạ Dương.

Cậu tựa vào khung cửa như mất xương, nhìn Uông Thịnh cứ đi ra đi vào rồi lại bận trước bận sau, thất thần.

Uông Thịnh dậy sớm hơn Thi Hạ Dương những một tiếng, đã đánh răng rửa mặt và nấu cháo rồi.

Hắn múc cháo ra bàn ăn cho nguội, nhưng bước khỏi phòng bếp vẫn thấy Thi Hạ Dương đang ườn người cạnh khung cửa.

"Đi rửa mặt!".

Uông Thịnh nhéo sau gáy cậu như nhéo một bé mèo.

Hắn tống cổ cậu vào vệ sinh, đứng cạnh nhìn người ta rửa mặt.

"Tỉnh táo, tỉnh táo lại, nhanh lên".

Thi Hạ Dương lim dim nhìn Uông Thịnh trong gương, nhìn một lúc là bắt đầu cười: "Chồng ơi".

"...".

"Cậu có thấy cái bồn rửa mặt này gợi nhắc đến gì không?".

Thi Hạ Dương ám chỉ.

Đêm qua hai người làm chuyện người lớn ở đây mà.

Uông Thịnh nuốt nước bọt, nhưng không hùa theo: "Nhanh lên".

Thi Hạ Dương bĩu môi, cúi đầu rửa mặt.

Uông Thịnh giám sát cậu xong xuôi thì vào phòng tìm một bộ đồng phục khác của mình cho Thi Hạ Dương mặc.

Chiều cao hai đứa không cách biệt quá nhiều, cậu gầy hơn hắn kha khá, nhưng cỡ đồng phục thì vẫn giống nhau.

Thi Hạ Dương thay quần áo rồi lại biếng nhác níu lấy Uông Thịnh, bám theo hắn vào bếp.

"Mấy năm rồi tôi chưa ăn sáng ở nhà đấy".

Cậu cảm thán.

"Mẹ cậu không nấu cho cậu ăn à?".

"Bả dậy muộn hơn cả tôi cơ".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi thấy có vài thứ chắc chắn là do di truyền, tôi lười với không thích học là tại di truyền từ mẹ, không thể tránh được".

Uông Thịnh khẽ cười, lười đáp.

"Chồng ơi".

"...".

Sao lại gọi mãi thành nghiện rồi thế kia?

"Em không muốn đi học đâu".

Thi Hạ Dương chơi xấu.

"Hôm qua anh chơi em mông đau quá à, hôm nay em xin nghỉ tĩnh dưỡng một ngày nhé?".

"Không được".

Uông Thịnh nghĩ: Biết ngay cậu chẳng bao giờ tự dưng lấy lòng tôi mà.

"Thật đó, mông em như bị pháo nổ đây này".

Thi Hạ Dương kì kèo.

"Đau lắm".

"Lát nữa tôi bôi thuốc cho".

Uông Thịnh đứng lên.

"Cậu đi đâu đấy?".

"Đi hỏi xem ba tôi cất thuốc mỡ ở đâu".

Thi Hạ Dương thở dài: "Sao mà phiền thế!".

Uông Thịnh không gọi điện thoại cho Uông Sở Lương, vì có nghĩ bằng đầu gối cũng biết chắc chắn y sẽ không nhận điện thoại.

Nhưng hắn lại tìm được thuốc mỡ ở ngăn kéo bàn trà trong phòng khách, bèn cầm vào bếp.

"Đúng rồi, cả nhà cậu gay à?".

Thi Hạ Dương đột nhiên nhớ tới cái ông ba dượng kia của Uông Thịnh, cứ thấy ảo ảo.

"Nếu ba cậu cũng gay thì cậu chui từ đâu ra?".

"Từ người mẹ tôi ra".

Uông Thịnh đặt thuốc mỡ lên bàn, lại tiếp tục ngồi xuống ăn cháo.

"Thế ba cậu lừa cưới à?".

"Không".

Uông Thịnh hơi ngừng lại, rồi nghĩ việc Thi Hạ Dương không phải người ngoài, sớm muộn gì cậu cũng biết.

"Tôi không biết mẹ tôi là ai, mà ba tôi cũng không phải cha ruột".

Thi Hạ Dương ngớ người, rồi xoang mũi thấy cay cay.

Không ngờ lớp trưởng nhà này lại là trẻ mồ côi!

"Cha ruột tôi là anh của ba tôi, nhưng ổng không quan tâm đến tôi từ lúc tôi ra đời rồi, nên ba tôi mới thành ba tôi".

"...

Hở?".

Thi Hạ Dương không theo kịp.

"Từ từ, nói chậm thôi, để tôi load đã!".

Uông Thịnh cười: "Ba tôi có một anh trai ruột, anh trai ruột của ổng là cha ruột tôi, cha ruột tôi còn trẻ đã làm mẹ tôi có bầu, cuối cùng cả hai đều chạy mất bỏ tôi ở lại.

Ba tôi là em trai, cái người cậu gặp hôm qua ấy, ổng nuôi tôi lớn, về lí thì cha ruột tôi là anh ổng, nhưng về tình thì cha ruột tôi chính là ổng, hiểu chưa?".

Thi Hạ Dương nhíu mày, một lúc lâu sau mới đáp: "Chắc là hiểu sơ sơ".

Uông Thịnh cười cậu: "Ngốc!".

"Cậu thì không ngốc à!".

Thi Hạ Dương bĩu môi.

"Ầy, nhưng nói đi nói lại, ba dượng cậu nấu ăn ngon thật đấy.

Đẹp trai nữa".

Tay Uông Thịnh khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu, mấy giây sau mới nói: "Tôi sẽ học nấu ăn.

Tôi đẹp trai hơn lão đó nhiều".

Ryal's note: Đoạn quan hệ cha con nhà Uông Thịnh là tui đã cố tình tách "ba" với "cha" ra rồi đó, chứ raw chỉ có mỗi "ba" thôi, đọc lú thì ối dồi =)))
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 65


Edit: Ryal

Cái tên Uông Thịnh này cất cả hũ giấm bự tổ chảng trong lòng, Thi Hạ Dương đoán được.

Thú vị thật.

Cậu không nhịn nổi mà tựa vào lưng ghế, cười: "Ghen à?

Chết thật, cậu hẹp hòi chưa, ghen với cả ba dượng là hỏng rồi".

Uông Thịnh xụ mặt không đáp.

Thi Hạ Dương cắn thìa, khúc khích cười với hắn: "Chồng ơi".

Uông Thịnh nâng mắt.

"Cháo anh nấu ngon lắm mà".

Mặt Uông Thịnh vẫn bình tĩnh, nhưng lòng thầm sung sướng.

"Cơ mà so ra thì vẫn kém ba dượng chút xíu".

"...

Ăn nhanh lên, ăn xong còn đi học".

Thi Hạ Dương ghẹo hắn đủ rồi, phá ra cười: "Sao cậu thú vị vậy nhỉ?".

Uông Thịnh không thèm để ý.

"Nghe anh khuyên chú một câu này, đàn ông đàn ang thì không nên hẹp hòi như thế, chúng ta phải...".

Thi Hạ Dương hơi dừng, vắt óc nghĩ thành ngữ.

"Mang tấm lòng thiên hạ!".

"...

Không ăn à?

Thế chuẩn bị nhanh còn đi học".

"Ớ!

Đừng!".

Thi Hạ Dương nhanh chóng cầm thìa lên ăn.

"Cậu đúng là chẳng ra làm sao!".

Hai đứa bắt đầu quậy từ sáng sớm, nhưng tại Thi Hạ Dương cứ nhây nên chưa ra khỏi nhà đã biết tỏng là đến muộn.

Uông Thịnh túm cổ nhóc Thi Hạ Dương giãy giụa ra khỏi cửa, cậu còn nhăn nhó: "Mông tôi đau, nghỉ một buổi cũng không được à?".

"Cậu đau mông chứ có đau đầu đâu, không ảnh hưởng tới việc học".

Đúng là thiết diện vô tư.

Người yêu thế này thì đừng ham – Thi Hạ Dương chỉ muốn khuyên bạn bè thế thôi.

Chỉ tiếc là cậu chưa kịp hối hận đã bị trói chặt, không buông bỏ được.

Thi Hạ Dương gục đầu ủ rũ theo Uông Thịnh tới trường, thở ngắn than dài mãi.

Nhưng thật ra cũng được, đây có phải ngày đầu tiên cậu không muốn đi học đâu, cũng chẳng phải ngày đầu tiên cậu không muốn đi học mà vẫn phải vác xác đi học, quen rồi.

Thở ngắn than dài cho Uông Thịnh nghe thôi, cậu muốn hắn biết bây giờ mình ấm ức chừng nào.

Gần tới trường, hai đứa lại bước vào con hẻm nhỏ quen thuộc kia.

Không ngờ nhóc đeo kính đang ngồi xổm ở ven tường, mà chẳng biết cậu nhóc đã ngồi ấy được bao lâu.

Nhóc đeo kính vừa thấy họ là đôi mắt đã sáng rực, Thi Hạ Dương có thể nhận ra điều ấy từ khoảng cách hơn mười mét.

"Mấy đại ca ơi!".

Nhóc đeo kính đã thay kính mới, vịn tường đứng lên, hớn hở lấy hai hộp sữa và hai cái bánh kem nhỏ trong cặp ra đưa Thi Hạ Dương và Uông Thịnh.

"Sao đấy?".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Muốn bái tôi làm đại ca à?".

"Không không".

Nhóc đeo kính xua tay.

"Không dám đâu".

Thi Hạ Dương cười cười.

"Tôi cố ý ở đây đợi các cậu mà, hôm qua về nhà tôi mới nhớ hình như mình chưa nói cảm ơn".

Nhóc đeo kính giơ tay nâng kính.

"Cảm ơn hai cậu, hai cậu tốt quá".

Thi Hạ Dương lại tựa vào người Uông Thịnh, cười hớn hở: "Khách sáo thế, ừ nhưng bọn tôi tốt thật".

Uông Thịnh liếc cậu, thấy tên nhóc này chắc chẳng biết khách sáo là gì.

Nhóc đeo kính chột dạ nhìn hai người, nói một câu: "Tôi hâm mộ hai người lắm!

Tôi sẽ giữ bí mật cho!".

Cậu nhóc nói xong thì chạy thẳng, lúc tới đầu hẻm còn suýt vấp ngã.

Thi Hạ Dương nhìn Uông Thịnh: "Cậu ta chạy làm gì?

Đi cùng mình cũng được mà".

"Chắc tại thấy cậu phiền".

Uông Thịnh cười, tiện tay nhéo mũi cậu một cái.

"Đâu phải ai cũng thích cậu như tôi".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 66


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương: "Xì, cả thế giới này ai chả thích tôi!".

Cậu nhân thể nhéo mông Uông Thịnh một cái, rồi chạy.

Uông Thịnh đứng nhìn bóng lưng cậu, bất đắc dĩ cười cười, thảnh thơi tiếp bước.

Thi Hạ Dương chẳng nói, nhưng Uông Thịnh nghĩ tên nhóc này thích mình.

Giữa hai đứa có những khoảnh khắc bé nhỏ mà không ai khác hiểu hay chú ý đến được.

Ví dụ như, khi Uông Thịnh bước vào phòng học, hắn sẽ nhìn dãy cuối lớp đầu tiên.

Và Thi Hạ Dương chắc chắn cũng sẽ nhìn sang trước cả khi hắn bước vào.

Sự ăn ý ấy chẳng ai hay biết.

Ví dụ như trong tiết thể dục, Uông Thịnh chỉ cần đứng một chỗ nhìn Thi Hạ Dương trong sân chằm chằm một chốc.

Cậu phát hiện thì sẽ vờ như không có gì mà lén chuồn ra ngoài, đi một vòng, quành ra sau khu dạy học để hôn hắn.

Những câu chuyện nhiều vô số kể ấy chỉ được ghi lại trong cuốn tự truyện bí mật của Thi Hạ Dương và Uông Thịnh mà thôi.

Lúc đầu Thi Hạ Dương tỏ vẻ không hề để tâm, dù là với mối quan hệ giữa hai đứa hay là với việc học.

Nhưng khi thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, khi mùa hè bước tới đoạn kết, khi chiếc lá thu đầu tiên chạm đất...

Thi Hạ Dương tựa người vào cửa sổ nhà Uông Thịnh, người phía sau vừa rút ra ngoài, cậu đã hỏi: "Chồng ơi, anh nghĩ năm tới mình còn được bên nhau không?".

Câu hỏi ấy khiến Uông Thịnh đâm lo.

Bên nhau theo kiểu nào?

Hắn cũng không dám hỏi.

Bởi câu hỏi ắt phải có câu trả lời, mà hắn không dám chắc về câu trả lời ấy.

Nếu là về mặt tinh thần, thì Uông Thịnh có thể khẳng định – có, và họ sẽ luôn ở bên nhau.

Hắn không có ý định thả Thi Hạ Dương đi mất, phải bên nhau cả đời, dù có một ngày Thi Hạ Dương không còn thích nữa thì hắn cũng không cho phép cậu rời đi.

Nhưng nếu là về mặt vật lí, mặt không gian, thì Uông Thịnh không biết nên trả lời ra sao.

Thi Hạ Dương dần dần ngoan hơn hẳn, gần như ngày nào hai đứa cũng về nhà Uông Thịnh sau khi tan học, hắn ôn tập bài trên lớp còn cậu bắt đầu bổ sung những chỗ kiến thức hổng từ ngày xưa.

Không ai thực sự là thiên tài, có thông minh đến mấy cũng chẳng dễ gì mà hoàn thành mục tiêu trong khoảng thời gian ngắn đến vậy.

Thi Hạ Dương tỏ vẻ như không thèm để ý, như thảnh thơi nhẹ nhàng, nhưng Uông Thịnh biết thực ra cậu đã hơi nôn nóng rồi.

"Chảy ra này".

Hắn đổi đề tài, dùng ngón tay vuốt chỗ tinh dịch chảy ra nơi cửa sau của Thi Hạ Dương.

Cậu uể oải ghé vào cửa sổ, thất thần nhìn cảnh vật bên ngoài.

Uông Thịnh muốn thi vào một trường đại học tốt, và chắc chắn hắn sẽ đỗ.

Lúc trước Thi Hạ Dương chẳng quan tâm đâu, nhưng khi mối quan hệ giữa hai người ngày càng khăng khít, cậu lại thực sự không muốn phải rời xa hắn.

Tốt nhất là sau này ngày nào cũng đắp cùng một tấm chăn, lúc ngủ thì ôm nhau, nửa đêm tỉnh dậy còn tiện thể hôn được một cái.

Đây là thích đúng không?

Thực ra Thi Hạ Dương thừa biết, đây là thích.

Cậu chưa thích ai bao giờ, nhưng ở cùng Uông Thịnh lại chẳng tốt hơn những ngày rỗi hơi vô định kia hay sao?

Rốt cuộc thích một người là thế nào, cậu biết rõ, nhưng lại ngượng chẳng dám nói ra.

Trên giường thì rên rõ lả lơi, nhưng lúc đứng đắn lại thẹn.

Lòng tự trọng của Thi Hạ Dương chưa bao giờ được đặt đúng chỗ.

"Chảy ra thì cậu lau cho tôi đi".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi mệt quá rồi".

Uông Thịnh cười cười, hôn một cái lên vai cậu: "Toàn là tôi ra sức không, cậu mệt chỗ nào?".

"Mệt trong tim".

Thi Hạ Dương quay đầu nhìn hắn.

"Hỏi cậu cái này nha".

"Hỏi đi".

"Nếu sau này tôi không học chung với cậu, không được gặp nhau mỗi ngày, liệu cậu có lên giường với người khác không?".

Uông Thịnh nhíu mày: "Nói linh tinh gì đấy?".

"Hôm qua tôi trò chuyện với nhóc đeo kính, nó bảo trong giới gay nhiều loại người lắm".

Thi Hạ Dương nói.

"Anh của nhóc đeo kính cũng là gay, mỗi tuần dắt mấy thằng đàn ông không trùng nhau về nhà, ổng bảo với nó thế là rất bình thường, bởi ta không biết sẽ còn sống đến ngày nào nên cần tận hưởng vui thú trước mắt".

"Cậu đừng nghe mấy lời đó".

Uông Thịnh hơi bất mãn.

"Đừng có học mấy cái vớ vẩn của họ".

"Tôi chẳng quan tâm đến người khác đâu".

Thi Hạ Dương nói.

"Cậu cứ trả lời đi, có hay không?".

"Không".

Uông Thịnh đáp.

"Tôi thích dâm".

"Hở?".

"Trên đời này chẳng ai dâm bằng cậu".

Uông Thịnh cố ý làm đề tài chệch hướng, không muốn để Thi Hạ Dương phải nghĩ nhiều.

"Chỉ cần cậu dâm với tôi, thì tôi cũng chịch một mình cậu thôi".

Thi Hạ Dương cười, chuyển sang ngồi lên đùi hắn, lẳng lơ xoay eo: "Chồng ơi, anh thấy em dâm không?".

"Dâm".

Uông Thịnh nhéo mông cậu, hai người ôm nhau cười, nhưng nụ cười xen chút tâm sự nặng nề.

"Thêm lần nữa nhé?".

Uông Thịnh hỏi.

"Thôi".

Thi Hạ Dương hết hứng rồi.

"Hôm nay chưa học từ đơn tiếng Anh, tôi phải xong chuyện chính đã".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 67


Edit: Ryal

Thực ra Thi Hạ Dương vẫn chẳng thích học tí nào.

Việc học không phải Uông Thịnh, cũng chẳng phải dương vật của Uông Thịnh, sao mà thích dễ thế được?

Nhưng cậu không có cách nào khác.

Bây giờ cuối cùng Thi Hạ Dương cũng hiểu ra một điều: khi đã lớn, có khi ta bắt buộc phải làm những việc mình không muốn làm.

Cậu kéo Uông Thịnh vào phòng tắm, vẫn biếng nhác đòi người ta rửa phía sau cho mình, còn cậu thì nghỉ ngơi, ngắm thân hình đẹp như tranh của hắn.

Thi Hạ Dương hơi lo.

Lúc đầu cậu chẳng mấy tin tưởng rằng Uông Thịnh thích mình – bảo là thích không bằng nói là tinh trùng lên não, thấy mình ngon nghẻ thì bám theo.

Thích thân thể thì cậu tin, nhưng thích tất cả ấy à...

Tại sao?

Thi Hạ Dương lúc nào cũng tỏ vẻ mình là độc nhất vô nhị, nhưng thực ra cậu hiểu rõ giá trị của bản thân mình nhất.

Cậu tự biết mình không có gì đáng giá để người ta thích, đặc biệt là với kiểu như Uông Thịnh.

Uông Thịnh chỗ nào cũng xuất sắc, sao lại đi thích mình?

Mình xứng ư?

Cả ngày Thi Hạ Dương chỉ nghĩ: Mình xứng ư?

Xứng hay không thì dù sao hai người cũng bên nhau êm thấm được một thời gian rồi.

Cố gắng thôi, Thi Hạ Dương cân nhắc, chẳng phải người ta đi trên đường đời là bước một bước rồi mới xem xem bước ấy thế nào hay sao?

Con người không đoán được thì phải xem ý trời.

Nhưng thực ra cậu cũng không cố gắng lắm.

Vừa ngồi xuống học được hai từ đơn, Thi Hạ Dương đã bắt đầu lẩm bẩm.

Cậu có Uông Thịnh đốc thúc học tập để cân bằng cuộc sống, may là hắn nguyện lòng, bằng không đời cấp ba đúng là tẻ nhạt lắm.

Vốn Thi Hạ Dương lo mình sẽ khiến Uông Thịnh bị liên lụy, không ngờ mấy bài kiểm tra gần đây hắn vẫn vững chân trên vị trí số một toàn khối, cậu yên tâm rồi, chồng mình trâu bò quá đi.

Tóm lại là mọi việc cứ thế, ở nhà thì hai đứa làm chuyện người lớn rồi học, ở trường thì liếc mắt đưa tình, thời gian cứ thế trôi.

Nhưng cũng có lúc họ bị phát hiện liếc mắt đưa tình, vụng trộm yêu đương.

Khi cô chủ nhiệm gọi Thi Hạ Dương tới, bà nói: "Dạo này em có tiến bộ thật, hình như kết quả thi lần trước cao thêm mấy hạng nhỉ".

Không thì sao nữa, Thi Hạ Dương từ vị trí thứ nhất từ dưới lên nhảy sang vị trí thứ mười một từ dưới lên.

Tiến bộ rõ rệt.

Thi Hạ Dương cười: "Thông minh, do em thông minh ấy mà!".

"Đúng là em thông minh thật, nhưng toàn dùng trí thông minh vào đâu ấy".

Cô chủ nhiệm nói.

"Biết học là tốt rồi, ít nhất cũng thi được vào trường dạy nghề".

Thi Hạ Dương không vui, cậu thích thi đại học, muốn làm sinh viên cùng Uông Thịnh cơ.

"Nhưng hôm nay tôi tìm em không phải vì chuyện này.

Dạo gần đây em thân với Uông Thịnh nhỉ".

Thi Hạ Dương nhìn cô chủ nhiệm: "Không, có thân đâu ạ".

"Mấy lần cô thấy hai đứa về cùng nhau sau khi tan học mà".

Thi Hạ Dương cười: "Trùng hợp thôi ạ, đường về nhà bọn em giống nhau".

"Em là đứa trẻ thông minh, tôi cũng không có ý kiến gì với em chỉ vì thành tích học tập của em không được tốt".

Cô chủ nhiệm nghiêm túc nói.

"Nhưng giờ đã là lớp mười hai rồi, Uông Thịnh là một hạt giống tốt, có rất nhiều người coi trọng thằng bé, đứa có hi vọng đoạt trạng nguyên tỉnh nhất trường ta chính là thằng bé".

Thi Hạ Dương hơi hiểu ý của cô, nhưng cậu vờ như chẳng biết gì.

"Đúng, cô nói đúng ạ, lớp trưởng lớp mình rất giỏi".

"Tôi chưa bao giờ can thiệp vào chuyện bạn bè của các em, nhưng phải có chừng mực.

Hai đứa không phải cùng một kiểu người, tôi cũng không tưởng tượng được tại sao hai đứa lại chơi cùng nhau nữa.

Em lúc nào cũng hô bạn gọi bè khắp trong và ngoài trường, không hợp với thằng bé, những chuyện lộn xộn ấy quá dễ khiến thằng bé phân tâm".

"...

Cô à, cô cứ nói thẳng là cô muốn em cách xa cậu ấy ra đi".

"Tôi không ý kiến với việc hai em kết bạn, nhưng...".

"Nhưng em không được dạy hư cậu ấy, không được làm ảnh hưởng tới việc học của cậu ấy".

Thi Hạ Dương cười.

"Phải không?".

Cô chủ nhiệm nhìn cậu, uống một ngụm nước: "Em biết thế là tốt rồi".

"Em biết rất rõ là đằng khác".

Thi Hạ Dương cười rạng rỡ.

"Được thôi, nhưng chuyện này cô nên tự nói với Uông Thịnh đi, em không quyết định được đâu!".

Cậu nói xong thì chạy mất, lười tranh luận với cô chủ nhiệm.

Cái gì mà không can thiệp vào chuyện bạn bè.

Đây không phải can thiệp thì là gì?

Thi Hạ Dương về lớp, hô lên: "Này Uông Thịnh!".

Uông Thịnh đang làm bài, nghe cậu gọi thì ngẩng đầu lên.

"Tôi không hiểu bài này!

Cậu giảng cho tôi đi!".

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Uông Thịnh sẽ không đáp lời cậu, hắn lại đứng dậy bước tới.

"Bài nào?".

"Đây này".

Thi Hạ Dương nhăn mặt như khỉ.

"Bài này nữa, tôi không hiểu gì hết!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 68


Edit: Ryal

Những điều Thi Hạ Dương không biết thì nhiều lắm, nhưng cái cậu mù mờ nhất chính là cách rời xa Uông Thịnh.

Không xa nổi đâu, đừng có mơ.

Thi Hạ Dương phát hiện cậu như đang bị lún trong đầm lầy, càng giãy giụa càng chìm sâu.

Lúc đầu rõ ràng cậu chẳng có cảm giác gì, chỉ thấy giẫm một chân xuống đó mềm mềm thinh thích, kết quả bây giờ hiến cả mạng cho Uông Thịnh.

Nhưng cũng được.

Thi Hạ Dương chống cằm nhìn người trước mắt, cảm thấy mình đã nguôi giận.

Thầy cô nói gì cũng được, dù sao xưa nay cậu chưa bao giờ nghe lời giáo viên.

Nhưng...

"Tan học tôi có chuyện muốn nói với cậu".

Sau khi Thi Hạ Dương thốt ra câu ấy, mọi người xung quanh đều đổ xô nhìn sang.

Uông Thịnh chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ đọc đề bài mà Thi Hạ Dương kêu là không giải được, tiện thể ừ một tiếng rõ là tự nhiên.

Mấy bạn cùng lớp bên cạnh chẳng hiểu có chuyện gì.

Lớp trưởng bình thường đối xử với ai cũng lạnh nhạt mà lại tốt với Thi Hạ Dương đến thế, đúng là muốn gì được nấy, không tưởng tượng nổi.

Chắc hắn có nhược điểm gì trong tay Thi Hạ Dương rồi.

Mọi người nghĩ thế.

Đúng là có nhược điểm thật.

Trái tim Uông Thịnh nằm trong tay Thi Hạ Dương ấy.

Tan học, chuông vừa reo Thi Hạ Dương đã lập tức vọt tới chỗ Uông Thịnh.

Hắn nhìn cậu một cái, dọn đồ rồi đứng dậy cùng đi.

Vài người xung quanh khe khẽ thì thầm: "Sao rồi?".

"Tao cược Thi Hạ Dương thắng, đánh nhau thì chắc Uông Thịnh không ăn được nó đâu".

"Chưa chắc, đừng nói cứng thế".

Dù mọi người có nói sao, thì hai đứa kia cũng nghênh ngang rời đi rồi.

"Sao thế?".

Uông Thịnh thấy Thi Hạ Dương là lạ, buổi chiều cậu bị cô chủ nhiệm gọi đi, hắn vẫn cứ thấp thỏm.

"Cô chủ nhiệm bảo tôi là học sinh hư, sợ tôi dạy hư cậu, bảo tôi tránh xa cậu ra".

Thi Hạ Dương bĩu môi, nhướng mày với Uông Thịnh.

"Tôi đúng là hồng nhan họa thủy mà".

Uông Thịnh cười, hắn phát hiện dạo này Thi Hạ Dương rất thích dùng thành ngữ.

"Ừ, hồng nhan họa thủy".

Uông Thịnh hùa theo.

"Vậy cậu bảo cô thế nào?".

"Tôi nói được, nhưng chuyện này không phải do tôi quyết định".

Thi Hạ Dương đi đường mà cứ muốn dựa vào Uông Thịnh.

"Rõ ràng cậu quyến rũ tôi trước, có chia tay cũng phải do cậu nói chia tay".

Chưa nghe cái lí luận này bao giờ, nhưng Uông Thịnh thấy thích câu đó.

Vì chắc chắn hắn sẽ không chia tay cậu trước, quyền chủ động mà thuộc về hắn thì sao phải lo.

"Nói hay lắm, có phải cô chủ nhiệm tức chết đi được không?".

"Chịu".

Bước vào con ngõ nhỏ không người, Thi Hạ Dương níu lấy tay Uông Thịnh.

"Tôi nói xong thì chuồn luôn, ai thèm nhìn bả, mệt lắm".

Hắn giơ tay xoa đầu cậu: "Đừng để bụng, cậu cứ làm gì thì làm, dạo này thành tích tiến bộ thì cô phải khen cậu mới đúng".

"Ai thèm bả khen, cậu khen tôi là được".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi nghĩ kĩ rồi, bả coi thường tôi chứ gì?

Thấy tôi thành tích kém nên sợ ảnh hưởng đến cậu chứ gì?

Đã thế tôi phải cho bả lác mắt, cậu cứ xem đi, chắc chắn anh đây sẽ thi đỗ đại học".

Uông Thịnh thích cậu thế này, có chí khí, có quyết tâm.

"Được, tôi chờ".

Thi Hạ Dương quay sang nhìn Uông Thịnh, gọi: "Chồng ơi?".

"Hử?".

"Đệch, muốn gọi chồng trước mặt bà chủ nhiệm quá đi mất".

Uông Thịnh cười thành tiếng.

"Đợi đến lúc tốt nghiệp chắc chắn tôi sẽ làm".

Thi Hạ Dương cam đoan.

"Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, thực ra tôi hiểu mà".

"Cậu hiểu à?".

"Ừ, tôi hiểu chuyện lắm.

Nếu tôi mà là chủ nhiệm tôi cũng lo, sắp thi đại học thì sợ học sinh hư ảnh hưởng tới hạt giống trạng nguyên là chuyện bình thường".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi hiểu chuyện thế này, cậu nhớ khen thưởng đấy".

"Được, cậu muốn thưởng gì?".

Thi Hạ Dương ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng nói: "Lỡ, tôi nói là lỡ nhé, cô chủ nhiệm mà tìm cậu nói vụ này thì cậu phải giữ thể diện cho tôi đấy".

"Thế thôi à?".

"Thế thôi".

Thi Hạ Dương nói.

"Được chưa?".

"Ừ.

Nếu cô tìm tôi thì tôi sẽ nói thẳng: tôi thích cậu, tôi là người theo đuổi cậu, tôi không muốn rời xa cậu, vậy được chưa?".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 69


Edit: Ryal

Uông Thịnh cũng hiểu chuyện phết.

Thi Hạ Dương nghĩ vậy.

Cậu cười, níu cổ hắn: "Được, không hổ là người đàn ông của tôi".

Uông Thịnh khẽ cười, cứ để cậu vừa níu ôm vừa đi tiếp, dọc đường nghe Thi Hạ Dương kể hết cái này đến cái nọ.

Cô chủ nhiệm không tìm Uông Thịnh, bà tự có logic của mình.

Không được gọi học sinh xuất sắc đến, không thể tạo áp lực trực tiếp lên người hắn, hơn nữa chuyện này cũng chẳng đáng để bà cố ý tìm tới Uông Thịnh, quá lãng phí thời gian và sức lực.

Tìm học sinh dốt trước, sau đó tìm phụ huynh.

Vì vậy Uông Sở Lương nhận được điện thoại của chủ nhiệm lớp.

Lúc ấy y đang ngồi trong tiệm, nghiêm túc làm một cái cốc – đó là quà sinh nhật của Lương Hiệt.

Sư huynh vừa về giúp y nhấc máy, bảo rằng cô chủ nhiệm của con y gọi y tới trường một chuyến.

Uông Sở Lương rất ít khi bị mời đến trường, nhưng giáo viên sẽ thường xuyên gọi cho y để thông báo tình hình học tập của Uông Thịnh hoặc bàn về ngôi trường tương lai mà con y nên đăng kí.

Uông Thịnh không hề để bụng mấy chuyện đó.

Việc của con thì cứ để con tự đối mặt, y khua tay múa chân làm gì?

Đó là cuộc đời của Uông Thịnh chứ không phải của y.

Nhưng nếu giáo viên chủ nhiệm đã gọi điện thoại phát "thiệp mời", y cũng không thể không đi được.

Uông Sở Lương rơi vào đường cùng, đành phải dừng tay sửa soạn, thay quần áo rồi tới trường con mình đang học.

Cô chủ nhiệm hỏi: "Dạo này ở nhà Uông Thịnh thế nào ạ?".

"Khá ổn".

Uông Sở Lương ngồi trên sô pha văn phòng giáo viên.

"Ăn được ngủ được, vận động đủ".

Lần nào gặp phụ huynh Uông Thịnh, cô chủ nhiệm cũng thấy bất lực – bà bao giờ cũng cảm thấy quá trình trưởng thành của một đứa trẻ không thể thoát khỏi mối quan hệ với gia đình.

Uông Thịnh là đứa bé ngoan, thông minh hiếu học, hiểu chuyện lại chịu khó, theo lí thuyết thì phụ huynh phải là người trí thức, là kiểu cha mẹ có yêu cầu gắt gao với con em mình.

Nhưng thực tế thì người cha này chỉ khiến cô chủ nhiệm thường xuyên thấy đau đầu, dường như không quan tâm đến con chút nào.

"Dạo này tôi thấy thằng bé và một bạn khác có thành tích tương đối kém trong lớp khá thân nhau".

Uông Sở Lương nghe bà nói thế, phản ứng đầu tiên chính là: "Thi Hạ Dương ư?".

Cô chủ nhiệm không ngờ y lại biết Thi Hạ Dương, hình như vấn đề này lại càng nghiêm trọng.

"Đúng vậy, Thi Hạ Dương...

Chúng tôi cũng không dựa vào thành tích để đánh giá con người, nhưng bình thường em ấy không được đàng hoàng cho lắm".

Cô chủ nhiệm tận tình khuyên bảo.

"Nghịch ngợm gây sự là còn nhẹ, thi thoảng lại đánh nhau".

Uông Sở Lương cười: "Bọn trẻ bây giờ dễ xúc động mà".

"...

Ý tôi là, bây giờ Uông Thịnh đang ở thời kì mấu chốt, nếu giao du với người bạn như thế thì sẽ có ảnh hưởng không tốt chút nào".

Uông Sở Lương hiểu rồi, cô chủ nhiệm không vui.

Giáo viên không vui thì kệ chứ, con mình vui là được.

Y nói: "Hai đứa chơi với nhau được một thời gian rồi".

Cô chủ nhiệm nhíu mày.

"Nhóc Thi khá ngoan, tôi cũng rất thích cháu".

Uông Sở Lương nói.

"Cô giáo à, người hay việc có ảnh hưởng được tới con tôi hay không là do bản thân thằng bé".

Y lại cười, khách sáo: "Cô xem xem, hai đứa này chơi cùng nhau bao lâu rồi nhỉ, tầm ba tháng đúng không?

Hình như vậy.

Ba tháng, điểm số của Uông Thịnh vẫn ổn định đúng không?

Hơn nữa nhóc Thi đi cùng nó cả ngày, tôi thấy cháu cũng bắt đầu có năng lực học tập, vậy chẳng phải tốt hơn hay sao".

"...

Rốt cuộc anh là cha Uông Thịnh hay cha Thi Hạ Dương thế?".

Cô chủ nhiệm giận đến mức bật cười.

"Anh có thái độ này với chuyện đại sự cả đời của con anh à?".

"Chuyện đại sự cả đời?".

Uông Sở Lương sửng sốt, nghĩ thầm: cô giáo biết rồi ư?

"Thi đại học chẳng nhẽ lại không phải chuyện đại sự cả đời!".

Cô chủ nhiệm đập một cái lên bàn.

"Một bước sa chân, cả đời hối hận!

Anh không thể vô trách nhiệm với em ấy thế được!".

Uông Sở Lương cười, xua tay: "Cô à, cô nghĩ sai rồi, người có trách nhiệm với mấy đứa trẻ là chính bản thân chúng, tôi cùng lắm cũng chỉ là kẻ hướng dẫn mà thôi.

Đám trẻ nên tự quyết định con đường mình muốn đi, con tôi còn hiểu điều này hơn tôi nhiều".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 70


Edit: Ryal

Uông Sở Lương thực sự không muốn gò bó con mình, y cũng chẳng dạy được nó, dạy không tốt.

Y cứ mặc kệ đứa con này thì hắn còn giỏi giang, lỡ nhúng tay vào khéo còn khiến nó thụt lùi lại, Uông Sở Lương biết rõ điều ấy.

Đây cũng là lần đầu cô chủ nhiệm gặp kiểu phụ huynh thế này, á khẩu chẳng nói lại được.

Cuối cùng phụ huynh sung sướng bỏ đi, tai không lọt đến một chữ, còn bà thì tức sắp chết.

Uông Sở Lương thấy cũng sắp đến lúc tan học rồi, bèn đứng luôn ở dưới tòa đợi con.

Từ tiểu học Uông Thịnh đã bắt đầu tự đi tự về, cực kì độc lập, thậm chí còn thường mua đồ ăn trên đường về nhà luôn.

Uông Sở Lương hay cảm thán Uông Thịnh đúng là đứa con ngoan nhất thế giới, hắn đáp: "Vâng, ba cũng là người cha tốt nhất thế giới".

Thằng con y thốt ra câu ấy với khuôn mặt lạnh tanh, nhưng Uông Sở Lương vẫn hớn hở cười.

Tiếng chuông tan học vang lên đúng lúc Uông Sở Lương đang đứng dưới tòa dạy học mà tưởng tượng cảnh cha hiền con ngoan, y thấy mình đúng là may mắn, giờ muốn gì có đó.

Từ sau khi bị cô chủ nhiệm nhắc nhở, Thi Hạ Dương lại càng xù lông.

Chẳng phải bà bắt cậu cách xa Uông Thịnh ra à?

Cậu lại càng không đấy.

Vốn hai người đang yêu ngầm, không ai muốn trắng trợn làm gì, nhưng cô chủ nhiệm đã xía vào thì Thi Hạ Dương phải hành động thôi.

Lúc tan học cậu vọt tới chỗ Uông Thịnh rủ cùng về, dựa vào bàn hắn: "Thu dọn nhanh, còn bài nào chưa xong thì về nhà làm nốt".

Uông Thịnh lơ đẹp những ánh nhìn như thấy quỷ của người xung quanh, ngoan ngoãn thu dọn sách vở, cầm cặp bước theo Thi Hạ Dương.

Mọi người xì xào, nhưng hai đứa chẳng thèm để ý.

Bước khỏi khu dạy học, Uông Thịnh liếc một cái là thấy Uông Sở Lương đang đứng cạnh bục phát biểu.

Hắn hơi bất ngờ, dắt Thi Hạ Dương bước tới.

Uông Sở Lương vừa thấy Thi Hạ Dương đã hớn hở: "Hôm nay cháu có học từ đơn chưa?".

Cậu đứng thẳng lưng: "Phải học chứ ạ!".

Hai người cùng cười, ai không biết còn tưởng là một cặp cha con.

Uông Sở Lương ra ngoài mà mỗi tay ôm một thiếu niên đẹp mã, Uông Thịnh hỏi: "Sao ba lại tới đây?".

"Cô chủ nhiệm của hai đứa gọi điện".

Thi Hạ Dương và Uông Thịnh liếc nhau một cái.

Uông Thịnh cau mày: "Ba nói thế nào?".

Hắn không cần biết cô chủ nhiệm nói gì, cái cần biết là ba hắn nói gì cơ.

"Ba bảo hai đứa rất ngoan".

Uông Sở Lương đáp.

"Ba không tiết lộ chuyện hai đứa đang yêu nhau đâu, mồm miệng ba kín lắm".

Uông Thịnh cười: "Vâng, con biết rồi".

Thi Hạ Dương không ngờ chuyện này lại dính tới cả phụ huynh, bĩu môi, hơi bực.

"Không sao".

Uông Sở Lương nhéo bả vai cậu.

"Đừng để ý những lời người ngoài nói, quan trọng là hai đứa muốn gì thôi".

Dạo này y học được mấy đạo lí từ chỗ Lương Hiệt, bèn nhân dịp này giảng cho hai đứa nhóc: "Cô ấy nói ảnh hưởng việc học, nhưng cái ảnh hưởng ở đây là về mặt tích cực.

Cứ để cô ấy thích nói gì thì nói, tương lai thuộc về hai đứa, do hai đứa quyết định, mối tình cũng là của hai đứa, người khác có tư cách gì mà xen ngang".

Uông Thịnh nhìn cha: "Ba học của ai đó?".

Uông Sở Lương cười: "Thế con thấy ba nói đúng không?".

"...

Vâng".

Uông Thịnh nhìn thoáng qua Thi Hạ Dương trông hơi ỉu xìu, nói lại: "Đúng ạ".

Thi Hạ Dương nghiêng đầu nhìn y, dẩu môi: "Chú à, cháu không ngờ cô chủ nhiệm sẽ gọi chú tới, cháu... cháu hơi bực".

"Bực à?

Thế thì để tối nay Uông Thịnh dỗ cháu".

Uông Sở Lương cười.

"Đúng là tâm trạng không tốt thì sẽ ảnh hưởng đến việc học mà!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 71


Edit: Ryal

Uông Thịnh cũng không giỏi dỗ người khác, nhưng dỗ Thi Hạ Dương lại là ngoại lệ.

Bình thường Thi Hạ Dương không dễ dỗ, nhưng Uông Thịnh lại là ngoại lệ.

Có lẽ mỗi người sẽ gặp ít nhất một "ngoại lệ" như thế trong đời, và khi đó, dấu hiệu của "tình yêu" đã bắt đầu lộ diện.

Trước giờ Thi Hạ Dương chưa từng nói ra miệng rằng mình thích Uông Thịnh bao nhiêu, nhưng tình cảm của cậu giấu trong từng ánh mắt, từng câu nói, thậm chí cả từng nhịp thở giữa những nụ hôn nồng.

Uông Thịnh cũng không vội hỏi, không vội kiếm tìm đáp án, bởi dù Thi Hạ Dương có nói hay không thì hắn cũng cảm nhận được.

Như lúc này vậy, khi Uông Sở Lương bảo Uông Thịnh dỗ Thi Hạ Dương đang giận dỗi, hắn còn chưa nói gì mà chỉ nhìn sang phía cậu, cậu đã mỉm cười.

Có lẽ là bởi bị cô chủ nhiệm kích thích cộng với việc thực sự thấy lo, Thi Hạ Dương thở ra một hơi rồi tự ép mình phải giành lấy thể diện.

Thật ra cậu cũng chẳng bạc đãi mình trên phương diện ái tình, lúc nào thích thì ngoắc tay trêu chọc thịt đầu tim của cô chủ nhiệm.

Chỗ "thịt đầu tim" ấy cũng cực kì nghe lời cậu, thích gì cho nấy, muốn gì được nấy, "hầu hạ" cậu thoải mái vô cùng.

Một tuần Thi Hạ Dương ở lại nhà Uông Thịnh ít nhất bốn ngày.

Lúc đầu mẹ cậu chỉ nghĩ thằng nhóc này ra ngoài chơi nên không để ý, cứ kiếm tiền rồi lại chơi mạt chược, một thời gian sau mới dần thấy sai sai – rõ là con mình mà sao lại như sống ở nhà người ta thế nhỉ?

Một sáng cuối tuần nào nó, mẹ Thi Hạ Dương cuối cùng cũng bắt được thằng con chẳng mấy khi về nhà, ấn vào trong chăn tra hỏi.

"Thẳng thắn sẽ được khoan hồng".

Bà nói.

"Dạo này mày làm gì mờ ám đúng không?".

"Có đâu".

Thi Hạ Dương nghĩ: con trai mẹ bị làm cơ, nhưng mà sướng lắm.

"Thế thì làm gì?".

Mẹ Thi Hạ Dương nhéo lỗ tai cậu, cúi đầu, đột nhiên thấy rất sai: "Gì đây?".

Bà khẽ cọ một vết đỏ sẫm dưới xương quai xanh cậu: "Giỏi thật, con gái nhà ai?

Mẹ tưởng mày bị liệt dương mà?".

Nghe thấy từ "liệt dương", Thi Hạ Dương suýt xỉu.

"Chuyện từ năm nào rồi mà".

Cậu kéo chăn lên đầu, đột nhiên nhớ mấy cái dấu hôn mình thấy lúc rửa mặt sáng hôm qua, tất cả là tại Uông Thịnh.

"Từ năm nay!".

Mẹ Thi Hạ Dương ngồi xuống mép giường.

"Ai cho mày ngủ, dậy khai mau, sao tự dưng khỏi bệnh rồi?".

"Con không bị bệnh".

Thi Hạ Dương nói.

"Lần đó là ngoài ý muốn".

Chưa tìm người yêu.

Nếu tò tí te với Uông Thịnh sớm hơn thì chắc cậu đã không hoảng đến mức ấy.

"Cái đó ngoài ý muốn hay cái này ngoài ý muốn?".

Mẹ Thi Hạ Dương chọc dấu hôn trên người cậu.

"Mẹ bảo này, giờ chúng mày còn bé, mấy hành vi bậy bạ... nghe nói sẽ ảnh hưởng tới chiều cao đấy".

"...

Hở?".

"Mẹ nghe nói thôi, không biết có căn cứ khoa học không".

Bà vẫn nói với lí lẽ hùng hồn.

"Hình như trẻ con làm tình quá sớm thì không cao được đâu".

"Con cao tầm này là đủ rồi".

Thi Hạ Dương bĩu môi, chẳng biết mẹ nghe được vụ kia từ xó nào nữa.

"Thế là mày làm chuyện abc với con gái nhà người ta thật à?".

Thi Hạ Dương vẫn chưa tỉnh ngủ, đầu óc còn chậm chạp, tiện thể khai luôn lời thật lòng: "Không phải con gái đâu".

"...

Hớ?".

Lần này đến mẹ cậu ngẩn ra.

"Thế thì, chị gái à?

Hay cô nào lớn lớn?

Mày giỏi thật đấy con ạ!".

Bà thấy hơi đau đầu.

"...

Mẹ à, mẹ suy nghĩ thiển cận thế, bảo sao không đỗ đại học".

Mẹ Thi Hạ Dương nghe vậy thì vỗ bép một cái lên trán thằng con mình: "Mày còn dám nói ra câu đó à?

Mẹ không đỗ được đại học, nhưng vẫn nuôi nổi mày đấy thây?".

Thi Hạ Dương cười hề hề.

"Thế rốt cuộc là làm sao?".

Mẹ Thi Hạ Dương nghiêm túc nhìn con mình, không đoán nổi ý nghĩ của bọn thanh thiếu niên.

"Chẳng sao, con có người yêu, cái kiểu ngàn người có một ấy".

"Kiểu nào?".

"Kiểu thi bao giờ cũng đứng đầu cả khối".

Mẹ Thi Hạ Dương im lặng một chốc: "Mẹ nhớ thủ khoa khối chúng mày là nam sinh mà nhỉ".

"Đúng òi".

Thi Hạ Dương ngáp một cái.

"Con tìm chồng đó".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 72


Edit: Ryal

Chuyện come out mà Thi Hạ Dương nói ra nhẹ như lông hồng.

Mẹ cậu hơi sửng sốt, đầu đầy dấu chấm hỏi.

Thi Hạ Dương tỏ vẻ dửng dưng, trở mình, chuẩn bị ngủ tiếp.

"Mày đợi coi, đừng có ngủ".

Mẹ cậu nói.

"Dùng dà dùng dằng mãi, thế lúc trước mày liệt dương nhưng thực ra là do thích đàn ông à?".

"Chắc thế".

Vài giây sau, mẹ Thi Hạ Dương phát ra một âm thanh khó hình dung nổi thành lời – như cười giòn mà lại như than thở, như kêu rên mà lại như mừng thầm.

Quý bà này xưa nay vẫn khó hiểu như thế, Thi Hạ Dương quen rồi.

"Không phải, ý mày là... mày ngủ với con nhà người ta rồi đúng không?".

Thân là một người mẹ, bà đối mặt với lời thú nhận của đứa con vừa thành niên thế này thì đúng là trần trụi quá, nhưng nhà hai người bao giờ chẳng trần trụi như thế.

Thi Hạ Dương hừ hừ: "Chứ sao".

"...".

Người mẹ ấy lại im lặng.

Đến lúc Thi Hạ Dương đã thiu thiu ngủ, cậu lại bị đánh thức.

"Đừng có ngủ, mẹ đã hỏi xong đâu".

Mẹ Thi Hạ Dương túm cậu từ trong chăn ra.

"Có chuyện gì?

Sao hai đứa mày lại quen nhau?".

"Cậu ta tiếp cận con trước".

Thi Hạ Dương ngáp một cái.

"Chắc cậu ta mơ tưởng đến con lâu lắm rồi".

Nói xong, cậu lại ngớ ra nghĩ xem chữ "mơ tưởng" viết thế nào.

Không thể nào.

Mẹ Thi Hạ Dương nhăn mày, cứ thấy ảo diệu sao sao ấy.

"Đang yên đang lành tự dưng người ta mời gọi mày làm cái gì?".

Thi Hạ Dương nghe mà phát mệt.

"Mẹ có phải mẹ con không đấy?".

Cậu hỏi.

"Con thì sao?

Con ưu tú thế này!".

Mẹ Thi Hạ Dương cười: "Ờ".

"...

Không thì mẹ tự hỏi cậu ta đi".

Thi Hạ Dương càng nói càng đắc ý, kiêu ngạo: "Chính cậu ta bảo thích con lâu lắm rồi".

Mẹ cậu trầm ngâm, đột nhiên vỗ cái đốp lên vai con mình: "Số mày đỏ thật, tự dưng câu cho mẹ thằng rể vàng".

Thi Hạ Dương cứ ngỡ mẹ mình chưa tỉnh ngủ: "Mẹ nói gì đấy?".

"Mẹ mày cũng là người kiến thức rộng chứ, mẹ nghĩ thông rồi, loại như mày mà tìm được người yêu như thế thì đúng là tốt số".

Bà đứng dậy.

"Ngủ đi, đừng có vừa mơ vừa cười đấy".

Thế là Thi Hạ Dương đã come out, mà câu nào mẹ nói ra cũng khiến cậu cực kì hoài nghi.

Ủa gì vậy mẹ?

Đúng là kiến thức rộng.

Thi Hạ Dương đánh một giấc no nê đến tận giữa trưa.

Lúc dậy cậu thấy mẹ mình đang ngồi trước máy tính chẳng biết làm gì, đi đến mới thấy kết quả tìm kiếm: Con trai yêu nhau thì phải níu giữ trái tim người kia thế nào?

Thi Hạ Dương: "Mẹ à, mẹ tỉnh lại đi".

"Mày cũng tỉnh lại đi".

Mẹ cậu nói.

"Nhớ làm đồ ăn cho người ta nhé".

Thi Hạ Dương trợn mắt, tự vào bếp lục đồ ăn.

No nê rồi, cậu mới gọi điện cho Uông Thịnh: "Mẹ tôi bị làm sao ấy?".

"Làm sao?".

"Tôi bảo là tôi tìm chồng".

Thi Hạ Dương nói.

"Bả còn rõ vui nữa chứ".

Uông Thịnh cười: "Biết tại sao không?".

"Tại sao?

Uống nhầm thuốc à?".

"Vì chồng cậu là tôi đấy".

Uông Thịnh lại hỏi.

"Đêm qua trước khi về tôi bảo cậu làm bài, cậu làm chưa?".

Thi Hạ Dương không đáp.

"Lát nữa gặp tôi sẽ kiểm tra".

"Lát nữa tôi bận rồi, không gặp được đâu".

"Thiếu bài chứ gì".

Uông Thịnh nói.

"Hôm qua tôi bảo thế nào?

Thiếu một bài, cậu tự thẩm một lần cho tôi xem".

Thi Hạ Dương phục rồi, cậu phát hiện hắn càng ngày càng biết cách trị mình.

"Cậu đừng có quậy".

"Không quậy".

Uông Thịnh khẽ cười, thấp giọng: "Tôi muốn nhìn cậu tự xử, còn mua cả hộp bút cho cậu làm đạo cụ này".

Thi Hạ Dương: "...

Ê Uông Thịnh, mình chia tay đi".

"Mày đòi chia tay ai?".

Mẹ cậu đột nhiên xuất hiện.

"Đừng có quậy!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 73


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương giật mình, quay đầu nhìn mẹ chằm chằm: "Đừng có nghe lén người ta gọi điện chứ!".

Mẹ cậu bĩu môi: "Lại còn người ta cơ đấy, chậc".

Chậc xong thì bà cũng bỏ đi, Uông Thịnh trong điện thoại hỏi: "Ai thế?".

"Mẹ tôi".

Thi Hạ Dương nói.

"Bả biết tôi bồ cậu nên mừng đấy".

Uông Thịnh cười: "Cảm ơn cô đã mến".

"Cậu nghĩ nhiều rồi, bả chỉ thấy tôi câu được cho bả thằng rể vàng thôi".

"Thế thì tôi vẫn cảm ơn".

Uông Thịnh nói.

"Hôm nay tâm trạng tôi tốt, cho cậu nợ hai bài kia đấy".

"Cậu đúng là quá quắt".

"Cậu bảo muốn vào đại học cùng tôi cơ mà?".

Được thôi, tự nói tự chịu.

"Lát tôi tới chỗ cậu".

Thi Hạ Dương chợt nghĩ ra.

"Hay cậu sang nhà tôi đi!".

"Sang nhà cậu?".

Hai người đã qua lại được một thời gian, cơ bản là sẽ ở nhà Uông Thịnh... học hoặc làm tình.

"Đúng, lát nữa mẹ tôi ra ngoài, chỉ còn hai đứa thôi".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi lúc nào cũng muốn làm tình trên gác mái, hê hê hê".

"...

Muốn cái gì có ích hơn không được à?".

"Cái này có ích quá còn gì!

Cậu tới nhanh đi, cậu biết địa chỉ nhà tôi mà đúng không?".

Uông Thịnh biết.

Trước giờ Thi Hạ Dương chưa từng nói, nhưng hắn đã tới một lần rồi, chính là vào ngày thứ bảy khi họ quan hệ lần đầu hôm ấy.

Thi Hạ Dương không cho hắn cơ hội đổi ý, cúp máy thẳng thừng.

Cậu ló đầu khỏi phòng mình, hỏi mẹ: "Bao giờ mẹ đi đó?".

"Mày còn quản mẹ cơ à?".

"Cái này gọi là quan tâm!".

Mẹ cậu nhìn đồng hồ: "Nửa tiếng nữa".

"Con ra ngoài tí nhé, con về ngay!".

Thi Hạ Dương nhanh chân chạy biến, tới một cửa hàng người lớn bên ngoài tiểu khu.

Cậu mua bao cao su và gel bôi trơn, tiện thể mua cả một chiếc quần chữ T [1].

Cái này cậu chưa mặc bao giờ, tự dưng nhìn thấy, trông lạ lạ.

Ông chủ đòi xem chứng minh nhân dân, Thi Hạ Dương vừa thành niên được nửa tháng kiêu ngạo vỗ chứng minh nhân dân lên quầy tính tiền.

Cậu mang "công cụ gây án" về nhà, đúng lúc mẹ đang chuẩn bị đi.

"Con chào mẹ".

Chẳng mấy khi Thi Hạ Dương ngoan thế này.

Mẹ cậu cứ thấy sởn da gà, không muốn đi, nhưng không đi thì không được.

"Đừng có làm gì đấy".

Bà cảnh cáo.

"Lát nữa mẹ về xử lí mày".

"Không làm gì đâu, mẹ yên tâm".

Không làm gì, mà bị người ta làm cơ.

Thi Hạ Dương cười tủm tỉm tiễn mẹ mình đi, vào nhà tắm rửa, vệ sinh sạch sẽ rồi mặc quần chữ T vào.

Màu đen.

Lại còn có ren.

Dâm chết đi được.

Cậu đứng trước gương tự ngắm mình, thấy cực kì kiêu ngạo.

Ai đây ta?

Thi Hạ Dương lại quay lưng về phía gương, ngoái đầu nhìn sợi dây đen kẹp giữa kẽ mông.

Da cậu vốn trắng, mặc thứ này trông quyến rũ lạ.

Cậu vểnh mông, õng ẹo tạo dáng, rồi lại tự thấy mình đúng tởm.

Chuông cửa reo vang, chồng yêu tới rồi.

Thi Hạ Dương nhanh chóng mặc áo ngủ rồi chạy ra mở cửa.

Uông Thịnh đường hoàng đứng đó, Thi Hạ Dương nhìn mà xuân tâm nhộn nhạo.

"Chồng ơi".

Uông Thịnh hơi nhíu mày.

"Chúc chồng buổi sáng tốt lành".

"Giữa trưa rồi".

"Chồng vào đi".

"...".

Thi Hạ Dương chưa làm bài tí nào, nhưng rõ là giờ cậu có đầu óc đâu mà làm nữa.

"Chồng vào đây đi, chồng có muốn uống nước không?".

Thi Hạ Dương tự dưng xun xoe thế này nghĩa là đang có âm mưu.

Uông Thịnh đi guốc trong bụng cậu.

"Chưa làm bài đúng không?".

Thi Hạ Dương cười, đặt cặp sách hắn lên sô pha, kéo hắn sang ngồi.

Uông Thịnh ngồi trên sô pha, Thi Hạ Dương dạng chân ngồi trong lòng hắn.

"Cho anh xem cái này hay lắm nè".

Cậu kéo quần ngủ xuống.

Uông Thịnh rủ mắt nhìn, lớp vải ren đen bọc lấy thằng em đã hơi dựng đứng, như đang nói: Chồng hôn em đi!

"Gì đây?".

Uông Thịnh nâng mắt nhìn cậu.

"Dùng cái này để trốn học à?".

Thi Hạ Dương cười với hắn: "Có được không?".

Uông Thịnh nuốt nước bọt, bóp mông cậu một cái.

"Được".

Chú thích:

[1] Quần chữ T, phòng cho ai chưa biết (cái này là loại thường, loại ren chắc còn dăm hơn):
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 74


Edit: Ryal

Dùng cái này đối phó với Uông Thịnh lại chẳng được quá đi chứ.

Hai người bồ bịch lâu thế rồi, Thi Hạ Dương chẳng biết cái gì là "chưa từng yêu".

Uông Thịnh nhanh chóng lột quần cậu, đè người xuống sô pha.

"Nghĩ gì đấy?".

Hắn cúi người cắn một phát lên bờ mông núng nính.

Chưa để Thi Hạ Dương đáp lời, ngón tay Uông Thịnh đã khiêu khích sợi dây mảnh dẻ giữa kẽ mông kia.

Thi Hạ Dương bị trêu đến độ rên hừ một tiếng, quay đầu lại nói: "Cậu đừng có nghịch hỏng của tôi".

Uông Thịnh khẽ cười, móc sợi dây kia: "Hỏng thì mua đền cho cậu".

Thi Hạ Dương tựa đầu vào ghế nhìn hắn, cắn môi, rên lên: "Chồng ơi, anh vào nhé?".

Uông Thịnh nhìn kĩ là thấy cậu đã tự mở rộng, vừa hồng vừa ướt, chỉ chờ hắn tới.

"Cậu không thể nghĩ cái gì có ích hơn mỗi ngày được à?".

Uông Thịnh vừa nói vừa móc "cây đuốc" đã bị châm lửa từ lâu ra, quy đầu đặt ngay lối vào, không lùi không tiến mà cứ thế cọ cọ.

Mớ ren trên cái quần chữ T cọ vào dương vật hắn, lớp vải ram ráp khiến hắn thở dốc.

Thi Hạ Dương vểnh mông đợi Uông Thịnh cắm vào, nhưng tên này như cố tình bắt nạt cậu mà cứ gãi không đúng chỗ ngứa.

"Đừng đùa nữa".

Thi Hạ Dương cau mày quay lại nhưng bị người ta chặn miệng, thằng em cũng bị túm lấy.

Uông Thịnh xoa mạnh dương vật Thi Hạ Dương cách lớp quần lót đen, xoa đến khi người trong lòng vặn vẹo rên rỉ.

Thi thoảng Uông Thịnh nghĩ, có phải tên nhãi này ngủ với mình sướng nên mới dần có tình cảm hay không – nhưng thôi nghĩ nhiều mà làm gì, dù cái tình cảm ấy được sinh ra bằng cách nào cũng thế, có là được, hắn không yêu cầu sâu xa.

"Ướt nhẹp thế?".

Uông Thịnh cắn tai cậu.

"Hôm nào cũng rõ là dâm".

Thi Hạ Dương lười cãi, cậu phát hiện Uông Thịnh cực kì thích nói mình dâm, thực ra nghiêm túc mà nghĩ thì cậu thấy hắn dâm hơn mình nhiều.

Chẳng qua Uông Thịnh dâm ngầm, không ai biết.

"Dâm cho anh xem mà".

Thi Hạ Dương nịnh nọt để đỡ bị tra tấn, cho hắn nhanh nhanh thọc vào.

"Anh lại bảo không thích đi!".

Uông Thịnh cười: "Ừ, thích".

Hắn đột nhiên đẩy hông, quy đầu cắm vào bên trong.

Cửa sau bị căng ra, Thi Hạ Dương khẽ hừ một tiếng.

Hơi đau, nhưng nhiều hơn cả là cơn sướng quen thuộc.

Cậu thích cảm giác bị Uông Thịnh tiến vào, bị lấp đầy từng chút một, như thể người kia đang chôn mình thật sâu trên mảnh đất là cậu.

Cửa sau Thi Hạ Dương cứ mút mát mời gọi như chỉ muốn nhanh nhanh nuốt trọn cây hàng của Uông Thịnh, rồi kẹp chặt lấy nó, không cho hắn có cơ hội chạy trốn.

Phía sau bị đâm vào, phía trước bị xoa nắn, khoái cảm từ hai phía khiến Thi Hạ Dương đê mê.

"Chồng ơi...

Anh nhanh lên nào...".

Cậu lắc mông, thổi vào tai Uông Thịnh.

"Làm xong em còn muốn học nữa cơ".

Uông Thịnh bật cười.

Hắn buông sợi dây phía sau ra.

Nó đập ngược lại, đánh vào mông Thi Hạ Dương, không đau nhưng vẫn kích thích đến độ cậu rên lên một tiếng.

"Đừng học".

Uông Thịnh đâm vào rồi lại rút ra, nhưng vẫn chưa chịu buông thằng em đang bị quần lót ren bọc kín kia.

"Cũng đừng thi đại học nữa".

"Hở?".

Thi Hạ Dương sung sướng nằm oặt ra đó hưởng thụ.

"

Sau này tôi kiếm tiền nuôi cả nhà, em cứ mặc quần chữ T đợi tôi chịch mỗi ngày là được".

Uông Thịnh đột nhiên thúc vào chỗ sâu nhất, khiến Thi Hạ Dương lại rên một tràng.

"Vợ ơi, em thấy thế nào?".

Hắn vừa hỏi vừa tăng tốc, lần nào cũng thúc vào chỗ sâu nhất, như muốn thúc cả linh hồn bé nhỏ của Thi Hạ Dương ra ngoài cơ thể.

Thi Hạ Dương làm gì còn đầu óc mà nghĩ nữa, chỉ muốn bắn thôi, nhưng thằng em còn bị Uông Thịnh bắt giữ kia kìa.

Cậu ườn người rên ư ư a a, quay đầu lại mới thấy Uông Thịnh chỉ cởi mỗi nửa cái quần để thả quả chuối kia ra ngoài, còn đâu vẫn chỉnh tề sạch sẽ.

Mặt người dạ thú.

Lòng Thi Hạ Dương lập tức nảy ra từ này.

Cậu chợt thấy giả thiết này cũng khá là kích thích, Uông Thịnh hợp với kiểu nhân vật này mà.

"Không được!".

Thi Hạ Dương đột nhiên trở tay đẩy hắn ra.

"Tôi là người đã có gia đình!

Anh không thể làm thế được!".

Uông Thịnh ngẩn ra, trong mắt toàn dấu chấm hỏi.

Thi Hạ Dương: "...

Xem AV bao giờ chưa?

Có nghe nói về cosplay chưa?".

Cậu trở mình, rúc vào một góc sô pha: "Anh mà qua đây là tôi tố cáo anh tội cưỡng hiếp đấy".

Uông Thịnh nhìn cậu, không nhịn được cười, tuốt cây hàng đang ướt nhèm nhẹp toàn gel bôi trơn của mình: "Được, thế thì tôi đi".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 75


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương thấy sớm muộn gì mình cũng bị Uông Thịnh chọc tức mà chết, làm gì có ai thiếu tinh thần hợp tác thế này bao giờ.

Cậu trợn trắng mắt, trừng tên kia một cái, lại nhoài người qua ôm lấy Uông Thịnh, dùng mặt cọ cọ thân dưới người ta: "Anh trai ơi, chịch em đi!".

Uông Thịnh dở khóc dở cười: "Em còn xem gì nữa?".

"Thì mấy thứ linh tinh".

Thi Hạ Dương liếm quy đầu hắn.

"Nhanh nhanh, hợp tác đi nào".

Hợp tác kiểu gì?

Uông Thịnh không rành mấy cái này.

Cuối cùng học sinh xuất sắc cũng có sở đoản, Thi Hạ Dương vui lắm.

"Để em để em, hôm nay em mới là học sinh xuất sắc".

Cậu đẩy Uông Thịnh ngã xuống sô pha, dán lấy hắn nhũn nhùn nhùn như không xương: "Này anh đẹp trai, có cần phục vụ đặc biệt không?".

Uông Thịnh híp mắt nhìn cậu, chỉ cười không đáp.

"À, hóa ra bị câm!".

Thi Hạ Dương dùng ngón tay nâng cằm Uông Thịnh.

"Em vốn lương thiện, nể anh bị câm nên không thu tiền đâu nha".

Cậu vừa nói vừa cầm thằng em Uông Thịnh, ngồi lên.

Một tay Thi Hạ Dương đỡ dương vật Uông Thịnh và một tay kéo sợi dây sau lưng quần chữ T.

Lúc ngồi xuống, cái quần kia bó đến mức cậu thấy khó chịu – thằng em bị bó chặt sắp nổ mất.

Cậu cau mày, nhưng vẫn dứt khoát ngồi xuống.

Thi Hạ Dương nhẹ thở hắt, buông sợi dây kia ra.

Đôi tay hư hỏng luồn vào áo Uông Thịnh, dâm đãng sờ tới sờ lui trên da thịt người ta.

"Nhóc câm có dáng người không tệ đâu nhỉ".

Thi Hạ Dương mút lấy đầu ngực hắn cách lớp áo.

"Phía dưới cũng to bự".

Uông Thịnh kệ cho cậu nghịch mà không cản, còn sợ cậu ngã mà vòng tay qua eo.

"Ở đâu cũng đẹp, nhưng tiếc là bị câm".

Thi Hạ Dương ngẩng đầu liếm môi Uông Thịnh.

"Em còn muốn nghe anh rên rỉ nữa mà".

Thi Hạ Dương bây giờ đã thành thạo tư thế cưỡi ngựa lắm rồi, lúc trước Uông Thịnh chỉ dẫn từng tí một, giờ nó đã thành sở trường của cậu.

Đong đưa eo trước sau, vừa đong đưa vừa cắn môi rên rỉ.

Dạo này Thi Hạ Dương xem khá nhiều AV, học cách quyến rũ đàn ông, đa dạng tới mức Uông Thịnh cũng phải thấy kinh ngạc.

Mấy từ ngữ ô uế phun ra từ trong miệng cậu, câu sau lại hưng phấn hơn câu trước, Uông Thịnh càng nghe cây hàng càng to tợn, hắn không nhịn được mà bóp mông Thi Hạ Dương thật mạnh.

Dâm quá.

Không trói tên nhóc này bên người mình thì đúng là không yên tâm.

Uông Thịnh đột nhiên đứng dậy ôm Thi Hạ Dương thật chặt, rồi lại đè cậu xuống sô pha.

Dương vật ở cửa sau trượt ra ngoài, hắn không vội cắm vào thêm lần nữa mà cúi người liếm thằng em Thi Hạ Dương cách lớp vải ren.

Nơi ấy nóng bỏng, đã gần tuôn trào.

Đầu lưỡi hắn nhanh chóng khiến cái bọc phồng phồng kia ướt đẫm.

Thi Hạ Dương thở gấp đến độ choáng váng, sướng đến độ choáng váng.

Cậu ưỡn hông lên không cho Uông Thịnh dừng, lại còn kéo tay hắn đặt lên ngực mình.

Uông Thịnh vừa bóp đầu ngực Thi Hạ Dương vừa mút dương vật cậu, làm cách quần lót lại càng kích thích, thế mà trước giờ Thi Hạ Dương chẳng nghĩ ra.

Dù có làm bao nhiêu lần Thi Hạ Dương cũng chẳng chịu nổi sự trêu chọc của Uông Thịnh, chẳng bao lâu đã gần lên đỉnh.

Thi Hạ Dương ôm chặt Uông Thịnh, nhất quyết không cho hắn làm gì nữa.

Cậu chật vật nhoài đến hôn lên môi hắn, nói như cầu xin: "Chồng vào đi, vào trong em đi, em muốn bắn cùng lúc với anh".

Yêu cầu này hơi khó, Uông Thịnh cắn môi cậu cười: "Phải xem em có nhịn được không đã".

Lần nào Thi Hạ Dương cũng đòi bắn cùng Uông Thịnh, nhưng bao giờ cậu cũng giao hàng trước – người ta bắn một lần thì cậu phải hai lần, mà lần thứ hai cũng là bắn trước.

Cùng là nam, sao lại có chênh lệch lớn thế?

Thi Hạ Dương nói: "Em nhịn được mà".

Cậu leo lên người Uông Thịnh, mặt đối mặt mà ôm nhau.

Thi Hạ Dương hơi nâng mông, để thằng em cậu âu yếm kia đi vào cơ thể mình thêm lần nữa.

Uông Thịnh thúc thật mạnh, cả cái sô pha bị họ làm cho nhăn nhúm và bừa bộn.

Thi Hạ Dương đã quên hẳn vụ gác mái, làm càn ở đây là được rồi.

Uông Thịnh vừa chịch vừa tét mông Thi Hạ Dương, cánh mông trắng mịn bị hắn đánh đỏ bừng.

Cái dây sau quần chữ T chẳng biết đã đứt từ bao giờ, lần làm tình này kịch liệt thế đấy.

Thi Hạ Dương bảo "nhịn được" thì cũng chỉ là nói mồm thôi, cậu bị chịch đến độ chưa kịp cởi quần lót đã bắn, cái quần chữ T bằng ren đen mới mua dính đầy tinh dịch sền sệt.

"Tưởng nhịn được cơ mà?".

Uông Thịnh vừa làm vừa cười chê.

"Bẩn hết quần lót rồi này".

Thi Hạ Dương không rảnh bận tâm nhiều thứ đến vậy, chỉ muốn rúc vào lòng Uông Thịnh để kệ cho khoái cảm gặm cắn thần kinh mình.

Uông Thịnh ôm cậu, cứ thế đứng lên.

Dương vật hắn vẫn còn cắm trong người cậu, hai tay nâng mông cậu, bắt đầu bước lên gác mái.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 76


Edit: Ryal

Uông Thịnh còn nhớ Thi Hạ Dương nói muốn làm trên gác mái, để hắn cho cậu toại nguyện.

Cây dương vật cắm nơi cửa sau chuyển động theo từng nhịp bước lên cầu thang, cảm giác trước nay chưa bao giờ có – không phải kiểu thúc tàn nhẫn thường ngày, cũng chẳng có kĩ năng gì đáng nói, nhưng Thi Hạ Dương lại thấy vừa mới mẻ vừa sung sướng.

Kích thích, nói cho cùng vẫn là vì mới nên kích thích.

Cậu ôm chặt cổ Uông Thịnh, chỉ sợ mình ngã xuống.

Khoái cảm từ cửa sau mãnh liệt đến độ có vài lần cậu suýt nhũn người, ngã khỏi lòng Uông Thịnh.

Nhưng may là dù thế nào hắn vẫn ôm cậu thật vững.

Hai người lên đến gác mái, cánh cửa bằng gỗ, Uông Thịnh nhấc chân đá một cái rồi cứ thế bước vào.

Hắn đột nhiên hiểu lí do tại sao Thi Hạ Dương muốn làm tình ở đây.

Nơi này không rộng, nhưng chẳng những có cửa sổ sát đất mà còn có ghế tổ chim [1].

Uông Thịnh nhẹ giọng cười, ghé vào tai cậu: "Cái nào trước?".

Thi Hạ Dương rúc vào ngực hắn quay sang nhìn, hơi chần chừ, chưa kịp trả lời đã bị người ta đặt vào cái ghế tổ chim.

Nửa người cậu nằm bên trong, hai chân bị tên trước mặt nâng trên tận bả vai, mông treo giữa không trung, chưa kịp phản ứng đã bị người ta nhấc chân lên mà chịch.

Mỗi lần Uông Thịnh thúc vào là cái ghế lại đung đưa, làm tình ở đây tốn sức hơn chỗ khác nhưng cũng thương đối thú vị.

Vì cái ghế cứ đung đưa nên có nhiều lần Uông Thịnh thúc mà lại giống gần như chẳng làm gì, nhưng Thi Hạ Dương vẫn cứng.

Tay cậu níu chặt lấy thành ghế, chỉ sợ mình ngã xuống; cửa sau kẹp chặt lấy dương vật Uông Thịnh, chỉ sợ nó tuột ra.

Cái ghế đung đưa trước sau, hai đùi Thi Hạ Dương treo trên vai Uông Thịnh cũng đung đưa qua lại.

Cậu bị chịch đến độ linh hồn sắp rời khỏi thân xác, hóa thành tro bụi.

Uông Thịnh nhìn Thi Hạ Dương chìm đắm, thấy cũng chỉ mình cậu làm được thế này thôi, mua quần chữ T quyến rũ hắn để trốn học.

Hắn thấy rất may, may vì hôm ấy đã theo Thi Hạ Dương đi vào quán net, nếu không giờ này chẳng biết cậu đang mặc quần chữ T màu gì mà rên rỉ trong lòng ai.

Ghế tổ chim thì thú vị thật, nhưng Uông Thịnh thấy chưa đủ sướng, bèn ôm cậu ra cửa sổ.

Ánh mặt trời sáng rực.

Những tòa biệt thự trong khu này cũng chẳng cách nhau được bao xa.

Nửa người trên Thi Hạ Dương vẫn còn mặc áo ngủ, nửa người dưới trần như nhộng chỉ mặc mỗi cái quần chữ T đã đứt, cứ thế bị ấn lên cửa sổ.

Quần lót ướt nhẹp đụng vào cửa kính, khiến nó bị dính bẩn.

Uông Thịnh đứng sau Thi Hạ Dương, vừa hỏi cậu có sợ không vừa cắm vào.

Hai người đứng làm tình, hắn cứ thúc từng cái một.

Chủ nhân căn nhà đối diện mà đứng ở trước cửa sổ chắc sẽ phải giật mình – hai cậu nhóc rất trẻ đang làm tình chẳng chút kiêng dè cạnh cửa sổ sát đất, trông sang là có thể nhìn rõ mồn một từ đầu đến chân.

Đầu ngực Thi Hạ Dương cọ lên mặt kính, cậu không chắc đó là cảm giác gì nữa.

Dương vật cậu cũng cọ lên cửa sổ cách lớp quần lót ướt đẫm, vừa đau vừa sướng.

Thi Hạ Dương cứ ngỡ mình đã bị Uông Thịnh chơi hỏng rồi, phía trước chẳng được tha, phía sau cũng bị đâm chọc.

Cậu vòng tay ra sau ôm eo hắn, người kia thúc hông không ngừng, Thi Hạ Dương nhắm mắt tưởng tượng – mọe, cảnh tượng này đúng là kích thích.

Thi Hạ Dương dần đứng không vững.

Cậu trượt xuống từng chút một, cuối cùng thành quỳ gối trước cửa sổ.

Uông Thịnh cũng quỳ theo, tiếp tục túm eo cậu thọc vào rút ra, vẫn chưa tha cho tên nhóc đã bắt đầu mơ màng.

Thi Hạ Dương bắt đầu xin tha, gọi chồng, xin chồng mau bắn.

Gọi chồng rồi lại bắt đầu nói mình không chịu được.

Giọng cậu cũng biến đổi, vừa thở gấp vừa khóc rưng rức.

Uông Thịnh chỉ muốn quay cái bộ dạng này của cậu lại, dù sau này bảy tám mươi tuổi có thoái hóa chức năng tình dục thì hắn chắc chắn vẫn sẽ cứng được.

"Mỗi thế mà đã không chịu nổi à?".

"Không chịu được đâu...".

Thi Hạ Dương rưng rưng nhìn hắn, đáng thương khủng khiếp.

"Chồng ơi...

Nhanh lên đi...

Em hỏng mất...".

Uông Thịnh thấy cậu không chịu được thật thì cũng chẳng o ép nữa, đột nhiên tăng tốc, khiến Thi Hạ Dương kêu thất thanh.

Đâm rút hết mấy chục lần, cuối cùng Uông Thịnh cũng bắn hết trong người cậu.

Hai người ôm nhau ngã xuống cạnh cửa sổ.

Uông Thịnh âu yếm hôn lên môi Thi Hạ Dương, Thi Hạ Dương thì không ngăn nổi dòng nước mắt, muốn mắng mà không mở miệng được, muốn đánh cũng không giơ tay được.

Chú thích:

[1] Ghế tổ chim:
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 77


Edit: Ryal

Uông Thịnh hỏi Thi Hạ Dương: "Nhà đối diện có thấy được gì không?".

"Còn tùy...".

Thi Hạ Dương nằm trên thảm, quay ra ngoài là có thể thấy được "cảnh đẹp" cậu đã nhìn bao nhiêu năm.

Ánh nắng cuối thu chiếu vào từ cửa sổ, rọi khắp người hai đứa, ấm áp và nhẹ nhàng, với người vừa trải qua một khoảng thời gian ái tình kịch liệt thì chẳng thể tốt hơn được nữa.

Uông Thịnh vẫn còn ngoắc lấy ngón tay Thi Hạ Dương.

Cậu ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ, hắn ngắm sườn mặt cậu.

Nghỉ ngơi được một lúc, Thi Hạ Dương lên tiếng: "Hình như ở ban công đối diện có người".

Uông Thịnh hoảng lên, phản ứng đầu tiên là lấy cái chăn trên ghế sô pha bên cạnh che cậu lại.

Thi Hạ Dương quấn chăn cười đau cả bụng: "Đùa cậu chơi thôi".

Uông Thịnh cau mày, xoa mạnh tóc cậu một cái như trả thù.

"Chồng ơi, đưa em đi tắm nào".

Giờ Thi Hạ Dương giỏi rồi.

Chỉ cần có mặt Uông Thịnh thì chẳng những bắt hắn tắm hộ mà đến uống nước cũng đòi người ta đút cho, lại còn phải là Uông Thịnh uống trước rồi đút kiểu môi kề môi cơ.

Đúng là yêu kiều.

Uông Thịnh cũng chịu được cái tật xấu này, Thi Hạ Dương nói là hắn nghe hết.

Hắn cõng tên nhãi thích chơi xấu kia xuống dưới, hỏi: "Phòng tắm đâu?".

Thi Hạ Dương chỉ đường.

Phòng tắm nhà Thi Hạ Dương to hơn phòng tắm nhà Uông Thịnh, rõ ràng chung cư hai phòng ngủ thì không thể so được với biệt thự rồi.

Cậu ôm lưng Uông Thịnh: "Tôi muốn làm trong bồn tắm".

"Ngay bây giờ à?".

Uông Thịnh thấy có khi Thi Hạ Dương đúng là sắc quỷ chuyển thế, không thì sao thèm mấy chuyện tình ái quá vậy.

"Không được không được, giờ tôi không chịu nổi nữa đâu".

Thi Hạ Dương chịu thua.

"Nghỉ một lúc đã, dù sao mẹ tôi cũng vắng nhà cả ngày hôm nay mà".

Uông Thịnh cười: "Cậu đúng là...".

"Yêu râu xanh vừa gợi cảm vừa quyến rũ".

Thi Hạ Dương tự nói tiếp.

"Mình tuyệt quá đi".

Uông Thịnh thích nghe cậu lảm nhảm, chẳng những quyến rũ mà còn dễ thương không chịu được.

Thi Hạ Dương dựa vào người Uông Thịnh để hắn tắm cho mình, thì thầm: "Ai mà ngờ được, rằng ông giời con của cả trường như tôi thực ra lại là bé hoa xinh yêu kiều trước mặt chồng?".

"Ừ, yêu kiều".

Ngón tay Uông Thịnh xoa nhẹ nơi cửa sau sưng đỏ.

"Chỗ này đúng là yêu kiều yếu ớt thật".

Thi Hạ Dương cười: "Đồ lưu manh!

Rõ là phiền!".

Làm tình xong rồi, giờ thì đến làm chuyện chính.

Tuy Thi Hạ Dương mệt thật nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy sách ra học cùng Uông Thịnh.

Cậu kiểu gì cũng phải ngồi trên đùi Uông Thịnh mà học, không được thì sẽ hùng hổ lên án Uông Thịnh là đồ tồi.

Bản lĩnh làm tình làm tội ấy đâu phải ai cũng có được.

Uông Thịnh kệ cho cậu nghịch, cứ ôm vững trong lòng rồi giảng bài thôi.

Qua một thời gian dài, ngồi học trên đùi đã trở thành một tiết mục thường xuyên.

Uông Thịnh cũng tự rèn mình thành Liễu Hạ Huệ [1] của thời đại mới, chỉ cần Thi Hạ Dương không quá nghịch ngợm thì về cơ bản hắn vẫn tự chủ được.

Nghĩa là cả hai đều đã trưởng thành rồi.

Thi Hạ Dương đúng là thông minh, hơn nữa Uông Thịnh cũng có năng khiếu dạy học, dạo này cậu tiến bộ rất nhanh – cả trên giường lẫn trong học tập.

Nhưng tiến bộ có nhanh đến mấy cũng chẳng thể bước một bước lên tiên được, dù lần nào vị trí của Thi Hạ Dương cũng tăng lên nhưng còn cách xa Uông Thịnh nhiều lắm.

Thực ra cả hai đều biết mình không thể vào cùng một trường đại học với người kia, dù Uông Thịnh có trúng tuyển nguyện vọng thấp nhất hay Thi Hạ Dương đạt được điểm vào nguyện vọng cao nhất cũng không có cửa.

Đây là hiện thực đấy, đau đớn làm sao.

Hai người biết ý mà không nhắc tới chuyện này, Thi Hạ Dương biết Uông Thịnh muốn thi vào đâu nên cứ rảnh rỗi là lại tra tìm những ngôi trường ở chung thành phố với hắn.

Trường danh giá thì không được rồi, trường trọng điểm cũng chịu chết, hạng hai cũng khó, nếu không được thật thì còn trường hạng ba và trường nghề.

Thừa nhận thì xấu hổ chứ đây đúng là báo ứng.

Cậu lãng phí bao nhiêu thời gian, bây giờ có vắt chân lên cổ mà chạy cũng chẳng kịp nữa rồi.

Thi Hạ Dương rất khó chịu, nhưng không than vãn gì.

Uông Thịnh cũng biết cậu áp lực nên thường ngày không cố ý kích thích, thậm chí còn cổ vũ và khen ngợi cậu rất nhiều.

Vốn Thi Hạ Dương đã không được tròn trịa mũm mĩm, ở bên Uông Thịnh rồi thì chỉ có làm tình với học tập, ngày nào cũng rối ren, hắn nhìn mà xót.

Thi Hạ Dương nói: "Tôi thấy tuần sau có thể thi được ít nhất là trên hạng bốn mươi".

Lớp họ có tổng cộng năm mươi lăm người.

Lúc đầu bứt phá từ hạng nhất đếm ngược thì rất dễ, bởi những đứa xếp cuối toàn là lũ không chịu học, Thi Hạ Dương chỉ hơi chú tâm là vượt được.

Nhưng đến khoảng giữa thì cậu chẳng còn thuận lợi được như xưa, việc tăng hạng ngày càng khó.

Thi thoảng Thi Hạ Dương lại rúc trong ngực Uông Thịnh, thì thầm: "Tôi chẳng cần gì khác, chỉ muốn tên hai đứa mình xuất hiện trong cùng một trang thôi".

Vì tên Uông Thịnh bao giờ cũng ở trang đầu của tờ danh sách, còn Thi Hạ Dương lại ở tít bán cầu bên kia.

Cậu muốn thấy tên hai đứa được xích gần bên nhau, chẳng rõ vì sao nữa.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 78 (Hoàn chính văn)


Edit: Ryal

Chuyện thích một người thường xảy ra trong vô thức.

Nhân lúc ta không chú ý, người kia sẽ chui thẳng vào trái tim.

Như thể lúc đầu Thi Hạ Dương đồng ý ở bên Uông Thịnh với mối quan hệ chẳng rõ tên không phải chỉ vì hắn nói thích cậu, mà bản thân cậu cũng thấy mừng thầm và kiêu ngạo biết bao.

Mình thế này mà lại được Uông Thịnh thích – xuất phát từ suy nghĩ ấy, cậu đồng ý.

Nhưng ở bên nhau rồi, từng chút một, dường như Thi Hạ Dương không thể tách khỏi hắn được.

Lúc đầu cậu lưu luyến những khoái cảm Uông Thịnh mang lại, giờ biến thành lưu luyến chính bản thân Uông Thịnh.

Tên này điểm nào cũng tốt, điểm nào cậu cũng thích.

Cậu chỉ muốn dán cái nhãn "Của Thi Hạ Dương" lên người Uông Thịnh, cho mọi người tránh xa ra, của cậu cơ mà.

Cậu có dục vọng chiếm hữu và cả dục vọng tình yêu, đương nhiên là cả không ít dục vọng tình dục nữa.

Khi cậu thổ lộ những xúc cảm ấy với Uông Thịnh, hắn hỏi: "Biết tại sao cậu lại có nhiều dục vọng như thế với tôi không?".

Thi Hạ Dương cắn cán bút, hỏi: "Tại sao?".

"Vì cậu thích tôi".

Uông Thịnh vừa soát bài cho cậu vừa đáp.

"Cậu biết mà".

Thi Hạ Dương bĩu môi cười: "Sao cậu cứ như ba tôi thế?".

"Đừng cho mẹ cậu nghe được câu này đấy".

"...

Sao mà phiền thế!".

Thi Hạ Dương tựa vào người hắn, cười ra tiếng.

Thực ra sự thay đổi nơi Thi Hạ Dương cũng khiến Uông Thịnh hơi bất ngờ.

Dường như những ngày hắn trộm tơ tưởng người kia đã cách xa lắm rồi, lúc ấy, hắn hoàn toàn không tin được rằng sẽ có một mai tên nhóc cà lơ phất phơ này lại chịu nghiêm túc học tập vì mình.

Trước nay hắn bao giờ cũng nắm chắc mọi việc, nhưng duy chỉ với Thi Hạ Dương thì chịu chết.

Dù lúc trước hai đứa đã lên giường, hắn cũng hoàn toàn không nghĩ mình có thể giữ chặt lấy người kia.

Thi Hạ Dương khiến hắn vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.

Giờ ở trường cậu cũng chẳng kéo bè kéo cánh ồn ào nhốn nháo như trước nữa, trong tiết thì bắt đầu nghiêm túc nghe giảng, lúc tan học thì chủ động theo Uông Thịnh về nhà học.

Càng gần kì thi đại học, tần suất làm tình của hai người càng giảm xuống.

Không phải do Uông Thịnh cố tình hạn chế mà là do chính Thi Hạ Dương thấy lo, ngày nào cũng kêu không đủ thời gian rèn luyện.

Một Thi Hạ Dương đứng đắn thế này khiến Uông Thịnh vừa thương vừa yêu, hắn thường không nhịn được mà lột quần người ta hôn hôn sờ sờ, kiếm cớ "xả stress" cho nhau.

Ai mà ngờ được rằng hạng nhất cả khối lại sống thế này trước khi thi đại học.

Từ mùa hè dính dớp đến mùa mưa bão bất chợt, thời gian một năm trôi qua nhanh tới mức không thể tưởng tượng được.

Lần thi thử cuối cùng, rốt cuộc Thi Hạ Dương cũng có thể miễn cưỡng chen chân vào trang đầu của danh sách điểm số – Uông Thịnh ở vị trí đầu tiên, cậu ở vị trí cuối cùng.

Một người ở vị trí đầu tiên, một người ở vị trí thứ hai mươi tám.

Thi Hạ Dương không rõ trong lòng mình có cảm giác gì, không thoải mái dửng dưng như xưa nữa mà lại càng thêm lo.

Dường như những cái tên chen giữa họ chính là những ngọn núi lớn, tách hai đứa ra xa cả năm ánh sáng.

Cậu lo lắng sốt ruột, Uông Thịnh lại không ngừng trấn an.

Mấy hôm trước hai đứa cầm danh sách điểm chuẩn của năm ngoái tham khảo một lúc lâu, quyết định đối diện với thực tại – không thể cùng trường được thì đành thi vào chỗ gần nhau nhất có thể vậy.

Đã chọn được nguyện vọng, Uông Thịnh thì chắc chắn không thành vấn đề, nhân tố không xác định duy nhất chính là Thi Hạ Dương.

Cậu dùng một năm để theo đuổi nhiều năm của người khác, điểm cao thì vẫn có thể đạt được nhưng lại chưa chắc.

Cậu rất sợ sẽ có biến cố xảy ra.

Khi có danh sách địa điểm thi, hai đứa phát hiện mình thi cùng một chỗ nhưng khác phòng, Thi Hạ Dương thấy yên tâm hơn nhiều.

Lúc đã ra trường rồi, cậu kéo Uông Thịnh tới quán net cũ và vào đúng căn phòng ngày xưa, trốn bên trong hôn nhau rồi lại làm tình.

Đó dường như là một loại nghi thức, bởi cuộc đời Thi Hạ Dương bắt đầu thay đổi từ chính nơi này.

Uông Thịnh ôm Thi Hạ Dương, để cậu ngồi trên đùi mình, vừa đâm thọc vừa vuốt ve.

Thi Hạ Dương đeo tai nghe, thứ chạy trong điện thoại chính là bản ghi âm cậu lén thu trong lần đầu họ ở cùng nhau tại nơi này.

Khi ấy thái độ Uông Thịnh khác hẳn bây giờ – hắn giấu hết tình cảm trong lòng, vờ như thanh cao kiêu ngạo, nhưng thực ra đã thích cậu nhiều lắm rồi.

Thi Hạ Dương bị đâm tới mức ngẩn ngơ, trong tai vẫn toàn âm thanh thuộc về Uông Thịnh.

Hắn nói: "Muốn chịch cậu, chịch đến khi nào cậu không phát dâm được với thằng khác nữa thì thôi".

Hắn nói: "Cảm ơn bé cưng".

Và cả những tiếng thở dốc, rên nhẹ đương khi tình ái cao trào.

Giờ nghe lại vẫn thích như xưa.

Thi Hạ Dương ôm lấy Uông Thịnh mà hôn, vừa chủ động vừa dâm đãng, nửa người dưới trần truồng của cậu không ngừng đong đưa, cứ ghé bên tai Uông Thịnh gọi chồng ơi chồng à.

Căn phòng nhỏ hẹp trong quán net lại bị mùi hương của họ lấp đầy.

Thi Hạ Dương hỏi: "Chồng ơi, em dâm không?".

Uông Thịnh không đáp, chỉ càng thúc mạnh hơn.

Sau đó Thi Hạ Dương lại nói: "Em thấy hai đứa mình ở bên nhau không đúng lúc cho lắm, sớm thêm tí nữa chắc em đã thi tốt hơn rồi".

Uông Thịnh đáp: "Thời gian không quan trọng, được bên nhau là tốt rồi".

Khi ấy đã có kết quả thi đại học, hai đứa không phát huy vượt xa thường ngày mà cũng chẳng có gì sai sót.

Họ không tạo nên kì tích, bởi kì tích chỉ có trong tiểu thuyết và phim ảnh.

Họ cũng không ngã xuống vực sâu, bởi ông trời không đành lòng trách móc nặng nề những ai đã nghiêm túc cố gắng.

Mọi chuyện đều nằm trong dự kiến, hiển nhiên như mặt trời và mặt trăng, hiển nhiên như tôi yêu người.

Lúc nhận được thư báo trúng tuyển, Uông Thịnh và Thi Hạ Dương đang trốn trên gác mái làm tình, dùng thân thể người kia để sưởi ấm trong căn phòng đầy hơi lạnh điều hòa.

Thi Hạ Dương nằm trên ghế tổ chim, mông nhỏng cao cao, Uông Thịnh vừa thọc vào rút ra vừa nói: "Tôi phải để lại dấu vết trên người em mới được, ai muốn chạm vào mà nhìn thấy cũng biết em là hoa đã có chủ".

Thi Hạ Dương quay sang cười với hắn, níu cổ hắn xuống hôn.

Cậu bị thúc tới độ rên rỉ càn quấy, đến lúc được bắn hết vào trong thì ôm lấy người ta rủ rỉ: "Em xăm một hình dựa theo cây hàng của anh nhé, được không?".

Uông Thịnh cười, vừa niết cái mông tròn vừa nói: "Dâm".

Hắn lại luồn ngón tay vào nơi cửa sau dính nhớp, để thứ chất lỏng sền sệt thuộc về mình chảy ra ngoài.

Mặt trời rực lửa ngày hạ xuyên qua lớp rèm cửa mà chiếu vào giấc mộng xuân của đời hắn, đánh bóng những viển vông, biến chúng thành tình yêu có thể sờ đến được.

Hắn ôm lấy Thi Hạ Dương, hai đứa đan tay vào nhau, nghe cậu mở lời: "Em muốn nói với anh điều này".

"Ừ, nói đi".

"Thực ra...".

Thi Hạ Dương rúc vào ngực Uông Thịnh, cười một tiếng.

"Trước khi anh tuốt cho em lần đầu ấy, em từng có một giấc mộng xuân, mơ thấy em hôn anh, thằng em anh còn không ngừng giương oai diễu võ trước mặt em nữa chứ".

Uông Thịnh hơi bất ngờ, Thi Hạ Dương lại tiếp tục nói: "Nhưng khi ấy em sợ đến mức không dám nghĩ nhiều, chẳng ngờ sau này mộng xuân lại trở thành sự thật".

Hoàn chính văn.

Spoil ngoại truyện: luận văn, sẽ toi, còng tay, clip.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Ngoại truyện 1


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương hỏi: "Em thôi học nhé?".

"Đừng quậy".

Uông Thịnh vừa tắm xong, mở laptop ra đặt trước mặt cậu.

"Em không muốn viết đâu".

Thi Hạ Dương nói.

"Anh có Plants vs.

Zombies không?".

"Mai em phải nộp bài đúng không?".

Uông Thịnh ngồi xuống bên cạnh cậu.

"Viết cho xong đi rồi chơi".

Đã lên đại học rồi mà Thi Hạ Dương vẫn chẳng thay đổi gì mấy.

Lúc thi đại học cũng không có kì tích nào xảy ra – chuyện học sinh dốt nỗ lực một hai năm là thi đậu vào trường danh giá chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi, rất tiếc là Thi Hạ Dương chẳng phải hoàng tử nhỏ hay công chúa xinh đẹp, thậm chí đến mẹ kế của công chúa cũng chẳng phải, cậu chỉ là một cây cải thìa không hề liên quan tới hai chữ "cổ tích".

Thi Hạ Dương khổ sở lắm mới đỗ được vào một trường đại học, cái tốt duy nhất là trường này gần trường Uông Thịnh.

Lúc trước Uông Thịnh cứ lo hai đứa vào đại học rồi không được gặp nhau mỗi ngày, chẳng ngờ Thi Hạ Dương lại như kí sinh trùng mọc ra trên người hắn, trở thành sinh viên ngoài biên chế của ngôi trường danh giá này.

Từ lúc khai giảng đến giờ hôm nào cậu cũng chạy tót sang đây, thậm chí còn từng đánh nhau với bạn cùng phòng của Uông Thịnh, xưng là anh em.

Mọi người đều biết mối quan hệ giữa hai đứa này, thi thoảng còn có đứa trêu Thi Hạ Dương bằng cách gọi cậu là "chị dâu", Thi Hạ Dương bèn hôn Uông Thịnh cái chụt rồi cười hì hì: "Tao mới là đại ca của chúng mày đấy!".

Uông Thịnh không hề phản bác, chỉ nhìn cậu cười cười.

Khi ấy mỗi lần hai đứa muốn làm tình là lại phải ra ngoài thuê phòng, vì ở lại kí túc xá thì mất nết lắm.

Thi Hạ Dương rõ nhiều chuyện, hay kêu là tối không có Uông Thịnh ôm thì ngủ không ngon.

Uông Thịnh chỉ cười: "Hồi trước tôi cũng có ôm em ngủ mỗi ngày đâu".

Thi Hạ Dương bĩu môi, chẳng thèm đáp.

Kết quả là đến kì hai năm nhất thì hai đứa thuê một căn trọ nhỏ cạnh trường, muốn làm chuyện dâm dục lúc nào cũng được.

Không ai muốn lãng phí căn phòng này, rảnh rỗi là lại làm một lần, có việc bận thì gấp gáp hoàn thành rồi tiếp tục làm.

Cả ngày Thi Hạ Dương cứ nói Uông Thịnh là dâm tặc, nhưng thực ra phần lớn thời gian cậu mới là đứa cứ sờ soạng mò mẫm người ta.

Sắp cuối kì rồi, Thi Hạ Dương và Uông Thịnh đều bắt đầu chuẩn bị thi.

Thi Hạ Dương có luận văn của một môn nọ làm thay bài thi học kì, sống chết không chịu viết, sắp phải nộp rồi mà chưa xong được đến một phần tư.

Uông Thịnh nhéo mông cậu: "Viết đi, chừng nào viết xong mới được làm tình".

Chiêu này rất có tác dụng với Thi Hạ Dương, nếu ngày xưa Uông Thịnh không uy hiếp như thế thì chắc cậu thi vào trường dạy nghề còn khó nữa là đại học chính quy.

Thi Hạ Dương nằm ngoài ra bàn, liếc nhìn cuốn sách Uông Thịnh vừa mở.

"Chồng ơi".

Uông Thịnh lau tóc, không hề dao động.

"Chồng à".

Tay Thi Hạ Dương mò xuống giữa hai chân hắn.

"Chồng của em ơi".

Uông Thịnh thở dài.

"Chồng ới ời".

Thi Hạ Dương ngồi lên đùi hắn.

Cậu vòng tay qua cổ Uông Thịnh, cười hì hì: "Anh viết giúp em đi".

"...

Có cần tôi sống hộ em luôn không?".

"Cái đấy thì thôi".

Thi Hạ Dương cười.

"Cuộc sống này ý nghĩa lắm, đặc biệt là lúc em làm tình với anh, không cần anh hộ đâu... anh chịch em là được".

Uông Thịnh ngoảnh mặt, tên nhãi này lại còn dám nói chuyện vô lí thành có lí.

"Chồng ơi, chồng viết giúp em đi!".

Thi Hạ Dương uốn éo.

"Anh giúp đi rồi em cho chơi kiểu mới nè".

Lúc trước cậu từng mua một cái gậy mát xa về để tăng thêm chút gia vị cho đời sống tình dục, trông cũng khá được, nhưng chưa có công dụng gì.

Có hai lần Uông Thịnh định dùng thứ đó trêu chọc Thi Hạ Dương trong lúc làm tình, nhưng cậu nhất quyết không chịu – cây gậy thịt nóng hừng hực của chồng chẳng lẽ lại không dũng mãnh hơn cái này?

"Viết giúp em đi mà".

Thi Hạ Dương lại vặn mông, cười hì hì trong lòng Uông Thịnh.

"Anh viết giúp em, em tự thẩm cho anh xem".
 
Back
Top Bottom