[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,064
- 0
- 0
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quân Sự Quý Tộc
Chương 39: Adrian cứu nguy
Chương 39: Adrian cứu nguy
Vân Phù Vũ dường như chìm vào một cơn mộng tỉnh táo.
Đen đặc, đau nhói, khó chịu đến mức cậu muốn cuộn mình lại, nhưng thân thể lại xóc nảy, vô lực buông thõng.
Dường như có người đang ôm cậu chạy đi.
Không nhìn thấy gì cả.
Bốn phía đều bị sương đen bao phủ, chỉ còn lại duy nhất một loại cảm xúc.
Sợ hãi.
Không có nguyên do, cũng chẳng phải vì hình ảnh đáng sợ nào.
Nhưng sương đen dường như bẩm sinh đã nối liền với cảm xúc sợ hãi, kéo giật, phóng đại, tấn công vào nơi yếu đuối nhất trong lòng người.
Cậu giống như...
đang lơ lửng trong một chất lỏng đen lạnh lẽo.
Vươn tay ra chỉ thấy một màu đen.
Dù là chất lỏng bị bức tường trong suốt bao kín, hay không gian bên ngoài chất lỏng, tất cả đều là hắc ám không ánh sáng.
Muốn trốn đi, nhưng không có chỗ để trốn.
......Không muốn ở đây......
Lạnh quá...... tối quá......
Cậu co người lại, run rẩy trong bóng tối.
Cho đến một khoảnh khắc nào đó, dường như có người nghe thấy tiếng của cậu.
Một bàn tay lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ kéo cậu lại.
Cảm giác an toàn truyền tới từ những ngón tay đan chặt, nâng đỡ sức lực và dũng khí của cả thân thể.
......Là ai......
Cơn gió ấm áp ập tới, trong khoảnh khắc xua tan hết thảy sương mù.
Trước mắt hiện ra cây đại thụ bình hòa và an nhiên ấy.
Nỗi sợ hãi đột ngột dừng lại, ý thức dần dần quay về.
Trong mơ hồ, có thứ gì đó mát lạnh nhỏ xuống mặt.
Thân thể rất nặng.
Vân Phù Vũ phải tốn chút sức mới mở được mắt.
Trong tầm nhìn mờ nhạt, xuyên qua một tia sáng yếu ớt, dường như nhìn thấy bóng người.
Vân Phù Vũ ngơ ngác chậm rãi nâng tay, đầu ngón tay chạm vào chất lỏng mát lạnh trên mặt.
Đã xảy ra chuyện gì...... là cậu kéo tôi ra sao?
Lâm Triều Sinh lập tức cúi đầu nhìn Vân Phù Vũ.
"Cậu tỉnh rồi à?
Cảm giác thế nào?
Ổn không?"
Hơi thở rối loạn, giọng nói như vừa sống sót sau kiếp nạn, mệt mỏi rã rời.
Nhưng tốc độ chạy không hề chậm lại.
Vân Phù Vũ vẫn rất lạnh, đầu cũng rất đau, phản ứng chậm chạp một lúc lâu mới nhận ra là giọng của Lâm Triều Sinh.
"Người vừa rồi......"
"Anh ta không"
Lâm Triều Sinh vừa định nói anh ta không đuổi kịp.
Giây tiếp theo, Ulysses đã chặn ngay trước mặt, chỉ cách vài mét.
Tim Lâm Triều Sinh trong khoảnh khắc như nhảy vọt lên cổ họng.
Rốt cuộc hắn làm thế nào được vậy!
Ulysses cau mày nhìn Vân Phù Vũ, dường như đang nghi hoặc vì sao cậu lại tỉnh nhanh như vậy.
Ulysses đưa tay về phía Lâm Triều Sinh: "Giao cậu ta cho tôi."
Lâm Triều Sinh ôm Vân Phù Vũ chạy về hướng ngược lại.
Bước chân vô cùng kiên quyết, nhưng gương mặt lại tràn đầy hoảng loạn.
Chết tiệt!
Nếu lỡ mất thời điểm trị liệu tốt nhất thì coi như xong!
Vừa chạy được vài bước, thứ tinh thể đen ấy đã hung hãn đóng thẳng vào khoeo gối Lâm Triều Sinh.
"A!!"
Lâm Triều Sinh ngã sấp xuống đất, cố hết sức bảo vệ sau đầu Vân Phù Vũ, nuốt tiếng kêu đau vào cổ họng.
Vân Phù Vũ vươn tay chạm vào Lâm Triều Sinh đang đè lên người mình, giọng run rẩy: "Cậu bị thương ở đâu rồi?"
Trước mắt mờ mịt không rõ, chỉ cảm thấy toàn thân anh đang run lên.
Lâm Triều Sinh run rẩy vì đau.
Chân phải bị xuyên thủng, cơn đau dữ dội trong khoảnh khắc khiến anh không thể cử động, sau đó cả chân dần dần mất cảm giác.
Chắc chắn không thể chạy được nữa.
Lâm Triều Sinh kìm nén giọng nói run rẩy, ghé sát tai Vân Phù Vũ thì thầm:
"Cậu có đứng dậy được không?
Cậu đi trước đi, tới bệnh viện trường, mau lên."
Vân Phù Vũ rối bời: "Làm sao tôi có thể bỏ cậu lại một mình, cậu...."
Lâm Triều Sinh gào lên: "Hắn nhắm vào cậu đấy, cút mau đi!"
Vân Phù Vũ bị anh quát đến run lên.
......Không phải như vậy.
Tuy vẫn nhìn không rõ lắm, nhưng Vân Phù Vũ mơ hồ cảm nhận được, trên người Lâm Triều Sinh có thứ gì đó màu đen.
Giống hệt ô nhiễm mà trước đây cậu từng thấy trên những cây non.
Vân Phù Vũ nắm lấy tay Lâm Triều Sinh, muốn giống như lúc tịnh hóa ô nhiễm mà xua đi thứ màu đen ấy.
Nhưng vì căng thẳng và hoảng loạn, trong chốc lát không thành công.
Vân Phù Vũ đương nhiên biết, người đàn ông kia nhắm vào mình.
Nhưng không ai dám đảm bảo, hắn sẽ không tiện tay giải quyết chướng ngại là Lâm Triều Sinh, rồi lại đi đuổi theo Vân Phù Vũ.
Huống chi, Lâm Triều Sinh đã bị thương rồi......
Để anh lại một mình, sẽ rất nguy hiểm.
Vân Phù Vũ bóp nhẹ tay Lâm Triều Sinh một cái, rồi nhanh chóng đứng dậy.
Lâm Triều Sinh thở phào, tưởng rằng cậu đã nghe lời.
Anh ở lại đây, dù chỉ kéo dài được một phút, không, nửa phút cũng được.
Chỉ cần Vân Phù Vũ chạy tới nơi đông người, Ulysses hẳn sẽ không còn dám hành động ngang ngược như thế.
Lâm Triều Sinh dõi theo bóng lưng Vân Phù Vũ chạy về hướng bệnh viện trường được vài bước... vừa chuẩn bị cưỡng ép triệu hồi tinh thần thể để cản Ulysses, thì bỗng thấy bước chân Vân Phù Vũ ngoặt sang một hướng khác, vòng rất xa khỏi anh, rồi thẳng thừng chạy về phía Ulysses.
Dự cảm chẳng lành dâng lên.
Đôi mắt Ulysses như vàng nóng chảy, lạnh lẽo nhìn hai người.
Có lẽ khi đối diện với dã thú, chính là như thế này.
Một cái né tránh theo bản năng trong ánh mắt, sẽ để lộ tín hiệu của sợ hãi.
Dời ánh nhìn đi, đồng nghĩa với việc quay lưng bỏ chạy.
Khoảnh khắc ấy, thân phận con mồi và kẻ săn mồi đã được phân định.
Vân Phù Vũ không muốn trở thành con mồi.
Vì thế, cậu nhìn thẳng vào mắt Ulysses, không chớp: "Cậu ấy chỉ là người qua đường, đừng làm khó cậu ấy."
Lâm Triều Sinh cố gắng gượng dậy để kéo Vân Phù Vũ, rồi lại chật vật ngã xuống đất.
"Cậu làm gì vậy!
Đừng qua đó Vân Phù Vũ!
Đừng qua đó!!"
Anh muốn chộp lấy Vân Phù Vũ.
Nhưng Vân Phù Vũ đã chạy xa rồi, ngay cả một góc áo cũng không chạm được.
Ulysses gật đầu, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Tôi không định làm khó cậu ta.
Tôi chỉ định đánh ngất cậu."
Vân Phù Vũ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Ô nhiễm của anh đã làm cậu ấy bị thương rồi."
Ulysses: "Có thể chữa được."
Vừa dứt lời, tinh thể đen từ bốn phương tám hướng đồng loạt hiện ra, mũi nhọn chĩa thẳng vào Vân Phù Vũ.
Động tác lần này gọn gàng, tàn nhẫn hơn hẳn lúc trước.
Chưa kịp để Lâm Triều Sinh phản ứng, tinh thể đã lao thẳng về phía Vân Phù Vũ!
"Ầm!"
Khói bụi cuộn lên mù mịt.
Thảm thực vật xung quanh bị bật tung cả rễ, trong khoảnh khắc quật mạnh vào người Lâm Triều Sinh.
Lâm Triều Sinh vừa giơ tay che chắn, vừa khản giọng gọi tên Vân Phù Vũ.
Tiếng nổ chấn động màng nhĩ, đến cả tiếng gào của chính mình anh cũng không nghe rõ.
Cổ họng đau rát.
Giữa cơn ù tai quay cuồng, anh không phân biệt được mình còn đang gọi tên cậu hay không, cũng chẳng nghe thấy có ai đáp lại.
Tuyệt vọng gần như nuốt trọn anh.
Đòn tấn công của Ulysses, dù là Chu Bách tới cũng chưa chắc đỡ nổi.
Huống chi là Vân Phù Vũ.
......
Cậu ấy khó khăn lắm mới rời khỏi trại trẻ mồ côi để tới được Học viện Quân sự số Một.
Không có gia đình, cũng chẳng có mấy người bạn.
Lâm Triều Sinh ôm cổ họng ho sặc sụa, dùng tay bò về phía trước.
...
Sống, phải thấy người.
Chết, cũng phải thấy xác.
Dựa vào đâu, dựa vào đâu mà Ulysses có thể ngang nhiên ra tay giết người ngay trong học viện như vậy.
Dựa vào đâu!
Không phân biệt được là mồ hôi hay nước mắt nhỏ xuống đất.
Lâm Triều Sinh toàn thân đầy bụi đất, chật vật bò lê.
Đột nhiên, trong màn khói bụi vang lên một giọng nói rất khẽ.
Âm sắc hơi lạnh, vì khói bụi mà kèm theo vài tiếng ho sặc.
"Tôi, khụ, tôi ở đây... tôi không sao......"
Là Vân Phù Vũ.
Lâm Triều Sinh trợn to mắt.
Khói bụi tan dần.
Ulysses nằm bất tỉnh bên lề đường, mái tóc dài đen sì rối tung trải trên mặt đất.
Lâm Triều Sinh nhìn thấy Vân Phù Vũ bình yên vô sự đứng tại chỗ, kiệt sức ngồi xuống đất.
Máu thấm ướt ống quần, trên người vẫn còn mặc chiếc tạp dề kẻ ô của quán cà phê, trông vừa buồn cười vừa thê thảm.
Sau cơn thoát chết, Lâm Triều Sinh nói chuyện cũng lắp bắp:
"Cậu... không phải, hắn, rốt cuộc là sao vậy?"
Vân Phù Vũ hơi ngơ ngác phủi bụi đất và lá cây trên đầu, đi về phía Lâm Triều Sinh.
Lúc nãy khi cậu hôn mê, lại xuất hiện trạng thái kỳ lạ từng trải qua rất lâu trước đây.
Ban đầu trong tầm nhìn chỉ còn lại làn sương đen âm lãnh ấy, xâm chiếm toàn thân, khiến cậu không thể cử động.
Cho đến khi trước mắt xuất hiện cái cây yên bình và an nhiên kia.
Sau đó, Vân Phù Vũ cảm thấy trong người tràn ngập một sức mạnh xa lạ.
Rất kỳ quái.
Từ khi tỉnh lại, tinh thần lực đã không còn giống trước nữa.
Đối mặt với Ulysses, lại nảy sinh cảm giác muốn xông lên đánh hắn một trận.
Cho nên Vân Phù Vũ thuận theo bản năng, điều động toàn bộ tinh thần lực, hất văng những tinh thể đen bên cạnh, rồi đấm cho Ulysses một cú.
Nhìn hiệu quả thì... cú đấm này hình như rất mạnh.
Cũng không rõ cảnh tượng cát bay đá chạy đó rốt cuộc là do Vân Phù Vũ gây ra, hay là do Ulysses.
Tóm lại, khi mở mắt lần nữa, Ulysses đã nằm trên đất rồi.
Vân Phù Vũ cúi đầu nhìn tay mình, hơi do dự mở miệng.
"Hình như vừa rồi tôi dùng tinh thần lực đánh bay hắn?"
......Chẳng lẽ là Thế Giới Thụ mở hack cho cậu?
Sao cứ mỗi lần gặp tình huống khẩn cấp là lại nhìn thấy cái cây đó.
Sau này phải tìm hệ thống hỏi cho rõ mới được.
Biểu cảm của Lâm Triều Sinh trống rỗng.
Xét về lý trí, một hướng dẫn viên yếu ớt như Vân Phù Vũ, người ta có thể xách lên bằng một tay, tuyệt đối không thể đánh bay Ulysses.
Nhưng lý trí cũng nói cho anh biết, xung quanh không có ai khác, chỉ có thể là Vân Phù Vũ làm.
Lâm Triều Sinh cảm thấy mình đã ngừng suy nghĩ:
"Cậu không phải là tinh thần lực giả hệ thân hòa sao??"
Vân Phù Vũ gật đầu, ngồi xổm xuống bên cạnh Lâm Triều Sinh.
"Tôi cũng không biết sao nữa, tinh thần lực đột nhiên có thể tấn công."
Trước kia Vân Phù Vũ vẫn luôn cảm thấy hệ thống nói cậu tiềm lực vô hạn là nói nhảm.
Không ngờ lại thật sự có tiềm lực?
Chẳng lẽ bị dồn tới đường cùng thì tiềm lực mới bùng nổ... vậy sớm biết thế thì đã đấm Adrian một cú từ trước, có khi bùng nổ còn sớm hơn.
Lâm Triều Sinh nhanh chóng hoàn hồn.
"Chuyện này, tạm thời đừng nói cho bất kỳ ai."
Nếu thật sự là Vân Phù Vũ ra tay, thì chỉ có thể chứng minh cậu đã đột ngột thức tỉnh tinh thần lực tấn công.
Chưa từng nghe thấy.
Từ trước tới nay chưa có ai đồng thời sở hữu hai loại tinh thần lực.
Chưa kịp mừng vì sống sót sau tai nạn, Lâm Triều Sinh đã bắt đầu lo lắng.
Dị loại quá mức nổi bật, nhất là dị loại thuộc tầng lớp bình dân, rất dễ bị đám quý tộc để mắt tới, từ đó rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Huống chi đám quý tộc đó vốn dĩ đã không có ý tốt với Vân Phù Vũ.
Vân Phù Vũ hiểu ý anh, nghiêm túc đáp:
"Yên tâm, ngoài các cậu ra, tôi sẽ không nói với ai."
Vân Phù Vũ đỡ Lâm Triều Sinh, kiểm tra vết thương trên chân anh.
Máu thịt be bét, vô cùng đáng sợ, rõ ràng có từng sợi từng sợi khí đen quấn quanh.
Lâm Triều Sinh cười khổ:
"Xem ra chúng ta đều đã tiếp xúc với ô nhiễm rồi."
Hy vọng có thể chờ được tới lúc được tịnh hóa trước khi chết.
Vân Phù Vũ không nói gì, giơ tay lên, cẩn thận đặt lên vết thương, không làm đau Lâm Triều Sinh.
Cậu nhắm mắt lại, lần nữa cầu nguyện trong lòng, mong cho khí đen biến mất.
Lần này cậu bình tĩnh hơn nhiều, hiệu quả cũng cao hơn.
Rất nhanh, những sợi khí đen lượn lờ kia từ vết thương của Lâm Triều Sinh, chui vào lòng bàn tay Vân Phù Vũ.
Lâm Triều Sinh giật mình kinh hãi, đồng tử co rút, lập tức nắm lấy tay Vân Phù Vũ, mạnh mẽ kéo ra.
"Cậu..."
Vân Phù Vũ có chút căng thẳng... dù sao chuyện này đúng là đang giấu đồng đội.
"Xin lỗi, hình như tôi cũng có thể tịnh hóa ô nhiễm, sau này tôi sẽ giải thích.
Trước mắt cứ tới bệnh viện trường đã."
Rõ ràng là được cứu rồi, nhưng Lâm Triều Sinh lại không hề vui mừng bao nhiêu, vẻ lo lắng trên mặt càng nặng thêm.
Lâm Triều Sinh vẫn luôn cho rằng, Vân Phù Vũ rất dễ bị người khác bắt nạt, cần được bảo vệ thật kỹ.
Anh còn tự cho là mình đã chăm sóc cậu khá tốt, vậy mà đến cả việc Vân Phù Vũ học được năng lực tịnh hóa từ lúc nào cũng không hề hay biết.
...Thật sự quá thất trách.
Cũng quá khiến người ta không yên tâm.
Lâm Triều Sinh muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
Thôi vậy, trước tiên về nơi an toàn đã rồi tính tiếp.
Hai người dìu nhau đứng dậy, tập tễnh hướng về phía bệnh viện quân trường.
Phía sau, Ulysses bỗng động đậy, phát ra một tiếng rên đau đớn.
Tim Vân Phù Vũ thắt lại.
Không lẽ hắn sắp tỉnh rồi?!
Nhưng hai người bọn họ đều là thương binh, thật sự không chạy nhanh nổi.
Vân Phù Vũ lúc này còn yếu ớt, căn bản không thể cõng nổi Lâm Triều Sinh cao lớn hơn mình rất nhiều.
Còn Lâm Triều Sinh thì không đi được, chỉ có thể dựa vào Vân Phù Vũ mà nhảy lò cò bằng một chân.
Vân Phù Vũ âm thầm cầu nguyện, mong Ulysses đừng tỉnh lại.
Cảm giác Lâm Triều Sinh bên cạnh cũng nhảy nhanh hơn một chút.
Nếu là bình thường, cảnh tượng này hẳn sẽ có phần buồn cười.
Nhưng lúc này, Vân Phù Vũ hoàn toàn không cười nổi.
Ulysses quả nhiên tỉnh, khó nhọc chống người ngồi dậy.
"...Đừng đi, theo tôi về Triều gia."
Vân Phù Vũ không quay đầu lại, đỡ Lâm Triều Sinh, tăng tốc bước chân.
Ulysses bò dậy từ dưới đất, bên cạnh lại ngưng tụ những tinh thể đen.
Ngay lập tức, Vân Phù Vũ cảm nhận được luồng khí đen âm lãnh xoáy cuộn phía sau không xa.
Cậu nghiến răng, chuẩn bị lần nữa nghênh chiến.
Chưa kịp quay đầu, một con sói đen bất ngờ từ trên mái nhà lao xuống, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại tàn ảnh!
Con sói đen hung hãn bổ nhào lên Ulysses, không chút lưu tình cắn xé vào yết hầu yếu hại.
Ulysses phản ứng cực nhanh, bật lùi về sau tránh khỏi hàm răng sắc bén đang nhe ra, liên tiếp né những vuốt cào của con sói.
Nhưng con sói còn nhanh hơn hắn.
Nó dễ dàng xé toạc màn chắn phòng ngự của Ulysses, lấy thế mổ bụng mà xé ra mấy vết máu sâu hoắm, kéo dài từ ngực sang tận bụng trái.
Ulysses tặc lưỡi một tiếng.
"Adrian...... phiền thật đấy."
Nhưng bản chất của Ulysses và con sói đen kia vốn dĩ giống nhau, đều là những tồn tại gần với loài thú, hành động theo bản năng.
Đôi mắt vàng yêu dị khóa chặt lấy sói đen.
Một người một sói giao chiến dữ dội, mỗi đòn đánh đều nặng nề và mãnh liệt như mưa bão.
Mắt thường hoàn toàn không theo kịp, chỉ có thể thông qua những hố sâu bị nện vỡ trên mặt đất và tường xung quanh, chậm hơn nửa nhịp mà suy đoán tiết tấu giao đấu của họ.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Sau một cú va chạm trầm nặng, Ulysses bị hất vào tường, tạo ra một hố hình người, rồi lại nặng nề đập xuống đất.
Con sói đen nghênh ngang giẫm lên đầu hắn mà bước qua.
Sau đó, nó quay đầu lại.
Đôi mắt xanh thẫm như rừng sâu nhìn về phía Vân Phù Vũ.
Vân Phù Vũ: "......"
Con sói đen lắc lắc bộ lông, như thể phủi đi lớp bụi vốn không hề tồn tại, rồi thong thả bước về phía Vân Phù Vũ, dáng đi ung dung, tự nhiên.
Không phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó.
Nhưng Vân Phù Vũ chưa từng nghĩ rằng, có một ngày khi trông thấy con sói đen này, trong lòng mình lại dâng lên cảm giác may mắn.
Dù sao trước đây, con sói đen này chỉ toàn khiến cậu gặp rắc rối.
Lần này, lại giúp được một việc lớn.
Sói đen đi tới, chen vào giữa Vân Phù Vũ và Lâm Triều Sinh, như vô tình mà cũng như cố ý dùng thân mình hất Lâm Triều Sinh ra.
Lâm Triều Sinh lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã, may mà Vân Phù Vũ vượt qua sói đen, vội vàng kéo anh lại.
Vân Phù Vũ nhẹ nhàng vỗ lên đầu sói một cái.
"Đừng như vậy, cậu ấy bị thương rồi."
Rồi cậu vòng qua sói đen, tiếp tục đỡ Lâm Triều Sinh.
Sói đen không hài lòng, theo sát phía sau Vân Phù Vũ, dùng mõm sói húc nhẹ vào thắt lưng cậu, lại dùng cái đầu sói to lớn chắn đường, cọ vào trước ngực cậu.
Vân Phù Vũ do dự một chút, dùng tay trái còn rảnh vuốt một cái lên cái đầu sói đang kiêu ngạo ngẩng cao.
"Cảm ơn vì đã giúp."
Xúc cảm trơn mượt, nhưng dù sao cũng là mãnh thú, lông không mềm mại như tưởng tượng.
Việc nào ra việc nấy.
Tinh thần thể của Adrian trông có vẻ còn bình thường hơn chính bản thân hắn, ít nhất còn biết cứu người.
Lâm Triều Sinh nhìn con sói đen, sắc mặt khó nói thành lời.
Nếu không nhìn nhầm thì đây hẳn là......
Đây hẳn là......
Thật sự là tinh thần thể của Adrian sao??
Là con sói đen đang quấn lấy Vân Phù Vũ làm nũng không buông này ư???
Lâm Triều Sinh chưa từng tận mắt thấy tinh thần thể của Adrian, nhưng trên diễn đàn từng có mô tả.
Nào là "chúa tể rừng sâu", "vua không ngai", "đấng cứu thế Leonis"......
Vậy mà lúc này, vị sói đen mang trên mình từng ấy danh hiệu, đang dùng mõm sói húc vào lòng bàn tay Vân Phù Vũ, nhất quyết đòi được xoa đầu.
Vân Phù Vũ không cưỡng lại được nó, lại đưa tay vuốt lông cho sói đen.
Sói đen được đà lấn tới, dùng lưỡi liếm sạch cổ Vân Phù Vũ...... nó ngửi thấy mùi còn sót lại của kẻ khác, rất khó chịu.
Sau khi đuổi theo liếm đến mức Vân Phù Vũ phải liên tục né tránh, nó còn cọ tới cọ lui.
Đừng cọ nữa, cái đầu sói của ngươi còn to gấp đôi vòng eo người ta rồi.
Thật là...... không dám nhìn.
Biểu cảm của Lâm Triều Sinh đúng là khó diễn tả.
"Quay lại."
Một giọng nói trầm thấp êm tai như đàn cello vang lên.
Là giọng nói mà toàn bộ tân sinh viên nhập học năm nay đều đã từng nghe qua.
Vân Phù Vũ và Lâm Triều Sinh cùng lúc quay đầu, nhìn về phía người đứng chéo phía sau.
Adrian không biết đã xuất hiện từ sau tòa nhà lúc nào, đứng ở chỗ rẽ.
Sắc mặt hắn trông không được tốt lắm, lại lặp lại một lần nữa.
"Quay lại."
Sói đen căn bản không nghe, phớt lờ mệnh lệnh của Adrian, vẫn theo sát bên cạnh Vân Phù Vũ.
Adrian hiếm khi không mặc đồng phục huấn luyện, trông như vừa kết thúc kỳ nghỉ, mặc đồ thường, đeo kính râm.
Thần sắc trên mặt lại là vẻ lười nhác quen thuộc.
Không biết Adrian đã làm gì, sói đen đột nhiên quay đầu nhe răng với hắn, cổ họng phát ra tiếng gầm trầm thấp, dường như vô cùng bất mãn.
Ngay giây sau, tinh thần thể bị cưỡng ép thu hồi, biến mất tại chỗ.
Vân Phù Vũ không nhịn được lên tiếng:
"Nó vừa rồi không làm gì xấu cả......"
Vốn định nói là sói đen đã cứu mình, không làm chuyện xấu gì, hà tất phải đối xử như vậy.
Nhưng nghĩ lại, sói đen đã tấn công Ulysses, một quý tộc.
Đối với Adrian mà nói, có lẽ đúng là đã làm chuyện xấu thật.
Nghe vậy, đôi mắt xanh sau tròng kính râm của Adrian dời sang Vân Phù Vũ, đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
"Bị thương rồi à?"
Vân Phù Vũ lạnh nhạt dời ánh nhìn, không đáp lại Adrian, tiếp tục đỡ Lâm Triều Sinh bước đi.
Nhưng phía sau Adrian, còn có một người nữa.
Người kia tóc vàng mắt vàng, nhìn thấy Vân Phù Vũ thì thò đầu ra từ sau góc tường, cười híp mắt chào cậu một tiếng.
"Chào nhé."