[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm - Edit] Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 99. Có thể ăn vụng
Chương 99. Có thể ăn vụng
Trò chơi mộng cảnh của Bạch Xảo là hoàn cảnh khép kín, ác quỷ bên trong không ra được, người bên ngoài chỉ có thể bước vào mộng cảnh của cô sau khi tiếp xúc với Bạch Xảo đang ngủ say.
Mộng cảnh của Bạch Xảo quá mức tàn khốc, phần lớn người lạc vào trong mộng cảnh đều không qua nổi một buổi sáng.
Thậm chí có khả năng chỉ có một mình Sầm Sênh là thành công mở khóa trò chơi mộng cảnh chân thật.
Không mở ra trò chơi chân chính, quỷ ở bên trong sẽ không có biện pháp ăn thịt người.
Bọn họ không nhớ mình đã biến thành quỷ.
Chỉ biết lặp lại một cách máy móc, hằng ngày đến trường, bắt nạt Bạch Xảo, tan học, bịa đặt Bạch Xảo, sẽ không chủ động công kích ác quỷ khác.
Hơn 5 năm qua, không ăn một bữa cơm nào.
Đám quỷ này không hồn phi phách tán, toàn dựa vào sức mạnh của trò chơi mộng cảnh để chống đỡ.
Việc tăng cường sức mạnh chẳng khác gì chuyện viển vông.
Thầy Lưu cũng giống với những quỷ khác, chỉ là trông có vẻ đáng sợ.
Sau khi Dung Dã tỏa ra khí thế của ác quỷ trung cấp, thầy Lưu lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Thân thể mập mạp tựa như núi thịt co rụt ở trên ghế làm việc.
Nam quỷ an tĩnh uống máu loãng, nhìn rất đáng thương.
Sầm Sênh càng xem càng cảm thấy kỳ quái.
Dưới tình huống bình thường, bộ dạng của ác quỷ có liên quan đến cách mà chúng chết.
Nội tạng của nữ quỷ nhỏ Bùi Nguyệt bị người ta đập nát lúc ở nhà máy chuyển vận.
Sau khi biến thành quỷ, trên bụng có một cái lỗ lớn.
Dung Dã bị người bầm thây, giống như hình nhân xếp gỗ lung lay sắp đổ, trên người che kín đường chỉ khâu.
Bạch Xảo thắt cổ tự sát, lưỡi dài và cổ dài của cô cũng phù hợp với đặc điểm quỷ thắt cổ.
30 học sinh quỷ trong mộng cảnh, có người chết vì tai nạn xe cộ, có người chết vì hít thở không thông, có người bị hỏa hoạn đốt thành than cốc.
Nhưng trên người bọn họ lại không nhìn thấy một chút dấu vết trước khi chết.
Sầm Sênh nói nghi ngờ trong lòng mình cho Dung Dã.
Nam quỷ quan sát một lát: "Đây không phải là hiện thực, là thế giới mộng cảnh của Bạch Xảo.
Ác quỷ bị sức mạnh của mộng cảnh ảnh hưởng, biến thành hình tượng trong tiềm thức của Bạch Xảo."
"Trong miệng giáo viên quỷ NPC ở hành lang ngậm đầy lưỡi dao, phun ra máu đen tanh tưởi vào người khác, dùng lưỡi dao trong miệng hoa nát mặt người ta.
Ác ngữ đả thương người, đây là ấn tượng của Bạch Xảo đối với giáo viên đó."
"30 học sinh quỷ thích cùng nhau bay đầu ra ngoài, gặm nhấm thân thể của mục tiêu.
Bọn họ trong hiện thực chính là bắt nạt Bạch Xảo tập thể như vậy."
Sầm Sênh hơi nhíu mày, theo bản năng nhìn về phía thầy Lưu.
Nếu đúng như vậy, tại sao thầy Lưu, người đã từng giúp đỡ Bạch Xảo, mang đến ấm áp cho cô, lại xuất hiện trong giấc mơ của cô với hình tượng xấu xí như vậy?
Sầm Sênh đang tường thuật sự thật một cách khách quan, nam quỷ trước mắt thật sự xấu cực kỳ.
Dáng người ông ấy vô cùng cồng kềnh, tựa như có thể nhét ba bốn người vào thân thể vậy.
Đầu bị hói nghiêm trọng, mấy sợi tóc còn sót lại bị dính đầy chất nhầy, dính bết vào da đầu.
Làn da trắng bệch phù nề không có chút huyết sắc, ngũ quan ứ đọng thịt béo, mắt nhỏ đến mức gần như biến mất.
Ông ấy tựa như một quả bóng đã căng lớn đến cực điểm, dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào, phun ra nội tạng tanh hôi thối rữa.
Người khổng lồ.
Khi thầy Lưu mới bò ra từ trong ngăn kéo, trong đầu Sầm Sênh liền hiện ra ba chữ này.
Sầm Sênh không nghĩ ra.
Nếu thầy Lưu thật sự đã cứu rỗi Bạch Xảo, vì sao ở trong tiềm thức của cô bé, ông ấy lại xấu xí kinh khủng như vậy?
Dung Dã cũng nghĩ đến điểm này.
Hắn bay tới trước mặt của thầy Lưu, cẩn thận đánh giá ông.
"Đã qua ba phút, ông cũng nên sắp xếp xong ngôn từ của mình rồi.
Nói đi, ông đã chết sao?
Chết như thế nào?"
Nam quỷ bị hắn dọa sợ đến run rẩy, thịt béo trên mặt lắc lư qua lại.
Lưỡi dao treo trên da mặt rơi xuống lộp bộp.
"Tôi không biết, tôi, tôi không nhớ rõ..."
Dung Dã không nhịn được "chậc" một tiếng, ném tơ máu muốn đánh ông.
Đôi mắt nhỏ của thầy Lưu đảo tới đảo lui: "Tôi nhớ ra rồi!
Tôi là chết đuối.
Bọn họ đều vu khống tôi, tôi không chịu được áp lực, nhảy sông tự sát!
Cậu xem bộ dáng bây giờ của tôi là có thể nhìn ra tôi chết như thế nào!"
Hai mắt nghi ngờ nhìn người đàn ông, Dung Dã xoay người bay trở về bên người Sầm Sênh.
"Ông ta và nhân vật anh thao tác trước đó, tính cách khác nhau quá lớn."
"Anh hoài nghi ông ta không phải là thầy Lưu thật sự?"
Dung Dã không trả lời, hắn bắt hai ác quỷ một lớn một nhỏ, chỉ chỉ thầy Lưu ở một bên.
"Ông ta là ai?"
Ủy viên thể dục mờ mịt gãi gãi đầu: "Thầy Lưu dạy toán lớp bên cạnh."
Khuôn mặt giáo viên y tế lộ vẻ khinh thường: "Kêu ông ta bằng chữ giáo viên chính là đang làm nhục cái nghề này, ông ta là tên ấu dâm!
Thật không nghĩ tới sau khi chết còn phải ở cùng một trường với ông ta, thật là xui xẻo."
Hai mắt thầy Lưu đỏ tươi: "Tôi không có!"
"Buồn cười, tất cả mọi người đều biết là ông làm!
Ông thường đi loanh quanh gần nhà Bạch Xảo vào đêm khuya, còn kiếm cớ thăm hỏi gia đình, còn nói ông không nhớ thương đứa trẻ nhà người ta sao?"
Giáo viên y tế khanh khách cười lạnh: "Đừng tưởng rằng bọn tôi không biết ông đã lén làm gì!
Ban ngày cha mẹ Bạch Xảo không ở nhà, thứ bảy chủ nhật ông lại len lén đến nhà Bạch Xảo.
Cửa phòng vừa đóng, ông có cái gì mà không làm được chứ!"
"Tôi không có làm hại cô bé, Bạch Xảo bị bạo lực gia đình, tôi chỉ là đi..."
"Giảo biện!
Bạch Xảo viết thư tình cho ông, đại diện môn ngữ văn đều nhìn thấy!
Ông trông như thế nào trong lòng còn không biết à?
Hói đầu, mũi đỏ, bụng bia, chẳng hiểu kiểu gì đứa bé lớp 5 kia lại thích được ông nữa!"
Giáo viên y tế đang nói liên tục, bỗng nhiên giật mạnh dây thừng.
Có Dung Dã ở đây, Sầm Sênh cũng không sợ bọn họ sẽ chạy.
Anh buông tay ra, nữ quỷ lập tức bay đến bàn làm việc của giáo viên ngữ văn, móc ra mấy bức thư màu hồng phấn, đập lên mặt của thầy Lưu.
"Thư cũng đều viết rồi, ông còn không thừa nhận!
Cặn bã, biến thái!
Làm đồng nghiệp với loại rác rưởi như ông, tôi thật là xui xẻo tám đời!"
"Bạch Xảo bị bạo lực gia đình đã đủ đáng thương rồi.
Nếu không phải ông xâm hại tình dục cô bé, cô bé sao có thể mất đi hy vọng vào cuộc sống, nhẫn tâm giết chết cha mẹ ruột chứ!
Làm sao sẽ biến thành ác quỷ, đến tìm chúng ta báo thù!
Chúng tôi chết đều là do ông làm hại!!!"
Giáo viên y tế càng nói càng kích động, thét chói tai nhào qua, muốn liều mạng với thầy Lưu.
Nam quỷ trung niên tựa như có ma chướng, không ngừng lặp lại: "Không phải tôi, tôi không có."
Biểu tình phẫn nộ của nữ giáo viên không giống như đang nói dối.
Oan ức của thầy Lưu cũng không giống giả bộ.
Dung Dã chê bọn họ ầm ĩ, cho mỗi người một cái tát, hai quỷ đồng thời an tĩnh.
Học sinh quỷ xem náo nhiệt cũng thành thật rụt cái cổ lại.
Giáo viên y tế ném tổng cộng năm bức thư tình, Dung Dã đoạt lấy từ trong tay của thầy Lưu, chia cho vợ cùng xem.
Sầm Sênh mở bức thư tình đầu tiên ra, đập vào mắt là dòng chữ nhỏ xinh đẹp.
【 Thầy Lưu, em có một bí mật muốn nói cho thầy.
Tuy rằng thầy đã có vợ, có gia đình của mình, còn là thầy của em, nhưng em thực sự rất muốn ở bên thầy. 】
【 Gần đây em có xem tiểu thuyết, trong đó có một câu em cảm thấy rất hay.
Trên thế giới này không có gì có thể ngăn cản hai trái tim yêu nhau.
Tuổi tác và thân phận đều không phải là vấn đề.
Thầy Lưu, em yêu thầy! 】
【 Vĩnh viễn yêu thầy, Bạch Xảo. 】
Sầm Sênh: ...
Xoa xoa mi tâm đã cau thành nếp nhăn của mình, Sầm Sênh thở sâu, mở bức thư tình thứ hai ra.
【 Thầy Lưu, hôm nay lớp giáo dục nói về sự khác biệt giữa nam và nữ, nữ sinh có thể mang thai và sinh con.
Trong tất cả những người đàn ông mà em từng gặp trong đời này, thầy là người dịu dàng nhất, ưu tú nhất và quyến rũ nhất, em muốn kết hôn với thầy. 】
【 8 tuổi em đã có kinh nguyệt rồi, hiện tại bộ ngực cũng đã bắt đầu phát dục.
Em trời sinh thích hợp sinh đời sau, thầy ơi, em muốn sinh con cho thầy! 】
Hai bức thư tình ngắn ngủi, Sầm Sênh lại xem đến đau mắt.
Nhắm mắt nghỉ một lát, anh mở bức thư tình thứ ba ra.
Giấy viết thư giống nhau, kiểu chữ cũng giống nhau.
Nội dung vẫn là cô bé lớp 5 biểu đạt tình yêu với thầy giáo của mình.
Chỉ là bức thư này càng thêm lộ liễu, trực tiếp nói rõ muốn làm tiểu tam của thầy, muốn lên giường với thầy.
Trong hoảng hốt, Sầm Sênh cảm thầy thứ mình xem không phải là thư tình, mà là cốt truyện gì đó rất khủng bố.
Hai bức thư tình trong tay Dung Dã gần như càng thêm quá phận.
Hai mắt màu xanh biển của nam quỷ trừng lớn, trong mắt tràn ngập chán ghét.
"Lần gần nhất anh buồn nôn như vậy là khi đang điều tra vụ án hiếp dâm và giết người hàng loạt, lật xem nhật ký của tên tội phạm biến thái kia."
Trong trường tiểu học trung tâm thị trấn có lớp thư pháp cố định, bọn nhỏ đều luyện tập kiểu chữ thống nhất ở đây.
Sầm Sênh chỉ từng xem qua chữ viết bằng bút sáp màu của Bạch Xảo ở trong căn phòng tôn nhỏ ở nhà họ Bạch.
Viết chữ trên tôn bằng bút sáp màu và viết trên giấy bằng bút nước, là hai hiệu quả hoàn toàn khác nhau.
Tạm thời vẫn chưa có đối tượng tham khảo thích hợp, Sầm Sênh cũng không rõ ràng lắm, rốt cuộc thư tình là có phải do Bạch Xảo viết hay không.
Giáo viên y tế cười lạnh, sắc mặt của thầy Lưu cũng dại ra.
Sầm Sênh liếc nhìn thời gian trên thiết bị mô phỏng, đến thời gian mở hội nghị rồi.
—
Dịch đến bên người của Dung Dã, Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng ra, bấm vào thanh kinh doanh.
Bên cạnh chung cư Hạnh Phúc phiên bản chibi, hiện ra giới thiệu tình hình cụ thể và tỉ mỉ của công trình.
Chung cư có 60 gian phòng, tổng cộng có 73 ác quỷ.
Bọn họ đều là những ác quỷ bị Bạch Ngọc Kinh khâu lại trên người của đứa trẻ lưu lạc.
Sau khi Tuế Tuế biến thành búp bê, những ác quỷ này lại lần nữa khôi phục tự do.
Ngôi nhà búp bê cũng bị Tuế Tuế làm thành phần thưởng đưa cho Sầm Sênh.
Phần lớn ác quỷ đều lựa chọn rời đi, đi tìm kiếm người thân bạn bè lúc còn sống.
Số ít ác quỷ không còn vướng bận, muốn có chỗ ở ổn định nên đã vào chung cư Hạnh Phúc của Sầm Sênh.
Chung cư Hạnh Phúc có thể sinh ra điểm giá trị ác mỗi ngày, tự động đút cho cộng sự quỷ quái ở bên trong.
Đồng thời sức mạnh của chung cư cũng có thể bồi bổ cư dân bên trong đó.
Qua một đoạn thời gian, nhóm cư dân vốn đang suy yếu đã dần khôi phục trạng thái.
Sầm Sênh chọc chọc chung cư chibi, một chân dung nhân vật hoạt hình tí hon bắn ra.
【 Thông báo: Trong lúc chủ nhà Sầm nuôi thả chung cư Hạnh Phúc, các cư dân đã bầu chọn chủ nhà đại diện, nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống. 】
Phía dưới nhân vật tí hon xuất hiện một khung thoại.
【 Chủ nhà Sầm, đã lâu không gặp!
Từ khi tách ra lần trước, đã rất lâu rồi cậu chưa quay về chung cư.
Nhờ có cậu, chúng tôi mới có thể thoát khỏi thân thể của đứa trẻ lưu lạc.
Cậu giúp chúng tôi khôi phục tự do, cho chúng tôi nơi ở yên ổn, tất cả mọi người đều rất cảm ơn cậu. 】
【 Chúng tôi đã quyết định sẽ tặng cho cậu một bữa tiệc cảm ơn, không biết lúc nào cậu có thời gian? 】
Phần thưởng của chung cư Hạnh Phúc có thể tự động thu được, Sầm Sênh lại bận rộn đến chân không chạm đất, đã sớm vứt chung cư ra sau đầu.
Anh không nghĩ tới, ác quỷ bên trong lại còn có thể lấy loại hình thức này giao tiếp với anh.
Sầm Sênh thử bấm vào chấm đỏ nhỏ phía trên chung cư.
【 Bạn nhận được tin nhắn mới từ cư dân. 】
【 Số 202: Sách trong phòng giải trí đã xem xong hết rồi, thật nhàm chán, chung cư có thể nối mạng hay không?
Tôi muốn chơi máy tính. 】
【 Số 401: Tôi đã lén lẻn vào nhà ăn, phát hiện sau bếp căn bản không có đồ ăn, vậy cơm chúng ta ăn thường ngày là ở đâu ra?
Chung cư có ma quỷ lộng hành hả!!! 】
【 Số 304: Quỷ lai bên người chủ nhà Sầm lớn lên thật sự rất đẹp trai!
Không biết có còn độc thân hay không, chúng tôi đều bị người phanh thây, thật sự có duyên phận! 】
【 Số 502: Nghe nói gần đây có mở một văn phòng thám tử. 】
【 Số 201: ... 】
Chung cư Hạnh phúc còn rất náo nhiệt.
Sầm Sênh cố ý mở phòng 304 ra nhìn thoáng qua.
Một nữ quỷ nhỏ chibi đang ngủ, đỉnh đầu còn có một cái bọt khí【 ZZZ 】.
Thấy Sầm Sênh lâu rồi mà vẫn chưa trả lời, chủ nhà đại diện quỷ có chút sốt ruột.
【 Sầm chủ nhà, cậu còn ở đó không? 】
【 Gần đây người nhà Ngũ Bàng ở tạm trong chung cư, tôi đã từng giao tiếp với bọn họ.
Bọn họ nói không phải cậu mặc kệ chung cư, mà là đang vội vàng bảo vệ bạn bè.
Cậu vẫn luôn giúp đỡ người bên cạnh, tôi biết gia nhập chung cư Hạnh Phúc là lựa chọn chính xác mà. 】
Lời tâng bốc của chủ nhà đại diện cắt đứt suy nghĩ của Sầm Sênh.
Nhìn nhân vật tí hon với đôi mắt hồ ly dài, ngữ khí Sầm Sênh thành khẩn: "Trước tiên cứ gác bữa tiệc cảm ơn lại đã, hiện tại tôi gặp phải chút phiền phức, có một số việc, muốn làm phiền mọi người."
【 Không cần khách khí đâu chủ nhà.
Cậu đã cho chúng tôi sinh mạng thứ hai, có cơ hội báo đáp cậu, chính là vinh hạnh của chúng tôi. 】
—
Không ai ngăn cản, thầy Lưu và giáo viên y tế đã bắt đầu cãi nhau.
Học sinh quỷ cũng ngừng run rẩy, đi theo mắng nam quỷ.
Diện tích của trường tiểu học trung tâm thị trấn không tính là nhỏ, quỷ quái NPC lại quá nhiều.
Cho dù có bắt từng con lại đây, làm sao để trông giữ bọn họ cũng là một vấn đề lớn.
Sầm Sênh đưa ra ý mở hội nghị, khi nhóm ma quỷ đối chất nhau, Dung Dã liền đề cập tới vấn đề này.
Cũng không biết hắn có biện pháp nào.
Dung Dã còn đang trầm tư, Sầm Sênh vẫn luôn phát ngốc bên cạnh bỗng nhiên kéo kéo vạt áo hắn.
"Anh, anh thu khí tức trên người lại một chút, đừng hù dọa bạn bè của chúng ta."
"Bạn bè?"
Sầm Sênh mỉm cười gật đầu, quanh thân bỗng nhiên trào ra khí đen nồng nặc.
Từng cái mặt quỷ bay ra từ ngực anh.
Tiếng cười dữ tợn chói tai quanh quẩn trong văn phòng.
Thấy ác quỷ xa lạ, Dung Dã theo bản năng nắm lấy cổ tay Sầm Sênh.
Cẩn thận nhìn một chút, đột nhiên phát hiện trong đó có mấy ác quỷ nhìn rất quen mắt.
"Đây là quỷ từ trên người đứa trẻ lưu lạc sao?
Sao lại ở chỗ của em?"
"Ừ, bọn họ ở trong chung cư Hạnh Phúc, hiện tại em là chủ nhân của chung cư."
Mấy chục ác quỷ đồng thời chui ra từ trong cơ thể Sầm Sênh.
Dựa theo sự an bài của anh, tụ họp thành tổ đội, hùng hổ bay ra khu dạy học.
Ba con quỷ đang cãi nhau thấy thế, lập tức an tĩnh lại.
Mấy con quỷ mù đường chạy đến trước mặt Sầm Sênh, chỉ vào bản đồ đơn giản mà chủ nhà đại diện cung cấp rồi khoa tay múa chân, miễn cưỡng tìm hướng của đối phương.
Ba bốn quỷ nhỏ không tuân theo quản lý, nhảy nhót chạy đến hành lang.
Ở cuối đội ngũ có một nữ quỷ ngáp bay ra ngoài.
Vừa mở mắt ra, đối diện với đôi mắt màu xanh lam như đá quý của Dung Dã.
Nữ quỷ sửng sốt, ngượng ngùng giật nhẹ đường khâu trên người.
"Anh cũng là quỷ phân thây sao?
Tôi cũng vậy, thật là có duyên nha!
Cái kia... tôi có một người bạn, muốn làm quen với anh một chút."
Dung Dã nhíu mày lại, đánh giá trên dưới cô ta.
"Phân rõ chút, cô là phân thây, tôi là bầm thây.
Tôi là thuần túy bị sức người băm ra, tinh tế hơn cô nhiều lắm.
Cô nói bậy bạ gì ở đây đó, chúng ta đâu có duyên phận, cô đang cản trở vợ tôi đó, tránh ra."
Sầm Sênh: ...?
Như thế nào mà trong giọng nói còn lộ ra chút ngạo mạn?
Chuyện này có cái gì để kiêu ngạo!
Nữ quỷ chưa từng nghĩ tới đời này của mình còn sẽ bị người khác ghét bỏ là không đủ tinh tế.
Cô ta ngơ ngác nhìn quỷ lai, khóc lóc bay ra cửa sổ.
Chủ nhà nói, có thể ăn vụng.
Nhóm cư dân đã lâu không thấy đồ mặn, cười dữ tợn tràn vào trường tiểu học, trong hành lang nhất thời vang lên tiếng ác quỷ kêu thảm thiết.
Toàn bộ hơn 70 cư dân đều rời khỏi, chỉ còn chủ nhà đại diện còn ở lại văn phòng.
Anh ta họ Liễu, khi 30 tuổi bị Bạch Ngọc Kinh hại chết.
Khi còn sống là quản gia chung cư, sau khi chết cũng được chọn làm quản gia chung cư, vô cùng vừa lòng với cuộc sống hiện tại.
Nhóm cư dân vội vàng bắt quỷ thật, Liễu quản gia vây loạn quanh người Sầm Sênh và Dung Dã.
Anh ta liếc mắt một cái đã nhìn ra tính cách và quan hệ của hai người, trước khen Dung Dã anh tuấn cường đại, sau lại khen Sầm Sênh dịu dàng thiện lương.
Nói bọn họ lớn lên rất có tướng phu thê, vừa nhìn đã thấy rất xứng đôi.
Nếu như sau này muốn kết hôn, nhất định phải tìm anh ta làm người chủ trì.
Chờ sắc mặt của chủ nhà và chồng của chủ nhà đẹp hơn rất nhiều, Liễu quản gia nhân cơ hội đề nghị mua một số TV và laptop cho chung cư.
Từ lúc anh ta bắt đầu chủ động tiếp lời, Sầm Sênh đã nhìn ra tâm tư của anh ta, chỉ là không vạch trần mà thôi.
Anh có chút khó xử: "Không phải là tôi không muốn, chỉ là tôi không có biện pháp mang đồ trong hiện thực vào chung cư."
"Hoá vàng mã là được."
Liễu quản gia cười ha hả đưa ra danh sách.
"Chờ chủ nhà rảnh rỗi, đốt mấy cái TV giấy.
Chúng tôi ngồi xổm ở bên cạnh đống lửa, đốt xong TV rồi, chúng tôi sẽ trực tiếp ôm đi."
Dung Dã: ?
Sầm Sênh: ...?
—
Sầm Sênh triệu hồi ra hơn 70 ác quỷ từ trong thân thể.
Ánh mắt mà thầy Lưu và giáo viên y tế nhìn anh càng trở nên cực kỳ kinh hoàng.
Cho dù Sầm Sênh buông dây thừng ra, bọn họ cũng không dám chạy trốn.
Dung Dã bay tới lớp 5-2 tìm kiếm đồ vật có chữ viết của Bạch Xảo.
Sầm Sênh và Liễu quản gia tiếp tục thương lượng công việc của chung cư Hạnh Phúc.
Một giờ sau, nhóm cư dân lục tục đưa ma quỷ bắt được về văn phòng.
Sau một trận chiến căng thẳng, một số cư dân yếu ớt bị thương, được Sầm Sênh thu về chung cư dưỡng sức.
Dưới sự giúp đỡ của thầy Lưu và giáo viên y tế, Sầm Sênh tống từng con quỷ NPC bị bắt nhầm đi.
Cuối cùng trong văn phòng chỉ còn lại 7 con quỷ.
Thầy Lưu mập mạp to béo, tựa như quả bong bóng.
Giáo viên y tế thích bò ống thông gió, rình coi người khác.
Giáo viên Tiếng anh gương mặt chính trực, phát thẻ nhỏ khắp nơi.
Giáo viên chủ nhiệm ngậm đầy lưỡi dao trong miệng, trong tay còn cầm theo một cái đầu không có mặt.
Và một giáo viên nam trẻ tuổi cùng họ với thầy Lưu, nhưng diện mạo cao lớn đẹp trai.
Còn dư lại hai ác quỷ, một là ủy viên thể dục, một cái khác là đại diện môn ngữ văn mà Dung Dã đã tự mình đi đến sân thể tóm về.
30 học sinh quỷ của lớp 2 đều là quỷ thật.
Nhưng Sầm Sênh còn cần chúng để kiềm chế Bạch Xảo mất khống chế, nên không bắt lại đây.
Ngoại trừ ủy viên thể dục, 6 con quỷ còn lại đều có một suất diễn quan trọng trong trò chơi mộng cảnh.
Tầm mắt đảo qua từng ác quỷ trước mặt, Sầm Sênh nhíu mày trầm ngâm: "Tính như vậy, có tổng cộng 37 ác quỷ sau khi chết bị Bạch Xảo nhốt ở trong mộng."
Cũng có thể là 41, 30 học sinh của lớp 2, năm giáo viên, 2 gã cảnh sát và 4 người nhà họ Bạch.
"Sao lại chết nhiều người như vậy?"
Dung Dã lắc đầu.
Sầm Sênh quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Vì sao cảnh sát quỷ và quỷ nhà họ Bạch còn chưa xuất hiện?
Là bọn họ không ở trong bối cảnh trường học, cần phải đi ra ngoài trường tìm sao?
Hơn nữa thời gian mà giáo viên chủ nhiệm gọi phụ huynh đã sắp qua hai giờ rồi, vì sao Bạch Chính Nhân vẫn không lộ hiện?
—
Sầm Sênh khóa trái cửa văn phòng, nhìn về phía 7 ác quỷ đang bị tơ máu gắt gao cuốn lấy.
Ngồi trước bàn làm việc của giáo viên ngữ văn, hai tay anh giao nhau chống cằm, khóe miệng gợi lên nụ cười dịu dàng.
"Tôi họ Sầm, là một thám tử.
Nhận ủy thác của Bạch Xảo, điều tra chân tướng của thảm án nhà họ Bạch, tìm kiếm tên ấu dâm ẩn giấu trong trường tiểu học trung tâm thị trấn.
Hy vọng các vị có thể phối hợp với công việc của tôi, sớm điều tra rõ chân tướng."
Anh còn chưa nói dứt lời, giáo viên chủ nhiệm bỗng nhiên lạnh giọng mở miệng: "Tôi không biết các cậu còn muốn gì nữa, chuyện năm đó đã rất rõ ràng rồi!
Nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ hết!"
Giơ tay lên ý bảo quỷ mập bình tĩnh, Sầm Sênh nhìn thật sâu về phía nữ quỷ.
"Một khi đã như vậy, tại sao các người lại không kêu cảnh sát tới điều tra thầy Lưu?"
Trong miệng giáo viên chủ nhiệm tràn đầy lưỡi dao, mỗi lần nói chuyện đều phải phun ra ngụm máu lớn.
Trên mặt tràn đầy vết máu của bà ta lộ ra nụ cười lạnh trào phúng: "Chúng tôi báo cảnh sát sẽ hữu dụng sao?
Bên trên của thầy Lưu có người, ông ta có anh họ là cục trưởng của Cục cảnh sát!"
"Anh ấy không quản được thành phố cũ phía Bắc!
Tôi đã nói rồi, chuyện này không liên quan gì đến anh ấy!"
"Hiệu trưởng che chở ông, cảnh sát cũng che chở ông!
Tôi nói cho ông biết, tôi không sợ ông đâu.
Có tôi ở đây, ông đừng hòng làm hại bất kỳ một học sinh nào!"
Giáo viên tiếng anh vẫn luôn cúi đầu nức nở, quay đầu sùng bái nhìn về phía nữ quỷ trung niên.
"Chị Vương, dù lúc nào đi nữa, chị cũng đều dũng cảm như vậy!"
Tranh cãi có thể lộ ra rất nhiều tin tức.
Sầm Sênh chưa từng tiếp xúc với cảnh sát ở đây, không biết nhân phẩm của bọn họ thế nào.
Anh không nói tiếp, chỉ lẳng lặng nghe ác quỷ cãi nhau.
Liễu quản gia hỗ trợ Dung Dã thu thập manh mối đang xuyên tường tiến vào văn phòng.
Thần sắc anh ta cổ quái, cúi người tiến đến nói nhỏ bên tai Sầm Sênh.
Nụ cười biến mất trong nháy mắt, sắc mặt Sầm Sênh trở nên khó coi.
Anh mở một bức thư tình ra: "Thầy Lưu, em phát dục rồi, thầy có thể ngủ với em không?
Em còn nhỏ, sẽ không mang thai.
Cho dù có mang thai em cũng rất vui vẻ.
Toàn bộ trường học chỉ có thầy là tin tưởng em, bảo vệ em.
Em thực sự rất yêu rất yêu thầy, Bạch Xảo."
"Tôi đã dùng cách biểu đạt uyển chuyển rồi, nội dung bên trên không kín đáo như tôi đọc đâu!"
Sầm Sênh đột nhiên vứt thư tình xuống đất, trong thanh âm nhiễm một tia hàn ý.
"Đây là thư tình mà giáo viên ngữ văn đã tịch thu từ Bạch Xảo.
Nhưng nội dung trong thư căn bản không phải là do chính Bạch Xảo viết!
Người yêu của tôi và quản gia của tôi đã so sánh chữ viết rồi.
Có người cố ý bắt chước chữ viết của Bạch Xảo, ác ý bôi đen cô bé!"
"Người làm giả những bức thư tình này, có nghĩ tới sẽ tạo thành bao nhiêu thương tổn đối với Bạch Xảo và thầy Lưu hay không!
Mấy bức thư tình này là do ai viết, đứng ra!"
Sầm Sênh cho rằng ấu dâm và bạo lực học đường đã là cực hạn trong trường tiểu học này rồi.
Anh không nghĩ tới, một ngôi trường tiểu học lại ẩn giấu nhiều chuyện xấu xa như vậy.
Dung Dã ôm cánh tay, tầm mắt lạnh như băng đảo qua trên mặt các ác quỷ, cuối cùng dừng ở trên người ủy viên thể dục.
Tơ máu quấn ở cổ cậu bé, Dung Dã dữ tợn cười lạnh.
"Là chính cậu nói ra, hay là muốn tôi đánh tới khi cậu nói ra?"