...
Chỉ còn thiếu một chút!
Ngay khoảnh khắc cổng Khúc Đài bị phá tung, Tiêu Chước Thanh nhìn thấy Phượng Nguyên Hy toàn thân đẫm máu giữa đám quỷ quái, cũng thấy cây dùi sắt từ phía sau hắn đâm tới.
Tim Tiêu Chước Thanh suýt nữa nhảy khỏi lồng ngực.
Y không nhớ mình đã lao tới bằng cách nào, chỉ nhớ trong chớp mắt đã bùng lên sức lực chưa từng có trong đời, húc văng kẻ sát thủ áo đen mặt quỷ kia, lấy chính thân mình chắn trước Phượng Nguyên Hy.
Nửa canh giờ trước, y còn vì lỡ vòng tay qua lưng Phượng Nguyên Hy mà thấy ngượng ngập.
Nhưng lúc này, y ôm chặt thân thể đẫm máu của hắn, gần như bị thân hình cao lớn rắn chắc của thiếu niên kia đâm rách da thịt.
Vương Viễn còn sống, Phượng Nguyên Hy tuyệt đối không thể chết!
Ngay sau đó, sau đầu y bị một bàn tay giữ lại, ấn vào lòng ngực.
Trời đất quay cuồng, y bị Phượng Nguyên Hy ôm lấy xoay nghiêng người.
Cây dùi sắt lướt qua mu bàn tay hắn, máu me be bét lướt sát sau đầu Tiêu Chước Thanh.
Trong chớp mắt máu tuôn như suối, đầu nhọn của cây dùi sắt rạch ngang mu bàn tay Phượng Nguyên Hy, máu nhỏ xuống quan phục xanh sau lưng Tiêu Chước Thanh.
Cấm vệ nối nhau tràn vào, tiếng binh giáp dấy lên, đám thầy cúng rất nhanh đã bị khống chế toàn bộ.
Không ngừng có người ngã xuống bên cạnh, nhưng Tiêu Chước Thanh không còn tâm trí để ý.
Làn gió lạnh từ lưỡi đao sau lưng tan đi, y vội vàng ngẩng đầu khỏi lòng Phượng Nguyên Hy.
Trong 《Đạp Vương Hầu》, chưa từng có đoạn nào như thế.
Trong sách chỉ miêu tả đôi mắt u ám hung tàn của Phượng Nguyên Hy, cùng thân thể đầy vết thương, gầy gò bệnh tật dưới ánh nhìn ấy, nhưng chưa từng nhắc tới những vết thương cũ cùng bệnh tật kia từ đâu mà có.
...
Là y sơ suất.
"Bệ hạ có bị thương không?"
Giọng Tiêu Chước Thanh run run, hơi thở cũng rung lên.
Phượng Nguyên Hy nhìn thấy trong đôi mắt long lanh ấy, tất cả đều là bóng hình của hắn.
Y đang run lên vì hắn.
Bóng trong mắt Tiêu Chước Thanh nhuốm máu, đôi mắt trong trẻo kia cũng phản chiếu ánh đỏ.
Máu là ở trên mặt hắn, Phượng Nguyên Hy lau qua một cái, nhưng bàn tay còn đang chảy máu vẫn giữ sau lưng Tiêu Chước Thanh.
"Không sao." hắn nói.
Tiêu Chước Thanh dường như không tin, vẫn nhìn hắn từ đầu đến chân một lượt.
May mà Phượng Nguyên Hy đứng rất vững, hơi thở mạnh mẽ, vẻ mặt thản nhiên.
Dù toàn thân đầy máu và bụi đất, nhưng phần lớn không phải của hắn.
May mà y không tới muộn.
Trong khoảnh khắc, sống mũi Tiêu Chước Thanh bỗng cay lên.
Con đường chết của Phượng Nguyên Hy, vốn đã bắt đầu ngay hôm nay, thậm chí từ trước hôm nay.
Hắn không biết đã bao nhiêu lần giống như hôm nay, mạng treo sợi tóc, còn chính mình ở kiếp trước lại hoàn toàn không hay biết, chỉ cho rằng bốn cõi yên bình, thiên hạ thái hòa.
Khi ấy y mang danh thanh sạch, không vướng bụi trần, tự cho rằng mình chết ba năm sau trong cơn biến loạn của trời đất, nào hay ngoài cửa sổ đã sớm gió mưa mịt mùng.
Giờ đây, nhìn Phượng Nguyên Hy toàn thân đẫm máu, y chợt nghĩ, cái gọi là "kẻ chết lót đường", thật sự chỉ chết trong khoảnh khắc nhà cao sụp đổ hay sao?
Con sâu bé nhỏ không biết xuân thu, có lẽ ngay trong mùa hạ rực rỡ khi nó cất tiếng kêu vang, thân thể đã từng bị làn gió thu cướp mạng lay động từ trước.
"Thật sự không sao."
Phượng Nguyên Hy rũ mắt nhìn Tiêu Chước Thanh, lại lặp lại một lần.
Hắn giơ tay lên, ngón cái khẽ quệt qua khóe mắt Tiêu Chước Thanh.
Trên đầu ngón tay dính máu khô, lau đi một giọt nước long lanh.
Hắn không kìm được bị đôi mắt ướt kia hút lấy, rồi lại cúi nhìn giọt sáng nhỏ đọng trên đầu ngón tay mình.
Như một ngôi sao rơi xuống lòng tay.
Tiêu Chước Thanh khịt mũi, cố nén hơi ẩm nơi khóe mắt, ngẩng lên nhìn Phượng Nguyên Hy.
Ánh mắt ấy kiên quyết hơn bất cứ lúc nào.
"Xin bệ hạ yên tâm." y nói từng chữ một.
...
Cái gì?
Phượng Nguyên Hy ngẩng mắt.
Tiêu Chước Thanh nhìn hắn đầy chắc chắn, chân thành, trong đáy mắt cuộn trào như sóng lớn, chậm rãi rõ ràng nói với hắn.
"Thần nhất định sẽ đòi lại công bằng cho bệ hạ."
.......
Hai mươi tám thầy cúng, cùng với những kẻ tự xưng là thần y kia, tất cả đều bị nhốt vào thiên lao.
Nhưng Thời Tu Kiệt lại biến mất một cách lạ lùng.
Liêm Vương chạy tới Khúc Đài, sai người đi thẩm vấn phạm nhân, đồng thời truy bắt Thời Tu Kiệt.
Lúc này sắc mặt ông ta nặng như nước, hai tay chắp sau lưng, đi đi lại lại trên điện Khúc Đài.
Hôm nay ông ta vốn ở Văn Uyên Các, tùy tùng của Tiêu Chước Thanh bỗng xông vào, lớn tiếng kêu có kẻ hành thích, mưu hại quân vương.
Trong ngoài Văn Uyên Các, quần thần bá quan đều nghe thấy.
Mưu tính của Thời Tu Kiệt thất bại, còn làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết, Liêm Vương không thể không tới.
Đám gia thần mà ông ta tin dùng thường ngày cũng bị gọi gấp vào cung, lúc này quỳ kín một mảng dưới điện.
Khúc Đài lặng ngắt, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân bồn chồn của Liêm Vương.
Tiêu Chước Thanh đến đúng vào lúc ấy.
Liêm Vương quay đầu lại, mặt không cảm xúc, khí thế như đến để hỏi tội.
"Chước Thanh, thế nào rồi?"
Tiêu Chước Thanh không đáp, chỉ đi đến đầu hàng quần thần, rồi hướng về phía Liêm Vương mà quỳ rạp xuống.
"Vương gia, thần có một lời muốn hỏi."
"Gì?"
Tiêu Chước Thanh phục sát đất, giọng nói vang lên rắn rỏi.
"Vương gia có phải muốn giết vua không?"
Sắc mặt Liêm Vương lập tức biến đổi, trong điện Khúc Đài yên lặng đến mức rơi cây kim cũng nghe thấy.
Mấy quan viên quanh Tiêu Chước Thanh đến thở cũng không dám thở mạnh.
Lý Hòa Dung hạ thấp giọng, cảnh cáo: "Tiêu đại nhân."
Nhưng Tiêu Chước Thanh không hề nhúc nhích, lại hỏi thêm một lần: "Vương gia muốn giết vua sao?"
Liêm Vương tức đến suýt nghẹn lời, một lúc lâu sau mới nghiến răng, giọng âm trầm nói: "Đương nhiên là không."
"Thần biết ngay vương gia không muốn!"
Giọng Tiêu Chước Thanh vang vọng trong điện.
"Vương gia lòng vì xã tắc, chỉ mong chữa bệnh cho bệ hạ.
Nhưng Thời Tu Kiệt lại ôm lòng hiểm độc, muốn mượn tay vương gia để mưu hại bệ hạ!"
"...
Cái gì?"
Liêm Vương còn tưởng mình nghe nhầm.
Trước đó Thời Tu Kiệt từng chỉ trời thề thốt với ông ta rằng hai vị lang trung gã tìm tới đều là thần y giang hồ, có thể dùng kim bạc điều khiển tâm trí con người.
Liêm Vương cũng từng sai người tra xét, quả thật đúng như vậy.
Sao giờ lại thành ra mưu sát vua?
Ông ta nhíu mày nhìn Tiêu Chước Thanh, nhưng Tiêu Chước Thanh không nói tiếp, chỉ quay đầu nhìn ra sau, như thể nơi đây không tiện nói nhiều.
Liêm Vương cũng muốn nghe xem rốt cuộc y định nói gì.
"Các ngươi lui hết."
ông ta lạnh lùng nói.
Đám gia thần đồng loạt vâng lệnh.
Cửa điện đóng lại phía sau Tiêu Chước Thanh, ngăn luôn ánh nắng buổi trưa chiếu thẳng vào trong.
Tiêu Chước Thanh ngẩng đầu, chắc chắn nói với Liêm Vương: "Vương gia, việc Thời Tu Kiệt làm lần này, nhất định chưa từng nói với Lý đại nhân."
Liêm Vương khựng lại: "...
Sao ngươi biết?"
Tiêu Chước Thanh nói: "Nếu Lý đại nhân biết chuyện, nhất định sẽ khuyên can vương gia."
Liêm Vương nhíu mày.
Chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột, Lý Hòa Dung hoàn toàn không biết.
Thời Tu Kiệt là cháu họ xa của ông ta, nên khó tránh liên lụy, vừa rồi ở trên điện cũng không dám nói nhiều.
"...
Nói tiếp."
Tiêu Chước Thanh nói: "Nếu thần y thật sự như lời đồn, chữa được bệnh của bệ hạ, khiến bệ hạ một đêm chuyển biến tốt, thì đó là công đức của vương gia.
Nhưng những lang trung kia lại muốn mở sọ cắm kim, vốn là cách chữa chỉ sai một li là đoạt đi mạng người.
Vừa rồi bọn họ dùng mấy chục cao thủ vây khốn bệ hạ, ép giữ người lại, trong lúc bệ hạ giãy giụa thì cưỡng ép châm kim, động dao.
Vương gia thử nghĩ xem, hành động ấy rõ ràng mượn danh chữa bệnh, nhưng thật ra là để giết người.
Huống chi nếu bọn họ thành công, bệnh tình bệ hạ có nặng thêm hay không còn chưa biết.
Nhưng nếu hôm nay bệ hạ thật sự băng hà, vậy ai sẽ chịu tội đền mạng?"
Y ngẩng đầu nhìn Liêm Vương.
"Vương gia, đến lúc đó, một mạng của Thời Tu Kiệt không thể dẹp yên lời bàn của triều đình, càng không thể cho thiên hạ một lời giải thích."
Trong điện Khúc Đài vẫn chưa dọn dẹp, khắp nơi bừa bãi, máu me vương vãi, tất cả đều chứng thực lời Tiêu Chước Thanh nói.
Liêm Vương toát mồ hôi lạnh đầy lưng.
Thời Tu Kiệt nói năng chắc như đinh đóng cột, còn chỉ trời thề thốt.
Liêm Vương lại đúng lúc muốn giải quyết cho xong một lần, nên mới bị gã nói đến mờ cả đầu óc.
"Bản vương..." giọng ông ta có phần nặng nề "... bản vương không hề có ý đó."
"Vương gia đang lúc tráng niên, thời vận đang thịnh, chính là lúc sớm tối lo việc nước, dốc sức trị đời.
Bệ hạ tuy không ham học hành, nhưng ít ra long thể vẫn bình an.
Vương gia nghe phải lời gièm pha của ai, vì sao lại vội vã muốn trả quyền lại cho quân vương?"
Tiêu Chước Thanh lại hỏi.
Ai muốn trả quyền chứ!
Liêm Vương sững người, chợt nghĩ thông.
Đúng vậy, Phượng Nguyên Hy bây giờ vốn đang bệnh, chẳng thấy chút dấu hiệu hồi phục.
Chỉ cần hắn còn ngồi trên ngôi vua, mình nắm trọn quyền lớn, danh chính ngôn thuận, lại bớt được sự kiềm chế của một đế vương thực quyền, có gì không tốt?
Vốn dĩ ông ta không hề muốn giết Phượng Nguyên Hy.
Chỉ là Lý Hòa Dung đa nghi, hơi có gió thổi cỏ lay là nghi người này, ngờ người kia.
Nghe nhiều, ông ta đôi khi cũng thấy cuộc sống yên ổn chưa đủ vững vàng, nên nhất thời hồ đồ.
Lúc này trong lòng Liêm Vương bỗng dấy lên chút bực bội.
Chuyện ngu xuẩn do chính mình hồ đồ làm ra, cuối cùng lại thành cái nồi đen, không chút do dự đổ hết lên đầu Lý Hòa Dung.
Thấy tình hình như vậy, Tiêu Chước Thanh biết, đã thành.
Y không chỉ muốn Liêm Vương nghiêm trị Thời Tu Kiệt, mà còn muốn chia rẽ Liêm Vương với đám mưu sĩ quanh ông ta.
Mưu trí của Liêm Vương chỉ có thể nói là tạm được, còn Lý Hòa Dung và những người kia mới thật sự là đầu óc của ông ta, chỉ là không mọc trên người ông ta mà thôi.
Nếu khiến ông ta nảy sinh khoảng cách với đám Lý Hòa Dung, thì Phượng Nguyên Hy lúc này sẽ an toàn hơn nhiều.
Liêm Vương trầm ngâm, Tiêu Chước Thanh cũng không nói thêm.
"Được rồi, bản vương tự có tính toán." một lúc sau, giọng Liêm Vương dịu xuống.
"Ngươi đứng dậy đi."
Tiêu Chước Thanh đứng lên.
"Thời Tu Kiệt lòng dạ lang sói, bản vương sẽ không tha.
Đợi Cấm vệ bắt được giải về, bản vương sẽ tự mình thẩm vấn."
Liêm Vương nói với y.
"Chước Thanh à, sau này bên cạnh bệ hạ chỉ còn ngươi, ngươi phải thay bản vương tận tâm nhiều hơn."
"Thần tuân lệnh."
Tiêu Chước Thanh tự nhiên đáp.
Trước khi lui xuống, y dừng lại một chút, rồi quay đầu.
"Thần nghe nói trên sông Nghiệp Thủy, vương gia có mấy chiếc thuyền rất đẹp.
Khi băng tuyết tan, trời xuân ấm áp, trong thuyền hoa nở rực rỡ, như giữ cả sắc xuân lại."
"Hử?"
Liêm Vương ngẩn ra, không hiểu Tiêu Chước Thanh đột nhiên nói chuyện này làm gì.
Mỗi năm vào tiết lập xuân ông ta đều mở tiệc trên Nghiệp Thủy, chuyện này ở kinh thành Nghiệp Kinh trẻ lên ba cũng biết, vị Chước Thanh công tử này lại không hay?
"Có chuyện gì sao?"
ông ta hỏi.
Tiêu Chước Thanh mỉm cười.
"Chỉ là hôm trước đi qua phố Xuân Thủy, nghe nói trên thuyền vương gia có một cô nương người Tô Châu, tên là Huỳnh Nguyệt.
Dung nhan khiến trăng sáng cũng phải thẹn, nhưng thần lại chưa từng thấy mặt."
À, hóa ra quân tử cũng "ham sắc".
Cũng phải thôi, kẻ tài tử, ai mà chẳng phong lưu.
Liêm Vương hiểu ra, bật cười.
Việc triều bận rộn, xong xuôi rồi nói vài câu về mỹ nhân thanh sắc, cũng là chuyện quen thuộc.
Ông ta thả lỏng, tâm trí lại trôi về mặt sông Nghiệp Thủy xuân ý dạt dào, nơi những chiếc thuyền hoa rực rỡ.
Mỗi năm đêm tiệc lập xuân, trên thuyền của ông ta đều có rất nhiều phụ nữ.
Lần này quả thật có một người tên Huỳnh Nguyệt, dung nhan tựa trăng rằm ngày thu, dáng vẻ dịu dàng, khiến ông ta nhiều lần ngoái lại.
Đêm đó liền cùng nàng một phen xuân sắc.
Nhưng quanh ông ta có quá nhiều phụ nữ, chẳng mấy ngày cũng quên bẵng.
Bị Tiêu Chước Thanh nhắc đến như vậy, Liêm Vương cũng bắt đầu hồi tưởng, trong lòng hơi ngứa ngáy, lại thấy Tiêu Chước Thanh dường như rất tò mò.
"Cũng chỉ thế thôi."
ông ta nói hờ hững.
"Chẳng qua nàng từng lên thuyền của bản vương, lầu hoa muốn giữ làm của quý cũng là chuyện thường."
"Ra là vậy."
Tiêu Chước Thanh cười nhẹ.
"Thế thì thần không có diễm phúc ấy rồi."
Lời y vừa dứt, cửa lớn điện Khúc Đài sau lưng y chợt bật mở.
Ánh nắng rực rỡ tràn vào trong điện, như kéo những chuyện riêng tư không thể phơi bày ra ánh sáng, tất cả lôi hết ra dưới mặt trời.
Ai?
Liêm Vương đang bàn việc riêng với thần tử, trong phạm vi mấy trượng vốn chẳng ai dám tới gần.
Tiêu Chước Thanh quay đầu lại.
Trong ánh sáng chói mắt, y nhìn thấy Phượng Nguyên Hy đứng ngoài điện, thân hình gầy gò bị ánh nắng kéo thành một bóng dài.
Tiêu Chước Thanh và Liêm Vương đều khựng lại.
"Bệ hạ?"
........
Vừa rồi nghe tin điện Khúc Đài có biến, Tiêu Chước Thanh không dám chậm trễ, liền đánh liều đi một nước hiểm, sai Phất Tuyết đến Văn Uyên Các nơi quần thần tụ tập gây náo động.
Như vậy Cấm vệ quân buộc phải xuất binh, phá cửa cung Khúc Đài xông vào.
Những kẻ kia chưa chắc đã tới giết Phượng Nguyên Hy, nhưng Tiêu Chước Thanh hiểu rõ con người Thời Tu Kiệt, không dám đánh cược với cái "chưa chắc" ấy.
Dù sao nếu Thời Tu Kiệt thật sự chưa làm gì, thì y nhận tội chịu phạt là được.
Hôm nay Cấm vệ quân đến tuy kịp lúc, nhưng Phượng Nguyên Hy vẫn bị thương.
Lúc nãy y rời đi vội vã, còn đặc biệt dặn người trong Khúc Đài rằng Phượng Nguyên Hy lúc này phải ở hậu điện băng bó, để thái y xem bệnh mới đúng.
Thế mà Phượng Nguyên Hy lại đi thẳng vào, lướt qua Tiêu Chước Thanh, bước lên bậc điện.
Liêm Vương và Tiêu Chước Thanh đều nhìn hắn, còn hắn dường như chẳng để ý tới ai, kiểm tra giá vàng trống trơn trước điện, rồi quay người rời đi.
Trên mặt Liêm Vương đầy vẻ khó hiểu.
Tiêu Chước Thanh thì lập tức hiểu ra: "Bệ hạ, người đang tìm Đông Quân sao?"
Phượng Nguyên Hy đang chuẩn bị rời điện Khúc Đài, vừa lúc đi ngang bên cạnh Tiêu Chước Thanh.
Nghe vậy liền dừng chân: "Ừ."
Vừa rồi tình thế hỗn loạn, khi cung nhân khiêng xác người ra ngoài, trên thi thể đều phủ tấm vải trắng đẫm máu.
Tiêu Chước Thanh nghe họ nói, lúc Thời Tu Kiệt dẫn người tới, còn định nhốt Đông Quân vào lồng.
Đông Quân mổ đứt cổ một thầy cúng rồi bay khỏi Khúc Đài.
"Đông Quân không ở trong điện.
Thần sẽ lập tức sai người đi tìm xem nó bay đi đâu.
Xin bệ hạ tạm về hậu điện trước, thái y đã đến rồi, người..."
Tiêu Chước Thanh nói đến đây thì khựng lại.
Phượng Nguyên Hy tiện tay phủi lớp bụi trên tay áo.
Trên mu bàn tay hắn có một vết thương toạc da, máu me bê bết, trông vô cùng đáng sợ.
Máu theo mu bàn tay nhỏ xuống, mà hắn dường như hoàn toàn không nhận ra.
Tiêu Chước Thanh giật mình.
"Bệ hạ, tay người sao vậy?"
Vết thương dữ tợn, nhìn giống như bị vật cùn gây ra.
Phượng Nguyên Hy lúc này mới như vừa thấy, rũ mắt nhìn xuống, tựa như đó là tay của người khác.
Liêm Vương trên bậc điện thì không muốn nhìn nữa.
Máu me bê bết, nhìn đã thấy ghê.
Hơn nữa tên tiểu tử Phượng Nguyên Hy này đến đau cũng chẳng biết, âm u như người giả, càng nhìn càng thấy vô vị.
Ông ta bỗng không hiểu mình khổ tâm bày mưu tính kế, kiềm chế cái gọi là thiên tử này để làm gì.
Quả là hồ đồ, tự dưng đi tìm chuyện không vui với hắn làm gì?
"Chước Thanh, ngươi mau đưa hoàng thượng ra sau chữa trị đi."
Liêm Vương đứng dậy, không muốn cảnh này phá hỏng hứng thú của mình.
"Việc trên triều còn nhiều, bản vương không thể ở lâu.
Bên này giao cả cho ngươi."
......
Tiêu Chước Thanh đứng bên giường Phượng Nguyên Hy, nhìn thái y băng bó vết thương cho hắn.
Lớp băng vải quấn qua lòng bàn tay Phượng Nguyên Hy.
Tiêu Chước Thanh chăm chú nhìn, ý nghĩ dần dần trôi xa.
Những lời y vừa hỏi Liêm Vương lúc nãy, không phải bỗng nhiên nảy ra.
Những ngày này, y lần theo vụ án Huỳnh Nguyệt.
Tuy chưa tìm được chứng cứ rõ ràng, nhưng một vài dấu vết nhỏ đã khiến y chú ý.
Những ca kỹ từng được Liêm Vương để mắt tới, thường sẽ được nhiều nơi săn đón, giá thân cũng tăng vọt.
Nhưng từ đó về sau, họ hiếm khi còn lộ diện, mà chuyển sang hầu hạ "quý nhân".
Cái gọi là "quý nhân", lại chính là đám môn sinh gia thần dưới trướng Liêm Vương.
Không biết vì tâm lý gì, ngày thường họ kính trọng Liêm Vương vô cùng, nhưng sau lưng lại vì một kỹ nữ từng qua tay Liêm Vương mà tranh nhau trả giá trên trời, như thể muốn dùng cách ấy để phô trương thân phận, đua nhau khoe quyền thế và uy thế.
Vì vậy, hễ Liêm Vương từng chơi đùa với ai, đám thần tử kia liền ùn ùn kéo tới.
Thậm chí ai chọn trước, ai chọn sau cũng xếp thành thứ bậc, coi đó là mốt thời thượng, say mê không dứt.
Tiêu Chước Thanh đoán rằng Huỳnh Nguyệt rất có thể đã chết dưới tay bọn họ.
Chỉ là với chức vị hiện tại của y, trong phe của Liêm Vương y không thể chen tay vào, nên mới nghĩ ra cách này.
Dụ Liêm Vương.
Liêm Vương hẳn sẽ quay lại tìm Huỳnh Nguyệt.
Mà Huỳnh Nguyệt đã không còn, hung thủ thật sự chắc chắn sẽ có động tĩnh.
Khi ấy...
"Lúc nãy ngươi nói... diễm phúc gì?"
Đột nhiên, giọng Phượng Nguyên Hy cắt ngang dòng suy nghĩ của y.
Tiêu Chước Thanh giật mình.
"Ừm?"
Lúc này y mới phát hiện, thái y đã lui ra từ lúc nào không biết.
Trong điện trống trải, Phượng Nguyên Hy một mình ngồi trên giường, áo cởi nửa vạt, đang tự bôi thuốc lên mảng bầm trên vai.
Màu tím đậm đáng sợ lan trên vai lưng thiếu niên rắn chắc.
Thân hình hắn cao lớn, dưới xương vai rộng là lớp cơ mỏng mà săn chắc, đường nét như dây cung kéo căng, dưới ánh màn mờ nhạt lấp ló chút ánh sáng nhạt.
Tiêu Chước Thanh vội hỏi: "Thái y đâu?
Sao không bôi thuốc cho bệ hạ?"
Y vừa đứng dậy, Phượng Nguyên Hy đã nói: "Không cần người khác, phiền."
Hắn ghét bị người ta chạm vào thân thể, cũng ghét cảm giác phải lộ da lộ thịt, để người khác tùy ý đụng chạm như cá nằm trên thớt.
Phượng Nguyên Hy vừa bôi thuốc, vừa liếc nhìn Tiêu Chước Thanh.
Lúc nãy Tiêu Chước Thanh đang thất thần, ánh mắt trống rỗng.
Dù nhìn về phía hắn, nhưng thực ra lại chẳng nhìn hắn.
Vậy là đang nghĩ đến ai?
Nữ tử Tô Châu mà y luôn tìm kia sao?
Vừa rồi Tiêu Chước Thanh hỏi chuyện, hắn đứng ngoài điện, tất cả đều nghe thấy.
Chỉ là Phượng Nguyên Hy vẫn chưa biết rốt cuộc Tiêu Chước Thanh tìm Huỳnh Nguyệt để làm gì.
Sự chú ý của hắn dừng lại ở bóng người ngồi trong ánh nắng kia.
Tay bỗng lỡ mạnh, vô tình ấn lên vết bầm đã tróc da.
"...
"
Phượng Nguyên Hy khẽ hít một hơi ngắn, nhưng không phát ra tiếng.
"...
Để thần làm cho."
Mạng đã cứng, cũng không nên tự hành hạ mình như thế.
Tiêu Chước Thanh quay lại, lặng lẽ ngồi xuống bên giường, cầm lấy hũ thuốc trong tay Phượng Nguyên Hy.
Phượng Nguyên Hy hơi rụt tay, nhưng không giữ được hũ thuốc.
Tiêu Chước Thanh cầm lấy thuốc, ngồi ngay đối diện hắn.
Khoảng cách rất gần.
Hương tùng nhè nhẹ pha chút vị đắng hòa cùng mùi thuốc, lượn quanh người Phượng Nguyên Hy.
Đầu ngón tay mát lạnh dính thuốc đắng, khi chạm vào da hắn, hắn không kìm được khẽ run.
"Đau không?"
Tiêu Chước Thanh hỏi.
Cảm giác tê tê lan từ vai Phượng Nguyên Hy lên nửa bên phải khuôn mặt.
Hắn thậm chí không làm ra được biểu cảm gì, dĩ nhiên cũng không cảm thấy đau.
"Không." hắn nói.
Tiêu Chước Thanh tiếp tục bôi thuốc.
May mà từ nhỏ Tiêu Tùng nghịch ngợm, Tiêu Chước Thanh đã quen xử lý những vết trầy xước nhỏ cho đệ đệ.
Thuốc bôi lên vai Phượng Nguyên Hy, xương thịt thiếu niên cứng rắn.
Tiêu Chước Thanh chậm rãi xoa tan mảng bầm.
Ngoài lần run nhẹ ban nãy, Phượng Nguyên Hy cũng không có phản ứng gì.
Bôi xong một chỗ, Tiêu Chước Thanh cúi đầu kiểm tra một lượt, hỏi: "Bệ hạ, ổn chứ?"
Hoàn toàn không nhận ra rằng khi cúi người như vậy, hơi thở của mình khẽ lướt qua làn da Phượng Nguyên Hy.
"...
"
Phượng Nguyên Hy lùi lại, kéo vạt áo lên.
"Xong rồi." hắn nói.
Tiêu Chước Thanh ngẩn ra: "Xong rồi sao?
Nhưng những chỗ khác..."
"Lúc nãy ngươi nói diễm phúc gì?"
"?"
Tiêu Chước Thanh hơi mở to mắt.
Một câu nói để đối phó Liêm Vương, suýt nữa y đã quên mất.
Phượng Nguyên Hy lại hỏi đi hỏi lại, chẳng lẽ...
Y nhìn hắn.
Phượng Nguyên Hy lại không nhìn y, quay mặt đi, vô cảm nhìn con giao long quấn quanh cột màn.
Chẳng lẽ thiếu niên bắt đầu nảy sinh tình ý?
Tiêu Chước Thanh có chút lúng túng.
Chuyện phòng the của quân vương, thân là bề tôi dĩ nhiên không tiện hỏi.
Nhưng theo tình tiết trong 《Đạp Vương Hầu》, thân thể Phượng Nguyên Hy ngày một tàn tạ.
Nếu vậy, quả thật không thích hợp buông thả lúc này...
"Bệ hạ, người vẫn còn trẻ."
Tiêu Chước Thanh khuyên.
"Đợi thêm thời gian..."
"Ta không."
Phượng Nguyên Hy nói.
"...
Bệ hạ?"
Phượng Nguyên Hy lại hỏi y: "Ngươi không trẻ sao, vì sao lại đi tìm nữ nhân đó?"
Tiêu Chước Thanh: "......"
Y không biết phải trả lời thế nào.
Sự ngay thẳng của bề tôi và lễ nghi của bậc quân tử như đang đánh nhau trong lòng, đánh đến mức vành tai Tiêu Chước Thanh nóng bừng.
Y im lặng, không biết nên bàn chuyện ấy với hoàng đế ra sao.
Một lúc sau, y cúi mắt, đành nhận thua: "Bệ hạ, thần không có lòng ấy."
Xin bệ hạ đừng hỏi nữa, y cũng chẳng có kinh nghiệm gì cả.
Im lặng một lúc, Phượng Nguyên Hy vẫn chưa nói gì, phía sau Tiêu Chước Thanh lại vang lên tiếng sột soạt của cánh vỗ.
Y quay đầu lại.
Con đại bàng khổng lồ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, đáp xuống trước điện, rồi thu hai cánh lại, nghênh ngang bước vào, cọ mỏ dính máu vào rèm bên cạnh Tiêu Chước Thanh.
Tiêu Chước Thanh mừng rỡ, vội vàng đổi đề tài.
"Bệ hạ, Đông Quân trở về rồi!"
Đông Quân nghe thấy Tiêu Chước Thanh gọi tên mình, vỗ cánh nhảy tới hai bước, nghiêng đầu dùng đôi mắt ưng vàng đỏ nhìn y, rồi nghiêng hẳn đầu, dúi cả đầu vào tay Tiêu Chước Thanh.
Con kim điêu khổng lồ giống hệt một con chó lớn, vừa vụng về vừa hung dữ mà làm nũng.
Tiêu Chước Thanh giật mình, nhưng câu hỏi ban nãy thật khó trả lời, y không muốn nói nữa, đành đưa tay vuốt đầu con chim.
Kim điêu chưa từng được vuốt đầu, thoải mái chớp chớp mắt mấy cái, lại chíp chíp kêu lên, nhích thêm hai bước tới gần.
Bàn tay thon dài mát lạnh như ngọc nhẹ nhàng ôm lấy đầu chim, khi vuốt ve còn tiện tay lau đi vết máu trên mỏ nó.
Vết máu dính lại trên ngón tay trắng, trông rất chói mắt.
Phượng Nguyên Hy quay mặt đi.
...
Thật ra hắn cũng không phải nhất định muốn hỏi mấy câu ấy.
Chỉ là bả vai hắn vừa bị Tiêu Chước Thanh chạm vào, có lẽ thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, chỗ bị thương nóng ran, ngứa đến tê dại, kéo theo cả trái tim cũng đập nóng hổi.
Thế là miệng hắn không nghe lời nữa, cứ hỏi những câu kỳ lạ, như để chuyển sự chú ý.
Nhưng... có ích không?
Máu trên mỏ Đông Quân bị Tiêu Chước Thanh lau đi, sắc đỏ tươi như nở thành hoa mai đỏ giữa kẽ ngón tay.
Đông Quân trở nên hứng khởi như trái tim Phượng Nguyên Hy, líu ríu kêu mãi không thôi.
Cánh nó mạnh, gió quạt lên khiến Tiêu Chước Thanh phải né, vậy mà y lại bật cười.
"Tiếng kêu của Đông Quân lúc nào cũng như vậy sao?"
Khác hẳn tiếng gào của loài chim săn mồi lượn giữa trời cao, Đông Quân vừa mở miệng đã chíp chíp chíu chíu, như gà con chưa rụng hết lông tơ.
Chân mày Tiêu Chước Thanh cong lên, Đông Quân tưởng đó là lời khen, càng hăng hái, vỗ cánh định bay lên vai y.
"Xuống."
Phượng Nguyên Hy nhíu mày.
Móng chim săn sắc bén, dễ dàng xuyên thủng lồng ngực con mồi.
Hơn nữa nó rất nặng, người thường khó mà đỡ nổi, chỉ cần sơ ý một chút, da thịt trên vai Tiêu Chước Thanh cũng có thể bị nó xé toạc.
Đông Quân cụp đuôi đáp xuống đất, lủi đi.
Tiêu Chước Thanh dường như tưởng hắn nổi giận, nụ cười trên mặt tắt đi, ngẩng đầu nhìn hắn dò hỏi.
Nhưng con chim ấy nguy hiểm, mà tim hắn lại cứ đập thình thình rung cả màng tai.
Lại thêm lúc nãy vừa ngẩng lên, vừa khéo nhìn thấy Tiêu Chước Thanh...
Tai bị nhịp tim dội vang, Phượng Nguyên Hy thậm chí còn cảm thấy mạch máu nơi cổ đập thình thịch.
Hay là nói gì đó đi.
"...
Vết thương của ta vẫn chưa xong."
Hắn dừng lại một chút, rồi chẳng hiểu sao lại nói thêm mấy lời vô nghĩa.
Tiêu Chước Thanh cũng sững lại, ánh mắt hạ xuống, nhìn bả vai đang khép áo của hắn.
...
Vừa nãy chẳng phải mới nói là xong rồi sao?
..............
Thời Tu Kiệt thật sự mất tích.
Gã biến mất không dấu vết.
Toàn bộ Cấm vệ quân trong cung đều được điều động, đào bới khắp nơi trong cung điện, vậy mà vẫn không tìm ra tung tích của gã.
Tướng quân Cấm vệ vốn là bạn cũ của Thời Tu Kiệt năm xưa, nay vì chuyện này mà mắt thấy sắp mất mũ quan, tức đến mức ngày nào cũng mắng gã.
"Chết hay sống, cũng không thể bốc hơi khỏi nhân gian được!
Dù sao cũng phải ló mặt ra, đừng liên luỵ người ta thế chứ!"
Mà kẻ bị liên lụy bởi chuyện này không chỉ một mình hắn ta.
Hôm đó trước Văn Uyên Các, lời Phất Tuyết hô lên mọi người đều nghe thấy.
Khi ấy còn chưa biết hoàng đế sống chết ra sao, nhưng chỉ trong nửa ngày, khắp nơi đều biết Thời Tu Kiệt muốn giết vua.
Bây giờ trong triều ai ai cũng biết, nhưng Thời Tu Kiệt lại mất dạng.
Thế thì ai sai khiến gã?
Ai sắp đặt cho gã?
Kẻ đầu sỏ biến mất, không thể thẩm tra, vậy thì bất cứ ai từng có dính líu với gã đều bị nghi là muốn giết vua.
Ai muốn giết hoàng thượng?
Bệ hạ tuy không lâm triều, cũng không nắm thực quyền nhưng sống chết của bệ hạ vẫn là chuyện cực kỳ nhạy cảm.
Mấy ngày liền, không khí trong triều căng thẳng.
Ngay cả Liêm Vương cũng càng thêm nóng nảy, điều động hơn ngàn tư binh, nghiêm lệnh cho Cấm vệ, Cẩm y vệ cùng quân phòng thủ kinh thành khắp nơi truy bắt Thời Tu Kiệt, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Ai nấy đều căng thẳng, chỉ có Tiêu Chước Thanh là không.
Y chỉ hơi tò mò, rốt cuộc là ai đang giúp Thời Tu Kiệt ẩn thân, có thể khiến gã biến mất khỏi hoàng cung như bốc hơi.
Nhưng nói cho cùng, từ quần thần cho đến Liêm Vương lúc này đều hận không thể giết gã cho hả dạ.
Tiêu Chước Thanh cũng không lo Thời Tu Kiệt sẽ sống được.
Trái lại, Đại Lý Tự rối loạn thành một đoàn, vừa hay để y có thời gian, tra ra manh mối then chốt của vụ Huỳnh Nguyệt.
Đêm hôm rời cung hôm đó, Liêm Vương quả thật đã tới Hoa Mãn Các.
Chỉ là vừa đến phố Xuân Thủy, ông ta lại tình cờ gặp mấy vị quan trong triều.
Người dẫn đầu chính là Thượng thư bộ Hộ Từ Hoa Mậu.
Mấy người nói chuyện rất hợp, rồi đổi sang đi Xuân Tại Lâu, say sưa một đêm, khỏi phải nói.
Nhưng Tiêu Chước Thanh không tin có chuyện trùng hợp đến vậy.
Y đoán rằng, nếu hung thủ giết người chính là một trong mấy vị quan đã chặn Liêm Vương hôm đó thì sao?
Từ Hoa Mậu chức cao quyền trọng, là đại thần quan trọng dưới trướng Liêm Vương, lại còn giao tình thân thiết với Đại Lý Tự khanh Lương Khoát.
Ngoài hắn ra, mấy quan kia chỉ là vai nhỏ, dù có cơ hội giết người, cũng không có bản lĩnh vu oan cho đồng liêu trong triều.
Kẻ có khả năng làm chuyện ấy, chỉ có Đại Lý Tự.
Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của Tiêu Chước Thanh, y không có chứng cứ, càng không có bằng cớ thực.
May mà Vương Viễn có "bàn tay vàng", y cũng có thể mượn dùng một phen.
Đại Lý Tự vì chuyện Thời Tu Kiệt mà bận đến quay cuồng.
Tiêu Chước Thanh tìm đúng cơ hội, điều ra toàn bộ hồ sơ vụ án của Thôi Mậu.
Quả nhiên đúng như vậy.
Trong 《Đạp Vương Hầu》, mưu kế tranh quyền đoạt thế khá đơn giản thô bạo.
Trong đó thủ đoạn Lương Khoát giỏi nhất chỉ có ba thứ.
Vu oan, gán tội, dọa nạt.
Ngày Lương Khoát tự dẫn người đến Thôi phủ điều tra, một chiếc chén lưu ly do hoàng đế ban tặng trong Thôi phủ bị làm đổ, vỡ tan.
Lúc ấy Thôi Mậu đang làm việc ở nha môn.
Trong nhà chỉ còn mẹ già, vợ bệnh nằm giường, cùng ba đứa con nhỏ.
Mà theo luật Đại Thương, làm hỏng vật do vua ban thì phải chém đầu.
Dĩ nhiên Lương Khoát sẽ không thừa nhận đó là do mình làm.
Cả trên dưới Đại Lý Tự đồng loạt một lời, muốn giết cả nhà họ Thôi cũng chỉ cần một câu.
Vì vậy Thôi Mậu chưa đợi họ điều tra sâu thêm, đã tự nhận tội.
Chỉ là giết một người, đối với Liêm Vương mà nói, chẳng phải chuyện lớn.
Nhưng điều quan trọng là, quan lại dưới trướng ông ta cấu kết với nhau, không những lừa dối ông ta, còn cùng nhau dòm ngó người đàn bà ông ta từng đụng đến.
Với Liêm Vương đa nghi nóng nảy mà nói, đây không khác gì chạm vào vảy ngược của ông ta.
Tiêu Chước Thanh nhân lúc hỗn loạn cất đi cuốn hồ sơ ấy.
Giờ đây y chỉ còn thiếu một chứng cứ tội của hung thủ, là có thể đi gặp Liêm Vương.
Nhưng y biết càng là lúc này càng không thể hấp tấp, nên vẫn giả vờ như không có chuyện gì, ngày ngày vào cung giảng kinh thư, đúng giờ điểm danh.
Chỉ là hôm nay khi vào Khúc Đài, y lại không thấy Phượng Nguyên Hy.
Đây quả là chuyện lạ.
Phượng Nguyên Hy tuy thường xuất quỷ nhập thần, nhưng có lẽ vì quen mặt với y, những ngày gần đây hễ Tiêu Chước Thanh vào Khúc Đài, hắn đều có mặt trong điện.
"Bệ hạ đi đâu rồi?"
Tiêu Chước Thanh hỏi.
Cung nhân ở Khúc Đài đều nói không biết, La Hợp Dụ cũng nói chưa từng thấy.
"Bệ hạ sáng nay cũng không đến dùng bữa."
La Hợp Dụ khó xử nói.
Tiêu Chước Thanh càng thấy kỳ lạ.
"Bệ hạ bình thường cũng như vậy sao?"
La Hợp Dụ nói: "Thỉnh thoảng thôi.
Bệ hạ không thích có người hầu bên cạnh, đôi khi ra ngoài chơi lâu quá, cũng quên luôn cả dùng bữa."
Lúc ấy có một cung nữ xen vào: "Nô tỳ vừa đi ngang qua, thấy cửa tẩm điện của bệ hạ vẫn còn đóng."
Giờ này mà vẫn đóng cửa?
"Sao không vào xem?"
Tiêu Chước Thanh hỏi.
Cung nữ kia nhỏ giọng đáp: "Bệ hạ bình thường không cho nô tỳ ra vào tẩm điện, nô tỳ... cũng không dám trái ý bệ hạ."
Nhiều hơn nữa nàng cũng không dám nói.
Khúc Đài rộng lớn như vậy, đám cung nhân mỗi người một việc, ai cũng có phần của mình.
Vị bệ hạ này tính tình quái lạ, cô độc lại âm u, họ quen tránh xa từ lâu, ai lại đi tỏ ra trung thành thừa thãi?
Dù nàng không nói, Tiêu Chước Thanh cũng nhìn ra.
Hễ nhắc đến Phượng Nguyên Hy, người trong Khúc Đài liền im bặt, như thể họ chỉ là đồ vật bày biện, là trang trí, là những con ưng con chó không biết nói.
Nhưng con ác khuyển xích trước điện kia, gặp Tiêu Chước Thanh còn biết sủa.
"...
Đi thôi."
Tiêu Chước Thanh đứng dậy, không muốn làm khó họ.
"Đến tẩm điện bệ hạ xem sao."
Phượng Nguyên Hy chưa từng như hôm nay.
Sau chuyện Thời Tu Kiệt, Tiêu Chước Thanh khó tránh khỏi đa nghi, trong lòng hơi bất an.
Nhưng trong điện im lặng như tờ, Tiêu Chước Thanh đã đi đến trước cửa điện mà vẫn không ai theo sau.
Tiêu Chước Thanh quay đầu lại.
"Ta nói đi đến tẩm cung của bệ hạ, không nghe thấy sao?"
La công công kéo cái chân què cố gắng theo sau y, còn những cung nhân khác thì ai nấy đều cúi đầu, như thể đang hóa thành một chậu hoa, một bụi cỏ trong cung.
Tiêu Chước Thanh quay người lại.
"Nếu tự ý vào tẩm điện, hoàng thượng sẽ giết các ngươi, phải không?" y hỏi.
Mọi người đều im lặng.
Không ai muốn làm kẻ đứng đầu, nhưng cũng coi như ngầm thừa nhận.
Tiêu Chước Thanh lại hỏi: "Nhưng nếu hôm nay bệ hạ xảy ra chuyện ở Khúc Đài, tin lan ra ngoài, triều đình chấn động, Liêm Vương điện hạ sẽ tha mạng cho các ngươi sao?"
Mọi người giật mình.
Tiêu Chước Thanh không trút giận lên họ, nhưng họ đã lười nhác trước, y cũng không giữ mặt mũi cho ai.
"Liêm Vương điện hạ là thân bá của bệ hạ, lòng nhân từ, mới sai các ngươi ở đây hầu hạ.
Dù bệ hạ từng có mệnh lệnh gì, nếu xảy ra chuyện, bệ hạ gặp bất trắc, lẽ nào vương gia sẽ vì nể mặt các ngươi mà gánh thay tội thất trách ấy?"
Ánh mắt y quét qua mọi người.
"Đến lúc đó, bị kéo ra Vĩnh Hạng đánh chết, e rằng không phải ta, cũng không phải vương gia."
Sau một hồi im lặng, cung nhân trong điện quỳ rạp xuống.
"Nô tỳ tuyệt không có ý đó, xin đại nhân minh xét!"
Tiêu Chước Thanh không muốn xử kiện.
Y chỉ biết rằng, cách dùng người không thể chỉ dựa vào tình cảm và khoan dung.
Trừng phạt và ban ân cũng không phải để ra oai nhất thời, mà là để khiến người khác làm việc cho mình.
"Đi." y nói.
"Đến tẩm cung của bệ hạ."
Thế là nửa khắc sau, cửa tẩm điện Khúc Đài chậm rãi được đẩy mở từ bên ngoài.
Đi qua từng lớp điện các, rèm màn buông thấp, ánh sáng mờ nhạt.
Long sàng rộng lớn xa hoa lặng như tờ, màn giường chạm rồng sơn vàng giống như con thú dữ nuốt trăng nuốt mặt trời.
Xuyên qua cái miệng đang há rộng của con thú ấy, Tiêu Chước Thanh nhìn thấy Phượng Nguyên Hy.
Hắn nằm trên giường, không nói một lời, mặt đỏ bừng vì sốt, toàn thân nóng hầm hập.
........
Hoàng thượng đột nhiên phát bệnh gấp, vậy mà trong cung Khúc Đài lại không một ai hay biết.
Đám quan nhân kinh hoảng, vội vã chạy đi mời thái y.
Tiêu Chước Thanh chẳng còn kịp giữ lễ quân thần, kéo một tay của Phượng Nguyên Hy ra khỏi chăn, năm ngón tay đặt lên mạch của hắn.
Mạch tượng nổi và gấp, là chứng tà lạnh xâm nhập, tà khí còn ở ngoài biểu, thuộc ngoại cảm phong hàn, bởi vậy mới dẫn tới cơn sốt cao đột ngột.
"Đã sang tháng năm, sao bệ hạ vẫn còn bị nhiễm lạnh?"
Tiêu Chước Thanh quay đầu hỏi.
Người trong cung dĩ nhiên không một ai trả lời được.
Tẩm điện của Phượng Nguyên Hy rất rộng, nhưng trống trải, gần như không có vật bày biện thừa thãi.
Tất cả cửa sổ đều đóng chặt, rèm cửa mỏng tang, lay động trong gió, thậm chí có tấm rèm bị gió hất lên một góc, đung đưa trên khung cửa.
Ngoài cửa sổ, cây cỏ thưa thớt, tiếng côn trùng rền rĩ từng hồi, con suối quanh co róc rách chảy qua, trong không khí lan ra một làn lạnh lẽo mơ hồ.
"Các ngươi ai lo việc nấy, mà lại làm việc kiểu đó sao?"
Tiêu Chước Thanh lạnh lùng ngẩng mắt.
"Ai phụ trách y phục bốn mùa cho bệ hạ, ai trông coi việc bày biện trong điện, ai đóng cửa sổ, tối qua người cuối cùng gặp bệ hạ là ai?"
Mấy quan nhân run rẩy bước ra, quỳ sụp xuống, liên miệng nói rằng không biết, vừa kêu oan với Tiêu Chước Thanh.
Tiêu Chước Thanh day nhẹ mi tâm.
"Sao vậy, trước tối qua chẳng có ai từng gặp bệ hạ sao?"
Có người run giọng nói: "Đại nhân, mỗi ngày mang canh an thần cho bệ hạ là Ngụy Tuyền, hắn không có ở đây, không biết đã đi đâu rồi..."
Mi tâm Tiêu Chước Thanh khẽ trầm lại.
Y không thích nặng lời trách mắng, nhưng cũng chẳng phải là người không có tính khí.
Thế nhưng y vừa ngẩng đầu, đang định mở miệng nói thì Phượng Nguyên Hy trên giường khẽ động đậy.
Tiêu Chước Thanh vội quay lại: "Bệ hạ?"
Phượng Nguyên Hy động đậy, dường như sắp tỉnh.
Tiêu Chước Thanh đưa tay thử chạm lên trán hắn, nhưng Phượng Nguyên Hy chỉ ho khẽ mấy tiếng, rồi lại nằm im.
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng bước chân.
"Ngụy Tuyền, còn không mau tới bái kiến đại nhân!"
La công công vừa thấy người tới liền quát.
"Đêm qua ngươi dâng canh an thần cho bệ hạ, sao lại hầu hạ kiểu..."
Tiêu Chước Thanh ngẩng mắt lên, liền thấy một nội thị trẻ tuổi vội vã chạy đến.
Hắn dáng người cao gầy, mặt mũi thanh tú, cúi đầu bước vào điện, rất nhanh đã đứng vào hàng quan nhân.
Hắn cúi thấp đầu, khom người hầu hạ, khiến người ta không nhìn rõ dung mạo.
"Đêm qua khi ngươi mang canh tới, bệ hạ thế nào, có ho hay phát sốt không?"
Tiêu Chước Thanh hỏi hắn.
Ngụy Tuyền chỉ lắc đầu.
"Sau khi uống canh an thần xong, bệ hạ làm gì?"
Tiêu Chước Thanh lại hỏi.
Y hỏi tỉ mỉ như vậy là bởi thân thể của Phượng Nguyên Hy không nên suy yếu đến mức này.
Một tháng trước, hắn còn từng nhảy xuống đầm lạnh vớt ngỗng trời, bị hành hạ như thế cũng chưa từng sinh bệnh, nay sao chỉ một cơn gió đã khiến hắn đổ bệnh?
Ngụy Tuyền vẫn lắc đầu.
"Thật không có điều gì khác thường sao?"
Tiêu Chước Thanh hỏi.
Phượng Nguyên Hy lại bắt đầu ho.
Tiêu Chước Thanh quay đầu lại.
Phượng Nguyên Hy nhắm mắt, vẫn chưa tỉnh, ho đến lồng ngực nhấp nhô, chân mày hơi nhíu.
Nếu mọi thứ đều bình thường, vậy việc Phượng Nguyên Hy đột nhiên phát bệnh chỉ còn một nguyên nhân.
"Bệ hạ, người nghe được lời vi thần nói không?"
Tiêu Chước Thanh hỏi.
"Để thần xem vết thương trên tay người, được chứ?"
Vết thương trên tay Phượng Nguyên Hy không nhẹ, nếu phát sốt, cũng sẽ khiến thân thể suy yếu, dễ bị tà khí bên ngoài xâm nhập.
Phượng Nguyên Hy nằm trong chăn, không hề động đậy.
Chỉ là không ai nhìn thấy phía sau Tiêu Chước Thanh, "Ngụy Tuyền" vừa mới tới kia bỗng nhiên ngẩng mắt nhìn y.
Đôi mắt đen sâu thẳm, lặng như nước không gợn.
Ở góc khuất mà mọi người chưa từng chú ý, bàn tay buông bên người của hắn khẽ đưa ra sau lưng, che đi lớp băng trắng quấn quanh lòng bàn tay thấp thoáng lộ ra dưới tay áo.