Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/H/DONE] Kết mộng xuân - Tần Tam Kiến

[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 40


Edit: Ryal

Uông Thịnh siết chặt tờ giấy nhăn nhúm kia trong tay, nghiến răng thật mạnh.

Hắn rất muốn quay đầu lại xem có phải Thi Hạ Dương đang đắc ý cười nhìn mình hay không, nhưng cuối cùng vẫn nhét tờ giấy vào hộp bút, kéo khóa kín lại, tiếp tục vờ như đang chăm chú nghe giảng bài.

Thi Hạ Dương nhỏng người lên ngó Uông Thịnh, lại phát hiện hắn rất thờ ơ.

Thế mà bảo thích tôi, muốn vào đại học cùng tôi.

Đúng là xạo sự.

Thi Hạ Dương nghĩ, cậu đi đời rồi Uông Thịnh ạ, hai ta cùng đi đời rồi!

Lúc hết tiết Thi Hạ Dương lại xúm xít ra ngoài, rủ đám bạn nhí nhố cùng bỏ tiết tự học đi chơi đá bóng.

Bước ngang qua chỗ Uông Thịnh, cậu còn cố ý dính chặt vào một nam sinh khác giữa tiết trời nóng như đổ lửa.

Thi Hạ Dương chẳng cần ngó sang cũng biết Uông Thịnh đang cáu tiết nhìn mình chằm chằm, cậu muốn thế mà.

Thi Hạ Dương nhiều chiêu trò và cũng thù dai cực kì: tôi gọi cậu là chồng mà cậu không thèm để ý đến tôi, giờ tôi cho cậu tức chết luôn.

Cậu víu lấy người khác như thiếu xương, lúc quay về lại chạm mắt với Uông Thịnh.

Cái tên ấy ngồi nguyên tại chỗ, khuôn mặt thản nhiên chẳng thấy vui buồn hờn giận.

Thi Hạ Dương bĩu môi với hắn một cái, rồi lại xớn xác đi chơi.

Chuông vào học đã reo vang mà cậu chẳng thèm về tự học.

Bình thường họ trốn tiết tự học cũng quen rồi, Uông Thịnh nhìn ra cửa sổ là thấy những bóng người lúc nhúc trên sân bóng đá.

Hắn cầm chặt cây bút nhưng không viết nổi chữ nào, nhìn nhãi con chạy như nhóc báo ngoài kia, chỉ muốn ra ngoài xách cổ cậu về ngay lập tức.

Nhóc báo ấy à?

Thực ra là bé mèo con nhà họ Uông nuôi chứ.

Uông Thịnh đứng lên, bước khỏi phòng học dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người.

3 giờ chiều đúng là thời điểm nóng nhất trong ngày, hắn vừa ra khỏi tòa nhà đã có cảm giác như bị quăng vào lò nướng, chẳng hiểu sao mấy đứa này vẫn còn đá bóng được.

Không sợ say nắng à?

Uông Thịnh tiến thêm vài bước, đứng dưới một tán cây to.

Có một câu tục ngữ rất đúng: Dưới tán cây cao mát rười rượi.

Trời vừa nóng vừa khô, Uông Thịnh đứng đó mà chẳng than một tiếng.

Thi Hạ Dương chơi rất hăng, nhưng vì cuối tuần vừa làm chuyện ứ ừ nên mông vẫn chưa khỏi hẳn.

Cậu chỉ chạy vài bước là dừng, đứng tại chỗ làm huấn luyện viên chỉ đạo mấy người trên sân.

Đang sung sướng, Thi Hạ Dương quay đầu lại thấy người đứng dưới tàng cây.

Cậu hơi sửng sốt, rồi không nhịn được mà nhoẻn cười.

Uông Thịnh thấy người ta nhìn mình thì xoay người bước ra phía sau tòa nhà dạy học – nơi ấy có một rừng cây nhỏ, mấy cặp tình nhân trong trường toàn lẻn vào chim chuột với nhau.

Thi Hạ Dương cứ tưởng hắn sẽ về lớp, nào ngờ Uông Thịnh lại vòng ra khu đó.

Cậu hơi do dự rồi bịa bừa một cái cớ, tránh khỏi tầm mắt mọi người rồi bám theo.

"Ui, lớp trưởng cũng trốn học à?".

Thi Hạ Dương hớn hở bước vào rừng, nhìn thấy Uông Thịnh đang đứng tựa vào thân cây.

Hắn nhìn cậu, im lặng túm người ta về chỗ mình, kabedon.

"Nè?

Làm gì đó?".

Thi Hạ Dương còn bận làm bộ làm tịch.

"Muốn đánh nhau à?".

"Cậu muốn gì mà nghịch thế?".

Lúc thốt ra câu này, tay Uông Thịnh đã với vào trong quần Thi Hạ Dương xoa lên thằng em chưa thức giấc.

"...

Đụ má!".

Cậu giãy giụa, sợ tới mức muốn chuồn đi.

Nhưng Uông Thịnh ấn chặt nhóc con này trên thân cây, sờ thứ đã bắt đầu có phản ứng.

"Cậu điên à?".

Thi Hạ Dương cau mày.

"Sao to gan thế?".

To gan đến nỗi dám mò háng tôi giữa trường học, giữa ban ngày ban mặt?

Đúng là trâu bò!

Uông Thịnh hỏi: "Tờ giấy cậu gửi cho tôi trong giờ là có ý gì?".

"Tôi chỉ bảo với cậu là tôi không hiểu thôi mà".

Thi Hạ Dương đưa ra một câu trả lời rất hợp lí.

"Chẳng hiểu từ nào hết".

"Vô nghĩa".

Uông Thịnh nói.

"Cậu mất gốc nhiều như thế, học thì phải học từ cấp hai, thiên tài hay sao mà mới thuộc hai mươi từ đơn đã hiểu cả bài?".

"Đúng rồi!".

Thi Hạ Dương chẳng thèm giãy giụa nữa, Uông Thịnh sờ rõ là thích.

Cậu thảnh thơi dựa vào thân cây, híp mắt cười ranh mãnh: "Tôi là thiên tài ở phương diện này mà, công nhận chưa?".

Nói xong câu ấy, tay cậu cũng mò xuống hạ bộ Uông Thịnh, xoa một cái thật mạnh cách lớp quần đồng phục mỏng manh.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 41


Edit: Ryal

Uông Thịnh đúng không phải người.

Thi Hạ Dương nghĩ: Lớp trưởng quả là lớp trưởng, lúc nào cũng trâu bò nhất.

Giờ còn chưa tan học mà hai người đã trốn trong rừng cây nhỏ mò háng nhau, xung quanh tĩnh lặng không một bóng người, kích thích biết mấy.

Thi Hạ Dương vừa vuốt vừa hỏi: "Sao hàng của cậu to thế?".

"To cho cậu hưởng".

Uông Thịnh gần như đã đè lên người cậu, vừa thở dốc vừa ghé vào sát đôi tai đỏ bừng mà nói lời tục tĩu.

"Thích không?".

Thi Hạ Dương hơi nuốt nước bọt, cậu không chịu đựng nổi một Uông Thịnh thế này.

Mới mười bảy mười tám tuổi, hắn học đâu ra cái thói ấy?

Sao gợi cảm dữ vậy?

"Tạm được".

Thi Hạ Dương hơi hất cằm, hầu kết run run.

"Cậu nhanh cái tay lên coi".

Uông Thịnh cười cười, bắt đầu tăng tốc độ ve vuốt thứ kia.

Chết mất thôi.

Cả hai cùng nghĩ vậy.

Mặt trời treo trên đầu, trốn giữa trường học, người khác thì học hành chăm chỉ, họ lại đi tuốt súng người ta.

Thế thì có công bằng không nhỉ?

Thi Hạ Dương bị chói không mở nổi mắt.

Cậu chỉ có cảm giác như hai người đang cùng làm mồi lửa, đốt cho khu rừng này cháy rụi thành tro.

Điều Thi Hạ Dương không biết là lồng ngực Uông Thịnh đã cháy vì mình từ lâu lắm, nhưng kẻ phóng hỏa lại vô tư đến kì lạ.

Uông Thịnh nói: "Gọi lại thêm lần nữa xem nào?".

"Gì cơ?".

"Cái cậu viết ban nãy ấy".

Hắn hơi cúi người đặt cằm trên vai Thi Hạ Dương, hai mắt nhắm chặt, hơi thở dồn dập.

Thứ kích thích hắn đâu chỉ là bàn tay Thi Hạ Dương, mà còn là câu "chồng ơi" kia nữa...

Chỉ cần hai chữ ấy thôi, Uông Thịnh có thể giao cả ba hồn bảy phách thuộc về mình cho người ta nắm giữ hết thảy.

Thi Hạ Dương nghe thế thì nghiêng đầu cười: "Không".

Uông Thịnh nhíu mày, cắn tai cậu.

Thi Hạ Dương không chịu nổi mà rên nhè nhẹ.

Uông Thịnh tăng tốc độ và cả lực tay, nhưng đến lúc tiếng rên rỉ của Thi Hạ Dương sắp sửa không khống chế được, muốn tuôn trào theo dục vọng thì hắn lại dừng.

Uông Thịnh nắm thằng em nhà cậu, ngón tay đặt ngay mã mắt – nơi ấy dính dớp và ướt nhẹp, đã có chất lỏng trào ra.

Thi Hạ Dương nghẹn ứ khó chịu, tuốt tuốt thứ của hắn mấy cái như xin tha.

"Đừng giỡn nữa mà".

Cậu nghiêng đầu, hôn hắn vẻ lấy lòng.

Khoảnh khắc hai bờ môi dán lấy nhau, Thi Hạ Dương cảm giác được rất rõ thứ trong tay mình lại phình lên thêm một cỡ, cậu hoảng hốt chốc lát mới hiểu, đó là vì mình hôn hắn.

Thích hôn đến thế cơ à?

Thi Hạ Dương cười cười nhìn Uông Thịnh, một tay tiếp tục vuốt lên xuống, một tay bấu lấy eo hắn mà hôn.

Động tác trên tay cậu dần chậm lại vì nụ hôn điên cuồng, vốn là Thi Hạ Dương chủ động bắt đầu, nhưng lúc sau lại do Uông Thịnh nắm quyền điều khiển và chiếm đoạt như mãnh thú.

Không có kết cấu, chẳng chút kĩ xảo – hai người chỉ hưng phấn đơn thuần là vì thích thôi.

Uông Thịnh đột nhiên phát hiện rằng, dù hắn thích làm tình với Thi Hạ Dương nhưng ôm hôn thuần túy lại vượt lên cả những khoái cảm nhục dục đơn thuần.

Hắn cứ ngỡ dục vọng và ham muốn chiếm hữu của mình đối với Thi Hạ Dương lớn hơn tình yêu, giờ lại đột nhiên hiểu được – ham muốn chiếm hữu ấy sản sinh vì tình yêu đã nảy nở từ rất sớm.

Họ từng trốn ở nơi kín như bưng mà làm chuyện xấu, giờ lại quấn lấy nhau giữa ban ngày, đúng là một đôi trai trẻ phản nghịch.

Nhưng Uông Thịnh lại đắm chìm trong cái phản nghịch ấy.

"Gọi tôi đi".

Hắn tách khỏi miệng Thi Hạ Dương.

"Nhanh nào".

Thi Hạ Dương bị hôn đến nỗi mơ màng, trái tim đập nhanh như nổi trống.

Cậu trợn mắt nhìn người trước mặt, đủ loại khát vọng phá tan lồng ngực, vòng hai tay ôm Uông Thịnh và nói bằng giọng mềm dính: "Chồng ơi, anh giúp em đi mà".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 42


Edit: Ryal

Uông Thịnh hiểu Thi Hạ Dương rất rõ: nhãi con này chính là loại người "sướng thì sao cũng được" điển hình, miệng cậu nói toàn lời thật lòng, nhưng lời thật lòng ấy cũng chỉ để hưởng ngon ngọt.

Hắn chẳng có cách nào, mà cũng không phủ nhận nổi rằng mình chỉ có thể phục tùng cậu.

Tốc độ trên tay dần tăng nhanh, lại khiêu khích hai tai đỏ bừng, Thi Hạ Dương bắn rất nhanh.

Dù sao cũng đang ở trường, lúc cậu bắn thì Uông Thịnh nghiêng người để tinh dịch rơi xuống đất, tránh làm bẩn quần áo.

Thi Hạ Dương bủn rủn tựa vào thân cây, thở hổn hển nhìn Uông Thịnh: "Kích thích quá thể".

Trong trường học, giữa ban ngày ban mặt, mà hai người đang làm gì đây?

"Còn chưa hết kích thích đâu".

Uông Thịnh kéo mạnh tay cậu, nhét vào trong quần mình.

"Tôi vẫn cứng đây này".

Thi Hạ Dương cười: "Lớp trưởng ơi, cậu không sợ bị thầy cô bắt gặp à?".

"Sợ chứ".

Hắn bước tới gần, thổi vào lỗ tai cậu.

"Nên cậu phải nhanh lên".

Thi Hạ Dương chẳng thèm, cậu tuốt chậm rì rì, nhìn Uông Thịnh cười nhăn nhở.

Dù sao cũng sướng xong rồi, giờ nhiệm vụ mấu chốt là nhìn hắn bị mình làm khó.

Thi Hạ Dương rất thích cảm giác nhìn Uông Thịnh được thầy cô cưng đến tận trời bị năm anh em nhà mình khống chế, chẳng mấy khi cậu tự tin đến mức này.

"Đừng cười nữa".

Uông Thịnh hôn cậu.

Thi Hạ Dương đẩy hắn ra, hỏi: "Tại sao?

Cậu quản trời quản đất thì thôi đi, giờ còn không cho cười nữa?".

"Thấy cậu cười là tôi chỉ muốn lột quần cậu ra chịch".

Uông Thịnh đáp.

"Sợ không?".

Thi Hạ Dương cười chẳng ngừng được, tay cũng bắt đầu dùng sức: "Cậu được lắm, nói câu nào cũng bảo muốn chịch chết tôi".

Cậu tăng lực tay, nghe tiếng thở dốc dần trở nên gấp gáp của Uông Thịnh thì thỏa mãn vô cùng.

Cậu chưa từng nghĩ đến việc một người cái gì cũng không làm nổi như mình cuối cùng lại tìm thấy cảm giác thành tựu trong tình huống thế này, thế là sao?

Nhưng dù đúng hay sai, Thi Hạ Dương cũng đã lún sâu vào mất rồi.

Cậu vừa tuốt cho Uông Thịnh vừa cười nhăn nhở: "Trước khi chịch chết tôi, chắc cậu đã chết dưới mấy anh em nhà tôi vì sung sướng rồi".

Thi Hạ Dương làm cái gì cũng qua loa bừa bãi, thẩm du cho Uông Thịnh cũng thế.

Không có kĩ thuật gì hết, chỉ dựa vào sức lực và tâm trạng.

Nhưng chỉ vì đây là Thi Hạ Dương, nên Uông Thịnh nhanh chóng lên đỉnh.

Hắn trân trọng những kích thích ngây ngô vụng về đó.

"Sướng chưa?".

Tay Thi Hạ Dương dính dớp, cậu chọc chọc môi Uông Thịnh.

"Thử nếm hàng của cậu đi này?".

Cậu có quá nhiều cách để quyến rũ người ta chỉ bằng một động tác nhỏ, cứ khiến Uông Thịnh điên đảo cả tâm hồn.

Uông Thịnh hơi mút ngón tay Thi Hạ Dương, rồi ôm lấy cậu mà hôn.

Cậu cũng chẳng đẩy ra, rầm rì tiếp nhận.

Cái ôm vừa nóng vừa chặt, Thi Hạ Dương có cảm giác mình sắp hòa tan vào lồng ngực nóng bỏng kia mất rồi.

Nụ hôn vừa kịch liệt vừa triền miên, như thể muốn nuốt cậu vào bụng, như muốn mê hoặc cho cậu choáng váng.

Chỉ hôn cái thôi mà Thi Hạ Dương cũng rên rỉ, đến khi Uông Thịnh tách ra cậu lại níu lấy hắn, vặn vẹo trong lồng ngực hắn: "Cái này gây nghiện đúng không?".

"Cái gì?".

Thi Hạ Dương kéo tay Uông Thịnh đặt lên mông mình, mân mê kẽ mông qua lớp quần đồng phục: "Cái này này".

Uông Thịnh cười: "Muốn tôi chịch cậu à?".

"Ừa".

Thi Hạ Dương cũng chẳng giấu giếm.

"Chừng nào tan học đi tìm chỗ làm nhé?

Tôi muốn mà".

Uông Thịnh nhìn cậu chằm chằm một chốc, cố nén dục vọng muốn lột sạch cả người Thi Hạ Dương.

Một giọt mồ hôi lăn qua thái dương, hầu kết hắn hơi run rẩy: "Mông cậu không đau à?".

"Đỡ nhiều rồi".

Thi Hạ Dương xán lại gần, lười biếng tựa người vào lòng Uông Thịnh.

"Tôi gọi chồng cái là cậu nắng luôn, đúng không?".

Ryal's note: Mọi khi mình sẽ edit cho hết đoạn dduj rồi đăng luôn thể, nhưng lần này hai ông nhõi làm chuyện người nhớn hết 10 chương lận =))) Nên thôi cho mọi người đọc đoạn vuốt kookoo trước nhé.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 43


Edit: Ryal

Những câu Thi Hạ Dương thốt ra bao giờ cũng có thể khiến Uông Thịnh bất ngờ, như thể bầu trời không còn mưa mà lại đột ngột trút xuống những viên kẹo trái cây đủ vị.

Những viên kẹo ấy tuy ngọt nhưng lại cứng ngắc, cứ liên tiếp đập vào đầu hắn.

Cũng lợi hại thật.

"Trong đầu cậu toàn những thứ gì thế?".

"Vốn tôi định ăn uống chơi bời, nghịch ngợm gây sự, rồi cứu vớt thế giới".

Thi Hạ Dương còn thản nhiên đáp.

"Giờ chỉ muốn làm chuyện mười tám cộng thôi".

Uông Thịnh cười: "Nghiện rồi à?".

"Nghiện rồi.

Thứ cậu bắn ra không phải tinh dịch mà là vỏ cây thuốc phiện nghiền thành phấn đúng không?".

Thi Hạ Dương rúc mặt vào cổ người ta.

"Sao nó lại làm tôi như trúng độc, nếm một lần là nghiện cả đời thế này?".

Lẽ ra thành tích môn văn của Thi Hạ Dương không thể thấp được, Uông Thịnh thấy cậu sử dụng ngôn ngữ thành thạo lắm.

"Chỉ cho mỗi cậu thôi đấy".

Hắn bóp mông Thi Hạ Dương.

"Tối nay thì không được, không phải cậu thích là được đâu".

"Vì sao?".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Tối nay cậu hẹn người khác à?".

Uông Thịnh dở khóc dở cười.

"Sao?

Cậu còn có đứa khác ngoài tôi đúng không?".

Thi Hạ Dương bĩu môi.

"Được rồi, xem ra tôi phải tỉnh mộng thôi.

Cái gì mà thích tôi, theo đuổi tôi, muốn cùng tôi vào đại học, toàn lời chót lưỡi đầu môi trên giường chứ gì, có khi cậu nói với bao nhiêu người khác rồi ấy".

Cậu cố ý dùng lời nói đối phó với Uông Thịnh: "Xì, giờ phải làm sao?

Dục vọng không có chỗ xả thì sao tập trung học được".

"Cậu muốn thế nào?".

Dĩ nhiên Uông Thịnh biết nhãi con này đang quậy mình, hắn cứ để mặc cho cậu quậy, để xem cuối cùng đồ ngốc ấy sẽ diễn vở kịch gì.

"Cậu không cho tôi xoạc thì tôi cũng đâu ép được, tôi không chơi trò cưỡng ép".

Thi Hạ Dương nói.

"Tôi phải tìm xem có ai giải giúp thứ kịch độc nhân gian này không, nam nam song tu hay gì đó ấy".

Uông Thịnh định vờ giận để dọa Thi Hạ Dương, dù sao nhãi con này chỉ ăn cứng chứ không ăn mềm mà.

Nhưng hắn không làm được.

Đối mặt với một Thi Hạ Dương thế này thì hắn không làm giá nổi.

"Được rồi, đừng nghịch nữa".

Uông Thịnh lấy khăn ướt trong túi ra lau cho Thi Hạ Dương.

"Tối nay cô chủ nhiệm tới thăm nhà, để mai tôi hầu cậu sau".

Thi Hạ Dương đột nhiên bật cười.

"Được!".

Cậu nghiêng đầu nhìn hắn, cực kì ưng cách dùng từ của Uông Thịnh.

"Hầu" à, Thi Hạ Dương thích từ này lắm.

"Ưm".

Cậu lại gọi Uông Thịnh bằng giọng mềm nhũn.

Hắn lau xong tay thì giúp cậu kéo khóa quần: "Sao?".

"Khen thưởng cho cậu nha".

Thi Hạ Dương nói.

"Qua đây nào".

Uông Thịnh nâng mắt nhìn cậu, nghiêng người sang.

Thi Hạ Dương đột nhiên vòng tay qua cổ hắn, thè lưỡi ra liếm một cái trên môi hắn, rồi lại dán bờ môi nóng bỏng bên vành tai Uông Thịnh.

Cậu thở gấp một tiếng yêu kiều, nghe như đang lên đỉnh, thốt ra câu: "Chồng ơi, anh giỏi quá".

Thi Hạ Dương biết châm lửa thật, chỉ cần dùng một cây đuốc nhỏ đã thiêu trụi cả cánh rừng trong lòng Uông Thịnh.

Hắn như sắp thăng thiên, phải nghiến răng thật chặt mới kìm lại được mong muốn kéo tay người ta trèo tường ra ngoài đi thuê phòng làm tình.

"Đệch, cậu đúng là chán sống rồi".

Uông Thịnh nghiến răng nghiến lợi, bóp mông Thi Hạ Dương thật chặt.

"Học ai?".

"Tự học thành tài đó".

Cậu cười hì hì, ngón tay mân mê quanh đầu ngực hắn cách lớp sơ mi đồng phục.

"Chồng dạy hay này, em thì học giỏi, không muốn thành tài cũng khó!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 44


Edit: Ryal

Uông Thịnh chẳng biết liệu có phải Thi Hạ Dương cố ý hay không, nhãi con này cứ cất tiếng trêu chọc là hắn lại gần như đổi bằng cả tính mạng.

Trông thì là một nam sinh cấp ba không học vấn không nghề nghiệp, nhưng thực chất cậu là quỷ đòi mạng đúng không?

Mà diễm quỷ thì đúng hơn, thứ quỷ chuyên hút tinh khí con người ấy.

"Đừng nghịch".

Nếu không phải lát nữa còn về lớp, thì Uông Thịnh chỉ muốn xử tử Thi Hạ Dương ngay tại chỗ này.

Hắn túm cái tay đang làm loạn trước ngực mình, đưa lên miệng hôn.

"Nghỉ một lúc đã rồi về lớp".

"Ứ về đâu".

Thi Hạ Dương bĩu môi, rụt tay lại.

"Giờ về tôi cũng đâu có việc gì làm".

"Học đi".

Uông Thịnh nói.

"Hôm nay cậu còn một bài văn cổ và hai mươi từ đơn tiếng Anh, mấy công thức toán tôi viết cho cậu hôm qua thì sao, cậu quăng vở rồi đúng không?".

"...".

Thi Hạ Dương cười gượng.

"Quăng đâu mà quăng".

Nhưng cậu xé ra viết giấy mất rồi.

Thi Hạ Dương không thèm nói chuyện với hắn nữa.

Đang yêu sớm mà tự dưng nhắc đến học tập, rõ là mất hứng!

Cậu đẩy Uông Thịnh ra định chạy mất, nhưng lại bị túm chặt.

"Gì đấy?".

Thi Hạ Dương biếng nhác liếc hắn một cái.

Uông Thịnh đáp: "Về học đi".

"Cậu nhàm chán thế".

Thi Hạ Dương lại bĩu môi.

"Đừng có động vào tôi".

Uông Thịnh không nói gì mà chỉ nhìn cậu chằm chằm, đến mức lông tơ cả người Thi Hạ Dương dựng đứng, đến linh hồn cũng run run.

Cậu phát hiện mình thực sự hết cách rồi, thấy Uông Thịnh thì chỉ có nhũn chân hoặc nhũn chân thôi, cái trước là do bị chịch, cái sau là vì bị dọa.

Cậu hơi sợ Uông Thịnh.

Thực ra Thi Hạ Dương cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thấy Uông Thịnh đáng sợ đến thế, chẳng phải chỉ cao hơn chút xíu thôi à, bình thường đánh nhau cậu chấp ba thằng còn chưa sợ.

Nhưng hắn chỉ nhìn cậu thế thôi, chẳng cần động tay, thậm chí là không cần thốt lời nào, cậu đã...

"Ầy, phiền chết đi được!

Đi thì đi!

Về thì về, hay ho lắm à, cậu trừng mắt cái gì?".

Thi Hạ Dương tỏ vẻ không hợp tác, nhưng vẫn theo chân Uông Thịnh về lớp học.

Hắn nhìn cậu bước vào rồi mới vào lớp theo, liếc xuống cuối lớp là thấy cậu đang tựa lưng vào tường ngó mình đăm đăm.

Những người khác trong phòng đều đang vùi đầu học tập, chẳng ai chú ý tới sóng ngầm mãnh liệt giữa hai người.

Khi Uông Thịnh quay về cạnh chỗ, Thi Hạ Dương làm mặt quỷ với hắn rồi mới mở sách tiếng Anh.

Uông Thịnh không giận, chỉ cười.

Dễ thương thật đấy.

Buổi chiều tan học Thi Hạ Dương nhí nhố theo sau Uông Thịnh, đến một con ngõ nhỏ vắng tanh, hắn mới xoay người lại.

"Cậu theo tôi làm gì?".

Thi Hạ Dương cười: "Lạ nhỉ, tôi đi đường tôi chứ ai thèm theo cậu?".

Hai người đột nhiên cùng nhớ lại chuyện lần trước – Uông Thịnh trộm bám theo Thi Hạ Dương lúc tan học, bị bắt tận mặt còn chối.

Uông Thịnh cũng cười cười, kéo cậu về phía mình.

Thi Hạ Dương nín cười thuận theo, vẫn còn tỏ vẻ không hợp tác: "Cái gì?

Mình có quen biết à, muốn đánh nhau không?".

"Đánh nhau đi".

Uông Thịnh kéo cậu tới một con hẻm nhỏ tối mờ mờ, vừa ôm vừa sờ.

"Tôi bảo hôm nay cô đến nhà rồi còn gì?".

"Cậu xạo sự".

Thi Hạ Dương bị sờ đến nỗi ngứa ngáy, thinh thích, cứ cọ vào ngực người ta.

"Ban nãy tôi thấy cô chủ nhiệm đi cùng chồng rồi nhé, cô bảo đón con gái sang nhà ngoại".

"Lỡ cô đón con xong đến nhà tôi thì sao?".

"Này Uông Thịnh, cậu đang giấu ai trong nhà đúng không?

Sợ tôi qua lắm à?".

"Tôi sợ cậu không nhấc chân ra ngoài nổi ấy chứ".

Vốn giáo viên chủ nhiệm định tới nhà hắn thật, nhưng ba hắn lại đột nhiên gọi điện cho cô nói là có việc đột xuất, nên lại thôi.

Ba hắn thì có việc gì được cơ chứ?

Chắc lại bị tên họ Lương kia bám víu rồi.

"Tôi mà vô dụng thế à?".

Thi Hạ Dương nhướng mày, đột nhiên lại nghịch ngợm mà dùng ngón tay víu lấy cúc áo sơ mi như đang làm nũng: "Anh ơi, người ta muốn cơ, mang người ta đi đi mà!".

"...

Cậu đứng đắn tí thì chết à?".

"Đệch".

Khuôn mặt Thi Hạ Dương đột nhiên biến sắc.

"Đụ má mày mang ông về nhà làm tình nhanh lên, còn lằng nhằng là chịch mày đấy!".

Cậu lại cười, hỏi: "Thế đã đủ đứng đắn chưa?".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 45


Edit: Ryal

Uông Thịnh đáp: "Cậu đúng là giỏi vẽ chuyện".

Nói xong hắn túm lấy tay Thi Hạ Dương, nắm thật chặt, kéo cậu về phía đường cái.

Tay hắn to, lực siết mạnh đến độ Thi Hạ Dương nghĩ xương cốt mình sắp nát.

"Này Uông Thịnh, nhẹ thôi!".

"Tôi mà nhẹ thì nhóc dâm nhà cậu có thất vọng không?".

Thi Hạ Dương thấy Uông Thịnh nói câu này với cái mặt rõ nghiêm túc thì không nhịn được mà phì cười, nhưng cười không ra tiếng, cười kiểu rụt rè mà thẹn thùng khó nói.

Hai nam sinh mặc đồng phục đi bên đường, một người túm cổ tay người còn lại – hình ảnh này nói là bình thường thì đúng bình thường thật, nhưng bảo kì lạ thì cũng hơi hơi kì lạ.

Đương sự lại làm lơ hết thảy những ánh mắt của mọi người xung quanh, thoải mái bước về nhà.

Thi Hạ Dương vừa đặt chân vào cửa tòa nhà nơi Uông Thịnh ở là tim đã đập thình thịnh.

Cậu phát hiện hình như mình là sắc quỷ thật, rõ ràng lúc trước đau mông đến độ thầm thề không làm nữa, sau này phải lên trên; kết quả là lời thề bay theo mây gió.

Đúng là mình hơi dâm thật.

Thi Hạ Dương nhìn Uông Thịnh đi phía trước, tự sỉ vả mình trong im lặng.

Đến khi hắn móc chìa khóa ra định mở cửa nhà, Thi Hạ Dương cố ý dán vào lưng Uông Thịnh, nói bằng giọng nhão nhão dính dính: "A...

Lớp trưởng sắp kèm riêng cho tôi học này".

Cậu cười hì hì, thủ thỉ bên tai hắn: "Lớp trưởng tốt bụng ghê".

Uông Thịnh bị Thi Hạ Dương trêu đến nỗi thứ dưới lớp quần đồng phục đã dựng lên thành một túp lều oai nghiêm sừng sững.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua camera lắp ở hành lang, hơi nghiến răng, rồi mới mở cửa cho cậu bước vào.

Thi Hạ Dương hơi mỉm cười, cà lơ phất phơ đi vào.

Rõ ràng phần dưới của nhãi con cũng đã phồng phồng, hai đứa này không đứa nào dứt ra được.

Cánh cửa nhà vừa đóng lại, Thi Hạ Dương chưa kịp làm gì đã bị Uông Thịnh ấn lên tường mà hôn.

Màn dạo đầu của hắn tàn nhẫn đến chết người, hôn mà cứ như cắn xé, tới mức Thi Hạ Dương tan tác không kịp trở tay.

Trong nhà không mở điều hòa nên khá oi bức, Thi Hạ Dương bị ngậm môi hôn điên cuồng, có hơi khó thở.

Bàn tay Uông Thịnh bóp lấy đầu ngực cậu cách lớp áo sơ mi, vừa chạm đến là thứ ấy đã vươn thẳng dậy từ trạng thái ỉu xìu mềm oặt.

"Dâm".

Cuối cùng hắn cũng dứt khỏi môi cậu, mút nhẹ khóe miệng rồi liếm từ mặt lên tai.

Khoảnh khắc đầu lưỡi nóng ướt chạm tới tai Thi Hạ Dương, đồ sắc quỷ cứ nói lời cợt nhả không ngừng ấy nhũn chân trong nháy mắt.

Thi Hạ Dương ôm lấy Uông Thịnh, để mặc người kia liếm tai mình, xoa nắn làn da mình.

Mồ hôi dính dớp lan tràn trên thân thể cậu, những nơi Uông Thịnh từng chạm tới lại càng đói khát.

Thèm thuồng quá đỗi.

Thi Hạ Dương nghĩ, sao mình lại là loại người thế này cho được?

Cậu nâng một chân lên quặp lấy Uông Thịnh, một tiếng rên phát ra từ cổ họng.

Tay hắn vẫn còn đang chu du khắp người Thi Hạ Dương, với vào trong quần theo bờ lưng cong nuột.

Cái tay ấy bóp mông cậu cách lớp quần lót, xoa nắn đến độ người trong lòng không ngừng vặn vẹo.

Một ngón tay mò tới kẽ mông, cọ một cái thật mạnh dù có lớp vải dệt ngăn cách.

Thi Hạ Dương không chịu được mà thít mông lại, nói giọng run run: "Đừng sờ nữa".

Uông Thịnh biết tỏng cái "đừng sờ" của cậu có ý gì, nhưng cứ vờ như không hiểu: "Không thích à?".

"...

Đệch".

Thi Hạ Dương cau mày cắn một cái lên vai người nọ.

"Đừng sờ nữa, làm luôn đi, hiểu không?".

Uông Thịnh cười: "Được thôi".

"Thế cậu còn lảm nhảm cái gì?".

Thi Hạ Dương thở một tiếng dài thườn thượt, tay cũng không nhàn rỗi mà túm lấy thằng em nhà Uông Thịnh.

Cậu xoa mạnh thứ cương cứng ấy qua lớp quần đồng phục, giục giã: "Nhanh cái tay lên, cậu cũng cứng khủng khiếp đây này".

"Tôi nhịn được".

Uông Thịnh đáp.

"Trừ phi cậu nói gì đó dễ nghe".

Thi Hạ Dương sắp chửi người đến nơi rồi, sao thằng nhãi này lắm chuyện vậy?

"Cái gì dễ nghe?".

Đang cần kíp thì đành cúi đầu chịu phục thôi.

Uông Thịnh nói: "Tự cậu cân nhắc đi, làm tôi vui thì công nhận cậu giỏi".

Nói xong, ngón tay hắn đột nhiên móc mạnh nơi cửa sau của Thi Hạ Dương – cái quần lót co giãn cũng chui theo vào một chút.

Cảm giác này kích thích thần kinh Thi Hạ Dương thật mạnh, cậu rên thành tiếng, thở gấp: "Chồng ơi, anh giỏi quá!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 46


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương thấy mình đúng là một thiên tài, cứ há miệng là tuôn được lời cợt nhả, nếu lúc làm bài thi mà trình độ ngôn ngữ của cậu cũng cao đến mức này thì đã chẳng bị thầy cô mỉa mai rõ lắm.

Có thể Thi Hạ Dương không biết trọng tâm bài thi là gì, nhưng cậu bắt thóp được điểm G của Uông Thịnh: chẳng cần làm gì, gọi chồng rồi thở gấp hai cái là được sướng lên tiên rồi.

Quả nhiên, Thi Hạ Dương vừa gọi thế là Uông Thịnh lột quần lót cậu ra ngay tắp lự, ngón tay khô khốc chọc vào nơi trần trụi.

Cậu đau tới nỗi chửi thề một tiếng, nhéo mạnh vào eo hắn.

Sau đó, Thi Hạ Dương mông trần bị Uông Thịnh túm mông bế lên.

Tuy không nặng nhưng tốt xấu gì cậu cũng là một thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, tuy kích thích thật đấy, nhưng mỗi lần bị bế thế này là Thi Hạ Dương lại có cảm giác mình chỉ là một con gà nhép trước mặt Uông Thịnh.

Cậu ôm lấy hắn bằng cả hai tay hai chân, môi dán chặt môi, có muốn tách ra cũng không tách được.

Uông Thịnh bế cậu vào phòng ngủ, thả người xuống giường, vừa mở ngăn kéo cầm lọ bôi trơn đã thấy Thi Hạ Dương nằm úp sấp chu mông lên với mình.

Hắn khẽ cười: "Ý chí của cậu chỉ được thế thôi à?".

"Cậu có ý chí không?".

Thi Hạ Dương trừng hắn.

"Có thì giỏi đừng chịch tôi!".

Uông Thịnh vuốt ve lưng cậu như vuốt lông nhóc báo nhà mình, rồi lại khom người xuống hôn lên bờ mông khiến hắn thích không chịu được.

Da Thi Hạ Dương mịn màng, vuốt sướng tay, hắn cứ có cảm giác mình véo cái là ra nước.

"Tôi cũng không có ý chí".

Lòng hắn nghĩ, nếu tôi có ý chí thì đã chịch cho cậu nghe lời từ lâu rồi, sao phải đợi đến bây giờ mới ăn sạch?

"Nói ít thôi".

Thi Hạ Dương vặn vẹo người.

"Nhanh lên nhanh lên, vội bỏ xừ".

Thi Hạ Dương đã được khai trai, dường như cái người thẹn thùng và kinh sợ ở phòng riêng quán net ngày ấy chẳng phải cậu.

Cậu thoải mái và hào phóng mời gọi, bày tỏ khát vọng thuộc về mình mà không hề kiềm nén.

Uông Thịnh thích cậu thẳng thắn thế này.

Nhưng hắn muốn trêu cậu.

Thi Hạ Dương càng sốt ruột, Uông Thịnh càng thong thả ung dung.

Hắn đứng ở mép giường, đến cái cúc áo cũng chưa cởi, bình tĩnh vặn nắp lọ bôi trơn rồi cẩn thận bóp thứ chất lỏng trơn trượt ra tay mình từng chút một.

Từng động tác nhàn nhã như một đầu bếp bánh ngọt đang đong nguyên liệu.

Thi Hạ Dương thấy hắn chậm rì rì thì sốt ruột: "Cậu làm gì đấy?

Nhanh lên coi!".

Thực ra cậu thấy hơi chột dạ, lỡ ba hắn tự dưng về nhà thì xấu hổ chết mất.

Biết thế chẳng theo Uông Thịnh về đây, kéo hắn ra quán net cũng được, đằng nào phòng tầng hai cũng chẳng có camera, thích làm gì thì làm!

Uông Thịnh nâng mắt nhìn cậu, cuối cùng cũng đặt ngón tay dính dớp trước miệng huyệt đã đợi mình không biết tự bao giờ trong tiếng thúc giục của người kia.

Hắn chọc nhẹ mấy cái, Thi Hạ Dương lập tức hít một hơi sâu.

Uông Thịnh cười: "Cậu nghiện rồi à?".

"Vớ vẩn gì thế?".

Thi Hạ Dương bực, đánh tét một cái vào tay hắn.

"Đừng có nói nữa, nhanh lên!".

Uông Thịnh đè lên người Thi Hạ Dương, một tay bóp mạnh phần đầu ngực đã nhô cao cứng ngắc của cậu, một tay mần mò lối vào cửa sau.

Vẫn thấy hơi đau.

Thực ra nơi ấy của Thi Hạ Dương chưa lành hẳn, nhưng cậu thèm đến độ cắn răng nhịn.

Nếm được chút ngon ngọt khi trước, giờ cậu đã hiểu: người đứng trên đỉnh cao là người biết chịu khổ, muốn được sướng thì phải nhịn được chút giày vò khi mở rộng dạo đầu.

Cuộc đời là thế đó!

Thi Hạ Dương vừa cảm nhận ngón tay Uông Thịnh móc ngoáy trong thân thể mình, vừa cảm thán mình đúng là một triết học gia.

Cậu rên nhẹ, hỏi: "Cậu cởi quần áo đi được không?".

"Hửm?

Tại sao?".

Uông Thịnh cố ý hỏi.

Thi Hạ Dương liếc hắn qua khóe mắt, cái tay hư bắt đầu mò sang mấy cúc áo.

"Ông muốn sờ cậu".

Cậu dùng một tay cởi hai chiếc cúc, rồi nhỏm người dậy, ngậm lấy một bên đầu vú mút mút: "Muốn sàm sỡ cậu".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 47


Edit: Ryal

Trong lòng Thi Hạ Dương có một cán cân thế này: người ta chiếm hời của cậu, cậu cũng phải chiếm hời của người ta.

Đặc biệt là Uông Thịnh.

Hắn sờ cậu một cái thì cậu phải sờ lại hai cái mới vừa.

Thi Hạ Dương học theo Uông Thịnh mà liếm đầu ngực hắn, đầu lưỡi đảo vòng quanh, rồi mút mạnh như trẻ con đòi sữa.

Cậu chẳng hề nương tay mà phanh ngực áo sơ mi của Uông Thịnh, tham lam để nước bọt mình dính dớp khắp lồng ngực hắn.

Thích thật, đúng là sờ thích thật.

Thi Hạ Dương như bị ma nhập mà vuốt ve khắp người Uông Thịnh, lúc đang được hắn cơi nới thì bàn tay cũng mò thẳng vào đũng quần người ta.

Cậu kéo khóa quần đồng phục, xoa mạnh thứ kia qua lớp vải quần lót.

Chẳng biết Thi Hạ Dương đã cảm thán Uông Thịnh dậy thì thành công biết bao nhiêu lần rồi nữa, cùng là học sinh cấp ba mà sao hàng của thằng nhãi này to quá vậy?

"Cậu thử nói xem, cậu dâm không?".

Uông Thịnh đè lên người Thi Hạ Dương, ba ngón tay chôn sâu trong cơ thể cậu.

"Sao lại nói tôi?".

Thi Hạ Dương trừng mắt, chơi xấu bằng cách giựt nhẹ một sợi lông trong quần hắn.

Rất đau, nhưng cơn đau này lại càng kích thích Uông Thịnh hơn nữa.

Hắn khẽ bật cười, thúc thúc về phía trước, môi dán bên tai cậu: "Phía sau chảy cả nước rồi này, còn chối là không dâm?".

Uông Thịnh móc mạnh cửa sau cậu: "Nghe thấy tiếng nước không?".

"Đấy là bôi trơn!".

Thi Hạ Dương bực mình cắn mạnh một cái lên môi hắn.

"Đừng có đổ oan cho tôi".

Uông Thịnh cười: "Cởi quần tôi ra nào, ngoan".

Thi Hạ Dương đùa chưa đủ, cậu cười khẩy một cái như từ chối.

"Không chịu cởi à?".

Uông Thịnh rút tay ra.

"Thế thôi, hôm nay dừng ở đây vậy".

Hắn biết quá rõ cách trị cậu, đột nhiên đứng dậy, vung vẩy cái tay dính dớp: "Đi tắm rồi học từ đơn nào".

Thi Hạ Dương ngớ người, đôi chân trần trụi giang rộng, cậu nằm im trên giường trợn mắt nhìn hắn.

"Nhìn gì?".

Uông Thịnh kéo quần lên.

"Xuống giường đi".

"Đệch mẹ, đồ khốn Uông Thịnh!".

Thi Hạ Dương biết mình bị giỡn thì nhào thẳng tới, kéo hắn về giường, thẳng thừng lột quần hắn ra.

Cả quần lót lẫn quần ngoài bị quăng xuống đất, Thi Hạ Dương chẳng hề để tâm mà dùng tay tuốt thằng em to bự kia hai lần, tách đôi chân dài ngồi trên người hắn.

"...

Nhanh nhẹn thật".

Uông Thịnh giơ tay bóp chặt vòng eo nhỏ.

"Thế thì tiện thể cậu tự làm luôn đi".

Thi Hạ Dương đột nhiên thấy hơi thẹn thùng, tư thế này khiến lòng xấu hổ chẳng mấy khi xuất hiện của cậu phải ló đầu ra.

"Không chịu à?".

Uông Thịnh vỗ vỗ mông cậu.

"Lần trước dạy rồi còn gì?".

Thi Hạ Dương chậc một tiếng, lê người về phía trước, giơ tay ra sau cầm thằng em nhà Uông Thịnh rồi hơi nhỏm dậy, kề nó sát cửa sau mình.

"Chịu chứ".

Thi Hạ Dương muốn chứng minh năng lực học tập của mình chẳng kém gì học sinh xuất sắc, thẹn hay không thẹn có là gì, đấy chỉ là thứ chẳng đáng hai xu, sao phải quan tâm.

Thực ra lúc ngồi xuống cậu vẫn hơi hồi hộp – có nới rộng rồi đấy, nhưng cảm giác khác hẳn những ngón tay.

Uông Thịnh nằm nó nhìn Thi Hạ Dương mím môi mím lợi, chỉ muốn thọc thủng cậu ngay giây tiếp theo.

Sao nhóc côn đồ này gợi cảm thế?

Hắn cầm thằng em Thi Hạ Dương trước mặt mình, chầm chậm vuốt.

Thi Hạ Dương được kích thích cả trước lẫn sau cùng lúc, cậu nhìn Uông Thịnh mà sướng không nói nên lời, chỉ cắn răng rên ư ử.

"Sướng không?".

Uông Thịnh dùng một tay khác bóp đầu ngực cậu.

"Chồng hầu em sướng không?".

Ngay khi câu hỏi ấy kết thúc, hắn đột nhiên thúc thẳng vào ngay lúc Thi Hạ Dương chẳng hề phòng bị, khiến người kia vừa rên vừa ngã vào ngực mình.

"Nhào thẳng vào ngực tôi này?".

Uông Thịnh vừa bắt đầu đâm thúc, vừa cười: "Còn cãi là em không dâm à?".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 48


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương thấy mình đúng là oan ức, bị kẻ gian hãm hại, bị phá hủy từ đầu đến chân.

Nhưng giờ cậu làm gì có sức mà tranh chấp với Uông Thịnh, hưởng thụ sự tốt đẹp của ái tình mới là đại sự đời người.

"Dâm".

Thi Hạ Dương đáp gọn.

"Em dâm nhất".

Cậu hơi nhỏm dậy, chống hai tay bên đầu Uông Thịnh, bắt đầu vặn eo theo từng nhịp đẩy của hắn.

Như muốn chứng minh rằng mình có năng lực học tập rất mạnh, cậu cố hết sức để phối hợp với Uông Thịnh.

Thi Hạ Dương xoay eo, Uông Thịnh đâm vào rút ra, hai người phù hợp và ăn ý như một dàn nhạc đang tấu khúc tình ca rộn ràng.

Tư thế này đúng là sướng thật.

Thi Hạ Dương tê dại cả người, vừa mở mắt đã phát hiện Uông Thịnh đang nhìn mình chằm chằm, chẳng hiểu sao lại thấy ngường ngượng.

Kì lạ quá, Thi Hạ Dương mặt dày đến thế mà cũng biết ngượng ngùng.

Cậu túm cái gối bên cạnh bịt đầu Uông Thịnh lại, nhưng rồi ngẫm nghĩ, lại hơi đẩy nó lên để miệng hắn lộ ra.

Thi Hạ Dương cúi xuống hôn môi hắn, tiếng rên tràn qua khóe miệng.

Trời đã tối, căn phòng không bật đèn, nhưng hai ngọn lửa cháy rừng rực trên giường như muốn rọi sáng khắp xung quanh.

Động tác của Uông Thịnh ngày càng kịch liệt, hắn liên tục đâm vào rồi rút ra, một tay bóp mông Thi Hạ Dương, một tay ve vuốt thứ đang bừng bừng phấn chấn giúp cậu.

Thi Hạ Dương nhũn cả người, tựa vào ngực hắn như búp bê mà kệ cho Uông Thịnh muốn làm gì thì làm – có mấy lần Uông Thịnh thúc ác quá, cậu cảm giác như mình sắp hỏng mất thôi.

Cậu chẳng biết mình đã bắn ra lúc nào, chỉ biết khi ý thức được thì giữa bụng hai người đã dính dớp.

Lần nào cũng là cậu bắn trước Uông Thịnh, Thi Hạ Dương thấy cực kì mất mặt.

Cậu cắn một cái lên vai hắn như trả thù, lần này không nương nhẹ, muốn cắn cho máu rớm ra.

Uông Thịnh hít một hơi sâu, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy sướng.

Thi Hạ Dương có làm loạn trên người hắn thế nào thì cũng sướng cả.

Hắn phát hiện, Thi Hạ Dương chính là điểm nút cho sự biến đổi của chính mình.

Uông Thịnh ôm Thi Hạ Dương lật người lại, ấn cậu xuống giường mà làm như mãnh thú, tiếng da thịt va vào nhau bành bạch, chẳng ai nghe mà lại nghĩ đó là hai nam sinh cấp ba.

Thi Hạ Dương vừa bắn tinh, giờ chẳng có sức mà nhích đầu ngón tay nữa.

Cậu nằm oặt ra đó để mặc cho hắn làm, thốt không ra lời, chỉ kêu được những tiếng ư ư a a.

Người dưới thân nhắm chặt hai mắt rên rỉ, cả người đẫm mồ hôi, làn da trắng mịn nhiễm hồng.

Uông Thịnh bóp mạnh bờ eo cậu, lúc buông tay để lại vệt hằn đỏ rõ ràng.

Quyến rũ quá mức, như giấc mộng xuân tuyệt nhất hắn từng trải qua trong đời.

"Dương Dương".

Uông Thịnh gọi.

"Thích không?".

Thi Hạ Dương đào đâu ra sức mà nói nữa, cậu lười đáp lại.

"Bé cưng à".

Uông Thịnh lại tăng nhanh tốc độ, đến ván giường cũng rung cọt kẹt; Thi Hạ Dương không ngừng bị thúc về phía trước, may là vẫn còn cái gối kia nên cậu không bị đập vào đầu giường.

"Em thích không?".

Thi Hạ Dương cắn môi, gật đầu liên tục, có vài giây dường như cậu mất cả ý thức.

"Vợ ơi".

Uông Thịnh đột nhiên dừng lại rồi kéo người kia vào lòng, sau đó tiếp tục thúc mạnh, Thi Hạ Dương bật tiếng rên.

"Yêu tôi không?".

Dường như hắn nhất quyết phải chứng thực điều gì, nhưng cõi lòng lại chẳng đến được với người kia.

Thi Hạ Dương đã gần như hôn mê, đại não thiếu oxi nghiêm trọng, chỉ biết gục vào vai Uông Thịnh vừa thở dốc vừa rên rỉ.

Uông Thịnh chẳng còn cách nào nữa, vừa yêu vừa cưng, rải những nụ hôn nhỏ vụn lên sườn mặt ướt át của người nọ rồi lại tiếp tục đẩy hông.

Khoảnh khắc mọi thứ lên đến cao trào, hắn ghé sát vào tai Thi Hạ Dương mà nói: "Tôi yêu em".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 49


Edit: Ryal

Yêu hay không yêu, cái chuyện này do một cậu trai mới mười bảy mười tám tuổi nói ra thì nghe vừa trịnh trọng lại hơi ấu trĩ.

Bao nhiêu người sống cả đời cũng chẳng biết "yêu" là gì, huống chi một cậu trai trẻ chưa bao giờ thực sự ngẩng đầu nhìn thế giới.

Nhưng trong thời đại người trưởng thành ngày càng không dám nói lời yêu, đám trẻ con chưa trải sự đời đâm ra lại coi trọng việc ấy hơn nhiều.

Thi Hạ Dương hoảng hốt tựa vào ngực Uông Thịnh, thấy tai mình như ù cả đi.

Cậu hỏi: "Cậu vừa nói gì đấy?".

Uông Thịnh không đáp, chỉ cúi xuống hôn cậu.

Sau một hồi kịch liệt, bao giờ họ cũng kết thúc theo kiểu dịu dàng ấm áp.

Lúc đầu Thi Hạ Dương không quen kiểu thân mật mờ ám thế này, nhưng rồi cậu phát hiện mình ngày càng không chống cự nổi những khoảnh khắc kề cận ấy.

Thi Hạ Dương biếng nhác nằm ườn ra đó, mềm oặt mà dính dính nhão nhão, hưởng thụ những lần vuốt ve và cái hôn dịu dàng mềm nhẹ như đang an ủi của Uông Thịnh.

"Cậu đúng là không biết xấu hổ...".

Hoàn hồn lại rồi, cậu mới bắt đầu cợt nhả.

"Gọi ai là vợ đấy?".

"Cậu không biết xấu hổ trước mà".

Uông Thịnh dùng tay đùa bỡn thằng em đã mềm xuống của Thi Hạ Dương, cười.

"Có cần tôi đếm hộ xem cậu gọi chồng tổng cộng bao nhiêu lần rồi không?".

Thi Hạ Dương bĩu môi cười, khóe mắt mang vẻ quyến rũ yêu kiều.

"Tôi có gọi đâu, toàn là cậu gặp ảo giác đấy chứ".

Uông Thịnh chỉ nhìn cậu mà cười, nghe lời nói hươu nói vượn cũng chẳng bực.

Hai người cứ nằm trên giường sờ qua sờ lại, dinh dính, Thi Hạ Dương hỏi: "Có ai sờ vào hàng của cậu bao giờ chưa đấy?".

"Chắc là rồi?".

"Chắc là chắc thế nào?".

Thi Hạ Dương nhăn mày.

"Đệch, biết ngay cậu bị người ta chiếm hời từ lâu rồi mà, tôi chỉ là kẻ chậm chân".

Câu nói này lọt vào tai Uông Thịnh lại mang theo chút ngọt ngào, cậu đang ghen đấy ư?

"Chắc là ba tôi từng sờ lúc tôi còn bé tí".

Hắn nói.

"Cả ông bà nội tôi nữa".

"...

Này Uông Thịnh, sao cậu phiền quá vậy?".

Thi Hạ Dương trừng mắt.

"Ai hỏi cậu cái này?".

Uông Thịnh bật cười: "Thế cậu hỏi cái nào?

Tôi không hiểu".

"Lạ thật, cậu là học sinh xuất sắc cơ mà?

Sao đọc hiểu kém thế?".

"Toàn ăn may thôi".

Uông Thịnh ôm cậu, ngón tay đùa bỡn mấy cọng lông ướt nhẹp.

"Vận may tốt".

Thi Hạ Dương nâng mắt lên nhìn một chốc, hắn lại hỏi: "Nghĩ gì đấy?".

"Tôi đang nghĩ xem sao vận may cậu lại tốt thế".

Thi Hạ Dương hừ hừ nói.

"Ăn may mà đứng đầu khối, rồi lại ăn may mà được ngủ với một người đẹp trai ngời ngời như tôi, cậu đào đâu ra nhỉ?".

Uông Thịnh bật cười, không nhịn nổi mà hôn cậu một cái.

"Đào từ chỗ cậu ra đấy".

"Thế thì thôi!

Né nhau xa xa ra!".

Thi Hạ Dương cố ý quậy lên, vờ như muốn đẩy hắn ra.

"Tôi đã chẳng may mắn được bao nhiêu từ bé rồi, không cho cậu đào nữa".

"Để tôi chia cho cậu một chút là được".

Uông Thịnh nâng đôi chân dài, quấn người ta vào lòng.

"Cậu cọ nhiều vào, cọ cho lây dính cả vận may luôn đi".

Ai chẳng biết đây là lời vô nghĩa, nhưng Thi Hạ Dương vẫn phối hợp với hắn.

"Thật à?".

Cậu đặt tay trên eo Uông Thịnh.

"Thật".

Hắn nói.

"Cái gì tôi cũng cho cậu hết".

Thi Hạ Dương ngẩn ra, nhóc con vốn chẳng biết xấu hổ mà giờ lại thấy ngượng ngùng.

Đôi mắt cậu lấp lánh, không dám nhìn người ta mà lại quay sang liếm đầu ngực Uông Thịnh: "Được, thế để tôi cố cọ một chốc".

Nói xong cậu ôm lấy hắn, dụi mặt vào lòng hắn.

Thi Hạ Dương có thể nghe thấy tiếng tim Uông Thịnh đập, và trái tim cậu cũng loạn nhịp theo.

Cậu hốt hoảng nhớ lại lúc tuôn trào, đột nhiên cơn ù tai bay đi đâu mất, lại nghe được thật rõ câu nói của Uông Thịnh.

Thằng này bảo nó yêu mình ấy à?

Thi Hạ Dương hơi nhăn mày: Đúng là làm phản rồi!

Ryal's note: Hai đứa này dù sao vẫn còn là học sinh...

Nên cách xưng hô em – anh với tôi – em chỉ xuất hiện khi chúng nó sờ tới vụ vợ vợ chồng chồng thôi nha.

Yên tâm là đến ngoại truyện lúc chúng nó lên đại học thì tui sẽ giữ kiểu xưng hô đó =)))
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 50


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương bảo: "Chắc thầy cô với ba cậu tức chết mất".

"Gì cơ?".

Uông Thịnh bước xuống giường, bế cậu vào nhà tắm.

Thi Hạ Dương xoay người trong tay Uông Thịnh, đại não ứ máu: "Một học sinh xuất sắc như cậu mà lại yêu cái đồ không có ý chí tiến thủ như tôi, sao cậu làm phản dữ vậy?".

Uông Thịnh bật cười.

Hắn thả cậu xuống trong nhà tắm, hai người ôm lấy nhau dưới làn nước.

"Thầy cô không biết là được".

Uông Thịnh dùng ngón tay móc phía sau cậu.

"Đứng thẳng lên nào".

Thi Hạ Dương tựa vào hắn mà cười: "Ui ui ui, ghê gớm quá ta".

Cậu dùng tay nhéo cằm hắn: "Học sinh xuất sắc mà cũng có bí mật giấu thầy cô à?".

Uông Thịnh liếc Thi Hạ Dương một cái, cắn môi cậu.

"Ê nhẹ thôi!".

Thi Hạ Dương trừng mắt.

"Cắn mà hỏng cậu có đền được không?".

Uông Thịnh chẳng nói gì mà chỉ chọc điểm G của cậu một cái hơi mạnh, khiến cậu nhũn cả chân.

"Đồ phiền phức".

Thi Hạ Dương dỗi rồi, không được đụng mà cũng không được chạm.

"Ba cậu thì sao?

Ba cậu không hỏi han gì à?".

Cậu còn nhớ rất rõ, lúc ấy cha Uông Thịnh về nhà mình còn đang trần như nhộng, chỉ quấn mỗi cái chăn.

Kích thích thật.

"Thuốc mỡ cậu bôi cũng là ba đưa đấy".

Uông Thịnh cầm vòi sen xối thẳng vào cửa sau của Thi Hạ Dương, làm cậu thở dốc liên tục.

Thi Hạ Dương lắc mông, rầm rì: "Đừng có trêu tôi thế!".

"Không thích à?".

Uông Thịnh trêu được người ta thì thích lắm, hắn có cảm giác như nắm được Thi Hạ Dương trong lòng bàn tay khi thấy cậu đứng đó vặn vẹo.

Thích thì không phải, nhưng thực ra cũng chẳng khó chịu.

Đó là một cảm giác không tốt đẹp cho lắm, vừa xa lạ vừa bối rối.

Thi Hạ Dương không chịu nổi khi bị Uông Thịnh trêu chọc bằng cách ấy, một lúc sau đã bắt đầu gọi chồng xin tha rồi.

Uông Thịnh cũng nghịch đủ rồi, hắn hiểu rõ cái đạo lí biết dừng lại đúng lúc.

Hai đứa cứ anh anh em em dính lấy nhau mà tắm, cuối cùng lại về phòng.

Thi Hạ Dương vắt chéo đôi chân nõn nà, nhàn nhã ngồi đó như ông con mà xem Uông Thịnh thay khăn trải giường: "Cậu chăm nhỉ".

Trong lòng Uông Thịnh nghĩ: không chăm mà được à, lúc trước có một ông bố lười chảy thây, giờ lại có người yêu lười chảy thây nốt.

"Hôm nay mông cậu không đau à?".

"Vẫn ổn".

Thi Hạ Dương nói.

"Chắc tôi bị chịch quen rồi".

"...".

Uông Thịnh biết rồi, da mặt cậu đã dày thêm, cái gì cũng nói ra miệng được.

"Thôi, qua đây mặc quần áo vào".

Hắn tìm quần áo của mình cho cậu.

"Đừng có mặc bộ đồng phục kia nữa".

Ban nãy lúc hai người dậy lửa tình, Uông Thịnh đã làm hỏng khóa kéo quần của Thi Hạ Dương.

"Ứ mặc đấy".

Cậu cố tình phá hắn.

"Ở thế này cho mát".

Uông Thịnh cười: "Không mặc thật à?".

"Thật chứ ai đùa".

Thi Hạ Dương đáp.

"Hai đứa mình còn cái gì chưa nhìn của nhau nữa?

Trong nhà cậu cũng đâu có người khác, tôi khỏa thân chả sao".

"Được, thế cậu đừng mặc".

Uông Thịnh cất quần áo sang một bên, rồi đẩy cả cái ghế có Thi Hạ Dương đang ngồi bên trên tới trước bàn.

"Học từ đơn đi".

"Ơ?".

Cậu tỏ vẻ mờ mịt.

"Gì?".

"Tối nay cậu đã học gì đâu".

Hắn lấy sách tiếng Anh và sách toán ra.

"Tự cậu chọn đi, học tiếng Anh hay học toán, cái nào cũng được".

"Cái nào cũng không được!".

Thi Hạ Dương làm loạn.

"Cậu có còn là người không đấy Uông Thịnh?

Tôi vừa từ giường cậu bò xuống mà cậu dám đối xử với tôi thế này à?".

"Tôi là người mới đối xử với cậu thế đấy".

Thi Hạ Dương đứng dậy định chạy, rồi lại bị Uông Thịnh bắt về.

Kết quả cuối cùng là Uông Thịnh ngồi trên ghế, Thi Hạ Dương để mông trần bị ép ngồi trong lòng người ta, học hết hai mươi từ đơn tiếng Anh và ba công thức toán.

Thi Hạ Dương: "Tôi hối hận rồi, tôi muốn chia tay với cậu".

"Hối hận cũng muộn rồi".

Uông Thịnh nói.

"Cậu mà dám chia tay, tôi cũng dám chịch cậu trước mặt cả lớp".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 51


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương thấy mình thiệt thòi quá, sao lại đồng ý hẹn hò với một tên thế này nhỉ?

Nhưng trọng điểm là, nếu chia tay thật cậu cũng thấy tiếc.

Lúc đi khỏi nhà Uông Thịnh, cậu chẳng những "no nê" về mặt thể xác mà còn có tri thức đầy mình – Thi Hạ Dương cũng dở khóc dở cười lắm chứ.

Làm gì có ai chơi thế?

Yêu thì yêu, lại còn bắt nhau học?

Uông Thịnh đúng là không phải người.

Trong lòng thì mắng người ta thế thôi, kết quả buổi tối về cậu còn mơ thấy người ta trong giấc mộng.

Trong mơ Uông Thịnh trần truồng ôm lấy cậu, từng tiếng rên rỉ sung sướng vang lên... nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là họ làm tình nơi lớp học không một bóng người.

Khi tỉnh dậy rồi, Thi Hạ Dương còn thấy tiêng tiếc.

Có khi nên thử một lần ở lớp thật, nghĩ sao cũng thấy kích thích cực kì.

Nhưng hiện thực khó khăn quá đỗi, chắc chắn là không được.

Cậu vừa tiếc vừa đi học, đến lớp thấy Uông Thịnh là mấy suy nghĩ mười tám cộng lại sổ lồng.

Lúc đi ngang qua bàn hắn, Thi Hạ Dương cố ý đụng vào một cái rồi nói như mèo khóc chuột: "Ôi chà, xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu".

Uông Thịnh nhìn cái vẻ cợt nhả của cậu thì chẳng thèm đáp, chỉnh lại cái bàn bị lệch đi rồi tiếp tục làm bài.

Đúng là biết giả vờ.

Thi Hạ Dương quyết tâm phải phá vỡ lớp ngụy trang đó của hắn.

Nhưng mãi đến khi tan học cậu vẫn chưa tìm được cơ hội.

Vốn Thi Hạ Dương định bám theo Uông Thịnh tiếp, nhưng cô chủ nhiệm đã nhanh hơn cậu một bước mất rồi.

Đến lúc ấy cậu mới nhớ ra hôm qua hắn có nói cô định tới thăm nhà, xem ra vụ "học kèm" của hai người phải tạm gác lại.

Chẳng mấy khi Thi Hạ Dương không đi ra ngoài chơi cùng đám bạn bát nháo, cậu về nhà trốn trong phòng, lục khắp nơi mới tìm thấy một tập giấy viết thư thơm thoang thoảng.

Thứ này là do một nữ sinh ngồi bàn trước tặng cậu từ kì một.

Khi ấy Thi Hạ Dương còn định trêu cô hotgirl lớp bên cạnh, cứ nói là sẽ viết thư tình, được cho cả chồng giấy trên bàn rồi lại chẳng hạ bút lấy một chữ.

Vốn cậu đã quên mất.

Thi Hạ Dương ngồi trước cái bàn học bừa bộn một năm chẳng được dùng tới mấy lần, quẳng hết đồ sang một bên để dành ra một góc ngồi viết chữ.

Mùi hương trên tập giấy đã phai đi đôi chút, cây bút nước cậu lục được từ trong cặp cũng là tiện tay thó của Uông Thịnh về từ tối qua.

Thi Hạ Dương nghĩ thầm: Mình đúng là thằng trộm, trộm cả tim lẫn đồ đạc của người ta.

Tên trộm Thi Hạ Dương cắn nắp bút trầm ngâm một chốc, sau đó bắt đầu viết...

Chồng ơi, dương vật anh to thật đấy!

Viết xong cậu còn nhíu mày, cảm thấy mình quá thô tục.

Tuy Uông Thịnh cũng chẳng phải hạng đứng đắn gì, nhưng cái từ "dương vật" này đúng là có hơi thiếu tao nhã.

Cậu bèn xé tờ đầu tiên đi, viết lại...

Chồng ơi, thứ gì đó của anh to thật đấy!

Thi Hạ Dương tự viết mà tự không nhịn được cười.

"Khỉ gì thế!".

Cậu nằm nhoài ra bàn đọc lại, cười đến đau cả bụng.

Đến khi cười xong, cậu lại viết tiếp...

Chắc chắn anh sẽ thắc mắc tại sao em lại viết lá thứ này cho anh, đương nhiên là vì nhớ anh rồi.

Em nhớ anh, em muốn làm tình trong lớp học cùng anh, ở ngay chỗ ngồi của anh đó.

Hai đứa mình làm như lúc ở nhà anh ấy, em sẽ ngồi trên đùi anh, anh đâm vào nơi ấy của em; anh dùng đồng phục che đi để thầy cô không phát hiện nhưng cũng vô dụng, cuối cùng em bắn cả lên mặt bàn của anh.

Thi Hạ Dương cực kì tự tin với lối hành văn của mình, cậu tin rằng chỉ vài câu đơn giản vậy thôi là có thể khiến Uông Thịnh bùng cháy giữa lớp.

Cứ thế, cậu gấp gọn lá "thư tình" đầy sắc dục này rồi bỏ vào túi áo đồng phục.

Hôm sau Thi Hạ Dương nghênh ngang bước vào giữa lớp, vất vả lắm mới nhịn được ham muốn đưa cho Uông Thịnh ngay và luôn, đợi đến giờ của cô chủ nhiệm.

Lúc chuông vào học reo vang, cậu vờ đi ngang qua chỗ hắn, nhanh tay ném lá thư lên mặt bàn.

Uông Thịnh dùng khóe mắt liếc Thi Hạ Dương một cái, rồi nhân lúc không ai chú ý mà nhặt lên kẹp vào trong sách.

Cô chủ nhiệm bắt đầu giảng bài, Uông Thịnh dùng chồng sách cao ngất ngưởng làm chỗ che, mở lá thư kia ra.

Tờ giấy màu hồng nhạt đầy những từ ngữ dâm đãng khó tả.

Hắn cứng lên ngay trong giờ học.

Nghiêm túc mà nói, Thi Hạ Dương thực sự có ảnh hưởng đến sự nghiệp học hành của Uông Thịnh.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 52


Edit: Ryal

Thậm chí Uông Thịnh còn chẳng dám đọc hết lá thư ấy nữa.

Hắn gấp gọn tờ giấy, người ngoài nhìn vào chẳng thấy chút rung động gì.

Lá thư ấy bị nhét vào túi quần, sau đó người nhận tiếp tục bình tĩnh nghe giảng.

Nói là bình tĩnh thế thôi, chứ Uông Thịnh phải kéo cái cặp sách ra ngoài che thân dưới lại.

Thi Hạ Dương ngồi cuối phòng học, duỗi dài cả cổ ra mà quan sát hắn từng li từng tí, hả hê vô cùng.

Giờ chỉ cần một đòn cuối cùng nữa thôi.

Tiếng chuông hết tiết reo vang, Uông Thịnh vẫn ngồi bất động tại chỗ.

Thi Hạ Dương bước qua chỗ hắn.

Cậu lại chỉ cài hai cái cúc, điệu bộ cà lơ phất phơ, chẳng trêu Uông Thịnh mà lại ngồi xuống cạnh nữ sinh trước bàn hắn.

Thi Hạ Dương thường ngày chẳng đứng đắn chút nào, thích đùa giỡn linh tinh, mấy bạn nữ xinh đẹp trong lớp đều là "vợ" trong miệng cậu cả.

Dĩ nhiên cũng chẳng ai coi mấy lời cậu đùa giỡn là thật, theo cách nói của cô nữ sinh ngồi trước ấy thì sẽ là: "Thi Hạ Dương làm gì có trái tim".

Lúc trước Thi Hạ Dương có tim không thì chẳng ai biết được, giờ thì có rồi, cả quả tim của cậu là dành để tìm cách trêu chọc lớp trưởng kia kìa.

Cậu ngồi ở chỗ Uông Thịnh ngẩng lên là thấy được, vừa nói vừa cười với một nữ sinh, thi thoảng rảnh rỗi là lại lơ đãng liếc sang phía hắn.

Đang trò chuyện hăng say, Thi Hạ Dương lại quay đầu hỏi: "Lớp trưởng này, cậu thấy tôi nói đúng không?".

Uông Thịnh siết chặt cây bút trong tay, xụ mặt nâng mắt.

Thi Hạ Dương cười: "Lớp trưởng dữ quá!".

Uông Thịnh thoáng liếc khoảng cách giữa cậu và cô nàng kia, quyết định không đáp.

Dường như cuối cùng Thi Hạ Dương cũng tìm được cơ hội nói chuyện với hắn.

Cậu xoay người lại, lảm nhảm: "Lớp trưởng ơi, hết tiết rồi mà cậu vẫn học tiếp, không thấy mệt à?".

Uông Thịnh chẳng thèm ngẩng đầu lên.

"Cậu học gì đó?

Dạy tôi với".

Thi Hạ Dương ôm lưng ghế, tựa cằm giữa hai tay, trông lại ngoan ngoãn bất ngờ.

Chẳng giống tên nhóc quậy phá nhất lớp gì cả.

Cuối cùng Uông Thịnh không chịu nổi nữa, sao nhãi con này lắm mồm vậy?

"Cậu không hiểu đâu".

Hắn nói.

"Mấy cái công thức cậu đã học chỉ đủ làm đề cấp hai thôi".

Xung quanh tĩnh lặng.

Vài giây sau, bạn cùng bàn hắn hỏi: "Sao cậu biết nó có học công thức?".

Thi Hạ Dương cũng cười: "Đúng đó, sao cậu biết tôi có học công thức?".

Cậu lại ngả người ra trước: "Cậu thử nói xem tôi đã học những gì nào, giải được hẳn toán cấp hai cơ mà".

Uông Thịnh biết mình lại bị nhãi con này chơi xỏ rồi, chỉ trừng mắt nhìn cậu chứ không đáp.

"A đúng rồi, lúc sáng có bạn nữ nào đó nhờ tôi đưa cái này cho cậu, suýt thì quên".

Thi Hạ Dương lại móc một bức thư ra từ trong túi quần, giơ ra cho Uông Thịnh.

"Hình như thư tình đấy!".

Nghe đến chữ thư tình là mọi người xung quanh hăng hái cả lên.

Vốn cuộc sống cấp ba đã nhạt nhẽo rồi, có chuyện hay thì phải cùng hóng chứ.

"Đọc đi đọc đi!".

Bạn cùng bàn nhổm dậy.

"Ai viết đấy?

Xinh không?".

Cậu ta duỗi tay muốn cướp lá thư, nhưng lại bị Thi Hạ Dương né mất.

"Ầy, có phải thư gửi cậu đâu!".

Thi Hạ Dương đứng dậy, nhét tờ giấy vào sách bài tập toán của Uông Thịnh.

"Lớp trưởng này, người ta tốn bao nhiêu công viết thư tình cho cậu đấy, nhớ đọc nhé chứ không bạn buồn".

Cậu nói xong thì thổi phù vào tai hắn một cái, rồi lại chạy ra cuối lớp gọi đám bạn chơi cờ ca rô.

Uông Thịnh lạnh mặt nhìn sách bài tập toán, lưỡi liếm mạnh hàm răng.

"Thi Hạ Dương!".

"Hở?".

Uông Thịnh đột nhiên lớn tiếng gọi, khiến tất cả mọi người quay sang nhìn hai đứa.

"Thầy dạy lí bảo hết tiết cậu xuống văn phòng".

Hắn nói.

"Đừng quên đấy".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 53


Edit: Ryal

Thầy dạy lí cái con khỉ.

Thi Hạ Dương nín cười nhìn Uông Thịnh.

"Có phải mày lại viết cái gì vớ vẩn trên bài lí rồi không?".

Ai ở cạnh Thi Hạ Dương cũng biết cậu có làm gì kém thì trêu thầy chọc cô vẫn là giỏi nhất.

Có lần cậu không biết làm nên vẽ một cây cải trắng lên bài thi, trông còn rõ là đẹp.

"Ừa, tao vẽ con cu hơi bị to".

Thi Hạ Dương cười khanh khách mà nhìn Uông Thịnh.

Người ấy đang quay lưng đứng trên bục giảng, viết những việc cần làm của các môn lên bảng đen.

Lớp trưởng có trách nhiệm thật đấy, Thi Hạ Dương cảm động quá chừng.

Chuông vào học reo vang, Uông Thịnh cũng viết xong rồi.

Hắn cất gọn nửa viên phấn vào hộp, rồi nhìn lướt qua phía cuối phòng học một cái.

Thi Hạ Dương đã đứng lên, ưỡn ẹo ra ngoài.

Uông Thịnh không đi theo cậu mà về chỗ làm đề, thấy đã được một lúc rồi mới đứng dậy vào vệ sinh.

Thi Hạ Dương thường trốn vào vệ sinh để trộm hút thuốc trong tiết tự học.

Hắn túm người ta vào một gian phòng, vừa hôn vừa cắn môi, ném tàn thuốc xuống bồn cầu.

Uông Thịnh chẳng nói gì, tay lại luồn thẳng vào quần cậu bóp bờ mông mềm mịn.

Thi Hạ Dương thoải mái đến nối tựa vào hắn rên hừ hừ.

Sao giả vờ giỏi lắm cơ mà?

Có thế đã không chịu nổi?

Thi Hạ Dương thấy mình đã thắng được bước đầu của cuộc chiến rồi, lại chứng minh được sức quyến rũ vô biên thêm một lần nữa.

Lúc hai người đang nhiệt tình hôn nhau, cánh cửa vệ sinh bị đẩy ra.

Hai người cùng dừng lại.

Những kẻ bước vào ít nhất phải tới ba người.

Trong đó có người đang khóc.

Trong nhà vệ sinh nam của trường trung học, người ta nhìn mãi cũng thành quen mấy sự kiện bạo lực học đường.

Có những kẻ còn bắt nạt ngay trong lớp chứ chẳng cần vào vệ sinh.

Dùng ngôn từ hạ nhục, đồng thời còn "tặng kèm" cả bạo lực về thể xác.

Uông Thịnh nhíu mày, buông Thi Hạ Dương ra, chuẩn bị mở cửa.

Cậu lại túm tay hắn, mấp máy môi: Để tôi đi cho.

Trong lòng Thi Hạ Dương nghĩ: Trong phương diện đánh nhau tôi mới là người chuyên nghiệp, loại học sinh xuất sắc như cậu dạt sang một bên đi.

Cậu đẩy Uông Thịnh vào bên trong, lúc ra ngoài thì cẩn thận khép hờ cánh cửa để tránh mấy tên bên ngoài thấy được vẫn còn người khác.

Đâu thể để họ thấy lớp trưởng rõ là giỏi giang lại chui vào cùng một gian phòng vệ sinh với tên côn đồ như cậu để làm mấy chuyện xyz thế này, chẳng hiểu sao Thi Hạ Dương lại muốn bảo vệ người kia, cậu sợ những lời đồn nhảm của người khác khiến Uông Thịnh không vui.

Thi Hạ Dương ngả ngớn bước vào gian kia, vẫn không quên đóng cửa lại.

Mấy tên kia rõ ràng không đoán được rằng ở đây còn có người khác, hơn nữa còn là Thi Hạ Dương.

Họ học khác lớp, nhưng cả khối gần như ai cũng biết Thi Hạ Dương.

Cậu nghiêng người đứng đó, thành thạo móc một hộp thuốc lá từ trong túi quần ra, đến cả động tác châm lửa cũng lưu loát cực kì.

Ai không biết còn tưởng Thi Hạ Dương là thằng nghiện thuốc.

"Làm gì đấy?".

Cậu nhìn họ với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

"Chúng mày không thấy chúng mày làm bẩn hết đồng phục của người ta rồi à?".

Thi Hạ Dương đang nói về nam sinh bị xô ngã trên đất.

Cậu nhóc ấy vừa gầy vừa thấp, trông trắng trẻo thanh tú, gọng kính treo lủng lẳng bên mũi.

Trông đáng thương thật.

Bình thường Thi Hạ Dương chỉ nghịch ngợm rồi gây sự, thi thoảng cũng có ẩu đả, nhưng cậu không bắt nạt ai.

Cậu không phải đại ca nắm trùm cả trường – đấy là chuyện chỉ mấy thằng ngu mới làm được, mà cậu có ngu đâu.

"Ba đánh một, còn biết xấu hổ không?".

Thi Hạ Dương nhả một ngụm khói về chỗ chúng.

"Buồn nôn".

"Mày đừng có lo chuyện bao đồng".

Một nam sinh cao to trong số đó cất lời.

"Nó làm tao thấy tởm, bị thế này là đáng lắm".

"Làm mày thấy tởm à?".

Thi Hạ Dương nhẹ giọng cười, kéo nam sinh dưới đất kia lên, vừa ngậm thuốc lá vừa cẩn thận chỉnh lại mắt kính cho cậu nhóc.

"Sao tao thấy mày còn tởm hơn thế nhỉ?".

"Đệt mẹ".

Nam sinh kia có vẻ nóng tính, siết tay lại chuẩn bị ra đòn.

"Để tao lặp lại lần nữa nhé, mày không liên quan tới chuyện này, tao không muốn gây sự với mày".

"Đâu, tao ở đây là có liên quan đến tao rồi".

Thi Hạ Dương ngậm thuốc lá, nhìn nó mà híp mắt cười.

"Lại đây nào, mấy ngày chưa đập nhau ngứa tay bỏ mẹ".

Cậu giơ tay vỗ lên vai "nhóc đeo kính": "Ngoan nhé, làm gì thì làm.

Anh đây chuẩn bị làm vài đường cơ bản, chú cẩn thận đừng để bị thương".

Bệnh trẻ trâu của Thi Hạ Dương hình như hơi nghiêm trọng.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 54


Edit: Ryal

Uông Thịnh ở phòng bên cạnh, nghe Thi Hạ Dương ba hoa phét lác mà buồn cười.

Hắn biết rõ tên nhóc này là người thế nào, biết rõ cậu lúc đánh nhau có tàn nhẫn đến mức nào – dù sao đây cũng là người hắn trộm ngắm nhìn lâu tới vậy.

Uông Thịnh không ra ngoài ngay, vì không cần.

Thi Hạ Dương đạp ba cú là mấy thằng phế vật kia nằm cả ra đất rồi.

Cậu nói: "Chúng mày chỉ biết bắt nạt mấy đứa hiền thôi".

Nam sinh nói nhiều nhất vẫn còn chưa phục, đập lưng vào máy sưởi đến đau nhừ người mà vẫn cố cãi: "Nó hiền ấy à?

Nó mà hiền thì đã không trộm đồ của tao!".

Thi Hạ Dương nghe vậy thì kêu ái chà chà, quay đầu hỏi nhóc đeo kính kia: "Cậu trộm gì của nó thế?".

Nhóc đeo kính đỏ mặt, cúi đầu không hé răng.

"Nó trộm bút của tao".

"Hết mực rồi mà!

Cậu vứt rồi, có cần nữa đâu!".

Nhóc đeo kính giải thích.

Thằng kia cười: "Tao vứt mà mày còn nhặt về như kho báu, vẻ vang lắm đấy à?".

Thi Hạ Dương nhìn cậu nhóc, dường như đã hiểu ra điều gì.

"Mày câm đi".

Cậu lười đứng ra phân xử cho mấy tranh cãi tình cảm, gì chứ có phải bộ phận hòa giải dân sự đâu.

"Mày vứt rồi thì người ta nhặt có làm sao đâu, có thế mà cũng bắt nạt thì quá đáng thật".

"Mày thì biết cái gì?".

Thằng kia vẫn vặc lại.

"Nó làm tao thấy tởm".

Nhóc đeo kính muốn giải thích điều gì, nhưng muốn nói lại thôi, cuối cùng cắn môi im lặng.

"Thôi được, tao cũng chẳng muốn nghe mấy câu dông dài".

Thi Hạ Dương xoay người đi, còn chưa ra khỏi vệ sinh đã nghe tiếng nhóc đeo kính bị đánh tiếp.

Cậu điên cả tiết, lại quay lại đè thằng đó ra đất mà đánh.

Cậu đánh nó, nó lại luôn miệng mắng chửi tên nhóc đeo kính kia.

Thi Hạ Dương đang dở tay thì Uông Thịnh đẩy cửa phòng bên cạnh bước ra ngoài.

Ai cũng ngẩn ngơ.

Nam sinh bị ấn xuống đất ngớ ra, cố nhớ lại, nó cứ có cảm giác hình như ban nãy Thi Hạ Dương cũng đi ra từ chỗ ấy.

Nhưng mà...

"Vừa vừa phai phải thôi".

Uông Thịnh lạnh mặt kéo Thi Hạ Dương lên.

Cậu giãy giụa: "Đừng có động vào tôi!".

Uông Thịnh túm Thi Hạ Dương xách ra sau như túm khỉ, cụp mắt nhìn nam sinh bị ấn xuống đất mà đánh: "Phải tôn trọng lẫn nhau, hiểu không?".

"Hả?".

Hắn lại quay sang nói với nhóc đeo kính: "Trả bút cho nó đi".

Nhóc đeo kính cúi đầu: "Cậu ấy cướp lại rồi".

Uông Thịnh gật gật, lại nhìn cái tên bị Thi Hạ Dương đấm cho ngớ người trên đất: "Xin lỗi đi".

"Tao xin lỗi ấy à?

Tại sao?".

Thằng đó nói.

"Sao mày không hỏi xem nó lấy đồ tao làm gì?

Tao chưa ép nó xin lỗi là còn may".

"Xin lỗi cậu!".

Nhóc đeo kính cúi đầu thật thấp.

"Tôi sai rồi".

Thi Hạ Dương nhiều chuyện: "Cậu lấy bút nó làm gì đấy?".

Cậu ngó nhóc đeo kính, phát hiện mặt nhóc này như bị chưng chín nhừ – nhìn cái là biết không phải chuyện gì hay ho.

Uông Thịnh liếc Thi Hạ Dương một cái, cậu lập tức thẳng lưng dậy: "Tôi không hỏi nữa".

"Cậu ấy xin lỗi mày rồi, mày cũng xin lỗi người ta đi".

Uông Thịnh nhìn nam sinh đã đứng lên trước mắt.

"Dù cậu ấy có lấy bút mày làm gì thì chắc bây giờ cũng hối hận lắm rồi, lần sau cũng chẳng dám nữa đâu".

Thi Hạ Dương vẫn tò mò muốn biết rốt cuộc nhóc đeo kính lấy bút người ta làm gì.

"Ghê tởm".

Thằng này lại chẳng hề muốn xin lỗi, nhổ toẹt một cái rồi lách qua người họ ra ngoài.

Uông Thịnh mất kiên nhẫn mà chậc một tiếng, Thi Hạ Dương lại như một tay đấm nhận được ám hiệu của đại ca, sút thẳng vào đầu gối nó.

Nam sinh đúng lúc quỳ xuống trước nhóc đeo kính.

Cậu nhóc hoảng hốt đến độ nhảy ra núp sau Thi Hạ Dương.

"Nhẹ tay thôi".

Uông Thịnh nói với Thi Hạ Dương.

Cậu bĩu môi: "Mỗi cậu đòi làm người tốt!".

Uông Thịnh không cãi, chỉ thấy phiền.

Vốn tiết này thầy cô đi họp hết, lẽ ra hắn và Thi Hạ Dương có thể trốn đi làm mấy chuyện thân mật, cuối cùng lại bị mấy đứa này phá hỏng hết rồi.

Phiền chết đi được.

Hắn cau mày nhìn nam sinh bi đạp vào đầu gối, đau tới độ nhe răng: "Mày nhanh lên, bao giờ nói xin lỗi thì cho ra ngoài, đừng có làm mất thời gian của tao.

Tao còn một bộ đề vật lí chưa làm xong đâu đấy".

Thi Hạ Dương phía sau hắn cười xì một cái như nhạo báng, trợn trắng mắt, nhỏ giọng thì thầm: "Không biết xấu hổ!

Vờ đứng đắn!

Xì!".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 55


Edit: Ryal

Cuối cùng thằng kia vẫn bị Thi Hạ Dương ấn đầu xuống bắt xin lỗi nhóc đeo kính rồi mới được thả đi.

Mấy đứa phá hết hứng thú của Uông Thịnh đi mất rồi, hắn cũng định bỏ đi theo, nhưng lại bị Thi Hạ Dương túm vạt áo: "Cậu đi đâu đó?".

Uông Thịnh quay đầu nhìn cậu: "Về làm đề vật lí".

"Đề vật lí cái con khỉ!

Quần tôi vẫn còn chưa cởi đây này!".

Thi Hạ Dương chợt nhớ ra trong vệ sinh vẫn còn người khác, xấu hổ quay sang nhìn nhóc đeo kính đang sững sờ.

Nhóc đeo kính luống cuống, liên tục lui về phía sau: "Tôi không hiểu gì hết!

Mấy cậu đừng đánh tôi!".

Dường như cậu nhóc sợ lại bị bắt nạt nên rúc vào góc tường, chỉ muốn tan biến ngay tại chỗ.

"Ai thèm đánh cậu?".

Thi Hạ Dương nói.

"Đánh nhau với cậu chán òm".

Uông Thịnh gỡ áo mình khỏi tay Thi Hạ Dương, nhéo mũi cậu: "Đứng đắn lên, lúc nào tan học tôi dạy kèm cho".

Hắn bỏ đi mất.

Cửa vệ sinh khép lại, chỉ còn Thi Hạ Dương đang ngây ngô cười cùng nhóc đeo kính run lẩy bẩy chẳng biết có nên ngẩng đầu hay không.

Thi Hạ Dương chẳng thèm để ý tới cậu nhóc, duỗi người rồi cúi xuống nhặt hộp thuốc và bật lửa mình làm rơi, chuẩn bị ra ngoài.

"Cảm ơn cậu!".

Nhóc đeo kính liếc trộm Thi Hạ Dương.

"Cả... bạn trai cậu nữa".

Thi Hạ Dương đột nhiên sững lại, lông mày như muốn bay lên: "Cậu ta không phải bạn trai tôi, sao tôi lại yêu một đứa phiền phức như thế được!".

Nhóc đeo kính nhìn cậu rồi cũng cười, cảm thán: "Hai người tốt thật".

"Tôi tốt thôi, cậu ta chẳng ra gì".

Thi Hạ Dương hất nhẹ gọng kính cậu nhóc.

"Về học đi, sau này bị bắt nạt thì nhớ đánh trả, cậu càng nhịn chúng nó càng quá đáng đấy".

Nhóc đeo kính lại cúi đầu.

"Tôi...

đáng bị vậy".

"Hở, tại sao?".

Nhóc đeo kính cắn môi không nói.

Cái thói ham tám chuyện của Thi Hạ Dương lại cháy hừng hực, ban nãy Uông Thịnh còn ở nên cậu chẳng đào bới được gì, giờ cái tên "phiền phức" đi rồi thì thiên hạ này là của cậu chứ sao.

"Ê, tôi hỏi này, cậu dùng bút người ta làm gì đấy?".

Thi Hạ Dương nói.

"Lần sau thiếu bút thì cứ tìm tôi, tôi nhiều bút thừa lắm, đừng có dây vào mấy thằng không đâu".

Cậu vừa dứt lời thì nhóc đeo kính đã đáp gọn như muốn cho xong chuyện: "Để tự sướng".

Thi Hạ Dương suýt ngất xỉu.

Cậu xua tay: "Thôi thôi, đừng tìm tôi nữa".

Cậu lùi về sau hai bước nhìn nhóc đeo kính, cảm thán một câu thật lòng: "Cậu giỏi thật".

Nhóc đeo kính đã chẳng còn chỗ dung thân nữa rồi.

Thực ra cậu định không cho bất kì ai biết, nhưng không cẩn thận bị chủ nhân cái bút nhìn thấy, giờ chuyện này đã truyền khắp lớp và có lẽ chuẩn bị truyền đi khắp trường.

Nhưng cậu nhóc vẫn không muốn nói, dù sao Thi Hạ Dương cũng đã giúp đỡ mình cơ mà.

Thi Hạ Dương nói: "Cậu lấy bút nó làm gì, cậu thích nó à?

Người anh em này, thấy đeo kính tôi cứ tưởng cậu cận bình thường thôi, hóa ra cận nặng lắm rồi, lúc nhìn nó cậu tháo kính xuống hay sao?".

Thi Hạ Dương thấy người này còn chán đời hơn mình, tuy Uông Thịnh chơi chó thật nhưng ít ra hắn chỉ bắt cậu học chứ không lôi đầu cậu ra vệ sinh mà đánh.

Tuy đều là bắt nạt, nhưng tính chất không giống nhau.

Càng so sánh thì hình tượng Uông Thịnh càng trở nên to lớn trong lòng Thi Hạ Dương.

Nhóc đeo kính sắp khóc rồi, cực kì khó chịu: "Tôi không thích, sau này không thích cậu ấy nữa".

"Thế thì tốt, chùi mắt cho sạch, tìm người yêu thì phải nhờ may mắn mới được".

Thi Hạ Dương đứng giảng giải như chuyên gia tình yêu đích thực.

"Được rồi, về học đi, tôi cũng đi đây, vớ vẩn ở lại cậu thích tôi thì chết".

Cậu vừa cười hì hì vừa đẩy cửa ra ngoài, chuẩn bị chuồn đi chơi.

Nhưng tới tận cuối hành lang, sắp đến khu dạy học rồi mà Thi Hạ Dương vẫn chưa thấy nhóc đeo kính ra khỏi vệ sinh.

Cậu thấy sai sai, lại chạy về.

Cái khoảnh khắc thấy nhóc đeo kính đang nhoài người ra cửa sổ, Thi Hạ Dương nhanh chóng chạy đến kéo cậu nhóc xuống, mắng: "Cái đm, cậu đau khổ đến mức này cơ à?

Nhảy lầu tự sát vì một thằng chó?

Có điên quá không?".

Nhóc đeo kính sợ hết hồn, một lúc lâu sau mới nói nên lời.

Cậu nhóc nói: "Tôi, tôi không, không định tự sát, ban nãy cậu ấy quăng cặp sách tôi ra ngoài, tôi muốn đi nhặt về mà".

Thi Hạ Dương ngó ra ngoài cửa sổ – sao cậu quên được nhỉ, má nó đây là lầu một, tự sát cái con khỉ!

Thi Hạ Dương khó thở, tất cả là tại Uông Thịnh nên chỉ số thông minh của cậu mới bị hạ thấp đến mức này!
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 56


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương xua tay, nhặt thì nhặt đi, có tầng một thôi mà.

Nhóc đeo kính ngơ ngác nhìn cậu, rồi cười.

Thi Hạ Dương thầm nghĩ – thằng nhóc này cũng khá đáng yêu, cơ mà mắt nhìn chẳng ra gì.

Khổ thân.

Cậu cảm thán: quả nhiên ai cũng bị Thượng Đế cắn một miếng rồi mới được xuống nhân gian,ví dụ như mình này, cái gì cũng ổn trừ học tập.

Nghĩ đến đây, cậu lại nhớ Uông Thịnh về "làm đề vật lí".

"Chó, chó thật".

Thi Hạ Dương lầm bà lầm bầm.

"Tức chết mất".

Cậu sắp tức chết thật, chim chuột với người yêu trong giờ học kích thích biết mấy mà lại bị cắt ngang, càng nghĩ càng tức.

Thi Hạ Dương liếc nhóc đeo kính: "Cậu tức không?".

"Hở?".

"Tan học tôi giúp cậu đập nó!".

Thi Hạ Dương ra ngoài chuẩn bị gọi hội, đợi đến lúc tan học thì trùm bao tải cái thằng kì đà cản mũi kia mà đập cho một trận.

"Đừng đừng đừng!".

Nhóc đeo kính nghe vậy thì hốt hoảng chạy theo kéo cậu lại.

"Chuyện này tại tôi, cậu đừng đánh cậu ấy".

Lớp kính cũng chẳng che nổi ý cầu xin trong ánh mắt.

Thi Hạ Dương không hiểu.

Tuy việc nhóc đeo kính dùng bút người ta tự sướng cũng hơi quá đáng, nhưng đằng nào thằng kia cũng vứt rồi, nhóc đeo kính trộm nhặt bút về rồi bị phát hiện là phải ăn đánh, thằng này dám làm thế thì nhân phẩm ít nhiều gì cũng hỏng, sao đập một lần mà xong chuyện được?

Nhóc đeo kính nói: "Xin cậu đấy, đừng đánh cậu ấy".

Thi Hạ Dương bĩu môi: "Rồi".

Không đánh nữa.

Cậu gỡ tay nhóc đeo kính, bỏ đi.

Lúc quay về thì đã sắp tan học.

Nữ sinh ngồi chéo trước bàn Uông Thịnh không đi học, Thi Hạ Dương bèn chạy thẳng ra đó ngồi.

Mọi người xung quanh ngó cậu chằm chằm, chỉ có mỗi Uông Thịnh coi cậu như không khí.

Tức chết mất.

Thi Hạ Dương lại thấy tức chết mất.

Mãi mới đợi được đến lúc tan học, Thi Hạ Dương tò tò bám theo sau Uông Thịnh – đã thỏa thuận là tan học rồi dạy kèm tiếp mà, còn lâu cậu mới bỏ qua cho hắn.

Thi Hạ Dương nghĩ kĩ rồi, hôm nay cậu phải nói hết những gì mình đã viết với Uông Thịnh, dâm cho chết cái đồ giả đứng đắn kia đi.

Cậu phát hiện mình thực sự thích trêu Uông Thịnh, hệt như bọn trẻ trâu không đầu óc, chẳng người lớn tí nào.

Thực ra cậu muốn mình trong mắt đối phương là kiểu lạnh lùng ngầu đét, như lúc đứng lên vì chính nghĩa cho nhóc đeo kính trong vệ sinh hồi chiều ấy, mà gồng chưa được mấy phút đã sụp cả rồi.

Phiền thực sự.

Hai người ra khỏi trường, đi vào một con ngõ nhỏ.

Chẳng có ai xung quanh, Uông Thịnh cố thả bước thật chậm để Thi Hạ Dương bắt kịp.

Thi Hạ Dương cợt nhả bước tới, tiện tay sờ eo người ta: "Cục cưng ơi, nhớ em không?".

Uông Thịnh lạnh lùng nhìn cậu: "Đứng đắn chút coi".

"...

Không nhớ thì tao giết!".

Thi Hạ Dương lé mắt.

"Đứng đắn chưa?".

Uông Thịnh bật cười.

Thi Hạ Dương cũng cười theo, lại còn hăm dọa không cho hắn cười nữa.

Hai người cứ thế rẽ vào hẻm nhỏ, và nhìn thấy nhóc đeo kính bị đè trên tường, cái người đè phía trên lại là "thằng hỏng" kia.

Thi Hạ Dương ngó thử, được lắm, cậu nhóc khóc rồi.

Kính thì vỡ nát, quần bị kéo xuống, cái quần lót SpongeBob đã lộ ra ngoài hết một nửa.

Đúng là nhóc đáng thương.

Thi Hạ Dương tựa vào người Uông Thịnh, nhìn hai người kia: "Ê, làm gì đấy?

Ban ngày ban mặt mà giở trò đồi phong bại tục à?".

Cậu lại quay qua hỏi Uông Thịnh: "Tôi dùng hai thành ngữ này đúng không?".
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 57


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương bao giờ cũng đánh úp người ta thế đấy, bao giờ cũng khiến Uông Thịnh khổ không chịu được, mà lại thích không chịu được.

Hắn thấy người kia nhướng mày thì giơ tay xoa đầu cậu theo bản năng.

"Đúng rồi".

Uông Thịnh đáp.

"Giỏi lắm".

Thi Hạ Dương tựa vào người hắn cười, cười đủ rồi thì hất cằm với hai người kia: "Thế, hai đứa bây đang làm gì đó?".

Nhóc đeo kính nhìn thấy Thi Hạ Dương và Uông Thịnh thì lại càng khóc dữ hơn, đột nhiên đẩy thẳng kia ra, kéo quần chạy sang trốn đằng sau họ.

Thi Hạ Dương chẹp một tiếng: "Sao dọa trẻ con thế?".

"Thằng hỏng" thấy hai đứa lắm chuyện này lại tới thì cau mày không đáp.

Thi Hạ Dương quay đầu hỏi nhóc đeo kính: "Nó lại bắt nạt cậu à?".

Nhóc đeo kính khóc, đáng thương cực kì: "Không, không đâu".

Thi Hạ Dương trừng cậu nhóc.

"Cậu ta muốn lột đồ tôi".

Nhóc đeo kính vừa phục vừa sợ Thi Hạ Dương, cậu cứ trừng mắt là cậu nhóc lại chột dạ.

"Đúng là không biết xấu hổ, chưa tới tuổi đã muốn thách thức pháp luật rồi à?".

Thi Hạ Dương nói với Uông Thịnh.

"Thằng này còn trâu bò hơn cậu".

Uông Thịnh liếc Thi Hạ Dương một cái.

"Thôi được rồi, không trâu bò bằng cậu".

Thi Hạ Dương bực.

Tuy cậu không phải anh hùng chính nghĩa, nhưng cũng chẳng thích mấy con chó hèn ỷ người ta thích mình là bắt nạt người ta.

Cậu bước tới chỗ "thằng hỏng", bẻ tay răng rắc, đúng là giống ông giời con cầm đầu cả trường.

Uông Thịnh đứng tại chỗ nhắc: "Chú ý đúng mực".

"Yên tâm, gì chứ đánh nhau tôi thạo nhất rồi".

Thi Hạ Dương giơ tay, đấm móc hàm nó một cú.

Cậu tác dụng lực lên cả hai người, thằng kia đau thì mình cũng đau.

Thi Hạ Dương làm bộ làm tịch mà quay sang nói với Uông Thịnh: "Tay tôi đau".

Uông Thịnh: "Lát nữa xoa cho cậu".

Thi Hạ Dương cười: "Thế còn nghe được".

Cậu không dùng tay nữa, mà giơ chân lên đạp cái thằng đang xoa cằm ven tường một phát.

"Mày nghĩ gì đấy?".

Thi Hạ Dương hỏi.

"Hay là thích người ta mà không dám nói, nên mới đi theo cái cốt truyện cũ rích 'thích em nên bắt nạt em'?".

"Thằng hỏng" bực bội gạt đi: "Mẹ mày, tao đéo phải bê đê, ai lại tởm như nó?".

Nhóc đeo kính sau lưng khó chịu tới mức lau nước mắt thật mạnh, Uông Thịnh cũng thấy bực.

Thi Hạ Dương nhổ toẹt một cái: "Không biết xấu hổ à?

Mày còn tởm hơn người đồng tính nhiều".

"Mày biết nó lấy bút tao làm chuyện ghê tởm gì không".

"Thằng hỏng" kia cười như hài hước lắm.

"Nếu nó lấy bút mày tự sướng, tự cắm vào lỗ đít, chẳng biết mày còn sủa được mấy câu thế này không nhỉ".

Thi Hạ Dương nghe vậy thì liếc nhóc đeo kính đang trốn sau Uông Thịnh một cái, lại nhìn Uông Thịnh thêm cái nữa.

"Nó xin lỗi mày rồi còn muốn gì?".

Thi Hạ Dương dí tay lên trán "thằng hỏng".

"Nó đã bảo sau này không làm thế nữa, không thích mày nữa, mày còn muốn sao?".

"Xin lỗi là xong thì còn cần cảnh sát làm gì nữa".

"Thằng hỏng" vẫn chưa chịu phục.

"Tao cứ nhớ tới là thấy tởm".

"Thế mày muốn báo cảnh sát à?".

Uông Thịnh hỏi.

Thời gian sau khi tan học quý lắm, hắn không muốn lãng phí ở đây.

Nói nhanh lên, giải quyết nhanh lên, hắn muốn đưa Thi Hạ Dương đi ngay lập tức.

"Báo cảnh sát?".

"Thằng hỏng" liếc nhóc đeo kính, cười lạnh.

"Cũng không cần đâu, chỉ cần lột quần cho nó đi trần truồng giữa phố, cổ đeo thêm cái biển ghi 'tôi là thằng bê đê tởm lợm' diễu một vòng quanh trường là tao thấy ổn rồi".

"Thôi mày cứ ăn đấm đi cho nhanh!".

Thi Hạ Dương lại vung tay.

Đã một thời gian rồi cậu chưa đánh đấm, hôm nay đánh cho đã, cuối cùng còn cầm điện thoại ép thằng kia xin tha rồi chỉ tay lên trời thề là không quấy rầy nhóc đeo kính nữa mới thôi.

"Thằng hỏng" đi rồi, chỉ còn Thi Hạ Dương và Uông Thịnh cùng nhóc đeo kính nằm bẹp dí một bên.

Thi Hạ Dương không hỏi cậu nhóc, mà lại xán đến gần Uông Thịnh như kể công: "Anh đây lợi hại chưa?".

Uông Thịnh nhẹ giọng cười, cũng chẳng quan tâm có đang ở bên ngoài hay không mà cúi đầu hôn lên môi cậu một cái.

"Tạm được".

Nụ hôn ấy khiến Thi Hạ Dương thẹn thùng, cậu giơ tay vỗ vai hắn: "Phiền phức!".

Nhóc đeo kính bên cạnh ngơ ngác, cậu nhóc nhớ mang máng hình như cái người cao cao này là thủ khoa khối thì phải.

Vừa rồi thủ khoa khối hôn đại ca khối kìa.

Thế là sao ta?

Ryal's note: Chúc mọi người năm mới vui vẻ nha.

Sau vụ này là đến màn bj Uông Thịnh mong ngóng đã lâu rồi =)))))
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 58


Edit: Ryal

Nhóc đeo kính ngớ người.

Thi Hạ Dương thoáng liếc qua chỗ cậu nhóc, hơi nhón chân, ôm cổ Uông Thịnh mà nói: "Đừng có nghe thằng chó kia nói xàm, đồng tính luyến ái không ghê tởm chút nào".

Uông Thịnh cụp mắt nhìn cậu, cười.

"Thằng ghê tởm là thằng bắt nạt".

Thi Hạ Dương hơi ngừng lại.

"Nhưng mà cậu có thích thì cũng nên vừa phải thôi, với lại bút không sạch đâu".

Nghe cậu nói về chuyện này với cái mặt trang nghiêm, Uông Thịnh không nhịn nổi.

Sao nhóc con này dễ thương thế?

Nhìn kiểu gì cũng thấy thích.

Uông Thịnh đã nhớ thương Thi Hạ Dương từ lâu rồi, nhưng đến giờ mới ý thức được rằng hắn không hoàn toàn hiểu cậu.

Mà càng tiếp xúc, càng hiểu cậu hắn lại càng thích.

"Được rồi, cậu tự về nhà nhé?

Bọn tôi còn bận việc".

Thi Hạ Dương xua tay.

"

Sau này có gì khó khăn thì tìm anh Dương, anh Dương dùng một ngón tay là giải quyết xong cho cậu!".

Uông Thịnh cười: "Ừ, đúng".

Thi Hạ Dương cũng cười, trong mắt chứa đầy bóng nắng hoàng hôn,

Uông Thịnh vỗ eo cậu: "Đi đứng cho tử tế vào".

Thi Hạ Dương không chịu, cứ víu lấy người ta mà nhảy chân sáo ra khỏi con ngõ.

Nhóc đeo kính xốc lưng quần đứng nhìn họ đi xa, mếu máo, ngưỡng mộ.

Thi Hạ Dương lại theo Uông Thịnh về nhà, cứ tưởng sẽ có một hồi kích thích xảy ra.

Kết quả vừa vào đến cửa, cậu định túm Uông Thịnh lại hôn thì chợt nghe có tiếng người nói chuyện.

"Về rồi à?".

Thi Hạ Dương ngớ người, nhanh chóng lùi ra.

Có người bước ra từ trong bếp, Thi Hạ Dương quen mặt – lần trước cậu từng nghe Uông Thịnh gọi người này là ba lúc trần truồng nằm giữa nhà mà.

"Ba ạ".

Não Thi Hạ Dương hỏng thật rồi, chẳng hiểu sao lại gọi theo.

Uông Sở Lương đang cắn hạt dưa, nghe cậu nhóc này gọi mình như thể thì suýt sặc.

Uông Thịnh cũng sửng sốt, rồi cười: "Cậu quen mồm quen miệng quá nhỉ".

Thi Hạ Dương biết mình vừa làm trò hề, ngượng nghịu gãi đầu: "Không phải, gọi nhầm, cháu chào chú ạ".

Uông Sở Lương cười: "Không sao, vào nhà đi".

Uông Thịnh chẳng ngượng mà cũng không tránh ba mình, thẳng thừng ngồi xổm xuống giúp Thi Hạ Dương thay giày, rồi lại nắm tay người ta kéo vào phòng ngay trước cái nhìn chăm chú của Uông Sở Lương.

Thi Hạ Dương ngơ ra, tay chân cứ cứng đờ như người máy.

Uông Sở Lương cũng rất bình tĩnh, vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Hai đứa rửa tay rồi nghỉ ngơi một lát, sắp có cơm rồi".

Rõ ràng là trong bếp vẫn còn một người nữa, Uông Thịnh liếc thoáng qua phía trong, không đáp.

Uông Sở Lương nhăn mặt với thằng con mình, cười cười quay đi.

"Cậu điên à?".

Thi Hạ Dương mở to hai mắt nhìn sang.

"Làm trò trước mặt ba luôn, vênh thế?".

"Thì làm sao?".

Uông Thịnh hỏi.

"Uống nước không?".

"Có có, lạnh nha, tôi cuống quá".

Uông Thịnh cười cậu nhát chết, Thi Hạ Dương ôm cái cặp sách bẹp dí đứng ở cửa phòng hắn mà bĩu môi.

Uông Thịnh cầm cốc nước đá đưa cậu vào phòng, cánh cửa vừa đóng lại, Thi Hạ Dương đã nằm nhoài lên giường hắn tự nhiên như giường mình.

"Sợ chết đi được!".

Cốc nước đá trong tay Uông Thịnh cũng chẳng có tác dụng giảm đi nhiệt độ trong lòng hắn chút nào.

Thi Hạ Dương nằm phịch xuống, vạt áo cuộn lên để lộ vòng eo trắng mềm, khiến lòng hắn nổi lửa.

"Thi Hạ Dương".

"Hở?".

Cậu quay lại nhìn hắn.

"Tờ giấy cậu viết có ý gì?".

"Cái gì cơ?".

Uông Thịnh móc lá thư trong túi ra.

Thi Hạ Dương cười, ngồi dậy nhoài sang lấy.

Cậu hắng giọng, cố thì thầm với âm thanh yêu kiều nhất: "Ưm!

Chồng ơi!

Thứ gì đó của anh to thật đấy!".

Lúc nói "thứ gì đó", Thi Hạ Dương còn cố ý liếc qua phần háng Uông Thịnh.

"Em nhớ anh, muốn làm tình trong lớp học với anh".

Thi Hạ Dương mím môi cố nén cười.

"Trên bàn học của anh ấy, hai đứa mình cùng...

Ối giời ơi đụ má!".

Cậu còn chưa đọc xong đã không kịp đề phòng mà bị Uông Thịnh đè xuống giường.

Người ấy cắn bờ môi cậu hung hăng như sói, nhìn cái tư thế này thì chắc chuẩn bị ăn tươi nuốt sống mình rồi.

Lời tác giả: Nhóc đeo kính và thằng kia không phải một cặp nha, thằng đó không xứng.
 
[Đm/H/Done] Kết Mộng Xuân - Tần Tam Kiến
Chương 59


Edit: Ryal

Thi Hạ Dương cảm giác với người ngoài mình là S – cứ thấy ai ngứa mắt là muốn đánh người ta, nhưng trước mặt Uông Thịnh thì chắc chắn là M, tên này càng thô bạo cậu lại càng thích.

Mình biến thái chăng?

Thi Hạ Dương vừa được hôn cho choáng váng, vừa nghi ngờ mình là biến thái.

Cậu nâng đôi chân thon dài kẹp lấy người Uông Thịnh, cảm giác được rất rõ thứ cứng ngắc ở thân dưới người kia.

Hai người muốn thân mật trong giờ tự học mà lại bị chen ngang, giờ cuối cùng cũng được thoải mái rồi.

Phụ huynh ở ngay ngoài kia, hai đứa trốn trong phòng lén lút làm chuyện này, kích thích quá.

Thi Hạ Dương càng nghĩ lại càng thấy kích thích, còn trẻ mà đã nếm được khoái cảm "yêu đương vụng trộm", trên đời này được có mấy người?

Suy nghĩ ấy khiến cậu chưa cởi quần mà đã muốn bắn.

Nhưng không được, bắn thật thì bị Uông Thịnh cười chết mất.

Để tránh bị cười nhạo thì phải cởi quần mau mau thôi.

Nhưng...

Khi tay Thi Hạ Dương vừa luồn vào Uông Thịnh, lòng bàn tay chạm tới thứ nóng rẫy kia, bên ngoài đã có người gọi: "Mấy nhóc đẹp trai, ăn cơm được chưa?".

Uông Thịnh không hề hấn gì mà cứ tiếp tục hôn rồi sờ, nhưng Thi Hạ Dương thì khác nhé, cậu cần thể diện.

Thực ra chủ yếu vẫn là vì họ đang ở nhà Uông Thịnh, người ở ngoài là ba Uông Thịnh kia kìa.

Dù Uông Thịnh có lớn gan đến độ dường như có thể ân ái với cậu trước mặt ba ruột mà khỏi cần đóng cửa, nhưng Thi Hạ Dương thì không làm được.

Cậu không rõ hai cha con này sống cùng nhau kiểu gì, mà lại càng chẳng biết mình có địa vị gì ở nơi đây.

Cậu phải tém lại thôi.

"Để lát nữa đi!".

Thi Hạ Dương nhỏ giọng, né khỏi nụ hôn của Uông Thịnh.

"Lát nữa lát nữa, ba cậu gọi kìa".

"Không phải ba tôi đâu".

Tay Uông Thịnh vẫn đang mân mê trong lớp áo Thi Hạ Dương.

"Ba dượng đấy".

"Ớ?".

"Người khác".

Uông Thịnh vuốt đầu ngực Thi Hạ Dương.

"Đói không?".

Có đói bụng hay không thì cũng phải ra ngoài chứ!

Thi Hạ Dương đánh cái bốp vào mặt Uông Thịnh, sửng sốt đẩy hắn ra: "Dừng lại coi!

Cậu không biết ngượng nhưng tôi thì biết chứ!".

Sao tên này yêu sớm mà làm như chuyện gì vẻ vang chính đáng lắm vậy?

Thi Hạ Dương cứ nghĩ trong đám học sinh mình đã nổi bật lắm rồi, không ngờ trò cưng của thầy cô lại là kẻ thế này.

Cậu sờ thân dưới Uông Thịnh: "Không được không được, cậu nhịn đi".

Uông Thịnh cười: "Chuyện này thì nhịn kiểu gì?".

Thi Hạ Dương cũng đang cứng ngắc, khuôn mặt xinh đẹp nhăn như khỉ mà trừng hắn.

Cuối cùng hai người uống hết cốc nước đá, cố đè dục vọng xuống, mở cửa ra ngoài.

Uông Sở Lương ngồi bên bàn ăn cắn hạt dưa, một người đàn ông khác đeo tạp dề đang xới cơm.

"Qua đây ngồi đi cháu".

Uông Sở Lương cười híp mắt nhìn Thi Hạ Dương.

"Chú Lương nấu ăn khá lắm, hôm nay ăn nhiều vào nhé".

Thi Hạ Dương cảm giác có lẽ mình là một diễn viên phái thực lực, là cái kiểu diễn xuất thần ấy.

Một thằng nhãi côn đồ cả ngày khiến thầy cô nhức đầu trên trường mà giờ lại rõ lanh lợi, ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Uông Thịnh, cậu đi học còn chẳng nghiêm túc thế này đâu.

Lương Hiệt xới cơm cho từng người rồi ngồi xuống cạnh Uông Sở Lương, len lén liếc hai đứa nhóc choai choai.

Uông Sở Lương hài lòng uống một ngụm canh, gắp miếng thịt cho Thi Hạ Dương: "Cháu tên Dương Hạ Thi đúng không nhỉ?".

"...

Thi Hạ Dương".

Uông Thịnh sửa lại.

Uông Sở Lương lúng túng chớp mắt, cười khan một tiếng: "Thi Hạ Dương Thi Hạ Dương, tên hay thật".

Y lại gắp thêm một miếng thịt nữa cho cậu: "Tối nay cháu ở lại nhà chú nhé.

Lát nữa chú với chú Lương có việc phải ra ngoài, ban đêm Uông Thịnh ở nhà một mình, nó sợ tối lắm, may mà có cháu".

Ba người cùng nhìn Uông Sở Lương.

Uông Sở Lương: "Tôi nói sai câu nào à?".

Ba người: "Không, không sai gì đâu ạ".
 
Back
Top Bottom