[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Người Qua Đường Ở Học Viện Quý Tộc Cũng Sẽ Mơ Thấy F4 Sao
Chương 80. Hiện thực
Chương 80. Hiện thực
"......
A ha ha, thiếu gia Thời, xin lỗi xin lỗi, tôi vừa rồi nói chuyện không suy nghĩ..."
Người vừa nãy lên tiếng khựng lại một chút, vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ liếc nhanh Phó Ý, mặt đỏ ửng, cố gắng chuyển hướng chủ đề đùa cợt đó đi, rồi tỏ ra thoải mái xoay sang chủ đề khác: "Thời thiếu, bọn tôi đều thấy hiếm lắm đấy, cậu lại xuất hiện ở chỗ này, còn tưởng phải đợi đến buổi giao lưu ở viện khoa học mới có dịp gặp được cậu."
Giọng nói của tên kia vẫn chứa đầy sự thân thiện cố ý, chỉ là vì lòng có chút e dè và thiếu tự tin nên âm điệu hơi run.
Thần sắc Thời Qua không đổi, không tiếp lời hắn, chỉ hơi cúi mắt xuống, nhìn Phó Ý: "Em đang rảnh à?"
"......
Ai?"
Phó Ý vẫn còn đang choáng váng vì câu nói của người này, nghe vậy ngơ ngác nhìn Thời Qua, trên mặt lộ vẻ bối rối.
......
Ai cơ?
Cậu chậm một nhịp mới nhận ra mình trông thật ngốc nghếch, vội vàng gật đầu: "Có rảnh."
"Vậy đi với tôi một chút."
Thời Qua tự nhiên bỏ qua hai nam sinh mặc đồng phục trường Eden kia, không thèm để ý họ đang bối rối thế nào, cũng chẳng quan tâm những ánh nhìn dính theo từ các nhóm người tụ tập, trực tiếp dẫn Phó Ý rời khỏi hội trường tiệc.
"......"
Phó Ý không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Sao người này đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn như gấu trúc quý hiếm thế nhỉ.
Lúc này mà trốn tránh còn có tác dụng không...?
Chỗ này người đông hơn cả hồ bơi hôm qua, nếu chẳng may bị học sinh Saint Laurel nhìn thấy...
Không, dù sao cậu ở Saint Laurel cũng chỉ là một kẻ vô hình không ai biết đến.
Chắc không đến nỗi bị nhớ mặt đặt tên.
Hai người đi ra sân thượng ngắm cảnh thì dừng lại, gió nhẹ thổi qua mặt, không cảm thấy chút lạnh giá nào.
Phó Ý thận trọng nhìn Thời Qua đang tựa vào lan can, do dự một lúc, cuối cùng cẩn thận mở lời cảm ơn: "Cái này...
Thời thiếu, cảm ơn cậu...
Nhờ cậu nói vậy mới xóa bỏ được hiểu lầm..."
Cậu vốn luôn chậm hiểu những lời "ẩn ý" của người khác, nhưng không hiểu sao, nhờ ký ức về nguyên tác tiểu thuyết học viện quý tộc, cậu lại hiểu được câu nói kia của nam sinh trường Eden.
"Thời thiếu, cậu ta là...?"
Ẹc, giống như lúc làm bài điền từ, chợt lóe lên ý tưởng, Phó Ý lập tức nghĩ ra vài từ tuy sến súa nhưng hợp cảnh.
Đại khái là... quan hệ không trong sáng kiểu đó.
Người kia có lẽ hiểu lầm cậu là một trong những "Em trai" đa di năng của Thời Qua.
Xét cho cùng, trong nguyên tác thật có những tình tiết học sinh cấp thấp vì leo cao mà bán thân cho học sinh cấp cao.
Khi hiểu ra ý ẩn dụ trong lời nói, ngoài xấu hổ, cậu còn thấy nhục nhã và tức giận.
Cậu thậm chí muốn xông tới túm cổ áo người kia phản bác: "Đừng có bịa chuyện, cậu có biết đây là công của thụ chính không mà còn... với lại tôi là thẳng..."
Tất nhiên, Phó Ý thực ra chẳng nói gì.
Cậu chỉ thấy đầu óc ong ong, suy nghĩ hỗn loạn, rồi nghe thấy câu nói đầy lạnh lùng của Thời Qua: "Em ấy chẳng là ai cả."
......
Thật khó tin.
Một câu tỏa sáng như người bình thường lại thốt ra từ miệng Thời Qua.
Nói thế nào nhỉ...
Có phải do ấn tượng khắc sâu từ miêu tả trong sách không...?
Khi cốt truyện chính chưa bắt đầu, thì dù là F4, cũng có tư duy và hành vi bình thường sao?
......
Nghĩ kỹ lại, ngay cả Phương Tiệm Thanh - một trong F4 - dường như cũng chưa có hành động điên cuồng nào đến mức khiến người ta tức nghẹn.
Lớp S của Saint Laurel, ít nhất lúc này, dường như chưa xuất hiện kẻ điên thần nào.
Phó Ý không khỏi thấy ngại ngùng vì đã nhiều lần âm thầm đánh giá Thời Qua.
Dù sao thì, tối qua người này đã vớt cậu từ bể bơi lên, hôm nay lại giúp cậu giải vây.
Còn khá là tử tế.
Vì vậy, giọng điệu cảm ơn của cậu rất chân thành, cũng không tránh ánh mắt của Thời Qua.
Người kia chăm chú nhìn cậu, đợi cậu nói xong từng chữ, bỗng mỉm cười, giọng trở nên lười biếng: "Không phải bảo đừng gọi tôi như thế sao?"
"Ờ...
ờ...
Cảm ơn cậu, Thời Qua."
Sau khi lễ phép nói lời cảm ơn, cậu nghe Thời Qua khẽ cười, rồi hỏi như thể tình cờ: "Vừa nãy ở hội trường, cậu định chủ động bắt chuyện với hai người kia à?"
"Tôi... tôi thấy họ mặc đồng phục trường Eden..."
"Cậu hứng thú với trường Eden?"
"Cũng không hẳn..."
Phó Ý theo bản năng che giấu ý định thật, chỉ trả lời mơ hồ: "Nghe nói Eden và Saint Laurel là top 2 của liên minh Tử La Lan mà.
Nên hơi tò mò xíu thôi."
Thời Qua khẽ nhếch mép, nụ cười mang chút khinh thường, hắn không ngại thể hiện, nhẹ nhàng nói: "Mấy tổ chức vô danh thích xếp hạng kiểu đó."
Hắn dừng lại, rồi nói tiếp: "Cậu muốn tìm hiểu ngôi trường này?
Tôi có thể giải đáp."
"Không, không cần đâu, giờ tôi không tò mò lắm."
Phó Ý vội vã xua tay, rồi bồi thêm một câu cho có lệ: "Chắc chắn không bằng Saint Laurel chúng ta."
Thời Qua tỏ vẻ tán đồng gật nhẹ, hắn bước lại gần, ánh mắt lướt qua mặt Phó Ý, nói như không: "Tôi tìm cậu ra, thực ra là có việc về hội học sinh."
Phó Ý sững người, hóa ra là có chuyện chính thức muốn tìm cậu.
......
Sao cảm giác ấn tượng về Thời Qua lại được làm mới lần nữa vậy.
Cứ tưởng người này trong hội học sinh hoàn toàn chỉ là một linh vật được định vị giống như hiệu trưởng học viện, mọi việc lớn nhỏ đều do phó hội trưởng Phương Tiệm Thanh toàn quyền phụ trách.
Cậu làm ra vẻ chăm chú lắng nghe: "Chuyện gì thế?"
Thời Qua hạ giọng: "Cụ thể chuyện gì, ngày mai sẽ nói cho cậu."
Hắn nhướng mày: "Cậu cứ đồng ý giúp tôi đã."
"......
Được thôi."
Thần bí vậy.
Nhưng vì gần đây hắn đã giúp cậu hai lần, tuy không hiểu gì nhưng Phó Ý vẫn đồng ý trước.
Dù vậy, vẫn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Rõ ràng người này có thể hô mưa gọi gió, tự thân đã có một đám trung thành ủng hộ từ mầy người học viện rồi...
Ngay cả khi muốn sai việc, sao lại nghĩ đến tìm một kẻ vô danh Lớp C như cậu chứ?
Chẳng lẽ trong hội học sinh có âm mưu gì?
Người này lật đổ phó hội trưởng Phương Tiệm Thanh một tay che trời?
Nên muốn lôi kéo một nhóm thành viên hội học sinh trung lập không biết gì...
Ấy, có phải não bổ hơi quá rồi không..
Thời Qua nhận được câu trả lời khẳng định, nhướn mày cười, nụ cười sáng đến chói mắt.
Phó Ý vội vàng tránh ánh mắt, lòng đầy nghi hoặc, nói thêm vài câu rồi mới được người này cho về phòng.
...Mơ mơ màng màng mà đột nhiên đã có tiếp xúc với Thời Qua.
Phó Ý ngồi trên giường, gãi đầu, nghĩ không ra thì thôi, có lẽ Thời Qua và Phương Tiệm Thanh thật sự đang đấu đá trong hội học sinh...
Cậu không dám mở diễn đàn ẩn danh EDSL, cũng không định quay lại hội trường giao lưu, chỉ đơn giản cuộn tròn trong chăn, không làm gì, chờ thời gian trôi qua, ngày mai đã tới.
Đêm đó, dù có chút căng thẳng vì có khả năng gặp Tạ Trần Ưởng, Phó Ý vẫn ngủ rất ngon.
Một đêm không mộng đến bình minh.
......
Hôm sau Phó Ý dậy rất sớm, vẫn còn canh cánh trong lòng nhiều chuyện nên sửa soạn rất nhanh, tập hợp cùng các học sinh khác của hội học sinh Saint Laurel ở đại sảnh khách sạn Waldorf.
Trong lúc chờ đợi, cậu bất an liếc nhìn xung quanh, phát hiện dường như không ai nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ, thầm thở phào.
Xem ra vầng hào quang vô danh tiểu tốt vẫn còn rất mạnh.
Hôm nay chỉ có học sinh Saint Laurel đến Học viện Khoa học Tự nhiên Đế quốc bằng xe, bảy học viện khác sẽ đến vào tối muộn hơn.
Phó Ý không thấy Phương Tiệm Thanh trong đám đông, lén hỏi Bối Dư Trân thì mới biết phó hội trưởng đã đến học viện khoa học tự nhiên trước để thảo luận với nhóm nghiên cứu.
Đây là kiểu ưu tiên nào vậy...?
Saint Laurel ưu tiên hơn các trường khác trong liên minh Tử La Lan, còn Phương Tiệm Thanh lại ưu tiên hơn cả Saint Laurel.
Phó Ý thầm oán trách vài câu.
Khoảng cách từ khách sạn Waldorf đến Học viện Khoa học Tự nhiên Đế quốc không xa, hành trình ngắn ngủi, vừa mới dựa cửa sổ ngắm cảnh chốc lát đã thấy tòa kiến trúc hình cầu hoành tráng tọa lạc trên mảnh đất vàng của trung tâm thủ đô Landro.
Đó chính là... thánh địa tối cao mà bao nhà khoa học khao khát, Viện nghiên cứu Khoa học Tự nhiên Đế quốc.
Giống như một quả trứng chưa nở, lại như tổ côn trùng, hay có lẽ... giống bộ não con người hơn.
Vô số khối pha lê trong suốt bao phủ bên ngoài khúc xạ ánh mặt trời, toàn thể toát lên cảm giác lạnh lẽo vô hồn.
Một khối điêu khắc xoắn ốc màu đen xám lớn đứng sừng sững ở trung tâm kiến trúc, khắc nổi bật những công thức hỗn độn phức tạp bằng màu trắng, ghi lại những phát hiện khoa học tự nhiên vĩ đại nhất trong lịch sử đế quốc.
Dù Phó Ý tự biết mình không có năng khiếu hay hứng thú với khoa học tự nhiên, nhưng khi đứng trước tòa kiến trúc hình cầu này, cậu vẫn cảm thấy một sự rung động thuần túy.
...Cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Nhưng trong giấc mơ thứ ba, một nơi như thế này... mẹ Tạ lại có thể dễ dàng sắp xếp cho cậu vào sao?
Như thể quá đỗi dễ dàng.
Gia tộc Long Ngạo Thiên trong thế giới này thật quá siêu việt.
Bên trong Học viện Khoa học Tự nhiên Đế quốc không rộng, yên tĩnh, ít người, thỉnh thoảng có tiếng ồn tần số thấp từ các thiết bị tinh xảo, mang lại cảm giác tĩnh lặng đến lạ thường.
Chỉ có một nghiên cứu viên trẻ mặc áo blouse trắng dẫn đường, đưa học sinh Saint Laurel vào khu triển lãm mô phỏng trung tâm nghiên cứu, được xây dựng dành riêng cho khách tham quan.
Giọng cô ấy rất lạnh lùng, không có sự thân thiện tự nhiên thường thấy khi đối mặt với Saint Laurel, sau khi giới thiệu sơ lược về lịch sử học viện, cô dừng lại, giọng nói cuối cùng cũng chút xúc động.
"Tầng tiếp theo là trung tâm nghiên cứu khoa học thần kinh.
Giám đốc trung tâm kiêm tổng phụ trách, giáo sư Tạ Trần Ưởng, chính là cựu học sinh Saint Laurel.
Nói cách khác, anh ấy là học trưởng của các bạn."