Quan Miểu ôm trái tim dán băng cá nhân ngủ suốt một đêm, không mơ thấy Thẩm Khâm Ngôn, ngược lại không hợp thời mơ thấy Quan Hinh.
Quan Hinh vừa mới kết hôn, vẫn chưa sinh con.
Mẹ luôn nói cô rất an phận, cũng nói con gái an phận nên lấy chồng sớm một chút, năm thứ 3 sau khi tốt nghiệp trường nghề, tròn 20 tuổi cô quen Trần Thụy, hai người nhanh chóng đăng ký kết hôn, Quan Miểu lúc đầu căn bản không để ý đến Trần Thụy, thậm chí ngay cả tướng mạo của gã cũng không nhớ, Quan Hinh sống chung với gã từ rất sớm, mấy ngày trước khi kết hôn theo phong tục ở quê nói không được về nhà đẻ ở, cho nên bọn họ chỉ gặp mặt vào một tháng trước khi kết hôn.
Là mùa hè, phòng cậu không có quạt, Quan Hinh mặc chiếc váy liền thân màu trắng, dùng chiếc quạt trong tay quạt cho hai chị em, ngồi bên cạnh nhìn cậu làm bài tập, cậu sắp lên lớp 9, bài tập không nhiều không ít, gặp bài không biết làm thì để trống.
"Chị cũng không biết làm."
Quan Hinh lúc đó nhìn có vẻ tròn trịa hơn bây giờ, mái tóc dài thoang thoảng mùi dầu gội đầu, cô trông có vẻ tâm trạng rất tốt, bây giờ nghĩ lại, chắc là sự khao khát đối với hôn nhân, cô nói với Quan Miểu: "Nhà Trần Thụy ở Nam Thành, Miểu Miểu, sau này nếu em đi học hoặc đi làm, có muốn cũng đến Nam Thành không?"
Quan Miểu từng nghe nói đến nơi này, nhưng không có nhận thức cụ thể, đi học hay đi làm ở đâu đối với cậu mà nói càng không có gì khác biệt.
"Không biết."
Quan Hinh cười cười, không nói gì cả, chỉ xoa đầu cậu, nhắc nhở cậu nên cắt tóc, Quan Miểu đối với tuổi thiếu niên của mình ấn tượng rất mơ hồ, cậu không thích ở nhà, có một người ba dượng không thích nói chuyện, còn có một Quan Kính luôn rất ồn ào, khi đó quả thực khá thích mong ngóng Quan Hinh đang làm việc bên ngoài về nhà.
Cậu có thể nhận được một món quà nhỏ xíu xiu.
Quan Hinh trước khi rời khỏi nhà, đưa cho cậu 150 tệ.
"Cầm lấy đi cắt tóc, còn có thể mua chút đồ ăn."
Quan Hinh lén lút nói với cậu: "Đừng để mẹ phát hiện, càng đừng để Kính Kính biết."
Hai tờ tiền giấy đó được Quan Miểu đặt ở ngăn trong cùng của ba lô, cậu không đem đi cắt tóc, cũng không mua đồ ăn, năm thứ 2 sau khi Quan Hinh kết hôn, cậu không đi học nữa, ở nhà ba dượng 2 năm, làm chút việc vặt, sau khi trưởng thành dùng 150 tệ này mua vé xe đi Nam Thành.
Quan Hinh rất muộn mới sinh con, sau khi đến Nam Thành, bọn họ cũng cơ bản không hay gặp mặt, Trần Thụy không thích Quan Hinh chạy lung tung, chuyện sau này, cậu cũng nhớ không rõ nữa.
Cuối giấc mơ, Thẩm Khâm Ngôn mới xuất hiện.
"Miểu Miểu. . . . . .
"
"Miểu Miểu. . . . . .
"
Có tiếng trẻ con khóc, Quan Miểu từ từ mở mắt ra, tầm mắt mất tiêu cự, ánh sáng ban ngày rực rỡ ngoài nhà, cậu quệt mồ hôi trên trán ngồi dậy khỏi chiếc ghế sofa chật chội.
Đứa bé nằm sấp trên vai Quan Hinh mút ngón tay, trên hàng lông mi đen nhánh toàn là nước mắt.
"Hôm nay em có đi làm không?
Đói chưa, dậy ăn chút gì đi, chị thấy trong tủ lạnh còn chút thức ăn thừa, nấu thêm chút cháo."
Quan Hinh nhìn vết thương của cậu, muốn nói lại thôi: "Em còn đau không?"
Quan Miểu thần sắc ngơ ngác, lặng lẽ nhìn quanh căn phòng trống trải của mình một vòng, ngay sau đó lắc đầu nói: "Đi làm."
"Vậy được, bây giờ 7 giờ rưỡi, em dậy trước đi."
Rửa mặt mũi xong ngồi bên cạnh bàn ăn, Quan Miểu vẫn chưa phản ứng lại từ trong giấc mơ, Thẩm Khâm Ngôn tối qua chắc là đi sau khi cậu ngủ say.
"Cầm lấy, cẩn thận bỏng."
Quan Hinh pha sữa cho đứa bé, bạn nhỏ tự mình giơ bình sữa uống cạn sạch, Quan Miểu nhìn chằm chằm vào những ngón tay mũm mĩm của đứa bé, sau đó không có biểu cảm gì nói với Quan Hinh: "Chị tự mình ở lại đây đi, tối em về."
"Được."
Quan Hinh mím môi hồi lâu không nói chuyện, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn về phía Quan Miểu, cuối cùng lo âu nói: "Trần Thụy nếu như tìm đến thì làm sao?"
Chiếc đũa trong tay bị Quan Miểu chọc vào đáy bát cháo đặc sệt, cậu chớp chớp mắt: "Vậy thì chị báo cảnh sát."
Quan Hinh vẻ mặt đau khổ nói: "Cảnh sát không quản, họ chỉ bảo chị về hòa giải với Trần Thụy, chị quyết tâm muốn ly hôn, nhưng Trần Thụy không đồng ý, nhất quyết bắt chị để đứa bé lại, nhưng mà. . . . . . nhưng mà chị không thể nào giao con cho anh ta được."
Mỗi lần cô nhắc đến những chuyện này là rất mất kiểm soát, Quan Miểu có khoảnh khắc muốn hỏi, lần nào cũng nói muốn ly hôn, nhưng lần nào cũng không ly hôn, lần này có thể kiên trì được bao lâu.
"Vậy thì không đưa."
"Chị. . . . . .
"
Quan Hinh trông có vẻ chắc là một đêm không ngủ ngon, trong mắt toàn là tia máu, cô chỉnh lại mái tóc bù xù của mình, nói: "Chắc chắn em cảm thấy chị vô dụng, chị biết, vốn dĩ chị cũng nghĩ, đều đã nhịn lâu như vậy, nhịn thêm mấy năm nữa thì có gì khác biệt đâu, nhưng anh ta ngay cả đứa bé cũng đánh.
"
Trên cánh tay ngắn cũn của đứa trẻ có vài vết bầm tím, được Quan Hinh xoa nắn như báu vật, "Chị có tra trên mạng, nói đứa trẻ nhỏ như vậy thì nên để mẹ nuôi dưỡng, Trần Thụy không có lý do gì có thể cướp đi, nhưng anh ta không đồng ý ly hôn, chị, chị không biết phải làm sao nữa."
Thực ra rất nhiều lúc khó khăn mà Quan Hinh nói không phải là cần một phương pháp giải quyết, đối với cô mà nói điểm quan trọng nhất là cấp thiết tìm một nơi trút bầu tâm sự, sự giãi bày của cô phải đặt lên trên tất cả mọi thứ.
Cô muốn có người thấu hiểu cô.
Quan Miểu đơn giản húp một nửa bát cháo, Quan Hinh dụi dụi mắt, biết mình đang làm khó người khác, tùy tiện chuyển chủ đề.
"Chị không có ý gì khác, chỉ là mấy ngày nay quả thực nơm nớp lo sợ, đứa nhỏ cũng bị dọa sợ."
Cô cười với Quan Miểu, rất gượng gạo.
"Đúng rồi, người bạn hôm qua của em, lần trước chị đã muốn hỏi, các em quen nhau thế nào?
Hôm qua người này đi rất muộn, còn giúp em xử lý vết thương nữa?"
Quan Miểu đặt đũa xuống, im lặng vài giây, hàng lông mi đen nhánh khẽ run lên một cái khó mà phát hiện, "Bọn em không phải bạn bè."
"Không phải bạn bè?"
Quan Hinh kinh ngạc nói.
"Vâng."
Hôn môi và kết bạn, Quan Miểu đã chọn cái trước, cho nên không phải.
"Vậy người này đến tìm em làm gì?"
Quan Miểu không trả lời câu hỏi này, đứng dậy khỏi ghế, "Em đi đây."
"Được, hôm nay em muốn ăn gì, chị làm cho em."
Quan Miểu không nghĩ ra, bảo cô tự mình tùy ý nấu là được, sắc mặt Quan Hinh trông rất lúng túng, Quan Miểu suy nghĩ một lát, mới dùng điện thoại chuyển cho cô 200 tệ.
Dùng thẻ ngân hàng mình liên kết, chứ không phải số dư bao lì xì Thẩm Khâm Ngôn gửi cho cậu hôm qua.
"Chị không phải. . . . . .
" Quan Hinh vội vàng muốn từ chối, màu sắc trong mắt mờ nhạt đến mức chỉ còn lại đen trắng, cô ôm con rũ đầu xuống: "Dạo này chị sẽ ra ngoài tìm chút việc để làm."
Quan Miểu không rõ mang theo con nhỏ thì có thể tìm được việc gì, tóm lại Quan Hinh tự mình quyết định là được.
Từ trong nhà đi ra, Quan Miểu vẫn cảm thấy bay bổng, cậu đạp xe đến hiệu thuốc gần đó, hỏi nhân viên cửa hàng mua loại thuốc hạ sốt rẻ nhất, sau khi thanh toán xong chuẩn bị đến khách sạn, nhớ ra cái gì đó, đứng bên cạnh xe đạp điện chụp một tấm ảnh hộp thuốc hạ sốt, nhìn chằm chằm vào lịch sử trò chuyện trên WeChat với Thẩm Khâm Ngôn nhưng mãi không gửi tấm ảnh này qua.
Thẩm Khâm Ngôn không thích cậu gửi như vậy.
Nên bắt đầu chủ đề hôm nay với Thẩm Khâm Ngôn như thế nào khiến Quan Miểu khó xử, cậu lại lướt lịch sử trò chuyện lên trên một chút, cuối cùng giơ hộp thuốc hạ sốt đó lên, chụp cả mặt mình vào.
Quan Miểu: 【Thẩm Khâm Ngôn, hôm nay em mua thuốc hạ sốt uống.】
Quan Miểu: 【Sẽ không ốm nữa đâu.】
Đến khách sạn khoảng 8 giờ rưỡi, Quan Miểu thay quần áo xong mở điện thoại trong phòng nghỉ, Thẩm Khâm Ngôn không trả lời, chắc là vẫn đang ngủ, Quan Miểu trước khi làm công việc dọn dẹp buổi sáng đã cho bầy cừu trong Trang trại Cừu Cừu ăn một lượt.
【Chào buổi sáng!
Chủ nhân!】
【Cừu nhỏ của bạn tràn đầy năng lượng, có thể tham gia hoạt động của trang trại để giành phần thưởng nha!】
Quan Miểu rất nhạy cảm với từ phần thưởng, ấn mở từng chấm đỏ trong app nhỏ ra xem, phát hiện là hoạt động theo mùa của tiết Thu phân.
Mùa hè còn chưa qua, đã sắp đến mùa thu sao.
Quan Miểu hơi buồn bực, cái gọi là hoạt động chẳng qua là để cừu nhỏ tham gia thi đấu, phần thưởng là một vạn đồng vàng cùng với gói quà lớn đồ ăn vặt cho cừu, trong đó thu hút Quan Miểu nhất là vật phẩm có thể tăng độ thân mật cho cừu.
Cho nên Quan Miểu chọn tham gia.
Làm xong tất cả những việc này, tiếp đó gửi một tin nhắn WeChat mới cho Thẩm Khâm Ngôn.
Quan Miểu: 【Chào buổi sáng!】
Trước khi tắt điện thoại, Quan Miểu cố ý ấn vào số dư WeChat xem 200 tệ Thẩm Khâm Ngôn cho cậu.
Rất vui.
9 giờ sáng, Quan Miểu bày xong toàn bộ bộ đồ ăn của phòng bao tầng 2, mới phát hiện đồng nghiệp đến muộn, cậu ta lên từ thang máy chở hàng ở cửa sau khách sạn, phía sau có một người đàn ông đi theo, đèn trong cabin thang máy quá tối, cậu không nhìn rõ mặt người đó, chỉ nhìn thấy đồng nghiệp bị túm tóc kéo về phía sau, ngay sau đó liền rất nhanh bị đẩy từ bên trong ra, tiếp đó cửa thang máy đóng lại, người đàn ông kia từ đầu đến cuối không bước ra.
Một bộ quần áo nhăn nhúm, còn dính đầy rượu, Quan Miểu rất quen thuộc với trạng thái chất lỏng đông đặc này.
"Anh ta là ai?"
Quan Miểu hỏi.
Đồng nghiệp lại bị đánh, nhăn mặt nhíu mày hít một ngụm khí lạnh, không quan tâm khoác vai Quan Miểu rời đi, chân còn đi cà nhắc.
"Ây da, cậu tốt nhất đừng hỏi, cứ coi như tôi lại đi xe bị ngã được không."
Vết thương trên người cậu ta nghiêm trọng hơn mình nhiều, vô cùng chật vật, xem ra không lấy được chút lợi lộc nào từ đối phương.
"Ừ."
Quản lý buổi sáng đi kiểm tra phòng bao, thấy 2 người bọn họ không làm việc đứng nói chuyện phiếm, liền hét lớn vào mặt người: "Lý Tây Hành, đây là lần thứ mấy cậu đến muộn trong tháng này, cậu nếu không muốn làm thì cút cho tôi!"
Xương mày sưng vù và đôi mắt đỏ ngầu của đồng nghiệp khiến Quan Miểu cảm thấy hơi chói mắt, đồng nghiệp cười xoay người cúi đầu khom lưng nói chuyện với quản lý: "Tôi đương nhiên là làm, thực sự xin lỗi, chỉ nốt lần này thôi, tuyệt đối không có lần sau."
Đến giờ nghỉ trưa ăn cơm, Quan Miểu mới nghe đồng nghiệp nói với cậu, nói bạn gái quen trên mạng trước kia thực chất là một người có tiền, cậu ta nói cậu ta bị lừa.
"Cả đời này cũng không ngờ tới còn có thể bị lừa."
Đồng nghiệp tự giễu cười cười, máu ở khóe miệng được cậu ta liếm sạch nuốt vào bụng.
"Tôi cũng hết cách."
Đồng nghiệp trông có vẻ rất đau khổ, "Tôi chắc là tháng sau không làm nữa, Quan Miểu, người phụ nữ kia nói cô ta có thai, anh trai cô ta tìm đến tận cửa gây rắc rối cho tôi, chính là người trong thang máy vừa nãy đấy, tôi mà không chạy nữa, thì mất mạng."
Nói thật, Quan Miểu không biết người bạn gái mà đồng nghiệp nói là người nào, cậu ta thay người quá nhanh, cũng không hiểu đã như vậy, tại sao vừa nãy còn nói với quản lý mình sẽ tiếp tục làm.
"Cái này thì cậu không hiểu, cho dù chiều nay đi luôn, cậu cũng không thể bày ra cái suy nghĩ không muốn làm trên mặt để lãnh đạo nhìn thấy."
"Ừ."
Đồng nghiệp nhìn chằm chằm vào mặt Quan Miểu, biên độ khóe miệng kéo ra càng lớn hơn.
"Sao cậu cũng như vậy, nhưng không thảm bằng tôi, chậc, thực ra tôi còn khá lưu luyến cậu."
Quan Miểu đưa ra một lời khuyên có tính thực chất cho cậu ta.
"Đánh không lại, cậu báo cảnh sát đi."
Đồng nghiệp cô đơn nói: "Đáng đời tôi, báo cảnh sát cái gì, ai bảo tôi làm em gái người ta to bụng."
Lời này cũng chỉ nói nói vậy thôi, Quan Miểu rõ ràng, một số người có tiền cục cảnh sát không quản được, bị quấn lấy thì không dứt ra được.
"Được, tôi ngủ một lát, lát nữa gọi tôi, được không?"
"Ừ."
Quan Miểu nhìn cậu ta nhắm mắt lại ngủ trưa, điều hòa trong phòng nghỉ không đủ lạnh, đối với Quan Miểu mà nói thì vừa vặn, cậu lấy điện thoại ra, không biết đang nghĩ gì, cứ nhìn chằm chằm vào WeChat của Thẩm Khâm Ngôn ngẩn ngơ.
. . . . . .
Buổi trưa Thẩm Khâm Ngôn được Lục Tự gọi ra ngoài ăn cơm, hai người hẹn nhau cùng đi đánh tennis ở câu lạc bộ thường đến, Lục Tự đánh không lại anh, không bao lâu đã thở hồng hộc, nói muốn nghỉ ngơi, gọi người mang trước một thùng nước đá đến, anh ném một chai cho Thẩm Khâm Ngôn.
"Dạo này bận mấy ngày không gặp cậu, cậu đi đâu vậy?"
Những giọt nước đọng xung quanh chai nước tụ lại từng giọt dưới đáy, Thẩm Khâm Ngôn đặt vợt tennis sang một bên, ngửa đầu uống một ngụm lớn, đóng nắp lại.
"Nghỉ ngơi."
Lục Tự toàn thân là mồ hôi, vươn vai bắt đầu vận động gân cốt, kéo phải dây chằng liền bắt đầu kêu đau, "Chết mất, tôi phải rèn luyện tử tế với vệ sĩ tôi thuê mới được, tôi còn trẻ như vậy, sao mới cử động vài cái đã chỗ nào cũng kêu lục cục thế này."
Thẩm Khâm Ngôn: "Có thể không liên quan đến tuổi tác."
"Hả?
Ý gì."
Lục Tự lúc này không có thời gian suy nghĩ ẩn ý của anh, tối qua anh không ngủ ngon, bây giờ vận động quá độ rất mệt mỏi, hận không thể trực tiếp nằm ra đất ngủ.
"Cái studio kia của cậu làm đến đâu?
Có cần tôi giới thiệu cho cậu chút nguồn học viên không?"
Anh hai tay chống ra sau trên băng ghế khu nghỉ ngơi, hỏi Thẩm Khâm Ngôn.
"Không cần."
"Ây da, khách sáo với anh em làm gì, cậu định dạy học sinh hay người lớn, yên tâm, tôi giới thiệu cho cậu chắc chắn đều rất chất lượng, chứ không phải kiểu lớp học năng khiếu học qua loa đâu, tôi quen biết mấy vận động viên trượt tuyết chuyên nghiệp đấy."
Anh vỗ vỗ vai Thẩm Khâm Ngôn, vẻ mặt tò mò hỏi: "Sao tự nhiên lại muốn làm cái này, cậu đã bao nhiêu năm không chạm vào ván trượt tuyết mà."
Thẩm Khâm Ngôn đặt chai nước khoáng trong tay xuống, quay mặt sang nhìn anh: "Muốn biết?"
Lục Tự: "Ừ ừ."
Thẩm Khâm Ngôn: "Thì giống như việc cậu mở quán bar vậy."
Lục Tự mù tịt: "Tôi mở quán bar chơi mà."
Thẩm Khâm Ngôn nhún vai: "Tôi cũng là chơi."
". . . . . .
Có bệnh."
Anh lại cầm vợt tennis lên, "Vậy cậu tìm được mặt bằng chưa?
Định ở trong nước hay đi nước ngoài."
Thẩm Khâm Ngôn bóp chai nước khoáng trong tay lõm vào một mảng, nhàn nhạt nói: "Chưa nghĩ xong."
"Được, làm gì anh em cũng ủng hộ cậu."
Người bên cạnh không ngừng ngáp, Thẩm Khâm Ngôn lấy điện thoại ra, nhìn thấy bức ảnh Quan Miểu gửi cho anh, nói là ảnh tự sướng, chi bằng nói là đổi thuốc hạ sốt thành chứng minh thư thì đúng là tư liệu tốt nhất cho việc tố cáo thực danh.
Chuyện bị Quan Miểu cho leo cây, Thẩm Khâm Ngôn không tính toán lắm, đặc biệt là sau khi biết Quan Miểu là đi đón chị gái cậu, đêm hôm qua lúc rời khỏi chỗ Quan Miểu đã là hơn 2 giờ sáng, anh nghe thấy Quan Miểu gọi tên anh, càng giống như một lời nói mớ hơn.
Anh phóng to bức ảnh trong WeChat lên, lỗ chân lông và giọt mồ hôi trên mặt Quan Miểu hiện ra rõ ràng, giống như học sinh chụp ảnh thẻ, mím môi, màu môi rất hồng, mắt nhìn thẳng vào ống kính, đồng tử bị ánh nắng chiếu vào càng giống như một loại đá quý màu nhạt.
Ngơ ngác.
Anh phát hiện Quan Miểu là người thích gửi WeChat thứ 2 sau Thẩm Du.
Lục Tự thấy anh mải mê nghịch điện thoại, tò mò ghé sát vào, "Xem gì đấy, cho tôi xem với."
Điện thoại lập tức bị tắt đi, Lục Tự trề môi: "Đồ keo kiệt."
Buổi tối sau khi ăn cơm cùng Lục Tự mới về nhà, lúc ở trong gara ngầm, xem lại bức ảnh Quan Miểu gửi hôm nay một lần nữa, lúc đợi thang máy, Thẩm Khâm Ngôn gửi cho cậu một cái emoji con lợn con.
Anh vừa định tắt điện thoại, Thẩm Du liền bắt đầu quấn lấy như ma, oanh tạc điên cuồng trong WeChat của anh, anh coi như không nhìn thấy.
Hôm qua Quan Miểu nói hôm nay muốn đến tìm anh, nhưng WeChat chưa từng nhắc đến chuyện này.
Thẩm Khâm Ngôn không hiểu sao khá phiền muộn.
Sau khi về đến nhà, đẩy cửa ra phát hiện đèn phòng khách đang sáng, cửa sổ kính còn đang mở, gió thổi rèm cửa bằng voan trắng, buông thõng trên sàn nhà không ngừng lay động, Thẩm Khâm Ngôn đứng bất động ở huyền quan, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ trên đỉnh đầu.
Phản ứng đầu tiên là mẹ anh đến, nhưng theo thói quen của mẹ anh, sau khi anh mở cửa, thì nên là chưa thấy người đã nghe tiếng, bắt đầu gọi tên anh.
Thẩm Khâm Ngôn ngay cả giày cũng không thay, từng bước một đi về phía giữa phòng khách, chỗ anh là nhà bếp không gian mở, phía sau chiếc tivi to đùng là bàn ăn dài, trên đó bày la liệt túi lớn túi nhỏ đồ đạc, đồ ăn đồ uống, đáy túi nilon còn vì bị hộp đóng gói sắc nhọn chọc thủng một góc.
Có một bóng người đi qua đi lại trong nhà bếp phía sau bàn ăn, sau khi cảm nhận được sự trở về của chủ nhân căn nhà, khựng lại trước tủ lạnh, mấy giây sau mới quay mặt lại, sự đình trệ và do dự trong mắt rất nhanh đã bị niềm vui sướng xua tan, người đó để mặt mộc cười với Thẩm Khâm Ngôn.
"Anh về rồi à?"
Động tác của y không nhanh không chậm, nhét từng chút từng chút đồ đã mua vào tủ lạnh, hoàn toàn là một tư thế vô cùng quen thuộc với nơi này.
"Em đợi anh một lúc lâu, mỏi cả chân, liền thử mật khẩu trước kia của anh."
Y trông có vẻ quá mức hưng phấn, "Vậy mà chưa đổi."
Thẩm Khâm Ngôn lùi về sau vài bước, lưng tựa vào ghế sofa, nhìn người đàn ông phía sau bàn ăn.
"Anh muộn thế này là đi đâu vậy?
Tần Nghi Trăn có vẻ như đang lo lắng cho anh: "Không uống rượu chứ?"
Thẩm Khâm Ngôn châm một điếu thuốc ngay trước mặt y, rất dùng sức hút một hơi, mấy sợi tóc trước trán rủ xuống mí mắt, anh không nhìn Tần Nghi Trăn, cũng không nói chuyện.
Tần Nghi Trăn là bác sĩ, vô cùng nhạy cảm với mùi, mùi thuốc lá tràn ngập phòng khách, y ho khan hai tiếng rầu rĩ.
"Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào vậy?"
Thẩm Khâm Ngôn một tay kẹp điếu thuốc, tay kia đút vào túi quần, vòng khói nhả ra làm mờ đi khuôn mặt Tần Nghi Trăn, anh rất im lặng, Tần Nghi Trăn không hề cảm thấy lúng túng, tự mình cười nói: "Trước kia mặc dù cũng hút, nhưng luôn cảm thấy không lợi hại như bây giờ, anh vẫn nên hút ít thôi, không tốt cho sức khỏe."
"Tần Nghi Trăn."
Ánh mắt Thẩm Khâm Ngôn lười biếng, khi nhìn về phía y mang theo sự dò xét, khiến Tần Nghi Trăn bắt đầu trở nên cứng nhắc.
"Cậu còn quản cả tôi cơ đấy."
Giọng điệu của anh quá nhẹ, khiến người ta không đoán được tính khí của anh lúc này.
Nước đá mua ở siêu thị làm ướt đáy túi nilon, chảy ra từ chỗ bị rách, Tần Nghi Trăn muốn tìm một cái giẻ lau sạch, nhưng tìm không thấy, y nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
"Vậy em có thể quản không?"
Từ khi gặp lại Thẩm Khâm Ngôn, y đã không thể nào nắm bắt được cảm xúc của người đàn ông này nữa, trái tim Tần Nghi Trăn trở nên rất trì độn, là một loại đau đớn như bị lăng trì.
"Em hôm nay đến. . . . . .
" Y nắm lấy quai xách bằng nilon bị xoắn lại với nhau, đầu ngón tay trắng bệch, không có chút máu nào, "Chỉ là muốn gặp anh, nhưng cảm thấy đi tay không hình như không lễ phép, nên mua chút đồ."
Thẩm Khâm Ngôn ngậm điếu thuốc, tiếp đó lấy xuống, ánh mắt lạnh nhạt nói: "Tùy tiện vào nhà tôi thì là có lễ phép?"
Những năm nay Tần Nghi Trăn cũng học được một số thói quen xấu, ví dụ như lời không lọt tai sẽ coi như không nghe thấy, cho nên bắt đầu tự nói tự nghe.
"Mấy năm nay tài nấu nướng của em tiến bộ rất nhiều, bạn bè đồng nghiệp đều khen ngon, hôm nào làm cho anh ăn."
Sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, y vứt túi nilon vào thùng rác, sau đó dùng khăn giấy lau sạch những giọt nước trên bàn ăn.
"Hai ngày trước Thẩm Du tái khám, chân không có vấn đề gì, anh nhắc nhở nó đi lại nhiều là được."
Y tuyệt miệng không nhắc đến chuyện trước kia, chỉ nói hiện tại.
"Không được lười biếng, trước khi xương lành hẳn thì không thể cứ nằm mãi được."
Điếu thuốc đó Thẩm Khâm Ngôn hút một nửa, cháy một nửa, tàn thuốc tích tụ thành một đường dài, không chịu nổi gánh nặng rơi xuống sàn nhà, anh di di chút tàn thuốc cuối cùng.
Động tác di thuốc quá dùng sức, tất cả các khớp ngón tay phải đều cong lại, khiến ngón tay trông rất dài, Tần Nghi Trăn sắp quên mất nhiệt độ lòng bàn tay anh, rất muốn đi qua nắm tay anh ngay bây giờ.
Không có cái gan đó, y hít sâu một hơi, "Lúc em đến đã dọn dẹp nhà cửa cho anh một chút, tàn thuốc trên mặt đất để em dọn, anh nghỉ ngơi trước đi."
Thẩm Khâm Ngôn im lặng không lên tiếng nhìn y, giọng hơi khàn: "Cậu từ bao giờ thích làm bảo mẫu cho người khác vậy."
"Anh đừng nói chuyện kiểu này được không?"
"Muốn tôi nói thế nào."
Thẩm Khâm Ngôn liếm liếm môi, khẽ nói: "Khen cậu chu đáo?"
"Không phải ý này."
"Làm bác sĩ đang yên đang lành không làm, tự ý xông vào nhà tôi, mua một đống đồ tôi không cần, nói một đống lời tôi không muốn nghe, sau đó dọn dẹp nhà cửa cho tôi, hay là cậu càng muốn tôi gọi người đuổi cậu ra ngoài hơn?"
"Em chỉ hi vọng có thể bình tâm tĩnh khí nói chuyện đàng hoàng với anh."
"Với tôi?"
"Phải."
Đây không phải là vấn đề làm được hay không làm được, mà là Thẩm Khâm Ngôn không muốn nhìn thấy y ở đây.
"Ra ngoài."
Mặt Tần Nghi Trăn trắng bệch, nhưng vẫn đứng im không nhúc nhích phía sau bàn ăn, thần sắc cuộn trào nơi đáy mắt khiến y trông như sắp sụp đổ.
Điện thoại của Thẩm Khâm Ngôn vang lên trong phòng khách trống trải yên tĩnh, hai tiếng liên tiếp, không biết là tin nhắn của ai gửi tới, Thẩm Khâm Ngôn nhìn rất lâu, Tần Nghi Trăn cắn môi vòng qua phía sau bàn ăn trong bếp, đi về phía Thẩm Khâm Ngôn, y nhìn thấy màn hình, nhưng không nhìn rõ nội dung, màn hình rất nhanh bị tắt đi.
"Khâm Ngôn."
Khuôn mặt Tần Nghi Trăn trông có vẻ rất đau khổ, "Em nghĩ mỗi người đều có quyền hối hận, chia tay lẽ nào không thể quay lại sao?
Chúng ta vốn dĩ cũng đâu phải chia tay trong hòa bình, lẽ nào không phải bởi vì. . . . . .
"
Khoảnh khắc Thẩm Khâm Ngôn ngước mắt nhìn y, Tần Nghi Trăn cảm thấy trái tim mình như bị một con dao găm xa lạ sắc bén rạch một đường, không ngừng rỉ máu, trước khi quyết định chủ động đến đây y đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều, y cho rằng tình cảm không đi đến đâu của y và Thẩm Khâm Ngôn không nên cứ thế kết thúc chóng vánh như vậy, y thật vất vả mới đợi được đến ngày hôm nay, không phải muốn cãi nhau với Thẩm Khâm Ngôn.
Điện thoại lại reo, Tần Nghi Trăn bất giác nhìn sang, Thẩm Khâm Ngôn lần này không trả lời, trực tiếp ném điện thoại lên ghế sofa.
"Ý của cậu là. . . . . .
" Thẩm Khâm Ngôn cau mày, dáng vẻ không hiểu lắm: "Cậu muốn quay lại với tôi?"
Tần Nghi Trăn hít sâu một hơi, không trả lời trực tiếp, "Còn đang giận em sao?"
Cổ họng hút thuốc xong hơi khô, sự bực bội của Thẩm Khâm Ngôn lên đến đỉnh điểm, "Cậu ở lỳ chỗ tôi không đi, cậu cảm thấy tôi còn có thể vui vẻ được?"
"Khâm Ngôn, những năm xa nhau này, anh tưởng em không đau khổ sao."
Có lẽ Tần Nghi Trăn quả thực là đau khổ, Thẩm Khâm Ngôn nghĩ đến Tần Nghi Trăn trước kia luôn bảo mình thông cảm cho nỗi khổ của y, nỗi niềm khó nói của y, tháng ngày mỗi người một ngả đã qua lâu như vậy, bây giờ nói muốn quay lại, ngoại trừ làm người ta buồn nôn ra, Thẩm Khâm Ngôn không nghĩ ra bất kỳ lý do nào.
Thời gian ban đêm trôi qua cực chậm, Tần Nghi Trăn vẫn luôn không đi.
Trên tủ sách cạnh ghế sofa có một bức ảnh, bên trên là Thẩm Khâm Ngôn năm 23 tuổi.
Phóng túng, ngông cuồng, sở hữu một khuôn mặt có thể khiến người ta lún sâu, nhưng y đã rất lâu không nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn như vậy.
Tần Nghi Trăn nhìn chằm chằm vào khung ảnh bên trên lưu luyến không rời hồi lâu.
"Bức ảnh này anh vẫn còn giữ."
Thẩm Khâm Ngôn ngả người dựa vào ghế sofa, trong tay là chiếc bật lửa châm thuốc: "Ảnh của tôi tôi không thể giữ?"
"Là chúng ta chụp ở St.
Moritz, lúc đó anh còn rất thích trượt tuyết."
Thẩm Khâm Ngôn ném bật lửa lên bàn trà, phát ra âm thanh rất giòn, ngay sau đó dùng tay vuốt tóc, Tần Nghi Trăn biết đây là điềm báo trước của việc anh vô cùng khó chịu, không nói thêm lời nào nữa, mà chủ động dọn dẹp sạch sẽ tàn thuốc trên mặt đất.
"Tần Nghi Trăn."
Thẩm Khâm Ngôn đột nhiên gọi tên y, Tần Nghi Trăn khom lưng sững sờ, mắt rất cay, có lẽ ở lại sẽ nghe thấy nhiều lời khó nghe hơn, nhưng so với những thứ này, y càng sợ không nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn.
Cái bóng trên sàn nhà khẽ đung đưa.
"Tôi không đổi mật khẩu, là bởi vì tất cả mật khẩu của tôi đều là một."
Lời này Tần Nghi Trăn nghe hiểu, từ lúc họ quen biết, Thẩm Khâm Ngôn đã không thích dùng mật khẩu khác nhau, anh ghét phải nhớ rất nhiều con số lộn xộn.
Quả thực, không có lý do gì vì một người đã sớm chia tay rời đi mà phá vỡ nguyên tắc của bản thân.
Anh không phải vì Tần Nghi Trăn mà chọn giữ lại dãy số đó.
Anh chỉ là tuân theo thói quen của mình mà thôi.
"Vậy còn bức ảnh?"
Tần Nghi Trăn không cam tâm, cố chấp cho rằng luôn có đáp án mình muốn nghe.
Thẩm Khâm Ngôn cười một tiếng, Tần Nghi Trăn luôn nhạy cảm, rất dễ dàng nghe ra sự khinh miệt từ trong đó.
"Cậu chắc không cho rằng tôi là vì cậu mới giữ lại chứ?"
Xe của Tần Nghi Trăn đỗ ở bãi đỗ xe tạm thời của khu dân cư, sau khi từ chỗ Thẩm Khâm Ngôn ra, y ngồi trong chiếc xe tối đen thở hổn hển, hai tay ôm mặt, hoãn rất lâu.
Không nên như vậy.
Trong tất cả những dự tính của y, Thẩm Khâm Ngôn đều không nên như vậy.
Tay nắm vô lăng đều đang run rẩy, sau khi điều chỉnh xong, y rời khỏi từ cổng lớn khu dân cư, vừa hay có người đi lướt qua y, cái bóng dưới ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt y, đột nhiên nhịp tim mất cân bằng, y khẽ ngoảnh lại, chỉ nhìn thấy một nam sinh dáng người mỏng manh đi vào, rất nhanh liền biến mất trong bóng đêm.
Sau khi ra ngoài không rời đi ngay, Thẩm Du gửi cho y một tin nhắn WeChat, y tiện thể tấp xe vào lề đường, trực tiếp gọi điện thoại cho Thẩm Du, bên kia bắt máy ngay lập tức.
"Anh Nghi Trăn, thế nào rồi?
Gặp được anh trai em chưa?"
Tần Nghi Trăn nhếch khóe miệng, giống như bị rút cạn mọi sức lực, giọng nói yếu ớt: "Gặp rồi."
Thẩm Du trong ống nghe cười ngốc nghếch, "Vậy thì tốt."
"Thẩm Du."
"Sao vậy anh?"
Tần Nghi Trăn tựa trán lên vô lăng, trầm giọng hỏi: "Anh trai em mấy năm nay đều không có người khác sao?"
Chuyện này Thẩm Du vỗ ngực bảo đảm với y: "Tuyệt đối không có, thật đấy, anh ấy ngay cả buổi xem mắt mẹ em sắp xếp cũng có thể làm cho hỏng bét, trực tiếp nói với người ta anh ấy thích đàn ông."
"Anh không nói chuyện này."
Tần Nghi Trăn khó tránh khỏi cảm thấy thất bại: "Đàn ông thì sao?"
"Đàn ông. . . . . .
"
Thẩm Du ủ rũ nói: "Đàn ông cũng không có mà, mặc dù anh trai em luôn bảo em làm qua loa với mẹ, nói anh ấy có người mình thích, nhưng em chưa từng thấy anh ấy thân thiết với ai, anh Nghi Trăn, em thề, thật sự không có."
"Vậy sao. . . . . .
"
"Vâng."
Giọng Thẩm Du càng ngày càng nhỏ, nghe có vẻ rất áy náy: "Xin lỗi anh."
Tần Nghi Trăn nắm chặt điện thoại: "Em xin lỗi anh làm gì chứ."
"Bởi vì là lỗi của em, anh mới chia tay với anh trai em."
"Thẩm Du."
"Dạ?"
"Anh ấy còn thích anh không?"
Thẩm Du ngừng vài giây mới nói: "Em cảm thấy là có thích, nếu không tại sao anh ấy không tìm bạn trai mới, tại sao thời gian trước lại muốn trượt tuyết, anh Nghi Trăn, anh ấy từ sau khi chia tay với anh ở Thụy Sĩ, chưa từng trượt tuyết nữa."
Nhặt lại lần nữa, là vì cái gì?
Tần Nghi Trăn thông minh hơn Thẩm Du rất nhiều, nhưng người trong cuộc thì mê muội, người mắc kẹt trong vũng lầy không thể tự cứu lấy mình, y có chuyện khác muốn hỏi.
"Anh muốn hỏi em."
"Anh nói đi."
Tần Nghi Trăn ngẩng đầu lên khỏi vô lăng, hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm mặt đất sáng choang dưới ánh đèn pha xe trước.
"Quan. . . . . .
"
Y cố gắng nhớ lại hai cái tên WeChat thoáng lướt qua.
"Quan Miểu là ai?"
________________________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Chắc là vì dừng đăng quá lâu, tuần này không được lên bảng xếp hạng tốt, cộng thêm vào VIP, có thể không có nhiều người ở lại
Hy vọng sau này có thể có thêm chút độc giả mới
(Cảm ơn sự ủng hộ và bình luận của mọi người
KY: tới rồi, chương này 7k chữ, cả team cày hơn chó từ 8h tối cuối cùng cũng edit xong, ngày mai chắc không dậy nổi mất, đọc thấy hay cho xin 1 like nhé cả nhà