[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Đm- Đang Edit) Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét - Nhật Canh Thiết Tử
Chương 71+72
Chương 71+72
Chương 71: Trấn giữ cửa ải
Tác giả: Nhật Canh Thiết Tử - Edit: Kaorurits.
"Vương gia!
Ngươi đừng có ăn nói lung tung!"
Một người phụ nữ có lương tâm trong thôn vội vàng quát bảo Vương gia tức phụ nhi ngừng ngay những lời xằng bậy, hạ giọng cảnh cáo: "Ngươi quên trưởng thôn từng nói gì rồi sao?
Lê ca nhi là huyện quân, đâu đến lượt ngươi ở đây đặt điều?
Chán sống rồi à?!
Nếu cậu ấy bị làm nhục, ngươi tưởng cả cái thôn này được yên ổn chắc?
Lê ca nhi trong sạch, nếu ngươi còn dám ăn nói hàm hồ, coi chừng ta đi báo trưởng thôn và các tộc lão đấy!"
Vương gia tức phụ nhi bị mắng đến chột dạ, không dám lớn tiếng nữa, chỉ bĩu môi lầm bầm: "Không nói thì thôi.
Dù sao chuyện này cũng đồn khắp nơi rồi.
Ta xem sau này ai còn dám rước nó về!
Thành cái loại ca nhi già ế chỏng chơ không ai thèm lấy, lúc ấy thì cái danh huyện quân có tác dụng quái gì?"
Nàng ta ấm ức lắm chứ.
Ở nhà thì sống không vừa ý, chồng nàng suốt ngày tơ tưởng đến Chúc Lê.
Không dưới một lần khi say rượu, hắn ta gào lên rằng hối hận vì năm xưa không sớm định hôn sự với Chúc Lê, nếu không thì giờ hắn đã là phu quân của huyện quân rồi!
Vương gia tức phụ nhi không dám bật lại chồng, nên đành dồn hết sự căm hận lên đầu Chúc Lê.
Tưởng rằng Chúc Lê đã chết, dạo trước nàng vui đến nỗi đi đường cũng như bay, gặp ai cũng rêu rao rằng Chúc Lê mệnh mỏng, không gánh nổi ân sủng của hoàng gia nên mới chết yểu.
Thế mới nói, con người ta không nên tham lam những thứ phú quý không thuộc về mình.
Kết quả thì sao?
Giờ người ta sống sờ sờ trở về, trong lòng nàng làm sao mà thoải mái cho được!
Sắc mặt Vương gia tức phụ nhi xanh mét, từ xa nhìn chằm chằm vào ngôi nhà khang trang dưới chân núi, hận không thể đục thủng một lỗ trên đó.
Rõ ràng đã mất tích rồi, tại sao không biến mất vĩnh viễn luôn đi, tại sao còn quay về làm gì?
Người trong thôn biết nàng ganh ghét Chúc Lê không phải ngày một ngày hai, nên cũng chẳng thèm chấp.
Nhưng lời nàng nói cũng không phải hoàn toàn vô lý.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, dù thân phận Chúc Lê tôn quý đến đâu, e rằng đường tình duyên sau này cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Nghe nói trước kia có rất nhiều công tử nhà giàu trên thành đến cầu hôn, nhưng giờ cậu mất tích lâu như vậy mới trở về, ai mà biết trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì.
Người thành phố, đặc biệt là đám người có học, xưa nay coi trọng danh tiết nhất, e là sẽ chẳng ai còn muốn lấy Lê ca nhi nữa.
Mà ánh mắt Lê ca nhi lại cao, hôn sự sau này sợ là khó thành.
Tất nhiên, họ chỉ dám nghĩ trong lòng, chứ không ai như cô tức phụ nhà họ Vương, chỉ hận không thể viết rõ tâm tư ác độc lên mặt.
"Ơ kìa, kia chẳng phải là Chúc Lê sao?"
Một người phụ nữ mắt sắc nhìn thấy có người đi ra từ nhà Chúc Lê, vội vàng gọi mọi người nhìn theo: "Trông khỏe mạnh lành lặn lắm, đúng là đại nạn không chết..."
"Chàng trai cao lớn đi bên cạnh là ai thế?
Trông không giống người thôn mình."
"Còn ai vào đây nữa, chính là Giang công tử đấy, ân nhân cứu mạng của Lê ca nhi."
Một giọng nói lanh lảnh vang lên trong đám đông.
Tân Tiểu Thụ không biết đã đến từ lúc nào, chắc là nghe được những lời bàn tán khi nãy, hất cằm khoe khoang: "Giang công tử rõ ràng là đích thân đưa Lê ca nhi về nhà.
Hắn từ nhỏ đã đối tốt với Lê ca nhi, lớn lên chắc chắn cũng thích Lê ca nhi.
Lần này không chừng là đến để cầu hôn đấy."
Tân Tiểu Thụ còn chưa biết mình đã vô tình đoán trúng phóc sự thật.
Cậu ta liếc xéo Vương gia tức phụ nhi, học theo giọng điệu châm chọc của nàng ta: "Ta nghe anh trai ta bảo, Giang công tử kia đẹp trai tuấn tú lắm, lại còn khí độ phi phàm, ăn đứt mấy tên béo ú vô dụng chỉ biết ăn hại, chẳng được cái tích sự gì!"
Thực ra Tân Đại Thụ chỉ nói Giang Yển ăn mặc hơi kỳ quái, không giống người thường, nhưng qua miệng lưỡi sắc sảo của Tân Tiểu Thụ liền biến thành "khí độ phi phàm".
Cậu chính là ngứa mắt cái kiểu khua môi múa mép của cô vợ nhà họ Vương.
"Tân Tiểu Thụ!
Ngươi chửi ai là phế vật hả!"
Vương gia tức phụ nhi lập tức xù lông, trừng mắt quát.
Nàng sợ trưởng thôn, sợ nhà Chúc Lê, chứ sợ gì cái thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch này!
Tân Tiểu Thụ đảo mắt khinh bỉ: "Ai có tật giật mình thì là chửi người đó thôi!"
Người thôn Giang Hạ vốn cần cù chịu khó.
Tuy mấy năm nay nhiều nhà đã khấm khá lên, nhưng ai nấy đều giữ nếp sống tiết kiệm, làm việc vẫn hăng say.
Đàn ông trai tráng trong thôn phần lớn đều rắn rỏi khỏe mạnh, chắc chỉ có mỗi thằng con lười biếng của nhà Vương Vạn Phú là càng ăn càng béo, phì ra như lợn.
Tên này lười chảy thây, cả ngày chỉ biết ru rú trong nhà.
Nghe người làm nhà họ Vương kể, giờ hắn đi vài bước cũng thở hồng hộc, thế mà bố mẹ hắn vẫn cưng như trứng mỏng.
Loại người vừa béo vừa lười như thế đúng là độc nhất vô nhị trong thôn, thảo nào Tân Tiểu Thụ vừa nói bóng gió một câu, Vương gia tức phụ nhi đã tự ái thay cho chồng mình.
"Ngươi đừng có mà đắc ý!
Cái tên Giang công tử gì đó chắc chưa biết chuyện gì xảy ra đâu nhỉ?
Nếu hắn biết, không chừng đã cao chạy xa bay từ lâu rồi!"
Vương gia tức phụ nhi tức đến hộc máu, nói năng bừa bãi: "Hơn nữa cái tên họ Giang kia trông cũng trạc tuổi anh trai mày chứ ít gì?
Hơn hai mươi tuổi đầu, làm gì có chuyện chưa thành thân.
Chúc Lê cứ thế không danh không phận đi theo người ta, còn chưa biết sau này làm chính thê hay làm thiếp đâu!"
"Phui phui phui!"
Tân Tiểu Thụ từ nhỏ được anh trai chiều hư, tính tình vốn đã nóng nảy, lập tức chống nạnh quát lớn: "Mồm thối thì về nhà mà rửa sạch đi!
Chuyện nhà người ta chưa đến lượt ngươi lo."
"Ngươi còn dám ăn nói linh tinh, ta đi mách với Lê ca nhi ngay bây giờ, để cậu ấy bẩm báo Huyện lệnh đại nhân trị tội ngươi!"
Tân Tiểu Thụ ngắt lời nàng ta, giọng còn hung dữ hơn: "Xúc phạm huyện quân, đánh đòn nát mông ngươi vẫn còn nhẹ đấy!"
"..."
Vương gia tức phụ nhi nghẹn họng, bao nhiêu lời chửi rủa độc địa phải nuốt ngược vào trong.
Nàng không sợ cãi nhau hay thậm chí đánh nhau với người trong thôn, nhưng nhắc đến quan huyện thì đố dám ho he một tiếng.
Nàng sợ thằng ranh con mồm mép tép nhảy này chạy đi cáo trạng thật, hại nàng phải vào nha môn thì toi đời.
"Thôi thôi, mỗi người bớt một câu đi."
"Trời cũng tối rồi, về nấu cơm thôi, giải tán, giải tán nào."
Mọi người xung quanh vội vàng can ngăn.
Vương gia tức phụ nhi thấy có bậc thang để xuống, cũng không đôi co với Tân Tiểu Thụ nữa, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Dù sao nàng cũng đếch tin cái tên Giang công tử kia lớn tuổi thế rồi mà chưa vợ con gì.
Chúc Lê dù có gả cho hắn thì cũng chỉ làm thiếp là cùng, sau này có mà sướng trợn mắt.
Tân Tiểu Thụ bĩu môi không vui, sau đó chạy ù về phía nhà Chúc Lê.
Cái tên này lần trước còn lừa cậu là không đợi ai, thế mà giờ lại vác cả Giang Yển ca ca về rồi?
Cậu, với tư cách là bạn thân nhất của Chúc Lê, phải đến trấn giữ cửa ải mới được!
Nhỡ đâu tên Giang công tử kia đã có vợ con đề huề thật, cậu sẽ khuyên Lê ca nhi đá đít tên bạc tình đó ngay lập tức!
Còn nếu hắn chưa vợ... lớn thế rồi mà chưa vợ thì chắc chắn là để đợi Lê ca nhi rồi!
Thế thì đúng là một trang nam tử si tình, vừa đẹp trai vừa lắm tiền.
Lúc ấy cậu sẽ vả vào mặt vợ nhà họ Vương một cái thật kêu, xem nàng ta còn dám to mồm nữa không!
Hết chương 71.
++++++++++++++
Chương 72: Bừng tỉnh
Tác giả: Nhật Canh Thiết Tử - Edit: Kaorurits.
Vì muốn nấu thêm món canh huyết heo đậu hũ, Chúc Lê quyết định lười biếng một chút, không vào rừng tìm nấm nữa mà chỉ cùng Giang Yển đi hái ít rau dại quanh nhà.
Dạo gần đây theo Trình Phong học được chút kiến thức về dinh dưỡng, biết tầm quan trọng của việc kết hợp món chay món mặn, nên cậu rất hào hứng, bữa nào cũng phải có chút rau xanh mới chịu.
"Lúc nào về, chúng ta hái thêm ít rau dại và nấm rừng tặng cho thầy nữa nhé."
Chúc Lê có mẹ rồi nhưng vẫn không quên sư phụ, vừa hái rau vừa nói.
Tuy người dân trong thôn đã ngán tận cổ mấy loại rau dại này, nhưng ở chỗ Giang Yển lại là của hiếm, thi thoảng đổi món cũng thấy ngon miệng lắm.
Nếu em hái thêm ít thảo dược rừng mang về cho ổng, chắc ổng sướng phát điên mất.
Giang Yển thầm nghĩ trong lòng, nhưng tuyệt nhiên không có ý định nói cho Chúc Lê biết.
Ông chú già đó giờ đã chiếm dụng A Lê cả ngày rồi.
Nếu để chú ta biết số thảo dược quý hiếm trước kia hắn mang đến là do A Lê hái, khéo sau này ngày nào chú ấy cũng bắt A Lê lên núi hái thuốc mất.
Tính A Lê vốn hiền lành, chắc chắn sẽ không từ chối.
Đến lúc đó cậu lại phải vất vả chạy đi chạy lại vì ông già đó, hắn không vui chút nào.
Lúc này Trình Phong vẫn chưa hay biết, chỉ vì lòng dạ hẹp hòi của ai đó mà mình đã bỏ lỡ biết bao thảo dược hoang dã cực phẩm...
Mùa này rau dại mọc rất nhiều.
Hơn nữa đời sống dân làng giờ đã khấm khá lên, ít ai còn phải đi đào rau dại ăn qua ngày.
Chúc Lê chỉ loay hoay một lát đã đầy một giỏ, bèn gọi Giang Yển ra về.
Tân Tiểu Thụ đang đứng chờ ở cổng, từ xa thấy hai người về liền hớn hở vẫy tay: "Lê ca nhi!"
"..."
Bước chân Chúc Lê khựng lại.
Cậu đi tới, có chút chột dạ hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"
"Ca ca ta bảo ngươi về rồi, ta không đến thăm sao được!"
Tân Tiểu Thụ thấy Giang Yển đứng bên cạnh cũng không tỏ vẻ gì lạ lẫm, chống nạnh nói với vẻ đầy lý lẽ: "Ngươi đi bao lâu nay không về, có phải quên ta luôn rồi không?!"
"...
Quên ai chứ quên sao được ngươi."
Chúc Lê đảo mắt, mở cổng cho Tân Tiểu Thụ vào nhà.
Tân Tiểu Thụ lon ton chạy theo sau Chúc Lê, chen Giang Yển xuống phía sau, còn làm mặt quỷ với Chúc Lê hỏi: "Ai đây thế?
Sao không giới thiệu cho ta biết với?"
Biết rồi còn hỏi.
Chúc Lê lườm Tân Tiểu Thụ một cái, đáp giọng khô khốc: "Đây là Giang Yển ca ca của ta, hồi trước ngươi đã gặp rồi đấy.
Ca, đây là Tân Tiểu Thụ, chính là cái cậu nhóc hay khóc nhè ngày xưa ấy."
"..."
Tân Tiểu Thụ đang làm bộ làm tịch, nghe câu này lập tức xù lông: "Ta hay khóc nhè lúc nào?
Cũng không có thò lò mũi xanh đâu nhé!"
Kể cả có thì mình cũng phải chạy về nhà mới khóc!
Hơn nữa mình khóc cũng là tại tên này chọc tức quá thôi, chứ bình thường cũng đâu có mít ướt!
Giang Yển: "..."
Xem ra mấy năm qua A Lê cũng kết được bạn tốt đấy chứ.
"Tiểu Thụ đến chơi đấy à?
Vừa hay ở lại ăn cơm luôn đi."
Lý Nguyệt Lan đang lúi húi trong bếp, nghe tiếng động liền đi ra, thấy bạn thân của con trai thì niềm nở mời ở lại.
"Dạ thôi dì Lý, ta không ăn đâu, lát nữa ta về.
Ta chỉ sang tìm Lê ca nhi nói chuyện chút thôi."
Tân Tiểu Thụ nói xong liền quay lưng về phía Giang Yển, nháy mắt liên tục với Chúc Lê.
Ta muốn nói chuyện riêng với ngươi, mau tìm cách đuổi người đi đi.
"..."
Chúc Lê nhìn hai mắt thằng bạn nháy đến sắp chuột rút, đen mặt quay sang Giang Yển: "Ca ca, em với Tiểu Thụ sang nhà anh trai cậu ấy xin ít tỏi, anh giúp em rửa mớ rau dại này nhé."
Vừa hay cậu cũng muốn cảnh cáo cái miệng rộng của tên này một chút, kẻo cậu ta lại nói năng linh tinh!
"...
Được."
Đây là cố ý muốn đuổi mình đi sao?
A Lê từ khi nào lại có bí mật với mình?
Giang Yển nhìn bóng lưng hai người thân mật rời đi, ánh mắt tối sầm lại.
A Lê chỉ hỏi hắn có định cầu hôn với dì Lý không, chứ chưa từng hứa là sẽ đồng ý.
Em ấy thực sự nguyện ý sao?
Hay chỉ vì không muốn làm tổn thương hắn...
Mười năm là khoảng thời gian quá dài.
Hắn chỉ có mình A Lê là bạn, là người hắn để tâm nhất.
Nhưng A Lê lại có rất nhiều người để quan tâm.
Nỗi nhớ của A Lê là thật, nhưng nỗi nhớ vô hình sao sánh được với những người đang hiện diện sờ sờ ngay trước mắt.
Giang Yển lặng lẽ rửa xong rau dại, đi đến bên cạnh Lý Nguyệt Lan, chủ động đề nghị: "Dì Lý, để con giúp dì một tay."
"Không cần đâu, một mình dì làm được rồi."
Lý Nguyệt Lan cười xua tay.
Chỉ có ba người ăn, loáng cái là xong ngay ấy mà.
Giang Yển thuận thế đặt rau dại xuống nhưng không vội đi ngay.
Hắn rất có mắt nhìn, nhanh tay đưa đĩa cho Lý Nguyệt Lan, thuận miệng nói bâng quơ: "A Lê với cậu Tân Tiểu Thụ nhà bên quan hệ tốt thật, xem ra mấy năm nay hai người chơi với nhau cũng thân..."
Lý Nguyệt Lan vừa xào rau vừa cười đáp: "Đúng thế, tính tình Tiểu Thụ tốt lắm, lại hợp với A Lê.
Hai đứa lớn lên cùng nhau nên tình cảm tự nhiên khăng khít."
Giang Yển: "Hóa ra là vậy..."
Tính ra thời gian hắn và A Lê ở bên nhau cộng lại chưa đến một năm, còn Tân Tiểu Thụ và A Lê đã gắn bó suốt mười năm ròng.
Lý Nguyệt Lan không biết suy nghĩ trong lòng Giang Yển, tiếp tục cười nói: "Hôm Tiểu Thụ thành thân, A Lê còn đặc biệt đến thêm của hồi môn cho nó đấy."
Không biết bao giờ nàng mới được nhìn thấy tiểu ca nhi nhà mình xuất giá đây.
Tiếc là con trai nàng quá có chủ kiến, nàng làm mẹ cũng chẳng quyết định thay được.
Nghĩ đến đây, Lý Nguyệt Lan hơi buồn lòng thở dài.
Giang Yển nghe xong lại ngẩn người, buột miệng hỏi: "Tân Tiểu Thụ đã thành thân rồi ạ?"
Cũng phải, ở thời hiện đại bọn họ tuổi này còn quá trẻ, có khi vẫn đang đi học.
Nhưng ở thời cổ đại, tuổi này lập gia đình là chuyện hết sức bình thường.
"Ừ, nó gả cho nhà họ Đan ở đầu thôn, vừa hay cũng gần nhà mẹ đẻ nên có thể thường xuyên về thăm."
Lý Nguyệt Lan cảm thán.
Giá mà tiểu ca nhi nhà nàng cũng gả được vào nhà nào gần gần, lại đối tốt với nó thì nàng mãn nguyện rồi.
Tất nhiên, nếu Lê ca nhi thích kén rể về nhà cũng được.
"..."
Giang Yển khẽ nhíu mày.
Nhớ lại cảnh tượng Tân Tiểu Thụ vừa rồi ngang nhiên lôi kéo A Lê, hắn rốt cuộc cũng nhận ra mình dường như đã nhầm lẫn ở chỗ nào đó.
Đúng rồi, người cậu ruột cặn bã của A Lê hình như cũng cưới một nam tử làm vợ.
Còn cả thôn Giang Hạ này nữa, cũng có rất nhiều nhà cưới phu lang là nam giới.
Thế giới này... hình như có điểm gì đó khác biệt so với thế giới của hắn...
**
"Lê ca nhi, khai mau!
Có phải mấy ngày nay ngươi ở cùng tên Giang Yển ca ca kia không?"
Tân Tiểu Thụ vừa kéo Chúc Lê ra khỏi cửa đã không kìm được máu bà tám.
"...
Ta bị thương, là Giang Yển ca ca cứu ta."
Chúc Lê lảng tránh trọng điểm, sau đó đỏ mặt thì thầm dặn dò Tân Tiểu Thụ: "Cấm ngươi nói linh tinh trước mặt Giang Yển ca ca đấy nhé!
Không được bảo là ta lâu nay không thành thân là để đợi anh ấy đâu.
Trước kia ta thực sự chỉ là chưa muốn thành thân thôi!"
"Hiểu rồi, trước kia chưa muốn thành thân, gặp Giang công tử xong thì muốn chứ gì."
Tân Tiểu Thụ gật gù ra vẻ hiểu biết.
Chúc Lê: "..."
Rất muốn đấm cho nó một cái, nhưng lại không cãi được câu nào...
Hết chương 72.