Không phải nước giặt quần áo, còn có thể là gì?
Thẩm Khâm Ngôn cảm thấy Quan Miểu người này đủ ngốc, cái này cũng không đoán được?
Người trước mặt vẫn duy trì tư thế sát gần, đáy mắt là một mảnh chân thành, Thẩm Khâm Ngôn đưa tay bóp cằm cậu, ngón cái dùng sức ma sát trên cánh môi mềm mại của cậu.
"Cậu cố ý đúng không?"
Ngọt thì ngọt, chát là mùi vị gì?
Quan Miểu hiển nhiên không hiểu, thần sắc mờ mịt, Thẩm Khâm Ngôn lại hỏi: "Không thích?"
"Không có."
Quan Miểu lắc đầu, nhiệt độ trong phòng bao quán net thực sự quá thấp, cậu cảm thấy cổ họng rất khô, "Cũng thích."
Chỉ là mùi trước kia dễ ngửi hơn một chút, so với mùi khô khốc lạnh nhạt hôm nay, cậu thích mùi thanh ngọt hơn một chút, phủ lên người Thẩm Khâm Ngôn sẽ không khiến cậu cảm thấy khó gần.
Thẩm Khâm Ngôn buông cậu ra, điều này khiến cậu hơi thất vọng, khoảng cách vừa nãy rất gần, cậu rất thích.
Chủ đề này không tiếp tục nữa, Quan Miểu khép mắt lại, làn da cậu quá mức tái nhợt, đặc biệt là dưới nhiệt độ thấp như này, những mạch máu nhỏ màu xanh như muốn nổ tung từ trong da thịt, làm nổi bật lên những màu sắc khác trên khuôn mặt đặc biệt đậm, ví dụ như hàng lông mi đen nhánh rậm rạp, cùng đôi môi khô khốc ửng đỏ còn có dấu ngón tay lưu lại trên cằm.
Thẩm Khâm Ngôn chú ý tới trên cánh tay gầy guộc của Quan Miểu nổi da gà, cơ thể gầy gò che giấu dưới chiếc áo phông ố vàng, dưới ống tay áo trống rỗng là hai cánh tay chỉ còn da bọc xương, trên da còn lưu lại những vết sẹo đã đóng vảy, anh nhớ tới Quan Miểu nói với anh là đi xe bị ngã, anh không tin cũng không vạch trần, anh chỉ là không tưởng tượng nổi, người trước mắt trông có vẻ yếu ớt không chịu nổi này còn biết đánh nhau.
Anh không chỉ một lần dùng từ bệnh hoạn để hình dung Quan Miểu, giống hệt một vũng nước lạnh tù đọng, giọng nói và biểu cảm khi nói chuyện đều không có chút dao động nào, chỉ có khi nhìn về phía anh, trong đồng tử đen láy in bóng hình thu nhỏ của anh, lấp lánh lên giống như gợn sóng nổi lên khi hòn đá ném xuống đáy.
"Muốn biết đến thế à?"
Thẩm Khâm Ngôn hỏi.
Quan Miểu phản ứng lại ý thức được Thẩm Khâm Ngôn đang hỏi về mùi hương trên người anh, "Có thể không?"
Thẩm Khâm Ngôn nhếch môi, "Nói sau đi."
"Tại sao?"
Thẩm Khâm Ngôn liếc nhìn cậu nhàn nhạt, "Vẫn chưa đến quan hệ đó."
Quan Miểu suy nghĩ rất lâu, cho rằng cậu nên tiếp tục kéo gần khoảng cách với Thẩm Khâm Ngôn mới được.
Thẩm Khâm Ngôn chơi game hết ván này đến ván khác, cũng không nói chuyện, Quan Miểu xem không hiểu, chỉ cảm thấy anh rất lợi hại, góc nhìn chuyển đổi trên màn hình máy tính khiến mắt cậu rất mỏi, nhưng vẫn luyến tiếc dời tầm mắt đi, cảm giác bầu bạn này rất kỳ diệu, thích đến không nói nên lời.
Cậu đột nhiên nhớ ra cừu nuôi trong game vẫn chưa cho ăn, đầu tiên là nhìn thoáng qua Thẩm Khâm Ngôn, tiếp đó lấy điện thoại ra, sau quá trình tải chậm chạp thì vào được app nhỏ.
2 con cừu nhỏ giống như đã đợi cậu rất lâu, thấy cậu vào liền vội vàng chạy qua chạy lại trong hàng rào, lớn hơn một chút xíu, lông tơ xoăn xoăn dần dần bao phủ kín cơ thể, đôi mắt tròn vo, trông rất ngoan ngoãn đáng yêu.
Hệ thống nhảy ra tin nhắn nhắc nhở:
【Cừu Khâm Khâm và Cừu Miểu Miểu đợi bạn lâu lắm rồi, mau cho chúng ăn thôi nào~】
Cậu rải thức ăn vào trong hàng rào, nhìn chúng ăn, ngón tay cách màn hình chạm vào Cừu Khâm Khâm đang ăn, sau đó ngước mắt lên nhìn Thẩm Khâm Ngôn đang chơi game, cùng với mùi hương bay tới từ trên người đối phương, Quan Miểu cảm thấy mình hơi chóng mặt, cậu mím môi, đặc biệt cho Cừu Khâm Khâm ăn thêm một lần thức ăn nữa.
Đây cũng coi như là một ý nghĩa khác của việc cùng nhau chơi game, Quan Miểu cho rằng không khác biệt gì so với Thẩm Du.
Thẩm Khâm Ngôn phát hiện Quan Miểu ngày càng gần anh, gần đến mức cánh tay dựa vào vai, nhiệt độ cơ thể ấm áp truyền qua lớp vải áo mỏng manh, anh nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Quan Miểu, anh bất động thanh sắc nắm chặt chuột dịch sang bên cạnh, mắt nhìn thẳng vào màn hình nói: "Đừng dựa vào tôi quá gần."
Giọng nói đột ngột vang lên cắt ngang Quan Miểu đang chìm đắm, cậu tưởng mình bị ảo giác, nhìn nghiêng mặt Thẩm Khâm Ngôn vài giây mới miễn cưỡng lùi lại một chút khoảng cách.
"Vâng."
Không vui vẻ lắm, nhưng cũng không có cách nào.
Thẩm Khâm Ngôn hỏi: "Tại sao muốn hẹn hò với tôi?"
Vấn đề này đối với Quan Miểu mà nói không có gì khó trả lời, "Muốn."
Cậu khựng lại một chút, tiếp đó nói: "Muốn hẹn hò với anh, muốn gặp anh."
Điều hòa trên đỉnh đầu phòng bao không hợp thời phát ra một tràng tiếng ồn, giống như máy móc rỉ sét đang vận hành, Thẩm Khâm Ngôn không hiểu sao cảm thấy âm thanh này rất hợp với Quan Miểu, anh mở lại một ván game, lần này không đeo tai nghe, "Cậu cảm thấy tôi dễ theo đuổi không?"
". . . . . .
Không biết."
Quan Miểu nói thật.
Thẩm Khâm Ngôn lần này không hỏi Quan Miểu có từng theo đuổi người khác như vậy không, dù sao hỏi cũng bằng thừa, hơn nữa cũng không phải vấn đề anh nên bận tâm, chẳng qua có thể là điều hòa vừa phát ra tiếng động kia làm lạnh có vấn đề, anh cảm thấy hơi nóng.
Quan Miểu tập trung tinh thần nhìn Thẩm Khâm Ngôn chơi game, đến đoạn sau suy nghĩ bắt đầu bay xa, nghĩ rằng hẹn hò là như thế này sao?
Cậu không chắc chắn, đồng nghiệp hình như không nói như vậy, đồng nghiệp nói cậu ta cùng bạn gái thông đêm ở quán net, xem phim truyền hình còn có hôn môi.
Lưng Thẩm Khâm Ngôn dựa vào ghế gaming không thẳng tắp như bình thường, trông có vẻ hơi lười biếng, bây giờ tiếng chuột tuy không ồn, nhưng cậu khá muốn nghe Thẩm Khâm Ngôn nói chuyện.
"Thẩm Khâm Ngôn."
Quan Miểu mở miệng nói: "Có thể xem phim không?"
Tiếng chuột dừng lại, Quan Miểu không nghe thấy âm thanh trong game, trên màn hình rất nhanh đã nhảy ra hình ảnh kết thúc trò chơi, Thẩm Khâm Ngôn quay mặt lại, kéo tai nghe xuống, "Cậu nói cái gì?"
Quan Miểu thẳng thắn nói: "Xem phim."
Thẩm Khâm Ngôn không nhìn ra ý đùa giỡn trên mặt Quan Miểu, anh hỏi: "Xem phim gì?"
Quan Miểu mím môi, nói: "Gì cũng được."
Trong phòng bao yên tĩnh một khoảng thời gian dài, Quan Miểu tưởng rằng mình chắc là lại chọc Thẩm Khâm Ngôn tức giận, ngay khi cậu chuẩn bị xin lỗi, Thẩm Khâm Ngôn quả nhiên nói với cậu: "Cậu đang đưa ra yêu cầu với tôi, hẹn hò là như thế này?"
Cậu không biết hẹn hò nên như thế nào, sau khi bị từ chối giống như có thứ gì đó bóp chặt lấy ngực cậu, cậu chớp chớp mắt, không nhìn mặt Thẩm Khâm Ngôn, tiếng vâng trầm thấp thay thế cho 3 chữ xin lỗi.
Thẩm Khâm Ngôn từng dạy cậu, nhưng cậu vẫn không quen xin lỗi lắm.
"Chán?"
Quan Miểu không trả lời.
"Có phải muốn chơi không?"
Thẩm Khâm Ngôn liền hỏi.
Quan Miểu: "Em không biết."
Cậu thực sự không biết chơi game, cậu chỉ muốn thử tất cả các cách có thể kéo gần khoảng cách với Thẩm Khâm Ngôn, nhưng những cái này hình như đều không phải đáp án Thẩm Khâm Ngôn muốn nghe.
"Vậy xin hỏi cậu cuộc hẹn hò này có ý nghĩa gì?"
Quan Miểu cảm thấy khá thú vị, ít nhất Thẩm Khâm Ngôn không còn chỉ tồn tại trong vòng bạn bè của Thẩm Du, mà là đang ở bên cạnh cậu.
Bầu không khí lại trở nên im lặng, Quan Miểu đến quầy lễ tân mua 2 chai nước, đều đặt trước mặt Thẩm Khâm Ngôn, sau đó ngồi xuống tiếp tục xem người ta chơi game, khoảng cách giữa họ vẫn rất gần, khuôn mặt to bằng bàn tay ghé sát xem màn hình, miệng nói không biết chơi, nhưng xem còn nghiêm túc hơn bất kỳ ai.
Tốc độ chớp mắt cũng rất chậm, thấy màn hình máy tính không chuyển động nữa, đồng tử mới lóe lên một cái, cậu dường như vĩnh viễn có thể tiêu hóa hết tất cả sự chế giễu và tiêu cực của Thẩm Khâm Ngôn đối với cậu, cuối cùng như không có chuyện gì hỏi một câu: "Sao không chơi nữa?"
Thẩm Khâm Ngôn cho rằng nguyên nhân mình trở nên tồi tệ là vì Quan Miểu không biết nhìn sắc mặt người khác, mấy lần họ gặp mặt đều là lúc tâm trạng anh không tốt, Quan Miểu tự nhiên trở thành nơi trút giận của anh, ví dụ như bây giờ, anh rất tò mò, nếu anh tiếp tục châm chọc khiêu khích Quan Miểu, người này sẽ cho anh phản ứng như thế nào, ý nghĩ này một khi nảy sinh, sẽ giống như thú dữ lũ lụt phá vỡ não bộ của anh, anh cũng thực sự đã làm như vậy.
"Cậu có thể đừng nói chuyện không."
Màu đỏ trên mí mắt Quan Miểu lùi sạch sẽ, cậu dịch về phía sau một chút, giải thích: "Vừa nãy em không nói."
Cậu xác định hôm nay Thẩm Khâm Ngôn tâm trạng không tốt, muốn dỗ dành người ta nhưng không biết nên làm thế nào, trực tiếp hỏi ra miệng: "Tại sao anh không vui?"
"Cậu biết tôi không vui?
Vậy tại sao còn dựa vào tôi gần như thế, còn nhất định phải nói chuyện với tôi, ý gì?"
Thẩm Khâm Ngôn lạnh lùng nhìn về phía cậu, tốc độ nói rất nhanh, "Sao cậu một chút tự biết mình cũng không có vậy, từ lúc mới quen đã quấn lấy, chưa từng nghĩ tôi sẽ cảm thấy phiền sao?"
Trong lời nói toàn là chất vấn, Quan Miểu một câu cũng không trả lời được, cậu chậm chạp nói: "Vậy Thẩm Du. . . . . .
"
"Thẩm Du là em trai tôi."
Bởi vì là em trai, là người thân, cho nên quấn lấy thế nào cũng được, Quan Miểu nghe hiểu, cậu liếm môi rất nhẹ, lông mi run rẩy thấy rõ bằng mắt thường.
"Vâng."
Quan Miểu không phát hiện giọng mình không ổn định, tùy tiện chuyển chủ đề, "Chân cậu ấy đỡ chút nào chưa?"
"Tháng sau tháo bột."
"Vâng."
Hộp cơm trên bàn cô đơn lẻ loi, Quan Miểu đang nghĩ Thẩm Khâm Ngôn chắc là sẽ không ăn đâu, lát nữa mang về tự mình ăn, cậu cử động người, "Vậy. . . . . .
"
Thẩm Khâm Ngôn bực bội đứng dậy, Quan Miểu lúc này mới sốt ruột, "Đi đâu?"
"Hút thuốc."
Cửa bị đóng lại rất nhẹ, âm thanh bên ngoài rất ồn ào, sau khi cửa đóng lại liền yên tĩnh một cách ngắn ngủi, màn hình máy tính vẫn đang dừng ở hình ảnh kết thúc trò chơi, Quan Miểu ngẩn ngơ nhìn hồi lâu, cuối cùng cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh, cậu không có thói quen đăng vòng bạn bè, cho nên tấm ảnh này cũng sẽ chỉ nằm trong album của cậu.
Đợi lát nữa Thẩm Khâm Ngôn quay về, cậu nên đi thôi, trong lòng vẫn khó kìm nén cảm thấy buồn bã, cuộc hẹn hò hôm nay rất thất bại.
Thẩm Khâm Ngôn hút điếu thuốc được một nửa thì ném đi, trong điện thoại có tin nhắn của mẹ anh và Thẩm Du, anh lười trả lời, không hiểu sao nhớ tới Tần Nghi Trăn, lúc khó chịu không thích hợp gặp người khác, anh nên tự mình yên tĩnh ở một chỗ, trong lòng hối hận không nên đồng ý với Quan Miểu ra ngoài.
Sau khi quay về phòng bao, đẩy cửa ra liền thấy Quan Miểu lẻ loi một mình ngồi trên ghế, cái gì cũng không chơi, cứ nhìn chằm chằm vào máy tính đã tắt màn hình từ lâu ngẩn người, đuôi tóc đen nhánh che đi một đoạn gáy trắng nõn, nơi đó mong manh đến mức dường như bóp một cái là gãy.
Là đang buồn sao?
Thẩm Khâm Ngôn nghĩ, hóa ra dị nhân cũng biết buồn.
"Qua đây."
Anh vừa nói vừa kéo ghế của Quan Miểu về phía mình, đợi người kia phản ứng lại, anh đã nhét chuột vào tay Quan Miểu, hơi thở phả ra vì nói chuyện phun bên tai đối phương, "Quan Miểu, cậu cũng lợi hại thật."
"Cái gì?"
Quan Miểu mù tịt, Thẩm Khâm Ngôn không hiểu sao bắt đầu khen cậu, cậu có làm gì sao?
"Chơi game."
"Em không biết."
"Dạy cậu."
Thẩm Khâm Ngôn vừa nói vừa đeo tai nghe lên đầu cậu.
Sự chú ý của Quan Miểu hoàn toàn tập trung vào bàn tay được Thẩm Khâm Ngôn nắm lấy, còn có tai nghe, ở đó dường như còn vương hơi ấm, cậu hiếm khi hoảng loạn gọi tên Thẩm Khâm Ngôn, "Em không biết chơi cái này."
Thẩm Khâm Ngôn: "Đã nói tôi dạy cậu, nếu không cuộc hẹn hò nhàm chán của cậu phải tiến hành thế nào?"
Quan Miểu thành thật trả lời: "Xem anh chơi."
Thẩm Khâm Ngôn uy hiếp nói: "Cậu rốt cuộc có chơi hay không?"
"Em thật sự không biết."
Thẩm Khâm Ngôn ở dưới gầm bàn chạm vào bắp chân cậu một cái rất nhẹ, nói: "Nhìn màn hình, nghe tiếng bước chân."
Tiếng bước chân?
Ở đâu có tiếng bước chân?
Cậu chỉ nghe thấy nhịp tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực của mình.
Nơi được chạm vào hoàn toàn không cử động được, căn bản không biết chuột ấn thế nào, Thẩm Khâm Ngôn mở ván tiếp theo, rất nhanh đã vào game, Quan Miểu chưa bao giờ căng thẳng như vậy, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Hình ảnh trên màn hình máy tính không ngừng tĩnh lại, thỉnh thoảng có bóng người đột nhiên xuất hiện, Quan Miểu trốn về phía sau, vô tình chạm vào ngực Thẩm Khâm Ngôn liền nhanh chóng rời đi, trong tai nghe không biết là ai đang nói chuyện, rất ồn, ồn đến mức cậu tâm phiền ý loạn, lúc nhịp tim đạt đến một đỉnh điểm, cậu dứt khoát tháo tai nghe ra.
"Cậu làm cái gì?"
Thẩm Khâm Ngôn trầm giọng, tặc lưỡi nói: "Cậu nếu không chơi game thì thôi, tôi không muốn xem phim."
Miệng Quan Miểu hé mở, nhiệt độ bàn tay vẫn đang tăng lên, "Vậy anh muốn làm gì?"
"Cuộc hẹn hò của cậu, ngoại trừ chơi game và xem phim, còn có cái gì khác không?"
Quan Miểu nghiêng mặt quay đầu lại, chóp mũi cọ qua cằm Thẩm Khâm Ngôn, mùi hương nồng đậm lên, cậu hồi tưởng lại tất cả những việc hẹn hò đồng nghiệp nói với cậu, cuối cùng trả lời: "Hôn môi."
Thẩm Khâm Ngôn có hơi không thể tin nổi, "Cậu nói lại lần nữa."
Quan Miểu to gan như trước, nghe lời lặp lại một lần nữa, "Còn có hôn môi."
"Cậu chắc chắn?"
Hẹn hò phải chủ động, dỗ người ta cũng phải chủ động, Quan Miểu mặc dù không có kinh nghiệm, nhưng quy tắc cơ bản này vẫn hiểu, cho nên cậu chủ động ghé sát vào.
"Vâng."
Dáng môi của Thẩm Khâm Ngôn rất đẹp, màu sắc hơi nhạt, mềm mại đầy đặn, cậu đầu tiên là dùng chóp mũi cọ cọ cằm đối phương một cái, không bị đẩy ra mới tiếp tục.
Nụ hôn lần này vừa tản mạn vừa phóng túng, Quan Miểu cảm thấy mình như đang ở trên mây, xúc cảm bên môi như lông vũ cọ vào da, rất triền miên.
Tay Thẩm Khâm Ngôn ôm lấy vòng eo thon gầy của Quan Miểu, rũ mắt nhìn đôi mắt nhắm chặt khẽ run của cậu, hơi thở nghiêm túc kiềm chế lan tràn bên môi, anh cắn lấy môi dưới của Quan Miểu.
Hai chiếc ghế ngồi riêng lẻ cách nhau hơi xa, Thẩm Khâm Ngôn ôm Quan Miểu vào lòng, để cậu ngồi giữa hai chân mình.
Tư thế như vậy càng thân mật hơn trước, mùi thuốc lá kẹp lẫn mùi hương trên người đối phương ùa vào khoang mũi Quan Miểu, khoảnh khắc đó cậu gần như không có cách nào kiểm soát tốt cơ thể mình, mềm nhũn nằm bò trên vai Thẩm Khâm Ngôn, có kinh nghiệm của hai lần trước, cậu đã học được cách liếm láp và mút... vào.
"Thẩm Khâm Ngôn, có thể nói cho em biết rốt cuộc là mùi gì không?"
Quan Miểu thở không đều hỏi.
Tai được người ta nắn ở đầu ngón tay, trái tim cũng theo đó mà run rẩy, Thẩm Khâm Ngôn xoa dái tai cậu, cứ không nói, "Tự cậu nghĩ."
Cửa phía sau không biết bị mở ra từ bao giờ, cô gái lễ tân bưng một đĩa hoa quả vào.
"Xin chào, đĩa hoa quả gọi đến đây."
Thẩm Khâm Ngôn đưa lưng về phía cửa, khoảnh khắc nghe thấy tiếng Quan Miểu run lên trong lòng anh, đầu chôn vào người anh, anh do dự một giây, ôm Quan Miểu nghiêng người qua, để mặt cậu hoàn toàn giấu đi không bị người ta nhìn thấy.
"Tôi không gọi đĩa hoa quả."
Cô gái gãi đầu một cái, cố gắng lờ đi cử chỉ thân mật của 2 người đàn ông, "Bạn anh gọi."
"Người bạn" gọi đĩa hoa quả đã sớm mở mắt, đáy mắt là một mảnh ướt át, khàn giọng nói: "Là tôi."
"Vậy tôi để đây nhé."
Cô gái sau khi đặt đĩa hoa quả xuống, co cẳng chạy mất.
Trong đĩa đặt ít quýt và dưa hấu, trông không tươi ngon lắm, Thẩm Khâm Ngôn không có khẩu vị gì, cũng mất hứng, anh vỗ vỗ eo Quan Miểu bảo cậu dậy.
"Đã sợ thì đừng có ở nơi công cộng như thế này nói muốn hôn môi."
Môi Quan Miểu đỏ tươi, "Em không sợ."
"Vậy vừa nãy cậu trốn cái gì."
Quan Miểu cau mày, hai má đỏ quá mức, "Anh cắn em, hơi đau."
Cậu rất buồn bực, nếu không gọi đĩa hoa quả có phải có thể hôn Thẩm Khâm Ngôn lâu hơn không.
Tay Thẩm Khâm Ngôn đặt trên eo cậu cứng đờ vài giây, anh nghe tiếng nhìn về phía môi Quan Miểu, quả thực trở nên sưng đỏ, còn chi chít dấu răng ám muội, trong ấn tượng của anh chắc là chưa dùng sức lắm mới đúng.
"Cậu không sợ?"
Thẩm Khâm Ngôn hỏi đầy ẩn ý.
Việc này đối với Quan Miểu mà nói hiển nhiên không phải vấn đề, "Tại sao phải sợ?"
Thời gian trên máy tính đã qua 11 giờ, Quan Miểu không biết lần sau gặp mặt Thẩm Khâm Ngôn cần bao nhiêu ngày nữa, bất kể Thẩm Khâm Ngôn có từ chối hay không, cậu đều muốn kéo dài thời gian ở bên nhau.
"Còn có thể hôn thêm một lát nữa không?"
Thẩm Khâm Ngôn lại muốn trêu chọc cậu, "Ra ngoài hôn."
Quan Miểu chỉ rối rắm một chút, "Được."
"Có bệnh."
Mặc dù bị mắng, nhưng Quan Miểu cảm thấy Thẩm Khâm Ngôn không có không vui.
"Thẩm Khâm Ngôn, lát nữa ăn sủi cảo không?
Em đi hâm nóng một chút, quầy lễ tân có lò vi sóng."
"Ừ."
Quan Miểu sờ sờ dái tai nhiệt độ cao kỳ lạ, nói: "Được."
Hôm đó Quan Miểu gia hạn thêm 4 tiếng, hai người cùng nhau ăn sủi cảo, Thẩm Khâm Ngôn nói chơi game mệt quá, liền xem phim, Quan Miểu hoàn toàn không chú ý tình tiết, tâm trí toàn đặt trên người Thẩm Khâm Ngôn, cậu bây giờ đã hơi hiểu tại sao Thẩm Du lại thích đăng vòng bạn bè như vậy, nhiệt độ cơ thể của Thẩm Khâm Ngôn, còn có mùi vị và nhịp tim, ôm anh hôn môi du tẩu trên từng tấc cảm giác trên cơ thể, cảm giác thỏa mãn này thật sự rất khó giấu được.
Cậu nhân lúc Thẩm Khâm Ngôn nghe điện thoại mở WeChat ra, đây là lần đầu tiên cậu đăng vòng bạn bè trong năm nay, cậu đăng tấm ảnh chụp máy tính buổi sáng lên, kèm dòng chữ:
【Hẹn hò với Thẩm Khâm Ngôn, rất vui.】
Trước khi gửi, cậu sửa đổi phạm vi hiển thị, chặn tất cả mọi người, biến thành chỉ mình tôi nhìn thấy.
_________________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Thẩm Khâm Ngôn, đều đã hôn người ta nhiều lần như vậy, nói mấy cái này