[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,298
- 0
- 0
[Đm/Edit] Ác Thú Vị - Vị Bặc 880
Chương 40: Cãi Nhau
Chương 40: Cãi Nhau
Quan Hinh từ đây có thêm một bí mật.
Ngày bắt gặp Quan Miểu hôn nhau với đàn ông, cô không xuống lầu mua khăn mặt, mà lặng lẽ ôm đứa bé quay người về nhà, bạn nhỏ chắc cũng nhìn thấy cậu mình, đưa bàn tay mũm mĩm không ngừng chỉ ra ngoài, Quan Hinh sợ con lên tiếng vội vàng bịt miệng con lại, về đến nhà mới phát hiện đứa bé tủi thân đang rơi nước mắt.
Hơi nóng bốc lên trong nhà, chỉ ra ngoài một lát, Quan Hinh đã mồ hôi đầm đìa.
"Xin lỗi xin lỗi, là mẹ không tốt, làm con đau."
Đứa bé há nhỏ miệng, núm vú giả rơi vào tay Quan Hinh, tiếng khóc vang dội, Quan Hinh thực sự hết cách, dỗ dành rất lâu.
Người đàn ông hôn Quan Miểu, Quan Hinh cũng nhận ra, từng đến nhà hai lần, nhìn qua đã biết không phải người bình thường, Quan Miểu nói bọn họ không phải bạn bè.
Không phải bạn bè, vậy là quan hệ gì?
. . . . . .
Hai người, đàn ông sao?
Quan Hinh đặt đứa bé đã nín khóc xuống đất, một mình đi đến bên hàng rào bảo vệ ngoài cửa, đón ánh nắng chói mắt nhìn xuống, người đàn ông cao lớn mặc áo sơ mi trắng đã bước ra khỏi khu dân cư, dần dần, bóng dáng hoàn toàn chìm vào dòng người thưa thớt.
Còn Quan Miểu, nhìn chằm chằm vào hướng người đàn ông rời đi đứng trọn vẹn mười mấy phút.
Hôm đó quá nóng, Quan Hinh nhìn thấy vết ửng đỏ có thể thấy rõ trên mặt em trai, da cậu quá tái nhợt, hơi có bất kỳ một chút khác thường nào đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Cô là một người phụ nữ đã kết hôn, sao có thể không biết nguyên nhân Quan Miểu như vậy.
Vì chuyện này, Quan Hinh liên tục mấy ngày không ngủ được ngon giấc.
Ngày đầu tiên của tháng 10, cô chưa đến 7 giờ đã dậy sớm, một mình làm bữa sáng trong bếp, kể từ khi chuyển đến đây, phòng bếp là nơi cô ở lâu nhất ngoài phòng ngủ, xoong nồi mâm bát, khăn ướt giẻ lau, còn có rất nhiều đồ dùng của trẻ con, chất đống khắp nơi, cô rửa bình sữa và núm vú giả của đứa bé, dòng nước rào rào xối qua những ngón tay gầy gò khô héo của cô, cô cố tình làm tiếng động nhỏ nhất, sợ đánh thức Quan Miểu vẫn đang ngủ trên ghế sofa phòng khách.
Tắt vòi nước, Quan Hinh nhận được một cuộc điện thoại, từ mẹ cô.
"Alo, mẹ."
Giọng cô như muỗi kêu, "Sao vậy?"
Tay trái cầm núm vú giả silicon mềm mại của con, đầu ngón tay dùng sức ấn xuống, sau đó nhìn nó từ từ nảy lại, giọng nói quen thuộc của mẹ khiến cô cảm thấy một tia phiền não.
"Mẹ, con đã nói với mẹ rất nhiều lần mà, con không có tiền."
Trong bếp không có cửa sổ, cho nên buổi sáng cũng phải bật đèn để duy trì một chút ánh sáng.
Quan Hinh khom lưng, cổ cũng rũ xuống, giọng điệu bất đắc dĩ nói: "Con sắp ly hôn, còn phải nuôi con nhỏ, mẹ. . . . . . mẹ không thể. . . . . .
"
Người phụ nữ trong điện thoại vừa nghe cô muốn ly hôn liền bắt đầu chất vấn: "Ly hôn?
Con lại lên cơn gì vâyh, con bao nhiêu tuổi, con mới bao lớn, con ly hôn, con ly hôn ai nuôi con nhỏ?"
"Tự con nuôi."
"Con ngay cả công việc cũng không có, con còn nuôi con nhỏ, mẹ không đồng ý."
"Mẹ. . . . . .
" Quan Hinh hít sâu một hơi, cầu xin nói: "Con không muốn dây dưa với Trần Thụy nữa."
Mẹ cô không đồng ý ly hôn, Quan Hinh biết, chẳng qua là cảm thấy cô còn có thể thỉnh thoảng lấy chút tiền từ Trần Thụy trợ cấp cho gia đình, nhưng bây giờ cô không muốn như vậy nữa.
"Mẹ, bây giờ con ở chỗ Miểu Miểu, nhưng con không thể ở đây mãi được."
Cô quay mặt nhìn chiếc ghế sofa rất gần phòng bếp chật hẹp, một nửa chân Quan Miểu đều thò ra ngoài.
"Con định qua tháng này, đến lúc đó về quê. . . . . .
"
Vừa nghe cô muốn về quê, người phụ nữ trong điện thoại bắt đầu nổi điên.
"Quan Hinh, con về làm gì?
Mẹ chăm sóc một mình em trai con đã sắp phiền chết, con đừng về thêm phiền cho mẹ."
"Con sẽ không thêm phiền cho mẹ, lúc trước ba mất không phải còn để lại một căn nhà cũ sao?
Con muốn đến đó. . . . . .
"
Người phụ nữ ngắt lời cô: "Căn nhà đó mẹ bán rồi."
Đầu óc Quan Hinh cứng đờ, đờ đẫn nói: "Bán?
Mẹ, sao mẹ không nói cho con biết?
Bán được bao nhiêu tiền?"
"Đồ ông ấy để lại không phải là của mẹ sao, mẹ bán đi còn cần phải thông qua sự đồng ý của con à?"
"Không phải ý này, mẹ bán nhà, vậy tại sao mỗi tháng mẹ còn đòi tiền con, Miểu Miểu. . .
Miểu Miểu cũng nói mỗi tháng em ấy đều gửi tiền cho mẹ."
"Mẹ đối xử với chị em con tệ sao?
Đứa nào trong hai đứa không phải mẹ chăm lo lớn khôn?
Căn nhà cũ đó vốn dĩ đã chẳng đáng tiền, hai năm trước nhà sửa lại cộng thêm sinh hoạt phí học thêm của Kính Kính cái nào không cần tiền?"
Bà lại bắt đầu tận tình khuyên bảo, "Có thể thông cảm cho mẹ một chút không?
Đứa bé ngay cả nói còn chưa biết, ly hôn con muốn tìm cho nó một ông ba dượng?
Ở quê không có chỗ cho con ở, con và Trần Thụy cãi nhau thì cãi nhau, vợ chồng không phải đều trải qua như vậy sao, cúi đầu nhận lỗi mau chóng về với nó đi."
"Mẹ, con không. . . . . .
"
"Được, không có tiền thì thôi, mẹ cúp đây."
Tiếng tút tút của ống nghe khiến Quan Hinh cảm thấy vô cùng chói tai, tay không ngừng phát run, Quan Miểu không biết tỉnh từ bao giờ, tóc rối bù đứng sau lưng cô, biểu cảm ngơ ngác, giống như chưa ngủ đủ giấc, có vài giây khiến Quan Hinh cảm thấy như quay trở về mấy năm ở quê, Quan Miểu chưa trưởng thành sẽ vác một khuôn mặt như vậy nói với cô là ghét Quan Kính.
Có lẽ, Quan Miểu bây giờ cũng sẽ ghét Quan Hinh.
Nhưng Quan Hinh rất sĩ diện, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, "Chị làm ồn em thức giấc sao?
Em đi rửa mặt trước đi, bữa sáng lát nữa là ăn được."
Hôm nay cô phải mang sủi cảo đã gói đi giao, sau đó đổi lấy tiền, Quan Miểu đánh răng trong nhà vệ sinh, bọt trắng dính quanh môi, Quan Hinh suy đi nghĩ lại, vẫn thuận miệng hỏi một câu: "Miểu Miểu, người bạn đó của em dạo này sao không đến tìm em nữa?"
Bạn?
Quan Miểu nhổ bọt ra, chớp chớp mắt, khẽ không phản ứng lại, cậu nhìn về phía Quan Hinh: "Chị nói Thẩm Khâm Ngôn, anh ấy không phải bạn em."
Thực ra là Quan Hinh không biết xưng hô với người đàn ông kia thế nào mới dùng từ bạn bè một lần nữa để thay thế, kết quả đổi lại câu trả lời thứ 2 vẫn là cậu và anh không phải bạn bè.
Việc em trai mình là người đồng tính hoàn toàn cắm rễ trong đáy lòng Quan Hinh.
"Miểu Miểu. . . . . .
"
Quan Miểu dùng nước lạnh rửa mặt, đi ra từ nhà vệ sinh, tìm thấy điện thoại của mình trên ghế sofa, sau đó chuyển cho Quan Hinh một nghìn tệ.
"Chị về quê, hay là về nhà với Trần Thụy, đều tùy chị."
Quan Hinh nắm chặt tay, đau đớn nói: "Em nghĩ chị như vậy sao."
Quan Miểu không hiểu cô có ý gì, cậu chưa từng nghĩ Quan Hinh như thế nào, dù sao cũng là cô tự mình quyết định, cậu cho Quan Hinh tiền, là bởi vì cậu đúng lúc có, nhưng cậu không thể cho hết được, cậu phải giữ một chút, đưa Thẩm Khâm Ngôn đi ăn cơm.
Nói rất nhiều lần mời khách, chưa có lần nào thực sự đưa Thẩm Khâm Ngôn đi ăn.
Cậu không muốn nuốt lời.
Quan Hinh quay lưng về phía cậu, mở nắp nồi cơm điện, hơi nóng lập tức bốc lên xông nóng khóe mắt cô, cô dùng muôi múc cháo ra, múc vào trong bát.
"Em còn nhỏ, không hiểu, người trong mắt không chứa được hạt cát thì không kết hôn được đâu."
"Nhưng chị quả thực cũng không muốn tiếp tục với Trần Thụy nữa."
"Ra ăn đi."
Cô lại giống như ngày thường, dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc trên bàn, nói chuyện phiếm với cậu như không có chuyện gì xảy ra, sau đó hỏi về Thẩm Khâm Ngôn.
"Lần trước em cũng chưa nói với chị làm sao quen biết anh ta, không phải bạn bè, quan hệ của hai người sao lại tốt như vậy?"
Quan Miểu cảm thấy cháo quá nóng, tùy ý dùng đũa khuấy khuấy, nói: "Không tốt."
"Vậy. . . . . .
" Quan Hinh muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì cả, cuộc sống của chính mình còn một mớ hỗn độn, lấy đâu ra tư cách đi quản Quan Miểu.
Nhưng đồng tính luyến ái, suy cho cùng không phải chuyện tốt.
Cô sợ Quan Miểu bị người ta lừa, dù sao người đàn ông tên Thẩm Khâm Ngôn kia, nhìn qua đã biết không giống bọn họ.
Không biết tại sao Quan Hinh hôm nay luôn nhắc đến Thẩm Khâm Ngôn, Quan Miểu quả thực có hơi không trả lời được, cậu và Thẩm Khâm Ngôn không phải bạn bè, cũng chưa đến loại quan hệ yêu đương kia, họ chỉ là khoảng cách rất gần, cũng không phải cố ý muốn giấu Quan Hinh, chỉ là cảm thấy không cần thiết phải nói.
"Tháng này đứa bé tròn một tuổi, đến lúc đó chị mua một cái bánh kem, chúng ta tổ chức ở nhà thế nào?"
Quan Miểu nghĩ một chút, nói: "Ừ."
Ngày lễ nhà hàng sẽ rất bận, Quan Miểu đến nhà hàng sớm hơn bình thường một tiếng đồng hồ, nhưng cậu lo lắng hôm nay không có thời gian chăm sóc Trang trại Cừu Cừu, liền cho hai con cừu ăn trước ở góc cầu thang cửa ngách, đồng thời bỏ thêm hai phần thức ăn gia súc, đồng vàng thắng được trong đợt hoạt động lần trước có rất nhiều, cậu đều tích cóp lại định đến lúc đó mua yếm đẹp cho Cừu Khâm Khâm.
Đồng nghiệp hôm nay lại không có mặt, lần trước nói muốn nghỉ việc, nhưng lúc quản lý điểm danh hôm nay gọi điện thoại cho Lý Tây Hành ngay trước mặt bọn họ, nói cậu ta nếu hôm nay không đến thì ngày mai thu dọn đồ đạc cút đi.
Kết quả đến buổi chiều, đồng nghiệp liền cả người đầy vết thương, đi khập khiễng đến nhà hàng.
Cậu ta làm thủ tục nghỉ việc, còn bị trừ tiền, thậm chí không nhận được tháng lương cuối cùng.
"Tháng 9 tự ý nghỉ việc quá nhiều, bỏ đi, lười đòi."
Cậu ta nói có món đồ để quên trong tủ phòng nghỉ phải đi lấy, nói mình thực sự đau quá, bảo Quan Miểu đỡ cậu ta đi một chuyến.
Là một miếng ngọc bích màu xanh lục, xâu một sợi dây đỏ, đồng nghiệp đeo nó lên cổ.
"Mẹ tôi cho, nói bảo bình an."
Cậu ta cười cười, động đến vết thương ở khóe miệng, đau đến hít hà một tiếng: "Bình an cái rắm, tôi e là sớm muộn cũng bị hành chết."
"Cậu làm sao?"
Quan Miểu hỏi.
"Không sao, gặp phải một kẻ điên."
Đồng nghiệp còn không quên quan tâm việc yêu đương của cậu, "Với bạn gái còn thuận lợi chứ?
Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, bất kể là ai cũng phải để lại một tâm nhãn, nếu không rơi vào kết cục như tôi, có mà hối hận."
Cậu ta đeo miếng ngọc bích đó đi đến sảnh thang máy chở hàng ở tầng hai, Quan Miểu lại nhìn thấy một người đàn ông ở đó, không biết có phải là người lần trước không, cậu không nhìn rõ mặt, người đó vẫn rất thô bạo túm tóc đồng nghiệp kéo cậu ta vào thang máy chở hàng, đồng nghiệp từ đầu đến cuối đều không phản kháng.
Hôm đó mùng 1 tháng 10, ngày đầu tiên của Quốc khánh, sau đó Quan Miểu không bao giờ gặp lại cậu ta nữa.
Sau đó lại có 2 người mới đến, trong tủ phòng nghỉ bắt đầu để đồ của người khác, Quan Miểu không nói chuyện với họ, mỗi lần nghỉ ngơi chỉ tự mình cầm điện thoại mở Trang trại Cừu Cừu.
Cậu sẽ mô phỏng dáng vẻ Thẩm Khâm Ngôn hôn cậu dưới lầu nhà hôm đó, dùng ngón tay nhấc cơ thể lông xù xù mềm mại của Cừu Khâm Khâm lên, cho nó dựa vào người Cừu Miểu Miểu, sau đó để đầu hai con cừu nhỏ dán vào nhau.
Ám muội.
Quyến luyến.
Giống như mặt trời ngày hôm đó vậy.
Quan Miểu cảm thấy tim đều biến thành một vũng nước.
Hệ thống gửi lời nhắc.
【Chủ nhân!
Độ thân mật của ngài và cừu nhỏ lại tăng lên!
Có thể chơi trò chơi mới nha!】
【1.
Chạy đua】 【2.
Lắc chuông】
Quan Miểu không chọn cái nào, mà để hai con cừu nhỏ sau khi ăn no thì kề đầu vào nhau nằm ngủ trên đống rơm mềm mại trong nhà kho.
. . . . . .
Sau khi chia tay Quan Miểu ở dưới lầu, có mấy ngày Thẩm Khâm Ngôn không đến gặp cậu nữa, hôm đó anh nhận được một cuộc gọi đột xuất, liên quan đến việc tìm bãi trượt tuyết, đối với sự trừng phạt dành cho Quan Miểu đại khái chính là một nụ hôn bất ngờ và tạm thời không gặp mặt.
Quan Miểu đã học được cách ngoan ngoãn, cậu gửi 3 bữa cơm cho mình đúng giờ đúng giấc sẽ mỗi ngày, bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, kèm theo bức ảnh tự sướng ngây ngốc, dùng cách này để nói với bản thân, cậu mỗi ngày đều có ăn cơm đàng hoàng.
Mẹ anh dạo này yên tĩnh lạ thường, đối với anh mà nói là một chuyện tốt, thậm chí Thẩm Du cũng không còn oanh tạc WeChat của anh nữa.
Về phần Tần Nghi Trăn, trong khoảng thời gian này thỉnh thoảng vẫn sẽ nhét vài tin nhắn vào điện thoại anh, anh đều phớt lờ.
Ba anh sau khi tĩnh dưỡng ở bệnh viện đã về nhà trong kỳ nghỉ Quốc khánh, buổi chiều Thẩm Khâm Ngôn về nhà là một ngày âm u, gió cũng lớn, anh mặc một chiếc áo khoác mỏng, bảo mẫu nói với anh Thẩm Du đang chơi game trong phòng, ba mẹ anh chắc là ở phòng làm việc, mà trong nhà lại dư ra một người phụ nữ trẻ tuổi xa lạ.
"Xin chào."
Thẩm Khâm Ngôn không để ý diện mạo của cô, chỉ qua lời nói cử chỉ nhìn ra cô rất bẽn lẽn, Ngao Li không hài lòng với thái độ này của anh, lạnh mặt gọi tên anh, Thẩm Khâm Ngôn vẫn chỉ đơn giản gật đầu chào người ta một cái sau đó đi thẳng lên lầu bước vào phòng Thẩm Du.
Tay cầm chơi game của Thẩm Du bị người ta lấy đi từ phía sau, cậu tức giận xoay người định chất vấn, kết quả nhìn thấy là anh trai cậu liền lập tức xì hơi.
"Anh. . . . . . anh về rồi ạ."
Trong lòng cậu vẫn còn canh cánh chuyện hôm đó Thẩm Khâm Ngôn không ra mặt cho cậu.
"Trả tay cầm cho em."
Thẩm Khâm Ngôn ném tay cầm đi, Thẩm Du mở to mắt, "Anh làm gì."
Cậu đứng dậy từ trên thảm, mạnh mẽ ngồi xuống giường, hai tay ôm vào nhau, hung hăng càn quấy, nhưng vẫn không tự tin cho lắm nói: "Em được nghỉ chơi game, anh cũng phải quản."
Thẩm Khâm Ngôn cười lạnh: "Ai quản em."
"Vậy anh đang làm gì?"
"Anh ngược lại muốn hỏi em, em mời Quan Miểu ăn cơm, sao không nói Tần Nghi Trăn cũng ở đó."
Thẩm Du giải thích: "Em vừa hay đến bệnh viện tái khám, anh Nghi Trăn chiều hôm đó nghỉ, anh ấy tiện đường đưa em qua đó mà, anh ấy cũng chưa ăn trưa, em gọi anh ấy cùng ăn một bữa cơm thì có sao đâu, hơn nữa hôm đó còn là anh Nghi Trăn trả tiền."
Ánh mắt Thẩm Khâm Ngôn rất sâu: "Em và cậu ta vẫn luôn giữ liên lạc."
Sự hiểu biết của Thẩm Du đối với anh trai cậu nói sâu không sâu, nói nông không nông, nhưng cố tình có thể phân biệt được ý nghĩa khác nhau từ những giọng điệu khác nhau của anh, ví dụ như câu ban nãy vừa nghe đã biết không phải là một câu hỏi, mà là đáp án.
Cậu không dám nói dối trước mặt anh trai cậu, nói thật: "Vâng."
Thẩm Khâm Ngôn: "Người phụ nữ dưới nhà là ai?"
Thẩm Du: "Ba tìm đến giới thiệu cho anh đấy, mẹ nói, năm nay anh phải đính hôn với người ta, hai người họ ngay cả ngày cũng chọn xong, chính là vào sinh nhật anh."
Thẩm Khâm Ngôn ngoài cười nhưng trong không cười, giữa hàng mày sâu thẳm là sự tức giận nồng đậm, "Đính hôn, người trong cuộc là anh vậy mà không biết."
Thẩm Du kiên trì nói: "Ba mẹ không cho em nói với anh."
"Thẩm Du."
Thẩm Du kinh hồn bạt vía, nắm chặt nắm đấm mãi không nói lời nào, cuối cùng thực sự không chịu nổi áp lực, nhắm mắt lại nói tuốt tuột.
"Cô gái đó hình như đang thiếu tiền, em cũng không biết là ba tìm từ đâu ra, tóm lại mẹ nói, con gái không có bối cảnh không có gia thế là tốt nhất, bởi vì có thể trực tiếp lĩnh chứng kết hôn, nói không cần đi nhiều quy trình rườm rà như vậy, anh ơi, em đã nói với mẹ, em bảo mẹ đừng ép anh, nhưng mẹ không nghe, thật ra, em cũng mới biết mấy ngày nay thôi."
Đầu óc Thẩm Khâm Ngôn sắp nổ tung, anh ấn ấn huyệt thái dương cứ giật liên hồi, nhìn chằm chằm Thẩm Du: "Bà ấy có phải từng gặp Tần Nghi Trăn không."
Có thể là thăm dò, cũng có thể không phải, Thẩm Du không nghe ra được, cậu chỉ biết anh trai cậu thông minh, lập tức đã đoán ra được, nhưng cũng đúng, mẹ cậu những năm nay mặc dù vẫn luôn ép anh trai cậu đi xem mắt, nhưng chưa từng có lần nào tiền trảm hậu tấu như vậy.
"Nói!"
"Phải!"
Thẩm Du đỏ hoe mắt: "Anh cũng đừng ép em nữa, em có cách nào đâu!
Anh không muốn kết hôn, dù sao, dù sao từ chối là được mà, anh hung dữ với em làm gì?
Hôm nay anh hung dữ với em, hôm đó ở nhà hàng anh cũng hung dữ với em, anh ơi, rõ ràng em không làm sai chuyện gì, anh làm sao thế này."
"Em không làm sai chuyện gì?
Em cảm thấy em không làm sai chuyện gì?"
Thẩm Khâm Ngôn hỏi ngược lại.
Thẩm Du cắn môi, cậu rất sợ dáng vẻ này của Thẩm Khâm Ngôn, áp bách khiến cậu sắp thở không nổi.
"Ngoại trừ3 năm trước vô ý nói chuyện anh và anh Nghi Trăn yêu nhau cho mẹ biết, em còn làm sai ở đâu nữa?
Em đã rất cố gắng bù đắp mà, tại sao anh vẫn còn giận em."
Cậu tủi thân vô cùng, vừa khóc vừa nói: "Anh vì Quan Miểu nói em thiếu dạy dỗ, anh bênh vực người ngoài không nói giúp em, hay là nói, anh. . . . . . anh. . . . . .
"
"Anh làm sao?"
Thẩm Khâm Ngôn căng mặt, ép cậu nói tiếp.
"Anh. . . . . . anh thích Quan Miểu. . . . . .
" Thẩm Du không chắc chắn, đôi mắt nhòe lệ: ". . . . . .
Lần trước anh nói anh có người mình thích, chẳng lẽ không phải anh Nghi Trăn sao?"
Thẩm Khâm Ngôn sắp bị đứa em trai ngu đần cùng cực này chọc cười vì tức.
"Anh và cậu ta chia tay 3 năm, em cảm thấy anh vẫn còn thích cậu ta."
"Nhưng anh ấy muốn níu kéo anh."
"Thẩm Du, em thông minh lên một chút, bị ba mẹ chiều chuộng đến mức não bộ không bình thường luôn sao?"
Thẩm Du lại bắt đầu rơi nước mắt, bĩu môi không hó hé một tiếng, hai người từ nhỏ đến lớn chưa từng cãi nhau, cơ bản đều là Thẩm Du đơn phương bị giáo dục, lần này giọng lớn đến mức bị Ngao Li nghe thấy, trực tiếp đẩy cửa bước vào từ bên ngoài.
"Hai đứa cãi nhau cái gì!"
Thẩm Du nhìn thấy mẹ nước mắt rơi lã chã, Ngao Li hít một hơi, vuốt lại lọn tóc buông xõa bên tai, nhìn về phía Thẩm Khâm Ngôn, bất chấp đúng sai liền mắng: "Không bình thường là con!
Thẩm Khâm Ngôn, con vì Tần Nghi Trăn rốt cuộc muốn biến thành cái dạng gì!"
Thẩm Khâm Ngôn có cảm giác ngạt thở, tiếng ù tai tràn ngập màng nhĩ, năm đó mẹ anh không hiểu anh và Tần Nghi Trăn ở bên nhau, cũng giống như bây giờ không hiểu anh đã sớm chia tay với Tần Nghi Trăn vậy.
Hai người họ đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa, bà dường như hoàn toàn không nghe hiểu.
Bà chỉ muốn mình biến thành một người bình thường thích phụ nữ, kết hôn sinh con, đồng tính luyến ái nói ra mất mặt, bà không chấp nhận được.
Từ lúc về nhà đến bây giờ bước ra khỏi cửa lớn trước sau tổng cộng chưa đến 1 tiếng đồng hồ, Thẩm Khâm Ngôn nhìn thấy người phụ nữ kia tò mò mở to mắt nhìn ngó xung quanh ở góc cạnh ghế sofa.
Anh bước từng bước một đi qua đó, người phụ nữ trực giác cảm thấy trên người anh dường như mang theo một loại khí tức không dễ đến gần nào đó mà rụt người về phía sau.
"Bọn họ không nói với cô, tôi thích đàn ông."
Thẩm Khâm Ngôn nói: "Tôi không kết hôn với phụ nữ."
Người phụ nữ hé mở miệng, "Cái đó, quả thực không nói, có điều tôi cũng không để ý lắm, tôi cần tiền, họ cho tôi tiền."
"Họ sẽ không cho cô tiền."
"Họ lừa tôi?"
Người phụ nữ không thể tin được nói.
"Tôi cho cô tiền, cô đi đi."
Ngồi vào trong xe, Thẩm Khâm Ngôn đạp chân ga không ngừng nghỉ rời khỏi đây, không biết lái đi đâu, tùy tiện tìm một chỗ đỗ xe lại, mở cửa sổ xe châm một điếu thuốc.
Trời rất âm u, gió ngày càng lớn, thuốc hút được một nửa, Thẩm Khâm Ngôn mở điện thoại ra, lướt lên lướt xuống WeChat Quan Miểu gửi đến, tầm mắt dừng lại ở những bức ảnh tự sướng cậu gửi mấy ngày nay.
Hồi lâu.
Điện thoại rung lên, hiện ra một tin nhắn WeChat.
Quan Miểu: 【Thẩm Khâm Ngôn, ngày 15 tháng này, sinh nhật cháu trai em, mời anh ăn cơm, em nấu cho anh ăn.】
Cậu học được cách gửi biểu tượng cảm xúc.
Quan Miểu: 【^^】
Đầu ngón tay kẹp điếu thuốc của Thẩm Khâm Ngôn không nhúc nhích, đặt bên cửa sổ xe mặc cho tàn thuốc rơi xuống.
Quan Miểu: 【Em nấu ăn ngon lắm.】
____________________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Mấy ngày nữa tôi phải đi làm, cho nên tuần tới sẽ khá bận, thời gian cập nhật ấn định trước 12 giờ đêm
(Mọi người đừng quên thả. . . sao. . . biển. . . nhé
KY: 1 cái tiêu đề nhưng là 2 gia đình cãi nhau =)))))))
aaaaahhhhhh bé Miểu Miểu của tuiiiiiii, em ngoan cỡ này anh họ Thẩm kia làm gì em mà em bỏ đi vậy ༼;'༎ຶ ༎ຶ༽