Khác [ĐM - Edit] Xuyên thành bé con duy nhất của loài rồng.

[Đm - Edit] Xuyên Thành Bé Con Duy Nhất Của Loài Rồng.
Chương 79: Thanh Lộc tới rồi.


Chương 79: Thanh Lộc tới rồi.

Editor: Nhím.

Bé rồng con lột vảy là chuyện lớn đó, vì trong khoảng chừng hai năm nay, bất kể là tuổi tác hay tu vi thì Tuyết Mịch đều sắp tới lúc lột vảy, bởi vậy nên mọi người mới canh giữ kỹ càng lắm, tuyệt đối không để Tuyết Mịch ra ngoài một mình.

Kết quả là mọi người bài binh bố trận sẵn sàng đón đầu mong đợi lâu như vậy mà lại bị Thời Uyên nẫng tay trên rồi!

Không thể có được da rồng bé con lột ra, không thể nhìn thấy thân rồng sau khi thay vảy lần đầu của bé con, không thể là người đầu tiên nhìn thấy biến hoá sau khi lớn lên của bé con.

Trên đời này còn có chuyện nào thảm hơn cả chuyện này không?!

Long Thập Thất từ trước đến nay luôn tự cho mình là cha của nhóc con không cam tâm, nếu không phải là vì đánh không lại, hắn thực sự rất muốn đánh tới thần điện Vân Đỉnh đó!

Bắt nạt người khác quá đi, sao có thể bắt nạt người ta như thế!

Chỉ mới nghĩ tới thôi đã thấy bi thảm rồi.

Tuyết Mịch thấy đôi mắt Long Thập Thất rưng rưng, dáng vẻ vốn tươi cười lại bắt đầu trở nên thấp thỏm: "Chú Thập Thất không thích con lớn lên ạ?"

Long Thập Thất ôm chặt lấy Tuyết Mịch gào lên: "Vì sao không phải chú!

Chú chờ lâu như vậy!

Chú bỏ lỡ dịp con phá vỏ trứng, giờ lại bỏ lỡ lần đầu lột vảy của con nữa!"

Hu hu hu này mà hắn làm sao cam tâm được!

Hắn thật sự sẽ khóc đó!

Tuyết Mịch bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn trời, em biết ngay mà, còn mệt cho em mới nghĩ rằng liệu có phải do mọi người thích bé rồng con nhỏ tuổi chứ không thích em lớn lên hay không.

Quả nhiên là do em nghĩ nhiều, chú Thập Thất của em vẫn là chú Thập Thất đấy, một trăm năm cũng không thay đổi mảy may.

Yêu Hoàng và Cổ Khê biết tin thì vội vàng chạy tới, gặp ngay cảnh Long Thập Thất ôm lấy Tuyết Mịch đã thay vảy lớn lên mà kêu gào, phải nhịn lắm mới nhịn được cảm xúc muốn đưa chân ra ngoài.

Cổ Khê nhức đầu tiến lên: "Đã bao tuổi rồi, không phải con là đứa sĩ diện nhất sao?"

Long Thập Thất không đồng ý ôm Tuyết Mịch kêu khóc: "Mặt mũi có quan trọng bằng bé con không!

Hu hu con của ta."

Tuyết Mịch vô tội nhìn Yêu Hoàng và Cổ Khê, Cổ Khê cũng lắc đầu bó tay với Long Thập Thất rồi nhìn về phía Tuyết Mịch trưởng thành.

Một tay thả ra linh lực dò xét cơ thể của Tuyết Mịch, đôi mắt lập tức lộ vẻ bất ngờ: "Đây là sức mạnh của thần cốt sao?"

Năm đó Thời Uyên lôi toàn bộ tầng trời thứ ba vào tròng, lửa thần và nước thần cốt đều đã lấy được từ sớm.

Bây giờ Tuyết Mịch lột vảy, trong thân thể lại có thêm thần cốt tôi luyện, Yêu Hoàng chẳng hề bất ngờ chút nào: "Xem ra Thời Uyên cũng chuẩn bị đầy đủ đấy, cũng tốt, dùng nước thần cốt trui rèn vảy lột thì sau này căn cốt sẽ mạnh mẽ.

Về sau tu vi phát triển cũng không còn sợ sức mạnh của nhục thân không theo kịp."

Cổ Khê cũng đặt viên tinh đan cỏ Long Huyết kia cho Tuyết Mịch: "Ăn cái này vào con sẽ ngủ thêm ba ngày, chẳng qua con mới hấp thu sức mạnh của thần cốt nên cũng không cần vội, đợi sau này lại chọn một ngày ăn là được."

Tuyết Mịch vội vươn tay đón lấy: "Cảm ơn chú Cổ Khê."

Nhìn bé con lớn lên lại còn trổ mã xuất sắc như thế, Cổ Khê vừa vui vẻ vừa tiếc nuối: "Lớn rồi, rồng con nhí biến thành rồng con lớn, về sau cũng không thể ngồi trên tay chú nữa rồi."

Vừa dứt lời, âm thanh của Long Thập Thất vốn đang ôm Tuyết Mịch khóc rống lại càng vang dội hơn trong nháy mắt.

Thấy Long Thập Thất gào không ngừng nghỉ, Yêu Hoàng không nhịn được nữa xách Long Thập Thất lên sút qua một bên, Long Thập Thất vừa rơi vừa gào hú, lúc bấy giờ ông mới hoan hỉ trong lòng nhìn Tuyết Mịch: "Con cứ mãi nhớ nhung chuyện lột vảy trong lòng, giờ đã được như ý rồi chứ?"

Mặc dù đã trưởng thành, nhưng mà vẫn chưa quen với việc lớn lên trong một đêm hậu lột vảy nên Tuyết Mịch vẫn cứ giống như khi còn bé, cứ xấu hổ là lại trốn vào lòng người nhà, ôm lấy eo Yêu Hoàng mè nheo ngại ngùng không dám ngẩng đầu nhìn người.

Cổ Khê cười vuốt vuốt đầu của em: "Mịch Mịch nhìn đẹp mắt như vậy, về sau cũng không biết sẽ trêu chọc bao nhiêu tiên nữ đây."

Yêu Hoàng bất mãn: "Tiên nữ thì không được, xứng với Tuyết Mịch nhà chúng ta ít nhất cũng phải là thần nữ chứ."

Cổ Khê hơi nhíu mày: "Tuổi tác của thần nữ hơi lớn."

Ít nhất cũng phải năm sáu vạn tuổi đổ lên, Mịch cưng nhà y mới bao lớn cơ chứ, thấy thần nữ cũng có thể gọi một tiếng bà bác.

Tuyết Mịch ló đầu ra khỏi ngực Yêu Hoàng: "Nhất định phải là nữ ạ, nam không được sao?"

Lời này vừa ra, Long Thập Thất đang khóc lóc bên cạnh cũng lập tức nín ngay, Yêu Hoàng và Cổ Khê cúi đầu nhìn bé con trong ngực: "Nam ư?"

Tuyết Mịch hấp háy mắt: "Không được sao ạ?"

Mọi người liếc nhau một cái, Yêu Hoàng nhìn quen sóng gió giờ đứng trước bé con đang lựa chọn đạo lữ cho yêu sinh tương lai mà nhất thời cũng hơi vỡ vụn trong lòng: "Vì sao phải là nam?

Nữ không tốt sao?"

Tuyết Mịch: "Cho nên không thể là nam ạ?"

Yêu Hoàng đứng trước bé con với vẻ ham học, im lặng thật lâu mới đáp: "Cũng không phải là không được, chẳng qua tuổi con còn nhỏ, việc này còn sớm mà.

Con xem chú Thập Thất của con cũng đã hơn vạn tuổi rồi mà còn chưa có định tình.

Chú Vân Li, chú Tinh Hồi của con đã bao nhiêu vạn tuổi rồi cũng không tìm được một người vừa ý, cho nên đừng vội, mình còn nhỏ, không vội chút nào cả."

Yêu tộc cũng không quan trọng âm dương tương hợp đến thế, rất nhiều Yêu tộc càng có thiên tính bị hấp dẫn bởi người đồng giới.

Bản tính của tộc Rồng vốn đã tuỳ ý, vạn sự tuỳ tâm, về sau này đạo lữ chọn nam hay nữ thực ra cũng không quan trọng lắm, bản thân mình có thể vui vẻ là được rồi.

Nhưng đối với bé con nhà mình, chắc chắn bọn họ sẽ hy vọng rằng sau này có thể có một người thật sự tâm đầu ý hợp, biết ấm lạnh dịu dàng săn sóc, cái này thì đàn ông thô ráp làm sao có thể mềm mại cẩn thận như nữ giới được.

Chẳng qua bây giờ quan tâm những thứ này quả thực hơi sớm chút, Tuyết Mịch mới bao lớn, có thể là chỉ vì tò mò với việc này nên mới hỏi câu hỏi đó, chờ sau này thực sự gặp người mình thích rồi lại bàn cũng không muộn.

Rất nhanh mấy người Vân Li cũng đều tới đây, từng người đều dùng ánh mắt sáng kinh người nhìn Tuyết Mịch, Húc Dương lại càng hơn nữa, dùng một tay bế Tuyết Mịch lên giống như hồi bé, chẳng qua lại không thể ôm em tới ngồi trên khuỷu tay mình như trước mà chỉ có thể bế ngang nhóc con ôm vào ngực, tươi cười ầm ĩ: "Không ngờ rằng Tuyết Mịch lớn lên lại dễ nhìn như thế, nhanh tới đây chú ngắm thật kỹ một chút nào."

Tuyết Mịch cười xán lạn, bị chọc cười khanh khách không ngừng.

Khắp đình viện chỉ quanh quẩn tiếng cười đùa của bé rồng con, nhìn bên kia làm ầm ĩ, Vân Li nói với Yêu Hoàng: "Tiệc trăm tuổi của Tuyết Mịch cũng nên mời khắp ba cõi."

Còn ba năm nữa là tròn trăm năm Tuyết Mịch phá vỏ, vừa đủ cho chúng tiên thần khắp ba cõi trên đường đi tới.

Những năm gần đây vì duyệt binh cho tiệc trăm tuổi của Tuyết Mịch mà động thái của Yêu giới rất lớn, quang minh chính đại trưng binh không nói, tới lúc đó Yêu Hoàng còn chuẩn bị mở ra rừng Thiên Sát thêm một lần.

Rừng Thiên Sát chính là địa hạt Vực Quỷ, có điều địa hạt Vực Quỷ là một con mắt quỷ lớn bằng miệng giếng, khí Thiên Sát bị chúng thần áp chế bên trong sẽ không tràn ra bên ngoài quá nhiều.

Nhưng đây là một cửa ngõ thông tới dị giới, rất khó để hoàn toàn phong ấn lại.

Tất nhiên là nếu dùng thần cốt của chúng thần trấn áp tất nhiên có thể hoàn toàn bịt kín nó lại.

Có điều mọi việc còn trong tầm kiểm soát thì nào có ai lại nguyện ý đứng ra hi sinh.

Cho nên nguyên một khu vực phong ấn mắt quỷ thực ra ngày nào cũng có sát khí bừa bãi.

Có điều sau loạn Lam Xuyên năm nào, chúng thần đã bắt tay bày ra một đại trận, bao phủ toàn bộ rừng Thiên Sát lại, chỉ cần sát khí bên trong vượt qua một ngưỡng nhất định thì sức mạnh của đại trận sẽ khởi động để diệt trừ bớt một phần sát khí.

Lúc trước Lam Xuyên bị xích Khoá Thần áp chế ở vườn Cấm U trên tầng trời thứ ba, nơi xích Khoá Thần liên kết chính là đại trận áp chế toàn bộ rừng Thiên Sát ở phía dưới.

Bởi vậy một vạn năm qua, lực lượng dùng để duy trì vận chuyển đại trận được rút ra liên tục không ngừng nghỉ từ trên người Lam Xuyên.

Ngoài dựa vào đại trận để khống chế, tu sĩ các tộc trấn thủ ở địa hạt Quỷ Vực cũng sẽ kiểm tra định kỳ những sát khí tràn từ trong mắt quỷ ra ngoài, bằng không sao lại có thể cần nhiều tu sĩ các tộc trấn thủ ở đó như vậy chứ.

Nghe bọn họ thương lượng, Tuyết Mịch dắt lấy ống tay áo Yêu Hoàng đặt lên đầu em: "Rốt cuộc Thiên Sát là cái gì vậy ạ?"

Yêu Hoàng cúi đầu nhìn về phía Tuyết Mịch dù đã trưởng thành những vẫn không thay đổi được cảm giác một cục mềm mại đáng yêu, vô thức ôm người tới trên đùi mình: "Thánh Linh có một địa danh rèn luyện gọi là lầu Vạn Quỷ, vẻ ngoài của Thiên Sát nhìn qua thì giống như là quỷ khí bên trong, từng sợi từng sợi, nhưng khó đối phó hơn quỷ khí trong đó nhiều.

Thiên Sát không hình không dạng, màu sắc càng đậm thì thực lực càng mạnh, thích nhất là hút sức mạnh thần hồ của tu sĩ.

Nếu tu sĩ kỳ Nguyên Anh trở xuống gặp được Thiên Sát thì thực sự không có cách nào cản nổi, chỉ có thể chờ bỏ mạng.

Nếu gặp Hắc Sát thì dù là kỳ Độ Kiếp cũng khó mà đối phó.

Quan trọng nhất là Thiên Sát xuất hiện thành nhóm chứ không phải là một sợi sát khí đơn độc, bởi vậy lại càng khó để đối phó."

Tuyết Mịch bị ôm hãy còn chưa phản ứng kịp, từ nhỏ bị ôm quen rồi, nhưng vì tầm nhìn không giống lúc còn bé mới nhận ra được rằng mình đã trưởng thành, thế là có hơi vùng vẫy một chút: "Hoàng bá bá không thể ôm con như thế được đâu, con lớn rồi."

Yêu Hoàng cười vang: "Con chỉ là lớn thêm chút chút như vậy thôi.

Chờ đến khi con lột vảy lần hai thì Hoàng bá bá thực sự không thể ôm con như thế này nữa rồi, nhân lúc còn có thể ôm thì để bác ôm thêm đôi ba năm."

Vừa nói vừa ghì Tuyết Mịch vào trong ngực, bé con lớn lên từng ngày thật là khiến người ta không nỡ.

Tuyết Mịch nghe vậy thì ngoan ngoãn ngồi lại, có điều trước kia được ôm trên đùi như vậy, hai chân em vẫn có thể lắc tới lắc lui.

Bây giờ chân của em có thể chạm đất được rồi.

Vân Li nhìn Tuyết Mịch nhón chân giẫm cỏ, cười nói: "Đến lúc đó chúng ta đều phải đi tới địa hạt Quỷ Vực, các chú những năm này luôn tặng quà cho con cũng sẽ đến, con còn có thể gặp được chú Tinh Hồi."

Tuyết Mịch mừng rỡ không thôi: "Thật không ạ?

Con cũng có thể đi sao?"

Cổ Khê nói: "Tất nhiên là có thể đi, chính là vì ăn mừng tiệc trăm tuổi của con, con mà không đi thì đâu còn tính là ăn mừng nữa."

Tuyết Mịch: "Nhưng mà địa hạt Quỷ Vực kia không phải là rất nguy hiểm, không thể tuỳ ý đụng chạm sao ạ?

Tất cả đều đi thực sự không sao chứ?"

Yêu Hoàng cười nói: "Chỉ cần không ai tìm đường chết động tới mắt quỷ thì coi như không nguy hiểm được.

Đến lúc đó mở ra rừng Thiên Sát để tu sĩ chúng tộc chọn lựa ra các lớp tinh anh bước vào trong rừng so đấu. người nào tiêu diệt được nhiều sát khí nhất, đến lúc đó sẽ cho ra khen thưởng."

Vì trong mắt quỷ không ngừng liên tục tràn sát khí ra ngoài, cho nên tu sĩ trấn thủ ở địa hạt Quỷ Vực cũng không đến mức tiêu diệt sát khí không ngừng nghỉ, bằng không ngày ngày đêm đêm đều không được ngừng.

Sẽ chỉ lúc nào sát khí nhiều tới một trình độ nhất định nhưng lại không đến mức kích hoạt sức mạnh của trận pháp thì họ mới dẫn đoàn vào trong tiêu diệt một đợt.

Ngoài binh tướng các tộc trấn thủ ra thì có rất nhiều tu sĩ rèn luyện sẽ đi tới địa hạt Quỷ Vực, chờ đợi thời cơ để bước vào rừng Thiên Sát rèn luyện.

Cho nên về cơ bản rừng Thiên Sát chính là một khu vực mở ra cho các cõi, thậm chí càng nhiều người đi diệt Thiên Sát càng có lợi.

Tất nhiên không ai có thể tới gần chỗ mắt quỷ, nơi thần lực của Thượng thần bốn tộc trấn thủ, dám tự tiện tới gần là đang tìm đường chết.

Quan trọng nhất là mỗi một lần diệt đi một mảnh Thiên Sát đều sẽ ngưng kết ra một viên sát châu nhỏ, viên sát châu này tất nhiên không thể dùng để tu luyện, nhưng lại có thể dùng để bồi dưỡng một ít linh vật hệ bóng tối hay thậm chí là ma vật, hiệu quả tốt hơn linh châu rất nhiều.

Bởi vậy ở địa hạt Vực Quỷ sẽ có người chuyên đi thu kiểu sát châu này, vừa được rèn luyện mà cũng vừa kiếm ra tiền, rừng Thiên Sát tất nhiên đã thành địa điểm rèn luyện số một mà rất nhiều tu sĩ lựa chọn.

Nghe bọn họ nói vậy Tuyết Mịch tất nhiên đã hiểu: "Thế con có thể tham gia không ạ?"

Tất cả Long Quân rất ăn ý nhất trí lắc đầu cùng lúc với em: "Không được, trừ phi con phi thăng thành tiên."

Tuyết Mịch là một đứa nghe lời, cũng không phải là kiểu người khác không cho em làm gì thì em càng phải làm cái đấy, cho nên sau khi bị từ chối thì ngoan ngoãn nói: "Được ạ."

Cuối cùng Long Thập Thất cũng tiếp nhận được sự thật là bản thân mình đã bỏ lỡ thời khắc quan trọng trong đời bé con, khụt khịt mũi sà tới: "Bé cưng tới chỗ chú nào, chú chuẩn bị quà lột vảy cho con rồi."

Vốn Húc Dương còn định giành thứ tự với hắn, nhưng thấy cái bộ dáng bị đả kích lớn đến mức dường như đến cả vảy rồng cũng ảm đạm đi của hắn nên mới tặng vị trí thứ nhất cho hắn.

Long Thập Thất ôm chặt lấy Tuyết Mịch đang trờ tới, lấy ra một chiếc hộp sáng lấp lánh từ trong pháp khí chứa đồ: "Mau nhìn xem có thích hay không."

Tuyết Mịch mở nắp, nhìn thấy bên trong là cát mịn như đang phát sáng, hiếu kỳ hỏi: "Đây là gì ạ?

Có chút thơm thơm."

Long Thập Thất: "Đây là cát Tuyết Tinh, được luyện chế từ một loại thánh hoa linh cấp, ba vạn năm mới có thể nở hoa.

Chỉ có hái xuống lúc nở hoa mới có thể phát huy công dụng lớn nhất, một cánh hoa của hoa Tuyết Tinh là có thể mọc thịt cho xương trắng, cho dù là Thượng tiên cũng có thể dùng."

Máu thịt của Thượng tiên đã trải qua tôi luyện của lôi kiếp nặng nề, không phải là thứ mà nhục thể phàm thai thông thường có thể so sánh.

Có thể khiến cho Thượng tiên mọc lại máu thịt, trình độ mạnh mẽ của loại hoa này cũng có thể tưởng tượng.

Tuyết Mịch nói: "Vậy tại sao đây là cát ạ?

Cái này phải dùng làm sao?

Làm thuốc luyện đan ạ?"

Long Thập Thất: "Gì mà cần làm thuốc luyện đan, mỗi ngày lúc tắm con cứ vẩy một nhúm vào trong ao linh, có thể dưỡng cho mảnh vảy của con sáng láng nhẵn nhụi lại còn bóng loáng, lại gần còn có thể ngửi được mùi Tuyết Liên thanh đạm.

Một hộp này tuyệt đối có thể nuôi làn da trắng nhỏ này của con thành ra vừa trắng vừa mềm!"

Tuyết Mịch oa một tiếng, ôm chầm lấy: "Cảm ơn chú Thập Thất!"

Long Thập Thất lập tức cao hứng, quả nhiên không hổ là bé con hắn nuôi lớn, cũng thích chưng diện giống như hắn!

Cổ Khê đỡ trán, nghiên cứu chế tạo linh dược bậc thánh dược cỡ này thành bột ngâm trong ao tắm, chỉ sợ Long Thập Thất là kẻ duy nhất trong thiên hạ này.

Vân Li vẫy vẫy tay với Tuyết Mịch: "Đến xem có thích cái này hay không."

Không đợi Tuyết Mịch hỏi, Vân Li đã lấy thứ trong hộp gấm ra: "Đây là hạt châu Thiên Vận, tuy không phải thần khí cũng cũng đã được rèn tới bậc linh khí cấp Thiên.

Con mang trên tay như thế này, lúc sử dụng có thể phóng đại gấp mười lần sức mạnh của con để bắn ra ngoài."

Tuyết Mịch lại thêm một tiếng oà: "Gấp mười sức mạnh của Thượng thần thì đáng sợ biết bao nha."

Vân Li cười nói: "Cái đầu con cũng mơ đẹp đấy, đây chỉ là linh khí thôi, nếu là thần khí nói không chừng còn có thể được thần lực khởi động dùng một phen.

Nhưng bây giờ nhiều nhất chỉ có thể tiếp nhận được sức mạnh của Thượng tiên mà thôi."

Tuyết Mịch thầm nghĩ sức mạnh của Thượng tiên đã là rất ghê gớm rồi, thứ lợi hại như vậy, Tuyết Mịch mang vào trên tay ngay tắp lự.

Đó là một chuỗi vòng tay, nhưng được nối với một chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ bằng một sợi xích bạc rất mảnh, trên chiếc nhẫn được nạm một viên linh châu rất nhỏ, trên vòng tay cũng được khảm một viên linh châu nhỏ.

Sau khi toàn bộ dây xích được quấn lên tay thì ngay lập tức biến mất không dấu vết, Tuyết Mịch hơi khởi động linh lực thì lại một lần nữa hiện ra.

Sờ lấy món quà mới, Tuyết Mịch hoan hỉ không thôi: "Cảm ơn chú Vân Li ạ, con thích cái này!"

Em đã không còn là bé con cảm thấy đeo báu vật toàn thân thì rất là thừa thãi năm nào nữa rồi, tu vi không đủ, em cũng chỉ có thể dùng bảo vật tới bù lại thôi.

Đúng lúc này Húc Dương không cam lòng yếu thế tiến lên: "Mau tới xem của chú này, bảo đảm con sẽ thích!"

Tuyết Mịch vội vã lại gần, Húc Dương xoè tay, trong lòng bàn tay là một toà cung điện nhỏ vô cùng: "Con xem tấm biển phía trên này."

Tuyết Mịch vịn tay Húc Dương thăm dò: "Điện Long Thần."

Húc Dương: "Này là cố ý luyện cho con đó.

Sau này ra ngoài con có thể tiện tay quẳng cái này ra, rơi xuống đất sẽ thành cung điện, trong này còn có một ít linh nô có thể sai bảo, đều là địa tinh biến thành, về sau con cũng có hành cung của riêng mình rồi."

Rèn ra một món linh khí như vậy thì hao hụt không phải là một vấn đề quá lớn, những Long Quân như bọn họ ai ai cũng của cải sung túc dồi dào cực, tất nhiên cũng không quan tâm tới chút hao hụt tài sản đấy.

Nhưng khi đã bắt đầu chế tác rồi, nhất là dựa theo sở thích và thuộc tính của Tuyết Mịch để chế tác thì rất ngốn thời gian.

Toàn bộ gạch lát bên trong, linh vật trưng bày hay thậm chí là cỏ linh nuôi dưỡng ở trong đình viện đều được sắp xếp dựa theo thuộc tính thiện nước của Tuyết Mịch.

Từ khi biết rõ tộc Rồng có bé con Húc Dương đã bắt đầu sai khiến người ta sắp xếp rèn nên, không kịp làm quà lần đầu gặp mặt, cũng may là đuổi kịp trước lúc lột vảy.

Tất nhiên Tuyết Mịch có thể cảm nhận được tấm lòng của mấy người chú, cẩn thận nâng niu hành cung tí hon, vừa quay đầu đã bổ sung một nụ cười ngọt nào: "Cảm ơn chú Húc Dương, con thích lắm ạ!"

Chờ bọn họ tranh xong rồi Mặc Đình mới bước lên, đưa cho Tuyết Mịch một viên ngọc hình kiếm, Húc Dương ở bên cạnh huýt một cái: "Kiếm Ly Tâm."

Tuyết Mịch: "Là kiếm linh ạ?"

Mặc Đình dùng linh lực thúc giục, chiếc khuyên tai ngọc hình kiếm trong tay biến ảo thành vô số kiếm linh, vạn kiếm cùng hiện, kiếm khí mạnh mẽ che trời lấp đất đánh tới, chấn động đến mức khiến máu người sôi trào, chiến ý mãnh liệt.

Mặc Đình làm mẫu cho Tuyết Mịch một lần rồi đặt khuyên tai ngọc vào trong tay em: "Phối hợp với châu Thiên Vận mà dùng."

Tuyết Mịch phát hiện quà bọn họ tặng khi còn bé đều là phòng ngự, cho dù có công kích cũng là kiểu bắn trả sức mạnh kia.

Bây giờ trưởng thành rồi, quà tặng em đều mang theo sức sát thương.

Tuyết Mịch cho mỗi chú một cái ôm thật bự rồi vui mừng mang quà quay về cung điện của mình, kết quả là vừa mới tiến vào, trong tẩm điện của em đã chất đầy hộp gấm.

Thị tỳ bên cạnh bước tới trước nói: "Bên này là Yêu Hoàng bệ hạ phải người đưa tới, bên này là Thượng thần Cổ Khê phái người đưa tới."

Tuyết Mịch lập tức vui vẻ nhào vào đống quà chồng chất thành núi, nhìn Tiểu Long Quân đang lăn lộn trong đụn quà, Hoa Triêu không nhịn được nói: "Lại lột thêm hai lần vảy, cảm giác Tiểu Long Quân sẽ trở thành rồng giàu có nhất tộc."

Đấy còn là các Long Quân khác còn chưa nhận được tin, mấy năm nay mặc dù những Long Quân kia vẫn chưa tự mình tới nhưng lâu lâu cũng sẽ sai người đưa tới một đống bảo bối.

Đây là lần đầu tiên lột vảy của Tiểu Long Quân, chỉ sợ là quà tặng sẽ càng thêm quý giá.

Chẳng qua ngoài Tiểu Long Quân nhà bọn họ ra thì những con non tộc Rồng trước kia cũng không phải như thế.

Mặc dù tộc Rồng coi trọng con non, nhưng những con rồng con khác đều có cha mẹ ruột, cho dù có tặng quà cũng sẽ không nhiều như vậy.

Đoán chừng chỉ có Tiểu Long Quân nhà bọn họ, thân thế long đong không rõ máu mủ, ở trong mắt các Long Quân khác há lại chẳng vừa nhỏ yếu bất lực vừa đáng thương.

Nếu không có Yêu Hoàng cản trở lại còn có Thượng thần Thời Uyên chiếm, đoán chừng tất cả Long Quân đều hận không thể nhận Tiểu Long Quân tới làm con trai nuôi.

Không thể đón về cạnh mình thì cũng chỉ có thể nuôi bé con từ xa thôi, nếu đưa thiếu đồ thì tự bọn họ cũng không chịu nổi nỗi uất ức này, sợ rằng người khác có mà bé con bọn họ nuôi dưỡng lại không có, chẳng phải là phải tặng quà không dứt sao.

Phồn Lũ cười không nói, cậu cũng chuẩn bị quà cho Tiểu Long Quân, có điều rằng chắc chắn sẽ đọ không lại với những Long Quân kia, cho nên chờ Tiểu Long Quân tận hưởng đủ niềm vui từ mấy món quà kia rồi cậu hẵng tặng vậy.

Tuyết Mịch vui vẻ đủ rồi, đứng dậy lại đổi một bộ quần áo mộc mạc đơn giản: "Chúng ta ra ngoài đi dạo đi, cũng không biết mấy lầu bảo kia gần đây có được gì mới không.

Ta muốn chuẩn bị nhiều quà một chút, lần này các chú chưa từng gặp cũng sẽ đi tới địa hạt Quỷ Vực."

Dẫn theo Phồn Lũ và Hoa Triêu, Tuyết Mịch cưỡi chim Đan quen nẻo đi vào cửa thành, cửa thành vẫn cứ một hàng dài như thế, ba người lướt thẳng qua mọi người đi tới cổng thành.

Không ít người ghé mắt nhìn xem, chủ yếu là ba người này đều trổ mã rất xuất sắc, nhất là công tử nhỏ có vẻ cao quý nhất phía đằng trước, tuấn mỹ tinh xảo tiên khí bất phàm.

Người đẹp Yêu tộc không ít, rất ít Yêu tộc hoá hình được mà lại có dung mạo khó coi lắm, nhưng đẹp đến mức này thì cũng thật là hiếm thấy.

Bởi vậy mà vừa đi ngang đã hấp dẫn không ít ánh mắt.

Tuyết Mịch đã sớm bị nhìn quen rồi, mọi người đều biết thân phận của em ở Thánh Linh, bình thường cho dù có đi nơi nào, làm cái gì thì ánh mắt chú ý tới em cũng rất nhiều, nhiều lắm.

Theo thời gian, em cũng đã quen với việc mặc kệ xung quanh.

Trong đám người có một thiếu niên tướng mạo ngọc ngà đáng yêu, vốn nhìn thấy công tử nhỏ có vẻ ngoài xuất chung như thế nên theo bản năng nhìn nhiều mấy lần.

Nhưng thấy đối phương nghênh ngang vào thành như vậy thì hẳn nhiên là có đặc quyền gì đó, lập tức không vui nhíu mày lẩm bẩm: "Chỉ sợ lại là một kẻ ngang tàng hống hách."

Lý do y đi tới thành Triều Thánh xa xôi chính là vì ở cố thổ bị cái đám con cháu thế gia kiêu căng này khinh khi đến mức không còn đường nào có thể đi.

Nếu có thể cố gắng sống sót, nào ai sẽ nguyện ý rời khỏi quê hương đi tha hương cầu thực.

Ánh mắt của thanh niên bên cạnh dường như hơi lướt qua y, thiếu niên kia lấy thế bèn vội vàng lè lưỡi, cười với vẻ lấy lòng: "Thật xin lỗi anh Lục, em không vạ mồm nữa."

Mới rồi y chỉ nhất thời bất mãn lầu bầu mà thôi, nhưng hoạ từ miệng mà ra y cũng biết, nhất là thành Triều Thánh này.

Vớ đại một nô bộc chỉ sợ cũng là sự tồn tại mà y không tài nào động vào nổi, cho nên thấy anh Lục nhìn tới bèn vội vã che miệng ngay lập tức, sợ bản thân mình nhất thời không nhịn được, cuối cùng lại kéo hoạ lên đầu người khác.

Tuyết Mịch nhanh nhẹn thông thạo đi trên đường cái, nhưng dáng vẻ sau khi lớn lên của em thực sự quá nổi bật.

Đã không còn chỉ là vụng trộm đánh giá, còn có cả người vì quay đầu nhìn em mà va nhau với người khác.

Tuyết Mịch sờ mặt nhìn Hoa Triêu: "Lố như vậy à?"

Hoa Triêu lắc đầu: "Chẳng hề lố chút nào."

May mà đây là bản thân Tiểu Long Quân.

Nếu mà người khác trông cũng giống như vậy, Tiểu Long Quân lại còn gặp được trên đường cái chỉ sợ cũng sẽ nhìn chằm chằm ngay tắp lự, cho nên thực sự chẳng hề lố lăng chút nào.

Tuyết Mịch nói: "Chờ chút nữa chúng ta về Vân Khởi ta sẽ hỏi Uyên Uyên xem có đồ che giấu gì không, tốt nhất là cái kiểu mà chỉ mới nhìn ta đã quên mất dáng vẻ ta ra sao trong nháy mắt ấy."

Tuyết Mịch vừa nói xong đột nhiên chun chun mũi, Phồn Lũ hỏi: "Làm sao vậy?"

Tuyết Mịch hơi hơi nghi hoặc: "Hình như ta ngửi thấy được một mùi hương rất là quen thuộc, quen thuộc lắm ấy, nhưng không nhớ nổi là ngửi được ở nơi nào."

Tuyết Mịch vừa nói vừa men theo mùi bắt đầu tìm, sau đó thấy được một thanh niên bình thường đứng trước một sạp hàng.

Trước sạp hàng có hai người đang đứng, một thiếu niên cao ngang ngửa em, một thanh niên dáng người mảnh mai nhưng lại rất cao.

Chỉ là dáng vẻ bình thường, cái kiểu dường như nhét trong vào đám người đông đúc thì sẽ chẳng thể nào tìm ra được ấy, nhưng mùi trên người y lại khiến người ta có loại cảm giác quen thuộc.

Tuyết Mịch tin vào cái mũi của mình, đối phương chắc chắn là người em quen biết, thế là ngay lập tức thò qua để có thể cẩn thận phân biệt một chút.

Em vừa mới thò mặt qua, thiếu niên kia đã thẳng thừng duỗi tay đẩy em đi: "Ngươi là ai đấy ngươi muốn làm gì?!"

Ngay trong nháy mắt thiếu niên đưa tay ra, đến cả ảnh vệ trong âm thầm còn chưa kịp làm gì, thanh niên kia đã chộp được tay của thiếu niên trong một nhịp.

Tuyết Mịch ngẩng đầu nhìn y, thiếu niên kia cũng nhìn thanh niên bằng vẻ ngạc nhiên thấy rõ: "Anh Lục?"

Tuyết Mịch nảy số, đột nhiên ngạc nhiên túm lấy tay của thanh niên, hoan hỉ hô: "Thanh Lộc!"

Thanh Lộc đang giữ tay thiếu niên thẳng thừng hất người ta ra, trong lúc vung tay áo cũng đã tản đi thứ che lấp khuôn mặt, lộ ra dáng vẻ vốn dĩ.

Ánh mắt nhìn Tuyết Mịch hoàn toàn giống như trước, dịu dàng lại tĩnh lặng, thanh âm mỉm cười phảng phất như con suối trong nhất giữa núi sâu, sạch sẽ mà trong veo: "Tuyết Mịch."

Hết chương 79.

09.03.2026.

Editor có lời muốn nói: Em Mịch ẻm đang lót đường để sau này rước một một con rồng vừa già khú đế vừa là nam về nhà mà không để các chú bác phản đối đó =)))))))

Xót Lam Xuyên vl.
 
[Đm - Edit] Xuyên Thành Bé Con Duy Nhất Của Loài Rồng.
Chương 80: Nhóc con không chịu cai sữa.


Chương 80: Nhóc con không chịu cai sữa.

Editor: Nhím.

Che lấp dung mạo chỉ là để thuận tiện lên đường thôi, mặc dù Thanh Lộc đã thành thần nhưng trước kia y bị nhốt vạn năm ở tầng trời thứ ba, dáng hình của thế gian này đã sớm trở nên mịt mờ trong trí nhớ của y.

Cho nên trên đường đến tìm Tuyết Mịch này, y dạo chơi khắp nơi cứ như một tu sĩ thông thường vậy.

Sau khi tản đi lớp nguỵ trang, có vẻ ngoài bình thường trước đó làm bàn so lại càng tôn nhan sắc tuấn tú như tiên giáng trần của y trở nên xuất sắc ấn tượng.

Nhất là đôi mắt tinh khiết thanh tịnh như mắt hươu kia, khiến người vừa nhìn đã quên đi thế tục.

Tuyết Mịch nhớ rõ dáng vẻ của Thanh Lộc, mặc dù trăm năm chưa gặp nhưng vẫn nhớ rõ như cũ, cộng thêm việc bầu bạn bên cạnh các Long Quân ngày qua ngày, hàng đêm ngủ bên người Uyên Uyên.

Mở mắt nhắm mắt đều là người đẹp, cho nên chênh lệch trước sau của Thanh Lộc cũng không ảnh hưởng tới em là mấy.

Trái lại khiến cho thiếu niên tên Diệp Hoan ở bên cạnh hoàn toàn ngạc nhiên, không hề che giấu chấn động trong đôi mắt một chút nào, vốn còn đang xấu hổ vì bị đẩy ra cũng nhất thời quên mất.

Tuyết Mịch vui mừng nắm tay Thanh Lộc, đôi mắt lộ vẻ chờ mong hỏi Thanh Lộc: "Huynh tới tìm ta đúng không?"

Thanh Lộc nhìn Tiểu Long Quân đã không còn bé tí xíu như năm đó, sự yêu thích trong đôi măt không hề giảm đi chút nào: "Tất nhiên là tới tìm em rồi, nghe bảo em đang ở Thánh Linh nên mới muốn tới xem.

Từ biệt nhiều năm, không ngờ rằng em vẫn còn nhớ ta."

Trăm năm trôi qua, lúc đó Tiểu Long Quân mới chỉ có chút xíu, mà bọn họ cũng chẳng ở chung được mấy ngày, số lần gặp nhau lại càng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Thậm chí Thanh Lộc đã chuẩn bị tinh thần rằng Tiểu Long Quân sẽ quên y, không nhận ra y nữa.

Không ngờ rằng Tuyết Mịch không chỉ còn nhớ y mà còn dựa vào hơi thở để tìm ra được y đang nguỵ trang dung mạo.

Tuyết Mịch đắc ý lúc lắc đầu: "Trí nhớ của ta tốt lắm đó, sao lại quên được.

Huynh nói huynh trở về chỉnh đốn một chút rồi sẽ tới tìm ta, kết quả là huynh chẳng hề đến, hại ta cứ chờ mãi chờ mãi."

Thanh Lộc cười dịu dàng khẽ khàng vỗ về tóc tơ giữa trán Tuyết Mịch: "Tại ta không tốt, đáng nhẽ nên tới sớm hơn.

Tuyết Mịch không tức giận, tha thứ cho ta có được hay không?"

Tuyết Mịch kéo tay Thanh Lộc đong đưa: "Vậy huynh sẽ ở lại đây bao lâu á nha?

Tiệc trăm tuổi của ta huynh có ở lại tham gia không?"

Thanh Lộc: "Tất nhiên, lần này vốn là vì tiệc trăm tuổi của em mới đến mà."

Đạt được đáp án thoả mãn, Tuyết Mịch mới vội vàng giới thiệu với Thanh Lộc: "Bọn họ là bạn của ta, cũng là hộ vệ.

Cậu ấy là Hoa Triêu, là hoa yêu.

Cậu ấy là Phồn Lũ, là con người."

Đây đang là bên ngoài, cũng không tiện làm lễ lớn lắm, thậm chí còn không tiện bại lộ thân phận.

Hoa Triêu và Phồn Lũ không thể làm gì khác hơn: "Ra mắt công tử."

Thanh Lộc cười khoát tay, hai hộp gấm được linh lực nâng tới trước mặt bọn họ: "Tâm tính Tuyết Mịch đơn thuần lương thiện.

Đã xem hai người các ngươi là bạn tốt rồi, về sau tất nhiên hai người các ngươi càng tận tâm mới là nên."

Hai người vâng một tiếng, cung kính nhận hộp quà.

Tuyết Mịch lôi kéo ống tay áo của Thanh Lộc: "Của ta đâu?"

Thanh Lộc cười nói: "Sao có thể thiếu của em được, sau rồi sẽ cho em."

Diệp Hoan ở bên cạnh cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn Thanh Lộc dáng vẻ xuất chúng lại thân mật với thiếu niên quý tộc kia đến vậy, thần sắc trên mặt lại còn là vẻ dịu dàng thương yêu mà y chưa bao giờ được thấy.

Tủi thân vì một đường bầu bạn nhưng lại bị giấu diếm bộ dáng chân thực và ghen ghét vì phải đối mặt với sự phân biệt đối xử khiến Diệp Hoan nhịn không được tiến lên một bước, cũng đưa tay kéo ống tay áo của Thanh Lộc: "Anh Lục."

Đối với Diệp Hoan, thật sự Thanh Lộc cũng chẳng có bao nhiêu cảm xúc, cũng chỉ lạnh lùng như mọi khi mà thôi: "Đã tới thành Triều Thánh, cứ từ biệt là được.

Ngươi đi tìm người nhà của ngươi đi."

Diệp Hoan nhíu mày, đôi mắt mơ màng rướm nước, trong lòng ngập tràn uất ức: "Anh Lục muốn bỏ em lại một mình sao?"

Tuyết Mịch nghiêng đầu nhìn y rồi lại nhìn Thanh Lộc, em vẫn chưa hỏi ra lời thì Thanh Lộc đã giải thích: "Người này tên Diệp Hoan, một đường này ta du sơn ngoạn thuỷ ngắm phong cảnh mà tới.

Khi gần tới thành Triều Thánh, bởi vì một con hung thú nên đồng hành với y, bởi vậy mới làm bạn một đoạn đường."

Tuyết Mịch ồ một tiếng, cho nên chỉ là làm bạn đi chung một đoạn đường mà thôi, cũng không phải quen thân gì.

Đã không phải là bạn của Thanh Lộc, em cũng chẳng phải là người nhiệt tình hiếu khách là bao, không có ý định để ý tới quá nhiều.

Rõ ràng Diệp Hoan không muốn buông Thanh Lộc ra, thấy Thanh Lộc phủi bỏ tình nghĩa làm bạn một đường của bọn họ như vậy, đáng thương cầu khẩn nói: "Anh Lục, anh đi cùng giúp em tìm người nhà đi mà, một mình em sẽ sợ lắm."

Một đường này tuy thái độ Thanh Lộc dành cho y cũng không nhiệt tình là bao, nhưng cũng cưa từng thẳng thừng nói lời từ chối không chấp nhận y, bởi vậy mới khiến Diệp Hoan có ảo giác rằng chỉ cần mình cầu khẩn đôi tiếng là có thể khiến cho đối phương mềm lòng hoàn thành tâm nguyện của mình.

Thanh Lộc đường đường là Thượng thần, chẳng qua là nổi hứng du lịch, thấy y suýt nữa táng thân trong bụng hung thú mới thuận tay cứu giúp mà thôi, đồng hành một đường không thực sự từ chối chuyện gì vốn là vì mục đích nhất trí.

Chẳng qua cũng chỉ là thêm một người đi chung không hề tạo bất kỳ ảnh hưởng gì với mình mà thôi, không đồng nghĩa với việc y sẽ mềm lòng đi bao nhiêu, nịnh nọt hai câu thì chuyện gì cũng đồng ý.

Cho nên đối mặt với lời cầu khẩn của Diệp Hoan, Thanh Lộc không hề bị đả động chút nào, thậm chí còn rút lại ống tay áo với vẻ lạnh nhạt: "Ta và ngươi chỉ là bèo nước gặp nhau.

Con đường của ngươi vốn nên do ngươi tự mình đi."

Diệp Hoan không ngờ rằng sẽ bị từ chối, sắc mặt tái nhợt.

Trước đây y với Thanh Lộc còn bầu bạn một quãng đường vui vẻ, nhưng lại chính vì thiếu niên kia, vừa gặp phải cậu ta là Thanh Lộc đã vứt bỏ mình.

Điều này khiến Diệp Hoan không nhịn được chĩa ánh mắt oán giận về phía Tuyết Mịch.

Từ lúc ban đầu Tuyết Mịch đã có thể cảm nhận được địch ý người này dành cho mình, từ trước đến nay em vẫn luôn rất nhạy cảm trước tâm trạng của người khác.

Có điều người này cũng không phạm tới trước mặt em, mà em cũng chẳng phải người ngang ngược cảm thấy rằng người trong khắp thiên hạ đều phải thích mình.

Người không thích em còn nhiều, nhiều lắm, nếu thực sự muốn so đo thì ngày nào cũng so đo không xuể nên em mới không thèm để ý.

Nhưng không phạm tới trước mặt nên em không thèm để ý là một chuyện, ánh nhìn thù địch trắng trợn như thế thì thực sự đúng là không nhịn được.

Vừa chạm tới ánh nhìn của Diệp Hoan, Tuyết Mịch vung tay lên nhanh như chớp, tốc độ ra tay không hề khách khí chút nào.

Một bàn tay đánh lên mặt cái chát, mặc dù sức lực đó không tổn thương tới tính mạng nhưng cũng ra tay không hề nhẹ, nửa bên mặt của Diệp Hoan sưng tấy lên ngay.

Diệp Hoan ngạc nhiên bụm mặt, hoàn toàn không ngờ rằng đối phương nói ra tay là ra tay ngay.

Nước mắt hãy còn ngậm trong hốc mắt bị tát rơi xuống, cộng thêm khuôn mặt sưng lên trong giây lát, bộ dáng kia quả thực lộ ra vẻ khổ sở đáng thương, nhất là khi so sánh với vẻ kiêu căng ức hiếp vênh váo hung hăng của đối phương.

Tuyết Mịch từ trên cao nhìn xuống: "Không muốn đôi mắt này cứ việc nói thẳng, ta không ngại đào ra thay ngươi đâu."

Có người nói những lời ngoan độc lại vẫn cứ khiến người khác không ghét nổi, khí chất yêu kiều cao quý quanh mình rồi sẽ khiến người ta không tự chủ được mà muốn cưng thêm một chút, rồi lại chiều thêm chút nữa, cho dù có nổi giận cũng là cảnh đẹp ý vui.

Mà có người dù là bày ra dáng vẻ khổ sở đáng thương lại chẳng hiểu sao không thể khiến người ta đồng tình nổi, thậm chí còn làm cho lòng người đâm chán ghét phiền phức.

Chủ quán hóng hớt, từ nãy đến giờ cứ mãi ngồi xem kịch vui không liên quan đến mình, thậm chí còn âm thầm bình luận trong lòng.

Vẫn cứ là trẻ tuổi quá, thực sự nghĩ rằng người khác sẽ không phát hiện ra dáng vẻ giả vờ này sao, đã là cáo già ngàn năm còn giả bộ vô tội cái gì.

Động tĩnh lần nãy dẫn tới không ít người vây xem, nhưung bọn họ chỉ đứng ở chỗ không gần không xa chỉ chỉ trỏ trỏ nhỏ giọng bàn tán, không có một ai đứng ra lên tiếng.

Thấy không có một người đứng ra thay mình, tất cả đều lạnh lùng vây xem kịch vui, không có chuyện đứng ra bênh vực lẽ phải như mình tưởng tượng, sắc mặc Diệp Hoan lại càng tái nhợt.

Bởi vậy y bắt đầu tự cứu lấy bản thân, lộ ra vẻ e ngại trốn tránh ra sau, sợ hãi đưa tay túm lấy vạt áo Thanh Lộc với ý đồ tìm kiếm che chở: "Anh Lục..."

Nhưng thần sắc Thanh Lộc ngoài sự lạnh lùng thì còn nhuốm vẻ thất vọng.

Sở dĩ đồng ý cho y đi theo cũng là bởi vì khi y cười có mang theo một chút vẻ hồn nhiên khi còn bé của Tuyết Mịch, chẳng qua chỉ là yêu ai yêu cả đường đi thôi.

Đáng tiếc một chút xíu giống đó đã tiêu tan hoàn toàn vì vẻ ghen ghét này.

Thanh Lộc thu lại ánh nhìn, dắt tay Tuyết Mịch: "Đi thôi, mới nãy em định đi đâu?"

Tuyết Mịch: "Chuẩn bị đi xem các Vạn Bảo có thứ gì mới ra không.

Chẳng qua gặp được huynh rồi, lần sau đi cũng được vậy, dù sao cũng chỉ là rảnh rỗi đi dạo thôi ấy mà."

Hai người rời khỏi sạp hàng đó, Diệp Hoan còn muốn dây dưa đã bị Hoa Triêu chặn lại, lạnh lùng quét mắt nhìn y một cái, sức mạnh của tu vi Nguyên Anh đè nặng lên người y: "Muốn chết thì cứ nói thẳng."

Diệp Hoan chẳng qua chỉ là tu vi Kim Đan mà thôi, làm sao có thể ngăn cản được đe doạ của Nguyên Anh.

Thấy Thanh Lộc thực sự bỏ đi không quay đầu lại, khuôn mặt y vừa khó xử lại vừa oán hận.

Nhìn người vây xem càng lúc càng nhiều, y không muốn ở lại chỗ này, lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất rồi lủi đi thật nhanh.

Chủ quán còn tưởng kiểu gì cũng sẽ đánh nhau một trận vẫn nhìn chưa đã đời, đã thế còn vô cùng tiếc nuối thở dài, yêu sinh nhàm chán khó được xem kịch một lần mà.

Đi được một quãng xa, Tuyết Mịch nhìn Thanh Lộc: "Huynh có muốn tới điện Yêu Thần gặp Hoàng bá bá của ta không?

Hay là về Vân Khởi cùng với ta nhé?

Bây giờ thành Triều Thánh và Vân Khởi có trận pháp dịch chuyển, tiện lợi lắm."

Thanh Lộc: "Đã đến thành Triều Thánh rồi, cũng nên tới chào hỏi Yêu Hoàng bệ hạ đã."

Tuyết Mịch: "Vậy sau khi gặp Hoàng bá bá thì huynh về Vân Khởi với ta nhé?"

Thanh Lộc cười một tiếng: "Thế thì nghe em sắp xếp vậy."

Tuyết Mịch cũng cười theo, em cảm thấy dẫn Thanh Lộc về Vân Khởi vẫn cứ là tốt nhất, ở lại tại đây nói không chừng lại chạm mặt chú Thập Thất.

Yêu Hoàng đã biết Thanh Lộc tới rồi.

Khi Tuyết Mịch dẫn người về điện Yêu Thần, Yêu Hoàng sai người đứng chờ ngay cửa, nhìn thấy Tiểu Long Quân quay về bèn vội vàng tiến tới: "Bệ hạ đang ở thiền điện chờ Thượng thần, kính xin Thượng thần đi theo nô tỳ."

Tuyết Mịch ở bên cạnh nói theo: "Ta cũng muốn đi."

Người hầu vội vã đáp: "Bệ hạ và Thượng thần có việc cần thương lượng ạ."

Tuyết Mịch nhìn Thanh Lộc, Thanh Lộc cười nói: "Xong rồi ta sẽ đi tìm em."

Hoàng bá bá không cho em theo, em cũng chỉ đành ngoan ngoãn quay về cung điện của mình.

Chẳng qua Tuyết Mịch có bảo Phồn Lũ tới cửa chờ, chờ bọn họ trao đổi xong thì để Phồn Lũ dẫn Thanh Lộc tới tìm em.

Trên đường quay về tẩm điện của mình, Tuyết Mịch tiện tay gọi một người hầu tới: "Chú Thập Thất ở đâu?"

Người hầu khom người: "Thưa Tiểu Long Quân, hình như hiện tại Long Quân không có ở thần điện, đi đâu thì nô tỳ cũng không biết, liệu người có muốn sai người đi tìm không ạ?"

"Không cần, ngươi lui ra đi."

Đến khi quay về tẩm điện của mình, Tuyết Mịch ngồi chờ trong sân: "Cậu nói xem nếu bọn họ chạm mặt nhau thì phải làm sao đây."

Hoa Triêu cười nói: "Chẳng phải Long Quân Tư Vũ đã nói rằng ngài không để bụng tới Thượng thần Thanh Lộc hay sao."

Tuyết Mịch thở dài: "Thì đúng là không quan tâm tới, nhưng mà ta phải làm sao bây giờ.

Lạnh nhạt với Thanh Lộc thì Thanh Lộc sẽ đau lòng, thân thiết với Thanh Lộc thì chú Thập Thất lại đau lòng, không để ý tới ai thì cả hai người đều cùng đau lòng.

Thật là khó xử lý quá đi."

Hoa Triêu nín cười: "Vậy chuyện này thực sự khó rồi."

Tuyết Mịch: "Đúng vậy á."

Không lâu sau Thanh Lộc đã theo Phồn Lũ tới đây, Tuyết Mịch vội vã vẫy tay với y: "Thanh Lộc."

Thanh Lộc cười hỏi: "Chờ không kịp?"

Tuyết Mịch nhìn y hỏi: "Hoàng bá bá tìm huynh có chuyện gì á?"

Sắc mặt Thanh Lộc không đổi, giọng điệu cũng tuỳ ý như thể vừa nãy thực sự chỉ bàn tới chuyện râu ria: "Hỏi ta sau này sẽ dừng chân ở Yêu giới hay tới tầng trời thứ ba."

Tuyết Mịch vội vàng đáp lời: "Tới tầng trời thứ ba làm gì, nơi đó cũng đâu phải chỗ tốt lành gì đâu, chẳng thú vị bằng Yêu giới.

Huynh ở lại Yêu giới đi, tốt nhất là chọn một chỗ nào ở gần ta một chút, thế thì về sau ta có thể thường xuyên đi tìm huynh chơi!"

Thanh Lộc nhẹ nhàng cười với Tuyết Mịch, nói: "Thế thì chẳng bằng cũng xây một trận pháp dịch chuyển ở lục địa Phi Vân để tiện cho em vãng lai thường xuyên, được không?"

Tuyết Mịch ngập tràn mong chờ: "Có được không ạ?"

Hai con ngươi Thanh Lộc khẽ cong: "Tất nhiên là được rồi, chỉ cần Yêu Hoàng bệ hạ và Thời Uyên nhà em chịu bỏ hạn chế địa giới thôi."

Tuyết Mịch: "Vậy ta đi hỏi họ trước chút đã có được không, nếu có thể thì sẽ xây dựng một trận pháp dịch chuyển!

Lục địa Phi Vân có chơi vui không?

Có cái gì khác với thành Triều Thánh không?"

Nhắc tới lục địa Phi Vân, cố lãnh địa của Lam Xuyên, cũng là quê hương của mình, thần sắc của Thanh Lộc cũng trở nên dịu dàng thêm đôi phần: "Có thể không náo nhiệt được như thành Triều Thánh và thành Vân Khởi đâu.

Lục địa Phi Vân có khá nhiều hải vực, bởi vậy có không ít đảo tiên trên biển, thần điện Lam Xuyên xưa kia đã từng toạ lạc ở trên một vùng biển xanh."

Tuyết Mịch: "Sau khi huynh trở về thì gây dựng lại thần điện đúng không?"

Thanh Lộc khẽ gật đầu: "Nơi đó cũng là nơi ta lớn lên, tất nhiên là có chút không nỡ."

Thanh Lộc vừa nói vừa vẫy vẫy tay với Tuyết Mịch, chờ tới khi Tuyết Mịch nhích lại gần mới ghé vào lỗ tai em nhỏ giọng thì thầm: "Lam Xuyên cất giấu không ít bảo bối ở đáy biển bên dưới thần điện, bây giờ những thứ kia đều là của ta, cho nên tân thần điện được trang hoàng xinh đẹp lắm."

Tuyết Mịch tựa cằm lên mu bàn tay lồng vào nhau, ghé vào bàn đá nhìn Thanh Lộc.

Đôi con ngươi thanh tịnh có thể nhìn tới đáy, có thể nhìn thấy rõ ràng lo lắng và đau lòng trong mắt em: "Thanh Lộc, huynh còn nhớ tới ông ấy chứ?"

Thanh Lộc cười một tiếng, đưa tay khẽ vuốt ve trên đầu Tuyết Mịch: "Một người bất kể tốt hay xấu, nếu có thể được người khác nhớ thương, dù chỉ là một người duy nhất thôi cũng đã coi như là không uổng công tới thế gian một chuyến.

Cho nên một mình ta len lén nhớ hắn là đủ rồi."

Những tội ác của Lam Xuyên, cho dù có trừng phạt như thế nào cũng không đền bù được.

Tội nghiệt sinh linh lầm than cửa nát nhà tan, những người đã chết kia nhuốm máu đỏ cả đất mẹ, không phải vì hắn nhận được trừng phạt nên có là có thể được tha thứ.

Điều này Thanh Lộc rất rõ ràng, cho nên y sẽ không cảm thấy vì Lam Xuyên nhận lấy trừng phạt mà người đời phải tha thứ cho hắn.

Người đời đối đãi Lam Xuyên ra làm sao y cũng không cưỡng cầu, chỉ cần bản thân mình nhớ tới Lam Xuyên trong lòng thôi là đủ rồi.

Tuyết Mịch vẫn không nhịn được mà hỏi nghi hoặc trong lòng: "Huynh thành thần là vì Vẫn Đan của Lam Xuyên đúng không?"

Thanh Lộc khẽ gật đầu, hoàn toàn không có nửa chút giấu diếm: "Đúng vậy."

Tuyết Mịch hỏi: "Ngày đó có chuyện gì đã xảy ra, huynh có thể nói cho ta biết không?"

Khi còn bé em không hiểu, mơ màng ngây thơ, về cơ bản thì rất nhiều chuyện không thể suy nghĩ sâu xa được.

Biết rằng Lam Xuyên vẫn lạc, biết rằng Thanh Lộc thành thần, nhưng nguyên do ra làm sao thì em lại không hề có ý thức nghĩ sâu xa.

Sau này lớn rồi, gặp được nhiều người nhiều việc, có nhiều chuyện cũng không lại chỉ nhìn mỗi vẻ ngoài.

Thanh Lộc dịu dàng cười lắc đầu: "Không thể."

Tuyết Mịch xưa giờ vốn không ép buộc cũng không thể làm gì khác hơn ngoài nói: "Được rồi."

Thanh Lộc cười: "Có phải là nghe được không ít lời đồn chăng?"

Tuyết Mịch khẽ gật đầu, mặc dù những năm này cũng ít người đàm luận dần, nhưng mỗi lần nhắc tới phi thăng thành thần thì chắc chắn sẽ có người lôi Thanh Lộc ra nói.

Chẳng qua em vẫn tin trực giác nhìn người của mình, bởi vậy mới kéo tay Thanh Lộc: "Ta tin huynh lắm, nếu trên đời này còn có người hy vọng Lam Xuyên sống thật khoẻ mạnh, người đó nhất định là huynh."

Lòng bàn tay Tuyết Mịch ấm lắm, hệt như một nguồn nhiệt bé xíu, cứ như thể chỉ cần tới gần là có thể xua tan toàn bộ lạnh giá vậy.

Sau khi chắc chắn phía Hoàng bá bá không sao, Tuyết Mịch bèn vội vã thừa dịp trước lúc chú Thập Thất quay về để dẫn Thanh Lộc tới Vân Khởi.

Một đường lôi kéo Thanh Lộc chạy vội về thần điện Vân Đỉnh, hoan hỉ hô hào: "Uyên Uyên!

Thanh Lộc tới tìm em rồi!"

Thanh Lộc chào hỏi Thời Uyên: "Thượng thần Thời Uyên, từ biệt bao năm, đã lâu không gặp."

Thời Uyên châm cho Thanh Lộc một chén trà: "Phí hoài nhớ mong, không biết mọi chuyện ở Phi Vân có thuận lợi hay không."

Thanh Lộc: "Tạm ổn.

Thần điện hãy còn đấy, nhưng lại cảnh còn người mất.

Cũng chỉ thế thôi, còn có thể giữ lại được một tấc đất dung thân đã coi như không tồi."

Tuyết Mịch nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, chỉ cảm thấy hai người bọn họ nói chuyện cứ làm bộ làm tịch kiểu gì, nghe mà đau hết cả đầu.

Mặc dù bé con đã trưởng thành nhưng cũng chỉ là cơ thể lớn lên mà thôi, cảm xúc từ đôi mắt cứ trước sau như một, dễ hiểu đến vậy.

Thời Uyên cười nhìn em: "Mong nhớ nhiều năm, giờ đã như em mong muốn.

Em nói ta nên lấy lễ Thượng thần để chiêu đãi, hay là em lấy lễ bạn tốt chiêu đãi?"

Thanh Lộc nghe vậy cũng nhìn Tuyết Mịch, khoé miệng ngậm ý cười chờ mong.

Tuyết Mịch không xác định hỏi: "Lễ bạn tốt là để em chiêu đãi đúng không ạ?"

Thời Uyên: "Bạn tốt của em thì tất nhiên sẽ do em đón tiếp rồi."

Tuyết Mịch vẫn chưa bao giờ được đón tiếp bất kỳ người bạn đến chơi nhà nào vội vàng nói: "Em chiêu đãi em chiêu đãi!"

Thanh Lộc cười: "Vậy những ngày tiếp theo ta sẽ nghe theo Tuyết Mịch sắp xếp đấy nhé."

Mặc dù Tuyết Mịch chưa từng tiếp đón ai, nhưng bình thường em nhìn Lạc Linh thay em sắp xếp chuẩn bị cũng hiểu chun chút.

Vừa đúng lúc cung điện lúc ban đầu Thời Uyên chuẩn bị cho em vẫn luôn bị để trống, chẳng qua mỗi ngày đều sẽ có linh nô tới quét dọn, bây giờ chỉ cần đổi toàn bộ trang trí trong điện thành phong cách mà Thanh Lộc yêu thích là có thể vào ở được rồi.

Thời Uyên không để cho người bên ngoài nhúng tay.

Mặc dù em thân là Tiểu Long Quân, chỉ cần sai bảo xuống một câu thì sẽ có rất nhiều rất nhiều người sẽ quan tâm xử lý cho em, nhưng em không thể cứ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ cái gì cũng không biết để mặc cho người khác lừa gạt được.

Vừa đúng dịp này để em thực hành một phen, về sau đối nhân xử thế tất nhiên sẽ càng thêm phần thoả đáng.

Tuyết Mịch cũng chẳng hề cảm thấy Thời Uyên đang huấn luyện em, tràn ngập phấn khởi dẫn Thanh Lộc tới cung điện.

Sau khi hỏi thăm sở thích của Thanh Lộc thì chỉ huy người bắt đầu thay đổi đồ vật bên trong, trên có màn che dưới có gạch lát, cứ chăm chăm canh giữ người hầu thay đổi.

Chờ em lăn lộn xong thì sắc trời cũng đã tối đen, thế là thở phào một hơi dài: "Cuối cùng cũng đổi xong rồi."

Thanh Lộc nhìn em làm như thể đã thực sự bận bịu một hồi, nín cười nói: "Vất vả cho Tuyết Mịch rồi."

Tuyết Mịch: "Huynh cứ vào ở đi đã, cần gì thì tới nói với ta.

À đúng rồi, ta còn có quà tặng huynh đấy."

Tuyết Mịch vừa nói vừa lấy hộp gấm ra khỏi nhẫn chứa đồ: "Này là lá Phù Tang, trước đâyta lấy được từ trong một bí cảnh, tặng huynh đó."

Thanh Lộc hơi bất ngờ, Phù Tang là cây thần, sớm đã tuyệt tích ba cõi.

Còn có thể có được lá Phù Tang, chuyện này cần cơ duyên mức độ nào cơ chứ.

Nghĩ đến lông Tước trước kia, Thanh Lộc cảm thán: "Có thể thấy được những năm qua của em rất đặc sắc."

Tuyết Mịch than thở lắc đầu: "Chẳng có đâu, ngoài Vân Khởi và thành Triều Thánh ra ta chẳng đi được chỗ nào nữa cả.

Hàng năm Thánh Linh sẽ có nhiệm vụ, nhiều cái thì là tiêu diệt yêu thú, một vài cái là xử lý một vài sự kiện khó giải quyết trong thành.

Về cơ bản thì bạn bè của ta đều ra ngoài rèn luyện hết cả rồi, còn ta thì đến cả cửa thành cũng không đi ra."

Thanh Lộc an ủi: "Rèn luyện kiểu này về sau ắt sẽ có cơ hội.

Bây giờ em lớn rồi, lần sau nếu có nhiệm vụ hẳn là em sẽ có thể tự mình trải nghiệm một phen."

Tuyết Mịch hầy một tiếng: "Nếu được thì tốt."

Được thương yêu quá nhiều, ai cũng trông coi kỹ càng cũng là một kiểu gánh nặng ngọt ngào.

Thanh Lộc khoát tay, trong tay là một chiếc khuyên tai ngọc chứa đồ: "Tuổi còn nhỏ mà đã than thở, cho em quà này, mừng em lần đầu thay vảy."

Tuyết Mịch vui mừng đón lấy, hiếu kỳ hỏi: "Là gì á nha?"

Thanh Lộc: "Có một số phù hợp để bây giờ em dùng, có một số là những năm nay ta tiện tay đoạt được trên đường du lịch.

Em tự trở về từ từ kiểm kê đi."

Tuyết Mịch ôm lấy Thanh Lộc: "Cám ơn quà của huynh, huynh tìm tới ta là ta đã vui vẻ lắm rồi."

Thanh Lộc cười vuốt vuốt tóc em: "Ta cũng vui lắm.

Giờ đã không còn sớm nữa, em nên quay về đi ngủ."

Y đã thành thần, không cần phải ngủ.

Nhưng tu vi Tuyết Mịch không cao mà lại còn đang trong thời kỳ trưởng thành, chính là tuổi ăn tuổi ngủ.

Tuyết Mịch tạm biệt Thanh Lộc, vui vẻ nhảy nhót quay về tẩm điện để nhìn thấy trên giường Thời Uyên rỗng tuếch, đồ chơi em thích chơi trước khi ngủ một cái cũng chẳng còn, lập tức nhào qua: "Đồ chơi của em đâu!"

Thời Uyên ngẩng đầu khỏi sách: "Ở ngay sát vách."

Tuyết Mịch lập tức dang rộng tay chân nằm úp sấp trên giường: "Em không!"

Thời Uyên thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói: "Ta cũng không."

Tuyết Mịch trở mình, quẳng giày nằm ngửa ở trên giường: "Không cần đồ chơi em cũng ngủ được!"

Thời Uyên mặc kệ em, tiện tay lật một trang sách.

Tuyết Mịch đã quen với việc trước khi ngủ cứ phải nắm cái gì đấy trong tay hoặc là biến ra đuôi để cuốn cái gì đấy lại, giờ đã buồn ngủ rất lâu nhưng vẫn cứ không ngủ được.

Trên giường không có thứ gì sáng lóng lánh, không có linh châu biết phát sáng, không có linh vật trang trí có thể cuộn người lại để mài vảy, đến cả Thời Uyên cũng không có, trống trơn vậy sao mà ngủ.

Thấy Thời Uyên thực sự không có ý định tới bên cạnh em, Tuyết Mịch trở mình túm lấy chiếc gối bên cạnh ôm vào lòng: "Uyên Uyên ơi em đói, em muốn uống sữa quả."

Thời Uyên cay nghiệt vô tình: "Em nên cai sữa rồi."

Ném đồ chơi của em đi, ngủ cũng không ngủ cùng, sữa cũng không cho em uống, cái giá phải trả của trưởng thành sao mà nặng nề quá.

Tuyết Mịch đâu chịu nổi kiểu tủi thân này, bò dậy ngồi trên giường rồi oà khóc thành tiếng.

Cũng ngót nghét trăm năm chưa thấy oắt con này khóc lóc, Thời Uyên nhìn đến là hứng thú.

Tuyết Mịch vốn chỉ là gào khan ráng nặn ra vài giọt nước mắt, thấy hắn bây giờ đến dỗ cũng chẳng thèm dỗ, thế là đau lòng thật.

Em nhào lên giường bắt đầu oà khóc, càng khóc càng đau lòng, càng đau lòng thì tiếng khóc lại càng lớn.

Thời Uyên vốn cũng không mong chờ một lần là đã có thể thành công, đưa mắt nhìn giờ, trụ được nửa canh giờ mới bắt đầu làm ầm lên cũng không biết có được tính là tiến bộ hay không.

Thấy em khóc thật bèn bất đắc dĩ dứng dậy, cầm bình nước đựng nước quả Thiên La bước qua: "Đã uống lâu như vậy rồi mà vẫn chưa uống chán sao?"

Tuyết Mịch không thèm để ý tới hắn, rúc vào giường khóc lóc rung trời.

Thời Uyên: "Còn khóc nữa là ngày mai mắt sưng lên khó coi lắm đó."

Tuyết Mịch quay đầu, thút tha thút thít tủi thân.

Thời Uyên mớm bình nước tới bên miệng em: "Không phải đói bụng rồi à?

Ăn no rồi mới có sức khóc tiếp được."

Tuyết Mịch cắn ngay miệng bình, hút hai ngụm mới nói: "Đồ chơi của em."

Thời Uyên: "Đồ chơi và ngủ ở đây, chỉ có thể chọn một trong hai."

Tuyết Mịch mở to đôi mắt đã khóc đến đỏ ửng nhìn hắn: "Vậy huynh ngủ với em."

Lục Nhiễm bên ngoài phòng nghe được động tĩnh bên trong, bất đắc dĩ thở dài, nhìn Lạc Linh đang ôm đồ chơi vào trong ngực canh giữ ở cửa chuẩn bị tinh thần vào trong mọi lúc mọi nơi: "Cô nói Thần Quân hành hạ như thế là vì sao, cuối cùng chẳng phải cũng thoả hiệp sao, còn để Tuyết Mịch khóc một hồi."

Những năm qua Lạc Linh cũng coi như là cộng sự ăn ý của Lục Nhiễm, trước kia mọi việc trong ngoài thần điện đều do Lục Nhiễm xử lý, vì người của thần điện cũng không nhiều, đại đa số đều là thế lực đối ngoại cho nên ngày thường bên trong thần điện cũng không có việc gì.

Nhưng sau khi có Tiểu Long Quân, đối ngoại đã nhiều việc rồi, đối nội lại còn nhiều hơn.

Cũng may là có Lạc Linh có thể phụ trách những công việc nội vụ vặt vãnh, giúp y thoải mái hơn không ít.

Đã hợp tác lâu như vậy, Lạc Linh cũng không còn sợ hãi gây chuyện, kính cẩn xa cách với Lục Nhiễm như trước nữa, trái lại cũng có thể trò chuyện đôi câu: "Rồi cũng phải để Tiểu Long Quân tự mình độc lập."

Loại cảm xúc này cô cũng có thể hiểu đại khái, muốn hữu cầu tất ứng, chuyện gì cũng chiều theo ý Tiểu Long Quân, thương yêu chiều chuộng để em có thể vui vẻ theo như ý muốn.

Nhưng cũng sợ cưng chiều quá mức cuối cùng lại hại Tiểu Long Quân, dù sao cũng là Long Tử, tất nhiên không thể nuông chiều vĩnh viễn, lúc nào cũng là một đứa nhóc non nớt.

Cũng muốn buông tay, nhưng lại sợ buông quá nhanh sẽ khiến Tiểu Long Quân đau lòng, bởi vậy cũng chỉ có thể chậm rãi như thế.

Hết chương 80.

13.03.2026.

Lời tác giả:

Tuyết Mịch: Em còn nhỏ mà, còn chưa cả đủ trăm tuổi nữa!

Vảy có thể lột, người có thể lớn, Uyên Uyên và sữa thì không thể cai!

Editor có lời muốn nói: Giải thích xưng hô giữa Tuyết Mịch và Thanh Lộc.

Trước kia Thanh Lộc là tội thần, tù nhân nên địa vị của Tuyết Mịch cao hơn Thanh Lộc rất nhiều, nên mình chọn xưng hô để thể hiện rõ cách biệt giai tầng giữa hai người.

Bây giờ Thanh Lộc đã làm thần trăm năm rồi, có địa vị ngang hàng thậm chí hơn Tuyết Mịch, chưa kể hai người là bạn nữa nên mình chọn thay đổi như này cho ló tình cảm hê hê.
 
Back
Top Dưới