Khác [ĐM/DỊCH] Ai thèm làm phản diện pháo hôi chứ!

[Đm/Dịch] Ai Thèm Làm Phản Diện Pháo Hôi Chứ!
🏮Chương 39: Y cần một con quỷ như ngươi để làm gì?


Tiêu Chước Thanh thật ra cũng không bận tâm chuyện ngủ chung một giường.

Y có nhiều bằng hữu, thưở thiếu niên lại thường rong ruổi khắp nơi, mấy người bạn chen chúc ngủ nhờ trong một căn nhà tranh của nông dân hay túp lều cỏ, vốn là chuyện rất bình thường.

Hình Diệu lúc ngủ hay nói mớ, Kính Tắc thỉnh thoảng lại nghiến răng, mọi người thường vì mấy tật vặt ấy mà nửa đêm bật cười trộm, Kính Tắc còn từng đem lời nói mớ của Hình Diệu viết thành một khúc Điệp Luyến Hoa, bị Hình Diệu rượt đánh suốt mấy ngày.

Chỉ riêng Tiêu Chước Thanh là yên tĩnh, mỗi khi ra ngoài, bọn họ đều thích chen ngủ cạnh Tiêu Chước Thanh.

Tiêu Chước Thanh ưa tĩnh lặng, có khi nửa đêm bị Hình Diệu làm ồn mà tỉnh giấc.

Mở mắt ra là ánh trăng rọi qua mái lều cỏ, bên cạnh Hình Diệu vẫn đang lẩm bẩm trong mộng, nghiền ngẫm câu thơ trước khi ngủ còn đang nghĩ dở.

"Trăng sáng vòng quanh, trăng sáng treo cao...

Chước Thanh, ngươi nói câu nào hay hơn?"

Nửa đêm bị đánh thức, Tiêu Chước Thanh không nén được mà bật cười.

Nhưng tuy y thường bị làm tỉnh giấc, bản thân lại thật yên tĩnh, tuyệt đối sẽ không quấy rầy quân vương nằm bên.

Thế nhưng Phượng Nguyên Hy dường như không mấy tin.

"...Ngươi bảo ta qua đó?" hắn đứng trước giường, một bước cũng không nhúc nhích, chỉ hỏi Tiêu Chước Thanh.

Chẳng lẽ còn cách nào khác?

Tiêu Chước Thanh thành thật gật đầu.

Phượng Nguyên Hy một tay nắm chăn, vẫn chưa động đậy, trông như rất muốn ngủ trên chiếc giường thấp kia.

Nhưng chiếc giường ấy thật sự vừa ngắn vừa hẹp, Phượng Nguyên Hy đứng ở đó, thân người cao lớn thẳng tắp, hoàn toàn không hợp với kích thước của hắn.

Tiêu Chước Thanh bèn nói thẳng: "Bệ hạ không cần lo.

Hình Diệu nói thần lúc ngủ rất yên tĩnh, nhất định sẽ không quấy nhiễu ngài nghỉ ngơi."

Lần này, Phượng Nguyên Hy khựng lại một chút rồi bước qua.

Tiêu Chước Thanh lập tức cử động, chủ động dịch vào phía trong chật hơn, nhường cho quân vương một khoảng giường rộng lớn.

Nói sao nhỉ... nhìn bóng lưng quân vương ngồi bên mép giường, Tiêu Chước Thanh bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.

Xưa kia từng có giai thoại quân thần "ngủ chung một giường, tình như huynh đệ", không ngờ Tiêu Chước Thanh y cũng có một ngày như vậy.

Sử sách ngàn năm sau sẽ viết thế nào?

Tiêu Chước Thanh rất rõ, chuyện này rốt cuộc vẫn do người mà nên.

Là trở thành một đôi quân thần cuối đường cùng của một triều đại tàn lụi, hay là cùng lưu danh sử sách, chung tay dựng nên đại nghiệp... tất cả chỉ nằm ở thắng bại giữa bọn họ và Vương Viễn.

Mũi tên đã đặt lên dây, Tiêu Chước Thanh không cam lòng trở thành kẻ gian tà trong miệng hậu thế, cũng không muốn làm vướng chân vị quân vương còn trẻ trước mặt.

Đêm khuya vắng lặng, ánh mắt y kiên định nhìn về phía Phượng Nguyên Hy.

Đúng lúc ấy, Phượng Nguyên Hy quay người lại, đặt gối của y lên giường.

"Hình Diệu là ai?" hắn hỏi.

Hử?

Tiêu Chước Thanh nhất thời chưa kịp hiểu, một lát sau mới đáp: "Là bằng hữu của thần."

"Ừ."

Phượng Nguyên Hy đáp một tiếng, quay lưng về phía y nằm xuống giường.

Rõ ràng là long sàng, vậy mà hắn trông còn gò bó hơn cả Tiêu Chước Thanh, cả người nghiêng sang một bên sát mép giường, bóng lưng thẳng tắp căng cứng, dường như rất không muốn có va chạm thân thể với Tiêu Chước Thanh.

Tiêu Chước Thanh cũng hiểu ý, ngoan ngoãn lại dịch sâu thêm vào trong, nằm thẳng xuống, giữa y và quân vương chừa ra một khoảng cách rộng như Sở Hà Hán Giới*.

[Sở Hà Hán Giới" (楚河漢界) là ranh giới lịch sử phân chia giữa hai thế lực Sở (Hạng Vũ) và Hán (Lưu Bang) trong cuộc Chiến tranh Hán-Sở (206-202 TCN)].

Phượng Nguyên Hy bỗng lại hỏi: "Các ngươi quan hệ rất tốt?"

Là hỏi Hình Diệu sao?

Tiêu Chước Thanh không ngờ Phượng Nguyên Hy lại để ý Hình Diệu đến vậy, nghe thế liền gật đầu: "Thần và Hình Diệu quen biết từ nhỏ, tình như huynh đệ."

Sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, giọng Phượng Nguyên Hy lại vang lên.

"Quan hệ tốt... thì có thể ngủ chung sao?"

Câu hỏi thật kỳ lạ, Tiêu Chước Thanh không khỏi bị Phượng Nguyên Hy chọc cho bật cười.

"Thần lúc này chẳng phải cũng đang nằm trên giường của bệ hạ sao?"

Phượng Nguyên Hy như bị câu nói ấy điểm trúng huyệt, nằm cứng đờ hồi lâu cũng không lên tiếng.

Ánh trăng rơi xuống bờ vai lưng cứng cáp của thiếu niên, qua một hồi lâu, giọng hắn mới khẽ vang lên dưới màn.

"Quan hệ của chúng ta... cũng rất tốt sao?"

Đáp lại hắn là hơi thở đều đặn kéo dài.

Phượng Nguyên Hy khựng lại, rồi rất khẽ xoay người, nằm ngửa, nghiêng đầu nhìn Tiêu Chước Thanh bên cạnh.

Đêm đã quá sâu, y bận rộn cả ngày, trong lúc im lặng ban nãy đã mơ màng ngủ mất.

Mái tóc dài xõa ra dịu dàng chạm bên má, y hơi nghiêng đầu, gương mặt ngủ yên tĩnh hướng về phía Phượng Nguyên Hy.

Rất xa... y gần như sát vào lan giường rồng, cách Phượng Nguyên Hy gần một sải tay.

Nhưng lại cũng rất gần.

Lúc này đêm này, Tiêu Chước Thanh đang ở ngay trên giường của hắn.

Phượng Nguyên Hy bất giác đưa tay ra, nhờ ánh trăng, khớp ngón tay chạm về phía gò má nghiêng của Tiêu Chước Thanh.

Ngay khoảnh khắc sắp chạm tới, tay hắn khựng lại giữa không trung.

Y giống như một con bướm ngọc dừng trong màn, dường như chỉ một làn gió khẽ, một bóng thoáng qua cũng có thể khiến y giật mình bay đi, rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Một lát sau, Phượng Nguyên Hy thu tay về.

Hắn nhìn gương mặt Tiêu Chước Thanh đang ngủ say yên tĩnh, bàn tay chỉ khẽ lướt qua, gạt đi một sợi tóc rơi trên má y.

Ánh trăng không còn gì ngăn trở, rọi thẳng lên gương mặt ấy.

.......

Sau đó liên tiếp mấy ngày, trong cung quả thật trở nên gió yên sóng lặng

Mấy ngày liền, không còn cung nhân nào chết một cách kỳ lạ nữa.

Vệ Tương thỉnh thoảng đến báo, những cung nhân bị Cẩm y vệ theo dõi cũng không có chút động tĩnh khác thường nào, chẳng khác gì các cung nhân bình thường.

"Lúc theo dõi bọn họ, có bị phát hiện dấu vết không?"

Vệ Tương lập tức đáp: "Tuyệt đối không.

Cẩm y vệ người đông, mạt tướng không dám tùy tiện dùng, những người được phái đi đều là tâm phúc của mạt tướng, đều là kẻ tuyệt đối đáng tin."

Tiêu Chước Thanh nhíu mày suy nghĩ.

Ngoài cửa sổ, cung nữ nội thị ở Khúc Đài đã bắt đầu ăn mừng.

Mấy đêm liền bình yên, trong cung đều nói là Tiêu đại nhân làm lễ đã linh nghiệm, Tam Thanh chân nhân nghe lời thỉnh cầu của Tiêu đại nhân, thật sự thay bọn họ trừ diệt quỷ hồn.

Thế là có người hỏi: "Sao thần tiên lại nghe lời Tiêu đại nhân như vậy?"

Lập tức có cung nhân đáp: "Ngươi ngốc à!

Tiêu đại nhân là người thế nào?

Mười tám tuổi đã đỗ Thám hoa lang, đó là sao Văn Khúc trên trời hạ phàm đấy!"

Xung quanh lập tức vang lên một tràng tán dương.

Trong tiếng khen ngợi ấy, lại có một giọng nghi ngại, yếu ớt hỏi: "Nhưng... con quỷ dữ chết kia chẳng phải cũng từng là Trạng nguyên sao?"

Trước đó trong cung liên tiếp có người chết, đã có lời đồn truyền ra.

Ai cũng nói bởi kẻ chết oan kia là Trạng nguyên của triều này, vốn là sao văn chiếu mệnh, vậy mà lại chết bất đắc kỳ tử, nên oán khí mới nặng đến thế, khiến bao nhiêu cung nhân phải thành hồn oan chôn theo.

Nhưng bây giờ quỷ đã bị Tiêu đại nhân đuổi đi rồi, còn ai sợ hắn nữa!

Lập tức có người nói: "Hắn đã chết rồi, dĩ nhiên là Văn Khúc tinh giả thôi!"

Lại có người phụ họa: "Đúng vậy.

Ta nghe nói năm đó bài thi của Tiêu đại nhân được mấy vị khảo quan cùng chọn ra, chỉ vì kẻ đã chết kia có quen biết với Liêm Vương điện hạ, nên mới được điểm làm Trạng nguyên..."

Ngay lập tức có người phản bác: "Không phải không phải!

Ngày điện thí hôm ấy, nhị biểu thúc của đường ca đồng hương với ta có mặt trong điện hầu hạ, ông ấy nói vốn đã định chọn Tiêu đại nhân làm Trạng nguyên, chỉ vì Tiêu đại nhân dung mạo quá tuấn tú, cả triều công khanh cùng dâng sớ, thế nên mới đổi Tiêu đại nhân thành Thám hoa..."

Lời này thì ai nấy đều gật gù tán thành.

Đám cung nhân vui rộn ràng tụ lại một chỗ, lại đem dung mạo của Tiêu đại nhân ra so sánh với con quỷ chết kia thêm một phen.

Trong cung cuối cùng cũng yên ổn, chẳng còn ai để tâm rốt cuộc con quỷ kia bị đuổi đi thế nào.

Cung nữ khắp nơi mừng rỡ đi bái thần tiên, lúc dâng hương cho Ngọc Thanh Thánh Cảnh Hư Vô Tự Nhiên Nguyên Thủy Thiên Tôn, còn lén lút đặt bên cạnh một tượng nhỏ của Tiêu đại nhân.

Liêm Vương cũng rất vui.

Cung nhân không còn phải nơm nớp lo sợ, ông ta cũng có thể gỡ những lá bùa trừ tà dán trên cửa sổ xuống.

"Sớm giao việc này cho Tiêu khanh thì đã chẳng có chuyện gì rồi!

Nếu nửa tháng trước đã làm lễ, không biết đã bớt chết bao nhiêu người?"

Những kẻ ông ta cài vào trong cung cũng sẽ không cùng lúc tổn thất.

Nhưng may mà Phượng Nguyên Hy nhiều năm nay vẫn luôn là cái dạng ấy, chỉ mấy người thôi, chẳng đáng kể.

Thế là dường như khắp thiên hạ, ngoài Tiêu Chước Thanh ra, tất cả mọi người đều cho rằng vụ án này đã kết thúc.

Liêm Vương còn đặc biệt âm thầm gặp riêng Tiêu Chước Thanh một lần.

"Bản vương nghe nói mấy ngày nay ngươi đều ở trong cung suốt đêm hầu giá."

Liêm Vương nhìn Tiêu Chước Thanh với vẻ hòa nhã.

"Thật vất vả cho ngươi, Chước Thanh.

Nếu không có ngươi chăm sóc hoàng thượng, bản vương sao có thể yên lòng được?"

"Đây là việc trong bổn phận của Tiêu mỗ."

Tiêu Chước Thanh nói.

"Huống chi quỷ quái trong cung tuy đã trừ, nhưng thần vẫn chưa loại trừ được khả năng có kẻ giết người, bệ hạ ở trong cung, thần cũng khó yên tâm..."

"Ấy, ấy, đó là Chước Thanh ngươi lo xa."

Liêm Vương phất tay, cắt ngang lời y.

Nếu thứ quấy phá trong cung là quỷ, đối với ông ta còn đáng sợ.

Nhưng nếu là sát thủ...

Liêm Vương phủ canh phòng nghiêm ngặt, còn hơn cả hoàng cung.

Sát thủ lại không thể bước vào cổng Liêm Vương phủ, thì liên quan gì đến ông ta?

Liêm Vương tùy ý nói: "Tóm lại bây giờ trong cung đã yên ổn, còn gì phải lo sợ nữa?

Nếu thật có chuyện quỷ thần, lẽ nào ngươi còn muốn ở trong cung cả đời hay sao?"

Đó là đạo lý gì vậy.

Tiêu Chước Thanh đang định nói thêm, lại thấy Liêm Vương đứng dậy, như chú cháu trong nhà mà bước đến gần, kéo Tiêu Chước Thanh ngồi xuống bên cạnh.

"Hôm nay bản vương cho lui hết mọi người, là có việc quan trọng hơn muốn bàn với ngươi."

Liêm Vương nói.

"Chước Thanh tài lớn, sao có thể bị mấy vụ án vặt vãnh này trói tay trói chân?"

Tiêu Chước Thanh khựng lại: "Việc quan trọng hơn?"

Liêm Vương gật đầu.

Trong thư phòng chỉ có hai người bọn họ, canh ngoài cửa là gia nô thân cận nhất của Liêm Vương.

Ánh mắt Tiêu Chước Thanh lướt qua một lượt không lộ dấu vết, liền nghe Liêm Vương hạ thấp giọng.

"Lương Khoát phải tra."

Trong lòng Tiêu Chước Thanh khẽ chấn động, ngẩng mắt nhìn Liêm Vương.

Liêm Vương nói: "Trước đây tra Trần Dụ, ngươi làm rất tốt.

Nhưng Trần Dụ và Lương Khoát lén lút qua lại không phải một ngày, ngươi còn chưa kịp đưa chứng cứ cho bản vương, Lương Khoát đã ngồi không yên, đặc biệt đến Vương phủ dâng hiền với bản vương."

Nói đến đây, Liêm Vương cười lạnh một tiếng, tay vuốt chòm râu dài.

"Ngươi biết hắn dâng bao nhiêu vàng bạc châu báu không?"

Nhìn thái độ của Liêm Vương, e rằng lần này Lương Khoát đã không tiếc vốn liếng, đưa ra đủ thành ý.

Nhưng Lương Khoát sao lại hồ đồ đến vậy?

Nếu ngày thường làm việc cho Liêm Vương, thay cấp trên kiếm lợi, dâng thêm lễ nghĩa, thì Liêm Vương tất sẽ vì hắn trung thành dễ dùng mà ưa thích.

Nhưng lúc này hắn vốn đã khiến Liêm Vương nghi ngờ, lại đúng lúc này mang ra một đống tiền bạc, chẳng phải càng khiến Liêm Vương thêm chắc lòng nghi kỵ sao?

Ai đã bày kế cho hắn?

Tiêu Chước Thanh sắc mặt không đổi, tự nhiên nhân lúc Lương Khoát như con thằn lằn tự chặt đuôi mà bổ thêm một nhát dao.

"Chỉ e gia sản của Lương đại nhân còn lớn hơn, nên mới lấy ra được nhiều tiền như vậy."

"Đúng thế!"

Liêm Vương vỗ mạnh lên đùi.

"Tên sâu mọt này, e rằng đã gặm rỗng cả triều đình Đại Thương rồi!"

Tiêu Chước Thanh ngồi trước con mọt lớn nhất của Đại Thương, thần sắc vẫn ung dung, phụ họa theo: "Quả thật quá đáng."

"Cho nên bản vương mới cần Tiêu khanh giúp sức!"

Liêm Vương thấy Tiêu Chước Thanh hiểu ý như vậy, lập tức vô cùng cảm động nắm lấy tay y.

"Bản vương cần ngươi đi tra Lương Khoát, tra trong bóng tối, tra thật kín, xem trong tay hắn rốt cuộc có bao nhiêu bạc, lại có bao nhiêu quan lại lén sau lưng bản vương mua bán mạng người dưới tay hắn, âm thầm cấu kết!"

Tim Tiêu Chước Thanh đập thình thịch.

Bày sẵn từng ấy lớp dẫn dắt, y chờ chính là hôm nay.

Liêm Vương và thân tín nảy sinh rạn nứt, y vừa khéo đứng chờ ở đây, để đem niềm tin tích góp bao ngày đổi thành quyền lực nắm trong tay.

Khoảnh khắc ngẩng mắt nhìn Liêm Vương, y chợt nhớ đến ánh nhìn của Phượng Nguyên Hy dành cho mình.

Những ngày này, y cùng quân vương ngủ chung.

Một chiếc long sàng rộng lớn, tay chân không chạm đến nhau, nhưng đôi khi Tiêu Chước Thanh tỉnh giấc, vẫn thấy Phượng Nguyên Hy đang nhìn mình.

Hắn vốn luôn lặng lẽ, trầm mặc, ánh mắt nhìn sang có khi sâu đến mức y không hiểu nổi, khiến y nảy sinh một ảo giác, như thể giữa trời đất mênh mông này, y chính là cọng cỏ cứu mạng duy nhất mà hắn với tới.

Cục diện trong cung còn chưa rõ ràng, có thể bỏ mặc hắn vào lúc này sao?

Im lặng một lúc, Tiêu Chước Thanh cúi đầu hành lễ với Liêm Vương.

"Thần xin nhận lệnh." y nói.

Xử lý Lương Khoát là chặt đứt một cánh tay của Vương Viễn, chuyện này liên quan rất lớn, y tuyệt đối không thể từ bỏ.

"Nhưng thần muốn tiến cử với Vương gia một người, thay thần thống lĩnh phòng vệ trong cung, bảo vệ Khúc Đài an toàn."

........

Tiêu Chước Thanh tiến cử Vệ Tương, Liêm Vương lại chẳng mấy ưa thích.

Trong triều ngoài có năm tự sáu bộ ba đại doanh, trong có xưởng vệ, Đốc Sát viện cùng hai mươi bốn nha môn, mỗi ngày ông ta trăm công nghìn việc, bao nhiêu quan viên phải đối phó, sao còn nhớ nổi một vị chỉ huy sứ đến cửa Vương phủ cũng chưa từng bước qua?

Cũng may ông ta không phải kẻ hay ghi hận, nên người này mới còn ngồi được ở chức Đô chỉ huy sứ đến tận bây giờ.

Nhưng Tiêu Chước Thanh cứ nói người này có công, có bản lĩnh, mấy ngày qua tra án tận tâm tận lực, dùng rất thuận tay.

Nhưng trong triều khi nào thiếu những kẻ tận tâm lại có công như thế?

Gật đầu cho việc này, hoàn toàn là vì nể mặt Tiêu Chước Thanh.

Liêm Vương không quan tâm chuyện trong cung, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để Tiêu Chước Thanh thay ông ta kiếm bạc.

Cho nên Tiêu Chước Thanh khuyên mấy câu, ông ta liền giả vờ rộng rãi gật đầu, chỉ coi chức vị ấy như phần thưởng thêm cho Tiêu Chước Thanh.

"Chước Thanh, bản vương dùng hắn, đều là vì ngươi đó!"

Liêm Vương nói.

Tiêu Chước Thanh mỉm cười nhận mệnh, quay đầu lời này đã truyền tới tai Vệ Tương.

Hôm ấy tan học, Tiêu Chước Thanh thu dọn hòm sách, vừa ra khỏi điện đã thấy bóng Vệ Tương đứng đợi bên ngoài.

Y giả vờ như không nhìn thấy.

Liêm Vương dùng y, cần dùng lời lẽ dẫn dắt, khiến y trung thành; mà y dùng Vệ Tương, cũng đã sớm có tính toán, chỉ để khi mình không ở trong cung, hắn có thể dốc sức giữ vững Khúc Đài.

Quả nhiên, đợi Tiêu Chước Thanh xách hòm sách rời đi, Vệ Tương liền bước tới, chắp tay hành lễ với y: "Mạt tướng đa tạ Tiêu đại nhân tiến cử."

Tiêu Chước Thanh cười nhẹ như mây gió, không nhận công: "Vệ đại nhân sáng suốt tháo vát, bản lĩnh hơn người, được Vương gia để mắt là chuyện lẽ thường, cần gì phải tạ ta."

Vệ Tương lại cố chấp vẫn hành lễ: "Mạt tướng long đong nhiều năm, biết hôm nay được trọng dụng, đều là nhờ ơn đại nhân."

Hai bên không có ai, Tiêu Chước Thanh đưa hòm sách cho Phất Tuyết, bước lên trước, hai tay đỡ lấy cánh tay Vệ Tương.

"Ta tiến cử ngươi, vốn là vì tin ngươi có năng lực.

Văn tài võ lược của Vệ đại nhân hiếm thấy trên đời; minh châu phủ bụi, chẳng qua là trời cao thử thách ngươi.

Nay ta không thể ở bên bệ hạ, nhưng ta tin, cho dù trong cung thật có hung thủ muốn hại tính mạng bệ hạ, dẫu hắn có ba đầu sáu tay, cũng khó thoát khỏi mắt Vệ đại nhân."

Tiêu Chước Thanh đỡ hắn, lời nói chân thành.

"Nhưng ta có lỗi với ngươi, còn một câu phải nói thẳng."

"Đại nhân cứ nói!"

Vệ Tương bị mấy lời của Tiêu Chước Thanh dỗ đến mê mẩn, lúc này y đổi giọng, hắn cũng không chút do dự.

Tiêu Chước Thanh khẽ thở dài.

"Bệ hạ sống chết liên quan đến nền triều chính, điều này ngươi biết.

Nay cả cung đều cho rằng tà khí đã trừ, nhưng nếu có kẻ nhân lúc này làm loạn trong cung cấm, nếu bệ hạ lại gặp chuyện, ngươi chắc chắn sẽ là tội chết."

Y nhìn Vệ Tương đầy thành ý.

"Vệ đại nhân, việc liên quan đến tính mạng của ngươi, chưa kịp bàn trước với ngươi, là ta có lỗi với ngươi."

Sau lưng y, Phất Tuyết khóe miệng run lên, cố nén cười đến khổ sở.

Đem lời đe dọa nói ra dịu dàng chân thành đến thế... cũng chỉ có công tử nhà hắn.

Thái độ chân thành ấy, lại thêm gương mặt mê hoặc lòng người của Tiêu Chước Thanh, khiến đầu gối Vệ Tương mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống trước mặt y.

"Đại nhân yên tâm, mạng này của ta chết cũng chẳng đáng tiếc, có lời của đại nhân, mạt tướng nhất định thề chết bảo vệ an nguy của bệ hạ!"

Y chờ chính là câu này.

Tiêu Chước Thanh lập tức đỡ lấy hắn, hai tay giữ chặt cánh tay Vệ Tương, trong khoảnh khắc chân thành cảm động, không cần nói thêm lời nào.

"Vệ đại nhân yên tâm, nếu có chuyện gì, ta nhất định giúp ngươi."

Tiêu Chước Thanh nói.

"An nguy của bệ hạ, ta cùng ngươi gánh."

Vệ Tương không kìm được nữa, vội vàng đưa tay lau mắt.

"Đại nhân không biết đó thôi.

Vệ Tương từ khi được điều vào kinh đến nay, chỉ có đại nhân chịu dùng ta... mạng này của Vệ Tương, từ nay về sau chính là của đại nhân..."

...lại còn động tình hơn cả màn diễn của y.

Tiêu Chước Thanh hơi chột dạ, thấy Vệ Tương lại muốn bái lạy, vội giữ chặt tay hắn: "Vệ đại nhân sao lại nói vậy!"

Vệ Tương lại siết chặt nắm tay: "

Sau này mạng Vệ mỗ, đều giao cả cho đại nhân; sống vì đại nhân dốc lòng làm việc, chết cũng sẽ làm quỷ cho đại nhân!"

Đúng lúc ấy, một giọng nói rất không đúng lúc vang lên sau lưng hắn.

"Y cần một con quỷ như ngươi để làm gì?"

Tiêu Chước Thanh quay đầu lại, liền thấy Phượng Nguyên Hy khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh nhạt mà đề phòng nhìn Vệ Tương trước mặt y.

Tác giả có lời muốn nói:

Vệ Tương: Thần không làm quỷ của Tiêu đại nhân nữa, làm quỷ của Bệ hạ!

Phượng Nguyên Hy: ...Không phải ý đó.
 
[Đm/Dịch] Ai Thèm Làm Phản Diện Pháo Hôi Chứ!
🏮Chương 40: Tiêu đại nhân đã định ngày mùng tám đến "Khải Hoàn Môn".


Vệ Tương đứng thẳng người dậy, Tiêu Chước Thanh cũng thu tay về.

Ban nãy trước giờ học, lúc dùng bữa sáng, y đã nói với Phượng Nguyên Hy rằng từ hôm nay không còn ở lại Khúc Đài qua đêm nữa, Phượng Nguyên Hy không nói thêm gì, chỉ khựng đũa lại một thoáng, chậm nửa nhịp "ừ" một tiếng.

Sau đó Tiêu Chước Thanh vào tẩm điện thu xếp hành trang, Phượng Nguyên Hy cũng ở đó.

Ở trong cung đã mấy ngày, đồ đạc của Tiêu Chước Thanh càng để càng nhiều, chẳng hay từ lúc nào đã xuất hiện khắp các góc trong Khúc Đài.

Mấy cung nhân thu dọn giúp y, lần lượt xếp đầy một chiếc rương lớn.

Cung nhân vẫn còn bận rộn, Phượng Nguyên Hy đứng giữa đó, luôn có cảm giác vướng tay vướng chân.

Thế là Tiêu Chước Thanh bèn đến trò chuyện với quân vương.

"Bệ hạ không cần lo, thần tuy không thể ở lại trong cung nữa, nhưng đã điều người khác tới, nhất định sẽ bảo vệ ngài chu toàn."

"Điều người tới?"

Phượng Nguyên Hy nghiêng đầu nhìn y.

Tiêu Chước Thanh gật đầu: "Người này rất đáng tin, xin bệ hạ yên lòng."

Chính vì sự tồn tại của Vệ Tương là để nhường chỗ cho vai phụ của Vương Viễn, nên trong 《Đạp Vương Hầu》cái chết của hắn cũng rất qua loa.

Mấy tháng sau, trong một lần đi săn vây, hoàng đế bị ám sát, hắn vì bảo vệ hoàng đế mà mất mạng.

Còn kẻ ám sát là ai, có mục đích gì, nguyên tác không hề nhắc tới, thậm chí ngay cả Phượng Nguyên Hy có bị thương hay không cũng không viết, dường như toàn bộ tình tiết được sắp đặt chỉ để Vệ Tương nhường ra vị trí Đô chỉ huy sứ Cẩm y vệ.

Nhưng đối với Tiêu Chước Thanh mà nói, đây lại là một tin hữu dụng.

Vệ Tương, người này có thể dùng.

Nhưng ánh mắt Phượng Nguyên Hy khẽ thu lại, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Trẫm không thích ngủ cùng người khác."

Tiêu Chước Thanh sững lại: "Không phải là để Vệ Tương ngủ lại trong tẩm cung của bệ hạ..."

Rồi y khựng lại, chậm một nhịp mới hiểu ra.

Trong điện, cung nhân qua lại, bận rộn không ngơi, chỉ riêng việc thu dọn hành trang của y cũng mất hơn nửa canh giờ, khiến tẩm cung vốn ngày thường yên tĩnh trống trải của hoàng đế trở nên có phần ồn ào rối rắm.

Tiêu Chước Thanh cười áy náy: "Cũng là do tình thế ép buộc, mới làm phiền bệ hạ mấy ngày như vậy.

Nhưng thần đã dặn kỹ Vệ Tương, bảo hắn cho người tuần tra quanh tẩm cung, không phải việc cần thiết thì không được ra vào tẩm cung của bệ hạ."

Phượng Nguyên Hy khựng lại, hạ giọng nói nhanh: "Ta không phải nói ngươi."

Nhưng Tiêu Chước Thanh không nghe rõ.

Đúng lúc đó hai nội thị khiêng rương đi ngang qua: "Đại nhân, y phục và sách của ngài đã gom xong rồi, Tiểu Phất Tuyết nói xe ngựa phủ Quốc công đang ở ngoài cửa Tuyền Cơ, bọn nô tỳ sẽ chuyển qua cho ngài ngay!"

Lại có cung nữ vội vàng tiến lên: "Tiêu đại nhân, móc ngọc đai lưng lúc ngài mới đến ngày đầu không thấy nữa.

Bọn nô tỳ đã tìm khắp chính điện và thiên điện, không biết rơi ở đâu rồi..."

Ai nấy đều tìm Tiêu Chước Thanh có việc, y quay đầu lại, chỉ thấy bệ hạ lặng lẽ đứng đó, trông không giống như có lời gì muốn nói với y.

Tiêu Chước Thanh từ xa thi lễ, lập tức theo cung nhân đi lo việc.

Hành lý nhanh chóng thu dọn xong, chỉ một chiếc móc ngọc đai lưng, không tìm được cũng đành bỏ qua.

Lúc này hành lý đã đưa ra khỏi cửa cung, Tiêu Chước Thanh cũng chuẩn bị rời cung, bỗng quay đầu nhìn thấy Phượng Nguyên Hy, khiến y cũng giật mình.

Vệ Tương càng kinh hãi hơn.

Hắn không giỏi ăn nói, nhưng ở kinh thành ba năm, cũng hiểu phép tắc trên dưới chốn triều đình.

Là thị tòng ngự tiền, lại nói với một quan văn những lời như giao phó tính mạng, quả thật là phạm thượng vượt phận.

Hắn nhất thời lỡ miệng, chịu phạt cũng không sao, nhưng tuyệt đối không thể liên lụy Tiêu đại nhân.

Vệ Tương vội vàng cúi người nhận tội với Phượng Nguyên Hy.

"Vi thần bái kiến bệ hạ." hắn nói.

"Vừa rồi lỡ lời, chỉ vì khó báo đáp đại ân của Tiêu đại nhân, nhất thời nói sai, xin bệ hạ trị tội."

Hắn "soạt" một tiếng, quỳ xuống dứt khoát gọn ghẽ.

Quả đúng là lựa chọn gắt gao từ nguyên tác.

Ánh mắt Tiêu Chước Thanh không khỏi lướt sang Vệ Tương, âm thầm gật đầu khen ngợi trong lòng.

《Đạp Vương Hầu》 từ văn gốc đến cách nghĩ của nhân vật chính đều nhất mực như nhau, y không thể tán đồng, bèn thử nhặt lấy những vai phụ bị nguyên tác bỏ xó, đem ra dùng thử.

Nay nhìn lại, quả nhiên là người tốt.

Trong lòng y chỉ mải hài lòng, lại không để ý quân vương im lặng, chỉ thấy ánh mắt cứ mãi hướng về phía mình.

Sao cứ nhìn người đó mãi?

Hắn men theo ánh nhìn của Tiêu Chước Thanh mà nhìn sang, thấy người trẻ tuổi mặc Cẩm y vệ đang quỳ dưới đất, dáng người thẳng tắp, gương mặt cứng cỏi, quỳ ngay trước mặt Tiêu Chước Thanh, chắn giữa hai người họ, như thể đối với Tiêu Chước Thanh mà nói, hắn là thú dữ nước lũ gì đó.

Còn nói gì mà "đại ân"?

Phượng Nguyên Hy không ưa cái tên Vệ Tương này.

Hắn không lên tiếng, Tiêu Chước Thanh lại đã lên tiếng nói đỡ cho Vệ Tương.

"Bệ hạ, vị Vệ đại nhân này chính là người thần mời đến cho ngài."

Tiêu Chước Thanh giới thiệu với Phượng Nguyên Hy.

"Vệ Tương Vệ đại nhân, Đô chỉ huy sứ Cẩm y vệ, từ hôm nay trở đi, an nguy của Khúc Đài đều do Vệ đại nhân đảm nhiệm."

Tiêu đại nhân quả thật trượng nghĩa!

Vệ Tương quỳ dưới đất, đầy lòng cảm kích, lại chắp tay hành lễ với Phượng Nguyên Hy.

Phượng Nguyên Hy vẫn không nói gì, chỉ bước tới, lấy ra một vật, đưa đến trước mặt Tiêu Chước Thanh.

"Ngọc móc đai của ngươi đã tìm được." hắn nói.

Tiêu Chước Thanh nhìn lại, liền thấy chính là chiếc móc ngọc của mình bị mất, nhỏ nhắn tinh xảo nằm trong tay Phượng Nguyên Hy, ánh ngọc dịu dàng lay động.

Tiêu Chước Thanh đưa tay định nhận, lại thấy Phượng Nguyên Hy rất tự nhiên cầm lấy chiếc móc ngọc, rồi cúi đầu nắm lấy thắt lưng của y, tự tay đeo ngọc lên eo cho y.

"Đêm đó trong cung có người chết, lúc ngươi đến tìm ta bị ngã, hẳn là rơi khi ấy."

Phượng Nguyên Hy vừa cúi đầu đeo ngọc cho y, vừa nói.

"Khi nãy đi ngang qua, thấy nó rơi dưới bàn."

Vệ Tương quỳ dưới đất lúc này bỗng thấy có chút lúng túng khó nói.

Như thể lạc vào một cảnh gì đó mờ ám khó gọi tên, hắn đáng ra nên biết điều mà lánh đi chỗ khác, như dưới hành lang, như trước sân, như chui dưới gầm xe ngựa ngoài cổng cung, tóm lại không nên ở đây.

Hắn hơi nghiêng mặt đi, theo bản năng tránh nhìn điều không nên nhìn.

Nhưng mà... rõ ràng là một cảnh quân thần hòa hợp kia mà!

Trước khi vào cung, hắn chỉ nghe nói bệ hạ tính nết quái gở, cô độc nóng nảy, vui giận thất thường.

Nhưng lúc này xem ra, bệ hạ rõ ràng là một minh quân.

Ừm... tuy là quân thần hòa thuận, nhưng lại có chỗ nào đó khó nói thành lời, một vị minh quân hơi kỳ lạ.

Tiêu Chước Thanh cũng có chút không được tự nhiên.

Quân vương bỗng đến gần, tay đặt nơi thắt lưng y mà chỉnh sửa, y không dám động đậy, vừa ngẩng mắt lên, đã thấy hàng mi rũ xuống của Phượng Nguyên Hy.

Như có linh cảm, y nhìn về phía hắn, Phượng Nguyên Hy cũng ngẩng mắt lên.

Bốn mắt chạm nhau, Tiêu Chước Thanh như quay về khoảnh khắc nửa đêm kia, khi đèn nến tắt hết, y ngã vào lòng Phượng Nguyên Hy, cùng hắn ngã xuống một chỗ.

Ánh mắt giống hệt, sâu thẳm nhìn thẳng, thẳng đến mức vượt xa lễ nghĩa quân thần, khiến người ta theo bản năng muốn tránh đi.

Nhưng chỉ thoáng chạm, Phượng Nguyên Hy đã hạ mắt xuống.

"Xong rồi."

Hắn buông tay khỏi thắt lưng Tiêu Chước Thanh, chiếc móc ngọc nằm yên nơi eo y, lặng lẽ tỏa ánh sáng dịu.

Phượng Nguyên Hy cũng thu tay về, nghiêng mắt nhìn Vệ Tương một cái.

"Đứng lên đi."

Vệ Tương lĩnh mệnh, lập tức đứng dậy.

Ngọc móc của Tiêu đại nhân đã đeo xong, y liền cáo lui trước.

Lúc này trước điện chỉ còn lại Vệ Tương và quân vương, Vệ Tương đứng thẳng tắp, nhìn dáng bệ hạ dõi theo bóng lưng Tiêu đại nhân, trong lòng rạo rực.

Một vị Tiêu đại nhân ngay thẳng trong sạch, không thân không thích mà lại tiến cử hắn đến trước ngự; một vị minh quân ưa gần gũi thần tử, tuy mang tiếng xấu bên ngoài, nhưng lại có thể cúi đầu đeo ngọc cho bề tôi.

Vệ Tương có cảm giác như mây tan thấy trời, nỗi xúc động ấy, đã mấy năm rồi hắn chưa từng có lại.

Tiêu đại nhân đã đi, ánh mắt trung thành mà nóng bỏng của hắn dừng lại trên người Phượng Nguyên Hy.

Phượng Nguyên Hy chỉ nghiêng mắt nhìn hắn một cái, rồi xoay người, rời đi.

Vệ Tương hơi có chút nản lòng, nhưng lại âm thầm siết chặt nắm tay.

Ngày đầu vào cung, trước mặt bệ hạ mà lỡ lời, bệ hạ không trách phạt hắn, đã là rộng lượng vô cùng.

Còn cảnh quân thần hòa thuận giữa bệ hạ và Tiêu đại nhân kia...

Hắn tin rằng, chỉ cần mình tận tâm làm việc, không phụ sự phó thác của Tiêu đại nhân, ắt sẽ có một ngày được quân vương tin cậy!

Hiếm khi Vệ Tương cảm thấy tương lai rộng mở, cả người tràn đầy khí thế, nhanh chóng đuổi theo bước chân quân vương đã đi xa.

Liêm Vương bảo Tiêu Chước Thanh đi tra Lương Khoát, nhưng Trần Dụ vừa bị xử lý, Lương Khoát như chim sợ cành cong, ngoan ngoãn một thời gian.

Tiêu Chước Thanh sai người theo dõi, không vội ra tay.

Lương Khoát mất quyền, trong Đại Lý Tự không có việc gì làm, thế là tự nhiên qua lại với Vương Viễn.

Lương Khoát, Vương Viễn, còn có Mạnh Khang, Thịnh Lỗi, Hoàng Thiên Hoa... mấy kẻ ấy suốt ngày tụ tập trong Khải Hoàn Môn, toàn là những công tử sành ăn chơi, tụ lại một chỗ, chẳng bao lâu đã dựng nên một chốn ăn chơi rộn ràng.

Không lâu sau, khắp kinh thành đều lan truyền "quảng cáo" của Khải Hoàn Môn.

Quán bar đầu tiên của thành Nghiệp Kinh khai trương rộn ràng!

Thế nào là "quán bar"?

Trên quảng cáo đã nói rõ, đó là nơi uống rượu vui chơi về đêm.

Nhưng khác với lầu xanh, điểm đặc biệt lớn nhất của quán bar, chính là khách phải "quậy lên".

Nghe nói khách vào trong, không những có thể xem những điệu múa hiếm thấy, mà còn có những khúc nhạc được sắp xếp riêng, sôi động dữ dội.

Khách vừa có thể uống rượu xem múa, lại cũng có thể tự mình xuống sân cùng nhảy, chủ quán còn đặt cho nó một cái tên, gọi là "quẩy".

Nói chung đủ thứ lạ lùng, không kể xiết, khi Chiếu Dạ đưa tờ truyền đơn đến tay Tiêu Chước Thanh, y cũng suýt bị hoa cả mắt.

Cốt truyện dần lệch đi, ngay cả "Khải Hoàn Môn" này cũng đã khác trong sách.

Trong tiểu thuyết, ngay từ đầu khi xuyên tới, Vương Viễn đã được Liêm Vương để mắt.

Hắn làm ăn, Liêm Vương rất ủng hộ, không những ban cho nhiều vàng bạc, còn dẫn hắn đi khắp nơi, kết giao không ít quyền quý trong kinh.

Vì vậy, không cần Vương Viễn tốn bao công sức, Khải Hoàn Môn vừa mở cửa đã được giới quyền quý trong kinh tranh nhau lui tới.

Nhưng bây giờ, Vương Viễn lại dốc hết mọi mưu mẹo.

Những thứ như "rượu bộ rồng thần", "vũ đoàn nữ", "nhạc sôi động"... trong 《Đạp Vương Hầu》 vốn là từng bước tung ra theo quá trình kinh doanh, mỗi lần đều gây sóng gió trong kinh thành.

Nhưng nay, còn chưa khai trương, Vương Viễn đã đem hết những trò đó tung ra một lượt.

"Chiếu Dạ, cái này còn có chủ ý của ngươi?"

Phất Tuyết thò đầu nhìn dòng chữ "chủ quán dốc lòng ra mắt" trên quảng cáo, không khỏi tò mò.

Chiếu Dạ vội nói: "Đương nhiên không liên quan đến ta, đều là chủ ý của Vương Viễn!"

"'Tiêu dùng tối thiểu' là gì?"

Phất Tuyết thấy mặt sau tờ giấy trong tay Tiêu Chước Thanh, lại hỏi.

"Chính là mức tiêu thấp nhất."

Chiếu Dạ giải thích.

"Vương Viễn nói Khải Hoàn Môn hiện có ba tầng, tầng ba gọi là... gọi là phòng riêng VIP, phòng số 666 phải tiêu đủ sáu nghìn lượng bạc mới được vào, phòng số 888 phải tiêu đủ tám nghìn lượng bạc mới được."

Tiêu Chước Thanh khẽ cười.

Vương Viễn chỉ lo làm ăn lớn của mình, sao lại không nghe ngóng chút gió trong kinh?

Liêm Vương bỗng bắt đầu tra quan tham, quan lại trong kinh ai nấy đều lo sợ, cẩn trọng đến mức ăn uống cũng không dám ra khỏi phủ, hôm trước còn có hai quan kinh đem cả thuyền riêng của mình đi hiến, hắn lại bày ra cái gọi là "tiêu dùng tối thiểu", chờ vị quyền quý nào tới ủng hộ hắn?

Tiêu Chước Thanh đặt tờ quảng cáo lên bàn, ngẩng đầu dặn Phất Tuyết.

"Chiếu Dạ vẫn như thường, tiếp tục theo dõi Vương Viễn.

Phất Tuyết, ngươi đến Kết Lư viện tìm một người hầu lạ mặt, đưa tiền cho hắn đến Khải Hoàn Môn, mua một suất vào cửa ngày khai trương."

Phất Tuyết vâng dạ, rồi lại ngạc nhiên hỏi: "Công tử cũng định đi xem sao?"

Tiêu Chước Thanh khẽ cười, nhìn dòng chữ "tưng bừng khai trương" trên quảng cáo.

"Quán rượu của mình, chẳng phải nên xem ngày khai trương náo nhiệt đến mức nào sao?"

Phải biết rằng Lương Khoát dù có kín đáo đến đâu, cũng không tránh khỏi cốt truyện đang đẩy nhanh.

Trong tiểu thuyết, ngày Khải Hoàn Môn khai trương rầm rộ, Lương Khoát từng vì nể bạn mà tới ủng hộ, liền bảy ngày vung tiền như nước.

Đang thời điểm căng thẳng, Tiêu Chước Thanh sợ hắn không lộ ra đuôi cáo, nên định tự mình đến đó, dụ hắn lộ rõ chân tướng.

Phất Tuyết vốn là kẻ thích chen vào chỗ náo nhiệt, nghe vậy mắt sáng lên: "Hay quá, tiểu nhân đi làm ngay đây!"

Hắn vừa quay người định đi, Tiêu Chước Thanh lại gọi lại: "Nhớ dùng tên giả."

"Dạ!"

Phất Tuyết gật đầu, hai tay nâng giấy bút đưa tới trước mặt y.

"Công tử định dùng tên gì?"

Tiêu Chước Thanh nhận lấy giấy bút.

Thuở thiếu niên đi chơi xa, y thường cùng bạn bè đặt tên giả.

Mỗi người một nết, thích khác nhau, cách đặt tên cũng muôn kiểu.

Có người từng ở trọ nơi nào đó, thấy chim én làm tổ trên xà mà tự xưng "Lương Thượng Yến", cũng có người vì mê tuyết, mà đặt đủ các tên Ẩm Tuyết, Quan Tuyết, Lục Nguyệt Tuyết; lại có người như Hình Diệu, đem tên mình tách ra mà dùng, gọi là Hình Vũ Nhật.

[Tách chữ Diệu (曜) ra thành chữ Vũ (羽) và chữ Nhật (日)]

Còn y...

Y thích tùy theo cảnh mà đặt, ẩn mình nơi phồn hoa.

Tiêu Chước Thanh đối diện giấy bút trầm ngâm một lát, rồi cầm bút viết xuống ba chữ.

Mà ngay trong đêm hôm đó, tờ truyền đơn y hệt như vậy cũng được kẹp trong mật báo do Ẩn Tam đưa tới, cùng đặt lên bàn của Phượng Nguyên Hy.

"Tiêu đại nhân đã định ngày mùng tám đến Khải Hoàn Môn.

Đã sai gia nhân đi mua chỗ, còn dùng tên giả."

Khúc Đài đã được dọn dẹp một lượt, ẩn vệ hành sự thuận tiện hơn nhiều, một phần nhân lực được rảnh ra, tin báo đưa đến tay Phượng Nguyên Hy cũng chi tiết hơn trước.

Trên tờ giấy đặt trước mặt hắn, viết rõ ngày mùng tám tháng sáu Tiêu Chước Thanh đã đặt một chỗ tại Khải Hoàn Môn.

Chỗ ấy gọi là "ghế bar", nằm ở ô số sáu, khu giáp, tầng một đại sảnh Khải Hoàn Môn, nghe nói phải nộp trước năm trăm lượng bạc, ngày vào còn phải gọi thêm năm trăm lượng rượu trà điểm tâm.

Ánh mắt Phượng Nguyên Hy lướt qua tờ truyền đơn, rồi dời xuống cuối tờ giấy.

Đang định lật sang trang, ánh mắt hắn chợt dừng lại, rơi vào cái tên giả của Tiêu Chước Thanh nơi cuối trang.

"Lý Hữu Tài".

Ba chữ đột ngột ấy, lại như từ xa mà đối ứng với chữ "Tiêu" ở đầu mật báo.

Tay Phượng Nguyên Hy khẽ khựng lại.

Vị thiếu đế vốn quen nhìn nhiều biết rộng, sóng gió chẳng động lòng, lần đầu tiên lộ ra vẻ do dự.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Chước Thanh: Không sai, đây chính là nguyên tắc cơ bản khi đặt tên cho vai phụ mờ nhạt.

Phượng Nguyên Hy: Không quan trọng... dễ thương là được...
 
[Đm/Dịch] Ai Thèm Làm Phản Diện Pháo Hôi Chứ!
🏮Chương 41: Hắn là gì của ngươi?


"Mời Lý công tử Lý Hữu Tài, khu Giáp lầu một số sáu, vào trong."

Soạt một tiếng, chiếc quạt gấp nạm vàng khung ngọc được mở ra bằng một tay, trên lớp lụa mỏng khói nhẹ thêu hoa chim bằng chỉ lông công, bước chân khẽ động, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ, hoa văn trên đó tựa như sống dậy.

Người đón khách nhìn y chẳng khác nào nhìn tờ ngân phiếu biết đi, trong mắt đầy vẻ mừng rỡ chân thành, khom mình nghênh tiếp.

Mà vị công tử ấy mắt cũng không liếc, tay tùy ý phe phẩy quạt, cất bước tiến vào cổng Khải Hoàn Môn.

Mùng tám tháng sáu, ngày lành tháng tốt.

Trên phố Quan Đình, Khải Hoàn Môn khai trương rộn ràng, trước cửa hoa gấm chen nhau, xe ngựa tấp nập.

Nhờ "cách làm ăn" của Vương Viễn, những ngày qua, khắp kinh thành đều đồn rằng nơi gọi là "quán bar" Khải Hoàn Môn này, là chốn ăn chơi đúng nghĩa, tiêu tiền như nước.

Khách đến thân phận ra sao, địa vị thế nào?

Chỉ cần bước vào cổng Khải Hoàn Môn, tự khắc rõ ràng.

Cách quảng bá rầm rộ khác hẳn thời này, khiến ngày khai trương của Khải Hoàn Môn trở nên chưa từng có.

Mà Vương Viễn quả thật đã bày ra đủ trò.

Những vũ nữ ăn mặc kỳ lạ nhảy múa trước cửa, điệu múa chưa từng nghe thấy; trên lầu, người đàn người hát tấu nhạc, khúc điệu cũng là âm thanh Đại Thương chưa từng có.

"Chẳng màng đến gió trăng, ta đề thơ đợi người trở về..."*

[Lời bài hát 'Lan Đình Tự ' - Châu Kiệt Luân]

[link bài hát ở đầu trang nhé!]

Dưới cổng Khải Hoàn Môn rực rỡ sắc màu, những kẻ chạy bàn mặc đồng phục đứng thành hàng, trước ngực đeo bảng tên, gọi là "tiếp tân".

Hễ có khách đến, tiếp tân liền tiến lên dẫn đường, cúi người phục vụ, lời khen ngợi không ngớt, thực sự làm người ta thấy mới lạ vô cùng.

Chỉ chưa đến nửa ngày khai trương, Khải Hoàn Môn đã đón khách kín cửa, vé vào cửa trở nên có tiền cũng khó mà mua được.

Trước cửa thậm chí còn có kẻ tự xưng "cò vé", bán lại chỗ ngồi đã đặt trước, giá bị đẩy lên gấp ba gấp năm, vậy mà vẫn có người chịu mua.

"Lý công tử ở ngoài có thấy cò vé không?" người đón khách dẫn đường cười hì hì quay lại hỏi.

"Nhìn công tử phong độ khác thường, khí chất cao sang, nếu gặp cò vé, chỉ cần thêm gấp năm lần giá, là có thể lên ngồi phòng riêng lầu ba!"

Nói đến đây, hắn nhấn nhá: "Khi đó thân phận khí chất sẽ khác hẳn ngồi lầu một, cao hơn người khác một bậc!"

Chỉ là trò kích thích tiêu tiền mà thôi.

"Lý công tử" phe phẩy quạt, không nói.

Y biết, đám cò vé ngoài cửa cũng là trò của Vương Viễn.

Trong "Đạp Vương Hầu", hắn cũng từng làm vậy, để khoe cái khôn khéo của mình.

"Tự bán lại vé của mình, đó mới là làm ăn không vốn mà lời to, hiểu chưa?"

Vương Viễn trong truyện từng đắc ý nói vậy.

"Lý công tử" không lên tiếng, nhưng tùy tùng bên cạnh đã tỏ vẻ không vui: "Công tử nhà ta còn phải mua vé từ tay người khác sao?

Công tử thích náo nhiệt, cần gì ngươi lắm lời?"

'Tiếp tân' vội cúi người: "Vâng vâng vâng, tiểu nhân lắm lời, Lý công tử, mời vào trong!"

Giờ Dậu ba khắc, ngoài cửa sổ ánh chiều ngả xuống, sắp đến tiết mục đêm náo nhiệt nhất mà Khải Hoàn Môn quảng bá.

Đại sảnh lầu một chén tạc chén thù, người qua kẻ lại, sân khấu giữa phòng sáng rực, đèn pha lê treo trên cao tỏa ánh lấp lánh.

Xung quanh sân khấu, những chiếc ghế dài bọc da mềm mại là thứ chưa từng có ở thời này, xếp quanh bàn thấp, gọi là "ghế bar".

Xe chở hàng của Vương Viễn rốt cuộc chứa được bao nhiêu thứ?

Ngay cả Tiêu Chước Thanh, người đã đọc hết toàn bộ, cũng chưa từng hiểu rõ.

Tiếp tân đưa người tới nơi, lập tức có mấy "phục vụ" tiến lên.

Họ mặc áo quần tay hẹp kỳ lạ, cổ thắt nơ, cúi người đặt ly chén lưu ly trước mặt khách, trong nước trong vắt thả những lát quả chua.

"Lý công tử, mời ngài gọi món."

Vị công tử trên ghế dựa lưng thoải mái, thong thả mở tờ gọi rượu trước mặt.

"Công tử, chúng ta làm vậy thật ổn chứ?"

Tờ giấy vừa mở, tiểu đồng đã ghé lại thì thầm.

Công tử khẽ nghiêng đầu.

Chiếc mặt nạ vàng che đi nửa khuôn mặt sáng lấp lánh, bên dưới là đôi môi mỏng như cười như không, hạt môi nhỏ nhô lên, vừa lạnh vừa đa tình.

Hôm nay khách đông như mây, lại vì nơi này quá mới lạ, cũng có người không muốn lộ thân phận, đeo mặt nạ hay khăn che mà đến.

Công tử nhà họ đeo mặt nạ vàng phô trương, cũng không quá khác thường.

Nhưng cái tên "Lý Có Tiền" này...

Cũng quá nổi bật rồi!

Trong kinh thành nào có ai đem mấy chữ "ta là phú hộ" viết thẳng vào tên mình như vậy?

Bị phát hiện thì không sao, nhưng nếu bị người ta biết công tử Chước Thanh ở ngoài tự xưng "Lý Có Tiền"...

Danh tiếng một đời của công tử đó!

Tiểu đồng mặt mày đau khổ, lại thấy công tử Chước Thanh khẽ mỉm cười.

Chuyện lạ gì đâu, chỉ là chưa đọc nguyên tác mà thôi.

Trong "Đạp Vương Hầu", vai phụ nhỏ, kẻ ác vặt nhiều như cá dưới sông, đối với những kẻ thoáng qua rồi mất, đếm không xuể ấy, tác giả đặt tên cực kỳ đơn giản thẳng tay.

Họ thì thường lấy họ lớn quen thuộc, tên thì tùy tay mà đặt.

Nào là Long, Hổ, Ngưu, Báo; nào là Bá, Thiên, Hào, Kiệt, lặp đi lặp lại, chắp vá mà thành.

Thế nào là ẩn mình giữa chốn đông người, khiến quy luật của thế gian cũng không nhận ra?

Chính là Lý Hữu Tài này.

"Đây là thứ gì?" y lật xem tờ gọi rượu, ung dung hỏi.

Mắt kẻ phục vụ sáng lên: "Công tử thật tinh mắt!

Đây là bộ rượu Thần Long Đế Vương của quán, giá bán 1888 lượng một bộ, gồm tám vò rượu nho, ba vò Thiêu Xuân Kiếm Nam, cùng một chai rượu quý tuyệt bản Tây Vực tên là 'Whisky'!"

"...Whisky?"

"Đúng vậy!

Rượu này xuất xứ từ một nước cổ xa xôi bên trời Âu, vì danh tiếng lừng lẫy, khiến kẻ sĩ người thường đều kiêng nể mà thành tên, gọi là Whisky!"

Khóe môi Tiêu Chước Thanh khẽ giật hai cái.

Phải nói, bản lĩnh bịa chuyện mở mắt nói dối của Vương Viễn quả thật không tệ.

Cái gọi là "bộ Thần Long Đế Vương" được vẽ ngay trang đầu nổi bật nhất trong sổ rượu, chiếm trọn một trang, cũng là loại rượu đắt nhất Khải Hoàn Môn bán ra.

Tiêu Chước Thanh lờ mờ nghe thấy tiếng tranh cãi từ khu ghế bên cạnh.

"Whisky này là thứ gì?

Chỉ là một vò rượu mà thôi, sao lại bán đến gần hai nghìn lượng!"

"Đúng vậy!

Hỏi ngươi trời Âu là nơi nào, ngươi không nói rõ, hỏi rượu này nấu thế nào, có chỗ gì hơn người, ngươi cũng không nói ra!"

Kẻ hầu lúng túng hai bên.

Đúng lúc ấy, một tràng cười ngông nghênh vang lên.

Mọi người quay đầu, chỉ thấy Vương Viễn xuyên qua đám đông, ung dung bước tới.

Khác với lần đầu gặp, nay Vương Viễn giàu có, ăn mặc cũng cực kỳ phô trương.

Dây buộc tóc của hắn nạm đá quý, áo gấm lấp lánh ánh sáng, hai tay chắp sau lưng đứng đó, quạt xòe ra, trên đề bốn chữ ngoằn ngoèo như vẽ bừa.

"Kẻ thắng đời".

Vương Viễn phe phẩy quạt, tự cho mình phong nhã, mỉm cười với vị khách kia.

"Vị khách này, ngài không biết rồi.

1888 lượng này chẳng lẽ là mua rượu sao?"

Không phải mua rượu sao?

Vương Viễn tự hỏi tự đáp: "Không phải!

Ngài mua là thân phận, là thể diện, là vị thế đứng trên muôn người!"

Ý gì, 1888 lượng là có thể làm Nhiếp chính vương sao?

Trong ánh mắt ngờ vực của mọi người, Vương Viễn vung quạt lên.

"Chỉ cần ngài gọi bộ Thần Long Đế Vương này, lập tức sẽ có mười mỹ nữ cầm bảng đi quanh, đưa rượu tới tận chỗ ngài.

Khi đó, cả Khải Hoàn Môn đều biết, Trần lão gia ngài vung tiền như nước, chính là phú hộ trong phú hộ!"

Đúng lúc ấy, bên cạnh chợt vang lên một giọng lạnh nhạt.

"Gọi là Đế Vương, không sợ phạm điều kiêng sao?"

Ai dám đến phá đám!

Vương Viễn quay đầu, liền thấy bên cạnh có người hầu vây quanh, giữa đó là một công tử cao lớn, mặc áo đen, dung mạo bình thường, chỉ có đôi mắt sâu như nước tối.

Người lên tiếng là tùy tùng bên cạnh hắn.

Chủ tử không nói, nhưng hắn nhíu mày, ánh mắt không thiện ý nhìn Vương Viễn.

"Ngươi..."

Chưa kịp buông lời chửi, tiếp tân bên cạnh đã cúi đầu khom lưng tiến lên, ghé tai nói nhỏ với Vương Viễn: "Đông gia, vị này mua vé từ cò vé ngoài cửa vào.

Trả giá gấp năm lần, là khách có tiền."

Vương Viễn nuốt lại câu chửi, đổi sắc mặt ngay tại chỗ: "Thì ra là khách quý!

Khách quan, mời ngồi!"

Tiếp tân mặt lộ vẻ khó xử.

"Chỉ là...

đông gia, đám cò ngoài kia làm việc không cẩn thận, bán trùng chỗ rồi."

Nói rồi, hắn chỉ vào vị trí khu Giáp số sáu: "Ngài xem... hai vị công tử đều mua chỗ số sáu khu Giáp."

Còn gì mà xem nữa?

Chỗ chỉ có một, chẳng phải ai trả giá cao hơn thì được sao?

Vương Viễn khinh khỉnh nhìn về phía khu Giáp số sáu.

Chỉ thấy trong đại sảnh ánh đèn rực rỡ.

Công tử mặc hoa phục ngồi đó chậm rãi phe phẩy quạt, chiếc mặt nạ vàng che nửa khuôn mặt, đường nét dưới cằm thanh tú tinh xảo, y phục trên người dưới ánh đèn sáng rực.

Y thong thả phe phẩy quạt, ung dung nhìn về phía Vương Viễn.

Ừm... xem ra cũng là kẻ có tiền.

Vương Viễn nhìn y, nhất thời có chút do dự.

Tiêu Chước Thanh lại không nhìn Vương Viễn.

Y chậm rãi phe phẩy quạt, ánh mắt chuyển đi, rơi vào gương mặt vị công tử áo đen trong đám người.

...Đôi mắt ấy, thật quen thuộc.

Trong khoảnh khắc, Tiêu Chước Thanh thậm chí có ảo giác, như giữa dòng người tấp nập trong Khải Hoàn Môn, bất chợt đụng phải Phượng Nguyên Hy.

Nhưng chỉ một cái nhìn, người kia đã lạnh nhạt dời mắt đi.

Mà Tiêu Chước Thanh nhìn kỹ lại, gương mặt xa lạ kia, từ nét mặt đến dáng mắt, đều không có chút gì giống Phượng Nguyên Hy.

Hoa mắt rồi.

Mấy ngày nay sớm tối kề cận, đến mức nhìn nhầm cả người lạ thành hoàng đế...

Tiêu Chước Thanh hạ mắt, nhanh chóng xua đi ý nghĩ không hợp lúc.

Hôm nay y đến đây là có việc cần làm, không phải để tranh chỗ ngồi, cũng không phải để tìm Phượng Nguyên Hy.

Vì vậy, vị "Lý công tử" trên ghế khẽ nâng mắt, nhìn Vương Viễn, nở nụ cười phong lưu.

"Bộ rượu ngươi vừa nói nghe cũng thú vị, ngươi, mang cho ta một phần."

Chiếc quạt trong tay y nhẹ nhàng chỉ về phía Vương Viễn, giữa ánh mắt vừa mừng vừa có chút khó chịu của hắn, y ngẩng mắt nhìn sang vị công tử xa lạ kia.

"Đã mua trúng cùng một chỗ, cũng coi như có duyên.

Nào, công tử, mời ngồi."

Nói rồi, y khép quạt, nhẹ gõ hai cái lên chỗ trống bên cạnh, coi như lời mời.

Những kẻ hầu bên cạnh người kia đều lộ vẻ chần chừ, nhưng khi nhìn sang chủ tử mình, lại thấy hắn đang nhìn Lý công tử.

Chỗ số sáu khu Giáp là một vị trí tốt.

Sân khấu ở ngay phía trước, đèn pha lê treo trên đầu, ánh nến lay động giữa lớp kính, nụ cười dưới mặt nạ của "Lý công tử" cũng theo ánh đèn mà lay động dịu dàng.

Phong lưu như tự nhiên mà có, tựa tuyết trên đỉnh núi tan thành nước xuân, róc rách trôi, làm dậy lên sắc hoa đào.

Vị công tử kia không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chước Thanh.

Ghế rộng rãi, hai người ngồi song song sau bàn thấp, giữa vẫn còn một khoảng cách nhỏ.

Vương Viễn đã rời đi, không có việc gì, Tiêu Chước Thanh cầm ấm trà thủy tinh rót nước cho người kia, rồi tiện miệng bắt chuyện.

"Ta là Lý Hữu Tài, không biết công tử xưng danh thế nào?"

Người kia khẽ dừng lại, giọng nói trầm thấp khàn nhẹ: "Thịnh Ẩn."

Họ Thịnh?

Vị hoàng hậu năm xưa của tiên đế cũng mang họ Thịnh.

Tiêu Chước Thanh hôm nay như bị điều gì ám, rõ ràng không liên quan, lại nghĩ đến Phượng Nguyên Hy.

Y khựng lại, nhất thời không nói gì, ngược lại thuộc hạ của Thịnh Ẩn lên tiếng giải thích: "Công tử nhà ta khi nhỏ từng bị thương, ảnh hưởng đến cổ họng, mong công tử chớ trách."

Tiêu Chước Thanh hoàn hồn, lúc này mới nhận ra sự im lặng của mình dường như đã chạm đến chỗ không nên.

Y thuận theo, lập tức mỉm cười: "Ra là vậy.

Không sao, nghe Thịnh công tử nói rõ ràng, cũng không ảnh hưởng gì."

Nói rồi, y cũng không giấu giếm, tự nhiên giải thích.

"Vừa rồi ta thất thần, chỉ vì Thịnh công tử... trông rất giống một người quen của ta."

Một khoảng lặng ngắn ngủi lan trong ghế khu.

Người thuộc hạ hay xen lời kia lúc này lại im lặng, không nói một chữ.

Còn Thịnh công tử bên cạnh thì nét mặt không đổi, chỉ có yết hầu ẩn trong bóng tối khẽ động, ánh mắt nhìn Tiêu Chước Thanh sâu thêm một thoáng.

Tiêu Chước Thanh đang cúi mắt uống nước, không nhận ra khác thường.

Quả chua ngâm trong nước này thật khác lạ, vị chua xen lẫn hương thanh, uống vào khiến miệng tiết nước...

"Người quen nào?"

Thịnh công tử chợt hỏi.

Tiêu Chước Thanh đang uống dở, ngẩng mắt nhìn: "Ừm?"

Chỉ thấy Thịnh công tử cũng cầm chén nước trên bàn, cúi mắt nâng tay, mu bàn tay khuất dưới cổ tay áo, lộ ra những ngón tay thon dài mạnh mẽ, hoàn toàn không hợp với gương mặt bình thường kia.

"Người quen rất giống ta đó..."

Chén nước đưa đến trước môi, không rõ là khát, hay là che giấu điều gì.

"Là gì của ngươi?"

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Chước Thanh: Học trò của ta.

Phượng Nguyên Hy: Ừ, rồi sao nữa?

Tiêu Chước Thanh: ...(đang load), (đang load) Rồi sao cái gì nữa?
 
Back
Top Dưới