[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm - Edit] Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 59. Quỷ Vương
Chương 59. Quỷ Vương
Sự tình phát triển thành như vậy, Sầm Sênh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Tất cả đều có dấu vết để lại, khi lần đầu tiên anh chơi trò chơi với đứa trẻ lưu lạc, nó đã từng có dấu hiệu mất khống chế.
Khi thấy đứa trẻ lưu lạc khóc lóc ăn vạ, không chịu thả anh rời đi.
Trong lòng Sầm Sênh không có chút gì khó chịu, chỉ có cực kỳ đau lòng.
Đứa trẻ lưu lạc có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác, muốn có được tín nhiệm của nó thì phải thật lòng đối tốt với nó.
Những ngày qua anh đã dồn quá nhiều tình cảm vào con quái vật này.
Mặc dù nhận được thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ, biết được độ hảo cảm và giá trị hạnh phúc của đứa trẻ lưu lạc đã đầy, anh vẫn muốn trước khi đi, làm cho nó một bộ quần áo nhỏ xinh đẹp.
Sầm Sênh biết, đứa trẻ lưu lạc không phải tùy hứng, nó chỉ quá sợ hãi.
Sáu ngày qua, nó kết giao bạn bè, quen biết rất nhiều anh trai chị gái.
Mỗi sáng thức dậy, nó đều có thể nhìn thấy Sầm Sênh và Dung Dã.
Ăn sáng xong, nó có thể chơi với bạn bè cả ngày.
Bọn họ chơi đến khi trời tối, chơi đến khi người đầy mồ hôi.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong, nó lại có thể tựa vào lòng Sầm Sênh, nghe anh kể chuyện trước khi ngủ, còn gấp máy bay và thuyền nhỏ với Dung Dã.
Bất kể là khi còn sống hay sau khi chết, đứa trẻ lưu lạc đều chưa từng được người ta yêu thương.
Đây chỉ là cuộc sống hàng ngày bình thường nhất của những đứa trẻ khác, nhưng đối với đứa trẻ lưu lạc lại là thiên đường mà nằm mơ cũng không có được.
Mỗi đêm Sầm Sênh ôm nó ngủ, phân thân nhỏ của đứa trẻ lưu lạc đều sẽ gắt gao nắm chặt ngón tay anh, giống như nắm chặt tia sáng duy nhất trong sinh mệnh.
Sầm Sênh là thám tử, khả năng quan sát của anh nhạy bén hơn người bình thường.
Anh đã sớm mơ hồ phát hiện, đứa trẻ lưu lạc sẽ không dễ dàng để anh rời đi.
Đồng cảm thì đồng cảm, nhưng Sầm Sênh không thể vĩnh viễn ở lại đây được.
Hà Tuấn Nghiệp, Tiêu Khiết Khiết, Tiểu Bạch và Bùi Nguyệt còn đang chờ anh ở bên ngoài.
Bọn họ đã bị anh liên lụy, anh không thể bỏ mặc bọn họ.
Trong lời nhắn anh viết cho mình, đặc biệt nhắc tới không được quên Ngũ Bàng.
Phải giúp đỡ người bạn tốt nhất của anh, tránh đi nội dung trong cốt truyện nguyên văn, không để vợ con Ngũ Bàng gặp bất trắc.
Mấy cộng sự đã rút được từ trước vẫn còn bị nhốt trong nhà chủ nhà.
Nếu anh đã biết vị trí của bọn họ, sao có thể mặc kệ sống chết của những người đó.
Sầm Sênh có rất nhiều người muốn bảo vệ, cũng có tâm nguyện chưa hoàn thành và mối thù chưa trả được.
Cho dù anh có buông bỏ toàn bộ những thứ bên ngoài, vậy những người bị nhốt trong thế giới này của đứa trẻ lưu lạc, cùng hàng vạn những mảnh ghép thân người đang phải chịu đủ tra tấn kia phải làm sao bây giờ?
Sầm Sênh thương tiếc đứa trẻ lưu lạc, cũng đồng tình với những người vô tội đó.
Cán cân trong lòng anh, cuối cùng vẫn không thể nghiêng về phía đứa trẻ lưu lạc.
Nghe tiếng thông báo của trợ thủ nhỏ, Sầm Sênh thở dài một hơi.
Anh sớm có dự cảm, trong thời gian sáu ngày này, một mực phối hợp với Dung Dã, ám chỉ tâm lý cho đứa trẻ lưu lạc.
Hy vọng sự chuẩn bị của anh có thể có tác dụng.
Sầm Sênh ngồi trên giường nhìn xung quanh, đánh giá thế giới của đứa trẻ lưu lạc.
Căn phòng tối tăm, vách tường loang lổ ố vàng, còn có những vệt nước không rõ dính trên ga trải giường.
Đây là một phòng ngủ cũ kỹ nhỏ hẹp, không khí ẩm ướt lạnh lẽo.
Không có cửa sổ, có vẻ như được cải tạo từ tầng hầm chứa đồ.
Sầm Sênh không biết đứa trẻ lưu lạc ở đâu, cũng không biết bản thân nên rời đi như thế nào.
Anh thử mở miệng: "Trong lòng ba, con không phải quái vật.
Con có tên đúng không?
Ba nên gọi con là gì?"
Trong phòng an tĩnh hồi lâu, vang lên thanh âm non nớt của bé trai: "Gọi con là Tuế Tuế, Đồng Đồng, Đa Đa, Quả Quả, Tiểu Đậu, cái nào cũng được, con có rất nhiều tên."
"Nhưng mấy ngày nay, mỗi tối trước khi đi ngủ, ba đều hôn lên trán con, nói một câu "Tuế Tuế, ngủ ngon, chúng ta yêu con", trong những cái tên này, con thích Tuế Tuế hơn."
Sầm Sênh hít sâu một hơi, muốn mình giữ bình tĩnh, lại bị sặc bụi nên ho khan hai tiếng.
Trên tủ đầu giường ngủ cách đó không xa lập tức có thêm một cốc nước.
Sầm Sênh không chạm vào cốc nước: "Cho nên mấy đứa nhỏ trong chung cư, đều là do con ngụy trang."
Đứa trẻ lưu lạc không trả lời.
"Không sao, ba không trách con, chỉ là sau này đừng nói dối nữa."
"Vì sao không thể nói dối?
Dựa vào cái gì ba Sầm có thể nói dối, còn con thì không được."
"Ba nói dối con khi nào."
"Ba đã nói sẽ vĩnh viễn ở bên con."
"Ba không có, ba chỉ từng nói, ba sẽ vĩnh viễn yêu con."
Nhiệt độ trong phòng đột nhiên giảm xuống, thanh âm trong trẻo mềm mại của cậu bé bỗng nhiên trở nên bén nhọn: "Nếu ba yêu con, tại sao không thể vĩnh viễn ở lại với con!
Ba là đồ lừa đảo!
Người lớn đều là đồ lừa đảo."
"Ba không có lừa con!
Ba đã sớm nói với con, mỗi người đều có cuộc sống của mình, đều có nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành.
Có thể là thực hiện giấc mơ thời thơ ấu, là một hành trình khám phá bản thân.
Cũng có thể là phục vụ Tổ Quốc, là chăm sóc gia đình, là làm bạn với ba mẹ.
Ba cũng có nhiệm vụ của mình, ba phải làm rất nhiều việc, ba không thể ở lại đây!"
"Không phải ba nói yêu con sao, vì sao những người trong thế giới hiện thực lại quan trọng hơn con?
Bởi vì bọn họ có rất nhiều người, mà con chỉ có một mình sao?"
Đứa trẻ lưu lạc còn chưa dứt lời, trong lòng Sầm Sênh đột nhiên trầm xuống, cậu bé Tuế Tuế xuất hiện trong lòng anh.
Ngay sau đó một đám trẻ con xuất hiện phía sau, bên cạnh, dưới giường và trên sàn nhà.
Từng đôi mắt nhợt nhạt nhìn chằm chằm Sầm Sênh.
"Ba Sầm nhìn xem, con là thật nhiều thật nhiều người, nếu 30 người không đủ, con lại biến thành 40 người, trăm người, ngàn người!
Người ba thích trong hiện thực còn nhiều hơn một vạn người sao?"
"Chúng con đều muốn giữ ba lại, số ít nghe theo số đông, ai đồng ý ba Sầm ở lại giơ tay!"
Bọn trẻ đồng loạt giơ tay lên, còn lôi kéo cánh tay Sầm Sênh, buộc anh cũng giơ lên.
Sầm Sênh không phản kháng, chỉ rũ mắt nhìn cậu bé trong lòng, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước.
"Xin lỗi Tuế Tuế, ba không thể ở lại.
Nhưng ba xin hứa, ba sẽ đến thăm con thường xuyên, còn sẽ dẫn theo các anh chị khác cùng chơi với con."
"Không phải chú Dung đã dạy con, cái gì là vĩnh biệt, cái gì là tạm biệt sao?
Ba chỉ rời đi ngắn ngủi, qua vài ngày nữa, con còn có thể gặp lại ba rồi.
Đây là tạm biệt, không phải vĩnh biệt, con không cần sợ hãi."
Sầm Sênh không nói dối, bọn họ đã cướp được tượng Thánh Hậu, cũng không có lý do để trả lại.
Chờ tình hình ổn định lại, anh sẽ đến thăm đứa trẻ lưu lạc thường xuyên.
Đôi mắt trắng bệch nhìn chằm chằm anh, cậu bé lớn tiếng khóc rống: "Ba sẽ không trở về nữa!"
"Nhìn thẳng vào mắt ba, ba biết con có thể nhìn ra ba nói dối hay không."
"Con mặc kệ, người lớn đều là đồ lừa đảo!
Ba đi rồi thì không cần con nữa, sau khi ra ngoài sẽ không còn yêu con nữa!
Con không cho ba đi!
Con không cho!!!"
"Ba không có lừa con!
Ba không chỉ sẽ trở về thăm con, còn sẽ mang quà tặng từ bên ngoài cho con, cho con đồ chơi và quần áo mới mà chỉ ở thế giới hiện thực mới có!"
"Con không cần!"
Sầm Sênh thở dài: "Để ba rời đi đi, ba hứa sẽ trở về."
Đứa trẻ lưu lạc căn bản không nghe lọt tai.
Nó quá sợ hãi mất đi, vẫn luôn khóc mãi.
Sầm Sênh càng dịu dàng càng kiên nhẫn, nó càng không nỡ để anh đi.
Khi Sầm Sênh lần nữa đề nghị rời đi, đứa trẻ lưu lạc hoàn toàn mất khống chế.
"Con hiểu rồi, ba rất tốt với con, chính là bởi vì muốn rời khỏi nơi này!
Nghĩ cũng đừng nghĩ, ngay cả con cũng không ra được thì làm sao ba có thể rời đi được chứ!
Con nói cho ba biết, chỉ cần con còn tồn tại, ba đừng mơ tưởng rời đi!"
Cậu bé nhìn chằm chằm vào mắt Sầm Sênh: "Ba nói dối, ba là đứa trẻ hư.
Con muốn trừng phạt ba!
Ba căn bản không hiểu con đã sống khổ sở như thế nào!
Con muốn trừng phạt ba, đồ lừa đảo!"
Nếu đổi thành Dung Dã ở đây, hắn nhất định có thể tàn nhẫn hạ quyết tâm giáo huấn đứa trẻ lưu lạc một trận.
Nhưng Dung Dã không có ở đây, không có hắn ngăn cản, Sầm Sênh rất dễ xử trí theo cảm tính.
Cậu bé nói năng lộn xộn, trong thanh âm tràn đầy thống khổ với bất an.
Nghĩ đến cảnh ngộ của đứa trẻ lưu lạc, Sầm Sênh cuối cùng vẫn không giữ được bình tĩnh.
Anh phớt lờ những chiếc răng nanh dày đặc trong miệng cậu bé, dùng sức ôm nó vào trong lòng.
"Không sợ không sợ, không sao đâu Tuế Tuế.
Ba nhất định sẽ trở về, ba thề."
Cậu bé thu hồi răng nanh, cơ thể run rẩy kịch liệt.
"Ba không đi, con sẽ không trừng phạt ba.
Không phải ba rất yêu chú Dung sao?
Ba nói một câu ở lại, con sẽ thả ba ra ngoài, cho ba đi gặp chú Dung.
Cầu xin ba, đừng đi được không?"
"...
Xin lỗi."
"Ba sẽ không bỏ con, ba thề sẽ trở về."
————
Người đàn ông mặc quân phục đen cảm thấy con người Sầm Sênh và Dung Dã cũng không tệ lắm, anh ta vốn muốn giúp bọn họ.
Nhưng Sầm Sênh biến mất quá đột ngột, anh ta cũng chưa kịp làm gì.
Sau khi nhận ra người đàn ông lơ lửng trong khối thịt trắng chính là Sầm Sênh bị bắt đi, trong lòng anh ta thực sự không có nhiều hy vọng.
"Khối thịt màu trắng kia là bản thể của một đứa trẻ lưu lạc, bình thường nó ăn gì đều nhét vào trong viên thịt.
Sầm Sênh chỉ sợ đã..."
Người đàn ông mặc quân phục đen không đành lòng nhìn hình ảnh chàng trai tóc dài bị cắn nuốt.
Anh ta tháo mũ đặt trước ngực: "Ngài Dung, xin hãy nén bi thương."
Đáp lại anh ta, là tiếng gào rống điên cuồng như dã thú.
"Thả Tiểu Sênh ra, trả em ấy lại cho ta!!!"
Một bóng đỏ như máu xẹt ngang qua anh ta, lao về phía đứa trẻ lưu lạc.
Đứa trẻ lưu lạc còn cao lớn hơn chung cư Hạnh Phúc, so với quái vật khổng lồ, bóng đỏ nhỏ bé giống như bụi bặm.
"Cậu điên rồi!
Đây chính là Quỷ Vương!"
Là một mảnh ghép thân người, người đàn ông mặc quân phục đen đã dính trên người đứa trẻ lưu lạc rất lâu.
Đã từng có thành viên nòng cốt của Bạch Ngọc Kinh đến kiểm tra tiến độ dự án.
Bọn họ nhắc tới cấp bậc ác quỷ, anh ta trong lúc vô tình nghe được một ít.
Bên trong Bạch Ngọc Kinh, các cập bậc ác quỷ được phân chia là cấp thấp, trung cấp, cao cấp, Quỷ Vương.
Cấp bậc cao hơn nữa, Bạch Ngọc Kinh chưa đào tạo ra được.
Khí tức trên người Dung Dã không tính là cường đại, chắc chỉ là ác quỷ trung cấp.
Trạng thái của hắn rất kém, giống như là bị thương nặng.
Một ác quỷ trung cấp bị trọng thương chiến đấu với Quỷ Vương trong thời kỳ toàn thịnh, đây chính là chịu chết.
Không phải ai cũng thích những người dịu dàng.
So với Sầm Sênh lúc nào cũng nhỏ giọng, lời nói nhỏ nhẹ, tính tình Dung Dã càng hợp sở thích của người đàn ông mặc quân phục đen hơn.
Sầm Sênh bị quái vật nhét vào trong thân thể, trong mắt người đàn ông mặc quân phục đen thì anh đã hết đường cứu.
"Dung Dã!
Cậu đừng tự tìm đường chết!
Tôi biết cậu khó chịu, nhưng chờ thực lực cậu trở nên mạnh hơn, cậu mới có cơ hội báo thù cho bạn trai!"
Người đàn ông mặc quân phục đen quăng xích sắt ra, muốn kéo Dung Dã trở về.
Tốc độ của nam quỷ quá nhanh, xích sắt không đủ dài, chỉ đụng tới mắt cá chân hắn đã rớt xuống.
Mắt thấy Dung Dã đã bắt đầu công kích đứa trẻ lưu lạc, người đàn ông mặc quân phục đen gấp đến dậm chân.
Có Sầm Sênh chủ động kết nối, mối quan hệ giữa Quý Manh và anh ta thân thiết hơn rất nhiều.
Cô đánh bạo chạy đến bên cạnh bảo vệ: "Tôi tìm được một con dao, có tác dụng không?"
"Vô dụng, cho dù cô có súng cũng vô dụng."
Quý Manh cất dao đi, hai người cùng nhau lo lắng sốt ruột.
Sầm Sênh không có ở đây, không ai có thể ngăn cản Dung Dã đang phát cuồng.
Bị kích thích quá lớn, đại não Dung Dã trở nên hỗn loạn, dĩ nhiên đã đánh mất năng lực suy nghĩ.
Hắn chỉ biết Sầm Sênh đang ở trong khối thịt trắng cách đó không xa, hắn nhất định phải cứu anh ra!
Sợi tơ máu chui vào từ khe hở của mảnh ghép thân người, đâm vào quả cầu thịt ở giữa.
Mũi nhọn sắc bén như kim thép, trong nháy mắt đâm chọc thành lỗ thủng dày đặc trên khối thịt.
Con mắt đỏ như máu bay múa bốn phía kịch liệt chấn động, mảnh ghép thân người phát ra tiếng kêu rên thống khổ.
Giọng trẻ con nhạy bén chói tai vang lên từ bên trong quả cầu thịt bị tổn thương: "Ngươi đánh ta?
Ngươi đánh ta!
Ta biết tất cả các ngươi đều là kẻ lừa đảo, không có ai yêu ta!!"
Sương máu quanh người càng thêm đặc sệt, Dung Dã căn bản không nghe rõ đứa trẻ lưu lạc đang nói gì.
Tận mắt nhìn thấy Sầm Sênh bị quái vật cắn nuốt, hắn hoàn toàn mất đi lý trí.
"Em ấy tốt với mày như vậy, tại sao mày muốn giết em ấy!
Trả em ấy lại cho ta, trả Sầm Sênh lại cho ta!"
"Con rất ngoan, vẫn luôn làm bé ngoan.
Con chỉ ăn một chút cơm, mỗi ngày đều làm rất tốt nhiều việc nhà.
Con ngủ cùng các chú các ông, con ngoan ngoãn, không có đi tìm cảnh sát..."
"Tại sao con làm thế nào cũng sai!
Tại sao cho dù con có cố gắng bao nhiêu, các người đều không yêu con!
Tại sao lại sinh con ra?"
Vô số con mắt đỏ như máu bao quanh Dung Dã.
Bàn tay to lớn tạo thành từ những bộ xương khô chộp về phía hắn.
"Chú Dung, chú đẹp trai như vậy, nhất định có rất nhiều người thích chú.
Chú có nhiều bạn bè như vậy, có thể nhường ba Sầm cho con không?"
"Chú xem, trên người con có rất nhiều búp bê, con cho chú tất cả bọn họ.
Còn có ngôi nhà đồ chơi của con và búp bê bên trong.
Con đổi với chú, được không?"
Nghe thấy quái vật nói, ánh mắt người đàn ông mặc quân phục đen sáng lên: "Dung Dã!
Sầm Sênh có khả năng chưa chết!
Cậu bình tĩnh một chút!"
Hai mắt Dung Dã miễn cưỡng khôi phục thanh minh: "Ngươi không thương tổn Tiểu Sênh?"
"Con không có, con chỉ muốn ba ở lại với con thôi!"
Dung Dã trầm mặc trong chớp mắt: "Thả em ấy ra."
"Con không thả!"
"Em ấy dễ dàng mềm lòng nhất, còn thích xử trí theo cảm tính, ngươi làm vậy là muốn bức em ấy phát điên..."
Không đợi đứa trẻ lưu lạc hiểu được ý tứ của mình, thân thể Dung Dã đã bắt đầu tách rời ra.
"Đừng ép ta phải động thủ với ngươi, ta lặp lại lần nữa, thả em ấy ra!"
"Con không thả con không thả, ba là của con!"
Vẻ mặt Dung Dã nghiêm lại, rút hết toàn bộ sợi tơ máu trên những vết khâu trên thân thể ra.
Hắn giống như chồng gỗ bị đẩy ngã, trong nháy mắt trở thành những mảnh nhỏ.
Máu tươi bắn ra bầm thây vạn đoạn.
Thống khổ kích thích thần kinh Dung Dã, ở thời điểm sụp đổ nhất, hắn theo bản năng hắn hô lên tên người yêu.
"Sầm Sênh!"
Người đàn ông đang lơ lửng trong khối thịt trắng dường như nghe thấy thanh âm của hắn.
Anh cau mày, tứ chi hơi hơi co rút.
Trong nháy mắt này, đứa trẻ lưu lạc cảm nhận được những cảm xúc phức tạp.
Hận mãnh liệt và yêu cuồng nhiệt, đồng thời bùng phát từ trên người Dung Dã.
Đứa trẻ lưu lạc lại nhớ tới buổi tối hai ngày trước, Dung Dã ôm phân thân của nó, dạy nó gấp khủng long nhỏ.
Hắn rất khéo tay, làm khủng long giấy vừa to vừa xinh đẹp, móng vuốt còn có thể cử động, nó rất muốn học.
Dung Dã không thích nói chuyện, luôn làm vẻ mặt lạnh lùng, thường xuyên chế nhạo phân thân của nó.
Nhưng nó lại thấy yêu thương sâu đậm ẩn sâu trong đôi mắt hắn.
Hắn đã từng rất yêu nó, chỉ là trong nháy mắt khi nó cắn nuốt Sầm Sênh, tình yêu toàn bộ biến thành thù hận.
Nó còn chưa học được cách gấp khủng long nhỏ, nhưng chỉ sợ người đàn ông này sẽ không bao giờ dạy nó nữa.
Sầm Sênh đang giãy dụa trong cơ thể nó, Dung Dã đang điên cuồng công kích nó, Quý Manh và các anh chị khác, đều hoảng sợ mà nhìn nó.
Đứa trẻ lưu lạc ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng này.
Rõ ràng nó đã ăn Sầm Sênh, vì sao không cảm thấy hạnh phúc một chút nào, ngược lại còn đau khổ hơn so với quá khứ?
Kỹ năng "Phân thây vạn đoạn" phóng thích thành công, Dung Dã nhắm ngay khối thịt trắng, sử dụng "Chuyển dời đau đớn".
"A —"
"Đau!
Đau quá a!!!"
Thân thể bị xé rách, đau đớn trong nháy mắt nuốt chửng đứa trẻ lưu lạc.
Nó run rẩy kịch liệt, những mảnh ghép thân người rơi xuống như mưa.
Rốt cuộc cũng có được tự do, những mảnh ghép thân người rơi trên mặt đất, bất chấp đau đớn trên người, cào ngón tay vào mặt đất, liều mạng bò ra xa.
Thấy mấy người mặc quân phục rơi xuống, người đàn ông mặc quân phục đen lập tức mang theo xích sắt chạy xuống lầu: "Anh Lý, Tiểu Trương!
Tôi đến đây, tôi đến cứu mọi người!"
Nhìn Dung Dã vỡ thành một bãi thịt nát, lại nhìn thân ảnh Sầm Sênh càng ngày càng mờ nhạt, sắp bị quái vật hoàn toàn cắn nuốt, Quý Manh gấp đến xoay quanh.
"Tôi nhớ rồi, thanh âm của ngươi và Tuế Tuế giống nhau như đúc!
Tuế Tuế thật sự là quái vật biến thành sao?
Mấy ngày này hai người chú tốt với ngươi như thế, ngươi sao có thể hại bọn họ như vậy, thật sự không được..."
Quý Manh không nhớ nổi mình còn có người quan tâm hay không.
Trước khi cô tiến vào chung cư Hạnh Phúc, cũng là đứa trẻ không được cha mẹ thương yêu.
Cô khẽ cắn môi: "Nếu thật sự phải ăn, ngươi hãy ăn ta đi.
Ta ở lại với ngươi.
Ta không có chuyện gì quan trọng cần làm, cũng không có ai yêu thương, ta sống cũng không có ý nghĩa gì nữa."
Những mảnh xương trắng tạo thành cái đầu nhanh chóng sụp đổ.
Đứa trẻ lưu lạc đau đớn gào khóc: "Chị không muốn sống nữa, cho nên mới nguyện ý ở lại với em!
Ba Sầm cũng vậy, chị cũng vậy, tại sao các người đều không muốn ở bên em!"
"Búp bê trong chung cư đều không thích tôi, những cô chú đeo vòng tay kia, cũng không thích tôi!
Một mình tôi ở đây, thật sự rất cô độc."
"Cầu xin mọi người, ở lại bên con có được không..."
Hàng phòng ngự xếp từ những mảnh ghép thân người rốt cuộc cũng bị phá vỡ thành một lỗ hổng.
Máu thịt nhanh chóng ngưng tụ, Dung Dã một lần nữa hóa thành một bóng đỏ, bay đến quái vật trong khối thịt trắng.
"Với tính tình của Tiểu Sênh, em ấy sẽ không vứt bỏ ngươi.
Cho dù có một tia hy vọng, em ấy cũng sẽ trở về nhìn ngươi.
Nhưng đây không phải thế giới hiện thực, em ấy không thể ở lại nơi này!"
"Vì đạt được hạnh phúc, ngươi lựa chọn phá hủy nhân sinh của em ấy.
Tuế Tuế, ngươi có thể cảm nhận được cảm xúc người khác.
Ngươi cảm thấy sau khi mất đi hết thảy, em ấy còn có thể giống như trước kia, mang hạnh phúc đến cho ngươi sao?"
"Chúng ta biết làm thế nào để bước vào thế giới của ngươi, chúng ta sẽ trở lại thăm ngươi, ta thề!"
————
Sau khi nói muốn trừng phạt anh, những đứa trẻ trong phòng đều biến mất.
Mí mắt Sầm Sênh càng ngày càng nặng, chẳng biết đã ngủ từ lúc nào.
Khi tỉnh lại lần nữa, anh vẫn ở tầng hầm được cải tiến thành phòng ngủ này.
Khác biệt là, anh không thể gọi được thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, không thể triệu hoán được đạo cụ.
Thân thể của anh cũng từ người trưởng thành biến thành trẻ con.
Lau sạch tấm gương tràn đầy những vết bẩn không rõ, Sầm Sênh đánh giá bản thân mình trong gương.
Đây là một cậu bé khoảng mười tuổi, làn da tái nhợt, dáng người gầy ốm, ánh mắt trống rỗng.
Tướng mạo bình thường, nhiều lắm có chút thanh tú đáng yêu.
Khi còn bé anh cũng không lớn như vậy.
Cậu bé không có quần, mặc một chiếc áo của người lớn, chật vật che khuất thân thể.
Sầm Sênh vén quần áo lên, lộ ra thân thể chồng chất vết thương.
Có vết bầm tím do nắm đấm mà ra, vết sẹo do tàn thuốc làm bỏng, vết máu do thắt lưng quất đánh, còn có rất nhiều dấu vết làm cho người ta buồn nôn.
Nhìn vết ngón tay trên đùi, Sầm Sênh tức giận đến đầu ngón tay run rẩy.
Chủ nhân của thân thể này đã bị người khác xâm phạm!
Hẳn là anh đã bước vào ký ức của đứa trẻ lưu lạc khi còn sống.
Cũng giống như những ác quỷ khác, đứa trẻ lưu lạc khi bị kích thích, cũng sẽ mất khống chế.
Nó đánh mất lý trí, muốn trừng phạt Sầm Sênh.
Hình phạt khắc nghiệt nhất mà nó nghĩ đến, không phải là bị Bạch Ngọc Kinh biến thành quái vật, không phải là chịu đựng cô độc vô tận ở chung cư Hạnh Phúc, mà là thời thơ ấu của nó.
Sầm Sênh thử đi vài bước, chân mềm nhũn, như là đang ở cảnh trong mộng.
Vừa mới bắt đầu anh còn cho rằng mình thao tác không tốt thân thể này.
Đi được vài bước, trong đầu anh bỗng nhiên vang lên giọng của một bé trai.
"Hai ngày nay phát sốt, không kiếm được tiền, còn tốn rất nhiều tiền mua thuốc.
Ba mẹ rất tức giận, cũng không cho mình ăn cơm."
"Thật là đói, thật chóng mặt, hôm nay nhất định phải cố gắng tiếp khách, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, để cho ba mẹ vui vẻ!"
Nghe tiếng lòng của đứa trẻ lưu lạc lúc còn sống, Sầm Sênh chỉ cảm thấy hốc mắt cay cay.
Anh dựa theo tiếng lòng nhắc nhở, lấy ra miếng bánh mì bị ép bẹp lép từ dưới nệm.
Xé bao bì, xé cả những chỗ đã mốc meo.
"Sao mình lại xé bỏ nhiều bánh mì như vậy, thật đáng tiếc, đây là đồ bà nội cho mình, mình đã nhịn rất lâu cũng không nỡ ăn!"
Nhìn chiếc bánh nhân bơ đã hư hỏng, Sầm Sênh hít sâu mấy hơi, giả vờ không nghe thấy gì.
Khẳng định anh Dung đang nghĩ biện pháp cứu anh, anh cũng phải tự cứu mình.
Sầm Sênh nhớ rõ, sau khi anh bị đứa trẻ lưu lạc cắn nuốt rồi xuất hiện ở tầng hầm, trợ thủ nhỏ mới tuyên bố nhiệm vụ "Thoát khỏi thế giới của đứa trẻ lưu lạc".
Anh ở chung cư Hạnh Phúc đã hơn một tuần, cũng không nhận được nhiệm vụ phụ này.
Chứng tỏ "Thế giới của đứa trẻ lưu lạc", chính là nói đến thế giới ký ức của nó.
Thông qua tiếng lòng vừa rồi, có thể thấy được khi còn sống, đứa trẻ lưu lạc chắc hẳn là đã ăn bánh mì mốc meo, nhưng Sầm Sênh lại có thể xé bỏ chỗ mốc meo đó.
Anh sẽ không bị ràng buộc thao tác bởi ký ức của đứa trẻ lưu lạc, lựa chọn của anh có thể ảnh hưởng đến hướng đi của kí ức sau này.
Sầm Sênh không biết nên làm thế nào để thoát khỏi thế giới này.
Tuổi thơ của đứa trẻ lưu lạc vẫn luôn bi thảm, nó sẽ chọn đoạn ký ức này làm hình phạt dành cho anh.
Vậy hôm nay, phần lớn là ngày đen tối nhất trong cuộc đời của nó.
Có lẽ nếu tránh được những thống khổ và tai nạn xảy ra hôm nay, giữ lại cho đứa trẻ lưu lạc một đoạn ký ức tốt đẹp, anh có thể rời khỏi nơi này?
Thông tin quá ít, Sầm Sênh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đi từng bước một.
Anh mơ hồ nghe thấy Dung Dã đang gọi tên anh, anh Dung khẳng định đã đánh nhau với đứa trẻ lưu lạc rồi.
Sầm Sênh lo lắng anh Dung bị thương, cũng không muốn thương tổn đứa nhỏ đáng thương này.
Anh nhất định phải mau chóng ra ngoài!
————
Sầm Sênh lục lọi khắp phòng ngủ, chỉ tìm được một cái quần đùi nhỏ, đứa trẻ lưu lạc bị đánh một trận, trên quần đầy vết máu.
Anh leo lên cầu thang, cẩn thận đẩy cửa tầng hầm.
Ngoài cửa là phòng bếp, một người phụ nữ dáng người mập mạp đang xắt rau.
Giọng nói của cậu bé lại lần nữa vang lên.
"Đồ ăn mẹ nấu rất ngon, khi tâm trạng bọn họ tốt, sẽ cho mình ăn thức ăn thừa.
Hy vọng hôm nay tâm trạng của bọn họ cũng sẽ tốt."
Cách đó không xa, trong phòng khách, có hai người đàn ông đang vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm.
"Con trai anh nhỏ như vậy, anh đã để cho nó làm nghề này, không sợ nó chết sao?"
"Chết rồi thì lại mua một đứa khác, bán mấy đơn là hồi vốn rồi, quản nó sống chết làm gì, càng nhỏ càng bán được giá."
"Cũng phải, đúng rồi, anh nên cẩn thận một chút.
Hình như có người tố cáo, gần đây cảnh sát hay đến đây, đừng để bị bắt."
"Không sao, Tuế Tuế rất ngoan, nói cái gì nghe cái đó.
Mấy ngày nay cho nó ăn chút gì ngon, cho dù cảnh sát có hỏi, nó cũng sẽ nói mình không chăm chỉ học tập, bị ba mẹ đánh."
Sầm Sênh sửng sốt.
Chết rồi thì mua đứa khác?
Tuế Tuế không phải con ruột, là bị lừa tới đây sao?
Súc sinh!
Sầm Sênh cố áp chế sát ý trong lòng, tiếp tục đi ra ngoài.
Hiện tại anh đang điều khiển thân thể của đứa trẻ lưu lạc khi còn sống.
Cậu bé vừa gầy vừa nhỏ, cho dù Sầm Sênh có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, cũng không có khả năng dùng thân thể này đánh với ba người trưởng thành.
Tất cả sự chú ý của đứa trẻ lưu lạc đều dồn vào đồ ăn.
"Mấy hôm trước là sinh nhật ba, mua bánh ngọt thật lớn.
Cũng chia cho mình một miếng, rất ngọt rất ngon.
Mình nhớ còn lại rất nhiều, không biết có ở trong tủ lạnh hay không."
"Thật muốn lén mở tủ lạnh ra xem, mình chỉ dùng ngón tay chấm một chút bơ, chắc không ai phát hiện đâu."
Hiện tại không phải lúc ăn bánh ngọt, Sầm Sênh rón ra rón rén đi ra ngoài.
Có người tố cáo, cảnh sát đã nghi ngờ tới nơi này.
Anh có mối quan hệ tốt với cảnh sát, biết buổi tối bọn họ sẽ giả vờ làm người qua đường, nằm vùng ở những nơi đáng ngờ.
Chỉ cần anh có thể chuồn ra khỏi nhà, anh sẽ có cơ hội để tìm được cảnh sát.
"A...
Không thể ăn bánh ngọt sao?
Mình thật sự rất muốn ăn bánh ngọt, chỉ ăn một miếng nhỏ thôi."
"Cũng đúng, mẹ đang ở trong bếp.
Mở tủ lạnh ra chắc chắn mẹ sẽ nghe thấy.
Khi tức giận, mẹ lại muốn lấy kim đâm mình."
Người phụ nữ vừa xem video hướng dẫn vừa nấu ăn, bà ta rất chuyên tâm, Sầm Sênh thuận lợi rời khỏi phòng bếp.
Hai người đàn ông uống rượu xem bóng đá, miệng mắng chửi hùng hổ, thăm hỏi cả nhà người tố cáo với cảnh sát, tuyên bố muốn chém chết người tố cáo.
Tiếng TV và tiếng chặt thịt che lấp tiếng bước chân của Sầm Sênh.
Lâu lắm rồi không được ăn no, cậu bé nhìn cái gì cũng thèm.
Đi ngang qua sofa, cậu bé bắt đầu nhắc mãi, muốn ăn đậu tằm trên bàn trà.
Khi cậu bé dọn dẹp phòng đã ăn vụng vài viên.
Rất thơm, chỉ là có chút dính răng.
Đi ngang qua cầu thang, cậu bé lại nhớ tới bà nội đã lâu không đến thăm cậu.
Mỗi lần đến đây, bà đều sẽ mang kẹo đường cho cậu bé ăn.
Nhưng mà trên mỗi viên kẹo đường đều dính máu, hình như bà nội cũng đang bị đánh.
Sầm Sênh không để ý đến những tiếng lòng đó, thành công chạy tới cửa chính.
Chỉ cần rời khỏi căn nhà này, anh sẽ có cơ hội thay đổi ký ức của đứa trẻ lưu lạc, thoát khỏi thế giới của đứa trẻ lưu lạc!
Sầm Sênh nín thở, nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa.
Đúng lúc này, cánh cửa trước mắt bỗng nhiên bị người gõ vang.
Trái tim Sầm Sênh kinh hoàng, nhanh chóng ngồi xổm xuống, trốn sau tủ giày.
Người đàn ông đặt chai rượu xuống: "Ai vậy!"
Ngoài cửa vang lên giọng nam cực kỳ mạnh mẽ: "Cảnh sát kiểm tra, mở cửa!"