[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm - Edit] Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 79. Nhật ký
Chương 79. Nhật ký
Tiểu Bạch vẫn đang kể về những chuyện mình trải qua những ngày này.
"Ngũ Bàng mang hộp quà về nhà, mở ra và đưa cho cô con gái ba tuổi Linh Linh.
Bồ Tát phù hộ là mặt dây chuyền xinh đẹp, trên mặt hòn đá nhỏ vẽ hoa văn đầy màu sắc.
Ngũ Bàng nghĩ rằng, một là đồ trang sức anh cầu ở chùa Ứng Nam cho Linh Linh, một là đá sơn mà anh tự làm ở chợ đêm, cũng không có nghĩ nhiều."
"Linh Linh không thích tôi và hòn đá nhỏ, chỉ thích Bồ Tát phù hộ, Ngũ Bàng rất quý trọng món quà của anh nên đã bỏ chúng tôi vào một chiếc hộp trong suốt, đặt trong phòng khách.
Bồ Tát phù hộ được buộc trên một sợi dây đỏ, để Linh Linh đeo vào."
Sương mù màu trắng nhẹ nhàng đung đưa, Tiểu Bạch có chút cảm thán.
"Khi đó Ngũ Bàng vuốt mặt dây, nói với Linh Linh, chú Sầm của con là người rất bản lĩnh, còn hào phóng và tốt bụng nữa.
Những thứ chú ấy tặng cho con, nhất định là thứ tốt.
Con phải luôn đeo, ngủ cũng không thể cởi ra, nó sẽ phù hộ cho con bình an."
Người nhà của Ngũ Bàng thoạt nhìn đều rất bình thường.
Người lớn thần sắc hồng hào, bé gái thì khuôn mặt phúng phính, không hề giống quỷ ăn thịt người gầy gò bên ngoài kia một chút nào.
Tiểu Bạch căn bản không nhìn ra bất thường.
Trước khi Sầm Sênh quay lại, Dung Dã đã nghe Tiểu Bạch nói một lần.
Hắn nhàn đến hốt hoảng, lục loạn trong phòng.
Vài phút sau, Dung Dã cầm theo một cuốn tiểu thuyết ngôn tình quay về bên cạnh Sầm Sênh.
"Mở ra nhìn xem, có bất ngờ."
Vẻ mặt nam quỷ kiêu ngạo, giống như một con chó săn tuần tra đang tranh công.
Sầm Sênh hôn hắn một cái, tò mò mở cuốn tiểu thuyết ra.
—
Những trang đầu tiên là tiểu thuyết bình thường, nhưng đến trang 10, một mảnh giấy có dòng chữ nhỏ viết tay rất tinh tế được ai đó dùng keo dán lên trên.
【 Thứ hai 】
【 Chồng tôi không cho chúng tôi ra ngoài, nói bên ngoài có rất nhiều quỷ ăn thịt người, trên đường thường xuyên có người cắn người bậy bạ.
Anh ấy sợ xảy ra chuyện, bảo chúng tôi ở nhà trong khoảng thời gian này. 】
【 Anh ấy không đi làm, mỗi ngày đều đi mua đồ để nấu ăn.
Khi tôi nhìn anh ấy, tôi luôn cảm thấy khó chịu.
Mặc kệ anh ấy làm cái gì, tôi đều muốn cầm dao chém anh ấy.
Tôi tìm một bác sĩ tâm lý trên mạng, bác sĩ nói, gần đây thành phố cũ phía Bắc rất hỗn loạn.
Những tin tức truyền tải trong xã hội và trên mạng làm tôi cảm thấy rất lo lắng. 】
【 Ngoài việc nghiện game, chồng tôi vẫn tốt giống như trước.
Không, là càng đối tốt với tôi.
Nhưng tôi vẫn luôn thấy anh ấy rất chướng mắt, tối hôm qua nằm mơ, thấy tôi và anh ấy cãi nhau, tôi đã cắn đứt hai ngón tay của anh ấy!
Sao tôi lại có thể mơ kỳ quái như vậy?
Xem ra bác sĩ nói đúng, tôi thật sự đã bị tin tức về quỷ ăn thịt người ảnh hưởng. 】
【 Thứ ba 】
【 Linh Linh thấy chán ăn, cái gì cũng không muốn ăn.
Đồ anh Mập nấu thật sự không thể ăn, tôi và cha mẹ đều thấy rất khó ăn.
Nhưng anh ấy đã vất vả nấu, nếu chúng tôi không ăn, anh ấy sẽ rất đau lòng. 】
【 Anh Mập rất kích động, cố gắng nhét đồ ăn vào miệng Linh Linh.
Linh Linh cũng là không hiểu chuyện, tôi nấu mì gói cho con bé, nó ăn một miếng đã nôn ra.
Đứa nhỏ này tiêu rồi, bỏ đói nó một chút, để nó không lãng phí thức ăn nữa! 】
【 Mì gói thật sự rất khó ăn, lần sau sẽ không mua ở tiệm tạp hóa đó nữa, khẳng định là hàng giả.
Tối ăn uống không thoải mái, ban đêm nằm mơ, lại mơ thấy mình chém chết anh Mập, gặm ngón tay của anh ấy.
Nhật ký này tuyệt đối không được cho anh Mập nhìn thấy, anh ấy nhất định sẽ rất đau lòng. 】
【 Thứ tư 】
【 Sáng sớm anh Mập làm há cảo nhân thịt, nhưng anh ấy không biết dùng máy xay thịt, còn bị đứt tay nữa.
Giấc mơ cũng thật thần kỳ, tối qua tôi mơ thấy gặm ngón trỏ của anh ấy, sáng nay ngón trỏ của anh ấy liền bị thương, quấn một vòng băng vải lớn. 】
【 Tôi nói với anh ấy, tôi mơ thấy mình cắn ngón tay anh ấy chảy máu.
Anh Mập cười oán trách tôi, nếu tôi dậy sớm hơn một chút, kể chuyện này cho anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ chuẩn bị, có lẽ sẽ không bị đứt tay.
Anh ấy ra ngoài mua thịt lúc 4, 5 giờ, ai có thể dậy sớm hơn anh ấy chứ. 】
【 Món há cảo anh ấy làm hôm nay rất ngon, rất tuyệt vời!
Ngay cả Linh Linh cũng ăn được tám cái.
Vỏ há cảo thì bình thường, nhưng phần nhân thật sự rất ngon!
Tôi hỏi anh ấy làm như thế nào, anh ấy không nói, cứ liên tục cười ngây ngô nói rất tốt, rất tốt. 】
【 Mấy món ăn chay vào buổi trưa đều rất khó ăn, nhưng những lát thịt thì lại rất tuyệt, ngon hơn nhiều so với ở quán cơm!
Linh Linh mới ba tuổi nên ăn ít.
Anh Mập kiểm soát cân nặng nên chỉ ăn món ăn chay.
Đĩa thịt kia chỉ vừa đủ cho sáu người còn lại ăn. 】
【 Thứ năm 】
【 Nước ép dưa hấu anh ấy làm vừa ngon vừa khó uống, vị dưa hấu thì không thấy, chỉ còn lại vị ngọt.
Tôi khẳng định có điều gì đó không ổn, tôi cảm thấy nước càng ngày càng khó uống.
Không, không chỉ tôi, Linh Linh và mẹ tôi cũng không uống nổi được một ngụm nước, chỉ có thể uống nước ép dưa hấu. 】
【 Tối hôm qua anh Mập chơi đến 3 giờ sáng mới ngủ, tôi khuyên anh ấy, vậy mà anh ấy lại quát tôi!
Ở bên nhau nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh ấy quát tôi.
Còn bảo tôi đừng làm phiền anh ấy chơi game, bảo tôi cút đi!
Những gì trên mạng nói là đúng, một khi đàn ông nghiện game, sẽ biến thành một con người khác! 】
【 Tôi tức giận đến ong cả đầu, định dùng dao chém anh ấy!
Cũng may anh Mập đã từng luyện tán thủ, ngay lập tức giật lấy con dao.
Tôi sợ đến mức bật khóc, anh Mập không hề trách tôi chút nào, còn ôm tôi dỗ dành rất lâu... 】
【 Ban đêm tôi nghe thấy anh Mập khóc, hình như là do thua trò chơi.
Tôi thật sự không rõ, một game chơi bài tại sao lại gây nghiện đến vậy.
Gần đây tôi thật sự rất áp lực, rõ ràng anh Mập đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi lại luôn muốn giết chết anh ấy. 】
---
Lật xem nhật ký của Tiểu Tuệ, trái tim của Sầm Sênh càng ngày càng lạnh lẽo.
Ngũ Bàng phát hiện người nhà biến thành quỷ ăn thịt người, nhưng anh ta không dám báo cảnh sát.
Cảnh sát không phải là thần tiên, không thể biến quỷ ăn thịt người trở lại thành người bình thường.
Bọn họ chỉ biết nhốt người nhà anh ta lại, dùng thuốc an thần không ngừng.
Vì không để người nhà chịu khổ, Ngũ Bàng vừa cực lực che đậy sự thật, vừa dùng phân thân mua được để lắp đầy bụng của sáu người.
Nhưng vợ, con gái và cha mẹ của anh ta, vẫn từng chút biến thành quái vật.
'
Sở dĩ bọn họ cảm thấy nước ép dưa hấu không có vị dưa hấu là bởi vì đó vốn không phải dưa hấu, mà là máu của phân thân Ngũ Bàng.
Để che đi mùi máu tươi, Ngũ Bàng đã thêm một lượng lớn mật ong và đường.
Nhưng anh ta không biết, đối với quỷ ăn thịt người máu vốn chính là vị ngọt.
Mật ong anh ta thêm vào, ngược lại đã phá hỏng mùi vị của máu.
Kể từ thứ năm tuần trước, gia đình Ngũ Bàng đã bắt đầu bài xích uống nước, chỉ có thể uống máu người.
Tốc độ chuyển biến xấu thậm chí còn nhanh hơn so với quỷ ăn thịt người thông thường.
Những phân thân mà Ngũ Bàng cho bọn họ ăn, chỉ sợ là không giống con người bình thường.
Anh ta không muốn hại người, anh ta đang bảo vệ gia đình mình.
Nhưng mỗi miếng thịt anh ta cho bọn họ ăn, đều là đang đẩy người thân xuống vực sâu tuyệt vọng hơn.
Tốc độ chuyển biến xấu của bọn họ thật sự quá nhanh, Sầm Sênh cảm thấy hơi lo lắng.
Liệu sau một thời gian nữa, thịt và máu người cũng sẽ không thể thỏa mãn được khẩu vị của gia đình Ngũ Bàng không?
Bọn họ có thể sẽ biến đổi từ quỷ ăn thịt người thành quỷ hoặc quái vật không?
Lật qua mấy trang sau, nhìn nét chữ ngày càng qua loa nguệch ngoạc, Sầm Sênh chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
—
【 Thứ sáu 】
【 Linh Linh rất nhớ người bạn thân của nó, tôi đã không nghe lời Ngũ Bàng, đưa nó ra ngoài.
Trên đường đi, con bé nói với tôi, nó muốn ăn thịt ba ba.
Tôi mắng con bé, còn đánh mông nó.
Bảo nó thề không bao giờ nói như vậy nữa.
Thật ra tôi cũng muốn ăn, cứu tôi với!
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với tôi vậy! 】
【 Con bé liên tục nói nó đói, muốn ăn thịt viên ba ba làm.
Tôi vào quán cơm mua cho nó, nhưng nó không ăn một miếng nào.
Tôi cãi nhau với ông chủ, con bé lại lén cắn ngón tay.
Con bé nhai rớt một miếng thịt ở ngón tay cái, vừa ăn vừa nói với tôi, mẹ ơi, thơm quá, ăn ngon quá.
Điên rồi!
Tất cả đều điên rồi! 】
【 Tôi đưa con bé đến chùa Ứng Nam, nơi đó có mùi rất thơm, còn thơm hơn cả trên đường.
Tôi muốn giết những tăng nhân đó, sau đó ăn thịt bọn họ.
Hòa thượng già nói với tôi gì đó, tôi không nghe rõ một câu nào, tôi đói quá!! 】
【 Không phải nói chùa Ứng Nam là ngôi chùa linh nghiệm nhất sao?
Tại sao lại không nhìn ra rốt cuộc trên người chúng tôi có vấn đề gì? 】
【 Thứ bảy 】
【 Tôi kể cho bạn thân chuyện xảy ra gần đây, cô ấy nói đùa rằng tôi đã biến thành quỷ ăn thịt người.
Nhưng tôi không có bất kỳ đặc điểm nào của quỷ ăn thịt người mà cảnh sát công bố.
Thần sắc tôi hồng hào, cân nặng cũng không bị giảm.
Còn có thể ăn uống bình thường, chỉ không uống được nước thôi.
Cả nhà chúng tôi béo như vậy, có chỗ nào giống quỷ ăn thịt người? 】
Càng về sau, nội dung nhật ký càng quỷ dị.
Chủ nhật, ban đêm Tiểu Tuệ bừng tỉnh, phát hiện không thấy chồng đâu.
Cô đi vệ sinh, vừa ngẩng đầu, Ngũ Bàng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Trên người anh ta đầy máu, một tay cầm cưa điện, tay kia cầm một chiếc túi nilon màu đen, cái túi đang không ngừng rỉ máu.
Người chồng ngày thường hàm hậu thành thật, lúc này lại trông giống như một tên giết người chui ra từ trong phim.
Ngũ Bàng quay đầu nhìn về phía Tiểu Tuệ, cười khúc khích với cô, giơ cưa điện lên muốn chém chết cô.
Đúng lúc này, một Ngũ Bàng khác xuất hiện từ trong hư không.
Anh ta đâm người đàn ông kia mấy nhát, duỗi tay muốn ôm cô.
Động tác giết người quá thành thạo, tựa như nghiền nát một con gián.
Tiểu Tuệ sợ đến mức hét lên, lùi lại phía sau, vừa mới mở miệng đã bị Ngũ Bàng bịt lại.
Ý thức của cô ngày càng mơ hồ, trước khi ngất đi, cô nghe thấy Ngũ Bàng đang khóc.
"Anh lại thua trò chơi rồi, suýt chút nữa không trở về được.
Còn may... may mà anh còn có tiền.
Xin lỗi vợ, anh là đồ vô dụng!
Anh không biết chơi trò chơi, đầu óc còn ngu ngốc, phải chơi như thế nào cũng không rõ."
"Em đừng sợ, chúng ta sẽ an toàn ngay thôi.
Chị Vân có biện pháp giúp anh, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt.
Những ngày bình yên, rất nhanh sẽ trở lại."
"Cha mẹ chúng ta đều sẽ sống lâu trăm tuổi, Linh Linh sẽ bình an lớn lên, anh cũng sẽ bảo vệ em thật tốt.
Không sao, không có tiền cũng không sao.
Anh cao lớn khỏe mạnh như vậy...
Thật sự không được, mọi người cứ ăn anh đi."
"Anh là một tên béo, có rất nhiều thịt."
Chờ Tiểu Tuệ mở mắt lần nữa, trời đã sáng.
Ngũ Bàng đang ở trong bếp làm mỳ, Linh Linh đang ngủ trong lòng ngực cô.
Mặt sàn WC sạch sẽ, không có máu cũng không có xác chết.
Tiểu Tuệ chất vấn Ngũ Bàng, nhân há cảo là loại thịt gì.
Ngũ Bàng nói đó là thịt lợn, đưa cho cô hóa đơn mua hàng sáng nay, còn hỏi có phải cô gặp ác mộng không.
Nghi ngờ của Tiểu Tuệ hoàn toàn biến mất.
Chỉ có nằm mơ mới có thể giải thích vì sao trong phòng vệ sinh nhà mình lại xuất hiện hai Ngũ Bàng.
Mục cuối cùng trong nhật ký được viết vào tối hôm qua.
Khi Tiểu Tuệ thức dậy vào sáng sớm, Ngũ Bàng đang ngồi bên giường chơi điện thoại.
Rõ ràng cô đang nằm trên giường, trong phòng khách lại truyền đến tiếng nói chuyện của cô.
Hai Linh Linh nắm lấy cánh tay của một Linh Linh, đẩy cô bé vào tường, còn dùng máy uốn tóc làm phỏng các ngón tay của cô bé.
Cha mẹ cô đang nằm trên đất gặm cắn thứ gì đó giống như dã thú.
Đó là chó cưng mà cha mẹ cô thích nhất.
Chó cưng đã đi theo bọn họ được mười năm, là một thành viên trong gia đình.
Tiểu Tuệ rất mờ mịt, cô xin chồng giúp đỡ.
Nhưng Ngũ Bàng lại tát cô một cái, trực tiếp khiến cô bất tỉnh.
Khi tỉnh lại lần nữa, trong phòng ngủ chỉ còn lại một Linh Linh và bốn cụ già đang bất tỉnh.
Ngũ Bàng cầm rìu, trước người là một đống thi thể.
Mặt mũi của mỗi thi thể đều rất quen thuộc.
Có Ngũ Bàng, Linh Linh, cha mẹ hai bên, thậm chí còn có Tiểu Tuệ.
"Chị Vân nói đúng, những mạng đó không an toàn.
Không thể để bọn họ tồn tại, nhưng thi thể cũng không dễ... cất giữ, phải làm sao bây giờ?"
Tiếng hét chói tai của Tiểu Tuệ cắt ngang tiếng lẩm bẩm của Ngũ Bàng.
Anh ta giơ rìu lên, chặt đứt cánh tay của một thi thể.
Nửa quỳ trước mặt Tiểu Tuệ, cười ngây ngô với cô.
"Vợ đừng sợ, kẻ xấu đều đã chết rồi.
Anh quay lại rất đúng lúc, Linh Linh chỉ bị phỏng thôi.
Em có đói không?
Anh nấu cơm cho em ăn nhé?"
Ngày trước Ngũ Bàng cũng quỳ trên mặt đất như thế này để cầu hôn Tiểu Tuệ.
Khác biệt là, khi đó Ngũ Bàng giơ nhẫn kim cương, hiện tại anh ta giơ một bàn tay đầy máu người lên.
Tiểu Tuệ vừa thèm lại vừa sợ hãi, Ngũ Bàng thấy cô khóc, lập tức đánh cô bất tỉnh.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã tối rồi.
Ngũ Bàng đang ở trong bếp, vừa chặt thịt vừa nói chuyện điện thoại.
Một câu lại một câu chị Vân, gọi đến đặc biệt hèn mọn.
Sau khi cúp điện thoại, Ngũ Bàng nói với Tiểu Tuệ những lời rất kỳ lạ.
"Có thể mượn đều đã mượn rồi.
Bọn họ cũng không dễ dàng gì, anh không thể luôn mượn tiền bạn bè nữa.
Tiểu Sênh có tiền, nhưng mạng của anh đã khiến cậu ấy lạnh tâm rồi.
Cậu ấy đã cho anh rất nhiều tiền, anh vẫn là không nên tiếp tục làm khó cậu ấy."
"Tiểu Tuệ, chúng ta chuyển nhà được không?
Chuyển đến một nơi không ai biết chúng ta, sống cuộc sống giống như trước đây."
Tiểu Tuệ nghe được như lọt vào trong sương mù, chỉ bắt được một thông tin mấu chốt.
"Anh mượn tiền?
Mượn bao nhiêu?
Chúng ta có trả nổi không?"
"Mấy trăm vạn thì phải, không sao đâu.
Nếu anh bán mình, chị Vân sẽ trả giúp anh."
—
Đóng nhật ký lại, Sầm Sênh quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Bạch.
"Xảy ra nhiều chuyện như vậy, cậu cũng chưa chú ý tới?"
Tiểu Bạch rất tủi thân: "Tôi không quen biết người nhà Ngũ Bàng, chỉ biết mặt mũi của bọn họ.
Tôi không nghĩ tới trong nhà này sẽ có tận mấy Ngũ Bàng."
"Hơn nữa Ngũ Bàng có thể đưa người và đồ vật trong nhà vào trò chơi.
Không có bất kỳ điềm báo gì, trực tiếp đi vào.
Đến bây giờ tôi vẫn không thể phân biệt được, đoạn nào là trải qua trong trò chơi, đoạn nào xảy ra trong hiện thực..."
Sầm Sênh không có ý trách Tiểu Bạch, anh chỉ là quá sốt ruột.
Ngay khi đọc xong nhật ký, cái gai mà Ngũ Bàng đâm trong lòng anh đã biến mất.
"Cậu phát hiện ra thế giới trò chơi và mạng như thế nào?"
"Ừm...
Đều là anh ta nói."
Nhớ tới tiếng lòng lúc trước của Tiểu Bạch, Sầm Sênh nhíu mày lại: "Cho nên cậu vẫn luôn không chú ý tới trong gương có một thế giới khác?
Chỉ biết từ "mạng", chứ không biết rốt cuộc "mạng" có nghĩa là gì?"
Tiểu Bạch ho nhẹ một tiếng.
Sầm Sênh mở nhật ký ra, đặt trước mặt nó: "Trong nhà này đã từng xuất hiện mấy người Linh Linh, cậu không nhìn thấy sao?"
Tiểu Bạch lắc đầu.
"Trong góc nhìn của tôi, mọi thứ trong nhà đều bình thường, tôi cũng không thấy Ngũ Bàng giết người.
Mọi thứ tôi biết đều là nghe bọn họ nói."
"Sáng nay Ngũ Bàng hôn tạm biệt Tiểu Tuệ, sau khi đi ra ngoài thì lại hoảng sợ quay về.
Bắt đầu chơi game, soi gương, đi loạn trong nhà.
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, người trong nhà đều đã biến mất."
Những gì Tiểu Bạch nói thật sự quá mức ly kỳ quỷ dị.
Nụ cười mỉa mai trên mặt Dung Dã dần dần biến mất.
Hắn đối diện với Sầm Sênh, đều nhìn thấy vẻ mờ mịt trong mắt đối phương.
Ngũ Bàng có thể đồng thời chuyển dời người và đồ vật trong nhà vào trong trò chơi hoặc trở lại hiện thực.
Theo lý mà nói, nhà và người nhà đồng thời di chuyển, Tiểu Bạch có thể nhìn thấy mọi chuyện diễn ra trong nhà.
Nhưng nó lại chỉ thu thập được một vài manh mối.
Tại sao Ngũ Bàng phải di chuyển đồ trong nhà một mình?
Nếu anh ta phát hiện Tiểu Bạch bất thường, anh ta hoàn toàn có thể ném Tiểu Bạch ra ngoài, nhưng anh ta lại không làm vậy.
Cún con đồ chơi điện tử được đặt trong phòng khách, Tiểu Bạch không phải là thứ thúc đẩy Ngũ Bàng liên tục di chuyển đồ vật giữa hiện thực và trò chơi.
Trong nhà này, còn cất giấu bí mật khác.
Một bí mật khiến Ngũ Bàng hoảng sợ, luôn phải cẩn thận đề phòng.
---
Dung Dã lôi kéo Tiểu Bạch tiếp tục điều tra diện rộng.
Sầm Sênh vừa định đứng dậy đã bị anh Dung ẩn trở lại ghế sofa.
"Em là người, không thể tìm kiếm nhanh như quỷ được.
Không bằng nghỉ ngơi một chút, lấy lại tinh thần.
Chẳng phải còn có một tồn tại thần bí liên thủ với em để chống lại Bạch Ngọc Kinh sao?
Hỏi nó đi, thứ không biết xấu hổ, tiết lộ sai nội dung!"
Cốt truyện do trợ thủ nhỏ cung cấp chỉ nói vợ và con gái của Ngũ Bàng sẽ gặp nguy hiểm, không nói rằng cha mẹ hai bên cũng sẽ xảy ra chuyện.
Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Cha, tàn nhẫn chọc vào quang cầu nhỏ: "Tiểu Âm, cho tôi một lời giải thích hợp lý."
【 Ngài Sầm, trong nguyên tác không nói, không có nghĩa là không có.
Suy xét từ đủ loại yếu tố, tiểu thuyết sẽ bị lược bỏ một phần nội dung.
Cốt truyện về cha mẹ của Ngũ Bàng và Tiểu Tuệ chỉ là một đoạn ngắn của tiểu thuyết. 】
【 Nghe nói bệnh của cha mẹ của Ngũ Bàng càng ngày càng nặng.
Để chữa bệnh cho gia đình, anh ta đã mượn rất nhiều tiền, còn nghiện cờ bạc.
Mười lần đánh bạc chín lần thua, tiền anh ta mượn được đều bị thua hết. 】
Sầm Sênh nhắm mắt lại, thở dài thật dài.
Nếu trước đây anh không rời khỏi thành phố cũ phía Bắc mà ưu tiên xử lý rắc rối của Ngũ Bàng...
Vậy anh sẽ không có cơ hội nâng cao thực lực, không những không thể giúp Ngũ Bàng, còn có thể góp cả mạng vào.
Sầm Sênh bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện.
Ky thật khi anh đề nghị tặng vé vào cửa chuyến du lịch toàn cầu cho Ngũ Bàng, anh cũng đã thay đổi cốt truyện của anh Mập!
Du lịch toàn cầu mất nhiều thời gian, Ngũ Bàng đã bỏ công việc huấn luyện viên tán thủ để đi du lịch.
Còn thuê hai bảo mẫu đến chăm sóc cha mẹ của anh ta và Tiểu Tuệ.
Trong cốt truyện gốc, Tiểu Tuệ và Linh Linh sẽ mất tích.
Mãi đến khi cảnh sát báo tin cho Ngũ Bàng, anh ta mới nhìn thấy thi thể của hai người.
Hiện tại Ngũ Bàng đã từ chức, ngày ngày ở bên vợ con, anh ta đã sớm tránh được cốt truyện vợ con mất tích.
Tránh thoát một tử cục, lại có một tử cục khác tàn khốc hơn.
Mỗi lần hại gia đình Ngũ Bàng, đều là Bạch Ngọc Kinh.
Nhưng vì sao Bạch Ngọc Kinh lại cứ nhắm vào Ngũ Bàng?
Là vì sức mạnh của nguyên tác, nhân vật cốt truyện không thể thay đổi?
Không đúng, nhân vật chính là anh còn có thể chạy từ "Quỷ thoại Ân Hà" đến "Xương cốt chưa lạnh", ở trong một quyển tiểu thuyết nam chủ không CP 5 năm.
Không có lý do gì cốt truyện chỉ hạn chế nhân vật phụ chứ không hạn chế nhân vật chính.
Sầm Sênh càng nghĩ trái tim càng lạnh lẽo.
Có lẽ bên trong Bạch Ngọc Kinh, không chỉ có kế hoạch săn giết nhân vật chính, bọn họ còn săn giết nhân vật phụ!
Bạch Ngọc Kinh là nhân vật phản diện trong "Quỷ thoại Ân Hà", dựa vào nhà máy chuyển vận, giết người nuôi quỷ để kiếm tiền.
Trong cốt truyện ban đầu, gia đình Ngũ Bàng bị bắt và đưa vào nhà máy chuyển vận giống như những người dân khác ở thành phố cũ phía Bắc.
Nguyên tác là cuốn tiểu thuyết duy nhất, chỉ có Sầm Sênh là nhân vật chính.
Bạch Ngọc Kinh không có biện pháp dịch chuyển giữa các thành phố thông qua vòng ngọc.
Nhà máy chuyển vận của bọn họ được xây dựng ở thành phố cũ phía Bắc.
Cho nên cảnh sát mới tìm thấy thi thể của vợ và con gái Ngũ Bàng ở trong thành phố cũ.
Hiện tại nhiều quyển tiểu thuyết dung hợp, Bạch Ngọc Kinh săn giết Dung Dã, nhân vật chính của "Xương cốt chưa lạnh".
Xây dựng nhà máy chuyển vận ở thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam, "nhập hàng" từ thành phố cũ phía Bắc
"Dị Giới Buông Xuống 1" và "Quỷ thoại Ân Hà" chậm rãi dung hợp, ảnh hưởng đến lối đi vận chuyển này.
Đội ngũ phụ trách vận chuyển của chị Vân thường xuyên đi nhầm vào thế giới sương mù.
Dưới sự ảnh hưởng của Sầm Sênh, Lâm Quân Khải, nhân vật chính của "Dị Giới Buông Xuống 1" đã nhìn thấu bộ mặt thật của Bạch Ngọc Kinh.
Nếu đoàn xe đi nhầm vào, bọn họ sẽ giết người cướp xe.
Nếu Bạch Ngọc Kinh nhắm vào Ngũ Bàng, thật sự muốn săn giết nhân vật phụ.
Vậy bọn họ tuyệt đối sẽ không đưa gia đình Ngũ Bàng đến nhà máy chuyển vận.
Một khi tiến vào thế giới sương mù, Lâm Quân Khải sẽ bắt giữ đội ngũ vận chuyển, kế hoạch của Bạch Ngọc Kinh sẽ hoàn toàn thất bại.
Tình cờ "Quỷ thoại Ân Hà" đã được ghép lại với một cuốn tiểu thuyết PK, Bạch Ngọc Kinh lập tức sửa lại kế hoạch ban đầu.
PK = Player Killer: nôm na là đồ sát (game)
Dùng bánh tart trứng độc để biến toàn bộ gia đình Ngũ Bàng thành quỷ ăn thịt người, buộc Ngũ Bàng tham gia vào trò chơi tử vong.
Ngũ Bàng nhìn thì như tự do, kỳ thực anh ta đã rơi vào tấm lưới do Bạch Ngọc Kinh cẩn thận bày trí.
Xuất hiện ở thành phố cũ phía Bắc, có liên quan đến Bạch Ngọc Kinh.
Chị Vân mà anh ta gọi, tám phần chính là Vân Ngọc.
Ngũ Bàng tự tay giết chết mạng của mình, lại không thể mượn tiền, anh ta xác định sẽ không thể sống sót qua đêm nay.
Vì đổi tiền, cũng vì bảo vệ gia đình, anh ta đã bán mình cho Bạch Ngọc Kinh.
Anh Mập mua mạng cho mình, nhưng anh ta không phải là người duy nhất có thêm mạng trong nhà.
Đám người Linh Linh, Tiểu Tuệ nhiều ra đó, không có khả năng là Ngũ Bàng mua.
Anh ta mua mạng là vì cho người nhà ăn.
Anh ta là người có dáng người lớn nhất và nhiều thịt nhất trong nhà, anh ta chỉ biết mua mạng cho chính mình.
Đây chỉ có thể là do những mạng đó đã tự biến thành người nhà Ngũ Bàng!
Từ nội dung nhật ký, cũng có thể nhìn ra mạng không bình thường, không phải con người.
Sầm Sênh không đến quá muộn.
Ngũ Bàng chỉ giết mạng, chứ không giết người.
Mặc dù Bạch Ngọc Kinh đã thu lưới, nhưng Ngũ Bàng vẫn chưa chạm trán chị Vân.
Chỉ cần anh tìm thấy Ngũ Bàng trước chị Vân, gia đình anh Mập còn có thể cứu!
Trên bản đồ nhỏ của thiết bị mô phỏng, avatar của Ngũ Bàng vẫn ở trong nhà, không có rời đi.
Sầm Sênh gọi điện thoại cho Ngũ Bàng, bị đối phương tắt máy ngay lập tức.
Được, nếu cúp điện thoại với anh, chính là chuyện tốt!
Sầm Sênh cắn răng, gửi tin nhắn cho Ngũ Bàng.
【 Anh Mập, anh bị chị Vân lừa rồi!
Anh suy nghĩ kỹ xem, gia đình anh có phải trở nên bất thường sau khi ăn đồ ăn từ Tiệm bánh ngọt Bạch Bạch không? 】
【 Người đã biến gia đình anh thành quỷ ăn thịt người chính là chị Vân!
Nếu kéo dài nữa, bọn họ sẽ chết!
Ngũ Bàng, anh ra đây, em có thể cứu anh! 】
【 Chúng ta đã là bạn bè nhiều năm như vậy, anh tin em, hay là tin chị Vân! 】