[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,064
- 0
- 0
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quân Sự Quý Tộc
Chương 59: Tiểu Vân mặc váy
Chương 59: Tiểu Vân mặc váy
Lâm Triều Sinh tháo kính, siết trong tay.
Dây leo tinh thần lập tức phóng ra, chui xuống lòng đất, nhanh chóng bao trùm hòn đảo của câu lạc bộ Trục Nhật.
Chỉ cần có người rời đảo, anh sẽ lập tức cảm nhận được.
Dẫu chỉ là một đảo nhỏ, để tinh thần thể quấn trọn một vòng vẫn chẳng hề dễ.
Trán Lâm Triều Sinh lấm tấm mồ hôi.
Các phòng trong hội quán đều có lớp chắn tinh thần.
Nếu thật sự tồn tại phòng ẩn, gần như không thể dò ra.
Giờ chỉ còn trông vào kẻ điên Adrian kia.
Lâm Triều Sinh luôn cảm thấy thái độ của Adrian đối với Vân Phù Vũ có điều gì đó không đúng.
Nếu chỉ vì dung mạo mà chú ý đến Tiểu Vân, hoàn toàn không cần cử Lancelot dạy cậu thể thuật.
Còn nếu nói là thích... nào có ai đối xử với người mình thích như vậy?
Chỉ riêng sự cuồng loạn cũng đủ dọa người ta tránh xa.
Không thể giải thích nổi.
Nhưng trực giác nói rằng, nếu tìm đến nhà Finril cầu viện, có lẽ họ sẽ giúp chặn Triều Chiêu, cứu Vân Phù Vũ.
Dù sao cũng phải thử.
.....
Triều Chiêu khẽ ngân nga, bước chân nhẹ mà vội, như đang chờ điều gì.
Hắn lên lầu, dừng trước căn phòng cuối hành lang tầng cao nhất.
Một cánh cửa bí mật màu trắng, hòa lẫn với bức tường, không lộ lấy một khe hở.
Bên trong cất giấu thứ hắn xem như bảo vật.
Triều Chiêu vui vẻ ấn tay lên hai điểm trên tường, xác nhận dấu vân tay, mở cửa.
Nội thất bên trong lại rất bình thường: một phòng ngủ tiện nghi, không cửa sổ.
Khung cửa sổ giả chiếu ánh sáng và phong cảnh như thật, để người ở trong không cảm thấy ngột ngạt.
Dù Vân Phù Vũ chỉ ở đây một đêm, Triều Chiêu vẫn không muốn cậu chịu thiệt.
Trên giường, chăn trắng mềm khẽ nhô lên, rõ ràng có người bên dưới.
Triều Chiêu ngồi xuống mép giường, nghiêng người tựa tới.
Hắn cảm nhận rõ người trong chăn đang run rất khẽ.
"Em nghe thấy đồng đội gọi chưa?
Sao không ra ngoài?"
Vân Phù Vũ siết chặt chăn, vùi mặt trong đó.
Giọng nói lạnh mà nghèn nghẹn, run nhẹ.
"Cút...
đồ điên..."
.....
Một giờ trước.
Triều Chiêu "vô tình" làm đổ cả ly nước lên người Vân Phù Vũ, mượn cớ bắt cậu thử bộ đồ hắn đã chọn sẵn.
Nhưng bộ đồ ấy... hoàn toàn không phải trang phục bình thường.
Phần ngoài là một chiếc váy trắng bằng voan, cổ cao, ren tinh xảo từ cổ xuống eo.
Vạt trước dài đến bắp chân, vạt sau chạm đất.
Có người mặc váy cũng chẳng sao... chỉ là Vân Phù Vũ chưa từng có ý định đó.
Ngoài cửa, Triều Chiêu hỏi vọng vào:
"Không thích à?
Tôi đã chọn kiểu kín đáo hơn rồi."
Vân Phù Vũ hít sâu, chậm rãi thở ra.
"Trả lại quần áo cũ cho tôi."
Triều Chiêu cười khẽ.
"Không.
Váy cũng là một loại quần áo mà."
Vân Phù Vũ nhắm mắt, cố nén bực bội.
Cuối cùng, cậu thay bộ đồ sạch sẽ.
Không cần ra trước mặt người quen... không sao... không sao...
Ngoài cửa im lặng rất lâu.
Vân Phù Vũ tưởng hắn đã rời đi, khẽ mở cửa.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu bị kéo mạnh vào một vòng tay.
Không gian như khép lại trong một nhịp thở.
Vân Phù Vũ sớm có phòng bị, đá văng Triều Chiêu, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách.
Triều Chiêu không né không tránh, bị cú đá nện mạnh vào đầu gối, vậy mà chẳng hề tức giận, dựa tường nhìn Vân Phù Vũ, giọng mang theo ý cười vui vẻ.
"Bé yêu, khi mặc váy đừng nâng chân cao như thế."
Rõ ràng người vui vẻ chỉ có mình Triều Chiêu.
Vân Phù Vũ mặt đen lại, ép xuống vạt váy bồng xòe, bỗng phát hiện chỉ trong mấy giây vừa rồi, Triều Chiêu đã đeo lên cổ chân cậu một thứ hơi lạnh.
Một vòng mảnh màu vàng nhạt.
Không biết làm từ chất liệu gì, khít chặt không kẽ hở, ôm sát cổ chân phải.
Vân Phù Vũ nhíu mày, nửa ngồi xổm kéo hồi lâu, lại không tìm thấy chốt mở ở đâu.
"Cái gì đây?"
Triều Chiêu híp mắt nhìn Vân Phù Vũ cố bẻ vòng vàng, như đang ngắm một con mèo nhỏ không nghe lời muốn giãy khỏi dây xích.
"Ừm... lát nữa chúng ta ra ngoài học viện quân sự.
Đây là thứ có thể đảm bảo an toàn cho em."
Vân Phù Vũ cảnh giác ngẩng đầu nhìn Triều Chiêu.
"Rốt cuộc là thứ gì?
Nói rõ."
Triều Chiêu nói: "Không cần lo, chỉ là đồ trang sức có gắn thiết bị định vị, nếu lạc nhau nó sẽ báo động, đừng hiểu lầm, không phải nghi ngờ em, chỉ là tinh cầu sắp đến không quá an toàn, coi như biện pháp bảo hiểm."
Thấy sắc mặt Vân Phù Vũ không tốt, Triều Chiêu giải thích.
"Hơn nữa không phải rất đẹp sao?
Hoa văn linh lan nhỏ phía trên là tôi thiết kế, em thích không?"
Vân Phù Vũ lạnh mặt.
"Không thích."
Giọng Triều Chiêu có phần tiếc nuối.
"Được rồi, xem ra tôi đoán sai.
Lần sau làm thêm vài kiểu khác cho em thử."
Vân Phù Vũ luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Cậu theo bản năng điều động tinh thần lực, lại kinh hãi phát hiện tinh thần lực như bị thứ gì trói chặt.
Chưa rời khỏi thân thể đã bị giam trong tinh thần vực.
Vân Phù Vũ bật dậy, chất vấn Triều Chiêu.
"Tại sao tôi không dùng được tinh thần lực?"
Triều Chiêu hơi ngẩn ra, nhìn khuôn mặt vừa giận vừa đẹp kia, chớp mắt mơ hồ.
"Cái này... chắc do chất liệu của nó?
Là kim loại đặc biệt, đúng là có thể áp chế tinh thần lực... nhưng em là người có tinh thần lực thân hòa mà, cái này cũng đâu ảnh hưởng gì."
Người có tinh thần lực thân hòa vốn không cần phóng thích tinh thần lực để cảnh giác với môi trường xung quanh, cho dù phát hiện điều gì cũng không thể dùng tinh thần lực tấn công.
Triều Chiêu lại cười.
"Hay là bé yêu chê đeo thứ này thì không thể dẫn dắt tinh thần cho tôi?"
Sắc mặt Vân Phù Vũ cực kỳ tệ.
"Tháo ra.
Tôi không đeo thứ này."
Tệ hại vô cùng.
Chỉ Vân Phù Vũ tự biết, con bài tinh thần lực công kích dùng để bảo mệnh của mình cũng bị áp chế trong tinh thần vực.
Tinh thần lực thân hòa bị áp chế hoàn toàn.
Tinh thần lực công kích dường như còn chút khả năng giãy giụa, có thể nhiều lần va chạm nhỏ vào thứ trói buộc này.
Nhưng quá chậm, không biết đến khi nào mới phá được.
Sau khi mất con bài giữ mạng, cảm giác an toàn của Vân Phù Vũ sụt giảm mạnh.
Giọng Vân Phù Vũ hơi run.
"Anh không phải nói sẽ không ép tôi sao?
Tôi không muốn đeo thứ này, tháo ra cho tôi."
Triều Chiêu sững lại, kéo cánh tay Vân Phù Vũ ôm vào lòng, xoa má cậu.
"Sao vậy, đột nhiên lại giận dữ thế?"
Vân Phù Vũ giãy khỏi hắn, lại bị Triều Chiêu kéo mạnh không cho từ chối.
"Bé yêu...
đừng giận, tôi không lừa em, tuyến hàng chúng ta đi có tinh đạo, hành khách bình thường đi qua cũng phải mang thứ có thể định vị, như vậy dù rơi xuống hoang tinh cũng có thể nhanh chóng tìm được.
Chỉ là cái này do tôi thiết kế, đặc biệt làm thành hình vòng chân."
Sắc mặt Vân Phù Vũ tái nhợt, từ chối nhìn thẳng Triều Chiêu, lông mi khẽ run.
Triều Chiêu có chút mềm lòng, cúi xuống hôn lên má cậu.
Vân Phù Vũ lập tức né tránh, chỉ để lại phía sau đầu cho hắn.
Triều Chiêu bất đắc dĩ, chỉ có thể nhượng bộ.
"Thế này đi, đợi chúng ta đến nơi tôi sẽ tháo vòng chân cho em, được không?"
Vân Phù Vũ bực bội, vẫn dùng phía sau đầu lạnh lùng đối diện Triều Chiêu.
"Tôi không thích cảm giác này, tinh thần lực bị áp chế rất khó chịu."
Triều Chiêu đầu hàng.
"Được rồi, được rồi.
Bây giờ tháo cho em, đợi khi đi vào đoạn đường nguy hiểm lại đeo lên, được không bé yêu?
Tôi chỉ lo cho em thôi mà."
Vân Phù Vũ im lặng.
Anh lo cái gì, bản thân anh mới là nguy hiểm lớn nhất.
Vân Phù Vũ nghiến răng, miễn cưỡng gật đầu, coi như đồng ý.
Triều Chiêu đi vào phòng, ngồi ở cuối giường.
Hắn nhẹ kéo cổ tay Vân Phù Vũ, ra hiệu cậu ngồi lên đùi mình.
"Ngồi đi, tôi tháo cho em."
Vân Phù Vũ đứng trước mặt hắn, không nhúc nhích, dùng hành động biểu thị từ chối.
"Tôi nghĩ dùng tư thế bình thường cũng tháo được."
Triều Chiêu nhướng mày.
"Được thôi, vậy em nâng chân lên, đặt lên đùi tôi."
Vân Phù Vũ im lặng.
Sao vẫn thấy không ổn.
Vân Phù Vũ từ chối.
"Không."
Triều Chiêu cười híp mắt.
"Vậy làm sao đây, để tôi quỳ bên chân em tháo cho em sao?
Cũng không phải không được."
Vừa nói, Triều Chiêu liền muốn đứng dậy, ngồi xổm xuống bên chân Vân Phù Vũ.
Vân Phù Vũ hoảng hốt ấn vạt váy, tránh hắn.
"Đừng lại đây!"
Đây là một chiếc váy voan quá bồng.
Vạt váy thực ra chỉ có phần sau dài chạm cổ chân, phần trước mặc lên chỉ tới đầu gối.
Khi di chuyển, vạt váy trắng xốp khẽ nhảy trên đầu gối.
Điều này cũng có nghĩa, nếu Triều Chiêu ngồi xổm bên chân, chỉ cần ngẩng đầu, sẽ nhìn thấy tất cả.
Tuyệt đối không được.
Triều Chiêu nhìn cậu cười.
"Vậy em nói xem, dùng tư thế gì tháo?"
Vân Phù Vũ im lặng một lúc lâu, vẫn giãy giụa.
"Dùng tư thế mặc quần áo bình thường."
Triều Chiêu bật cười thành tiếng, nghe vô cùng vui vẻ.
Vân Phù Vũ càng tức hơn, mặt đen sì đạp hắn.
Triêu Chiêu: "Ha ha ha, bé yêu dễ thương quá...
Oa, hơi đau đấy."
Triêu Chiêu lại bị Vân Phù Vũ đạp thêm mấy cước, miệng thì kêu đau, nhưng vẫn kiên trì trêu chọc Vân Phù Vũ.
Vân Phù Vũ thật sự chịu hết nổi rồi.
Triêu Chiêu có vấn đề về thần kinh thật không?
Kiểu như rối loạn nhân cách kịch tính ấy.
Hai hôm trước còn đang âm u uy hiếp, chặn ngay ở cửa từng bước ép sát, Vân Phù Vũ sắp bị hắn làm cho ám ảnh tâm lý mất.
Vậy mà hôm nay, Triêu Chiêu cứ như thể hoàn toàn quên béng mấy chuyện đấy đi, muốn vui vẻ thì cứ vui vẻ, muốn đắc ý thì cứ đắc ý, nụ cười trên mặt chưa hề tắt.
Thực ra chỉ là vì cướp được Vân Phù Vũ rồi, Triêu Chiêu đang gặp may nên vui vẻ phơi phới, thành ra nhìn cả thế gian cũng thuận mắt hơn hẳn.
Bình thường Triêu Chiêu không có nhiều cảm xúc dữ dội như vậy, chỉ khi gặp Vân Phù Vũ, tâm trạng ngày nào cũng như nhảy bungee.
Thấy Vân Phù Vũ thì mừng rơn, thấy Vân Phù Vũ ở cạnh đàn ông khác thì nổi khùng; Vân Phù Vũ không nhìn hắn, hắn liền ấm ức, Vân Phù Vũ nhìn hắn rồi, hắn lại trách sao không nói với hắn thêm vài câu.
Triêu Chiêu bị đạp nãy giờ, cười gần như sặc.
"Bé yêu, không trêu em nữa."
Triêu Chiêu hắng giọng, ngồi thẳng dậy, vỗ vỗ đầu gối phải.
"Em có thể đứng xa một chút, đặt chân lên đùi tôi, tôi sẽ tháo cho em."
Vân Phù Vũ do dự nhìn hắn, rồi đứng cách Triêu Chiêu một bước xa, thận trọng giữ chặt váy, nhấc chân lên.
Bắp chân trắng ngần thanh mảnh, bàn chân nhỏ nhắn tinh xảo.
Các khớp ngón chân ửng hồng, tựa như một nắm tuyết mới mềm mại, còn trắng hơn cả quần áo trên người Triêu Chiêu mấy phần.
Tuyết mới trần trụi, như ban ơn, chậm rãi đặt lên đùi Triêu Chiêu.
Vì sẵn sàng rút chân về bất cứ lúc nào, nên lực rất nhẹ, chưa đặt hẳn xuống.
Nhưng từ góc nhìn của Triêu Chiêu, tầm mắt hoàn toàn bị một mảng trắng trắng hồng hồng chiếm lĩnh.
Cúi xuống là bàn chân xinh đẹp của Vân Phù Vũ, mắt cá chân thanh tú.
Ngẩng lên, bắp chân với đường nét mềm mại đập vào mắt.
Lên trên nữa là bắp đùi trắng muốt mịn màng, độ cong của thớ thịt mềm như thể chỉ cần nắm là có thể tràn ra qua kẽ tay, lên trên nữa...
Lên trên nữa thì không thấy được nữa rồi.
Vì Vân Phù Vũ đang căng thẳng giữ chặt váy, kiên quyết ngăn cản cảnh tượng bên dưới những tầng vải xếp ly.
Triêu Chiêu: "......"
Hắn hít một hơi sâu, cảm thấy mũi hơi nóng.
Tuy đã lường trước được sẽ kích thích... nhưng không ngờ lại kích thích đến vậy...
Hơi, hơi quá sức chịu đựng rồi.
Triêu Chiêu sờ mũi, xác nhận là không chảy máu cam... nhưng cảm giác cũng sắp rồi.
Chuyện này khác với trước đây.
Trước đây đều là Triêu Chiêu đơn phương đòi hỏi, còn bây giờ, là Vân Phù Vũ chủ động đặt chân lên đùi hắn.
Trong khoảnh khắc, Triêu Chiêu không dám động đậy, mãi chẳng dám chạm vào, sợ làm kinh động đến tuyết.
Vân Phù Vũ có phần sốt ruột giục: "Mau lên."
Cả hai đều rất căng thẳng, nhưng lý do căng thẳng hoàn toàn khác nhau.
Triêu Chiêu bị hối thúc, lúc này mới hoàn hồn, hắng giọng một tiếng.
Triêu Chiêu đưa tay ra.
Da hắn vốn đã trắng tự nhiên, bàn tay như tác phẩm nghệ thuật, các đốt xương rõ ràng, dung hòa một cách vừa vặn giữa vẻ đẹp thẩm mỹ và sức mạnh, có vô số fan cuồng tay.
Nhưng hắn bỗng nhiên hơi ngại đưa tay ra.
Do dự hồi lâu, mới cẩn thận chạm vào mắt cá chân Vân Phù Vũ, dò la nắm lấy.
Nhỏ thật.
Một bàn tay có thể bao trọn lấy mắt cá chân... không, có lẽ có thể đồng thời nắm lấy cả hai bên mắt cá?
Khung xương nhỏ thật.
Quả nhiên bảo bối cần hắn bảo vệ.
Lòng bàn tay và đầu ngón tay nóng hổi áp sát vào bắp chân Vân Phù Vũ, Vân Phù Vũ theo phản xạ đạp hắn một cái.
"Rốt cuộc có tháo không đấy??"
Sao cứ nắm chân hắn mãi không động đậy thế?
Triêu Chiêu: "...
Vâng thưa bé yêu, tháo ngay đây."
Triêu Chiêu hai tay đồng thời ấn lên hai đầu vòng vàng, chẳng biết động vào cơ quan nào, chiếc vòng vàng "cạch" một tiếng nhẹ, tuột ra khỏi mắt cá chân.
Vân Phù Vũ còn chưa kịp thở phào, bỗng nhiên bị Triêu Chiêu túm chặt bắp chân, giật mạnh một cái, kéo vào trong lòng.
Vân Phù Vũ hoảng hốt: "Anh làm gì đấy!"
Nụ cười trên mặt Triêu Chiêu, trông đầy toan tính xấu xa.
"Size rất vừa đúng không?
Tiểu Vân thích không?"
Size đương nhiên là vừa rồi.
Bởi vì Triêu Chiêu đã nhân lúc Vân Phù Vũ ngủ say, chỗ nên động chạm lẫn không nên động chạm đều động chạm qua hết rồi, đương nhiên nắm rõ size như lòng bàn tay.
Size của bảo bối cũng nhỏ thật, eo chỉ bé tí như vậy thôi.
Thế nên quần áo may sát người là do chính tay hắn may đấy.
Mỗi một tấc dán lên làn da, đều đã được bàn tay Triêu Chiêu, tỉ mỉ, đi đi lại lại mà chạm vào.
"Bốp!"
Vân Phù Vũ theo phản xạ tát hắn một cái, gương mặt trắng ngần đỏ ửng hết cả lên, vừa cố gắng giữ chặt váy, vừa đè tay Triêu Chiêu lại.
"Tôi không thích!"
Triêu Chiêu bị tát một phát nặng tay, vết đỏ bên má hiện lên rõ mồn một, vậy mà chẳng hề tức giận, dán sát vào tai hắn cười.
"Được thôi.
Không thích thì lần sau làm bộ mới cho em.
Bộ váy cưới này cũng do anh làm đấy, nhưng mà mặc như váy thường cũng chẳng sao..."
Biết làm sao được, hễ cứ nhìn thấy Vân Phù Vũ là hắn có nguồn cảm hứng vô tận, đến giờ đã vẽ vô số bản thiết kế rồi.
Tất cả đều muốn xem Vân Phù Vũ mặc một lần.
Triêu Chiêu hôn lên mắt cậu, thở dài như than thở, ca ngợi vẻ đẹp của người trong lòng, vuốt ve cội nguồn cảm hứng vô tận.
"Nàng thơ của anh..."
So với nụ hôn dịu dàng của hắn, động tác có thể nói là quá đáng.
Triêu Chiêu hôn lên vành tai đang đỏ như muốn nhỏ máu của Vân Phù Vũ.
"Bạn của em sắp đến tìm em rồi, lát nữa có muốn đẩy cửa ra gặp họ hay không là tùy ở em.
Tôi ra ngoài ứng phó với họ trước, bảo bối ngoan ngoãn ở đây nhé."
Nói xong, Triêu Chiêu vừa ngân nga bài hát, vừa mở cửa ám ra ngoài.
Quả nhiên, không lâu sau, Vân Phù Vũ đã nghe thấy tiếng Chu Bách và Lâm Triều Sinh gọi tên cậu.
Từ xa tiến lại gần.
Tiếng của Chu Bách càng lúc càng gần.
Chỉ cần Vân Phù Vũ đẩy cửa ra, là có thể nói với Chu Bách rằng mình không sao.
Nhưng mà.....
Vân Phù Vũ thần sắc chật vật, chỉ riêng vành mắt ửng hồng, hơi ẩm tụ lại trong đáy mắt.
Vừa căng thẳng, lại càng khó lấy ra hơn.
Có thể nghe thấy tiếng Chu Bách đẩy cửa ở gần đó.
Không nhận được hồi đáp, tiếng động lại xa dần.
Đừng đi......
Vân Phù Vũ hơi run lên.
Muốn mở miệng gọi tên Chu Bách, nhưng lại không dám.
Mọi người đều đi cả rồi.
Cuối cùng Triêu Chiêu cũng động lòng từ bi, tạm dừng thứ đó lại.
Triêu Chiêu nhân cơ hội vén một góc chăn lên.
Một mùi hương ẩm nóng, quyến rũ, xông thẳng vào mặt.
Tựa như một đêm hè oi bức, thứ gì đó bí ẩn đang hé nở...
Triêu Chiêu mê đắm hít sâu.
Mùi hương như từng sợi từng sợi tỏa ra chứ không phải từ một điểm cụ thể nào.
Bảo bối thơm quá.
Rốt cuộc là mùi hương từ đâu nhỉ?
Sau này có cơ hội, phải tìm kiếm thật kỹ mới được.
Khuôn mặt đỏ hồng của Vân Phù Vũ lộ ra.
Khuôn mặt vốn lạnh lùng xa cách, giờ đây mê ly hiện rõ, vành mắt ướt át long lanh, nóng hổi như thiêu đốt.
Mái tóc đen mềm bị mồ hôi mỏng thấm ướt, ngoan ngoãn dán sát bên má.
Cậu sắp ngạt thở đến ngất mất, cuối cùng cũng có không khí trong lành, theo bản năng chui ra ngoài thêm chút nữa.
Triêu Chiêu khẽ cười, vén hẳn chăn ra.
Người trong chăn, được chiếc váy ngọt ngào gói ghém như một chiếc bánh kem nhỏ hấp dẫn.
Eo bị chiếc váy ôm lấy, chỉ bé tí như vậy thôi.
Hai tay có thể dễ dàng nắm lấy.
Nhưng váy cũng không quá chật, size vừa vặn.
Eo Vân Phù Vũ đã rất nhỏ rồi, không thể làm cậu khó chịu vì bị thít chặt được.
Triêu Chiêu khẽ lay lay mái tóc mái ướt mồ hôi của cậu, bóp nhẹ gò má đang nóng hổi.
Một lúc sau, giọng Vân Phù Vũ hơi khàn cất lên.
"...
Lấy ra..."
Triêu Chiêu định tiếp tục trêu cậu.
Nhưng Vân Phù Vũ cau mày, trông vẻ ấm ức vô cùng, hình như đang nhịn rất vất vả.
Bàn tay hơi mát của Triêu Chiêu áp lên má cậu, giúp cậu hạ nhiệt.
Vân Phù Vũ cũng ngoan ngoãn làm theo.
"..."
Hiếm khi hắn mềm lòng một chút, không quấy Vân Phù Vũ nữa, mà làm theo lời cậu nói, đưa tay lấy thứ đó ra.
"Thả lỏng."
.....
Vật lộn hồi lâu, cuối cùng cũng chấm dứt sự hành hạ.
Vân Phù Vũ thở phào một hơi, rất lâu sau mới dần bình ổn lại.
......
Triều Chiêu khẽ kéo vạt váy của cậu.
"Ừm, có hơi đáng tiếc, nhưng hôm nay phải thay ra trước đã."
Vân Phù Vũ lấy lại hơi thở, lặng lẽ đứng thẳng dậy, hất tay hắn ra, kéo phẳng vạt váy.
Sau đó lập tức vung một cú đấm về phía Triều Chiêu!
Vân Phù Vũ hơi mất khống chế cảm xúc, một quyền đánh vào bên mặt Triều Chiêu, rồi túm cổ áo hắn:
"Đây là cái gọi là không ép buộc của anh sao?"
Triều Chiêu giơ hai tay lên: "......Là tôi sai.
Xin lỗi, nhất thời đắc ý quên mình, không kiềm chế được."
Vành mắt Vân Phù Vũ đỏ lên.
"Anh có phải muốn tôi cứ thế này mà bước ra ngoài không?
Để đồng đội của tôi cũng nhìn thấy bộ dạng này, để họ không bao giờ muốn làm bạn với tôi nữa, như vậy anh mới hài lòng.
Phải không?"
Triều Chiêu nhíu mày, nắm lấy tay Vân Phù Vũ.
"Không phải đâu, bảo bối, sao tôi nỡ để họ nhìn thấy chứ?
Tôi đúng là ghét họ...... nhưng cũng chỉ làm khó họ thôi, không làm khó em."
"Vậy tôi còn phải khen anh nữa sao?"
Khóe mắt Triều Chiêu cụp xuống đầy vẻ đáng thương:
"Được rồi.
Em không thích, sau này tôi sẽ không làm vậy nữa.
Tôi sai rồi, nếu em muốn đánh tôi, lát lên phi hành khí, tôi để em đánh."
Vân Phù Vũ có cảm giác như cú đấm rơi vào bông.
Không, căn bản không phải bông, mà là thứ gì đó kỳ quái vô cùng dính tay, bề ngoài lấp lánh rực rỡ, thực chất u ám đến mức không thể giũ bỏ, lại luôn sẵn sàng làm tổn thương những người xung quanh cậu.
Điều phi lý nhất là mỗi lần Triều Chiêu đều lập tức xin lỗi, lập tức dỗ dành, nhưng lần sau lại càng quá đáng hơn, hoàn toàn không thay đổi.
Nếu Triều Chiêu thực sự thay đổi, Vân Phù Vũ lúc này đã không ở đây.
Vân Phù Vũ cố gắng bình ổn cảm xúc.
Bình tĩnh, bình tĩnh, cha mẹ Lâm Triều Sinh vẫn đang ở trong tay họ.
Bình ổn hồi lâu, Vân Phù Vũ mới lên tiếng hỏi:
"Rốt cuộc là đi đâu?"
Triều Chiêu vẫn luôn nói muốn đưa cậu đến một nơi nào đó, nhưng lại không chịu nói điểm đến.
Triều Chiêu nắm lấy tay Vân Phù Vũ, khẽ bóp:
"Bí mật.
Nhưng chắc chắn sẽ để em kịp quay về tham gia quân diễn liên hợp, bé yêu không cần lo."