[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Cưng À, O Thật Không?
Chương 39
Chương 39
Chương 39 – "Trừ cậu ra, không ai có thể tùy tiện chạm vào tôi."
Phương Độ Nhiên đầu óc còn khối chuyện chưa xử lý xong, chẳng rảnh quay lại túm cái nam sinh cao kều lớp mười vừa rồi hỏi cho rõ.
Nhưng nghĩ lại vẫn thấy có gì đó sai sai.
Úc Nguyệt Thành ở lớp mười một bị người nhận ra là chuyện bình thường, nhưng tự dưng lớp mười chui ra một đứa hắn chưa từng gặp, chỉ vào anh rồi bảo anh "không phải người tốt", nghe đã thấy lạ.
Hắn lượn quanh trường thêm vài vòng nữa cũng chẳng phát hiện gió thổi cỏ lay gì.
Úc Nguyệt Thành đi gần đến lầu một, bước chân chậm lại:
"Không lừa cậu, tôi còn muốn lên Phòng Chính Giáo."
"Đi Phòng Chính Giáo mà còn thay đồ?"
Phương Độ Nhiên cất điện thoại, ngón tay móc vào cổ áo anh định kéo lại gần chút:
"Cậu coi tôi ngốc chắc?"
Kết quả cái áo len đan mặt quá mềm, hắn vừa túm một cái liền kéo cổ áo anh rộng toang, lộ ra một mảng lớn da trắng nõn.
Lớp vải tuột xuống khỏi bả vai, để lộ đường cổ – vai trơn mượt, đẹp đến mức mắt Phương Độ Nhiên khựng lại, ngón tay buông ra theo bản năng.
Úc Nguyệt Thành nghiêng đầu nhìn hắn, lúc này mới nói:
"Tôi muốn cùng chủ nhiệm giáo dục lên bệnh viện tranh luận, làm kiểm tra."
Anh lại cúi nhìn cổ áo bị kéo hở, tưởng rằng vẻ mặt đơ ra của Phương Độ Nhiên là do lo quá, còn trấn an:
"Sẽ không sao đâu, cậu đừng lo."
"Cậu sao lại mặc cái loại áo này?"
Phương Độ Nhiên dừng lại, đẩy cổ áo anh lên, chỉnh lại lần nữa.
Là kiểu áo len trắng đơn giản, dáng ôm, mềm muốn xỉu, mặc lên người Úc Nguyệt Thành thì đẹp thật đấy—nhưng cái áo này cũng quá... không an toàn?
Làn da vừa rồi lộ ra còn trắng hơn màu áo.
"Áo này sao?"
Úc Nguyệt Thành không hiểu.
Phương Độ Nhiên đưa tay nghịch cổ áo anh mấy cái, làm anh hơi nhột, cuối cùng còn vuốt phẳng lưng anh.
Úc Nguyệt Thành đứng im một chỗ chờ hắn chỉnh đồ.
"Đúng."
Phương Độ Nhiên sửa lại cổ áo xong, đặt vào đúng vị trí:
"Áo này dễ lộ lắm, kéo nhẹ một cái là rộng toang.
Không an toàn."
"Sẽ không ai giống cái nam sinh vừa rồi xông vào kéo áo tôi đâu."
Úc Nguyệt Thành nói:
"Hơn nữa tôi là Alpha, sẽ không bị bắt nạt."
"Làm sao mà không?
Tôi không phải đang kéo được à?"
Phương Độ Nhiên định làm mẫu lần nữa, mới giơ tay đã bị Úc Nguyệt Thành nắm cổ tay ấn xuống.
"Trừ cậu ra, không ai có thể tùy tiện chạm vào tôi."
Anh nhìn hắn, mí mắt nhấc nhẹ.
Giống như con mèo trắng lớn đang vểnh lông khoe mình lợi hại.
Phương Độ Nhiên đương nhiên biết anh lợi hại.
Nhưng cái áo này, thật sự dễ kéo tuột quá đi!
Cái này thì xung đột cái gì?
"...
Như vậy là được rồi."
Phương Độ Nhiên nói.
Nói xong liền cảm giác không khí đổi khác kiểu khó tả.
Đôi mắt Úc Nguyệt Thành đẹp thật sự, đen sạch và sáng, nhìn hắn chuyên chú đến mức cái thay đổi không khí kia càng thấy rõ.
Hắn rút tay về:
"Mặc thì mặc, ban ngày ban mặt, giữa trời đất quang đãng, tôi xem có mấy ai dám đến gần cậu mà sờ áo."
Để giảm bớt gượng gạo, Phương Độ Nhiên còn cố ý khen:
"Cậu mặc cái này cũng đẹp mà, nhìn càng... soái."
Hắn suýt nói luôn chữ "càng ngoan", may dừng kịp.
Lần trước Úc Nguyệt Thành không tính toán chuyện bị gọi "ngoan", nhưng không có nghĩa lần hai anh cũng chịu được.
Không nên lố.
Hắn tự nhủ phải biết chừng mực, không thể vì Úc Nguyệt Thành dễ tính với hắn mà được voi đòi tiên.
Đây là một Alpha, một Alpha thực lực mạnh.
Hắn nhắc đi nhắc lại trong lòng.
Chủ yếu là... cái áo này sờ đã tay quá, mềm mềm ấm ấm.
Lại hoàn toàn hợp với hình tượng đại bạch miêu mềm mại của Úc Nguyệt Thành trong đầu hắn.
Thế nên hắn lại vô thức vuốt lưng anh một cái.
Úc Nguyệt Thành quay đầu thấy Võ Bân đang ngồi trong sảnh lầu một ký túc chờ.
Anh nói với Phương Độ Nhiên:
"Tôi phải lên Phòng Chính Giáo, cậu đừng đi."
Phương Độ Nhiên cũng thấy Võ Bân, bám theo ngay, không bàn bạc gì hết, quả quyết:
"Tôi cũng đi."
Úc Nguyệt Thành liếc hắn.
Phương Độ Nhiên kéo nhẹ cổ áo mình, còn hơi kiêu:
"Tôi cũng không mặc đồng phục, không đi theo cậu một chuyến thì cái áo trắng này thành áo mưa luôn."
Úc Nguyệt Thành nói:
"Chúng tôi đi bệnh viện."
Phương Độ Nhiên đáp ngay:
"Tôi biết."
Úc Nguyệt Thành:
"Không liên quan đến cậu."
Phương Độ Nhiên tỉnh queo:
"Tôi đi xem náo nhiệt."
"...
Cậu không định đi học?"
Úc Nguyệt Thành hỏi.
"..."
Phương Độ Nhiên chưa từng nghĩ việc này cần lý do để logic.
Ngay cả hắn cũng không nói rõ vì sao nhất định phải theo.
Hắn không lo Úc Nguyệt Thành không xử lý được, nhưng hắn không chịu nổi cảnh chủ nhiệm làm khó anh.
Lúc anh bị kéo vào Phòng Chính Giáo lần trước, hắn không nghe được nói gì, nhưng nghe Võ Bân kể sơ cũng biết chẳng phải lời hay.
Chủ nhiệm làm gì dễ dàng buông tha học sinh lớp bảy bọn hắn.
Úc Nguyệt Thành không giống hắn.
Anh có giáo dưỡng tốt, khí chất sạch sẽ, thông minh, linh hoạt... nhưng cũng không thể đứng lên cãi chủ nhiệm.
Chỉ có thể ngoan ngoãn nghe mắng.
Nghĩ đến đó thôi là hắn thấy khó chịu rồi.
Huống chi Úc Nguyệt Thành bị làm khó là vì hắn.
Anh nói không liên quan, nhưng chuyện này sao có thể không liên quan?
Không lý do cũng được, hắn nhất định phải đi chung.
"Không định đi học."
Hắn nói.
Úc Nguyệt Thành trong lòng không muốn kéo hắn vào, nhưng cuối cùng vẫn để hắn theo mình đến trước mặt Võ Bân.
Nhiệt độ cơ thể Phương Độ Nhiên vẫn hơi cao, chắc vẫn còn trong thời kỳ dễ cảm.
Úc Nguyệt Thành cúi mắt nhìn bàn tay Phương Độ Nhiên đang kéo cổ tay anh.
Khác với anh nắm tay người khác, Phương Độ Nhiên túm thẳng vào cổ tay anh, da lòng bàn tay dán lên cổ tay anh.
Nếu chỉ là bạn bè, đều là nam sinh, đều là Alpha, kéo tay kéo áo nhau cũng bình thường.
Nhưng tự dưng anh nghĩ: Phương Độ Nhiên có túm bạn bè nào cũng như vậy không?
Có phải chỉ cần dịch tay xuống một chút nữa, trông liền y như đang nắm tay?
"Giáo viên đã quay lại, viện trưởng sắp đã đến cổng trường, chúng ta ngồi xe ông ấy."
Võ Bân vừa đến đã nói.
"Vâng."
Úc Nguyệt Thành hỏi:
"Giờ đi sao?"
Võ Bân xem điện thoại:
"Chúng ta đi trước đi, đến đó chắc vừa lúc."
"Cậu ấy cũng đi?"
Thầy hỏi, che dù nhìn về phía Phương Độ Nhiên.
"Đi."
Phương Độ Nhiên đối diện thầy, đưa luôn tin nhắn Trần lão trả lời:
"Trần lão bảo đi trước, Úc Nguyệt Thành có tình huống gì thì báo trước cho ông ấy."
Võ Bân nhìn tin nhắn xác nhận đúng là:
"Sao xảy ra chuyện như vậy?
Cậu trông chừng người ta, chú ý an toàn của cậu ấy.
Tôi lập tức liên hệ người nhà.
Úc Nguyệt Thành có dao động cảm xúc nào phải báo ngay."
"Thật sự có chuyện thì chủ nhiệm cũng phải thông báo cho ông ấy."
Võ Bân nói.
Phương Độ Nhiên lạnh giọng:
"Chủ nhiệm còn bận giáo huấn cậu ấy, làm gì rảnh lo cảm xúc."
Võ Bân bị nghẹn thay chủ nhiệm giáo dục, ba người cùng đi ra cổng ký túc.
"Em lấy dù đâu?"
Võ Bân thấy Úc Nguyệt Thành không mang dù, liền đi tới chia dù cho anh.
Phương Độ Nhiên bước thẳng chen giữa hai người, tách họ ra, bật cái ô đen dài hắn mang, ô căng ra thậm chí lớn hơn dù dự phòng của Võ Bân—vừa đủ che hai thằng con trai to xác bọn hắn kín mít.
"Em che cho cậu ấy là đủ rồi."
Phương Độ Nhiên nói.
Võ Bân gật đầu, cảm giác Phương Độ Nhiên kiểu như đang thể hiện tinh thần đoàn kết nội bộ, liền tự giác dịch sang một bên, coi như vì bạn thân mà đứng sang tránh đường.
"Các em tình cảm đồng học tốt thật."
Thầy khen.
Úc Nguyệt Thành quay sang nhìn Phương Độ Nhiên.
Hai người đứng cạnh nhau, gương mặt hắn dù chỉ đổi sắc rất nhẹ cũng không thoát khỏi tầm mắt anh.
Phương Độ Nhiên vẫn nhìn thẳng phía trước, đôi mắt màu hổ phách trời mưa vẫn sáng.
"Tất nhiên rồi.
Ban bảy thập nhị trung không phải quả hồng mềm."
Hắn nói.
Chủ nhiệm trước đây lúc Phương Độ Nhiên mới vào trường, tìm phiền toái suốt.
Rõ ràng là ban khác gây chuyện, cuối cùng ban bảy bị phạt nặng hơn.
Các ban khác có thể dục sinh, nghệ thuật sinh... chỉ có ban bảy là ban bình thường, học lực trung bình.
Mỗi đứa đều là học sinh kiểu "cách điện với thành tích", mà chủ nhiệm lại là người phụ trách giáo vụ—không thích loại ban này.
Lần đó ban năm đến gây chuyện, đúng lúc quét dọn hành lang đụng nhau, thế là xung đột.
Bao nhiêu bất mãn trong trường của Phương Độ Nhiên tích lại một lần nổ tung.
Dù sao Phòng Chính Giáo vốn nhìn ban bảy cũng như ban năm không vừa mắt.
Làm người phụ trách giáo dục, chủ nhiệm chưa từng công bằng với ban bảy lần nào, thế nên Phương Độ Nhiên mang theo mấy Alpha của ban đập lại ban năm một trận ra trò, đánh đến mức đứa nào gây sự đều bị ấn quỳ xuống sàn hành lang.
Chủ nhiệm chạy tới thì thấy hắn đang dẫm lên đầu gối một đứa, đè từng tên một xuống đất, trong phòng y tế đầy tiếng kêu thảm.
Từ đó trở đi, số lần hắn bị gọi lên Phòng Chính Giáo giảm xuống hẳn, chủ nhiệm nhìn hắn cũng thuận mắt hơn, không còn làm mấy trò chọc tức hay nói lời khó nghe nữa.
Bất quá là từ lúc bị Trần lão "dạy dỗ", số lần hắn bị gọi lên giáo huấn đúng là tăng lên gấp bội.
Trần lão là một chủ nhiệm lớp không tệ, dù không quá xuất sắc trong chuyện giảng dạy, nhưng luôn giữ thái độ học tập nghiêm túc.
Điều làm người ta thấy thư thái nhất chính là Trần lão thật lòng coi học sinh lớp Bảy bọn họ như học sinh của mình.
Cũng vì điểm này nên mỗi lần Trần lão phạt bọn họ, bọn họ đều tình nguyện chấp nhận.
Học sinh lớp Bảy xưa nay không sợ chuyện lớn chuyện nhỏ gì, bởi vì đã có cách đối phó, sẽ không còn cúi đầu chịu bị bắt nạt nữa.
Và bọn họ cũng chịu nghe lời chủ nhiệm lớp, bởi Trần lão tôn trọng từng học sinh một.
So với sợ bị phạt, nhiều hơn chính là sự tôn trọng dành cho thầy.
Trần lão đáng để bọn họ lớp Bảy tôn trọng, nhưng còn cái ông chủ nhiệm giáo dục của thập nhị trung kia thì Phương Độ Nhiên chẳng cảm thấy xứng chút nào.
Vì sao chủ nhiệm giáo dục kia lại không còn chèn ép học sinh lớp bọn họ nữa, không muốn tự tay bóp méo sự thật rồi dùng trừng phạt thân thể hay phê bình giáo dục để dằn mặt hắn, hắn đoán chắc giống các lớp khác thôi—đơn giản là sợ kiểu "thả bay không kiêng nể ai" của hắn mà thôi.
Bắt nạt kẻ yếu.
Phương Độ Nhiên và Úc Nguyệt Thành che chung một chiếc ô, đứng ở cổng trường đợi đến khi xe thương vụ của viện trưởng chạy đến trước mặt.
Võ Bân đã leo lên xe trước, ngồi ở hàng ghế sau.
Phương Độ Nhiên giữ ô đứng đó chờ, Úc Nguyệt Thành chẳng hỏi gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh hắn cùng đợi.
Mãi đến khi chủ nhiệm giáo dục từ trong trường bước ra, đi đến trước mặt bọn họ, hắn mới ngẩng đầu lên.
"Chào chủ nhiệm Trương."