[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Người Qua Đường Ở Học Viện Quý Tộc Cũng Sẽ Mơ Thấy F4 Sao
Chương 120. Hiện thực
Chương 120. Hiện thực
Đồ điên.
Phó Ý cảm thấy thái dương mình đập thình thịch, thực sự cảm nhận được thế nào là tối sầm mặt mày.
Không đúng.
Không phải.
Không có lý nào.
Thương Vọng đúng là trung thành khôi phục tính cách nguyên tác, nghiêm túc vào vai một kẻ tâm thần, nhưng đối tượng phát bệnh của tên biến thái này lại chọn sai rồi?
Tại sao lại kéo một người qua đường vô tội như cậu vào màn trình diễn nghệ thuật tự sướng của hắn?
Phó Ý hoang mang, tức giận, khó tin, không thể hiểu nổi.
Mặt cậu tái xanh, đứng dậy ném chiếc laptop vào ngăn kéo, không còn dám quan sát mọi chuyện đang diễn ra ở Saint Laurel nữa, định để cơn xấu hổ nhức nhối này trôi qua theo thời gian.
Cậu che mặt, trở về góc sofa cuộn tròn thành một cục.
Dù cố gắng phân tán sự chú ý thế nào, cảnh tượng người kia thản nhiên thốt ra câu kinh người trước đám đông vẫn không ngừng tua đi tua lại trong đầu, khiến Phó Ý tức giận đấm một cú vào đệm sofa.
Cậu nhìn chằm chằm vào vết lõm giữa đệm từ từ phồng lên, tưởng tượng đó là mặt Thương Vọng, nghĩ đến bộ dạng thảm hại của tên kia, rốt cuộc không nhịn được bật cười.
Thôi được rồi.
Tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn chút.
Phó Ý tự an ủi bản thân, dù sao cậu đang ở Bắc Cảnh, chỉ cần luôn nhớ rằng mọi thứ ở Saint Laurel đều không liên quan đến mình là được.
Không chỉ cách xa hàng ngàn dặm, giữa cậu và những người đó còn có cơn bão mùa hè ở cấp độ thảm họa.
Đợi nửa năm trôi qua, Thương Vọng còn không biết phát bệnh bao nhiêu lần, ai còn nhớ nổi buổi lễ nhập học hôm nay?
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn bão dữ dội cách xa hàng ngàn dặm kia dường như không ảnh hưởng gì đến Bắc Cảnh.
Mùa hè nơi đây vẫn ấm áp tươi đẹp, cây cối xanh tươi.
Phó Ý thở dài một hơi, thậm chí không còn hứng thú nghịch điện thoại, tùy tiện đặt nó lên kệ, quay vào bếp tiếp tục chuẩn bị bữa trưa.
Cứ để bản thân luôn bận rộn, không ngừng làm việc linh tinh, như vậy sẽ không có thời gian nghĩ ngợi lung tung.
Đây có lẽ là cách tốt để trốn tránh sự xấu hổ.
Khi Khúc Thực về đến nhà, Phó Ý vẫn đang cố tìm chuyện để nói, kéo cậu ấy từ chơi game đến xem phim, tóm lại là không để bản thân rảnh rỗi.
Khúc Thực có chút không quen với việc cậu bám dính như vậy, vài lần định mở miệng lại thôi, chỉ đến khi chúc nhau ngủ ngon mới nhịn không được hỏi: "Cậu đang chịu nhiều áp lực lắm sao?"
Phó Ý cười gượng: "Có sao?
Sao cậu biết?"
Khúc Thực nhìn thẳng vào cậu: "Bình thường cậu không nhiều lời như vậy."
Anh cân nhắc tìm từ ngữ: "Cậu vừa uống nước có ga vừa nói chuyện với tớ, trông có vẻ như đang mượn rượu giải sầu."
"......"
Chỉ vì một khi yên tĩnh lại, ký ức xấu hổ mới mẻ sẽ trào lên điên cuồng.
Phó Ý không thể giải thích chuyện gì đã xảy ra trong buổi lễ nhập học hôm nay, cậu xấu hổ gãi mặt, nói khẽ: "Không, không có mà.
Tớ thì buồn gì chứ?
Tớ có chiếm quá nhiều thời gian của cậu không..."
Khúc Thực lắc đầu nhẹ: "Không có."
Người kia dừng một chút, lại nói: "Cậu có muốn tối nay qua phòng tớ không?"
"Hả?"
Phó Ý sửng sốt.
"Ngày mai tớ không có tiết buổi sáng, nên ngủ muộn cũng không sao."
Khúc Thực hơi quay đi, mái tóc mỏng sau khi tắm rủ xuống trước trán, dưới ánh đèn vàng ấm, đường nét khuôn mặt anh dường như dịu dàng hơn.
Giọng điệu bình thản, không chút gợn sóng, như đang nói về chuyện vặt: "Có thể tiếp tục nói chuyện với cậu.
Trông cậu có vẻ như cứ yên tĩnh là lại bồn chồn.
Nếu muốn nói chuyện, nói thêm vài tiếng cũng được."
Phó Ý tiêu hóa thông tin một lúc, suy nghĩ rồi thẳng thắn nói ra suy đoán của mình.
"Ý là ngủ với nhau hả?"
"......"
Khúc Thực như bị sặc, ho sặc sụa mấy tiếng.
Phó Ý ngượng ngùng nói: "Không sao đâu, không cần đâu...
Thiếu gia, hôm nay tớ đúng là có chút khác thường, đều bị cậu nhìn ra rồi.
Nhưng không thể làm phiền giấc ngủ của cậu được.
Cảm ơn, thực ra tớ đã quên hết..."
Quên... quên làm sao được.
Thương Vọng ở buổi lễ nhập học, trước đám đông, dưới ánh mắt của mọi người, tự nhiên như uống nước thốt ra câu "Đàn anh, rốt cuộc anh trốn đi đâu rồi?", tổn thương tinh thần mà hắn gây ra cho Phó Ý thực sự quá lớn.
Khiến người ta bứt rứt hơn là, vì hành vi như đà điểu của mình, cậu không biết liệu Thương Vọng tiếp theo có còn hành động sốc hơn không, ví dụ như tự nhiên hô to tên của mình...
Chết tiệt, tinh thần vừa buông lỏng lại không nhịn được mà nhớ lại.
A a a a a...
Tra tấn tinh thần mà!
Phó Ý dùng sức vò đầu.
Dù cùng Khúc Thực không phải chưa từng ngủ chung, nhưng vì một chuyện khó nói như vậy, chỉ vì một mình yên tĩnh sẽ trằn trọc suy nghĩ, mà chiếm dụng thời gian ngủ của Khúc Thực thì thật quá vô lý.
Cậu cười gượng với người trước mặt, khẽ nói "Ngủ ngon", rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng mình.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Phó Ý nằm ngửa, nhiệt độ vừa phải, tay chân thò ra ngoài chăn, cảm thấy mát mẻ dễ chịu.
Đáng lẽ là môi trường rất dễ chìm vào giấc ngủ, nhưng trong yên tĩnh, chỉ cần nhắm mắt lại, dường như có ai bấm nút phát, tự động hiện ra một khuôn mặt đẹp trai tươi cười.
"Đàn anh à, tương lai còn dài."
"......"
Những ai thường xuyên mất ngủ đều biết, ký ức xấu hổ đột nhiên ghé thăm thì dễ, đuổi đi mới khó.
Phó Ý trở mình hết bên này sang bên kia, bật dậy tức giận, lăn lộn một hồi lâu, cuối cùng bỗng ngồi bật dậy, bực bội xoa mái tóc rối bù.
Cậu vô tình làm bung nút áo pajama đang cuộn tròn, ôm gối, với vẻ bất đắc dĩ và bất lực, gõ cửa phòng Khúc Thực bên cạnh.
"Xin lỗi."
Phó Ý dựa đầu vào cửa, giọng rầu rĩ: "Cậu còn thức không?"
Tiếng bước chân từ xa đến gần, dừng lại trước cửa.
Một tia sáng lóe lên.
Cánh cửa mở ra nhanh chóng, Khúc Thực đứng đó, cúi mắt nhìn cậu.
"Vào đi."
Có lẽ do đêm hè Bắc Cảnh hơi ẩm ướt, má người kia ửng lên một chút hồng nhạt rất nhạt.
"......"
Phó Ý im lặng bò lên giường, ôm đầu gối, thở dài: "Xin lỗi, một mình tớ... toàn nhớ mấy chuyện không nên nhớ.
Ở bên cậu sẽ tốt hơn nhiều."
Vừa nói ra, cậu lại cảm thấy mình thật màu mè.
Là lính già trở về từ chiến trường sao?
Nửa đêm tái phát PTSD hay gì.
Chuyện nhỏ như hạt vừng mà cũng khiến mình bồn chồn, ngủ không yên.
Ôi, nỗi phiền muộn của người thường, nói ra thật đáng cười, thật không đáng nhắc tới.
Khúc Thực không biết cậu đang nghĩ gì, sau câu nói đó, thân hình anh hơi cứng đờ một chút, rồi mới ngẩng lên nhìn cậu, giọng nhẹ nhàng: "Là xem diễn đàn truyện ma quá khuya sao?
Mấy ngôi nhà này chưa từng có tin đồn ma quỷ."
"Ừ, coi như vậy đi..."
Bệnh thần kinh với ma quỷ, cũng chẳng kém cạnh nhau.
Phó Ý ôm gối sau lưng, dựa vào đầu giường, nói chuyện linh tinh với Khúc Thực về chuyện trường học.
Có một chiếc đèn ngủ nhỏ tỏa sáng, ánh sáng dịu dàng xuyên qua chụp đèn chiếu xuống, không chói mắt, cũng không khiến căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Phó Ý không khỏi nhớ lại lần đầu ngủ chung giường với Khúc Thực, lúc đó là do chăn đệm của cậu nhường cho chú mèo bị thương mang về, còn lo lắng vị thiếu gia trông lạnh lùng này sẽ khó chịu với mình, ai ngờ Khúc Thực lại có tính cách như vậy...
Những ký ức nhỏ nhặt ấy, khiến họ dần hiểu nhau, từ mối quan hệ bạn cùng phòng xa cách, lịch sự, trở thành những người bạn thân thiết, gần gũi.
Cậu cũng nhận ra, các nhân vật trong nguyên tác không chỉ là hình tượng khắc họa cứng nhắc, những tờ giấy mỏng manh, mà còn sống động, đa chiều, có niềm vui nỗi buồn của riêng mình bên ngoài cốt truyện chính.
À... nhớ lại những điều này, bỗng thấy bình yên.
Và một chút may mắn nữa.
May mắn vì cậu và Khúc Thực giờ đang ở đây, ở Bắc Cảnh xa xôi cách biệt Saint Laurel.
Phó Ý từ từ khép mí mắt.
Khúc Thực lặng lẽ nhìn gương mặt bên cạnh, ánh mắt từ hàng mi rung động theo nhịp thở, dừng lại trên môi, ngưng đọng một hai giây, rồi nhẹ nhàng với tay tắt chiếc đèn ngủ.
......
......
Một tia nắng sớm mờ ảo xuyên qua màn sương, rọi xuống sàn gỗ bưởi, để lại những vầng sáng lấp lánh.
Phó Ý chớp mắt, một lúc sau, cậu mơ màng mở mắt, bị ánh nắng xuyên qua rèm cửa chói đến, đưa tay che nửa trên khuôn mặt.
Trời sáng rồi sao?
Đã đến sáng hôm sau rồi ư?
Ý thức từ từ trở về, cậu lười biếng nằm yên, không vội cử động, để những mảnh ký ức rời rạc dần ghép lại.
Đêm qua, cậu đúng là mất hết khí tiết mà chạy đến phòng Khúc Thực...
Lại làm phiền người ta, may mà Khúc Thực luôn bao dung với cậu như vậy.
Chắc là nói chuyện một lúc, cơn buồn ngủ ập đến, rồi vô tình ngủ luôn.
Rõ ràng đã thức rất khuya, giờ lại cảm thấy ngủ rất lâu, có cảm giác no nê, mềm mại như bông.
Lịch học thế nào nhỉ?
Hôm nay cậu có tiết buổi sáng không?
Nằm trong chăn thật thoải mái, Phó Ý nheo mắt, âm thầm hít một hơi, mới gượng ngồi dậy.
Tấm chăn mỏng trượt xuống, cậu chợt thấy lạnh trên người, còn đang buồn ngủ cúi đầu nhìn, bỗng tỉnh táo hẳn, cơn buồn ngủ tan biến.
Không phải chứ.
Sao mình lại cởi trần thế này?
Trơn tru.
Cái áo ngủ kia của mình biến đi đâu rồi?
Tiêu rồi.
Nếu bị Khúc Thực thấy...
Phó Ý tưởng mình ngủ nghê không đẹp nên mới thế, luống cuống sờ soạng quần áo, chẳng thấy vải vóc đâu, ngược lại chạm vào một mảng da thịt ấm áp, ngay bên cạnh.
Kinh ngạc, một cánh tay đặt lên eo cậu, rất tự nhiên ôm chặt.
"Thiếu gia...?"
Cậu theo phản xạ thốt ra, mặt mày kinh hãi, tưởng mình đang nằm mơ thấy chuyện quái đản gì.
Ngay sau đó, cánh tay kia siết chặt hơn, lòng bàn tay áp lên làn da eo, mang theo chút nóng rực.
Một cái đầu tóc rối bù thò ra từ chăn, dưới ánh sáng xuyên qua rèm cửa, phô ra màu xanh đậm sẫm, hơi xoăn.
Cậu cúi đầu, đối diện một đôi mắt dị sắc rực rỡ lấp lánh.
"Bé ơi, anh gọi em là gì thế?"