[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,064
- 0
- 0
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quân Sự Quý Tộc
Chương 79: Đột phá năng lực
Chương 79: Đột phá năng lực
"Là tôi nhìn nhầm, hay là tôi thật sự nhìn nhầm vậy"
"Hả???
Hay là vợ thật ra là người có tinh thần lực tấn công?"
"Hình như trước giờ chưa ai xác nhận cả... mọi người chỉ là sau khi nhìn thấy gương mặt của vợ thì tự cho rằng cậu ấy là người dẫn đạo thôi"
"Cảm giác còn cay hơn nữa hít hà hít hà, nhỏ nhỏ một cục nhưng hung dữ ghê"
"Mặt mèo khó ở.jpg"
Sắc mặt Vân Phù Vũ trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội, vẫn giữ nguyên tư thế đỡ đòn.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, tinh thần lực của cậu không khống chế được mà muốn ồ ạt trào ra lan rộng, như nước sông vỡ đê, dòng chảy cuồn cuộn, vừa mãnh liệt vừa hưng phấn, muốn bao phủ tất cả mọi người, bao trùm khu rừng này, vây lấy cả hành tinh, rồi vươn xa hơn nữa.
Nhưng chỉ trong tích tắc mất khống chế ấy, tinh thần lực của cậu dường như lại bị thứ gì đó xé kéo trở về.
Tinh thần vực đau đến mức như sắp nứt toác, như thể bị chẻ thành nhiều phần.
Giống như có một cây đinh cắm sâu vào bên trong, máu thịt be bét.
Nhịp tim nhanh đến mức buồn nôn.
Hiện trường rơi vào tĩnh lặng.
Bất kể là những người còn lại của đội đối phương, hay Chu Bách và Serafina, tất cả đều kinh ngạc nhìn Vân Phù Vũ.
Nếu nhất định phải nói có gì khác nhau, thì chính là trên mặt đám người nhà họ Tạ hiện rõ vẻ kinh hãi, còn Chu Bách và Serafina thì là chấn động.
Trước đây Vân Phù Vũ không thể đồng thời sử dụng tinh thần lực kiểu thân hòa và kiểu tấn công.
Nhưng vừa rồi, cậu vừa duy trì tấm chắn tinh thần lực thân hòa để bảo vệ đồng đội, vừa...
đánh bay Tạ Duật Hằng?
Đây xem như là đột phá năng lực sao?
Thế nhưng hai người còn chưa kịp vui mừng, sắc mặt đã lập tức trở nên nghiêm trọng.
Sau khi đánh người xong, Vân Phù Vũ đột nhiên loạng choạng rồi khuỵu xuống đất.
Cậu trông có vẻ rất khó chịu, ôm đầu, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh theo gò má chảy xuống.
Vân Phù Vũ dùng sức ấn vào thái dương, mày nhíu chặt, hai mắt nhắm nghiền.
Ồn quá, ồn quá!!
Dường như tất cả âm thanh, ánh sáng và mùi vị của cả thế giới đều bị nhét ập vào trong đầu Vân Phù Vũ, đánh thẳng vào não khiến đầu óc cậu trống rỗng.
"Khoan đã, tình huống gì vậy, vợ trông có vẻ không được khỏe"
"Aaaa???
Rốt cuộc là bị sao vậy?"
"Có phải vô tình bị đánh trúng đầu không?
Nhìn giống như đau đầu lắm"
"Khụ......"
Tạ Duật Hằng tuy bị đánh bay nhưng không ngất, vừa ho vừa nhanh chóng từ bên cạnh thân cây gãy đổ bò dậy.
Ba người còn lại kiêng dè Vân Phù Vũ nên nhất thời không dám tiến lại gần.
Trong đội nhà họ Tạ, một đội viên thấy thực lực của Vân Phù Vũ vượt xa dự đoán liền lập tức đưa ra quyết định.
Anh ta lặng lẽ thả tinh thần thể từ phía sau.
Một con bướm đen cực kỳ kín đáo, gần như áp sát mặt đất dưới tán rừng mà bay về phía xa.
Con bướm này sẽ mang theo bột lân, đi gọi, hoặc nói đúng hơn là đi bắt viện trợ.
Bọn họ không có viện trợ, nhưng bất cứ ai cũng có thể trở thành viện trợ của họ.
Con bướm sẽ tìm kiếm đội ngũ phù hợp gần nhất, tốt nhất là đội mà mỗi người đều đạt cấp A lại không có người dẫn đạo.
Sau đó, phấn lân sẽ lặng lẽ thay đổi một phần nhận thức của họ, khiến họ tưởng rằng mình và tiểu đội nhà họ Tạ đã thiết lập hợp tác, rồi nhanh chóng chạy tới đây hỗ trợ.
Đây xem như là một biện pháp dự phòng.
Cho dù thực lực của Vân Phù Vũ thật sự vượt ngoài dự đoán, người nhà họ Tạ cũng có thể liên kết với đội mới, nhanh chóng giải quyết cậu.
Khóe mắt Chu Bách liếc thấy vẻ mặt đau đớn của Vân Phù Vũ, trong lòng sốt ruột đến phát điên, muốn qua xem tình trạng của cậu, lại không dám phân tâm.
Điều khiến người ta càng lo lắng hơn là, cho dù đang ở trạng thái gần như hôn mê thế này, tinh thần lực của Vân Phù Vũ vẫn luôn duy trì trạng thái phóng thích, bao bọc lấy Chu Bách và Serafina.
Lần này Chu Bách thật sự sốt ruột đến phát điên.
Thể lực của Vân Phù Vũ đã tiêu hao nhiều như vậy rồi, sao sắp ngất đến nơi mà vẫn còn bướng bỉnh thế chứ!
Tinh thần thể đại bàng khổng lồ của Serafina dang rộng đôi cánh, đứng bên cạnh Vân Phù Vũ, che khuất thân hình cậu.
Hai người chắn phía trước, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Ba đội viên nhà họ Tạ thấy Tạ Duật Hằng bị đánh bay, kiêng dè Vân Phù Vũ nên nhất thời không dám tiến lên.
Cho đến khi Tạ Duật Hằng hoàn hồn lại, từ dưới đất đứng dậy, thẳng người lên.
Trận chiến lại chuẩn bị bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tạ Duật Hằng ấn vào chỗ vừa bị Vân Phù Vũ đánh trúng.
Xương có lẽ đã gãy vài cái, nhưng không đáng ngại.
Phấn lân tác dụng chủ yếu là độc tính, còn năng lực gây ảo giác của nó, lại là bí mật của nhà họ Tạ.
Chỉ có một số rất ít người nhà họ Tạ có thiên phú cực cao mới có thể thức tỉnh kỹ năng ảo giác, thậm chí phần lớn người trong gia tộc cũng không hề hay biết.
Người biết chuyện này chỉ có tầng lớp cấp cao của các gia tộc, cùng những người sử dụng tinh thần lực đã nắm giữ được kỹ năng đó.
Tiểu đội này, vừa vặn tập hợp bốn học sinh có thể sử dụng phấn lân để mê hoặc đối thủ.
Vốn dĩ bọn họ định khiến tiểu đội 81 rơi vào ảo giác, lặng lẽ loại bỏ Vân Phù Vũ.
Nhưng không hiểu vì sao, Vân Phù Vũ vẫn luôn duy trì tấm chắn tinh thần lực, bốn người thử suốt nửa ngày cũng không thể khiến đội 81 bị ảnh hưởng bởi phấn lân.
Người có tinh thần lực mạnh quả thật có thể ngăn chặn phấn lân.
Nhưng điều đó cực kỳ khó, không chỉ cần cường độ tinh thần lực đủ lớn, mà còn phải trải qua rèn luyện lâu dài, người thành công đếm trên đầu ngón tay.
Vậy vì sao Vân Phù Vũ lại biết chuyện này?
Theo sắp xếp của nhà họ Tạ, chưa từng có đội tân sinh nào của nhà họ Tạ giao chiến với tiểu đội 81, càng không ai tùy tiện sử dụng phấn lân trong huấn luyện thường ngày.
Phía học viện quân sự biết có tân sinh nhà họ Tạ có thể tạo ảo giác, nhưng kỹ năng này quá mức gian lận, để tránh xảy ra sự cố, học viện và nhà họ Tạ đã ký thỏa thuận không sử dụng phấn lân trong thi đấu.
Để thực hiện nhiệm vụ, năng lực của đội bọn họ luôn được giữ bí mật, chưa từng tiết lộ ra ngoài.
Theo lý mà nói, Vân Phù Vũ không có bất kỳ lý do nào để đặc biệt phòng bị phấn lân.
Rốt cuộc là lộ ra từ lúc nào...
.....
Không đúng.
Hình như cũng có một số ít người trẻ của những gia tộc khác biết chuyện này.
Đặc biệt là loại người chưa từng tuân thủ quy tắc, chuyên dồn đối thủ vào đường cùng, chỉ để xem họ còn giấu bài gì.
Chẳng lẽ là Adrian nói cho Vân Phù Vũ biết?
Đây không chỉ là bí mật của nhà họ Tạ, mà còn là bí mật của Thất Tháp!
Súc sinh đúng là súc sinh.
Thật đúng là... vì sắc mà lú trí.
Tạ Duật Hằng day day mi tâm.
Đúng như người phụ trách đã nói, Vân Phù Vũ quả không hổ là thực nghiệm thể cấp bậc cao nhất, bề ngoài là thân hòa, nhưng trong tình huống cực hạn lại có thể bộc phát tính công kích.
Nhưng không sao cả.
Nhìn tình hình, một kích vừa rồi cũng đủ khiến Vân Phù Vũ dầu cạn đèn tắt rồi.
Lúc này, kết giới khu an toàn đã không ngừng thu hẹp.
Biên giới màu lam nhạt liên tục dời về phía tây bắc, vượt qua đám người nhà họ Tạ, vượt qua Chu Bách và Serafina, vượt qua cả Vân Phù Vũ đang hôn mê.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ mất đi sự che chở của khu an toàn.
Tiếng gầm của thú sao đã ở ngay bên tai.
Trong màn đêm, bóng tối tụ lại, tinh thú gần đó dừng bước, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm hai đội người này.
Chỉ là bị bầu không khí sát khí đằng đằng áp chế, chúng nhất thời chưa dám tiến lại quá gần.
Thời Lăng sợ tinh thú, không dám tiếp tục một mình trốn sau thân cây, định tiến lại gần đồng đội, nhưng lại sợ đứng quá gần sẽ bị cuốn vào trận chiến.
Tạ Duật Hằng liếc nhìn Vân Phù Vũ đang được đồng đội đỡ tựa bên thân cây.
Sắc mặt Vân Phù Vũ trắng bệch, thần sắc đau đớn.
Chẳng lẽ đây là tác dụng phụ khi hai loại tinh thần lực cùng tồn tại trong một cơ thể?
Tạ Duật Hằng lại liếc sang Thời Lăng đang run rẩy, khẽ thở dài.
Biết sớm vậy đã không mang Thời Lăng theo, chẳng có chút tác dụng nào.
Đáng lẽ nên mang thêm một người có tinh thần lực công kích để lấp chỗ trống, giải quyết nhanh gọn.
Vai trò của Thời Lăng trong đội này, chỉ là một công cụ gánh tội thay.
Đặc biệt là sau khi bọn họ loại được Vân Phù Vũ, nhà Finril chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm.
Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ bị đổ hết lên đầu Thời Lăng.
Dù sao Thời Lăng từng có tiền lệ hãm hại Vân Phù Vũ, trong cuộc diễn tập quân sự liên hợp gây khó dễ cho Vân Phù Vũ, cũng coi như có lý do.
Đương nhiên, những chuyện này Thời Lăng hoàn toàn không biết.
Có lẽ Thời Lăng còn tưởng rằng, việc mình có thể gia nhập đội này là nhờ được Tạ Hoài Yến để mắt, mới có cơ hội lập công chuộc tội, sửa sai làm lại.
Nào ngờ, bất luận nhiệm vụ thành hay bại, Thời Lăng cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.
...À, thật ra vẫn có cơ hội có kết cục tốt.
Nếu Thời Lăng đủ thông minh, thì khi Tạ Duật Hằng hỏi cậu ta có muốn ở lại hay không, cậu ta nên dứt khoát lựa chọn rút khỏi thi đấu.
Như vậy, cậu ta có thể thoát khỏi cuộc tranh đấu ngầm của các thế lực, dựa vào thân phận người dẫn đạo cấp A, sống một cuộc đời tự lực cánh sinh, đủ ăn đủ mặc.
Vận mệnh đã từng để lại cho Thời Lăng rất nhiều cơ hội.
Trước kia cậu ta cũng từng nắm lấy không ít lần, nhưng sau khi đầu óc mụ mị vì tình, lại hết lần này đến lần khác tự tay ném đi tất cả.
Bốn người điều chỉnh lại trạng thái, không nói một lời, ăn ý đồng loạt phát động công kích lần nữa.
Hai người nhằm vào Chu Bách, hai người nhằm vào Serafina.
Dù sao Vân Phù Vũ đã hôn mê, bất cứ lúc nào cũng có thể bị mang đi.
Chỉ cần loại bỏ hai kẻ vướng víu này, nhiệm vụ của bọn họ sẽ hoàn thành!
"Ầm!!"
Nắm đấm của Serafina nặng nề giáng xuống người một kẻ, sau đó xoay người đá văng một tên nhà họ Tạ đang định tập kích Chu Bách.
Kẻ ngu cũng nhìn ra bọn chúng có ý đồ xấu với Vân Phù Vũ!
Vì vậy Chu Bách và Serafina hoàn toàn không dám tách ra, vẫn kiên quyết giữ vững vị trí, phòng ngừa có kẻ thừa cơ hỗn loạn bắt Vân Phù Vũ đi.
Mấy người nhà họ Tạ này, e rằng tất cả đều là cấp A trở lên, hơn nữa phối hợp chiến đấu vô cùng ăn ý, vì sao trước đây chưa từng gặp qua bọn họ!
Rốt cuộc bọn chúng từ đâu chui ra vậy!
Hai nắm đấm khó địch bốn tay, hai người cắn chặt răng, chống đỡ những đợt tấn công dồn dập như cuồng phong bão táp ép đến mức khiến họ gần như không thở nổi, trái đỡ phải chống.
Một tên nhà họ Tạ định nhân lúc hỗn loạn tập kích Vân Phù Vũ, Chu Bách liếc thấy bằng khóe mắt, tim suýt ngừng đập, lập tức ép lại thế tấn công, xoay người chắn trước mặt kẻ đó!
"Ư....!"
Chu Bách bị tinh thần lực chém rạch một vết thương sâu hoắm trước ngực.
Chu Bách và Serafina đều không biết.
Lúc này, nồng độ phấn lân trong không khí xung quanh họ đã dày đặc đến mức đáng sợ, bất kể là hít phải, tiếp xúc qua niêm mạc, hay xâm nhập từ vết thương, đều có khả năng trúng chiêu.
Nhưng người nhà họ Tạ kia vẫn không đạt được mục đích.
Dù đã mất ý thức, tinh thần lực của Vân Phù Vũ vẫn không chịu buông tha, thậm chí còn đuổi theo chui vào vết thương của Chu Bách, ngăn chặn tất cả phấn lân có thể tiếp xúc với cơ thể đồng đội.
...Ở một phương diện nào đó, khiến Chu Bách có hơi không được tự nhiên.
Chu Bách có thể cảm nhận rõ ràng tinh thần lực của Vân Phù Vũ đang quẩn quanh nơi vết thương, lục lọi tới lui, cũng không hiểu vì sao, giống như mèo con đang vờn cuộn len...
Không phải đau, tinh thần lực của cậu rất dịu dàng.
Chỉ là có chút lúng túng rất vi diệu.
Nhưng cảm giác ấy cũng chỉ thoáng qua, Chu Bách hoàn toàn không có thời gian phân tâm
Chết tiệt, tinh thú xung quanh càng lúc càng nhiều!
Gần như cứ vài giây lại có tinh thú lao tới, còn những con khác thì như vòng vây, bao kín họ ở giữa.
Mà người nhà họ Tạ dường như chẳng hề để tâm, vẫn bám chặt truy kích Chu Bách và Serafina.
.......
Vân Phù Vũ hoàn toàn không nghe thấy âm thanh của "thế giới bên ngoài".
Hay nói đúng hơn, cậu nghe thấy quá nhiều "âm thanh bên ngoài", đến mức tiếng giao chiến dữ dội giữa người nhà họ Tạ và đồng đội cũng chỉ như một giọt nước nhỏ bé trong dòng chảy hỗn loạn, thoáng qua liền biến mất.
Ồn quá!
Đầu đau quá...
Đừng ồn nữa...!
Ưm...
Đầu Vân Phù Vũ đau như muốn nứt ra, bị dòng thông tin nhấn chìm đến không thở nổi, thân thể co quắp lại, vẻ mặt thống khổ.
Không biết đã qua bao lâu, theo thời gian trôi đi, cơn đau dường như dịu đi một chút.
Rất kỳ lạ, Vân Phù Vũ dường như vẫn ở trong cơ thể này, nhưng ý thức lại giống như đang trôi nổi bên ngoài thân thể, tinh thần lực đi trước giác quan một bước, cảm nhận toàn bộ thông tin trong môi trường xung quanh.
Không khí đang chuyển động.
Trong dòng không khí lưu động ấy, mang theo vô số mùi hương.
Mùi lá mục, mùi đất ẩm, mùi của kẻ địch xa lạ, khí tức quen thuộc trên người đồng đội.
Côn trùng vỗ cánh.
Hạt giống nảy mầm dưới tầng đất sâu.
Ánh sao trong rừng lay động theo từng nhịp rung nhẹ của cành lá, lúc sáng lúc tối, chói mắt đến khó chịu, xen lẫn bóng dáng tinh thú có cánh lướt qua trên đỉnh đầu.......ồn quá, ồn đến mức Vân Phù Vũ gần như không mở nổi mắt.
Thế giới chưa từng có lượng thông tin khổng lồ đến vậy.
Ngay vừa rồi, những nguồn thông tin này cuồn cuộn không dứt bị nhét thẳng vào đầu Vân Phù Vũ, bất kể là thông tin hữu ích hay vô dụng, đều bị ép tiếp nhận.
Dòng thông tin quá tải khiến giác quan của Vân Phù Vũ bị quá tải, đầu đau như muốn vỡ ra.
Nhưng tinh thần lực lại hoàn toàn không chịu khống chế, theo bản năng điên cuồng thu nạp thông tin từ bên ngoài, không bỏ sót dù chỉ một chút.
"...Vũ..."
"...Tiểu...
Vân..."
Nơi này là đâu, lúc này là khi nào, tất cả đều hỗn loạn không rõ.
"...Vân...
Phù Vũ..."
Dường như có người đang gọi tên cậu.
Ở sâu trong lòng đất, hoặc nói đúng hơn là ở một tầng không gian khác của chiều không gian thời gian, dường như có thứ gì đó kéo dài ngàn dặm, liên miên không dứt, vững chắc nâng đỡ sự sống của vạn vật còn hơn cả mặt đất.......
Là...
Màu xanh...
Là âm thanh của cây cối sinh trưởng.
Vân Phù Vũ chợt bừng tỉnh, như từ trong cơn ác mộng giật mình tỉnh lại, thở dốc kịch liệt, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh gần như thấm ướt cả quần áo.
"Serafina!
Dẫn cậu ấy đi trước!!"
Vừa mới tỉnh lại, Vân Phù Vũ đã nghe thấy tiếng gào khàn cả cổ của Chu Bách.
Vân Phù Vũ cố gắng mở mắt, chỉ nhìn thấy một vệt sáng mơ hồ hỗn loạn.
Một màu đỏ máu mờ đục đâm thẳng vào mắt cậu.
Đồng tử Vân Phù Vũ co rút lại, trong nháy mắt hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn đau.
Đầu đã không còn đau nữa.
Thế giới hiện ra rõ ràng đến từng chi tiết, chưa từng sắc nét đến vậy.
Nhưng chính vì thế, Vân Phù Vũ nhìn thấy rõ ràng Chu Bách đang chắn trước mặt mình, quay lưng về phía cậu, toàn thân đều là máu.
Một vết thương xuyên thủng bên hông trái của Chu Bách, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Vải của bộ đồ chiến đấu không thể thấm hết máu, máu tươi từng giọt rơi xuống, nhanh chóng ngấm vào đất.
Không biết từ lúc nào, xung quanh lại xuất hiện thêm một đội người.
Vân Phù Vũ lúc này mới kịp phản ứng, trong lúc cậu hôn mê, người nhà họ Tạ đã liên thủ với một đội khác, cùng nhau bao vây bọn họ!
Serafina đứng bên cạnh, cũng quay lưng về phía Vân Phù Vũ, cánh tay rõ ràng đã bị thương.
"Đi cái gì mà đi!
Tôi cũng phải ở lại chặn hậu!!"
Vừa dứt lời, móng vuốt của đại bàng khổng lồ đã móc lấy eo Vân Phù Vũ, chuẩn bị mang cậu bay lên.