Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/Edit] Cưng À, O Thật Không?

[Đm/Edit] Cưng À, O Thật Không?
Chương 39


Chương 39 – "Trừ cậu ra, không ai có thể tùy tiện chạm vào tôi."

Phương Độ Nhiên đầu óc còn khối chuyện chưa xử lý xong, chẳng rảnh quay lại túm cái nam sinh cao kều lớp mười vừa rồi hỏi cho rõ.

Nhưng nghĩ lại vẫn thấy có gì đó sai sai.

Úc Nguyệt Thành ở lớp mười một bị người nhận ra là chuyện bình thường, nhưng tự dưng lớp mười chui ra một đứa hắn chưa từng gặp, chỉ vào anh rồi bảo anh "không phải người tốt", nghe đã thấy lạ.

Hắn lượn quanh trường thêm vài vòng nữa cũng chẳng phát hiện gió thổi cỏ lay gì.

Úc Nguyệt Thành đi gần đến lầu một, bước chân chậm lại:

"Không lừa cậu, tôi còn muốn lên Phòng Chính Giáo."

"Đi Phòng Chính Giáo mà còn thay đồ?"

Phương Độ Nhiên cất điện thoại, ngón tay móc vào cổ áo anh định kéo lại gần chút:

"Cậu coi tôi ngốc chắc?"

Kết quả cái áo len đan mặt quá mềm, hắn vừa túm một cái liền kéo cổ áo anh rộng toang, lộ ra một mảng lớn da trắng nõn.

Lớp vải tuột xuống khỏi bả vai, để lộ đường cổ – vai trơn mượt, đẹp đến mức mắt Phương Độ Nhiên khựng lại, ngón tay buông ra theo bản năng.

Úc Nguyệt Thành nghiêng đầu nhìn hắn, lúc này mới nói:

"Tôi muốn cùng chủ nhiệm giáo dục lên bệnh viện tranh luận, làm kiểm tra."

Anh lại cúi nhìn cổ áo bị kéo hở, tưởng rằng vẻ mặt đơ ra của Phương Độ Nhiên là do lo quá, còn trấn an:

"Sẽ không sao đâu, cậu đừng lo."

"Cậu sao lại mặc cái loại áo này?"

Phương Độ Nhiên dừng lại, đẩy cổ áo anh lên, chỉnh lại lần nữa.

Là kiểu áo len trắng đơn giản, dáng ôm, mềm muốn xỉu, mặc lên người Úc Nguyệt Thành thì đẹp thật đấy—nhưng cái áo này cũng quá... không an toàn?

Làn da vừa rồi lộ ra còn trắng hơn màu áo.

"Áo này sao?"

Úc Nguyệt Thành không hiểu.

Phương Độ Nhiên đưa tay nghịch cổ áo anh mấy cái, làm anh hơi nhột, cuối cùng còn vuốt phẳng lưng anh.

Úc Nguyệt Thành đứng im một chỗ chờ hắn chỉnh đồ.

"Đúng."

Phương Độ Nhiên sửa lại cổ áo xong, đặt vào đúng vị trí:

"Áo này dễ lộ lắm, kéo nhẹ một cái là rộng toang.

Không an toàn."

"Sẽ không ai giống cái nam sinh vừa rồi xông vào kéo áo tôi đâu."

Úc Nguyệt Thành nói:

"Hơn nữa tôi là Alpha, sẽ không bị bắt nạt."

"Làm sao mà không?

Tôi không phải đang kéo được à?"

Phương Độ Nhiên định làm mẫu lần nữa, mới giơ tay đã bị Úc Nguyệt Thành nắm cổ tay ấn xuống.

"Trừ cậu ra, không ai có thể tùy tiện chạm vào tôi."

Anh nhìn hắn, mí mắt nhấc nhẹ.

Giống như con mèo trắng lớn đang vểnh lông khoe mình lợi hại.

Phương Độ Nhiên đương nhiên biết anh lợi hại.

Nhưng cái áo này, thật sự dễ kéo tuột quá đi!

Cái này thì xung đột cái gì?

"...

Như vậy là được rồi."

Phương Độ Nhiên nói.

Nói xong liền cảm giác không khí đổi khác kiểu khó tả.

Đôi mắt Úc Nguyệt Thành đẹp thật sự, đen sạch và sáng, nhìn hắn chuyên chú đến mức cái thay đổi không khí kia càng thấy rõ.

Hắn rút tay về:

"Mặc thì mặc, ban ngày ban mặt, giữa trời đất quang đãng, tôi xem có mấy ai dám đến gần cậu mà sờ áo."

Để giảm bớt gượng gạo, Phương Độ Nhiên còn cố ý khen:

"Cậu mặc cái này cũng đẹp mà, nhìn càng... soái."

Hắn suýt nói luôn chữ "càng ngoan", may dừng kịp.

Lần trước Úc Nguyệt Thành không tính toán chuyện bị gọi "ngoan", nhưng không có nghĩa lần hai anh cũng chịu được.

Không nên lố.

Hắn tự nhủ phải biết chừng mực, không thể vì Úc Nguyệt Thành dễ tính với hắn mà được voi đòi tiên.

Đây là một Alpha, một Alpha thực lực mạnh.

Hắn nhắc đi nhắc lại trong lòng.

Chủ yếu là... cái áo này sờ đã tay quá, mềm mềm ấm ấm.

Lại hoàn toàn hợp với hình tượng đại bạch miêu mềm mại của Úc Nguyệt Thành trong đầu hắn.

Thế nên hắn lại vô thức vuốt lưng anh một cái.

Úc Nguyệt Thành quay đầu thấy Võ Bân đang ngồi trong sảnh lầu một ký túc chờ.

Anh nói với Phương Độ Nhiên:

"Tôi phải lên Phòng Chính Giáo, cậu đừng đi."

Phương Độ Nhiên cũng thấy Võ Bân, bám theo ngay, không bàn bạc gì hết, quả quyết:

"Tôi cũng đi."

Úc Nguyệt Thành liếc hắn.

Phương Độ Nhiên kéo nhẹ cổ áo mình, còn hơi kiêu:

"Tôi cũng không mặc đồng phục, không đi theo cậu một chuyến thì cái áo trắng này thành áo mưa luôn."

Úc Nguyệt Thành nói:

"Chúng tôi đi bệnh viện."

Phương Độ Nhiên đáp ngay:

"Tôi biết."

Úc Nguyệt Thành:

"Không liên quan đến cậu."

Phương Độ Nhiên tỉnh queo:

"Tôi đi xem náo nhiệt."

"...

Cậu không định đi học?"

Úc Nguyệt Thành hỏi.

"..."

Phương Độ Nhiên chưa từng nghĩ việc này cần lý do để logic.

Ngay cả hắn cũng không nói rõ vì sao nhất định phải theo.

Hắn không lo Úc Nguyệt Thành không xử lý được, nhưng hắn không chịu nổi cảnh chủ nhiệm làm khó anh.

Lúc anh bị kéo vào Phòng Chính Giáo lần trước, hắn không nghe được nói gì, nhưng nghe Võ Bân kể sơ cũng biết chẳng phải lời hay.

Chủ nhiệm làm gì dễ dàng buông tha học sinh lớp bảy bọn hắn.

Úc Nguyệt Thành không giống hắn.

Anh có giáo dưỡng tốt, khí chất sạch sẽ, thông minh, linh hoạt... nhưng cũng không thể đứng lên cãi chủ nhiệm.

Chỉ có thể ngoan ngoãn nghe mắng.

Nghĩ đến đó thôi là hắn thấy khó chịu rồi.

Huống chi Úc Nguyệt Thành bị làm khó là vì hắn.

Anh nói không liên quan, nhưng chuyện này sao có thể không liên quan?

Không lý do cũng được, hắn nhất định phải đi chung.

"Không định đi học."

Hắn nói.

Úc Nguyệt Thành trong lòng không muốn kéo hắn vào, nhưng cuối cùng vẫn để hắn theo mình đến trước mặt Võ Bân.

Nhiệt độ cơ thể Phương Độ Nhiên vẫn hơi cao, chắc vẫn còn trong thời kỳ dễ cảm.

Úc Nguyệt Thành cúi mắt nhìn bàn tay Phương Độ Nhiên đang kéo cổ tay anh.

Khác với anh nắm tay người khác, Phương Độ Nhiên túm thẳng vào cổ tay anh, da lòng bàn tay dán lên cổ tay anh.

Nếu chỉ là bạn bè, đều là nam sinh, đều là Alpha, kéo tay kéo áo nhau cũng bình thường.

Nhưng tự dưng anh nghĩ: Phương Độ Nhiên có túm bạn bè nào cũng như vậy không?

Có phải chỉ cần dịch tay xuống một chút nữa, trông liền y như đang nắm tay?

"Giáo viên đã quay lại, viện trưởng sắp đã đến cổng trường, chúng ta ngồi xe ông ấy."

Võ Bân vừa đến đã nói.

"Vâng."

Úc Nguyệt Thành hỏi:

"Giờ đi sao?"

Võ Bân xem điện thoại:

"Chúng ta đi trước đi, đến đó chắc vừa lúc."

"Cậu ấy cũng đi?"

Thầy hỏi, che dù nhìn về phía Phương Độ Nhiên.

"Đi."

Phương Độ Nhiên đối diện thầy, đưa luôn tin nhắn Trần lão trả lời:

"Trần lão bảo đi trước, Úc Nguyệt Thành có tình huống gì thì báo trước cho ông ấy."

Võ Bân nhìn tin nhắn xác nhận đúng là:

"Sao xảy ra chuyện như vậy?

Cậu trông chừng người ta, chú ý an toàn của cậu ấy.

Tôi lập tức liên hệ người nhà.

Úc Nguyệt Thành có dao động cảm xúc nào phải báo ngay."

"Thật sự có chuyện thì chủ nhiệm cũng phải thông báo cho ông ấy."

Võ Bân nói.

Phương Độ Nhiên lạnh giọng:

"Chủ nhiệm còn bận giáo huấn cậu ấy, làm gì rảnh lo cảm xúc."

Võ Bân bị nghẹn thay chủ nhiệm giáo dục, ba người cùng đi ra cổng ký túc.

"Em lấy dù đâu?"

Võ Bân thấy Úc Nguyệt Thành không mang dù, liền đi tới chia dù cho anh.

Phương Độ Nhiên bước thẳng chen giữa hai người, tách họ ra, bật cái ô đen dài hắn mang, ô căng ra thậm chí lớn hơn dù dự phòng của Võ Bân—vừa đủ che hai thằng con trai to xác bọn hắn kín mít.

"Em che cho cậu ấy là đủ rồi."

Phương Độ Nhiên nói.

Võ Bân gật đầu, cảm giác Phương Độ Nhiên kiểu như đang thể hiện tinh thần đoàn kết nội bộ, liền tự giác dịch sang một bên, coi như vì bạn thân mà đứng sang tránh đường.

"Các em tình cảm đồng học tốt thật."

Thầy khen.

Úc Nguyệt Thành quay sang nhìn Phương Độ Nhiên.

Hai người đứng cạnh nhau, gương mặt hắn dù chỉ đổi sắc rất nhẹ cũng không thoát khỏi tầm mắt anh.

Phương Độ Nhiên vẫn nhìn thẳng phía trước, đôi mắt màu hổ phách trời mưa vẫn sáng.

"Tất nhiên rồi.

Ban bảy thập nhị trung không phải quả hồng mềm."

Hắn nói.

Chủ nhiệm trước đây lúc Phương Độ Nhiên mới vào trường, tìm phiền toái suốt.

Rõ ràng là ban khác gây chuyện, cuối cùng ban bảy bị phạt nặng hơn.

Các ban khác có thể dục sinh, nghệ thuật sinh... chỉ có ban bảy là ban bình thường, học lực trung bình.

Mỗi đứa đều là học sinh kiểu "cách điện với thành tích", mà chủ nhiệm lại là người phụ trách giáo vụ—không thích loại ban này.

Lần đó ban năm đến gây chuyện, đúng lúc quét dọn hành lang đụng nhau, thế là xung đột.

Bao nhiêu bất mãn trong trường của Phương Độ Nhiên tích lại một lần nổ tung.

Dù sao Phòng Chính Giáo vốn nhìn ban bảy cũng như ban năm không vừa mắt.

Làm người phụ trách giáo dục, chủ nhiệm chưa từng công bằng với ban bảy lần nào, thế nên Phương Độ Nhiên mang theo mấy Alpha của ban đập lại ban năm một trận ra trò, đánh đến mức đứa nào gây sự đều bị ấn quỳ xuống sàn hành lang.

Chủ nhiệm chạy tới thì thấy hắn đang dẫm lên đầu gối một đứa, đè từng tên một xuống đất, trong phòng y tế đầy tiếng kêu thảm.

Từ đó trở đi, số lần hắn bị gọi lên Phòng Chính Giáo giảm xuống hẳn, chủ nhiệm nhìn hắn cũng thuận mắt hơn, không còn làm mấy trò chọc tức hay nói lời khó nghe nữa.

Bất quá là từ lúc bị Trần lão "dạy dỗ", số lần hắn bị gọi lên giáo huấn đúng là tăng lên gấp bội.

Trần lão là một chủ nhiệm lớp không tệ, dù không quá xuất sắc trong chuyện giảng dạy, nhưng luôn giữ thái độ học tập nghiêm túc.

Điều làm người ta thấy thư thái nhất chính là Trần lão thật lòng coi học sinh lớp Bảy bọn họ như học sinh của mình.

Cũng vì điểm này nên mỗi lần Trần lão phạt bọn họ, bọn họ đều tình nguyện chấp nhận.

Học sinh lớp Bảy xưa nay không sợ chuyện lớn chuyện nhỏ gì, bởi vì đã có cách đối phó, sẽ không còn cúi đầu chịu bị bắt nạt nữa.

Và bọn họ cũng chịu nghe lời chủ nhiệm lớp, bởi Trần lão tôn trọng từng học sinh một.

So với sợ bị phạt, nhiều hơn chính là sự tôn trọng dành cho thầy.

Trần lão đáng để bọn họ lớp Bảy tôn trọng, nhưng còn cái ông chủ nhiệm giáo dục của thập nhị trung kia thì Phương Độ Nhiên chẳng cảm thấy xứng chút nào.

Vì sao chủ nhiệm giáo dục kia lại không còn chèn ép học sinh lớp bọn họ nữa, không muốn tự tay bóp méo sự thật rồi dùng trừng phạt thân thể hay phê bình giáo dục để dằn mặt hắn, hắn đoán chắc giống các lớp khác thôi—đơn giản là sợ kiểu "thả bay không kiêng nể ai" của hắn mà thôi.

Bắt nạt kẻ yếu.

Phương Độ Nhiên và Úc Nguyệt Thành che chung một chiếc ô, đứng ở cổng trường đợi đến khi xe thương vụ của viện trưởng chạy đến trước mặt.

Võ Bân đã leo lên xe trước, ngồi ở hàng ghế sau.

Phương Độ Nhiên giữ ô đứng đó chờ, Úc Nguyệt Thành chẳng hỏi gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh hắn cùng đợi.

Mãi đến khi chủ nhiệm giáo dục từ trong trường bước ra, đi đến trước mặt bọn họ, hắn mới ngẩng đầu lên.

"Chào chủ nhiệm Trương."
 
[Đm/Edit] Cưng À, O Thật Không?
Chương 40


Chương 40 - Nếu mà hắn thật sự muốn đánh, hắn đánh theo kiểu không cần sống.

Nước mưa khiến giọng thiếu niên nghe cũng lạnh lẽo hẳn.

Chủ nhiệm Trương ngẩng đầu từ dưới cây dù lên, lúc này mới thấy rõ hai học sinh đứng trước mặt... quả thật là Úc Nguyệt Thành và cái người cả một học kỳ ông ta chưa hề dạy qua — Phương Độ Nhiên.

"Phương Độ Nhiên?

Giờ học không ở trong lớp, chạy ra đây làm gì?"

Hắn lại cao hơn chủ nhiệm Trương một khúc, đến mức chủ nhiệm muốn mắng cũng phải ngẩng đầu nhìn: "Giờ học thì học sinh không được rời lớp.

Chủ nhiệm lớp của em đi đâu rồi?

Sao lại để em chạy lung tung?

Trần Lỗi đâu?

Các em coi thường nội quy trường học đúng không?"

"Thầy Trần bị trường điều sang bộ môn khác để đi huấn luyện rồi."

Hắn tự động bỏ qua chuỗi câu hỏi liên hoàn của chủ nhiệm Trương, lấy điện thoại ra mở giao diện xin nghỉ gửi cho Võ Bân rồi đưa cho chủ nhiệm xem: "Xin nghỉ không cần thông qua chủ nhiệm lớp.

Em đưa Úc Nguyệt Thành đi khám.

Thầy muốn em gọi cho thầy Trần không?"

Chủ nhiệm Trương có hơi chột dạ, không muốn đấu khẩu trực diện với hắn.

Lần gần nhất anh chạm mặt thằng nhỏ này là sau trận hỗn chiến nghiêm trọng nhất trong lịch sử trường.

Nhìn hắn giẫm qua mấy Alpha mà bước tới, cả người đầy khí sát, vậy mà còn dám nói kiểu đó với một giáo viên có hơn mười mấy năm kinh nghiệm như ông ta...

"Phòng Chính Giáo muốn phạt sao thì tùy.

Nhưng nếu mấy đứa nằm dưới đất này mà chết trong trường, nhà trường gánh nổi không?

Có đền nổi không?

Có che nổi miệng người ta không?

Em vốn như vậy rồi, thầy cũng không phải ngày đầu tiên thấy gai mắt em.

Nếu em mà chịu ngoan một chút thì đời nào em rơi vào cái trường như thập nhị trung này?"

"Dù sao hôm nay cũng chỉ là va chạm nhỏ thôi.

Ban năm ra tay trước.

Mà hiên hành lang có camera cả đấy.

Lần sau còn nữa thì là ban bảy bị ép, chứ bọn em thật sự không muốn gây chuyện.

Một khi đánh riết thành tật thì xấu mặt là trường chứ em sợ gì?

Em sợ vào đồn công an chắc?"

Hắn bật cười: "Em chỉ sợ học không lên thôi.

Chứ thầy nghĩ em không lật được hồ sơ của em sao?

Không vào đồn công an kiểm tra thử?"

"Thầy xem đi, mai lên báo, hay để sau này người ta đào ra?

Đừng có xem ban bảy bọn em không có ai quản."

Khí thế trên người hắn áp đến mức khiến chủ nhiệm Trương – một Beta – cũng thấy khó chịu, nổi da gà hết cả lên.

Ánh mắt nhìn hắn cũng đổi hẳn.

Từ lúc hắn đến thập nhị trung tới giờ, chủ nhiệm Trương đã thấy đủ loại học sinh ngổ ngáo, làm loạn, chửi um trường... nhưng chưa từng thấy ai bình tĩnh cười rồi nói kiểu mặc cả với nhà trường, mang cả danh dự trường ra để dí lên lửa đe dọa như thế này.

Trong mắt ông ta, Phương Độ Nhiên luôn là thằng cầm đầu đám ban bảy, mà ban bảy thì toàn mấy đứa không chịu học, suốt ngày gây chuyện đánh nhau, làm hỏng bầu không khí cả trường.

Thân phận hắn trong trường dù nổi danh là bá vương côn đồ, nhưng ra khỏi cổng trường, rời gia đình, rời nhà trường... chẳng là gì cả.

Loại này ra đời chỉ có rơi xuống tận đáy xã hội.

Hơn nữa học sinh bình thường ai cũng có gia cảnh rõ ràng, chỉ riêng hồ sơ của hắn ghi mỗi dòng cha làm công bình thường, còn mẹ thì không có.

Trông giống kiểu nhà gom góp đủ tiền mới nhét được con vào thập nhị trung.

Vậy nên nhà trường muốn tìm một đứa để răn đe, chắc chắn chọn hắn đầu tiên.

Đập cho hắn gãy cái tính không nghe lời, bẻ thẳng cái xương cứng đầu của hắn, để ban bảy cũng ngoan hơn, đỡ cái gì cũng nhảy dựng lên đòi "phát biểu quan điểm".

Không được thì phải ép cho được.

Không tin quản không nổi một thằng học sinh.

Mãi đến hôm đó, chủ nhiệm Trương mới mơ hồ nhận ra... hắn không phải cái dạng côn đồ vặt vãnh trong trường tự xưng bá đạo, mà là con sói dữ chỉ cần cáu là cắn người chảy máu.

Hắn chẳng có chút rụt rè nào của học sinh, cả người mang khí chất sát phạt quyết đoán.

Trên nắm tay vẫn còn dính máu — mà không phải của hắn.

Từ khi chủ nhiệm Trương nhìn thẳng vào hắn và nghe hắn nói, ông ta mới hiểu: trận đánh hội đồng nghiêm trọng nhất trường từ trước tới nay, trong mắt hắn chỉ là "va chạm nhỏ".

Là hắn cố gắng nén lại mới nghiêm túc "ứng phó".

Nếu mà hắn thật sự muốn đánh, hắn đánh theo kiểu không cần sống.

Một đứa vị thành niên, sao lại có thể đối diện thế giới với thái độ muốn làm gì thì làm như vậy?

Không ràng buộc.

Không lo hậu quả.

Không tiếc cái gì cả.

Một Alpha tuổi teen, đánh ngã gọn mấy Alpha khác, còn ung dung phủi bụi và vệt máu trên tay, bản thân thì không sứt mẻ gì.

Những nghi ngờ này đều trùng khớp với kết quả kiểm tra thể trạng của hắn.

Thể chất hắn mạnh hơn hẳn Alpha bình thường.

Và hắn không ngu.

Còn biết mang danh dự và lợi ích của trường ra làm đòn bẩy.

Loại này còn khó đối phó hơn mấy đứa đầu óc bồng bột.

Vậy nên để tránh phiền, chủ nhiệm Trương mới giao hắn cho thầy Trần quản, còn bản thân tránh xa.

Chỉ một học kỳ không gặp, chủ nhiệm Trương gần như quên mất cái cảm giác từng khiến ông ta lạnh sống lưng hôm ấy... cho đến bây giờ nó lại ùa về.

Hắn cúi đầu định gọi cho thầy Trần.

Thấy chủ nhiệm Trương cứng họng không nói được gì, hắn dừng tay, liếc mắt hỏi: "Hay là thầy gọi cho thầy Trần đi?

Học sinh xảy ra sự cố nghiêm trọng, còn liên quan đến an toàn Omega.

Không phải nên báo cho chủ nhiệm lớp và gia đình sao?"

Cơn mưa phủ lên mặt hắn một tầng mờ mờ, biểu cảm bị che khuất.

Chủ nhiệm Trương nghe hắn gọi mình bằng ngôi tôn xưng, giống hệt cách Úc Nguyệt Thành gọi, lại càng thấy không thoải mái, nhưng cũng không dám nói quá lời.

Hắn quá khó đối phó.

Không ai biết hắn sẽ làm gì.

"Sự việc chưa điều tra rõ thì không được oan cho bất kỳ học sinh nào," chủ nhiệm Trương nghiêm nghị nói, "Đợi điều tra xong sẽ báo cho phụ huynh."

"Vậy chủ nhiệm lớp không cần báo à?"

Hắn nhấn nhẹ: "Úc Nguyệt Thành là học sinh của thầy Trần, không phải của thầy.

Thầy Trần đang lo đến mức không tập trung nổi vào buổi huấn luyện.

Tối nay còn định đổi chuyến bay để về ngay."

Biểu cảm chủ nhiệm Trương hơi né tránh, còn thoáng bực bội.

Hắn thì không ngại, nói thẳng: "Em tưởng Phòng Chính Giáo sẽ báo cho thầy ấy.

Không ngờ cuối cùng vẫn là em nhắn tin cho thầy Trần để thầy ấy mới biết.

Làm cứ như án hình sự, còn phải giữ bí mật.

Chẳng lẽ vì thầy thích thành tích của Úc Nguyệt Thành tốt nên muốn ưu tiên đặc biệt?"

Chủ nhiệm Trương trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng.

Bị nói trúng tim đen nhưng còn phải nhịn.

Đang ở cổng trường, không thể bùng lên.

Đúng là ông ta không ưa Úc Nguyệt Thành thật, nhưng việc nhỏ này mà để học sinh nói ra thì mất mặt lắm.

Cái chính là ông ta cũng chẳng có quyền xử lý Úc Nguyệt Thành.

Thế là cắn răng diễn tiếp: "Đấy... cũng là vì nghĩ cho quyền riêng tư của học sinh."

Nói xong vội vàng đi về phía xe, còn không quên quay lại nhìn Úc Nguyệt Thành một cái, giọng lấy lòng: "Trước khi điều tra rõ, em đừng kể lung tung."

"Em chắc chắn sẽ không."

Hắn chuyển tay cầm ô sang bên kia, kéo cổ Úc Nguyệt Thành vào khuỷu tay mình, rất chi là "anh em thân thiết", rồi cười với chủ nhiệm Trương: "Cậu ấy không giống chúng em đầu óc đơn giản.

Cậu ấy là học sinh ngoan.

Tuổi dậy thì tâm tư nhạy cảm yếu ớt.

Lỡ bị tổn thương, thành tích tuột, rơi khỏi top tỉnh, ba mẹ biết thì vừa bị mắng vừa phải đi khám tâm lý.

Nghĩ thôi đã thấy tội."

Nói đến đây, hắn đưa tay xoa xoa tóc đen mềm của Úc Nguyệt Thành, tóc lọt qua kẽ tay, cảm giác khá thích.

Rồi thành khẩn nói với chủ nhiệm: "Cho nên em phải để mắt kỹ.

Loại việc lớn này nhà trường không chịu trách nhiệm được đâu, toàn là học sinh tự chịu, đúng không?"

Chủ nhiệm Trương nghẹn họng, lên xe và đóng cửa cái rầm.

Ngồi ghế phụ, viện trưởng phòng khám bị giật mình, còn trao đổi ánh mắt với Võ Bân.

"Hiếm khi thấy cậu nói nhiều như vậy."

Úc Nguyệt Thành đợi cửa xe đóng lại mới nói.

"Còn tùy đối tượng."

Hắn dắt anh vòng ra đầu xe: "Còn tùy lời đó dễ nghe hay không."

"Dễ nghe."

Úc Nguyệt Thành nói ngay lúc mở cửa xe.

Hắn ngớ người trong một giây.

Nhưng khi Úc Nguyệt Thành kéo cửa cho hắn, hắn lập tức hiểu, leo lên xe trước, tiện tay đưa luôn cái dù cho Úc Nguyệt Thành giữ.

Anh thu ô lại, ngồi dựa vào ghế trước.

Hắn bỗng vỗ nhẹ lên tay anh.

"Hử?"

Úc Nguyệt Thành tưởng hắn sắp nói gì nghiêm túc, liền ngồi thẳng nhìn hắn.

Hắn nghiêng mặt, ánh mắt chứa ý cười lan rộng.

Đồng tử màu hổ phách dưới ánh sáng mờ trong xe sáng long lanh.

"Cậu đúng là hư thật."

Trong xe ngoài hai người bọn họ còn bốn người nữa.

Hắn hạ giọng: "Tôi phát hiện rồi."

Úc Nguyệt Thành nhìn hắn không rời mắt: "Vậy cũng tính sao?"

"Có chứ!"

Hắn thật sự không ngờ Úc Nguyệt Thành lại cho rằng mấy câu hắn mắng xéo chủ nhiệm Trương là "dễ nghe".

Không biết là anh thông minh, hay anh giảo hoạt, hay anh... biết nghe hiểu ý người ta.

Dù là đứng về phía hắn thì nghe cũng phải biết cách chứ.

Phía trước, chủ nhiệm Trương đã giận đến mềm cả người, không khí nửa đầu xe im lìm căng thẳng, bọn họ ngồi sau cũng thấy.

Hắn liếc lên phía trước một cái.

Rồi quay lại nhìn Úc Nguyệt Thành, may mà xe thương vụ rộng, không ảnh hưởng họ nói nhỏ.

"Này, tụi mình hợp nhau cũng nặng ghê đó."

Hắn ghé sát tai anh.

Úc Nguyệt Thành chớp mắt, không phản bác.

Lông mi dài khi chớp sẽ đổ bóng xuống mắt, in lên làn da trắng như một nét vẽ tranh sơn dầu mơ hồ cao quý.

Hắn nhìn anh gần như lần đầu, lại thấy như phát hiện lục địa mới, còn chìa tay chạm vào lông mi anh.

Úc Nguyệt Thành không tránh, mí mắt run nhẹ.

Hơi thở ấm phả lên má và cổ hắn, lâu thật lâu mới tan.

"Tôi nói dễ nghe... thì nó thành dễ nghe."

Anh dùng giọng thấp, chỉ thoát bằng luồng khí.

Từ gương chiếu hậu anh có thể thấy bóng hai người.

Anh biết chủ nhiệm và Võ Bân cũng thấy.

Vậy nên anh kéo tay áo hắn xuống, đặt tay hắn lại chỗ cũ.

Hắn cũng thấy, liền hạ giọng: "Cậu không thấy hai ta như này... hơi giống đang lén làm gì sau lưng họ sao?"

"Làm... cái gì?"

Úc Nguyệt Thành vừa quay đầu sang, hắn đã nhìn thẳng lên phía trước.

Đùi hai người thỉnh thoảng chạm nhau.

Hắn dùng ngón trỏ đẩy tay anh ra, mở lòng bàn tay mịn màng của anh ra.

Rồi viết vào đó một hàng chữ.

Úc Nguyệt Thành đọc từng chữ.

Hắn viết...

Cậu thấy học sinh ngoan bao giờ yêu sớm chưa?

Cuối cùng còn vẽ một dấu chấm hỏi thật tròn: "?"
 
[Đm/Edit] Cưng À, O Thật Không?
Chương 41: Nhìn chúng ta có giống yêu đương vụng trộm không?


Bên ngoài cửa xe mưa đang đổ ào ào, trong xe dù vẫn yên tĩnh nhưng cũng bị ảnh hưởng đôi chút.

Lúc này Phương Độ Nhiên mới dám nói mấy câu gọi là thì thầm với Úc Nguyệt Thành.

Nhưng câu đó... kiểu gì hắn cũng không nói nổi ra miệng.

Từ trước tới giờ, Phương Độ Nhiên cứ như một quyển ghi chép chẳng dính dáng gì đến yêu đương, toàn thân viết đầy số liệu thí nghiệm.

Ra ngoài đi học cũng chỉ là một phần thực nghiệm.

Trông thì giống như học sinh bình thường, nhưng chỉ là trông giống vậy thôi.

Hắn chỉ mới được nếm chút không khí bên ngoài mà đã kéo theo cả đống ràng buộc tự do.

Trong hoàn cảnh đó, hắn còn muốn đối nghịch với Phương Chính Hải, thật sự chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương.

Việc hắn nói hắn không yêu đương là thật.

Chỉ là những người bị hắn từ chối luôn nghĩ hắn coi thường họ, hoặc lén nói sau lưng rằng hắn kén chọn, yêu cầu quá cao.

Vì vậy khi nghe Hứa Liệt Dương kể cái lịch sử yêu đương quanh co kỳ lạ kia, hắn cũng rút ra vài kết luận thuộc về bản thân.

Cả đám nhìn hắn bằng ánh mắt kiểu như chờ cây vạn tuế nở hoa hoặc trúng số độc đắc ấy.

Cho nên lúc hắn và Úc Nguyệt Thành trốn ra đây nói mấy câu nhỏ nhỏ, lại còn trốn sau lưng chủ nhiệm giáo dục, ngay phía sau ghế bọn họ, hắn lập tức liên tưởng đến mấy cặp tình nhân trốn thầy cô yêu sớm.

Bản thân hắn cũng không ngờ, viết xong mấy lời đó rồi mới chợt nhận ra... mình có phải hay không đã nói đùa không nên nói với Úc Nguyệt Thành.

Hắn vừa ngả người ra ghế, liền phát hiện Úc Nguyệt Thành đang rũ mắt nhìn ngón tay hắn, bình tĩnh hơn hắn rất nhiều.

Hắn nhíu mày — sao cậu ấy có thể bình thản đến vậy?

Hắn rụt tay lại, lấy điện thoại ra, bấm bấm liên tục lên màn hình.

Điện thoại Úc Nguyệt Thành ngay lập tức rung lên, anh lấy ra xem.

Phương Độ Nhiên: [ Sao cậu chẳng căng thẳng chút nào hết vậy? ]

Hắn chắc chắn anh đã hiểu.

IQ của Úc Nguyệt Thành không thể nào đọc không ra chữ.

Chính hắn đang rối rắm muốn chết, cứ như vừa nói sai gì đó, vậy mà Úc Nguyệt Thành lại chẳng có phản ứng gì?

Phương Độ Nhiên bỗng hy vọng đối phương căng thẳng một chút, phản ứng một chút, chứ đừng để hắn tự soi lỗi bản thân một mình.

Nhưng hắn cũng hy vọng anh cứ như vậy đi, cứ để hắn – cái đồ tra này – lượn qua lượn lại cho tự nhiên, chứ nếu phải giải thích thật thì khó nói chết đi được.

Úc Nguyệt Thành nhìn màn hình.

Phương Độ Nhiên ngồi ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm mặt anh.

Nhìn đến mức thấy anh giống như đang suy nghĩ gì đó, biểu cảm có hơi nghiêm túc.

Hắn vội cúi xem lại tin nhắn mình vừa gửi.

Không gõ sai chữ mà.

Biểu cảm của Úc Nguyệt Thành khiến hắn nghĩ anh không phải đang cân nhắc chuyện "căng thẳng hay không", mà là đang suy nghĩ xem có nên bỏ trốn hay không.

Qua một lát, bên cạnh vang lên tiếng gõ gõ.

Phương Độ Nhiên nhìn màn hình chờ đợi, chính hắn lại bắt đầu căng thẳng.

Úc Nguyệt Thành: [ Đừng sợ, đều sắp xếp ổn rồi.]

Phương Độ Nhiên: [ ???]

Úc Nguyệt Thành: [ Hả?]

Phương Độ Nhiên cảm giác cảm xúc của mình bị Úc Nguyệt Thành lọc sạch, khó chịu không tả được.

Cuối cùng hắn nói thẳng:

Phương Độ Nhiên: [ Này, cái câu tôi hỏi cậu ban nãy, cậu còn chưa trả lời tôi.]

Úc Nguyệt Thành như đang cố tình đợi hắn nói rõ.

Đến khi hắn nói xong, anh mới lập tức trả lời:

Úc Nguyệt Thành: [ Thấy rồi.]

Phương Độ Nhiên: "..."

Thì ra lúc nãy anh không nhìn thấy thật.

Nhưng như vậy thì tiếp thế nào đây?

Vô tình chọc hắn vui một chút, lập tức thành cố ý rồi.

Phương Độ Nhiên nhấn nhấn ngữ khí, để đề tài đỡ ngượng, biến nó thành dạng thảo luận, gõ một đoạn:

[ vậy cậu thấy giống không?]

Rồi xóa.

Đổi thành:

[ vậy cậu thấy chúng ta giống không?]

Rồi lại xóa.

Câu này lúc này nói kiểu gì cũng kỳ.

Úc Nguyệt Thành vẫn ngồi ngay bên cạnh, biết hắn đang sửa đi sửa lại từng chữ.

Rõ ràng hai đứa họ chẳng có gì, vậy mà qua vài câu đã bị hắn làm thành như có gì thật.

Ngón tay Úc Nguyệt Thành khẽ chạm màn hình, giao diện chat bỗng hiện thêm một dòng mới:

Úc Nguyệt Thành: [ Không vội, nghĩ kỹ rồi nói.]

Phương Độ Nhiên nhìn chằm chằm mấy chữ đó.

Chữ nào hắn cũng biết, nhưng ghép lại với nhau thì tự nhiên thấy lạ hoắc.

Úc Nguyệt Thành còn tiếp:

[ Còn thời gian.]

Phương Độ Nhiên lập tức hiểu — hắn đang bị Úc Nguyệt Thành dùng chính cách của hắn để đập lại.

Và đúng như hắn đoán, điều này lập tức được chứng thực.

Câu giải thích của hắn trở nên yếu xìu:

Phương Độ Nhiên: [ Tôi không có ý đó.]

Úc Nguyệt Thành:[ Hả?]

Phương Độ Nhiên thở dài, bỏ luôn ý định cứu vãn, gõ từng chữ rõ ràng:

[ Tôi vốn chỉ muốn hỏi cậu, có cảm thấy chúng ta ngồi nép sau lưng thầy, thì thầm với nhau, giống mấy đôi yêu sớm trốn thầy cô không.]

Lần này Úc Nguyệt Thành tiêu hóa rất nhanh:

Úc Nguyệt Thành: [ Không giống.]

Phương Độ Nhiên: [ ??

Sao lại không giống? ]

Úc Nguyệt Thành gõ rất rõ ràng:

[ Bọn họ trốn đi hôn nhau, còn vụng trộm nắm tay sau lưng thầy.

Chúng ta chỉ đang nói chuyện thôi.]

Phương Độ Nhiên: [ Hợp lý quá, tôi cãi không lại.]

Trong lòng hắn bị chọt trúng chút hiếu thắng.

Hắn coi thường Úc Nguyệt Thành rồi.

Học trò ngoan mà hiểu chuyện nhiều ghê.

Phương Độ Nhiên: [ Quan sát nhạy bén đấy ha? ]

Úc Nguyệt Thành: [ Cũng thường.]

Phương Độ Nhiên kiềm chế cái ý muốn túm tay anh lắc một cái để trút hiếu thắng:

[ Vậy cậu từng giống như thế này với ai chưa? ]

Úc Nguyệt Thành: [ Lâu rồi không giống ai.]

Phương Độ Nhiên quay đầu nhìn anh:

[ Cậu... bạn gái cũ? ]

Thấy Úc Nguyệt Thành không trả lời, hắn hỏi tiếp:

[ Bạn trai cũ? ]

[ Omega trước đây? ]

Úc Nguyệt Thành nghĩ, nhắn: [ Lúc còn nhỏ là có biết một Omega như vậy.]

Phương Độ Nhiên mơ hồ thở phào một hơi: [ Hóa ra nhà ai cũng vậy à?

Thế thì không tính.]

Úc Nguyệt Thành bỗng nghiêm túc hẳn: [ Không phải kiểu chơi đồ hàng đâu.]

[ Tính.]

Phương Độ Nhiên còn tưởng anh sẽ xoa đầu hắn, thằng nhóc này đúng là hơi truyền thống thật.

Úc Nguyệt Thành lại bồi thêm một câu, chỉ nhìn theo mặt chữ thôi cũng thấy cố chấp, còn hơi y như trẻ con thật: [ Chỉ cần tôi còn nhớ rõ, thì đều tính cả.]

Phương Độ Nhiên liếc anh một cái, phát hiện bản thân chỉ đang nói chuyện phiếm trêu anh, thế mà vẻ mặt Úc Nguyệt Thành lại chẳng giống nói đùa chút nào.

Nửa ngày sau, gần đến nơi rồi, Phương Độ Nhiên mới tỉnh lại: [ Vậy thì người ta nhất định là một đứa trẻ ngoan cực kỳ.]

Úc Nguyệt Thành không để hắn chờ, lập tức bật ra một hàng chữ: [ ừ, là người rất tốt.]

Phương Độ Nhiên tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi, tâm trạng xoay đi xoay lại vài vòng, cuối cùng lại quay về cái chỗ không mấy vui vẻ ban đầu.

Úc Nguyệt Thành là người nghiêm túc, anh không nói "đứa bé ngoan", mà lại bảo là "người rất tốt", chứng tỏ hai người họ rất có thể vẫn còn liên hệ.

Úc Nguyệt Thành không muốn người khác định nghĩa người kia chỉ là kiểu bạn hàng xóm một tiếng đứng chờ chơi chung.

Một hơi giận dỗi lan đầy trong ngực, mà lại chẳng có chỗ phát, cũng chẳng biết rõ lý do cụ thể.

Hắn chỉ nói đùa mới ví mình với kiểu đó với Úc Nguyệt Thành, không ngờ Úc Nguyệt Thành lại thật sự giống người khác đến thế, còn nhớ rõ ràng như vậy, tới giờ vẫn không quên được.

Người kiểu này tâm tư đơn thuần ngoan hiền, nhận thức chắc cũng rất ngay thẳng, tuổi thơ chắc là đầy những thứ thú vị, vui vẻ, nhiều màu nhiều vẻ, náo nhiệt sướng rơn, nên đến giờ mới nhớ kỹ mấy chuyện rất là bình thường như thế.

Phương Độ Nhiên đang tự dỗ mình, rằng hai người vốn không phải cùng thế giới.

Nghĩ vậy cái là tiêu tan luôn.

Hắn với Úc Nguyệt Thành vốn không phải cùng kiểu người, hắn với đám học sinh cao trung bình thường đã chẳng cùng loại, huống chi Úc Nguyệt Thành còn là kiểu đứng top, toàn A hạng mười.

Người với người chênh lệch quá lớn, thì có cảm xúc khó chịu gì cũng là vô ích, hắn còn chẳng có tư cách khó chịu vì mấy chuyện đó.

Mọi việc được giải quyết nhanh hơn tưởng tượng.

Ngay tại chỗ, Úc Nguyệt Thành tự làm cho mình một cái thẻ khách quý khu năm, rồi đi theo lối hội viên vào khu nhà phục vụ tư gia ở sau Dung Thành Cao Tân Y Viện – khu đó không mở cho công chúng.

Bệnh viện này nổi tiếng lắm, thẻ khu năm cũng không phải chuyện nhỏ.

Chủ nhiệm Trương còn định sau này tính tiền vào học phí, vốn không cam tâm lắm, nhưng thái độ bình tĩnh của Úc Nguyệt Thành lại khiến ông ta nghi chắc là có căn cứ thật.

"Cái thẻ này là em tự làm cho mình, còn phải ở Dung Thành học hết năm cuối, chi phí này không liên quan trường học.

Trường chỉ cần giúp em thanh toán tiền kiểm nghiệm là được."

Úc Nguyệt Thành cầm từ quầy y tá cái thẻ mới làm xong: "Bệnh viện này dịch vụ tư gia rất hiệu quả, thẻ của em còn hủy được.

Chủ nhiệm Trương nhớ lúc đó chụp hình cho rõ, để lưu vào hồ sơ học sinh cho khách quan."

"Tôi chụp."

Phương Độ Nhiên lắc lắc cái điện thoại: "Hủy thẻ rồi cũng tốn lắm, bằng phí báo danh một học kỳ luôn đấy, không thể đi tay không được."

Hắn mở định vị trên bản đồ, nhắc chủ nhiệm Trương : "Mới nãy đi đường đều có camera lưu lại rồi, không sai đâu.

Chắc chắn ghi được từng đoạn một, không sót."

Ban đầu chủ nhiệm Trương chỉ nghĩ Úc Nguyệt Thành học giỏi quá nên kiêu, cần dằn cho bớt.

Học giỏi thì học, chứ nội quy trong trường là ai nói mới tính.

Ông muốn kéo dài thời gian, làm bộ nghiêm khắc, cho rằng trường sẽ không thật bỏ tiền thuê người theo cậu ta đi làm kiểm nghiệm.

Giờ đến tận bệnh viện rồi, Úc Nguyệt Thành còn chủ động dữ thần, làm ông ta hơi nghi, nên hình cần chụp cũng cố ý không chụp.

Tính bụng nếu thật sự làm lớn chuyện thì dìm xuống, an ủi vài câu, "một điều nhịn chín điều lành".

Phương Độ Nhiên xuất hiện đúng là khuấy tung nước, có hắn thì không yên nổi cái gì.

"Lúc thi sao không thấy nghiêm túc như vậy?" chủ nhiệm Trương nhìn hắn.

"Vậy lần sau em nỗ lực thêm," Phương Độ Nhiên nhếch môi, "Nhất định soi lỗ hổng, vá đầy bài thi cho đủ."

Chủ nhiệm Trương vừa ký xấp giấy, vừa hừ lạnh: "Tôi thấy ngoài học tập ra thì cái gì cậu cũng hăng hái."

Phương Độ Nhiên nhận luôn: "Em có chí lớn ấy mà, em sinh ra không phải để học đâu."

"Sao còn ký cái này?"

Võ Bân cẩn thận hơn chủ nhiệm Trương , ký mỗi tờ đều quét mắt xem nội dung.

Đến phần hiệp nghị bảo mật, cảm giác còn vượt cả giấy cảm tạ.

Chẳng lẽ do bệnh viện này là VIP quá, nên giới nhà giàu thích kiểu này?

"Là thế này, tiên sinh."

Y tá ở quầy nghe xong thì cười gật đầu, kiên nhẫn giải thích:

"Bởi vì username và thông tin chính phủ của Úc Nguyệt Thành tiên sinh đều thể hiện giới tính thứ hai của cậu ấy là Alpha.

Để loại bỏ các trường hợp đột phát về sau, ví dụ như tin tức tố Omega tăng bất thường, hoặc sai sót của báo cáo trước... thì hiện tại thân phận xác nhận của cậu ấy đúng là Alpha.

Thế nên phải làm kiểm định, thực chất là hỗ trợ thao tác thông tin phía chính phủ.

Chuyện này ảnh hưởng lớn đến tôn nghiêm và đời sống cá nhân của cậu ấy.

Bệnh viện có thể làm báo cáo kiểm định, nhưng không có quyền chịu trách nhiệm về việc sửa đổi thông tin cá nhân của cậu ấy sau này.

Do đó cậu ấy phải ký với bệnh viện hiệp nghị bảo mật, để đảm bảo quy trình kiểm định không bị công khai ra ngoài.

"Người đi cùng cũng phải ký hiệp nghị bảo mật, vì Úc Nguyệt Thành đã trên mười sáu, lại có tài khoản tài chính riêng, được xem như người trưởng thành khi tiếp nhận dịch vụ.

Mọi thông tin liên quan đều thuộc về cá nhân cậu ấy, muốn xem báo cáo kiểm định phải được cậu ấy cho phép.

Hiệp nghị bảo mật của các vị có hai phần, một phần với bệnh viện, một phần với cậu ấy – cũng là sự cho phép của cậu ấy.

Chỉ khi cậu ấy cho quyền, các vị mới xem được, kể cả thân nhân trực hệ cũng không ngoại lệ."

Chủ nhiệm Trương liếc cái phần mình đã ký, hai bản hiệp nghị bảo mật ông ký lúc nãy trong văn phòng theo thói quen, chẳng thèm nhìn nội dung.

Giờ hơi hối hận.

Võ Bân do dự một chút rồi đặt bút xuống: "Vậy tôi từ bỏ xem.

Đây là chuyện lớn của học sinh, tôi chỉ là giáo viên.

Chuyện này cha mẹ còn không có quyền xem, thì tôi càng không nên can thiệp.

Tôi ra ngoài chờ họ."

Lời này nghe rất thật, nhưng sắc mặt chủ nhiệm Trương thì thay đổi ngay.

Ông ta đúng là không có quyền và cũng chẳng có tư cách quyết định nửa đời sau của một học sinh có thể tự hành xử như người trưởng thành.

Nhưng đã lỡ ký, giờ cưỡi hổ khó xuống.

Ông quay lại nhìn Úc Nguyệt Thành và Phương Độ Nhiên, lập tức hiểu ra hai đứa này rõ ràng đã biết trước chuyện này không được tiết lộ ra ngoài, nên mới dám ngang như vậy.

Dù có kiểm ra không phải thì trường cũng không thể đưa vào hồ sơ, đành nuốt bồ hòn thôi.

"Trẻ thì trẻ, mưu tính ghê gớm thật.

Đầu óc này đem đi học thì tốt biết bao."

Chủ nhiệm Trương càng nghĩ càng tức, ký nốt phần còn lại.

"Để xem hai đứa diễn tới bao giờ!"

__________________

Kem Kem: Hành trình đi tìm lại bản thân của Phương Độ Nhiên kkkk.

Kem Kem: mà truyện này dài lắm ớ các mom, ai đọc thì đọc liền nha, cho tui có động lực làm típ, chứ tích chương đợi hoàn thì lâu á, bên wiki tới 453 phần, mà edit chắc cũng cũng mấy trăm chương á.
 
[Đm/Edit] Cưng À, O Thật Không?
Chương 42: Cãi nhau


Úc Nguyệt Thành nhìn sang Phương Độ Nhiên, người kia cũng như có thần giao cách cảm mà quay sang nhìn anh.

Hai người đang cùng nhau bịa một lời nói dối, vốn dĩ phải mang trong lòng áp lực tâm lý, nhưng thái độ của thầy Trương lại khiến cảm giác đó biến mất hoàn toàn.

Là chủ nhiệm phụ trách giáo dục, thầy Trương chưa bao giờ đối xử tử tế với lớp bảy, cũng chẳng hề có thiện cảm với Úc Nguyệt Thành.

Cho dù Úc Nguyệt Thành thật sự là Omega thì kết cục cũng chẳng thay đổi gì, thầy Trương vẫn sẽ không cho anh sắc mặt tốt.

Ngay từ đầu, thầy ta đã không xem Úc Nguyệt Thành là một đứa trẻ có lòng tốt, tích cực vươn lên.

Trong mắt thầy, lớp bảy, bao gồm cả Phương Độ Nhiên, chẳng có ai là thứ tốt.

Ngay từ đầu, thầy ta đã mặc định Úc Nguyệt Thành là loại Omega vào kỳ động dục chạy vào phòng thay đồ Alpha để bị đánh dấu, còn làm ra mấy hành vi thân mật không đứng đắn, là học sinh hư hỏng.

Nghĩ thông suốt chuyện này, chút bận tâm cuối cùng trong lòng Phương Độ Nhiên cũng tan thành mây khói.

Chỉ là hơi thấy có lỗi với Úc Nguyệt Thành.

Hắn sẽ không đổi ý về những việc mình đã làm, cũng không hối hận vì đã tin anh và cùng anh lập ra thỏa thuận này.

Nhưng hắn lại nghĩ, liệu mình có phải đã dạy hư một học sinh tốt hay không?

Hắn kéo Úc Nguyệt Thành cùng mình nói dối, thêu dệt ra một lời dối rất lớn, rất lớn.

Một đứa ngoan như Úc Nguyệt Thành, trước khi quen hắn, có khi nào chưa từng nói dối, chưa từng làm chuyện sai trái nào không?

Ngay lúc thầy Trương đang trừng mắt tức giận nhìn Úc Nguyệt Thành, Phương Độ Nhiên lên tiếng:

"Quan điểm mỗi người mỗi khác.

Thầy Trương, thầy có thành kiến với Úc Nguyệt Thành lớn như vậy, vừa nói cậu ấy tác phong không đứng đắn, hành vi không phù hợp, lại còn ép cậu ấy làm giám định giới tính lần hai.

Người bình thường chẳng phải nên cân nhắc trước xem cơ thể Omega dùng liều ức chế cao như vậy có chịu nổi không sao?"

Thầy Trương đang cơn giận bốc lên, cảm thấy mình bị hai học sinh dắt mũi một vố.

Giờ nghe câu này, lại đang ở ngoài trường, lửa giận lập tức không còn kiểm soát:

"Bắt tôi lo cho sức khỏe của Omega này à?

Đến kỳ của mình còn không quản được, chạy vào phòng thay đồ Alpha làm ra mấy chuyện đồi phong bại tục như vậy, nếu thật sự bị Alpha làm gì thì cũng là đáng đời!

Trường học có kỷ luật của trường học, tự mình không tuân thủ, tự hủy hoại bản thân, chẳng lẽ còn muốn nhà trường gánh trách nhiệm thay sao?

Nếu thật là một Omega biết tự trọng, biết yêu quý bản thân, hành vi đoan chính, thì có làm ra mấy chuyện khiến người ta khinh thường như vậy không?"

Phương Độ Nhiên nghe mà thấy chói tai vô cùng.

Có lẽ vì đã ra khỏi trường, không còn bị kỷ luật trường học ràng buộc, thầy Trương nói năng chẳng hề giữ ý, không che đậy chút nào.

Nếu không phải Võ huấn luyện viên còn đứng đây, Phương Độ Nhiên tin chắc ông ta còn nói khó nghe hơn nữa.

Lúc này hắn lại vô cùng may mắn, may vì mình đi cùng Úc Nguyệt Thành.

Nếu để anh một mình đối diện với kiểu người coi học sinh không vừa mắt như không phải con người thế này, nghĩ thôi cũng đã thấy nghẹt thở.

Hắn có thể cãi lại, có thể đáp trả, còn Úc Nguyệt Thành thì chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

"Đồi phong bại tục, tự tôn tự ái tự trọng, khiến người ta khinh thường, hành vi..."

Phương Độ Nhiên chọn mấy từ đâm thẳng vào tai, lặp lại từng cái một, rồi vỗ tay khen ngay tại chỗ:

"Em nhớ thầy Trương vẫn là viện sĩ đúng không?

Quả nhiên là người làm công tác văn hóa, mắng học sinh cũng mắng chuẩn xác ghê.

Có phải vì có Võ huấn luyện viên đứng đây nên ảnh hưởng tới phong độ của thầy không?"

Hắn bước lên trước một bước, chắn Úc Nguyệt Thành ra sau lưng:

"Nếu không thì thầy đã có thể phát huy hết trình độ thật sự, cho bọn em mở mang tầm mắt xem thầy dùng ngôn từ để sỉ nhục học sinh như thế nào."

"Phương Độ Nhiên, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu!

Đây không phải ở trường, thu cái kiểu đó của cậu lại đi.

Cậu muốn đối đầu với tôi à?"

Thầy Trương coi bệnh viện dịch vụ tư nhân như văn phòng của mình, hung hăng đập tay xuống xấp hợp đồng đã ký tên:

"Có giỏi thì đánh chết tôi đi?

Mấy trò vặt của cậu mà uy hiếp được tôi sao?

Không phải cậu giỏi đánh nhau à?

Ở trường cậu đánh nhau tôi không quản được, giờ ra khỏi trường rồi cậu còn dám đánh ai?

Có bản lĩnh thì động vào tôi xem?"

Ông ta đưa tay chỉ mạnh vào đầu mình:

"Đây, đánh vào đây này.

Trong trường thì oai lắm à, tôi xem cậu kiêu ngạo được tới bao giờ!"

Ánh mắt Phương Độ Nhiên trầm xuống, Úc Nguyệt Thành rất nhanh đã nhận ra quanh người hắn có gì đó thay đổi.

Mấy lời thầy Trương nói nghe là biết toàn lời chọc giận.

Đừng nói ông ta chỉ là một Beta, cho dù là Alpha, xét riêng về thể năng thôi thì cũng rất khó đấu lại Phương Độ Nhiên đang ở đúng giai đoạn phát triển hoàng kim.

Chỉ riêng sức lực đã hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Mấy kỷ lục kiểm tra thể năng hắn để lại trong trường đâu phải khoác lác, đó đều là bằng chứng rõ ràng cho cường độ và tố chất thân thể của hắn.

Không ai ngờ được, sau khoảng lặng đó, Phương Độ Nhiên thật sự bị mấy lời kia chọc đến mức từng bước tiến sát thầy Trương.

Tay hắn vừa nhấc lên, Úc Nguyệt Thành lập tức lao tới, nắm chặt cổ tay hắn.

Không ngờ trong tư thế bình thường mà hắn lại tích trữ sức mạnh lớn đến vậy, Úc Nguyệt Thành phải dùng lực mới ép được tay hắn xuống, còn đứng ngay bên cạnh để đề phòng bất trắc.

"Đừng xúc động."

Úc Nguyệt Thành nói.

Phương Độ Nhiên nghiêng đầu cười với anh: "Cậu nghĩ tôi sẽ mắc bẫy à?"

Hắn rút tay ra, lại bước lên, trực tiếp rút xấp hợp đồng đang bị thầy Trương đè lại cầm đi.

Hắn có linh cảm, nếu để chuyện này tiếp tục, lát nữa thầy Trương kiểu gì cũng sẽ gào lên rồi xé nát đống giấy này.

"Trước đây em không biết, còn tưởng ngài chỉ là không ưa lớp chúng em.

Lớp chúng em cái gì cũng không tốt, không cầu tiến, cũng chẳng có chí hướng gì, hoạt động thì không tích cực, không đạt tiêu chuẩn mà một chủ nhiệm giáo dục từng dẫn dắt trường trọng điểm cấp tỉnh đặt ra cho học sinh cấp ba.

Nhưng lớp chúng em sống an phận, chưa từng chủ động đi gây chuyện với ai.

Ngài không cho được đãi ngộ công bằng, em coi như đó là do ngài nhìn học sinh thành tích kém không vừa mắt."

Giọng Phương Độ Nhiên bình thản, như đang nói chuyện chẳng liên quan gì đến mình, giống như hắn không phải là người của lớp bảy, chỉ đơn thuần đang tổng kết khách quan.

Hắn lật từng trang hợp đồng, xác nhận thầy Trương không thiếu chữ ký nào, rồi bật cười đầy châm biếm:

"Nhưng hôm nay em mới biết, ngài không chỉ không xứng đáng với sự tôn trọng của chúng em, mà còn rất ngu."

Hắn gập hợp đồng lại, chỉ chỉ vào đầu mình, giọng mỉa mai:

"Đến học sinh tiểu học cãi nhau còn không dùng chiêu rẻ tiền thế này.

Ngài thật sự nghĩ em không có người giúp à?"

"Tôi ngu??

Có ai nói chuyện với chủ nhiệm giáo dục như cậu không?!"

Thầy Trương chỉ tập trung vào chuyện bị hắn đánh giá, tức đến đỏ mặt tía tai, giật mấy tờ hợp đồng trong tay Phương Độ Nhiên rồi vung tay quất thẳng về phía mặt hắn:

"Có giỏi thì đánh thật đi!

Tôi sợ cậu chắc?!"

"Chậc."

Phương Độ Nhiên nghiêng đầu né rất nhẹ nhàng, còn tiện tay chộp lấy cổ tay thầy Trương đang đánh tới.

Trong khoảnh khắc đó, hắn thật sự muốn cho đối phương nếm thử một bài học rõ ràng về sức mạnh, để khỏi phải dùng mấy trò khích tướng rẻ tiền này nữa.

Nhưng khi xấp giấy suýt quất trúng mặt, một ký ức đầy mùi máu bỗng trồi lên.

Hắn không rõ là thuốc ức chế đang phát huy tác dụng, hay là ảnh hưởng của R-19.

Máu trong người tăng tốc lưu thông, da hơi nóng lên.

Hắn đang tiến gần đến giai đoạn nhạy cảm nguy hiểm của Alpha.

Liều thuốc ức chế Omega cường độ cao kia, cũng chỉ có thể đè nén mùi hoa tường vi làm nền trang trí mà thôi.

Thuốc ức chế Omega không thể chứa thông tin tố Omega, mà hắn cũng không còn tuyến thể Omega chưa bị phá hủy để bị thuốc đánh thức.

Nếu vậy, da nóng lên cũng chẳng sao.

Hắn chỉ quan tâm liệu lần dùng thuốc này có hấp thu không ổn định hay không, nên mới dễ bị khơi dậy tính công kích như thế.

Ngay cả bản thân hắn cũng mơ hồ cảm nhận được đang lan ra.

Nếu không có Úc Nguyệt Thành ở bên, rất có thể hắn đã bốc đồng mất rồi.

Không đến mức hoàn toàn mất kiểm soát gây hậu quả nghiêm trọng, nhưng để quật ngã một người đàn ông thậm chí không có khả năng phản kháng thì chưa tới mười giây.

Mà cơn bạo trong người lại không thể xả hết, nên có khi còn thêm vài đòn nữa.

Lực trong tay hắn vô thức tăng lên, thầy Trương đau đến nhăn mặt kêu lên.

Không đánh trúng mặt Phương Độ Nhiên, lại còn bị bóp đau, thầy Trương vẫn không chịu buông, định dùng tay còn lại đánh tiếp.

Nhưng vì cổ tay bị siết quá mạnh, ông ta đành vươn tay kia lên.

"Chủ nhiệm."

Võ Bân lúc này mới hoàn hồn, vội vàng tiến lên ngăn lại:

"Ảnh hưởng không tốt, ảnh hưởng không tốt!"

"Ảnh hưởng không tốt chỗ nào!

Đây đâu phải trong trường học."

Thầy Trương chỉ thẳng vào mặt Phương Độ Nhiên mắng: "Anh xem nó đi, đây là dáng vẻ học sinh cấp ba à?

Nói năng kiểu đó sao?

Có học sinh nào như nó không?

Không coi pháp luật ra gì đúng không?!

Còn dám đánh chủ nhiệm giáo dục, nó lấy tư cách gì nói ảnh hưởng không tốt với tôi!"

Võ Bân chỉ về phía cửa tòa nhà dịch vụ giám định tư nhân:

"Ở đó chắc có camera, bị quay lại thì không hay đâu."

"Không phải đây là dịch vụ tư nhân sao?

Bảo mật nghiêm như vậy mà cũng có camera?"

Trương chủ nhiệm lúc này mới kiềm chế lại, hỏi ngược.

Vừa rồi nghe bác sĩ nói, ông ta đã biết đây là dịch vụ tư nhân, tài liệu giám định cá nhân hoàn chỉnh và kín kẽ, cấp độ bảo mật rất cao, lẽ ra không nên có mấy thứ như camera.

"Xin chào, là có ạ."

Giọng y tá lúc này cắt ngang bọn họ, dịu dàng nhắc nhở:

"Camera chủ yếu để bảo vệ an toàn cho nhân viên bệnh viện, nên khu vực công cộng sẽ có."

Thầy Trương nhíu mày, đổi cách hỏi:

"Vậy có quay được cảnh nó vừa định đánh tôi không?"

"Ờ......" y tá nữ đã chứng kiến toàn bộ, không quá đồng tình với cách nói này, nhưng vẫn trả lời đúng sự thật: "Vị trí này không quay được, vì là khu vực ký hợp đồng, có biện pháp bảo vệ riêng cho nhân viên."

Thầy Trương lập tức thở phào:

"Vậy còn quản cái gì nữa, rõ ràng nó đang tìm chuyện!"

Câu này là nói với Võ Bân.

Võ Bân vốn nói năng yếu ớt, mới vào trường chưa lâu, quan hệ xã giao cũng chỉ quanh quẩn mấy huấn luyện viên thể năng khác, không hiểu mấy khúc quanh trong đó, càng không biết thầy Trương lại nghiêm khắc đến mức này.

Nghiêm đến mức có thể từ cãi nhau bằng miệng với học sinh bên ngoài trường, leo thang thành động tay động chân.

Mang suy nghĩ "ít chuyện còn hơn nhiều chuyện", nãy giờ anh ta không định xen vào.

Nhưng thấy tình hình thật sự có nguy cơ làm lớn chuyện, nếu náo loạn thì công việc của chính anh ta cũng có thể bị vạ lây, nên mới bước lên khuyên can.

Chỉ là thầy Trương rõ ràng chẳng để tâm đến lời khuyên yếu ớt đó, ngọn lửa giữa ông ta và Phương Độ Nhiên vẫn không hề hạ nhiệt.

"A!

Thằng nhóc này, cậu định làm gì?

Cậu thật sự muốn làm loạn à, buông tay ra cho tôi!"

Cổ tay thầy Trương đau nhức.

Sau khi được y tá nhắc nhở, ông ta đã cố nén ý định dạy dỗ Phương Độ Nhiên, nhưng phản ứng của Phương Độ Nhiên lại hoàn toàn không giống vậy.

"Được rồi.

Sắp không còn thời gian."

Úc Nguyệt Thành ghé sát tai hắn nói:

"Dịch vụ giám định nhanh nhất một tiếng có kết quả, bây giờ cũng sắp đến giờ tan tầm rồi."

Phương Độ Nhiên biết bệnh viện dịch vụ tư nhân kiểu này chắc chắn phục vụ 24/7, huống chi còn là khách VIP có thẻ năm như Úc Nguyệt Thành.

Hắn cũng biết anh đang giúp mình giải vây, nên dứt khoát tăng thêm lực, nghe thấy cổ tay phát ra một tiếng rất nhỏ, rồi trầm giọng nói:

"Ngài có bao giờ nghĩ không, em còn chưa dùng sức mà đã có thể bẻ gãy tay ngài dễ dàng như vậy, thì liệu có làm được chuyện khiến ngài nằm viện luôn không?"

Lúc này thầy Trương mới nhớ ra thể chất của thằng nhóc này ở độ tuổi này là hàng top, nhưng ông ta vẫn cho rằng, cho dù có giỏi đến đâu, cũng không dám thật sự ra tay.

Phương Độ Nhiên buông tay ra.

Giọng Úc Nguyệt Thành vẫn ở bên tai hắn, trong trẻo và rõ ràng.

Không hiểu sao lại bị ảnh hưởng, Phương Độ Nhiên nói như có ẩn ý:

"Đây là chuyện của thầy, không phải của em.

Thầy là người coi trọng thể diện, nên em cũng không thể quá mất mặt.

Động tay ở bệnh viện, ngoài việc thêm dụng cụ y tế ra thì chẳng có lợi gì.

Thầy Trương có thể dùng cách khác tiếp tục cãi với em, còn bây giờ em phải đi làm việc chính."

Lồng ngực ông ta tràn ngập phẫn nộ, còn chưa xả xong đã nghe thấy lời kết thúc này, chỉ cảm thấy Phương Độ Nhiên đang coi thường mình.

"Không thể diện?

Chỉ bằng cậu mà cũng muốn động tay với tôi à?

Cậu dám sao?"

Nhắc đến mục đích chuyến đi này, ông ta lại nhấn mạnh:

"Đến kỳ của mình lên mà chạy ra ngoài tìm bao nhiêu Alpha thì thể diện chỗ nào?

Ở bệnh viện động tay với thầy giáo thì thể diện chỗ nào?!"

Lời mỉa mai như hóa thành dao thật, đâm thẳng vào tim người ta.

Phương Độ Nhiên nghĩ thầm, may mà mình là loại học sinh nhìn được, buông được.

Nếu không, chỉ riêng mấy lời châm chọc mang màu sắc như thế của ông ta, đủ để làm người ta tổn thương nặng nề, bị mắng đến mức hoài nghi nhân sinh.

Rồi hắn nghĩ đến Úc Nguyệt Thành.

Chắc chắn chưa từng có giáo viên nào nói với anh những lời như vậy, chưa từng mắng anh bằng mấy thứ khó nghe này.

Giờ anh nghe thấy rồi...liệu có buồn không?
 
Back
Top Bottom