[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 69,932
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Đm - Edit] Xuyên Thành Bé Con Duy Nhất Của Loài Rồng.
Chương 79: Thanh Lộc tới rồi.
Chương 79: Thanh Lộc tới rồi.
Chương 79: Thanh Lộc tới rồi.
Editor: Nhím.
Bé rồng con lột vảy là chuyện lớn đó, vì trong khoảng chừng hai năm nay, bất kể là tuổi tác hay tu vi thì Tuyết Mịch đều sắp tới lúc lột vảy, bởi vậy nên mọi người mới canh giữ kỹ càng lắm, tuyệt đối không để Tuyết Mịch ra ngoài một mình.
Kết quả là mọi người bài binh bố trận sẵn sàng đón đầu mong đợi lâu như vậy mà lại bị Thời Uyên nẫng tay trên rồi!
Không thể có được da rồng bé con lột ra, không thể nhìn thấy thân rồng sau khi thay vảy lần đầu của bé con, không thể là người đầu tiên nhìn thấy biến hoá sau khi lớn lên của bé con.
Trên đời này còn có chuyện nào thảm hơn cả chuyện này không?!
Long Thập Thất từ trước đến nay luôn tự cho mình là cha của nhóc con không cam tâm, nếu không phải là vì đánh không lại, hắn thực sự rất muốn đánh tới thần điện Vân Đỉnh đó!
Bắt nạt người khác quá đi, sao có thể bắt nạt người ta như thế!
Chỉ mới nghĩ tới thôi đã thấy bi thảm rồi.
Tuyết Mịch thấy đôi mắt Long Thập Thất rưng rưng, dáng vẻ vốn tươi cười lại bắt đầu trở nên thấp thỏm: "Chú Thập Thất không thích con lớn lên ạ?"
Long Thập Thất ôm chặt lấy Tuyết Mịch gào lên: "Vì sao không phải chú!
Chú chờ lâu như vậy!
Chú bỏ lỡ dịp con phá vỏ trứng, giờ lại bỏ lỡ lần đầu lột vảy của con nữa!"
Hu hu hu này mà hắn làm sao cam tâm được!
Hắn thật sự sẽ khóc đó!
Tuyết Mịch bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn trời, em biết ngay mà, còn mệt cho em mới nghĩ rằng liệu có phải do mọi người thích bé rồng con nhỏ tuổi chứ không thích em lớn lên hay không.
Quả nhiên là do em nghĩ nhiều, chú Thập Thất của em vẫn là chú Thập Thất đấy, một trăm năm cũng không thay đổi mảy may.
Yêu Hoàng và Cổ Khê biết tin thì vội vàng chạy tới, gặp ngay cảnh Long Thập Thất ôm lấy Tuyết Mịch đã thay vảy lớn lên mà kêu gào, phải nhịn lắm mới nhịn được cảm xúc muốn đưa chân ra ngoài.
Cổ Khê nhức đầu tiến lên: "Đã bao tuổi rồi, không phải con là đứa sĩ diện nhất sao?"
Long Thập Thất không đồng ý ôm Tuyết Mịch kêu khóc: "Mặt mũi có quan trọng bằng bé con không!
Hu hu con của ta."
Tuyết Mịch vô tội nhìn Yêu Hoàng và Cổ Khê, Cổ Khê cũng lắc đầu bó tay với Long Thập Thất rồi nhìn về phía Tuyết Mịch trưởng thành.
Một tay thả ra linh lực dò xét cơ thể của Tuyết Mịch, đôi mắt lập tức lộ vẻ bất ngờ: "Đây là sức mạnh của thần cốt sao?"
Năm đó Thời Uyên lôi toàn bộ tầng trời thứ ba vào tròng, lửa thần và nước thần cốt đều đã lấy được từ sớm.
Bây giờ Tuyết Mịch lột vảy, trong thân thể lại có thêm thần cốt tôi luyện, Yêu Hoàng chẳng hề bất ngờ chút nào: "Xem ra Thời Uyên cũng chuẩn bị đầy đủ đấy, cũng tốt, dùng nước thần cốt trui rèn vảy lột thì sau này căn cốt sẽ mạnh mẽ.
Về sau tu vi phát triển cũng không còn sợ sức mạnh của nhục thân không theo kịp."
Cổ Khê cũng đặt viên tinh đan cỏ Long Huyết kia cho Tuyết Mịch: "Ăn cái này vào con sẽ ngủ thêm ba ngày, chẳng qua con mới hấp thu sức mạnh của thần cốt nên cũng không cần vội, đợi sau này lại chọn một ngày ăn là được."
Tuyết Mịch vội vươn tay đón lấy: "Cảm ơn chú Cổ Khê."
Nhìn bé con lớn lên lại còn trổ mã xuất sắc như thế, Cổ Khê vừa vui vẻ vừa tiếc nuối: "Lớn rồi, rồng con nhí biến thành rồng con lớn, về sau cũng không thể ngồi trên tay chú nữa rồi."
Vừa dứt lời, âm thanh của Long Thập Thất vốn đang ôm Tuyết Mịch khóc rống lại càng vang dội hơn trong nháy mắt.
Thấy Long Thập Thất gào không ngừng nghỉ, Yêu Hoàng không nhịn được nữa xách Long Thập Thất lên sút qua một bên, Long Thập Thất vừa rơi vừa gào hú, lúc bấy giờ ông mới hoan hỉ trong lòng nhìn Tuyết Mịch: "Con cứ mãi nhớ nhung chuyện lột vảy trong lòng, giờ đã được như ý rồi chứ?"
Mặc dù đã trưởng thành, nhưng mà vẫn chưa quen với việc lớn lên trong một đêm hậu lột vảy nên Tuyết Mịch vẫn cứ giống như khi còn bé, cứ xấu hổ là lại trốn vào lòng người nhà, ôm lấy eo Yêu Hoàng mè nheo ngại ngùng không dám ngẩng đầu nhìn người.
Cổ Khê cười vuốt vuốt đầu của em: "Mịch Mịch nhìn đẹp mắt như vậy, về sau cũng không biết sẽ trêu chọc bao nhiêu tiên nữ đây."
Yêu Hoàng bất mãn: "Tiên nữ thì không được, xứng với Tuyết Mịch nhà chúng ta ít nhất cũng phải là thần nữ chứ."
Cổ Khê hơi nhíu mày: "Tuổi tác của thần nữ hơi lớn."
Ít nhất cũng phải năm sáu vạn tuổi đổ lên, Mịch cưng nhà y mới bao lớn cơ chứ, thấy thần nữ cũng có thể gọi một tiếng bà bác.
Tuyết Mịch ló đầu ra khỏi ngực Yêu Hoàng: "Nhất định phải là nữ ạ, nam không được sao?"
Lời này vừa ra, Long Thập Thất đang khóc lóc bên cạnh cũng lập tức nín ngay, Yêu Hoàng và Cổ Khê cúi đầu nhìn bé con trong ngực: "Nam ư?"
Tuyết Mịch hấp háy mắt: "Không được sao ạ?"
Mọi người liếc nhau một cái, Yêu Hoàng nhìn quen sóng gió giờ đứng trước bé con đang lựa chọn đạo lữ cho yêu sinh tương lai mà nhất thời cũng hơi vỡ vụn trong lòng: "Vì sao phải là nam?
Nữ không tốt sao?"
Tuyết Mịch: "Cho nên không thể là nam ạ?"
Yêu Hoàng đứng trước bé con với vẻ ham học, im lặng thật lâu mới đáp: "Cũng không phải là không được, chẳng qua tuổi con còn nhỏ, việc này còn sớm mà.
Con xem chú Thập Thất của con cũng đã hơn vạn tuổi rồi mà còn chưa có định tình.
Chú Vân Li, chú Tinh Hồi của con đã bao nhiêu vạn tuổi rồi cũng không tìm được một người vừa ý, cho nên đừng vội, mình còn nhỏ, không vội chút nào cả."
Yêu tộc cũng không quan trọng âm dương tương hợp đến thế, rất nhiều Yêu tộc càng có thiên tính bị hấp dẫn bởi người đồng giới.
Bản tính của tộc Rồng vốn đã tuỳ ý, vạn sự tuỳ tâm, về sau này đạo lữ chọn nam hay nữ thực ra cũng không quan trọng lắm, bản thân mình có thể vui vẻ là được rồi.
Nhưng đối với bé con nhà mình, chắc chắn bọn họ sẽ hy vọng rằng sau này có thể có một người thật sự tâm đầu ý hợp, biết ấm lạnh dịu dàng săn sóc, cái này thì đàn ông thô ráp làm sao có thể mềm mại cẩn thận như nữ giới được.
Chẳng qua bây giờ quan tâm những thứ này quả thực hơi sớm chút, Tuyết Mịch mới bao lớn, có thể là chỉ vì tò mò với việc này nên mới hỏi câu hỏi đó, chờ sau này thực sự gặp người mình thích rồi lại bàn cũng không muộn.
Rất nhanh mấy người Vân Li cũng đều tới đây, từng người đều dùng ánh mắt sáng kinh người nhìn Tuyết Mịch, Húc Dương lại càng hơn nữa, dùng một tay bế Tuyết Mịch lên giống như hồi bé, chẳng qua lại không thể ôm em tới ngồi trên khuỷu tay mình như trước mà chỉ có thể bế ngang nhóc con ôm vào ngực, tươi cười ầm ĩ: "Không ngờ rằng Tuyết Mịch lớn lên lại dễ nhìn như thế, nhanh tới đây chú ngắm thật kỹ một chút nào."
Tuyết Mịch cười xán lạn, bị chọc cười khanh khách không ngừng.
Khắp đình viện chỉ quanh quẩn tiếng cười đùa của bé rồng con, nhìn bên kia làm ầm ĩ, Vân Li nói với Yêu Hoàng: "Tiệc trăm tuổi của Tuyết Mịch cũng nên mời khắp ba cõi."
Còn ba năm nữa là tròn trăm năm Tuyết Mịch phá vỏ, vừa đủ cho chúng tiên thần khắp ba cõi trên đường đi tới.
Những năm gần đây vì duyệt binh cho tiệc trăm tuổi của Tuyết Mịch mà động thái của Yêu giới rất lớn, quang minh chính đại trưng binh không nói, tới lúc đó Yêu Hoàng còn chuẩn bị mở ra rừng Thiên Sát thêm một lần.
Rừng Thiên Sát chính là địa hạt Vực Quỷ, có điều địa hạt Vực Quỷ là một con mắt quỷ lớn bằng miệng giếng, khí Thiên Sát bị chúng thần áp chế bên trong sẽ không tràn ra bên ngoài quá nhiều.
Nhưng đây là một cửa ngõ thông tới dị giới, rất khó để hoàn toàn phong ấn lại.
Tất nhiên là nếu dùng thần cốt của chúng thần trấn áp tất nhiên có thể hoàn toàn bịt kín nó lại.
Có điều mọi việc còn trong tầm kiểm soát thì nào có ai lại nguyện ý đứng ra hi sinh.
Cho nên nguyên một khu vực phong ấn mắt quỷ thực ra ngày nào cũng có sát khí bừa bãi.
Có điều sau loạn Lam Xuyên năm nào, chúng thần đã bắt tay bày ra một đại trận, bao phủ toàn bộ rừng Thiên Sát lại, chỉ cần sát khí bên trong vượt qua một ngưỡng nhất định thì sức mạnh của đại trận sẽ khởi động để diệt trừ bớt một phần sát khí.
Lúc trước Lam Xuyên bị xích Khoá Thần áp chế ở vườn Cấm U trên tầng trời thứ ba, nơi xích Khoá Thần liên kết chính là đại trận áp chế toàn bộ rừng Thiên Sát ở phía dưới.
Bởi vậy một vạn năm qua, lực lượng dùng để duy trì vận chuyển đại trận được rút ra liên tục không ngừng nghỉ từ trên người Lam Xuyên.
Ngoài dựa vào đại trận để khống chế, tu sĩ các tộc trấn thủ ở địa hạt Quỷ Vực cũng sẽ kiểm tra định kỳ những sát khí tràn từ trong mắt quỷ ra ngoài, bằng không sao lại có thể cần nhiều tu sĩ các tộc trấn thủ ở đó như vậy chứ.
Nghe bọn họ thương lượng, Tuyết Mịch dắt lấy ống tay áo Yêu Hoàng đặt lên đầu em: "Rốt cuộc Thiên Sát là cái gì vậy ạ?"
Yêu Hoàng cúi đầu nhìn về phía Tuyết Mịch dù đã trưởng thành những vẫn không thay đổi được cảm giác một cục mềm mại đáng yêu, vô thức ôm người tới trên đùi mình: "Thánh Linh có một địa danh rèn luyện gọi là lầu Vạn Quỷ, vẻ ngoài của Thiên Sát nhìn qua thì giống như là quỷ khí bên trong, từng sợi từng sợi, nhưng khó đối phó hơn quỷ khí trong đó nhiều.
Thiên Sát không hình không dạng, màu sắc càng đậm thì thực lực càng mạnh, thích nhất là hút sức mạnh thần hồ của tu sĩ.
Nếu tu sĩ kỳ Nguyên Anh trở xuống gặp được Thiên Sát thì thực sự không có cách nào cản nổi, chỉ có thể chờ bỏ mạng.
Nếu gặp Hắc Sát thì dù là kỳ Độ Kiếp cũng khó mà đối phó.
Quan trọng nhất là Thiên Sát xuất hiện thành nhóm chứ không phải là một sợi sát khí đơn độc, bởi vậy lại càng khó để đối phó."
Tuyết Mịch bị ôm hãy còn chưa phản ứng kịp, từ nhỏ bị ôm quen rồi, nhưng vì tầm nhìn không giống lúc còn bé mới nhận ra được rằng mình đã trưởng thành, thế là có hơi vùng vẫy một chút: "Hoàng bá bá không thể ôm con như thế được đâu, con lớn rồi."
Yêu Hoàng cười vang: "Con chỉ là lớn thêm chút chút như vậy thôi.
Chờ đến khi con lột vảy lần hai thì Hoàng bá bá thực sự không thể ôm con như thế này nữa rồi, nhân lúc còn có thể ôm thì để bác ôm thêm đôi ba năm."
Vừa nói vừa ghì Tuyết Mịch vào trong ngực, bé con lớn lên từng ngày thật là khiến người ta không nỡ.
Tuyết Mịch nghe vậy thì ngoan ngoãn ngồi lại, có điều trước kia được ôm trên đùi như vậy, hai chân em vẫn có thể lắc tới lắc lui.
Bây giờ chân của em có thể chạm đất được rồi.
Vân Li nhìn Tuyết Mịch nhón chân giẫm cỏ, cười nói: "Đến lúc đó chúng ta đều phải đi tới địa hạt Quỷ Vực, các chú những năm này luôn tặng quà cho con cũng sẽ đến, con còn có thể gặp được chú Tinh Hồi."
Tuyết Mịch mừng rỡ không thôi: "Thật không ạ?
Con cũng có thể đi sao?"
Cổ Khê nói: "Tất nhiên là có thể đi, chính là vì ăn mừng tiệc trăm tuổi của con, con mà không đi thì đâu còn tính là ăn mừng nữa."
Tuyết Mịch: "Nhưng mà địa hạt Quỷ Vực kia không phải là rất nguy hiểm, không thể tuỳ ý đụng chạm sao ạ?
Tất cả đều đi thực sự không sao chứ?"
Yêu Hoàng cười nói: "Chỉ cần không ai tìm đường chết động tới mắt quỷ thì coi như không nguy hiểm được.
Đến lúc đó mở ra rừng Thiên Sát để tu sĩ chúng tộc chọn lựa ra các lớp tinh anh bước vào trong rừng so đấu. người nào tiêu diệt được nhiều sát khí nhất, đến lúc đó sẽ cho ra khen thưởng."
Vì trong mắt quỷ không ngừng liên tục tràn sát khí ra ngoài, cho nên tu sĩ trấn thủ ở địa hạt Quỷ Vực cũng không đến mức tiêu diệt sát khí không ngừng nghỉ, bằng không ngày ngày đêm đêm đều không được ngừng.
Sẽ chỉ lúc nào sát khí nhiều tới một trình độ nhất định nhưng lại không đến mức kích hoạt sức mạnh của trận pháp thì họ mới dẫn đoàn vào trong tiêu diệt một đợt.
Ngoài binh tướng các tộc trấn thủ ra thì có rất nhiều tu sĩ rèn luyện sẽ đi tới địa hạt Quỷ Vực, chờ đợi thời cơ để bước vào rừng Thiên Sát rèn luyện.
Cho nên về cơ bản rừng Thiên Sát chính là một khu vực mở ra cho các cõi, thậm chí càng nhiều người đi diệt Thiên Sát càng có lợi.
Tất nhiên không ai có thể tới gần chỗ mắt quỷ, nơi thần lực của Thượng thần bốn tộc trấn thủ, dám tự tiện tới gần là đang tìm đường chết.
Quan trọng nhất là mỗi một lần diệt đi một mảnh Thiên Sát đều sẽ ngưng kết ra một viên sát châu nhỏ, viên sát châu này tất nhiên không thể dùng để tu luyện, nhưng lại có thể dùng để bồi dưỡng một ít linh vật hệ bóng tối hay thậm chí là ma vật, hiệu quả tốt hơn linh châu rất nhiều.
Bởi vậy ở địa hạt Vực Quỷ sẽ có người chuyên đi thu kiểu sát châu này, vừa được rèn luyện mà cũng vừa kiếm ra tiền, rừng Thiên Sát tất nhiên đã thành địa điểm rèn luyện số một mà rất nhiều tu sĩ lựa chọn.
Nghe bọn họ nói vậy Tuyết Mịch tất nhiên đã hiểu: "Thế con có thể tham gia không ạ?"
Tất cả Long Quân rất ăn ý nhất trí lắc đầu cùng lúc với em: "Không được, trừ phi con phi thăng thành tiên."
Tuyết Mịch là một đứa nghe lời, cũng không phải là kiểu người khác không cho em làm gì thì em càng phải làm cái đấy, cho nên sau khi bị từ chối thì ngoan ngoãn nói: "Được ạ."
Cuối cùng Long Thập Thất cũng tiếp nhận được sự thật là bản thân mình đã bỏ lỡ thời khắc quan trọng trong đời bé con, khụt khịt mũi sà tới: "Bé cưng tới chỗ chú nào, chú chuẩn bị quà lột vảy cho con rồi."
Vốn Húc Dương còn định giành thứ tự với hắn, nhưng thấy cái bộ dáng bị đả kích lớn đến mức dường như đến cả vảy rồng cũng ảm đạm đi của hắn nên mới tặng vị trí thứ nhất cho hắn.
Long Thập Thất ôm chặt lấy Tuyết Mịch đang trờ tới, lấy ra một chiếc hộp sáng lấp lánh từ trong pháp khí chứa đồ: "Mau nhìn xem có thích hay không."
Tuyết Mịch mở nắp, nhìn thấy bên trong là cát mịn như đang phát sáng, hiếu kỳ hỏi: "Đây là gì ạ?
Có chút thơm thơm."
Long Thập Thất: "Đây là cát Tuyết Tinh, được luyện chế từ một loại thánh hoa linh cấp, ba vạn năm mới có thể nở hoa.
Chỉ có hái xuống lúc nở hoa mới có thể phát huy công dụng lớn nhất, một cánh hoa của hoa Tuyết Tinh là có thể mọc thịt cho xương trắng, cho dù là Thượng tiên cũng có thể dùng."
Máu thịt của Thượng tiên đã trải qua tôi luyện của lôi kiếp nặng nề, không phải là thứ mà nhục thể phàm thai thông thường có thể so sánh.
Có thể khiến cho Thượng tiên mọc lại máu thịt, trình độ mạnh mẽ của loại hoa này cũng có thể tưởng tượng.
Tuyết Mịch nói: "Vậy tại sao đây là cát ạ?
Cái này phải dùng làm sao?
Làm thuốc luyện đan ạ?"
Long Thập Thất: "Gì mà cần làm thuốc luyện đan, mỗi ngày lúc tắm con cứ vẩy một nhúm vào trong ao linh, có thể dưỡng cho mảnh vảy của con sáng láng nhẵn nhụi lại còn bóng loáng, lại gần còn có thể ngửi được mùi Tuyết Liên thanh đạm.
Một hộp này tuyệt đối có thể nuôi làn da trắng nhỏ này của con thành ra vừa trắng vừa mềm!"
Tuyết Mịch oa một tiếng, ôm chầm lấy: "Cảm ơn chú Thập Thất!"
Long Thập Thất lập tức cao hứng, quả nhiên không hổ là bé con hắn nuôi lớn, cũng thích chưng diện giống như hắn!
Cổ Khê đỡ trán, nghiên cứu chế tạo linh dược bậc thánh dược cỡ này thành bột ngâm trong ao tắm, chỉ sợ Long Thập Thất là kẻ duy nhất trong thiên hạ này.
Vân Li vẫy vẫy tay với Tuyết Mịch: "Đến xem có thích cái này hay không."
Không đợi Tuyết Mịch hỏi, Vân Li đã lấy thứ trong hộp gấm ra: "Đây là hạt châu Thiên Vận, tuy không phải thần khí cũng cũng đã được rèn tới bậc linh khí cấp Thiên.
Con mang trên tay như thế này, lúc sử dụng có thể phóng đại gấp mười lần sức mạnh của con để bắn ra ngoài."
Tuyết Mịch lại thêm một tiếng oà: "Gấp mười sức mạnh của Thượng thần thì đáng sợ biết bao nha."
Vân Li cười nói: "Cái đầu con cũng mơ đẹp đấy, đây chỉ là linh khí thôi, nếu là thần khí nói không chừng còn có thể được thần lực khởi động dùng một phen.
Nhưng bây giờ nhiều nhất chỉ có thể tiếp nhận được sức mạnh của Thượng tiên mà thôi."
Tuyết Mịch thầm nghĩ sức mạnh của Thượng tiên đã là rất ghê gớm rồi, thứ lợi hại như vậy, Tuyết Mịch mang vào trên tay ngay tắp lự.
Đó là một chuỗi vòng tay, nhưng được nối với một chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ bằng một sợi xích bạc rất mảnh, trên chiếc nhẫn được nạm một viên linh châu rất nhỏ, trên vòng tay cũng được khảm một viên linh châu nhỏ.
Sau khi toàn bộ dây xích được quấn lên tay thì ngay lập tức biến mất không dấu vết, Tuyết Mịch hơi khởi động linh lực thì lại một lần nữa hiện ra.
Sờ lấy món quà mới, Tuyết Mịch hoan hỉ không thôi: "Cảm ơn chú Vân Li ạ, con thích cái này!"
Em đã không còn là bé con cảm thấy đeo báu vật toàn thân thì rất là thừa thãi năm nào nữa rồi, tu vi không đủ, em cũng chỉ có thể dùng bảo vật tới bù lại thôi.
Đúng lúc này Húc Dương không cam lòng yếu thế tiến lên: "Mau tới xem của chú này, bảo đảm con sẽ thích!"
Tuyết Mịch vội vã lại gần, Húc Dương xoè tay, trong lòng bàn tay là một toà cung điện nhỏ vô cùng: "Con xem tấm biển phía trên này."
Tuyết Mịch vịn tay Húc Dương thăm dò: "Điện Long Thần."
Húc Dương: "Này là cố ý luyện cho con đó.
Sau này ra ngoài con có thể tiện tay quẳng cái này ra, rơi xuống đất sẽ thành cung điện, trong này còn có một ít linh nô có thể sai bảo, đều là địa tinh biến thành, về sau con cũng có hành cung của riêng mình rồi."
Rèn ra một món linh khí như vậy thì hao hụt không phải là một vấn đề quá lớn, những Long Quân như bọn họ ai ai cũng của cải sung túc dồi dào cực, tất nhiên cũng không quan tâm tới chút hao hụt tài sản đấy.
Nhưng khi đã bắt đầu chế tác rồi, nhất là dựa theo sở thích và thuộc tính của Tuyết Mịch để chế tác thì rất ngốn thời gian.
Toàn bộ gạch lát bên trong, linh vật trưng bày hay thậm chí là cỏ linh nuôi dưỡng ở trong đình viện đều được sắp xếp dựa theo thuộc tính thiện nước của Tuyết Mịch.
Từ khi biết rõ tộc Rồng có bé con Húc Dương đã bắt đầu sai khiến người ta sắp xếp rèn nên, không kịp làm quà lần đầu gặp mặt, cũng may là đuổi kịp trước lúc lột vảy.
Tất nhiên Tuyết Mịch có thể cảm nhận được tấm lòng của mấy người chú, cẩn thận nâng niu hành cung tí hon, vừa quay đầu đã bổ sung một nụ cười ngọt nào: "Cảm ơn chú Húc Dương, con thích lắm ạ!"
Chờ bọn họ tranh xong rồi Mặc Đình mới bước lên, đưa cho Tuyết Mịch một viên ngọc hình kiếm, Húc Dương ở bên cạnh huýt một cái: "Kiếm Ly Tâm."
Tuyết Mịch: "Là kiếm linh ạ?"
Mặc Đình dùng linh lực thúc giục, chiếc khuyên tai ngọc hình kiếm trong tay biến ảo thành vô số kiếm linh, vạn kiếm cùng hiện, kiếm khí mạnh mẽ che trời lấp đất đánh tới, chấn động đến mức khiến máu người sôi trào, chiến ý mãnh liệt.
Mặc Đình làm mẫu cho Tuyết Mịch một lần rồi đặt khuyên tai ngọc vào trong tay em: "Phối hợp với châu Thiên Vận mà dùng."
Tuyết Mịch phát hiện quà bọn họ tặng khi còn bé đều là phòng ngự, cho dù có công kích cũng là kiểu bắn trả sức mạnh kia.
Bây giờ trưởng thành rồi, quà tặng em đều mang theo sức sát thương.
Tuyết Mịch cho mỗi chú một cái ôm thật bự rồi vui mừng mang quà quay về cung điện của mình, kết quả là vừa mới tiến vào, trong tẩm điện của em đã chất đầy hộp gấm.
Thị tỳ bên cạnh bước tới trước nói: "Bên này là Yêu Hoàng bệ hạ phải người đưa tới, bên này là Thượng thần Cổ Khê phái người đưa tới."
Tuyết Mịch lập tức vui vẻ nhào vào đống quà chồng chất thành núi, nhìn Tiểu Long Quân đang lăn lộn trong đụn quà, Hoa Triêu không nhịn được nói: "Lại lột thêm hai lần vảy, cảm giác Tiểu Long Quân sẽ trở thành rồng giàu có nhất tộc."
Đấy còn là các Long Quân khác còn chưa nhận được tin, mấy năm nay mặc dù những Long Quân kia vẫn chưa tự mình tới nhưng lâu lâu cũng sẽ sai người đưa tới một đống bảo bối.
Đây là lần đầu tiên lột vảy của Tiểu Long Quân, chỉ sợ là quà tặng sẽ càng thêm quý giá.
Chẳng qua ngoài Tiểu Long Quân nhà bọn họ ra thì những con non tộc Rồng trước kia cũng không phải như thế.
Mặc dù tộc Rồng coi trọng con non, nhưng những con rồng con khác đều có cha mẹ ruột, cho dù có tặng quà cũng sẽ không nhiều như vậy.
Đoán chừng chỉ có Tiểu Long Quân nhà bọn họ, thân thế long đong không rõ máu mủ, ở trong mắt các Long Quân khác há lại chẳng vừa nhỏ yếu bất lực vừa đáng thương.
Nếu không có Yêu Hoàng cản trở lại còn có Thượng thần Thời Uyên chiếm, đoán chừng tất cả Long Quân đều hận không thể nhận Tiểu Long Quân tới làm con trai nuôi.
Không thể đón về cạnh mình thì cũng chỉ có thể nuôi bé con từ xa thôi, nếu đưa thiếu đồ thì tự bọn họ cũng không chịu nổi nỗi uất ức này, sợ rằng người khác có mà bé con bọn họ nuôi dưỡng lại không có, chẳng phải là phải tặng quà không dứt sao.
Phồn Lũ cười không nói, cậu cũng chuẩn bị quà cho Tiểu Long Quân, có điều rằng chắc chắn sẽ đọ không lại với những Long Quân kia, cho nên chờ Tiểu Long Quân tận hưởng đủ niềm vui từ mấy món quà kia rồi cậu hẵng tặng vậy.
Tuyết Mịch vui vẻ đủ rồi, đứng dậy lại đổi một bộ quần áo mộc mạc đơn giản: "Chúng ta ra ngoài đi dạo đi, cũng không biết mấy lầu bảo kia gần đây có được gì mới không.
Ta muốn chuẩn bị nhiều quà một chút, lần này các chú chưa từng gặp cũng sẽ đi tới địa hạt Quỷ Vực."
Dẫn theo Phồn Lũ và Hoa Triêu, Tuyết Mịch cưỡi chim Đan quen nẻo đi vào cửa thành, cửa thành vẫn cứ một hàng dài như thế, ba người lướt thẳng qua mọi người đi tới cổng thành.
Không ít người ghé mắt nhìn xem, chủ yếu là ba người này đều trổ mã rất xuất sắc, nhất là công tử nhỏ có vẻ cao quý nhất phía đằng trước, tuấn mỹ tinh xảo tiên khí bất phàm.
Người đẹp Yêu tộc không ít, rất ít Yêu tộc hoá hình được mà lại có dung mạo khó coi lắm, nhưng đẹp đến mức này thì cũng thật là hiếm thấy.
Bởi vậy mà vừa đi ngang đã hấp dẫn không ít ánh mắt.
Tuyết Mịch đã sớm bị nhìn quen rồi, mọi người đều biết thân phận của em ở Thánh Linh, bình thường cho dù có đi nơi nào, làm cái gì thì ánh mắt chú ý tới em cũng rất nhiều, nhiều lắm.
Theo thời gian, em cũng đã quen với việc mặc kệ xung quanh.
Trong đám người có một thiếu niên tướng mạo ngọc ngà đáng yêu, vốn nhìn thấy công tử nhỏ có vẻ ngoài xuất chung như thế nên theo bản năng nhìn nhiều mấy lần.
Nhưng thấy đối phương nghênh ngang vào thành như vậy thì hẳn nhiên là có đặc quyền gì đó, lập tức không vui nhíu mày lẩm bẩm: "Chỉ sợ lại là một kẻ ngang tàng hống hách."
Lý do y đi tới thành Triều Thánh xa xôi chính là vì ở cố thổ bị cái đám con cháu thế gia kiêu căng này khinh khi đến mức không còn đường nào có thể đi.
Nếu có thể cố gắng sống sót, nào ai sẽ nguyện ý rời khỏi quê hương đi tha hương cầu thực.
Ánh mắt của thanh niên bên cạnh dường như hơi lướt qua y, thiếu niên kia lấy thế bèn vội vàng lè lưỡi, cười với vẻ lấy lòng: "Thật xin lỗi anh Lục, em không vạ mồm nữa."
Mới rồi y chỉ nhất thời bất mãn lầu bầu mà thôi, nhưng hoạ từ miệng mà ra y cũng biết, nhất là thành Triều Thánh này.
Vớ đại một nô bộc chỉ sợ cũng là sự tồn tại mà y không tài nào động vào nổi, cho nên thấy anh Lục nhìn tới bèn vội vã che miệng ngay lập tức, sợ bản thân mình nhất thời không nhịn được, cuối cùng lại kéo hoạ lên đầu người khác.
Tuyết Mịch nhanh nhẹn thông thạo đi trên đường cái, nhưng dáng vẻ sau khi lớn lên của em thực sự quá nổi bật.
Đã không còn chỉ là vụng trộm đánh giá, còn có cả người vì quay đầu nhìn em mà va nhau với người khác.
Tuyết Mịch sờ mặt nhìn Hoa Triêu: "Lố như vậy à?"
Hoa Triêu lắc đầu: "Chẳng hề lố chút nào."
May mà đây là bản thân Tiểu Long Quân.
Nếu mà người khác trông cũng giống như vậy, Tiểu Long Quân lại còn gặp được trên đường cái chỉ sợ cũng sẽ nhìn chằm chằm ngay tắp lự, cho nên thực sự chẳng hề lố lăng chút nào.
Tuyết Mịch nói: "Chờ chút nữa chúng ta về Vân Khởi ta sẽ hỏi Uyên Uyên xem có đồ che giấu gì không, tốt nhất là cái kiểu mà chỉ mới nhìn ta đã quên mất dáng vẻ ta ra sao trong nháy mắt ấy."
Tuyết Mịch vừa nói xong đột nhiên chun chun mũi, Phồn Lũ hỏi: "Làm sao vậy?"
Tuyết Mịch hơi hơi nghi hoặc: "Hình như ta ngửi thấy được một mùi hương rất là quen thuộc, quen thuộc lắm ấy, nhưng không nhớ nổi là ngửi được ở nơi nào."
Tuyết Mịch vừa nói vừa men theo mùi bắt đầu tìm, sau đó thấy được một thanh niên bình thường đứng trước một sạp hàng.
Trước sạp hàng có hai người đang đứng, một thiếu niên cao ngang ngửa em, một thanh niên dáng người mảnh mai nhưng lại rất cao.
Chỉ là dáng vẻ bình thường, cái kiểu dường như nhét trong vào đám người đông đúc thì sẽ chẳng thể nào tìm ra được ấy, nhưng mùi trên người y lại khiến người ta có loại cảm giác quen thuộc.
Tuyết Mịch tin vào cái mũi của mình, đối phương chắc chắn là người em quen biết, thế là ngay lập tức thò qua để có thể cẩn thận phân biệt một chút.
Em vừa mới thò mặt qua, thiếu niên kia đã thẳng thừng duỗi tay đẩy em đi: "Ngươi là ai đấy ngươi muốn làm gì?!"
Ngay trong nháy mắt thiếu niên đưa tay ra, đến cả ảnh vệ trong âm thầm còn chưa kịp làm gì, thanh niên kia đã chộp được tay của thiếu niên trong một nhịp.
Tuyết Mịch ngẩng đầu nhìn y, thiếu niên kia cũng nhìn thanh niên bằng vẻ ngạc nhiên thấy rõ: "Anh Lục?"
Tuyết Mịch nảy số, đột nhiên ngạc nhiên túm lấy tay của thanh niên, hoan hỉ hô: "Thanh Lộc!"
Thanh Lộc đang giữ tay thiếu niên thẳng thừng hất người ta ra, trong lúc vung tay áo cũng đã tản đi thứ che lấp khuôn mặt, lộ ra dáng vẻ vốn dĩ.
Ánh mắt nhìn Tuyết Mịch hoàn toàn giống như trước, dịu dàng lại tĩnh lặng, thanh âm mỉm cười phảng phất như con suối trong nhất giữa núi sâu, sạch sẽ mà trong veo: "Tuyết Mịch."
Hết chương 79.
09.03.2026.
Editor có lời muốn nói: Em Mịch ẻm đang lót đường để sau này rước một một con rồng vừa già khú đế vừa là nam về nhà mà không để các chú bác phản đối đó =)))))))
Xót Lam Xuyên vl.